httpv://www.youtube.com/watch?v=qxitdis4nGY&feature=share
LM Matthew Nguyen Khac Hy Song Tin Mung Trong Doi Song Gia Dinh

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=qxitdis4nGY&feature=share
LM Matthew Nguyen Khac Hy Song Tin Mung Trong Doi Song Gia Dinh
Vào thời nhà Minh, có vị đại thần tên là Hạ Nguyên Cát. Hôm nọ, ông ta thấy một viên quan do bất cẩn làm mực bắn vào tờ thánh chỉ của vua. Hạ Nguyên Cát biết anh ta quá sợ tội nên có thể tự sát, liền vội an ủi: “Anh đừng quá sợ hãi, tôi sẽ nghĩ cách giúp anh.”
Hôm sau, Hạ Nguyên Cát vào triều tâu rằng: “Muôn tâu Thánh thượng, hạ thần sơ ý đã làm bẩn thánh chỉ, tội thần thật đáng chết.”
Hoàng thượng cười và nói: “Vậy ta phạt khanh chép lại một lần.”
Về sau, Hoàng thượng biết được sự tình, khen ông ta là người biết thông cảm, tha thứ cho thuộc hạ. Không bao lâu, Hạ Nguyên Cát lại được thăng làm Hữu thừa tướng. Thật là có lòng tốt cứu người ắt được phước báo.
Làm một người chủ, một người có quyền, nếu thường xuyên quan tâm giúp đỡ những kẻ thuộc hạ, biết dùng các phương tiện để khoan dung và tha thứ cho những lỗi lầm của họ thì vị ấy tất sẽ được mọi người kính mến, dầu có gặp việc xấu cũng sẽ được hoá giải trở nên an lành. Đó chính là nhờ phước đức mà họ đã tạo vậy.
LÀM THIỆN THÌ CON CHÁU ĐƯỢC HƯỞNG
Vào thời nhà Minh, tại huyện Duyên Bình tỉnh Phúc Kiến có một thương nhân họ Chúc lên Nhiễm, là người rất thành đạt trên đường kinh doanh và rất rộng lượng. Hễ người nào gặp phải khó khăn, cực khổ là ông la tận tuỵ giúp đỡ.
Có những năm mất mùa, người dân rơi vào tình trạng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, thế là ông ta liền bỏ tiền của ra để cứu giúp mọi người.
Một năm nọ, trong khi con trai ông ta lên kinh dự thi thì ở nhà những người hàng xóm đều nằm mộng thấy cậu ta đỗ trạng nguyên. Và quả đúng như điềm mộng của mọi người, về sau con trai ông ta đã đỗ trạng nguyên. Do vậy ai ai cũng đều cho rằng: Người có lòng tốt chắc chắn sẽ có phước báo.
Ông Chúc Nhiễm cả đời dùng đức để làm thiện, con ông lại được thi đỗ trạng nguyên. Thế mới biết, người làm thiện được hưởng phước báo chẳng phải là chuyện hoang đường vậy.
NGƯỜI NHẪN NHỤC SẼ ĐƯỢC TRƯỜNG THỌ.
Huyện Chuẩn An tỉnh Giang Tô có một người họ Cường tên Phú. Ông ta là một người hiền từ nhân hậu, đối đãi với mọi người rất ư độ lượng khoan dung.
Năm nọ, vào đêm giao thừa, bỗng ngoài cửa có một người lớn tiếng chửi mắng ông ta. Gia nhân thấy vậy rất tức giận toan mở cửa ra đánh nhưng ông ta ngăn lại và dạy rằng: “Do mừng năm mới, anh ta quá chén nên không tự chủ được bản thân. Vì vậy anh ta chưởi mắng người khác là chuyện bình thường, các ngươi không nên tranh cãi làm gì.”
Mặc dầu nghe theo lời dạy của chủ nhưng bọn gia nhân vẫn thấy tức giận và bất bình.
Ngay đêm hôm đó, ông Cường Phú nằm mộng thấy một vị thần đến trước mặt mình khen rằng: “Giao thừa là đêm quan trọng mà ngươi nhẫn được việc người khác khó có thể nhẫn. Vì thế trên trời rất tán dương, đặc biệt ban thêm phước thọ cho ngươi.”
Ông Cường Phú nhờ thường thực hành hạnh nhẫn nhục, biết khiêm nhường trong mọi việc, tuy trước mắt thấy bị thiệt thòi, song trên thực tế thì được lợi vô cùng. Về sau, ông ta hưởng tuổi thọ rất cao và con cháu cũng được giàu có. Đây thật là phước báo của người có hạnh nhẫn nhục vậy.
Anh chị Thụ & Mai gởi



GS Phan Huy Lê: Lê Văn Tám là nhân vật bịa đặt
By Đất Việt on July 25, 2017.
GS Phan Huy Lê thuật lại lời giải thích của GS Trần Huy Liệu – cha đẻ của nhân vật hư cấu Lê Văn Tám:
– GS (Trần Huy Liệu) giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì Tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách mạng tháng Tám.
Ảnh: GS Phan Huy Lê: Lê Văn Tám là nhân vật bịa đặt
“Lời dặn của GS Trần Huy Liệu là đến lúc đất nước yên ổn, cần phải nói lên sự thật về câu chuyện Lê Văn Tám” – GS Phan Huy Lê.
Thời điểm tháng 10/1945, GS Trần Huy Liệu đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin Tuyên truyền trong Chính phủ Lâm thời. Sau này ông (GS Trần Huy Liệu) là Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học Xã hội, kiêm Viện trưởng Viện Sử học.
Xin mời các bạn đọc nội dung bài viết của GS Phan Huy Lê
*
Lê Văn Tám là nhân vật bịa đặt.
Bài viết của GS Phan Huy Lê.
“Theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi được xây dựng trên cơ sở khoa học khách quan, chân thực” – GS Phan Huy Lê nhấn mạnh sau khi giải thích về hình tượng nhân vật Lê Văn Tám.
GS Trần Huy Liệu căn dặn chúng tôi phải nói lại
Bấy giờ là vào đầu những năm 60 của thế kỷ trước, tôi có nhiều dịp làm việc với GS Trần Huy Liệu trong công trình khoa học do GS chủ trì và tôi được mời tham gia. Lúc đó, GS Trần Huy Liệu là Phó chủ nhiệm Ủy ban Khoa học xã hội, kiêm Viện trưởng Viện sử học. Ngoài những buổi họp ban biên soạn ở cơ quan, tôi có một số buổi làm việc với GS tại nhà riêng.
Ngoài công việc biên soạn công trình, GS thường trao đổi một cách thân tình những vấn đề thời sự sử học trong và ngoài nước, kể lại một số chuyện trong đời hoạt động cách mạng của mình. Trong những năm 1954 – 1956, khi tôi đang học ở trường Đại học Sư phạm/văn khoa Hà Nội, GS Trần Huy Liệu có đến giảng một số bài về cách mạng Việt Nam.
Về câu chuyện Lê Văn Tám, tôi xin được tóm lược một cách đầy đủ lời kể và lời dặn của GS Trần Huy Liệu mà tôi đã lĩnh hội như sau:
Nhân vụ kho xăng của địch ở Thị Nghè bị đốt cháy vào khoảng tháng 10 – 1945 và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên tôi (GS Trần Huy Liệu) đã “dựng” lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét.
GS Trần Huy Liệu còn cho biết là sau khi ta phát tin này thì đài BBC đưa tin ngay, và hôm sau bình luận:
BBC bình luận: Một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng.
GS (Trần Huy Liệu) đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý.
Đây là ý kiến của GS Trần Huy Liệu mà sau này tôi có trao đổi với vài bác sĩ để xác nhận thêm.
Tôi nhấn mạnh là GS Trần Huy Liệu không hề “hư cấu” sự kiện kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy mà trên cơ sở sự kiện có thật đó, chỉ “dựng lên”, theo cách nói của GS, chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch.
GS giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì Tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách mạng tháng Tám.
Lúc bấy giờ, GS Trần Huy Liệu đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời, nên GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.
Cũng xin lưu ý là GS Trần Huy Liệu giữ chức Bộ trưởng Bộ Thông tin tuyên truyền trong Chính phủ lâm thời từ ngày 28 – 8 – 1945 đến ngày 1 – 1 – 1946, rồi Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền cổ động trong Chính phủ liên hiệp lâm thời từ ngày 1 – 1 – 1946 cho đến khi thành lập Chính phủ liên hiệp kháng chiến tại kỳ họp Quốc hội ngày 2 – 3 – 1946, nghĩa là trong thời gian xảy ra sự kiện Kho xăng Thị Nghè bị đốt cháy, chứ không phải trong thời gian “1946 – 1948?” sau sự kiện trên.
Ảnh: Hình ảnh nhân vật hư cấu Lê Văn Tám trong tuyên truyền.
Điều căn dặn của GS Trần Huy Liệu là:
– Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa.
Trong câu chuyện, GS còn tiên lượng là biết đâu sau này có người đi tìm tung tích nhân vật Lê Văn Tám hay có người lại tự nhận là hậu duệ của gia đình, họ hàng người anh hùng. Đây chính là điều lắng đọng sâu nhất trong tâm trí mà tôi coi là trách nhiệm đối với GS Trần Huy Liệu đã quá cố và đối với lịch sử.
GS Trần Huy Liệu là một con người rất trung thực, không muốn để lại một sự ngộ nhận trong lịch sử do mình tạo nên trong một bối cảnh và yêu cầu bức xúc của cuộc kháng chiến và tôi lĩnh hội lời dặn của GS như một trách nhiệm phải thực hiện một cách nghiêm túc.
Tôi kể lại câu chuyện này một cách trung thực với tất cả trách nhiệm và danh dự của một công dân, một nhà sử học.
Ngày nay, từ đầu thế kỷ XXI nhìn lại, trong hoàn cảnh chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ hơn 30 năm, đất nước đã giành lại độc lập, thống nhất, tôi xin đặt ra hai vấn đề sau đây để thế hệ chúng ta cùng bàn luận.
– Xác minh rõ sự kiện Kho xăng địch bị đốt cháy trong tháng 10-1945.
– Thái độ ứng xử đối với biểu tượng Lê Văn Tám.
Vấn đề thứ nhất là cần cố gắng sưu tầm tư liệu đáng tin cậy để xác định rõ hơn sự kiện Kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy trong tháng 10-1945:
Tôi nói tư liệu đáng tin cậy trong trường hợp này không phải là các sách báo viết về sau này, mà là tư liệu gốc khai thác từ nhân chứng lịch sử hay những thông tin trực tiếp từ sự kiện thời bấy giờ và dĩ nhiên đều phải đối chiếu, xác minh một cách khoa học.
Ảnh: Giáo sư Phan Huy Lê
Nhân chứng lịch sử:
Tôi đã có dịp hỏi GS Trần Văn Giàu – lúc đó giữ chức Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Nam bộ, thì GS khẳng định có sự kiện Kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy và trong tình hình lúc đó là do ta đốt, nhưng không biết ai tổ chức và người nào thực hiện.
Nhà cách mạng lão thành Dương Quang Đông trong hồi ký viết rằng, người đốt Kho đạn Thị Nghè ngày 1-1-1946 không phải là Lê Văn Tám mà là tổ đánh mìn của công nhân nhà máy đèn Chợ Quán (tạp chí Xưa & Nay số 154).
Tư liệu báo chí:
Tư liệu báo chí lúc bấy giờ thì tại Thư viện quốc gia Hà Nội lưu giữ được rất ít, các số báo lại không đủ. Bước đầu tôi mới tìm thấy thông tin liên quan với Kho xăng Thị Nghè bị đốt cháy trong:
– Báo Quyết chiến là “cơ quan ủng hộ chính quyền nhân dân”, tòa soạn đặt ở phố Nguyễn Tri Phương, Thuận Hóa;
– Báo Cờ giải phóng là “cơ quan tuyên truyền cổ động trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương” và
– Báo Thời mới do Nguyễn Văn Luận làm Chủ nhiệm; nhưng các số không liên tục, không đủ.
Theo Thời Báo today
Nguồn: http://www.datviet.com/gs-phan-huy-le-le-van-tam-la-nhan-v…/

Stt BẠCH HOÀN
Về vấn đề CuBa, cho đến giờ này, tôi vẫn chưa thấy Trung đoàn 47 CuBa có bất kỳ phát ngôn nào.
Quan điểm cá nhân, tôi cho rằng Quốc hội CuBa đang có biểu hiện của việc tự diễn biến, tự chuyển hoá khi bàn về sửa đổi hiến pháp, với những đề xuất rất phản cách mạng!
Lẽ ra, Trung đoàn 47 thần thánh phải lập tức giáo dục lại tư tưởng, bản lĩnh chính trị, kịp thời cảnh báo để nhân dân CuBa nhận thức rõ ràng các thủ đoạn lôi kéo, kích động nhằm thực hiện âm mưu diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch.
Tại Việt Nam, lực lượng 47 có ưu điểm là lập trường chính trị vững vàng, có lý tưởng cách mạng kiên trung không hề thua kém lý tưởng không tiền (đại gia bao) thì cạp đất mà ăn của người đẹp giá cao Ngọc Trinh.
Lực lượng này là tập hợp của những tinh bông đất nước, đầu óc minh mẫn, thông tuệ với chỉ số IQ được dự đoán ngang ngửa mức IQ của Giáo sư Phùng Xuân Nhạ.
Lực lượng 47 là tập hợp của những gương mặt sáng láng, sáng như nước sông Tô Lịch ở Hà Nội và sông Thị Nghè ở Sài Gòn khi chưa cải tạo. Lực lượng 47 bất khuất vốn là tập hợp của những gương mặt ưu tú, thậm chí xuất chúng ngang ngửa anh Quang lùn, Võ Kim Cự. Đó là những gương mặt mà người dân có thể nhìn vào để soi rọi tương lai, một tương lai tươi sáng, ngập ngụa hào quang gần bằng tiền đồ của chị Dậu.
Thông minh là thế, xuất sắc là thế, lý tưởng là thế, kiên trung là thế… Vậy mà tại sao đến giờ này, họ vẫn chưa tìm ra thế lực đứng sau thúc đẩy quá trình chuyển hoá trong các thành viên Quốc hội CuBa?
Với truyền thống đấu tranh tích cực, nhanh chóng, thần tốc, lẽ ra lực lượng 47 phải đặt ra nghi ngờ tại CuBa tồn tại tổ chức phản động Cu-Tân mới đúng.
Tôi lấy làm tiếc khi đến giờ này phía 47 Việt Nam vẫn chưa có động thái quyết liệt, phù hợp với tình hình mới. Bởi vì, nếu cứ buông xuôi để CuBa chuyển hoá thì nhiệm vụ canh gác cho hoà bình thế giới, từ nay sẽ dồn toàn bộ lên vai Việt Nam. Trước đây, Việt Nam thức thì CuBa ngủ, CuBa thức thì Việt Nam ngủ. Nay, nếu CuBa rời vọng gác, Việt Nam sẽ không được ngủ, phải canh gác cả ngày lẫn đêm.
Mà rõ ràng, canh gác cho hoà bình thế giới đương nhiên phải là lực lương 47.
Thật hết sức quan ngại.
Bạch Hoàn

FB Nguyễn Tiến Đạt : “Cục diện chính trị thế giới đang thay đổi quá nhanh và ngày càng có thêm những tình huống bất ngờ! Trục Mỹ, Liên Âu, Nhật, Ấn Độ, Úc…và Nga đã được hình thành. Trong khi đó thì Trung Quốc ngày càng rơi vào thế bị cô lập từ bên ngoài và bị rối loạn từ bên trong.
Mỹ và Liên Minh Châu Âu vừa ký một thoản thuận bằng cách Mỹ sẽ không đánh thuế thép và nhuôm của Liên Minh Châu Âu, nhưng đổi lại Liên Minh Châu Âu sẽ phải mua dầu và nông sản của Mỹ. Đây là những thỏa thuận quan trong sau một thời gian dài đám phán giữa Mỹ và Liên Minh Châu Âu.
Diễn biến giữa Mỹ và Nga cũng có những thay đổi nhanh chóng sau hội nghị Thượng đỉnh giữa Tổng Thống Trump và Tổng Thống Putin. Sau khi kết thúc hội nghị Thượng đỉnh tại Phần Lan và Tổng Thống Putin trở về Nước Nga thì ngay lập tức báo chí Nga đã công kích, bêu xấu Trung Quốc một cách thậm tệ.
Trung Quốc đi nước cờ bằng cách chạy sang Liên Minh Châu Âu để vận động chống lại chính sách đánh thuế của Mỹ, nhưng đã bị Liên Minh Châu Âu từ chối và đưa ra lời khuyến cáo là Trung Quốc cần phải xem lại trong vấn đề gian lận thương mại. Trung Quốc đã bị thất bại nhục nhã trong chuyến đi vận động Liên Minh Châu Âu.
Có lẽ Tổng Thống Trump đã biết được Trung Quốc đi vận động Liên Minh Châu Âu để chơi Mỹ nên Tổng Thống Trump đã lên án Trung Quốc là vô cùng độc ác khi đánh thuế vào hàng nông sản và tầng lớp nông dân mà ông rất yêu mến họ. Tổng Thống Trump đã ngay lập tức đưa ra đề xuất chi 12 tỷ đô la hỗ trợ cho nông dân do bị ảnh hưởng đánh thuế của Trung Quốc.
Theo thông tin thì nội bộ lãnh đạo của Trung Quốc cũng đang bị rối loạn và có nguy cơ tan rã. Phái của Giang Trạch Dân thì ra mặt chỉ trích Tập Cận Bình là không biết cách đối phó với chính sách thương mại của Mỹ. Cùng lúc thì những cuộc biểu tình của các cựu chiến binh đã nổ ra và ngày càng thêm phức tạp trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc.
Có một chi tiết cũng khá quan trọng mà các nhà quan sát chính trị cũng nên theo dõi, đó là vừa xảy ra một vụ nổ lớn ngay bên ngoài đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh. Đây có thể là một vụ nổ có tính toán từ các phe phái chính trị trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc để làm thêm rối loạn cho Tập Cận Bình và trong quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.”
Đạt Tiến Nguyễn. (Copy từ FB Võ Hồng Ly)
* Ảnh cuốn sách “Chết bởi Trung Quốc” của Gray Autry và Peter Navarro đồng tác giả xuất bản 2011.
Tiến Sĩ (Đại học Harvard) Peter Navarro được TT Trump chọn làm Chủ tịch Hội đồng Thương mại Mỹ từ 20/1/2017


LỜI PHÁT BIỂU CỦA TỔNG BÍ THƯ LÀ MỘT LỜI THÚ TỘI CHÂN THÀNH VỀ THAM NHŨNG: Vì nhận tiền của tất cả các cấp dưới nên khó xử !


“FORMOSA QUẢNG NAM”
Hai năm nay, người dân xã Tam Hiệp, huyện Núi Thành, Quảng Nam nhiều liên tục kêu cứu đến các cơ quan chức năng vì không chịu nổi sự tra tấn của nhà máy hóa chất Sô Đa. Tiếng ồn như bom Mỹ, không khí nồng nặc, nước thải đến đâu, cá chết đến đó. Hơn 45 héc ta ao nuôi của dân Tam Hiệp chết sạch, cá tôm tự nhiên sông Trường Giang cũng không còn. Tổng Cục môi trường mới phạt 700 triệu đồng, đóng cửa nhà máy 3 tháng. Tiền phạt không nộp đủ, bất chấp pháp luật, tiếp tục gây ô nhiễm. Chưa được cấp phép thải nhưng mỗi ngày thải ra môi trường hàng ngàn mét khối nước có chứa chất nguy hại đầu độc sông hồ Quảng Nam. Người dân ven sông Trường Giang cho rằng: đây là Formosa thứ 2. Formosa chấp nhận đền bù cho dân được ít đồng, còn nhà Sô Đa thì phủi tay. Hiện tại, nông dân xã Tam Hiệp nợ ngân hàng cả chục tỷ đồng do cá tôm chết vì ô nhiễm.

Tại sao người Việt lại bỏ đất nước ra đi nhiều như thế !?
Từ mấy năm nay, mỗi năm lại có hơn trăm nghìn người Việt Nam đi định cư ở nước khác. Ngoài ra còn cả triệu người Việt Nam đang lao động trên toàn thế giới. Hơn 8 triệu người Việt Nam đang sinh sống, học tập, lao động tại nước ngoài. Một con số lớn nếu tập hợp lại người Việt Nam ta ở nước ngoài đông hơn dân số của nhiều nước nhỏ trên thế giới như Lào chẳng hạn
Chắc chắn rẳng sẽ chẳng ai muốn đi khỏi quê hương đất nước mình. Vậy vì sao người Việt lại bỏ đất nước ra đi nhiều như thế ? ? ?
Với một nền giáo dục tụt hậu, với gian lận thi cử đã trở thành vấn nạn của cả nước, với sự nâng đỡ không trong sáng cho con ông cháu cha, những bằng cấp giả mạo đã làm cho rất nhiều con em của những gia đình khá giả, những học sinh học giỏi tìm đưởng đi du học rồi học xong có ai chịu về nước đâu ; bởi có về cũng không có việc làm xứng đáng không có chỗ dụng Võ nếu không chạy chọt và luồn cúi. Đất nước của bao nhiêu giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, kỹ sư … rởm tốt nghiệp từ những cái lò đào tạo trời ơi đất hỡi để rồi những kẻ dốt nát ấy làm thầy, làm bác sĩ, làm lãnh đạo, làm bộ trưởng. Sự thật được phơi bầy trước bàn dân thiên hạ mà chẳng ai từ chức, chúng Nhơn Nhơn lấp liếm một cách ngạo nghễ như thách thức với lương tri của con người.
Môi trường sống bị hủy hoại ở Việt Nam, ô nhiễm môi trường ở khắp nơi từ thành phố tới nông thôn từ miền biển đến miền núi. Người ta nhân danh phát triển để phá rừng làm thủy điện, người ta rước các nhà máy nhiệt điện với công nghệ xài than đá cũ kỹ cả trăm năm về trước để hồn nhiên xả khí thải lên bầu trời, xỉ thải rắn thì mang chôn lấp, hoặc dìm xuống biển. Không khí để thở thì ô nhiễm trầm trọng, lượng khói bụi,lượng kim loại nặng trong không khí của nhiều thành phố tỉnh thành luôn vượt xa mức cho phép nằm ở mức báo động đỏ, những Formosa, Vĩnh Tân, những nhà máy giấy, những nơi khai thác khoáng sản với bao nhiêu hệ lụy hủy hoại môi trường sống của người dân, ảnh hưởng trực tiếp lên sức khỏe người dân rồi những làng xã ung thư mọc lên như nấm, người bệnh ung thư ngày càng trẻ, bệnh da Liễu, bệnh mắt, bệnh phổi … toàn những bệnh tật vì môi trường sống của chúng ta bị hủy hoại mà ra .
Đất nước của vấn nạn thực phẩm bẩn, của thuốc giả nhân nhảnh khắp nơi, cả ngàn ngàn vụ người ta mới bắt được vài vụ mà xử lý cũng có ra gì đâu. Vì tiền người ta tưới hoá chất tăng trưởng vào cây trồng, vì tiền người ta trộn chất cấm vào thức ăn rồi bầy bán công khai, vì tiền người ta sản xuất thuốc giả, từ viên kháng sinh, thực phẩm chức năng tới thuốc trị ung thư cũng làm giả . Vậy mà họ vẫn cứ tồn tại, Nhơn Nhơn thách thức. Có bị bắt thì cũng chỉ có vài con tốt bị thí, còn tư lệnh ngành, các quan lớn nhỏ của ngành vẫn ngang nhiên không liên quan. Vẫn ung dung mà kiếm tiền tiếp trên sức khỏe và tính mạng của đồng bào mình.
Đất nước của nợ công và bất công .
Nợ công cao ( theo báo cáo là chạm báo động đỏ) còn số thật thì chưa biết thế nào mà chí biết nó phi mã với vận tốc của ánh sáng năm ngoái nói mỗi người VN từ người già đến em bé gánh 30 triệu nợ công, năm nay nhoằng một Cái lên 53 triệu mỗi người.
Nực cười nhất, đau nhất là nợ công phi mã vì nợ nần lỗ lã của những tập đoàn nhà nước, vì đầu tư không hiệu quả, vì những tượng đài nghìn tỷ, vì những công trình đang dở, nợ công vì những biệt phủ những đợt du hí của công bộc của dân…
Bất công thì hình như chẳng có chỗ nào không tồn tại bất công ở trên đất nước này , những dân oan, những con người bị đẩy ra khỏi nhà cửa ruộng vườn của mình với giá bắt ép rẻ mạt mà thường tiền đền bù giải tỏa không đủ để mua lại một chốn dung thân khác cho mình và gia đình. Bao nhiêu bản án oan trái, bao nhiêu kẻ ấu dâm, hiếp dâm cứ trơ tráo tồn tại, được tiếp tay bằng những người bảo vệ pháp luật …
Đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự trang bị vũ khí để đấu tranh chống lại những kẻ cướp ngày, đến nỗi mà ai ai cũng nói ở Việt Nam công lý chỉ là một diễn viên hài
Đất nước của sưu cao thuế nặng. Người ta tìm mọi cách đè dân đen ra để thu thuế bảo vệ môi trường trong khi dân chúng tôi không phá hoại môi trường, trong khi những kẻ phá hoại môi trường vẫn nhởn nhơ phá tiếp, phá có bảo kê tội gì không phá. Sưu cao thuế nặng, bất bình đẳng trong môi trường kinh doanh làm doanh nghiệp kinh doanh sản xuất tử tế ở Việt Nam ngày càng teo tóp, hoạt động cầm chừng hoặc phá sản. Sưu cao thuế nặng làm mà an sinh xã hội chẳng có gì, bảo hiểm và quỹ lương hưu có thể vỡ bất cứ lúc nào nhé
Thông tin thì bưng bít không minh bạch khiến cho niềm tin không còn nữa. Luật an ninh mạng đã được thông qua và sẽ áp dụng vào 2019 đến lúc ấy thì tiếng nói phản kháng của người dân sẽ hoàn toàn bị bịt hết . Viết và phản kháng dù đúng, dù ôn hoà cũng có thể bị coi là phản động dễ dàng . Tháng 10 này lại còn 3 đặc khu với ý chí cao của Đảng và chính phủ chắc chắn sẽ thông qua .
Càng nghĩ càng không dám nghĩ. Tiền đồ của chúng ta còn đen tối hơn Chị Dậu rồi .
Sống thế nào đây khi niềm tin bị đánh cắp, tự do , quyền làm người không còn nữa. Không khí , nước sạch cũng không còn …
Lê Hoài Anh
Nguồn:
https://www.facebook.com/le.hoai.anh61/posts/2139123106305720

“Cát nhiễm mặn”
Cát thì nó “nhiễm mặn” hay “nhiễm ngọt” gì cũng kệ mẹ nó chứ! Cát dùng để xây dựng, bồi đắp chứ đâu phải để ăn? Nếu là “cát nhiễm mặn” thì xin thưa cát ở hơn 3200km bờ biển Việt Nam là “cát nhiễm mặn”! Còn cái gì bán được thì bán hết đi chứ “nhiễm mặn” cái con c gì? Bọn lừa đảo.
Tại ông trời?
Ở việt nam sẽ có ông trời oan cho coi.
Kè sông một đoạn hơn 1km, mà đầu từ lên tới 32 tỷ đồng, chưa giao lưu đã hư hỏng. Chủ đầu tư đổ lỗi do ông trời. Hahaha


ĐÂY:
Điểm thực của 16 thí sinh đều là con nhà lãnh đạo, có tiền. Mục đích chạy vào các trường công an, quân đội.

Đó là lời khẳng định của ông Kha Lương Ngãi – cựu phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng sau hơn 43 năm phục vụ cho chế độ cộng sản.
“Lạc đường” !
Phát biểu trước 40 nhà hoạt động nhân buổi lễ kỷ niệm Ngày quốc tế ủng hộ các nạn nhân bị tra tấn hôm 26/6/2016 tại Sài Gòn, vị cựu đảng viên 70 tuổi này bộc bạch:
“Tôi là một trong những người đã đi theo cộng sản, mặc dù chưa phải là lãnh tụ hay lãnh đạo gì, nhưng vẫn thấy rằng cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này đã gây ra biết bao nhiêu đau khổ và tội lỗi cho nhân dân”.
Theo ông, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy được cảnh đời đau khổ của người dân Việt Nam kể từ sau ngày 30/4/1975.
“Khi theo cộng sản, tôi đã nghĩ rằng mình đi theo một cái lý tưởng tốt đẹp. Nhưng dần dần, đến sau ngày 30/4/1975, đầu tiên mình ngạc nhiên tự hỏi: – “Ủa, sao thế?””.
“Dần dần, qua phong trào đấu tranh của nhân dân, mình càng ngộ ra là đã đi lạc đường”, ông chia sẻ.
Theo đảng năm 15 tuổi.
Ông Kha Lương Ngãi năm nay 70 tuổi, từng giữ chức phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng bộ TP.HCM
Năm 15 tuổi, ông theo cộng sản “hoạt động cách mạng” và trở thành đảng viên năm 21 tuổi.
Trong quá khứ, ông là người yêu lý tưởng cộng sản đến mức “chân thành khờ dại”.
Năm 2004, khi đã bước sang tuổi 58, ông chính thức tuyên bố bỏ đảng với lý do mất niềm tin vào đảng cộng sản – điều mà sau này ông thừa nhận là “đoạn tuyệt tình yêu khờ dại”.
Hiện nay, ông là thành viên của câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng – một tổ chức dân sự tại Sài Gòn quy tụ nhiều nhân sỹ và các đảng viên cộng sản phản tỉnh.
Phải thay đổi tận gốc rễ
Phát biểu trong buổi lễ kỷ niệm hôm 26/6/2016, ông Kha Lương Ngãi cho rằng chế độ cộng sản không thể sửa, mà phải thay đổi tận gốc rễ.
Nói về quá khứ cộng sản của mình, ông chia sẻ:
– “Tôi tự thấy mình đã góp phần vào tội lỗi, và tôi cũng tự thấy mình phải góp phần để có sự thay đổi từ căn bản”.
– “Vì vậy mà tôi tham gia chuyện này, chuyện kia để góp phần thúc đẩy, làm sao để thay đổi cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này tận gốc rễ”.
Theo ông, tinh thần đoàn kết đấu tranh trong thời gian vừa qua, như: chống Trung Quốc xâm lược, đòi tự do dân chủ… là một điều tất yếu và cũng là một đòi hỏi chính đáng.
– “Chúng ta phải đòi mới có, phải đấu tranh mới có”.
Sau cùng, ông nhấn mạnh chủ trương đấu tranh ôn hoà và bất bạo động. Tuy sử dụng sách lược mềm dẻo, ôn hoà nhưng vẫn phải thể hiện lập trường kiên quyết.
– “Chúng ta đấu tranh tới cùng, phải thay đổi căn bản tận gốc rễ”, ông Kha Lương Ngãi khẳng định.
