ĐỜI CHỊ DẬU CÒN HÊN

Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person, text

Liên Trà

ĐỜI CHỊ DẬU CÒN HÊN

FB : Luan Le Quang

Vào mùa sưu thuế anh Dậu bị Lý trưởng bắt nộp tiền thuế, anh bị sốt nặng không làm gì ra tiền nộp nên bị bắt bỏ tù. Chị Dậu thương chồng nên bôn ba tìm mọi cách để cứu chồng ra khỏi cảnh địa ngục gông cùm. Không còn cách chị phải bán đứa con gái lớn là cái Tý và năm con chó cho vợ chồng Nghị Quế để lấy hai đồng đóng thuế cho chồng.

Sau khi cứu được chồng ra thì Lý trưởng lại bắt nhà chị Dậu đóng thêm một sưu thuế cho thằng Hợi, em của anh Dậu. Tuy thằng Hợi đã chết vì trúng gió vào năm Âm lịch, nhưng tính theo Dương lịch vẫn còn nguyên năm, nên cũng phải đóng. Chị Dậu không có tiền xoay xở, lại bị ức hiếp đánh đập dã man nên đã ra tay chống cự, ấu đả lại.

Kết quả là chị Dậu bị đem giam vào huyện phủ, tại đây chị Dậu bị quan phủ giở trò đồi bại nhưng kịp thoát thân. Chị được một người đàn bà tên Mụ Cửu mách bảo cách kiếm tiền nhiều mà không bị chèn ép, đánh đập là đi ở vú cho người ta.

Việc của chị là mỗi ngày chỉ vài lần dùng vú cao su hai vòi úp vào vú mình hút sữa ra để dâng cho cụ cố. Công việc tuy có rát một lúc, nhưng mà cũng được nhàn thân, không lúc nào phải dầu dãi ở dưới bóng nắng.

Khốn nạn thay chị Dậu đến ở vú cho một lão quan già đã hết xí quách là cụ cố đã 80 tuổi, nhưng máu dê thì vẫn còn.

Một hôm, đêm đã khuya, chị thấy đau lưng, mới ngả mình xuống giường, toan nghĩ một lát rồi dậy lo vắt sữa. Không ngờ mỏi quá, chị thiu thiu chợp mắt rồi ngủ đi mất. Trong lúc mơ màng, thình lình chị thấy như có người nào sờ tay vào ngực. Giật mình, chị tỉnh dậy. Ngọn đèn hoa kỳ đã tắt lúc nào, cánh cửa khép kín. Trong phòng tối om. Hoảng hốt chị nắm cái bàn tay ấy và giật giọng hỏi :

– Ai đấy?

Mang tai chị thấy hơi rầm rạm như bị những sợi râu ngắn quét vào rồi thấy có tiếng thì thào:

– Tao! Tao đây! Cụ…đây. Nằm im!
– Bẩm cụ chúng con là phận tôi tớ…
– Nói khẽ chứ. Tắt đèn nhà ngói như nhà tranh.

Buông tay, chị vội choàng dậy, mở cửa định chạy té ra sân. Cụ cố rướn tới nắm được cổ tay của chị kéo lại. Miệng cụ chửi:
– Bố tổ nhà mày! Tao già cả chỉ sờ soạng một chút cho đỡ thèm thế thôi, chứ sữa bú tao trả không thiếu một xu nhé! Mày có ngon ráng sống cho tới đời cộng sản sẽ thấy, vú của mày tụi quan Xã nó bóp không còn một giọt nuôi con dưới chiêu bài đóng thuế, để tụi nó áp phe xây dựng bỏ túi riêng nha con?

Chị nhìn ra ngoài trời tối đen như mực. Nhưng ngẫm lại câu nói của lão già dê, chị thấy cái tiền đồ của chị cũng không đến nỗi tối đen như đám cháu chắt của chị sau này.

Chị vùng khỏi tay cụ cố bước ra ngoài trời, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn vì thời của chị số ra vẫn còn hên và nhiều may mắn lắm.

Cóc Tía xào nấu

Một ngày kia thế giới sẽ xé nát Trung Quốc

Image may contain: 1 person, text

Vu Vo

Một ngày kia thế giới sẽ xé nát Trung Quốc

Ngày nay Trung Quốc đã trở thành một siêu cường và giàu có. Nhưng hầu như cả thế giới, cả những nước đang nhận tiền của Trung Quốc đều có thái độ khinh thị đối với quốc gia này. Bên cạnh thái độ khinh thị là thái độ dè chừng cảnh giác về vấn đề an ninh quốc gia.

Sở dĩ quốc tế có thái độ nói trên với Trung Quốc là bởi vì dù là quốc gia đông dân nhất thế giới,Trung quốc hầu như chẳng có đóng góp gì nhiều cho sự văn minh tiến bộ của thế giới. Thế giới vẫn luôn biết đến Trung Quốc như một nơi có lao động rẽ mạt, sản xuất những sản phẩm rẽ tiền, không có khả năng sáng tạo, chỉ chuyên đi ăn cắp bản quyền trí tuệ của người khác về dùng.

Mặt khác không ai quên rằng TQ có hệ thống chính trị độc tài, đối nghịch hầu như với cả thế giới. Sách lược ngoại giao bành trướng bằng kinh tế, lấy hối lộ chính trị làm phương tiện mở đường, đưa các nước nghèo vào cảnh nợ nần để xiết nợ bằng nhượng địa, đặc khu…Không có nước nào trên thế giới nghi ngờ gì về giấc mộng thống trị khu vực và thế giới của Trung Quốc.

Trung quốc đi đến đâu là việc tham ô hối lộ đi đến đó, môi trường bị huỹ hoại không thương tiếc, chất lượng công trình kém, kỹ thuật lạc hậu. Trung quốc không hề mang đến cho các nước nghèo,lạc hậu ánh sáng của sự khai hoá hay thoát nghèo, mà chỉ lợi dụng các nước này để phục vụ tham vọng của TQ.

Có thể nói rằng mọi quốc gia đều ý thức được mối nguy từ TQ. Mặc dầu cần đầu tư từ TQ, Úc đang hoàn chỉnh những đạo luật quan trọng để chận đứng những nổ lực của TQ mua chuộc, hối lộ, tìm cách khuynh đảo chính trường Úc.

Trung Quốc đã phản ứng dữ dội trước quan điểm của nước Úc về mối họa Trung Quốc. Nhưng người Úc, mặc dầu chỉ có 25 triệu dân đã trả lời Trung Quốc rằng, Trung Quốc phải nhập gia tuỳ tục và không có quyền bắt buộc ai trên nước Úc này phải nói, phải làm những gì Trung Quốc muốn.

FB: Minh Đức Lê

Có tiền là mua được đất quốc phòng phi trường Tân Sơn Nhất

Có tiền là mua được đất quốc phòng phi trường Tân Sơn Nhất

Cổng dự án khu chung cư gia đình quân nhân sư đoàn không quân 370 trên đường Tân Sơn, phường 15, quận Tân Bình, Sài Gòn. Hình chụp ngày 30 Tháng Sáu. (Hình: Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Đất quốc phòng khu vực phi trường Tân Sơn Nhất do các đơn vị phòng không-không quân quản lý, nhưng lại mua bán rất dễ dàng.

Theo báo Tuổi Trẻ, dự án khu dân cư gia đình quân nhân sư đoàn 370 có đến bốn khu vực có đất nền khác nhau và dự án chung cư cao tầng nhìn ra sân golf Tân Sơn Nhất.

Có mẩu quảng cáo đưa cả bản đồ sân bay, đường băng, sân golf và vị trí chính xác của khu chung cư này nằm ngay bên cạnh cổng sân golf Tân Sơn Nhất để khách dễ hình dung.

Theo sự chỉ dẫn và giới thiệu của những người môi giới, các lô đất thuộc dự án này nằm dọc đường Tân Sơn (phường 15, quận Tân Bình) và thuộc hai bên đường vào cổng sân golf Tân Sơn Nhất.

Dự án không có thông tin chính xác chủ đầu tư dự án, chỉ ghi chung chung là “Bộ Quốc Phòng.” Tuy nhiên, báo Tuổi Trẻ tìm được người của chủ đầu tư dự án tên là Sơn (công ty cổ phần đầu tư CTK).

Ông Sơn cho biết “dù dự án chưa xong thủ tục pháp lý nên chưa mở bán căn hộ nhưng sơ đồ căn hộ đã có, nền móng các tòa nhà đã đổ xong, nếu muốn mua thì chọn vị trí căn hộ sớm, dự án có giấy phép là xây dựng rất nhanh.”

Sơ đồ vị trí dự án khu chung cư gia đình quân nhân sát sân golf Tân Sơn Nhất được rao bán. (Hình: Tuổi Trẻ)

Sau đó, ông Sơn cho xem thửa đất rộng đầy cỏ dại sát đó là căn hộ mẫu gần cổng sân golf Tân Sơn Nhất. Để vào được khu này, phải đi qua cổng bảo vệ có người của quân đội canh gác.

Ngoài dự án nhà ở cao tầng, ở đây còn có dự án đất nền biệt thự và nhà liền kề song lập có sân vườn và nhà biệt thự song lập.

Theo ông Sơn, khu đất nền hầu như đã có chủ, nếu muốn mua phải chuyển nhượng lại với giá rất cao so với giá gốc.

Bà H. – người sở hữu vài lô đất nền dự án này – ban đầu chối, nhưng sau khi phóng viên nêu tên người giới thiệu thì bà nói sẵn sàng nhượng lại bớt một căn hoặc một nền biệt thự cũng thuộc dự án này.

Theo bà H., trong hợp đồng hợp tác đầu tư có điều khoản quy định việc góp vốn đầu tư là thông tin mật, không được tiết lộ.

Bà cũng không trực tiếp gặp để thương lượng. Nếu thỏa thuận được giá thì bà sẽ giới thiệu người mua đến gặp chủ đầu tư ký hợp đồng hợp tác đầu tư mới. Số tiền chênh lệch so với giá gốc thì bà hưởng.

Ông T. – người sở hữu ba nền nhà trong dự án này – nói: “Nếu bạn muốn mua thì tôi sẽ thanh lý hợp đồng với chủ đầu tư, đồng thời sẽ đề nghị chủ đầu tư ký hợp đồng trực tiếp với bạn. Thửa đất nhỏ nhất này có diện tích 80 mét vuông. Bạn phải nộp ngay 50% cho chủ đầu tư khi ký hợp đồng. 50% còn lại sẽ trả tiếp trong hai đợt. Ngoài ra, phải trả thêm cho tôi tiền chênh lệch.” (TS) 

Facebook thí điểm “kiểm duyệt” ở Việt Nam?

Facebook thí điểm “kiểm duyệt” ở Việt Nam?

FB Manh Kim

Dân Luận: Vừa qua nhiều trang Facebook hoạt động xã hội nổi tiếng đã phải ngưng hoạt động vì bị báo cáo, hoặc khóa không rõ lý do, điển hình là trang FB Việt Tân và Nhật Ký Yêu Nước. Để đối phó với sự kiểm duyệt này, các nhà hoạt động xã hội Việt Nam đang đồng loạt rủ nhau chuyển nhà qua Minds.com, một hệ thống mạng xã hội thay thế cho FB. Để theo kịp thời đại, Dân Luận cũng đã mở trang đại diện trên Minds tại địa chỉ sau: https://www.minds.com/DanLuan. Mời bà con chú ý theo dõi 😀

https://www.danluan.org/files/timgs/36371682_10157230165764796_4482493677041614848_n.jpg

Việc Facebook có những thỏa hiệp ngầm với một số chính phủ thật ra không mới. Một bài báo của Mike Isaac trên New York Times (22-11-2016) cho biết, Facebook đã “tương nhượng” trong việc kiểm duyệt nội dung với một số nước như Pakistan, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ… Chỉ trong 5 tháng, từ tháng 7-2015 đến tháng 12 cùng năm, Facebook đã chặn 55.000 tin bài tại khoảng 20 quốc gia. Với Việt Nam, thỏa thuận mật giữa Facebook và chính quyền Việt Nam có thể bắt đầu được bàn chi tiết từ cuộc gặp giữa Monika Bickert (Giám đốc Chính sách Quản lý toàn cầu của Facebook) và Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn vào ngày 26-4-2017 tại Hà Nội.

Câu hỏi bây giờ là tại sao Facebook bắt tay “dưới gầm bàn” với Hà Nội? Việt Nam, với khoảng 52 triệu tài khoản, là thị trường béo bở đối với Facebook. Tuy nhiên, yếu tố doanh thu thị trường từ Việt Nam có thể chưa đến mức quan trọng hàng đầu. Trung Quốc mới là đích ngắm thật sự! Một nhận định của Rogier Creemers, chuyên gia về Trung Quốc thuộc Đại học Leiden (Hà Lan), rất đáng chú ý (theo nguồn VOA). Rogier Creemers cho rằng, bằng việc “thí điểm” mô hình kiểm duyệt tại Việt Nam, Facebook muốn chứng minh cho Trung Quốc thấy họ có thể làm điều tương tự, một khi được chính quyền Bắc Kinh cho phép thâm nhập thị trường nước này.

Việc Facebook “thèm khát” thị trường Trung Quốc chẳng là chuyện lạ. Từ khi bị chặn tại Trung Quốc năm 2009, Mark Zuckerberg luôn cố ve vãn Bắc Kinh, có khi bằng những hành động nực cười. Trong cuộc gặp Tập Cận Bình tại Nhà trắng năm 2015, Mark Zuckerberg đã xin Tập đặt tên cho đứa con sắp chào đời của mình. Facebook cũng giúp quảng bá hình ảnh các chuyến công du nước ngoài của Tập bằng cách lập “fanpage” cho Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) với các bản tin cập nhật liên quan Tập.

Năm 2016, Facebook phát triển một công cụ kiểm duyệt giúp chặn tin bài theo vùng địa lý, với mục đích giúp chính quyền sở tại giám sát được nội dung trên Facebook (công cụ này, được New York Times cho rằng nó được thiết kế cho thị trường tương lai Trung Quốc, sau đó đã không được ứng dụng). Tháng 3-2016 Mark Zuckerberg đến Bắc Kinh gặp các viên chức an ninh mạng Trung Quốc. Tháng 10-2017, Mark Zuckerberg lại đến Trung Quốc để nghe Tập nói chuyện tại Đại học Thanh Hoa. Mới đây, thêm một tai tiếng mà New York Times vừa phanh phui vào tháng 6-2018. Bài báo cho biết, Facebook đã chia sẻ dữ liệu cá nhân người sử dụng với ít nhất bốn công ty điện tử Trung Quốc từ năm 2010 hoặc có thể sớm hơn, những công ty mà cộng đồng tình báo Mỹ luôn cảnh giác bởi khả năng đe dọa an ninh quốc gia Hoa Kỳ, gồm Huawei, Lenovo, Oppo và TCL.

Ý kiến nói trên của Rogier Creemers là nhận định của một nhà quan sát. Khó có thể nói nó đúng hay sai nhưng nếu Facebook chọn Việt Nam làm nơi “thí điểm” thì không nơi nào có thể “tốt” hơn Việt Nam – một phiên bản Trung Quốc thu nhỏ về nhiều mặt, đặc biệt về kiểm soát và khống chế thông tin – để Facebook làm bàn đạp xây dựng “độ tin cậy thực tế” cho Bắc Kinh.

(Một cuộc “chuyển nhà” quyết liệt từ Facebook sang Minds đang diễn ra. Phản ứng của cộng đồng mạng Việt Nam đang gửi một thông điệp rất mạnh đến Facebook).

Nguồn: https://www.danluan.org/tin-tuc/20180630/facebook-thi-diem-kiem-duyet-o-viet-nam

Cơn ác mộng của Trung Quốc – Thị trường đỏ quật ngã Đảng CS Trung Quốc

02/07/2018

Cơn ác mộng của Trung Quốc – Thị trường đỏ quật ngã Đảng CS Trung Quốc

Xin được gửi đến bạn đọc xa gần hai youtube về hai cuộc đàm đạo gần đây giữa ông Đinh Quang Anh Thái, TBT Tạp chí Người Việt và chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa để chúng ta cùng nhau ngẫm nghĩ và chiêm nghiệm về con đường tất yếu mà một thể chế cộng sản trước sau thế nào cũng đặt chân đến, và sẽ đi đến tận điểm mút – tức là VỰC THẲM, kể cả Đảng CS Tàu, cho dù con sói Tập Cận Bình có bày ra trăm mưu ngàn kế ranh khôn ma mãnh đến đâu. Sự tuột dốc hơn 300 ngàn tỷ đô la trên thị trường chứng khoán nước Tàu mấy hôm nay đang khiến cho Tập điếng hồn – tất nhiên là y phải nuốt nỗi đau vào trong mà cười nụ với cả thế giới, không còn dám hùng hổ khoe khoang cái chương trình China 2025 trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào nữa. Và cũng tất nhiên là trong cơn quẫy chết  của một con sói cộng sản thuộc loại gộc như sói Tàu thì việc dự đoán ngày tàn lụi đứ đừ của nó cũng không đơn giản, và không thể nói từ nay nó không còn ngoạm được vào lãnh thổ lãnh hải nước nào trên thế giới nữa. Trái lại, nó càng giẫy chết, nhân loại càng cần hết sức đề phòng, chờ cơ hội đập cho nó gãy hết răng nanh.
                                                                                                          Bauxite Việt Nam

Nguồn:
https://www.youtube.com/d8a9dce8-aa22-4df7-83a7-edad0034bd6b
https://www.youtube.com/7b9c875a-f6ec-4f2f-b884-df0a21a25fb3

Đại nạn Trung Hoa: Giải giới hay trục lợi

Đại nạn Trung Hoa: Giải giới hay trục lợi

Trần Gia Phụng

Sau khi thế chiến thứ hai (1939-1945) kết thúc ở Âu Châu, và trước khi kết thúc ở Á châu, tam cường Anh, Hoa Kỳ, Liên Xô họp thượng đỉnh tại Potsdam, ngoại ô Berlin (Đức) từ ngày 17-7 đến 2-8-1945. Pháp không được kể là nước thắng trận nên không dự họp.

Tại đây, Anh và Hoa Kỳ cùng Trung Hoa (Quốc Dân Đảng) ký bản tuyên bố ngày 26-7-1945 (xem như tối hậu thư) gởi cho Nhật Bản, buộc quân đội Nhật Bản phải đầu hàng vô điều kiện và buộc Nhật Bản phải chấp nhận những điều kiện do Đồng minh đưa ra. Lúc đó Trung Hoa không dự họp hội nghị Potsdam, nhưng đồng ý ký vào tối hậu thư qua đài phát thanh. Riêng về Đông Dương, tối hậu thư Potsdam giao việc giải giới quân đội Nhật Bản ở bắc vĩ tuyến 16 cho quân đội Trung Hoa (Quốc Dân Đảng), và nam vĩ tuyến 16 cho quân đội Anh. Liên Xô chưa tuyên chiến với Nhật Bản, không có tên trong tối hậu thư vì Liên Xô đã ký hòa ước bất tương xâm với Nhật Bản từ ngày 13-4-1941.

Nhật Bản không chấp nhận đầu hàng theo tối hậu thư Potsdam. Ngày 6-8-1945, Hoa Kỳ thả quả bom nguyên tử đầu tiên, có tên lóng là “Little Boy”, xuống thành phố Hiroshima (Nhật Bản), giết chết khoảng 130,000 người. Biết chắc chắn Nhật Bản sẽ đầu hàng, Liên Xô liền xé bỏ hòa ước bất tương xâm với Nhật Bản, quyết định tuyên chiến với Nhật Bản vào lúc 5 giờ chiều ngày 8-8-1945. Sáng sớm hôm sau (9-8-1945), Liên Xô tràn quân qua chiếm Mãn Châu và vùng đông bắc Trung Hoa do Nhật Bản chiếm đóng, chỉ vài giờ trước khi Hoa Kỳ dội thêm quả bom nguyên tử thứ hai, có tên lóng là “Fat Man”, xuống thành phố Nagasaki, giết chết khoảng 75,000 người.

Ngày 14-8-1945, Nhật hoàng Hiri-Hito (trị vì 1926-1989) tuyên bố đầu hàng Đồng minh. Thế là thế chiến thứ hai chấm dứt ở Á châu và cũng chấm dứt luôn ở trên thế giới. Các nước Trung Hoa và Anh bắt đầu thực hiện việc giải giới quân đội Nhật tại Đông Dương theo tối hậu thư Potsdam.

1.-  QUÂN TRUNG HOA VÀO VIỆT NAM

Tại Trung Hoa, tướng Hà Ứng Khâm (Ho Ying-chin), tổng tư lệnh quân đội Trung Hoa hứa hẹn với trung tướng Marcel Alessandri, chi huy trưởng quân Pháp ở Vân Nam, sẽ đưa quân Pháp đi theo, khi quân Trung Hoa tiến vào Bắc Kỳ để giải giới quân Nhật.

Được tin Nhật đầu hàng (14-8-1945), tướng Marcel Alessandri đang ở Côn Minh (Kunming), thủ phủ tỉnh Vân Nam, tìm cách gặp tướng Lư Hán (Lu Han), tổng đốc kiêm chỉ huy trưởng quân đội tỉnh Vân Nam, người sẽ phụ trách dẫn quân Trung Hoa qua Việt Nam để giải giới quân đội Nhật. Lư Hán là một kẻ nghiện thuốc phiện. Marcel Medrano (cựu sĩ quan Pháp ở Đông Dương, Histoire de l’Indochine française durant la seconde guerre mondiale (1939-1945), chương “Le retour des français en Indochine”, mục 2 “Le problème du Nord”. Internet). Vốn ghét Marcel Alessandri, nên Lư Hán tránh mặt.

Khi dẫn quân ra đi ngày 28-8-1945, Lư Hán không báo tin cho tướng Alessandri biết. (Philippe Devillers, Histoire du Viêt-Nam de 1940 à 1952, Editions Du Seuil, Paris 1952, tr. 151, chú thích số 4.) Số quân Trung Hoa (Quốc Dân Đảng) do Lư Hán đưa vào Việt Nam lên đến khoảng 200,000 người, không có người Pháp đi theo. (Stanley Karnow, Vietnam a History, New York: The Viking Press, 1983, tr. 15.) Trong bộ chỉ huy của tướng Lư Hán, còn có tướng Tiêu Văn (Siao Wen), làm uỷ viên chính trị.

Lúc đó, mặt trận Việt Minh, thuộc đảng Cộng Sản Dông Dương do Hồ Chí Minh lãnh đạo, đã cướp được chính quyền và gấp rút thành lập nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) ngày 2-9-1945, nhằm tạo một cơ cấu chính trị có sẵn, trước khi quân nước ngoài vào Việt Nam.

Ngày 14-9-1945, Lư Hán cùng bộ tham mưu đến Hà Nội, đóng bản doanh ở phủ toàn quyền Pháp cũ, không đếm xỉa gì đến sự có mặt của nhà nước VNDCCH. Trong cuộc họp báo ngày 15-9, Lư Hán tuyên bố rằng, khoảng 200.000 quân Trung Hoa vào Việt Nam, và chỉ lo việc giải giới quân đội Nhật, không dính líu vào chuyện nội bộ Việt Nam. (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu, tập A, Houston: Nxb. Văn Hóa: 1996, tr. 264.)

Sau đó, ngày 19-9-1945, tướng Marcel Alessandri cùng cố vấn chính trị là Léon Pignon, được thiếu tướng Mỹ là Philip Gallagher, cố vấn của Lư Hán, giúp máy bay đến Hà Nội. Archimedes Patti, thiếu tá tình báo Hoa Kỳ, trưởng toán O.S.S. 202, cũng đến Hà Nội ngày 22-8-1945.

Ngày hôm sau, một người Liên Xô là Stephane Solosieff liên lạc ngay với Patti. Theo Patti, Solosieff có thể vừa là nhân viên ngoại giao, vừa là nhân viên tình báo của Liên Xô, được cử đến Hà Nội để theo dõi tình hình. (Archimedes L. A. Patti, Why Viet Nam? California: University of California Press, Berkely, 1980, tt. 360-361.)

Lễ đầu hàng và giải giới quân đội Nhật Bản tại Việt Nam ở phía bắc vĩ tuyến 16 chính thức được tổ chức ngày 28-9-1945 ở Hà Nội tại phủ toàn quyền Pháp cũ, dưới sự chủ trì của Lư Hán và đại diện Đồng minh. Trong phòng hành lễ treo bốn lá cờ Hoa Kỳ, Liên Xô, Trung Hoa và Anh Quốc. Không có cờ Pháp, vì Pháp không được kể là nước thắng trận, dầu trung tướng Marcel Alessandri, đại diện Pháp ở miền Bắc, được mời tham dự.

Tại Hà Nội không có phái bộ ngoại giao của Liên Xô. Phái đoàn Ba Lan (Poland) thay mặt cho Liên Xô trong những liên lạc ngoại giao với VNDCCH. (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, California: Nxb. Xuân Thu, 1990, tr. 233.) Trong buổi lễ quân Nhật Bản đầu hàng, ngoài đại diện các nước Đồng minh, còn có sự hiện diện của Stephane Solosieff, đại diện Liên Xô. Lúc đó, không ai được biết Solosieff liên lạc như thế nào với Hồ Chí Minh. Thiếu tá tình báo Hoa Kỳ Archimedes Patti cho biết, Solosieff đang kiếm cách rời Hà Nội, và đưa những nhân viên Liên Xô trong mặt trận Việt Minh rời Hà Nội hoặc rời Đông Dương trước khi lực lượng Anh và Trung Hoa đến. Cũng theo A. Patti, có một toán cộng sản, gồm người Nga, Đức, Bỉ, Hung, trong đạo quân Lê-dương của Pháp, đã từng cộng tác với Việt Minh trước khi Việt Minh chiếm được chính quyền. (Archimedes L. A. Patti, sđd. tt. 178-181.)

Quân Trung Hoa vào Việt Nam gồm có bốn sư đoàn, trong đó hai sư đoàn Vân Nam và hai sư đoàn Quảng Tây. Hai sư đoàn Vân Nam do Lư Hán trực tiếp chỉ huy, gồm sư đoàn 93 do tướng Lư Cổ Truyền dẫn đầu, vào ngã Lào Cai, theo thung lũng sông Hồng đến Hà Nội và sư đoàn 60 do tướng Vạn Bảo Bang chỉ huy, tiến vào miền trung Việt Nam qua hai hải cảng Vinh và Đà Nẵng. Hai sư đoàn Quảng Tây là sư đoàn 62 do tướng Hoàng Đào lãnh đạo, vào đường Cao Bằng – Lạng Sơn, xuống thẳng Hà Nội và sư đoàn 52 do tướng Triệu Công Vũ phụ trách tiến đến Hải Phòng. Đoàn quân Trung Hoa là những toán quân ô hợp, ăn bận lôi thôi, kèm theo đoàn tùy tùng là phu khuân vác, đàn bà, trẻ em, vừa đói rách, bệnh tật, vừa vô kỷ luật, gây ra nhiều vụ cướp phá khắp nơi.

Ngày 2-10-1945, tướng Hà Ứng Khâm, tổng tư lệnh quân đội Trung Hoa, tới Hà Nội thanh tra. Cùng đi với Hà Ứng Khâm có trung tướng Hoa Kỳ là Robert McLure. Tướng Hà Ứng Khâm tuyên bố rằng Trung Hoa không có tham vọng đất đai ở Việt Nam, mà chỉ đến giúp Việt Nam thực hiện dần dần nền độc lập theo kế hoạch của các cường quốc Đồng minh. Hà Ứng Khâm còn tiếp rằng không một chiến thuyền nào của Pháp được đến Đông Dương, mà không có sự ưng thuận của Đồng minh, đặc biệt vùng đất do quân đội Trung Hoa kiểm soát. (Philippe Devillers, sđd. tr. 193.)

Khi vào Việt Nam, quân Trung Hoa dùng tiền Trung Hoa gọi là quan kim và quốc tệ, đổi lấy tiền Đông Dương để sử dụng. Càng về sau, hai loại tiền nầy càng mất giá. Lư Hán đòi Ngân Hàng Đông Dương (NHĐD) phải giao cho quân đội Trung Hoa 300 triệu đồng để chi tiêu, nhưng cho đến ngày 26-9-1945, NHĐD chỉ trao từ từ đến 45 triệu mà thôi. (Chính Đạo, sđd. tr. 270.)

Nhà cầm quyền Việt Minh phải nhiều lần lên tiếng trên báo chí để khuyên dân chúng đừng gây gổ, chống đối quân đội Trung Hoa. Việt Minh còn ca tụng quân Trung Hoa vào Việt Nam với thiện chí giúp đỡ Việt Nam, giải giới quân đội Nhật. Điều làm cho Hồ Chí Minh và Việt Minh lo ngại nhứt, là khi vào Việt Nam, quân Trung Hoa đưa luôn cả những lãnh tụ chính trị các đảng phái Việt Nam theo chủ nghĩa dân tộc ở Trung Hoa trở về Việt Nam, bởi vì các tướng lãnh Trung Hoa ở Vân Nam cũng như Quảng Tây đều quen biết các lãnh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng và Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, như Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần …

Hồ Chí Minh và Việt Minh rất lúng túng. Lúc đó, Việt Minh phải đối phó với ba thế lực cùng một lúc: quân đội Trung Hoa, các đảng phái Việt Nam đối lập với Việt Minh cộng sản, và người Pháp đang trở lui Việt Nam. Việt Minh tìm cách đối phó riêng lẽ ba thế lực trên bằng những biện pháp khác nhau.

Đối với quân đội Trung Hoa, Việt Minh theo phương pháp cổ điển là hối lộ cho các tướng lãnh Trung Hoa. Vào cuối tháng 9-1945, có nguồn tin cho rằng Việt Minh đã hối lộ cho tướng Tiêu Văn và tướng Lư Hán, mỗi người một bộ đồ nghề hút thuốc phiện (bàn đèn) bằng vàng ròng. (Đoàn Thêm, Hai mươi năm qua, 1945-1964, Sài Gòn: 1965, California: Nxb Xuân Thu tái bản, không đề năm, tr. 14.)

2.- QUÂN TRUNG HOA TRỤC LỢI VÀ RÚT LUI

Tối hậu thư Potsdam ngày 26-7-1945 giao cho quân đội Trung Hoa giải giới quân đội Nhật Bản ở phía bắc vĩ tuyến 16. Vì vậy, muốn tái chiếm Bắc Kỳ, Pháp phải thương lượng thẳng với Trung Hoa.

Về phía Trung Hoa, thi hành tối hậu thư Potsdam, Trung Hoa đưa khoảng 200.000 quân vào Bắc kỳ để giải giới quân Nhật, chỉ nhắm mục đích trục lợi, chứ Trung Hoa cũng chẳng muốn đóng quân lâu ngày ở Việt Nam. Trung Hoa sẵn sàng thương lượng với Pháp để giao Việt Nam lại cho Pháp, vì các lý do riêng của Trung Hoa:

1) Thứ nhứt, về kinh tế, Trung Hoa muốn Pháp trả lại cho Trung Hoa đất đai mà Pháp đã chiếm của Trung Hoa trước đây, quyền kiểm soát các thiết lộ trên đất Trung Hoa.

2) Thứ hai, về chính trị và ngoại giao, Trung Hoa muốn chứng tỏ Trung Hoa tôn trọng chủ quyền Pháp đối với thuộc địa cũ của Pháp là Đông Dương, để yêu cầu Liên Xô tôn trọng chủ quyền của Trung Hoa đối với Mãn Châu và trả Mãn Châu lại cho Trung Hoa.

3) Thứ ba, về quân sự, Tưởng Giới Thạch muốn dùng hai hải cảng Hải Phòng và Hòn Gai để đưa sư đoàn 60 do tướng Vạn Bảo Bang chỉ huy, từ tỉnh Vân Nam đi Mãn Châu, để đối phó tình hình ở vùng nầy. (Stein Tonnesson, “La paix imposée par la Chine: l’accord Franco-vietnamien du 6 mars 1946”, Les Cahiers de l’Institut D’Histoire Du Temps Présent, Paris: Charles-Robert Ageron và Philippe Devillers chủ biên, số 34, tháng 6-1996, tt. 47-48.)

Tuy dự tính rút quân, nhưng Trung Hoa biết Pháp nôn nóng tái chiếm Bắc Kỳ, nên Trung Hoa gây khó khăn cho Pháp để làm giá thương lượng. Vấn đề chính là Lư Hán yêu cầu cung cấp tài chánh và thực phẩm cho quân đội Trung Hoa. Tướng Trung Hoa là Ma Chang Yang vào Sài Gòn ngày 12-11-1945, đòi Pháp phải cung cấp cho quân Trung Hoa mỗi tháng 5.000 tấn gạo. Cao uỷ Pháp tại Đông Dương, đô đốc Georges Thierry d’Argenlieu, đồng ý với điều kiện Trung Hoa rút lui khỏi Lào trước ngày 1-1-1946.

Dầu Việt Minh chiếm được chính quyền, nhưng Đông Dương Ngân Hàng của người Pháp ở Hà Nội cũng như ở Sài Gòn do quân Nhật bảo vệ, nên Việt Minh không chiếm được hai ngân hàng nầy. (Đặng Phong, Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000, tập I: 1945-1954, Nxb. Khoa Học Xã hội, 2002, tr. 121 và tr. 153.) Khi giải giới quân đội Nhật, quân Trung Hoa thay quân Nhật bảo vệ Đông Dương Ngân Hàng (Chính Đạo, sđd. tr. 28).

Tướng Lư Hán tăng dần các đòi hỏi về tài chánh. Ngày 14-11-1945, Lư Hán buộc Đông Dương Ngân hàng phải xuất 600.000 đồng Đông Dương để đổi tiền quan kim cho quân Trung Hoa, mỗi người được đổi 50 quan kim. Ngoài ra, mỗi tháng Đông Dương Ngân Hàng phải ứng cho quân đội Trung Hoa 110 triệu đồng tiền quân phí, trừ vào tiền bồi thường chiến tranh của Nhật. Ngày 20-11, Lư Hán lập lại tối hậu thư trên đây.

Sau khi tham khảo ý kiến của Jean Sainteny, đại diện Pháp ở Bắc Kỳ, ngày 25-11 đô đốc D’Argenlieu từ chối đòi hỏi của Trung Hoa, thì ngày 29-11-1945, quân đội Trung Hoa bắt giam viên giám đốc chi nhánh Đông Dương Ngân Hàng ở Hà Nội. Cuối cùng, bộ tư lệnh Trung Hoa và Pháp đạt thỏa thuận về vấn đề cung cấp tài chánh cho quân đội Trung Hoa ở Đông Dương ngày 4-12-1945. (Chính Đạo, sđd. tt. 289-291).

Tại Trung Hoa, Pháp đẩy mạnh cuộc thương lượng với chính phủ Trung Hoa từ gần cuối năm 1945. Đầu năm 1946, thiếu tướng Raoul Salan (Pháp), tư lệnh lực lượng Pháp tại Trung Hoa và Bắc Kỳ, đồng thời đại diện Pháp bên cạnh bộ Tư lệnh Trung Hoa từ 1-11-1945, đến Trùng Khánh để thảo luận về việc quân Pháp thay thế quân Trung Hoa ở bắc vĩ tuyến 16. Cuộc thảo luận bắt đầu từ 8-1-1946. Để tỏ thiện chí, ngày 16-1-1946, Trung Hoa đồng ý cho Pháp tiến quân vào đất Lào (Laos).

Cuộc thương thuyết Pháp-Hoa bế tắc một thời gian. Đến ngày 15-2-1946, hội nghị được khai thông. Ảnh hưởng đầu tiên là tướng Tiêu Văn, uỷ viên chính trị của đoàn quân viễn chinh do Lư Hán cầm đầu, bị triệu hồi về nước ngày 23-2-1946. Tiêu Văn là người quen biết các lãnh tụ Việt Cách cũng như VNQDĐ từ khi còn ở Trung Hoa và thường bênh vực hai nhóm chính trị nầy. (Đoàn Thêm, sđd. tr. 19).

Ngày 28-2-1946 tại Trùng Khánh, ngoại trưởng Trung Hoa là Vương Thế Kiệt (Wang Shih-chiek) và đại sứ Pháp tại Trung Hoa là Jacques Meyrier ký kết hiệp ước Trùng Khánh (Pháp-Hoa) về việc quân Pháp thay thế quân Trung Hoa ở phía bắc vĩ tuyến 16 tại Đông Dương, theo đó Trung Hoa chịu rút quân ra khỏi Việt Nam từ ngày 1 đến 15-3, và chậm nhứt là ngày 31-3-1946.  Ngược lại, Pháp trả về cho Trung Hoa các tô giới Pháp ở Thượng Hải, Hán Khẩu, Quảng Đông, Quảng Châu Loan, bán cho Trung Hoa thiết lộ Vân Nam, sửa đổi quy chế người Hoa ở Đông Dương, miễn thuế người Hoa ở Hải Phòng, và người Hoa chuyên chở hàng hóa ngang qua Bắc kỳ sẽ khỏi phải chịu thuế. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ 2, Sài Gòn 1970, tr. 300. Xem thêm: David G. Marr, Vietnam 1945, the Quest for Power, University of California Press, 1995, tr. 544.)

Trong khi đang còn thương lượng với Trung Hoa, ngày 20-2-1946, Ủy ban Liên bộ về Đông Dương của chính phủ Pháp đã thông qua tại Paris, với sự hiện diện của đô đốc Georges Thierry d’Argenlieu (cao ủy Pháp tại Đông Dương), kế hoạch hành quân Bentré để tái chiếm Bắc Kỳ, do trung tá Jean Lecomte, trưởng Phòng 3 bộ Tham mưu của tướng Leclerc soạn. Kế hoạch nầy nhắm mục đích đưa quân Pháp thay thế quân Trung Hoa ở Bắc kỳ trong tháng 3-1946, trước khi mùa mưa bắt đầu từ tháng 5 ở đất Bắc và nhứt là trước khi nhà cầm quyền Việt Minh được củng cố.

Thi hành kế hoạch nầy, ngày 27-2-1946, Pháp dùng 35 chiến hạm, chuyên chở từ trong Nam ra Hải Phòng 21,000 quân của sư đoàn 9 bộ binh thuộc địa Pháp (9è Division d’infanterie colonial) [DIC] do trung tướng Jean Valluy chỉ huy, và binh đoàn số 2 (groupement de la 2è Demi-brigade) do đại tá Jacques Émile Massu chỉ huy. (Stein Tonnesson, bài đã dẫn, sđd. tt. 36-38.)

Vào chiều ngày 5-3-1946, chiến hạm Pháp xuất hiện ở ngoài khơi Hải Phòng. Sáng sớm hôm sau, ngày 6-3-1946, đoàn quân Pháp đổ bộ xuống Hải Phòng. Vì chưa được lệnh cấp trên, quân Trung Hoa kháng cự mạnh mẽ, gây thiệt hại nặng cho Pháp: chết 34 người, bị thương 93 người, Valluy cũng bị thương nhẹ. (Chính Đạo, sđd. tr. 316.) Đến trưa, hai bên mới thỏa thuận được với nhau. Cuối cùng, quân Pháp chính thức đổ bộ Hải Phòng với sự đồng ý của người Trung Hoa ngày 8-3-1946.

Từ đây, Trung Hoa dần dần rút quân về nước. Ngày 13-3-1946, đại diện Pháp và Trung Hoa ký kết quy ước quân sự tại Trùng Khánh, theo đó, Trung Hoa chính thức thỏa thuận cho quân đội Pháp thay thế quân đội Trung Hoa ở Bắc Kỳ.

Lịch trình quân Trung Hoa rút lui và giao lại cho Pháp ở các tỉnh như sau: Đà Nẵng (Tourane), Đông Hà (Quảng Trị) (26-3), Huế (27-3), Đồng Hới (28-3), Thanh Hóa (29-3), Ninh Hòa (30-3), Thái Bình, Nam Định (31-3). (Chính Đạo, sđd. tr. 324.) Sau khi rút, quân Trung Hoa tập trung ở các thành phố Huế, Vinh, Thanh Hóa, và Nam Định để được đưa về nước. Quân Pháp lần lượt đến trú đóng ở những nơi quân Trung Hoa rút đi.

KẾT LUẬN

Trong thế chiến thứ hai, Trung Hoa chẳng có công gì đối với Việt Nam và cũng chẳng có công gì trong việc giúp Đồng minh chiến thắng Nhật Bản. Bản thân quân đội Trung Hoa không đủ sức bảo vệ đất nước Trung Hoa, để cho Nhật Bản xâm lăng và chiếm đóng nhiều nơi. Do hai quả bom nguyên tử của Hoa Kỳ thả xuống Hiroshima ngày 6-8-1945 và Nagasaki ngày 9-8-1945, Nhật hoàng tuyên bố đầu hàng ngày 14-8-1945, nên Nhật Bản đành phải rút quân về nước. Trung Hoa mới thoát khỏi bị Nhật Bản chiếm đóng.

Theo tối hậu thư Potsdam ngày 26-7-1945, Anh và Hoa Kỳ giao cho Trung Hoa giải giới quân đội Nhật Bản ở phía bắc vĩ tuyến 16 chẳng qua là một giải pháp trung chuyển để Pháp thương lượng với Trung Hoa mà trở lui Việt Nam, vì không thể trực tiếp giao Bắc Việt Nam cho Pháp. Thế là Trung Hoa lợi dụng thời cơ, nuôi béo các đạo quân đói rách bệnh tật ở Vân Nam và Lưỡng Quảng. Pháp muốn tái chiếm Bắc Kỳ đành nhượng bộ và trả lại cho Trung Hoa những quyền lợi kinh tế mà Pháp đã sở hữu trên đất Trung Hoa từ thời Nha phiến chiến tranh (1840).

Cho đến đây, đại nạn Trung Hoa đối với Việt Nam vẫn chưa chấm dứt, nhất là một khi lãnh tụ cộng sản là Hồ Chí Minh sang cầu viện Trung Cộng sau khi Mao Trạch Đông chiếm được lục địa Trung Hoa và thành lập Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tức Trung Cộng ngày 1-10-1949.

Về phía nhà nước VNDCCH, vì quá yếu kém, đành lép về chịu đựng những hoành hành của ngoại bang. Lúc đó, đảng Cộng Sản Đông Dương và Việt Minh bị lãnh tụ Liên Xô là Stalin nghi ngờ vì đã từng hợp tác với cơ quan tình báo Hoa Kỳ là O.S.S. (Office of Strategic Services) và Liên Xô chưa có quyền lợi gì ở viễn đông xa xôi, nên Liên Xô cũng chưa giúp đỡ gì cho viên gián điệp Hồ Chí Minh, đã từng được Moscow đào tạo.

NGU MÀ THÍCH THỂ HIỆN.

Image may contain: 1 person, smiling, sunglasses and text

Ngô Trường An is with Trang Dang.

NGU MÀ THÍCH THỂ HIỆN.

Để anh nói cho bọn bò đỏ biết về chế độ VNCH mà đảng và bác Hồ của các em có nằm mơ cũng không bao giờ làm được đâu nè:
– Thứ nhất: Lương 1 công chức của VNCH dư sức nuôi sống gia đình (cả chục người) nè.
– Thứ 2: Học sinh trường công lập từ lớp vở lòng đến hết tú tài toàn phần, chẳng tốn một xu học phí nào, nè.
– Thứ 3: Bệnh viện công chẳng thu 1 cắc viện phí nào của người bệnh. Nếu bệnh nhân không có người nuôi, bệnh viện cử người phục vụ giặt giũ và cơm nước tử tế, nè.
– Thứ 4: Chính phủ xây viện dưỡng lão cho người già, xây viện cô nhi cho trẻ mồ côi. Tất cả đều được chăm sóc y tế định kỳ và có người phụng dưỡng luôn nè.
– Thứ 5: Chính phủ mở quán cơm xã hội phục vụ hoàn toàn miễn phí cho người vô gia cư, người lỡ độ đường ăn thoải mái nè.
– Thứ 6: Chính phủ bỏ tiền ra mua lại đất của các phú ông, điền chủ để cấp lại cho những người không có đất canh tác hoặc những người mới định cư ( luật người cày có ruộng) đây nè.
– Thứ 7: Người dân được quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do biểu tình, kể cả tự do chửi chính phủ luôn nè.
– Thứ 8: Người dân được quyền ra ứng cử hoặc được quyền đề cử người mình tín nhiệm. Và chính người dân chọn người lãnh đạo thông qua lá phiếu dưới sự giám sát chặt chẽ của các tổ chức quốc tế. Phải không nè!
Chỉ sơ sơ 8 điều trên, chế độ VNCH đã thực hiện từ nửa thế kỷ trước, trong hoàn cảnh đất nước bị chiến tranh, tang tóc. Còn hiện nay đất nước hòa bình và được sự viện trợ tối đa của toàn thế giới. Đảng và bác hồ của các em đã làm được như chính phủ VNCH chưa? Chúng em nói đi! Đảng đã làm được cái quần què gì cho dân tộc này?

Hãy nhớ rằng, nhờ đảng và bác Hồ nên Miền Bắc mới có chiêu ỉa ra rồi sử dụng lại. Món này có tên gọi là «phân bắc» chứ trong nam không có giống độc đó đâu! Biết phân bắc là gì chưa? Nó cũng giống như «hốt cứt mà ăn» vậy đấy!

Đã ngu còn cào bàn phím!

Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc

-3:13

83,146 Views
Tuong Truong

我们爱国学习人民香港人反对中国。
Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc không giữa lời một Quốc gia hai chế độ.
Người Dân của người ta lòng yêu nước chơi là chơi tới bến tuyệt để tới cùng.cảm nhận thấy mất ham nhìn lại chúng ta thật quá nhu nhược là con THỎ Của Châu Á.
越南人民学习香港人。

MAI CON LỚN

Image may contain: 1 person, outdoor

Hieu Trung Nguyen

Tâm sự của một người mẹ !

MAI CON LỚN

Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi
Dù mình sống trên quê hướng, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
Bọn Hán kia tìm mọi cách “gieo nòi”
Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?
Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ mình con quên hết
Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình
Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang?

Mai con lớn, đến nơi nào cũng cúi
Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt
Đừng tranh ăn với lũ đói bên tàu!

Mai con lớn, những nơi nào đẹp nhất
Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha…
…và nhiều chỗ con đừng bén mảng
Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn, những kinh đô, thành quách
Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
Của ngon đều bị tước hết con ơi
Mai con lớn, biển, sông, hồ nhiễm độc
Nước thải phương xa không ngớt đổ về

Mai con lớn, xin con đừng oà khóc
Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình
Sống trong lòng giặc thở không dám thở
Vì thời mẹ cha, ai cũng muốn được “yên bình”

Mai con lớn, xin con đừng hờn trách
Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
“Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi”

Mai con lớn, xin con đừng phẫn hận
Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
Nay giặc ở khắp mọi miền, bờ cõi
Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa…
Chỉ mong sao bình minh đến thật mau…
Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
Xin Thiên Cơ ban tặng một phép màu…

Nguồn : THT- Trần Hoàng Trúc

Hình : Con gái DX học lớp 5 tuổi (2012)

Dáo Xư xứ lừa Hieu TrungNguyên

Mày viết tùm lum trên FB mà không sợ công an à?

Image may contain: 1 person, smiling, text and closeup

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.

SỢ !!!

FBer Ngô Trường An

Gặp bọn chúng (những người cùng lớp thời trung học) ở một đám cưới. Bọn chúng thấy tôi vội chạy đến nắm tay kéo ra ngoài dạy dỗ:

– Mày viết tùm lum trên FB mà không sợ công an à?

– Mày coi chừng đó! Công an nó chưa đủ lý do để tóm mày thì nó cũng sẽ cho an ninh mật theo dõi xử mày theo kiểu giang hồ đó nghe.

– Mày đừng cho người lạ vào nhà, đề phòng chúng nó cho người đến giấu tài liệu, sau đó chúng đến bắt, …
– . . .

Tôi nói, cảm ơn các vị đã có lòng lo cho tôi. Các vị hỏi tôi có sợ không à? Tôi sợ chứ! Bị đánh đập, tù đày ai mà không sợ! Có lẽ, sợ hãi đó là bản chất trong quá trình cuộc sống của tui. Sẵn đây, xổ bầu tâm sự luôn với các bạn để hiểu.

Tôi biết sợ từ năm lên 6 tuổi. Năm đó, tui đang ngủ với Cha thì cộng sản đạp cửa vào nhà bắt trói Cha tui dẫn đi. Tôi thức dậy ngơ ngác nắm lấy vạt áo của Cha kéo lại thì bị 1 người trong bọn họ dộng 1 báng súng vào bụng, tôi ngất xỉu.

Từ đó, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh tôi. Đêm đến, tiếng chó sủa, tiếng cành cây gió va vào nhau xào xạc đều làm cho tôi sợ. Lớn lên đi học, tôi chứng kiến cảnh những chiếc xe khách bị mìn lật nhào. Máu, thịt người dân vương vải, nham nhở đầy mặt đường. Tui chứng kiến những người dân bị chết cháy, nằm co quắp trong đống tro tàn, đổ nát. Tôi chứng kiến người dân khai quật 1 hố chôn tập thể của 4 thanh niên rất trẻ trong làng bị Việt cộng giết cách nhà tôi chừng hơn cây số …

Nỗi sợ hãi đó nó hành trình theo suốt tuổi thơ của tôi đến ngày hoà bình lập lại. Sau đó, đất nước không còn cảnh chết chóc do chiến tranh thì tôi lại sợ đói. Ôi cái đói ! Cả nhà tôi bị đói suốt 1 thời gian dài, cái đói hành hạ tui trong cả giấc ngủ, trong cả ước mơ. Cái đói thật đáng sợ!

Giờ đây không còn đói nữa, nhưng ngồi trước mâm cơm lại sợ chất độc. Chính quyền họ nhẫn tâm nhập chất cấm để đưa vào các nguồn thức ăn, làm sao mà không sợ? Mỗi ngày VN chết 315 người vì mắc bệnh ung thư, do đâu? Trong 315 người ấy khi nào đến phiên mình?

Mỗi khi dắt xe ra khỏi nhà là tôi lại sợ. Chẳng biết hôm nay mình có về lại nhà được không? Hay là được bà con đắp cho manh chiếu ở đoạn đường nào đó. Với hệ thống giao thông hỗn loạn như bây giờ thì tính mạng mình ra đường như ngàn cân treo trên sợi tóc.

Tôi sợ, bỗng 1 ngày nào đó. Công an ập đến nhà đọc lệnh tôi giết người rồi bắt trói để thế chân cho 1 kẻ quyền uy nào đó. Với 1 nền tư pháp đặt tiền lên trên công lý như hiện nay thì điều này đã xảy ra rất nhiều chứ không phải là không có.

Tôi sợ đất nước này sẽ mất vào tay giặc Tàu. Tôi sợ nền giáo dục hôm nay sẽ biến con cháu tôi thành loài súc vật. Tôi sợ bọn xì ke, ngáo đá, cướp giựt, giết người mỗi ngày một tăng mà nạn nhân của nó tiếp đến có thể là tôi.

Đấy là tất cả những điều tôi sợ. Có lẽ những nỗi sợ này lớn lao luôn cô đọng trong tiềm thức nên không còn chỗ chứa cho nỗi sợ công an bắt mà các bạn vừa nói.

Còn các bạn, các bạn chỉ sợ mỗi công an mà không sợ những mối hiểm hoạ kia đang chực chờ cho mình và cho những người thân yêu của mình, thì quả thật, các bạn là những người rất gan dạ, anh hùng!

Fb Ngô Trường An