VNTB – Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho thấy sự bất mãn gia tăng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

VNTB – Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc cho thấy sự bất mãn gia tăng đối với Đảng Cộng sản Việt Nam

Vũ Quốc Ngữ dịch (VNTB) Khi người dân đổ ra trên nhiều đường phố ở khắp đất nước vào tháng Sáu, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thấy mình đang phải đối mặt với một sự bất mãn của công chúng, bắt đầu từ kế hoạch cho Trung Quốc thuê đất và một luật mới về an ninh mạng.
Khi Việt Nam bị rung chuyển bởi nhiều cuộc biểu tình trên toàn quốc phản đối về một dự luật Đặc khu Kinh tế gây tranh cãi, người dân địa phương đã tràn ra nhiều đường phố ở nhiều thành phố lớn và những tỉnh sẽ bị ảnh hưởng bởi những đặc khu kinh tế. Những người biểu tình đụng độ với cảnh sát, và ở tỉnh Bình Thuận, người biểu tình tấn công một số tòa nhà hành chính và đốt cháy xe.
Điều gây ra sự thất vọng như vậy không phải là viễn cảnh có nhiều đặc khu kinh tế hơn trong nước, mà là do người dân nghi ngờ rằng các công ty Trung Quốc là những người đầu tiên hưởng lợi trong quy định nhà đầu tư nước ngoài có thể thuê đất trong 99 năm, như đề xuất trong dự luật Đặc khu Kinh tế. Dự luật không chỉ rõ các công ty nước ngoài nào sẽ được giao đất, nhưng viễn cảnh nhà đầu tư Trung Quốc chiếm ưu thế trong các đặc khu này đủ để gây ra các cuộc biểu tình chống Trung Quốc với quy mô lớn nhất sau năm 2014, thời điểm Trung Quốc đưa một giàn khoan dầu đặt trong vùng biển thuộc vùng kinh tế độc quyền của Việt Nam.
Những người biểu tình cầm biểu ngữ chống lại chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Trung Quốc Tập Cận Bình tại một công viên ở Hà Nội ngày 05/11/ 2015
Đối với người Việt Nam, Trung Quốc là kẻ giả mạo trứ danh. Câu chuyện xây dựng quốc gia ở Việt Nam phát triển không quá nhiều xung quanh chủ nghĩa cộng sản hoặc “tư tưởng Hồ Chí Minh” mà là xung quanh cuộc chiến của Việt Nam chống lại sự cai trị của nước ngoài. ĐCSVN tự cho mình xứng đáng là độc quyền về quyền lực – không phải vì ý thức hệ của nó, nhưng vì nó là lực lượng dẫn đầu trong chiến tranh chống Pháp và Hoa Kỳ, và sau đó đẩy lùi cuộc xâm lược của Trung Quốc vào năm 1979.
Từ đó, ĐCSVN tự cho mình là một lực lượng được nghiễm nhiên cầm quyền để bảo vệ quốc gia khỏi những kẻ xâm lược nước ngoài, đặc biệt là Trung Quốc. Thực tế hiện nay Việt Nam đang phải đối mặt với sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông: Bắc Kinh liên tục tổ chức tập trận, triển khai vũ khí trên các đảo nhân tạo, và gây áp lực buộc Việt Nam phải dừng dự án khai thác dầu khí, một dự án với Công ty Repsol của Tây Ban Nha .
Nhưng ĐCSVN chỉ có thể tiếp tục quyền lãnh đạo của mình nếu nó coi Trung Quốc như một mối đe doạ bên ngoài. Mặt khác, Việt Nam phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc về thương mại và quan trọng hơn, sự thành công chưa từng có của một nước Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản mang lại tính hợp pháp mạnh mẽ trong nước và quốc tế. ĐCSVN sao chép nhiều mô hình của Trung Quốc và áp dụng nhiều chính sách, ví dụ mới nhất là một chiến dịch chống tham nhũng lớn.
Người Việt không lạ gì với biểu tình
Đối phó với tinh thần chống Trung Quốc ăn sâu trong tâm trí người Việt, và đôi khi sử dụng tinh thần này để tăng cường tính hợp pháp của chính mình, ĐCSVN phải cân bằng sự phản đối của mình với sự hung hãn của Trung Quốc ở Biển Đông. Nhưng với sự phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế, vấn đề không chỉ là chủ nghĩa dân tộc. Thứ nhất, ý tưởng thuê đất cho người nước ngoài trong 99 năm dường như đã được cảnh báo bởi người dân Việt Nam ở thành thị, những người không muốn có số phận giống như Sri Lanka, một quốc gia đã bị buộc phải bàn giao một cảng phía nam cho Trung Quốc với hợp đồng thuê 99 năm vào tháng 12 năm ngoái để trừ nợ với Trung Quốc, mức nợ hiện đang là 8 tỷ đô la. Thứ hai, quyền sử dụng đất là một trong những vấn đề nóng bỏng nhất trong đời sống xã hội Việt Nam, nơi người dân không được tư hữu đất đai và thường xuyên bị nhà nước tịch thu đất. Năm ngoái, dân ở xã Đồng Tâm gần Hà Nội tham gia một cuộc biểu tình với chính quyền địa phương và thậm chí còn bắt giữ nhiều quan chức và cảnh sát làm con tin trong nhiều ngày.
Biểu tình không còn xa lạ với người Việt. Bên cạnh đấu tranh về đất, họ thường xuyên tổ chức biểu tình để phản đối những quy định không công bằng của các nhà máy, tham nhũng, đàn áp tôn giáo và ô nhiễm môi trường – đã có nhiều cuộc biểu tình kéo dài năm 2016 chống lại việc Công ty Formosa xả độc ở ven biển miền Trung. Nhưng tất cả các cuộc biểu tình này thường không mang màu sắc chính trị và hiếm khi nhắm mục tiêu trực tiếp là ĐCSVN.
Các cuộc biểu tình gần đây còn nhắm đến một điều khác nữa. Một vấn đề không kém quan trọng là luật An ninh mạng. Việc bỏ phiếu về dự luật Đặc khu Kinh tế đã bị hoãn lại, nhưng luật An ninh mạng đã được Quốc hội phê duyệt ngay sau khi nổ ra biểu tình, có nghĩa là bây giờ tất cả các công ty Internet sẽ phải lưu trữ dữ liệu của họ tại Việt Nam và theo dõi nội dung như phỉ báng, hoạt động chống nhà nước và “bóp méo lịch sử.”
Cuối cùng, tính chính đáng hợp pháp của ĐCSVN là phát triển kinh tế và phẩm cấp cuộc sống – và đây chính là những vấn đề mà người Việt Nam sẵn lòng đứng lên phản đối, tinh thần chống Trung Quốc đơn thuần chỉ là một chất xúc tác. Luật An ninh mạng dường như không có khả năng ngăn chặn sự tiếp cận của dân số đô thị ngày càng gia tăng với các vấn đề trong nước và quốc tế.
ĐCSVN tự coi mình là một lực lượng chính trị do dân ủng hộ và đã thể hiện khả năng đáng kể trong 30 năm kể từ khi đổi mới theo hướng kinh tế thị trường. Thách thức của đảng hiện nay là làm sao quản lý được sự thay đổi của một xã hội đang phát triển nhanh chóng. Lực lượng lao động chủ yếu là chủ sở hữu và người làm công ở các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ, nhưng phần lớn giá trị xuất khẩu đi vào túi của các công ty nước ngoài, khu vực nhà nước tụt lại phía sau và phần lớn dân số trẻ và hiểu biết về mạng. Ngay bây giờ, hầu hết những người Việt trẻ này bị cô lập với chính trị, nhưng nếu họ được vận động thông qua mạng xã hội và những cuộc biểu tình như trong tháng Sáu,ĐCSVN có thể sẽ phải ở một vị trí hoàn toàn khác.
Không có một quá trình trực tiếp và hấp dẫn để biến tinh thần công chúng thành chính sách, ĐCSVN sau năm 1986 đã lãnh đạo đất nước chỉ bằng suy nghĩ của mình trong khi lại cho rằng mình đại diện cho tất cả nhân dân Việt Nam. Các cuộc biểu tình ở quy mô toàn quốc là hậu quả của những suy nghĩ đó, và chỉ ra những bất ổn của đảng cầm quyền. Điều này có nghĩa là trong việc tìm kiếm sự hài hòa, ĐCSVN sẽ phải mở rộng cơ sở xã hội của mình, tiếp tục đổi mới nội bộ và trở thành nền tảng cho cuộc đối thoại xã hội – hoặc các cuộc biểu tình có nguy cơ mang màu sắc chính trị hơn.

Tác giả Anton Tsvetov là một nhà phân tích Đông Nam Á có trụ sở tại Moscow, Nga. Ông thường xuyên viết về chính trị Đông Nam Á và chính sách của Nga ở châu Á tại @antsvetov.

MỸ SẼ LÊN DANH SÁCH NHỮNG MẶT HÀNG CỦA VIỆT NAM CHỊU THUẾ ĐỂ CÂN BẰNG THÂM HỤT THƯƠNG MẠI.

Image may contain: 1 person, suit and text

Hoai Han Le

MỸ SẼ LÊN DANH SÁCH NHỮNG MẶT HÀNG CỦA VIỆT NAM CHỊU THUẾ ĐỂ CÂN BẰNG THÂM HỤT THƯƠNG MẠI.

Sau Trung quốc là Việt Nam buộc phải san bằng thâm hụt thương mại với Mỹ. Xin điểm lại những “con cá mập” nào sẽ bị Mỹ đưa vào bảng phong thần.

I. Các doanh nghiệp đã bị Mỹ tố cáo lên WTO:

Vào ngày 11/01/2018, Mỹ đã có hồ sơ đệ trình lên Tổ chức Thương mại Thế giới – WTO 8 doanh nghiệp nhà nước chưa được phía Việt Nam đăng ký là doanh nghiệp thương mại Nhà nước theo quy tắc thương mại toàn cầu, cụ thể:

1. Tập đoàn Dầu khí (PetroVietnam);
2. Tổng công ty Dầu (PV Oil);
3. Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex);
4. Công ty Xăng dầu Hàng không (Vinapco/SKYPEC);
5. Tổng công ty Lương thực miền Bắc (Vinafood I);
6. Tổng công ty Lương thực miền Nam (Vinafood II);
7. Công ty Vàng Bạc Đá quý Sài Gòn (SJC);
8. Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin).

II. Các mặt hàng chủ lực của Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ:

Theo số liệu từ cơ quan Hải quan, trong 7 tháng đầu năm 2017, Việt Nam đã xuất sang Mỹ 37 nhóm hàng mang về trên 23,44 tỷ USD. Danh tính và giá trị cụ thể như sau:

1. Hàng dệt, may: 6,925 tỷ USD;
2. Giày dép các loại: 2,891 tỷ USD;
3. Điện thoại các loại & linh kiện: 2,242 tỷ USD;
4. Gỗ và sản phẩm gỗ: 1,78 tỷ USD;
5. Máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện: 1,684 tỷ USD;
6. Máy móc, thiết bị, dụng cụ phụ tùng khác: 1,416 tỷ USD;
7. Túi xách, ví,vali, mũ, ô, dù: 0,816 tỷ USD;
8. Hàng thủy sản: 0,789 tỷ USD;
9. Hạt điều: 0,679 tỷ USD;
10. Phương tiện vận tải và phụ tùng: 0,656 tỷ USD;
11. Cà phê: 0,294 tỷ USD;
12. Sắt thép các loại: 0,249 tỷ USD;
13. Sản phẩm từ chất dẻo: 0,217 tỷ USD;
14. Đồ chơi, dụng cụ thể thao và bộ phận: 0,212 tỷ USD;
15. Sản phẩm từ sắt thép: 0,211 tỷ USD;
16. Hạt tiêu: 0,154 tỷ USD;
17. Đá quý, kim loại quý và sản phẩm: 0,149 tỷ USD;
18. Kim loại thường khác và sản phẩm: 0,146 tỷ USD;
19. Vải mành, vải kỹ thuật khác: 0,091 tỷ USD;
20. Sản phẩm từ cao su: 0,065 tỷ USD;
21. Hàng rau quả: 0,062 tỷ USD;
22. Giấy và các sản phẩm từ giấy: 0,061 tỷ USD;
23. Dầu thô: 0,042 tỷ USD;
24. Máy ảnh, máy quay phim và linh kiện: 0,042 tỷ USD;
25. Dây điện và dây cáp điện: 0,042 tỷ USD;
26. Sản phẩm gốm, sứ: 0,038 tỷ USD;
27. Thủy tinh và các sản phẩm từ thủy tinh: 0,036 tỷ USD;
28. Cao su: 0,032 tỷ USD;
29. Sản phẩm mây, tre, cói và thảm: 0,031 tỷ USD;
30. Nguyên phụ liệu dệt, may, da, giày: 0,026 tỷ USD;
31. Bánh kẹo và các sản phẩm từ ngũ cốc: 0,024 tỷ USD;
32. Hóa chất: 0,019 tỷ USD;
33. Sản phẩm hóa chất: 0,019 tỷ USD;
34. Thức ăn gia súc và nguyên liệu: 0,014 tỷ USD;
35. Xơ, sợi dệt các loại: 0,013 tỷ USD;
36. Gạo: 0,008 tỷ USD;
37. Trà: 0,004 tỷ USD.

Trong bảng danh sách này, Mỹ sẽ ưu tiên áp thuế lên các mặt hàng có tỷ trọng giá trị lớn, thu hút lượng nhân công lao động lớn và đặc biệt là có “yếu tố Trung quốc” mà phía Mỹ đang có trong tay do gián điệp kinh tế cung cấp.

Nếu cộng sản Việt Nam không sợ mất lòng Trunh cộng, tự giác san bằng thâm hụt thương mại với Mỹ bằng cách giảm nhập siêu từ TQ, chuyển sang mua hàng hóa Mỹ với giá trị tương đương giá trị mà VN đã xuất sang Mỹ trong năm 2017 là 32 tỷ USD thì Mỹ sẽ hỗ trợ Việt Nam cường thịnh như ngoại trưởng Pompeo vừa tuyên bố. Ngược lại nếu VN ngoan cố thì cái kết là hàng triệu công nhân Việt sẽ thất nghiệp, hậu quả sẽ có triệu triệu “khối thuốc nổ” mà cuộc biểu tình của công nhân Pouchen vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ so với làn sóng thất nghiệp này sẽ biểu tình. Lúc này cộng sản Việt Nam có cầu viện binh từ Trung cộng sang để đàn áp biểu tình thì cũng bị “đánh tơi bời”.

Triết lý của ông tổng thống thứ 40 của Mỹ là Ronald Regan là “không thể đánh thắng cộng sản bằng vũ khí. Cộng sản chỉ chết dưới chiếc đũa thần kinh tế” mà Liên Xô và Đông Âu, cái nôi của cộng sản đã bị ông giải tán giờ lại được tổng thống đời 45 vận dụng, nâng cấp để tiêu diệt thành trì cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản độc tài. /.
Tran Hung.

Hãy tỉnh mộng quay về với nhân dân và chính nghĩa dân chủ

Lê Công Định

Nhân tin ông Võ Kim Cự định cư tại Canada, ngẫm nghĩ hậu sự của các quan chức cộng sản và những đại gia phất lên nhờ chế độ này, mà thấy lo cho số phận tương lai của họ.

Đừng tưởng rằng cứ cao chạy xa bay ra nước ngoài với tiền bạc và tài sản tham nhũng hoặc trục lợi cất giấu ở các ngân hàng hay quỹ đầu tư nước ngoài là yên phận, là có thể rời bỏ quá khứ tội lỗi vĩnh viễn, để sống nốt những ngày cuối đời yên ả bên cạnh con cháu của mình.

Nói thật, có không ít công cụ pháp lý quốc tế mà chính quyền hậu cộng sản có thể viện đến để truy đòi tận đồng xu cuối cùng trong khối tài sản tham nhũng và trục lợi đó, bất kể chúng đã được chuyển nhượng hoặc che đậy khéo léo bằng nhiều thủ thuật tinh vi khác nhau.

Vì vậy, thay vì cố sức vơ vét để tận thu trong thời khắc suy tàn của chế độ, hãy tỉnh mộng quay về với nhân dân và chính nghĩa dân chủ, nếu không dù một con kiến lẩn trốn giữa sa mạc, người ta cũng sẽ săn lùng để moi lên và gí chết không thương tiếc.

TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

– Đỗ Ngà

Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.

Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.

Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.

Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv… Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.

Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.

Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm”. Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.

Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.

Đừng tìm kiếm “vinh quang muôn năm” bằng con đường bán nước

Đừng tìm kiếm “vinh quang muôn năm” bằng con đường bán nước

Đỗ Ngà

Trong cuộc chiến, nếu bên nào bị ngủm gần hết thì kẻ còn lại bên đó sẽ xảy ra hiện tượng hoang mang. Khi xảy ra hiện tượng hoang mang thì phần lý trí bị mất hoàn toàn, và kẻ sắp bị tiêu diệt bắn giết loạn xạ hòng tìm kiếm con đường sống cho mình. Khi trốn thoát được, kẻ trốn sẽ hoang mang tột độ và tìm cách thay đổi để tồn tại.

Khối XHCN từng ngang ngửa với khối tự do trong “Chiến tranh lạnh”. Thế rồi đến đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, thằng đầu sỏ và đám đàn em XHCN ngủm sạch trơn. Còn lại 4 thằng nằm trong xó xỉnh cách xa thế giới văn minh nên còn tồn tại đến hôm nay. Giờ đây, khối XHCN khi xưa như là một đám tàn quân, nay chúng phải đổi màu để tồn tại. Như những tên tội đồ bại trận đang trốn, mỗi lần nghe đến những gì liên quan đến kẻ chiến thắng thì hoang mang lo sợ. Khi có ai nói đến tự do, dân chủ, nhân quyền thì Cộng sản (CS) căm thù và tìm cách hãm hại. Vì lo sợ nên làm điều dại dột, cả đám lãnh đạo CS đã đem vận mệnh đất nước sang Thành Đô trao cho Tàu để mua lấy sự bảo kê cho Đảng CS Việt Nam.

Đứng về mặt lợi ích dân tộc, cái gọi là XHCN cần phải được vứt đi để cho đất nước có con đường phát triển. Nhưng vứt XHCN thì miếng ăn của Đảng CS mất, nên bọn họ dù có hy sinh giang sơn vẫn bảo vệ chế độ. Xem giang sơn nhẹ, xem miếng ăn trọng mà CS đã quyết định đối đầu với dân. Kể từ đây, mâu thuẫn giữa Đảng CS và dân chỉ có tăng chứ không giảm. Cho nên, với Đảng CS, họ đang xem dân là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp được họ xem là “bạn vàng”, là chỗ dựa để tồn tại chế độ.

Thực trạng bây giờ đã đi quá xa. Đảng CS với 800 tờ báo, mỗi tờ báo có từ vài trăm đến vài ngàn bồi bút sẵn sàng nịnh nọt bảo vệ chế độ. Thế nhưng với lực lượng hùng hậu thế, họ đã bị thua ngay trên mặt trận truyền thông.  Vài chục cây bút trên Facebook mà đã làm cho người dân yêu sự thật và chân lý tìm đến ngày một đông. Chỉ còn những kẻ dốt nát là còn tin cái gọi là “báo chí chính thống” của Đảng CS. Với lực lượng hùng hậu như thế, nhưng Ban Tuyên giáo đã bất lực trong cuộc bút chiến.

Vậy thì Ban Tuyên Giáo của ĐCS đã đối phó bằng cách nào? Họ đã dùng sức mạnh nhà nước cấm, chặn và phá. Họ đạp đổ Hiến pháp, cấm tự do ngôn luận. Như thế chưa đủ, họ dùng lực lượng Dư luận viên đông vô số, và Lực Lượng 47 đông đến 10 ngàn quân để làm một điều bẩn thỉu, đó là đánh dưới thắt lưng những ngòi bút tự do. Họ xúm lại lập nick giả rồi report nick chính chủ để Facebook khóa trang Facebook chính chủ. Trang Đỗ Ngà trước đây là một nạn nhân. Đỗ Ngà chỉ có một mình, hàng vạn tên xúm lại đánh dưới thắt lưng để làm sập trang chính của Đỗ Ngà. Hèn hạ, bẩn thỉu, và khốn nạn là những từ chưa đủ cường độ để mô tả về hành động của chính quyền này.

Đảng CS đã không còn con đường để đồng hành cùng nhân dân nữa. Về cái CNXH đã lộ rõ tất cả chỉ là ảo tưởng mục đích và lạc hậu trong cách tổ chức và vận hành bộ máy nhà nước. Nhân dân đã nhận ra điều này, như kẻ trộm bị điểm mặt, nên Đảng CS rất sợ dân. Chính vì thế nên Đảng CS không thể sát cánh cùng dân để đồng hành cùng quyền lợi dân tộc, cùng quyền lợi đất nước. Họ chọn thế mạnh mà họ đang có để đối đầu với dân, đó là nòng súng, nhà tù, luật rừng, trò bẩn ném đá giấu tay, thủ đoạn, v.v. để đối đầu với nhân dân mình.

Tại Sài Gòn, cứ mỗi Chủ nhật, thử dạo một vòng thành phố thì sẽ thấy, công an, dân phòng, và rào thép gai dựng sẵn để sẵn sàng tác chiến với nhân dân mình, kẻ mà Đảng CS đang xem là kẻ thù đe doạ chế độ. Như những kẻ độc tài CS còn sót lại, Đảng CSVN đang ngửi thấy ngày tàn đến gần nên nó đã bám vào thứ duy nhất nó có đó là súng ống và tội ác. Để chi? Để tìm kiếm sự sống cho Đảng bằng bạo tàn. Nhưng trong lịch sử thế giới, không có một triều đại bạo tàn nào mà không chóng tàn cả. CS cũng không ngoại lệ, dù bán nước thì hậu việc bán buôn, CSVN cũng chả còn độc chiếm quyền lực trên xứ sở này nữa đâu. Bán nước là cách làm nguy hiểm cho đất nước nhưng cũng không bảo đảm quyền lực cho Đảng được bền lâu đâu mà hoang tưởng “quang vinh muôn năm”.

Đ.N.

Nguồn: https://www.facebook.com/dongacanada/posts/107613050159811

Nhà độc tài sắc máu và lãng mạn

Nhà độc tài sắc máu và lãng mạn

Văn Biển

Trong các đời Tổng Bí thư Đảng tiền nhiệm hay kế nhiệm sau này, không ai ngồi ghế lâu như Lê Duẩn – 26 năm. Trong 26 năm đó, Lê Duẩn đủ thời gian để lại nhiều dấu ấn chủ yếu là di họa cho Đất nước và một vài câu chuyện đối với ông ta thì nghiêm túc nhưng với nhân dân lại trở thành hài hước.

Lê Duẩn có hai đặc điểm nổi bật. Vừa sắc máu, vừa lãng mạn. Tưởng như hai tính cách đó kỵ nhau như nước với lửa, nhưng lại hợp nhất trong con người ông.

Chưa có vị Tổng Bí thư nào “oách” như ông. Tự cho là mình có công đầu trong công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhiều lần chỗ này chỗ nọ ông thường chê ông Hồ nhát, sợ không dám đánh Mỹ.

Thép mới trong loạt bài “Thời thắng Mỹ” ca ngợi anh Ba ‘sáng láng hơn cả Bác Hồ’, ‘bản lĩnh hơn Bác Hồ’. Người ta tưởng Lê Duẩn là người chống Trung Quốc. Có chăng chỉ là sau này, khi dã tâm của họ ngày càng bộc lộ một cách trắng trợn. Trước đó, ông ta chính là người ca ngợi, sùng bái Trung Quốc.

Ông ta có câu “Thế giới có Lê-nin, phương Đông có Mao Trạch Đông”, cho rằng Mao Trạch Đông là mẫu mực, Việt Nam buộc phải học theo. Nếu chuyện chỉ có vậy thì không nói làm gì. Lê Duẩn cùng Sáu Thọ, một cặp bài trùng, sau Nghị quyết 9 đã mở ra một chiến dịch lớn chống bọn “xét lại làm tay sai cho địch” (Liên Xô), những người chủ trương hòa bình, sợ Mỹ, không dám đánh Mỹ giải phóng miền Nam. Trong số đó có Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp đứng đầu bảng, với hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn vị tướng tá khác tràn sang cả lĩnh vực văn hóa, văn nghệ. Nạn khủng bố bao trùm cả miền Bắc, “Thiên đường xã hội chủ nghĩa” đang đói ăn, thiếu mặc trầm trọng.

Nhà báo Hồng Hà trong loạt bài đăng ở báo Nhân Dân có đoạn viết: “Khi con thuyền tam bản chở anh Ba trên sông nước Cửu Long thì vận mệnh Tổ Quốc đã được định đoạt từ đó”. Có phải cái không khí lãng mạn của sông nước Cửu Long đã làm nảy nở trong đầu người đứng đầu cả nước sau này cái ý tưởng “Làm chủ tập thể”?

Một hôm văn phòng anh Ba mời nhà Triết học nổi tiếng Trần Đức Thảo – lâu nay bị xếp xó vì dính dáng tới bài viết trên Nhân văn giai phẩm – tới gặp anh Ba. Sau một hồi sôi nổi trình bày ý kiến của mình về “làm chủ tập thể”, tác giả muốn nâng lên thành một học thuyết cách mạng. Nhà triết học ngồi im chăm chú nghe. Giảng giải một hồi anh Ba ngồi chờ ý kiến. Mãi không thấy đối phương nói gì, thư ký anh Ba giục, anh phải nói gì đi chứ. Nhà triết học mãi một hồi lâu mới thốt lên được một câu: “Tôi chẳng hiểu gì cả”.

Rốt cục, tội nghiệp thay cho nhà triết học. Bữa cơm thịt gà dự định đãi vị khách quý sau đó không dùng tới.

Nhà triết học không hiểu là phải. Cả nước không ai hiểu và thế giới cũng không ai hiểu nó – làm chủ tập thể là cái gì?

Chuyện không chỉ dừng lại ở đây.

Trong một buổi nói chuyện với cán bộ, vị Tổng Bí thư được gọi là anh Ba 200 nến (nghe đâu mỹ từ đó được Sáu Thọ tặng lúc hai người còn ở trong Nam) nói với thính giả: “Các đồng chí có biết lịch sử nhân loại có ba phát minh vĩ đại. Mỗi phát minh là một bước ngoặt thay đổi đời sống, một bước tiến nhảy vọt. Phát minh lớn thứ nhất là tìm ra lửa, thoát khỏi đời sống thú vật ăn thịt sống, sống trong tối tăm. Phát minh lớn thứ hai là tìm ra được kim loại và phát minh lớn thứ ba là… Các đồng chí thử đoán xem là gì?

Chờ không thấy ai trả lời, anh Ba 200 nến thủng thẳng nói để gây nên hồi hộp cho đám thính khán giả: “Phát minh lớn thứ ba của nhân loại là làm chủ tập thể”. Cả hội trường im, ngơ ngác không hiểu và không biết nó là cái quái gì. Diễn giả bèn hùng hồn giải thích một hồi. Mặc dầu sau đó có một tràng vỗ tay an ủi nhưng chắc không một ai hiểu gì cả.

Anh Ba còn có những ý tưởng, những câu nói độc đáo. Giữa lúc đất nước kiệt quệ, dân không còn gạo ăn. Anh Ba nói: Chỉ trong 10, 15 năm nữa Việt Nam sẽ đuổi kịp Nhật (nước có nền kinh tế hồi đó đứng thứ nhì thế giới) và người dân Việt Nam sẽ đi trên thảm vàng.

Sau hơn một nửa thế kỷ, câu nói đó chỉ đúng một phần. Một bộ phận, một nhóm lợi ích nhỏ không phải đi trên thảm vàng mà sống trên đống vàng, đống đô la bằng cách rút ruột ngân sách, tiền bán các dự án và hàng trăm cách ám muội nhơ bẩn khác. Còn nhân dân thì vẫn ngày càng nghèo đói xác xơ.

Có hai câu chuyện tự tử thương tâm. Một người mẹ phải tự tử để có tiền bà con phúng điếu nuôi con và được xếp vào diện được “cứu trợ”. Còn người phụ nữ kia giết chết bốn đứa con rồi tự tử chết theo vì không còn cách nào sống. Mình chết rồi chúng nó càng khốn khổ hơn. Đúng như Đạt lai Lạt ma nói: Người cộng sản làm cách mạng không phải để đem lại hạnh phúc cho nhân dân, mà để nhân dân đem lại hạnh phúc cho họ. Điều đó ngày càng rõ thêm.

Anh Ba 200 nến còn nhiều ý tưởng và phát ngôn nổi tiếng khác. Ý tưởng xây dựng Pháo đài Huyện. Trong vòng 10 năm nữa mỗi nhà đều có ti vi, tủ lạnh… Làm như của cải tự nhiên trên trời rơi xuống.

Sau khi anh Ba ra đi, câu chuyện làm chủ tập thể và những điều lãng mạn bi hài khác không còn một ai nhắc đến nữa. Anh Ba trở về với cát bụi, những ý tưởng anh Ba cũng theo tác giả thành cát bụi. Nhưng những chuyện anh Ba làm trước và trong thời gian tại vị chức Tổng Bí thư để lại cho Đất nước nhiều di chứng, nhiều vết thương khó lành.

Có người nghĩ nếu anh Ba sống thêm mươi mười lăm năm nữa chắc anh Ba sẽ đưa đất nước Việt Nam trở lại thời kỳ đồ… đá.

Anh Ba và một số người có ảo tưởng hay hoang tưởng nghĩ rằng đánh giặc giỏi thì làm bất cứ chuyện gì cũng giỏi, từ kinh tế, văn hóa, giáo dục, cho tới triết học. Họ đánh giặc giỏi vì bạo gan dùng máu dân không thương tiếc. Và cũng không cần phải học hành, có học hàm, học vị. Cao tổ nhà Hán xuất thân từ anh mổ lợn. Nguyên Chương người sáng lập ra triều đại nhà Minh nguyên là đầu đảng của băng đảng cướp nổi tiếng. Còn có thể nêu ra nhiều dẫn chứng khác.

Mỹ kêu gọi CSVN trả tự do cho Trần Hoàng Phúc và 2 nhà hoạt động khác

Mỹ kêu gọi CSVN trả tự do cho Trần Hoàng Phúc và 2 nhà hoạt động khác

Tran Hoang Phuc: Sinh viên Trần Hoàng Phúc (bìa trái) tại phiên tòa. (Hình: Sài Gòn Giải Phóng)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 11 Tháng Bảy, Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam phát đi thông cáo với nội dung: “Chúng tôi thất vọng sâu sắc trước việc một phiên tòa phúc thẩm đã giữ nguyên bản án đối với các ông Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc với cáo buộc mơ hồ “Tuyên truyền chống nhà nước”.

“Chúng tôi kêu gọi Việt Nam lập tức trả tự do những cá nhân này và tất cả những tù nhân lương tâm khác, và cho phép các cá nhân tại Việt Nam bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hòa mà không lo sợ bị trừng phạt,” văn bản ghi.

Ông Vũ Quang Thuận, người chủ xướng phong trào Chấn Hưng Nước Việt, cùng anh Hoàng Phúc và ông Nguyễn Văn Điển bị cáo buộc “làm, đăng tải 17 video, clip lên mạng xã hội, Internet và tàng trữ nhiều tài liệu có nội dung phỉ báng chính quyền.”

Theo cáo buộc đăng trên báo Sài Gòn Giải Phóng, Hội Đồng Xét Xử phúc thẩm nhận định các bị cáo có hành vi “tuyên truyền, kích động, kêu gọi chống đối nhà nước, gây hoang mang, dao động trong nhân dân, kích động tư tưởng chán nản nhằm chống lại nhà nước.”

Các bài tường thuật phiên tòa này trên báo “lề phải” không đề cập đến phong trào Chấn Hưng Nước Việt cũng như không dẫn lời tranh biện của luật sư.

Luật Sư Trịnh Vĩnh Phúc, một trong những người bào chữa cho sinh viên Trần Hoàng Phúc, tiết lộ trên trang Facebook cá nhân: “Lời nói sau cùng của Trần Hoàng Phúc là: “Tôi rất “hài lòng” về phiên tòa hôm nay. Phiên tòa này phản ánh đúng bản chất nhà nước CHXHCN Việt Nam, làm rạng danh chế độ chính trị Việt Nam và cho cả thế giới biết nền pháp chế và nhà nước pháp quyền Việt Nam!”

Phiên tòa này cũng gây tranh luận trên mạng xã hội vì bức xúc của các luật sư dự tòa về “sự vắng mặt không lý do” của các giám định viên tư pháp về tư tưởng của Bộ Thông Tin Truyền Thông, cũng như việc anh Hoàng Phúc “bị chủ tọa phiên tòa tước đoạt quyền tự bào chữa một cách thiếu căn cứ và không chính đáng”…

Luật Sư Lê Văn Luân viết về Trần Hoàng Phúc trên trang Facebook cá nhân: “Phúc là người nhiệt huyết và tích cực trong nhận thức chính trị, bày tỏ lòng yêu nước như một người chính trực và có tri thức, ôn hoà và có trách nhiệm với xã hội cũng như tương lai đất nước. Bạn trẻ ấy đối diện với mức án 6 năm tù giam nhưng trong một trạng thái tinh thần lạc quan và nhẹ nhàng. Đó là điều đáng quý và cũng là đáng trọng đối với một công dân đã trưởng thành, nhất là với vị thế một người thuộc thế hệ trẻ của quốc gia. Dù sao, tương lai vẫn còn những hy vọng vì vẫn còn những tia sáng được thắp lên từ hôm nay.”

Trước lúc bị bắt, Trần Hoàng Phúc là thành viên của YSEALI – nhóm Sáng Kiến Lãnh Đạo Đông Nam Á do cựu tổng thống Barack Obama thành lập – và tham gia các hoạt động dân chủ, nhân quyền. Anh được ghi nhận đã học hết năm cuối khoa luật, trường Đại Học Luật thành phố Sài Gòn nhưng vì hoạt động dân chủ nên “không được trao bằng tốt nghiệp.” (T.K.)

Vingroup: thâu tóm đất và thao túng truyền thông Việt Nam?

Vingroup: thâu tóm đất và thao túng truyền thông Việt Nam?

RFA
2018-07-09

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng và một công trình chung cư của tập đoàn Vingroup ở Hà Nội

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng và một công trình chung cư của tập đoàn Vingroup ở Hà Nội

Photo: RFA

Truyền thông trong nước vừa qua loan tải thông tin tập đoàn Vingroup mua lại General Motors của Mỹ và bản quyền sở hữu trí tuệ của BMW; đồng thời, 2 mẫu xe do Vinfast ( công ty con của Vingroup) sản xuất sẽ tham gia triễn lãm xe hơi quôc tế tại Paris (Pháp) và tháng 10 tới đây. Thường thành công của doanh nghiệp được cho là bài học đáng noi theo; tuy nhiên đối với một tập đoàn như Vingroup tại Việt Nam thì lại có nhiều nghi vấn liên quan quá trình hình thành và giàu nhanh của người đứng đầu tập đoàn?

Đài RFA ghi nhận thông tin từ một cán bộ truyền thông muốn giấu tên của tập đoàn Vingroup cho biết, ngay trong buổi làm việc đầu tiên, mọi nhân viên đều phải học thuộc lịch sử hình thành tập đoàn mà theo đó tiền thân của tập đoàn địa ốc lớn nhất Việt Nam hiện nay là một nhà hàng Việt Nam tại thành phố Kharkov (Ucraina) có tên gọi là Nhà hàng Thăng Long. Từ sự phát triển của nhà hàng này mà ông Phạm Nhật Vượng xây dựng được cơ sở tài chính để tiếp tục hình thành tập đoàn Technocom đầu tư vào công nghiệp sản xuất mỳ gói mang thương hiệu Mivina, cung cấp thực phẩm ăn nhanh cho toàn bộ thị trường Ucraina và khu vực lân cận. Đó cũng là tiền đề để năm 2000, Vingroup quay trở lại Việt Nam đầu tư vào thị trường bất động sản nghỉ dưỡng, từ đó xây dựng chung cư cao cấp, phát triển giáo dục, thời trang, thương mại điện tử, nông nghiệp và xe hơi… như hiện nay.

…mỳ tôm cũng chỉ là một ngạch của ông ý thôi, cái ngạch mà người ta có thể nhìn thấy thôi mà còn rất nhiều những ngạch mà người thường không thể nhìn thấy được và nó tạo nên cái khối tài sản khổng lồ của ông ấy như vậy – nhà báo Mạc Việt Hồng

Tuy nhiên, cộng đồng người Việt Nam tại Ucraina nói riêng và ở các nước Đông Âu nói chung đều hiểu rằng hoạt động của Vingroup trước đây không đơn giản chỉ dừng lại ở việc sản xuất mỳ gói và đồ hộp ăn liền. Nhà báo Mạc Việt Hồng từ Ba Lan cho đài RFA biết rõ hơn về điều này:

“Thời kỳ mà các nước Đông Âu trong đó có Ba Lan hay Ucraina mà người ta chuyển đổi chế độ, thời kỳ mà khối XHCN sụp đổ thì nhiều người Việt giàu lên rất nhanh chóng và họ cũng có những hoạt động có thể nói là hợp pháp cũng có mà phi pháp cũng có, rất là đa dạng mà cũng rất phức tạp, khó có thể nói một cách cụ thể. Riêng về trường hợp của ông Phạm Nhật Vượng thì theo ý kiến cá nhân tôi, mỳ tôm cũng chỉ là một ngạch của ông ý thôi, cái ngạch mà người ta có thể nhìn thấy thôi mà còn rất nhiều những ngạch mà người thường không thể nhìn thấy được và nó tạo nên cái khối tài sản khổng lồ của ông ấy như vậy”

Thế nhưng, bên cạnh những thành công mà truyền thông trong nước được phép đăng tải thì những thông tin liên quan đến các hoạt động “ngầm” của Pham Nhật Vượng tại các khu chợ người Việt tại Ucraina lại chỉ được dư luận truyền tai nhau một cách không chính thức. Cụ thể năm 2002, những đơn thư tố cáo được gửi tới Hội người Việt nam tại Ucraina thu thập chữ ký của gần 4000 tiểu thương tại khu chợ Barabacova, thành phố Kharcov (Ucraina) trong đó tố cáo ông  Phạm Nhật Vượng cùng ông Lê Viết Lam (chủ tịch tập đoàn SunGroup) mang danh nghĩa Chủ tịch Hội đồng hương Ucraina – Việt Nam và quản lý khu chợ Barabacova ăn chặn, bóc lột và cướp đoạt tài sản của hàng ngàn tiểu thương tại đây. Tuy nhiên, rất khó để có thể tìm thấy những thông tin này một cách chính thống trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào, thậm chí ngay cả trên các diễn đàn và trang mạng xã hội. Cũng theo nhân viên truyền thông giấu tên của Vingroup, mọi thông tin liên quan đến tập đoàn này đều phải được chính Ban truyền thông của họ kiểm duyệt trước khi gửi ra cho các đơn vị truyền thông nhà nước loan tải.

Nhân viên truyền thông của Vingroup cũng cho biết, trong danh sách khách hàng cư dân hiện sở hữu những căn biệt thư triệu đô của Vingroup có ông Bộ trưởng Thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn, Tổng giám đốc Đài truyền hình quốc gia Trần Bình Minh, Chánh toà án nhân dân tối cao Nguyễn Hoà Bình  cũng như nhiều quan chức cấp cao của nhiều bộ ngành tại Việt Nam. Đặc biêt, phần lớn những căn biệt thự này được trao tặng dưới danh nghĩa quà biếu, tặng hoặc bán lại với mức giá tượng trưng. Nhà báo, nhà quan sát chính trị Trương Duy Nhất đánh giá về điều này:

Khi ông Nguyễn Xuân Phúc vừa lên Thủ tướng có nói “Quy hoạch thủ đô ai cho xây toà nhà cao tầng ở chỗ đó?”.  Chưa tới nửa tiếng sau tất cả các báo đều gỡ lời phát biểu của Thủ tướng mà Thủ tưỡng cũng chẳng dám ý kiến gì – nhà báo Trương Duy Nhất

“Có những doanh nghiệp khác, tập đoàn khác, những nhóm lợi ích kinh tế khác khi đổ bể chuyện gì thì không thể can thiệp được hết các báo, có thể can thiệp vào báo này thì sót báo nọ, can thiệp vào nhóm báo này sẽ lộ nhóm báo khác, nhưng riêng Vingroup gần như thao túng tuyệt đối nền báo chí. Anh em chúng tôi hay nói là bất cứ vấn đề gì nêu về anh em nhà Vượng Vin đều “gỡ ngay trong 1,2 nốt nhạc” Thậm chí lời nói của Thủ tướng yêu cầu sau khi xây toà cao ốc ở Giảng Võ của Tập đoàn Vingroup, khi ông Nguyễn Xuân Phúc vừa lên Thủ tướng có nói “Quy hoạch thủ đô ai cho xây toà nhà cao tầng ở chỗ đó?”. Chưa tới nửa tiếng sau tất cả các báo đều gỡ lời phát biểu của thủ tướng mà Thủ tưỡng cũng chẳng dám ý kiến gì”

Theo nhà báo Trương Duy Nhất, mặc dù là một tập đoàn kinh tế đa ngành nghề nhưng hoạt động sinh lời chính của Vingroup hiện nay vẫn là doanh thu từ bất động sản với việc mua lại thậm chí cưỡng đoạt những dự án địa ốc màu mỡ từ Nam ra Bắc, trên đất liền cho đến các hải đảo, với giá rẻ mạt và bán lại với mức giá chênh lệch gấp hàng chục thậm chí hàng trăm lần. Nhà báo độc lập này nhận định hệ quả sự lớn mạnh của Vingroup kéo theo nỗi thống khổ của biết bao nhiêu người dân bị đẩy đuổi đi, bị tước đoạt cơ hội mưu sinh…

Toàn cảnh khu Trung tâm Triển lãm Giảng Võ 40 năm tuổi ở trung tâm Hà Nội bị phá bỏ để thay bằng khu chung cư và nhà hàng do Vingroup đầu tư. Hình chụp hôm 13/9/2016
Toàn cảnh khu Trung tâm Triển lãm Giảng Võ 40 năm tuổi ở trung tâm Hà Nội bị phá bỏ để thay bằng khu chung cư và nhà hàng do Vingroup đầu tư. Hình chụp hôm 13/9/2016 AFP

Nhà báo Trương Duy Nhất cũng đặt ra những nghi vấn trong đại án AVG mới đây có liên quan đến ông Phạm Nhật Vũ, em trai của ông Phạm Nhật Vượng. Mặc dù đây là nhân tố mắt xích quan trọng của vụ đại án kinh tế có nguy cơ gây thất thoát hàng nghìn tỷ đồng nhưng trên thực tế ông Phạm Nhật Vũ lại hoàn toàn vô can và không bị bất kỳ tờ báo nào nhắc tới. Điều đó khiến nhà báo Trương Duy Nhất đưa ra giả thuyết về những thế lực thực sự đứng đằng sau tập đoàn kinh tế này.

“ Cứ giả sử như có nguồn tiền từ Ucraina trước khi Phạm Nhật Vượng về nước đi, thì đó cũng là cái nguồn nhỏ mà tôi cho rằng không đủ lớn mà nó chỉ đủ sức mạnh để hình thành như Vingroup bây giờ tôi cho rằng có những thế lực của trong nước đứng sau lưng. Trước đây tôi có một số tài liệu về nguồn tài chính của tập đoàn Vingroup thì nguồn tiền vay rất lớn của Tập đoàn Vingroup từ ngân hàng Trung Quốc và đứng sau lưng đó là Trung Quốc”

Ông Trương Duy Nhất cũng lý giải hiện tượng vì sao mặc dù luật đặc khu hành chính đặc biệt chưa được thông qua nhưng Vingroup đã có mặt ở hầu hết các vị trí đắc địa quan trọng với các khu nghỉ dưỡng, vườn thú,  bến cảng… tại Phú Quốc, Vân Đồn và Bắc Vân Phong.

VÕ KIM CỰ LẠI “RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU MÌNH”

Image may contain: 1 person, sitting and indoor
Image may contain: 1 person, sitting and suit
No automatic alt text available.
Image may contain: ocean, sky, outdoor and water

JB Nguyễn Hữu VinhFollow

VÕ KIM CỰ LẠI “RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU MÌNH”

Nhìn tấm ảnh này lại nhớ thơ Chế Lan Viên:

“Đất nước đẹp vô cùng nhưng bác phải ra đi
Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn bác
Mong khi ra ngoài khơi, tàu bị chìm mất xác
Đất nước sạch bóng loài rước voi về giày mả tổ cha ông”
(Nhại Chế Lan Viên)

Hình ảnh của Võ Kim Cự đến tổ chức Di cư Quốc tế IOM xin trợ giúp và xin visa cho bản thân và gia đình đi Canada lan truyền trên mạng đã làm lộ bí mật cái kế “Tẩu vi thượng sách” mà quan chức nhà sản đang đua nhau thực hiện. Những hành động đó để đề phòng hậu họa nhỡ phải vào lò khi Lú không thể che nổi bản thân mình.

Canada hiện là nước chưa có ký kết hiệp định dẫn độ tội phạm với Việt Nam, nên có thể là chỗ trú an toàn cho những quan chức, tội phạm tham nhũng.

Võ Kim Cự là điển hình của quan chức, chính khách cộng sản. Không học hành, không nghề nghiệp, từ thằng cán bộ đoàn vớ vẩn nhưng đầy thủ đoạn đã leo lên đến chức Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Tỉnh Hà Tĩnh vào giai đoạn Tàu đặt giá: “Nếu giải phóng mặt bằng được cho Formosa thì được giữ chân Bí thư Tỉnh ủy”. Và Cự đã sốt sắng vượt quyền ký cho Tàu thuê đất 70 năm, trong khi quyền hạn chỉ là 50 năm với giá thuê rẻ hơn cho không.

Dự án Formosa Hà Tĩnh đã không chỉ gây cho Hà Tĩnh mà cả đất nước một thảm họa khủng khiếp đến bao đời sau.

Còn nhớ, trước kỳ ĐH đảng CSVN vừa rồi, Cự đã lỡ tuổi nghỉ hưu, chỉ còn 2 năm nên không thể tiếp tục giữ BTTU, Cự đã buộc các Tỉnh ủy viên viết đơn tập thể và ký vào để gửi Trung ương đề nghị cho Cự tiếp tục làm nốt nhiệm kỳ nữa. Vậy mà đám Tỉnh ủy viên, trí tuệ của đảng ở Hà Tĩnh vẫn cứ phải thò bút ký mới nhục. Nhưng những động tác đó vẫn không hiệu quả, Cự phải tra trung ương làm chân Liên minh HTX, một cái chân hữu danh vô thực chờ nghỉ hưu.

Thế rồi Formosa bùng nổ thảm họa, Cự được bao che khỏi phải ra trường bắn, cho nghỉ hưu nhưng cách hết mọi chức vụ trước đó. “Đã đau chưa” – Nguyễn Phú Trọng từng nói chuyện hài cộng sản như vậy.

Người dân Hà Tĩnh vẫn nhắc thời Cự đã ban hành nhiều quyết định bất chấp nối đau khổ của người dân, chẳng hạn quyết định “Tận thu thuế cho ngân sách”. Căn cứ vào đó hàng loạt xe tải nhỏ, bán tải của người dân dùng trong việc vận chuyển hàng hóa cho gia đình đều bị Chi cục Thuế Hà Tĩnh tận thu thuế “Kinh doan vận tải” dù xe không để kinh doanh.

Người dân Hà Tĩnh cho biết bao nhiêu nhà thầu đã phất lên ngất ngưởng dưới thời Cự vì làm sân sau cho Cự trong các dự án xây lắp với đủ mọi mánh khóe.

Thời đó, Cự đi đâu thì có một bầy che ô, định đi đái có đứa lại vạch quần sẵn, đi ỉa có đứa cầm giấy lau đít đứng chờ. Nay thì nhiều đứa tránh Cự như tránh hủi.

Người dân Hà Tĩnh vẫn truyền tai nhau câu chuyện rằng: Cự cho là làm ăn được, leo lên được là do dòng họ Võ để lại phúc lộc, nên đã cho xây nhà thờ Họ Võ mênh mông rộng lớn và tốn kém khủng khiếp trên đất nông nghiệp. Nhưng có lẽ dòng họ Võ là dòng họ không dung thứ cho đám bán nước hại dân, rồi lấy những đồng tiền đó xây lăng tô mả làm nhục cha ông, nên nhà thờ xây sắp xong thì Cự ngã ngựa.

Nay, trước tình thế “chết vẫn chưa chắc đã được chôn” với đống tài sản khổng lồ của mình, Cự đã phải tìm đường đến bọn Tư bản giãy chết mong trú thân chăng?

Đây cũng là bài học cho đám quan chức hung hăng, nhe nanh múa vuốt trước những người dân vô tội bị cộng sản đày ải vào những cảnh đời khốn nạn.

Mấy chú công an, tay sai và đám chó săn lâu nhâu vào đây mà học lấy bài học về làm người tử tế.

10/9/2018

Bị cáo là …

Trần Bang

Cám ơn phóng viên Doãn Tấn (TTXVN)

Chụp bức ảnh rất đẹp, và rất thật.

Bị cáo không phải Thuận, không phải Phúc 
Bị cáo là những kẻ thất đức,
Kẻ theo đảng Tàu làm hại Dân Nam
Chúng chính là bè lũ quan tham
Chúng giấu mặt trong những phòng máy lạnh
Chúng ở trong những biệt phủ triệu đô
Chúng lên lớp giảng ro ro về chủ nghĩa …

Image may contain: 2 people, people sitting