Facebook mở trung tâm London, tuyển 800 người

Facebook mở trung tâm London, tuyển 800 người

BBC

Bản quyền hình ảnhPAImage captionFacebook sắp mở một trung tâm công nghệ tại London, Anh Quốc

Tập đoàn Facebook vừa tuyên bố họ sẽ mở một bộ phận mới ở London và tuyển thêm 800 người trong năm 2018, bất chấp lo ngại về Brexit.

Đến cuối năm 2018, có 2300 người sẽ làm việc cho công ty mạng xã hội này ở Anh Quốc.

Cơ sở ở phía Tây London sẽ là trung tâm công nghệ lớn thứ nhì chỉ nhỏ hơn trung tâm tại Mỹ của Facebook, công ty đã có mặt ở Anh được 10 năm.

Bà Nicola Mendelsohn, Phó chủ tịch của Facebook chuyên trách châu Âu, Trung Đông và châu Á nói công ty này “cam kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết vào Anh Quốc”.

Bà nói “môi trường kinh doanh và công nghệ thiết kế tuyệt vời của Anh” là lý do khiến đây là nơi lý tưởng cho các công ty trong ngành này.

Tòa nhà bảy tầng tại Rathbone Place, gần Oxford Circus, trung tâm London, do Frank Gehry thiết kế, sẽ là trụ sở London của Facebook.

Kiến trúc sư Gehry đã rất nổi tiếng với công trình bảo tàng Guggenheim ở Bilbao, Tây Ban Nha.

Julian David từ techUK, tổ chức đại diện cho 950 công ty công nghệ tại Anh, hoan nghênh tin về quyết định đầu tư của Facebook vào London, bất chấp những điều chưa rõ về kinh tế Anh do quá trình rời EU (Brexit).

Bộ trưởng Tài chính Anh, Philip Hammond cũng nói quyết định của Facebook “chứng tỏ niềm tin vào Anh Quốc”.

Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức

Chúa Nhật I Mùa Vọng – Năm B – 3-12-2017

Mác-cô 13:33-37

33 “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.34 Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức.35 Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.36 Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ.37 Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!”

(Trích Phúc âm Mác-cô bản dịch của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ từ http://www.chungnhanducKitô.net/kinhthanh/tan%20uoc.htm)

Gợi ý cầu nguyện:

  1. Hôm nay Chúa nhật I Mùa Vọng, ngày đầu của một năm phụng vụ mới.  Tôi có thể nói với chính tôi và mọi người mà tôi sẽ gặp hôm nay: Chúc Mừng Năm Mới!  Trong không khí của ngày đầu năm này lời Chúa hôm nay lại vang vọng một lời mời “tỉnh thức!”  Lời này lập đi lập lại đến 4 lần chỉ trong một đoạn văn rất ngắn, 5 câu, chứng tỏ Chúa Giêsu rất nghiêm túc nói về chuyện tỉnh thức.  Tôi cần phải tỉnh thức trước những gì Chúa giao phó, trước khi Ngài đi xa, vào cuộc thương khó.  Một lời mời gọi có tính quyết liệt và cấp bách.  Tôi muốn bắt đầu tiến trình thức tỉnh ngay trong giờ cầu nguyện này. 
  2. Ngày đầu năm người ta thường nghĩ đến những quyết tâm mới, như giảm cân, tập thể dục, làm việc điều độ, trừ một thói xấu…Tôi có quyết tâm nào cho đời sống tâm linh của tôi trong năm mới này?  Có thể là cầu nguyện đều đặn hơn?  Có thể là bớt nói xấu người vắng mặt?  Có thể là tập suy nghĩ tích cực về mọi người?  Có thể là tập chăm sóc chính mình hơn?  Tôi muốn chọn ra một quyết tâm và xin Chúa chúc lành cho quyết tâm đó để tôi có thể thực hành trong cả năm mới này.

Phạm Đức Hạnh, SJ

Dối trời, lừa dân, đủ muôn ngàn kế

 

“Dối trời, lừa dân, đủ muôn ngàn kế”

1-12-2017

Đúng như suy nghĩ của tôi là nếu chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) không nhận tội thì phiên tòa phúc thẩm sẽ giữ y án 10 năm tù. Phiên tòa chóng vánh đã xong. Chị Quỳnh đã giữ nguyên khí tiết của mình và các vị quan tòa cũng “kiên định lập trường”.

Đàn áp cả luật sư và thân chủ

Cũng cần nhắc lại là luật sư Võ An Đôn, một trong bốn luật sư bào chữa cho chị Quỳnh đã bị Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên kỷ luật vắng mặt một cách vội vã vào Chủ Nhật 26/11 vừa qua.

Ở phiên tòa xử chị Quỳnh, mẹ chị là cô Tuyết Lan, hai con là bé Nấm và bé Gấu không được tham dự. Còn ở phiên xử kỷ luật luật sư Võ An Đôn, ông cũng không được thông báo. Có lẽ trong lịch sử xét xử những người bất đồng chính kiến tại Việt Nam, đây là vụ án đầu tiên mà cả thân chủ và luật sư đều bị bức hại.

Thật ra thì trong các vụ xét xử những người bất đồng chính kiến, đấu tranh dân chủ trước đây, các luật sư dự định bào chữa cho các bị cáo theo hướng vô tội đều bị an ninh làm áp lực phải rút lui. Tôi được biết có những luật sư nhận được tin nhắn dọa giết, dọa đánh,… Có luật sư trên đường từ phiên tòa về thì bị tông xe gây thương tích rất nặng. Còn luật sư Võ An Đôn là một người kiên định lại nổi tiếng trên Facebook nên lực lượng an ninh buộc phải tìm cách “kỷ luật” để loại ông ra.

Lòng “nhân đạo” của lãnh đạo đảng cộng sản

Còn trong vụ xét xử anh Nguyễn Văn Hóa, người đã ghi hình các cuộc biểu tình của người dân phản đối Formosa xả thải độc hại ra biển, trên website của tòa án ghi là ngày 28/11 sẽ xét xử, nhưng ngày 27/11 thì anh Hóa cũng đã bị xử một cách vội vã, không luật sư, không người thân chứng kiến. Bản án dành cho anh là bảy năm tù, ba năm quản chế.

Những kẻ tội phạm thực sự, là những người đã vi phạm luật hình sự Việt Nam về đầu độc môi trường, là các lãnh đạo Formosa vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Còn những người dân phản đối giới tư bản nước ngoài là Formosa như chị Quỳnh thì nhận mười năm tù, anh Hóa nhận bảy năm tù.

Phải công nhận là lực lượng an ninh ở Việt Nam rất thông minh, làm đủ cách để các phiên tòa “công khai” về lý thuyết nhưng “kín cổng cao tường” trên thực tế. Nếu trí thông minh của các anh chị được sử dụng vào việc chống tham nhũng, chống gián điệp nước ngoài (tướng Trương Giang Long đã công khai có hàng trăm gián điệp Trung Quốc trong bộ máy nhà nước Việt Nam), chống các công ty xả thải độc hại ra môi trường Việt Nam,… thì người dân Việt Nam sẽ thấy các anh chị là người … Việt Nam.

Bản án mười năm cho một bà mẹ đơn thân như chị Quỳnh khiến tôi nhớ lại “lòng nhân từ” của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Chúng ta rất nhân văn, nhân đạo, nhân ái, nhân tình; không thích thú gì khi phải kỷ luật đồng chí, đồng đội của mình; trái lại, rất khổ tâm, đau xót. Nhưng vì sự tiến bộ chung, vì để mong nhiều người không mắc sai phạm, chúng ta phải kỷ luật; kỷ luật một vài người để cứu muôn người!”

Ngoài “nhân đạo” với “đồng chí”, lãnh đạo đảng cộng sản còn “nhân đạo” với cả giới tư bản nước ngoài xả thải ra môi trường, giết chết lần mòn người Việt Nam, còn với đồng bào thì cứ nhìn vào các phiên tòa là rõ.

Nói dối là bản chất của chuyên chế

Mặc dù trên Facebook đầy hình ảnh người thân của chị Quỳnh không được dự phiên tòa, thậm chí còn bị an ninh đánh vì phản đối phiên tòa bất công, đoàn ngoại giao các nước như Hoa Kỳ, châu Âu đều phản đối phiên tòa và kêu gọi lãnh đạo Việt Nam thả ngay lập tức và vô điều kiện cho chị Quỳnh, tuy nhiên, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nêu rõ: “Về phiên phúc thẩm xét xử blogger Mẹ Nấm vừa kết thúc sáng nay, tôi cho rằng phiên tòa đã diễn ra công khai, theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam”.

Tức là cả một bộ máy nhà nước nói dối mà không hề ngượng ngùng trước cộng đồng quốc tế và người dân trong nước.

Cũng như vậy với vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, chính phủ Đức có đầy đủ bằng chứng nhà cầm quyền Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh một cách bất hợp pháp trên lãnh thổ Đức. Thế nhưng nhà cầm quyền vẫn chối và cho rằng Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về nước. Hậu quả là chính phủ Đức cắt đứt quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam.

Và đối với người dân trong nước thì vụ việc đang nóng là Đồng Tâm. Phó bí thư tỉnh ùy Hà Nội, tướng công an Nguyễn Đức Chung vừa hứa với dân là không truy tố dân, thanh tra lại dự án Miếu Môn, nhưng cuối cùng vẫn khởi tố vụ án và kêu gọi dân đầu thú, còn việc thanh tra lại dự án thì “mèo lại hoàn mèo”, mặc cho dân Đồng Tâm phản ứng quyết liệt về chuyện nói dối trắng trợn với dân.

Như thế, đối với cộng đồng quốc tế và người dân trong nước, những sự kiện xảy ra chỉ trong vài tháng vừa qua đã đủ để chứng minh lãnh đạo đảng cộng sản, nhà nước Việt Nam là những người không đáng tin cậy, không trung thực.

Những người không chính trực có xứng đáng lãnh đạo quốc gia hay không? Có người dân nào sau khi biết những sự việc trên sẽ bỏ phiếu cho các lãnh đạo đó không? Câu trả lời xin dành cho các bạn dư luận viên, các bạn an ninh mạng đang đọc bài viết này của tôi.

Tôi cũng biết rằng nhiều người còn đang bị nhồi sọ trong lực lượng dư luận viên, an ninh, cờ đỏ,… sẽ thức tỉnh sau khi thấy được sự thật trần trụi này. Cuối cùng thì hành động và sự thật nói lên tất cả chứ không phải là tuyên truyền. Thêm một người thức tỉnh thì sức mạnh của nhà cầm quyền lại yếu đi.

Còn các lãnh đạo đảng cộng sản nhận thức rất rõ là họ đã sai, đã phạm tội với người dân nên họ không dám để các phiên tòa được xử công khai, không dám để các luật sư được đối chất, tranh luận với viện kiểm sát và thẩm phán. Họ không khờ như những người họ đã và đang nhồi sọ. Họ muốn xử án thật nặng những người như chị Quỳnh hay anh Hóa để không còn ai dám lên tiếng phản đối bất công xã hội ở Việt Nam nữa.

Không sợ hãi

Cũng trong ngày 30/11, cùng ngày với phiên xử chị Quỳnh, hàng trăm tài xế đã biểu tình phản đối trạm thu phí BOT Cai Lậy thu phí sai vị trí. Cảnh sát cơ động để đe dọa và đàn áp dân đã xuất hiện. Đã có một số tài xế đang bị tạm giữ. Những hình ảnh này xuất hiện công khai và tràn ngập ngay trên các báo chính thống của “đảng ta”.

Trước đó, công an và quan chức đã nhiều lần tuyên bố sẽ xử lý hình sự các tài xế trả tiền lẻ khi qua trạm thu phí. Lực lượng cảnh sát cơ động cũng đã biểu dương lực lượng. Nhưng người dân, tài xế vẫn không sợ hãi khi lên tiếng đấu tranh cho lẽ phải, cho công bằng xã hội, dù họ biết sẽ trả giá bằng tù tội.

Vậy thì hỡi những lãnh đạo đảng cộng sản, các ông bà nên bớt ảo tưởng vào sức mạnh của dùi cui và song sắt nhà tù. Bản thân các ông bà cũng biết đảng của các ông bà không còn chính nghĩa, hành động không còn hợp đạo lý và pháp lý nữa. Thế thì chuyện chế độ sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Đừng đợi đến lúc “sụt toang đê vỡ”

Các ông bà hãy đọc lại Bình Ngô Đại Cáo của cụ Nguyễn Trãi có trong sách giáo khoa để coi có học được gì không?

“…Nhân họ Hồ chính sự phiền hà,

Để trong nước lòng dân oán hận.

Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế,

Gây binh kết oán trải hai mươi năm.

Bại nhân nghĩa nát cả đất trời,

Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.

Cơn gió to trút sạch lá khô,

Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ…”

Những năm tháng sắp tới của đất nước này sẽ không chỉ là “gió to” mà là giông bão khi những bất công, bức xúc xã hội lan rộng. Còn con “đê” chế độ thì “tổ kiến” tham nhũng đã làm mục ruỗng từ bên trong lâu rồi.

Như thế, các lãnh đạo đảng cộng sản nên chủ động “tự diễn biến, tự chuyển hóa” để xây dựng một chế độ chính trị đảm bảo quyền làm chủ bình đẳng của người dân trên nền tảng pháp luật chuẩn mực, bắt đầu từ bản hiến pháp toàn dân. Cùng là người Việt Nam với nhau thì người dân Việt Nam vẫn có thể “nhân văn, nhân đạo, nhân ái, nhân tình” với đồng bào (không phải đồng chí) là các quan chức cộng sản.

Còn nếu các lãnh đạo đảng cộng sản nấn ná chờ đến lúc “trút sạch lá khô” hay “sụt toang đê vỡ” thì e rằng đã quá muộn.

© Copyright Tiếng Dân

Khi lưng dân trở thành… lưng cọp

Khi lưng dân trở thành… lưng cọp

Trân Văn

4-12-2017

BOT Cai Lậy hỗn loạn ngày 30/11/2017. Ảnh: Báo TT

Trạm thu phí cho dự án BOT đường tránh Cai Lậy chỉ mới hoạt động trở lại được bốn ngày nhưng đã phải “xả” (tạm ngưng thu phí) khoảng… 40 lần.

Diễn biến bốn ngày vừa qua cho thấy, cả Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang (chủ đầu tư dự án BOT đường tránh Cai Lậy) lẫn hệ thống công quyền đều sai trong lượng định về dân.

 

Ba tháng rưỡi chuẩn bị cho việc thu phí trở lại, bao gồm cả việc dọn riêng một khoảnh để đối phó với những tài xế trả phí bằng tiền lẻ, rồi trong ngày đầu tiên (30 tháng 11) điều động đủ loại cảnh sát, kể cả cảnh sát cơ động – chuyên dùng để trấn áp bạo động,… đã thành công dã tràng.

Những video clip, bài tường thuật của cả mạng xã hội lẫn báo giới cho thấy, dân hết ngu và không còn… thuần như hệ thống công quyền vẫn… tưởng.

Giữa rừng cảnh sát trang bị tới tận răng, giới tài xế bình thản trả tiền lẻ và đòi 100 đồng tiền thối, ôn tồn nhắc nhở cảnh sát rằng quan hệ giữa họ và chủ đầu tư dự án BOT đường tránh Cai Lậy là “giao dịch dân sự”, không có chỗ cho cảnh sát can dự.

Từ 1 tháng 12, các loại cảnh sát đã phải rút khỏi hiện trường, không phải để tránh tai tiếng, bởi nếu ngại tai tiếng thì đã chẳng có chuyện rải hàng trăm cảnh sát sát khí đằng đằng khắp khu vực mà Công ty Đầu tư Quốc lộ 1 Tiền Giang đặt trạm thu phí. Các loại cảnh sát được rút khỏi hiện trường vì thái độ của dân chúng cho thấy, đàn áp là dại, nó giống như kích nổ một trái bom mà hệ thống công quyền không thể đo được mức độ tác động tới cỡ nào, phạm vi tác động lan đến đâu.

Giống như trước đây – những khi hệ thống công quyền cảm thấy bất tiện khi dùng cảnh sát, du đãng xuất đầu lộ diện. Tối 2 tháng 12, du đãng bắt đầu dằn mặt một số tài xế gây khó khăn cho hoạt động của Trạm thu phí Cai Lậy nhưng khác với trước đây, dân chúng không thúc thủ và báo giới không làm ngơ. “Tai mắt nhân dân” nhanh chóng giúp xác định lai lịch du đãng và đã có những tài xế tìm tới tận nhà của hai du đãng, một ngụ tại xã Phú Nhuận, một ngụ tại xã Bình Phú của huyện Cai Lậy để hỏi thăm. Từ khi tham gia hăm dọa tài xế, hình ảnh được bày ra trên mạng xã hội, cả hai đều không về nhà… Theo báo điện tử VietNamNet thì giới tài xế đã xác định được, gần đây, có một người (họ đã xác định được lai lịch nhưng không công bố), chuyên liên lạc với một số băng du đãng ở Cai Lậy để thuê những băng du đãng này hăm dọa tài xế.

Lần này, tham gia vào việc phản đối việc đặt Trạm thu phí cho dự án BOT đường tránh Cai Lậy trên quốc lộ 1 không còn chỉ là những cá nhân kiếm sống bằng nghề lái xe. Trong bốn ngày vừa qua, Trạm thu phí Cai Lậy phải “xả” còn vì sự phản kháng của những người lái “xe nhà”. Đáng lưu ý là theo tường thuật của tờ Tuổi Trẻ, mỗi khi Trạm thu phí Cai Lậy phải “xả”, dân chúng địa phương vây quanh trạm lại reo lên tán thưởng, dùng điện thoại đề chụp, quay và thông báo cho thiên hạ qua Internet. Còn theo tờ Người Lao Động thì Trạm thu phí Cai Lậy hoạt động trở lại được bốn ngày thì đó là bốn ngày dân chúng địa phương túc trực 24/24 để cùng giới tài xế phản đối. Một người đàn ông bảo với tờ Người Lao Động rằng mỗi lần Trạm thu phí Cai Lậy “xả” là ông “thấy vui như trúng số”. Một phụ nữ là chủ quán giải khát nằm sát Trạm thu phí Cai Lậy bảo rằng, nếu trạm này tồn tại, bà có lợi lớn vì giới tài xế ngừng lại uống nước, mua sắm nhưng giống như mọi người, bà mong nó biến mất. Bốn ngày vừa qua, người phụ nữ này không bán nước, bà và con trai mang nước ra tặng những tài xế đang kiên nhẫn nhích từng chút trên quốc lộ 1 để đẩy Trạm thu phí Cai Lậy đến chỗ thất thủ.

***

Tại sao hệ thống công quyền Việt Nam không chấp nhận giải pháp mà cả dân chúng lẫn các chuyên gia, báo giới liên tục lặp đi, lặp lại: Đưa Trạm thu phí Cai Lậy ra khỏi quốc lộ 1, buộc Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang phải đặt trạm này đúng vị trí – đường tránh Cai Lậy?

Tuy giải pháp này hợp tình, hợp lý và sẽ giúp ổn định tình hình ngay lập tức nhưng hệ thống công quyền Việt Nam không còn cơ hội lựa chọn vì họ đã phê duyệt dự án BOT đường tránh Cai Lậy với trạm thu phí đặt trên quốc lộ 1. Thay đổi vị trị đặt trạm thu phí là vi phạm hợp đồng đã ký với Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang và tất nhiên là phải chịu toàn bộ trách nhiệm về gói đầu tư trị giá 1.386 tỉ, trong đó có 85% là tiền Công ty Đầu tư quốc lộ 1 Tiền Giang đi vay.

Sự nguy hiểm không chỉ ngừng lại ở đó. Thoái bộ đối với trường hợp Trạm thu phí Cai Lậy sẽ tạo ra tiền lệ, có thể dẫn tới sự sụp đổ của hàng loạt dự án cầu đường đầu tư theo hình thức BOT mà hệ thống công quyền Việt Nam đã phê duyệt. Theo một báo cáo mà chính phủ Việt Nam trình Uỷ ban Thường vụ Quốc hội hồi tháng 8 thì tính đến cuối năm ngoái, chủ đầu tư các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông đang nợ hệ thống ngân hàng khoảng 84.000 tỉ đồng. Khoản tiền khổng lồ ấy vốn là tiền dân chúng gửi ngân hàng theo hình thức ngắn hạn và được hệ thống ngân hàng cho chủ đầu tư các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông vay dài hạn. Nếu việc thu phí của các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông không ổn định, hệ thống ngân hàng sẽ sụp.

Hệ thống công quyền và chủ đầu tư các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông từng bắt tay nhau cưỡi lên lưng dân chúng, thành ra mới có chuyện, thay vì dùng hình thức BOT để phát triển thêm hệ thống hạ tầng giao thông thì lại chọn nhiều công lộ, giao cho các “nhà đầu tư” sửa chữa chút đỉnh rồi thu phí. Hoặc gạt bỏ tất cả các qui định hiện hành nhằm giúp “nhà đầu tư” có cơ hội thu phí cao hơn và lâu hơn. Hay cho các “nhà đầu tư” thực hiện dự án BOT ở một nơi rồi đặt trạm thu phí ở một nơi khác, ép tất cả các phương tiện phải trả phí, bất kể có sử dụng những công trình được đầu tư theo hình thức BOT hay không. Các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông trở thành cơ hội, giúp nhiều “nhà đầu tư” không có bột vẫn gột nên hồ.

Dường như hệ thống công quyền và chủ đầu tư các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông chỉ quên một điều: Con giun xéo mãi cũng quằn! Và chỉ tính sai có một chuyện là giai đoạn dân chúng khom lưng cúi đầu chấm dứt sớm hơn dự kiến.

Lưng dân dường như đang thành… lưng cọp. Cưỡi tiếp khó kham nhưng tụt xuống không dễ.

Đâu phải tự nhiên mà hệ thống công quyền Việt Nam gạt những kết luận kiểm tra, thanh tra các dự án BOT trong lĩnh vực giao thông của Kiểm toán, Thanh tra và cả chính phủ sang một bên, không rờ tới ai mà cũng chẳng đụng đến dự án BOT cầu đường nào? Dưới sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt của Đảng CSVN biết đâu người ta lại tìm ra tư thế an toàn dù lưng dân đã thành… lưng cọp?   

Xin đừng vội mừng khi thấy Nguyễn Xuân Phúc cho lệnh tạm dừng thu phí tại BOT Cai Lậy !

From:    Chuong Tieng shared a link.
 

*** Xin đừng vội mừng khi thấy Nguyễn Xuân Phúc cho lệnh tạm dừng thu phí tại BOT Cai Lậy !

– Thứ 1 đây là chỉ là lệnh TẠM DỪNG , không phải là lệnh DI DỜI trạmsang tuyến đúng . Sau 30 ngày thì trạm sẽ lại mở lại . Không có gì thay đổi !

– Thứ 2 cùng lúc với lệnh tạm dừng thu phí thì cũng có lệnh cho công an vào cuộc điều tra , để bắt bớ quy tội những người mà công an cho là ” cầm đầu ” , ” xúi giục ” , ” gây rối ” .

Vậy xả trạm 30 ngày 1 mặt làm dịu lòng dân , mặt khác không có chuyện hàng ngày xảy ra để mạng xã hội đưa tin , người ta sẽ quên đi hoặc sẽ lo đưa các thông tin khác , tạo điều kiện dễ dàng hơn cho công an cô lập , theo dõi , bắt bớ các tài xế .

Nếu các bạn theo dõi chặt chẽ thông tin mấy ngày nay , thì sẽ thấy đội ngũ dư luận viên đã được tung ra , đưa các loại thông tin giả mạo nhằm chụp mũ quy tội , hoặc làm bộ phẫn nộ xúi giục bạo động , để có lý do đàn áp bắt bớ các tài xế . Bên cạnh đó thì chúng liên tục gọi điện thoại khủng bố các anh em có đăng bài hay livestream trên FB , khiến cho họ sợ hãi , nhằm đánh đòn tâm lý , để khi bị công an bắt hay mời về đồn thì dễ mất tinh thần mà khai báo bất lợi hay nhận tội oan uổng .

Trong thời gian các tài xế đấu tranh xả trạm , từng người đi qua nếu có thái độ phản kháng đều đã bị an ninh chụp hình , lưu số xe . Nay công an sẽ điều tra những người này , chụp cho họ cái mũ ” cầm đầu xúi giục ” này nọ để kết án .

Sau khi bắt bớ , khủng bố , trấn áp được 1 số các tài xế , công an hy vọng rằng số còn lại sẽ sợ hãi và không dám phản đối gì nữa khi trạm mở lại . Lần trước trạm đã xả 30 ngày , nhưng vừa mở lại lại phải xả liên tục 12 lần nữa . Lần này chúng sẽ không để cho tình trạng tương tự có thể tiếp diễn .

Đây là lúc anh em Bạn Hữu cần đoàn kết chặt chẽ hơn , giúp đỡ nhau hơn , tránh trường hợp bị công an cô lập khủng bố riêng lẻ . Mọi người cũng cố gắng đưa thông tin lên mạng nếu bản thân bị công an mời hay bắt lên đồn làm việc , để mọi người chia sẻ ủng hộ giúp đỡ . Anh em cũng nên tìm đến các luật sư để được tư vấn pháp lý về quyền lợi của mình trong trường hợp bị công an vu khống kết tội .

Mặt khác , các anh em tài xế nên tiếp tục đấu tranh tại các trạm BOT khác như Ninh An , để tiếp tục cho truyền thông và người dân thấy rằng BOT Cai Lậy không phải là 1 trường hợp riêng lẻ , mà còn có rất nhiều các trạm khác đặt sai quy định . Đây là lỗi hệ thống , không thể chỉ xả trạm ít lâu , đổ tội lên đầu vài tài xế rồi bịt miệng người dân cho chìm xuồng được !!

Mọi người trên FB cũng nên tích cực theo dõi và chia sẻ thông tin của các anh em . Một người vì mọi người . Mọi người vì một người . Đừng để ai bị cô lập lẻ loi nhé !

TTO – Thông tin này được Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai…
TUOITRE.VN
 

Con đường các em học sinh đi học ở xã Vụ Bổn – huyện Krông Pắk, Đắk Lắk.

From:  Khanh Nguyen‘s post.
 
 
 
Image may contain: one or more people and people standing
Image may contain: 1 person, sitting, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, outdoor and nature
Khanh Nguyen added 3 new photos.Follow

 

Con đường các em học sinh đi học ở xã Vụ Bổn – huyện Krông Pắk, Đắk Lắk.

Hình ảnh mới nhận được sáng nay.

Nhìn các em HS lấm lem bùn đất, đi học mà vất vả khổ sở thế này càng căm ghét lũ người thích xây quảng trường với tượng đài, bọn tham nhũng làm mục ruỗng đất nước,người dân đói nghèo.

Thương các em bé quá!

Hình: Page Nguoi Tay Nguyen. 
Khanh Lam Nguyen

BBC viết về BOT Cai Lậy

From facebook:  Trần Bang added 3 new photos.
 

BBC viết về BOT Cai Lậy

‘Bất công’
Trả lời BBC hôm 4/12, luật sư Phùng Thanh Sơn, Giám đốc công ty Luật Thế Giới Luật Pháp ở TPHCM, nói: “Các phản ứng của người dân đối với Trạm BOT Cai Lậy nói riêng và một số trạm BOT khác trong thời gian vừa qua đều có chung một nguyên nhân đó là sự bất công và có chung một hệ quả là ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến túi tiền của người dân.”

“Do đó, để giải quyết triệt để các “ồn ào” tại trạm BOT Cai Lậy cũng như các trạm BOT khác thì cần có một giải pháp có thể đem đến sự công bằng và hợp lý cho người dân.”

“Đối với BOT Cai Lậy, nguyên nhân khiến người dân bức xúc là do vị trí đặt trạm BOT không hợp lý dẫn đến việc bất công là người dân không sử dụng tuyến tránh vẫn phải trả phí cho tuyến tránh. Điều này hoàn toàn đi ngược lại nền tảng để một xã hội phát triển bền vững: lẽ công bằng. Nhà nước cũng như chủ đầu tư không thể bắt người dân đóng phí cho những thứ mà họ không hề sử dụng.”

‘Hợp đồng dịch vụ’
Ông Sơn phân tích: “Nếu chủ đầu tư cho rằng ngoài việc đầu tư tuyến tránh, họ còn đầu tư để tăng cường mặt đường với chiều dài 26 km trên Quốc lộ 1 nên họ có quyền đặt trạm BOT trên Quốc lộ 1 thì cũng không công bằng. Bởi người dân đã đóng phí bảo trì đường bộ hàng năm rồi thì tại sao phải bắt người dân đóng thêm phí để “làm đẹp” mặt đường trong khi đây là nghĩa vụ đương nhiên của nhà nước.”
Để không gây ra bất công cho người dân thì không còn cách nào khác là phải di dời trạm BOT vào tuyến tránh, nhà nước hoàn trả chi phí tăng cường mặt đường Quốc lộ 1 cho chủ đầu tư.

Luật sư Phùng Thanh Sơn
“Hoặc giả sử cho rằng người dân có nghĩa vụ trả phí cho phần gia cố mặt đường quốc lộ 1 cho chủ đầu tư BOT đi chăng nữa thì việc bắt người dân đóng phí cho cả phần tuyến tránh thì cũng là bất công. Bởi bản chất giao dịch giữa người dân và chủ đầu tư là hợp đồng dịch vụ. Mà theo quy định của pháp luật, người dân sử dụng dịch vụ đến đâu thì trả tiền đến đó.”

“Do đó, để không gây ra bất công cho người dân thì không còn cách nào khác là phải di dời trạm BOT vào tuyến tránh, nhà nước hoàn trả chi phí tăng cường mặt đường Quốc lộ 1 cho chủ đầu tư. Trong trường hợp buộc phải cho chủ đầu tư thu phí cho “dự án” tăng cường mặt đường, để công bằng cho người dân thì phải buộc chủ đầu tư đặt hai trạm BOT.”

“Một trạm BOT ở tuyến tránh để thu phí cho dự án xây dựng tuyến tránh và một trạm BOT ở quốc lộ 1 để thu cho “dự án” tăng cường mặt đường quốc lộ 1. Cơ quan có thẩm quyền có trách nhiệm phải xem xét ấn định mức phí và thời hạn thu phí tương ứng với số tiền mà chủ đầu tư bỏ ra cho từng dự án. Nếu người dân nào muốn đi nhanh thì đi tuyến tránh và chịu phí cao hơn. Những người dân đã đóng phí cầu đường hàng năm thì được quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền bồi hoàn lại số phí BOT đã trả cho “dự án” gia cố mặt đường.”

Trích từ http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-42212946

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: text

NGHỆ AN: LẠI BIỂU TÌNH Ở CẦU BẾN THỦY CHỐNG TRẠM THU PHÍ CƯỚP GIẬT

Thuong Phan and 5 others shared JB Nguyễn Hữu Vinh‘s post.
 
Image may contain: outdoor
Image may contain: car and outdoor
Image may contain: 2 people, crowd and outdoor
JB Nguyễn Hữu Vinh added 3 photos and a video.Follow

 

NGHỆ AN: LẠI BIỂU TÌNH Ở CẦU BẾN THỦY CHỐNG TRẠM THU PHÍ CƯỚP GIẬT

Sáng nay, người dân Nghệ An, Hà Tĩnh lại tiếp tục đến Trạm thu phí Cầu Bến Thủy để tập trung biểu tình phản đối việc thu phí qua cầu dù họ không đi trên công trình BOT do Tổng Cty Cienco 4 đầu tư.
Đây là ngày thứ 2 liên tiếp, người dân liên tục phản đối việc thu phí bất hợp lý tại Cầu Bến Thủy 1 mà chúng tôi đã nói trong stt ngày hôm qua.
Tuy nhiên, đến nay, nhà cầm quyền Nghệ An vẫn chỉ là huy động công an và nhiều lực lượng để giải tán và bảo vệ cho bên đầu tư cứ vậy chặn đường trấn tiền của người dân.
Thậm chí, họ còn đe dọa “xử lý những người gây rối loạn giao thông” – Một hình thức luật rừng. Kẻ trấn lột được bảo vệ bằng chính lực lượng được nuôi bởi tiền của của nạn nhân!
Người dân cho biết, họ sẽ còn tiếp tục đấu tranh bằng hình thức biểu tình cho đến khi Trạm thu phí này được dỡ bỏ.

Thiết nghĩ, hầu hết mọi người dân không chỉ vùng Nghi Xuân, Tp Vinh hay Hà Tĩnh mới chịu hệ quả của việc thu phí vô lý ở đây, mà hầu hết mọi người đi qua đều bị trấn lột tương tự.

Do vậy, việc này không phải chỉ riêng trách nhiệm đấu tranh của những người dân ở đó, mà mọi người khắp nơi cần phải ủng hộ họ. Không làm được điều nhỏ, ắt sẽ chẳng bao giờ làm được chuyện gì lớn.

Không chấp nhận trạm thu phí đặt sai vị trí, ba vấn đề pháp lý được đặt ra

Luật sư Lê Công Định :

Liên quan đến trạm thu phí BOT, nếu các tài xế dùng giải pháp mới không chấp nhận trả phí, chứ không phải trả phí bằng tiền lẻ, vì lý do không chấp nhận trạm thu phí đặt sai vị trí, thì có ít nhất ba vấn đề pháp lý được đặt ra:

1) Các tài xế có vi phạm luật hay không?

2) Các tài xế có vi phạm giao dịch dân sự với nhà đầu tư BOT và/hoặc ban quản lý trạm thu phí hay không?

3) Nếu không chịu lái xe đi khỏi trạm thì có bị xem là hành vi “gây rối trật tự công cộng” hoặc “chống người thi hành công vụ” hay không?

Câu trả lời của từng vấn đề trên như sau:

1) Không trả phí không đồng nghĩa với việc không nộp thuế, nên không thể bị xem là vi phạm luật. Đó đơn thuần chỉ là giao dịch dân sự, chứ không phải quan hệ pháp lý hành chính.

2) Nếu một bên không chấp nhận thực hiện giao dịch dân sự được đề nghị, thì giao dịch đó không tồn tại, nên không thể bị xem là vi phạm “giao dịch dân sự”. Nếu nhà đầu tư BOT thấy quyền lợi của mình bị xâm phạm, họ có quyền khởi kiện từng tài xế và/hoặc chủ xe không chịu thanh toán phí. (Nếu bị kiện, tài xế và/hoặc chủ xe cứ hầu tòa, để xem ai mệt mỏi vì kiện tụng).

3) Nếu tài xế bị chặn lại không cho đi tiếp vì không trả phí, thì chính bên chặn lại (có thể là ban quản lý trạm thu phí hoặc có thể là công an) đã gây ngưng trệ giao thông và phải tự chịu trách nhiệm về hành vi “gây rối trật tự công cộng” này, chứ không phải tài xế. Tài xế muốn đi tiếp mà bị chặn không cho đi, nên càng không thể bị suy diễn thành “chống người thi hành công vụ”.

Chúc các bác tài đủ lý lẽ đấu đến cùng sự việc này!

(Bài Copy từ FB LS Lê Công Định )

(Ảnh chụp báo TNO và TTO chỉ để minh họa. )

Image may contain: one or more people
Image may contain: text
 
 

TÀI XẾ NÓI QUÁ CHUẨN KHIẾN TRẠM BOT CÁI LẬY PHẢI XẢ TRẠM

Trần Bang shared Tin Nhanh 24h‘s post.
 

Xả trạm thì đi không thì thôi, không đi tuyến tránh không trả tiền phí , không mua vé!
Tài xế phản ứng đúng luật dân sự…

 

 
 
-8:27
 

 

Click for more
 
 
 
 
262,642 Views
 
Tin Nhanh 24h

 

TÀI XẾ NÓI QUÁ CHUẨN KHIẾN TRẠM BOT CÁI LẬY PHẢI XẢ TRẠM
Xe anh không đi tuyến tránh vị trí anh đang đi là quốc lộ 1 mà QL1 anh đã đóng phí đường bộ rồi nên được đi. Nếu nhân viên ở đây sửa đường QL1 thì đơn vị đó kiếm nhà nước đòi tiền. Nhà nước thu tiền anh thì nhà nước phải có trách nhiệm để đường cho anh đi.
Kết nhất câu: ” Bây giờ xả trạm chưa, nếu xả trạm thì anh đi không thì thôi 😀
Nguồn: Linh Quốc

100đ và sự ti tiện nhỏ nhen

From:  Loc Ngo shared Minh Pham‘s post.
 
No automatic alt text available.
Minh Pham

 

100đ và sự ti tiện nhỏ nhen

Tưởng nói chơi ai dè Vietcongbank làm thiệt, cho in và chuyển cấp tốc 1500 tờ 100đ vào “ứng cứu” BOT Cai Lậy. 100đ thời buổi này quá nhỏ nhoi, chi phí in 1 tờ 100đ chắc còn nhiều hơn giá trị của nó. Giá trị của tờ tiền đã rẻ mạt, nhưng giá trị của giải pháp này còn rẻ rúng và ti tiện, nhỏ nhen hơn thế! Một giải pháp tình thế ngu ngốc, vô giá trị!

Nó chỉ cho thấy sự bất chấp lý lẽ, đạp trên dư luận, không chịu cầu thị thừa nhận sai trái mà chỉ muốn ăn thua tới cùng, chơi sát ván với dân của những kẻ cầm quyền, vốn dĩ đã quen thói bóc hốt dễ dàng xưa nay! Không và sẽ không đời nào chúng xuống nước lùi bước, vì như vậy sẽ tạo tiền lệ rất xấu cho những cuộc “khởi nghĩa BOT” tương tự. Các cuộc biểu tình phản đối Formosa của người dân Sài Gòn và giáo dân Hà Tĩnh, Nghệ An đã cho thấy điều đó. Nhà cầm quyền có thể “thất thủ” ở 1-2 cuộc biểu tình đầu nhưng bằng mọi giá, chúng phải dập tắt cho bằng được!
Nhưng dù kết cuộc của BOT Cai Lậy có như thế nào thì lịch sử VN hậu cộng sản sẽ ghi nhớ sự kiện này như một dấu ấn quan trọng, góp phần cổ vũ việc lên tiếng đấu tranh đòi lại những quyền lợi cơ bản hiển nhiên!

 

Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui

  Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Vui

Tác giả: Nguyễn Diệu Anh Trinh
 
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng; Cựu nữ sinh NTH Hồng Đức Đà Nẵng từ 1969- 1975. Đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Tựa đề bài viết mới của bà là tên một ca khúc Trịnh Công Sơn.

 ***
  Tôi thức dậy khi tiếng chim hót ríu rít thật vui tai trên rặng cây cao ở khu rừng thông bên cạnh nhà. Sáng thứ sáu, ngày cuối tuần vui vẻ, tôi mang tâm trạng vui tươi đó khi diện chiếc quần jean và cái áo trắng model hết cở để đi làm. Trong tuần, chỉ có ngày thứ sáu là được tự do mặc jean thoải mái, khác với những ngày đầu tuần, lúc nào cũng phải dress up nghiêm túc, lịch sự để gặp gỡ, làm việc với khách hàng. Khách hàng là … thượng đế nên mình không được ăn mặc lè phè.

Tôi thật may mắn được làm việc với ông Sếp rất dễ thương, không hề biết làm khó dễ nhân viên là gì.

Kể từ dạo công ty tôi làm mở mang thêm mấy dãy lầu, sân bãi đậu xe cũng được nới rộng ra. May quá, văn phòng của Sếp phải dời sang building khác để thuận tiện cho ông trong việc họp hành, giao tiếp với khách hàng hay gặp gỡ các Sếp lớn. Tôi được đưa sang làm ở phòng film, cách văn phòng của Sếp một dãy cơ xưởng lớn. Một mình một cõi, cả tháng chưa thấy mặt Sếp, khi có chuyện gì cần dặn dò, trao đổi thì Sếp điều khiển từ xa, qua mấy cái email là xong.

Công việc trôi chảy nhịp nhàng như thế, tính ra cũng xấp xỉ hai mươi năm rồi, tôi chưa hề bị khiển trách, thỉnh thoảng còn được khen thưởng. Là người phụ nữ da vàng duy nhất của bộ phận Proof- Reading (Đọc bản vẽ) tôi nhận được khá nhiều ưu tiên từ Sếp so với các đồng nghiệp khác màu da, khác màu mắt. Thích nhất là giờ giấc làm việc thật thoải mái. Thay vì mỗi ngày làm tám tiếng, năm ngày một tuần đi đi về về, tôi đã xin làm rút gọn trong bốn ngày, mười tiếng một ngày với lý do nhà xa, mà thật ra là để đở “hao xăng” và lại có thêm được một ngày nghĩ, tha hồ mà lang thang lên trang web … buôn dưa leo với mấy “bà tám”. Giờ có mặt ở bàn làm việc của tôi cũng chẳng bó buộc, tôi không sợ bị đi trễ, không bị áp lực trong công việc và giờ giấc. Tôi biết đó là những ưu đãi trong nghề nghiệp mà không phải ai ước là cũng có được. Đường công danh của tôi, tuy không đạt đến đỉnh như bao người với quyền cao chức trọng, nhưng đó là một công việc tôi yêu thích, với đồng lương xứng đáng so với khả năng và tuổi tác của mình.

Lòng hân hoan, thơ thới, tôi lái xe đi qua con đường quen thuộc mà tôi đã đi lại nhiều năm. Buổi sáng sớm, đường phố chưa tấp nập lắm, sương mai còn phủ lờ mờ khiến cảnh vật thật huyền ảo, mùi cỏ mới cắt dịu dàng, thoang thoảng làm tôi ngất ngây. Tôi vặn lớn volume của CD trong xe, lắng nghe âm thanh tiếng nhạc dạo … “… Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …”(TCS) …nghe có lý lắm! Bỗng nhìn lên kiếng chiếu hậu, ánh đèn màu xanh biếc đang chớp chớp, xoay xoay … Chết cha rồi, cảnh sát! Tôi bình tĩnh đưa tay tắt nhạc, cẩn thận lái xe thêm một đoạn, tìm cách tấp vào một khu shopping bên phải, tắt máy xe và chờ đợi. Chiếc xe cảnh sát nối đuôi tôi, cũng tấp vào phía sau. Mấy phút sau, một viên cảnh sát người Mỹ trắng cao to với hàm râu xồm xoàm làm khuôn mặt thêm phần oai vệ, nếu tôi không muốn nói là dữ tợn:

– Chào bà buổi sáng, vui lòng cho tôi xem bằng lái xe và giấy bảo hiểm.

Tôi lấy bằng lái xe ra trình. Hắn lịch sự:

– Cám ơn quí bà

Rồi đi về phía xe của hắn, đang còn chớp đèn đàng sau. Tôi ngồi yên trong xe mình, cũng chưa rõ mình bị stop vì lý do gì… có lẻ chạy quá tốc độ cho phép?

… Không, tôi đâu có nôn nóng gì trên đường đi làm, bao nhiêu năm lái xe tôi chưa hề bị phạt về vụ này mà! Đang toan tính kiếm vài câu xã giao năn nỉ nếu bị hắn phạt quá nặng vì một tội vô cớ nào đó. Cảnh sát mà, họ làm tiền cho ngân sách chính phủ nên tôi đành chấp nhận một cách … lạc quan! Viên cảnh sát trở lại, hỏi tôi:

– Xin bà vui lòng cho tôi biết, tốc độ cho phép của đoạn đường bà đang lái xe, thưa bà!

Trời ơi, gì chớ bài học này, con số 45 miles nằm chình ình trên tấm bản nhỏ phía lề phải, dựng rải rác trên lề đường, có nhắm mắt tôi cũng nằm lòng mà, tuy vậy tôi cũng nhỏ nhẻ, lịch sự:

– Thưa ông, tốc độ cho phép là 45 miles một giờ.

Viên cảnh sát hỏi tiếp:

– Thưa bà, vậy vừa rồi bà đang chạy với tốc độ là bao nhiêu?

Tôi e dè:

– Tốc độ của tôi lúc nãy chừng 50 miles (tôi biết chắc, đây là con số … có thể tha thứ)

Viên cảnh sát nhìn tôi:

– Thưa bà, bà đã chạy với tốc độ 70 miles một giờ …

Tôi xây xẩm mặt mày, không lắng nghe hắn nói lải nhải gì thêm về luật giao thông … Tôi biết, một khi cảnh sát đã phán là y như tòa án phán, không kiện thưa làm gì cho tốn công mà còn phải trả lệ phí toà án. Nó nói mình chạy 70 miles? Cũng có thể lắm, khi vừa lái xe mà vừa nghe nhạc xập xình, có thể đầu óc hưng phấn nên lở trớn … Tôi thầm tính toán, với tốc độ vượt mức cao nghệu như thế, tôi phải chi ra bao nhiêu tiền để đóng phạt cho lần này, chi phí này chúng tôi vẫn gọi đùa là…tiền ngu!

Viên cảnh sát lải nhải một hồi, ông ta trả lại tôi cái bằng lái xe và tấm thẻ bảo hiểm xe. Tôi nhìn đôi mắt màu xanh lá cây biêng biếc của hắn và nghĩ đến những tờ đô la cũng màu xanh như thế phải chi ra một cách oan uổng. Vẫn chưa thấy tờ biên lai phạt màu vàng, không biết hắn xác định tội trạng của mình như thế nào đây, tôi nghe ông tiếp:

– Bà đã chạy quá nhanh trên đoạn đường vắng vẻ này, rất nguy hiểm cho bà.

– Vâng, thưa ông, tôi biết!

– Bà nên luôn nhớ rằng, lúc nào tôi cũng chạy xe sau lưng bà, cẩn thận nhé!

Tôi rủa thầm trong bụng, quái, hắn muốn gì đây mà lên giọng hăm dọa phụ nữ? Cảm giác bực bội len lỏi vào tâm trí.

– Tạm biệt bà, chúc bà một ngày tốt lành!

Ôngta nói xong, đưa bàn tay lông lá ra bắt tay tôi rồi quay lưng đi, không kịp nhận ở tôi một lời cám ơn… giả dối!

Tôi kiểm soát lại một lần nữa giấy tờ của mình, nhìn quanh chỗ ngồi trong xe, không có gì rơi rớt. Tôi mở cửa xe bước ra ngoài cẩn thận xem xét, mọi thứ đều OK. Tôi nổ máy xe, lái khỏang năm phút là đến cổng công ty, tâm trạng vẫn còn hoang mang.

Lấy chìa khóa mở cửa phòng, việc đầu tiên tôi làm là lục bóp xem lại giấy tờ. Vẫn không thấy tờ giấy phạt ở đâu để biết ngày nào là hết hạn đóng phạt. Có một người đồng sự mang hồ sơ đến giao, hắn hỏi bâng quơ vài câu, tôi vui miệng kể cho hắn nghe sự việc xảy ra sáng nay. Hắn cười lớn:

– Vậy là chị được tha rồi. Hôm nay chị diện đẹp quá, một ngày may mắn cho chị đó!

Tôi nghe và vẫn không tin đó là sự thật, dễ gì tên cảnh sát râu xồm lại bỏ qua một cách vô lý khi hắn đã ngăm nghe là tôi chạy quá tốc độ khủng khiếp như thế.

Khoảng chín giờ sáng, Sếp tôi đi họp, tiện đường ông đem một số dụng cụ văn phòng đến giao cho tay thư ký trong phòng tôi. Có lẻ khuôn mặt tôi đang còn băn khoăn nên Sếp hỏi:

– Chào cô, mọi chuyện đều tốt chứ, tôi có thể giúp gì cho cô hôm nay không?

Tôi kể lại chuyện gặp cảnh sát sáng nay và chờ ở Sếp một lời an ủi vì mới sáng sớm đã bị … hao tài. Ông Sếp hỏi tới hỏi lui:

– Cô chắc là ông ta chỉ trả lại giấy tờ chứ không bắt cô ký giấy phạt chứ?

– Tôi chắc, không ký giấy gì cả.

Vậy là cô được tha rồi, may mắn quá! Nếu không, giá chót là cô phải tốn hai trăm đồng cho lần phạt này. Hôm nay chắc tên cảnh sát đó có chuyện vui nên dễ dãi đó, lấn sau cẩn thận nhé!

Tôi vẫn còn bán tin bán nghi, không thể nào tin vào vận đỏ hôm nay. Cho đến ngày hôm sau …

…Trưa thứ bảy, tôi được phép đi ra ngoài ăn trưa vì căng tin đóng cửa. Vốn không thích những thức ăn nhanh của Mỹ nên bất đắc dĩ lắm tôi đành phải ghé vào một cửa hàng ăn vội đỉa salad. Trong khi đang chờ lấy order…

– Xin lỗi bà, cho phép tôi ngồi ghế này được không?

Tôi ngước mắt nhìn, một ông Mỹ đang đứng cạnh bàn tôi và … chính xác là hắn đang hỏi tôi.

Tôi trả lời như một cái máy:

– Được, xin ông cứ tự nhiên

Người đàn ông ngồi xuống, rất thân thiện:

– Chào bà, khỏe chứ!

– Cám ơn ông, tôi cũng thường. Ông khỏe không?

– Cám ơn bà. Nhà bà ở gần đây sao?

– Công ty tôi làm cách đây chừng 5 phút, thưa ông.

Tôi trả lời rất thờ ơ, người đàn ông vẫn nhìn tôi:

– Bà thật không nhận ra tôi hay sao, bà Nguyễn?

Câu hỏi của người đàn ông làm tôi giật mình. Tôi hơi sửng sốt rồi tự hỏi mình, quái, quen biết ở đâu? Sao hắn biết mình họ Nguyễn? Có thể quen mặt vì gặp nhau trong công ty hàng ngày. Tôi dò hỏi:

– Xin lỗi, ông cũng làm ở SGI Inc, phải không?

  Người đàn ông cười:

– Bà không nhớ chúng ta mới gặp nhau hôm qua hay sao?

Lúc này tôi mới mở to mắt nhìn, Ah, đôi mắt “màu xanh đô la” và … hàm râu ….  Thì ra hôm nay viên cảnh sát mặc thường phục nên tôi không thể nào nhìn ra được người đã stop tôi sáng hôm qua. Tôi tỏ vẻ ân hận:

– À, thật đáng tiếc, chào ông …

Có tiếng người phục vụ gọi tôi lấy thức ăn, người đàn ông đứng lên đi theo:

– Để tôi giúp bà.

Người đàn ông đến quày giúp tôi lấy thức ăn và nhận luôn phần ăn của ông ta bưng về bàn. Chúng tôi cùng ngồi ăn trưa. Tôi vừa dùng đĩa salad của mình vừa lắng nghe. Nét mặt người đàn ông có vẻ bùi ngùi, ông ta nói thật chậm, giọng kể lể, câu chuyện của ông đưa tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác:

  – … Ba tôi là một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ, đã từng tham dự cuộc chiến tranh ở Việt Nam nhiều năm. Mẹ tôi nói Việt Nam ở xa lắm, bên kia bờ đại dương.  Ngày Ba tôi rời gia đình thì tôi mới năm tuổi, ông đi … và đi mãi không về. Mẹ tôi vật vả, oán hờn cái đất nước bên kia bờ đại dương đã nuốt trọn hình hài của ba tôi. Vì sau nhiều đợt kiếm tìm đều trở về trong thất vọng, thân xác ba tôi vẫn còn nằm lại đâu đó, trong một khu rừng già nhiệt đới hay đã tan tành dưới đạn bom vô tình năm xưa.. Từ đó, mẹ tôi ghét cay đắng những con người từ cái xứ sở đã cướp đi người bà yêu thương. Khi những đoàn người Việt Nam di dân sang đây ồ ạt, bà dạy tôi không được giao tiếp với những đứa bạn mang dòng họ Nguyễn. Theo sự tìm hiểu của bà, đó là dòng họ lớn nhất của người Việt Nam. Tôi không biết mẹ tôi đúng hay sai, nhưng tôi hiểu là tôi nên làm mẹ vui lòng. Cho đến một ngày … năm năm trước đây, mẹ tôi bị đau thận, cả hai quả thận của bà đều không còn hoạt động được bao lâu nữa. Bà mỏi mòn chờ một trái thận “từ thiện” thích hợp để kéo dài đời sống. Và … như một định mệnh, hay nói đúng ra là một sự đền bù được Thượng Đế sắp đặt, một phụ nữ bị tai nạn xe hơi qua đời, trong bằng lái xe có dấu hiệu sẵn lòng hiến dâng cả hai trái thận. Mẹ tôi may mắn được ghép một trái thận từ người phụ nữ nào đó, mang họ Nguyễn, cái họ khắc nghiệt mà bà căm ghét từ lâu. Chúng tôi không được phép biết tên vị ân nhân đó, chỉ biết đó là một bà họ Nguyễn … Thưa bà … mẹ tôi nay sống khỏe mạnh phần đời còn lại với một trái thận mang họ Nguyễn, … như họ của bà đây.

Người đàn ông có đôi mắt xanh biếc ngưng một lát, ông ta nhìn tôi … và tiếp:

– …Sáng hôm qua tôi đã nhìn thấy trong bằng lái xe của bà dòng chữ màu đỏ ORGAN DONOR (Hiến Dâng Nội Tạng), bà Nguyễn … thật cám ơn bà. Xin thay mặt mẹ tôi, thật cám ơn những trái tim nhân ái đến từ bên kia bờ đại dương.

… Nước mắt ướt nhoè khuôn mặt khi tôi nghe lời cám ơn rất trân trọng của người đàn ông. Trong khi thân xác bao người như cha anh và đồng đội của ông đang còn nằm lại trên quê hương tôi. Mấy mươi năm qua rồi, tôi làm sao dám nhận ở anh lời cám ơn hôm nay. Nhưng qua câu chuyện của người đàn ông vừa kể, quả thận được hiến dâng của người phụ nữ họ Nguyễn nào đã cứu được mạng sống của mẹ anh, người đàn bà khác chủng tộc, không quen biết cũng là một hóa giải cho bao ưu phiền bấy lâu. Tôi nghe mà mừng.

Chia tay người đàn ông, tôi nhận được thêm ở ông lời cầu chúc:

– Chúa sẽ ban phước lành cho bà!

– Cám ơn ông!

Tôi chào ông trở về nơi làm việc. Giữa trưa, bầu trời xanh thẫm, vài cụm mây trắng lang thang trên cao, tia nắng mùa hè xuyên qua cành lá, rơi xuống sân bãi đậu xe. Gió đưa nhẹ cành cây làm bóng nắng lung linh nhảy múa. Tôi bước vào công ty, những bước chân như reo vui.

… Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười …*

  * Ca từ của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

Nguyễn Diệu Anh Trinh

Lucie 1937 gởi