Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt: Tại Miền Trung, chúng ta thấy bóng tối của Herodes

Ảnh của nguyenhuuvinh

Cuộc hội ngộ đầu năm

Ngày 7/1/2017, Nhóm Giáo huấn xã hội Công giáo đã tập trung về Đan viện Xito, Châu Sơn, Tỉnh Ninh Bình để hành hương, tập huấn đầu năm, chúc mừng năm mới Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt nhân dịp năm mới.

Gần 200 người thuộc nhiều Giáo phận đã tề tựu về đây từ khá sớm với niềm vui lâu ngày gặp lại từ nhiều tỉnh khác nhau. Đặc biệt, nhóm học tập Giáo huấn xã hội Công giáo từ Thái Bình với đầy đủ các thành phần nam nữ, già trẻ tíu tít như đi dự hội, phấn khởi và vui mừng khi được gặp lại người cha chung mà nhiều người lần đầu được gặp mặt.

Trong buổi nói chuyện với lớp Giáo huấn xã hội Công giáo, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã chỉ rõ: Việc học tập GHXHCG là việc hết sức cần thiết theo lời kêu gọi của Hội đồng Giám mục Việt Nam. Đây là một tài liệu quan trọng và quý giá của Giáo hội được hình thành từ ngàn xưa. Trong các sách về các tiên si A Mốt, Ô Sê, Isaia… đã nhiều lần lên án những bất công. Chúa đã nhiều lần không nhận những của lễ của những kẻ bất công.

Qua nhiều đời của các Đức Giáo Hoàng, nhất là ĐGH Leo XIII đã đề cập đến các quyền cơ bản của con người trong xã hội. Đặc biệt đến Công đồng Vaticano II, với thông điệp “Vui mừng và hy vọng, lo âu và buồn khổ” của con người cũng chính là những vui mừng và hy vọng, lo âu và buồn khổ của chính Giáo hội Công giáo bởi Giáo hội không đứng ngoài lề xã hội.

Sau đó GHXHCG được Ủy ban Công lý – Hòa bình của Tòa Thánh biên soạn, trong đó có sự đóng góp lớ lao của Đức cố Hồng Y Fanxico Nguyễn Văn Thuận. Tài liệu do Nhà xuất bản Tôn giáo ấn hành. Việc học tập và phổ biến tài liệu này, nhằm để người tín hữu và người dân có ý thức thực hiện tình yêu thương, bác ái với mọi vấn đề xã hội và tự nhiên, nhằm xây dựng một xã hội tốt đẹp, một thế giới bình an.

Do vậy, việc học tập GHXHCG là nhiệm vụ của mỗi tín hữu và cộng đoàn, việc này hoàn toàn hợp lẽ với đạo đức và phù hợp luật pháp hiện hành. Chúng ta cần cổ vũ cho việc học hỏi nhằm nâng cao nhận thức của mỗi người về thế giới xung quanh, về xã hội và cách xây dựng xã hội tốt đẹp, trước hết là những hành xử cá nhân phù hợp với các nguyên tắc đạo đức và tình yêu thương cần có.

Bởi nhiều khi trong đời sống cá nhân và xã hội, người ta không biết cách xử lý và hành động ra sao cho phù hợp. Do vậy, cần có những đường hướng, phương cách để hành động cho đúng đắn theo đường hướng lời Chúa trong đời sống.

Trong thực tế đời sống xã hội và đời sống giáo dân thời gian qua đã thể hiện đầy tình bác ái và hiệp thông trong Giáo hội trong các trận lũ lụt cũng như thảm họa ở Miền Trung Việt Nam.

Ngài cho biết, trong thời gian 3 tháng qua, ngài đã có 5 lần ghé thăm các nạn nhân của thảm họa Formosa, những thể hiện tình yêu thương của tín hữu tại đây đã nói lên tinh thần giáo lý phúc âm của Giáo hội Công giáo.

Ngài nói: Chúng ta mong muốn cho đất nước, xã hội chúng ta ngày càng tốt đẹp, cần học hỏi Giáo huấn XHCG để thấm nhuần lời Chúa.  Và khi biết những điều tốt đẹp đó, khi cần thì phải đứng ra để tham gia xây dựng xã hội theo lời kêu gọi “Công dân phải tham gia chính trị như là hành động bác ái”, không thể để những người xấu nằm quyền điều hành xã hội. Để những đóng góp của mình làm xã hội tốt đẹp hơn.

Những điều này sẽ có ý nghĩa hơn, khi chuẩn bị kỷ niệm biến cố 100 năm Đức Mẹ hiện ra ở Fatima. Ngài nói đến biến cố này như một sự nhắc nhở mời gọi mọi người hiệp thông với Hội thánh Công giáo hoàn vũ trong dịp kỷ niệm trọng đại này.

Buổi nói chuyện đã cuốn hút người nghe và giả tỏa cho nhiều tín hữu, học viên nhiều điều nghi ngại, củng cố lòng tin vững chắc cho họ trong việc học tập những điều tốt đẹp từ Giáo huấn XHCG.

Sau bữa trưa dùng chung với các học viên, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã làm hướng dẫn viên tự nguyện để hướng dẫn tất cả anh chị em Nhóm GHXHCG đi thăm vường Fatima, một công trình sắp khánh thành vào dịp Kỷ niệm 100 năm biến cố Đức Mẹ hiện ra ở Fatima. Công trình do công sức lao động miệt mài thời gian qua của tất cả các đan sĩ, linh mục và cộng đồng thuộc Đan viện Xito. Đây là một công trình nghệ thuật độc đáo, nhiều mô hình, vật thể chứa đựng nhiều ý nghĩa lớn và thú vị.

Như một hướng dẫn viên du lịch, ngài đã giải thích cho đoàn người hiểu về ý nghĩa của từng viên đá, gốc cây tại đây mang những ý nghĩa gì trong Kinh Thánh.

Đặc biệt, khi hiện ra ở Fatima năm 1917 là năm mà cuộc Cách mạng Cộng sản ở nước Nga thành công, bắt đầu một thể chế Cộng sản trên thế giới. Ngay khi đó, Đức Mẹ đã cho biết: “Nước Nga sẽ gieo rắc lầm lạc khắp thế giới, gây ra những trận chiến tranh và các cuộc bắt bớ Giáo Hội. Kẻ lành sẽ bị tử đạo, Đức Thánh Cha sẽ phải chịu nhiều đau khổ, một số quốc gia sẽ bị hủy diệt”.

Thực tế đã chứng minh điều đó là sự thật.

Ngày nay, đất nước Việt Nam vẫn là nơi bám trụ cuối cùng của chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng, gieo rắc biết bao đau thương, tang tóc cho người dân Việt. Tại vườn Fatima này có mô hình Dâng đất nước Việt Nam cho trái tim Mẹ.

Trước bức tượng Đức mẹ Fatima, Bên cạnh bản đổ Việt Nam được ghép bằng đá, nổi trên mặt bằng với một bên là hồ nước tượng trưng Biển Đông và bên kia là đồi núi. Bên cạnh đó, dòng truyền thuyết “Trăm trứng” về sự hình thành nòi giống Việt, chung nghĩa đồng bào được tái hiện bằng vườn trứng đá.

Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã hướng dẫn đoàn người thăm từng khu vực với những câu chuyện Kinh Thánh khác nhau với Giếng nước trong Sa mạc, câu chuyện về ông Giakêu… Tất cả đều được bố trí xây dựng công phu, tỉ mỉ và đầy ý nghĩa đến từng hòn đá, cây trồng tại đó.

Tại miền Trung ta thấy tất cả những bóng tối của Herodes

Sau khi hướng dẫn đoàn người thăm vườn Fatima, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt đã cùng đoàn người lên hang núi. Đây là nơi các tu sĩ, đan sĩ Xito đã xây dựng trên đỉnh núi cây Thánh giá từ lâu. Giữa lưng chừng núi có một hang rộng, ở đây có thể dâng Thánh lễ. Đường lên hang với hàng trăm bậc đá. Cuộc leo dốc là một thử thách, nhưng tất cả những người trong đoàn, dù già, trẻ… đều không ai bỏ cuộc.

Thánh lễ ban chiều, cũng là Thánh lễ đồng tế của Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, cha Bề trên Đan viện Châu Sơn, hai linh mục từ Dòng Chúa Cứu thế Hà Nội là Cha Giuse Ngô Văn Kha, Phó bề trên DCCT Hà Nội và cha Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong.

Đặc biệt đây cũng là Thánh lễ tạ ơn của linh mục Fanxico Xavie Phạm Văn Phúc là nghĩa tử của ngài.

Trong bài giảng Thánh lễ, Đức TGM Giuse đã nêu bật lên những mối quan tâm, lo âu của ngài. Những hệ lụy từ những thể chế chính trị bất chính và đen tối từ xưa đến nay đã hãm hại dân lành và đi ngược lại với lương tâm đạo đức loài người.

Ngài nói: “Suốt năm qua cả nước hướng về miền Trung. Với thảm hoạ Formosa.  Với thảm hoạ lũ lụt vừa do mưa vừa do thuỷ điện Hố Hô xả nước bừa bãi. Tại miền Trung ta thấy tất cả những bóng tối của Hêrode. Đó là bóng tối bạo quyền, dùng quyền hành áp bức. Tự do bán đất cho nước ngoài, tự do xả chất độc, tự do xả nước bất chấp quyền dân. Đó là bóng tối chết chóc. Vì bảo vệ quyền lợi tài phiệt và một nhóm nhỏ mà giết chết đời sống hàng triệu người dân. Đó là bóng tối gian dối vì không công khai minh bạch. Đó là bóng tối xác thịt tội lỗi. Vinh thân phì gia bất chấp sinh mạng và quyền lợi của người khác”.

Và Ngài kêu gọi: “Trong bối cảnh thế giới và xã hội Việt Nam hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta: Hãy bừng sáng lên. Để muôn dân nhận biết Chúa thật. Để mọi người khắp nơi trở thành con cái trong nhà Chúa”.

Ngài cũng đã nói lên những niềm vui, những hy vọng trong hòa cảnh tối tăm của đất nước, của xã hội. Ngài nói: “Nhưng giữa những bóng tối dầy đặc ấy lại xuất hiện ánh sáng. Ánh sáng của tình yêu thương bác ái. Khắp thế giới bao tấm lòng bác ái tập trung về miền Trung. Để cảm thông, để yêu thương, để chia sẻ. Và đặc biệt những xứ đạo, các cha, anh chị em giáo dân đã biết quan tâm chia sẻ với anh chị em lương dân. Anh chị em lương dân cảm nhận được tình yêu thương. Không biết chạy vào đâu đã tìm đến với các giáo xứ công giáo. Và họ cảm nhận được vẻ đẹp của Chúa, của đạo, của anh chị em công giáo. Đó chính là ánh sáng chiếu trong đêm tối. Ánh sáng của đạo Chúa đã làm cho anh chị em giáo dân sáng lên. Qua ánh sáng đó người muôn phương tìm đến thờ phượng Chúa.

Khi cứu trợ tại các xứ đạo mọi sự diễn ra trong trật tự. Không có tranh giành chen lấn. Vì mọi người đều vâng lời cha xứ. Chính quyền thắc mắc: sao giáo dân lại yêu mến và vâng lời các cha mà không vâng lời chính quyền. Người giáo dân trả lời: Vì các cha đã hiến trọn cuộc đời, dành mọi tài sản, sức lực, của cải cho Chúa, cho Giáo hội, cho dân chúng, nên chúng tôi yêu mến và vâng phục. Nếu các ông cũng hiến tài sản, sức khoẻ, thì giờ cho dân thì dân yêu mến và vâng lời ngay”.

Thánh lễ đã kết thúc một ngày tĩnh tâm và gặp gỡ, tập huấn của Nhóm Giáo huấn XHCG và gặp gỡ với Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt là một niềm vui lớn của nhiều giáo dân từ nhiều nơi trên đất nước.

Những lời căn dặn, tâm sự của ĐứcTGM Giuse như những sự nâng đỡ, dìu dắt và hướng dẫn để các giáo dân, các tín hữu đi theo con đường sáng mà Giáo hội đã đúc kết và chỉ ra.

Hà Nội, 13/1/2017

J.B Nguyễn Hữu Vinh

***********

Phụ lục: Bài giảng của Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

HÃY BỪNG SÁNG

Is 60,1-6; Ep 3,2-3a.5-6; Mt 2,1-12

Thánh Lễ Tạ Ơn của Tân LM FX Phạm văn Phúc

Châu sơn 07-01-2017

Hôm nay là một ngày thật đẹp. Ngày thứ Bảy đầu tiên trong tháng đầu tiên của  năm 2017. Ngày hôm nay cha mới Phanxico Xavie Phạm văn Phúc, trong tháng đầu tiên đời linh mục, đến dâng thánh lễ Tạ ơn trên núi Đức Mẹ.

Trong những ngày giờ đầu tiên của năm mới, Lời Chúa nói mời gọi ta: “Hãy bừng sáng lên, hỡi Giê-ru-sa-lem”. Vì “bóng tối đang bao trùm mặt đất, và mây mù phủ lấp chư dân”. Thời Isaia cũng như thời Chúa Giê-su dân Israel sống trong bóng tối dầy đặc. Nhưng Chúa sẽ đến chiếu ánh sáng xé tan màn đêm tăm tối. Lời tiên báo ứng nghiệm khi Chúa Giê-su sinh ra. Tin mừng cho thấy Hêrode đại diện cho thế lực bóng tối. Nhưng Chúa Giê-su đã chiếu lên ánh sáng.

Herode là bóng tối của bạo quyền, dùng quyền để thống trị dân chúng. Chúa Giêsu là ánh sáng hiền lành khiêm nhường, đến không phải để cai trị nhưng để phục vụ.

Hêrode  là bóng tối chết chóc. Sẵn sàng giết chết các trẻ em để bảo vệ ngai vàng. Chúa Giêsu chiếu lên ánh sáng sự sống. Chúa đến cho mọi người được sống và sống dồi dào.

Hêrode là bóng tối gian dối lừa gạt các nhà đạo sĩ. Chúa Giêsu là ánh sáng, là Đường Đi, là Sự Thật và là Sự Sống.

Hêrode là bóng tối tội lỗi, xác thịt. Nên ngôi sao đến Giêrusalem vụt tắt. Chúa Giêsu là ánh sáng Thần Khí nên làng quê Belem nhỏ bé rực sáng.

Trong bối cảnh thế giới và xã hội Việt Nam hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta: Hãy bừng sáng lên. Để muôn dân nhận biết Chúa thật. Để mọi người khắp nơi trở thành con cái trong nhà Chúa.

Suốt năm qua cả nước hướng về miền Trung. Với thảm hoạ Formosa.  Với thảm hoạ lũ lụt vừa do mưa vừa do thuỷ điện Hố Hô xả nước bừa bãi. Tại miền Trung ta thấy tất cả những bóng tối của Hêrode. Đó là bóng tối bạo quyền, dùng quyền hành áp bức. Tự do bán đất cho nước ngoài, tự do xả chất độc, tự do xả nước bất chấp quyền dân. Đó là bóng tối chết chóc. Vì bảo vệ quyền lợi tài phiệt và một nhóm nhỏ mà giết chết đời sống hàng triệu người dân. Đó là bóng tối gian dối vì không công khai minh bạch. Đó là bóng tối xác thịt tội lỗi. Vinh thân phì gia bất chấp sinh mạng và quyền lợi của người khác.

Nhưng giữa những bóng tối dầy đặc ấy lại xuất hiện ánh sáng. Ánh sáng của tình yêu thương bác ái. Khắp thế giới bao tấm lòng bác ái tập trung về miền Trung. Để cảm thông, để yêu thương, để chia sẻ. Và đặc biệt những xứ đạo, các cha, anh chị em giáo dân đã biết quan tâm chia sẻ với anh chị em lương dân. Anh chị em lương dân cảm nhận được tình yêu thương. Không biết chạy vào đâu đã tìm đến với các giáo xứ công giáo. Và họ cảm nhận được vẻ đẹp của Chúa, của đạo, của anh chị em công giáo. Đó chính là ánh sáng chiếu trong đêm tối. Ánh sáng của đạo Chúa đã làm cho anh chị em giáo dân sáng lên. Qua ánh sáng đó người muôn phương tìm đến thờ phượng Chúa.

Khi cứu trợ tại các xứ đạo mọi sự diễn ra trong trật tự. Không có tranh giành chen lấn. Vì mọi người đều vâng lời cha xứ. Chính quyền thắc mắc: sao giáo dân lại yêu mến và vâng lời các cha mà không vâng lời chính quyền. Người giáo dân trả lời: Vì các cha đã hiến trọn cuộc đời, dành mọi tài sản, sức lực, của cải cho Chúa, cho Giáo hội, cho dân chúng, nên chúng tôi yêu mến và vâng phục. Nếu các ông cũng hiến tài sản, sức khoẻ, thì giờ cho dân thì dân yêu mến và vâng lời ngay.

Trong bóng tối của thời đại hôm nay, mọi người đều đi tìm quyền lực, tiền bạc và hưởng thụ. Khi đi tìm mọi thứ cho bản thân, người ta sẵn sàng chà đạp người khác. Gây nên bóng tối đau khổ chết chóc bất công. Trong bóng tối đó linh mục sáng lên như ngọn đuốc. Vì dám đi ngược chiều thời đại. Từ bỏ bản thân. Hiến dâng cuộc đời cho Chúa. Phục vụ tha nhân.

Hôm nay chúng ta vui mừng. Vì trong đoàn người góp phần chiếu ánh sáng của Chúa trên thế giới tăm tối hôm nay, có thêm tân linh mục FX Phạm văn Phúc. Tạ ơn Chúa ban thêm ánh sáng cho thế giới nhiều bóng tối hôm nay. Cám ơn ông bà cố và gia đình đã quảng đại dâng hiến người con ưu tú cho Chúa và cho dân Chúa. Cám ơn cha đã hi sinh cuộc đời như ngọn nến cháy lên để đem ánh sáng cho thế giới. Hôm nay Chúa cũng nói với cha: Hãy bừng sáng lên, vì bóng tối đang bao phủ dân chúng.

Như ngọn nến muốn cháy sáng phải tiêu hao đời mình. Chúc cha ngày càng hăng say tiêu hao đời mình. Để bừng lên ánh sáng rực rỡ cho mọi người nhận biết Chúa.

TGM Giuse Ngô Quang Kiệt

httpv://www.youtube.com/watch?v=6ze7tokDzgM

Cha bị triệu tập vì một bài báo của con trên VOA?

Cha bị triệu tập vì một bài báo của con trên VOA?

VOA

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng

Ông Phạm Văn Hùng, 86 tuổi, thân phụ của nhà báo độc Phạm Chí Dũng đã bị “triệu” đến Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh để “làm việc” vào ngày 10/1.

Nhà báo Phạm Chí Dũng xem đây là một hành vi bất nhã và thiếu lễ độ. Ông nói với VOA như sau:

“Gia đình tôi đánh giá cách mời của họ là một sự trịch thượng và vô lễ vì họ chỉ cho người thông báo qua điện thoại.”

Nhà báo Phạm Chí Dũng cho biết có rất nhiều cơ quan của thành ủy có mặt trong buổi triệu tập này và họ đưa ra nhiều lời đe dọa, trong đó có đe dọa khởi tố Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam do ông làm chủ tịch:

“Trong buổi làm việc đó có cả quan chức của Đảng như Ban Nội chính Thành Uỷ, Ban Tuyên giáo Thành Uỷ, và Văn phòng Thành Uỷ. Họ có ý kiến mà tôi nghe ba tôi thuật lại rằng họ nói tôi viết bài xuyên tạc, viết bài sai sự thật. Thậm chí có ý kiến cho rằng đã đủ yếu tố để khởi tố tôi về vụ thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.”

Ông Dũng tin rằng Thành ủy cảm thấy những bài báo của ông đã đụng chạm đến sân sau của Thành ủy, trong đó có một bài viết trên VOA đề cập đến ông cựu Bí thư Thành ủy Lê Thanh Hải.

Bài viết trên của ông Dũng cho VOA vào tháng 12, 2016 có đoạn: “Có dư luận cho biết công an đã nắm rõ được hành vi gây thất thoát của ông Trần Phương Bình tại DongA Bank, nhưng không dám bắt vào năm 2015 là vì DongA Bank là một ngân hàng của Thành ủy TP HCM được bí thư thành ủy khi đó là ông Lê Thanh Hải che chắn. Luồng dư luận này cũng cho rằng việc ông Trần Phương Bình bị bắt vào thời điểm cuối năm 2016, khi ông Lê Thanh Hải đã nghỉ, là một đòn đánh vào ông Hải và khối tài sản khổng lồ tích góp qua nhiều năm của ông này”.

Ngoài ra, theo theo ông Dũng, chính quyền muốn chặn những bài viết tiếp theo của ông về Tp. Hồ Chí Minh hay cụ thể hơn là các bài liên quan đến ông Lê Thanh Hải.

“Ngay trong một bài báo mà họ đặc biệt nhấn mạnh, bài liên quan đến ông Trần Phương Bình, cựu chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng Đông Á ở Tp. HCM bị bắt. Trong bài đó trong dẫn nguồn dư luận đánh giá rằng ông Trần Phương Bình có mối quan hệ có lẽ được che chắn bởi ông Lê Thanh Hải thành thử không bị bắt vào năm 2015.”

Ông Dũng cũng tin rằng cuộc triệu tập này do ông Lê Thanh Hải đứng phía sau, thông qua Phó Bí thư thường trực Tất Thành Cang:

“Cũng không loại trừ khả năng là ông Lê Thanh Hải có nhờ riêng ông Tất Thành Cang để ông Tất Thành Cang tổ chức một cuộc họp như vừa rồi, lấy danh nghĩa của thành ủy để đặt ra những vấn đề liên quan đến ông Lê Thanh Hải.”

Cũng theo nhà báo độc lập, những bài viết của ông liên quan đến chế độ hiện hành, quốc nạn tham nhũng, thực chất nền kinh tế, và các quyền tự do căn bản của người dân bị đàn đáp. Trong khi đó chính quyền từ trung ương đến địa phương lại bưng bít các thông tin này.

Trong thư ngỏ cho thành ủy ngay trong ngày 10/1, ông Dũng đề nghị đối thoại với ông Tất Thành Cang để cùng tìm ra sự thật. Tuy nhiên, ông Dũng tin rằng thư ngỏ của ông sẽ không được phản hồi.

Kiên Giang: Tiểu thương mang quan tài phản đối tháo dỡ chợ

Kiên Giang: Tiểu thương mang quan tài phản đối tháo dỡ chợ

Nguoi-viet.com

Lực lượng chức năng bảo vệ việc tháo dỡ chợ Tân Hiệp. (Hình: Báo Dân Trí)

KIÊN GIANG (NV) – Chính quyền huyện Tân Hiệp đưa cả trăm cảnh sát xuống cưỡng ép tháo dỡ chợ thị trấn Tân Hiệp ngay trước Tết Nguyên Đán, buộc tiểu thương mang quan tài ra phản đối quyết liệt.

Theo báo Dân Trí, ngày 10 Tháng Giêng, khi công an tháo dỡ chợ bị nhiều người phản đối nên công an còng tay dẫn về đồn. Một số người dùng điện thoại chụp hình, quay phim… cũng bị giật mất điện thoại và đưa về đồn công an “làm việc.” Để phản đối, tiểu thương đã đặt hai chiếc quan tài ở đầu chợ, nhưng công an đã cướp lấy đem giấu.

Bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết, một tiểu thương nói: “Các khiếu nại của bà con tiểu thương chúng tôi chưa được chính quyền địa phương xem xét giải quyết thấu đáo thì sáng 10 Tháng Giêng, ủy ban huyện đã cho lực lượng chức năng xuống cưỡng chế tháo dỡ chợ trong khi ngày Tết cận kề. Việc này lãnh đạo địa phương đã ép chúng tôi vào bước đường cùng, vì hàng hóa nhập về không thể buôn bán.”

Giải thích về việc này, ông Nguyễn Văn Đức, chủ tịch huyện Tân Hiệp cho rằng: “Đây không phải là tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của công dân nên huyện không cưỡng chế, mà đây là công trình của nhà nước nên chúng tôi tháo dỡ khi nó đã xuống cấp.”

Tin cho biết, chợ thị trấn Tân Hiệp đã tồn tại hơn 60 năm với gần 300 tiểu thương kinh doanh buôn bán. Khi xây dựng chợ mới, chính quyền địa phương không họp lấy ý kiến, lắng nghe nguyện vọng của tiểu thương…

Đến khi công ty Sao Mai, một doanh nghiệp tư nhân liên kết với huyện xây dựng chợ mới cách chợ cũ 1 cây số vào gần xong vào cuối 2014, thì mới vận động tiểu thương di dời, nhưng tiểu thương không đồng tình vì cho rằng giá thuê cao, khu chợ xa dân cư, lô sạp thiếu và nhỏ… Cách làm này trái quy định pháp luật, mặt khác làm nhiều tiểu thương trở tay không kịp.

Thấy không thể tuyên truyền bằng miệng, chính quyền ra hạn định di dời chợ hạn chót là ngày 20 Tháng Ba năm 2015. Tuy nhiên tiểu thương vẫn “án binh bất động.”

Đến ngày 26 Tháng Tám năm 2016, chủ tịch huyện Tân Hiệp ra quyết định đình chỉ hoạt động chợ thị trấn Tân Hiệp để di dời sang khu chợ mới, với lý do “chợ cũ đã xuống cấp và hệ thống cứu hỏa không bảo đảm nên buộc phải di dời sang chợ mới.”

Các tiểu thương tiếp tục khiếu nại lên ủy ban tỉnh Kiên Giang, buộc nơi này phải thành lập tổ công tác kiểm tra lại quá trình xây chợ mới, xóa chợ cũ của lãnh đạo huyện Tân Hiệp.

Sau khi kiểm tra, tổ công tác của tỉnh cho biết huyện Tân Hiệp “có sai phạm,” vì vậy nên xem lại việc hỗ trợ cho các tiểu thương có đất gian hàng cho thuê, đầu tư, sửa chữa, cải tạo chợ cũ trong thời gian qua… Thế nhưng, kiến nghị của tỉnh chưa được huyện Tân Hiệp xem xét thực hiện thì sáng 10 Tháng Giêng đã cho lực lượng xuống cưỡng chế tháo dỡ chợ cũ. (Tr.N)

“KHÔNG ĐI ĐÂU EM Ạ…”

“KHÔNG ĐI ĐÂU EM Ạ…”

Nancy Nguyễn

Tháng 3/2016, chị Vũ Minh Khánh, vợ luật sư Nguyễn Văn Đài, phải khó khăn lắm mới đặt chân được đến Mỹ để bắt đầu chuyến vận động tự cho chồng. Mọi người tiếp đón chị chu đáo và niềm nở, như cái cách chúng ta tiếp đón những con người dám dấn thân vì dân tộc từ mấy mươi năm qua: thiết tha, chân tình, với tất cả những gì chúng ta có thể cho đi, chẳng tiếc một thứ gì.

Chị ấy, cũng như nhiều người đến trước, và đến sau: em ạ, chị không chào cờ, và nếu được, thì không chụp hình với cờ vàng nhe em!

Đối với nhiều người, như thế là xúc phạm bàn thờ, là khinh thường tự do, là hỗn xược với chủ nhà. Nhưng nhiều hơn cả là đớn hèn, là chấp nhận khuất phục trước áp lực của tà quyền.

Chị Khánh ở nhà tôi, một thời gian tương đối dài tôi đưa chị đi sắm quà về nước. Vào Costco, mắt chị sáng lên, khuôn mặt rạng rỡ, ngời lên vẻ hạnh phúc như đứa trẻ trong tiệm cà rem: “mua sắm ở đây thích em nhỉ, nói made in USA là made in USA, ở vn toàn hàng lởn thôi”. Tôi biết anh Đài đã nhiều lần được người ta “ngã giá” để sang đây, và nếu sang đây, cuộc sống của anh chị chắc sẽ tốt hơn, nhất là mong ước có con được y học tiến bộ can thiệp. Tôi hỏi chị: Vậy chị có tính sang đây ở luôn không?

“Không em ạ, anh chị không đi đâu.”

Chị nói cách bình thản, sự bình thản của những con người đã xác quyết chấp nhận hy sinh tất cả. Vâng TẤT CẢ, cho Việt Nam.

Nhiều lần tôi phải quay mặt đi để giấu nước mắt, khi chị xuýt xoa lựa áo quần lâu ơi là lâu: “em thông cảm cho chị, em ở đây muốn mua gì cứ ra tiệm tí là xong, ở bên đó, quần áo gớm lắm, ba cái hàng TQ nó bỏ thuốc vào đấy, chẳng mặc được đâu, nên chị cứ phải tranh thủ!” Hay khi vào Walmart thôi, chẳng sang trọng gì: “ở Mỹ sướng thật, như này ở bên đó mắc gấp đôi, có khi gấp ba ấy, mà chẳng tốt được thế này đâu em ạ!” Chị tôi đó, mê Mỹ như hàng trăm triệu con người bình thường khác, nhưng đủ phi thường để ở lại với VN đau thương, dù chồng mình đã bị bắt đến lần thứ 2.

Tôi có thể nói họ đớn hèn được sao? Những con người đang chiến đấu ở mặt trận mà chúng ta bỏ lại, chiến đấu ở nơi chúng ta đã buông súng để ra đi? Tôi có thể nói họ đớn hèn được sao? Khi họ dám vứt bỏ tương lai của bản thân, thậm chí của cả gia đình, vì tương lai dân tộc, xin phép nói thẳng: Đã không là chọn lựa của 4 triệu người chúng ta!

Hôm sinh nhật cái Hà, ứng cử viên đại biểu quốc hội trẻ nhất của VN. Tôi ngồi một mình trong phòng, ngắm kỹ từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng nụ cười. Tôi mong quý vị ở đây cũng dành ra ít phút để ngắm kỹ từng khuôn mặt trong bức hình tôi kèm đây. Vì chẳng ai biết được có khi ngày mai, vài người trong số ấy phải chịu cảnh tù đày.

h1

Phong tục người VN bảo thế là nói gở. Nhưng chính quý vị biết hơn ai hết, cái gở ấy, những rình rập ấy, là CÓ THẬT. Những khó khăn và hiểm hoạ của họ là CÓ THẬT.

Tôi có thể nói họ đớn hèn được chăng? Khi họ dám nhận hết vào mình, nói như người Công Giáo là vác thánh giá, cho đất nước, cho dân tộc có ngày mai? Vẫn vui cười hồn nhiên, và chẳng ai nghĩ sự hy sinh của bản thân là vĩ đại.

Xin phép nói thẳng: đất nước không bỏ rơi chúng ta, là chúng ta đã bỏ rơi đất nước. Tôi có thể nói họ đớn hèn được chăng?

Tôi có lần nói với anh chủ tịch cộng đồng trong một buổi thắp nến (cầu nguyện cho 1 người vừa bị bắt) nay xin chia sẻ lại với mọi người “Tất cả chúng ta đều đã có khi mỏi mệt, có lúc hoài nghi, đôi khi thất vọng, nhưng điều khiến tôi có thể thức dậy mỗi sớm mai, vác gùi lên và nặng nề bước tiếp, là vì tôi biết, tôi biết, có những con người đã chấp nhận chết cho tổ quốc được sống. So với họ, cái gánh này của tôi nhẹ vô cùng”.

Họ, dù không phải lúc nào cũng vừa ý chúng ta, nhưng là một phần của hiện tại mà chúng ta bỏ lại, một phần của tương lai mà chúng ta chỉ có thể giúp đỡ từ xa. Một phần của chính con người tôi ngày hôm nay, và cuộc đời tôi mai này. Không có họ, không có Nancy Nguyễn.

Tôi mong nóng giận hay chán nản nhất thời không làm chúng ta quên đi 1 sự thật rằng: Họ là tấm vé duy nhất, cho phép tất cả chúng ta trở về với một Việt Nam tự do.

“CỜ VỀ CHIỀU TUNG BAY PHẤP PHỚI, GỢI LÒNG NÀY…”

“CỜ VỀ CHIỀU TUNG BAY PHẤP PHỚI, GỢI LÒNG NÀY…”

FB Phạm Đoan Trang

13-1-2017

Thanh niên mang cờ vàng diễn hành Tết ở Little Saigon. Nguồn: internet

Tháng 4/2014, trong một cuộc gặp gỡ cộng đồng người Việt ở Bắc Mỹ, tôi để ý có một người khoảng ngoài 60 tuổi, vẻ mặt khắc khổ, chỉ lừ lừ nhìn diễn giả suốt buổi mà không nói năng gì.

Tới giờ nghỉ, ông đến gần tôi, nhìn thẳng vào mặt tôi và hỏi:

– Tại sao cô đến đây được?

Tôi ngẩn ra, chưa hiểu câu hỏi là gì. Ông dằn giọng:

– Tại sao cô không bị chặn? Tại sao cô ra ngoài được? Tại sao cô sang được đây? Cô là an ninh nằm vùng phải không?

Tôi có cảm giác như bị một cái tát vào mặt. Như vậy có nghĩa là tất cả những lời chúng tôi đã nói trước đó, bằng tất cả lòng nhiệt tình và niềm tin, về tình hình Việt Nam, về những cơ hội bị bỏ lỡ, về những mong ước bị vùi dập của tuổi trẻ, về cảnh sống cực nhọc, không dám nghĩ đến tương lai của những bạn trẻ “trót” quan tâm đến xã hội… Tất cả những lời đó đều chẳng lọt vào tai người đàn ông ấy. Ông chỉ thấy một điều, rằng tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc cộng sản, tôi ra được nước ngoài mà không bị an ninh chặn giữ, như vậy thì tôi là cộng sản, là an ninh nằm vùng, chỉ thế thôi.

Sau khi hỏi tôi xối xả mấy câu đó, ông quay ngoắt đi. Ông bỏ về, không dự họp nữa.

Tôi cũng tức giận không kém.

Về sau, tôi mới biết rằng trong cộng đồng mà tôi gặp hôm đó, có những người đi tù của “bên thắng cuộc” tới cả chục năm, có những người chết cả mấy đứa con trên đường vượt biên, thậm chí có người đã trở thành gần như điên loạn vì phải bất lực chứng kiến cảnh vợ con mình bị hiếp bị giết trên tàu.

* * *

Tôi cũng đã ở cùng những con người mà tấm lòng của họ, tôi chỉ có thể nói rằng nó trong vắt như kim cương. Bao nhiêu năm xa xứ, cuộc sống đã bị ép vào guồng của bên đó – ngày đi làm, tối mịt mới về nhà, xung quanh là dân Mỹ, truyền hình, sách báo và giải trí Mỹ; hàng ngày gần như chỉ nói tiếng Anh, hàng tuần phải lo doanh số cho công ty, cửa hàng mình. Nhưng họ vẫn nhớ đến Việt Nam, thậm chí chỉ nghĩ đến Việt Nam mà thôi. Họ luôn nghĩ về những người Việt ở trong nước đang phải chịu đựng một chính thể ngu dốt đến tăm tối. Càng sống đầy đủ về vật chất, càng được ăn đồ ngon, mặc quần áo đẹp (và rẻ), hít thở không khí trong lành, sống ở những căn nhà mà dân trong nước mơ đến kiếp sau cũng không thấy, v.v. họ chỉ càng thương người Việt, thương Việt Nam hơn.

Những con người đó thật sự chẳng tiếc gì với tôi. Họ nuôi tôi suốt thời gian tôi ở Mỹ, đến mức đến giờ tôi vẫn không biết động tác “quẹt thẻ” nó như thế nào. Họ cho tôi tới lọ nước lau kính mắt, bộ dây đàn guitar, thuốc thang thì đương nhiên rồi, đến cả quần áo lót cũng dúi cho tôi, v.v. Và thương tôi thế nào thì họ cũng thương những người hoạt động trong nước y như vậy. Họ không ngó đến truyền hình, báo chí Mỹ; lúc nào họ cũng chỉ chăm chú “canh Facebook” đọc tin tức quê nhà, xem có anh chị em nào bị công an bắt, đánh đập không. Nghe tin có người bị an ninh hành hung, họ khóc, chửi cộng sản một hồi, lau nước mắt, rồi lại lật đật ra phố, đi gửi tiền về cho các nạn nhân.

Nhưng họ cũng yêu cờ vàng. “Cờ về chiều tung bay phấp phới, gợi lòng này thương thương nhớ nhớ…”. Đó là cờ vàng. Với những người Việt đó, lá cờ vàng là quốc kỳ của cộng đồng hải ngoại, biểu tượng của tự do-dân chủ, của một thời đã mất ở Việt Nam mà bây giờ chúng ta phải xây dựng lại – tức là giành lại tự do cho đất nước. Ngày Tết, ngày lễ, và ngày “quốc hận 30/4”, họ treo cờ vàng khắp nơi.

Tôi biết nói gì hơn về những con người ấy? Tôi nói họ cực đoan được sao?

Họ là một phần của Việt Nam, một phần của phong trào dân chủ ở Việt Nam, và cũng là một phần của chính cuộc đời tôi.

Nếu không có họ, chắc tôi sẽ nghĩ xấu về cộng đồng hải ngoại, tôi sẽ la lối, căm ghét sự cực đoan, sẽ sợ cờ vàng, sợ “bọn phản động lưu vong”… giống như rất nhiều du học sinh khác.

Và cũng rất có thể là nếu không có họ, tôi đã chẳng về lại Việt Nam, chẳng tham gia đấu tranh làm gì. Nhưng tôi đã về, bởi vì tôi muốn họ cũng sẽ có ngày trở về Việt Nam, và tôi mong muốn sẽ được gặp lại họ – ở đâu cũng được, nhưng là khi đất nước này đã tự do.

Việc ngăn chặn thô bạo

From facebook: Suong Quynh and Hoang Le Thanh shared Lê Công Định‘s post.

Lê Công Định with Charles Sellers.

Việc ngăn chặn thô bạo tại nhà hôm nay khiến tôi phải huỷ bỏ cuộc gặp chiều nay với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry theo lời mời của Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ, một lần nữa cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền tự do đi lại của công dân nói riêng và nhân quyền nói chung.

Đây là bằng chứng cụ thể và rõ ràng về hồ sơ vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Tôi đã thông báo đầy đủ cho cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ và Ngoại trưởng John Kerry để các viên chức ngoại giao Mỹ soạn thảo báo cáo và tài liệu cần thiết cho mục đích chế tài nhân quyền đối với các quan chức vi phạm Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu vừa được Tổng thống Obama ký ban hành.

Không diện kiến Ngoại trưởng John Kerry nhưng tác động của việc không đi gặp lại tốt hơn đi gặp, chắc chắn là điều cần làm đối với một người tranh đấu như tôi trong hoàn cảnh hiện tại. Thứ Sáu ngày 13 đầu năm 2017 không phải là một ngày tồi tệ vậy.

SỰ THAM LAM TÀN ÁC..

From facebook: Lê hồng Song‘s post.
Image may contain: one or more people and outdoor

Lê hồng Song

 SỰ THAM LAM TÀN ÁC..( Lòng tham vô đáy, nhưng chỉ cần những mẩu bánh vụn vặt…) Trích. Môt người quốc dân tác giả Lê Luân.

“Quốc gia nào mà xây dựng bằng lòng tham, thì quốc gia đó sẽ sụp đổ bởi những mẩu bánh mỳ.”

Mới nghe thì có vẻ như đã thấy nhận định này của tôi hàm chứa trong đó đầy những mâu thuẫn và sẽ có nhiều người muốn mắng mỏ tôi ngay khi đọc những câu này. Thế nhưng xin nhẫn nại thêm một chút và chúng ta cùng nhau mổ xẻ để thấy cái điều tôi vừa nói có gì mà cần phải bác bỏ hay không lúc đó cũng chưa muộn.

Chúng ta có thể quan sát mỗi ngày qua các sự kiện liên tiếp. Chẳng phải gì to tát đâu xa, tôi nói ngay đến việc người ta hành xử với nhau tàn ác còn hơn cả loài cầm thú mà chúng có thể sẵn sàng giết thịt nhau khi có loài nào đó tấn công cái tổ hoặc cướp đi miếng ăn của nó. Có phải gì hiếm hoi đâu, chuyện những người không may mà đi trộm chó, gà, trâu hay các tài sản khác của người dân ở những vùng quê, người ta phát hiện ra thì những tên trộm cắp kia chỉ có nước chết hoặc thương tật đầy mình. Dân làng họ xâu xúm vào đánh đập, gậy gộc đủ cả, cứ thế mà nã vào đầu, phang vào chân, tay, mạng sườn kẻ cắp cho đến khi chết. Thế có phải là người ta quyết bảo vệ tài sản của mình đến cùng bằng những hành động vô nhân tính hay không.

Nguyễn Đình Phong, kẻ trộm chó, bị dân đốt cháy đen bên chiếc xe máy.
Nguyễn Đình Phong, kẻ trộm chó, bị dân đốt cháy đen bên chiếc xe máy.
Những hành vi ấy quả là man rợ chứ có đất nước văn minh nào mà lại làm thế như dân chúng chúng ta. Thế thử hỏi luật pháp và chính phủ còn có giá trị gì nữa để mà duy trì và điều chỉnh hành vi con người. Mà nhìn vào đấy thì thấy rõ là người dân đúng là sẽ làm mọi cách kể cả là hung bạo và dãn man nhất để quyết bảo vệ cho được tài sản của mình, dù chẳng phải quá to tát gì. Hiện trạng này ở các vùng quê thì tôi cho là không thiếu đâu. Vậy có phải là họ đang hành xử còn không cả bằng thời thực dân, phong kiến hay không, vì ngày xưa còn có công đường để kêu quan khi làng xóm mâu thuẫn, bắt được kẻ trộm, cướp thì đều lôi lên quan mà tâu bẩm và xét xử theo luật lệ. Chứ cũng không đến nỗi như bây giờ. Mà một dân tộc tàn ác với nhau như thế thì có khi nào đất nước văn minh và tốt hơn lên được không. Tôi cho là chỉ có làm cho con người ngày càng tàn bạo và coi thường luật pháp mà thôi, mà như thế thì cái chính phủ kia cũng bị xem thường nốt chứ đâu có giá trị gì để mà người dân cần đến. Quả là nguy cấp cho một đất nước mà con người sẵn sàng hung khí, hô hào một cách hung hãn để mà hành hạ đồng loại mình. Thật đau đớn và bại hoại hết chỗ nói.

Với chuyện con chó, con trâu đã kinh khủng như vậy. Vậy còn chuyện hôi của khi gặp người tai nạn trên đường, chuyện ngang nhiên nhặt tài sản của người khác đánh rơi hay không may làm vung vãi ra mà người ta kêu trợ giúp nhưng cứ nhơn nhơn chẳng thèm để tâm, lại còn muốn nhặt cho thật nhiều rồi mang về sử dụng như chốn không người. Đấy là hành vi khác gì trộm cướp và coi khinh luật pháp đâu. Thế thì quả là loạn lạc thực sự rồi chứ còn phải chờ đợi đến đao binh, bom đạn, chém giết gì mới cho là loạn lạc thì e là đã quá muộn màng và hết sức ngu dốt.

Với cái miếng ăn và tài sản của mình thì bảo vệ bằng được, nhưng sẵn của người khác hở ra là lấy mất ngay tắp lự. Mà cũng bởi lối suy nghĩ này mà hầu như là ai cũng tính vào chính phủ để có quyền chức mà tìm cách đục khoét của công, làm giàu cho mình và gia đình. Cứ nhìn vào tệ trạng tham nhũng, sự suy cấp về con người, các cơ sở hạ tầng quốc gia thiếu thốn, sơ sài, yếu kém thì có thể thấy rõ nó là kết quả của việc vơ vét cho đầy túi tham của mình mà không để tâm gì đến việc chung của đất nước. Thế nó không xuất phát từ lòng tham vô đáy thì còn là gì vào đây nữa. Tôi không thể tìm ngôn từ nào để mà giải thích chuẩn xác hơn được.

Thế nhưng đó chỉ là những cái vụn vặt và nhỏ mọn thôi, chỉ như những mẩu bánh có thể ăn được ngay tức khắc. Thế còn cái lớn hơn như chuyện chính sách kinh doanh làm ăn, chuyện đánh thuế tiêu dùng, chuyện chèn ép thương nhân, chuyện bị gây phiền hà trong công việc, chuyện bị cướp đoạt tài sản bằng cách tham nhũng ngân khố quốc gia với những con số khổng lồ, mà tất cả những cái đó nó rất thiết thực đánh vào túi tiền và chất lượng sống, vào điều kiện kinh doanh và cơ hội phát triển của người dân, thì dân chúng lại thờ ơ như chuyện riêng của nhà quan, chẳng màng gì cả, vì người ta không thấy nó bị thiệt hại gì như việc tên trộm, cướp lẻn vào nhà bắt trộm con chó hay dắt trộm trâu, bò của người ta đi mất.

Nhận thức của người dân khiến tôi lo lắng tới những hậu họa khôn lường, vì nếu một lúc nào đó họ không thể lao động đủ mà đóng thuế, sông hồ và không khí ô nhiễm, thực phẩm độc hại, bệnh viện thì tăng giá, giáo dục thì nâng học phí, lộ phí đi đường và xăng, dầu, điện, nước cứ leo lên nữa. Thế thì họ định sống thế nào và làm gì để mà trả cho những thứ đó đây, hay lại nhăm nhăm để cướp giật của người khác?

Mà cũng vì cái lòng tham vô đáy nhưng lại dễ thỏa mãn bằng những cái nhỏ nhặt này của người Việt mà các quốc gia khác lợi dụng điểm yếu đó mà khai thác và bóc lột được chúng ta từ tài nguyên thiên nhiên đến trí tuệ và sức người. Họ chỉ cần rót cho ít vốn vào làm ăn, đầu tư, hoặc cho vay với lãi suất thấp, chuyển giao công nghệ giá rẻ (mà có nguy cơ làm ô nhiễm môi trường, độc hại với con người, năng suất thấp, vận hành tốn kém và lại mau hỏng), cam kết vài điều khoản mà có vẻ như có lợi cho chính phủ, cho người dân bằng cách cho ít lợi nhuận hoặc chia sẻ quyền lợi kinh tế, thế là làm ráo, làm tuốt và làm nhanh cật lực. Bởi thế mà chúng ta cứ bị bóc lột sau khi đã bị dụ dỗ và mua chuộc bằng ít lợi ích cho thỏa cái lòng tham của mình. Đây chính là vấn đề lớn của dân tộc mà chúng ta phải nhận ra và thay đổi, nếu không thì chúng ta sẽ luôn bị mua chuộc và lợi dụng để cho người khác làm ăn mà thôi.

Quốc gia nào mà xây dựng bằng lòng tham, thì quốc gia đó sẽ sụp đổ bởi những mẩu bánh mỳ.

Bởi vậy tôi mới nói, đa phần người dân thì lòng tham vô đáy, nhưng chỉ cần những mẩu bánh vụn vặt để no cái bụng và ấm cái thân là đã đủ rồi, chẳng cần gì khác cả. Quốc gia lụn bại và suy vong cũng từ đây mà ra.

Cưỡng chế tượng Trần Hưng Đạo tại tư gia là trái luật?

Cưỡng chế tượng Trần Hưng Đạo tại tư gia là trái luật?

Hòa Ái, RFA

Tượng danh tướng Trần Hưng Đạo được đặt trên bục cao 1 m trong sân nhà ông Phương.

Tượng danh tướng Trần Hưng Đạo được đặt trên bục cao 1 m trong sân nhà ông Phương.

Courtesy of plo.vn

Vụ việc chính quyền địa phương không cho phép người dân đặt tượng thờ Đức Thánh Trần-Hưng Đạo Vương trên bục, trong khuôn viên gia đình ở Lâm Đồng làm dấy lên quan ngại rằng dân chúng Việt Nam thể hiện tín ngưỡng thuần Việt của họ như thế nào mới là đúng luật?

Những ngày vừa qua, cư dân mạng đặc biệt chú ý đến lời kêu cứu của gia đình ông Tống Hồ Phương, ngụ tại thôn Kinh Tế Mới, xã Ninh Gia, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng về việc đặt tượng Đức Ông-Trần Hưng Đạo trong khuôn viên của gia đình.

Ông Tống Hồ Phương cho biết gia đình tích cóp để mua bức tượng vị anh hùng dân tộc Hưng Đạo Vương-Trần Quốc Tuấn, phiên bản do Hội Mỹ Thuật Việt Nam thực hiện, được chạm khắc bởi các nghệ nhân đá Non Nước Đà Nẵng. Vào đầu tháng 12 năm 2016, gia đình ông Phương xây một cái bục bằng xi măng, cao 1 mét và rộng 9 tấc trong sân nhà để đặt bức tượng này. Trước khi rước tượng về đặt trên bục trong khuôn viên của gia đình, ông Phương làm đơn gửi các cấp chính quyền xã, huyện và tỉnh để xin phép nhưng không nhận được phản hồi. Sau đó, gia đình ông Phương đi lên tận văn phòng Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng hỏi về việc xin phép đặt tượng và được trả lời rằng gia đình cứ tiến hành vì bức tượng nghệ thuật vị anh hùng dân tộc đặt trong khuôn viên gia đình không gây trở ngại gì.

Họ kêu phải tháo dỡ tượng Ông xuống. Biên bản lập yêu cầu tháo dỡ xuống…Họ nói miệng rằng trong vòng 60 ngày nếu không có một công văn nào phản hồi cho họ thì họ vào làm việc; không có giấy phép xây dựng thì họ phạt từ 3 đến 5 triệu đồng và họ cưỡng chế
-Nguyễn Xuân Quang

Lập biên bản vi phạm

Tuy nhiên, gia đình ông Tống Hồ Phương kêu cứu kể từ ngày 4 tháng 1 năm 2017, là thời điểm dựng tượng Đức Ông-Trần Hưng Đạo, cao khoảng 1,6 mét lên bục. Trong vòng ba ngày liên tiếp, cho đến ngày mùng 6 tháng 1, chủ tịch và phó chủ tịch cùng công an và cán bộ địa chính xã Ninh Gia đến tận nhà yêu cầu gia đình hạ tượng. Anh Nguyễn Xuân Quang, cháu của ông Tống Hồ Phương kể lại diễn tiến của vụ việc:

“Bắt đầu xây cái bục tầm khoảng ngày 9, ngày 10 tháng 12. Mình xây xong thì họ chẳng nói gì hết. Khi đưa tượng Ông về thì họ nói là vi phạm không có giấy phép xây dựng. Họ kêu phải tháo dỡ tượng Ông xuống. Biên bản lập yêu cầu tháo dỡ xuống. Gia đình em xin không tháo dỡ mà để Ông đứng đó. Họ mới nói dời cái lư hương, không cho để bát nhang, thắp nhang. Gia đình mới dời cái lư hương. Mình xin thì họ đồng ý như vậy, nhưng họ nói miệng rằng trong vòng 60 ngày nếu không có một công văn nào phản hồi cho họ thì họ vào làm việc; không có giấy phép xây dựng thì họ phạt từ 3 đến 5 triệu đồng và họ cưỡng chế.”

Lên tiếng với Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh qua điện thoại vào chiều mùng 6 tháng 1, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Ninh Gia, ông Nguyễn Ngọc Huyên xác nhận việc lập biên bản vi phạm xây dựng bục đặt tượng của gia đình ông Tống Hồ Phương, cụ thể là không có giấy phép. Ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Ninh Gia còn nhấn mạnh gia đình ông Phương cho biết Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng cho phép, nhưng phải có văn bản trả lời thì mới đúng quy định.

Trong khi đó, cháu của ông Phương, anh Nguyễn Xuân Quang nói với Đài Á Châu Tự Do vào tối ngày 11 tháng 1 rằng gia đình một lần nữa đi lên văn phòng Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng để xin giấy phép về trình cho cơ quan địa phương. Nhưng, cán bộ Sở khẳng định với gia đình:

“Không có giấy phép hoặc thẩm quyền nào để cấp. Cũng không có một công văn nào, không có thẩm quyền thì không ai ký được hết.”

Cưỡng chế dỡ tượng sai cả lý và tình

034_1616717-300.jpg
Tượng Đức thánh Trần Hưng đạo phía trước đền Đức Thánh Trần ở Sài Gòn. Ảnh chụp hôm 9/8/2010. AFP photo

Đáp câu hỏi của chúng tôi liệu rằng quyết định của xã Ninh Gia về việc cưỡng chế dỡ tượng Trần Hưng Đạo khỏi bục tại tự gia của gia đình ông Tống Hồ Phương, do vi phạm không có giấy phép xây dựng là đúng theo quy định pháp luật trong tình thế mà dân gian gọi là “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” như thế; Phó Chủ tịch Hội Luật gia Thành phố Hồ Chí Minh, Luật sư Nguyễn Văn Hậu trình bày:

“Theo tôi, việc đặt các tượng này thì không cần phải xin phép. Chuyện đó, tôi nghĩ rằng địa phương làm như vậy là không đúng trong trường hợp người dân được làm những gì mà pháp luật không cấm; cụ thể là pháp luật chưa có quy định nào về việc dựng tượng như vậy. Điều này được quy định trong Luật Xây Dựng năm 2014, đã được Quốc hội Việt Nam thông qua, những đối tượng phải có giấy phép xây dựng thì không có trường hợp này.

Khi Ủy ban Nhân dân xã chưa có quyết định hành chính thì họ không được thi hành cưỡng chế. Trong trường hợp họ tiến hành cưỡng chế thì người dân có quyền khởi kiện ra toàn án hành chính liên quan quyết định hành chính đó hoặc hành vi hành chính đó của cán bộ xã.”

Khi Ủy ban Nhân dân xã chưa có quyết định hành chính thì họ không được thi hành cưỡng chế. Trong trường hợp họ tiến hành cưỡng chế thì người dân có quyền khởi kiện ra toàn án hành chính liên quan quyết định hành chính đó hoặc hành vi hành chính đó của cán bộ xã
-LS.Nguyễn Văn Hậu

Qua lời kêu cứu của gia đình ông Phương đăng trên mạng xã hội Facebook cùng lên tiếng để đồng lòng hướng về lịch sử 4000 năm dựng nước và giữ nước hào hùng của dân tộc Việt, cộng đồng cư dân mạng cho rằng việc làm của chính quyền xã Ninh Gia hoàn toàn sai trái khi dân chúng bày tỏ sự tôn kính đối với Đức Thánh Trần-Hưng Đạo Vương một cách riêng tư, không ảnh hưởng đến trật tự xã hội và trên hết là không vi phạm pháp luật Việt Nam. Cư dân mạng Trịnh Mạnh Hùng chia sẻ suy nghĩ của anh nếu chính quyền xã Ninh Gia tiến hành cưỡng chế dỡ tượng Trần Hưng Đạo tại khuôn viên của gia đình ông Phương trong 60 ngày tới:

“Về lý thì chưa có bất kỳ một văn bản nào cấm người dân không được dựng tượng Đức Trần Hưng Đạo. Nếu dựng ở ngoài đường thì chụp mũ là gây cản trở lưu thông…Còn ở đây người dân dựng trong khuôn viên đất nhà của họ, mà lại dựng tượng của một biểu hiện gọi là tôn sùng bậc tiền nhân. Nếu cấm thì hoàn toàn sai, sai về tình và cả sai về lý.”

Tại Hội thảo Khoa học với chủ đề “Đức Thánh Trần trong hệ thống Đạo Mẫu Việt Nam” được tổ chức hồi hạ tuần tháng 9, năm 2014, nhân 713 năm ngày giỗ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, giới nghiên cứu đánh giá tín ngưỡng thờ Đức Thánh Trần có giá trị về nhận thức và nhân sinh, về củng cố và tăng cường lòng yêu nước, về văn hóa và nghệ thuật thông qua lễ hội và phong tục cũng như kiến trúc và điêu khắc. Bên cạnh đó, các chuyên gia đưa ra ý kiến mong muốn Nhà nước cần sớm chính thức công nhận và có các quy định cụ thể đối với những sinh hoạt gắn liền các tín ngưỡng thuần Việt.

Với thời gian đợi chờ Chính phủ phản hồi kiến nghị của các chuyên gia liên quan đến thờ Đức Thánh Trần, gia đình ông Tống Hồ Phương chỉ còn biết trông cậy vào những đơn khiếu nại đã gửi đến cơ quan công quyền, từ cấp xã đến cấp Trung ương và các cư dân mạng Đài RFA tiếp xúc bày tỏ với luật pháp hiện hành như một “mớ bòng bong” qua vụ việc tại xã Ninh Gia thì việc thể hiện tín ngưỡng thuần Việt của người dân là điều không phải dễ.

Nhắc các cụ ở tuổi trên sáu mươi

Nhắc các cụ ở tuổi trên sáu mươi

Trong vòng một thế kỷ qua, tuổi thọ trung bình kể từ lúc sinh ra của người sống tại Mỹ đã tăng lên đáng kể, từ 47 tuổi năm 1900, lên đến 77 tuổi năm 2004. Tính ra, vào năm 2030, người trên 65 tuổi sẽ chiếm hơn 20% dân số, tức khoảng 70 triệu người.

Hệ thống duy trì sức khỏe cho các vị cao niên tại Mỹ tốt, nhờ vào các phương cách y khoa phòng ngừa. Việc ngừa bệnh và tăng cường sức khỏe tại Mỹ hiện được chia làm ba cách:

primary prevention (phòng ngừa tiên khởi, phòng ngừa thứ nhất), secondary prevention (phòng ngừa thứ nhì) và tertiary prevention (phòng ngừa thứ ba).
Phòng ngừa tiên khởi nhắm mục đích ngừa đừng để bệnh xảy ra trong tương lai;

phòng ngừa thứ nhì nhắm mục đích tìm và chữa bệnh sớm trong giai đoạn bệnh chưa gây triệu chứng;

 phòng ngừa thứ ba nhận định tình trạng sức khỏe hiện tại của người bệnh, tìm các phương cách giúp người bệnh sống khỏe mạnh và an toàn hơn.

Phòng ngừa tiên khởi – primary prevention

Các vị cao niên nên tập thể dục ít nhất 30 phút mỗi ngày, ít nhất 5 ngày một tuần; bỏ ngay thuốc lá nếu đang hút; bớt uống rượu nếu có uống rượu nhiều. Thể dục thường xuyên giúp chúng ta tăng cường sức khỏe; giảm thiểu nguy cơ bị các bệnh tim mạch, tai biến mạch máu não, cao áp huyết, tiểu đường, rỗng xương, béo mập, ung thư ruột già, ung thư vú, căng thẳng tinh thần (anxiety), buồn chán (depression) , lẫn; giúp bớt té ngã, như vậy, ngừa những chấn thương do sự té ngã; khiến chúng ta sinh hoạt trong đời sống hàng ngày khá hơn; và cũng là cách trị liệu hữu hiệu trong nhiều trường hợp bệnh, như các rối loạn tinh thần khiến chúng ta lúc buồn lúc vui (mood disorders), lẫn, đau nhức kinh niên, suy tim, tai biến mạch máu não, bón, khó ngủ.

Aspirin nên được dùng cho những vị mang nguy cơ có thể sẽ bị bệnh tim mạch trong vòng 5 năm tới (nguy cơ >3% so với người thường), chẳng hạn như những người có bệnh tiểu đường. Tuy nhiên, chúng ta cẩn thận khi dùng aspirin vì aspirin có thể gây chảy máu đường tiêu hóa, nhất là cho các vị trên 75 tuổi, các vị có bệnh loét bao tử hoặc từng chảy máu đường tiêu hóa trong quá khứ, các vị đang uống những thuốc warfarin, steroid.
Cứ mỗi 10 năm, chúng ta chích ngừa phong đòn gánh (tetanus), để lỡ có đứt tay trầy chân, chúng ta yên tâm sẽ không bị phong đòn gánh, một bệnh nhiễm trùng nguy hiểm có thể gây tử vong. Thuốc thường được pha chung với thuốc ngừa bệnh bạch hầu (diptheria, một bệnh nhiễm trùng nguy hiểm tạo những màng trắng ở họng), nên được gọi là thuốc chích ngừa Td (tetanus- diptheria vaccine).

Hàng năm, các vị cao niên 65 tuổi trở lên nên chích ngừa cúm khoảng tháng 10, 11, trước khi cúm đến vào mùa Đông. Người dưới 65 tuổi song đang mang các bệnh tim, phổi, hoặc những bệnh kinh nhiên khác khiến sức để kháng của cơ thể suy giảm, cũng nên chích ngừa cúm.

Các vị cao niên 65 tuổi trở lên cần chích ngừa bệnh sưng phổi pneumococcus, chỉ cần một lần trong đời. Giống ngừa cúm, người dưới 65 tuổi song đang mang các bệnh tim, phổi, hoặc những bệnh kinh nhiên khác khiến sức để kháng của cơ thể suy giảm, cũng nên chích ngừa sưng phổi pneumococcus.

Gần đây, có thuốc chích Zostavax ngừa bệnh shingles (một bệnh do siêu vi, gây đau đớn, có khi rất dữ, nhất là cho người lớn tuổi, Việt Nam ta hay gọi nôm na là “bệnh giời ăn”), các vị 60 tuổi trở lên nên chích thuốc Zostavax ngừa bệnh này.

Phòng ngừa thứ nhì – secondary prevention

Phòng ngừa thứ nhì (secondary prevention) gồm việc truy tìm các ung thư ruột già, vú, nhiếp hộ tuyến, cổ tử cung; đo áp huyết định kỳ; thử máu xem có cao các chất mỡ trong máu; truy tìm bệnh rỗng xương; truy tìm bệnh phình nở động mạch aorta trong bụng (abdominal aortic aneurysm).

Từ 50 tuổi trở lên, cả đàn ông lẫn phụ nữ, chúng ta nên truy tìm ung thư ruột già, dù không có triệu chứng gì cả. Phương pháp truy tìm ung thư ruột già tốt nhất là soi toàn ruột già (colonoscopy) , nếu bình thường, 10 năm chúng ta sẽ soi lại.

Nguy cơ bị ung thư nhiếp hộ tuyến tăng sau tuổi 50. Tiếc thay, hiện vẫn chưa có phương pháp truy tìm ung thư nhiếp hộ tuyến thực chính xác. Từ 50 tuổi trở lên, đàn ông chúng ta nên nhờ bác sĩ thăm khám nhiếp hộ tuyến hàng năm, và thảo luận với bác sĩ có nên thử PSA hay không. [Thường chất PSA trong máu tăng cao khi có ung thư nhiếp hộ tuyến, nhưng có nhiều trường hợp thử thấy PSA tăng cao, khi đâm kim lấy mô nhiếp hộ tuyến xem dưới kính hiển vi (biopsy), không thấy có ung thư, ngược lại, cũng có trường hợp ung thư, song PSA lại không cao nhiều, nên phương pháp truy tìm ung thư này không thực chính xác lắm, việc có nên thử PSA hay không sẽ tùy vào ý muốn của bạn, sau khi nghe lời giải thích của bác sĩ.]

Ung thư vú tăng cao nhiều sau tuổi 50. Từ tuổi 40 trở đi, phụ nữ nên đi khám vú hàng năm, và chụp phim vú mỗi 1-2 năm. Đến tuổi 50 trở đi, vẫn đến bác sĩ khám vú hàng năm, và mỗi năm nên chụp phim vú.

Việc làm Pap smear để truy tìm ung thư cổ tử cung cần được tiếp tục cho đến khi quá tuổi 65-70 mới ngưng, nếu ít nhất 3 lần làm Pap smear trong vòng 10 năm trước đó hoàn toàn bình thường.

Cao áp huyết xảy ra rất nhiều ở người có tuổi, đưa đến các biến chứng tim mạch như chết cơ tim cấp tính (heart attack), tai biến mạch máu não (stroke). 1-2 năm, chúng ta nên đến nhờ bác sĩ đo hộ áp huyết, để nếu có cao áp huyết còn sớm chữa.

Bệnh rỗng xương nhiều ở phụ nữ đã mãn kinh. Phụ nữ 65 tuổi trở lên nên chụp phim truy tìm rỗng xương. Phụ nữ trước tuổi 65, đã mãn kinh, tùy trường hợp, bác sĩ sẽ khuyên chụp phim hay không.

Đàn ông hút thuốc lá có thể bị phình nở động máu aorta trong bụng (abdominal aortic aneurysm), nếu bể vỡ dễ gây tử vong. Đàn ông 65-75 tuổi hút thuốc lá hay từng hút trong quá khứ, hoặc có anh, em bị bệnh phình nở động máu aorta trong bụng, nên làm siêu âm bụng một lần để truy tìm bệnh phình nở động máu aorta.

Phòng ngừa thứ ba – tertiary prevention
Phòng ngừa thứ ba (tertiary prevention) nhận định hiện trạng sức khỏe của người bệnh, và tìm các phương cách giúp người bệnh sống khỏe mạnh và an toàn hơn.

Ở các vị cao niên, phòng ngừa thứ ba gồm những việc bác sĩ nhận định sức khỏe tổng quát của các vị, những hoạt động để chăm sóc cho chính bản thân hàng ngày (tắm rửa, ăn uống, …), rồi về mặt trí óc, tri thức có sáng suốt không, về mặt tinh thần, có dấu chứng buồn chán (depression) không.

Về mắt, các vị cao niên nên được khám bởi bác sĩ chuyên khoa Mắt mỗi 1-2 năm, truy tìm những bệnh quan trọng như cao nhản áp(glaucoma).

Về tai, bác sĩ cũng nên để ý xem tai vị cao niên có nghe kém không.

Về dinh dưỡng, các vị cao niên cần một thực phẩm đầy đủ những chất cần cho cơ thể. Các vị cần ít nhất 1200 mg calcium, 800 đơn vị sinh tố D mỗi ngày. Hàng ngày, thuốc đa sinh tố (multivitamins) cũng rất tốt, ngừa một số bệnh kinh niên có thể xảy ra do thiếu sinh tố. Nếu vị cao niên nào xuống cân, 10% hay hơn sức nặng trong vòng 1 năm qua, bác sĩ cần lưu ý và tìm hiểu tại sao.

Hàng năm, có khoảng 30% người cao niên té ngã, tỷ lệ này tăng lên 50% ở các vị trên 80 tuổi. Té ngã có thể đưa đến gãy xương hoặc phải vào nhà thương, nên các phương cách giúp tránh té ngã cũng là những phòng ngừa quan trọng ở các vị cao niên.

Các yếu tố khiến dễ té ngã gồm những thay đổi vóc dáng, cách đi đứng do tuổi tác, mắt kém, tri thức không sáng suốt, bệnh ảnh hưởng đến sức mạnh và sự phối hợp của các bắp thịt, các yếu tố môi trường (sàn nhà trơn trượt, thảm trải sàn không được chắc, đèn không đủ sáng, giầy dép không vừa chân, lỏng lẻo, v.. v..), thuốc dùng.

Riêng về thuốc, càng dùng nhiều thuốc, càng dễ có phản ứng phụ của thuốc và té ngã, bác sĩ nên thường xuyên nhận định thuốc nào vị cao niên còn cần, thuốc nào không cần nữa nên bỏ. (Khi đi khám bệnh, chúng ta nên luôn mang thuốc theo, và cho bác sĩ biết thuốc nào còn cần, thuốc nào không thấy cần nữa.)

Ngoài ra, nhưng việc khác như tiểu són, còn lái xe được không, ở nhà có bị con cái hất hủi, bỏ bê không, vân vân, bác sĩ cũng cần để ý thăm hỏi, giúp các vị cao niên giải quyết vấn đề.

Sức khỏe còn quý hơn vàng. Chúng ta may mắn sống trên đất Mỹ, nơi có nền y khoa tốt. Hiểu biết về các phương cách ngừa bệnh và duy trì sức khỏe ở đây, chúng ta không những sống khỏe mạnh và an toàn.

Uống thuốc với nước gì tốt nhất

Đối với nhiều người, uống thuốc với bất cứ nước gì có vẻ không quan trọng, thậm chí có người lựa chọn hẳn một loại nước có mùi vị thích hợp, nhằm loại trừ cảm giác khó chịu do dùng thuốc. Như có người uống thuốc với nước trà (chè) hoặc với nước trái cây (nước cam, nước chanh…) hay với nữ, thậm chí với bia rượu là loại thức uống đang có sẵn hay chỉ đểu có cảm giác dễ chịu!

Điều vừa kể thật ra có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến hiệu quả điều trị của thuốc, vì nếu dùng loại nước không thích hợp sẽ ảnh hưởng đến sự hấp thu của thuốc ở hệ tiêu hóa, đưa đến thuốc bị giảm tác dụng hay không còn tác dụng điều trị.

*Nước gì tốt nhất?

Nước lã đun sôi để nguội hoặc nước lọc hợp vệ sinh là loại nước tốt nhất dùng để uống thuốc. Uống thuốc với loại nước này với lượng nước đủ sẽ giúp đưa thuốc viên (viên nén hoặc viên nang) từ miệng xuống nhanh đến dạ dày, tan rã và hòa tan tạo dung dịch thuốc, sau đó trôi xuống ruột là vị trí dược chất sẽ hấp thu vào máu cho tác dụng.

Đối với thuốc là viên nang hay còn gọi là viên nhộng là dạng dễ nuốt, một số người uống khan, không uống chung với nước (đặc biệt là người cao tuổi do rối loạn tiểu tiện thường đi tiểu lắt nhắt rất ngại uống nước), viên nang uống khan có thể dính lại ở thực quản gây viêm loét thực quản rất tai hại. Vì vậy, uống thuốc với lượng nước đủ là cần thiết, thậm chí có một số thuốc đòi hỏi phải uống nước thật nhiều (như thuốc chứa dược chất sulfamid) để thuốc được lọc, bài tiết nhiều theo nước tiểu không gây đóng sỏi hại thận.

Có thể dùng nước đóng chai nhưng phải là nước tinh khiết chứ không nên dùng nước chứa các chất khoáng (còn gọi nước suối) để uống thuốc, bởi vì chất khoáng như: canxi, natri… có thể tương kỵ gây ảnh hưởng đến thuốc.

*Các loại nước không nên dùng?

Tùy trường hợp, có loại nước hoàn toàn không thích hợp vì nếu uống với thuốc sẽ làm mất tác dụng của thuốc hay gây hại đối với cơ thể, cụ thể như sau:

– Sữa: trong sữa có chứa canxi có thể kết hợp với một số kháng sinh (như tetracyclin) tạo thành phức hợp không tan, làm kháng sinh không hấp thu được vào máu để cho tác dụng. Tuy nhiên, vẫn có trường hợp thuốc nên uống chung với sữa. Như dùng thuốc gây bào bọt dạ dày (aspirin), hay dễ nôn ói (thuốc ngừa thai phải uống hàng ngày dễ gây buồn nôn ở một số phụ nữ), hay cần chất béo để thuốc dễ hấp thu (vitamin A, vitamin D) thì cần uống chung với sữa. Như vậy, để lựa chọn đúng thức uống uống với thuốc nên hỏi
bác sĩ hay dược sĩ để được tư vấn.

– Cà phê, trà, nước giải khát có ga: trong các loại nước này, đặc biệt nước ngọt, nước tăng lực đều có chứa caffein (là chất kích thích giúp tỉnh táo) sẽ kết hợp với thuốc bổ chứa sắt, tạo thành chất kết tủa không hấp thu được. Ngoài ra, caffein còn làm giảm tác dụng các thuốc được dùng nhằm an thần gây ngủ nếu uống cùng lúc.

– Nước ép trái cây: nhiều loại nước ép trái cây hiện nay đã được chứng minh là gây hại nếu uống chung với thuốc. Nước cam, nước táo dùng uống thuốc có thể làm giảm sự hấp thu một số thuốc, do làm chất sinh học ở ruột đảm nhận việc chuyển vận thuốc vào máu không hoạt động được. Nghiêm trọng nhất là nước bưởi chùm (grape-fruit, là loại bưởi dùng nhiều ở phương Tây, nhưng thận trọng cũng nên lưu ý cả nước bưởi trồng ở ta). Khi uống chung với một số thuốc (như thuốc statin trị rối loạn lipid huyết, thuốc atenolol trị tăng huyết áp…) nước bưởi chùm sẽ làm tăng độc tính của thuốc, do ức chế men chuyển hóa thuốc ở gan, làm tăng nồng độ thuốc quá đáng ở trong máu.

– Bia rượu: đây là loại thức uống không nên uống chung với thuốc. Rượu làm tăng độc tính hại gan của paracetamol, tăng độc tính hại dạ dày của aspirin, tăng độc tính gây mê của thuốc an thần gây ngủ. Riêng với kháng sinh như: metronidazol, các cephalosporin… nếu uống chung với rượu bia sẽ gây phản ứng antabuse gây vật vã, hạ huyết áp rất khó chịu làm người dùng thuốc cứ tưởng sắp chết đến nơi.

Trong thời gian dùng bất cứ loại thuốc nào, an toàn hơn hết là kiêng hẳn, không nên uống rượu bia.

Dược sĩ Nguyễn Hữu Đức.

Biển Đông dậy sóng và mối quan hệ tay ba

Biển Đông dậy sóng và mối quan hệ tay ba

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2017-01-12
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng (trái) hội đàm tại Bắc Kinh ngày 12 tháng 1 năm 2017.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng (trái) hội đàm tại Bắc Kinh ngày 12 tháng 1 năm 2017.

AFP photo

Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đi Bắc Kinh, Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry thăm Việt Nam trước khi mãn nhiệm và sự kiện ông Rex Tillerson, người có thể thay thế ông Kerry, nặng lời răn đe Trung Quốc về vấn đề Biển Đông là những thông tin đang được dư luận chú ý.

Chờ đợi gì từ Trump?

Hầu hết báo mạng dòng chính ở Việt Nam đều có tin bài liên quan đến các sự kiện vừa nêu. Theo Người Lao Động Online, trong cuộc họp báo thường kỳ đầu tiên năm 2017 của Bộ Ngoại giao diễn ra chiều 12/1 ở Hà Nội, Người Phát ngôn Lê Hải Bình đã trả lời câu hỏi về việc ông Rex Tillerson, người được Tổng thống đắc cử Donald Trump chọn làm ngoại trưởng, khi bình luận về Biển Đông ngày 11/1 nói rằng, nước Mỹ phải  sẽ phải gửi tín hiệu rõ ràng đến Trung Quốc, thứ nhất việc xây dựng đảo nhân tạo phải dừng lại; thứ hai, Trung Quốc sẽ không được tới các đảo đó nữa.

Tôi nghĩ tiếng nói mạnh mẽ của Hoa Kỳ có lẽ rất là phù hợp với nguyện vọng chung của quốc tế và vì lợi ích chung của nhân loại. Phát biểu đấy cần phải được chia sẻ.
– TS Trần Công Trục

Ông Lê Hải Bình đã khá dè dặt khi lập lại quan điểm của Việt Nam, theo đó  duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải và hàng không ở khu vực là mục tiêu chung cũng là lợi ích chung của các nước trong và ngoài khu vực. Các bên liên quan, các bên trong và ngoài khu vực đều phải có trách nhiệm đóng góp mang tính xây dựng vào mục tiêu chung cũng như đảm bảo lợi ích chung.

Vậy thì quan điểm của ứng viên Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson có phù hợp với quan điểm và lợi ích của Việt Nam hay không?

Chúng tôi nêu câu hỏi này với TS Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban biên giới của Chính phủ Việt Nam hiện sống ở Hà Nội và được ông trả lời:

“Không những phù hợp với lợi ích Việt Nam mà phù hợp lợi ích chung của cả thế giới nữa. Bởi vì những việc làm của Trung Quốc như vậy vi phạm Công ước Luật Biển 1982, nó làm biến đổi môi trường sống của các loài thủy sản quý hiếm cũng như thay đổi, biến đổi của cả khu vực Biển Đông. Tôi nghĩ tiếng nói mạnh mẽ của Hoa Kỳ có lẽ rất là phù hợp với nguyện vọng chung của quốc tế và vì lợi ích chung của nhân loại. Tôi cho rằng phát biểu đấy cần phải được chia sẻ.”

8b87ca05-7cf4-41ec-bab3-aac976fe998c-400.jpg
Ông Rex Tillerson Wayne, cựu chủ tịch và giám đốc điều hành của ExxonMobil, là người được đề cử chức vụ Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ. Ảnh chụp tại Capitol Hill, Washington, DC ngày 11/1/2017. AFP photo


Trong cuộc phỏng vấn của Nam Nguyên vào tối 12/1/2017, Thạc sĩ Hoàng Việt chuyên gia nghiên cứu Biển Đông hiện sống và làm việc ở Saigon nhận định:

“Trước đây khi ông Donald Trump đắc cử tổng thống thì nhiều người còn phân vân về chính sách đối ngoại của ông. Nhưng từ lúc tranh cử tổng thống, quan điểm của ông ấy là cần phải cứng rắn với Trung Quốc. Cho đến bây giờ thì những người ông bổ nhiệm như, cố vấn an ninh, cố vấn kinh tế ngoại trưởng, kể cả Bộ trưởng Quốc phòng, tất cả những nhân vật đó đều có quan điểm mạnh thể hiện chính sách của ông Trump.

Nếu mà Hoa Kỳ cứng rắn với Trung Quốc trên Biển Đông thì điều đó chắc chắn có lợi ích cho Việt Nam. Bởi vì nói cho cùng thì trong khu vực Biển Đông này phải có một quốc gia đủ mạnh để có thể kềm chế được Trung Quốc, kềm chế những tham vọng quá đáng của Trung Quốc trên Biển Đông này.”

Nhà Nghiên cứu Hoàng Việt cũng đề cập tới quan điểm không phản đối Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP của ứng viên Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson. Chuyên gia Hoàng Việt tiếp lời:

“Chúng ta mong chờ vào tương lai của TPP, nếu mà Hoa Kỳ một mặt mạnh mẽ cứng rắn hơn đối với Trung Quốc ở trên Biển Đông và mặt thứ hai là tiếp tục duy trì vận mệnh TPP thì có lẽ đấy là những tín hiệu tốt trong khu vực.”

Thế thăng bằng đu dây

Có những ý kiến cho rằng, phản ứng của Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình quá dè dặt và thể hiện thực tế quan hệ nước lớn nước nhỏ. TS Trần Công Trục nhận định:

“Tôi không đồng ý với việc dư luận cho rằng phát biểu của Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao không được mạnh mẽ. Trong bối cảnh đây là mới được nghe phát biểu của một ứng cử viên bộ trưởng. Đây mới là phát biểu còn hành động của ông ta thế nào còn là một câu chuyện nữa. Thứ hai, thậm chí khi đã lên chức bộ trưởng có phát biểu thì  cũng còn phải thể hiện trên hành động thực tế là Hoa Kỳ cần phải hành xử như thế nào trong việc lên án những hành động sai trái đó. Bởi vì, nên nhớ rằng trước đây rất nhiều lần Hoa Kỳ có nói, nhưng việc làm của họ chưa tương thích với lời nói cũng là câu chuyện khác.

Tôi cho rằng Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam phát biểu trong chừng mực là có những lý do khách quan, chứ không phải vì Việt Nam sợ Trung Quốc.  Bởi vì nếu Trung Quốc làm đúng thì Việt Nam sẽ tôn trọng, còn nếu Trung Quốc làm sai thì người Việt Nam sẽ đấu tranh đến cùng…”

Một tuần trước khi ông Donald Trump tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ, chiều 12/1/2017 ông Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam đã đến Bắc Kinh trong chuyến viếng thăm chính thức Trung Quốc kéo dài 4 ngày. Thông tấn xã Việt Nam mô tả hội đàm Nguyễn Phú Trọng – Tập Cận Bình là nhằm định hướng phát triển lành mạnh, lâu dài cho quan hệ Việt – Trung và về điều gọi là củng cố cục diện ổn định, thuận lợi cho công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc.

b536abe3-4b7e-4e23-8db3-2c8c6cd7a869-400.jpg
Ngoại trưởng Mỹ John Kerry (trái) được chào đón bởi Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, Ted Osius tại sân bay Nội Bài, Hà Nội vào ngày 12 tháng một năm 2017. AFP photo

Vẫn theo Thông tấn xã Việt Nam, về vấn đề trên biển, hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Tập Cận Bình cùng cho rằng đây là vấn đề tồn tại chủ yếu của quan hệ Việt Trung và là vấn đề hết sức phức tạp và hệ trọng, tác động chi phối rất lớn đến sự tin cậy chính trị, tình cảm nhân dân và cụ diện quan hệ hai nước, cục diện và tình hình khu vực cũng như thế giới.

Thạc sĩ Hoàng Việt, nhà nghiên cứu Biển Đông từ Saigon nhận định:

“Thông thường trong những giai đoạn quan trọng thì Việt Nam bao giờ cũng có các nhà lãnh đạo sang thăm Trung Quốc để trao đổi quan điểm hai bên và phía Trung Quốc cũng tương tự như vậy. Chắc chắn trong mối quan hệ này, mối quan hệ giữa Việt Nam Hoa Kỳ và Trung Quốc vô cùng phức tạp nhưng nó cũng đầy lợi ích đan xen.

Một mặt Việt Nam vẫn muốn duy trì quan hệ tốt với Trung Quốc vì quan niệm rằng duy trì được quan hệ với Trung Quốc thì mới duy trì hòa bình, mới có cơ hội để phát triển. Tuy nhiên Việt Nam lại lo ngại trước những tham vọng của Trung Quốc trên biển đặc biệt trên Biển Đông và vì vậy Việt Nam cũng muốn thúc đẩy mối quan hệ với các quốc gia khác, trong đó có Hoa Kỳ, Nhật Bản. Vì vậy mối quan hệ với Hoa Kỳ rất là quan trọng. cũng chính vì vậy mà quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ trong mấy năm gần đây cũng phát triển nhanh chóng.”

Trong cuộc họp báo ngày 12/1/2017 tại Hà Nội, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình đã không trả lời trực tiếp câu hỏi của báo chí nước ngoài, về việc Việt Nam mua tên lửa đất đối không Akash của Ấn Độ. Theo báo Người Lao Động Online, Ông Lê Hải Bình nói là sẽ chuyển câu hỏi đến cơ quan chức năng. Tuy vậy ông nhấn mạnh là Việt Nam kiên trì chính sách quốc phòng hòa bình, tự vệ, việc mua sắm quốc phòng nếu có là bình thường để bảo vệ đất nước.

Chắc chắn trong mối quan hệ này, mối quan hệ giữa Việt Nam Hoa Kỳ và Trung Quốc vô cùng phức tạp nhưng nó cũng đầy lợi ích đan xen.
– Thạc sĩ Hoàng Việt

Nhận định về vấn đề vừa nêu, TS Trần Công Trục nguyên Trưởng ban biên giới của chính phủ Việt Nam cho rằng, Việt Nam không thể không tính đến trách nhiệm lớn lao của mình trong việc đóng góp bảo vệ hòa bình, không để xung đột chiến tranh xảy ra. Nhưng điều đó không có nghĩa vì lý do phải làm mọi cách để đàm phán, hòa hoãn giải quyết hòa bình, thì Việt Nam lơ là việc cảnh giác. TS Trần Công Trục nhấn mạnh:

“Việt Nam luôn luôn cảnh giác và sẵn sàng tăng cường sức mạnh của mình để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ chủ quyền thiêng liêng của mình khi có kẻ xâm lược trắng trợn, bất chấp quyền lợi chính đáng của Việt Nam, bất chấp luật pháp quốc tế, thì Việt Nam sẵn sàng đứng lên để đánh trả, để gìn giữ mảnh đất thiêng liêng của cha ông để lại….bảo vệ các quyền hợp pháp của mình là việc phải làm…”

Đối với chuyến thăm Việt Nam từ ngày 12 đến 14/1/2017 của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry, qua truyền thông nhà nước người đọc báo cảm nhận, việc ông Kerry trở lại Việt Nam lần thứ 3 vào tuần lễ cuối cùng của nhiệm kỳ mang tính cách biểu tượng nhiều hơn, cho dù được mô tả là thúc đẩy quan hệ Đối tác toàn diện Việt – Mỹ.

DANH NGÔN CỦA MẸ TERESA

DANH NGÔN CỦA MẸ TERESA

ME TERESA

1-/. Bạn có thể làm gì để xây dựng hòa bình thế giới? Hãy về nhà và yêu thương gia đình của mình.
2-/. Tình yêu bắt đầu ở nhà; tình yêu sống trong nhà, và đó là vì sao thế giới hôm nay lại nhiều khổ đau và bất hạnh đến như thế… Con người ngày nay dường như ai cũng quá vội vã, lo lắng muốn đạt được những bước tiến xa hơn và của cải nhiều hơn, và đại loại như thế, đến nỗi con cái có quá ít thời gian với cha mẹ mình. Cha mẹ chúng có quá ít thời gian dành cho nhau, và hòa bình thế giới bị chia cắt bắt đầu từ mái ấm.
3-/. Nếu bạn phán xét người khác, bạn chẳng còn thời gian để yêu thương họ nữa.
4-/. Chúng ta hãy luôn gặp nhau với nụ cười, bởi nụ cười là điểm bắt đầu của yêu thương.
5-/. Quan trọng không phải chúng ta cho đi bao nhiêu, mà là chúng ta dành bao nhiêu sự yêu thương để cho đi.
6-/. Không phải tất cả chúng ta đều làm được những điều vĩ đại. Nhưng chúng ta có thể làm những điều nhỏ nhặt với tình yêu vĩ đại.
7-/. Tình yêu là loại quả của cả bốn mùa, và nằm trong tầm với của mọi bàn tay.
8-/. Đừng nghĩ rằng để chân thật, tình yêu phải phi thường. Điều chúng ta cần là yêu mà không mệt mỏi.
9-/. Việc tốt là những mắt xích tạo nên sợi xích tình yêu.
10-/. Tôi tìm ra một nghịch lý, rằng nếu bạn yêu sâu sắc tới mức đau đớn, sẽ chẳng thể có thêm đau đớn nữa, chỉ có thêm tình yêu.
11-/. Những lời tử tế có thể ngắn và dễ nói, nhưng tiếng vọng của chúng thực sự vĩnh cửu.
12-/. Chúng ta cảm thấy điều chúng ta đang làm chỉ là một giọt nước trong đại dương. Nhưng đại dương sẽ ít hơn chỉ bởi thiếu đi giọt nước ấy.
13-/. Nếu bạn không thể làm trăm người đỡ đói, chỉ cần một mà thôi.
14-/. Một mình tôi không thể thay đổi thế giới, nhưng tôi có thể ném hòn đá lên mặt nước để tạo nhiều con sóng.
15-/.    Đời là cơ hội, hãy nắm bắt.

Đời là cái đẹp, hãy mê say.

Đời là giấc mơ, hãy hiểu rõ.

Đời là thách thức, hãy đương đầu.

Đời là nghĩa vụ, hãy hoàn thành.

Đời là trò chơi, hãy nhập cuộc.

Đời là lời hứa, hãy giữ gìn.

Đời là khổ đau, hãy vượt qua.

Đời là bài hát, hãy hát ca.

Đời là tranh đấu, hãy chấp nhận.

Đời là bi kịch, hãy đối diện.

Đời là phiêu lưu, hãy mạo hiểm.

Đời là may mắn, hãy đón lấy.

Đời quá quý giá, đừng phá hủy nó.

Đời là đời, hãy đấu tranh vì nó.           

 Chị Nguyễn Kim Bằng gởi

CHÁU ĐÍCH TÔN

CHÁU ĐÍCH TÔN

 CHAU DICH TON

“Nó là cháu đích tôn của dòng họ đó” một lời nói luôn luôn ở trên miệng của nội tôi, cái miệng nhuốm màu đỏ sẫm của những miếng trầu.  Nó giống như một lá bùa hộ thân của tôi.  Khi những tiếng đó vang lên tôi cảm thấy mình được những người trong nhà nể phục, kể cả bố mẹ nữa chứ.  Bố mẹ có dám la mắng tôi đâu, tôi không biết họ sợ nội, hay họ thương tôi.  Lúc đó tôi không hiểu cụm từ “cháu đích tôn” có ý nghĩa gì.  Nhưng tôi biết mình rất quan trọng đối với dòng họ, đi học có người chở đi, chở về, thích đồ chơi gì là có cái đó.  Lên trường tôi không có nhiều bạn bè.  Tôi nghĩ cũng không cần thiết phải có bạn, nên tôi chả xem ai ra gì hết, nhưng được cái là tôi học cũng khá.  Cuộc sống của tôi cứ trôi qua êm đềm cho đến lúc tôi là trở thành sinh viên Trường Đại Học Bách Khoa Hà Nội, cái trường mà bao nhiêu đứa mơ ước cũng khó mà được.  Lên thành phố với tôi là mấy đứa cùng làng, nhà nghèo rớt mùng tơi (có mùng tơi mà rớt là ngon rồi).  Tôi sống ở chung cư, đi xe SH, không cần phải đi làm thêm để kiếm tiền đóng tiền nhà, hết tiền chỉ cần “alo” là ra ngân hàng có liền.  Còn mấy đứa đó sống chung cư, đi làm thêm, đi xe bốn bánh, có máy lạnh, có tài xế riêng nhưng là xe bus.  Đến trường, tôi không chơi với mấy đứa nhà nghèo, mấy đứa đó không xứng đáng chơi cùng tôi.  Tôi cứ vui chơi thỏa thích, chơi game online, có bạn gái, dằn mặt người khác, lấn át người kia…  Những lần như vậy những người bạn cùng quê cứ nói với tô: “đừng đi quá đà Long ơi.”  Nhưng đáp lại tôi chỉ nói:“Mày có biết tao là ai không?  Cháu đích tôn của dòng họ tao đó.”  

 

Nhưng đúng là “gieo nhân nào gặt quả đó.” Một hôm tan học tôi bị mấy người lạ mặt đánh cho một trận, sau đó bị ngất đi và được một người lạ mặt cứu.  Người ấy đưa tôi vào trạm ý tế gần đó, nhờ bác sỹ chăm sóc rồi lặng lẽ bỏ đi lúc nào tôi cũng không biết.  Tôi chỉ biết khi đi người đó để lại cho tôi một tờ giấy “Khóa Linh Thao Cho Sinh Viên” của Dòng Tên dành cho sinh viên, và một lời nhắn “Cố gắng tham gia nhé.”  Mặc dù, là người Công Giáo nhưng tôi có biết đến Linh Thao là cái gì đâu, tôi chỉ biết Dòng Tên là một dòng tu rất nổi tiếng.  Tôi nghĩ không cần thiết, nhưng sau đó tôi nghĩ lại, có mất gì đâu mà không tham gia.

 

“Sao đông vậy trời!”  Đó là câu nói đầu tiên của tôi khi đến đó, và ngạc nhiên hơn nữa người cứu tôi lại là cha hướng dẫn ở đó.  Tôi tham gia vào nhiều thứ trò chơi khởi động cùng với nhiều người xa lạ, mà trước đó tôi xem họ không xứng đáng chơi với tôi, được nghe tiểu sử của Thánh Inhaxio Loyola, Đấng Sáng Lập Dòng Tên.  Nghe xong tôi cảm thấy sao cuộc đời mình giống như thánh nhân vậy, phải chăng đó là một lời mời gọi…?  Một tuần linh thao cứ nhịp điệu: ăn sáng, cầu nguyện, ăn trưa, cầu nguyện, ăn tối, cầu nguyện, phút hồi tâm cuối ngày.  Ngày cuối cùng là ngày dành để hồi tâm về cuộc đời, nhiệm vụ và tìm ra ý nghĩa của mình khi sống ở trên đời này.  Tôi chợt nhận ra rằng mục tiêu sống hiện tại của mình đã đi lệch đường ray, và là số 0 tròn trĩnh.  Cái mác “cháu đích tôn” đã đưa tôi lên một vị trí mà không ai dám lại gần.  Tôi tự cao, tự đại, khinh thường người khác.  Tôi chưa thể tìm thấy cái gọi là mục tiêu, ý nghĩa cuộc sống cho chính mình. 

 

Khóa linh thao kết thúc mà lòng tôi cứ nao nao, có cái gì đó lôi kéo tôi rất mạnh về việc dấn thân theo Chúa.  Tôi đã mạnh dạn gặp cha giám đốc, trình bày vấn đề muốn được tìm hiểu vào Dòng Tên, được cha hẹn gặp một tháng sau lên nhà Ứng Sinh Dòng Tên gặp cha.  Tôi rất vui vì có lẽ tôi tìm được mục tiêu của mình nhưng tôi không ngờ được là những chuyện buồn cũng bắt đầu xảy ra. 

 

Tôi gọi điện về, báo ngay cho nội biết tôi đã tìm ra lý tưởng sống cho chính mình rồi, mường tượng ra cảm xúc của nội khi nghe được tin này chắc nội sẽ vui lắm.  “Mày biết mày là ai không hả Long, sao mày lại làm thế, ai cho mày đi tu?” câu nói đầu tiên của nội khi tôi trình bày với nội điều đó.  Lần đầu tiên tôi thấy nội nổi giận với tôi, hình như mong muốn về một người cháu đi tu không có trong tâm trí của nội. “Về nhà ngay” là câu kết trong cuộc nói chuyện điện thoại giữa tôi và nội, mặc dù thời gian cuộc gọi chưa được 30 giây.  Tôi đành phải nghe lời chứ sao, dù lòng vẫn ao ước được được đi tu nhiều lắm.

 

Trên đường về tôi tự hỏi “Chúa ơi, tại sao cháu đích tôn lại không được đi tu, đi theo Chúa còn phải được sự đồng ý của người nhà nữa hả Chúa?”  Tôi liền nghĩ ngay đến thánh Inhaxio, tại sao Ngài có thể bỏ tất cả được như vậy.  Tôi không biết mình phải nói những gì để thuyết phục được nội tôi đồng ý.  Đến nhà rồi mà tôi cũng không dám vào nhà như những lần trước, tôi sợ!

 

Vào nhà tôi nghe nội la mắng: “Mày có biết đi tu là không lấy được vợ, không thể làm giàu, sống nghèo, sống phải nghe lời người khác không?  Ngoài đời mày muốn gì cũng có, sao mày lại chọn đi tu?”  Bây giờ tôi mới biết rằng nhiệm vụ của cháu đích tôn là gì: nối dõi tông đường, kế thừa sản nghiệp, làm rạng danh gia tộc… nó thật khủng khiếp.  Tối đến tôi cứ suy nghĩ về hai câu nói của Chúa Giêsu “từ bỏ mọi sự mà theoThầy,” và trong thư của Thánh Phao Lô “vâng lời hơn của lễ,” sao nó đối nghịch nhau như vậy, tôi không biết nên đi theo đường nào.  Nếu là Chúa thì Ngài sẽ chọn con đường nào?  Tôi biết Ngài đã dành cho tôi con đường dẫn về trời, có sự sống đời sau miễn là tôi có chấp nhận nó hay không.  Có lẽ tôi đã nhận được sự giúp đỡ, sự hướng dẫn của Chúa qua mẹ, mẹ gặp tôi và nói rằng: “cố lên đi con, mẹ sẽ ủng hộ con.”  Bạn có biết cảm giác tôi khi đó không?  Tôi vui mừng ở trong lòng và thầm cảm ơn Chúa.

 

Nhưng tôi cũng không thể không nghe lời của nội được.  Tôi lên thành phố với câu nói của nội “nếu mày đi tu, tao sẽ từ mày luôn, tao không muốn có đứa cháu ngu như mày” nó cứ quấn quýt vào tôi.  Tôi suy đi nghĩ lại câu nói đó của nội, nếu đi tu có phải tôi là một người cháu bất hiếu, vì không nghe lời của nội?  Tôi không đủ can đảm để đi tiếp, hay gặp cha linh hướng nữa.  Sau mấy ngày đắn đo tôi quyết định lên gặp cha, trình bày với cha.  Cha đã nói với tôi một câu: “Con có dám từ bỏ mọi thứ đó để trở thành một Giêsu hữu không?  Nếu con dám thì mọi việc còn lại Ngài sẽ lo cho con.”  Tôi trở về suy nghĩ nhiều và nhờ câu nói đó của Cha mà tôi đã dám từ bỏ, và tham gia Gia Đình Ứng Sinh, nhưng tôi sống ngoại trú, vì tôi nghĩ mình còn rất nhiều vấn đề về gia đình, về sống cộng đoàn.

 

Kết thúc 4 năm học với bao nhiêu thứ cám dỗ, những thứ của đời thường đôi lúc làm tôi chùn bước, nản chí.  Nhưng trong quá trình học được tham gia Gia Đình Ứng Sinh tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn, học được nhiều hơn.  Cầm tấm bằng loại giỏi trên tay trong ngày ra trường, đối với nhiều người đó là một niềm vui, nhưng đối với tôi là một cái gì đó không vui, vì bây giờ tôi muốn tham gia vào sống nội trú để tìm hiểu và trau dồi đời sống cộng đoàn.  Tôi không muốn làm một người cháu bất hiếu, đôi khi tôi muốn có một sự kiện gì đó để thay đổi, gỡ nút thắt…  Và rồi… Nội tôi mất.  Tôi bỏ lại quê hương, dòng họ, bố mẹ cùng đứa em gái để theo Chúa.  Tôi đi tu với lời nói xấu sau lưng“thằng đó sao ngu quá, không có lòng hiếu thảo, nó bỏ cha mẹ mà đi.”  Nhưng tôi luôn tin tưởng rằng “mình phục vụ Chúa, không lẽ Ngài không lo cho gia đình mình sao?”

Tôi nhận ra một điều dù là ai, xuất thân là gì, khó khăn thế nào, hoàn cảnh ra sao chăng nữa thì cũng sẽ được mời gọi đi theo con đường Giê-su đã đi.  Dù đó là “cháu đích tôn” đi nữa chỉ cần tôi dám “Từ Bỏ” và “Vượt Trùng Khơi”.

Long Nguyen

Nguồn: http://ungsinhdongten.net

langthangchieutim gởi