Việt Nam bị xếp hạng thấp về thượng tôn pháp luật

RFA
2018-03-02
 
 
 

Ảnh chụp màn hình báo cáo về Việt Nam của WorldJustice

Ảnh chụp màn hình báo cáo về Việt Nam của WorldJustice

 Courtesy Worldjusticeproject.org
 

Dự án Công lý Thế giới (World Justice Project) vừa công bố “Chỉ Số Thượng Tôn Pháp Luật” của thế giới năm 2017-2018 qua đó cho thấy Việt Nam tụt 7 hạng so với năm 2016, xếp hạng 74 trên 113 quốc giá được đánh giá.

Cụ thể theo báo cáo Việt Nam chỉ đạt điểm số 0,5; xếp hạng 74. So với Trung Quốc, Việt Nam cao hơn 1 hạng (75). Trong khu vực Đông Á- Thái Bình Dương, Việt Nam  xếp thứ 11/15, và ở vị trí 10/30 nước có mức thu nhập trung bình thấp.

Các nước khác trong khu vực Đông Nam Á có thứ hạng trên thế giới lần lượt là Singapore 13, Malaysia 53, Indonesia 63, Thái Lan 71, Philippines 88, Myanmar 100, Cambodia 112…

Dự án Công lý Thế giới thực hiện bản báo cáo dựa trên hơn 100.000 khảo sát đối với người dân và chuyên gia tại 113 quốc gia và vùng lãnh thổ về các quy định của pháp luật được thực thi như thế nào trong từng tình huống cụ thể, hàng ngày.

Điểm số dành cho mỗi quốc gia được dựa trên 44 yếu tố trong 8 nhóm gồm: kiểm soát quyền lực chính phủ, không có tham nhũng, chính phủ minh bạch, các quyền căn bản, trật tự và an ninh, khả năng chấp pháp, công bằng dân sự và luật hình sự.

03/03/1952: Tối cao Pháp viện ra phán quyết về giáo viên cộng sản

03/03/1952: Tối cao Pháp viện ra phán quyết về giáo viên cộng sản

Nguồn: Supreme Court rules on communist teachersHistory.com

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Vào ngày này năm 1952, trong một cuộc bỏ phiếu với tỉ lệ 6-3, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ đã quyết định duy trì một luật của bang New York cấm các giáo viên cộng sản giảng dạy ở các trường công lập. Xuất hiện trong thời kỳ “Nỗi sợ Cộng sản” bao trùm khắp đất nước, quyết định của Tối cao Pháp viện là bằng chứng bổ sung cho thấy nhiều người Mỹ đang quan ngại về hoạt động lật đổ của Cộng sản có thể sẽ xảy ra ở nước họ.

Đạo luật của bang New York – được gọi là Luật Feinberg (Feinberg Law) – cấm bất kỳ ai kêu gọi lật đổ chính phủ trở thành giáo viên, đạo luật đặc biệt nhắm vào phe cộng sản. Một số tiểu bang khác cũng thông qua các biện pháp tương tự. Tại New York, một nhóm giáo viên và phụ huynh đã phản đối đạo luật này, và cuối cùng vụ việc được đưa lên Tối cao Pháp viện.

Tờ New York Times tuyên bố quyết định của đa số đã ủng hộ Luật Feinberg, ủng hộ niềm tin rằng “nhà nước có quyền hiến định để bảo vệ những tâm hồn non nớt của trẻ em trong các trường công lập khỏi tuyên truyền lật đổ, dù là kín đáo hay lộ liễu, được phổ biến bởi chính những người ‘mà các em noi theo để nhận sự hướng dẫn, uy quyền và lãnh đạo.’”

Ý kiến bất đồng quan điểm của các thẩm phán William O. Douglas, Hugo Black và Felix Frankfurter đã cáo buộc rằng đạo luật của bang New York đã “biến hệ thống trường học thành một dự án gián điệp.” Ở New York, Liên đoàn Giáo viên tuyên bố sẽ tiếp tục phản đối Luật Feinberg. Đã có tám giáo viên bị sa thải theo quy định của đạo luật và nhiều người khác phải đối mặt với các phiên điều trần.

Quyết định của Tối cao Pháp viện là một thước đo cho tình hình của cả nước. Trong những năm trước vụ việc, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Alger Hiss đã bị kết án về tội khai man liên quan đến lời khai về mối liên hệ của ông với Đảng Cộng sản; Julius và Ethel Rosenberg đã bị luận tội và kết án tử hình vì đã chuyển giao bí mật nguyên tử cho Liên Xô; và Thượng nghị sĩ Joseph McCarthy đã có một sự nghiệp lẫy lừng nhờ việc săn lùng thành viên cộng sản trong chính phủ.

Đến năm 1952, nhiều người Mỹ đã bị thuyết phục rằng rất nhiều đặc vụ cộng sản và những người ủng hộ họ đang hoạt động tích cực tại Mỹ và lực lượng của họ đã thâm nhập vào mọi khía cạnh của đời sống nước Mỹ. Luật Feinberg tiếp tục có hiệu lực cho đến khi một quyết định của Tối cao Pháp viện năm 1967 tuyên bố hầu hết các điều khoản của nó là vi hiến.

NHIỆT LIỆT CHÚC MỪNG DÂN VENEZUELA ĐÃ ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG

Linh Nguyen is with Linh Ngoc Nguyen and 2 others.

NHIỆT LIỆT CHÚC MỪNG DÂN VENEZUELA ĐÃ ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG?

Tờ nhật báo El Nacional (Venezuela) mới đây đã dấy lên vấn đề chó hoang tăng nhanh chóng, cản trở đường phố tại nhiều tỉnh thành của Venezuela trong tuần qua. Điều này xảy ra là vì những người dân quốc gia Nam Mỹ nghèo khó không còn khả năng mua thức ăn và vắc-xin cho chó, buộc phải thả chúng đi hoang, thậm chí họ phải mua thức ăn của chó để ăn chống đói.

Tờ nhật báo Venezuela cho biết phần lớn những con chó đi hoang đang đói và tập trung tại các góc phố có rác để kiếm ăn, ngăn chặn người dân Venezuela bới rác kiếm ăn ở đó.

Chó hoang đã là vấn đề trong nhiều thành phố lớn tại Venezuela và các báo cáo từ năm 2016 chỉ ra rằng những người đói khổ nhất tại đất nước này phải săn bắt những con chó hoang này để ăn thịt.

Tháng Một vừa qua, một tổ chức phi chính phủ phát hiện rằng nhiều người dân Venezuela, không đủ tiền mua thức ăn cho người nữa, đang phải mua thức ăn của chó để nuôi gia đình.

Tờ El Nacional, dẫn theo thông tin từ Tổ chức phi chính phủ Mạng Lưới Hỗ trợ Chó (RAC), đã phát hiện một số lượng lớn thú cưng bị bỏ rơi tại Venezuela trong hai năm qua.

Ông Moisés González của RAC nói với El Nacional rằng: “Thật không may, chúng tôi đã thấy rằng vì kinh tế khó khăn, nhiều người có lẽ trái với ý muốn của mình đã phải bỏ rơi thú cưng.

Chúng tôi thấy rằng đã tăng 100% số người viết thư cho chúng tôi nói rằng họ không thể nuôi thú cưng của họ thêm nữa vì họ phải rời bỏ đất nước này hoặc họ không còn đủ tiền để nuôi chúng nữa”.

El Nacional ghi nhận số tiền để nuôi một con chó tại Venezuela hiện nay là rất lớn. Tờ nhật báo này cho biết một kilo thức ăn cho chó có giá vào khoảng 0,44 USD (95.000 bolivar) tới 1,4 USD (300.000 bolivar); và lượng thức ăn này ước tính một con chó chỉ ăn trong khoảng 2 đến 3 ngày.

Một liều vắc-xin cho chó có thể có giá lên tới hơn 2.300 USD (khoảng 5 triệu bolivar). Trong khi lương tối thiểu hàng tháng mà chính phủ Venezuela trả cho viên chức chỉ khoảng 1,15 USD (theo tỉ lệ trao đổi ngoại tệ trên trang Dolar Today).

Với những người kinh tế khá hơn có thể mua thịt để cho người ăn, sẽ cho chó ăn gan gà và các bộ phận khác con người không ăn. Những người này họ không muốn phải bỏ chó đi hoang.

Hiện tượng bỏ rơi thú cưng và để chó đi hoang không phải là mới xuất hiện ở Venezuela trong vài tuần gần đây. Vào tháng 9 năm ngoái, tờ Univision đã thông tin rằng nhiều người dân đã phải bỏ rơi thú cưng vì tiền mua thực phẩm cho chúng quá đắt đỏ.

Tờ Univision cho biết hai tháng lương của viên chức Venezuela chỉ mua được 20 kigo thức ăn cho chó, và ước tính chỉ đủ khẩu phần ăn cho một con chó trong hai tháng. Cũng theo tờ báo này, từ năm 2016, vấn đề những con chó bị bỏ hoang cạnh tranh với người kiếm ăn ở các bãi rác đã trở thành đề tài nóng trên các mặt báo cả trong và ngoài nước.

Tháng 9/2016, một người nuôi chó tại Venezuela nêu tên Carlos Parra nói với hãng tin AP rằng ông thường không có thức ăn cho chó của mình. “Chúng tôi đôi khi cũng phải đi ngủ mà không có gì cho vào bụng, điều đó thật khó khăn”, ông Parra than thở. “Thỉnh thoảng chúng tôi cho chúng [chó và mèo] ăn thức ăn của gà. Chúng tôi phải làm thế vì chúng tôi không có bất cứ thực phẩm gì khác”, ông Parra nói thêm.

Thức ăn cho gia cầm như gà và các thực phẩm không phải cho động vật ăn thịt khác không phù hợp với khẩu phần ăn của chó hay mèo và có thể gây tổn hại cho hệ tiêu hóa của chúng.

Theo tờ Breitbart, ngoài việc bỏ rơi thú cưng, một số người Venezuela đã buộc phải ăn thịt chúng. Tháng 9 năm ngoái, có một video đăng tải trên mạng xã hội cho thấy hai người đàn ông tại thủ đô Caracas đã giết và mổ thịt một con chó, xẻ thịt nó để làm thức ăn. Những sở thú cũng than phiền rằng các con vật ngoại lai đã bị mất tích, có lẽ do những người dân đói ăn đã bắt trộm chúng để làm thực phẩm.

Một năm trước khi video nêu trên được phát hành, Thị trưởng thành phố Chacao, Ramón Muchacho đã lên án chính phủ Venezuela tạo ra tình cảnh mà người dân “đang phải săn bắt mèo và chó trên phố và chim bồ câu ở các quảng trường để ăn chúng”.

Tổ chức phi chính phủ Provea vào tháng Một vừa qua đã phát hành một báo cáo nghiên cứu nói rằng ngoài việc ăn các con chó, người dân Venezuela cũng phải mua thức ăn của chó để ăn vì những thực phẩm thiết yếu cho người như bột mì, sữa và dầu ăn thực vật được phân phối rất nghiêm ngặt và khó có thể mua.

Báo cáo nghiên cứu của Provea cho biết: “đội ngũ của Provea đi thị sát các siêu thị khác nhau quanh thủ đô Caracas, đã xác nhận tuyên bố rằng chính vì hậu quả của cuộc khủng hoảng kinh tế mà người dân Venezuela phải mua thực phẩm cho động vật để làm thức ăn cho người”. Báo cáo gọi hiện tượng này là “điều bình thường” tại Venezuela ngày nay.

Mặc dù, nhiều báo cáo ước tính 15% người dân Venezuela đang phải bới rác để ăn, Tổng thống Nicolas Maduro vẫn nhiều lần ngăn cản hoạt động cứu trợ nhân đạo quốc tế. Thay vì cho phép các tổ chức quốc tế vào Venezuela cứu đói, ông Maduro lại thành lập Ủy ban Sản xuất và Cung ứng Địa phương, chịu trách nhiệm phân phát các gói cứu trợ thực phẩm cho gia đình của các Quan chức Đảng Xã hội chủ nghĩa và san sẻ thêm cho các gia đình hàng xóm, những người trung thành nhất với chính quyền Maduro.

Hùng Cường (T/h)

Những con chó đi hoang đang đói và tập trung tại các góc phố có rác để kiếm ăn, ngăn chặn người dân Venezuela bới rác kiếm ăn ở đó.
TRITHUCVN.NET 

Chính Chúa Chọn Con & Khúc ca tạ ơn – ca sĩ Phan Đinh Tùng

httpv://www.youtube.com/watch?v=2lSZQtYcUts

Chính Chúa Chọn Con

httpv://www.youtube.com/watch?v=2p1cYEy_BlM

 Thánh ca | Khúc ca tạ ơn – ca sĩ Phan Đinh Tùng

Sáng tác: Lm Thiên Ân

TK1: Đời con là những nốt nhạc thiêng, Chúa thêu dệt nên thành khúc ca tuyệt vời. Đời con là khúc hát tri ân, xin dâng một đời lời tạ ơn thiên Chúa. Tạ ơn vì Chúa đã rộng ban phúc ân tràn lan tình mến thương vô vàn. Tạ ơn vì những nỗi oan khiên Chúa đã tôi luyện một niềm tin trung kiên

TK2: Đời con là những tháng ngày trôi, Chúa an bài cho thật biết bao lạ lùng. Đời con là tiếng hát không ngơi, ca khen muôn đời lời tạ ơn Thiên Chúa. Tạ ơn vì những lúc bình an Chúa thương tặng ban cuộc sống vui chan hoà Tạ ơn vì những lúc nguy nan Chúa đã thương ban niềm cậy trông miên man.

TK3: Đời con là những lúc buồn vui, Chúa luôn kề bên cùng sớt chia vui buồn. Đời con là tiếng hát vang xa, hoan ca muôn đời lời tạ ơn Thiên Chúa. Tạ ơn vì những lúc khiên ngoan Chúa thương tặng ban nguồn Thánh ân tuôn tràn. Tạ ơn vì những lúc điêu ngoa Chúa đã thương tha bằng tình yêu bao la.

ĐK: Xin tạ ơn con xin tạ ơn Chúa, mãi muôn đời con xin tạ ơn Chúa. Dù trần gian bao khó nguy ngập tràn, tình Ngài thương con bước đi bình an. Xin ngợi ca bao la tình thương Chúa, mãi muôn đời ca vang tình thương Chúa. Trọn niềm tin con phó trong tay Ngài, vì đời con tất cả là hồng ân.

Chúng ta cứ hì hục gỡ đinh tự đóng rồi coi là thành tích

Tuan Dang shared Dang Tuan‘s post.
 

Chuyện VN thì có nói mãi không hết nha, toàn chuyện tày đình không ở nơi đâu có.

Ở nước ngoài mà nói thì bị cho là Việt Tân, ở trong nước nước nói thì cho là phản động.

Vậy hãy nghe Viện trưởng Viện Kinh tế Trần Đình Thiên nói nha:’Chúng ta cứ hì hục gỡ đinh tự đóng rồi coi là thành tích’ .

See More

 
Image may contain: 1 person, text

Dang TuanFollow

 

Chuyện VN thì có nói mãi không hết nha, toàn chuyện tày đình không ở nơi đâu có.

Ở nước ngoài mà nói thì bị cho là Việt Tân, ở trong nước nước nói thì cho là phản động.

Vậy hãy nghe Viện trưởng Viện Kinh tế Trần Đình Thiên nói nha:’Chúng ta cứ hì hục gỡ đinh tự đóng rồi coi là thành tích’ .

http://vietnamnet.vn/…/chung-ta-cu-hi-huc-go-dinh-tu-dong-r

Xin thêm: Tự nhiên lấy cái chủ nghĩa Mac LêNin, mà cái nôi phát sinh của nó là Liên Sô, xứ người ta đã vứt vào sọt rác từ lâu rồi (1991), đem cái chủ thuyết vớ vẩn đó, tự tròng vào cổ,  rồi siết họng mình, nghẹt thở quá, tháo ra,  nhưng chỉ dám tháo từ từ và gọi đó là gọi là đổi mới, thành tích. Nếu không có cái chủ thuyết này, người dân được tự do làm ăn, buôn bán thì Việt Nam đâu có thua gì Đại Hàn, Singapore.

Niềm tin

 
 
Image may contain: 3 people, people smiling, text
Đinh Văn HảiFollow

 

Niềm tin.

***
Vì sao dân không còn tin vào cách xử lý của “chính quyền”?
1. Khi thảm họa môi trường xẩy ra thì “chính quyền” đã làm gì?
A/ Tìm mọi cách che dấu thủ phạm gây ra thảm họa môi trường.
B/ Tổ chức các hoạt động tuyên truyền mị dân để che đậy hiểm họa sức khỏe cho dân chúng.
C/ Tổ chức ngăn chặn, đàn áp hoạt động biểu tình phản đối môi trường ô nhiễm.
C/ Lừa bịp thương nhân mua trữ cá nhiễm độc, làm nhiều doanh nghiệp nghề cá phá sản.
2. 42 năm độc quyền mà vẫn chưa chuẩn hóa hoạt động giao tiếp với người dân. Thích mời là mời, thích triệu tập là triệu tập. Thích thì bắt bớ giam cầm, bức cung, nhục hình, tra tấn vô tội vạ.
3. Quyền biểu tình, quyền tự do ngôn luận, tự do tiếp cận thông tin, lập hội lập nhóm của người dân bị xâm hại.
4. Sản xuất quá nhiều chủ trương, chính sách, văn bản luật và dưới luật để “chính quyền” tự do hành xử kiểu luật rừng.
5. Dùng quyền lực chính trị để bảo kê cho hoạt động đặc quyền kinh doanh. Đặc biệt là mọi cty, tổng cty, tập đoàn kinh tế nhà nước đều thua lỗ và bắt dân gánh chịu hàng núi nợ công.
6. Tự đặt ra hơn 432 loại thuế, phí, phụ phí, phụ thu nhằm vắt kiệt sức dân.
7. Tước đoạt quyền tư hữu tư liệu sản xuất, đất đai bởi tự đặt ra luật một cách phi lý.
8. Chế độ tuyển nhân viên quan chức theo chủ trương nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, còn thì mặc kệ. Tuyển dụng con cháu quan chức dốt nát kế thừa quyền lực kiểu hôn nhân cận huyết loạn luân.
9. Luật chỉ để xử ép dân chứ không xử quan chức đảng viên khi họ phạm tội.
10. Hành xử bội ước với Hiến pháp, luật pháp quốc gia và các công ước đã ký kết với quốc tế.
Vậy thì dân nào còn đặt niềm tin và cách hành xử của “chính quyền”?

Cúng lễ vì mất niềm tin vào ‘cõi dương’?

 

Cúng lễ vì mất niềm tin vào ‘cõi dương’?

Minh Thư

2-3-2018

Nhiều người đi lễ đầu năm để cầu tài cầu lộc. Ảnh: HOANG DINH NAM/Getty Images

Hiện tượng người dân đi lễ cầu an, giải hạn, cúng bái trong những năm gần đây đang “tăng dần đều” vì người dân mất lòng tin vào ‘cõi dương’ nên tìm chỗ dựa ở ‘cõi âm’, một chuyên gia về minh triết Phương Đông trong quản trị nói với BBC.

Truyền thông Việt Nam mấy ngày qua đưa tin vào dịp đầu năm Mậu Tuất, người dân và cả cán bộ nhà nước đổ đến các đền chùa miếu mạo để đi lễ, cúng bái.

Tiêu biểu là hiện tượng biển người đổ về dự lễ cầu an, chen chân xin lộc ở chùa Phúc Khánh, Hà Nội và hàng ngàn người rồng rắn xếp hàng về xin ấn từ 5 giờ sáng ở Đền Trần, Nam Định, theo báo chí Việt Nam.

“Đang có một cuộc khủng hoảng trong xã hội về mặt giá trị”, Bà Giang Hà, chuyên gia về ứng dụng minh triết Phương Đông trong quản trị, nói với BBC hôm 2/3.

“Theo tôi, khi người ta cảm thấy mất lòng tin trong cuộc sống có thể nói là ‘dương’, khi người ta không biết bấu víu vào đâu thì người ta đành phải đi tìm kiếm niềm tin ở một thế giới khác – thế giới âm,” bà nhận định

Theo bà, có nhiều người đi lễ ‘theo phong trào’ mà không tìm hiểu nguồn gốc những nghi lễ họ theo đến từ đâu.

Người dân tìm kiếm điều gì khi đi chùa?

“Đi chùa đầu năm xuất phát từ mong muốn tìm một lòng tin nào đó,” theo bà Giang Hà, nhà nghiên cứu triết học phương Đông. Ảnh: Linh Pham/Getty Images

Bà Giang Hà cho biết người Việt Nam không những theo đạo Phật và mà còn theo đạo Khổng, đạo Mẫu (đạo nguyên thủy trước khi đạo Phật và đạo Khổng gia nhập vào Việt Nam).

Việc đi thăm đền chùa đầu năm là một hiện tượng chung về mặt tín ngưỡng, văn hóa và đều xuất phát từ mong muốn tìm một lòng tin nào đó.

Dẫn câu nói ‘âm thịnh dương suy’, bà Giang Hà nói phong trào đi lễ sẽ vẫn tiếp diễn trong những năm tới nếu không có thay đổi về nhận thức giá trị.

“Khi mà ‘dương thịnh’ hay khi người ta cuốn theo những cái đam mê trong công việc, gia đình, người ta hạnh phúc, thì người ta không mất thời gian đi cầu xin nhiều.

“Người ta chỉ có những chuyến du xuân – vào chùa là đến một nơi thanh tịnh, đi vào đền để ôn lại lịch sử và cảm nhận sự linh thiêng của mảnh đất nơi mình ở, chứ không phải để xin.”

“Không có một thế lực nào, một cõi âm nào mà mầu nhiệm đến mức cứ đi xin là được, cứ đi giải hạn là không còn hạn nữa.”

Khi được BBC hỏi về chuyện một số người dân phong thần cá chép hay quỳ lạy rắn nước nằm trên mộ, bà Giang Hà cho rằng, chuyện đi cầu xin một thế giới “thần thánh”, cái thế giới có lẽ vượt ra ngoài tầm nhận thức của con người, cũng “gần như là tham nhũng”.

“Anh không làm gì mà anh cứ đòi đi xin, đi xin thì một ngày nào đấy anh phải trả”, bà nhận xét.

Cán bộ nhà nước đi lễ trong giờ làm việc

Từ lâu nay, con người đi chùa là để tìm nơi thanh tịnh nhưng số lượng đông đảo người đi cầu cúng lại đặt ra vấn đề về mục tiêu của các nghi lễ. HOANG DINH NAM/Getty Images

Mặc dù chính phủ đã có công văn cấm cán bộ nhà nước đi lễ trong giờ hành chính, truyền thông Việt Nam đưa tin chuyện này vẫn xảy ra, với vụ việc nổi bật nhất là bảy cán bộ Kho bạc Nhà nước Thành phố Nam Định bị đình chỉ công tác vì làm chuyện này.

Theo bà Giang Hà, đây là do hiền triết phương Đông được áp dụng vào quản trị một cách thái quá: các cơ quan nhà nước chấp nhận tâm linh trong môi trường làm việc.

“Xét về khía cạnh tôn giáo tâm linh, lòng tin là điều rất riêng tư sâu thẳm của cá nhân, anh tin vào đâu là điều của cá nhân anh, không nên mang ra xã hội.”

Nếu cứ lấy thời gian làm việc để đi lễ mong sẽ làm ăn phát đạt, không những công chức mà cả các công ty đều không mang lại hiệu quả.”

Mua thần bán thánh?

Bảy cán bộ Kho bạc nhà nước TP Nam Định bị đình chỉ công tác vì đi lễ Đền Trần trong giờ hành chính. Ảnh: internet

Hiện tượng thương mại hóa ở các đền chùa Việt Nam được cho là rất phổ biến.

Theo các báo Việt Nam, người dân đi du xuân, cúng lễ ở Yên Tử (Quảng Ninh) phải nộp phí từ 20.000 đồng đến 40.000 đồng.

Còn tại Đền Trần (Nam Định), các hòm công đức đã được dựng sẵn ngay phía trước các điểm phát ấn và những ai muốn được phát ấn ‘tự hiểu’ họ phải bỏ tiền vào hòm công đức.

Bình luận về hiện tượng này với BBC, bà Giang Hà nhận định các cơ quan truyền thông chính thống, mạng xã hội và các cơ quan chức năng của nhà nước phải chịu trách nhiệm rất lớn vì ở đây có liên quan đến việc “thao túng lòng tin của nhân dân để kiếm tiền”.

Theo bà, những cơ quan này phải có vai trò lên tiếng, giáo dục, cảnh tỉnh người dân để chống lại mê tín và chuyện mua thần bán thánh một cách công khai lộ liễu.

“Tu tại tâm”

Người dân đi lễ ở Phủ Tây Hồ, Hà Nội. Ảnh chụp ngày 28/1/2017. Nguồn: Linh Pham/Getty Images

Bà Giang Hà cho rằng những người muốn theo đạo Phật hay theo thế giới tâm linh lẽ ra chỉ cần làm một điều quan trọng nhất, đó là “tu tại tâm”.

“Điều duy nhất mà họ cần làm là làm việc thiện. Chưa nói đến kiếp luân hồi hay luật nhân quả, mà đơn giản là khi tất cả mọi người trên thế giới cùng làm việc thiện thì thế giới sẽ tốt đẹp lên rất nhiều, và đương nhiên bạn cũng được hưởng cái thành quả chung đó.”

Bà kêu gọi giới truyền thông, những người trí thức và trường học nên giúp người dân và học sinh có hiểu biết về triết học và tôn giáo, không phải là triết học Mác Lê Nin khô cứng, mà về những giá trị trong xã hội.

Thời gian qua, chính các tờ báo Việt Nam lại tập trung giới thiệu các nghi thức như “Nghi lễ cúng Rằm tháng Giêng đầy đủ nhất” (VietnamNet), hay “Cúng Rằm tháng Giêng thế nào cho chuẩn?” (Tiền Phong).

Theo bà Giang Hà, hiện sống tại Paris nhưng thường về Hà Nội, thì:

“Mỗi người hãy góp một tiếng nói vào việc làm thức tỉnh những ai đang mải mê đi lễ, khấn bái, rằng việc đó không làm nên điều gì tốt đẹp cho xã hội.”

“Họ nên làm những điều tốt cho môi trường, cho xã hội và nên tự đi tìm niềm đam mê khác để cân bằng lại và tìm ra giá trị của cuộc sống,” bà Giang Hà nói với BBC.

Ước muốn cuối cùng.

To Truong shared Ron Dinh‘s post.
 
 
Image may contain: 2 people

Ron Dinh

 

Ước muốn cuối cùng.

Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết cho một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình.

Trong thư anh viết …

Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội cũng như con vì những gì con đã làm.

Mẹ hãy nhớ lại đi, khi con ăn cắp chiếc xe đạp của thằng bé gần nhà. Mẹ đã giúp con giấu chiếc xe đạp đó đi để bố không nhìn thấy nó. 

Mẹ có nhớ lần con lấy trộm tiền từ ví của người hàng xóm không? Mẹ đã đi siêu thị mua sắm cùng với con.

Mẹ có nhớ ai đã bênh vực con khi con cãi lại bố đến nỗi bố phải bỏ đi không? Bố chỉ muốn sửa dạy con vì con đã gian lận trong bài thi và cuối cũng là con phải bị đuổi học.

Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, không lâu sau con đã trở thành một thiếu niên hư nghịch và bây giờ con đang là một tử tù chờ thi hành án.
Mẹ ơi, lúc đó con chỉ là một đứa trẻ con cần được bao biện, nhưng cái thực sự con cần là được sửa trị.

Nhưng thôi, con tha thứ cho mẹ! Con chỉ muốn viết thư này để nó có thể đến được nhiều người khác đang làm cha làm mẹ, với hi vọng rằng, họ có thể nhận ra điều tạo nên người tốt kẻ xấu trên thế giới này là sự giáo dục.

Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc sống và cũng đã giúp con đánh mất nó.

Đứa con tử tù của mẹ.

“Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà bạn có thể sử dụng để thay đổi thế giới.” (Nelson Mandela)