VÌ SAO BÌNH THUẬN GIẬN DỮ ?

Hoa Do shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư

VÌ SAO BÌNH THUẬN GIẬN DỮ ?

Bùn thải ra biển, ô nhiễm nhiệt điện, ngư dân ra khơi thì bị Khựa giết hại đánh đập, cán bộ địa phương thì tư lợi phè phỡn, mặc dân ai oán. Rồi lại nghe nó phát ngôn láo này nữa, bố ai chịu nổi?!              

Thành viên Phong trào Lao động Việt bị tấn công

Thành viên Phong trào Lao động Việt bị tấn công

2018-07-06

Thân phụ cô Đỗ Thị Minh Hạnh, ông Đỗ Ty quét dọn vụn cửa kính vỡ sau khi côn đồ ném gạch đá vào nhà.

Thân phụ cô Đỗ Thị Minh Hạnh, ông Đỗ Ty quét dọn vụn cửa kính vỡ sau khi côn đồ ném gạch đá vào nhà.

 Courtesy: Facebook Minh Hanh Do Maria

Vụ việc côn đồ tấn công tư gia của gia đình cựu tù nhân lương tâm, nhà hoạt động vì quyền công nhân Đỗ Thị Minh Hạnh suốt gần 3 tuần qua, mà chính quyền và công an địa phương không can thiệp làm dấy lên luồng dư luận cho rằng Chính quyền Việt Nam tiếp tục trấn áp tổ chức cổ xúy cho công đoàn độc lập- Phong trào Lao Động Việt.

Tấn công có chỉ đạo?

“Bây giờ hiện tại chỉ có hai bố con Minh Hạnh, mà từng ngày từng giờ lúc nào cũng bị khủng bố, đêm nào cũng bị đe dọa. Cái nhà của tôi bị phá tang hoang hết rồi.”

Ông Đỗ Ty, thân phụ của cựu tù nhân lương tâm, nhà hoạt động vì quyền công nhân Đỗ Thị Minh Hạnh, vào tối ngày 6 tháng 7, nói với RFA như vừa nêu. Ông Đỗ Ty cho biết trước thời điểm các cuộc biểu tình nổ ra hồi trung tuần tháng 6 vừa qua gia đình ông không gặp phải tình trạng mà theo lời ông là “đe dọa, khủng bố”.

Nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh cho Đài Á Châu Tự Do biết cô về cư ngụ tại nhà của thân phụ, ở thị trấn Di Linh, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng hồi trung tuần tháng 5 vừa qua. Vài ngày trước khi công nhân biểu tình phản đối hai dự luật Đặc khu Kinh tế và An ninh mạng, cô Minh Hạnh bị chặn giữ và cản trở trong việc đi lại. Sau khi các cuộc biểu tình của đông đảo công nhân diễn ra trong những ngày trung tuần tháng 6, thì côn đồ bắt đầu tấn công tư gia của gia đình cô kể từ ngày 26 tháng 6 và liên tục suốt gần 3 tuần qua. Côn đồ ném thiết bị nổ, gạch đá và xịt hơi cay vào nhà gây ra những tổn hại nặng nề về vật chất lẫn tinh thần cho cả hai bố con cô Minh Hạnh.

Vấn đề chúng tôi đã báo và họ phớt lờ đi, chứng tỏ rằng có một sự chỉ đạo từ phía bên trên, chứ đơn thuần là họ thôi thì họ sẽ không dám làm những điều tàn bạo đến mức độ như vậy
-Nhà hoạt động dân sự Đỗ Thị Minh Hạnh

Vụ việc côn đồ tấn công được nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh gọi điện thoại trình báo với công an thị trấn Di Linh, công an huyện Di Linh và các cuộc trình báo này được livestream trực tiếp trên mạng xã hội Facebook, đồng thời thư trình báo cũng được gửi phát nhanh (EMS) đến hai cơ quan công an này và cô Minh Hạnh đã nhận được biên lai hồi báo công an huyện Di Linh đã ký nhận. Cô Minh Hạnh còn thông báo vụ việc tấn công của côn đồ với đại diện của khu phố:

“Thậm chí mình còn mời cả ông Trưởng Ban an ninh trật tự khu phố tới và ông cũng có nói rằng ông đã trình báo với công an rồi, nhưng công an không xuống thì không thuộc thẩm quyền của ông.”

Vào chiều ngày 4 tháng 7, Đài RFA liên lạc với công an huyện Di Linh qua điện thoại để hỏi về trường hợp trình báo vụ việc tấn công mới nhất xảy ra trong tối mùng 3 tháng 7 tại nhà của gia đình ông Đỗ Ty, và chúng tôi được trả lời:

“Không thấy hộ ông Đỗ Ty báo gì lên công an huyện tình hình tối hôm qua. Đề nghị một là gia đình lên trực tiếp, hoặc hai là báo qua điện thoại mà chưa nhận được thông tin gì.”

Những người theo dõi sát diễn tiến xảy ra đối với gia đình của nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh cho rằng đợt tấn công là biện pháp trả đũa của chính quyền đối với Phong trào Lao Động Việt, do cô Minh Hạnh giữ chức vụ chủ tịch. Bản thân cô Minh Hạnh nhận định:

“Vấn đề chúng tôi đã báo và họ phớt lờ đi, chứng tỏ rằng có một sự chỉ đạo từ phía bên trên, chứ đơn thuần là họ thôi thì họ sẽ không dám làm những điều tàn bạo đến mức độ như vậy.”

Việc đàn áp bị phản đối

Chủ tịch Phong trào Lao Động Việt-Nhà hoạt động dân sự Đỗ Thị Minh Hạnh
Chủ tịch Phong trào Lao Động Việt-Nhà hoạt động dân sự Đỗ Thị Minh Hạnh Courtesy: Facebook Minh Hanh Do Maria

Một thành viên của Nhóm Nhân sĩ Trí thức Sài Gòn, ông Huỳnh Kim Báu nói với RFA Chính quyền Việt Nam không loại trừ bất kỳ một hình thức nào để đán áp giới đấu tranh ôn hòa ở trong nước:

“Chính quyền này, khi họ cầm quyền thì họ không từ điều gì hết. Khủng khiếp lắm! Trong các chế độ độc đảng như Trung Quốc, Liên Xô trước đây, Bắc Triều Tiên, tất cả những nước gọi là ‘xã hội chủ nghĩa’, độc tài thì thuộc tính của nó là khủng bố. Hãy nhớ một điều: ai cũng thế, đầu tiên là phải sống, rồi mới sống của con người sống mà họ tấn công vào sinh tồn trước là cực kỳ ác.”

Ông Huỳnh Kim Báu trưng dẫn các biện pháp đàn áp đối với các nhà hoạt động không chỉ qua việc dùng côn đồ tấn công, hành hung mà còn sử dụng rất nhiều cách thức khác đối với họ và cả thân nhân trong gia đình họ như triệt tiêu kế sinh nhai, đóng tất cả các cánh cửa công ăn việc làm hay làm áp lực không cho thuê mướn nơi ăn chốn ở…

Chính quyền này, khi họ cầm quyền thì họ không từ điều gì hết. Khủng khiếp lắm! Trong các chế độ độc đảng như Trung Quốc, Liên Xô trước đây, Bắc Triều Tiên, tất cả những nước gọi là ‘xã hội chủ nghĩa’, độc đảng, độc tài thì thuộc tính của nó là khủng bố
-Ông Huỳnh Kim Báu

Với tư cách là Chủ tịch Phong trào Lao Động Việt, cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh khẳng định tổ chức công đoàn độc lập này sẽ tiếp tục đồng hành cùng với công nhân tại Việt Nam. Riêng về vụ việc gia đình bị côn đồ tấn công trong gần 3 tuần lễ qua, cô Minh Hạnh cho biết nếu tình hình vẫn tiếp diễn thì “Chúng tôi buộc lòng phải lên tiếng ở cấp tỉnh và sẽ đưa vụ việc này ra trước công luận và quốc tế”.

Đài Á Châu Tự Do ghi nhận các tổ chức nhân quyền như Tổ chức Ân Xá Quốc Tế-Amnesty International, Tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền-Human Rights Watch ra thông cáo báo chí kêu gọi Chính quyền Việt Nam ngay lập tức can thiệp để chấm dứt vụ việc tấn công hành hung, nhắm vào nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh.

Phó Giám đốc đặc trách khu vực Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền-Human Rights Watch, ông Phil Robertson, vào ngày 4 tháng 7 lên tiếng cho rằng chính quyền địa phương tỉnh Lâm Đồng đồng lõa với côn đồ và không có biện pháp trừng phạt đối với các hành động này nhằm bịt miệng giới đấu tranh ôn hòa tại Việt Nam.

Vào ngày 5 tháng 7, Dân biểu Úc Chris Hayes viết thư gửi đến Đại sứ Australia tại Việt Nam, trình bày vụ việc của nhà hoạt động dân sự Đỗ Thị Minh Hạnh và bày tỏ mong muốn Đại sứ Úc tại Việt Nam hỗ trợ nhằm đảm bảo an toàn cho đời sống của gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh nói riêng và các nhà hoạt động cho công bằng xã hội và nhân quyền tại Việt Nam nói chung.

Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc

Trần Bang shared a post.
我们爱国学习人民香港人反对中国。

Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc không giữa lời một Quốc gia hai chế độ.
Người Dân của người ta lòng yêu nước chơi là chơi tới bến tuyệt để tới cùng.cảm nhận thấy mất ham nhìn lại chúng ta thật quá nhu nhược là con THỎ Của Châu Á.
越南人民学习香港人。

-3:08

233,966 Views

我们爱国学习人民香港人反对中国。
Hơn Năm Trăm ngàn người HôngKong xuống đường phản đối Trung Quốc không giữa lời một Quốc gia hai chế độ.
Người Dân của người ta lòng yêu nước chơi là chơi tới bến tuyệt để tới cùng.cảm nhận thấy mất ham nhìn lại chúng ta thật quá nhu nhược là con THỎ Của Châu Á.
越南人民学习香港人。

KỶ LỤC THẾ GIỚI: 40 NGƯỜI DÂN PHẢI NUÔI 1 CÔNG CHỨC

Đức Bảo Phạm is with Phạm Đức Bảo.

KỶ LỤC THẾ GIỚI: 40 NGƯỜI DÂN PHẢI NUÔI 1 CÔNG CHỨC

Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức, viên chức.

Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp bốn lần nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức. Đó là chưa kể người dân chúng ta phải gánh chịu tình trạng quan liêu, sách nhiễu, vòi vĩnh, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ trong 2,8 triệu công chức này.

(Theo Viettimes)

Về cơ chế đa đảng và thể chế tam quyền phân lập

Cơ chế đa đảng và thể chế tam quyền phân lập khg phải là bộ máy khg có khuyết điểm trong việc vận hành đời sống một quốc gia ; ( ví dụ mặc dù Phi-líp-pin theo cơ chế và thể chế này nhưng tham nhg vẫn tran lan và ông tt Duterte vẫn có dấu hiệu độc tài ! ) nhưng trong thời đại ngày nay khi nhân loại chưa tìm ra được hình thức quản trị xh tiến bộ văn minh hơn thì chính nó là phương thức tốt nhất giúp hạn chế tối đa nhg khiếm khuyết trong điều hành kiểm tra , kiểm soát quyền lực tránh tình trạng ” chuyên quyền ” độc tài , độc đoán khi thực thi quyền lực .

Đó là lý do để tt Mahathir Mohamed vừa được cơ chế lưỡng đảng nền chính trị quốc gia Mã lai đưa lên nắm quyền lãnh đạo ; để rồi sau khi sắp xếp ổn định xong hệ thống chính quyền đã ngay tức khắc đưa ra hai quyết định :

1 / khám xét nhà và tịch thu tiền bạc của cải tham nhũng của vợ chồng tt tiền nhiệm ; và nay sau khi thu thập đầy đủ chứng cớ đã cho bắt giam chờ ngày truy tố ra toà .

2 / Đưa ra quyết định ngưng ngay nhg dự án do chính phủ trước dự tính vay hàng tỷ đô la Mỹ của chính phủ TQ để đầu tư xd với một kết luận ngắn gọn : vay rồi lấy gì để trả ? Bởi Khg trả được nợ chắc chắn sẽ phải đánh đổi nhg thứ khác thuộc về độc lập – chủ quyền đất nước !…

TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”

Thuy Mavronicles shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, closeup

Tín Bùi Chân

TẬP SẼ BỊ TRUMP CANH ME TÓM SỐNG KHI MUỐN ĐÀO THOÁT KHỎI TỬ ĐỊA THƯƠNG MẠI BẰNG LỐI THOÁT HIỂM “BÁN THÁO TRÁI PHIẾU MỸ”

Ngày mai, 06/7/2018, Mỹ nã phát súng đầu tiên trong cuộc chiến thương mại với Trung cộng. Kịch bản chiến trường có thể được hình dung như sau:

1. Mỹ nã đạn nặng 34 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 34 tỷ USD;

2. Mỹ nạp tiếp đạn nặng 24 tỷ USD, Trung cộng đáp lại 24 tỷ USD.

Kết thúc trận mở màn, hai bên tạm “hưu chiến”, Mỹ khui Champagne ăn mừng chiến thắng, Trung cộng cũng mở Mao Đài lấy sức. Xã hội Mỹ vẫn bình thường như mọi ngày bình thường, Đại lục cuốn cuồng, hoảng loạn vì chứng khoán sập sàn, bong bóng bất động sản nổ dây chuyền, nợ công và nợ doanh nghiệp “trăm hoa đua vỡ”.

Mỹ tiếp tục nã loạt đạn 40 tỷ USD, nâng tổng trọng lượng ba lần bắn phá lên 100 tỷ USD, phía Trung cộng cũng gồng mình chống trả để “lấy uy” trước thế giới năm châu.

Mỹ tiếp tục nạp đạn nặng 100 tỷ USD bắn về phía Trung cộng, nâng tổng trọng lượng các loạt đạn đã bắn lên 200 tỷ USD. Phía Trung cộng bắt đầu loạng choạng vì lượng hàng hóa mà Trung cộng nhập khẩu từ Mỹ năm 2017 chỉ đạt 170 tỷ USD, trong khi đó Trung cộng xuất sang Mỹ tới 480 tỷ USD. Điều này cho thấy phía Trung cộng đã hết đạn để bắn trong khi Mỹ còn tới: 480 tỷ USD – 170 tỷ USD = 310 tỷ USD.

Để chống trả lại cơ số đạn của Mỹ chưa bắn nặng tới 310 tỷ USD. Hoặc Trung cộng kéo cờ trắng đầu hàng, hoặc sẽ liều lĩnh chui theo cửa thoát hiểm để thoát thân đó là sử dụng của “để dành” được tích cóp sau nhiều năm làm ăn gian dối, đó là “trái phiếu kho bạc Mỹ” mà Trung cộng đang nắm giữ với giá trị gần 1,17 ngàn tỷ USD.

Nếu như vào những năm trước đây, sức khỏe của nền kinh tế Mỹ không được tốt, tỷ lệ thất nghiệp cao thì vũ khí “bán tháo trái phiếu Mỹ” sẽ làm cho Mỹ và cả Trung cộng rơi vào cảnh “lưỡng bại câu thương”. Thời điểm này kinh tế Mỹ khỏe như Rồng, công ăn việc làm của công dân Mỹ là rất tuyệt vời trong vòng 20 năm trở lại. Đặc biệt, với bậc thầy về kinh tế, Trump đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho kịch bản “bán tháo cổ phiếu Mỹ” mà Trung cộng bị ép vào đường cùng sẽ liều chết tung ra.

Trước khi phát pháo công thành, Trump đã làm cho giới đầu tư cổ phiếu ở thị trường chứng khoán Trung cộng và tiểu đệ Việt cộng “rời sàn” tìm nơi trú ẩn an toàn. Nơi trú ẩn an toàn trong lúc này chính là cổ phiếu kho bạc Mỹ, bởi các đối tác của Mỹ là EU, Nhật, Hàn cũng bị Trump buộc “cân bằng thương mại” với mục tiêu “bao vây diệt Tàu” thì trái phiếu của họ cũng kém hấp dẫn hơn so với trái phiếu Mỹ. Đây là lý do tại sao khối ngoại ồ ạt tháo chạy khỏi sàn chứng khoán của Trung cộng và Việt cộng làm cho huynh đệ nhà nó sập sàn. Bởi họ sẽ rút tiền ra khỏi Trung cộng và Việt cộng vừa để bảo toàn vốn, vừa để sẵn sàng mua ngay trái phiếu kho bạc Mỹ do Trung cộng túng quẫn bán ra.

Khi trái phiếu Mỹ vẫn không giảm giá, thì giá trị đồng USD cũng không giảm giá vì lãi suất trên đồng USD không giảm. Khi ấy, Mỹ không thiệt hại gì, Trung cộng cũng không lỗ nhiều khi bán tháo trái phiếu Mỹ mà nó đang nắm giữ, nhưng cái thiệt lớn nhất cho Trung cộng lúc này là “mất hết sự lợi hại truyền thống” đó là nước nắm giữ nhiều nhất trái phiếu kho bạc Mỹ, một lợi thế mà các đời tổng thống trước đã phải lo sợ hơn cả vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Giờ đây, vũ khí trái phiếu Mỹ đã không còn trong tay gã Chí Phèo Trung cộng vì nó được dân Mỹ mua lại và các nhà đầu tư của các nước không phải là Trung cộng mua lại.

Mất đi ngôi vị nước nắm nhiều trái phiếu kho bạc Mỹ, Trung cộng sẽ mềm nhũng ra như con Chi Chi, chỉ cần Mỹ xô nhẹ thêm một cái nữa đó là dụ nó chạy đua mua sắm vũ khí để hù dọa các nước thấp cổ, bé họng.

Trung cộng hết tiền, các đối tác của nó là các nước nghèo đói, tham nhũng cũng sẽ bỏ nó mà đi vì những dự án do nó đầu tư dở dang sẽ chết non ở tuổi vị thành niên vì chủ đầu tư Trung cộng hết tiền. Mỹ, EU và các đồng minh khác của Mỹ sẽ thay Trung cộng tiếp quản và hoàn thiện, khai thác để bù đắp vào thiệt hại do cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung gây ra.

Hổ báo, lưu manh không sợ dao găm, mã tấu mà chữ sợ hai chữ “đầu tiên”, không có tiền có ghiền cũng chịu. Trump dùng vũ khí thương mại để hạ gục hổ giấy Trung cộng là cách “lưỡng toàn kỳ mỹ” để khẳng định “nước Mỹ là trên hết”. Một lần nữa, khái niệm “kinh tế – chánh trị” là “một cặp phạm trù” và “kinh tế quyết định chính trị” lại đúng khi nước Mỹ chọn tỷ phú già rơ lên làm tổng thống trong thời khắc Trung cộng thổi bùng tư tưởng bá quyền qua khái niệm “made in China 2025” cùng với cuồng vọng “vành đai-con đường” với tham vọng “giấc mơ Trung hoa” khi Tập cuồng ngôn tuyên bố “Trung cộng sẽ là cường quốc kinh tế, quân sự vào năm 2050./.

Tran Hung.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

Kevin Nguyen
ĐÊM KHÔNG NGỦ

Đêm không ngủ nghe bốn bề Tổ quốc
Vọng âm vang tiếng khóc triệu người dân
Nghe đất nước oằn mình đầy thương tích
Lửa, đạn, bom xăng, máu nhuộm khắp sơn hà

Đêm không ngủ, cõi lòng đau đớn quá
Khi vẫn còn nhiều lắm, những thờ ơ
Dửng dưng trước cảnh đồng bào “tắm máu”
Chẳng dám “like, share”, nói chi đến “xuống đường”?

Đêm không ngủ, tự trách mình nông nổi
Chưa hiểu lòng giới trẻ ngày nay
“Cọp không gầm thường sẽ mài nanh vuốt
Chuẩn bị cho một cuộc sống còn!”

Đêm không ngủ nghe câu ru tình tự
“Hỡi bầu ơi, thương lấy bí cùng
Chung giàn đấy, dẫu cho mình khác giống”
Tận cùng rồi, phân biệt nữa chi đâu!

Đêm không ngủ nghe hồn thiêng sông núi
Gọi tên mình: “Thức dậy, dậy mà đi!
Đừng đổ trách nhiệm này cho con cháu
Nhận lãnh đi, sứ mệnh của chính mình!”

Đêm không ngủ nghe nỗi hèn vọng lại
“Đã đông con còn manh động làm gì?”
Lỡ sẩy bước, ai người nuôi con trẻ?
Ở nhà đi, vuốt nhọn những câu thơ!”.

Đêm không ngủ, bật đèn, mở máy
Nguyện đêm này, thức với non sông
Và con chữ quyện tình yêu đồng loại
Nối đuôi nhau tuôn chảy đến cuộn trào

Đêm không ngủ mơ một ngày sẽ đến
Toàn quê hương cất tiếng hát “đồng lòng”
Và hạnh phúc trào tuôn qua khóe mắt
Đẫm ướt mặt người, sao môi nở như hoa?

Đêm không ngủ chờ non sông bừng thức
Ánh dương quang xua tăm tối mịt mù
Nắng trải mật khắp sơn hà cẩm tú
Đất nước “vào xuân”, tươi thắm cuộc đời…

THT
Đêm 21 rạng 22/6/2018

THƠ GỬI NHỮNG NGƯỜI “CÓ NÃO”

Trần Hoàng Trúc

Bạn gọi chúng tôi, những người xuống đường biểu tình ôn hòa là “không não”
Vâng, bạn thông minh nên quyết chí ngồi nhà
Bạn dại gì dang nắng đổ mồ hôi
Và có thể, biết đâu, còn đổ máu

Bạn “có não” nên giữ mồm câm chặt
Nước mất tới nơi chẳng dám hé nửa lời
Miệng sắp bị bịt mà rung đùi sung sướng
Ta ở nhà ngoan, đâu bị đánh, bị đòn

Bạn “có não” mà quyết làm nô lệ
Giặc Tàu kia, khác máu tanh lòng
Tây Tạng, Tân Cương… máu đổ thành sông, biển
Và sắp đến rồi, bờ cõi Việt Nam ta

Bạn “có não” mà cam chịu nhục
“Trước bất công chẳng dám kêu đòi”
Cam phận sống lưu vong trên tổ quốc
Chịu cúi đầu rước giặc xéo quê hương

Bạn “có não” mà chửi vạn người dân
Chẳng quản tử sinh, xuống đường vì tương lai con cháu bạn
Bằng những lời nghiệt cay như “ngu đặc”
Bạn “có não” làm gì cho phí thế bạn ơi?

Bạn “có não”, bạn tiếc một đoạn đường
Bị tắc nghẽn do chúng tôi đổ xuống
Bạn không tiếc cả hai bờ Nam Bắc
Sắp điêu linh dưới gót giặc hung tàn

Bạn “có não”, bạn tiếc một ngày công
Mà không tiếc gần trăm năm mất nước
(Hay mất cả ngàn đời, ai biết được?)
Bạn “có não” mà! Bạn tiếc một ngày công!

Bạn “có não” mà để cho con cháu
Thành mồi ngon, “nội tạng” giặc sau này
Khi khuất núi bạn có dám nhìn tiên tổ?
“Có não” kiểu gì chua xót thế bạn ơi?

Bạn “có não” nên bạn tìm mọi cách
Che giấu đi nỗi hèn nhát của mình
Bằng cách gọi những người yêu nước
Là “thiếu não” à? Tội nghiệp bạn quá đi thôi!

Bạn “có não” nhưng tim thì quá bé
Gan thì teo chỉ có miệng là to
Nếu chẳng dám xuống đường vì tổ quốc
Đừng mở miệng chửi người cho dân chúng miệt khinh!

Bài thơ này của một người “không não” tên Trần Hoàng Trúc (tôi tự nhận luôn cho rồi để bạn khỏi mất công chửi ha  )

Nhờ các bạn FB chia sẻ giúp mình để những người ” có não” đọc được. Cảm ơn các bạn 

P/s: Bài thơ này chỉ để thay mặt những người đã tham gia biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn trả lời cho những bạn “có não” chửi chúng tôi “không não”.. Bài thơ không đại diện hoặc bênh vực cho những cuộc bạo loạn/ nổi loạn tại các khu CN và các tỉnh thành khác. Xin vui lòng không “gộp” chung.

(Trong bài có mượn câu thơ “trước bất công không dám kêu đòi” của cô giáo Trần Thị Lam).

Image may contain: crowd and outdoor

TÔI KHÔNG BÁN GÌ CỦA TỔ QUỐC

Trần Hoàng Trúc

Cứ mỗi khi lên tiếng về những bất công
Bạn sẽ nghe câu “Các người đã làm gì cho tổ quốc?”
Bạn sẽ lúng túng như gà mắc tóc
Vì đối với ai kia, “đóng thuế” vẫn chưa phải “làm gì”.

Hãy trả lời, thôi được cứ coi như,
Với bạn, tôi chưa làm gì cho tổ quốc
Nhưng chắc chắn một điều chân thực
Là tôi chưa bán gì của tổ quốc bao giờ

Tôi không bán các hải đảo ngoài kia
Không bán luôn rừng vàng biển bạc
Không bán cả tài nguyên Bauxite
Và bây giờ bán tiếp các đặc khu

Tôi không bán mạng sống của ngư dân
Khi cứ luôn mồm khuyên “ngư dân bám biển”
Mà không có lấy một đội quân bảo vệ
Mặc ngư dân bị “tàu lạ” đâm chìm

Tôi không bán sức khỏe của người dân
Bằng các nhà máy không ngừng thải độc
Tôi không bán môi trường, không bán đất
Đà Nẵng, Nha Trang dân Chệt ở hết rồi

Tôi không bán đạo đức lương tâm
Bằng hàng loạt công trình “móc ruột”
Xây hôm nay, ngày mai đã sụt
Để ngày ngày các Biệt phủ mọc lên

Tôi không bán ngôn ngữ của tổ tiên
Với hàng loạt ngôn từ quái dị
Nào “tụ nước”, “mưa cực đoan” “thu giá”…
Lừa dối, quanh co, né tránh, lập lờ

Tôi không bán thuốc giả bạn ơi
Cũng không bán luôn bao nhiêu là chất cấm
Tôi không bán tương lai con cháu
Vào trong tay Tàu khựa bao giờ

Tôi không bán cả Sự Thật hiển nhiên
Bằng cách bịt miệng người ta bạn ạ
Tôi không bán lương tâm, công đạo
Với giá ba xu rẻ mạt bạn thu về

Tôi trả lời như vậy được chưa
Mà bạn nghĩ coi, tôi có cửa “làm gì” được?
Khi người ta bảo “Con lãnh đạo làm lãnh đạo
Mới hạnh phúc cho dân” thì tôi biết làm gì?

THT

No automatic alt text available.

CHỊ DẬU “TUỔI GÌ”

Trần Hoàng Trúc

Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu!
So với các chị thời nay, em nói thật!
Chị chẳng qua không đủ tiền nộp thuế
Đành gửi con “đi ở” rồi bán ổ chó non

Nếu sống thời này chị sẽ đóng thuế nhiều hơn
Vì ngày xưa chưa có “phí môi trường”, “BOT thu giá”
Chưa có luôn thuế VAT, thuế thu nhập
(Nên bán chó đi chị đỡ phải “hao” nhiều)

Nếu ngày đó lỡ đói mà ăn cắp ổ bánh mì
Chắc cũng không đến nỗi vào tù chị ạ
Chị thấy không dưới thời “thực dân Pháp”
Chị “tuổi gì” so với thời “độc lập – tự do”?

Chị “tuổi gì” so với chị ở Sơn La
Chết không có xe đưa chỉ quấn ngang tấm chiếu
Chạy rong khắp phố phường ban ngày ban mặt
Ngang qua khu tượng đài nghìn tỷ khổng lồ!

Chị “tuổi gì” so với chị ở Cà Mau
Treo cổ chết để lấy tiền phúng điếu
May ra đủ cho con đóng tiền học phí 
Phải dặn chồng “xin hòm, chớ mua, hao!”

Chị “tuổi gì” so với chị ở Tuyên Quang
Phải thuê người chặt cả tay, chân, đau đớn
Những mong lấy được tiền bảo hiểm
Trang trải nợ nần, túng quẫn bao năm!

Chị “tuổi gì” so với các chị ở Thủ Thiêm
Nhà đang có, một sớm mai mất tất
Hơn chục năm màn trời chiếu đất
Vác đơn đi, “thưa” lắm, cũng “chìm xuồng”!

Chị “tuổi gì” so với các chị ở Hà Giang
Năm nào cũng lũ vì rừng “ai” đốn nát
Một sớm kia, bên đường, nằm phơi xác
Chị “tuổi gì” mà kể khổ với thời nay?

Nghĩ cho cùng, chị cũng chỉ là nhân vật văn chương
Được nhào nặn, vẽ tô và hư cấu
Sao cho nghe “tận cùng đau đớn”
Nhưng thấm tháp gì so với các chị thời nay?

Tưởng tượng rằng, “cha đẻ” chị, ông Ngô
Sống thời nay và viết về bao “chị khác”
Bản thảo chưa qua được các nhà xuất bản
Đã bị xé tan, “phản động hả mày?”

Thôi thì chị cứ “tắt đèn” đi
Cứ chạy ra đường trong đêm tăm tối
Nhưng đừng chạy ra trung tâm chị nhé
Rủi bị oan, bị đánh vì tưởng chị “biểu tình”…

THT

Image may contain: one or more people and text

NHỮNG CON CÁ TRONG CHẢO DẦU

NHỮNG CON CÁ TRONG CHẢO DẦU

Những con cá trong chảo dầu đỏ lửa
Nhìn chung quanh chỉ thấy dầu và dầu 
Nên hầu hết đều nằm im cam chịu
Sợ nhảy không xong, bỏng nặng lúc quay đầu

Những con cá trong chảo dầu ngoi ngóp
Lửa ngày càng nóng đỏ, dầu càng sôi
Chúng sợ hãi mặc vảy trầy, vi tróc 
Chẳng mảy may vùng vẫy hoặc kêu gào

Những đàn cá bơi bên ngoài thắc mắc
“Sao các ngươi chờ chết chẳng làm gì?”
Nhảy đi chứ nếu không thì cũng chết
Sao không tìm lấy thử, một cơ may?

Những con cá trong chảo dầu rên rỉ
“Ở ngoài thì muốn nói mấy, chả xong?
Thử vào đây mới biết nóng như nào,
Nhìn đâu cũng thấy dầu sôi lửa bỏng!”

Rồi cứ thế chúng lịm dần trong chảo 
Nghe dầu sôi lan tỏa khắp châu thân
Vì chúng nghĩ có nhảy ra cũng vậy
Chẳng chết vì dầu sôi, cũng chết cạn trên bờ

Song, vẫn có những con không cam chịu 
Chúng đồng lòng nhất quyết nhảy thật cao
Dùng sức mạnh khiến chảo dầu đổ ập
Dăm con cá bị thương, dăm con cá qua đời

Nhưng nhờ thế cứu ngàn con cá khác
Chảo vỡ rồi, dầu cũng nguội, loang đi
Những con sống ráng nhảy thêm vài phát
Gặp nước bơi đi, thoát ách tù đày

Những con cá ngay từ đầu an phận
Tiếp tục nằm một chỗ bởi bi quan:
“Có nhảy nữa, rồi ta thì cũng chết
Giữ sức đi sống tiếp được vài giờ”

Và chúng chết vì cạn khô trên bờ, thật!
Chúng chết do lối suy nghĩ “tù đày”
Chúng chết gần nguồn nước mát chảy quanh
Và không được ngắm đại dương, sau cơn bão…

THT

No automatic alt text available.