
Trần Bang
Vụ án Đắk Nông 23/10/2016 tương tự Nọc Nạn với Pháp chế XHCN, Tòa XHCN xử (12/7/2018) nhóm người chống cướp đất, chống phá nhà là Đặng Văn Hiến bị tử hình, Ninh Viết Bình 18 năm tù, Hà Văn Trường 9 năm tù.
Đả đảo Pháp chế XHCN!


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

Vụ án Đắk Nông 23/10/2016 tương tự Nọc Nạn với Pháp chế XHCN, Tòa XHCN xử (12/7/2018) nhóm người chống cướp đất, chống phá nhà là Đặng Văn Hiến bị tử hình, Ninh Viết Bình 18 năm tù, Hà Văn Trường 9 năm tù.
Đả đảo Pháp chế XHCN!



Đặng Văn Hiến bị tuyên y án tử, người dân la ó phản đối
Ngày 12/7/2018, nhiều người tham dự phiên tòa la ó sau khi nghe hội đồng xét xử tuyên y án tử hình đối với ông Đặng Văn Hiến người nổ súng chống trả đoàn cưỡng chế trái phép của công ty Long Sơn khiến 3 người thiệt mạng, 13 người bị thương hồi tháng 10/2016.
Trong khi đó, tòa án nhân dân cấp cao tại TPHCM quyết định giảm án cho Phó giám đốc công ty Long Sơn là Nghiêm Xuân Thiên Sửu từ 6 năm xuống còn 4 năm tù giam, Trưởng quản lý công ty Long Sơn Phạm Công Thiện từ 4 năm xuống còn 2 năm tù giam.
Ông Ninh Viết Bình giảm từ 20 xuống 18 năm tù; Hà Văn Trường 12 năm còn 9 năm tù. Ông Đoàn Văn Diện được giảm từ 9 tháng tù giam được chuyển thành 9 tháng tù treo về tội che giấu tội phạm.
Mạng báo Zing dẫn thông tin từ phiên tòa cho hay, HĐXX cho rằng các luật sư đưa ra được chứng cứ chứng minh các bị cáo trên có tình tiết giảm nhẹ. Từ đó, HĐXX chấp nhận một phần kháng cáo của các bị cáo.
Sau khi tòa tuyên án, gần trăm người thân của các bị cáo đứng vây trước cửa ra vào phòng xử án của TAND huyện Đăk Lak, buộc lực lượng chức năng phải đưa bị cáo rời tòa bằng cổng sau.
Vụ việc nổ súng khiến 3 người thiệt mạng và 13 người khác bị thương xảy ra vào ngày 23/10/2016 tại tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Dak Nong.
Những người dân trong cuộc cho rằng Công ty Long Sơn, đơn vị nói được giao đất tại tiểu khu 1535, cho người lái xe ủi, máy cày cũng như người dùng hung khí tiến đến phá khu rẫy của một người dân tên Hoàng Văn Thắng.
Những người dân, trong đó có ông Đặng Văn Hiến, dùng súng bắn chỉ thiên để ngăn chặn người của Công ty Long Sơn. Phía người công ty dùng đá ném lại. Ông Đặng Văn Hiến vào nhà và bắn trả vào đoàn người của Công ty Long Sơn.
Ông Hà Văn Trường tiếp đạn cho ông Đặng Văn Hiến và rồi ông Ninh Viết Bình chạy sang hỗ trợ.
Sau khi xảy ra vụ việc, ông Đặng Văn Hiến và ông Hà Văn Trường bỏ trốn xuống huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước. Sau đó hai ông ra đầu thú.
Vụ việc tại tiểu khu 1535, xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức, tỉnh Dak Nong được cho cũng tương tự như một số vụ việc khác mà người bị cưỡng chế đất đai cho là phi pháp. Đơn cử như vụ gia đình Đoàn Văn Vươn, tại Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng cũng phải sử dụng súng và bình ga tự chế để chống lại lực lượng cưỡng chế.


ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Cơ quan chức năng huyện Xuân Lộc vừa bắt quả tang khoảng 14 tấn sầu riêng bị ngâm tẩm “hóa chất lạ” không rõ chủng loại, nguồn gốc cùng nhiều tang vật tại một cơ sở trong huyện này.
Ngày 11 Tháng Bảy, xác nhận với báo Người Lao Động, công an huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai, cho biết đã cùng với lực lượng Quản Lý Thị Trường Đồng Nai bất ngờ kiểm tra cơ sở sơ chế, thu mua trái cây Hùng Thuận ở xã Xuân Định, huyện Xuân Lộc, do ông Nguyễn Thành Tâm (34 tuổi) làm chủ.
Tại đây, lực lượng bắt gặp quả tang nhân công đang quét một loại bột ướt có màu vàng vào cuống trái sầu riêng, rồi đem nhúng vào thùng chứa nước nghi pha hóa chất. Những trái sầu riêng này sau đó được đưa lên kệ để quạt khô, đem dán tem và đóng thùng.
Kiểm tra toàn bộ cơ sở, đoàn còn phát hiện nhiều dụng cụ dùng để tẩm sầu riêng như xô chứa dung dịch lỏng màu vàng; khoảng 20 chai hóa chất có in chữ nhiều nước khác nhau hoặc không dán nhãn, tất cả đều bị cấm sử dụng tại Việt Nam; khoảng 30 kg tem có in nhiều loại chữ ngoại quốc; hàng chục bịch bột màu không nhãn hiệu và một bịch chất kích thích tăng trưởng hiệu Lunar 150WP, dùng để phun trên lá sầu riêng. Tổng cộng 851 thùng sầu riêng với tổng trọng lượng khoảng 14 tấn đã tẩm hóa chất.
Toàn bộ tang vật đã bị tạm giữ để điều tra, đồng thời lấy lời khai những người có liên quan. Kiểm tra sơ khởi cho biết số sầu riêng nghi đã bị ngâm tẩm các loại hóa chất cấm sử dụng trong chế biến và bảo quản trái cây.
Nói với báo Tri Thức Trẻ, Tiến sĩ Vũ Đặng Hoàng, Bộ Môn Hóa Phân Tích và Độc Chất thuộc Đại Học Dược Hà Nội cho biết dung dịch dùng để thúc chín ép trái cây có chứa carbendazim và tebuconazol. Đây là hai hóa chất chủ yếu dùng trị nấm bệnh trên cây trồng và không được phép dùng để thúc chín, hoặc để ủ trái cây tươi lâu, bởi nó không chỉ độc hại cho sức khỏe con người mà còn tác hại cho môi trường.
Theo đó, Carbendazim phá hủy quá trình tháo nếp gấp của nhiễm sắc thể, có thể gây ung thư và vô sinh. Tebuconazol cũng đã bị Cơ Quan Quản Lý Dược và Thực Phẩm Mỹ (FDA) đưa vào danh sách các chất gây ung thư.
Với cách quét trực tiếp ở dạng dung dịch đậm đặc lên cuống trái cây, các chất này chắc chắn sẽ vẫn còn dư lượng khiến gây ra ngộ độc mạn tính với người ăn.
Mặc dù dư lượng carbendazim trong phần cơm của sầu riêng có thể nằm dưới giới hạn cho phép (ở Đài Loan, dư lượng carbendazim trên sầu riêng cho phép là 1mg/kg), nhưng điều này không có nghĩa là an toàn tuyệt đối với những người thường xuyên ăn sầu riêng, do chất này sẽ tích lũy dần dần trong cơ thể gây đột biến tế bào, phát triển khối u. Chất này cũng có thể khiến phụ nữ sinh con quái thai. (Tr.N)
Khi trận chiến mậu dịch xảy ra giữa hai nền kinh tế có sản lượng cao nhất thế giới ở hai bờ Thái Bình Dương, liệu rằng giới đầu tư quốc tế có vì vậy mà tìm vào các thị trường khác, thí dụ như Việt Nam, hay không? Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu chuyện này qua cuộc phỏng vấn chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, như các thị trường quốc tế đã e ngại, mâu thuẫn về mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã tăng cường độ vào Thứ Sáu mùng sáu vừa rồi khi Chính quyền Mỹ bắt đầu nâng thuế nhập nội trên một số hàng hóa của Trung Quốc và phía Bắc Kinh lập tức trả đũa với một quyết định tương tự. Trận chiến mậu dịch giữa hai nền kinh tế có sản lượng cao nhất thế giới sẽ ảnh hưởng ra sao đến các nền kinh tế trên Thái Bình Dương? Câu hỏi này đã được giới đầu tư quan tâm, và riêng với Việt Nam, thì đấy có là cơ hội thu hút đầu tư quốc tế hay không? Nguyên Lam xin đề nghị ông phân tích cho việc đó vì hôm mùng năm vừa qua, tờ South China Morning Post có một bài về triển vọng cho Việt Nam nếu giới đầu tư rút khỏi thị trường Trung Quốc.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi có đọc bài báo và xin nói ngay rằng đánh giá không cao những nhận định của tác giả. Ông ta quá tập trung vào lượng đầu tư đến từ Hong Kong, có tầm nhìn ngắn hạn, lại nhầm nhiều chuyện khi cho rằng đầu tư nước ngoài sẽ rút khỏi thị trường Trung Quốc vì phí tổn nhân công gia tăng nên có thể tìm vào thị trường Việt Nam. Thật ra, triển vọng cho Việt Nam đã có từ năm năm trước và diễn đàn này của chúng ta cũng có đề cập tới.
– Tôi nhớ là trong chương trình phát thanh ngày 14 Tháng Tám năm 2013 rồi một chương trình đầu năm 2014, ngay trước Tết Giáp Ngọ, chúng ta đã phân tích vụ này trong viễn cảnh dài. Ngày nay, chúng ta cũng tránh phản ứng vì mâu thuẫn mậu dịch về mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc.
Nguyên Lam: Nếu vậy, Nguyên Lam xin đề nghị ông trình bày lại bối cảnh của toàn bộ vấn đề cho thính giả của chúng ta.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi xin đi từ yếu tố khách quan của thiên hạ rồi mới nói về những chọn lựa của Việt Nam.
Năng suất công nghiệp của Việt Nam còn thấp mà giáo dục đào tạo lại bất cập cho nên xứ này chỉ làm gia công trong cái khâu sản xuất thấp, để giới đầu tư ngoại quốc kiếm lời. Mà giới đầu tư có ưu thế nhất về kinh tế lẫn chính trị lại là từ Trung Quốc, trong khi nguyên nhiên vật liệu Việt Nam sử dụng cho sản xuất để xuất khẩu cũng đến từ Trung Quốc.
-Nguyễn Xuân Nghĩa
– Đầu tiên, chương trình chuyên đề của chúng ta liên tục nhắc nhở với đánh giá bi quan về thực trạng và tiềm lực kinh tế Trung Quốc, khi thiên hạ còn nói về phép lạ của xứ này. Đến nay, dư luận mới bắt đầu thấy ra những điều ấy. Thứ nhất, đà tăng trưởng của Trung Quốc thiếu phẩm chất và không thể bền vững. Thứ hai, lãnh đạo Bắc Kinh biết là phải chuyển hướng để tránh khủng hoảng. Thứ ba, Trung Quốc hết là hãng xưởng cho các ngành ráp chế nhờ nhân công nhiều và rẻ như trong các thập niên trước. Nếu vậy, khi giới đầu tư rút chạy khỏi thị trường Trung Quốc thì ta phải hỏi là họ có thể chạy đi đâu?
– Câu hỏi kế tiếp là làm sao các nước có thể thu hút được nguồn cung cấp tư bản và kỹ thuật sẽ rút chạy của thiên hạ làm sức đẩy cho mình? Như mọi nước nghèo vừa bước vào giai đoạn khởi phát hay “cất cánh”, Việt Nam cần vốn và kỹ thuật nên phải huy động từ bên ngoài, các quốc gia khác, kể cả Trung Quốc, đều trải qua giai đoạn ấy. Khi đó, vấn đề chủ yếu là Việt Nam có gì hấp dẫn hơn xứ khác để thu hút đầu tư?
Nguyên Lam: Có lẽ quý thính giả thấy ra cách phân tích của ông được diễn đàn chuyên đề này trình bày từ năm năm trước. Ngày nay, bất kể tới mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, tình hình sẽ xoay chuyển ra sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Thời đó, tôi nhớ là đã dự báo rằng có mười mấy quốc gia, khoảng 16 tới 18 nước, nuôi hy vọng trám vào khoảng trống do Trung Quốc để lại khi họ hết là “công xưởng toàn cầu” nhờ nhân công nhiều và rẻ. Trong số các nước đó, dĩ nhiên có Việt Nam và đấy là một cơ hội thoát khỏi bóng rợp của Trung Quốc. Nhưng dường như Việt Nam đã mất cơ hội đó. Bây giờ, chúng ta cần suy nghĩ tiếp…
Nguyên Lam: Ông nói rằng có lẽ Việt Nam đã mất cơ hội đó, khiến Nguyên Lam nhớ đến chương trình tuần trước, khi ông nhấn mạnh đến trình trạng lệ thuộc của kinh tế Việt Nam vào Trung Quốc. Có lẽ chúng ta cần ôn lại chuyện này, cụ thể là vì sao Việt Nam có thể đã mất cơ hội….
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Khách quan mà nói, một quốc gia đang phát triển cần có hạ tầng cơ sở bền vững để tiếp nhận đầu tư về tư bản lẫn kỹ thuật. Hạ tầng cơ sở đó gồm có nhiều loại. Là vật chất như đường xá cầu cống và cả hệ thống bảo vệ môi sinh hay hủy thải phế vật và phát huy điều kiện lao động lành mạnh cho công nhân. Hạ tầng đó cũng có bộ máy hành chính công quyền hữu hiệu và liêm minh và hệ thống ngân hàng có khả năng giải quyết các dịch vụ cần thiết cho sản xuất và xuất khẩu. Trong chu trình sản xuất thì hạ tầng cơ sở còn có ý nghĩa tiếp liệu là lấy nguyên nhiên và vật liệu ở đâu để có sản phẩm hoàn tất tung ra thị trường nội địa hay xuất khẩu? Sau cùng, hạ tầng cơ sơ vô hình mà then chốt nhất là nền tảng luật lệ công khai minh bạch để bảo đảm sân chơi bình đẳng cho doanh nghiệp nội địa và ngoại quốc. Việt Nam thật ra chưa có mấy điều kiện ấy mà cứ tưởng nhân công rẻ là một lợi thế. Ta nên hỏi lại rằng “rẻ so với cái gì”? Khi ấy, ta cần nhìn vào một phạm trù khác là năng suất, với cái gốc là giáo dục đào tạo.
– Năng suất công nghiệp của Việt Nam còn thấp mà giáo dục đào tạo lại bất cập cho nên xứ này chỉ làm gia công trong cái khâu sản xuất thấp, để giới đầu tư ngoại quốc kiếm lời. Mà giới đầu tư có ưu thế nhất về kinh tế lẫn chính trị lại là từ Trung Quốc, trong khi nguyên nhiên vật liệu Việt Nam sử dụng cho sản xuất để xuất khẩu cũng đến từ Trung Quốc! Sự thật phũ phàng là Trung Quốc chỉ vứt lại cho Việt Nam vai trò công xưởng đầy ô nhiễm của họ với thiết bị phế thải. Đặt vấn đề cũ vào bối cảnh mới là mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc, Việt Nam bị Mỹ trừng phạt vì nhập hàng Tầu bán qua Mỹ dưới dạng “sản phẩm chế tạo tại Việt Nam” với trị giá đóng góp thấp. Lãnh đạo Việt Nam cần sách lược khác để vừa thoát khỏi sự khống chế của Trung Quốc vừa phát triển xứ sở.
Nguyên Lam: Chúng ta bước qua phần hai là khi ông nêu câu hỏi về những chọn lựa của Việt Nam. Nguyên Lam xin ông khai triển cho phần này.
Việt Nam nên tránh việc vay vốn cho phát triển mà không nghĩ tới ngày trả nợ. Lồng việc tài trợ vào đầu tư qua các hợp đồng mờ ám là chui đầu vào dây thòng lọng của nhà đầu tư, ở đây là nhà đầu tư Trung Quốc, vốn đã có tham vọng và gian ý.
-Nguyễn Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Lãnh đạo Việt Nam thiếu viễn kiến khi phạm bảy sai lầm sau đây. Thứ nhất là quá lệ thuộc vào đầu tư nước ngoài, thứ hai là lấy nhân công rẻ làm lợi thế thu hút đầu tư đó, thứ ba là không thấy vai trò cốt tủy của năng suất nhờ giáo dục đào tạo, thứ tư là không có ý chí độc lập để tìm lợi thế riêng trong tiến trình sản xuất hầu xây dựng công nghệ nội địa, thứ năm là không muốn thoát ảnh hưởng của kinh tế Trung Quốc chỉ vì điều ấy có lợi cho thiểu số có chức có quyền, thứ sáu là chấp vào đà tăng trưởng mà chẳng thấy tăng trưởng không là phát triển nếu thiếu phẩm chất, gây ô nhiễm môi sinh, bất công xã hội. Rốt cuộc thì Việt Nam lạm thác tài nguyên quốc gia, nhất là đất đai, mà tài nguyên quý nhất là dân trí lại bị coi thường và tụt hậu nếu so với các nước khác. Ngày nay, nếu Việt Nam lại mong là sẽ trám vào khoảng trống do Trung Quốc vứt lại thì sẽ tiếp tục những sai lầm cũ mà không có thời gian bắt kịp thiên hạ. Suy từ đó ra, lãnh đạo Việt Nam nên có những chọn lựa khác. Nếu không, chính người dân sẽ đòi hỏi những chọn lựa khác.
Nguyên Lam: Dùng phương pháp loại suy, hay tự kiểm điểm để loại bỏ những sai lầm cũ, ông cho là lãnh đạo của Việt Nam nên làm những gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi nghĩ những người có chức có quyền và có tiền tại Việt Nam đều biết, và giới chuyên gia trong nước cũng đã nhiều lần cảnh báo mà vô hiệu vì lý do thể chế, nôm na là chính trị.
– Cứ nói lại thì buồn và nhàm, nhưng Việt Nam đã gây cảnh tương tàn Quốc Cộng rồi chiến tranh Nam Bắc trong ba chục năm, từ 1945 tới 1975. Tới khi chiến tranh kết thúc thì mới thấy Trung Quốc chiếm lợi rất lớn và chiếm luôn chủ quyền trên đất liền và biển đảo ngoài khơi qua nhiều đợt xung đột vào các năm 1974, 1979, 1988 và cho tới gần đây. Thuần về kinh tế, Việt Nam tiếp tục làm chiến mã cho Trung Quốc khi doanh nghiệp Việt Nam mua hàng Trung Quốc và dán nhãn “Made in Vietnam” lên trên để bán cho thiên hạ trong khi tuổi trẻ mất tương lai.
– Thế giới có thiện cảm với dân Việt Nam nên sẵn sàng nâng đỡ kinh tế xứ này nhưng sẽ ngần ngại nếu Việt Nam tiếp tục những sai lầm cũ. Ta cũng không quên rằng Á Châu còn nhiều quốc gia khác ngoài Trung Quốc và giới trẻ tại Việt Nam có tiềm năng hợp tác và học hỏi từ các quốc gia đó chứ sẽ không mãi mãi cúi đầu. Bây giờ, căn cứ trên mâu thuẫn mậu dịch giữa Hoa Kỳ với Trung Quốc mà mong Việt Nam sẽ có thể tiếp nhận đẩu tư của Hong Kong thì chẳng khác gì nhuộm lại bộ lông của con chiến mã, nghĩa là vẫn phạm vài sai lầm cũ.
Nguyên Lam: Một cách cụ thể thì ông nghĩ là Việt Nam nên làm những gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi trộm nghĩ Việt Nam nên nhìn xuống cái gốc của kinh tế xã hội là giáo dục đào tạo để nâng cao tay nghề và năng suất dù việc ấy sẽ mất chục năm. Thứ hai là nên đánh giá lại vai trò của đầu tư ngoại quốc, chứ không ưu đãi qua các biện pháp thiển cận như lương lậu và thuế khóa thấp mà bất kể tới môi sinh bị tàn phá. Thứ ba là với tay nghề cao hơn thì nên khuyến khích đầu tư nước ngoài vào những khu vực có trình độ công nghệ hiện đại hơn. Nghĩa là nên nhìn từ viễn ảnh của 10 năm tới về đến hiện tại. Thứ tư, mà rất thời sự chứ cũng chẳng xa vời gì là yếu tố tài trợ: Việt Nam nên tránh việc vay vốn cho phát triển mà không nghĩ tới ngày trả nợ. Lồng việc tài trợ vào đầu tư qua các hợp đồng mờ ám là chui đầu vào dây thòng lọng của nhà đầu tư, ở đây là nhà đầu tư Trung Quốc, vốn đã có tham vọng và gian ý. Nói về những việc cụ thể đó thì tôi không lạc quan vì từ đầu nguồn vẫn là tinh thần lệ thuộc Bắc Kinh của lãnh đạo Việt Nam nên họ mới chạy theo sách lược tai hại này.
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân tích không vui hôm nay.
![]() |
| Những người biểu tình cầm biểu ngữ chống lại chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Trung Quốc Tập Cận Bình tại một công viên ở Hà Nội ngày 05/11/ 2015 |

Sau Trung quốc là Việt Nam buộc phải san bằng thâm hụt thương mại với Mỹ. Xin điểm lại những “con cá mập” nào sẽ bị Mỹ đưa vào bảng phong thần.
I. Các doanh nghiệp đã bị Mỹ tố cáo lên WTO:
Vào ngày 11/01/2018, Mỹ đã có hồ sơ đệ trình lên Tổ chức Thương mại Thế giới – WTO 8 doanh nghiệp nhà nước chưa được phía Việt Nam đăng ký là doanh nghiệp thương mại Nhà nước theo quy tắc thương mại toàn cầu, cụ thể:
1. Tập đoàn Dầu khí (PetroVietnam);
2. Tổng công ty Dầu (PV Oil);
3. Tập đoàn Xăng dầu (Petrolimex);
4. Công ty Xăng dầu Hàng không (Vinapco/SKYPEC);
5. Tổng công ty Lương thực miền Bắc (Vinafood I);
6. Tổng công ty Lương thực miền Nam (Vinafood II);
7. Công ty Vàng Bạc Đá quý Sài Gòn (SJC);
8. Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin).
II. Các mặt hàng chủ lực của Việt Nam xuất khẩu sang Mỹ:
Theo số liệu từ cơ quan Hải quan, trong 7 tháng đầu năm 2017, Việt Nam đã xuất sang Mỹ 37 nhóm hàng mang về trên 23,44 tỷ USD. Danh tính và giá trị cụ thể như sau:
1. Hàng dệt, may: 6,925 tỷ USD;
2. Giày dép các loại: 2,891 tỷ USD;
3. Điện thoại các loại & linh kiện: 2,242 tỷ USD;
4. Gỗ và sản phẩm gỗ: 1,78 tỷ USD;
5. Máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện: 1,684 tỷ USD;
6. Máy móc, thiết bị, dụng cụ phụ tùng khác: 1,416 tỷ USD;
7. Túi xách, ví,vali, mũ, ô, dù: 0,816 tỷ USD;
8. Hàng thủy sản: 0,789 tỷ USD;
9. Hạt điều: 0,679 tỷ USD;
10. Phương tiện vận tải và phụ tùng: 0,656 tỷ USD;
11. Cà phê: 0,294 tỷ USD;
12. Sắt thép các loại: 0,249 tỷ USD;
13. Sản phẩm từ chất dẻo: 0,217 tỷ USD;
14. Đồ chơi, dụng cụ thể thao và bộ phận: 0,212 tỷ USD;
15. Sản phẩm từ sắt thép: 0,211 tỷ USD;
16. Hạt tiêu: 0,154 tỷ USD;
17. Đá quý, kim loại quý và sản phẩm: 0,149 tỷ USD;
18. Kim loại thường khác và sản phẩm: 0,146 tỷ USD;
19. Vải mành, vải kỹ thuật khác: 0,091 tỷ USD;
20. Sản phẩm từ cao su: 0,065 tỷ USD;
21. Hàng rau quả: 0,062 tỷ USD;
22. Giấy và các sản phẩm từ giấy: 0,061 tỷ USD;
23. Dầu thô: 0,042 tỷ USD;
24. Máy ảnh, máy quay phim và linh kiện: 0,042 tỷ USD;
25. Dây điện và dây cáp điện: 0,042 tỷ USD;
26. Sản phẩm gốm, sứ: 0,038 tỷ USD;
27. Thủy tinh và các sản phẩm từ thủy tinh: 0,036 tỷ USD;
28. Cao su: 0,032 tỷ USD;
29. Sản phẩm mây, tre, cói và thảm: 0,031 tỷ USD;
30. Nguyên phụ liệu dệt, may, da, giày: 0,026 tỷ USD;
31. Bánh kẹo và các sản phẩm từ ngũ cốc: 0,024 tỷ USD;
32. Hóa chất: 0,019 tỷ USD;
33. Sản phẩm hóa chất: 0,019 tỷ USD;
34. Thức ăn gia súc và nguyên liệu: 0,014 tỷ USD;
35. Xơ, sợi dệt các loại: 0,013 tỷ USD;
36. Gạo: 0,008 tỷ USD;
37. Trà: 0,004 tỷ USD.
Trong bảng danh sách này, Mỹ sẽ ưu tiên áp thuế lên các mặt hàng có tỷ trọng giá trị lớn, thu hút lượng nhân công lao động lớn và đặc biệt là có “yếu tố Trung quốc” mà phía Mỹ đang có trong tay do gián điệp kinh tế cung cấp.
Nếu cộng sản Việt Nam không sợ mất lòng Trunh cộng, tự giác san bằng thâm hụt thương mại với Mỹ bằng cách giảm nhập siêu từ TQ, chuyển sang mua hàng hóa Mỹ với giá trị tương đương giá trị mà VN đã xuất sang Mỹ trong năm 2017 là 32 tỷ USD thì Mỹ sẽ hỗ trợ Việt Nam cường thịnh như ngoại trưởng Pompeo vừa tuyên bố. Ngược lại nếu VN ngoan cố thì cái kết là hàng triệu công nhân Việt sẽ thất nghiệp, hậu quả sẽ có triệu triệu “khối thuốc nổ” mà cuộc biểu tình của công nhân Pouchen vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ so với làn sóng thất nghiệp này sẽ biểu tình. Lúc này cộng sản Việt Nam có cầu viện binh từ Trung cộng sang để đàn áp biểu tình thì cũng bị “đánh tơi bời”.
Triết lý của ông tổng thống thứ 40 của Mỹ là Ronald Regan là “không thể đánh thắng cộng sản bằng vũ khí. Cộng sản chỉ chết dưới chiếc đũa thần kinh tế” mà Liên Xô và Đông Âu, cái nôi của cộng sản đã bị ông giải tán giờ lại được tổng thống đời 45 vận dụng, nâng cấp để tiêu diệt thành trì cuối cùng của chủ nghĩa cộng sản độc tài. /.
Tran Hung.

Đừng tưởng rằng cứ cao chạy xa bay ra nước ngoài với tiền bạc và tài sản tham nhũng hoặc trục lợi cất giấu ở các ngân hàng hay quỹ đầu tư nước ngoài là yên phận, là có thể rời bỏ quá khứ tội lỗi vĩnh viễn, để sống nốt những ngày cuối đời yên ả bên cạnh con cháu của mình.
Nói thật, có không ít công cụ pháp lý quốc tế mà chính quyền hậu cộng sản có thể viện đến để truy đòi tận đồng xu cuối cùng trong khối tài sản tham nhũng và trục lợi đó, bất kể chúng đã được chuyển nhượng hoặc che đậy khéo léo bằng nhiều thủ thuật tinh vi khác nhau.
Vì vậy, thay vì cố sức vơ vét để tận thu trong thời khắc suy tàn của chế độ, hãy tỉnh mộng quay về với nhân dân và chính nghĩa dân chủ, nếu không dù một con kiến lẩn trốn giữa sa mạc, người ta cũng sẽ săn lùng để moi lên và gí chết không thương tiếc.
TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?
– Đỗ Ngà
Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.
Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.
Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy giá một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.
Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.
Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv… Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.
Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.
Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy xem những gì Cộng Sản làm”. Và xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay Trung Cộng.
Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai thì mỗi người dân chúng ta trong mắt CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.
Trong cuộc chiến, nếu bên nào bị ngủm gần hết thì kẻ còn lại bên đó sẽ xảy ra hiện tượng hoang mang. Khi xảy ra hiện tượng hoang mang thì phần lý trí bị mất hoàn toàn, và kẻ sắp bị tiêu diệt bắn giết loạn xạ hòng tìm kiếm con đường sống cho mình. Khi trốn thoát được, kẻ trốn sẽ hoang mang tột độ và tìm cách thay đổi để tồn tại.
Khối XHCN từng ngang ngửa với khối tự do trong “Chiến tranh lạnh”. Thế rồi đến đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, thằng đầu sỏ và đám đàn em XHCN ngủm sạch trơn. Còn lại 4 thằng nằm trong xó xỉnh cách xa thế giới văn minh nên còn tồn tại đến hôm nay. Giờ đây, khối XHCN khi xưa như là một đám tàn quân, nay chúng phải đổi màu để tồn tại. Như những tên tội đồ bại trận đang trốn, mỗi lần nghe đến những gì liên quan đến kẻ chiến thắng thì hoang mang lo sợ. Khi có ai nói đến tự do, dân chủ, nhân quyền thì Cộng sản (CS) căm thù và tìm cách hãm hại. Vì lo sợ nên làm điều dại dột, cả đám lãnh đạo CS đã đem vận mệnh đất nước sang Thành Đô trao cho Tàu để mua lấy sự bảo kê cho Đảng CS Việt Nam.
Đứng về mặt lợi ích dân tộc, cái gọi là XHCN cần phải được vứt đi để cho đất nước có con đường phát triển. Nhưng vứt XHCN thì miếng ăn của Đảng CS mất, nên bọn họ dù có hy sinh giang sơn vẫn bảo vệ chế độ. Xem giang sơn nhẹ, xem miếng ăn trọng mà CS đã quyết định đối đầu với dân. Kể từ đây, mâu thuẫn giữa Đảng CS và dân chỉ có tăng chứ không giảm. Cho nên, với Đảng CS, họ đang xem dân là kẻ thù, còn kẻ thù truyền kiếp được họ xem là “bạn vàng”, là chỗ dựa để tồn tại chế độ.
Thực trạng bây giờ đã đi quá xa. Đảng CS với 800 tờ báo, mỗi tờ báo có từ vài trăm đến vài ngàn bồi bút sẵn sàng nịnh nọt bảo vệ chế độ. Thế nhưng với lực lượng hùng hậu thế, họ đã bị thua ngay trên mặt trận truyền thông. Vài chục cây bút trên Facebook mà đã làm cho người dân yêu sự thật và chân lý tìm đến ngày một đông. Chỉ còn những kẻ dốt nát là còn tin cái gọi là “báo chí chính thống” của Đảng CS. Với lực lượng hùng hậu như thế, nhưng Ban Tuyên giáo đã bất lực trong cuộc bút chiến.
Vậy thì Ban Tuyên Giáo của ĐCS đã đối phó bằng cách nào? Họ đã dùng sức mạnh nhà nước cấm, chặn và phá. Họ đạp đổ Hiến pháp, cấm tự do ngôn luận. Như thế chưa đủ, họ dùng lực lượng Dư luận viên đông vô số, và Lực Lượng 47 đông đến 10 ngàn quân để làm một điều bẩn thỉu, đó là đánh dưới thắt lưng những ngòi bút tự do. Họ xúm lại lập nick giả rồi report nick chính chủ để Facebook khóa trang Facebook chính chủ. Trang Đỗ Ngà trước đây là một nạn nhân. Đỗ Ngà chỉ có một mình, hàng vạn tên xúm lại đánh dưới thắt lưng để làm sập trang chính của Đỗ Ngà. Hèn hạ, bẩn thỉu, và khốn nạn là những từ chưa đủ cường độ để mô tả về hành động của chính quyền này.
Đảng CS đã không còn con đường để đồng hành cùng nhân dân nữa. Về cái CNXH đã lộ rõ tất cả chỉ là ảo tưởng mục đích và lạc hậu trong cách tổ chức và vận hành bộ máy nhà nước. Nhân dân đã nhận ra điều này, như kẻ trộm bị điểm mặt, nên Đảng CS rất sợ dân. Chính vì thế nên Đảng CS không thể sát cánh cùng dân để đồng hành cùng quyền lợi dân tộc, cùng quyền lợi đất nước. Họ chọn thế mạnh mà họ đang có để đối đầu với dân, đó là nòng súng, nhà tù, luật rừng, trò bẩn ném đá giấu tay, thủ đoạn, v.v. để đối đầu với nhân dân mình.
Tại Sài Gòn, cứ mỗi Chủ nhật, thử dạo một vòng thành phố thì sẽ thấy, công an, dân phòng, và rào thép gai dựng sẵn để sẵn sàng tác chiến với nhân dân mình, kẻ mà Đảng CS đang xem là kẻ thù đe doạ chế độ. Như những kẻ độc tài CS còn sót lại, Đảng CSVN đang ngửi thấy ngày tàn đến gần nên nó đã bám vào thứ duy nhất nó có đó là súng ống và tội ác. Để chi? Để tìm kiếm sự sống cho Đảng bằng bạo tàn. Nhưng trong lịch sử thế giới, không có một triều đại bạo tàn nào mà không chóng tàn cả. CS cũng không ngoại lệ, dù bán nước thì hậu việc bán buôn, CSVN cũng chả còn độc chiếm quyền lực trên xứ sở này nữa đâu. Bán nước là cách làm nguy hiểm cho đất nước nhưng cũng không bảo đảm quyền lực cho Đảng được bền lâu đâu mà hoang tưởng “quang vinh muôn năm”.
Đ.N.
Nguồn: https://www.facebook.com/dongacanada/posts/107613050159811
Văn Biển
Trong các đời Tổng Bí thư Đảng tiền nhiệm hay kế nhiệm sau này, không ai ngồi ghế lâu như Lê Duẩn – 26 năm. Trong 26 năm đó, Lê Duẩn đủ thời gian để lại nhiều dấu ấn chủ yếu là di họa cho Đất nước và một vài câu chuyện đối với ông ta thì nghiêm túc nhưng với nhân dân lại trở thành hài hước.
Lê Duẩn có hai đặc điểm nổi bật. Vừa sắc máu, vừa lãng mạn. Tưởng như hai tính cách đó kỵ nhau như nước với lửa, nhưng lại hợp nhất trong con người ông.
Chưa có vị Tổng Bí thư nào “oách” như ông. Tự cho là mình có công đầu trong công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, nhiều lần chỗ này chỗ nọ ông thường chê ông Hồ nhát, sợ không dám đánh Mỹ.
Thép mới trong loạt bài “Thời thắng Mỹ” ca ngợi anh Ba ‘sáng láng hơn cả Bác Hồ’, ‘bản lĩnh hơn Bác Hồ’. Người ta tưởng Lê Duẩn là người chống Trung Quốc. Có chăng chỉ là sau này, khi dã tâm của họ ngày càng bộc lộ một cách trắng trợn. Trước đó, ông ta chính là người ca ngợi, sùng bái Trung Quốc.
Ông ta có câu “Thế giới có Lê-nin, phương Đông có Mao Trạch Đông”, cho rằng Mao Trạch Đông là mẫu mực, Việt Nam buộc phải học theo. Nếu chuyện chỉ có vậy thì không nói làm gì. Lê Duẩn cùng Sáu Thọ, một cặp bài trùng, sau Nghị quyết 9 đã mở ra một chiến dịch lớn chống bọn “xét lại làm tay sai cho địch” (Liên Xô), những người chủ trương hòa bình, sợ Mỹ, không dám đánh Mỹ giải phóng miền Nam. Trong số đó có Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp đứng đầu bảng, với hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn vị tướng tá khác tràn sang cả lĩnh vực văn hóa, văn nghệ. Nạn khủng bố bao trùm cả miền Bắc, “Thiên đường xã hội chủ nghĩa” đang đói ăn, thiếu mặc trầm trọng.
Nhà báo Hồng Hà trong loạt bài đăng ở báo Nhân Dân có đoạn viết: “Khi con thuyền tam bản chở anh Ba trên sông nước Cửu Long thì vận mệnh Tổ Quốc đã được định đoạt từ đó”. Có phải cái không khí lãng mạn của sông nước Cửu Long đã làm nảy nở trong đầu người đứng đầu cả nước sau này cái ý tưởng “Làm chủ tập thể”?
Một hôm văn phòng anh Ba mời nhà Triết học nổi tiếng Trần Đức Thảo – lâu nay bị xếp xó vì dính dáng tới bài viết trên Nhân văn giai phẩm – tới gặp anh Ba. Sau một hồi sôi nổi trình bày ý kiến của mình về “làm chủ tập thể”, tác giả muốn nâng lên thành một học thuyết cách mạng. Nhà triết học ngồi im chăm chú nghe. Giảng giải một hồi anh Ba ngồi chờ ý kiến. Mãi không thấy đối phương nói gì, thư ký anh Ba giục, anh phải nói gì đi chứ. Nhà triết học mãi một hồi lâu mới thốt lên được một câu: “Tôi chẳng hiểu gì cả”.
Rốt cục, tội nghiệp thay cho nhà triết học. Bữa cơm thịt gà dự định đãi vị khách quý sau đó không dùng tới.
Nhà triết học không hiểu là phải. Cả nước không ai hiểu và thế giới cũng không ai hiểu nó – làm chủ tập thể là cái gì?
Chuyện không chỉ dừng lại ở đây.
Trong một buổi nói chuyện với cán bộ, vị Tổng Bí thư được gọi là anh Ba 200 nến (nghe đâu mỹ từ đó được Sáu Thọ tặng lúc hai người còn ở trong Nam) nói với thính giả: “Các đồng chí có biết lịch sử nhân loại có ba phát minh vĩ đại. Mỗi phát minh là một bước ngoặt thay đổi đời sống, một bước tiến nhảy vọt. Phát minh lớn thứ nhất là tìm ra lửa, thoát khỏi đời sống thú vật ăn thịt sống, sống trong tối tăm. Phát minh lớn thứ hai là tìm ra được kim loại và phát minh lớn thứ ba là… Các đồng chí thử đoán xem là gì?”
Chờ không thấy ai trả lời, anh Ba 200 nến thủng thẳng nói để gây nên hồi hộp cho đám thính khán giả: “Phát minh lớn thứ ba của nhân loại là làm chủ tập thể”. Cả hội trường im, ngơ ngác không hiểu và không biết nó là cái quái gì. Diễn giả bèn hùng hồn giải thích một hồi. Mặc dầu sau đó có một tràng vỗ tay an ủi nhưng chắc không một ai hiểu gì cả.
Anh Ba còn có những ý tưởng, những câu nói độc đáo. Giữa lúc đất nước kiệt quệ, dân không còn gạo ăn. Anh Ba nói: Chỉ trong 10, 15 năm nữa Việt Nam sẽ đuổi kịp Nhật (nước có nền kinh tế hồi đó đứng thứ nhì thế giới) và người dân Việt Nam sẽ đi trên thảm vàng.
Sau hơn một nửa thế kỷ, câu nói đó chỉ đúng một phần. Một bộ phận, một nhóm lợi ích nhỏ không phải đi trên thảm vàng mà sống trên đống vàng, đống đô la bằng cách rút ruột ngân sách, tiền bán các dự án và hàng trăm cách ám muội nhơ bẩn khác. Còn nhân dân thì vẫn ngày càng nghèo đói xác xơ.
Có hai câu chuyện tự tử thương tâm. Một người mẹ phải tự tử để có tiền bà con phúng điếu nuôi con và được xếp vào diện được “cứu trợ”. Còn người phụ nữ kia giết chết bốn đứa con rồi tự tử chết theo vì không còn cách nào sống. Mình chết rồi chúng nó càng khốn khổ hơn. Đúng như Đạt lai Lạt ma nói: Người cộng sản làm cách mạng không phải để đem lại hạnh phúc cho nhân dân, mà để nhân dân đem lại hạnh phúc cho họ. Điều đó ngày càng rõ thêm.
Anh Ba 200 nến còn nhiều ý tưởng và phát ngôn nổi tiếng khác. Ý tưởng xây dựng Pháo đài Huyện. Trong vòng 10 năm nữa mỗi nhà đều có ti vi, tủ lạnh… Làm như của cải tự nhiên trên trời rơi xuống.
Sau khi anh Ba ra đi, câu chuyện làm chủ tập thể và những điều lãng mạn bi hài khác không còn một ai nhắc đến nữa. Anh Ba trở về với cát bụi, những ý tưởng anh Ba cũng theo tác giả thành cát bụi. Nhưng những chuyện anh Ba làm trước và trong thời gian tại vị chức Tổng Bí thư để lại cho Đất nước nhiều di chứng, nhiều vết thương khó lành.
Có người nghĩ nếu anh Ba sống thêm mươi mười lăm năm nữa chắc anh Ba sẽ đưa đất nước Việt Nam trở lại thời kỳ đồ… đá.
Anh Ba và một số người có ảo tưởng hay hoang tưởng nghĩ rằng đánh giặc giỏi thì làm bất cứ chuyện gì cũng giỏi, từ kinh tế, văn hóa, giáo dục, cho tới triết học. Họ đánh giặc giỏi vì bạo gan dùng máu dân không thương tiếc. Và cũng không cần phải học hành, có học hàm, học vị. Cao tổ nhà Hán xuất thân từ anh mổ lợn. Nguyên Chương người sáng lập ra triều đại nhà Minh nguyên là đầu đảng của băng đảng cướp nổi tiếng. Còn có thể nêu ra nhiều dẫn chứng khác.