Lịch sử VN đã 13 lần đại thắng giặc Tàu xâm lược.

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and Đào Nguyên.

Lịch sử VN đã 13 lần đại thắng giặc Tàu xâm lược.

Trong mấy ngàn năm qua, đặc biệt từ khi tộc Hoa du mục hiếu chiến thành hình ở phương Bắc, từ năm 1046(trước tây lịch), người Tộc Việt chuyên trồng lúa nước, hiếu hòa, ở phương Nam, luôn bị giặc Hoa cướp bóc, xâm lăng.

Không kể những cuộc xâm lấn nhỏ, đã có 13 lần phương Bắc xua đại quân xâm lấn phương Nam, đặc biệt Việt Nam. Nhưng trong tất cả 13 lần đó, Dân Việt đều đại thắng các đoàn quân Phương Bắc.

Đã mười ba lần, Dân ta đại thắng !

LẦN THỨ 1: (1218 TTL = Trước Tây lịch) –

ĐỨC PHÙ ĐỔNG ĐẠI THẮNG GIẶC ÂN.

Theo sách vở Trung Hoa, năm 1218 trước tây lịch, Ân Cao Tôn đã đánh Quỷ Phương, vùng Đồng Đình. Ân Cao Tôn đóng quân tại đất Kinh, phía tả ngạn sông Dương Tử. Sau 3 năm, Ân Cao Tôn ‘không thắng’. [Nhà Ân còn được gọi là Nhà Hậu Thương]. 
Theo Truyền kỳ Phù Đổng của Việt Lạc, Ân Cao Tôn đã xâm lấn nước ta ba năm và đã bị đánh bại.

* Như thế, theo Truyền kỳ Phù Đổng, cách đây 3200 năm, dân Việt Lạc đã là một quốc gia vững mạnh. Nước nầy đã có tổ chức chặt chẽ, có vua quan, có làng xã, có cúng tế, có lúa gạo, có vải áo, có lũy tre… đã đúc được ngựa sắt, roi sắt, đã có tinh thần dân tộc cao độ… và, theo sách vở Trung Hoa, đã chiến thắng giặc Ân vào thời kỳ hùng mạnh nhất của chúng.

[Vào thời kỳ nầy, tộc Hoa chưa thành hình. Phải hơn 100 năm sau, bộ lạc Chu mới gom góp các bộ lạc du mục khác ở vùng Thiểm Tây, và thành lập Nhà Chu. Từ đó, tộc Hoa mới thành hình và phát triển].*1

LẦN THỨ 2: (214 TTL) – ĐẠI THẮNG GIẶC TẦN

Năm 214 ttl, Tần Thủy Hoàng, vị vua đầu tiên của Trung Hoa, sai tướng Đồ Thư kéo 50 vạn quân xâm lăng vùng đất Việt Lạc. Nay thuộc tỉnh Hồ Nam, Quảng Tây, Quảng Đông. Đây là đoàn quân tinh nhuệ vừa giúp Tần Thủy Hoàng đánh chiếm sáu nước và thành lập nước Trung Hoa. 
Nhưng mấy năm sau, Đồ Thư đã bị quân Việt đánh bại, quân giặc chết quá nửa, Đồ Thư bị giết.*2

Theo cách hành quân của Trung Hoa, mỗi người lính đem theo một phu phục dịch. Số người vận chuyển lương thực cũng không được kể là lính. Vì vậy, số người Trung Hoa xâm nhập có thể nhiều gấp 3 lần con số quân lính được kể tới, dầu là con số trung thực.

LẦN THỨ 3: (181 TTL) – ĐẠI THẮNG GIẶC TÂY HÁN

Năm 181 TTL, triều Hán sai Long Lân hầu Chu Táo kéo quân sang xâm phạm Lĩnh Nam, đánh Nam Việt. Theo sách vở Trung Hoa, quân Hán không chịu được thủy thổ phương Nam, nhiều người phải bịnh tật, bởi vậy phải thua chạy về bắc.

Sau đó, triều Hán xét việc Nam chinh không lợi, nên không đánh nữa (!).*3

LẦN THỨ 4: (40 DL) – TRƯNG NỮ VƯƠNG ĐẠI THẮNG GIẶC ĐÔNG HÁN & TÁI CHIẾM TOÀN THỂ VÙNG ĐẤT LẠC VIỆT

Năm 30 dl, Hán Quang Vũ áp đặt chế độ trực trị trên vùng đất Việt Lạc. Do đó, toàn dân Việt vùng lên kháng chiến, và bầu Đức Trưng Trắc là Thủ Lãnh. Sau 10 năm, Dân ta đã đánh đuổi toàn bộ quân Tàu ra khỏi vùng đất Việt Lạc, chiếm lại 65 thành.

Thời gian qua, sách sử Trung Hoa đã giảm thiểu vùng đất và sức mạnh của dân Việt thời đó. Ngày nay, đã có đủ chứng cứ xác định vị trí, tình hình và vùng đất bao la của việc quân dân Việt đánh chiếm lại 65 thành, và đánh bại đại quân hùng hậu của hoàng đế Quang Vũ nhà Hán.

Thời đó, vùng đất Việt Lạc nay là Hồ Nam, Quý Châu, Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Hải Nam, và một phần Tứ Xuyên, Hồ Bắc, Giang Tây, Phúc Kiến của Trung Hoa, xuống tới Hải Vân… Và Hán Quang Vũ đã phải vận dụng toàn thể binh lực của ‘thiên triều’.

Đức Trưng Nữ Vương đáng được tôn hiệu ĐAI ĐẾ ĐỒNG ĐÌNH LĨNH NAM.*4

LẦN THỨ 5: (541 DL) – NAM VIỆT ĐẾ LÝ BÔN ĐẠI THẮNG GIẶC LƯƠNG

Năm 541 dl Đức Nam Việt Đế, húy là Lý Bôn, đánh đuổi quân trú đóng Trung Hoa, giành độc lập. Năm 544 xưng là Nam Việt Đế, niên hiệu Thiên Đức, đặt quốc hiệu là Vạn Xuân. Lập ra Nhà Tiền Lý.

Đây là lần đầu tiên sách sử Trung Hoa ghi lại quốc hiệu và niên hiệu của dân ta. Nhà Tiền Lý kéo dài 61 năm, từ 541 tới 602 dl.*5

LẦN THỨ 6: (938 DL) – NGÔ NAM ĐẾ NGÔ QUYỀN ĐẠI THẮNG GIẶC NAM HÁN

Từ năm 906 dl, Đức Khúc Thừa Dụ đã giành quyền tự trị khỏi tay người Trung Hoa. Truyền được 3 đời.

Năm 938, vua Trung Hoa Nam Hán sai thái tử là Hoằng Tháo kéo quân xâm lấn. Với trận cọc gỗ bọc sắt trên sông Bạch Đằng, Đức Ngô Nam Đế, huý là Ngô Quyền, đã đại thắng quân Hán, giết chết thái tử Hoằng Tháo. Hoàng đế Nam Hán là Lưu Cung cũng kéo quân tiếp ứng theo đường bộ. Nghe tin, ông khóc và rút về.*6

LẦN THỨ 7: (981) – LÊ ĐẠI HÀNH ĐẠI THẮNG GIẶC TỐNG (LẦN1)
Năm 981 dl, vua Tống sai tướng Hầu nhân Bảo kéo quân xâm lấn, theo hai đường bộ và thủy. Vì vua nước ta là Đinh Tuệ mới 8 tuổi, nên quân sĩ tôn tướng Lê Hoàn lên ngôi, tức là Đức Lê Đại Hành. Với một trận Chi Lăng, quân ta phá tan đoàn quân Tàu, giết Hầu nhân Bảo. Đoàn quân giặc theo đường biển vội vàng rút lui.*7

LẦN THỨ 8: (1076) – LÝ NHÂN TÔN, DANH TƯỚNG LÝ THƯỜNG KIỆT ĐẠI THẮNG GIẶC TỐNG (LẦN 2)

Năm 1072 dl, vua Lý nhân Tôn lên ngôi. Vì vua mới 7 tuổi, nên việc quân đều ở trong tay danh tướng Lý Thường Kiệt.

Năm 1075, Lý thường Kiệt và Tôn Đản kéo 10 vạn quân tái chiếm vùng châu Khâm, châu Liêm và châu Ung, [vốn thuộc vùng đất Việt Lạc], nay thuộc Quảng Đông, Quảng Tây.

Năm 1076, vua Tống sai Quách Quì và Triệu Tiết kéo hơn 30 vạn quân sang xâm lấn Nước ta. Nhưng chúng bị đánh tan ở sông Như Nguyệt. Giặc Tàu kéo tới hơn 30 vạn, chỉ còn 2 vạn 8 trở về !*8

LẦN THỨ 9: (1258) – TRẦN THÁI TÔN ĐẠI THẮNG GIẶC MÔNG CỔ (LẦN 1)

Năm 1254, quân Mông Cổ đánh chiếm nước Đại Lý, ở vùng Vân Nam. Mông Cổ đương thời là đế quốc to lớn và hùng mạnh nhất thế giới, chìếm đóng từ Á sang Âu.

Năm 1257, từ Vân Nam, tướng Ngột Lương Hợp Thai (Uriyangqatai) đem 3 vạn quân Mông Cổ và hơn 1 vạn quân Đại Lý tấn công Đại Việt, chiếm Thăng Long, đốt phá và giết mọi người trong thành. [Ngột Lương Hợp Thai là công thần thứ 3 của Nhà Nguyên, từng tham gia các trận đánh chiếm nước Kim, nước Đức, Ba Lan, Bagdad, và diệt nước Đại Lý].

Vua Trần thái Tôn lo sợ, hỏi ý kiến Trần Thủ Độ. Trần thủ Độ khẳng khái : “Đầu tôi chưa rơi xuống đất, xin Bệ Hạ đừng lo !”.

Chỉ mấy ngày sau, vua Trần thái Tôn dẫn quân phản công, đánh thắng quân Mông Cổ trong trận Đông Bộ Đầu. Trên đường rút lui, quân Mông Cổ còn bị quân ta chận đánh tan tành ở vùng Qui Hóa.*9

LẦN THỨ 10: (1284) – TRẦN NHÂN TÔN, DANH TƯỚNG HƯNG ĐẠO VƯƠNG ĐẠI THẮNG GIẶC MÔNG NGUYÊN (LẦN 2)

Năm 1271 Hốt Tất Liệt (Khubilai) trở thành Đại Hãn của đế quốc Mông Cổ, đổi quốc hiệu thành Nguyên. Năm 1279, quân Nguyên chiếm trọn đất Trung Hoa. Đế quốc Mông Cổ bao trùm 40 quốc gia từ Á sang Âu.

Năm 1284, Hốt Tất Liệt sai con là Thoát Hoan (Toghan), cùng với các danh tướng Toa Đô (Suodu), Ô Mã Nhi, kéo 50 vạn quân xâm lăng Đại Việt. Quân Nguyên còn có thủy binh từ Chiêm Thành đánh lên. Khi đó, toàn thể quân Đại Việt chỉ có 20 vạn.

Trước tình hình nguy biến, nhiều người muốn hàng hoặc tìm kế hoãn binh. Nhưng các tướng Trần Quốc Tuấn và Trần Khánh Dư cương quyết xin đem quân trấn giữ.

Vua Trần Nhân Tôn liền triệu tập các bô lão trong dân tại điện Diên Hồng để hỏi ý kiến. Toàn thể đồng thanh xin Đánh.

Trước thế giặc quá mạnh, quân ta phải rút về Vạn Kiếp. Ở phía Nam, quân Nguyên từ Chiêm Thành cũng đã chiếm Nghệ An. 
Vua Nhân Tôn lại lo sợ, ‘muốn hàng để cứu muôn dân’. Nhưng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đáp : “Bệ Hạ nói câu ấy thật là lời nhân đức. Nhưng Quê hương Dân tộc thì sao ? Nếu Bệ Hạ muốn hàng, xin chém đầu tôi trước đã !”

Thoát Hoan dùng đại bác bắn phá, và vào được Thăng Long. Triều đình ta chạy về Thanh Hóa. 
Khi đó tướng Trần Bình Trọng bị bắt. Thoát Hoan dụ hàng và hỏi : “Có muốn làm Vương không ?” Trần Bình Trọng quát to :

“Ta thà làm quỷ Nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc !”

Tháng 5 năm 1285, tướng Trần Nhật Duật phá được quân Toa Đô ở cửa Hàm Tử.

Sau đó, tướng Trần Quang Khải đưa quân đi thuyền từ Thanh Hóa ra đánh tan quân Nguyên ở bến Chương Dương, rồi dùng phục binh chiếm lại Thăng Long. 
Đức Hưng Đạo Vương thì đem quân đánh ở Tây Kết, và giết được Toa Đô. Quân ta bắt được 3 vạn quân Nguyên và vô số chiến thuyền, khí giới.

Hưng Đạo Vương lại sai phục kích chận mọi đường quân Nguyên có thể rút lui, và tự mình dẫn đại quân lên Bắc Giang đánh Thoát Hoan. Quân Nguyên thua chạy, tới bến Vạn Kiếp bị phục kích, chết quá nửa. Thoát Hoan trốn thoát về Tàu.

Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, in năm 1697 dl, quân Nguyên kéo qua 50 vạn và sáu tháng sau, chỉ còn 5 vạn rút về.*10

LẦN THỨ 11: (1287) – TRẦN NHÂN TÔN, DANH TƯỚNG HƯNG ĐẠO ĐẠI THẮNG GIẶC MÔNG NGUYÊN (LẦN 3)

Cuối tháng 12 năm 1287, Thoát Hoan lại theo hai đường thủy bộ, kéo thêm 50 vạn quân xâm lấn, với hơn 800 chiến thuyền, cùng với đoàn tàu 100 chiếc chở lương thực. [Theo Đại Việt Sử Ký Toàn Thư]. Phía Đại Việt có khoảng từ 20 tới 30 vạn quân.

Quân Nguyên chiếm được Thăng Long, nhưng sợ bị cắt đường liên lạc, nên tập trung ở Vạn Kiếp. Bộ chỉ huy của Đại Việt rút về vùng Đồ Sơn, Hải Phòng.

Tướng Trần Khánh Dư đưa quân phục ở bến Vân Đồn và phá tan đoàn thuyền lương.

Tháng 3 năm 1288, cạn lương, Thoát Hoan sai Ô mã Nhi mở đường theo sông Bạch Đằng. Hưng Đạo Vương lại dùng kế đóng cọc bịt sắt xuống sông Bạch Đằng (như Đức Ngô Quyền năm 938 dl).

Với trận Bạch Đằng, quân ta tiêu diệt hoàn toàn thủy quân của giặc Nguyên. Nghe tin thủy quân tan vỡ, Thoát Hoan kéo chạy về qua vùng Bắc Giang và Lạng Sơn, và cũng bị quân Đại Việt chận đánh tan tành.*11

LẦN THỨ 12: (1428) LÊ THÁI TỔ ĐẠI THẮNG GIẶC MINH

Năm 1406, giặc Minh kéo quân xâm lấn nước ta. Nhà Hồ thua. Giặc Minh, với Trương Phụ, bắt đầu chính sách đồng hóa dân ta với dân Tàu…

Năm 1418, nông dân Lê Lợi khởi nghĩa ở Lam Sơn, Thanh Hóa, tự xưng là Bình Định Vương, gởi hịch kể tội giặc Minh và nêu rõ mục đích đánh đuổi quân giặc cướp nước.

Năm 1426, sau 8 năm gian khổ, với nhiều lần nguy cấp, Bình Định Vương thắng trận Tụy Động, và bao vây thành Đông Quan, Thăng Long.

Cuối năm 1427, giặc Minh lại đưa thêm 2 đạo quân sang đánh Đại Việt. Đạo quân do Liễu Thăng cầm đầu với hơn 10 vạn lính, 2 vạn ngựa. Đạo quân do Mộc Thạnh dẫn 5 vạn lính và 1 vạn ngựa. Nhưng tại Chi Lăng, quân ta giết Liễu Thăng, phá tan toàn bộ quân tiếp viện của giặc, bắt sống hơn 3 vạn quân Tàu. Mộc Thạnh nghe tin, bỏ chạy. Quân Nam theo đánh, giết hơn 1 vạn giặc Minh.

Nghe tin, Vương Thông đang chiếm đóng Đông Quan [Thăng Long], viết thư cầu hòa, và xin cho chúng rút quân về Tàu. Số tù binh, hàng binh và vợ con được thả về Tàu lên hơn 10 vạn người.*12

LẦN THỨ 13: (1789) – QUANG TRUNG HOÀNG ĐẾ ĐẠI THẮNG GIẶC MÃN THANH.

Năm 1788, Tôn Sĩ Nghị kéo 20 vạn quân Nhà Thanh, chia làm 3 đạo, tiến đánh Đại Việt, chiếm đóng Thăng Long.

Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ đang ở Huế, được tin, tính chuyện tiến đánh. Quan quân xin Ngài lên ngôi Hoàng đế, lấy hiệu là Quang Trung. Đức Quang Trung kéo quân ra tới Nghệ An, nghỉ 10 ngày để mộ thêm lính. Tất cả được 10 vạn quân và 100 con voi.

Đức Quang Trung cho ăn Tết sớm, đêm 30 sẽ kéo quân đi, và hẹn ngày mùng 7 Tết sẽ ăn Tết lại tại Thăng Long. Trận đánh thần tốc đã phá hết các đồn giặc, đến nỗi chúng không kịp báo tin cho nhau. Chỉ trong mấy ngày, quân ta đánh chiếm từ Giản Thuỷ, tới Phú Xuyên, Hà Hồi, Ngọc Hồi…

Sáng mùng 5 Tết, quân ta vào Thăng Long, Tôn Sĩ Nghị không kịp mặc giáp, lên ngựa tháo chạy. Giặc Tàu chạy theo, chết đuối chật sông Hồng. Các đạo quân giặc ở phía Bắc cũng tất tả rút chạy. Tất cả đều chỉ trong 5 ngày.*13

TỔNG KẾT SƠ KHỞI

Như vậy, chỉ kể những lần Trung Hoa xua đại quân xâm lấn Nước Nam, dầu sách vở Trung Hoa đã giấu bớt quân số vì bị thất trận, tổng số các đoàn quân xâm lăng Trung Hoa đã có hơn 40 danh tướng, hằng ngàn đại tướng, và hơn 450 vạn quân sĩ. [Theo con số thông thường, tức là hơn 4.500.000 giặc]. Đang khi đó, kể cả dân số, tài nguyên, quân sĩ, phương tiện chiến đấu… dân ta không bao giờ tương xứng với quân Trung Hoa xâm lược. 
Nhưng bất cứ lần nào, Đại Việt cũng đại thắng

1. TRUNG HOA: TÊN KHỔNG LỒ CHIẾN BẠI

Điểm đáng chú ý là trong 900 năm vừa qua, trong khi Việt Nam đánh bại mọi cuộc xâm lăng của Trung Hoa, thì chính Trung Hoa lại bị Kim, Mông, Mãn,Âu, chiếm đóng và thống trị.

Đáng chú ý hơn nữa, tuy tình hình thay đổi tùy thời, nhưng trong tất cả những lần xâm chiếm Trung Hoa đó, từ Kim, đến Mông, Mãn… lần nào thực lực xâm lấn, kể cả dân số, lãnh thổ, sản lượng, kỹ thuật, chiến cụ, quân đội… cũng đều không bằng một phần mười của Trung Hoa đương thời. 
Nhưng Trung Hoa đã luôn là kẻ chiến bại.

Ngoài ra, những nhóm người man di và ít oi đó, lại thống trị Trung Hoa vĩ đại tổng cộng hơn 500 năm.

Kim 108 năm (1126-1234 dl),

Mông 134 năm (1234-1368 dl),

Mãn 267 năm (1644-1911 dl), 
trong đó có 72 năm chung với Âu (1839-1911 dl).

Trong suốt hơn 5 thế kỷ đó, kể cả hiện nay, người dân Trung Hoa buông xuôi, khuất phục, còn giới nho sĩ Trung Hoa lại chỉ biết phủ phục tuân lịnh ‘vị Thiên tử’ ngoại xâm để thẳng tay hành hạ và đàn áp người dân.

Thực vậy, Trung Hoa luôn là tên khổng lồ chiến bại.

Nguyên nhân chính là ách thống trị của bọn ‘thiên tử, thiên triều’ tham tàn bạo ngược, đã biến người dân Trung Hoa thành những tên nô lệ đói ăn truyền kiếp.

Trong suốt 3000 năm qua, hơn 99% người dân Trung Hoa chì là những tên nô lệ đói khát, tự ti, khiếp nhược, không lý tưởng, không nhân phẩm, chỉ biết tham lợi bất chấp thủ đoạn.

2. ƯU THẾ CỦA CHÚNG TA

Hơn nữa, trong tất cả mọi cuộc chiến chống Phương Bắc, Tổ Tiên chúng ta đã chỉ tự sức chiến đấu đơn độc một mình. Các Ngài đã không có bất cứ một yểm trợ nào do bất cứ từ đâu tới.

Nhưng bất cứ lần nào, Việt Nam cũng đại thắng Trung Hoa ! Tất cả 13 lần, đều đại thắng.

Về phần chúng ta, hiện nay, chúng ta lại đang được yểm trợ từ khắp nơi. Trước hiểm họa Trung Hoa bành trướng, xâm lăng, trộm cướp, gian manh, phá hoại các nền kinh tế, lũng đoạn các thể chế… mọi người, mọi dân nước trên toàn thế giới, đều sẵn sàng tiếp tay chúng ta triệt hạ mối họa chung là Giặc Trung Hoa. Bạn hữu chúng ta lại nhiều ưu thế hơn Giặc Tàu.

Với bất cứ giá nào, ở bất cứ phương diện nào, các cường quốc hiện đại không thể nhường Trung Hoa cưỡng đoạt vị thế hùng mạnh nhất thế giới, nhất là khi toàn thể binh lực Trung Hoa cũng không bằng một phần nhỏ các hạm đội đối nghịch…

Hơn nữa, toàn thể dân Việt hiện nay, ở khắp làng xóm hang cùng ngõ hẻm, đều nôn nức vùng lên chiến đấu Đánh Giặc Tàu. Tinh thần dân tộc và đoàn kết chưa từng bộc lộ rõ ràng và mạnh mẽ như hiện nay.

Mọi người đều sẵn sàng. 

Cũng phải kể thêm mấy triệu người Việt trên thế giới cũng đang sẵn sàng đóng góp nhân lực, tài lực, vật lực, và nhất là trí lực, chuyên môn, kiến thức, kỹ thuật, kinh nghiệm, và ảnh hưởng… ở mọi lãnh vực ngoại giao, chính trị, kinh tế, tài chính, quân sự, xã hội…

Tất cả đều được huy động tối đa để Đánh Giặc Tàu !

CHÚNG TA CŨNG SẼ ĐẠI THẮNG GIẶC TÀU LẦN THỨ 14.

Ảnh: Cọc Bạch Đằng giang

Image may contain: outdoor
 

ÎLE DE LUMIÈRE. Phim, NICOLAS JALLOT thực hiện. 64 minutes

 
Nguyễn Công Lý and Thư Hiên Vũ shared Từ Thức‘s post.
Image may contain: ocean, sky, cloud, outdoor, water and nature

Từ Thức

ÎLE DE LUMIÈRE.

Phim, NICOLAS JALLOT thực hiện. 64 minutes

Dưới đây là toàn bộ cuốn phim Île de Lumière nói về chiếc tàu ‘’ Đảo Ánh Sáng ‘’ của Pháp đã cứu hàng chục ngàn thuyền nhân VN .

Phim dài 64 phút, do Nicolas JALLOT thực hiện, vừa trình chiếu trên đài truyền hình quốc gia Pháp France 2 .

Cuốn phim thuật lại cuộc vận động đóng tàu Ile de Lumière được dân Pháp ủng hộ nhiệt liệt. Chỉ trong 15 ngày, bác sĩ Bernard Kouchner đã nhận được đủ ngân khoản từ khắp nơi gởi về, đủ nhân viên tình nguyện để mang chiếc tàu từ Nouméa ( Nuvelle Calédonie ) tới đảo Poulo Bidong, Mã Lai Á , làm một nhà thương nổi, sau đó trở thành một tàu cứu cấp người vượt biển lâm nạn.

Chưa bao giờ nước Pháp có một chương trình nhân đạo được toàn dân ủng hộ nhiệt thành như vậy. Các trí thức, nghệ sĩ, ký giả nổi danh thuộc mọi khuynh hướng chính tri đứng tên trong Uỷ ban ”Một con tàu cho VN”. Hai triết gia hàng đầu của Pháp, Raymond Aron, phe hữu, Jean Paul Sartre, phe tả, tạm ngưng cuộc bút chiến gay gắt từ 30 năm đã bắt tay nhau, vào điện Elysée, yêu cầu tổng thống Valéry Giscard d’Estaing đón tiếp thuyền nhân. 

Trong năm đầu, nước Pháp đã đón nhận gần 130.000 thuyền nhân. Số người Việt, Miên, Lào được Pháp được đón nhận những năm sau đã lên tói 300.000 .
Trong nhiều tháng trời, cả nước Pháp theo dõi tàu Ile de Lumière, xúc động với những tai hoạ của người vưọt biển. 

Báo chí cho đó là thảm kịch bi thảm nhất trong lịch sử cận đại. Những lời tường thuật của những người bất chấp cái chết, đói khát, bệnh tật, hải tặc cướp bóc, hãm hiếp, tàn sát, vượt biển tìm tự do là một mũi thuốc ngừa vĩnh viễn cho cả một thế hệ vẫn còn mơ tưởng ‘’ xã hội chủ nghĩa ‘’ kiểu Cộng Sản

Hàng triệu người đã vượt biển tư do, trên một phần ba đã bỏ mạng trên biển cả. Các nhân chứng trong phim cho hay khi phong trào vượt biển lên cao, các nước láng giềng đã đóng cửa, không cho thuyền nhân cập bến. Những chiếc thuyền mỏng manh chở đầy người, cả đàn bà trẻ em lênh đênh ngoài khơi. Nhiều người đã vứt con dại lên tàu vì không đủ tiền mua chỗ cho cả gia đình. 

Chỉ còn một hòn đảo duy nhất nhận nhận thuyền nhân là đảo Poulo Bidong, ( Pulau Bidong ) cách Mã Lai 3 giờ đưòng tàu. Trong vài tháng, dân số đảo từ 3000 lên tới 30.000 người sống, hay chết, chồng chất lên nhau, và trở thành địa ngục trần gian, hay, theo Bernard Kouchner, ” capitale de l’horreur ” ( kinh đô của sự ghê rợn )
Nicolas Jallot đã tìm gặp những nhân chứng, từ bác sĩ Bernard Kouchner, thuyền truởng François Herbelin và bà Herbelin, một thuyền nhân VN cũng như một số thuyền nhân đã được Ile de Lumière cứu thoát. 

Những người Pháp tham dự chương trình nói suốt đời sẽ không bao giờ quên được một ‘’ đại hội huynh đệ ‘’ như vậy. Bác sĩ Eric Cheysson nói sau đó, họ không thể trở lại đời sống bình thường. Eric Cheysson tiếp tục các chương trình nhân đạo, hiện nay là chủ tịch ” La Chaine de l’Espoir ”( Sợi giây Hy Vọng )

Cựu thuyền nhân Lý Văn Lưu, ngày nay là một bác sĩ chuyên khoa nói ông đã sống trong địa ngục, hàng tuần nhịn đói, phải uống nưóc tiểu trên thuyền trước khi sống trên đảo Poulo Bidong, phải nằm trên phân người, trên nước tiểu, phải chờ 8 giờ để được hai chai nước.

Khi tới Pháp, được ăn một bữa cơm ngn nhất trong đời. Bác sĩ Lưu nói : được cấp 100 quan ( francs ) tiền túi, tôi không bao giờ dám tiêu tờ giấy bạc tưong trưng cho tình hữu nghị 

Cuốn phim chiếu lại những cuộc tranh luận sôi nổi trong giới trí thức về thực trạng của chiến tranh VN. Người tố cáo sự bạo tàn của Cộng Sản dữ dội nhất là triết gia André Gluckmann, một cựu ” maoiste ” ( đệ tử của Mao ) nổi tiếng. Tàu Ile de Lumière và boat people đã đánh dấu một sự thay đổi lớn trong xã hội Pháp, trong tư duy của trí thức 

Giới trí thức, như bà Fanfan Gluckmann nói trong phim, vỡ mộng ”thế giới đại đồng ”, dân chúng thấy thiên đường CS là địa ngục. 

Đảng Cộng Sản Pháp, trước đó là một trong hai chính đảng lớn nhất của Pháp, trở thành một đảng bỏ túi, ngày nay chỉ còn dưới 2% số phiếu bầu. 
Ile de France cho tới nay vẫn là mối hãnh diện của dận tộc Pháp, vì đã nói lên khía cạnh nhân bản của nước Pháp

https://www.france.tv/…/412981-infrarouge-l-ile-de-lumiere-…

  •  
    Nguyễn Công Lý shared Từ Thức‘s post.  

    Xin tạ ơn nước Pháp và người dân pháp !
    Chúng tôi những thuyền nhân tỵ nạn cs như được tái sinh nhờ lòng nhân đạo của người dân nước Pháp nói riêng và thế giới nói chung.

    Điều này chứng tỏ rằng thế giới đã không chấp nhận, xa lánh, đã loại bỏ CNCS từ lâu. Chỉ còn một đám vô thần cuồng cộng mới ôm chặt nó chỉ vì ích lợi cho bè đảng của chúng.

NHÂN CÁCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂU Á

Trần Bang shared Võ Hồng Ly‘s post.

Những trò đánh lén, đánh hội đồng, những mẹo vặt, những trò gây khó trong thăm hỏi xã giao, kỳ thị, ghen ghét quá khứ… chỉ là biểu hiện của mặc cảm thấp kém, tự ty, nhân cách chưa trưởng thành của người CS.

 
Image may contain: 4 people, people standing and suit
Image may contain: sky and outdoor

Võ Hồng Ly added 2 new photos.Follow

21.02.2018

Bài viết của FB Bong Lau : NHÂN CÁCH CỦA NGƯỜI CỘNG SẢN CHÂU Á

Hai ngày qua tin tức lan tràn về mật vụ Trung Cộng làm khó dễ phái đoàn của TT Trump khi viếng thăm Tử Cấm Thành vào tháng 10 năm rồi. Mặc dù Chủ Tịch Tập Cận Bình đã đón tiếp Donald Trump rất trọng thể từ trước đến nay.

Tóm tắt câu chuyện như sau : Sau khi TT Trump bước vào khu vực Tử Cấm Thành lập tức mật vụ Trung Cộng chận đoàn tùy tùng của Tổng Thống Mỹ lại. Trong đoàn tùy tùng có một sỹ quan tùy viên xách theo một va li màu đen gọi là “trái banh nguyên tử” (nuclear-football) bên trong có chứa mật mã và các thủ tục kích hoạt một cuộc phản công bằng võ khí nguyên tử.

Vị sĩ quan này phải luôn luôn hiện diện cạnh Tổng Thống Hoa Kỳ để cuộc phản công nguyên tử phải chớp nhoáng tính từng giây từng phút trước khi hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử của đối phương bay đến chạm nổ trên nước Mỹ.

Mật vụ Tàu chận đoàn tùy tùng lại không cho theo chưn TT Trump. Nhưng không may cho mấy chú Trung Cộng, người cầm đầu đoàn là John F. Kelly, Chánh Văn Phòng Bạch Cung, cựu Tướng 4 sao của binh chủng TQLC.

John F. Kelly ra lịnh “Chúng ta hãy tiến vào”. Nhưng một mật vụ Tàu xông đến chụp lấy vai ông Đại Tướng TQLC. Ông này đẩy chú Tàu ra. Lập tức một mật vụ Hoa Kỳ chận và vô hiệu hóa ngay chú Tàu này (tackle).

Về sau chính quyền Hoa Lục đã chính thức xin lỗi Hoa Kỳ về sự xô xát đáng tiếc ấy chỉ vì sự “hiểu lầm” (misunderstanding).

Đây không phải là sự hiểu lầm mà là sự cố tình làm khó dễ để thử thách nước Mỹ. Tổng Thống Hoa Kỳ khi đi công du ở các quốc gia trên thế giới thì các cơ quan an ninh Hoa Kỳ phải phối hợp với cơ quan an ninh sở tại để bảo vệ quốc khách và tạo cuộc viếng thăm trôi chảy thành công.

Mật vụ Tàu biết rất rõ cái va li đựng mật mã và thủ tục kích hoạt chiến tranh nguyên tử không thể xa rời Tổng Thống Hoa Kỳ. Nhưng họ vẫn cố tình làm khó dễ. Như họ đã không chịu cung cấp cầu thang cho chiếc máy bay Air Force One chở TT Obama làm vị Tổng Thống Mỹ hòa nhã lịch sự này phải chui ra cửa đít máy bay.

Đối với văn hóa của người Tàu chơi trò tiểu nhân làm nhục vị nguyên thủ của một cường quốc là chứng tỏ được sức mạnh và uy thế của mình. Nhưng đối với văn hóa Tây phương đây là hành động trẻ thơ có nhiều mặc cảm và bất an.

Muốn biết được văn hóa dị biệt của người Tàu và Âu Mỹ thì hãy tìm hiểu nền giáo dục cho tầng lớp thiếu nhi của 2 xã hội Đông – Tây này.

Xã hội Trung Hoa đã quen với các câu chuyện kiếm hiệp với các thủ thuật đánh lén, phóng ám khí, đầu độc và uýnh hội đồng. Sau khi đối thủ chết thì tiếp theo sau là những cuộc trả thù tàn bạo lẫn nhau không bao giờ chấm dứt. Văn hóa Á Đông không có nhiều bao dung tha thứ.

Trẻ em xã hội Âu Mỹ thì bị tiêm nhiễm loại văn hóa đấu kiếm hay đọ súng tay đôi (duel). Hai đối thủ cùng bước rồi quay đầu trực diện bắn vào nhau vì danh dự của mình. Văn hóa Âu Mỹ là sự minh bạch và thẳng thắng. Người Mỹ không thích đánh lén và đánh hội đồng.

Khi tôi đi thăm Hà Nội gần cổ thành Thăng Long thấy có trưng bày chiếc máy bay trực thăng Chinook của VNCH. Sau đuôi máy bay lá cờ vàng 3 sọc đỏ có 2 gạch chéo lên. Sự trẻ thơ này đã làm tôi mỉm cười. Những người bạn Mỹ khi coi hình này cũng ngạc nhiên và mỉm cười.

Trả thù những cái không còn hiện hữu nữa không nói lên sức mạnh mà chỉ phô trương sự mặc cảm, nhỏ nhoi, và bất an của mình. Tương tự trường hợp làm khó dễ không cho cái va li nguyên tử đi tháp tùng Tổng Thống Hoa Kỳ hay bắt TT Obama chui ra cửa hậu máy bay.

Những đòn phép này chỉ nói lên nhân cách thiếu trưởng thành của người Cộng Sản Á châu.

XIN ĐỪNG QUÊN FORMOSA ĐANG GIẾT DÂN TỘC VIỆT NAM .

Hangnga Lê shared Trang Nguyen‘s post.

 

No automatic alt text available.
Image may contain: beach, ocean, outdoor and water
Image may contain: food
Image may contain: outdoor

Trang Nguyen added 4 new photos.Follow

 

XIN ĐỪNG QUÊN FORMOSA ĐANG GIẾT DÂN TỘC VIỆT NAM .

Hiện tượng cá lại chết bất thường tại bờ biển Kỳ Phương – Kỳ Anh – Hà Tĩnh… (nằm Cạnh cty Formosa Hà tĩnh...

Hôm qua vào lúc 6h45’p ngày 20/2/2018 (tức ngày mùng 5/1 Âm Lịch) người dân gx Đông Yên phát hiện được 1 con “CÁ VOi ” có chiều dài hơn 2m – nặng gần 100kg trôi dạt vào bờ biển và có thêm 1 số cá nhỏ chết quanh đó….

Theo người dân cho biết thì chú “Cá Voi” này chết và trôi dạt vào Bờ Biển này gần 1 tuân rồi nhưng vì là những ngày TẾT người dân không ra Biển nên ko mấy ai biết và để ý..

Không chỉ những ngày nghỉ “TẾT” mà còn cả những ngày thường…Người dân phát hiện ngoài Xả Khói lên bầu trời chưa qua xử lý thì ở dưới môi trường biển Cty Formosa vẫn hoạt động và xả thải 1 cách bình thường – không có ý định ngưng xả thải ra môi trường biển..

Nguồn Giới Trẻ Giáo Xứ Đông Yên.

Billy Graham, ‘America’s pastor,’ dead at age 99

Mục sư Billy Graham, một trong những mục sư nổi tiếng nhất của Hoa kỳ đã từng giảng thuyết cho khoảng 215 triệu người thuộc 185 quốc gia trên thế giới, nếu tính con số khán thính giả truyền thanh truyền hình của ông thì con số có thể lên đến 2 tỷ người, và liên tục là cố vấn hay mục tử cho 12 đời tổng thống Hoa kỳ, ông vừa từ trần ở tuổi 99 với 70 năm sống đời mục sư. Theo Viện thăm dò Gallup, MS Billy Graham đứng thứ 7 trong danh sách những nhân vật nổi tiếng nhất của thế kỷ XX..

 
About this article

 

 
Evangelist Pastor Billy Graham, who boasted a career of more than 70 years and was one of the most admired men of the past century, has died at age 99, according to church sources.
 
NBCNEWS.COM|BY NBC NEWS
 

Sân bay Tân Sơn Nhất là nỗi ám ảnh kinh hoàng của toàn thể người Việt Hải ngoại

 Van Pham‘s post.
 
 
 
Image may contain: one or more people
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, standing and indoor

Van Pham added 3 new photos.

 

Hôm nay đã là mùng 5 Tết. Từ thời điểm này, bà con Hải ngoại về VN ăn Tết nhiều người chuẩn bị trở về quốc gia mình đang cư ngụ để đi làm, đi học. Thì đây cũng là thời điểm bà con dễ dàng bi trấn lột, cướp trắng trợn từ lũ Hải quan, lẫn nhân viên hãng Hàng không Air VN.

Bởi sân bay Tân Sơn Nhất là nỗi ám ảnh kinh hoàng của toàn thể người Việt Hải ngoại và người nước ngoài khi đến và đi. Họ thường chỉ xử dụng luật rừng ở đây….
************

Hải quan Việt Nam chơi luật rừng, xử ép Người Việt Hải ngoại!!!

Phải công nhận là người Việt Nam rất giỏi hành hạ người Việt Nam.

Sau đây là những chia sẻ đang được rất nhiều lượt share từ cộng đồng mạng về vấn đề làm tiền và luật rừng nhân viên sân bay Việt Nam:
” Ai đời còn 10 phút nữa máy bay cất cánh. Bị nguyên 1 đám chặn lại ngay cửa bắt đóng phạt vì hành lí xách tay quá kg, hoặc phải quăng đồ lại, không được phép đưa cho người thân.

Nghĩ mình cũng sai nên hỏi đóng phạt, họ nói 75$/1kg. 5kg x 75$=375$. (trong khi mua 1 kiện hành lí 23kg chỉ tốn 170$).

Mình hỏi vậy có hoá đơn không? Họ nói không.

Nhân viên người nước ngoài của hãng nói cho mình đi vì trễ rồi nhưng đám hải quan Viêt Nam nhất quyết không đồng ý.

Nghĩ sắp trễ giờ bay nên phải ngậm ngùi quăng lại hơn 5kg đồ vô rổ của bọn họ. Mình lại hỏi,vậy đồ em quăng lại ai sẽ là người lấy. Họ nói đừng quan tâm.

Tui đi rất nhiều nước trên thế giới, chưa từng thấy tình trạng bị chặn ngay cửa máy bay để làm tiền như vậy !

Sân bay Tân Sơn Nhất là nỗi ám ảnh kinh hoàng của toàn thể Việt kiều và người nước ngoài khi đến và đi. Họ thường chỉ chơi luật rừng ở đây.

Khi từ Mỹ về Việt Nam! Tui mang hành lí xách tay nặng gần 19kg (chủ yếu là quần áo từ thiện). Phía bên Mỹ họ rất vui vẻ, thậm chí còn gợi ý cho tui gửi free để khỏi xách nặng tay.

Nói ra ở đây là chỉ trích thói làm tiền và hạch sách của sân bay nước mình. Chứ tui sai, nói chuyện đàng hoàng, phạt đúng luật tui vẫn vui vẻ chấp hành chứ đừng chơi trò ép dân, xin đểu như vậy.

P/s: Chưa từng thấy nước nào xách nguyên cái cân điện tử để trước cửa máy bay như vậy. Máy bay của Dubai, người Dubai ko nói tiếng nào, cho đi. Người việt nam hành hạ đồng bào như vậy đó. “

Đây là ý kiến cá nhân của tác giả
***************

Khách Tây đóng bỉm cho balo khi đến sân bay Việt Nam?

Gần đây trên các trang mạng Facebook vừa lan truyền chóng mặt một hình ảnh được cho là ở Việt Nam. Trong đó, khách du lịch phải bọc lại balo khi làm thủ tục nhập cảnh vào Việt Nam để chống lại việc ăn cắp hành lý.

Ảnh minh họa

Cũng có một số ý kiến cho rằng hình ảnh trên không phải ở Việt Nam mà là ở Singapore, vì theo quy định ở Singapore, các hành lý vượt quá cân nặng quy định đều bị đem vào máy yêu cầu bọc lại. Tuy nhiên, ý kiến trên cũng chỉ là phỏng đoán.

Nếu thực sự hình ảnh trên ở sân bay Việt Nam thì khá “đẹp mặt”, tiếng tăm ăn cắp hành lý của khách du lịch của chúng ta đã vang khắp thế giới.

https://videos.files.wordpress.com/g5BmIPke/img_0476_dvd.mp4

Tâm tình với chồng Mỹ vợ Việt David và Tuyết Brown

 

Tâm tình với chồng Mỹ vợ Việt David và Tuyết Brown

Trở về sau chuyến trở về Việt Nam mới đây, ông David Brown, cựu nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tại VN và vợ là bà Tuyết Lê nói thấy ‘xã hội còn bề bộn’ nhưng ‘khá tốt so với 15 năm trước’ trong dịp thăm văn phòng BBC.

“Một số người bạn ngoại quốc của tôi đến Việt Nam thăm thì họ hỏi “Đâu, chỗ nào cộng sản đâu?”, họ nghĩ nước này cũng khá tốt”, bà Tuyết Lê (tên thật là Bạch Tuyết) nói.

“Nếu nói về cuộc sống có tiến bộ không thì người Việt Nam lúc nào cũng cởi mở, muốn hiểu biết về bên ngoài, muốn tìm cơ hội làm việc. Tôi thấy có tiến bộ.”

“Khi tôi nói chuyện với người dân, cái họ lo sợ nhất là hình như đất nước đang ngừng lại một chút trong sự tiến bộ. Khi tôi hỏi họ làm thế nào để tốt hơn, dân Việt Nam đỡ khổ hơn thì họ nói phải có đa đảng. Cái đó tôi hơi ngạc nhiên.”

Ông Brown lại băn khoăn nhiều hơn về vấn đề tham nhũng.

Ông nói ‘Việt Nam đang gặp thách thức’ và ‘sẽ bị hạn chế’ nếu ‘không giải quyết được tham nhũng.’

“Có người hy vọng Tổng Bí thư sẽ có kết quả tốt với chính sách chống tham nhũng của ông”, ông Brown nhận định.

Câu chuyện đến đây chuyển qua chuyện riêng của hai người.

Khi bà Tuyết Lê Brown kể chuyện, ông David Brown thi thoảng nhắc các thông tin còn thiếu bằng tiếng Việt giọng Nam trôi chảy và ngược lại.

Vợ chồng bà thay phiên nhau kể về mối tình dài gần 50 năm của mình và trải nghiệm mới mỗi lần về Việt Nam thời gian gần đây.

Chi tiết nào người này không nhớ, quay qua hỏi thì người kia bổ sung chi tiết.

Trong suốt buổi nói chuyện, cựu nhân viên ngoại giao Mỹ luôn nhìn vợ bằng ánh mắt trìu mến.

Ở tuổi ngoài 60, bà Tuyết Lê dường như vẫn giữ được nguồn năng lượng dồi dào.

Kết hôn năm 17 tuổi rồi qua Hoa Kỳ định cư gần 50, năm nào bà Tuyết Lê Brown cũng về Việt Nam dạy học.

Để trở thành giảng viên môn Tâm bệnh như hôm nay, bà Tuyết Lê đã vượt qua nhiều định kiến của xã hội Mỹ đối với người Việt di tản để vừa nuôi con, vừa làm đủ nghề, rồi học lên cao học.

“Hai năm vừa rồi khi trở về dạy ở Đại học Nhân văn tôi được khen là nói tiếng Việt rất khá rồi, mừng quá”, bà Tuyết Lê nói. Giọng bà sôi nổi, như không có bóng dáng của tuổi tác đi qua.

Còn ông Brown thì nói: “Toàn quốc hết sức vui vẻ vì bóng đá Việt Nam đã được vào chung kết (U23 châu Á). Lúc đó không có tuyết thì sẽ thắng. Ở Việt Nam mọi người đang chuẩn bị ăn Tết, không khí rất vui.”

Ông Brown về hưu đã 20 năm nhưng vẫn làm việc cho một tổ chức phi chính phủ của Viện Hàn lâm Hoa Kỳ.

Ông bà còn tham gia một dự án dạy các em học sinh trung học địa phương các vấn đề môi trường.

Mỗi năm vào mùa đông, ông Brown và bà Tuyết Lê đều trở về Việt Nam gặp bạn bè và ‘tìm hiểu thêm những vấn đề đang xảy ra ở Việt Nam hiện thời’.

“Chúng tôi vẫn nhớ Việt Nam”, ông Brown nói.

Cặp đôi Tuyết Lê-Brown và David Brown là hai khuôn mặt quen thuộc của cộng đồng mạng, cả ở Mỹ và Việt Nam.

Hai ông bà được biết đến với câu chuyện tình lãng mạn thời chiến tranh Việt Nam.

Đó là khi chàng thanh niên David Brown, 22 tuổi, nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, được cử đến Việt Nam năm 1965 khi chiến tranh bắt đầu leo thang.

Tại đây, ông gặp bà Tuyết Lê, người phụ nữ của đời mình, khi đó mới 17 tuổi, tại Biên Hòa.

“Hồi ấy còn nhỏ lắm, nhưng tôi đã để ý đến David vì đôi mắt xanh, dáng người cao lớn, và vì lối phát âm tiếng Việt rất chuẩn”, bà nhớ lại.

Một lần sau giờ làm, chàng thanh niên David Brown đánh bạo ngỏ ý muốn chở cô Bạch Tuyết về nhà. Cô gái trẻ gật đầu bằng lòng sau vài giây suy nghĩ.

Buổi chiều cô Bạch Tuyết ngồi sau xe gắn máy chàng trai người Mỹ cao lớn đã gắn chặt cuộc đời hai người với nhau.

Nhưng ban đầu không dễ để ‘cưa đổ’ thân phụ cô Bạch Tuyết.

David cuối tuần nào cũng tới nhà Tuyết hầu chuyện thân phụ cô vài tiếng hồng hồ, chủ yếu nói về chính trị. Ông Brown cho biết lúc đó chỉ mong được thấy bóng Tuyết mang trà ra mời.

“Gia đình tôi rất cổ hủ”, bà Tuyết Lê nhớ lại.

“Bố mẹ không cho phép có bạn trai, nhất là bạn trai ngoại quốc. Người ta nghĩ người ngoại quốc chỉ có tinh dục chứ không có tình nghĩa như người Việt Nam. Nếu một cô gái Việt Nam đi với một người ngoại quốc thì sẽ nghĩ cô ấy làm ở bar hay cái gì đấy.”

“Có một số người bạn ba mẹ nói nếu không có tiền thì chúng tôi cho, chứ đừng cho con trong tay người ngoại quốc. Lúc đó có một gia đinh Việt Nam khá có tiền hỏi cưới tôi cho con trai họ.”

“Về sau ba tôi đưa ra ba điều kiện cho David: Phải có gia đình bên Mỹ qua hỏi cưới theo đúng phong tục Việt Nam. Thứ hai David phải theo đạo thiên chúa. Thứ ba nếu có con phải cho con theo đạo thiên chúa.”

“Lúc đó không có email , David gọi điện thoại về Mỹ để xin phép. Lúc đó bố David mới mất một năm trước. Mẹ David đồng ý qua dù với người Mỹ tình trạng lúc đó ở Việt Nam rất kinh khủng.”

“David cũng đồng ý đi học đạo thiên chúa.”

Hôn lễ của hai người được cử hành vào tháng 6/1969, một thời gian ngắn trước khi David Brown được chuyển về lại Hoa Kỳ.

‘Bí quyết hôn nhân’

Trong khi bà Tuyết Lê thường được nhìn nhận là ‘rất Mỹ’ từ phong thái, phục sức đến phát âm tiếng Anh thì ông David lại ‘rất Việt Nam’. Ông nói giọng Sài Gòn không chê vào đâu được.

Ngày Tết, ông thường thích có món thịt kho, dưa muối và bánh Tét.

Bà Tuyết Lê nói có những khác biệt về văn hóa trong đời sống hôn nhân. Chẳng hạn như việc bà phải gửi tiền về giúp gia đình nhưng ông Brown không hiểu điều này.

Cả hai cãi cọ nhiều vì bà Tuyết Lê xem đó là điều hiển nhiên trong văn hóa Việt Nam trong khi ông Brown thấy ‘không hợp lý tý nào’.

Cuối cùng, bà Tuyết Lê chọn cách thuyết phục chồng bằng tự lập.

Bà bán hàng ở một tiệm quần áo đàn ông, rồi sau đó làm ở một tiệm bán vải. Mới vài tuần đã được khen thưởng là nhân viên tốt.

Bà còn vừa chăm con, vừa học thêm để lấy cho xong bằng cao học trong ngành y tế tâm thần.

“Tuyết khiến tôi xấu hổ và đồng ý giúp đỡ gia đình cô ấy”, ông Brown thừa nhận.

“Tuyết có lẽ là người đàn bà Việt Nam tuyệt vời nhất mà tôi gặp, thông minh, tràn đầy sức sống, bướng bỉnh, không cho phép cuộc đời đánh bại mình.”

Ông bà David Brown nay định cư ở thành phố Fresno, California. Ông bà có hai con gái, một người tốt nghiệp Ðại Học Harvard, người kia tốt nghiệp Brown University.

Bà Tuyết Lê-Brown hiện là một Tham Vấn Tâm Lý Lâm Sàng.

Ông David Brown hiện là chuyên gia viết những bài phân tích về chính trị cho các tờ Asia Times, Asia Sentinel, East Asia Forum.

Lúc rảnh, ông vợ nấu ăn, làm vườn, đi chợ.

Trả lời câu hỏi về bí quyết hôn nhân, bà Tuyết Lê nói ‘tình dục phải tốt’, ‘độc lập về tài chính’ và ‘phải nhường nhịn nhau’.

“Tôi thường nhường nhà tôi 60%”, bà Tuyết Lê không quên nhấn mạnh.

 
About this article

 
Ông bà David, Tuyết Lê-Brown nói về một Việt Nam ‘còn bề bộn nhưng tiến bộ hơn’ sau chuyến trở về mới đây.
 
BBC.COM
 

Cà Mau: Dân đi quá đông làm sập cầu Hòn Đá Bạc

 

Cà Mau: Dân đi quá đông làm sập cầu Hòn Đá Bạc

Cầu dẫn ra khu du lịch Hòn Đá Bạc. (Hình: Báo Người Lao Động)

CÀ MAU, Việt Nam (NV) – Cầu dẫn ra khu du lịch nổi tiếng Hòn Đá Bạc ở huyện Trần Văn Thời, bị sập ngay trong ngày mùng 1 Tết, do người đi quá đông buộc chính quyền địa phương phải cho rào lại chờ sửa chữa.

Chiều 20 Tháng Hai, xác nhận với báo Người Lao Động, ông Nguyễn Quốc Đoàn, chủ tịch xã Khánh Bình Tây, huyện Trần Văn Thời, cho biết đã rào phần cầu bị sập lún và cấm xe cộ chạy qua cầu dẫn ra Hòn Đá Bạc.

“Nguyên nhân cầu bị lún là do dịp Tết lượng du khách chen lên cầu quá đông, trong khi khả năng chịu lực của chân cầu yếu vì trước đó cầu đã bị tàu biển va đập vào,” ông Đoàn nói.

Trước đó, khoảng 7 giờ ngày 16 Tháng Hai (mùng 1 Tết), nhiều người dân phát hiện chiếc cầu bắc từ đất liền ra Hòn Ông Ngộ, nằm trong cụm Hòn Đá Bạc, một địa điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh Cà Mau bị sụp lún một đoạn khoảng 30 mét, lún sâu khoảng 10 cm. Ngoài ra, hai cây cầu sắt bắc từ Hòn Ông Ngộ sang Hòn Đá Bạc cũng bị xuống cấp, không bảo đảm cho việc qua lại.

Ngay khi phát hiện cầu lún, ủy ban xã Khánh Bình Tây đã cử lực lượng trực tại điểm sụp lún và xuống cấp để hướng dẫn người dân và du khách đi ra khu du lịch Hòn Đá Bạc an toàn. “Chúng tôi cho rào lại, đồng thời không cho khách và người dân chạy xe qua cầu ra hòn. Do có hai cầu từ đất liền dẫn ra Hòn Đá Bạc nên việc đi lại của khách du lịch không trở ngại nhiều,” ông Đoàn cho biết thêm.

Tin cho biết, cách đây đúng 12 năm, vào trưa ngày 30 Tháng Giêng, 2006 (mùng 2 Tết Bính Tuất), chiếc cầu nối từ đất liền ra Hòn Đá Bạc dài khoảng 600 mét đã bị sập 2 nhịp gần bờ khiến gần 50 du khách bị rơi xuống nước. Rất may, không có ai thương vong và tất cả đều được cứu kịp thời. (Tr.N)

CUỘC “BẮT CÓC” ĐẦU NĂM.

Hoa Kim Ngo is with Sương Quỳnh and 5 others.

CUỘC “BẮT CÓC” ĐẦU NĂM.

Hạ Đình Nguyên.

Bắc cóc là một từ phổ biến ở Việt Nam.

Nó không chỉ dành riêng cho giới giang hồ khốn khổ.

Nó có tổ chức và hành sự công khai, lại có tiếng vang tầm quốc tế. Nó đang là một biện pháp chính thức và hữu hiệu trong cách cai trị của nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Chuyện bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức là một điển hình lớn, nó đem lại tiếng tăm cho người cầm đầu đất nước, dù có gây nên cái nhìn kém văn minh và thiệt hại đến mấy trong bang giao quốc tế cũng không quan trọng, miễn là được việc của mình. Đó là cách nghĩ của người cầm đầu, thể hiện cái gọi là “bản lĩnh”.

Chuyện bắt cóc trong nước đối với công dân đã trở nên chuyện bình thường. Bắt cóc trẻ em, bắt cóc con gái, để tống tiền, hoặc để bán sang Trung Quốc, để buôn nội tạng…là cách của bọn giang hồ. Chúng hành sự lén lút, và bị nhân dân lên án, theo chuẩn mực đạo lý bình thường, có khi bị pháp luật trừng trị. Còn cách bắt cóc ngang nhiên, công khai, hợp với luật pháp xã hội chủ nghĩa, là một cách bắt cóc “có lý tưởng”…Ít ra, những người đang hành sự nghĩ thế. Họ đang bảo vệ chế độ. Nếu bạo lực đã tạo nên chế độ, thì bảo vệ chế độ cũng phải bằng bạo lực, cũng là hợp lý.

Sáng mồng một Tết, tôi thong thả mặc quần áo tươm tất, ăn vội bửa sáng, nhấp chút cà phê, chuẩn bị đi đến điểm hẹn – quán “cà phê Cộng”, gần tượng đài Trần Hưng Đạo. Dự định sẽ thắp hương ở đấy, để tưởng nhớ đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh, vì mai là ngày Trung quốc khởi đầu cuộc tấn công Việt Nam, với 60 vạn quân ào sang chém giết, tàn sát, đốt phá 6 tỉnh miền Bắc…Đứa cháu gái vội mách với tôi, có 3 an ninh và 3 chiếc gắn máy chắn ngang phía trước cổng nhà mình. Tôi nhìn ra, thấy đúng như vậy.

Tôi phân vân chẳng nên đi, thì cánh cửa sực mở, 2 người bước xộc vào, mấy con chó kêu lên phẫn nộ, chặn họ lại. Họ đứng lại. Tôi bước ra. Họ cất tiếng chào năm mới. Tôi nhả nhặn nói, xin lỗi, tôi không tiếp các anh, mong là các anh trở ra cho. Họ quay ra, tôi đóng chốt cửa.

Lòng tôi không vui, tự hỏi, vì sao họ có thể bất chấp mọi thứ, và có quyền làm mọi thứ?

Họ chà đạp mọi giá trị truyền thống dưới chân mình. Chuyện nầy không còn là chuyện nhỏ của riêng ai, nó bao trùm cả đất nước nầy lâu nay. Suy nghĩ một lát, tôi quyết định phải đi, thử một chuyến du xuân với chế độ. Tôi trèo rào, đi quanh vài khu vườn thì ra tới lộ. Tôi đón xe ôm. Chú tài chở tôi phom phom trên đường nhựa, phố xá thong dong sạch đẹp, rồi tôi đến được điểm hẹn ở trung tâm thành phố. Một số bạn đã có mặt, họ đã đến đây từ mỗi hoàn cảnh khác nhau, đều giống như những chuyện đùa. Tôi hỏi một em phục vụ quán. Sao gọi là quán “Cộng”, nó nghĩa là gì? Trả lời, là cộng lại, cọng thêm, để ngày càng đông, chứ không phải là trừ, nó sẽ ngày càng ít. À ra thế, thật nôm na đơn giản, thế mà tôi bị ám ảnh chữ “Cộng”, chứ nó tuyệt nhiên không liên quan gì đến cnxh hay ông Tổng Trọng. Các bạn tôi, đều nhẹ nhàng, vui vẻ, cho rằng đây là một cuộc xuất hành đầu năm có ý nghĩa, thay vì đi viếng mộ người thân, đi thăm ông bà, đến chùa thắp hương, thì đi viếng tượng đức Trần Hưng Đạo, người anh hùng dân tộc, chống Tàu xâm lược 3 lần đều thắng lợi vẻ vang, và nhắc lại sự kiện lịch sử năm 1979 không thể nào quên. Hàn huyên xong, nhóm người bắt đầu đi bộ đến tượng đài – cách chừng vài chục mét – tôi nán lại một khoảng cách, và đi sau cùng, dìu một lão đồng chí 82 tuổi băng qua đường. Những chiếc gắn máy chở hai, mặt bít kín khẩu trang, chạy lòng vòng một cách bất thường ở ngã ba, bổng áp sát bên tôi, nhảy xuống, nhanh chóng áp hai bên, đẩy tôi lên xe, cùng tiếng nói nhỏ rót vào tai, nhưng có âm sắc của một thứ mệnh lệnh lạnh lùng chứa đựng sự bất lương: “chú lên xe! lên xe!”. Người ngồi sau ôm cứng tôi như một kẻ bạo dâm. Chiếc xe chở 3, kẹp tôi ở giữa, không mũ bảo biểm, phóng trên con phố đông người, vượt cả đèn đỏ khi con lộ chưa kịp bị bít kín bởi dòng người. Và một chiếc nữa đi kèm sát. Lòng tôi bình thản, không gợn lên một ý tưởng hận thù hay bạo động nào. Nhìn sang anh đi kèm, anh ta lùn, lưng dài và chân thì rất ngắn, mang dép không quai sau, (trường học cấm học trò đi dép lê kiểu nầy), cái bộ dạng ấy hẳn là không đắt đào mấy. Anh chàng cầm lái ở xe tôi, và người ngồi sau ôm tôi, tôi đều không rõ mặt và hình dạng. Tôi hỏi, các anh ở cấp Thành hay Quận. Họ im lặng. Nhìn sang dòng xe đang chảy êm trên con phố đầy hoa xuân, thấy một đấng nữ nhi lướt xe qua, tôi nói, ô, ăn mặt rất đẹp, nhất là đôi chân, nhỉ?. Im lặng. Tôi biết hai anh ta đang gồng mình mác-lê trong lòng khi đang thi hành nhiệm vụ bắt cóc thiêng liêng. Có tiếng điện thoại reo, người ngồi sau nghe máy, trả lời vội vã “đang bận ôm hàng, đang bận ôm hàng”. Tôi là hàng hóa của nhóm anh ta sáng hôm nay. Một nghề bán buôn thật đặc biệt. Tôi nghĩ thầm, tụi nó chở mình về trụ sở công an nào đó, hoặc là chở về nhà, về đâu thì cũng vậy! Ta thuộc về cái lứa tuổi ông Trọng, cái tuổi ăn rồi mà nói chưa ăn ấy, chẳng sao cả!. Ta cũng đã một thời tuổi trẻ trôi theo giòng nước. Khoảng 50 năm trước, một lần bị tóm theo kiểu nầy, nhưng không thể gọi là bắt cóc. Người bắt ta có mang sắc phục cảnh sát hẳn hoi, xe cộ đàng hoàng, hú còi inh ã, đâu có thế nầy!. Có tiếng qua lại gì đó trên điện thoại, thì xe hướng về ngã cầu Bình Triệu. Có lẽ là chở về nhà, ta khỏi tiền một cuốc xe ôm. Đến ngã ba HB, xe rẽ trái, chạy ngược chiều 20 mét, quẹo trái vào hẻm, dừng lại trước cổng nhà, họ thật rành đường! Xuống xe, tôi nói, anh lấy khẩu trang ra chứ, để thế là không lịch sự. Lịch sự ra phết, họ gỡ ngay khẩu trang ra, và “cười”. Cái cười khó biết giả thật. Tôi thấy họ đều trẻ. Họ còn “chúc Tết” tôi nữa! Tôi không ngại khi họ dùng bạo lực với tôi lúc nảy, nay bỗng dưng kinh hãi về nụ cười kia và lời chúc Tết nọ. Chỉ 30 phút trước, họ không khác những tay chuyên trấn lột, một loại người có thể giết người, bây giờ thì họ giống người tử tế, ra vẻ hiền lành, lương thiện có dư. Làm sao họ có thể chứa cả hai điều mâu thuẩn ấy trong một con người, trong một khuông mặt, trong cái cười ghê răng ấy? Cách nay khá lâu, có một tu sĩ Tin Lành nói với tôi, trong đời chỉ có một trong hai loại, hoặc là thiên thần, hoặc là quỹ dữ, không thể có hai trong một. Tôi thì không đồng tình với niềm tin trên. Nhưng tôi biết, có sự tròng trành điên đảo giữa lương thiện và bất lương qua mỗi khoảnh khắc của đời người. Cái bất lương có thể ẩn trốn nhất thời trong lớp vỏ lương thiện để hành sự. Tôi biết họ bị che lấp, họ lớn lên và trưởng thành, trọn vẹn là sản phẩm đặc biệt được nhồi nặn riêng của một thời kỳ cũng đặc biệt, gọi tên là thời kỳ xã hội chủ nghĩa. Họ là một binh chủng riêng, là mũi nhọn, là tia chớp, là một loại công cụ rất đáng tư hào. Họ có nhiệm vụ rất trá ngụy – mà họ cho là thiêng liêng – là bảo vệ chế độ, là trung thành với “ở trên”. Một chế độ bí hiểm và lòng trung thành cũng bí hiểm nốt. Ở “trên” là trên nào, là những ai, rất nhiều và vô hình vô dạng. Họ né tránh nói đến con người cụ thể, dù họ rất mơ hồ. Họ có cái riêng để tôn thờ, để trung thành, để nhân danh, để tồn tại, không cần thiên thần hay qủy dữ, lương thiện hay vô lương, có thể gọi đó là một thứ Thượng Đế bí hiểm của riêng mình: “Thượng Đế xã hội chủ nghĩa”. Giáo sư Đào Công Tiến trong một bài viết mới đây, gọi chủ nghĩa ấy đã chết rồi mà chưa chịu chôn. Họ cùng nhau phục chế và nhang khói như kẻ giữ đền đề ăn oản. Nghệ thuật ăn oản cao đến mức không còn nghệ thuật, như chuyện đá bóng, đội U 23 giành được cúp Á quân, thì chủ nghĩa xã hội xun xoe xuất hiện náo nhiệt để ăn oản, trơ trẻn chường mặt che lấp hàng cầu thủ, nhưng nếu đội bóng thua thì chúng cũng vắng bóng.

Chuyện bắt cóc đầu năm là một thắng lợi vẻ vang trên đường phố của những thiên thần xhcn. Họ không học theo cách nghĩ của quán “Cà phê Cộng”. Họ đang xây những “Cà phê Trừ”. Trừ càng nhiều càng tốt, để chỉ giữ vai trò độc tôn trơ trụi của mình.

Con gái tôi nghe tin chuyện tôi bị bắt cóc, nó gọi điện và cười ngất: “Ba ơi, buồn cười quá!” nó lại tiếp tục cười nứt nẽ. Hỏi, sao buồn cười ?. Nó bảo, nầy nhé, ba như đứa trẻ choi choi, trốn nhà đi chơi, bị người ta bắt đưa về nhà…, sao không buồn cười được! Tôi hỏi, chỉ buồn cười thôi sao?. Nó bảo, biết rồi, họ làm chuyện kỳ cục, quá kỳ cục!. Con gái tôi thuộc loại thiên thần thật, cực kỳ lương thiện, ngôn ngữ nó chỉ chừng ấy. Nó không quan tâm chuyện chính trị. Nó không biết Thượng đế xhcn, nó không rõ Tổng Trọng là ai, bí thư thành ủy của thành phố mà nó đang sống có tên là gì. Nhưng nó biết khái quát nhà nước qua hình ảnh thu gọn, rất biểu trưng, chỉ như một khái niệm, là cảnh Công an nằm ngồi canh gác suốt đêm ngày trước cổng nhà, và hôm nay có bổ sung thêm một chút kiến thức về chuyện bắt cóc “buồn cười quá” hôm qua. Nó chỉ quan tâm chuyện giá cả ngoài chợ đang lên cao, chuyện chăm sóc vệ sinh cho mấy cháu nhỏ, và nhất là đề phòng chuyện “mẹ mìn” bắt cóc con nít.

Nó đột ngột chấm dứt đường dây nóng với tôi trước khi cúp máy: Ba ơi, con đi thay… bím cho em bé đã. Tôi hiểu, như vậy là nó chấm dứt hoàn toàn câu chuyện về các thứ đang diễn ra. Lành thay cho một công dân! Và cũng bi đát thay cho một xã hội!

Hôm nay, mồng ba Tết, nhóm quạ đen đã biến mất, 3 chiếc gắn máy chắn ngang trước cửa không còn, bầu trời trở lại trong xanh. Họ nghĩ là họ đã hoàn thành nhiệm vụ “trên giao”, và bày tỏ đủ sự trung thành nham nhở với “giáo chủ” của mình.

Tôi nhớ câu thơ của Bùi Minh Quốc, từng viết: “Một thời khốn nạn đã lên ngôi”

Mồng 3 Tết Con Chó Vàng. Năm thứ 7, Triều Nguyễn Phú Trọng.
HĐN.(19/2/2018)

Việt Nam tham nhũng thứ hai châu Á?

Tạp chí Forbes hôm 13/3 đăng bài của cộng tác viên Tanvi Gupta dựa trên phúc trình về tình trạng tham nhũng ở Á châu của tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International) đặt Việt Nam vào vị trí số hai trong danh sách 5 nước tham nhũng nhất châu lục, chỉ sau Ấn Độ. 

 
 
About this article

 
Phúc trình về tình trạng tham nhũng ở Á châu của tổ chức Minh bạch Quốc tế đặt Việt Nam vào danh sách 5 nước tham nhũng nhất.
 
BBC.COM