Lời Chúa

 8 “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục.

29 Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em.

30 Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi.

31 Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.

32 “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

33 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

Tiến sĩ VÕ ĐÌNH TUẤN lọt vào danh sách 100 thiên tài đương đại

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.

[https://usis.us]

Lê Ngọc Thanh

Võ Đình Tuấn (11/4/1948) sinh ở Nha Trang. Từ bé, ông bắt đầu tự làm các đồ chơi cho mình khi còn nhỏ. Dưới sự khuyến khích của cha, ông đi theo con đường học tập để trở thành một nhà khoa học.

Năm 17 tuổi, tốt nghiệp trung học ở Việt Nam, Võ Đình Tuấn sang Thụy Sĩ du học và lấy bằng cử nhân vật lý năm 1971. Bốn năm sau, Tuấn bảo vệ thành công luận án tiến sĩ (TS) hóa lý tại Viện Công nghệ Liên bang Thụy Sĩ (ETH) ở Zurich.

Năm 1975, ông sang định cư tại Mỹ. Hai năm sau, ông là nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại ORNL.
Bằng phát minh đầu tiên của Võ Đình Tuấn trao cho sáng chế “Băng dán cứu sinh” (1987) là một loại băng rất nhỏ và dễ sản xuất hàng loạt, dùng để gắn vào áo của công nhân khi họ làm việc trong những môi trường có nguy cơ cao, nhằm ghi lại các thông số của loại chất độc hại mà họ bị mắc phải trong quá trình lao động.

Chỉ cần 11 giây người ta đã biết mình bị ngộ độc ở mức độ nào và chữa chạy ngay mà không cần phải đưa vào bệnh viện, rồi phải tốn thì giờ lấy máu, nước tiểu để xét nghiệm.

Ngoài ra, TS Tuấn còn nghiên cứu cải tiến những công nghệ mới như: bộ phận cảm ứng quang học nano có khả năng phát hiện những thay đổi phân tử ở cấp độ tế bào; công nghệ mạch điện tử sinh-quang học siêu nhỏ (“chip” sinh-quang học) giúp việc thí nghiệm hóa học trở nên dễ dàng hơn và ít tốn kém hơn; quang học lượng tử giúp cho việc truyền những dữ liệu y khoa cá nhân trở nên an toàn hơn.

Sau gần 30 năm hoạt động khoa học, TS Tuấn là tác giả của trên 30 bằng phát minh và sáng chế đang được ứng dụng rộng rãi trong các lĩnh vực môi trường, sinh học, y học… Các viện nghiên cứu lớn đã sử dụng kỹ thuật của ông như Viện Ung thư quốc gia Hoa Kỳ và hầu như tất cả bệnh viện của Mỹ đều áp dụng phương pháp và thiết bị chẩn đoán của ông.

Tiến sĩ Võ Đình Tuấn còn là viện sĩ Viện Hóa học Mỹ và là biên tập viên cũng như cố vấn của nhiều tạp chí quốc tế chuyên ngành. Ông còn là tác giả của 330 bài viết được công bố trên các báo và tạp chí. Ông cũng là tác giả của 6 cuốn sách về các đề tài khoa học và là giảng viên tại nhiều trường đại học.

TS Tuấn đã đoạt năm giải thưởng nghiên cứu và phát triển (R&D) vào các năm 1981, 1987, 1992, 1994 và 1996. Năm 1988, ông vinh dự được Hiệp hội Quang phổ học ứng dụng trao tặng huy chương vàng; năm 1989, ông là người đoạt giải Languedoc-Rousillon của Pháp. Ông cũng là người 2 lần đoạt giải chuyển giao công nghệ của Federal Laboratory Consortium (năm 1986 và 1995).

Năm 1992, ông phát minh một hệ thống lưu trữ quang học (SERODS) dùng trong các bộ nhớ máy tính, cơ sở dữ liệu y tế và cả NASA cũng dùng hệ thống này cho vệ tinh nhân tạo của mình. Trong năm này, Hiệp hội Câu lạc bộ Sáng chế Mỹ trao tặng ông giải International Hall of Fame.
Năm 1994, ông đạt một thành công rất lớn trong việc chế tạo một hệ thống phát hiện ung thư bằng quang học.

Năm 1996, ông được Câu lạc bộ Sáng chế Mỹ và Hiệp hội Sáng chế Tennessee bình chọn là Nhà phát minh giỏi nhất trong năm.

Năm 1997, ông được Bộ Năng lượng Mỹ trao giải nghiên cứu công nghệ và môi trường; một năm sau đó, ông lại đoạt giải Thương mại hóa công nghệ…

Vào ngày 9/5/2002, nhân kỷ niệm tháng truyền thống của các dân tộc thiểu số châu Á tại Mỹ, bà J.C. Hayward – người phát ngôn của USTPO – cho rằng những phát minh của tiến sĩ Võ Đình Tuấn cùng các nhà khoa học khác đã góp phần làm cho nước Mỹ trở thành nước có nền khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất trên thế giới.

Cũng trong năm 2002, các trường tiểu học và trung học của Mỹ đều chiếu cuốn video về những nhà khoa học, trong đó có tiến sĩ Tuấn, cho các học sinh xem như một chương trình ngoại khóa. Bà Hayward nói: “Chủ yếu để thế hệ trẻ Hoa Kỳ nhớ đến những nhà bác học của các dân tộc và màu da khác nhau đã có những đóng góp to lớn không những cho xứ sở Hoa Kỳ mà còn cho toàn thế giới”.

Năm 2003, ông còn là một trong bốn nhà khoa học Mỹ gốc Á được Cơ quan Thương hiệu và phát minh Mỹ (USPTO) tôn vinh. Theo đánh giá của USPTO, những phát minh của TS Võ Đình Tuấn đã góp phần làm cho Mỹ trở thành một trong những nước có nền khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất trên thế giới.

Creator Synetics – chuyên tư vấn hỗ trợ cho các công ty, tổ chức liên quan đến phát minh, sáng tạo và các tư tưởng đột phá đã gửi email đến 4.000 người Anh có hiểu biết và yêu cầu họ đề cử mười người họ cho là thiên tài hiện còn sống. Kết quả, Synetics nhận được các đề cử tới 1.100 nhân vật, nhưng chỉ 60% trong số này còn sống. Synetics đã lập ra một hội đồng gồm các chuyên gia trong lĩnh vực phát minh, sáng tạo để cho điểm (tới mười trên các tiêu chí đã nêu) để lọc ra “100 thiên tài đương đại”.

Để có được danh sách 100 thiên tài này, Creator Synetics đã tính điểm các ứng viên theo năm tiêu chuẩn: tạo ra những thay đổi lớn, được nhiều người biết đến, quyền lực của tri thức, thành tựu và tầm quan trọng về văn hóa.

Đứng đầu danh sách mà Creator Synetics công bố là nhà hóa học Thụy Sĩ Albert Hoffman (đã 101 tuổi, nổi tiếng thế giới như người phát minh ra LCD) và thiên tài máy tính người Anh Tim Berners – Lee (một trong những người sáng tạo ra mạng Internet).

TS Tuấn chính là người đi tiên phong trong lĩnh vực lượng tử ánh sáng, ông xây dựng nền tảng cho Viện Fitzpatrick trong các lĩnh vực: Lượng tử ánh sáng sinh học, Công nghệ nano, Vật liệu quang học và Công nghệ thông tin lượng tử.

Với những thành công liên tục trong nghiên cứu khoa học, từ năm 2003, ông là giám đốc Trung tâm Lượng tử ánh sáng của ORNL cho đến khi giữ chức Viện trưởng Viện Lượng tử ánh sáng Fitzpatrick của Mỹ.

(Ảnh: ornl.gov)

Nguồn: https://www.minds.com/Anthanh

Image may contain: 1 person, sitting

 

NHÀ TÙ LÀ MỘT HỆ THỐNG ĐÀY ĐỌA THÂN NHÂN

Hoa Kim Ngo and Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 9 people, people smiling, text

Nguyễn Hoàng-Thanh TâmFollow

NHÀ TÙ LÀ MỘT HỆ THỐNG ĐÀY ĐỌA THÂN NHÂN

Nếu 40 năm trước đã từng có hàng trăm ngàn người lính miền Nam bị đày ải ra Bắc trong các trại tù “cải tạo” để vợ con thân nhân phải trèo đèo vạn dặm đi thăm nuôi, thì ngày nay thân nhân gia đình những tù nhân chính trị cũng phải vạn lý nhọc nhằn mỗi tháng đi thăm chồng, vợ, con.

Giam tù chính trị xa nguyên quán là một chính sách nhằm duy nhất mỗi một việc: ĐÀY ĐỌA thân nhân gia đình người tù.

Điểm sơ một số trường hợp:

– Anh Nguyễn Bắc Truyển, bị giam tại trại An Điềm, Quảng Nam, cách nguyên quán Sài Gòn 833 km.

– Mục Sư Nguyễn Trung Tôn, bị giam tại trại Gia Trung, tỉnh Gia Lai, cách nguyên quán Thanh Hóa 984 km.

– Anh Trương Minh Đức, bị giam tại Trại 6 Nghệ An, cách Sài Gòn 1378 km.

– Chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị giam tại Trại 5 Thanh Hoá, cách Khánh Hòa 1197 km.

– Anh Hoàng Bình, bị giam tại Trại An Điềm, Quảng Nam, cách Nghệ An 676 km.

– Anh Trần Huỳnh Duy Thức, bị giam tại Trại 6 Nghệ An, cách Sài Gòn 1378 km.

– Anh Trần Hoàng Phúc, bị giam tại Trại 1 Hà Nội, cách Sài Gòn 1615 km.

– Chị Nguyễn Đặng Minh Mẫn, bị giam tại Trại 5 Thanh Hóa, cách Trà Vinh 1636 km.

– Chị Trần Thị Nga, bị giam tại Trại Gia Trung, Gia Lai, cách nguyên quán Hà Nam 1077 km.

Đảng CSVN đâu chỉ đày ải một người tù. Họ đày đọa cả gia đình. Thế nhưng, như hầu hết mọi trường hợp, các bản án tù đày đã chẳng bao giờ làm người ta chùn bước.

Thủ tướng Lý Quang Diệu của Đảo quốc sư tử Singapore

Hung Le shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, suit
Võ Tiến Dũng

Thủ tướng Lý Quang Diệu của Đảo quốc sư tử Singapore trước lúc đi xa đã dặn dò toàn dân của mình không được dựng tượng, xây lăng, tổ chức Quốc tang linh đình lãng phí, hãy dành tiền đó mà giúp đỡ những người còn khó khăn, nghèo khổ.

Lời di huấn của ông rất được tôn trọng và thực hiện một cách triệt để nghiêm túc. Một vị Thủ tướng đến lúc chết vẫn còn lo cho dân, chả trách gì Singapore phát triển thịnh vượng như ngày nay ! Càng hâm mộ ông bao nhiêu thì càng đau đớn tủi nhục cho đất nước mình bấy nhiêu !

Đặng Văn Hiến bị tuyên y án tử, người dân la ó phản đối

Phan Thị Hồng shared a post.

Bài học cho những ai tin communist, theo communist. Câu nói của ông Thiệu về Communist quả là bất hủ.

Image may contain: 1 person, text

Long Hổ

Nếu biết bản án dành cho Đặng Văn Hiến như thế này, thì anh không bao giờ lặn lội sang Lào động viên Hiến trở về Việt Nam đầu thú. Đây là lời trần tình của một anh nhà báo đã trót tin tưởng các cơ quan tố tụng của Việt Nam hứa hẹn, nếu Hiến ra đầu thú thì sẽ được hưởng sự khoản hồng của pháp luật, nghĩa là cho Hiến còn con đường sống để phục thiện bản thân, nhưng rồi họ lại nuốt lời, bản án khép lại và bản án chung cuộc cho Đặng Văn Hiến là tử hình.

Cực khổ lặn lội sang Lào, qua nhiều kênh bí mật anh tiếp xúc được với Đặng Văn Hiến và anh được nghe những lời chia sẻ trần tình của Hiến, chính người của công ty Long Sơn quá áp bức người dân nên Hiến mới ra tay hành động như vậy để bảo vệ tài sản của mình, hậu quả là 3 người chết, 16 người bị thương. Anh đứng ra làm trung gian giữa Hiến với cơ quan điều tra và được đảm bảo rằng sẽ có bản án nhân đạo dành cho Hiến nếu Hiến đồng ý trở về Việt Nam tự thú, để vụ án xôn xao dư luận được kết thúc nhanh chóng. Ban đầu Hiến rất cự tuyệt không đồng ý, chừng nào bị bắt thì thôi, hoặc Hiến chống trả rồi tự sát. Với sự kiên trì động viên của anh cuối cùng Hiến cũng đồng ý ra tự thú tưởng mình sẽ có con đường sống theo hứa hẹn của cơ quan điều tra.

Bản án cuối cùng cũng đã khép lại, kẻ cướp thì được giảm án, còn Hiến thì nhận bản án nghiêm khắc nhất, trao đổi với tôi anh bây giờ cảm thấy rất rứt lương tâm như là một kẻ phản bội, còn Hiến anh nghĩ cũng căm phẫn bội phần, khi niềm tin đã bị phản bội đầy uất nghẹn, chua xót. Đây bài học đắc giá về sự ngây thơ và trong sự nghiệp làm báo của anh và mối hận sẽ theo đuổi anh tới suốt cuộc đời và vong hồn của Hiến sẽ mãi quây quẫn bên anh đòi mạng.
Bài học cho những ai tin communist, theo communist. Câu nói của ông Thiệu về Communist quả là bất hủ.

Tổ quốc tôi như miếng da lừa

Image may contain: text
Nguyen Lan ThangFollow

Minds

Thấy dân biểu tình luật đặc khu thì sợ quá bảo hoãn, để kỳ họp quốc hội sau mới bàn. Nhưng thực tế thì sân bay ở Vân Đồn đã xong chờ Trung Quốc đổ bộ xuống. Còn Phú Quốc thì hối thúc làm quy hoạch cho nhanh để còn tiện bề chia chác bán nốt cho Tàu… Tổ quốc tôi như một miếng da lừa…!

Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Một lần ước, mất đi một góc
Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá
Ước vẹn toàn: mất hải đảo, mất Cao Nguyên
Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh
Người đến đầu tiên là cảnh sát
Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ
Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên
Những nắm đấm thôi miên vào mặt.
Họ là người Việt Nam như tôi
Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá
Ở chung với tôi mảnh đất ngàn năm vật vã
Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn.
Tôi nằm lăn ra đất
Nước mắt nuốt vào lòng
Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế?

Nguyễn Xuân Nghĩa
Hải Phòng. Viết để nhớ ngày 29/4/2008.

Việt Nam đẹp vì có những con người như thế

Việt Nam đẹp vì có những con người như thế

Phạm Đoan Trang

Kể từ khi mạng xã hội nở rộ ở Việt Nam, có một nghề bỗng nhiên được biết đến và một số người làm nghề đó trở thành người của cộng đồng. Đó là nghề hoạt động xã hội, hoạt động vì dân chủ và nhân quyền.

Bạn đã biết một gương mặt rất nổi tiếng gần đây là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức facebooker Mẹ Nấm. Quỳnh được biết đến như là một phụ nữ trẻ, mẹ của hai con nhỏ, và thực sự đã chỉ lên tiếng mạnh mẽ chống bá quyền Trung Quốc, phản đối Formosa và những nhóm lợi ích đen tối đứng sau các dự án tàn phá môi trường ở Việt Nam, nhưng lại bị quy tội “chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Hóa ra Trung Quốc, Formosa và CHXHCN Việt Nam là một).

clip_image002

Đoàn Huy Chương. Ảnh FB PĐT

Nhưng có lẽ không nhiều bạn trẻ biết người đàn ông trong bức hình này. Bởi vì anh thuộc thế hệ đi trước. Anh ở trong số những người đã đi trên con đường đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam từ rất lâu, vào thời mà phần lớn chúng ta chưa nghe nói đến từ “nhân quyền”, chưa bao giờ nghĩ tới cái gì vượt ra ngoài phạm vi bản thân và gia đình, và thấy công an thì sợ run như giẽ.

Anh tên là Đoàn Huy Chương, sinh năm 1980 trong một gia đình chẳng giàu có gì. Anh không được học hành nhiều, đi làm công nhân từ sớm. Và ngay lập tức anh chứng kiến cảnh sống của công nhân trong những công xưởng bóc lột của Việt Nam thời tư bản rừng rú, chứng kiến lực lượng được mệnh danh là “giai cấp tiên phong của cách mạng” bị đối xử tàn tệ như thế nào. Họ như không được coi là con người nữa, chỉ là cái máy có hai chân hai tay mà thôi.

“Có những xưởng mà công nhân phải làm việc quần quật từ 6h tối đến sáng hôm sau, và chỉ cần họ gục đầu ngủ gật một giây thôi mà bị phát hiện thì lập tức bị phạt 300.000 đồng. Thế mà lương của họ chỉ có 600.000 đồng/tháng thôi”.

Xúc phạm nhân phẩm người lao động cũng là chuyện thường xuyên. Cậy thế “nhà đầu tư nước ngoài”, những chủ lao động Đài Loan, Trung Quốc có thể chửi bới, bạt tai, ném giày vào mặt công nhân bản địa mà chẳng làm sao cả.

Hai lần đi tù, gần 10 năm tuổi xuân

Có lẽ ai ở hoàn cảnh đó cũng nhìn ra tình cảnh của công nhân. Nhưng chỉ có mình Chương xót xa và cảm thấy bị thúc đẩy phải đấu tranh để bảo vệ công nhân.

Trong môi trường tất cả đều im lặng thì dĩ nhiên, người duy nhất lên tiếng sẽ nổi bật lên. Và kết quả của việc ấy là Chương lĩnh án tù cho các hoạt động đấu tranh của mình. Ngày 13/11/2006, ngay khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), anh bị công an bắt và khép vào tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm hại lợi ích nhà nước”, theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Anh lĩnh án 1,5 năm.

Thật vô lý khi chính quyền lại có thể bắt bớ, bỏ tù một người đấu tranh chống chủ lao động bóc lột công nhân – chẳng hóa ra chính quyền là tay chân của doanh nghiệp đó sao? Nhưng dưới chế độ độc tài thì hàng nghìn điều vô lý vẫn xảy ra và Chương đi tù.

Ngày 13/5/2008, anh ra tù và chính thức trở thành một nhà hoạt động công đoàn, tức là người đấu tranh để bảo vệ các quyền của công nhân, người lao động.

Ngày 13/2/2010, cũng vào một ngày 13, Chương lại bị bắt. Lần này anh ra tòa cùng hai người đồng sự là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh. Ba người bị khép vào một tội có cái tên rất tối nghĩa là “phá rối an ninh” (Điều 89 Bộ luật Hình sự); chẳng hiểu phá rối an ninh là phá cái gì. Trước đó, họ đã giúp công nhân nhà máy da giày Mỹ Phong tổ chức đình công và kết quả là được tăng lương từ 600.000 lên hơn 1 triệu đồng mỗi người.

Trước tòa, ba con người trẻ tuổi ngẩng cao đầu đối đáp với những kẻ muốn tiêu diệt họ. Không thể hiểu vì sao tòa án của công an ra sức bênh vực chủ lao động nước ngoài, bất chấp việc công nhân nước mình bị bóc lột tàn tệ và vô lý ra sao.

Chủ doanh nghiệp Đài Loan thậm chí còn tuyên bố: “Không có công ty da giày của chúng tôi ở đây thì thanh niên địa phương chỉ có mà đi làm đĩ”.

Ba bị cáo phản bác: “Trước khi các vị có mặt ở đây 5 năm về trước, thanh niên địa phương chỉ làm đĩ thôi sao? Trong số chúng tôi, có cả người có học, người có mơ ước được vươn lên một cuộc sống tốt đẹp, người là con của bà mẹ Việt Nam anh hùng đấy”.

Bên buộc tội lập luận: Chống chủ doanh nghiệp tức là chống lại đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, chống phát triển kinh tế.

Ba nhà hoạt động công đoàn bác bỏ: “Không! Khuyến khích đầu tư nước ngoài phải đi liền với bảo vệ người lao động Việt Nam”.

Một lần nữa, Chương lại đi tù, lần này là với bản án 7 năm. Hạnh, ở tuổi 25, cũng bị ấn mức án 7 năm. Hùng 9 năm. Phiên sơ thẩm không luật sư, không báo chí. Tòa thậm chí còn cố sống cố chết bịt miệng, không để cho họ được tự bào chữa.

Đời đẹp khi họ sống vì cộng đồng

Trong những năm Chương ngồi tù, cứ lâu lâu công an lại vào dụ anh, “thôi thì nhận tội đi, còn ra sớm, về với vợ con”. Chương luôn hỏi lại: “Nhận tội gì? Có tội gì mà nhận?”.

Anh đã ở tù cho đến khi hết án, không được giảm một ngày nào.

Ra tù, anh lại tiếp tục các hoạt động đấu tranh của một người bảo vệ nhân quyền. Vẫn cương quyết, can đảm và trong sáng như thế, chẳng có gì thay đổi. Như thể anh chưa từng đi tù tới hai lần, mất gần 10 năm tuổi xuân. Anh chẳng oán giận, chẳng trách móc ai, ngay cả một công nhân ngày xưa đã từng được anh giúp đỡ và quay ra khai báo chống lại anh vì sợ công an quá. Nói về người công nhân ấy, anh chỉ cười: “Thật ra thì mình chỉ càng thấy thương nó hơn chứ không giận. Nó đâu biết gì về quyền của nó đâu. Nghèo, không hiểu biết, tội lắm”.

Chưa bao giờ anh than vãn một lời nào, kiểu như “Tôi đấu tranh vì cộng đồng mà chẳng được quan tâm…”.

Ngay cả với công an – những kẻ đã từng theo dõi, đánh đập, bắt bớ anh và vẫn luôn rình cơ hội làm thế với anh lần nữa – Chương cũng chẳng căm hận. Có người nói với anh: “Mai mốt Việt Nam dân chủ, tao sẽ đi tìm những thằng an ninh từng đánh mày để xử nó”. Chương cười và chặn ngay: “Không làm vậy. Oán thù chỉ sinh ra oán thù, không giải quyết được việc gì cả”.

Và, Chương không mảy may sợ hãi, thậm chí luôn sẵn sàng tinh thần cho việc bị bắt và vào tù lần thứ ba.

Nhìn nụ cười của anh, ai nghĩ người trong bức hình này vừa đi tù về và ngay cả bây giờ, vẫn đang sống trong sự theo dõi và quấy nhiễu của an ninh?

Còn tôi thì nghĩ: Việt Nam đẹp vì có những con người như thế – những người đã và đang đấu tranh để thay đổi xã hội, và sự đấu tranh của họ xuất phát từ tình thương yêu.

P.Đ.T.

Nguồn: FB Phạm Đoan Trang

Vì sao Em chết đau đớn?

Vì sao Em chết đau đớn?

Lò Văn Củi

Do có công việc, tôi thức dậy khá sớm. Chưa mấy người thức dậy lúc này, đó đây vài người tập thể dục, vài người đi lại chuẩn bị cho buổi buôn bán ban mai… Bầu trời rất bình yên, không khí trong lành, mát dịu. Một buổi sáng thiệt đẹp!

Nhưng chưa kịp hít thở, tận hưởng một ngày đẹp thì nó bị tiêu tan mất. Cô Tư Bún Bò đi chợ sớm về ngang, dừng lại hỏi:

“Anh hay gì chưa?”

“Chưa cô à, có chuyện gì hả?” Tôi hỏi lại.

Cô Tư đáp:

“Dạ, Em nó đi rồi! Tư dậy đi chợ thì hay tin. Em đi lúc 2 giờ khuya”.

Cô nói nho nhỏ và dẫu biết rằng rồi Em sẽ mất, Em đang nằm chờ thần chết đến đưa đi mà, nhưng nghe tin vẫn bị điếng hồn, đau đớn tâm can. Ruột gan rối bời, tôi và cô Tư đứng lặng yên, chẳng nói được câu nào. Chập sau tôi mới lên tiếng được, rằng sẽ qua coi chuẩn bị hậu sự ra sao. Tôi cũng nói nho nhỏ nhưng coi bộ sự thanh bình của bầu trời đã bị xé tan. Sự yên ả vẫn còn đó, nhưng thanh bình thì không. Những câu chuyện đau thương như thế này xảy ra thường xuyên đã cướp mất sự thanh bình rồi chăng? Có lẽ là vậy.

***

Em đẹp người đẹp nết, nhất là tấm lòng bao dung, hay giúp đỡ người khác. Bà con trong cái xóm nhỏ nghèo này, những ai trên cái tuổi đôi mươi của Em đều nói như vậy. Em, bà con xóm giềng kêu nghe thân thương, trìu mến lắm, đủ biết em dễ thương chừng nào. Tôi xin phép viết hoa, coi như là tên riêng và tri ân Em luôn vậy.

Mười mấy tuổi đầu Em đã tự động xin tới quán cà phê trong xóm phụ việc nhằm đỡ đần phần nào cho cha mẹ nghèo. Ngộ lắm, vẫn ly cà phê đó nhưng Em bưng ra mọi người uống lại cảm thấy ngon hơn, ấm áp tình người hơn. Và rảnh rỗi giờ nào, Em lại tranh thủ sang nhà cô Sáu Thợ May học may vá, thêu thùa.

Một câu chuyện in sâu vô tâm trí tôi: Tôi gặp và khen hai cha con chú Tám Xích Lô bảnh tỏn trong ngày tựu trường, thằng bé sáng mắt lên khoe bộ đồ tươm tất, đẹp đẽ được Em may cho. Còn chú Tám thì không giấu đôi mắt rưng rưng: “Hôm bữa tui qua xin gởi tiền vải trước, Em nó lắc đầu, nói vải dư vải thừa, chắc mót chú ơi, thằng nhỏ có tốn bao nhiêu vải đâu, rồi tới bữa hỏi tiền công thì nó lần lữa, giả bộ quên, giả bộ quên hoài đó anh”. Hôm đó tôi vui lắm, cũng khó mà không rơm rớm như chú Tám.

Rồi Em tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại giỏi. Chắc chắn đó là thực lực của Em, bởi Em thân cô thế cô, có phải con ông cháu cha đâu, và Em làm gì có tiền để mua tước mua danh trong cái xã hội kim tiền, quyền thế đứng đầu hiện nay.

Tôi xin viết ra vài điều nhỏ nhoi về Em như thế, không cần mỹ từ đề cao tự hào như cách giáo dục ngày nay và không cần dông dài, hẳn quý vị cũng đã mường tượng được tấm lòng Em rồi. Tấm lòng bình dị mà cao thượng.

Ấy vậy mà, cuộc đời thật trớ trêu. Hớn hở cầm tấm bằng chưa được bao lâu, chưa kịp làm hồ sơ xin việc, thì tin sét đánh giáng xuống cả xóm chứ không chỉ riêng mình Em. Em bị ung thư ở giai đoạn cuối, trước giờ không phát hiện. Ung thư, căn bịnh quái ác ngày càng nhiều, ngày càng hoành hành con người ở cái xứ sở này.

Tôi viết những dòng kế tiếp đây là một thực tế, tôi không có khả năng viết những câu chuyện như phim Hàn Quốc, và thiệt tình, câu chuyện không hề có tình tiết éo le, gay cấn rồi kết thúc có hậu.

Mang căn bịnh ung thư, dù cho ở tuổi thanh xuân phơi phới, tràn đầy sức lực, đề kháng mạnh mẽ, cũng không thể chống chọi, coi như đã mang bản án tử dù không tội tình gì. Chưa đầy 6 tháng sau, bịnh viện hết phương cách cứu chữa, Em phải về nhà chờ ngày ra đi như tục lệ của Ông Bà ta.

Những tưởng Em sẽ ra đi thanh thản như cả xóm cầu nguyện, nhưng một lần nữa lại phải mang đau đớn tận cùng cho tới lúc trút hơi thở cuối cùng, bởi không thể mua được thuốc đặc trị, thuốc có morphine giảm đau. Mọi người tới thăm, Em cố kìm nén cơn đau, cắn răng chịu đựng để yên lòng mọi người, nhưng rồi không thể, phải hét lên, quằn quại trong chút sức lực yếu ớt còn lại. Ai cũng hiểu, cũng thấu cảm, khối u ác tính nó di căn tới tận xương tủy, chúng như những đám dòi bọ lúc nhúc rỉa rói, thì làm sao chịu nổi!

***

Khốn nạn thay! Tôi tìm hiểu thì biết được bị thiếu thuốc là do vướng nghị định của nhà nước. Nghị định số 54/2017/NĐ-CP, ký ngày 08/05/2017, ban hành chung chung về quy định: Chứng chỉ hành nghề dược; kinh doanh dược; xuất khẩu, nhập khẩu thuốc; đăng ký lưu hành dược liệu, tá dược, vỏ nang;… có hiệu lực từ tháng 1/2018. Do chung chung, khi có nghị định thì lại phải có các thông tư hướng dẫn, nhưng với kiểu cách quan liêu, nên các thông tư chẳng dễ thấy xuất hiện. Chẳng hạn như quy định về GSP (Thực hành tốt bảo quản thuốc) sửa đổi thì… đang dự thảo, mà chiếu theo nghị định 54, hiện tại nhà thuốc bịnh viện khó lòng bán morphine, bởi cần kho riêng đạt tiêu chuẩn GSP.

Trung tuần tháng 7 này, thuốc vẫn khan hiếm. Nói khan hiếm bởi vẫn có các loại thuốc tương ứng, nhưng giá gấp chục lần trở lên. Một gánh nặng lại đè lên gia đình bịnh nhân vốn đã nghèo vì căn bịnh quái ác này.

Tôi đem chuyện hỏi anh Hai Sài Gòn, một người thông tuệ ẩn danh, chẳng cần học hàm học vị giáo sư, tiến sĩ như hàng vạn các vị đương thời nhưng rất nhiều kẻ dốt đặc cán mai. Anh hỏi lại:

“Chú có tin số phận?”

Có, tôi có tin. Anh nói tiếp:

“Có số phận và có cải số. Cho nên người ta mới cải tà quy chánh, người ta mới tìm đến điều thiện, làm việc tốt… Nhưng hiện tại, có một lũ quan khốn kiếp, chúng luôn luôn nhân danh nhân dân, chẳng hạn như nhân danh sức khỏe của nhân dân để ban hành nghị định này nọ, thực chất chúng chỉ vụ lợi riêng, vì lòng tham chúng bất chấp tất cả, chúng chỉ chăm bẵm làm sao để giàu sang, như vụ khan hiếm thuốc ngoài sự quan liêu, vô cảm chẳng đoái hoài tới nỗi khổ của dân, còn có thể chúng tạo ra như vậy để nâng giá, để buôn lậu…”

Tôi đã có câu trả lời. Có thể Em chết trẻ vì số phận, nhưng Em phải gánh sự đau đớn và chưa cải được số mình là từ những bọn quan lại khốn nạn, khốn kiếp. Chúng muốn cải số của dân. Tôi cũng tin, rồi đây dân chúng sẽ nhìn thấy rõ bộ mặt bẩn thỉu của chúng, chúng sẽ bị cải số. Nhưng tất cả là để có một xã hội tốt đẹp hơn, chứ không phải để trả thù!

Tổng Thống Trump: “Đánh Cho Trung Ngã, Cộng Nhào”

Tổng Thống Trump: “Đánh Cho Trung Ngã, Cộng Nhào”

 

Nguyễn Quang Duy

Cali Today news – Khi tranh cử ông Trump liên tục dùng cụm từ “America First” tạm dịch là “Nước Mỹ Trên Hết” có người cho rằng đây là khẩu hiệu tranh cử, người khác cho rằng đó là chính sách ngoại giao.

Khi thắng cử các quyết định của ông Trump lại liên tục thay đổi gây nhiều thắc mắc: Chiến lược của ông là gì? Ông sẽ đưa nước Mỹ và thế giới đi về đâu? Và làm sao ông có thể thực hiện được chiến lược này?

Trong khi Trung cộng đối thủ chiến lược của Hoa Kỳ thì ngày càng mạnh hơn về kinh tế và quân sự, ảnh hưởng thế giới hơn về ngoại giao và chính trị, và mở rộng “lãnh thổ” bằng cách tung tiền mua nhiều vị trí chiến lược trên toàn thế giới.

Sức mạnh của Tổng Thống Trump

Sau một năm rưỡi cầm quyền kinh tế Hoa Kỳ ngày một khả quan hơn, giờ là lúc ông Trump bắt đầu trừng phạt các quốc gia đối xử bất công với nước Mỹ.

Đối thủ chiến lược được ông Trump nêu đích danh là Trung cộng với những hành vi thương mại không công bằng, ăn cắp công việc của người Mỹ, làm thâm hụt cán cân thương mại, ăn cắp các tài sản sở hữu trí tuệ và trên hết là an ninh cho nước Mỹ.

Để được toàn quyền quyết định ông Trump sử dụng hai Đạo Luật cho quyền Tổng Thống đánh thuế trừng phạt tất cả các hàng hóa nhập cảng từ Trung cộng mà không cần Quốc Hội biểu quyết:

Mục 232 Đạo luật Thương mại mở rộng năm 1962 (Trade Expansion Act 1962) về an ninh quốc gia; và Mục 301 Đạo luật Thương mại năm 1974 (Trade Act 1974) về trả đũa những hành vi thương mại không công bằng của nước khác;

Trung cộng Xấu Xí

Sau hơn 15 năm gia nhập WTO Trung cộng vẫn không mở cửa thị trường, tiếp tục tài trợ các doanh nghiệp nhà nước, phân biệt đối xử với doanh nghiệp tư nhân và doanh nghiệp nước ngoài, ăn cắp tài sản trí tuệ của các quốc gia khác và vẫn không chấp nhận cho thành lập các công đoàn tự do.

Trung cộng giữ đồng tiền yếu hơn thực giá, làm hàng xuất khẩu rẻ hơn giành lợi thế trên thị trường Mỹ, còn hàng Mỹ xuất khẩu sang Trung cộng mắc hơn nên Mỹ mất thế cạnh tranh. Cán cân thương mãi giữa hai nước càng ngày càng mở rộng.

Theo thống kê năm 2017, Trung cộng nhập khẩu 129 tỉ Mỹ kim hàng hóa từ Mỹ nhưng lại xuất khẩu sang Mỹ đến 506 tỉ Mỹ kim, làm thâm hụt mậu dịch Mỹ lên tới 307 tỉ Mỹ kim.

Khoản thặng dư này được dùng để giữ giá đồng tiền hay mua trái phiếu tiếp tục ảnh hưởng lên kinh tế Hoa Kỳ và thế giới.

Trước đây, Trung cộng chỉ sản xuất hàng công nghệ tiêu dùng dựa trên lao động rẻ phục vụ xuất khẩu nên chưa phải là nỗi lo âu quá đáng cho nước Mỹ.

Nhưng gần đây Trung cộng đưa ra kế hoạch mang tên “Made in China 2025”, muốn chuyển đổi thành một một nước dẫn đầu về công nghệ cao cấp trực tiếp cạnh tranh với Mỹ.

Để thực hiện kế hoạch này thay vì đầu tư cho nghiên cứu các ý tưởng mới và phát triển thành các sản phẩm mới, Bắc Kinh lại đi ăn cắp bí mật công nghiệp nước khác.

Một mặt Trung cộng ép buộc các công ty nước ngoài muốn làm ăn phải chuyển giao kỹ thuật trước khi cấp phép khai thác thị trường tại đây.

Mặt khác, Bắc Kinh cho gián điệp công nghệ xâm nhập và đánh cắp kỹ thuật gây thiệt hại nặng nề cho công nghệ các nước tiên tiến.

Với khoản mậu dịch thặng dư Bắc Kinh lại dùng tăng cường quân sự, lấn chiếm Biển Đông, mua cảng, xây đặc khu, gây ảnh hưởng chính trị và công khai thực hiện tham vọng bành chướng toàn cầu. Trung cộng đã trở thành mối đe dọa hòa bình và an ninh toàn thế giới.

Chiến Tranh Thương Mãi Bắt Đầu.

Ngày 6/7/2018, Hoa Kỳ bắt đầu trừng phạt Bắc Kinh bằng cách đánh 25% thuế lên một số mặt hàng Trung cộng nhập khẩu vào Hoa Kỳ, tổng giá trị lên đến 34 tỷ Mỹ Kim.

Đáp lại Trung cộng cũng đánh 25% thuế trên hàng nhập khẩu từ Hoa Kỳ với giá trị tương đương 34 tỷ Mỹ Kim. Chiến tranh thương mãi Mỹ – Trung bắt đầu.

Tổng thống Trump đang xem xét đánh thuế trên 16 tỷ Mỹ Kim hàng hóa khác và cảnh cáo nếu Bắc Kinh trả đũa sẽ đánh thuế trên 550 tỷ Mỹ kim hàng hóa ước tính nhập cảng vào Hoa Kỳ năm nay.

Tổng thống Trump tin tưởng sẽ dễ dàng chiến thắng vì Trung cộng không có nhiều hàng hóa Mỹ nhập khẩu để đánh thuế.

Từ đầu năm 2018 đến nay tỷ giá Nhân dân tệ liên tục giảm chỉ riêng tháng 6 đã giảm 3% làm nhiều người tin rằng Bắc kinh đang sử dụng đồng tiền mệnh giá yếu để sửa soạn đánh trả việc áp đặt thuế trên hàng nhập khẩu từ Trung cộng vào Mỹ.

Nhưng kết quả không như mong muốn, kinh tế Mỹ đang tăng trưởng mạnh do đó hàng hóa tiêu thụ cũng gia tăng, nhưng số hàng nhập cảng từ Trung cộng vào Mỹ lại tăng lên rất chậm chỉ 5.4% so với 19.3% số tăng năm ngoái. Chứng tỏ ông Trump đang được dân Mỹ ủng hộ trừng phạt Bắc Kinh.

Ngay khi thuế quan có hiệu lực Bắc Kinh cho biết sẽ hỗ trợ các công ty chịu ảnh hưởng bởi lệnh trừng phạt này. Điều này giúp cổ phiếu tại Hồng Kông, Trung cộng và nhiều quốc gia châu Á khác hiện thời tăng đôi chút.

Nhưng từ đầu năm 2018 đến nay chứng khoán Trung cộng đã mất gần 2.000 tỷ Mỹ kim, chỉ số Shanghai Composite Index giảm hơn 20%, phần chính do giới đầu tư lo ngại nền kinh tế Trung cộng sẽ chịu ảnh hưởng tiêu cực khi chiến tranh thương mại gia tăng nên bán chứng khoán rút tiền đầu tư nơi khác.

Ngược lại thị trường chứng khoán Hoa Kỳ tiếp tục tăng mặc dầu giữa tháng 6/2018 FED quyết định cho tăng lãi suất.

Trung cộng có thể trả đũa bằng cách chịu lỗ bán tháo trái phiếu. Nhưng trái phiếu Mỹ lại luôn được giới đầu tư tin tưởng nên khi giá trái phiếu hạ xuống, lãi suất sẽ tăng lên, các nhà đầu tư khác cảm thấy có lời thì nhảy vào mua, thay vì chính phủ Mỹ phải mua ảnh hưởng đến đồng Mỹ Kim.

Trung cộng cũng có thể tuyên truyền chống lại hàng Mỹ những cửa hàng McDonald, Starbucks ở Trung cộng sẽ bị tẩy chay hay Coca-Cola sản xuất ở Trung cộng sẽ gặp khó khăn. Phương cách này lại trực tiếp ảnh hưởng đến kinh tế Trung cộng.

Nhìn chung mọi cách trả đũa của Trung cộng đều dẫn đến kết quả không tốt cho chính Trung cộng. Nên ngay cả Bắc Kinh cũng đã thấy rõ họ sẽ thua cuộc chiến.

Chiến Tranh Thương Mãi ảnh hưởng các mặt khác.

Hàng hóa Trung cộng trong thời gian đầu còn có thể bán được sang các thị trường khác nhưng về lâu dài các hãng xưởng sẽ phải đóng cửa, công nhân sẽ bị sa thải. Khi kinh tế suy thoái sẽ ảnh hưởng giây chuyền đến xã hội, chính trị và có thể là quân sự.

Trung cộng hiện đang chìm ngập trong khoản nợ công lên đến trên 30.000 tỉ Mỹ Kim (tương đương 259% GDP). Phần lớn khoản nợ nói trên do các khoản vay của doanh nghiệp nhà nước và vay của các chính quyền địa phương.

Nợ hộ gia đình cũng rất cao, trong đó có vay mượn để tiêu dùng, mua bất động sản và đầu tư. Riêng nợ đầu tư cổ phiếu bằng tiền đi vay ở Trung cộng đã lên đến 760 tỷ Mỹ Kim.

Cảnh vỡ nợ sẽ kéo theo khủng hoảng tài chánh đẩy Trung cộng vào khủng hoảng kinh tế một điều chưa từng xảy ra từ khi nước này từ bỏ kinh tế kế hoạch hóa tập trung.

Nền kinh tế Mỹ đủ lớn, tự nó có thể điều chỉnh mà không gây thiệt hại đến tăng trưởng. Các doanh nghiệp Mỹ có cơ xưởng sản xuất tại Trung cộng sẽ tìm cách quay về nước Mỹ nơi cơ hội làm ăn vừa tốt, vừa an toàn, lại được chính phủ khuyến khích.

Những doanh nghiệp bị thiệt hại do thuế quan như các chủ trang trại sẽ được chính phủ bù lỗ. Giá cả có gia tăng đôi chút nhưng kinh tế phục hồi, thuế quan sẽ không ảnh hưởng đáng kể đến các hộ gia đình Mỹ trung bình.

Trở lại với Trung cộng khi nền kinh tế không còn tăng trưởng mạnh như xưa và cán cân mậu dịch sẽ bị hẹp dần, Bắc Kinh mặt khác phải chi tiền lo việc nội trị nên không còn khả năng để thực hiện chiến lược đầy tham vọng “Một Vòng Đai, Một Con Đường” nhờ thế an ninh của thế giới sẽ tốt hơn.

Trung cộng một quốc gia bị phân hóa trầm trọng: dân Mông Cổ, dân Mãn Châu, dân Duy Ngô Nhĩ và nhất là dân Tây Tạng đang đòi độc lập, Hong Kong đòi trở về với Anh Quốc. dân oan mất đất, dân nghèo lao động chiếm đa số ngấm ngầm bất mãn,… kinh tế suy sụp cũng là lúc mối bất an xã hội trỗi dậy thách thức nền chính trị Bắc Kinh.

Những điều nói trên chắc chắn giới lãnh đạo Bắc Kinh đều nhận thấy, nhưng chưa ai biết rõ ông Trump thật sự muốn gì.

Hai năm về trước không ai tiên đoán sẽ có chiến tranh thương mãi Mỹ – Trung nên cũng khó có thể đoán được khi kinh tế và ngoại giao không giải quyết được sẽ dẫn đến chiến tranh quân sự.

Cần nhớ chiến tranh quân sự đã được ông Trump đặt ưu tiên hàng đầu. Chả thế đầu tháng 3/2018, ông Trump cho công bố mức thuế 25% trên tất cả các mặt hàng thép nhập khẩu và 10% trên nhôm với lý do nước Mỹ dựa quá nhiều vào các quốc gia khác về kim lọai nên không thể tự sản xuất đủ vũ khí hoặc xe cộ một khi chiến tranh nổ ra.

Việt Nam trong cuộc chiến Mỹ – Trung.

Mô hình phát triển Việt Nam rập khuôn mô hình Trung Cộng. Bởi thế mọi việc xẩy ra với Trung cộng đều có thể xảy ra với Việt Nam. Ông Trump từng công khai nhắc nhở ông Nguyễn Xuân Phúc nên tìm cách cân bằng cán cân mậu dịch hai quốc gia.

Việt Nam còn là sân sau để Trung cộng tuồn hàng ra thế giới. Cuối tháng 5/2018, Bộ Thương mại Hoa Kỳ ra tuyên bố sẽ thu thuế chống bán phá giá 199,76% và thuế chống trợ cấp 256,44% đối với thép cuộn cán nguội được sản xuất tại Việt Nam sử dụng chất nền có nguồn gốc Trung Cộng.

Hà Nội thay vì lo cải cách cả kinh tế lẫn chính trị để giảm thiểu ảnh hưởng xấu của chiến tranh thương mãi Mỹ – Trung lại chọn con đường chiến tranh.

Theo tờ South China Morning Post, một kế hoạch hợp tác rộng lớn được ký kết giữa Bắc Kinh và Hà Nội vào năm ngoái, Trung cộng sẽ sản xuất hàng hóa của họ dọc theo biên giới Việt Trung và dán nhãn “Made in Vietnam” để né thuế của Hoa Kỳ.

Ký kết này nằm chiến lược “Một Vành đai, Một Con đường”, một chiến lược mà ông Trump đang thẳng tay tận diệt.

Kết

Chiến lược “Nước Mỹ Trên Hết” đã được đưa ra từ 70 năm về trước nhưng các vị Tổng Thống Mỹ tiền nhiệm đã không thể thực hiện để Trung cộng càng ngày càng vươn lên và sửa soạn qua mặt Hoa Kỳ.

Sở trường của ông Trump là chiến thuật. Trong lần tranh cử Tổng Thống các đối thủ của ông đều là những chính trị gia lỗi lạc nhiều kinh nghiệm chính trường. Họ thua ông vì không hiểu bước kế tiếp ông sẽ làm gì.

Mục tiêu của Tổng Thống Trump là xây dựng lại một trật tự mới với “Nước Mỹ Trên Hết”. Cuộc chiến thương mãi Mỹ – Trung vừa khai mạc thật khó nói thế giới sẽ đi về đâu.

Điều chắc chắn rằng Bắc Kinh sẽ yếu đi và ngay cả việc nội trị không chắc còn nắm được nếu cuộc chiến tiếp diễn lâu dài. Trung cộng đang yếu đi lại là cơ hội để Việt Nam thoát Trung theo hướng tự do và dân chủ.

Hoa Kỳ luôn nhắc nhở muốn có tự do và dân chủ chính người Việt phải giành lại đừng ngồi mà đợi Hoa Kỳ mang tới. Tổng Thống Trump lại luôn đòi hỏi sự công bằng, nên nếu muốn Việt Nam có tự do và dân chủ chúng ta phải hiểu rõ sự đóng góp và phải công bằng nhìn nhận nỗ lực của Tổng Thống Trump và của Hoa Kỳ.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi