Ngày 14 tháng 2 khoảng năm 269 CN, Valentine, một vị linh mục tại La Mã dưới thời Hoàng đế Claudius II, đã bị hành hình.
Dưới thời Claudius Bạo chúa cai trị, La Mã bị kéo vào nhiều cuộc chiến đẫm máu và không được lòng dân. Vị hoàng đế này phải duy trì một đội quân hùng mạnh, nhưng lại gặp khó khăn trong việc tuyển mộ lính tráng cho những liên minh quân sự của mình. Claudius tin rằng các chàng trai trẻ không muốn nhập ngũ là do tình cảm gắn bó sâu sắc của họ với vợ và gia đình.
Để giải quyết vấn đề này, Claudius cấm mọi cuộc hôn nhân và đính ước tại La Mã. Valentine, nhận ra sự bất công của sắc lệnh này, đã chống lại Claudius và tiếp tục cử hành các cuộc hôn lễ bí mật cho các đôi tình nhân trẻ.
Khi những hành động của Valentine bị phát hiện, Claudius ra lệnh tử hình ông. Valentine bị bắt giữ và kéo lê tới trước vị Quan trưởng thành La Mã, người kết án tử hình ông bằng cách ném đá tới chết và chặt đầu. Bản án được thi hành vào ngày 14 tháng 2, khoảng năm 269.
Truyền thuyết sau này cũng kể rằng khi ở trong tù, Thánh Valentine đã để lại một lời từ biệt cho con gái của người cai ngục, người đã trở thành bạn ông, và ký bức thư là “Từ Valentine của em.”
Vì lòng phụng sự vĩ đại của mình, Valentine được phong thánh sau khi ông qua đời.
Trên thực tế, nguồn gốc và nhân thân chính xác của Thánh Valentine là không rõ ràng. Theo Bách khoa Thiên Chúa giáo, “Ít nhất có ba vị thánh Valentine khác nhau, cả ba đều tử vì đạo, được đề cập tới trong các tử đạo sử về ngày 14 tháng 2.” Một người là linh mục ở La Mã, một người là giám mục ở Interamna (nay là Terni, Ý), và vị thánh Valentine thứ ba là một người tử vì đạo ở Phi châu thuộc La Mã.
Truyền thuyết cũng ghi nhận khác nhau về cách mà tên của vị thánh này trở nên liên quan đến sự lãng mạn. Ngày ông qua đời có thể đã trùng với lễ Lupercalia, một lễ hội tình yêu của những người ngoại giáo. Vào những dịp này, tên của các cô gái trẻ được đặt trong một cái hộp, và các chàng trai trẻ sẽ lựa chọn chúng một cách ngẫu nhiên. Năm 496 CN, Giáo hoàng Gelasius quyết định chấm dứt lễ Lupercalia, và ông tuyên bố 14 tháng 2 sẽ được kỷ niệm là Ngày thánh Valentine.
Dần dần, 14 tháng 2 đã trở thành một ngày để trao đổi những thông điệp yêu thương, những bài thơ, và những món quà đơn giản như hoa.
Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài sản trí tuệ của Mỹ thông qua các công ty Trung Quốc có liên hệ với chính phủ.
Thượng nghị sĩ Richard Burr bên đảng Cộng hòa, Chủ tịch Ủy ban, nêu lên những quan ngại về việc lan truyền công nghệ nước ngoài tại Mỹ mà ông gọi là “phản tình báo và những nguy cơ an ninh thông tin đính kèm với hàng hóa và dịch vụ của một số nhà buôn nước ngoài.”
“Tâm điểm quan ngại của tôi hiện nay là Trung Quốc, và đặc biệt là những công ty viễn thông Trung Quốc như Huawei và ZTE mà mọi người đều biết là có quan hệ đặc biệt với chính phủ Trung Quốc,” ông Burr nói.
Thượng nghị sĩ Mark Warner thuộc đảng Dân chủ, Phó Chủ tịch Ủy ban, cho biết ông cũng có những quan ngại tương tự.
“Tôi quan ngại về những quan hệ chặt chẽ giữa chính phủ Trung Quốc và những công ty công nghệ Trung Quốc, đặc biệt trong lãnh vực thương mại hóa công nghệ giám sát của chúng ta và những nỗ lực định hình thị trường trang thiết bị viễn thông,” ông Warner nói.
Cả hai Thượng nghị sĩ phát biểu tại một buổi điều trần thường niên của Ủy ban, nơi lãnh đạo các cơ quan gián điệp Mỹ điều trần về những đe dọa toàn cầu.
Một vài nhà lập pháp Mỹ gần đây đã chú ý đến các công ty công nghệ Trung Quốc.
Tuần qua, hai Thượng nghị sĩ Cộng hòa khác là Marco Rubio và Tom Cotton đệ trình dự luật ngăn chặn chính phủ Mỹ không được mua hay thuê các trang thiết bị viễn thông của Huawei Technologies Co Ltd hay ZTE Corp (0763.HK), viện dẫn những quan ngại là những công ty Trung Quốc sẽ lợi dụng sự tiếp cận này để do thám các giới chức Hoa Kỳ.
Các công ty này tuần qua không trả lời yêu cầu bình luận về dự luật này.
Vào năm 2012, những công ty này là đối tượng trong một cuộc điều tra của Mỹ về việc liệu những trang bị của họ có tạo cơ hội cho gián điệp nước ngoài và đe dọa hạ tầng cơ sở quan trọng của Hoa Kỳ hay không -điều mà họ luôn luôn phủ nhận.
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặc vn73.com để vượt tường lửa)
Các nhà lãnh đạo Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ ngày 13/2 bày tỏ quan ngại về điều mà họ mô tả là những nỗ lực của Trung Quốc tiếp cận công nghệ nhạy cảm và tài…
Việt Nam năm ngoái tiếp tục là một trong hai nước có người di cư tới Mỹ theo diện đầu tư định cư đông nhất, chỉ sau Trung Quốc.
Người Việt tới Mỹ
Năm 2017 Việt Nam đã có 404 nhà đầu tư nhận được giấy tờ thường trú tại Mỹ
Số lượng người Việt Nam di dân tới Mỹ theo thị thực đầu tư định cư EB-5 vào năm ngoái tăng 40% so với năm 2016 lên 404 người, theo trang Business Line của Ấn Độ.
Quốc hội Mỹ phê duyệt chương trình thị thực EB-5 vào năm 1990. Chương trình này nhằm thúc đẩy tăng trưởng kinh tế thông qua việc thu hút đầu tư nước ngoài và tạo việc làm.
Cơ quan Di trú và Nhập tịch Mỹ cho biết theo chương trình này, các nhà đầu tư nước ngoài và các thành viên phù hợp trong gia đình dưới 21 tuổi được cấp thẻ xanh hay thị thực thường trú nếu đầu tư ít nhất là một triệu USD hoặc 500.000 USD ở những nơi có tỷ lệ thất nghiệp cao và tạo ra hơn 10 việc làm toàn thời gian cho người dân Mỹ trong vòng hai năm. Mỗi năm Mỹ cấp khoảng 10.000 thị thực EB-5.
Theo Bloomberg, trong những năm gần đây, số lượng người Việt Nam di dân tăng trưởng ở mức trên 6% mỗi năm. Trong đó, số người đi theo diện thị thực đầu tư định cư EB-5 vào Mỹ năm 2017 tăng hơn 4 lần lên so với năm 2014. Trước đó, hai năm liền 2015-2016, Việt Nam là một trong hai nước có số người di cư tới Mỹ theo thị thực EB-5 đông nhất, chỉ sau Trung Quốc.
Trong năm 2017, gần 11.000 người Trung Quốc định cư tại Mỹ thông qua thị thực EB-5, giảm 19% so với năm trước đó nhưng vẫn xếp thứ nhất trên bảng xếp hạng thống kê quốc gia có số lượng thị thực EB-5 được cấp. Đứng thứ hai là Việt Nam với 404 nhà đầu tư nhận được giấy tờ thường trú tại Mỹ. Xếp thứ ba là Ấn Độ, 354 nhà đầu tư Ấn Độ rót tới 177 triệu USD vào Mỹ trong năm ngoái để được cấp thẻ xanh, tăng 48% so với năm 2016.
Thị thực EB-5 là một trong những cách nhanh nhất để một nhà đầu tư nước ngoài, cùng gia đình, có thể định cư tại Mỹ. Chính phủ Trump đang cân nhắc nâng tổng giá trị tiền đầu tư tối thiểu. Một số thay đổi khác bao gồm những nơi có tỷ lệ thất nghiệp cao sẽ do Cục An ninh Mỹ chỉ định thay vì cấp chính quyền bang như hiện nay, đồng thời tăng cường giám sát để tránh trường hợp chương trình bị lạm dụng.
ĐỪNG VỘI VÀNG PHÁN XÉT NGƯỜI KHÁC KHI BẢN THÂN KHÔNG HIỂU GÌ VỀ HỌ
Mỗi người sống đều có một hoàn cảnh, một số phận khác nhau, người khác sẽ không cách nào hiểu được tường tận. Vậy nên, đừng vội vàng chỉ trích hay phán xét người khác khi không hiểu gì về tình huống chân thực của họ.
Ở đời, đừng vội vàng phán xét ai. (Ảnh: Internet)
Có một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng: Có một chú heo, một chú cừu và một chú bò sữa bị nhốt trong một chuồng. Có một lần người chủ bắt chú heo, heo liền lớn tiếng kêu thất thanh và chống cự mãnh liệt.
Cừu và bò sữa không thích tiếng kêu của chú heo nên giận giữ chỉ trích: “Ngươi thật là làm quá, ông chủ mỗi lần đến bắt chúng ta thì chúng ta cũng không kêu to ầm ĩ như ngươi”.
Chú heo nghe xong liền đáp lại: “Việc bắt các anh và bắt tôi là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ông chủ bắt các anh chỉ là muốn lấy lông và sữa của các anh, nhưng ông ấy bắt tôi là muốn lấy mạng của tôi, các anh có hiểu không?”.
Cừu và bò sữa nghe xong đều lặng yên không nói được lời nào…
Câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn ngủi và đơn giản nhưng lại rất sâu sắc. Nó nói cho chúng ta biết rằng, người có lập trường không giống nhau, ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì sẽ rất khó để hiểu được đối phương.
Nếu như chúng ta có thể đứng trên lập trường của người khác để nhìn nhận vấn đề thì có thể lý giải được người khác từ sâu trong nội tâm của mình.
Có một câu chuyện khác như thế này: Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay đổi trang phục.
Cha của bệnh nhân nam đã không kìm chế được bực tức mà trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy chứ? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người mà một chút trách nhiệm cũng không có!”.
Bác sĩ nhẹ nhàng cười nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi không trực ở bệnh viện, khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút!”.
“Bình tĩnh? Nếu như người nằm trong phòng phẫu thuật là con trai của ông thì ông có thể bình tĩnh được không? Nếu như hiện tại con trai của ông chết rồi thì ông sẽ như thế nào đây?”, cha của bệnh nhân phẫn nộ nói.
Chúng ta có từng trải qua khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. (Ảnh: Internet)
Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Tôi sẽ đọc thầm Kinh thánh. Hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông đi!”.
Cha của bệnh nhân lại tức giận nói: “Chỉ có người thờ ơ với sự sống chết của người khác mới có thể nói được những lời như vậy!”.
Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi!”.
Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi y tá”.
Cha của nam bệnh nhân giận dữ bất bình nói với y tá: “Ông ta thật ngạo mạn! Ngay cả việc tôi muốn hỏi tình huống của con trai mình có mấy phút đồng hồ mà cũng không được!”.
Nữ y tá rớt nước mắt nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông là bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ đã cứu sống được con trai của ông rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để chôn cất cho con trai mình…”.
Cuộc sống của người khác phát sinh việc gì, họ đang trải qua khó khăn và trắc trở gì, đứng tại lập trường của mình, chúng ta cũng không biết được, những điều chúng ta nhìn thấy chỉ là bề ngoài mà thôi…
Chúng ta có từng trải qua khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Chúng ta có trải qua con đường đời gập ghềnh nhấp nhô như thế nào mới hiểu được người khác cũng trải qua như vậy.
Một người thực sự hiểu được tu dưỡng bản thân sẽ hiểu được “lời nói có lợi có hại”, hiểu được không nên nhìn nhận vấn đề từ một phía. Như vậy thì giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.
Có câu: “Hạnh phúc không phải được quyết định bởi tài phú, quyền lợi và dung mạo mà là được quyết định bởi mối quan hệ giữa bạn và những người xung quanh”.
Bạn muốn là một người vui vẻ hạnh phúc thì hãy lấy việc “đối xử tử tế” với người khác làm điểm xuất phát đi nhé!
VÌ SAO QUÝ VỊ LẠI MANG TIỀN ĐI CHO THIÊN HẠ NHƯ THẾ – LÀM VẬY ĐỂ ĐƯỢC GÌ?
Bill: Chúng tôi không làm điều đó để nhằm được người ta ‘đời đời nhớ ơn’. Chúng tôi sẽ sung sướng biết bao nếu có một ngày bệnh bại liệt và sốt rét sẽ hoàn toàn không còn nữa, bởi thế nên chúng tôi vẫn theo đuổi chương trình hỗ trợ y tế này.
Có hai lý do để chúng tôi làm những việc mà các bạn đang hỏi. Quan trọng nhất, chúng tôi tin đó là việc làm có ý nghĩa. Ngay từ khi chúng tôi còn yêu nhau, trong những câu chuyện nói với nhau để hiểu chí hướng của nhau, chúng tôi đã cùng chung ý tưởng muốn dành nhiều thời gian làm thiện nguyện. Chúng tôi cùng chung ý nghĩ rằng đó là trách nhiệm công dân cơ bản của bất cứ ai khi người ta đã có rất nhiều tiền.
Một khi người ta cảm thấy cuộc đời mình đã chu toàn, và con cái mình đã được chăm lo đầy đủ rồi, thì cách tốt nhất là đem của cải tài sản còn lại cống hiến cho xã hội.
Lý do khác nữa là chúng tôi cảm thấy vui sướng và mãn nguyện khi có khả năng đóng góp để trả lại cho xã hội. Vợ chồng chúng tôi cũng muốn đi sâu hơn vào khía cạnh khoa học của công việc mình làm. Tại hãng Microsoft, tôi đi sâu vào khoa học máy tính. Còn tại Quỹ Gates (là Quỹ từ thiện do ông bà lập ra) đó là khoa học máy tính cộng với khoa học về sinh học, hoá học, khoa học nông nghiệp, và còn nhiều ngành khác nữa. Tôi có thể để cả giờ đồng hồ chuyện trò với nhà nghiên cứu cây trồng, hoặc với bác sĩ chuyên khoa chữa bệnh HIV, rồi tôi chỉ mong nhanh về tới nhà để kể cho Melinda nghe ngay những gì tôi học hỏi được qua các cuộc chuyện trò ấy. Thật là hiếm khi người ta có việc làm vừa đem lại tác động lớn lao lại vừa rất thú vị như thế.
Tôi đã đạt được nguyện vọng ấy với Microsoft, và tôi cũng đạt được điều ấy với Quỹ từ thiện. Khó có thể nghĩ ra còn cách nào đẹp hơn để dành phần nhiều thời gian đời sống của với niềm vui và sự hài lòng như vậy.
Melinda: Cả hai chúng tôi đều xuất thân ở những gia đình được giáo dục bởi niềm tin rằng con người ta cần ra đi và từ giã thế giới này làm sao để thế giới phải tốt hơn là khi mình được chào đời bước vào thế giới đó. Cha mẹ tôi luôn rèn giũa mấy đứa con bằng những điều răn về công lý xã hội của đạo Thiên chúa mà mấy chị em chúng tôi luôn ghi tâm từ thủa nhỏ trong gia đình. Cha mẹ chồng tôi cũng đều là những người đã từng góp mặt ủng hộ rất nhiều sự nghiệp chung cho xã hội và đóng góp cho các tổ chức thiện nguyện ở địa phương, nhiều không kể xiết.
Khi chúng tôi quen biết với ông Warren Buffett, chúng tôi phát hiện ra là chúng tôi cùng chung ý tưởng và ước muốn cống hiến cho xã hội, mặc dầu chúng tôi ở môi trường sống khác nhau và thuộc thế hệ khác nhau. Khi ông Warren Buffett đặt lòng tin vào chúng tôi, với nghĩa cử hiến tặng phần lớn của cải của ông ấy cho Quỹ Gates, chúng tôi liền tăng mức đóng góp của chúng tôi vào Quỹ từ thiện này lên gấp đôi số tiền ông ấy trao cho để không phụ lòng ông và cũng để tỏ lòng với ông là chúng tôi cùng ông chia sẻ những giá trị chung.
Tất nhiên các giá trị này không phải là chỉ riêng cho ba người chúng tôi. Hàng triệu người vẫn đang làm việc thiện nguyện, cống hiến thời gian công sức cá nhân cho công việc vì xã hội, đóng góp tiền bạc để giúp đỡ người khác. Đối với ba người chúng tôi, chúng tôi may mắn có điều kiện để có thể hiến tặng rất nhiều tiền vì sự nghiệp xã hội mà chúng tôi tin tưởng. Mục đích của chúng tôi là làm đúng như điều vẫn được cha mẹ giáo dục và đóng góp bổn phận của mình để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn.
Vợ chồng chúng tôi làm việc thiện nguyện này hầu như toàn thời gian đến nay đã được 18 năm. Đó là phần lớn thời gian chúng tôi bên nhau và con cái chúng tôi cũng được sinh ra và lớn lên trong thời gian đó. Đến nay, việc thiện nguyện thông qua Quỹ Gates đã trở thành cuộc sống của chúng tôi. Chúng tôi làm việc đó vì đó là lẽ sống của mình.
Chúng tôi rất cố gắng giáo dục con cái để các con hiểu được ý nghĩa cuộc đời như chúng tôi hằng tin tưởng. Chúng tôi đưa con đi theo các chuyến đi đến các nơi để các cháu được tận mắt chứng kiến thế giới thật ngoài kia là thế nào và để các cháu dần dần thấm thía vì lẽ gì mà gia đình ta đang làm những việc công ích như thế.
Nếu là thời điểm cách đây 20 năm thì chúng tôi chưa biết chừng đã dùng của cải của mình theo cách khác. Nhưng nay, chúng tôi đã chọn cho mình hướng đi rõ ràng, đó là con đường duy nhất và không có con đường nào khác cả. Nếu chúng tôi lựa chọn một cách sống khác thì ngày nay chúng tôi đã không phải là chúng tôi nữa. Chúng tôi đã chọn cho mình cuộc sống này nên chúng tôi mới trở thành những người như hôm nay.
Ông bà Bill and Melinda Gates trả lời những câu hỏi trong Lá thư Hàng Năm 2018. KC xin cám ơn anh Tâm Nguyễn đã giới thiệu và cho link. https://www.gatesnotes.com/2018-Annual-Letter Ảnh ông bà Gates với gia đình người nông dân ở Hải Nam, Trung Quốc. Trông họ thật gần gũi và hiền hoà – chẳng có vẻ gì là cặp đôi quyền lực và giầu nhất thế giới, đã cho đi tới hàng trăm tỷ đô la cho các dự án khoa học và y tế và giúp đỡ người dân ở mọi quốc gia trên toàn cầu!
Bài Văn Điểm 0 Khi Nghị Luận Về ”Sự Trung Thực Và Lòng Tự Trọng” Trong Xã Hội Ngày Nay
Bài văn lạ bị điểm 0 gây xôn xao cộng đồng mạng. Nghị luận về “Sự trung thực và lòng tự trọng chính là 2 yếu tố tiên quyết để dẫn đến thành công” với xã hội Việt Nam,
Mấy năm trở lại đây, môn Ngữ văn đã có những bước chuyển mình/thay đổi rõ rệt. Minh chứng là việc thay đổi cơ cấu và phương thức trong việc dạy và học, chẳng những đẩy mạnh thêm những bài văn “Nghị luận xã hội” nhằm tăng cường kỹ năng tư duy, trình bầy kiểu mới cho học sinh. Kế đó là việc xuất hiện thêm hình thức thi trắc nghiệm, điều này khiến cho Ngữ văn trở nên mới mẻ và đa chiều hơn xưa.
Cùng với việc “nghị luận xã hội” được chú trọng, đã xuất hiện rất nhiều bài văn hay và chất lượng của các em học sinh. Những bài làm văn đặc sắc này thể hiện khả năng tư duy, trình bầy cũng như quan điểm “sống trẻ” của các em nhận được sự ngợi khen rất lơn từ phía cộng đồng. Tuy nhiên, vẫn có những bài văn lạ được 0 điểm. Bị chấm điểm 0, song có nhiều bài văn mà nếu chúng ta chịu khó đọc mới hiểu rằng nguyên nhân không phải do học sinh “dốt văn”, mà bởi chính là suy nghĩ – trình bầy “lạ và độc” của các em mà thôi.
Hãy cùng đọc qua một bài văn như thế. ****************
SỰ TRUNG THỰC VÀ LÒNG TỰ TRỌNG TRONG XÃ HỘI HIỆN TẠI
Đề bài: Có người cho rằng: “Sự trung thực và lòng tự trọng chính là 2 yếu tố tiên quyết để dẫn đến thành công.” Bằng vốn kiến thức hiểu biết xã hội của mình, em hãy nghị luận về vấn đề này.
Bài làm:
Khi đọc xong đề bài, em dụi mắt một vài lần, thật sự ngỡ rằng mình đang mơ vậy. Có thể cô sẽ ngạc nhiên, nhưng mà có thể do quan điểm “thành công” của em hơi khác biệt.
Em không biết giờ thành công chính xác là như thế nào nữa. Song với vốn kiến thức hạn hẹp của mình, trộm nghĩ trở thành một người “quyền cao chức trọng” hay “tiền tiêu không phải nghĩ” – chí ít đó đã là biểu hiện của thành công, thành đạt rồi. Chỉ có điều em thấy phần lớn những người như vậy, thứ thiếu nhất ở họ chính là “sự trung thực” và “lòng tự trọng”.
Theo em nghĩ, trên lý thuyết thì: sự trung thực và lòng tự trọng có thể là 2 yếu tố tiên quyết để dẫn đến thành công, song nó chỉ đúng cho một xã hội “công bằng” mà thôi”. Có câu: “Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng” Song như Bill Gates đã nói: “Cuộc sống vốn không công bằng – Hãy tập quen dần với điều đó.
Thế nào là trung thực, khi xã hội vốn có rất nhiều điều rất thiếu minh bạch? Hôm nọ em có đọc một bài báo, nói về siêu biệt thự của Giám đốc sở tài nguyên tỉnh Yên Bái trị giá hàng trăm tỷ đồng, có xây cả cầu đi-văng ở trong… Đang giật mình, thì sau lại được biết nó còn chưa ăn nhằm gì so với khu dinh cơ của Giám đốc công an tỉnh. Là một người có hiểu biết, làm phép toán đơn giản em có thể tính rằng với mức lương hiện tại, các vị quan chức này phải mất cả ngàn năm phấn đấu mới có thể sở hữu khối tài sản lớn nhường ấy.
Mà không riêng gì Yên Bái, hầu như vị “quan chức” nào, dẫu chỉ là cấp nho nhỏ như phường – xã, hầu như ai cũng có dăm cái nhà bé bé ở thành phố. Mà khi, số ít trong các quan chức được “yêu cầu kê khai nguồn gốc” số tài sản thì có những chuyện cười ra nước mắt. Khi mà tất cả những thanh niên có hoài bão và giầu nghị lực còn đang trăn trở, vật lộn mưu sinh thì các quan chức “người thì xe ôm tích lũy, kẻ lại bán chổi làm giầu” đủ kiếm tiền tỷ. Thiết nghĩ nếu điều này là sự thật, vậy thì mấy vị này đủ để viết sách dạy làm giầu được. Vậy minh bạch ở đâu??? Vì nếu không có sự minh bạch, lấy gì làm thước đo của lòng tự trọng?
Thời buổi hiện tại, nhờ ơn Chúa mà ở đất nước chúng ta, ta có ba thứ quý giá không tả nổi: tự do ngôn luận, tự do lương tri, và sự khôn ngoan để không bao giờ dùng đến cả hai. Sự trung thực là cái thá gì, khi mà các nhà báo sẵn sàng “giật title câu view” và bẻ cong ngòi bút. Lòng tự trọng là cái thá gì, khi mà có một số các phiên tòa của Việt Nam đã được định trước (còn gọi là án bỏ túi) còn các quan tòa chỉ như cái máy đọc. Lòng tự trọng là cái thá gì, khi mà các cô người mẫu hay hoa hậu bỏ túi 2500 USD để qua đêm với đại gia một đêm. Sự trung thực là cái thá gì, khi mà chỉ vì lợi nhuận mà nhiều doanh nghiệp nỡ làm hàng giả, hàng kém chất lượng để thu lợi, bất chấp sức khỏe người tiêu dùng. Dĩ nhiên, điều này kéo theo hệ lụy là kỷ lục về nói dối và thủ thuật đánh tráo khái niệm thì Việt Nam đạt mức thượng thặng.
Thế nào là sự trung thực và lòng tự trọng, em thiết nghĩ đây vốn là những thứ chỉ tồn tại trong những con người có lương tâm. Xã hội kim tiền hiện tại, lương tâm là thứ hiếm đến độ xa xỉ, ngày nay rất nhiều thứ bị đồng tiền chi phối, đến độ nhiều người sẵn sàng làm cả những việc tốt vì tiền.
Con người có lương tri và lòng tự trọng, đáng ra chúng ta phải có trách nhiệm với những gì mình đã làm và sẵn sàng nhận lỗi thuộc về mình. Tạm quên đi chiến thắng lịch sử của U23 trước U23 Quatar vừa rồi, kể lại câu chuyện trước đó 6 tháng. Nòng cốt của U23 Việt Nam năm 2018 chính là U22 Việt Nam năm 2017, và đội tuyển ấy đã thua U22 Thái Lan và bị loại khỏi Sea Games, báo giới Việt Nam xôn xao khi hay tin HLV Hữu Thắng nhận trách nhiệm về mình và “xin từ chức”. Đọc qua thông tin này, nói thật là em cảm giác hơi sốc vì ngạc nhiên. “Văn hóa từ chức” và “nhận trách nhiệm” ở Việt Nam hãy còn là một thứ rất lạ lẫm, lạ đến độ tưởng như chỉ có trong truyền thuyết.
Thật ra, Hữu Thắng nhận trách nhiệm về một trận thua – chuyện này chỉ bé bằng con kiến so với nhiều vấn đề bất cập và sừng sững khác ở đất nước chúng ta. Thua Thái Lan, có gì to tát, mất tấm huy chương, chút bệnh thành tích vặt vãnh trong thể thao – chứ có mất đất đai thuộc chủ quyền đâu. Phụ sự kỳ vọng của cộng đồng mạng thì đã làm sao, biết đâu chính sự ảo tưởng của cộng đồng mạng đã khiến các cầu thủ tâm lý và chùn chân. So ra, nhiều “cá nhân kiệt xuất” khác khiến Việt Nam thất thoát hàng ngàn tỷ đồng, khiến biển ô nhiễm, rừng trụi lủi và nguyên khí quốc gia kiệt quệ vậy mà còn “ngang nhiên sừng sững” tại vị kia kìa? Vậy tự hỏi, lòng tự trọng để ở đâu?
Hay giả như, nghe câu chuyện về một quan chức cỡ bự bị đặc nhiệm Việt Nam áp giải lén lút từ nước ngoài về, rồi đọc được lá đơn tự thú của ông, tròng mắt của em suýt nữa rơi ra, may nhanh trí nhắm mắt không đọc tiếp kẻo ảnh hưởng thị lực. Vậy mà, các bộ ngành liên quan, các đồng liêu đồng chức bấy lâu nay không ai biết. Đột nhiên, em đã thấy được “sự trung thực và lòng tự trọng.”
Sự trung thực và lòng tự trọng ở đâu trong xã hội này, và thật sự nó có quan trọng hay không? Từ nhỏ, em đã được dạy rằng con người ta sinh ra phải có tự trọng, có lương tri, biết suy nghĩ về người khác. Thế nhưng, đọc qua câu chuyện về thực phẩm bẩn, về thuốc rởm hay câu chuyện ông chủ tập đoàn y dược nào đó bán hàng ngàn viên thuốc chống ung thư giả mà chỉ bị kết tội buôn lậu, em chợt giật mình. Vẫn nghĩ rằng, chúng ta đang được sống trong một xã hội “công bằng – dân chủ – văn minh” thì chí ít, đó phải là xã hội “quan chức sống có lương tri”, “công an giao thông không nhận mãi lộ”, “bác sĩ không vòi phong bì”, “nhà báo không hoạch họe doanh nghiệp” hay chân dài không đi sextour với Đại gia. Nói chung, khi mà văn hóa xã hội đã xuống cấp và mục ruỗng, cộng đồng mạng chạy theo thị hiếu rẻ tiền thì hai chữ “nhân phẩm” càng được đặt trong báo động đỏ. Vì thế, chúng ta nói đến sự trung thực và lòng tự trọng để làm gì?
Liệu cô có tin rằng “kỳ tích sông Hán” sẽ trở thành hiện thực ở Việt Nam? Đất nước chúng ta có hóa rồng như Hàn Quốc hay chỉ vĩnh viễn là con giun cong mình hình chữ S. Từ nhỏ, em đã được học về những điều Bác Hồ dạy, thấy thấm nhất là câu: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được sánh vai các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công lao học tập của các cháu.” Nhưng Bác ơi, lời Bác dạy năm nào cho “các cháu ngày ấy” có vẻ đã không cố công học tập rồi, phải không cô?
Thôi thì, tranh thủ sót lại một chút lương tri, sự trung thực và lòng tự trọng tối thiểu thì em cũng xin thú thật. Ý tức, nếu như cô đọc đến dòng này mà nghi ngờ, thì em xin thú thật là nội dung này không phải là em viết. Nhưng mong hãy giơ cao đánh khẽ, đừng cho em điểm 0 mà tội nghiệp. Đây chỉ là những điều tâm sự từ tâm can phế phủ của em, về những bức xúc và nỗi đau không biết tỏ cùng ai. Trân trọng cảm ơn cô giáo Lê Việt.
Đứng trước thực trạng xã hội liên tiếp xuất hiện các vấn đề như đạo đức trượt dốc, tham quan hoành hành, thực phẩm độc hại, công trình bị rút ruột, ô nhiễm môi trường v.v, bất kể người Trung Quốc nào cũng cảm thấy nguy hiểm đang rình rập. Gần đây trên mạng xã hội tiếng Trung lan truyền một bài viết chỉ ra 8 ví dụ điển hình để minh chứng cho việc người Trung Quốc ngày nay dường như không còn tin vào điều gì nữa.
1. Cô gái bị xe đâm cầu xin lái xe đừng cán chết mình
Cô gái dưới gầm xe liên tục kêu đau và xin “đừng cán chết tôi”.
Một vụ tai nạn xe xảy ra tại xã Huỳnh Dương, tỉnh Hà Nam, cô gái bị xe đâm trúng mắc kẹt dưới bánh xe, cô liên tiếp kêu đau và khẩn cầu “đừng cán chết tôi”. Câu nói “đừng cán chết tôi” của cô gái cho thấy một sự khủng hoảng niềm tin đối với xã hội đáng để người ta phải suy nghĩ. Xã hội thiếu mất sự chân thành, mức độ tin tưởng giữa người với người bị hạ thấp, quan hệ với nhau trở nên lạnh lùng… Dường như con người ngày càng bước vào một ‘xã hội không quen biết nhau’.
2. Con trai chết đuối, bạn học gọi 56 cuộc để báo tin nhưng gia đình người bị nạn cho rằng là lừa đảo
Một thanh niên họ Trì tại Vũ Hán vị đuối nước tử vong, bạn học gọi liên tiếp 56 cuộc điện thoại để báo tin cho người cha quê ở Phúc Kiến và người thân, nhưng họ đều không tin và cho rằng người gọi điện là kẻ lừa đảo. Cuối cùng người bạn gọi điện cho anh trai thanh niên họ Trì này, nói rõ ngày tháng năm sinh, nơi sinh, tên họ người thân thích thì người này mới bán tín bán nghi, sau đó gọi điện cho em gái đang ở Vũ Hán, bảo cô này đến xem cụ thể thế nào. Sau khi đích thân xác nhận sự thực, người thân mới tin và gào khóc.
3. Nghề ăn xin kiếm được nhiều tiền, sự đồng cảm ngày càng không đáng giá
Tại Trùng Khánh có một người ăn xin họ Diêu, trước đây thường hành nghề một mình tại khu tàu điện ngầm. Về sau người này cùng vợ, mỗi người dẫn một đứa con, giả vờ chân bị tàn phế không đi lại được để lừa sự cảm thông của hành khách, cứ như thế 3, 4 năm trôi qua. Người ăn xin họ Diêu này nói, mỗi ngày kiếm được 500 tệ ( khoảng 1,6 triệu đồng) là anh ta kết thúc công việc. Anh ta mua 2 căn nhà tại Nam Kinh, dùng cách vừa ăn xin vừa đi du lịch đến các nơi như Hồng Kông, Ma Cao để mua sữa bột cho con. Cư dân mạng Trung Quốc than rằng: “Làm sao chịu nổi đả kích này đây!”
4. Sửa ngày sản xuất sữa bò
Sở Công thương tỉnh Chiết Giang thông báo, gần 3.000 hộp sữa gần hết hạn của hãng Mengniu bị thay đổi ngày sản xuất và đem ra bán. Công ty Mengniu cho biết: “Chuyện này là do giám đốc chi nhánh của công ty tại thị xã Nghĩa Ô, tỉnh Chiết Giang thông đồng với người khác, Mengniu hiện đang phối hợp với Sở Công thương, Bộ Công an để điều tra vụ án này”, đồng thời cam kết thu hồi và đổi lại những hộp sữa trong vụ án này. Một lần nữa sữa bò lại làm tổn thương trái tim người Trung Quốc.
5. Vận động viên bị thương rớt lại phía sau, CCTV đã có chuẩn bị từ trước
Vận động viên Lưu Vũ
Vận động viên Lưu Vũ của Trung Quốc bị thương trong Olympic Luân Đôn, chân vừa nhảy vừa rời khỏi trường thi đấu. Một lần nữa vở kịch anh hùng lại được diễn, Đài Truyền hình Trung ương CCTV nghẹn ngào giải thích làm khán giả không khỏi xúc động. Tuy nhiên vết thương của Lưu Vũ đã được CCTV biết trước. Có trang báo đưa tin về việc này nói: “Lưu Vũ biết, CCTV biết, lãnh đạo biết, chỉ có khán giả ngốc nghếch chờ đợi kỳ tích”. Cư dân mạng thì nói: “Ngay cả Lưu Vũ cũng bị lợi dụng để lừa gạt thu hút khán giả, chúng ta còn có thể tin gì nữa đây?”
6. Quyên góp nạn lũ ở Bắc Kinh bị hàng ngàn cư dân mạng chửi rủa
Sau trận mưa lớn ngày 21/7/2012, chính quyền thành phố Bắc Kinh phát đi thông tin trên Weibo kêu mọi người quyên góp, nhưng cư dân mạng lại không tin, và có hàng ngàn câu trả lời “quyên cái em mày” (một thuật ngữ của dân mạng Trung Quốc ý chỉ không tin tưởng vào công việc từ thiện nào đó). Trong cuộc họp báo sau đó, Phó hội trưởng Hội Chữ thập Đỏ Trung Quốc Triệu Bạch Cáp nói ông không hiểu “quyên cái em mày” là có ý gì, nhưng bất cứ tình cảm nào của người dân đều là động lực quan trọng để Hội Chữ thập Đỏ thay đổi cách làm việc hiệu quả hơn.
7. Người già ngã không ai đỡ, người nước ngoài nhìn thấy vừa khóc vừa mắng
Một người lớn tuổi bị ngã trên đường Hoài Hải, thành phố Thượng Hải, đầu bị va đập khiến chảy nhiều máu. Người xung quanh gọi điện thoại cấp cứu nhưng không có ai dám đỡ dậy. Một phụ nữ nước ngoài đi qua, nhìn thấy tình cảnh đáng thương liền lớn tiếng mắng người xung quanh lạnh nhạt, đồng thời người phụ nữ này còn lấy tiền của mình ra với ý muốn trả tiền thuốc thang viện phí. Sau đó cảnh sát đến hiện trường và gọi cấp cứu lần nữa, cuối cùng cụ già cũng được đưa đi viện.
8. Giày da biến thành sữa chua, nỗi khiếp sợ vẫn còn
Mấy năm nay, chức năng của giày da luôn được mở rộng, trở thành “Bách biến tinh quân” trong giới thực phẩm, dược phẩm ở Trung Quốc. Từ đó, giày da không những được người ta đi dưới chân, mà còn được sửa sang tô vẽ, và lên bàn ăn của con người. Nó có thể là sữa chua, có thể là thạch rau câu, có thể là viên thuốc con nhộng. Cư dân mạng còn nhiệt tình chế giễu “Bách biến tinh quân” giày da: “Muốn ăn thạch rau câu, hãy liếm giày da; muốn ăn sữa chua, hãy liếm giày da; bị cảm cúm muốn uống thuốc, hãy liếm giày da”.
Giới trẻ Trung Quốc sinh ra và lớn lên trong một môi trường như thế, toàn bộ xã hội đều bị bao trùm bởi làn khói mù không tin tưởng nhau. Người ta bị rơi tuột vào hố sâu của khủng hoảng niềm tin, muốn được an toàn, nhưng không biết đặt vào đâu. Trong luồng không khí lạnh lẽo ấy, rất nhiều người đã đặt câu hỏi là vì sao. Cũng có người nói, nghèo đến cực điểm còn có thể phất cờ nổi dậy, chứ đạo đức xã hội biến mất rồi thì cơ hội để vực dậy cũng không còn có nữa.
Đạo đức tiêu vong còn nguy hiểm hơn cả bần cùng
Trung Quốc hiện nay, ở góc độ “sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy”, đó là một xã hội phồn hoa ẩn chứa nguy cơ bốn bề. Vật chất dù phồn vinh, nhưng thế giới tinh thần lại vô cùng hoang phế hư không. Con người sống trong thời đại buông thả, coi tiền bạc là trên hết, phương diện luân lý đạo đức có quá nhiều thay đổi so với thời “nhân, lễ, nghĩa, trí, tín” còn thịnh vượng, thay vào đó giờ đây chỉ còn có tự tư, giả tạo, thờ ơ, hủ bại, v.v…
1. Khủng hoảng tín ngưỡng
Không ít người dân Trung Quốc không còn có lý tưởng, không có tín ngưỡng, chỉ biết oán trời trách đất, nhưng bản thân lại không muốn trả giá bằng bất cứ thứ gì, hàng ngày ăn không ngồi rồi chỉ biết chìm đắm trong hưởng lạc của cuộc sống, chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa cá nhân cực đoan lan tràn.
2. Đạo đức dần biến mất
Con người bây giờ vì thăng quan mà a dua nịnh hót, vì tư lợi mà không từ thủ đoạn, đối mặt với cái ác mà im lặng không nói gì, thấy nỗi bất hạnh của người khác mà vui mừng trong lòng, thấy người khác sức yếu thế cô mà hống hách ức hiếp. Dưới sự thúc đẩy của kim tiền, sự cuồng nhiệt, đạo đức, hiền tài, liêm khiết đều bị vứt xó, ‘nhân nghĩa lễ trí tín’ bị vứt bỏ, các hiện tượng xã hội đáng lên án liên tiếp xuất hiện như ngược đãi cha mẹ, vứt bỏ con cái, hút hút ma túy, cờ bạc, bán dâm, v.v. Hàng ngày chúng ta đều có thể thấy các tin tức như giết người, trộm cướp, tham ô, hối lộ, mua bán ma túy… Rất nhiều người đã mất hoàn toàn nhân cách cơ bản của con người như: lòng tự tôn, dũng cảm, thiện lương. Người Trung Quốc xưa kia vốn không biết đến cửa chống trộm là gì thì nay nó được lắp đặt khắp nhà, nhưng chống cũng không thể chống hết được, chi phí cho việc phòng chống trộm trên toàn Trung Quốc là con số thiên văn không thể ước lượng.
3. Giả dối tự tư
Toàn xã hội ngập tràn giả dối: thuốc lá giả, rượu giả, thuốc giả, tình giả, ý giả, lời giả dối, văn bằng giả, văn hóa giả, con số giả, thành tích giả, thông tin giả, tin tức giả, ngay cả ảnh cũng có thể giả, lãnh đạo xuống cấp dưới kiểm tra, chuẩn bị đến chỗ nào thì chỗ đó sẽ được sắp đặt trước để giả giàu có và phát triển…
Công trình nghiệm thu chất lượng, đưa tiền nhiều thì đánh giá tác động môi trường sẽ trong ngưỡng cho phép, đưa tiền ít thì chưa đạt ngưỡng, thật chỉ biết chạy theo lợi ích mà không thèm đếm xỉa gì tới luân lý. Nhiều người trong mắt chỉ có tiền, chỉ tìm con đường có tiền mà đi. Ngay cả thanh niên cũng nhiễm độc hại, học sinh lựa chọn ngành học cũng vì sau này có thể kiếm được nhiều tiền. Các ngành học như triết học, lịch sử, địa lý thì chẳng ai ngó ngàng tới. Một số người cũng được coi là có “văn hóa”, nhưng là thứ văn hóa phù phiếm như “văn hóa” đồ ăn nhanh, “văn hóa” sắc tình, “văn hóa” giết người, “văn hóa” rác rưởi. Trên xe bus công cộng dán đầy những hình ảnh mang tính bạo lực giết người, lại còn quảng cáo khắp nơi. Có nhiều người “nghèo” đến nỗi chỉ còn sót lại tiền, họ trở thành robot chuyên kiếm tiền, vì tiền mà có thể giết người phóng hỏa. Trước đây, tại nông thôn, mỗi khi mở hội họp, mọi người đều tranh nhau đến, còn bây giờ thì phải cho tiền để người ta đến. Ngay cả phóng viên muốn chụp ảnh một con trâu, cũng phải trả tiền cho chủ nhân của con trâu đó. Cư dân mạng than thở: “Xã hội này còn điều gì có thể làm cảm động lòng người đây?“
4. Đạo đức xã hội bị lãng quên
Tâm kính trọng trời đất của người Trung Quốc xưa hiện nay không còn nữa, luân lý ngược với lẽ thường, lòng người biến đổi thành hiểm ác. Nhiều người trong môi trường công cộng lạ lẫm đã cố ý phá hoại quy tắc chung. Ai cũng chiếm đoạt tài nguyên một cách điên cuồng, làm môi trường trở nên xấu xí, lẽ nào giọt nước cuối cùng lại không phải là nước mắt của con người sao?
5. Giải trí phù phiếm chiếm cứ không gian phát triển chân thiện mỹ
Mở tivi lên, phần lớn là các chương trình vô bổ, nhí nhố, bạo lực, tuyên truyền… Trong đó những thứ làm người xem cảm động, đề cao tình người và mang tính giáo dục quá ít. Các kênh truyền thông cũng chạy theo tiền, chỉ cần thu hút được ánh mắt theo dõi của khán giả thì việc gì họ cũng dám làm.
Căn nhà dù bạc tỷ, nhưng chỉ một ngọn lửa là có thể thiêu rụi thành tro bụi, điện thoại dù hấp dẫn cũng chỉ mang lại cảm giác hạnh phúc trong khoảng một tháng, xe thì được một năm, nhà có thể là 10 năm, nếu chỉ có vật chất thôi thì không thể mang lại hạnh phúc lâu dài và bền vững. Người Trung Quốc nếu muốn thay đổi và xóa bỏ những vấn đề của xã hội, cần phải coi trọng tác dụng giáo dục của văn hóa, dùng văn hóa để nuôi dưỡng chân thiện mỹ của con người, nuôi dưỡng hành vi và tập quán văn minh, coi trọng đạo đức, thì mới có cơ may còn cứu vãn được tương lai của dân tộc.
Lê Duẩn: “Tôi hỏi thì nói không có tiền. Kìa, không có thì in ra! In ra! Không sợ lạm phát! Tư bản đế quốc in tiền mới lạm phát chứ ta, chuyên chính vô sản thì sao lại lạm phát mà sợ?”
Chính quyền CSVN thực hiện nhiều phương cách khác nhau để chia rẽ những người đấu tranh nhằm tiêu diệt phong trào đối kháng dần dần. Họ cố gắng tìm ra điểm yếu của từng người trong chúng ta mà vận dụng mọi chiêu thức để đánh vào điểm yếu đó. Nếu những người đấu tranh không thấu hiểu bản chất của các cách thức chia rẽ đó, chúng ta sẽ nghi ngờ nhau, khinh rẻ nhau, xa cách nhau….
Nếu gia đình bạn lục đục vì lý tưởng của bạn, họ không ủng hộ con đường bạn chọn. An ninh sẽ biết, họ sẽ tích cực tác động để mâu thuẫn nhỏ trở nên lớn đến mức không thể cứu chữa. Họ có thể vừa đe doạ, vừa hứa hẹn với những người thân không ủng hộ bạn, để đẩy họ đến chỗ nhận thức sai lệch rằng: bạn chính là vật cản cho tương lai gia đình. Vậy là bạn sẽ bị chính gia đình mình cô lập, đủ mệt mỏi và đau khổ để hạn chế bớt việc dấn thân tranh đấu.
Nếu gia đình bạn đang nghèo túng, họ tìm mọi cách để triệt tiêu mọi cách kiếm sống của bạn và người thân. Họ sẽ tìm đến chỗ làm của người thân (tất nhiên, bạn đã mất công việc từ lâu) để gây áp lực: im lặng nếu không muốn chết đói. Họ sẽ tìm đến quậy phá chỗ kinh doanh của gia đình bằng nước thối, bằng các chuyến viếng thăm đột ngột của côn đồ…Vậy, bạn và con cái bạn đủ đói để im lặng.
Nếu gia đình bạn không chia rẽ, cũng không nghèo túng, họ sẽ tìm đến láng giềng của bạn. Đội ngũ chính quyền địa phương, bộ đội, dân phòng, công an xã phường đủ sức để tạo hiềm khích, ganh ghét giữa gia đình bạn và xóm giềng. Bạn nên nhớ, nếu người ta muốn đám đông căm ghét Đức Phật hoặc Chúa Jesus, họ vẫn có thể làm rất hiệu quả, huống chi bạn là người trần mắt thịt với đầy đủ sự bất toàn.
Nếu bạn giàu có, họ sẽ phá huỷ sự nghiệp đang lên của bạn. Nếu bạn có nhiều bạn bè thân thiết, họ có thể tìm gặp từng người bạn ấy để cho họ biết sự được mất khi quan hệ với bạn. Nếu bạn là đàn ông đào hoa như bao người đàn ông đào hoa khác, họ sẽ khiến bạn bị tố cáo vì lừa…tình. Nếu bạn là mẹ đơn thân, có những đứa con khác cha, họ sẽ đập bạn bằng những lời rao giảng về luân thường của…phụ nữ Á đông. Nếu bạn là một thanh niên mới lớn, có một cô bạn gái, và bỗng một hôm phát hiện ra cô ta đang dựa vào mối quan hệ với bạn để tiếp cận một cách bất chính với những thân hữu của bạn; bạn bỏ cô ta, vậy là dư luận viên sẽ vu cho bạn làm cô ta có thai rồi bỏ rơi. Nếu bạn từng kết hôn hai lần, họ sẽ cho côn đồ đánh bạn để lại thương tật suốt đời, rồi rêu rao rằng bạn bị đánh ghen vì cướp chồng người khác. Nếu bạn không có vấn đề gì lớn trong cuộc sống nhưng lại không có bằng đại học, họ sẽ chế nhạo bạn là đứa thất học, dốt nát, biết gì mà đấu tranh. Nếu bạn là tu sĩ, họ sẽ bôi nhọ bạn có quan hệ bất chính với…gái, vân vân và vân vân.
Thế nhưng, trong khi mỗi người đấu tranh chúng ta bác bỏ rất tích cực những lời thoá mạ của dư luận viên đối với chính mình, thì cùng lúc, chúng ta lại tin vào những lời bôi nhọ nhắm vào các anh chị em đấu tranh khác. Có vấn đề gì đó rất lớn ở đây! Trong khi chúng ta đang là nạn nhân của dư luận viên, chúng ta lại lập bè nhóm để công kích anh chị em đấu tranh của mình dựa trên những lời bôi nhọ của dư luận viên! Chúng ta rất thân thiết với những kẻ sỉ vả người anh chị em của mình không tiếc lời, cho đến khi tên đó quay lại đả kích chính chúng ta. Chúng ta cần xem lại mình!Trong khi nhiều anh em xung quanh bạn bị an ninh cồn đồ đánh để lại thương tật cả đời mà bạn không bị; khi nhiều anh chị em bị bao vây kinh tế mà bạn vẫn có công việc kiếm ra tiền; khi nhiều anh chị em bị cấm xuất cảnh mà bạn có thể đi du lịch; khi nhà của nhiều người bị đổ mắm thối, nước bẩn mà nhà bạn vẫn sạch sẽ; bạn đã tự hài lòng vì mình “khác biệt với đám đông cực đoan kia”; bạn nghĩ an ninh họ không cư xử với bạn như thế vì bạn ở “đẳng cấp khác”; bạn tự cho là mình thông minh, ôn hoà, an ninh ở tỉnh bạn có văn hoá hơn an ninh tỉnh khác…cho đến khi chính bạn bị đổ mắm thối vào nhà, bị cấm xuất cảnh, bị đánh đập…
Thật, chính sách đàn áp người bất đồng chính kiến là thống nhất từ trung ương đến địa phương. Bản chất của công an an ninh là những tay côn đồ bảo vệ chế độ vì tương lai và quyền lợi của chính họ. Không có sự khác biệt lớn giữa tỉnh này và tỉnh khác. Sự khác biệt lớn ở đây chính là: bạn nghĩ mình khác biệt, hay đúng hơn là đặc biệt hơn người khác. Xin hãy nghĩ về những đau đớn, vất vả mà những anh chị em của mình phải gánh chịu trước đây, khi bạn kinh qua những: đánh đập, chửi bới, mắm thối nhé.
Để tạm kết bài viết, tôi xin đưa ra một ví dụ: trong nhà tôi, cả ba, em trai tôi và tôi đều là người bất đồng chính kiến. Nhưng ba tôi bị đánh hai lần: một lần bị gãy xương ức bởi công an huyện Thường Tín, Hà Nội; một lần bị công an Quảng Nam đánh nứt xương sườn số 6 bên phải. Em trai tôi bị công an Quảng Nam đánh dập miệng, bị công an Sài Gòn bóp cổ, đánh đập đến nỗi cả tuần không nuốt cơm nổi. Còn tôi cho đến nay vẫn bình an vô sự. Tôi có nên nghĩ mình thông minh, ôn hoà hơn ba và em trai mình? Tôi có nên kết luận công an “có văn hoá” với tôi hơn người thân của tôi? Thoáng qua, bạn sẽ thấy các hành động của lực lượng công an an ninh rất thất thường và vô nguyên tắc; nhưng không, họ không giỏi gì khác nhưng chắc chắn họ được huấn luyện rất kỹ để gieo rắc nghi ngờ, sợ hãi và sự đố kỵ lên anh chị em chúng ta. Vậy nên chúng ta cần thận trọng hơn nhiều.
Trong một diễn biến gây sững sờ cả cho những người hiện diện và các phương tiện truyền thông, Tổng thống Donald Trump đã mạnh dạn và công khai nói về niềm tin vào Thiên Chúa của người dân Hoa Kỳ và tình yêu của Thiên Chúa dành cho dân tộc này. Bài diễn văn của ông liên tục bị gián đoạn bởi những tràng pháo tay của cử toạ.
Các quan sát viên nhận xét rằng Tổng thống Donald Trump có khiếu giảng đạo hùng biện như một linh mục sau bài diễn văn hùng hồn của ông tại buổi Điểm tâm Cầu nguyện Quốc Gia (National Prayer Breakfast) lần thứ 66 tại khách sạn Hilton ở thủ đô Washington DC hôm thứ Năm 8 tháng 2 vừa qua.
Ông nói:
Hoa Kỳ là một quốc gia của các tín hữu, và cùng nhau chúng ta được củng cố bởi quyền năng của lời cầu nguyện. Sáng nay, trái tim chúng ta tràn đầy lòng tri ân Thiên Chúa khi chúng ta đến với nhau để tham dự buổi Điểm tâm Cầu nguyện Quốc Gia lần thứ 66.
Mỗi năm, sự kiện này nhắc nhở chúng ta rằng đức tin là trung tâm của cuộc sống và nền tự do của Hoa Kỳ. Những người sáng lập quốc gia này đã nhắc đến Đấng Tạo Hóa bốn lần trong bản Tuyên ngôn Độc lập. Giấy bạc của chúng ta cũng khẳng định “Chúng tôi tin tưởng nơi Thiên Chúa.” Và chúng ta đặt tay lên trái tim của chúng ta khi chúng ta đọc Lời Tuyên Thệ trung thành và tuyên bố chúng ta là “Một Dân tộc dưới quyền Thiên Chúa”.
Quyền của chúng ta không phải do con người trao ban cho chúng ta; quyền của chúng ta đến từ Đấng Tạo Hóa của chúng ta. Không có gì, không một thế lực trần thế nào có thể tước mất những quyền ấy của chúng ta. Đó là lý do tại sao những lời “Khen ngợi Thiên Chúa” được ghi khắc trên đỉnh Đài tưởng niệm Washington, và những lời tương tự được khắc sâu trong tâm khảm nhân dân chúng ta.
Vì vậy, hôm nay, chúng ta ngợi khen Thiên Chúa vì chúng ta thật sự quá may mắn khi được là người Mỹ. Trên khắp đất nước, chúng ta nhìn thấy những kỳ công sáng tạo huy hoàng của Thiên Chúa. Trong suốt lịch sử của chúng ta, chúng ta thấy biết bao những câu chuyện về ơn quan phòng của Thiên Chúa. Và trong mọi thành phố và thị trấn, chúng ta thấy ân sủng của Chúa tràn ngập xung quanh chúng ta, thông qua hàng triệu hành động bác ái, can đảm và quảng đại. Chúng ta yêu mến Thiên Chúa.
Chúng ta nhìn thấy ân sủng Chúa trong các nhân viên phục vụ, những người liều mạng để bào vệ tự do cho chúng ta. Chúng ta thấy ân sủng Chúa trong những giáo viên làm việc không mệt mỏi vì những học sinh của mình, và các nhân viên cảnh sát đã tận tụy cho cộng đồng của chúng ta. Chúng ta thấy ân sủng Chúa trong những hy sinh của họ.
Và chúng ta nhìn thấy ân sủng Chúa trong các bà mẹ và những người làm hai và ba công việc để mang lại cho con cái họ cơ hội có được một cuộc sống tốt đẹp, thịnh vượng hơn và hạnh phúc hơn.
Như Kinh Thánh nói với chúng ta, chúng ta là kỳ công được tay Chúa tác tạo, được tạo thành trong Chúa Giêsu Kitô để làm việc lành. Những anh hùng của nước Mỹ đã đứng dậy đáp lời mời gọi này. Trong hành động xả thân quên mình của họ, họ cho thấy vẻ đẹp và sự tốt lành của tâm hồn con người.
Khi những cơn bão thảm khốc xảy ra, những lực lượng sơ cứu và những người dân bình thường lao vào vùng nước để cứu các gia đình bị mắc kẹt khỏi nguy hiểm. Và họ đã cứu hàng ngàn những người như thế. Những người hàng xóm mở rộng cửa nhà mình cho những người cần thức ăn, quần áo, chỗ ở. Lính cứu hỏa can đảm đã dập tắt khói lửa để cứu trẻ con khỏi thảm hoạ cháy rừng.
Trong những vụ nổ súng khủng khiếp, những người lạ đã bảo vệ những người chưa hề quen biết, và các nhân viên cảnh sát đã xông vào những lằn đạn để cứu mạng sống của người Mỹ, như tại Las Vegas. Một ngày khủng khiếp, một đêm khủng khiếp. Nhưng thật là dũng cảm.
Tất cả những gì chúng ta phải làm là mở mắt ra và nhìn quanh chúng ta, và chúng ta có thể thấy bàn tay của Chúa. Trong lòng can đảm của đồng bào chúng ta, chúng ta thấy quyền năng của tình yêu Thiên Chúa đang hoạt động trong tâm hồn chúng ta, và quyền năng của Chúa sẽ đáp lại tất cả những lời cầu nguyện của chúng ta.
Khi người Mỹ có thể sống với xác tín của họ, có thể nói công khai về đức tin của họ, và dạy cho con mình những gì là đúng, gia đình chúng ta phát triển, cộng đồng của chúng ta triển nở, và đất nước chúng ta có thể đạt được những điều chúng ta mong muốn.
Cùng với nhau, trong tư cách là người Mỹ, chúng ta là một lực lượng không mệt mỏi cho công lý và hòa bình. Chúng ta đã chứng kiến sự thật này trong năm qua.
Trong nhiều năm, bọn khủng bố Hồi Giáo IS đã tra tấn tàn bạo và giết hại các Kitô hữu, các tín hữu Do Thái, các nhóm tôn giáo thiểu số và vô số người Hồi giáo.
Hôm nay, liên minh được thành lập để đánh bại bọn khủng bố Hồi Giáo IS đã giải phóng gần 100 phần trăm lãnh thổ trước đây đã bị bọn giết người ở Iraq và khắp Syria này chiếm đóng.
Nhiều công việc vẫn luôn luôn còn phải làm, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ ngơi nghỉ cho đến khi những công việc ấy được hoàn thành. Và chúng ta thực sự đang thực hiện xuất sắc như chưa bao giờ.
Xin Chúa ban phép lành cho các bạn, và ban phước cho Hoa Kỳ. Cảm ơn các bạn nhiều. Cảm ơn các bạn.
Cho đi yêu thương sẽ nhận lại yêu thương. Tình yêu lớn lên nhờ vị tha. Sự yêu thương chúng ta cho đi là sự yêu thương duy nhất chúng ta giữ được. Dưới đây là 8 bí quyết để bạn có thể nhận được sự yêu quý của mọi người xung quanh.
Tôn trọng người khác
Tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính mình. Một người muốn có được sự tôn trọng từ người khác, thì trước hết cần biết bày tỏ sự tôn trọng tới họ.
Có một câu chuyện thế này: Đứa trẻ nọ rất không lễ phép, thường không chủ động chào hỏi người lớn, lại chẳng hoà đồng với bạn bè cùng trang lứa. Mẹ bé vì muốn sửa chữa thói xấu đó cho con mình mà mang nó tới trước một vách núi cao. Bà ấy quay mặt về phía vách núi và hét to: “Xin chào, xin chào…”. Đứa trẻ nghe thấy có tiếng vọng lại từ vách núi: “Xin chào, xin chào…”. Mẹ nó lại hét lớn: “Tôi yêu bạn, tôi yêu bạn.” Vách núi đáp lại: “Tôi yêu bạn, tôi yêu bạn.”
Đứa trẻ rất ngạc nhiên, nó hỏi mẹ nó tại sao lại như thế. Mẹ nó bảo: “Người biết tôn trọng người khác, thì mới được người khác tôn trọng. Việc chào hỏi cũng vậy, dù hàng ngày đều gặp nhau, hay thi thoảng mới gặp, đều phải luôn thực hiện đúng mực, lễ phép chào mọi người.” Đứa trẻ gật đầu, khuôn mặt trầm ngâm ngẫm nghĩ lời mẹ dạy.
Vui vẻ giúp đỡ mọi người
Mỗi người sống trên thế giới này đều có lúc cần sự giúp đỡ từ người thân, bè bạn hay bất cứ ai. Có những lúc, chỉ cần một lời động viên, một nụ cười đúng thời điểm cũng có thể vực dậy một người đang tuyệt vọng. Sự giúp đỡ dù là nhỏ nhất đối với người đang gặp khó khăn là điều rất quý giá.
Ta giúp người không cầu mong họ báo đáp, nhưng chắc hẳn tấm lòng đó sẽ có ngày được “thiện báo”. Đâu có ai thuận lợi trải qua một đời mà không gặp trắc trở. Hãy biết gieo nhân tốt để gặt được quả tốt, bạn nhé!
Có lòng biết ơn
Sau khi nhận được sự giúp đỡ, hay đơn giản là một việc tốt đẹp ngẫu nhiên xảy đến, ta đều nên mang lòng biết ơn. Theo khoa học chứng minh, lòng biết ơn mang đến tâm lý thoải mái và khiến ta hiền hoà hơn. Đó là một thái độ sống rất tích cực, và tất nhiên, ai cũng muốn làm bạn với người như vậy.
Ở một khía cạnh khác, khi ta luôn biết ơn sự giúp đỡ của người khác, người ấy sẽ nhận thấy sự trân trọng của ta tới nỗ lực của họ, và thêm quý trọng ta hơn.
Đi tìm những sự đồng điệu
Đồng điệu là gì? Là không phải sự giống nhau trên mọi phương diện, mà là sự thấu hiểu, sự phù hợp dù chỉ ở những điều nhỏ nhặt. Không cần phải “hợp gu” như tri kỷ, cũng không quá thân thiết như bạn thân, chỉ là hãy tìm điểm chung giữa mình và mọi người để sống hoà hợp và thoải mái hơn trong các môi trường khác nhau.
Những lời khen thật lòng
Ai cũng đều thích được nghe những lời hay ý đẹp, thích được khen, thích được ca ngợi. Lời khen là con đường ngắn nhất để chiếm được cảm tình của đối phương. Nhưng hãy học cách khen thật lòng. Đừng vì lợi ích trước mắt mà buông lời giả tạo, bởi sự dối trá không bao giờ bền vững cả.
Nếu không tìm được điều gì để khen, hãy đợi tới cơ hội khác. Con người ai cũng có điểm mạnh, điểm xấu, không ai là hoàn hảo, những cũng không ai là xấu tệ. Nếu bạn cởi lòng hơn, bạn sẽ nhìn ra điều tốt ở đối phương, khi đó lời khen của bạn dành cho họ chắc hẳn sẽ thật giá trị.
Sự hài hước, hóm hỉnh
Sự vui vẻ có thể mang đến năng lượng tích cực, điều này khiến ai cũng sẽ muốn ở bên bạn. Khi ai đó đang khó chịu, bực bội, ta có thể làm xoa dịu bằng những lời đùa vui nhẹ nhàng và một nụ cười hóm hỉnh.
Nhà văn nổi tiếng Mark Twain từng đến 1 thị trấn nhỏ và biết trước rằng muỗi ở đó rất độc. Sau khi tới khách sạn, ông đứng tại quầy lễ tân để nhận phòng và thấy 1 con muỗi bay trước mặt. Điều này làm cô lễ tân rất lúng túng. Mark tỏ ra không để ý và nói: “Muỗi ở chỗ cô thật thông minh, nó ngó xem số phòng của tôi là bao nhiêu để buổi tối tìm đến đánh chén một bữa no nê.”
Lời nói đó khiến cô lễ tân bật cười và xóa tan sự e ngại. Cuối cùng, tối hôm đó Mark có một giấc ngủ rất ngon lành. Lý do là sau khi ông lên phòng, toàn bộ nhân viên khách sạn được huy động để dọn dẹp và diệt sạch côn trùng. Mark đã để lại ấn tượng vô cùng tốt đẹp với người dân ở đây.
Khoan dung độ lượng
Chẳng tránh được sẽ có lúc người khác khiến bạn bị tổn thương. Giữ trong lòng cũng chỉ khiến mình mệt mỏi, đẩy người với người rời xa nhau. Ở đời không ai hoàn hảo, học được bao dung chính là sự giải thoát. Bao dung cho người khác cũng là bao dung cho chính mình, nó chứng tỏ bạn có một trái tim vị tha và ấm áp.
Khiêm nhường, khiêm tốn
Có mà không khoe khoang, giỏi mà không tự cao, đó thực sự là một đức tính chứng tỏ tâm thái cao và sự cầu tiến đáng ngưỡng mộ.
Tại Nhật Bản, người ta thường nói: “Có thể hàng xóm của bạn là một nhà tỷ phú, triệu phú mà bạn cũng không biết.” Người Nhật Bản họ có đức tính khiêm nhường rất đáng học hỏi. Giới siêu giàu sống như những người bình thường khác, giao lưu và hoà đồng với cộng đồng chung. Nhưng họ vẫn có những khoảng trời riêng và giá trị quan khác biệt để làm nên sự thành công vượt trội.