Mẹ Nấm tuyệt thực gần hai tuần, các blogger khác ‘đồng hành’

Mẹ Nấm tuyệt thực gần hai tuần, các blogger khác ‘đồng hành’

Blogger Mẹ Nấm xuất hiện tại tòa.
Blogger Mẹ Nấm xuất hiện tại tòa.

Thân mẫu của Blogger Mẹ Nấm tin rằng con gái bà đã tuyệt thực sang đến ngày thứ 13 để yêu cầu trại giam Thanh Hóa cải thiện điều kiện nhà tù và ngưng ngược đãi, đối xử bất công. Trong khi đó nhiều blogger khác cũng luân phiên tuyệt thực 24 giờ để ủng hộ tinh thần Mẹ Nấm.

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ của Blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hôm 19/7 nói với VOA rằng con gái bà đã tuyệt thực trong suốt gần hai tuần qua:

Đến ngày 12/7 tôi ra đó thăm con thấy con ốm và nhợt nhạt. Quỳnh nói vẫn chưa hết tuyệt thực vì họ vẫn còn ngược đãi Quỳnh.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan

“Ngày 6/7 Quỳnh gọi điện thoại về nói sau cuộc gọi đó thì Quỳnh sẽ không ăn bởi vì Quỳnh bị ngược đãi. Đến ngày 12/7 tôi ra đó thăm con thấy con ốm và nhợt nhạt. Quỳnh nói vẫn chưa hết tuyệt thực vì họ vẫn còn ngược đãi Quỳnh.”

Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Trong cuộc gọi điện thoại bất ngờ về nhà cho mẹ vào sáng 6/7, blogger Mẹ Nấm tuyên bố bắt đầu tuyệt thực cho đến khi nào trại giam giải quyết việc cô liên tục bị bạn tù đe dọa đến mức phải cầu xin mẹ “hàng tháng thăm con để biết sinh mạng con còn hay đã mất.”

Blogger Mẹ Nấm đang thọ án 10 năm tù về tội “Tuyên truyền chống nhà nước” tại Trại giam số 5 ở tỉnh Thanh Hóa. Đây là lần tuyệt thực thứ ba của bà trong trại giam để yêu cầu cải thiện điều kiện giam giữ.

Bà Tuyết Lan lên tiếng yêu cầu trại giam Thanh Hóa ngưng các hành động ngược đãi Như Quỳnh, bà cho rằng đây là một hành động có chủ ý nhằm gây khủng hoảng tinh thần cho con gái của bà.

“Tôi yêu cầu ngưng ngược đãi con tôi và phải đối xử công bằng. Tới hôm nay là ngày thứ 13 mà tôi không hề biết tin tức gì cả. Nếu có xảy ra vấn đề gì thì Ban Giám thị Trại giam số 5 là người chịu trách nhiệm. Quỳnh nói đây là cả sự chủ ý của họ chứ không phải vô cớ.”

Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan và hai con nhỏ của Blogger Mẹ Nấm.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan và hai con nhỏ của Blogger Mẹ Nấm.

Trong đơn gửi giám thị trại giam trong tuần này, bà Lan viết: “Trong những lần thăm gặp vừa qua, Quỳnh cho biết đang bị ngược đãi. Điều này dẫn đến việc con tôi phải tuyệt thực để phản đối. Việc con tôi bị tước quyền công dân không có nghĩa là nó không còn là con người.”

Quỳnh nói đây là cả sự chủ ý của họ chứ không phải vô cớ.
Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan

Bà Lan nêu yêu cầu cán bộ trại giam “tách Quỳnh khỏi những tù nhân thường xuyên gây sự, được giam trong phòng như những tù nhân khác chứ không phải căn phòng mà mọi thứ sinh hoạt đều bị người bên ngoài nhìn thấy hết như hiện nay.”

Theo gia đình, lý do mà Như Quỳnh phải tuyệt thực là do điều kiện nơi giam giữ hết sức “tồi tệ, không đảm bảo kín đáo cho sinh hoạt cá nhân.”

Bà Lan thuật lại lời của Mẹ Nấm:

“Họ có chuyển con tới một buồng giam khác mà tất cả các buồng giam xung quanh đều có thể quan sát được, nhưng nhà vệ sinh trong phòng này lại không có cửa che chắn.”

Blogger An Đỗ từ Úc viết trên Facebook: “Quỳnh bất chấp nguy hiểm để đưa ra những báo cáo về việc Công an tra tấn công dân của mình – những người hoàn toàn yếu thế vì nghèo, vì bất công… Chẳng ai mơ mộng về thực tiễn là trong nhà tù sẽ được sung sướng, người ngoài tù sẽ được chăm sóc tử tế. Nhưng cô ấy đã lựa chọn để sống cao qúy, chúng ta nên vinh danh vì phúc phận dân tộc này, quốc gia này còn có những người như cô ấy!”

0:000:30:000:00

 

 Đường dẫn trực tiếp 

Trước đó vào đầu tháng 6, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã tuyệt thực trong 6 ngày phản đối cách đối xử của giám thị trại giam và ép nữ blogger nhận tội.

Đây là lần thứ 3 blogger Mẹ Nấm phải dùng đến biện pháp tuyệt thực để phản đối các điều kiện giam giữ, mà theo các tổ chức nhân quyền quốc tế là “ngược đãi,” trong các nhà tù tại Việt Nam.

Tối nay, chị Nguyễn Kiều Ly tiếp nối tôi tuyệt thực đồng hành ủng hộ tinh thần đấu tranh bất khuất của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho đến khi chị không còn bị ngược đãi.
Blogger Nguyễn Hoàng Vi

Hôm 19/7, từ thành phố Hồ Chí Minh, blogger Nguyễn Hoàng Vi chia sẻ trên Facebook về “24h tuyệt thực đồng hành với blogger Mẹ Nấm.”

“Tôi đã bắt đầu tiếp nối Thao Thanh Bui từ 8h tối 18/07 đến 8h tối nay 19/07….Tối nay, chị Nguyễn Kiều Ly tiếp nối tôi tuyệt thực đồng hành ủng hộ tinh thần đấu tranh bất khuất của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh cho đến khi chị không còn bị ngược đãi.”

Chấn động lời ‘Tiên tri’ vụ nâng điểm Hà Giang từ 9 năm trước

Chấn động lời ‘Tiên tri’ vụ nâng điểm Hà Giang từ 9 năm trước: Hiệu trưởng ép học sinh bán dâm cho Chủ tịch tỉnh, “bóc bánh trả tiền” nữ sinh học kém

Ngành giáo dục Hà Giang từng vướng bê bối khó gột rửa hơn 9 năm trước với cái tên “Sầm Đức Xương”.

8 năm trước, khi ông Triệu Tài Vinh – tiến sĩ nông nghiệp – lên chức Bí thư Hà Giang người ta đã kỳ vọng Hà Giang sẽ có bước phát triển kinh tế nhờ nông nghiệp. Tuy nhiên, thành quả mà ông làm lại là vấn đề nhân sự. Ông đã “nghiên cứu” kỹ lưỡng về quy trình bổ nhiệm cán bộ, nên đưa 8 người nhà vào bộ máy lãnh đạo của tỉnh mà không bị trung ương có ý kiến nhắc nhở.

Lúc này, người dân mới bắt đầu nghi ngờ về học thuật của vị lãnh đạo này. Cũng chính vì vậy, trong kỳ thi tốt nghiệp năm nay, Hà Giang bỗng nhiên có nhiều học sinh đạt điểm cao, qua thanh tra, thì chuyện đã lộ rõ, nhưng mới chỉ có 1 “con tốt” thí quân trên bàn cờ đứng ra nhận trách nhiệm.

Còn nhớ, ngành giáo dục Hà Giang bị nát như tương, khi năm 2009, Công an Hà Giang đã phát hiện hình ảnh “thoát y” của anh Nguyễn Trường Tô – chủ tịch tỉnh Hà Giang- trong điện thoại của em nữ sinh bị tạm giữ vì hoạt động bán dâm bán chuyên nghiệp. Không khó để công an lần ra anh Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường phổ thông trung học Việt Lâm, huyện Vị Thanh tỉnh Hà Giang. Ông hiệu trưởng Xương đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là em đã có quan hệ với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Sau đó, chính em Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng chấp nhận bóc bánh trả tiền cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng. Và như thế, đường dây gái gọi tại trường học đã được thiết lập: “Bán trinh giá 3 triệu đồng, chấp nhận bóc bánh trả tiền từ 500 ngàn trở lên”.

Thầy trò hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bóc bánh trả tiền lên tới cấp tỉnh. Đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.

Hai học sinh này đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm, đã có một “danh sách đen” những cán bộ bóc bánh trả tiền học sinh. Nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ này.

P/S: Tại tòa ông Sầm Đức Xương, nguyên Hiệu trưởng trường PTTH Việt Lâm (Hà Giang) đã cho rằng mình bị bệnh tiểu đường và viêm tinh hoàn nên gần 3 năm nay không còn khả năng quan hệ. Để chứng minh, bị cáo Xương còn đề nghị HĐXX TAND tỉnh Hà Giang cho tụt quần ngay tại tòa! Ảnh mặc áo tù là ông Sầm Đức Xương, ảnh “vui vẻ” kia là nguyên chủ tịch Nguyễn Trường Tô.

https://www. facebook.com/duy.khanh.7505/posts/2208810175801815

Sau gần 4 tiếng xét xử, TAND Tối cao đã bác kháng cáo kêu oan của cựu hiệu trưởng trường THPT Việt Lâm Sầm Đức Xương. Ông Xương tiếp tục bị kết tội đã bóc bánh trả tiền người chưa thành niên, y án 9 năm tù.

Phiên xử kín bắt đầu lúc 8h, dưới sự bảo vệ của hàng chục cảnh sát. Nhiều người dân đến cổng tòa để theo dõi diễn biến vụ án nhưng không ai được vào.

Theo nguồn tin của VnExpress.net, HĐXX phúc thẩm đã triệu tập một cựu học trò của ông Xương là Nguyễn Thúy Hằng tới phiên xử. Hằng là một trong hai cô gái tại phiên sơ thẩm bị kết tội đã môi giới bóc bánh trả tiền cho ông Xương. Cô bị tuyên phạt 36 tháng tù treo và không kháng cáo.

Bị cáo Sầm Đức Xương tại phiên xử phúc thẩm, ngày 28/6. Ảnh: L.H.Q.

Trả lời HĐXX, Hằng khẳng định những lời khai trước đây tại phiên sơ thẩm là đúng sự thật. Cô thừa nhận đã môi giới và chấp nhận bóc bánh trả tiền với cựu hiệu trưởng Xương.

Nguồn tin của VnExpress.net cho hay, không khí phiên tòa sáng nay diễn ra khá căng thẳng. Bị cáo Sầm Đức Xương khá bình tĩnh, rành rọt trình bày những luận cứ cho rằng mình vô tội.

Trước việc cấp phúc thẩm tuyên y án sơ thẩm, luật sư Đinh Thế Hùng (bào chữa cho bị cáo Xương) cho rằng HĐXX chỉ căn cứ vào lời khai của nạn nhân cùng những tài liệu trong hồ sơ mà không “để ý” tới những tình tiết do ông cung cấp cũng như phần trình bày của bị cáo Xương.

“Các cháu khai khi vào phòng để quan hệ, ông Xương mặc quần đùi và áo ba lỗ. Song thân chủ của tôi không có áo đó. Ngoài ra, cửa phòng làm việc của ông Xương, các cháu cũng tả lại không chính xác….”, vị luật sư từng là thủ trưởng cơ quan điều tra hình sự (Bộ Quốc phòng) nói.

Sau gần 4 tiếng làm việc, phiên phúc thẩm dưới sự điều hành của thẩm phán Vũ Xuân Khôi đã bác đơn chống án của bị cáo Xương. Cựu hiệu trưởng trường Việt Lâm tiếp tục bị phạt 9 năm tù như phán quyết của tòa sơ thẩm.

Tháng 9/2009, tình nghi ông Sầm Đức Xương có liên quan đến vụ mua dâm học trò, cảnh sát đã bắt người này.

– 2 tháng sau, TAND huyện Vị Xuyên tuyên phạt bị cáo Xương 10 năm 6 tháng tù. Hai học trò của ông Xương là Hằng và Thúy với vai trò môi giới, lần lượt nhận 6 và 5 năm tù.

– Do các bị cáo kêu oan, tháng 1/2010, phiên phúc thẩm được mở. Cho rằng có một số tình tiết chưa được làm rõ, TAND Hà Giang tuyên hủy án, trả lại hồ sơ và yêu cầu điều tra lại từ đầu.

– Tháng 3/2011, phiên sơ thẩm lần 2 được mở. HĐXX tiếp tục xác định bị cáo Xương đã bóc bánh trả tiền người chưa thành niên, tuyên án phạt 9 năm tù. Hằng và Thúy được hưởng tù treo từ 30 đến 36 tháng.

Tất cả các phiên tòa đều được xét xử kín.

Nguồn link: https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/cuu-hieu-truong-sam-duc-xuong-nhan-an-9-nam-tu-2198680.html

Nghi vấn’ điểm thi tiếp tục ở Hòa Bình, Bạc Liêu, Tuyên Quang

Tai Nguyen shared a link.
M.BAOMOI.COM
Những nghi vấn về điểm thi THPT quốc gia 2018 vẫn chưa dừng lại ở 3 tỉnh Hà Giang, Lạng Sơn, Sơn La, mới đây cũng đã bắt đầu xuất hiện những nghi vấn về điểm thi THPT của ba tỉnh Hòa Bình, Bạc Liêu và Tuyên Quang.

TỨC GIẬN GÂY TÁC ĐỘNG ĐẾN GAN THẾ NÀO?

TỨC GIẬN GÂY TÁC ĐỘNG ĐẾN GAN THẾ NÀO?

Tâm trạng và sức khỏe là hai yếu tố tưởng chừng như không liên quan gì đến nhau nhưng thực tế chúng lại ảnh hưởng rất nhiều. Lấy gan là một ví dụ, tâm trạng không tốt cũng như tức giận sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến gan, đặc biệt là những người mắc bệnh gan như viêm gan, xơ gan, ung thư gan…

Tức giận tác động đến gan như thế nào?

Cuộc sống với nhiều áp lực từ công việc, học hành hay chuyện gia đình, con cái làm người ta không tránh khỏi những buồn bực, giận dữ hay bất bình… Để tìm kiếm sự cân bằng tâm lý, chúng ta phải giải tỏa những cảm xúc. Nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng giải quyết tốt những cảm xúc xấu này. Những căng thẳng, mệt mỏi trong đời sống hàng ngày có ảnh hưởng không nhỏ tới hoạt động của các cơ quan trong cơ thể, trong đó có gan. Khi cơ thể bị căng thẳng, mệt mỏi, áp lực máu tăng cao, lượng máu lưu thông của gan cũng giảm mạnh, không đủ để duy trì hoạt động bình thường. Chính vì thế mà gây hại cho gan không ít.

Về phương diện sinh lý: Khi nóng giận lên sẽ tác động vào hệ giao cảm, làm tiết ra Norepinephrine (viết tắt NE) còn được gọi là Noradrenaline (viết tắt là NA). Các chất này theo máu đi vào ruột thượng thận làm tiết ra thêm Norepinephrine và Epinephrine (viết tắt là EN) còn được gọi là Adrenaline. Cả hai chất này làm máu tăng áp xuất, nhịp tim đập nhanh. Đặc biệt với sự tác động của Epinephrine nó làm cho gan không giữ được đường và thoát ra làm cho máu có đường. Cả hai chất NE và EN tạo ra chất béo trong máu, nếu tiết ra nhiều quá sẽ làm cho cơ thể trở nên béo phì.

Chính vì những mối nguy hiểm có thể xảy đến khi tâm trạng không tốt, chúng ta luôn phải có cách để cân bằng tâm trạng, hoá giải những bức xúc không tốt ở trong lòng, làm cho bản thân mình luôn ở trạng thái tốt nhất. Nếu tâm trạng nóng nảy, bực bội sẽ làm cho hormon trong cơ thể bài tiết mất cân bằng, gây ra trở ngại cho tuần hoàn máu, ảnh hưởng đến việc cung cấp máu cho gan, làm cho tế bào suy giảm mà Đông y thường nói rằng lo lắng hại tỳ, giận dữ hại gan.

Đông Y cho rằng, trong 7 trạng thái cảm xúc thì tức giận là có hại cho gan nhất. Tức giận có thể làm cho gan bài tiết thất thường, gây ra gan khí ngừng trệ, thời gian lâu dài sẽ dẫn đến các bệnh về gan.

Điểm mấu chốt của dùng tâm trạng bảo vệ gan là học cách kiềm chế sự tức giận. Nếu có tức giận thì cũng không nên quá 3 phút, cố gắng hết sức để đạt được “tâm khí hoà hợp”, lạc quan, yêu đời, không phải lo lắng, từ đó làm cho gan mất “nóng” đi, gan khí bình thường hoạt động là cách bảo vệ sức khoẻ lâu dài nhất.

https://phongkhamviemgan.com/tuc-gian-gay-tac-dong-den-gan-the-nao-238.html

8 nguy hại lớn của tức giận

Dân trí Tức giận là triệu chứng thường gặp ở mỗi con người chúng ta, tuy nhiên thường xuyên tức giận sẽ gây ra nhiều nguy hại cho cơ thể. 

  1. Tổn thương gan

Khi tức giận, cơ thể sẽ bài tiết ra một loại chất gọi là “catecholamine”, tác dụng với hệ thống thần kinh trung ương, làm cho đường huyết tăng cao, tăng cường acid béo phân giải, độc tố trong tế bào gan và huyết dịch cũng theo đó tăng lên.

Khuyến nghị: Khi tức giận nên uống cốc nước. Nước có thể thúc đẩy acid béo tự do trong cơ thể bài tiết ra ngoài, giảm bớt độc tố.

  1. Viêm sắc tố

Khi tức giận, số lượng lớn huyết dịch chạy dồn về não bộ, vì vậy ô xy trong huyết dịch sẽ giảm bớt, độc tố tăng lên nhiều. Độc tố sẽ kích thích mao mạch, lỗ chân lông, gây ra các chứng viêm xung quanh lỗ chân lông với nhiều mức độ khác nhau, từ đó xuất hiện các viêm sắc tố.

Khuyến nghị: khi gặp phải việc không vui, có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

  1. Đẩy nhanh suy thoái tế bào não

Đại lượng huyết dịch chạy dồn về não cũng sẽ làm cho áp lực của huyết quản não tăng lên. Lúc này trong huyết dịch hàm chứa độc tố nhiều nhất, ô xy ít nhất, không

khác gì một “vị thuốc độc” cho não.

Khuyến nghị: gặp phải việc không vui có thể hít thở sâu, hai tay giơ ngang để điều tiết trạng thái cơ thể, đưa độc tố đẩy ra ngoài.

  1. Viêm loét dạ dày

Tức giận sẽ làm cho thần kinh giao cảm hưng phấn và trực tiếp tác dụng vào tim và trên huyết quản, làm cho lưu lượng máu trong dạ dày đường ruột giảm thấp, nhu động chậm, ăn uống kém, khi nghiêm trọng còn gây ra viêm loét dạ dày.

Khuyến nghị: Mỗi ngày mát-xa nhiều phần dạ dày, giảm nhẹ triệu chứng.

  1. Cơ tim thiếu ô xy

Đại lượng huyết dịch chảy về đại não và phần mặt sẽ làm cho huyết dịch cung ứng cho tim giảm bớt từ đó dẫn đến cơ tim thiếu ô xy. Tim để đáp ứng nhu cầu cơ thể, chỉ

có cách làm việc gấp lên nhiều lần, từ đó làm cho nhịp tim không đập nhịp nhàng.

Khuyến nghị: cố gắng luôn mỉm cười và nhớ lại những việc vui vẻ, có thể làm cho tim đập khôi phục lại nhịp, để huyết dịch lưu động đều đăn hơn.

  1. Gây ra cường giáp

Tức giận làm cho hệ thống nội bài tiết rối loạn, làm tăng hormon tuyến giáp trạng bài tiết, thời gian lâu dài sẽ gây ra cường giáp.

Khuyến nghị: ngồi xuống thư giãn, nhắm mắt lại, hít thở sâu.

  1. Tổn thương phổi

Khi tâm trạng tức giận, hô hấp sẽ vội vàng, thậm chí xuất hiện hiện tượng hoán đổi khí quá độ. Bao phổi không ngừng khuếch trương, không có thời gian thu co, tức là không có được thư giãn và nghỉ ngơi nên có, từ đó nguy hại đến sức khỏe của phổi.

Khuyến cáo: chuyên tâm, hít thở sâu và nhẹ nhàng thở ra 5 lần, làm cho bao phổi có được nghỉ ngơi.

8. Tổn hại hệ thống miễn dịch

Khi tức giận, đại não sẽ ra mệnh lệnh cho cơ thể chế tạo ra một loại chất cortisol do cholesterol chuyển hóa thành. Loại chất này nếu tích lũy trong cơ thể quá nhiều sẽ gây

chướng ngại cho sự hoạt động của hệ thống miễn dịch, làm cho sức đề kháng cơ thể thấp đi.

Khuyến nghị: Hồi nhớ về những việc tốt của mình trong quá khứ, cố gắng hết sức đề bình hòa tâm trạng.

Dương Hằng

http://dantri.com.vn/suc-khoe/8-nguy-hai-lon-cua-tuc-gian-1351501922.htm

Trượt tốt nghiệp thành thủ khoa ở Hà Giang

Trượt tốt nghiệp thành thủ khoa ở Hà Giang: Đất nước sẽ về đâu nếu lũ trẻ ấy “ngoi” lên làm quan chức, kế thừa sự dốt nát và nhơ nhuốc của bố mẹ?

Bài viết của Facebooker Nguyễn Tiến Trường

Khi người dân đang héo úa với chất lượng giáo dục, lũ thất học này vẫn có cách để duy trì sự dối trá, trục lợi cho con cái mình. Và tôi không có ngôn ngữ nào ngoài việc phải thốt lên rằng: Bọn chúng đang trát cứt vào bộ mặt giáo dục.

Giáo dục vừa loay hoay nhập kỳ thi đễ bớt đau khổ, để giảm lãng phí xã hội. Cũng níu kéo một cơ hội công bình cho tất cả. Thì lũ vô học này đã sáng tạo ra một hình thức gian lận trắng trợn và táo bạo hơn. Đây là một hành vi ăn cướp giữa công đường.

330 bài thi, cho phịa một lúc 7,8 điểm. Một cháu có tổng 8.2 điểm thành 28.55. Đổi trắng thay đen này, biến những đứa trẻ ngu đần thành những ngôi sao. Biến quạ thành công.

Khi bỏ kỳ thi đại học, nghĩa là hành vi này sẽ đưa những đứa trẻ thẳng vào các giảng đường đại học. Cũng có nghĩa là nó sẽ trực tiếp tước đoạt cơ hội của các cháu có năng lực thật nhưng lại có thang điểm thấp hơn.

Những đứa trẻ yếu kém này, sẽ có bằng tốt nghiệp đại học ở những trường top đầu. Thử tưởng tượng, với năng lực như vậy, chúng sẽ hành xử như thế nào với đương sự nếu là công an? Chúng sẽ chữa cho bệnh nhân như thế nào khi là bác sĩ? Chúng sẽ thiết kế một tòa nhà như thế nào nếu là kỹ sư? Khốn nạn hơn nữa cho dân. Nếu chúng trở thành những người lãnh đạo. Khi sự dốt nát tự thân cộng hưởng với sự lươn lẹo mà chúng được kế thừa.

Có thông tin cho rằng mỗi ca chạy điểm từ 400 triệu đến 1 tỷ đồng. Bằng gia sản của bao gia đình. Cũng đã có thông tin, danh sách chạy điểm hầu hết con quan chức. Vì không chính danh nên tôi không khẳng định. Nhưng rõ ràng, đã có những kẻ ham muốn đến mù lòa, muốn cấy những con nòng nọc trứng nước ngay từ lúc đầu để mở đường quan lộ.

Khi Bộ Công an trực tiếp đánh án, có nghĩa đây là một vụ việc nghiêm trọng và phải tước khỏi tay địa phương. Một vụ mua bán tởm lợm, không chỉ tước đoạt cơ hội của người khác, nó tước đoạt cả niềm tin vào giáo dục, niềm tin vào công bình xã hội.

Có ý kiến cho rằng, những đứa trẻ trong vụ việc không đáng trách. Tôi nghĩ không đúng. Vì đã được cấp thẻ căn cước, có đủ quyền của một người trưởng thành, các cháu đã đồng lõa với tội ác. Hoặc giả, nếu không biết vụ việc, thì sau khi biết điểm, các cháu đã không phản kháng với sự dối trá này.

Dù có bị giáo dục lừa dối đến đâu, trước một vụ việc thay đen đổi trắng, các cháu đã không sử dụng quyền năng của nhân cách. Nếu không biết xấu hổ khi năng lực kém hơn những đứa trẻ rách rưới nơi đồi núi. Ít ra cũng phải biết xấu hổ vì đã vượt qua những đứa trẻ xung quanh bằng cách thừa hưởng thủ đoạn.

Những đứa trẻ nên chịu sự phán xét này để hiểu rằng cuộc đời nằm trên đôi chân, chứ không nằm trong túi tiền và sự bê đỡ nhơ nhuốc của cha mẹ chúng. Và để sự vô học không được truyền nối !

theo Nguyễn Tiến Trường

From:                                            http://danangplus.info/truot-tot-nghiep-thanh-thu-khoa-o-ha-giang-dat-nuoc-se-ve-dau-neu-lu-tre-ay-ngoi-len-lam-quan-chuc-ke-thua-su-dot-nat-va-nho-nhuoc-cua-bo-me/

Bí thư Hà Giang buồn vì con gái bị nâng điểm thi

Bí thư Hà Giang buồn vì con gái bị nâng điểm thi

Ngày 19/7, ông Triệu Tài Vinh, Bí thư tỉnh ủy Hà Giang nói với bao giới là ông “thấy cũng hơi buồn” vì thông tin con gái mình bị sửa điểm thi lên cao hơn.

“Mới đầu thấy con gái điểm cao thì nghĩ năm nay con sẽ đỗ đại học”, ông Vinh trình bày và cho biết ông không biết điểm bị nâng thế nào.

Theo báo điện tử Vietnamnet, điểm số của con gái ông Vinh bị sụt giảm 5,4 điểm sau khi chấm lại.

Ông Triệu Tài Vinh sinh năm 1968 tại Hà Giang.

Theo Wikipedia, ông hiện là đại biểu quốc hội Việt Nam khóa XIV nhiệm kì 2016-2021, thuộc đoàn đại biểu quốc hội tỉnh Hà Giang, ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, Ủy viên chính thức Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI, XII, Bí thư Tỉnh ủy, Bí thư Đảng ủy Quân sự, Trưởng Đoàn ĐBQH khóa XIV tỉnh Hà Giang.

Tháng 9/2016, ông Triệu Tài Vinh cũng nói với báo chí rằng ông “không cảm thấy vui khi những người trong gia đình mình được bầu, bổ nhiệm làm lãnh đạo”.

Image may contain: 1 person, text

“Trời hỡi, nhờ ai cho khỏi đói,”

Suy Tư Chúa nhật thứ 16 thường niên năm B 22/7/2018

(Mc 6: 30-34) Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. Người bảo các ông: “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.

+   +   +

“Trời hỡi, nhờ ai cho khỏi đói,”

“Gió trăng có sẵn, làm sao ăn?”

(dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)

 Ở nhà thơ, thực phẩm nuôi dưỡng chính mình phải chăng là trăng gió, từng có sẵn? Nơi nhà Đạo, thức ăn cho mọi người nhất định là ân lộc Chúa ban, vẫn lan tràn ngày lễ hội. Thế đó, là ý tưởng chủ lực được thánh Máccô ghi lại ở trình thuật, rất hôm nay. 

Trình thuật hôm nay được biết dưới tên gọi là: “Phép lạ thật nhiều bánh”. Nhưng, với thánh Máccô, sự kiện này được gọi là “Lễ Hội nay phân phát”. Thật ra thì, ý của tác giả là: dù mọi người có đặt tên cho đó là “phép lạ” hay “chuyện lạ” đi nữa, cũng cứ nhủ: hãy phân phát và cho đi những gì mình đang có, tự khắc lúc đó ta sẽ đủ để phân phát cho mọi người. Đọc trình thuật, nay người đọc không thể không nghĩ đến Tiệc Thánh Thể, lễ hội cho đi và phân phát, hết mọi người.

Quả thật, trong 5 tuần tới, phụng vụ Chúa nhật sẽ bớt đi phần trích dẫn Tin Mừng theo thánh Máccô, nhưng thay vào đó là lời trình của thánh Gioan về “Bánh Sự Sống”. Nếu, đọc thêm chương 6 Tin Mừng này, người đọc không thể không nghĩ đến Tiệc Thánh Thể, cũng là chuyện thấy rất rõ. Nói khác đi, trong 5 tuần sắp tới, người dự Tiệc lại sẽ suy tư về một loạt trình thuật thuộc loại “bỏ túi”, trong đó tác giả đề cập nhiều về Tiệc Thánh để người tham dự sẽ nhận chân ra ý nghĩa việc mình làm.

Trình thuật hôm nay ghi về sự kiện Chúa tụ họp chúng dân theo Ngài vào buổi tiệc lớn ngoài trời theo dạng “picnic”, trước khi phân bổ Mình Ngài cho mọi người. Nhưng vấn đề là hỏi: sao “tiệc ngoài trời” hôm ấy lại quan trọng đến thế? Tham dự Tiệc, phải chăng để sẻ san hân hoan nhận bánh trái? Và tụ họp mừng kính Chúa ở đây, hôm nay, có ý nghĩa của một sẻ san phân ban Mình Chúa cho người khác không?

Thật sự thì, việc tụ họp ở đây, ngày của Chúa, là để dự Tiệc Thánh, chứ không phải để chầu kính hoặc cầu kinh như nhiều vị vẫn tưởng. Tụ họp dự Tiệc ngày của Chúa, không phải để cộng đoàn sùng bái hoặc tung hô đấng thánh nào ở ngoài làng. Tụ họp để dự Tiệc, rất không giống bất cứ buổi họp hành nào được giới chức chủ trương, dù người dự đều rất thích, vẫn đam mê. Tựu trung, tập họp để dự Tiệc là để cùng Chúa chung vui một hiện diện, nhưng không theo cung cách chủ quan tư riêng của người dự; càng không giống động thái tham dự họp mặt nặng tính chất chính trị, gia đình hoặc giòng tộc; cũng chẳng như sự kiện thể thao/văn hoá hay nhạc hội nào hết.

Đến dự Tiệc, người tham dự không đến vì lý do gia đình hoặc kiếm tìm lợi lộc cho riêng mình; cũng chẳng để duy trì vị thế, chức vụ lâu nay mình dính kết. Mà, đến dự Tiệc, là cùng chung vui hiện diện có nghi thức phụng vụ tươi mát, hấp dẫn do hội thánh chủ trương.

Đến dự Tiệc, người tham dự không khai sáng/định đoạt một loại hình nào hầu lôi cuốn người khác đến để thưởng lãm. Nhưng trái lại, người dự Tiệc đặt chân đến nơi đây là để đáp lại lời Chúa mời gọi. Thế nên, Tiệc-Thánh-Thể-vào-ngày-của-Chúa cũng sẽ không thành hiện thực, nếu Chúa không mời chào, ban bảo. Chúa mời chào mọi người đến với Ngài, để họ trở thành dân con được Ngài chăm chút chứ không là người bình thường bậc trung, thôi.

Dự Tiệc Thánh, được hiểu như tham dự buổi tiệc đặc biệt Chúa mời chào để mọi người đến với nhau mà ở bên nhau, cho lâu. Tiệc Chúa chào mời, là để người người có cơ hội trở thành Kitô-khác và rất vui vì mình có mặt với mọi người. Dự Tiệc Thánh, dân con Chúa được hiệp thông chung sống thời khắc có Cha, có Chúa, có cả Thần Khí Ngài nữa. Tham dự Tiệc, có thể dân con Chúa không nghĩ ra được như thế. Nhưng đó là chuyện thật. Có được sự thật như thế, người tham dự mới thấy đó là chuyện cần thiết, tích cực; để rồi, khi tan Tiệc, mọi người mới ra đi rao truyền việc Chúa vẫn ở với ta, và trong ta.

Tham dự Tiệc, còn là dịp để ta nhớ lại thời khắc xưa lúc dân con người Do thái tụ tập ở Sinai núi thánh sau lưu đày, nhiều bức bách. Tập họp nơi đó, để họ gia nhập vào với Giao Ước của Chúa hầu thờ kính chỉ mình Ngài, mà thôi. Ở núi thánh, dân con Do thái cũng cử hành lễ Vượt Qua, giống hệt Chúa. Ở trên đó, có công bố Lời Chúa và có cả kinh nghiệm sống khoảnh khắc ưu tư/phiền muộn, vào một thời. Ở trên đó, còn có cả Giao ước mới để người người theo đó mà thực thi.

Tham dự Tiệc, còn khiến người dự tưởng nhớ buổi Tạ Từ hôm ấy Chúa tụ họp đồ đệ Ngài lại mà mừng lễ Vượt Qua, một lần cuối, để rồi Thày Chí Ái lại đã đem Tình Thương Yêu vào Giao Ước có Chúa, có đồ đệ ký kết bằng một hiện diện. Xem thế thì, Tiệc Thánh Tạ Từ đã trở thành bí tích cho mọi Tiệc sau này về sau.

Kể từ đó, những gì được hiện thực nơi Tiệc Thánh, đều do Chúa chào mời mọi người đến để hiệp thông với Chúa. Đến, để ghi tên người tham dự vào sổ bộ gồm danh tánh của người anh em, dân con Ngài. Đó là lý do để ta tụ họp mừng kính ý nghĩa Vượt Qua thật sâu sắc, rất hiện tại. Đó, cũng là động thái căn bản mang tính vui tươi cứu độ. Bởi, người được cứu nay đã ở bên nhau. Đó, cũng là ý nghĩa Chúa “Vượt qua” mọi trở ngại để đến với ta, và nhờ đó ta đến được với Ngài để có sự sống rất mới. Và như thế, sẽ không còn ai bị cái chết đe doạ hành hạ nơi sầu buồn. Không đến dự, dân con Chúa không thể trở thành con người đích thực, được Chúa khuyến khích.

Lại nữa, người Công giáo chỉ là Kitô-khác, nếu họ nhận lời Chúa chào mời tụ họp mừng kính cuộc Vượt Qua của Ngài. Bằng vào tụ họp tham dự, họ trở nên đúng danh xưng Kitô-hữu dành cho người trong cuộc mà thôi. Chúa chào mời mọi người, cả Hy Lạp lẫn Do Thái. Cả tự do lẫn tôi đòi, hoặc nô lệ. Cả nam lẫn nữ, tất cả được hiệp thông với Chúa, không loại trừ cũng chẳng bỏ sót người nào. Đó, là lý do khiến tình huynh đệ giữa người dự mang trọn mọi ý nghĩa chứ không chỉ ý nghĩa làm người, thôi. Đó, cũng là kinh nghiệm rất mới. Kinh nghiệm hiệp thông thương yêu vào với Chúa Phục Sinh, rất đặc biệt.   

Tiệc Thánh Thể bắt đầu bằng sự kiện nến đèn được thắp sáng. Ở Tiệc Thánh, còn có cả ánh sáng của người tham dự vẫn toả chiếu nơi gian trần. Toả chiếu, để người trần biết đến mục đích của sự sống con người cốt làm sáng tỏ lời Chúa chào mời mọi người gia nhập cuộc sống của Chúa. Tham dự Tiệc, là tham dự lễ Chúa Vượt Qua giữa thế giới là nơi Ngài vượt khỏi nỗi chết để đến với sự sống. Vượt khỏi bóng tối đến với sự sáng đang hiện thực ở buổi Tiệc.

Cộng đoàn dự Tiệc không đến một mình, nhưng đến thay cho nhân loại đang kiếm tìm ơn cứu độ và sự sống. Bởi thế nên, khi dự tiệc Vượt Qua, toàn thể vũ trụ đều đã đến dự, để cảm kích. Tiệc Vượt Qua được cử hành không để ta chỉ nhớ mỗi Đức Kitô, mà cả những người vẫn đang nguyện cầu cho nhân loại, dù họ còn sống hay đã chết. Dù, họ có mặt hay khiếm diện. Dù già nua/có tuổi, cảnh đời có khác.

Tham dự Tiệc, còn là tụ họp nhau lại để chứng tỏ cho mọi người biết vai trò cốt thiết của họ trong vũ trụ. Người dự Tiệc, đem tiếng nói và lời nguyện cầu đến với mỗi người và mọi người ở bất cứ đâu. Người dự Tiệc, đã nói lên tiếng nói rất hiện tại cả nơi hoang sơ, vắng lặng. Không chỉ nói, họ còn đem hy vọng và ủi an đến với người ốm đau, sầu khổ. Và, những người đang đi dần vào cõi chết. Người dự Tiệc hỗ trợ cho người đang bị cám dỗ, bức bách. Làm như thế, là họ đã cảm tạ Chúa vì được sống an vui, hiền hoà, êm ấm. Đó, còn là bí tích Tình yêu dành cho người đói khát muốn yêu, nhưng chưa được.

Có dự Tiệc, nhân loại mới thấy mình không bị đe doạ thiếu cơm ăn/áo mặc, thời buổi này. Có dự Tiệc, người người sẽ không còn ưu tư lo lắng về mọi xung đột/tranh chấp về vị thế hoặc chỗ đứng trong đời. Bởi, tất cả mọi sự rồi cũng được giải quyết. Mọi ước vọng sẽ thành hiện thực. Bởi, tình thương huynh đệ sẽ chữa lành tất cả. Bởi, Tiệc Thánh vẫn là chốn đổi thay sự sống của con người. Bởi, Chúa có mặt ở buổi Tiệc, Ngài sẽ biến chốn này thành nơi thông báo Tin Vui an bình. Có được Tin Vui rồi, người dự Tiệc lại sẽ chuyển cho người khác biết Tin Mừng Ngài muốn gửi. Dự Tiệc Thánh, người tham dự sẽ trở nên một với Chúa, với mọi người. Có thể nói, dự Tiệc Thánh là thưởng ngoạn trước Tiệc càn khôn của vũ trụ.

Và rồi ra, ta sẽ biết sự sống là tiến trình của sự nhận lãnh, sẻ san, cho đi. Đó, là cơ bản của hiệp thông/trao đổi giữa người nhận Quà từ Đức Chúa. Là, niềm vui cảm kích vì chính mình được vào với Quà tặng và đã biến chính mình thành quà tặng cho người khác.

Con người không là hữu thể tự có để họ duy trì mọi sung mãn cho riêng mình. Con người là hữu thể đến từ Đấng khác và dành cho người khác, cho đến khi họ khám phá ra rằng Người Khác ấy là Đấng Cận Thân và Cận Lân với mình. Bởi, tất cả đều sẽ tụ họp về với Tiệc Thánh, để mọi người trở nên chính mình, như thánh Âu Tinh đã từng nói: “Chúng ta ở trong Đức Kitô khi Ngài yêu thương Chính mình Ngài. Và, mỗi khi ta tự sung mãn với chính mình, đó là lúc ta đang nghèo đi hiểu theo nghĩa sự sung mãn đã cách ly. Và, đó là nền tảng của mọi hiệp thông với Chúa, với mọi người.

Tiệc Thánh, dù diễn ra hằng ngày hay hàng tuần, vẫn không là Tiệc bình thường, hoặc tầm thường. Thế nên, chớ rời xa nơi xẩy ra “Sự lạ nhiều Phân Phát”. Phân và phát, những bánh cùng trái ở trên đồi Galilê hôm ấy. Bởi, đó chính là Tiệc Chúa thực hiện trước. Đó là buổi tụ họp tuyệt vời, ở mọi nơi. Cảm nhận như thế, có lẽ cũng nên ngâm lại lời thơ đầy ý nghĩa, vẫn cứ bảo:

                                          Gió trăng có sẵn, làm sao ăn?

                                   (Hàn Mặc Tử – Lang thang)

Nhờ ai cho khỏi đói ư? Đói hay không, chỉ người phàm ăn cứ ngấu nghiến hết mọi thứ, chẳng sẻ san những gì mình đang có cho mọi người. Thế nên vẫn còn đói, dù gió trăng sẵn đó, làm sao ăn. 

            Lm Kevin O’Shea DCCT biên soạn –

Mai Tá lược dịch

“Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 16 Thường niên năm B 22-7-2018

 “Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?

(Mc 10: 14-16)

Sẽ ra sao, nếu ta đổi tên Sàigòn thành “Hội thánh”, chắc cũng buồn cười chứ? Dạ, không. Buồn thì có, chứ cười thì không? Hoặc, có buồn nhưng chẳng cười chút nào, là bởi nội mỗi nhắc đến nhạc bản có cụm từ “Sàigòn bây giờ” thôi, cũng muốn nghe hát thêm những chữ như sau:

“Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?
Sài Gòn bây giờ ai khóc thương ai?
Sài Gòn giới nghiêm che kín đêm dài.
Sài Gòn khói bay, Sài-gòn nắng đổ.
Sài Gòn có còn bước chiều bơ vơ.
Sài Gòn còn ai khóc kẻ lên đường.
Sài Gòn mưa chiều rạt rời vó ngựa.
Sài Gòn âm thầm, đèn đỏ đèn xanh.
Sài Gòn mưa bay, thôi thế cũng đành.
Giấc ngủ miền xa, ôm trời núi rừng.
Bên rừng nhớ nắng trung nguyên.

Và, cứ thế người hát lại vẫn tiếp tục hát thêm những lời như:

Sài Gòn bây giờ trời mưa hay nắng?
Sài Gòn bây giờ cúi mặt xa nhau.
Sài Gòn bước ai gõ xuống đêm sầu.
Sài Gòn bóng nghiêng, Sài Gòn đứng đợi.
Sài Gòn bây giờ cúi mặt xa nhau.
Sài Gòn đã buồn khi trời sớm mai….
…Sài Gòn có còn bước chiều bơ vơ…”

(Lê Uyên Phương/Kim Tuấn – bđd)

Hát về Sài gòn, thì thế chứ nếu ta đổi lại thành “Hội thánh Chúa”, hoặc hỏi han, lan man những câu vớ vẩn, lẩn thẩn như văn thơ thời buổi trước có những giòng sau đây:

Trong thế giới văn học của người Hoa, thi sĩ Dư Quang Trung được coi là một trong những nhà văn kinh-điển ở thế-giới văn-học đương-đại có ảnh-hưởng sâu rộng đối với nền văn học Đài Loan cũng như Trung Quốc và Hồng Kông. Các tác-phẩm của ông đều truyền đi một thông-điệp nhân bản sâu-sắc.

 Dưới đây là bức thư gửi cho con ông. Ai đọc những giòng này đều có ý nguyện muốn sống tốt, sống đẹp hơn.

 “Con à, cha mong rằng con sẽ mãi là một người có lý tưởng, con có thể là nông dân, kĩ sư xây dựng hay thậm chí là một kẻ lang bạt, nhưng bắt buộc con phải có lí tưởng.

 Lúc con còn nhỏ, cha mẹ thường kể cho con nghe về những vị anh hùng, điều đó không có nghĩa là cha mẹ muốn con trở thành anh hùng, mà chỉ hi vọng sau này lớn lên con sẽ trở thành một người có phẩm chất chính trực, tốt đẹp.

 Khi con dần lớn lên, cha mẹ cho con tiếp xúc với thơ ca, hội họa, âm nhạc vì mong rằng tâm hồn con trở nên hướng thiện và sẽ theo con đi tới suốt đời. Ngay cả khi đối diện với sự lạnh giá khắc nghiệt nhất, cha mong con cũng sẽ không quên hương thơm của hoa hồng. Nền tảng đó giúp con người trở nên xuất chúng.

 Con à, đừng vì ngoại hình của mình mà buồn rầu, bởi lí tưởng thuần khiết mới là khí chất của con. Vẻ đẹp dung tục bề ngoài chỉ khiến con người ta sinh ra thói xấu. Cuộc đời và lí tưởng thường không được như ý muốn của con người.

 Có thể con sẽ phải trải qua những gian khổ, những thăng trầm nhưng con à, con cứ dùng hết sức để cống hiến, bởi lẽ cái kết của một người có lí tưởng có thể bi thảm nhưng tuyệt đối sẽ không đáng thương.

 Trong cuộc đời nhiều khó khăn này, con sẽ gặp nhiều người trí thức và quân tử, con sẽ chiêm nghiệm thấy nhiều điều kì diệu mà người khác không thể cảm nhận được. Những lựa chọn bình thường sẽ không đem lại màu sắc gì cho cuộc đời con.

 Đừng vì những lợi ích nhỏ nhặt mà đánh mất lí tưởng con nhé, cũng đừng vì trào lưu nào đó mà thay đổi niềm tin. Thế giới vật chất bên ngoài quá phức tạp, con phải học cách từ chối những cám dỗ của danh vọng tiền tài. Lí tưởng không phải là món đồ có giá trị tiền bạc và thường không thể mang lại cho con niềm vui trần tục. Vậy nên mong con đừng bị ảnh hưởng bởi những thói đời hư danh và hãy học cách khác biệt với người khác.

 Cha cũng mong con là một người có thể tự mình bước đi, bởi vì cuộc đời quá ngắn ngủi mà những thứ hư không lại rất nhiều, sẽ khiến con lóa mắt, không tỉnh táo, để rồi cuối cùng lại chẳng có gì trong tay.

 Nếu con là một cô gái xinh đẹp, khi con còn trẻ sẽ có nhiều chàng trai yêu chiều, nhưng những thứ con có được quá dễ dàng sẽ khiến con trở nên nông cạn, kém cỏi và thích những thứ tầm thường, phù du. Nếu con là một chàng trai thông minh, con sẽ nghĩ rằng tự mình luôn có thể làm nên việc việc lớn mà xem nhẹ, coi thường mọi thứ.

 Con hãy nhớ kĩ, năng lực của con người có hạn, sống trên đời hãy tận tâm mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc sống.

 Là văn nghệ sĩ hay là nội trợ, đừng coi thường những người khác, cũng đừng đầu cơ trục lợi. Khi trưởng thành con sẽ biết, làm tốt một việc thực sự rất khó, nhưng đừng bao giờ cho phép mình bỏ cuộc.

 Con phải biết trân trọng cảm xúc, dù là nam hay là nữ, một khi đã chấp nhận kết giao thì không nên thay đổi, hãy chung thủy một lòng.

 Trong quá trình kết giao bạn bè, ắt sẽ có những lúc va chạm, hiểu lầm, con hãy nghĩ lại, trong thế giới rộng lớn này, vì sao chỉ có thể kết bạn với mấy người? Con cần phải biết bạn bè cũng có lúc rời xa, trong cuộc đời này có người ở bên con nghe con nói chuyện, hoặc nói cho con nghe, là một điều tốt đẹp, con nên cảm kích những người ở bên con như vậy.

 Con nên biết trân trọng bản thân và yêu thương mọi người, thấu hiểu bản thân và những người xung quanh. Con phải học cách rơi nước mắt, học cách đối diện với bi kịch, bởi bi kịch sẽ làm tâm hồn con thêm phong phú. 

Cha mong con không phải là một kẻ tầm thường chỉ biết lấy lòng và xu nịnh người khác. Nếu một ngày con bỗng có nụ cười xu nịnh thì chắc chắn cha phải che mặt vì xấu hổ. Trong cuộc đời, dù có rất nhiều thứ hào nhoáng nhưng bản thân chúng không hề có giá trị. 

Làm người, cha mong rằng con sẽ không ngắt lời của người khác, cũng không nhu nhược yếu đuối, và phải bền chí chịu được gian khổ. Mỗi ngày ít nhất con nên dành ra hai tiếng đồng hồ để đọc sách, viết thư hoặc hồi âm cho bạn bè. 

Con không nên lúc nào cũng nghĩ người khác nên giúp con làm gì, mà hãy nghĩ rằng con giúp được người khác những gì. Không nên tùy ý nhận ân huệ của người khác. Con phải ghi nhớ, người khác cho con thứ gì, dù tốt thế nào thì vẫn là của người ta, những thứ thuộc về con cho dù có kém cỏi cũng là của con.

 Con à, vẫn còn một chuyện tuy rất khó làm, nhưng lại rất quan trọng, cha mong con có đủ dũng khí để đối mặt với khuyết điểm của chính mình. 

Khi con khôn lớn theo thời gian, con sẽ gặp được rất nhiều người giỏi hơn mình, ưu tú hơn mình, rồi con sẽ thấy bản thân lộ ra rất nhiều nhược điểm và có thể con sẽ thấy thất vọng và tự ti, nhưng con nhất định phải đối diện với nó, không được trốn tránh. 

Có như vậy, con mới có thể dần thay đổi dần thay đổi, khắc phục khuyết điểm của mình, chiến thắng chính mình còn có ý nghĩa hơn nhiều so với việc ganh đua cùng người khác.

 Không cần biết thế giới này thay đổi như thế nào, nhưng phẩm chất tuyệt vời của một con người mới là vĩnh hằng: Chính trực, dũng cảm, độc lập. Cha mong rằng con sẽ trở thành một người ưu tú!”

 “Người lý tưởng” trong đời thì như thế, tức: vẫn dẫy đầy các trường-hợp nổi cộm. Thế còn, nhà Đạo thì sao? Có lạo xạo, tình-huống nào giống thế chăng? Câu hỏi đây, tự nó nhen nhúm một hồi-đáp khá rõ rệt. Và, dưới đây là giòng kể của ai đó, trong văn-học Đạo/đời như sau:

“Nhà văn Mỹ Elbert Hubbard từng nói: Bạn có thể là người làm nên kỳ tích. Là người thông minh ai cũng hiểu được chân lý này: Cách duy nhất để giúp đỡ mình chính là giúp đỡ người khác.

Một công ty nọ có truyền thống tổ chức tiệc và rút thăm trúng thưởng vào Giáng sinh mỗi năm. Theo quy định rút thăm trúng thưởng, mỗi thành viên tham gia đều phải đóng góp 10 USD làm lệ phí. Toàn công ty có 300 người, và phần thưởng chính là tổng số tiền của 300 người gộp lại: 3.000 USD. Ai may mắn sẽ được mang toàn bộ số tiền đó về nhà.

 Vào ngày tổ chức lễ bốc thăm, không khí náo nhiệt tưng bừng hơn bao giờ hết, ai nấy cũng mong đợi tới giờ vàng để thử vận may của mình. Mỗi người đều được phát một mẩu giấy để ghi tên mình trước khi bỏ vào thùng bốc thăm trúng thưởng. Và trong lúc chuẩn bị ghi tên, một cậu nhân viên trẻ chợt phân vân suy nghĩ:

“Cô lao công Sarah là người có gia cảnh khó khăn nhất, con cái lại mắc nhiều bệnh tật, mà cô thì không có tiền để phẫu thuật cho con. Giá như cô có được số tiền này thì tốt biết mấy, nhưng cô lấy đâu ra 10 USD để tham gia cơ chứ?” 

Nghĩ rồi cậu không cần đắn đo mà quyết định sẽ ghi tên cô Sarah thay vì ghi tên mình lên đó. Mặc dù vẫn biết cơ hội quá mong manh, chỉ có 1/300 cơ hội, nhưng cậu vẫn cầu mong vận may mỉm cười với cô.

 Lúc chuẩn bị rút thăm, không khí hồi hộp không kém phần căng thẳng. Mọi người cùng nhìn lên khán đài khi giám đốc công ty chọn ra tấm phiếu may mắn. Ở bên dưới, cậu thanh niên trẻ không ngừng cầu Chúa, cầu Chúa hãy giúp đỡ cô Sarah…

 Vị giám đốc từ từ mở mẩu giấy ra… Tích tắc, tích tắc, mọi người đều nín thở chờ đợi đến mức tiếng kim đồng hồ cũng có thể nghe thấy. Khi nhìn vào cái tên trên tấm phiếu may mắn ấy, giám đốc bất giác mỉm cười… rồi ông đọc to lên. Và… kỳ tích thật sự đã xuất hiện! Khi cái tên Sarah được xướng lên, những tràng vỗ tay chúc mừng vang lên không ngớt tràn ngập cả hội trường. Cô Sarah vừa vui mừng vừa bất ngờ vì không biết mình được tham gia. Khi bước lên bục nhận phần thưởng, cô rối rít cảm ơn: “Tôi thật may mắn, có số tiền này con tôi được cứu rồi, cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người!”.

Buổi tiệc diễn ra trong những tiếng nói cười và tiếng nâng ly chúc tụng. Chàng nhân viên trẻ miên man suy nghĩ về cái kết có hậu của đêm Giáng sinh năm ấy, bởi mọi thứ xảy ra như một kỳ tích. Cậu vừa bước dạo xung quanh vừa chúc tụng mọi người một Giáng sinh vui vẻ. Vô tình đi qua thùng phiếu, thuận tay cậu rút lấy 1 tờ ra xem, và… lạ chưa kìa, trên mảnh giấy đó có tên cô Sarah. Cậu không dám tin vào mắt mình nên vội vàng rút ra thêm một mẩu giấy, và một mẩu giấy nữa, tất đều có tên cô Sarah trên đó.

 Nỗi xúc động dâng trào trong lòng cậu, giống như những cơn sóng thuỷ triều dâng lên mãnh liệt. Hai mắt cậu đỏ lên, những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng tuôn rơi. Cậu nhận ra một điều, thế giới này thực sự tồn tại “kỳ tích đêm Giáng sinh”, chỉ có điều kỳ tích đó không phải từ trên trời rơi xuống, mà nó được tạo ra bởi những con người có tấm lòng lương thiện quanh ta.

 Câu chuyện này làm tôi nhớ đến trải nghiệm của chính bản thân mình.

Đó là một buổi chiều rảnh rỗi, tôi cùng cậu bạn thân đi dạo trong ngoại ô thành phố. Đột nhiên có một cụ già mặc bộ áo nâu cũ kỹ đi tới, gánh một gánh rau chào mời chúng tôi mua hàng. Nhìn những bịch rau đã héo rủ xuống, những chiếc lá dập nát như vừa trải qua một trận phong ba, không những vậy lại còn bị sâu ăn lỗ chỗ rất nhiều. Nhưng cậu bạn đi cùng tôi không hề tỏ ra khó chịu mà còn vui vẻ mua liền một nửa gánh rau cho cụ.

Cụ già ngại ngùng giải thích: 

-Số rau này do lão tự trồng, mấy hôm trước gặp trận mưa to, rau đều bị dập hết, nhìn thực sự rất xấu, thành thật xin lỗi. Sau khi cụ già đi rồi, tôi hỏi bạn mình: 

-Cậu thực sự mang số rau này về sao? Bạn tôi trả lời: 

-Không, số rau này chắc không thể ăn được nữa rồi. Vậy cậu mua về làm gì?

-Mình dư biết là sẽ chẳng có ai mua, nếu mình cũng làm thế thì e rằng cụ không bán được hàng”.

 Tấm lòng lương thiện của người bạn khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục. Tôi chạy theo cụ già mua giúp cụ nửa gánh rau còn lại. Cụ già thấy vậy rất vui mừng: “Lão đi bán cả ngày trời nhưng ngoài hai cậu ra thì không có ai mua cả, thực sự lão rất cảm ơn hai cậu”…

 Tựa hồ bản nhạc có nốt bổng nốt trầm, cuộc sống luôn có những thăng trầm khiến ta thấy cần lắm một bờ vai, cần lắm một chỗ dựa. Và khi ta đang chới với giữa dòng đời, nếu như có một bàn tay sẵn sàng nâng đỡ ta lên, cho ta một điểm tựa, giúp ta vượt qua gian khó, thì tấm lòng thiện lương ấy sẽ là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi giông bão của cuộc đời.

 Có một bài hát rất hay, từng kể rằng: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”. Lòng tốt như ngọn cỏ, dẫu bạn chỉ bắt đầu nó bằng 10 đô la hay 1 mớ rau đã dập nát, nhưng nó sẽ lan toả và bạn sẽ bất ngờ khi thấy cả một thảm cỏ xanh ngát của tình yêu thương, sự đồng cảm, chia sẻ mà chúng ta có thể dành cho nhau.

 Và thế giới này sẽ trở thành thiên đường mà không cần bạn phải là vĩ nhân. Đôi khi bạn sẽ thấy những gì mình cho đi quá nhỏ nhoi, đến độ bạn thấy dù có làm nó hay không thì cũng không có gì đáng kể. Đó là lý do nhà Phật căn dặn rằng: “Đừng thấy việc Thiện nhỏ mà không làm”.

 Bởi, như cây cổ thụ kia, nó cũng chỉ bắt đầu bằng một mầm xanh bé nhỏ.. Chỉ cần bạn gieo nó, như bắt đầu một câu chuyện nhỏ, nó có thể đi xa tới mức khi nhìn lại bạn sẽ không ngờ rằng nó chính là kiệt tác của cuộc sống. Chỉ cần bạn bắt đầu bằng một ngọn cỏ, thế giới sẽ trở thành cánh đồng hoa rực rỡ.”

 “Cây cổ thụ, cũng chỉ bắt đầu bằng mầm xanh bé nhỏ”, quả là nhận-định không sai sót. Bởi, có nhỏ mới có to. Và tất cả, đều xuất tự những thứ bé nhỏ, cỏn con, không ai ngờ. Và cũng thế, lời vàng bậc thánh hiền cũng từng căn dặn:

“Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta.

Đừng ngăn cản chúng, vì Nước Thiên-Chúa thuộc về những người như thế.

Quả thật, Ta bảo các ngươi:

Ai không đón nhận lấy Nước Thiên Chúa như một trẻ nhỏ,

Thì sẽ không vào được trong đó.

Rồi Ngài bồng ẵm chúng, đoạn đặt tay mà chúc lành cho chúng.”

(Mc 10: 14-16)

“Nước Thiên Chúa”“trẻ nhỏ”, “chúc lành cho chúng”…nhất nhất là những khẳng định tuy nho nhỏ, nhè nhẹ, êm ả, nhưng lại là những quả quyết rất chắc nịch. Chắc đến độ, để chứng minh điều đó, “Ngài bồng ẵm chúng”,bồng như bồng bế báu vật. Ẵm, như ẵm mang một điều gì đó như trân châu, quí giá hơn mọi thứ.

 Vâng. Tất cả là ở chỗ đó. Tất cả không ở khối lượng hoặc kích thước to lớn, mà chính là phẩm-chất rất nhỏ, nhưng không be bé cũng chẳng tồi tàn, tệ lậu.

Vâng. Tất cả chỉ để nói lên rằng, những gì bạn và tôi, ta trân quí đều xuất tự những thứ thật nhỏ bé, rất trân châu.

Vâng. Thế đó, là bài học. Thế đó, lại cũng là sự thật hiển nhiên ở đất trời không suy xuyển.

Trần Ngọc Mười Hai

Thông thường vẫn suy-tư

những điều như thế cũng rất nhiều.

Bé trai 5 tuổi tự viết cáo phó cho chính mình

 From: Người Việt Online
 

Bé trai 5 tuổi tự viết cáo phó cho chính mình

Bé Garrett Matthias thăm một sở thú và qua lớp kính dày, trò chuyện với một con đười ươi. (Hình: BBC London)

Iowa (NV) – Xưa nay hiếm có người tự viết lời cáo phó cho mình. Nhất là lời báo trước về cái chết của mình thốt ra từ một đứa bé.

Vậy mà cậu bé vắn số 5 tuổi ở Iowa Hoa Kỳ đã làm điều này.

Bản tin của BBC Lodon cho biết, với sự giúp đỡ của mẹ, cậu bé Garrett Matthias, trước khi rời bỏ cuộc đời vì căn bệnh ung thư hiểm nghèo, đã viết lời cáo phó cho mình.

Bé Garrett Matthias từ trần hôm 6 Tháng Bảy vừa qua.

Trong cáo phó tự soạn lấy và đăng trên website của gia đình, bé Matthias bày tỏ rằng em không muốn một đám tang buồn thảm. Bé còn viết giòng chữ “See ya later” trước khi ký tên.

Vào giữa Tháng Sáu vừa qua, bố mẹ của bé, ông bà Emilie và Ryan, biết được con mình lâm trọng bệnh. Bà mẹ nói với phóng viên BBC, chín tháng trước khi cháu Matthias lìa trần là một khoảng thời gian “sầu thảm” của gia đình. Và khi biết đứa con thân yêu không còn sống bao lâu nữa, hai ông bà quyết định phải làm “điều gì đó” để vinh danh những ngày tháng cháu Matthias có mặt trên cõi trần này.

“Đọc một lời cáo phó thông thường, người ta biết rất ít về người vừa khuất. Vì thế tôi muốn viết về con tôi, cá tính cháu nó như thế nào, cháu nó có những sở thích gì trong cuộc sống,” ông bà Emilie và Ryan nói.

Thế là, hai ông bà thu thập những mẫu đối thoại với cậu con trai trong thời gian vài tuần trước khi cháu mất, để giúp cháu tự viết lời cáo phó với những chi tiết làm rung động lòng người về những điều bé Matthias thích và ghét.

Matthias thích vui đùa với đứa em gái mà Matthias mô tả là “my blue bunny” (con thỏ xanh của tôi); thích chơi giỡn với các bạn đồng lứa tuổi tại nhà trẻ; và thích đùa với người hùng búp bê Batman.

Và nhưng điều bé Matthias ghét: mặc quần, bệnh ung thư “quái ác,” mùi “trung tiện.”

Về ước muốn của mình sau khi chết, bé Matthias viết trong cáo phó: “Muốn trở thành con đười ươi và chơi trò ném đồ vật vào bố; muốn thân xác được thiêu và tro cốt biến thành một cái cây để cho ‘đười ươi’ leo trèo.”

Bố mẹ bé Matthias đã vĩnh biệt con và đang tìm cách để tro cốt con biến thành một cái cây như ý nguyện của cháu.

“Đám tang không nhất thiết phải buồn rầu. Mặc dù chúng tôi tan nát cả lòng vì sự mất mát này. Nhưng chúng tôi cũng đã thỏa mong ước khi giúp cháu Matthias viết cáo phó để nói về cuộc đời ngắn ngủi của cháu,” bố mẹ cháu Matthias tâm sự. (Đ.Q)

MỌI LOÀI TẠO VẬT HÃY CẢM TẠ CHÚA ĐI

MỌI LOÀI TẠO VẬT HÃY CẢM TẠ CHÚA ĐI
Hãy cảm tạ Chúa đi hỡi muôn vàn tạo vật dưới trần!
Từ non cao cho đến biển hồ sâu
Từ rừng rậm cho đến đồng bằng bát ngát
Từ đông sang tây
Từ bắc xuống nam
Trải dài trên khắp địa cầu khắp lãnh thổ
Hãy cảm tạ Chúa đi hỡi muôn người muôn nước!
Bởi Chúa yêu nên tác tạo ra nhân loại con người
Cho khác nòi giống mầu da
Cho khác tiếng nói
Khác phong tục tập quán
Khác y phục khác thức ăn
Để con người có Chúa sẽ nhìn qua thấu
Trái tim và lòng nhân hậu ở chính con người
Quan tâm chia sẻ trong cuộc sống
Nhất là người trong gia đình
Đến người trong xóm
Cùng người nghèo khổ sống ở chung quanh
Bởi Chúa biết rất rõ khả năng của từng người
Vì có phải Thiên Chúa đã tác tạo ra chúng ta?
Nên Người ban cho mỗi người mỗi khác
Riêng biệt và là duy nhất không ai giống ai
Nên cần được tận dụng khả năng cho đúng mức
Để sống sao hữu ích cho đẹp đạo đời
Hãy cảm tạ Chúa đi hỡi muôn lòng muôn trái tim!
Đừng quên mỗi sáng trưa chiều tối
Dâng lời kinh cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời
Luôn ban cho gia đình bình yên hạnh phúc
Ban cho mọi điều ta đã, đang và sẽ có
Tất cả là ân ban của Đức Chúa Trời
Hãy sống sao trong tâm tình khiêm hạ!
Đừng giả dối lòng đừng tự cao tự đại
Đừng nói hành nói xấu đừng phê phán ai
Đừng ba hoa nói năng như phường đạo đức giả
Đừng trẻ người mà đem lời dạy dỗ người tuổi cao
Vì đó là cách xử thế thiếu tế nhị thiếu ĐỨC ÁI
Hãy cảm tạ Chúa đi hỡi con người tội lỗi!
Hãy tự vực dậy tự cứu linh hồn mình
Vì nó đang đắm chìm trong cát lún tội lỗi
Chỉ còn thời gian rất ngắn thôi sẽ chấm dứt cuộc đời
Mà chỉ có Thiên Chúa là Đấng duy nhất có thể ra tay CỨU
Nhưng ta hãy van xin hãy một lòng thống hối ăn năn
Hứa chừa tội cùng quay về đường ngay nẻo chính
Hứa sống gần Chúa và gần anh chị em
Luôn mở miệng ca ngợi chúc tụng ngợi khen
Cùng làm chứng nhân cho Đức Chúa
Để linh hồn từ nay được yên bình thực sự
Trong sự quan phòng yêu thương của Thiên Chúa
Chúa chúng ta. Amen.
Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
18 tháng 7, 2018
—————————————————
Cảm Tạ Chúa Hôm Nay Và Muôn Đời
(Thơ và nhạc của Tuyết Mai 06 -19 – 2010)