httpv://www.youtube.com/watch?v=SRK2hfeotNc
Thánh ca: Tựa Nai Khát — Trình bày: Thanh Lan

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=SRK2hfeotNc
Thánh ca: Tựa Nai Khát — Trình bày: Thanh Lan
Gần đây Chủ tịch nước Trần Đại Quang có một bài viết nói rằng phải kiểm soát các thông tin độc hại trên Internet.
Báo chí Việt Nam cũng loan tin chính phủ Hà Nội đề nghị các đại công ty như Facebook và Google hợp tác trong vấn đề ngăn chận thông tin bị gọi là độc hại.
Sau đây là một số ý kiến cho rằng Việt Nam không thành công trong ý định ngăn chận mạng xã hội.
Một ước vọng cũ xưa
Một người sử dụng mạng xã hội Facebook rất tích cực tại Sài Gòn là anh Nguyễn Lâm Duy nhận xét về bài viết của Chủ tịch Trần Đại Quang:
“Thực ra việc thắt chặt thông tin trên mạng xã hội, trên internet nói chung thì đảng cộng sản đã thực hiện rất là lâu rồi ở Việt Nam, đặc biệt là thắt chặt thông tin do chính quyền quản lý, đưa ra cái cách họ đưa tin như thế nào. Đã có việc xét xử hay kết án tù rất nặng nề những người phát biểu trên mạng. Bài viết mới đây được cho là của ông Trần Đại Quang về việc thắt chặt những thông tin độc hại trên internet thì không có gì mới.”
Anh nói rằng đối với nhà nước Việt Nam hiện nay thì những tin tức có thể làm ảnh hưởng tới hình ảnh của đảng cộng sản, hay những lời phê bình chỉ trích nhà cầm quyền cũng được đảng cộng sản Việt Nam xếp vào loại thông tin độc hại.
Thực ra việc thắt chặt thông tin trên mạng xã hội, trên internet nói chung thì đảng cộng sản đã thực hiện rất là lâu rồi ở Việt Nam.
-Anh Nguyễn Lâm Duy.
Một người dùng Facebook tại Hà Nội là anh Nguyễn Chí Tuyến nói thêm là một số người nghi ngờ rằng bài viết của Chủ tịch Trần Đại Quang là một bài viết cũ cách đây vài năm được dùng lại. Anh cũng có nhận xét rằng khuynh hướng kiểm soát tư tưởng con người vốn là một đặc điểm của đảng cộng sản nên họ lúc nào cũng muốn kiểm soát thông tin và quan điểm của mọi người.
Anh Nguyễn Chí Tuyến là một thành viên rất tích cực của một tổ chức xã hội dân sự NoU, hoạt động bảo vệ môi trường, giúp đỡ người nghèo, đấu tranh chống sự chèn ép của Trung Quốc trên Biển Đông. Các thành viên nhóm này sử dụng phương tiện mạng xã hội rất tích cực để tổ chức các hoạt động của mình.
Anh Tuyến nhận xét cách mà người Việt Nam hiện nay bày tỏ quan niệm của mình trên mạng xã hội:
“Ở một góc độ nào đó, mạng xã hội ở Việt Nam lại thể hiện thật hơn là cuộc sống thật. Tức là người ta tìm thấy một sự can đảm, một sự cởi mở, hay là một luồng sinh khí tiếp sức cho người ta, làm cho người ta dám bày tỏ quan điểm một cách sòng phẳng, hơn là người ta dám bày tỏ những quan điểm ấy trong các cuộc họp hay là những cái đơn từ, xảy ra trong đời sống thực của người ta.”
Mô hình Trung Quốc
Theo một số nguồn tin khác nhau thì hiện Việt Nam có đến hơn 52 triệu tài khoản Facebook, mạng xã hội phổ biến nhất tại Việt Nam. Điều này trái ngược hẳn với Trung Quốc, nước láng giềng có cùng mô hình chính trị do đảng cộng sản độc quyền cai trị. Trung Quốc đã không cho phép các mạng xã hội nước ngoài hoạt động ở Trung Quốc, mà thành lập riêng các mạng xã hội cho riêng mình.
Khi được hỏi liệu mô hình Trung Quốc có được Việt Nam áp dụng hay không, anh Nguyễn Chí Tuyến cho biết:
“Những gì Trung Quốc làm để cai trị người dân, hay quản trị đất nước, tùy theo cách hiểu, thì phía đảng cộng sản Việt Nam đều học hỏi theo họ. Nhưng mà học là một chuyện, còn có đem về thực hiện được trên đất nước Việt Nam trong thời điểm hiện tại hay không lại là một chuyện khác.
Điều đó rất là khó đối với một đất nước như Việt Nam. Có thể là những người cầm quyền Việt Nam, đảng cộng sản Việt Nam cũng muốn làm điều đó, nhưng mà với tiềm lực và vị thế của Việt Nam, cũng như là qui mô dân số, lãnh thổ, thì họ không thế làm giống như Trung Quốc được.”
Anh Nguyễn Lâm Duy đồng ý điều này và nêu một dẫn chứng là cách đây vài năm chính phủ Việt Nam đã nổ lực thành lập một mạng xã hội riêng cho mình có tên gọi Việt Nam Go, nhưng hoàn toàn thất bại.
Ngoài ra vào năm 2013, Việt Nam cũng đưa ra một công cụ tìm kiếm trên internet với sự hợp tác với nước Nga mang tên Cốc Cốc, nhưng cho đến nay vẫn không thấy công cụ này được người Việt Nam sử dụng một cách phổ biến.
Trong thời gian gần đây, có tin từ báo chí Việt Nam nói rằng các công ty lớn từ nước ngoài như Facebook và Google đồng ý hợp tác với Chính phủ Việt Nam để ngăn chận những thông tin độc hại. Từ đó có lo lắng rằng các công ty này sẽ cho chính quyền Việt Nam kiểm soát tài khoản trên mạng xã hội của người dùng Việt Nam.
Anh Nguyễn Lâm Duy nói các công ty đó không nên làm như vậy:
Chính phủ Việt Nam, đảng cộng sản Việt Nam chưa đủ tầm để mặc cả với các công ty kia (Facebook, Google).
-Anh Nguyễn Chí Tuyến.
“Những công ty như Facebook hay Google không nên đánh đổi quyền lợi của người tiêu dùng với những lợi nhuận mà họ có thể có bằng cách đạt được thỏa thuận nào đó với chính quyền, làm tổn hại đến quyền tiếp cận thông tin của khách hàng.”
Anh Nguyễn Chí Tuyến cho biết một số nhà báo nước ngoài tại Hà Nội nói với anh rằng các công ty này chưa có một thỏa thuận nào rõ ràng. Trong bài phân tích ngày 30 tháng Tám, hãng tin Reuters cũng cho rằng các áp lực của chính phủ Việt Nam lên hai công ty Facebook và Google chỉ có tác dụng một cách giới hạn, mặc dù hai công ty này từ chối không trả lời hãng tin Anh quốc về vấn đề này.
Anh Nguyễn Chí Tuyến cho rằng:
“Chính phủ Việt Nam, đảng cộng sản Việt Nam chưa đủ tầm để mặc cả với các công ty kia, như là đảng cộng sản Trung Quốc, nhà cầm quyền Trung Quốc. Cho nên họ muốn nhưng không thể thực hiện được.”
Cũng từ Trung Quốc, tin cho hay mới đây Bắc Kinh bắt buộc tất cả những người sử dụng mạng xã hội của Trung Quốc phải công khai danh tính của mình khi ghi tên sử dụng mạng xã hội. Khi được hỏi liệu điều này sẽ được Việt Nam làm theo không, anh Nguyễn Lâm Duy đáp:
“Đó là một cái luật mà Trung Quốc áp đặt lên một công ty do chính quyền kiểm soát. Tôi nghĩ là trong tương lai gần chính quyền Việt Nam có thể bắt tất cả những người dùng Facebook sử dụng tên thật trên trang mạng xã hội này, vì công ty này ở nước ngoài hoạt động trên luật pháp của nơi mà họ đóng công ty. Tôi không nghĩ rằng yêu cầu đó của Việt Nam sẽ được Facebook đáp ứng.”
Bên cạnh những điều mà hai anh Tuyến và Duy cho rằng vượt qua ngoài khả năng của Chính phủ Việt Nam trong việc kiểm soát hoặc ngăn chận mạng xã hội, Reuters còn cho biết các công ty Việt Nam có nhu cầu sử dụng mạng xã hội rất lớn trong hoạt động thương mại của họ, điều đó dẫn đến việc ngăn chận mạng xã hội tại Việt Nam là không thể được.
Một yếu tố khác nữa là chính các giới chức chính quyền cũng sử dụng mạng xã hội, xem đó như một kênh để thu thập thông tin, như hai nhà báo tại Việt Nam là Trương Duy Nhất tại Đà Nẵng, và Phạm Chí Dũng tại Sài gòn cho chúng tôi biết.
Anh Nguyễn Chí Tuyến nhận xét:
“Mặc dù họ có thể nói mạng xã hội nó làm một điều gì đó nó không tốt đẹp, hay là tác động xấu, tiêu cực đến cuộc sống con người nọ kia, nhưng họ lại theo dõi rất kỹ, mà nói theo ngôn ngữ đời thường là họ hóng, họ hóng tin tức trên mạng xã hội.”
Anh Nguyễn Lâm Duy cho biết là sau khi dự án xây dựng tượng đài hàng ngàn tỉ đồng tại tỉnh Sơn La bị chỉ trích mạnh mẽ từ mạng xã hội, nhà nước Việt Nam dường như đã dừng lại dự án này.
Theo một số nhà hoạt động xã hội thì để ngăn chận những điều bất lợi cho mình gây ra bởi mạng xã hội, chính quyền Việt nam hiện nay sử dụng biện pháp ngăn chận một cách không thường xuyên, khi có các sự kiện được xem là nhạy cảm chính trị.
Người quản trị trang Facebook mang tên Nhật ký Yêu nước, không muốn nêu danh tánh, thì nói với chúng tôi rằng việc ngăn chận mạng xã hội chỉ tạo điều kiện cho người sử dụng Việt Nam ngày càng thành thạo hơn trong việc sử dụng các công cụ vượt tường lửa mà thôi.
NB Bảo Nhi Lê
Ngày cận tết năm nay, tôi và các bạn đã vào bệnh viện ung bướu TP HCM để phát phiếu nhận quà. Tôi cũng đã từng thăm nuôi một người bác bị ung thư bao tử trong bệnh viện đó. Thảm cảnh trong bệnh viện ấy tôi chứng kiến khá rõ: Sự quá tải lên tới mức kinh hoàng.
Người bệnh nằm ba bốn người một giường, la liệt khắp các hành lang, chân cầu thang, thậm chí ngay gần nhà vệ sinh. Chuột cống chạy từng đàn, chí chóe. Toilet ngập ngụa nước. Tiếng khóc của trẻ nhỏ bị đau đớn sau khi vô thuốc. Những cái đầu trọc lóc do vô hóa chất. Những vết loét trên cơ thể, những con mắt lồi ra, những gương mặt biến dạng…. Thật là tận cùng của đau khổ.
Biết bao đứa trẻ, bao con người hy vọng được sống, càng gần tới cái chết khát vọng sống càng bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bao gia đình phải bán nhà, cầm cố ruộng vườn, vay mượn khắp nơi cứu lấy chồng mình, cứu lấy cha mình, cứu lấy con mình…. Cho dù một năm, cho dù một tháng, cho dù một tuần, người ta vẫn không thôi hy vọng nhìn người thân khỏe mạnh trở lại….
Vậy mà bộ trưởng Kim Tiến cùng đồng bọn Pharma làm giàu trên máu xương của người bệnh, trên sự sống của cả chục ngàn số phận cùng khổ nhất, đau đớn nhất, kiệt quệ nhất. Thật không thể tưởng tượng nỗi sự tàn nhẫn và vô nhân tính đó của một bè lũ mặt người dạ thú, một lũ giòi bọ đáng khinh.
Tại sao những gia đình có người thân ung thư chết không cùng nhau khởi kiện chính mụ bộ trưởng nhỉ? Hãy đòi hỏi sự công bằng cho chính mình và gia đình mình chứ. Nếu chúng ta im lặng thì mụ Kim Tiến này bị đồng bọn đạp xuống cũng sẽ có một Kim Tiến khác tàn ác hơn, trơ trẽn và vô liêm sĩ hơn xuất hiện kinh doanh trên mạng sống người dân lương thiện.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang cùng phu nhân đến sân bay Vnukovo ở Moscow, Nga hôm 28/6/2017
Điều đáng nói ở đây là cũng như ông Đinh Thế Huynh, Chủ tịch Nước Trần Đại Quang cũng là một ứng cử viên chức vụ TBT trong Đại hội giữa kỳ Đảng CSVN sẽ diễn ra vào giữa năm 2018. Điều đó không khiến nhiều người đặt câu hỏi, tại sao lại có sự trùng hợp hình như có chủ ý kỳ lạ như thế?
Lần xuất hiện công khai cuối cùng của ông Trần Đại Quang là ngày 25 tháng 7, khi ông gặp Nikolai Patrushev, thư ký của hội đồng an ninh Nga. Và kể từ đó Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã không thấy xuất hiện trong các sự kiện quan trọng..
Lâu nay, trong một môi trường chính trị thiếu minh bạch như ở Việt Nam, sự vắng mặt của các quan chức cao cấp đã trở thành đất sống của những tin đồn thổi. Và bất kể những tin đồn, kể cả là ác ý song người dân vẫn thích được biết và họ sẵn sang tin đó là điều có thật. Một phần cũng bởi truyền thông nhà nước đa phần là nói láo theo định hướng.
Dù rằng ông Trần Đại Quang vẫn xuất hiện trong các sự kiện qua các hình ảnh tư liệu cũ khiến người dân không tránh khỏi sự hoài nghi.
Vì thế sự vắng mặt của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang đã khiến người ta suy diễn dưới nhiều tin đồn khác nhau: Nhà báo Huy Đức nguồn thạo tin từ TBT Nguyễn Phú Trọng cho rằng, ông Trần Đại Quang bị ung thư và được gia đình đưa sang Nhật bản điều trị. Tin này trùng hợp với nguồn tin của GS Phạm Gia Khải, trưởng Ban bảo vệ sức khỏe TW nói với BBC. Đồng thời GS. Phạm Gia Khải còn khẳng định Ban bảo vệ sức khỏe TW không có người đi cùng.
Tuy vậy, khác với nhận xét của của GS. Khải cố vấn chăm sóc sức khỏe cho cán bộ cấp cao đã cho rằng Chủ tịch Trần Đại Quang sang Nhật trị bệnh. Trong lúc tác giả Atsushi Tomiyama, nhà bình luận chính trị của nhật báo Nikkei của Nhật Bản cho rằng, “Việc không có chỉ dấu nào cho thấy ông Quang đang ở ngoài Việt Nam có nghĩa là có thể ông vẫn đang ở trong nước, và điều này khiến việc ông vắng mặt lại càng thêm khác thường,”. Tuy nhiên phát biểu của Trưởng Ban bảo vệ sức khỏe TW – GS Phạm Gia Khải không mấy thuyết phục vì GS. Khải nổi tiếng với các phát ngôn không chính xác. Điển hình là các phát biểu về tình hình sức khỏe của ông Nguyễn Bá Thanh và Đại tướng Phùng Quang Thanh trong các scandal “lãnh đạo cao cấp biến mất bí ẩn” những năm trước. Sự khác biệt đó cũng khiến người ta hoài nghi, không biết ông Trần Đại Quang có sang Nhật chữa bệnh như Osin tung tin hay không?
Cũng có các tin đồn nói rằng cho rằng, ông Trần Đại Quang đã bị quản thúc lập tức ngay sau khi Tổng cục Tình Báo Bộ Quốc phòng (TC2) của tướng Nguyễn Chí Vịnh tổ chức thành công vụ bắt cóc nghi can Trịnh Xuân Thanh tại Berlin và Trịnh Xuân Thanh đã khai hết đường dây tổ chức đưa Trịnh Xuân Thanh đào tẩu. Song tin đồn này tỏ ra là không có cơ sở, vì một nhân vật cấp cao như Trần Đại Quang với vô vàn đệ tử không bao giờ Chủ tịch Nước Trần Đại Quang cho phép mình tham gia vào những trò dại dột như thế.
Nguồn tin trong nội bộ lãnh đạo Việt Nam rò rỉ cho biết, ông Trần Đại Quang mắc bệnh nặng do nghi bị bệnh ung thư và được đưa sang Nhật là chuyện không có thật, đây là một tin giả được tay chân của ông Trần Đại Quang tung ra nhằm đánh lạc hướng của dư luận. Mà nhà báo Huy Đức cũng là nạn nhân của tin giả đó.
Cũng như tin sẽ bắt ông Trùm Bắc Hà cũng là tin mà Huy Đức đưa ra là thất thiệt. Một trùm an ninh cỡ Đại tướng công An Trần Đại Quang, thì không thể có kiểm đi chữa bệnh như cỡ chủ tịch xã Nguyễn Bá Thanh hay anh nhà quên Vĩnh Phúc Phùng Quang Thanh. Huy Đức chỉ đưa tin duy nhất đúng là sự xuất hiện của Trịnh Xuân Thanh đã đưa về Việt nam, cũng vì đơn vị bắt TXT là TC2 của tướng Nguyễn Chí Vịnh dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Nguyễn Phú Trọng. Và điều Huy Đức công bố cũng đang trở thành tai họa cho ông Tổng Bí thư, mà ông này có thể đối mặt với lệnh truy nã quốc tế của Europol theo đề nghị của Chính phủ CHLB Đức.
Chỉ có việc ông Trần Đại Quang sau khi chữa bệnh ổn định và được gia đình đưa ra Phú Quốc dưỡng bệnh theo lời mời của ông Ba Dũng, cũng giống như trường hợp ông Đinh Thế Huynh không phải là tin đồn nhảm.
Một nguồn tin khả tín cho biết, ông Trần Đại Quang đã lâm bệnh tương đối nặng ngay khi đặt chân đến CHLB Nga trong dịp Chủ tịch Nước Trần Đại Quang thăm chính thức Liên bang Nga ngày 28/6 – 1/7/2017. Khi đó ông Trần Đại Quang bị viêm phổi cấp và sức khỏe giảm sút rõ rệt và lập tức được các bác sĩ hàng đầu của Nga kết hợp với các nhân viên Y tế VN khám và chữa trị.
Tin cho biết, phải rất cố gắng bằng mọi cách cả 2 nước mới có thể chụp được một số hình ảnh mang tính tượng tượng trưng để gửi cho báo chí về cuộc gặp cấp cao của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang và các quan chức Nga, đặc biệt là với Tổng thống Nga V. Putin. Khi sức khỏe có phần hồi phục, Chủ tịch Nước Trần Đại Quang đã trở về nước tiếp tục công tác. Cho đến ngày 25/7/2017, sau khi tiếp ông Nikolai Patrushev, thư ký của Hội đồng An ninh Nga. Và cũng là thời điểm sau khi ngi can Trịnh Xuân Thanh bị bắt giữ, thì bệnh tình của ông Trần Đại Quang trở nên nghiêm trọng hơn, kể từ đó Chủ tịch Nước Trần Đại Quang đã không thấy xuất hiện trong các sự kiện quan trọng. Nguồn tin cho biết thêm, theo yêu cầu của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, ông Quang đã bí mật đi vào Phú Quốc để nghỉ ngơi và điều trị bệnh phổi tại đây.
Tất cả các thông tin về sức khỏe của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang có được báo cáo với Ban Bảo vệ Sức khỏe TW của BS Phạm Gia Khải là thông tin giả. Điều này trùng khớp với sự xác nhận của cơ quan tình báo Nhật bản, như nhật báo Nikei gần đây đưa tin cho biết, Chủ tịch Nước Trần Đại Quang không hề sang Nhật bản như tin rò rỉ của nhà báo Huy Đức và GS Phạm Gia Khải.. Nhà báo Huy Đức, là người đã đưa tin “Đại tướng Trần Đại Quang đi chữa bệnh từ tối 25-7-2017” vào ngày 10/8/2017, đồng thời nói rõ nơi chữa bệnh là Nhật; ngay sau khi Chủ tịch Nước Trần Đại Quang tái hiện ngày 28/8/2017, thì nhà báo này đã có bình luận rằng, “Sau một tháng 3 ngày, người Nhật biết nhiều hơn chúng ta”.
Đây là một thông tin giả được tung ra với mục đích chính trị. Điều đó chứng tỏ việc bảo vệ sức khỏe của các cán bộ lãnh đạo cao cấp Đảng CSVN được giữ bí mật tuyệt đối, và cũng là lý do vì sao cả 2 ông Đinh Thế Huynh và Trần Đại Quang đều chọn Phú Quốc là điểm dưỡng bệnh.

9 HẬU QUẢ CỦA VỤ BẮT CÓC TXT Ở ĐỨC
1- Lên án CSVN bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, vi phạm luật pháp quốc tế và công ước thế giới.
2- Cắt đứt quan hệ ngoại giao, kinh tế, văn hóa, quốc phòng, y tế, và du lịch với Hà Nội.
3- Xóa bỏ thỏa ước về lệnh dẫn độ.
4- Cắt tòan bộ các viện trợ kinh tế thương mại (có thể ám chỉ cả số tiền viện trợ của Đức cho CSVN trong 2 năm lên đến $215 trịêu USD).
5- Thông báo cho Liên Hiệp Châu Âu EU gạt CSVN ra khỏi các thỏa hiệp xuyên Đại Tây Dương. (Có thể làm cho CSVN bị thiệt hại đến $38 tỷ USD).
6- Hủy bỏ thuế quan tối huệ quốc 4% dành cho CSVN.
7- Cấm bán các vũ khí, chiến cụ, chiến lược và chiến thuật quốc phòng cho CSVN. (trước kia Đức vẫn bán cho VN chiến xa và máy diesel dùng cho tiềm thủy đĩnh của Nga cung cấp cho CSVN.)
8- Cấm CSVN buôn bán xuất hàng hóa qua Đức và các nước Châu Âu (điều khỏan này có thể làm cho CSVN bị thiệt hại đến $48 tỷ USD một năm).
9- Berlin sẽ trừng phạt Hà Nội về việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, và sẽ làm cho kinh tế của CSVN sụp đổ 100%.
(Tin Tổng Hợp).
Nếu một nhân vật nào khác phát biểu như thế thì chưa thể dựa trên một nền tảng chứng minh chắc chắn, …
Nhưng với bà Angela Merkel – Thủ tướng Liên bang Đức – một người đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành trong nôi cộng sản Đông Đức và bà được rèn luyện, đào tạo từ trong lòng chế độ độc tài, tàn bạo nầy thì không có lời nào chứng minh hùng hồn hơn bằng những phát biểu của bà nói về tội ác cộng sản.
(*): Phát biểu của nữ thủ tướng Đức Dr. Angela Merkel vào ngày 07/5/2009, vào dịp nước Đức kỷ niệm 20 năm bức tường Bá Linh sụp đổ, Phong trào nổi dậy đòi dân chủ tại Đông Đức cộng sản vào năm 1989.



PHONG TRÀO LIÊN ĐỚI DÂN OAN TRANH ĐẤU
Thông Tin Công LuậnKính thưa Đồng Bào và các Thân Hữu trong ngoài nước
Phong Trào chúng tôi rất vui mừng xin thông báo với Đồng Bào và các Thân Hữu tin quan trọng sau đây:
8 nạn nhân bị bắt giam ghép tội trong lúc kháng cự lại cuộc cưỡng chiếm nhà của gia đình Dân oan Nguyễn Trung Can – Mai Thị Kim Hương hồi tháng 4 năm 2015 đã được thả về nhà ngày hôm nay 31 tháng 8 năm 2017.
Họ là bà Mai Thị Kim Hương với chồng là ông Nguyễn Trung Can và con trai là cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn, bà Phùng Thị Ly, ông Nguyễn Trung Tài, ông Mai Văn Đạt, ông Mai Văn Phong, ông Phùng Văn Leo.
Cháu Tuấn sức khoẻ kém, khó thở và dễ chóng mặt, bà Ly yếu mệt, hay chóng mặt, đôi mắt bà rất mờ vì phẫn uất tức tưởi trong thời gian biệt giam, bà Hương sức khoẻ cũng kém.
5 nạn nhân còn lại sức khoẻ tương đối bình thường.
Về tinh thần thì tất cả 8 người đều rất kiên cường mạnh mẽ.
Phong Trào chúng tôi xin cảm tạ những tấm lòng và việc làm quý báu của Đồng bào và Thân Hữu khắp nơi đã dành cho các nạn nhân trong vụ tà quyền cưỡng chiếm nhà của gia đình đân oan Mai Thị Kim Hương – Nguyễn Trung Can.
Nay mai Phong Trào chúng tôi sẽ mời cả 8 nạn nhân tham dự cuộc nói chuyện có truyền hình trực tiếp trên phây búc để chính họ tường thuật lại vụ đàn áp và để họ cảm ơn Đồng bào và Thân Hữu.
Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu xin kính cáo.
Việt Nam ngày 31-8-2017
Một tài liệu của Bộ Ngoại giao Mỹ tiết lộ rằng lãnh đạo các trại giam của Triều Tiên cổ vũ lính canh đánh các tù nhân đến chết hoặc bỏ đói đến mức tồi tệ, theo Fox News.
Tài liệu cho biết thông tin chi tiết được thu thập từ 6 trại giam, trong đó có những trại có tới 50.000 tù nhân, phần lớn bị bắt vì tội phạm chính trị.
Ủy ban Điều tra Nhân quyền của Liên Hợp quốc đã chuẩn bị thông tin để công bố vào ngày thứ Sáu, cho thấy các tù nhân phải vật lộn để có được một bữa ăn tử tế tại các trại giam hàng ngày.
“Bị bỏ đói là tình trạng phổ biến của các tù nhân, khiến họ buộc phải bắt chuột, ếch và rắn để ăn,” báo cáo cho biết.
Một cựu lính canh trại giam là Ahn Myong-chol cho biết các tù nhân trông giống như “những bộ xương di động”, “những người lùn” hay “những kẻ tàn tật” trong mớ quần áo rách rưới, và khoảng 1.500-2.000 người trong số họ sẽ chết vì thiếu ăn mỗi năm.
Theo báo cáo của Liên Hợp quốc, Triều Tiên thiếu thốn lương thực trầm trọng, với khoảng 70% dân số đang đói ăn, tương đương khoảng 18 triệu người.
Jun Heo, một lính canh từng bị đưa đến trông một trại giam khi còn ở tuổi thiếu niên, chia sẻ với Fox News rằng anh buộc phải thực hiện công việc đánh đập và tra tấn liên tục các tù nhân. Những tiếng khóc và la hét là cảnh thường thấy trong trại giam. Các tù nhân bị buộc phải làm việc chăm chỉ trong 14 tiếng đồng hồ liên tục.
Còn cựu lính canh Ahn cho biết anh và các lính canh khác được khích lệ coi các tù nhân là tầng lớp thấp hơn con người và đánh đập họ như một sự trừng phạt.
“Số tù nhân chết vì bị đánh đập cao đến nỗi có thời điểm các lính canh được khuyến khích phải bớt bạo lực”, bản báo cáo viết.
Các tù nhân bị phân công làm những công việc nặng nhọc như khai thác than và sản xuất xi măng, và họ thường chết do tai nạn lao động.
Một báo cáo chưa được kiểm chứng cũng cho biết một địa điểm thử nghiệm hạt nhân đang được xây dựng trong một nhà tù.
Triều Tiên đã cho bắt giam những công dân phạm tội mà họ gọi là nói xấu chế độ và nhà lãnh đạo Kim Jong Un, lan truyền tin tức của các phương tiện truyền thông Hàn Quốc, hay ăn cắp gạo hoặc vật nuôi.
Một báo cáo của Nhóm Công tác Tư pháp Xuyên quốc gia tại Seoul hồi vào tháng 7 cho biết Triều Tiên đã thực hiện những vụ tử hình “những kẻ phạm tội” ở các nơi công cộng như trường học và các chợ cá nhằm tìm cách “thấm nhuần bầu không khí sợ hãi” đối với các công dân.
Sự tàn bạo của các trại tù Triều Tiên cũng đã được quốc tế hiểu rõ thêm cách đây không lâu khi sinh viên người Mỹ Otto Warmbier được đưa trở lại Mỹ trong tình trạng hôn mê sau khi bị Triều Tiên bắt giữ hơn 1 năm. Anh bị kết án 15 năm lao động khổ sai vì ăn cắp một khẩu hiệu chính trị tại một khách sạn ở Bình Nhưỡng. Warmbier chết 6 ngày sau khi về Mỹ do não bị tổn thương nặng.
Báo cáo về tình trạng tù nhân trong trại giam Triều Tiên có nhiều điểm rất giống với tại quốc gia đồng minh Trung Quốc, nơi các tù nhân cũng bị tra tấn bằng các biện pháp hà khắc,đặc biệt là bộ phận các tù nhân lương tâm.
Các nhà khoa-học chứng-minh”NHÂN-QUẢ BÁO-ỨNG” là hoàn-toàn đúng!!!
Trường đại học Cardiff và đại học Texas đã kết hợp nghiên cứu và chỉ ra nguyên lý “Nhân- quả báo-ứng”: “Thiện-hữu thiện-báo! Ác-hữu ác-báo!!!” (Làm điều thiện sẽ gặp việc tốt-lành! Làm điều ác sẽ gặp việc xấu-xa!!!) là hoàn toàn có căn cứ khoa học.
Một tạp chí của Mỹ đã từng công bố một bài viết có tựa đề “Tâm-trạng xấu sẽ sản-sinh ra độc-tố!”, báo cáo nghiên cứu cho biết: “Những suy-nghĩ xấu của con người sẽ có thể gây ra những thay-đổi hóa-học trong sinh-lý, sinh ra độc-tố trong máu! Khi một người trong tâm- trạng cay đắng, giận-dữ, sợ-hãi, cảm-giác ghen-tị, thì những vật-chất ngưng tụ lại sẽ có những mầu sắc khác nhau, thông qua phân-tích hóa-học cho thấy, những suy-nghĩ tích-cực sẽ khiến cho chất dịch trong cơ-thể sản-sinh độc-tố!!!”
Thống kê đã chỉ ra, những tội phạm thiếu niên có thể trạng tốt hơn những người cùng lứa tuổi, nhưng đến khi họ bước vào độ tuổi trung niên thì tình trạng sức khỏe lại giảm đi nhanh chóng. Tỉ lệ nằm viện và bị tàn phế ở họ cao hơn gấp nhiều lần người bình thường. Điều này rất có khả năng liên quan đến thói quen sinh hoạt và tâm thái của họ.
Tiến sĩ người Mỹ, ông Williams chuyên gia về tim mạch, vào năm 1958 đã tiến hành nghiên cứu 500 sinh viên đại học y. 25 năm sau ông đã phát hiện ra, những người có tâm thái thù địch mạnh hoặc tương đối mạnh, có tỉ lệ tử vong lên tới 96%, những người này có nguy cơ mắc các bệnh tim mạch cũng gấp 5 lần so với người bình thường.
Các giáo sư Stephen Post và Jill Neimark tại trường đại học Case Western Reserve và Stony Brook đã đi sâu nghiên cứu từ góc độ y học và khoa học về mối tương quan giữa việc “Cho đi” và “Nhận lại” của những việc làm thiện.
Các nhân viên nghiên cứu đã lập ra một bảng biểu ghi chép chi tiết, và theo dõi trong thời gian dài những người có sở thích làm vì người khác. Họ đã phân ra mỗi một hình thức cho đi và nhận lại, sau đó tiến hành thống kê vật lý và phân tích sinh lý. Từ đó đưa ra “Chỉ-số hạnh- phúc” và “Tác-dụng chữa bệnh”: Những người nhân hậu thích làm vì người khác, thì sẽ có những ảnh hưởng rất lớn đối với sức khỏe và tâm lý của họ, thậm chí là trong thời gian khá lâu. Hơn nữa, năng lực trong xã hội, khả năng phán đoán và tâm thái đều được đề cao toàn diện.
Chỉ đơn giản là một nụ cười thiện ý, hay những cử chỉ hài hước, đều có thể tăng khả năng miễn dịch cho cơ thể.
Sau khi tổng hợp các tài liệu nghiên cứu của hơn 40 trường đại học tại Mỹ, các nhà khoa học đã đưa ra kết luận kinh ngạc: “Giữa sự cho đi và nhận lại có tồn-tại một bí-mật chuyển-hóa năng-lượng thần-kỳ! Khi một người cho đi, thì năng-lượng hồi-báo sẽ thông qua rất nhiều hình-thức để quay trở lại người đó, tuy rằng đa-số những người đó hoàn-toàn không cảm-giác thấy điều này!!!”
Ngoài ra, các nhà khoa học cũng nghiên cứu về lĩnh vực khoa học thần kinh và phát hiện ra: “Khi con người có những ý-nghĩ lương-thiện, suy-nghĩ tích-cực, thì những tế-bào mien-dịch sẽ hoạt-động mạnh hơn, những người đó sẽ không dễ mắc bệnh! Khi họ duy-trì trạng-thái tâm-lý đó càng lâu thì hệ-thống mien-dịch của họ sẽ càng khỏe-mạnh!!! Ngược lại, những người có suy-nghĩ xấu, suy-nghĩ tiêu-cực, thì sự tuần-hoàn của các chức-năng trong cơ-thể sẽ bị phá- hoại!!!”
Trường đại học Harvard đã làm một cuộc thí nghiệm, họ để các sinh viên xem một đoạn video nói về một phụ nữ đã làm các việc để giúp đỡ người nghèo và người tàn tật. Sau đó họ lấy những mẫu nước bọt của những người sau khi xem thước phim cảm động này. Sau khi phân tích cho thấy, số lượng chất đề kháng trong nước bọt của những người này đã tăng lên đáng kể so với khi chưa xem.
Người xưa thường nói “Thiện-hữu thiện-báo! Ác-hữu ác-báo!!!”, hay “Gieo nhân nào, gặt quả ấy!”. Những thứ đó từ trước đến nay luôn luôn vô hình, do đó có người tin có người không tin. Nhưng hiện nay điều này đã được các nhà khoa học chứng minh.
Hãy luôn giữ trong mình một trái tim thiện-lương, luôn nghĩ cho người khác trước, thì tương-lai tươi-sáng sẽ luôn chờ đón chúng ta ở phía trước!!!
S.T.
Thơ thẩn
Thơ với thẩn! Mộng với mơ! Mời đọc, đời không là thơ, là mơ! Bực-bội!!!
TÌNH KHÔNG ĐẸP NHƯ THƠ!!!
Nguyễn-Thị-Thanh-Dương
Chị đến Mỹ muộn màng và yêu cũng muộn màng. Các anh chị của chị đến Mỹ từ lâu, họ làm bảo lãnh Cha Mẹ, rồi đến chị, diện anh chị em không được ưu tiên cao! Nên lá đơn bảo lãnh nộp sở di trú khi chị 25 tuổi, đến 37 tuổi, chị mới được đặt chân đến Mỹ!!!
Mười hai năm chờ đợi ấy, chị đã phải hi sinh rất nhiều, không dám yêu ai và chẳng dám đáp lại tình ai! Bố mẹ chị đã răn đe? Bất cứ giá nào cũng phải đợi đi Mỹ để đoàn tụ với gia đình, con nhé! không được yêu thương thằng nào hết?!?
Chị vừa vâng lời Cha Mẹ, vừa mộng mơ, tưởng tượng? Thôi thì ráng hy sinh những tình cảm bên này, qua bên ấy, tha hồ lựa chọn một tấm chồng! Cỡ bác sĩ, kỹ sử trở lên, thà muộn mà ngon lành, còn hơn sớm, phải ở lại Việt-Nam, tình yêu nào cũng sẽ lụi tàn, mà chuyện áo cơm thì vất vả cả đờ!. Và chị hớn hở chờ đợi!!!
Qua Mỹ, đến nay đã 3 năm, chị đã sốt cả ruột mà chưa tìm đâu ra một ông bác sĩ, hay kỹ sư! Vậy mà ở Việt-Nam, người ta cứ đồn rằng qua Mỹ lấy chồng dễ ợt, bạn bè, hàng xóm khoe con em họ lấy chồng có đủ loại bằng cấp nọ kia! Dù những cô gái may phước đó chẳng đẹp hơn chị là bao! Thì chị cũng có quyền hy vọng như thế lắm chứ!!!
Bây giờ chị mới hiểu rằng, người Việt-Nam ở Mỹ, học hành, thành đạt thật đấy, nhưng con gái Việt-Nam ở đây không còn khan hiếm nữa, những thế hệ sau này đã lớn lên, đủ? cung cấp? nhu cầu tại chỗ, chưa kể? thị trường? trong nước Việt-Nam thì vô tận, các cô gái trẻ đẹp luôn khao khát! Chờ mong được Việt Kiều về cưới và mang họ qua Mỹ!!!
Thế nên chị lạc lỏng giữa dòng đời, giữa xứ Mỹ và giữa cái tuổi không còn trẻ và chưa đủ già của chị…
Nước Mỹ, sau vụ 9-11 kinh tế khó khăn, công ăn việc làm bị hạn chế, chị không có tay nghề, kinh nghiệm, vốn liếng tiếng Anh dăm ba chữ! Nên chị xin việc hãng nào là cầm chắc bị hãng đó từ chối!!! Cuối cùng, chị cũng được một chỗ làm để kiếm ra tiền, khỏi sống nhờ vào các anh chị, là làm may cho một shop của người Việt-Nam, họ chỉ cần chị biết may, thế là đủ! !!
Cả ngày chị cặm cụi vào cái máy may, vào những miếng vải cắt sẵn, và dăm ba câu chuyện vặt với người bạn may bên cạnh, dần dần cũng thành tẻ nhạt! Người ta có chồng có con, nên cứ nói đến đề tài này là chị né!? Vì sợ động vào nỗi đau âm thầm của chị!!! Chị chỉ còn một niềm vui duy nhất đó là cuối tuần đi chợ, nhìn đủ các gương mặt lạ, những hàng hoá, thực phẩm để nghĩ đến những món ăn ngon sẽ nấụ, và nhất là xin được mấy tờ báo về nhà nằm khểnh đọc chơi!!!
Ở thành phố này có bao nhiêu tờ báo phát hành, chị đều xăng xái xin đủ cho bằng được, thiếu một tờ là chị áy náy! Báo free mà, không mất tiền thì cứ hưởng tối đa, không đọc được mục này thì cũng đọc mục nọ! Mà nếu không đọc gì hết cũng chẳng sao, tờ báo sẽ đem ra lót bàn, đựng rác! Khi gọt trái cây, dùng để đựng vỏ, đựng hột, và túm lại dễ dàng trước khi nhét vào thùng rác! Tiện lợi mọi bề!!!
Thường thì chị hay đọc mục “Tìm bạn bốn phương”, thấy người ta đăng báo tìm bạn, chị cũng ham quá! Nhưng vẫn thấy ngần ngại, sợ Cha Mẹ, anh chị biết rõ tâm địả chị đang muốn lấy chồng! Nên chị chưa bao giờ có ý định đăng lên những lời khao khát của chính mình!!!
Một hôm, chị ngồi buồn chẳng biết làm gì bèn gọt một trái xoài ăn chơi. Trải tờ báo ra bàn, chị vừa gọt vỏ xoài vừa lơ đãng đọc một bài thơ nằm chình ình trên trang báo trước mặt chị! Bài thơ than thân, trách phận và oán đời, nghe mà não nề của tác giả Phong-Trần!!!
Bài thơ đã làm chị xúc động, cái bút hiệu Phong-Trần càng làm chị xúc động hơn, chị tưởng tượng nhà thơ Phong-Trần dày dạn gió sương, cũng đang là một kẻ cô đơn, mòn mỏi như chị! Chị muốn cắt bài thơ ra để dành, nhưng những vỏ xoài đã dính lên bài thơ làm ướt nhẹp! Nghĩ mà tội nghiệp cho nhà thơ, có biết đâu tác phẩm tim óc của mình bị ngược đãi ơ hờ như thế! Nếu chị không vừa gọt trái xoài vừa liếc mắt đọc bài thơ cho đỡ sốt ruột, thì có lẽ chẳng bao giờ chị biết đến nhà thơ Phong-Trần cả!!!
Từ hôm ấy trở đi mỗi tuần chị đều chăm chú giở từng trang, tờ báo mà chị đã gặp! Nhà thơ Phong-Trần trong lúc gọt xoài, để tìm thơ anh!!! Chị đọc từng chữ, từng dòng và ghiền thơ anh hồi nào không hay! Chị liền bạo gan, gọi phone tới toà soạn báo để hỏi thăm và xin số điện thoại của nhà thơ Phong-Trần với tấm lòng ái mộ!!! Chị không ngờ, cú phone đầu tiên chị gọi nhà thơ Phong-Trần được hân hoan đón nhận đến thế, nghe chị nói rất thích thơ anh, nhà thơ Phong-Trần đã kiên nhẫn chép tay cả chục bài thơ và gởi bằng bưu điện cho chị!!!
Từ đấy, ngành bưu điện đang hồi ế ẩm, bỗng nhiên vớ được hai khách hàng chăm chỉ viết thư cho nhau, nhờ bưu điện chuyển giùm! Và cũng từ đấy, mỗi lần thơ anh đăng lên báo, đều ghi tặng tên chị phía dưới, những bài thơ anh dịu dàng hơn, tình tứ hơn, làm chị cảm động!!!
Chị mang đến shop may một trái tim vui đang yêu, chị dò dẫm để khoe khéo với bà thợ may bên cạnh mà chị từng trò chuyện mỗi ngày:
– Nhà chị có hay đọc báo chí Việt-Nam không?
– Có chứ, cả nhà cùng đọc, ở xứ Mỹ buồn thấy bà! Cuối tuần có báo chùả đọc cũng vui!!!
– Thế chị có đọc tờ báo không?
Bà kia cướp lời, nhanh nhẩu:
– Ðã nói là báo nào cũng đọc hết trơn, báo cuốn, báo tờ có đủ cả! Một mặt ông xã đi lấy, một mặt tôi đi chợ xin thêm, nên không sót tờ nào! Có khi còn lấy dư, ê hề chật cả nhà!!!
Chị vừa trách vừa thấp thỏm vui mừng:
– Lần sau lấy báo vừa đủ coi thôi, lấy dư người khác không có đọc, tội người ta! Thế chị có đọc thơ của nhà thơ Phong-Trần không?
Bà bạn may khựng lại:
– Ủa!…thằng đó là thằng nào?
– Sao chị bảo báo nào cũng đọc hết? Phong-Trần là một nhà thơ!!!
Bà kia lại nhanh nhẩu:
– Ôi, ai hơi đâu để ý tới mục thơ thẩn, tôi chỉ khoái coi mục tử vi hàng tuần thôi hà! Thơ của thằng Phong-Trần hay của bất cứ ai cũng không nhằm nhò gì với tôi hết!!!
Chị bực mình, nghĩ thầm: Con mẹ này trước ở Việt-Nam chuyên mua bán ve chai lông vịt, trình độ đâu mà đọc văn thở?!
Chị lại gói niềm riêng, đợi khi nào gặp được người cao cấp hơn sẽ hỏi! Một hôm, có cặp vợ chồng, bạn của người anh, đến nhà chị chơi, cả hai đều là kỹ sư điện, họ rất thân với gia đình chị, chị liền lân la đến gần người vợ để chuyện trò:
– Chị ơi, chị có thích đọc thơ của nhà thơ Phong-Trần đăng trên báo Việt-Nam ở đây không?
Bà kỹ sư điện trả lời nhanh như điện:
– Chị không có thì giờ đọc mấy bài thơ đăng trên báo chợ đâu em ạ, thơ chẳng ra thơ, vần một nơi, ý một nẻo! Có đọc chỉ thêm bực mình!!!
Chị cố gỡ gạc, giải thích:
– Cũng tuỳ chứ chị! Em thấy thơ của nhà thơ Phong-Trần có hồn lắm?
Bà kỹ sư vẫn chua ngoa:
– Ở Mỹ người ta ai cũng lo đi cày để kiếm tiền! Đa số những đứa dở hơi mới rảnh để làm thơ đăng báo hay tự đăng trên net và cũng được gọi là thi sĩ, là nhà thơ!!!
Rồi bà hùng hồn chỉ trích:
– Báo chí ở Mỹ ai làm chả được! Trước kia ở Việt-nam, là một anh thợ mổ thịt heo hay đạp xe 3 bánh, sang đây cũng có thể làm chủ báo ngon lành, bài vở lên internet lấy xuống, hay nhờ người dịch vớ vẩn từ báo Mỹ! Lại thêm có những đứa dở hơi như nhà thơ Phong-Trần nào đó, cặm cụi, bỏ thì giờ, sáng tác thơ văn, gởi về đóng góp cho tờ báo!!!
Chắc bà kỹ sư ngày xưa thất tình một anh nhà báo! Nên mới cay cú thậm tệ giới này? Làm một tờ báo ít nhiều cũng phải có kiến thức, hay năng khiếu về báo chí văn thơ, và nhất là lòng yêu nghề thì tờ báo mới sống còn! Chị chẳng hơi đâu tranh luận vấn đề này làm gì!!!
Chị buồn quá, thế là từ thành phần lao động đến trí thức, không ai biết đến nhà thơ Phong-Trần của chị cả! Nói gì đến tên chị đứng khiêm nhường bé nhỏ dưới mỗi bài thơ của anh? Thì thôi, mình chị đọc thơ anh, mình chị hãnh diện vậy!!!
Mối tình thơ của hai người kéo dài được hơn hai chục số báo và mấy chục lá thư qua đường bưu điện, thì họ bắt đầu hẹn để nhìn mặt nhau cho thoả lòng thương trộm nhớ thầm!!!
Lần đầu tiên gặp chị đã e ấp nhìn anh :
– Anh ơi, tại sao anh lấy bút hiệu Phong-Trần, nghe lãng mạn và bụi đời thế?!
Anh trả lời thản nhiên:
– Có gì đâu, tên anh là Trần-Văn-Phong! Ðọc theo kiểu Mỹ là Phong-Trần!!!
Thì ra thế! tên anh Trần-Văn-Phong viết ngược theo kiểu Mỹ thành Phong-Trần! Vô tình trở nên lãng mạn, rất thích hợp cho một người làm thơ như anh! Chứ anh có phải cất công suy nghĩ cho cái bút hiệu của mình đâu!?
Chị không đẹp lắm, độc thân và trinh nguyên, nhưng hơi cứng tuổi! Còn anh, hơn chị đúng 10 tuổi, đã một đời vợ, li dị, hai con theo Mẹ! Cho nên mấy năm nay anh trở thành người đàn ông độc thân, đi về một bóng, anh mong có một người đàn bà cho căn nhà ấm lên, cho lòng anh đỡ trống trải!!!
Thế là họ không có gì để chê nhau cả, mối tình thơ đã đi đến đoạn kết mong muốn: Họ cưới nhau!!!
Chị lấy anh vì sau 3 năm sống ở Mỹ, chị đã thực tế biết rằng khó có thể kiếm một tấm chồng bằng cấp Bác sĩ, kỹ sư, khi trình độ học vấn thấp, tuổi đã xế chiều và nhan sắc chẳng có gì đáng nhớ! Như món hàng ế ẩm, muốn bán được, cần phải hạ giá đến đại hạ giá!!! Chị đã ON SALE cuộc đời chị, lấy một người chồng chẳng những đã không bằng cấp cao, mà còn có một quá khứ lòng thòng vợ con! Dù anh hết tình hết nghĩa với người vợ, nhưng hai đứa con, chắc vẫn đậu lại trong lòng anh nỗi thương nhớ xót xa!? Trái tim anh có yêu chị cách mấy, đôi khi cũng tạm ngừng nghỉ để quay về với hai con! Chị cũng đành thôi, ở đời có gì tuyệt đối đâu?!
Khi đọc một bài thơ, không nhìn thấy tác giả, bài thơ hay sẽ làm rung cảm lòng người, nhưng khi nhìn thấy tác giả thì những rung cảm ấy sẽ giảm đi một ít, và nếu sống cùng một nhà với tác giả, thì bài thơ bỗng trần trụi như đời thường của người đã sáng tác ra nó!!!
Những ngày, những tháng trôi qua, chị không còn thấy thơ anh hay nữa! Dù mỗi khi đăng báo, anh vẫn đề tặng tên chị, và chị đã ngạc nhiên không hiểu sao chị lại thay đổi nhanh chóng thế?!
Nhà thơ Phong-Trần mà chị ngưỡng mộ và yêu mến ngày nào, bây giờ là một thằng đàn ông suốt ngày cởi trần trùng trục vào mùa Hè, anh mặc duy nhất cái quần đùi, đôi vai anh gầy, nhô lên, tưởng gío cũng có thể lung lay! Vậy mà trước kia anh đã làm bài thơ với câu: Ðôi vai anh sẽ là nơi em tựả! Thơ chỉ là bịa đặt và hoang tưởng!!!
Anh thường ngồi ở ghế, hai chân thô lỗ gác lên bàn, vừa nhâm nhi ly trà nóng vừa sáng tác thơ! Trong khi ngoài bếp, chị đang nấu nướng, dao thớt khua lên, chảo mỡ kêu ì xèo! Và trong phòng thì thằng cu Tí bé bỏng của hai người đang nằm o-oe chơi một mình! Nhưng khi nó khóc ré lên, chính anh là người phải vội vàng hạ chân xuống bàn, cắt đứt dòng tư tưởng đang tuôn ra để chạy lại tủ lạnh.lấy bình sữa hâm cho bớt lạnh, và nhét vô miệng thằng con, hoặc tệ hại hơn, anh phải thay diaper cho nó, mất nhiều thời gian hơn, xong việc thì ý thơ cũng bay xa! Tác phẩm bằng xương bằng thịt đã hại tác phẩm tinh thần của anh!!!
Có lần, anh ngồi lì để viết cho xong một ý thơ, không chạy ra đáp ứng ngay tiếng khóc của thằng Cu Tí, thì vợ anh đã lớn tiếng:
– Không ra mà lo cho nó đi! Thơ với thẩn, để thằng nhỏ chết đói bây giờ!
Anh tức giận nhìn nàng thơ của anh, người đã từng dịu dàng, âu yếm đi vào những bài thơ của anh! Bây giờ hiện nguyên hình là một con mẹ khô cằn sỏi đá, đầu óc lúc nào cũng toan tính đến chuyện thực tế, đói no, bạc tiền!!! Trước chị ngưỡng mộ anh, coi thơ anh là hương hoa trong cuộc sống! Bây giờ những hương hoa ấy đã bay đi, đã trở thành những món phụ tùng không cần thiết!!!
Một buổi sáng thức dậy, trời chuyển gió lạnh, lòng anh bỗng vu vơ cảm xúc yêu thương khi nhìn ra ngoài trời những chùm lá cây đẩy đưa trong gió! Anh thèm được rủ chị cùng anh đi sóng đôi trong cái không gian lạnh lẽo ấy để tìm hơi ấm của lòng nhau! Anh phấn khởi hỏi chị:
– Em ơi, ngoài kia đang gió lạnh. Em có biết anh đang mơ ước gì không?
Chị chu mỏ đáp sỗ sàng:
– Mơ ước có một tô phở nóng hổi với đầy đủ tương ớt, ngò gai, húng quế ngay trước mặt để ăn cho ấm người chứ gì!? Hôm nay tôi không có rảnh mà hầm xương nấu phở cho anh đâu!!!
Trời ơi! Khi không mà anh thấy lạnh cả lòng, lạnh hơn cả những chùm lá trên cây đang run lên vì gió lạnh ngoài kia!
Nhưng cũng chưa lạnh, chưa đau bằng những bài thơ anh đang viết dở dang, những ý thơ chợt đến anh đã ghi vội trên tờ giấy để trên bàn đã bị chị dọn dẹp vứt vô thùng rác thẳng tay, không một thắc mắc! Anh tiếc đứt ruột, trách chị, thì chị nghênh mặt lên, đe doạ:
– Quý hoá gì? Thơ với thẩn viết lung tung rác cả nhà! Lần sau, anh còn để bừa bộn tôi giục thùng rác nữa đó!!!
Anh đành ngậm ngùi, ra moi thùng rác tìm lại mảnh giấy thơ lẫn lộn với những tã dơ của Cu Tí và những thứ rác rưới khác! Chị đâu biết rằng một cảm xúc nào đó đã qua rồi đâu dễ gì tìm lại được, nếu không ghi vội trên những mảnh giấy kia!!!
Thỉnh thoảng anh gọi phone thăm hai đứa con của đời vợ trước, một đứa đã lớn, một đứa còn đang học high school! Thương con, anh muốn gởi cho nó một hai trăm làm quà! Nàng thơ của anh đã trề môi mai mỉa:
– Lương công nhân có là bao, mà hứa hẹn cho nó tiền?! Hãy làm bài thơ tặng nó cho có tình cảm? Thế mới là vô giá!!!
Anh đau xót và tủi quá, chẳng lẽ lại cãi nhau, lại ly dị? Cuộc đời đâu có đủ dài cho con người, để họ thử thách lấy nhau, bỏ nhau, như trò chơi trẻ con? Thích đó, rồi lại chán chê, muốn bỏ?!?
Anh vẫn đi làm công nhân và vợ anh đi làm ở shop may, thằng Cu Tí đem gởi bà ngoại chiều tối mới mang về! Vợ anh đang chạy đua với thời gian, chị sang Mỹ muộn, lấy chồng muộn và có con muộn! Nên muốn làm gấp rút, kiếm nhiều tiền để mua nhà như người ta, ở nhà thuê, trả tiền tháng nào là mất luôn tháng đó!!!
Ước mơ bình thường thế, mà trời cũng không để yên! Anh bị lay off, anh không có tội gì cả, hãng không có việc nên phải giảm bớt nhân viên! Vậy mà chị đổ tội cho anh:
– Sao bao nhiêu người hãng không lay off mà lại là anh?! Chắc tại anh mải nghĩ thơ nghĩ thẩn làm không được việc, nên họ đuổi cho bõ ghét chứ gì?!
Anh làm ngơ, chấp chi con đàn bà nông cạn! Anh lo đi làm giấy tờ xin hưởng tiền thất nghiệp, rồi thủng thỉnh xin việc làm sau! Nhân lúc rảnh rỗi bất đắc dĩ này anh nghỉ ngơi và làm thơ! Cuộc đời là thế, ngay cả khi hoạn nạn, cay đắng cũng có thể thành thơ!!!
Nhưng con vợ không để anh yên, chị đi ra, đi vào, lườm nguýt! Thấy anh vẫn cầm bút, vùi đầu vào trang giấy, chị chịu không nổi, ghé mắt vào sinh sự:
– Anh đang làm gì đó?!
Anh cười, dù thật lòng chẳng muốn cười:
– Làm thơ!
Chị kêu lên, như chưa từng thấy anh làm thơ bao giờ:
– Trời ơi, không lo viết đơn xin việc, mà còn ngồi làm thơ? Thơ có ăn được không? Có đổi ra tiền để đi chợ hay trả bill được không?!
Anh kiên nhẫn:
– Tất nhiên là không! Nhưng nó cho anh một niềm vuỉ!!! Nàng thơ ngày nào của anh lồng lộn lên:
– Anh sống không có lập trường như thế à? Phải đối diện với thực tế, phải đi tìm việc làm chứ!?
Rồi chị nghẹn ngào như một người vợ đau khổ khi bị chồng phụ rẫy:
– Bây giờ tôi mới hiểu lời của chị kỹ sư, bạn của anh tôi, chị ấy nói ?Mấy đứa làm thơ toàn là mấy đứa dở hơi, sống trên mây!?
– Em cứ làm như nếu anh không đi làm, thì vợ con chết đói ngay ấy! Ở Mỹ, chuyện lay off thất nghiệp đến với tất cả mọi người, bất cứ lúc nào! Việc gì em phải đau khổ thế?! Rồi anh cũng sẽ xin được việc làm khác thôi, nhưng trong lúc rảnh rỗi, anh vẫn có quyền mơ mộng, làm thơ! Thơ đến với anh những lúc hạnh phúc và cả khi thất vọng, khổ đau!!!
Nhìn vẻ mặt nghiêm trang của anh, nhìn đôi mắt anh ngời sáng long lanh đang nhìn thẳng vào mắt chị với sự phản kháng âm thầm mà mãnh liệt! Chị bỗng thấỷ khớp không dám làm ầm ĩ thêm nữa!!! Chị chợt nhớ đã mấy lần Mẹ chị khuyên chị rằng: Mày có thằng chồng hiền lành, thương vợ thương con là tốt phước rồi! Đừng hiếp đáp nó, con chó bị dồn đến nước cùng cũng quay đầu lại cắn chủ! Nó mà tức giận quá, mất khôn, nó ly dị, thì mày chỉ có nước ôm con nuôi tới già! Còn nó, nếu ham vui như người ta, về Việt-Nam lấy vợ trẻ, vợ đẹp vẫn còn được?!
Cho nên chị không dám quát tháo thêm nữa, chị đành bỏ đi làm việc khác sau khi đã quẳng lại cho nhà thơ một cái nguýt mắt đầy đanh đá!
Một mình anh ngồi lại, giận vợ nhưng cũng thương vợ, đàn bà thường thực tế và nông cạn như thế! Anh hiểu, cái tình yêu thơ mộng mới ngày nào đã thay thế bằng những lo âu, toan tính trong cuộc sống! Chị quá lo cho gia đình, cho tương lai của con! Chị sợ tuổi đời của cả hai người không đủ dài, để làm nên cơ nghiệp như chị mong muốn!!!
Trên tờ báo hàng tuần vẫn tiếp tục đăng thơ anh, thơ anh vẫn tình tứ, vẫn ướt át! Nhưng nếu người ta để ý, thì dưới mỗi bài thơ, anh không còn ghi lời tặng cho chị nữa!!!
Mục tiêu của đời chị là có tiền để mua nhà, để dành lo cho tương lai thằng Cu Tí, làm đến cả đời chưa chắc xong! Nên chị cần quái gì điều đó, cái tên chị có dính trên báo cũng chả làm túi tiền chị tăng thêm một xu nào!?
Những bài thơ của anh đã trở thành vô nghĩa! Và mối tình thơ của chị đã chết tự lúc nào!!!
Nguyễn thị thanh dương
TÂM TÌNH CUỐI ĐỜI CỦA THÁNH GIOAN TẨY GIẢ NÓI GÌ VỚI TÔI
PT Giuse Nguyễn Xuân Văn
Trong lúc ngồi xe lửa đi làm và đọc kinh sáng, tôi có một chút suy tư về tâm tình của “Thánh Gioan Tẩy Giả” nhân ngày lễ nhớ ngài bị chặt đầu ngày hôm nay. Có lẽ điều lớn lao nhất của một Tiên Tri (prophet) là hoàn tất nhiệm vụ được Thiên Chúa giao phó. Tôi tự hỏi thánh Gioan Tẩy Giả đã có những suy tư gì trong những giây phút cuối đời trong bóng tối của nhà tù. Tôi tưởng tượng nếu mình là thánh nhân thì mình sẽ nói với Chúa những gì trong những ngày ngồi trong ngục thất tốităm. Có lẽ thánh Gioan Tẩy Giả sẽ thủ thỉ tâm sự với Chúa những tâm tình dưới đây, xin được chia sẻ với mọi người.
****************************** *********
“Lạy Chúa, Chúa đã thăm dò con và Ngài đã biết con.” (Thánh Vịnh 139:1)
Cảm ơn Chúa, vì những ân sủng của Ngài. Chúa đã không chỉ chọn con là sứ giả của Đấng Cứu Thế Mết-si-a, mà Ngài còn cho con được diễm phúc làm họ hàng bà con thân thiết với Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế. Ngay lúc này đây con đang lo lắng vì mối đe dọa của cái chết đang treo lơ lửng trên cổ con, nhưng Chúa ơi, con vẫn hoàn toàn tin tưởng rằng Chúa sẽ không bao giờ bỏ rơi con.
Chúa ơi, mẹ của con, bà Ê-li-dza-béth đã kể lại cho con nghe rằng con đã “nhẩy mừng” trong bụng bà khi cô Maria đến thăm hai mẹ con. Mẹ con quả quyết là Chúa Thánh Thần đã làm cho bà và con vui mừng vì được diễm phúc đứng trước mặt Chúa Giêsu con của Ngài. Tạ ơn Chúa đã cho hai mẹ con nhận ra Đấng Cứu Thế, mặc dù con và mẹ không trực tiếp được thấy Người. Xin Chúa hãy cho con luôn giữ mãi những ký ức tươi đẹp hạnh phúc ấy, đặc biệt là trong những giây phút thử thách khi con đang sống những ngày cuối cùng của đời con.
Chúa ơi, Ngài có biết là con đã rất ngạc nhiên và bàng hoàng thế nào không, khi thấy Chúa Giêsu đến bên dòng sông Gio-đan để chịu phép rửa tội do con cử hành. Con đã không thể nào hiểu được tại sao một Đấng Cứu Thế vô tội lại cần đến một phép rửa để ăn năn và tẩy sạch tội? Đây quả là một điều vượt ra ngoài sự hiểu biết của con người. Nhưng rồi con thấy dấu chỉ chim bồ câu của Chúa Thánh Thần và nghe tiếng nói của Chúa Cha từ trời, và rồi con đã bắt đầu hiểu ra rằng Giêsu không chỉ là Đấng Cứu Thế Mết-si-a mà còn là Con Chiên Thiên Chúa, là lễ vật toàn thiêu của Thiên Chúa. Là Đấng sẽ chịu chết làm lễ tế để cất đi mọi tội lỗi của nhân loại và nối lại mối tình “cha và con” mà ông A-đam và bà E-và đã đánh mất ngày nào. Một lần nữa, con lại được tràn đầy niềm vui sướng khi Chúa Thánh Thần cho con thấy được kế hoạch kỳ diệu và tràn đầy yêu thương của Thiên Chúa trong việc cứu rỗi nhân loại.
Giờ phút này đây Chúa ơi, con ngồi trong tù chờ chết, và con tự hỏi lòng mình rằng “những việc gì sẽ xẩy đến với tôi?” Chúa ơi, một lần nữa xin Ngài gởi Chúa Thánh Thần đến với con để giúp con thêm lòng can đảm và tin tưởng. Can đảm để dám đối diện với tương lai của con và tin tưởng rằng Chúa luôn luôn đồng hành với con trong từng gây phút của đời con.
Lạy Chúa Thiên Chúa của con, xin Chúa giúp con trung thành với ơn gọi của con và với Ngài đến cùng.
****************************** *********
Đó là tâm tình mà thánh Gioan Tẩy Giả có thể đã tâm sự với Chúa trong giây phút cuối đời của ngài trong những ngày bị bắt ở tù. Cũng như thánh Gioan Tẩy Giả, mỗi người chúng mình cũng được Thiên Chúa chọn lựa làm con của Ngài và làm anh em họ hàng với Chúa Giêsu qua bí tích rửa tội. Thiết tưởng rằng là Kitô hữu, là môn đệ của Chúa Giêsu mỗi người chúng mình cũng có thể đã và sẽ có những tâm tình gần giống như Thánh Gioan Tẩy Giả. Nhất là trong những lúc sóng gió của đời sống “Đạo và Đời” trên con đường lữ thứ trần gian chờ ngày về quê Trời. Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi cá nhân phải “giằng co”, phải “lựa chọn” để chu toàn bổn phận của một người Kitô hữu, của một người chồng, người vợ, người cha, mẹ, con cái, v.v… Đôi khi “cái tôi”, cái “gia trưởng”, cái quyền làm “bố mẹ” phải nhỏ đi để gia đình được lớn lên, được bình an và hạnh phúc. Có những lúc phải làm sao để một linh mục, một tu sĩ có thể chống trả lại với những cám dỗ ham muốn rất ư là bình thường của một con người. Và chắc hẳn cũng có những lúc phải lựa chọn sao để thăng bằng bổn phận giữa “công việc làm, gia đình,và giáo xứ” của một người phó tế vĩnh viễn, một Kitô hữu bình thường như bao Kitô hữu khác nhưng lại được Chúa trao thêm một ơn gọi phụ nữa là “phục vụ”, ngoài ơn gọi chính là “gia đình”. Đây có lẽ là một thách đố khá khó khăn mà chính bản thân tôi đang phải đương đầu mỗi ngày. Những lúc như thế mỗi người chúng mình sẽ rất cần đến sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần để thêm đức tin, đức mến và lòng can đảm để chu toàn phổn phận, và là Kitô hữu trung thành đến cùng.
Lạy Chúa Thánh Thần, trong những lúc bình yên lẫn sóng gió của cuộc sống, và trong lúc cố gắng chu toàn ơn gọi của mỗi người, xin Ngài ban ơn và truyển cảm hứng cho từng người chúng con như Ngài đã làm cho Thánh Gioan Tẩy Giả; ngõ hầu mỗi người chúng con có thể nhận ra Chúa Giêsu đang hiện diện trong đời sống, và giúp chúng con thêm tin tưởng vào kế hoạch của Thiên Chúa dành riêng cho từng người chúng con. Amen!
PT Giuse Nguyễn Xuân Văn
August 29, 2017 – Viết theo cảm hứng “The Passion of John the Baptist” từ “The Word Among Us.”
From Langthangchieutim gởi

Cơn bão Harvey đã gây ra lũ lụt thảm khốc, tàn phá gần như hoàn toàn nhà cửa, gây ra nỗi hoang mang cho người dân Texas của nước Mỹ.
Theo kênh thông tin KRIS TV, có hơn 30.000 người phải di dời do hậu quả của cơn bão, trong đó có gia đình ông Rojas ở Robstown.
Khi được cảnh báo về siêu bão Hurricane Harvey, gia đình Rojas đã đóng gói đồ đạc đưa lên tầng lầu và rời khỏi thị trấn.
Tuy vậy, khi cơn bão Harvey đổ bộ vào Texas, ngôi nhà của gia đình Rojas đã bị chập điện và gây ra hỏa hoạn. Các nhân viên cứu hỏa tới nhưng do ảnh hưởng của gió từ cơn bão nên ngôi nhà bị thiêu cháy toàn bộ.
Khi cơn bão yếu dần, gia đình Rojas trở về nhưng ngôi nhà ba lầu đẹp của gia đình đã bị thiêu cháy và phá hủy.
Ông Rojas nói rằng, “Tôi muốn nói lời cám ơn đội cứu hỏa Robstown vì đã xuất hiện ngay trong cơn bão khi ngôi nhà của tôi bốc cháy. Dù không còn gì nhưng họ đã cố gắng hết sức mình”.
Điều duy nhất còn lại trong khu vực ngôi nhà của gia đình Rojas là bức tượng nhỏ Đức Trinh Nữ Maria.
Rojas bày tỏ: “Một số người đổ lỗi thiên tai do Thiên Chúa, số khác đổ lỗi cho cơn bão, nhưng điều duy nhất tồn tại, đứng vững đó là sự thánh thiêng, như bạn thấy bức tượng Đức Mẹ là điều duy nhất tồn tại. Tôi đã tìm bới những gì còn lại và tôi tìm thấy bức tượng Đức Trinh Nữ Maria”
Bức tượng Đức Trinh Nữ Maria là dấu hiệu của hy vọng cho nhiều người. Mẹ là niềm hy vọng, sự bình an cho gia đình Rojas và tất cả những ai phải chịu đựng đau khổ do cơn bão Harvey.
Hậu quả do cơn bão Harvey gây ra thật nặng nề, tồi tệ, nhưng cũng như trong nhiều trường hợp, chúng ta đã thấy những phép lạ tỏ tường, mang lại điều tốt đẹp từ Thiên Chúa.
Tại Rockport, TX, Kayla và Justin Butts cũng đã sơ tán gia đình khỏi trang trại của gia đình trước khi cơn bão Harvey đến. Họ quay trở về vào thứ Hai vừa qua và không còn trông đợi gì sau cơn siêu bão. Tuy vậy 200 động vật gồm heo, gà, dê của gia đình vẫn còn sống sót.

Tại Houston, TX, một nhóm đưa tin trược tiếp về cơn bão Harvey đã cứu sống một tài xế xe tải. Phóng viên Brandi Smith và đoàn đưa tin của mình đã phát hiện một tài xế xe tải mắc kẹt trong cơn bão. Họ khuyên anh ta ở trong xe tải cho đến khi được giúp đỡ.
Một lát sau, một chiếc xe của cảnh sát tới và anh ta được trợ giúp thoát khỏi tình trạng nguy hiểm.
Phóng viên Brandi Smith nói rằng: “Tôi không thể hình dung nổi sự khủng khiếp đến mức nào trong thời điểm đó”.
Cảnh sát Hoa Kỳ tiếp tục giải cứu hàng ngìn người mắc kẹt mỗi ngày trong cơn siêu bão Harvey.

Những người Samaritanô nhân hậu đã mở cửa nhà mình để trợ giúp những người lạ cần sự trợ giúp. Mọi người trên khắp thế giới đã hướng về các nạn nhân, trợ giúp và cầu nguyện cho các nạn nhân trong thời điểm họ cần sự trợ giúp nhất.
Ông Rojas nói: “Hãy chú ý đến các thông tin và lời cảnh báo. Ôm con của bạn và tạ ơn Thiên Chúa vì hôm qua và hôm nay cũng như cầu nguyện cho ngày mai được tốt đẹp hơn.”
Truyền Thông Thái Hà
Lược dịch từ catholic.org