Giáo viên “chi tiền để được dạy”, huyện khẳng định chưa phát hiện tiêu cực
Liên quan đến vụ việc hơn 500 giáo viên ở huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk bị thôi việc vì bị tuyển dư trong nhiều năm qua, một số giáo viên nói mình phải chi tiền để được nhận vào dạy, sau đó là vào biên chế nhà nước; thế nhưng bà Ngô Thị Minh Trinh, Phó chủ tịch UBND huyện Krông Pắk nói huyện chưa phát hiện tiêu cực.
“Đến nay, huyện chưa nhận được bất cứ phản ánh hay đơn thư tố cáo tiêu cực trong vụ việc này. Nếu phát hiện có tiêu cực, chúng tôi sẽ đề nghị các cơ quan chức năng điều tra xử lý những cá nhân tập thể vi phạm”, báo Zing dẫn lời bà Trinh cho biết.
—
Video liên quan: “Ai trả thanh xuân cho chúng tôi?” http://bit.ly/2FJvuXZ
4 Điều Cần Ghi Nhớ Để Vượt Qua Những Sóng Gió Trong Cuộc Đời
Trên những đoạn khúc khuỷu của đường đời, chúng ta thường dễ trượt ngã và oán trách số phận: “Sao đời lại bất công như thế?”. Nhưng người Ấn Độ khác hẳn lại luôn dùng kim chỉ nam là 4 quy tắc tâm linh đầy sâu sắc dưới đây để đi qua những cơn sóng của niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống.
1. Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp
Không ai ngẫu nhiên bước vào cuộc đời bạn mà không mang một ý nghĩa nào đó. Tất cả những người chúng ta gặp trên đường đời đều là những người “thầy” vô giá. Dù họ yêu thương bạn, bỏ rơi bạn, giúp đỡ bạn hay tranh đấu với bạn, tất cả chỉ để dạy bạn cách sống, cách yêu thương, cách bao dung và nhẫn nhường. Số phận luôn sắp đặt đúng người vào đúng thời điểm để tôi luyện ý chí và phẩm cách con người bạn, để bạn nhận ra đâu là giá trị cuộc sống và giá trị của bản thân mình. Vậy nếu bạn chỉ biết ơn những người trao cho bạn cơ hội mới, những người tặng bạn những khoảnh khắc ngọt ngào, và thù ghét những người để lại vết thương lòng trong bạn thì bạn mới chỉ hiểu một nửa thông điệp của tạo hóa.
2. Bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc đời bạn đều là những điều nên xảy ra
Không có điều gì chúng ta từng trải qua trong cuộc đời mình đáng ra không nên xảy ra cả, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất. Trước mỗi một sai lầm hay vấp ngã, chúng ta đều than thở “Giá như mình không làm thế thì mọi chuyện đã khác”. Nhưng không, chẳng có cái giá nào hết bởi vì những gì nên xảy ra thì đều đã xảy ra.
Qua đó, chúng ta rút ra được bài học để hoàn thiện, phát triển bản thân hơn. Thay vì ngồi đó bực tức, bất lực, trách mình vì đã đánh đổ nước cam lên chiếc laptop ban sáng, bạn hãy bình tĩnh chấp nhận, lau chùi nó rồi nó đem chiếc máy tính đi sửa và rút kinh nghiệm lần sau không bao giờ để nước vào túi đựng laptop nữa, có phải là tốt đẹp hơn không? Khi bị kẹt cứng trên một tuyến đường đông đúc trong lúc đưa con đi học, bạn cũng sẽ không nghĩ rằng nếu đi nhanh hơn thì một chiếc xe tải lao như bay trên đường có thể cướp đi sinh mạng của mình và con mình?
Bởi vậy mới nói, đừng ngồi mà ước “giá như” bởi chẳng có gì xảy ra trong cuộc đời là không có nguyên do. Nhẹ nhàng chấp nhận mới có thể ung dung, tự tại. Không có gì chúng ta trải qua lại có thể khác đi và đừng tốn thời gian để hối tiếc về những chuyện đã qua.
3. Chuyện gì đến, ắt sẽ đến
Tất cả mọi chuyện trên đời đều xẩy đến vào đúng thời điểm nó xẩy ra, không sớm hơn hay muộn hơn. Chúng ta không thể đoán trước điều gì sắp xảy ra, cũng không thể ngăn chặn nó vì nó đã ở đó và sẽ xảy ra vào một thời điểm mình không ngờ tới. Việc lo sợ vào một ngày nào đó một chuyện tồi tệ ập đến sẽ khiến bạn quên đi những giây phút đáng quý của hiện tại. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, hãy học cách can đảm đón nhận nó. Bạn không thể kiểm soát thế giới xung quanh bạn. Chuyện gì phải đến cũng sẽ đến và phải học cách bình thản đối diện với những chuyện có thể bất ngờ xảy ra. Đôi khi, chúng ta phải chờ đợi rất lâu và trải qua rất nhiều những “chuyện sẽ đến” để hiểu hết ý nghĩa của thời điểm. Thời điểm luôn là món quà mà Thượng Đế trao cho những ai biết nhẫn nại, kiên trì và quyết tâm.
4.Chuyện gì đã qua, hãy để cho nó qua
Quy tắc này rất đơn giản. Khi một điều gì đó đã kết thúc, thì có nghĩa là nó đã hoàn thành trách nhiệm giúp ta phát triển. Duyên phận của chúng ta với điều đó đã chấm dứt để nhường chỗ cho mối nhân duyên khác hội tụ.Đôi khi chia tay một người hay rời bỏ một công việc chưa chắc đã là điều không tốt, bởi vì biết đâu đó lại là cơ hội để mình tìm được một công việc mới tốt hơn hay một người khác tử tế hơn.
Đó là lý do chúng ta phải biết buông bỏ, để lại sau lưng những muộn phiền và quá khứ để dành sức tiếp tục cuộc hành trình của đời mình. Để có thể an nhiên, mỗi người nên biết tùy duyên và thuận theo tự nhiên mà sống.
Không phải ngẫu nhiên mà bạn đọc được bài viết này bởi vậy nếu cảm thấy đúng, đừng giữ cho riêng mình mà hãy chia sẻ! Hãy yêu thương bản thân, sống an nhiên và luôn hạnh phúc nhé!
Một buổi lễ tốt nghiệp và trao bằng tiến sĩ ở Việt Nam. (Hình: Viện KHXH)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chạy ra nước ngoài tất cả có 8 ngày, một ông mang bằng tiến sĩ về nước xin được “cấp giấy kiểm định” một trong hàng chục ngàn trường hợp về cái chợ bằng dỏm tại Việt Nam.
Theo tờ Người Lao Động hôm Thứ Bảy, 10 Thng Ba, 2018, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng thuộc Cục Quản Lý Chất Lượng – Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, tại Hà Nội, đến nay, “có hàng chục ngàn văn bằng có yếu tố nước ngoài không được công nhận tại Việt Nam.”
Nguồn tin thuật lại cho biết một trường hợp Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng “đã từ chối công nhận văn bằng tiến sĩ giáo dục tại Trường ĐH Asia E (AeU, Malaysia) cho một trường hợp được cấp bằng chỉ sau 4 lần sang Malaysia, mỗi lần 2 ngày (kể cả thời gian đi đường).”
Căn cứ theo hồ sơ, nguồn tin kể, người này đã học chương trình “tiến sĩ giáo dục học,” ngành giảng dạy tiếng Anh trong thời gian 4 năm, từ Tháng Năm, 2011 đến Tháng Mười Hai, 2015. Tuy nhiên, “theo thông tin trên hộ chiếu, ‘tiến sĩ’ này không sang học trực tiếp tại cơ sở của AeU mà chỉ sang nước này 4 lần, tổng cộng 8 ngày.”
Tờ Người Lao Động thuật lời ông Vũ Ngọc Hà, Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng, thông tin thêm có những trường hợp bị từ chối công nhận văn bằng do theo học chương trình của một trường của Singapore nhưng trường này không được Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cho phép tổ chức giảng dạy ở Việt Nam.
Vẫn theo tờ Người Lao Động thuật lại, thời gian qua, “Cục Quản Lý Chất Lượng cũng phát hiện không ít trường hợp đến xin được công nhận văn bằng quốc tế nhưng khi kiểm tra thông tin thì lại là bằng giả. Những bằng này có thể mua dễ dàng ngay trên các chợ bán văn bằng giả online mà ai cũng có thể tiếp cận, miễn là có tiền.”
Biếm họa trên báo Lao Động về bằng dỏm, bằng giả tại Việt Nam. (Hình LĐ-BacGiangTV)
Theo thống kê Việt Nam có hơn 24,000 người có bằng tiến sĩ đủ mọi ngành nhưng ngành đại học của Việt Nam được ví von “giống như trường phổ thông cấp bốn, nghiên cứu khoa học thấp.” Bằng cấp tuy gọi là “bằng thật” được cấp từ chính các đại học của nhà nước nhưng tai tiếng về những vụ đạo văn, mua bằng, mua giám khảo không phải họa hiếm.
Còn những ông bà đi mua cái bằng do các “diploma mill” ở nước ngoài, gồm cả những quan chức cấp cao, đảng viên gộc trong hệ thống đảng và nhà nước thấy nêu tên trên mặt báo mấy năm qua. Nguyễn Xuân Anh, Vũ Viết Ngoạn, Võ Kim Cự là một số trong các ông có tên trên bảng phong thần “diploma mill.”
Không thấy có một cuộc nghiên cứu và thống kê nào công bố cho người ta biết chính xác, trong số hàng chục ngàn ông bà mang bằng dỏm tới Trung Tâm Công Nhận Văn Bằng để xin được “kiểm nhận” thì bao nhiêu ông bà là đảng viên Đảng CSVN và đang nắm những chức vụ gì trong đảng và nhà nước.
Nhiều trường hợp, chỉ cần gửi tiền, từ vài trăm đô la đến vài ngàn đô la, tới các “diploma mill” là được cấp văn bằng tiến sĩ tùy ngành nào muốn chọn. Việc cái ông đi 4 lần tổng cộng 8 ngày là được cấp bằng tiến sĩ có thể lại quá công phu và tốn thêm tiền bạc ăn ở, vé máy bay.
Tuần trước, thấy có tin 94 ông bà tiến sĩ bị “nghi” không đủ tiêu chuẩn cứu xét để phong cho danh hiệu “giáo sư.” Trong đó có bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã không được phong hàm giáo sư mà có người đưa ra các dẫn chứng để cho rằng bà không phải là bác sĩ (khám , chữa bệnh) như nhiều người lầm tưởng. (TN)
Tấm hình này thực sự ấn tượng đối với tôi vì nhiều lẽ. Có thể nói, lưu giữ kỷ niệm về một nhân vật chính trị, lồng kính trong ảnh là cái thứ hai ở Việt Nam. Cái đầu tiên đặt trong lăng ở Ba Đình, nhưng đó là do ý chí của nhà cầm quyền.
Lưu niệm vật dụng mà Tổng thống Obama dùng trong một bữa ăn là hành động khởi phát từ lòng quý mến riêng và tự nhiên của vị chủ quán dành cho ông, tức lòng dân, chứ không phải bởi mệnh lệnh áp đặt của cường quyền như trường hợp lồng kính giữ xác ướp.
Mặt khác, đã có vị lãnh đạo nào của đảng cầm quyền và nhà cầm quyền ở Việt Nam hiện nay viếng thăm nơi đâu và làm gì, khiến người dân tự nguyện lưu giữ để kỷ niệm những vật dụng liên quan đến ông hoặc bà ta, với tất cả tấm lòng và thái độ trân trọng như thế chưa?
Sự đón tiếp và lưu giữ kỷ niệm về nguyên thủ quốc gia một nước cựu thù của chế độ, một cách gián tiếp, nói lên niềm khao khát của toàn dân về một thể chế chính trị dân chủ cho phép họ tự do lựa chọn những chính khách tài ba lãnh đạo quốc gia, chứ không buộc phải chấp nhận bị trị bởi một đám cai trị xôi thịt, bất tài vô dụng.
Vì vậy, đối với tôi, lồng kính ở quán bún chả Hương Liên đất Hà Thành là sự bỉ mặt, nếu không nói là lăng mạ, ghê gớm mà dân chúng dành cho giới cai trị hiện nay. Kẻ cai trị, dù cùng dân tộc, vẫn không giành được bất kỳ sự kính trọng tối thiểu nào từ phía những người bị trị ở xứ này.
Ngày 28-9-2017, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng, 31 tuổi, về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước” quy định tại Điều 88, Bộ luật hình sự, một điều luật cực kỳ mơ hồ mà bất kỳ công dân VN nào cũng có thể là nạn nhân của điều luật này – trừ người vừa câm vừa mù chữ.
Vào tháng 11/2015, Nguyễn Viết Dũng bị khởi tố tội ‘Gây rối trật tự công cộng’ do mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh Hà Nội. Sau phiên tòa rất “cong và khai”, Dũng bị tuyên án 15 tháng tù về tội gây rối trật tự công cộng nhưng sau đó được giảm án còn 12 tháng tù.
Ngày 28-3-2018, Dũng sẽ bị tòa án cộng sản đưa ra xử sơ thẩm. Có 2 luật sư bào chữa cho Dũng là luật sư Ngô Anh Tuấn và Luật sư Lê Khả Thành. Chắc chắn một điều: đây lại là phiên tòa rất “cong và khai” như nhà cầm quyền đã xét xử bao nhiêu người yêu nước khác. Đây là trò chơi hèn hạ của họ. Họ sẽ chận mọi nẽo đường dẫn tới tòa án, ngăn cản người thân của Dũng tham dự phiên tòa và tuyên án rất cao để ” mặc cả” ” xuất khẩu” người tù với các nước tiến bộ khác.
TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á
Trời cao có thấu hay chăng Bao người dân đói nhăn răng mỗi ngày Vậy mà cái đảng mặt dầy Lấy tiền xương máu dân xây tượng đài Đúng là có một không hai Việt Nam lãnh đạo có tài chơi ngông Bốn trăm mười một tỷ đồng Của dân đảng lấy như không xây đài Xây đài : ” tổ mẹ chúng mày ! “ Nợ công, tiền thuế ngập đầy tối tăm Trăm dâu cứ đổ đầu tằm Vậy mà dân cứ ngậm tăm cái mồm Cãi nhau thì rất già mồm Khi bị áp bức có mồm như không Cúi đầu trước những bất công Để cho đảng cướp “vặt lông” tới cùng Đến khi bị nhổ sạch lông Cơ hội vùng dậy còn không hỡi người ???
Mai Sương
Tượng đài bà Nguyễn Thị Thứ xây hết 411 tỷ đồng ở Tam Kỳ Quảng Nam lớn nhất ĐNA
LTS: Khoảng 500 giáo viên huyện Krông Pắk, tỉnh Đắk Lắk, đứng trước nguy cơ bị mất việc hàng loạt vì những sai phạm của lãnh đạo tỉnh này, khi họ ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định, trong đó có ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, là người đã ký tuyển dụng hơn 400 giáo viên.
Ông Nguyễn Sỹ Kỷ (phải), Phó Ban Nội chính Tỉnh ủy. Ảnh: báo Đắk Lắk
Năm ngoái, ông Nguyễn Sỹ Kỷ khi đó là Phó ban Nội chính Tỉnh ủy Đắk Lắk, đã từng nhận kỷ luật về vụ tuyển dụng này bằng hình thức… khiển trách. Cũng năm ngoái, người ta phát hiện ra rằng, ông Kỷ có căn biệt thự rất to, xây trái phép trên đất nông nghiệp. Khi mọi người đặt dấu hỏi về khối tài sản này, ông Kỷ biết, đó là tài sản ông tích cóp nhờ vợ buôn bán và ông chạy xe ôm thâu đêm sau giờ làm việc cho nhà nước.
Không rõ vụ xử lý biệt thự xây trái phép của ông Nguyễn Sỹ Kỷ ra sao, nhưng có lẽ lãnh đạo tỉnh Đắk Lắk nên tạo điều kiện cho ông Kỷ “đoái công chuộc tội”, bằng cách để cho ông truyền nghề làm giàu nhờ chạy xe ôm của ông, giúp huấn luyện cho mấy trăm giáo viên sắp bị mất việc có nghề nghiệp sinh sống và làm giàu, để các giáo viên này chẳng những có nghề mưu sinh, mà còn có tiền xây biệt thự giống ông.
Điều bất ngờ là 400 người trong số đó được ký bởi ông Nguyễn Sỹ Kỷ- người nổi tiếng với biệt thự do làm thêm chạy xe ôm.
Các giáo viên bức xúc kéo lên huyện để phản đối việc bị chấm dứt hợp đồng. Ảnh: VNN
Hình ảnh những giáo viên nước mắt lưng tròng nghẹn ngào cầm lá đơn lên huyện phản đối việc họ bỗng dưng bị chấm dứt hợp đồng, lâm vào cảnh thất nghiệp khiến nhiều người cảm thấy nhói lòng.
Trước đó, ngày 9/3, UBND huyện Krông Pắk tổ chức họp, thông báo về việc, sắp tới sẽ tổ chức thi tuyển viên chức giáo viên năm 2017 với chỉ tiêu khoảng 80 người. Điều này đồng nghĩa với việc có hơn 500 người trong tổng số hơn 600 giáo viên đang dạy hợp đồng không đủ điều kiện thi tuyển, họ sẽ mất việc, tự kiếm việc khác.
Về việc tuyển dụng dư thừa hơn 600 giáo viên, UBKT Tỉnh ủy Đắk Lắk đã tiến hành kiểm tra và kết luận, 3 đời chủ tịch UBND huyện Krông Pắk đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hàng trăm giáo viên trái quy định.
Trong đó, ông Nguyễn Sỹ Kỷ (Phó trưởng Ban Nội chính Tỉnh ủy, nguyên chủ tịch UBND huyện Krông Pắk giai đoạn 2011-2016) được xác định đã ký tuyển dụng, chỉ đạo ký tuyển dụng hơn 400 trường hợp.
Ngoài ra, khi làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk, ông Kỷ còn để xảy ra nhiều sai phạm về tài chính, xây biệt thự trên đất nông nghiệp… Ông Kỷ đã bị kỷ luật cảnh cáo về mặt Đảng.
Ngôi biệt thự hoành tráng của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, cựu Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk. Ảnh: VNN
Ông Nguyễn Sỹ Kỷ này hẳn nhiều bạn đọc còn nhớ, chính là người có vợ là chủ nhân của ngôi biệt thự hoành tráng xây trái phép trên đất nông nghiệp ở tổ dân phố 11, phường Ea Tam (TP. Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk). Khi báo chí hỏi đến khu biệt thự xây trên thửa đất có tổng diện tích gần 1 ha này từ đâu mà có, ông Kỷ cho biết, khu đất này do vợ đứng tên và được mua từ khoản tiền lương tích cóp. Theo ông Kỷ, khi mua hiện trạng khu đất đã được chủ đào ao, dựng nhà cấp bốn trên đất.
“Thời kỳ đó cuộc sống khó khăn lắm. Ngày tôi làm ở thanh tra tỉnh, tối thì lo chạy xe ôm thâu đêm. Vợ chồng còn phải nuôi heo, gà cóp nhặt từng đồng” – ông Kỷ phân trần.
Từ đó, ông được dư luận biết đến với thành tích ngày đi làm, tối chạy xe ôm thâu đêm để xây được biệt thự “khủng”.
Vậy còn việc ông Kỷ- khi còn làm Chủ tịch UBND huyện Krông Pắk ký hợp đồng trái quy định với những 400 giáo viên để đến nỗi bây giờ họ lâm vào cảnh sống dở chết dở vì bị chấm dứt hợp đồng, phải ra đường lâm vào cảnh thất nghiệp thì sao? Liệu người ta có thể đặt nghi vấn, việc ký tới 400 hợp đồng tuyển dụng trái quy định đó, có liên quan gì đến ngôi biệt thự mà ông phải vất vả chạy xe ôm thâu đêm mà có được hay không?
Câu trả lời này, chỉ có riêng ông Kỷ mới là người trả lời được.
Chỉ thương cho 500 giáo viên ở huyện Krông Pắk, cho dù ngày hôm qua, UBND tỉnh đã ra quyết định tạm dừng việc chấm dứt hợp đồng với 500 giáo viên này, nhưng rõ ràng, tương lai của họ cũng rất đang mờ mịt, không biết đi đâu về đâu.
Chắc chắn nhiều người trong số họ, nếu thất nghiệp sẽ phải ra đường chạy xe ôm – một nghề khá phổ biến. Chỉ có điều với tài năng và sức vóc của họ, việc hành nghề xe ôm cũng chỉ đủ “vắt mũi đút miệng” chứ khó có thể nào dồn góp để xây nên cái biệt thự hoành tráng như của ông Nguyễn Sỹ Kỷ, người ký hợp đồng trái quy định để tuyển dụng họ.
Một ông lão 78 tuổi bị đột quỵ và được nhanh chóng đưa vào bệnh viện. Ông ta được tiếp Oxy để cứu mạng sống trong 24 tiếng đồng hồ. Sau khoãng thời gian đó sức khỏe ông đã khá hơn, vị bác sĩ trao cho ông hóa đơn viện phí là 500 Bảng Anh, và khi ông lão nhìn thấy hóa đơn ông liền bật khóc. Vị bác sĩ nói với ông là đừng khóc vì ông có thể trả dần dần món tiền này. Nhưng ông lão nói “Tôi khóc đây không phải vì số tiền phải trả, tôi có thể trả hết một lần bằng tiền mặt, tôi khóc đây là bởi vì tôi chỉ xử dụng Oxy trong 24 tiếng mà phải trả 500 Bảng Anh, nhưng tôi đã hít thở miễn phí không khí của Thượng Đế suốt 78 năm nay, nếu phải trả, bác sĩ có biết tôi mắc nợ bao nhiêu không?”
Giờ nói về bạn, người đang đọc câu chuyện này, bạn đang hít thở miễn phí không khí của Thượng Đế hết sức thoải mái mà không phải trả bất cứ chi phí nào sau nhiều năm tháng.
Vui lòng chỉ mất thời gian một vài giây để gửi thông điệp này đến tất cả mối quan hệ của bạn để nhắc lại về món quà miễn phí của Thượng Đế trong cuộc sống.
Bỏ qua điều này nếu bạn sở hữu khí thở của riêng bạn. ( Dịch: Van Minh Nguyen )
Thói ăn cắp vặt không bị ngăn chặn, thiệt hại không chỉ bé như những cái kẹo, hộp kem …, mà khi thành thói quen ăn cắp, thành ăn cắp phổ biến trong cả cộng đồng ( mà ăn cắp, gian dối, tham nhũng bao giờ cũng đi với nhau), nó sẽ thành tính cách dân tộc, nó không chỉ làm tăng chi phí xã hội như phải làm nhiều khoá tốt hơn, nhiều lớp cửa chắc hơn, cần nhiều lớp người giám sát, bảo vệ hơn, chi phí bảo hiểm, tái bảo hiểm đắt hơn …, rồi làm mọi người, ai lúc nào cũng phải lo bị mất cắp khi sống với cộng đồng có nhiều người ăn cắp, không còn thời gian thảnh thơi nghĩ về những điều tốt đẹp, không còn thời gian cho tự do sáng tạo …. điều đó sẽ làm cho thế giới mất niềm tin vào cả dân tộc VN.
Một dân tộc bị mất niềm tin của nhân loại văn minh sẽ là một dân tộc thất bại, một dân tộc bất hạnh.
Hôm nay tôi có chút việc vào 1 siêu thị khá lớn ở Hà Nội mua đồ. Khi ghé qua quầy bán rau quả tươi, thấy có hai chị trẻ trung xinh xắn đang ngồi xổm dưới nền nhặt rau, một trong hai chị còn mặc váy. Mớ rau các chị đang nhặt là rau sống Đà Lạt.
Các chị chỉ lấy phần lõi cho vào túi nilon mang ra cân, bỏ lại hai phần ba lá xanh bên ngoài. Cả khoang rau xanh đã bị hai chị bới tung và để lại toàn lá bị ngắt ra. Thấy tôi đứng nhìn với sự kinh ngạc, hai chị cầm túi rau ngoảnh mặt đi ra chỗ cân.
Đi qua chỗ bán bánh kẹo dời, lại phải chứng kiến một cảnh tượng không đẹp. Vài gia đình có cả bố mẹ và các con nhỏ đứng cạnh quầy bánh kẹo. Một ông bố lấy mấy cái kẹo sô cô la đưa cho đứa con ngồi trên xe hàng, đứa bé bóc ăn. Mẹ đứa trẻ định lấy tiếp mấy cái kẹo đưa cho đứa con lớn hơn đứng cạnh. Nhìn cái cách mà họ bốc mỗi thứ vài cái kẹo dúi cho trẻ con ăn ngay tại chỗ như vậy, tôi đoán là họ không có ý định mang cả con ra chỗ cân hàng để trả tiền cho hai cái kẹo đang ở trong bụng đứa trẻ, nên tôi vội ngăn lại, nói với họ là đồ ăn ở đây phải thanh toán xong mới ăn được. Nhà bốc kẹo sau khi thấy tôi nói vậy thì vội vàng đẩy con đi.
Tôi còn thấy một gia đình khác có em bé đang ngồi trong giỏ hàng bóc thạch ăn, mẹ cháu cũng đang lúi húi nhét mấy thứ nho nhỏ vào túi áo, lúc này tôi mới nhớ ra cần chụp ảnh lại. Lác đác quanh đó có vài nhân viên siêu thị đang đứng giới thiệu mấy thứ hoá mỹ phẩm, không ai để ý gì đến quầy bánh kẹo, cũng không thấy biển báo nhắc nhở gì của siêu thị.
Có lẽ siêu thị lớn cũng không quan tâm lắm việc khác hàng của mình ăn hai bai cái kẹo hoặc nhặt trộm mớ rau trong khi họ có thể tiêu dùng hàng trăm ngàn. Biết đâu trong chiến lược kinh doanh đây cũng là một chiêu để hút khách bình dân?
Nhưng tôi thì thấy buồn. Vì với việc ăn “gian” vài cái kẹo, cây rau tưởng như vô hại đó, những người tiêu dùng vô tình đã tự hình thành cho mình thói quen khôn lỏi và ăn cắp vặt.
Những thói quen hình thành trong vô thức như vậy lại dễ nhân rộng bởi đám đông dân chúng vốn đã quá quen với môi trường sống bon chen từng li. Rồi khi người Việt cho dù đã đủ ăn đủ mặc có tiền đi du lịch nước ngoài nhưng vẫn giữ thói quen đó giao lưu với thế giới văn minh.
Thế nên thỉnh thoảng chúng ta mới đọc được những bài báo nói người Việt từ quan chức tới nhân viên quèn đi công tác nước ngoài ăn cắp đồ trong siêu thị và bị bắt. Thậm chí một số quốc gia còn có cảnh báo trộm cắp bằng tiếng Việt trong siêu thị.
Việc giáo dục những hành vi văn minh trong xã hội hiện nay hầu như đang bị bỏ ngỏ. Không có người làm gương, cũng không có ai lên tiếng, những điều tử tế văn minh sẽ không thể tự nhiên xuất hiện trong xã hội của chúng ta.
Trong cuộc sống, con người có thể gặp rất nhiều bất ngờ. Có vui- buồn, hờn- giận… đan xen, và cũng không thiếu những điều thú vị, đôi khi phải mở tròn xoe đôi mắt để cố gắng tự mình giải thích. Nhưng câu hỏi tại sao ấy vẫn còn để ngỏ chờ chúng ta câu trả lời…
Người lương thiện giúp ai cũng không ngại, chỉ lo vô ý làm gì đó phương hại đến người khác. Họ luôn chỉ nhìn điểm tốt của người khác, nhìn nhận mọi người đều là người tốt, luôn cởi mở không đề phòng ai, thậm chí làm gì cũng nghĩ cho người khác trước. Người lương thiện làm vậy không sai, họ cũng không phải là người ngốc, mà họ hiểu rằng đối xử tốt với người khác chính là đối tốt với bản thân mình.
Xin hãy nhớ, khi bạn làm tổn thương người lương thiện, họ sẽ không chọn làm tổn thương bạn, mà họ sẽ rời xa bạn, không tiếp xúc với bạn nữa. Vì thế bất kể là trong tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình… Xin đừng chà đạp những người lương thiện. ***********
Sau khi nổ súng, người chiến thắng là ai?
Có câu cửa miệng rằng: “Làm hại người khác chính là hủy diệt chính mình.” Cũng có nhiều người không đồng ý với câu nói trên. Nhưng hãy nhìn kỹ bức hình trong bài bạn sẽ thấy được rõ ràng. Con người sinh ra quý nhất ở chỗ lương thiện, người chiến thắng là người có đạo đức, có đức tin, hiểu luật nhân quả. Xin hãy lương thiện với tất cả mọi người, thế giới quá rộng lớn, nhìn thấy nhau thoáng qua cũng không phải là ngẫu nhiên, có thể gặp được nhau chắc chắn là do duyên phận.
– Tại sao chúng ta đối xử với nhau càng ngày càng đề phòng? – Tại sao chúng ta ngày càng thận trọng với cuộc sống? – Tại sao cứ phải sống giả dối?
Ukraine has removed all 1,320 statues of the communist revolutionary Lenin following a government drive to rid the country of Soviet-era symbols. Monuments to the Bolshevik leader have been dismantled in every town, village and city…
1. Đến phi trường Singapore, làm thủ tục nhập cảnh, các bạn nữ bị săm soi, hỏi han đủ điều, bị đưa vô phòng an ninh cách ly để thẩm vấn, thậm chí sau đó bị trục xuất về nước.
2. Đến phi trường nước Đức, làm thủ tục nhập cảnh, xuất trình cuốn passport bìa xanh chữ vàng “socialist republic…”, lập tức sẽ được hỏi “Đến nước Đức làm gì?”, “Ở bao lâu? Khi nào về?”, “Mang theo bao nhiêu tiền?”…
3. Đi du lịch Thái Lan, vô nhà hàng buffet ăn trưa thì đập ngay vào mắt là bảng thông báo chỉ viết bằng tiếng Việt: “Xin vui lòng ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cảm ơn.”
4. Đi du học Nhật Bản, bạn thấy những tờ giấy thông báo dán trên xe bus “Không được vứt rác, hút thuốc bừa bãi trên xe bus”, những tờ giấy cảnh báo dán khắp các siêu thị, shop bán hàng “Ăn cắp là pham tội… Camera đang hoạt động”. Tất cả viết bằng hai thứ tiếng Nhật, Việt.
5. Đi du lịch Hàn Quốc, thỉnh thoảng bạn đọc được cảnh báo bằng song ngữ Hàn-Việt “Không xả rác bừa bãi… Nếu không sẽ bị phạt tiền. Phạt tiền dưới 1 triệu won”.
6. Đi lao động Đài Loan, bạn bắt gặp những cảnh báo răn đe tội ăn cắp vặt bằng song ngữ Trung-Việt ở khắp nơi.
7. Ngồi trong một quán cafe lãng mạn ở Rome (Ý), trong không gian ngập tràn ánh nến và những tiếng nói cười thì thầm, bỗng nghe rú lên tiếng cười hoang dại từ bàn bên vọng lại: “Ối giời ơi! Thế á? Cái Hà nó khoe mua cái túi này ở Milan những 5 nghìn đô cơ đấy!”
8. Đang xếp hàng mua vé vào tham quan bảo tàng Louvre (Paris, Pháp), bỗng một cô gái châu Á tóc đen chen vào trước bạn, nở một nụ cười cầu tài: “Em đang vội. Merci bú ku”.
9. Lang thang trên đường phố Barcelona (Tây Ban Nha), thả hồn theo buổi hoàng hôn nắng nhẹ, mơ màng theo các cô gái tóc vàng gợi cảm, bỗng nghe đâu đây “một câu hò Nghệ Tĩnh”: “Đ*t mẹ! Con nhỏ đang dắt chó đó, vú to vãi luôn mày ạ!”
10. Đi đã rồi, về đến phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục nhập cảnh, anh hải quan cứ cầm cái passport đưa lên đưa xuống, lật qua lật lại, hỏi vặn vẹo đến hơn 10 phút “Đi đâu về?”, “Đi làm gì?”… Đến lúc lấy hành lý thì bị bẻ khóa, rạch ngăn kéo…