Lạ thật…

Trần Bang shared a post.
No automatic alt text available.

Ngo Thu

Lạ thật…

Stt BẠCH HOÀN

Về vấn đề CuBa, cho đến giờ này, tôi vẫn chưa thấy Trung đoàn 47 CuBa có bất kỳ phát ngôn nào.

Quan điểm cá nhân, tôi cho rằng Quốc hội CuBa đang có biểu hiện của việc tự diễn biến, tự chuyển hoá khi bàn về sửa đổi hiến pháp, với những đề xuất rất phản cách mạng!

Lẽ ra, Trung đoàn 47 thần thánh phải lập tức giáo dục lại tư tưởng, bản lĩnh chính trị, kịp thời cảnh báo để nhân dân CuBa nhận thức rõ ràng các thủ đoạn lôi kéo, kích động nhằm thực hiện âm mưu diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch.

Tại Việt Nam, lực lượng 47 có ưu điểm là lập trường chính trị vững vàng, có lý tưởng cách mạng kiên trung không hề thua kém lý tưởng không tiền (đại gia bao) thì cạp đất mà ăn của người đẹp giá cao Ngọc Trinh.
Lực lượng này là tập hợp của những tinh bông đất nước, đầu óc minh mẫn, thông tuệ với chỉ số IQ được dự đoán ngang ngửa mức IQ của Giáo sư Phùng Xuân Nhạ.

Lực lượng 47 là tập hợp của những gương mặt sáng láng, sáng như nước sông Tô Lịch ở Hà Nội và sông Thị Nghè ở Sài Gòn khi chưa cải tạo. Lực lượng 47 bất khuất vốn là tập hợp của những gương mặt ưu tú, thậm chí xuất chúng ngang ngửa anh Quang lùn, Võ Kim Cự. Đó là những gương mặt mà người dân có thể nhìn vào để soi rọi tương lai, một tương lai tươi sáng, ngập ngụa hào quang gần bằng tiền đồ của chị Dậu.

Thông minh là thế, xuất sắc là thế, lý tưởng là thế, kiên trung là thế… Vậy mà tại sao đến giờ này, họ vẫn chưa tìm ra thế lực đứng sau thúc đẩy quá trình chuyển hoá trong các thành viên Quốc hội CuBa?

Với truyền thống đấu tranh tích cực, nhanh chóng, thần tốc, lẽ ra lực lượng 47 phải đặt ra nghi ngờ tại CuBa tồn tại tổ chức phản động Cu-Tân mới đúng.
Tôi lấy làm tiếc khi đến giờ này phía 47 Việt Nam vẫn chưa có động thái quyết liệt, phù hợp với tình hình mới. Bởi vì, nếu cứ buông xuôi để CuBa chuyển hoá thì nhiệm vụ canh gác cho hoà bình thế giới, từ nay sẽ dồn toàn bộ lên vai Việt Nam. Trước đây, Việt Nam thức thì CuBa ngủ, CuBa thức thì Việt Nam ngủ. Nay, nếu CuBa rời vọng gác, Việt Nam sẽ không được ngủ, phải canh gác cả ngày lẫn đêm.

Mà rõ ràng, canh gác cho hoà bình thế giới đương nhiên phải là lực lương 47.

Thật hết sức quan ngại.

Bạch Hoàn

“Cục diện chính trị thế giới đang thay đổi quá nhanh

Trần Bang
26.07.2018

FB Nguyễn Tiến Đạt : “Cục diện chính trị thế giới đang thay đổi quá nhanh và ngày càng có thêm những tình huống bất ngờ! Trục Mỹ, Liên Âu, Nhật, Ấn Độ, Úc…và Nga đã được hình thành. Trong khi đó thì Trung Quốc ngày càng rơi vào thế bị cô lập từ bên ngoài và bị rối loạn từ bên trong.

Mỹ và Liên Minh Châu Âu vừa ký một thoản thuận bằng cách Mỹ sẽ không đánh thuế thép và nhuôm của Liên Minh Châu Âu, nhưng đổi lại Liên Minh Châu Âu sẽ phải mua dầu và nông sản của Mỹ. Đây là những thỏa thuận quan trong sau một thời gian dài đám phán giữa Mỹ và Liên Minh Châu Âu.

Diễn biến giữa Mỹ và Nga cũng có những thay đổi nhanh chóng sau hội nghị Thượng đỉnh giữa Tổng Thống Trump và Tổng Thống Putin. Sau khi kết thúc hội nghị Thượng đỉnh tại Phần Lan và Tổng Thống Putin trở về Nước Nga thì ngay lập tức báo chí Nga đã công kích, bêu xấu Trung Quốc một cách thậm tệ.

Trung Quốc đi nước cờ bằng cách chạy sang Liên Minh Châu Âu để vận động chống lại chính sách đánh thuế của Mỹ, nhưng đã bị Liên Minh Châu Âu từ chối và đưa ra lời khuyến cáo là Trung Quốc cần phải xem lại trong vấn đề gian lận thương mại. Trung Quốc đã bị thất bại nhục nhã trong chuyến đi vận động Liên Minh Châu Âu.

Có lẽ Tổng Thống Trump đã biết được Trung Quốc đi vận động Liên Minh Châu Âu để chơi Mỹ nên Tổng Thống Trump đã lên án Trung Quốc là vô cùng độc ác khi đánh thuế vào hàng nông sản và tầng lớp nông dân mà ông rất yêu mến họ. Tổng Thống Trump đã ngay lập tức đưa ra đề xuất chi 12 tỷ đô la hỗ trợ cho nông dân do bị ảnh hưởng đánh thuế của Trung Quốc.

Theo thông tin thì nội bộ lãnh đạo của Trung Quốc cũng đang bị rối loạn và có nguy cơ tan rã. Phái của Giang Trạch Dân thì ra mặt chỉ trích Tập Cận Bình là không biết cách đối phó với chính sách thương mại của Mỹ. Cùng lúc thì những cuộc biểu tình của các cựu chiến binh đã nổ ra và ngày càng thêm phức tạp trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc.

Có một chi tiết cũng khá quan trọng mà các nhà quan sát chính trị cũng nên theo dõi, đó là vừa xảy ra một vụ nổ lớn ngay bên ngoài đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh. Đây có thể là một vụ nổ có tính toán từ các phe phái chính trị trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc để làm thêm rối loạn cho Tập Cận Bình và trong quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc.”

Đạt Tiến Nguyễn. (Copy từ FB Võ Hồng Ly)

* Ảnh cuốn sách “Chết bởi Trung Quốc” của Gray Autry và Peter Navarro đồng tác giả xuất bản 2011.

Tiến Sĩ (Đại học Harvard) Peter Navarro được TT Trump chọn làm Chủ tịch Hội đồng Thương mại Mỹ từ 20/1/2017

No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, smiling, suit and text

“FORMOSA QUẢNG NAM”

Thuy Nhien Nguyen shared a post.

-1:04

84,632 Views
Đỗ Vinh PV

“FORMOSA QUẢNG NAM”
Hai năm nay, người dân xã Tam Hiệp, huyện Núi Thành, Quảng Nam nhiều liên tục kêu cứu đến các cơ quan chức năng vì không chịu nổi sự tra tấn của nhà máy hóa chất Sô Đa. Tiếng ồn như bom Mỹ, không khí nồng nặc, nước thải đến đâu, cá chết đến đó. Hơn 45 héc ta ao nuôi của dân Tam Hiệp chết sạch, cá tôm tự nhiên sông Trường Giang cũng không còn. Tổng Cục môi trường mới phạt 700 triệu đồng, đóng cửa nhà máy 3 tháng. Tiền phạt không nộp đủ, bất chấp pháp luật, tiếp tục gây ô nhiễm. Chưa được cấp phép thải nhưng mỗi ngày thải ra môi trường hàng ngàn mét khối nước có chứa chất nguy hại đầu độc sông hồ Quảng Nam. Người dân ven sông Trường Giang cho rằng: đây là Formosa thứ 2. Formosa chấp nhận đền bù cho dân được ít đồng, còn nhà Sô Đa thì phủi tay. Hiện tại, nông dân xã Tam Hiệp nợ ngân hàng cả chục tỷ đồng do cá tôm chết vì ô nhiễm.

Tại sao người Việt lại bỏ đất nước ra đi nhiều như thế !?

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.

Tại sao người Việt lại bỏ đất nước ra đi nhiều như thế !?

Lê Hoài Anh

Từ mấy năm nay, mỗi năm lại có hơn trăm nghìn người Việt Nam đi định cư ở nước khác. Ngoài ra còn cả triệu người Việt Nam đang lao động trên toàn thế giới. Hơn 8 triệu người Việt Nam đang sinh sống, học tập, lao động tại nước ngoài. Một con số lớn nếu tập hợp lại người Việt Nam ta ở nước ngoài đông hơn dân số của nhiều nước nhỏ trên thế giới như Lào chẳng hạn

Chắc chắn rẳng sẽ chẳng ai muốn đi khỏi quê hương đất nước mình. Vậy vì sao người Việt lại bỏ đất nước ra đi nhiều như thế ? ? ?

Với một nền giáo dục tụt hậu, với gian lận thi cử đã trở thành vấn nạn của cả nước, với sự nâng đỡ không trong sáng cho con ông cháu cha, những bằng cấp giả mạo đã làm cho rất nhiều con em của những gia đình khá giả, những học sinh học giỏi tìm đưởng đi du học rồi học xong có ai chịu về nước đâu ; bởi có về cũng không có việc làm xứng đáng không có chỗ dụng Võ nếu không chạy chọt và luồn cúi. Đất nước của bao nhiêu giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ, kỹ sư … rởm tốt nghiệp từ những cái lò đào tạo trời ơi đất hỡi để rồi những kẻ dốt nát ấy làm thầy, làm bác sĩ, làm lãnh đạo, làm bộ trưởng. Sự thật được phơi bầy trước bàn dân thiên hạ mà chẳng ai từ chức, chúng Nhơn Nhơn lấp liếm một cách ngạo nghễ như thách thức với lương tri của con người.

Môi trường sống bị hủy hoại ở Việt Nam, ô nhiễm môi trường ở khắp nơi từ thành phố tới nông thôn từ miền biển đến miền núi. Người ta nhân danh phát triển để phá rừng làm thủy điện, người ta rước các nhà máy nhiệt điện với công nghệ xài than đá cũ kỹ cả trăm năm về trước để hồn nhiên xả khí thải lên bầu trời, xỉ thải rắn thì mang chôn lấp, hoặc dìm xuống biển. Không khí để thở thì ô nhiễm trầm trọng, lượng khói bụi,lượng kim loại nặng trong không khí của nhiều thành phố tỉnh thành luôn vượt xa mức cho phép nằm ở mức báo động đỏ, những Formosa, Vĩnh Tân, những nhà máy giấy, những nơi khai thác khoáng sản với bao nhiêu hệ lụy hủy hoại môi trường sống của người dân, ảnh hưởng trực tiếp lên sức khỏe người dân rồi những làng xã ung thư mọc lên như nấm, người bệnh ung thư ngày càng trẻ, bệnh da Liễu, bệnh mắt, bệnh phổi … toàn những bệnh tật vì môi trường sống của chúng ta bị hủy hoại mà ra .

Đất nước của vấn nạn thực phẩm bẩn, của thuốc giả nhân nhảnh khắp nơi, cả ngàn ngàn vụ người ta mới bắt được vài vụ mà xử lý cũng có ra gì đâu. Vì tiền người ta tưới hoá chất tăng trưởng vào cây trồng, vì tiền người ta trộn chất cấm vào thức ăn rồi bầy bán công khai, vì tiền người ta sản xuất thuốc giả, từ viên kháng sinh, thực phẩm chức năng tới thuốc trị ung thư cũng làm giả . Vậy mà họ vẫn cứ tồn tại, Nhơn Nhơn thách thức. Có bị bắt thì cũng chỉ có vài con tốt bị thí, còn tư lệnh ngành, các quan lớn nhỏ của ngành vẫn ngang nhiên không liên quan. Vẫn ung dung mà kiếm tiền tiếp trên sức khỏe và tính mạng của đồng bào mình.

Đất nước của nợ công và bất công .

Nợ công cao ( theo báo cáo là chạm báo động đỏ) còn số thật thì chưa biết thế nào mà chí biết nó phi mã với vận tốc của ánh sáng năm ngoái nói mỗi người VN từ người già đến em bé gánh 30 triệu nợ công, năm nay nhoằng một Cái lên 53 triệu mỗi người.

Nực cười nhất, đau nhất là nợ công phi mã vì nợ nần lỗ lã của những tập đoàn nhà nước, vì đầu tư không hiệu quả, vì những tượng đài nghìn tỷ, vì những công trình đang dở, nợ công vì những biệt phủ những đợt du hí của công bộc của dân…

Bất công thì hình như chẳng có chỗ nào không tồn tại bất công ở trên đất nước này , những dân oan, những con người bị đẩy ra khỏi nhà cửa ruộng vườn của mình với giá bắt ép rẻ mạt mà thường tiền đền bù giải tỏa không đủ để mua lại một chốn dung thân khác cho mình và gia đình. Bao nhiêu bản án oan trái, bao nhiêu kẻ ấu dâm, hiếp dâm cứ trơ tráo tồn tại, được tiếp tay bằng những người bảo vệ pháp luật …

Đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự trang bị vũ khí để đấu tranh chống lại những kẻ cướp ngày, đến nỗi mà ai ai cũng nói ở Việt Nam công lý chỉ là một diễn viên hài

Đất nước của sưu cao thuế nặng. Người ta tìm mọi cách đè dân đen ra để thu thuế bảo vệ môi trường trong khi dân chúng tôi không phá hoại môi trường, trong khi những kẻ phá hoại môi trường vẫn nhởn nhơ phá tiếp, phá có bảo kê tội gì không phá. Sưu cao thuế nặng, bất bình đẳng trong môi trường kinh doanh làm doanh nghiệp kinh doanh sản xuất tử tế ở Việt Nam ngày càng teo tóp, hoạt động cầm chừng hoặc phá sản. Sưu cao thuế nặng làm mà an sinh xã hội chẳng có gì, bảo hiểm và quỹ lương hưu có thể vỡ bất cứ lúc nào nhé

Thông tin thì bưng bít không minh bạch khiến cho niềm tin không còn nữa. Luật an ninh mạng đã được thông qua và sẽ áp dụng vào 2019 đến lúc ấy thì tiếng nói phản kháng của người dân sẽ hoàn toàn bị bịt hết . Viết và phản kháng dù đúng, dù ôn hoà cũng có thể bị coi là phản động dễ dàng . Tháng 10 này lại còn 3 đặc khu với ý chí cao của Đảng và chính phủ chắc chắn sẽ thông qua .

Càng nghĩ càng không dám nghĩ. Tiền đồ của chúng ta còn đen tối hơn Chị Dậu rồi .

Sống thế nào đây khi niềm tin bị đánh cắp, tự do , quyền làm người không còn nữa. Không khí , nước sạch cũng không còn …
Lê Hoài Anh

Nguồn: 
https://www.facebook.com/le.hoai.anh61/posts/2139123106305720

Bọn lừa đảo.

No automatic alt text available.
Trịnh Thanh Hùng

“Cát nhiễm mặn”

Cát thì nó “nhiễm mặn” hay “nhiễm ngọt” gì cũng kệ mẹ nó chứ! Cát dùng để xây dựng, bồi đắp chứ đâu phải để ăn? Nếu là “cát nhiễm mặn” thì xin thưa cát ở hơn 3200km bờ biển Việt Nam là “cát nhiễm mặn”! Còn cái gì bán được thì bán hết đi chứ “nhiễm mặn” cái con c gì? Bọn lừa đảo.

Tại ông trời? 

Tại ông trời? 

Ở việt nam sẽ có ông trời oan cho coi.
Kè sông một đoạn hơn 1km, mà đầu từ lên tới 32 tỷ đồng, chưa giao lưu đã hư hỏng. Chủ đầu tư đổ lỗi do ông trời. Hahaha

VDAILY.NET
Một tuyến kè sông dài chỉ hơn 1km được đầu tư lên đến hơn 32 tỷ đồng đang trong giai đoạn hoàn thành nhưng đã sụp lún, hư hỏng nghiêm

Cộng sản không thể sửa đổi mà phải thay thế tận gốc rễ

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh.
Cựu phó TBT báo Sài Gòn Giải Phóng: Cộng sản không thể sửa đổi mà phải thay thế tận gốc rễ

Đó là lời khẳng định của ông Kha Lương Ngãi – cựu phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng sau hơn 43 năm phục vụ cho chế độ cộng sản.

“Lạc đường” !

Phát biểu trước 40 nhà hoạt động nhân buổi lễ kỷ niệm Ngày quốc tế ủng hộ các nạn nhân bị tra tấn hôm 26/6/2016 tại Sài Gòn, vị cựu đảng viên 70 tuổi này bộc bạch:

“Tôi là một trong những người đã đi theo cộng sản, mặc dù chưa phải là lãnh tụ hay lãnh đạo gì, nhưng vẫn thấy rằng cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này đã gây ra biết bao nhiêu đau khổ và tội lỗi cho nhân dân”.

Theo ông, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy được cảnh đời đau khổ của người dân Việt Nam kể từ sau ngày 30/4/1975.

“Khi theo cộng sản, tôi đã nghĩ rằng mình đi theo một cái lý tưởng tốt đẹp. Nhưng dần dần, đến sau ngày 30/4/1975, đầu tiên mình ngạc nhiên tự hỏi: – “Ủa, sao thế?””.

“Dần dần, qua phong trào đấu tranh của nhân dân, mình càng ngộ ra là đã đi lạc đường”, ông chia sẻ.

Theo đảng năm 15 tuổi.

Ông Kha Lương Ngãi năm nay 70 tuổi, từng giữ chức phó tổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng bộ TP.HCM

Năm 15 tuổi, ông theo cộng sản “hoạt động cách mạng” và trở thành đảng viên năm 21 tuổi.

Trong quá khứ, ông là người yêu lý tưởng cộng sản đến mức “chân thành khờ dại”.

Năm 2004, khi đã bước sang tuổi 58, ông chính thức tuyên bố bỏ đảng với lý do mất niềm tin vào đảng cộng sản – điều mà sau này ông thừa nhận là “đoạn tuyệt tình yêu khờ dại”.

Hiện nay, ông là thành viên của câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng – một tổ chức dân sự tại Sài Gòn quy tụ nhiều nhân sỹ và các đảng viên cộng sản phản tỉnh.

Phải thay đổi tận gốc rễ

Phát biểu trong buổi lễ kỷ niệm hôm 26/6/2016, ông Kha Lương Ngãi cho rằng chế độ cộng sản không thể sửa, mà phải thay đổi tận gốc rễ.

Nói về quá khứ cộng sản của mình, ông chia sẻ:

– “Tôi tự thấy mình đã góp phần vào tội lỗi, và tôi cũng tự thấy mình phải góp phần để có sự thay đổi từ căn bản”.

– “Vì vậy mà tôi tham gia chuyện này, chuyện kia để góp phần thúc đẩy, làm sao để thay đổi cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này tận gốc rễ”.

Theo ông, tinh thần đoàn kết đấu tranh trong thời gian vừa qua, như: chống Trung Quốc xâm lược, đòi tự do dân chủ… là một điều tất yếu và cũng là một đòi hỏi chính đáng.

– “Chúng ta phải đòi mới có, phải đấu tranh mới có”.

Sau cùng, ông nhấn mạnh chủ trương đấu tranh ôn hoà và bất bạo động. Tuy sử dụng sách lược mềm dẻo, ôn hoà nhưng vẫn phải thể hiện lập trường kiên quyết.

– “Chúng ta đấu tranh tới cùng, phải thay đổi căn bản tận gốc rễ”, ông Kha Lương Ngãi khẳng định.

Image may contain: one or more people, selfie and closeup

30 câu nói bất hủ về chủ nghĩa cộng sản. 


30 câu nói bất hủ về chủ nghĩa cộng sản. 

1).Người cộng sản làm cách mạng không phải để mang đến hạnh phúc cho người dân , mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúc đến cho người cộng sản.

   (Đức Đạt Lai Lạt Ma) 

2). Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh và là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.

    (Đức Đạt Lai Lạt Ma) 

3).Cộng sản sinh ra từ nghèo đói và ngu dốt , lớn lên bằng dối trá và bạo lực và sẽ chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại .

      (Đức Đạt Lai Lạt Ma) 

4).Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối .

       ( Thủ tướng Đức Angela Merkel ) 

5).Tôi lớn lên trong chủ nghĩa cộng sản tại Đông Đức và tôi hiểu rõ về họ : cộng sản là chủ nghĩa gian trá và man rợ nhất của nhân loại ! Chủ nghĩa cộng sản là một vết nhơ của loài người và thế giới văn minh !

         ( Thủ tướng Đức Angela Merkel ) 

6).Bất cứ nơi nào chủ nghĩa xã hội hay cộng sản được thực sự áp dụng , thì chỉ mang đến đau thương , tàn phá , và thất bại.

         (Tổng thống Mỹ Donald Trump ) 

7).Tôi mà làm Tổng thống Hoa Kỳ thì bọn độc tài cộng sản sẽ chết .

          (Tổng thống Mỹ Donald Trump ) 

8).Chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ của vài người , nhưng là cơn ác mộng của nhân loại .

           (Nhà văn , nhà thơ, nhà viết kịch ,…Victor Hugo) 

9).Khi thấy thằng cộng sản nói láo , ta phải đứng lên và nói nó nói láo . Nếu không có can đảm nói nó nói láo , ta phải đứng lên ra đi , không ở lại nghe nó nói láo . Nếu không có can đảm bỏ đi , mà phải ngồi lại nghe , ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác .

           (Nobel lauréat /laureate ,  Văn hào Nga Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn) 

10).Những người theo xã hội chủ nghĩa muốn làm mọi việc tốt hơn bằng cách lấy hết tiền mọi người , và có những người cộng sản muốn làm mọi việc tốt hơn bằng cách giết hết mọi người trừ họ ra .

            ( Văn hào Richmal Crompton ) 

11).Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản . Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng : đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá .

             ( Cựu Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô , awarded Nobel prize in 1990 , Mikhail Sergeyevich Gorbachev) . 

12).Cộng sản không thể nào sữa chữa mà cần phải đào thải nó .

             ( Cố Tổng thống Nga Boris Nicholalevich Yeltsin ) 

13).Chủ nghĩa xã hội là một hệ tư tưởng của sự thất bại , là tiếng kêu của sự ngu dốt , là lời truyền giáo của sự ganh tị , ưu điểm của nó là chia xẻ đồng đều sự nghèo khổ .

              ( Cố Thủ tướng Anh , Sir Winston Leonard Spencer Churchill) 

14).Chủ nghĩa tư bản không chia đều sự thịnh vượng , nhưng chủ nghĩa xã hội lại chia đều sự nghèo khổ !

                ( Cố Thủ tướng Anh , Sir Winston Leonard Spencer Churchill) 

15).Chủ nghĩa cộng sản là logic cuối cùng khi nhân loại không còn tồn tại .

                 ( Đức cố Tổng giám mục Fulton John Sheen ) 

16).Vấn đề của chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ xài hết tiền của người khác !

                  ( Cố Thủ tướng Anh Margaret Hilda Thatcher ) 

17).Nền kinh tế  chủ nghĩa xã hội hoạt đông dựa trên tư tưởng rằng : sự hiểu biết của một nhóm người cao rộng hơn sự hiểu biết của hàng trăm triệu người . Đây là một sự suy nghĩ cực kỳ kiêu ngạo .

                    (Nhà kinh tế học Friedrich August von Hayek ) 

18).Chủ nghĩa xã hội nói chung đã thất bại rõ tới độ chỉ có những nhà trí thức mù mới có thể không nhìn thấy ( xin phép dịch thoát ý một chút).

                    (Nhà kinh tế học Thomas Sowell —> Socialism in general has a record of failure so blatant that only an intellectual could ignore or evade it. ) 

19).Tôi hiểu người cộng sản …hiểu sự xấu xa và gian dối của đảng cộng sản .

                     (Cố Thủ tướng Singapore , Lý Quang Diệu ) 

20).Chủ nghĩa tư bản không thể tồn tại nếu không có TỰ DO , chủ nghĩa cộng sản không thể tồn tại nếu cho phép TỰ DO .

                    ( Nhà kinh tế học , Milton Friedman , Nobel prize  for Economics in 1976 ) 

21).Hãy nhìn bao nhiêu người từ các xứ cộng sản đã liều chết vượt biên , vượt biển qua các xứ tư bản tự do , nhiêu đó cũng đủ cho chúng ta biết nhân loại đã lựa chọn ra sao .

                  ( Nhà kinh tế học , Milton Friedman , Nobel prize  for Economics in 1976 ) 

22).Khi bạn thấy một người mập đứng kế một người ốm , không có nghĩa là người mập lấy bớt phần ăn của người ốm . Nhưng đây là cách suy nghĩ của chủ nghĩa xã hội .

                  ( khuyết danh ) 

23).Làm thế nào để bạn biết người đó là một người cộng sản ? Đó là những người đọc Marx và Lenin . Và làm thế nào để bạn biết người đó là người chống cộng sản ? Vì người đó hiểu Marx và Lenin .

                   (Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan ) 

24).Chủ nghĩa cộng sản chỉ có thể thành công ở hai nơi :

          – Thiên đường , nơi mà không cần có nó .

          – Địa ngục, nơi mà nó đã có rồi .

                    (Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan ) 

25).Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo của các nước cộng sản : nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai , thì tại sao các ông phải xây những bức tường (điển hình là bức tường Berlin ) để giữ mọi người lại , và dùng quân lực và cảnh sát chìm để bắt công dân của các nước ông im lặng ?

                       (Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan )  

26).Chấm dứt chiến tranh không phải đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong  . Vì lẽ , cái giá phải trả cho hòa bình là hàng ngàn năm tăm tối cho các thế hệ Vietnam sinh về sau !  

                            (Cố Tổng thống Mỹ Ronald Wilson Reagan )

 

27).Nếu  Việt cộng thắng thì toàn thể Quốc gia Việt Nam sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung hoa cộng sản . Hơn nữa toàn dân Việt Nam sẽ mãi mãi sống dưới ách độc tài vong bản , vô gia đình , vô tổ quốc ,vô tôn giáo của cộng sản Việt Nam .

                             ( Cố Tống thống Đệ nhất Viêt Nam Cộng Hòa , Ngô Đình Diệm )

 28). Đừng nghe những gì cộng sản nói  , mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm !

                             (Cố Tổng thống Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa , Nguyễn Văn Thiệu ) 

29).Đảng cộng sản Việt Nam đã hi sinh hơn 2 triệu cán binh của họ để biến toàn thể nước Việt Nam thành một nước cộng sản toàn trị . Nhưng cuối cùng họ lại dùng chủ nghĩa tư bản để làm giàu cho chính họ ! Vậy hơn 2 triệu người Việt Nam chết để làm gì ?

                             ( Nhà văn Dennis Mark Prager , one of America ‘s most respected Radio Talk Show hosts ) 

30).Giải mã nhân vật Hồ Chí Minh chính là giải mã lịch sử bất hạnh của dân tộc Việt Nam .

                                         ( Truth 23 )

From : Tri Vu 

HÃY CHO HỌ ĂN

HÃY CHO HỌ ĂN

Tin Mừng Thánh Gioan hôm nay thuật lại Đức Giêsu làm phép lạ năm chiếc bánh và hai con cá cho năm ngàn người đàn ông ăn no dư thừa, chưa kể phụ nữ và trẻ em, còn dư mười hai thúng.  Đôi bờ đói no của nhân loại hôm nay vẫn còn xa cách vời vợi hơn bao giờ.  Nên năm chiếc bánh và hai con cá của cậu bé dâng hiến hẳn âm thầm gửi đến Kitô hữu nhiều thông điệp sâu xa thấm thía.

Chiếc bánh thứ nhất: Yêu thương

Vừa gặp lại các Tông Đồ trở về sau một hành trình Đi Gieo, Đức Giêsu vui mừng thân thương nhắc nhở các ông vào nơi thanh vắng nghỉ ngơi.  Nhưng thấy đám đông người lũ lượt tìm đến, thì Người chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt.  Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều (Mc 6, 34).  Tình yêu tha nhân, lòng thương xót của Đức Giêsu, vô cùng mãnh liệt, ưu tiên trổi vượt, lấn át và vô hiệu hóa những chương trình, dự tính, ý muốn riêng tư của ngay chính Người.

Chiếc bánh thứ hai: Trách nhiệm

Đức Giêsu hăng say giảng dạy dân chúng cho đến nhá nhem tối mới tạm ngừng.  Người hỏi Philipphê: “Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?”  Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm (Ga 6, 5).  Thánh Maccô ghi lại chi tiết khá minh bạch:  Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa: “Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm, làng mạc chung quanh mà mua gì ăn.”  Người đáp: “Thì chính anh em hãy cho họ ăn đi” (Mc 6, 35-37).  Tuy câu nói của Đức Giêsu qua hai thánh sử khác nhau về hình thức, nhưng cùng chung một ý tưởng.  Đó là thay vì để các môn đệ tránh né bổn phận chăm sóc cộng đoàn, thì Đức Giêsu trao trách nhiệm chính thức cho các ông phải quan tâm giải quyết những nhu cầu chính đáng, cấp bách của cộng đoàn, không thể vịn cớ gì lạnh lùng lảng tránh, từ chối.

Chiếc bánh thứ ba: Quảng đại

“Một trong các môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: “Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người” (Ga 6, 9).  Đây là điều Đức Giêsu đang trông chờ ngay từ đầu vụ việc.  Tuy Chúa quyền năng vô song, tác tạo và biến hóa mọi sự, nhưng Chúa luôn đòi hỏi, cần có sự đồng điệu, hợp tác, dâng hiến của con người, vì Người tôn trọng sự tự do, không ép buộc bất cứ ai.

Cậu bé rộng rãi, quảng đại, nhân ái, đã không ích kỷ giữ bánh và cá cho riêng mình, mà với cả tấm lòng thành, hoàn toàn dâng hiến tất cả, chia sẻ, cho đi mọi sự cho Chúa.  Người luôn chờ đợi một tấm lòng hiến dâng trọn vẹn như thế. “Ta muốn tình yêu, chớ không muốn hy lễ.  Ta muốn sự hiểu biết Thiên Chúa hơn là của lễ toàn thiêu” (Hs 6, 6).  Chính Đức Giêsu cũng tái xác nhận: “Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tế” (Mt 9, 13).

“Kitô giáo là cho đi.”   Chúng ta phải cho đi, dù phải đến mức đau đớn nhất.  Để trở thành một tình yêu thương thật, thì tình yêu thương phải có cái giá của nó.  Đối với Chúa Giêsu, cái giá đó là tình yêu chúng ta.  Ngay cả Thiên Chúa cũng có cái giá của tình yêu:  Ngài đã trao ban con một Ngài cho chúng ta.”  (Mẹ Têrêsa Calcutta).

Chiếc bánh thứ tư: Nhân hậu

“Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích.” (Ga 6, 11).  Từ năm chiếc bánh và hai con cá dâng hiến của cậu bé, Đức Giêsu đã biến ra nhiều cho cả vạn người ăn dư thừa.  Sự cho đi dẫu nhỏ bé, chẳng đáng kể, lại được tình yêu hồi đáp bằng đại lượng kỳ diệu.  Lòng nhân hậu của Chúa khôn lường vô cùng.  Người tiếp tục chạnh lòng thương dân chúng đói khát, làm phép lạ hóa bánh và cá ra nhiều thêm lần thứ hai.  (Mc 8, 1-10).  Bởi vì “Thiên Chúa là Đấng từ bi và nhân hậu, Người đại lượng và chan chứa tình thương, Người không nỡ xử với ta như ta đáng tội và không trả cho ta theo lỗi của ta.” (Tv 103, 8-10)

Đức Giêsu giảng dạy và hóa bánh ra nhiều nuôi dân chúng hôm nay, là dấu chỉ Người sẽ còn tận tình chiêu đãi dân chúng bữa tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh thể sau này.  Các Tông đồ sau khi tham dự sứ mạng rao giảng, cũng được Đức Giêsu trao phó công việc chăm sóc và nuôi dưỡng đoàn chiên.

Chiếc bánh thứ năm: Công bình

“Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích.”  Không phân biệt nam nữ, già trẻ, giầu nghèo, chức tước, địa vị, Đức Giêsu phân phát bánh và cá tùy theo nhu cầu mỗi người.  Hết thảy đều no đầy phúc đức.  Hồng ân Thiên Chúa luôn phổ quát, công bình và phong phú cho mọi người, như hạt giống gieo vãi, như mưa sa, nắng ấm.  Bởi vì “Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính” (Mt 5. 45).

Con cá thứ nhất: Thanh bần

Trong tinh thần nghẻo khó, thanh bần, Đức Giêsu không muốn hoang phí bỏ đi bánh và cá dư thừa, vì còn bao kẻ đói khát đang còn mong chờ được trao tặng lương thực. “Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ: “Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi.”  Họ thu lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.”  Tần tiện, tiết kiệm để chia sẻ với người cơ nhỡ, cũng như trân trọng dành dụm của ngọc thực để tích cốc phòng cơ, đó chính là một khía cạnh của đức thanh bần.

“Đừng rộng rãi với của người ta, đừng keo kiệt với của riêng con, đừng phung phí với của công cộng.” (Đường Hy Vọng, số 412)

Con cá thứ hai: Thiên Quốc

“Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: “Thật ông này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian.”  Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.” (Ga 6, 15).  Hưởng phúc lợi tràn trề, được chữa bệnh, được cho ăn no nê, dân chúng hăm hở muốn tôn vinh Đức Giêsu làm hoàng đế, vì thấy Người đúng là Đấng Messia mà họ hằng mong đợi, sẽ giải thoát dân Do Thái khỏi ách đô hộ của La Mã.  Đó cũng là cơn cám dỗ thứ ba của Đức Giêsu trong hoang mạc, quyền lực thế gian.

Lúc này, Đức Giêsu nhìn thấy rõ tà tâm trong lòng dân chúng háo lợi, thực dụng, chỉ muốn người lãnh đạo cung phụng cho họ, theo ý muốn thấp hèn của họ mà thôi.  “Các ông đi tìm tôi, không phải vì các ông đã thấy những dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê” (Ga 6, 26).  Trong khi Nước Chúa đâu lệ thuộc vào thế gian phù phiếm, mau biến đổi và hư nát.  Bởi chưng, “Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn uống, nhưng là sự công chính, bình an và hoan lạc Trong Thánh Thần.” (Rm 14, 17).

“Với năm cái bánh và hai con cá của em bé, Chúa đã làm phép lạ nuôi năm ngàn người.  Chúa vẫn toàn năng, nhưng Chúa yêu thương thiện chí của con.” (Đường Hy Vọng, số 824)

Lạy Chúa Giêsu, chúng con thường thiếu lòng quảng đại, không dám cho đi những gì chúng con đang có, chỉ vì sợ mất mát, thua thiệt, chì vì thiếu Tình Yêu, thiếu niềm tin và thiếu lòng cậy trông vào Chúa Quan Phòng.  Xin Chúa mở lòng trí chúng con, thấu hiểu ý nghĩa cao trọng của phép lạ hóa bánh ra nhiều, để chúng con sẵn sàng cho đi mọi sự, kể cả bản thân, với tình yêu tha thiết chân tình, như cậu bé dâng hiến tất cả bánh và cá cho Chúa dưỡng nuôi tha nhân.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã dâng hiến trọn đời cho Chúa, xin cầu bầu, dạy bảo, hướng dẫn chúng con noi theo Mẹ, hiến dâng lên Chúa tất cả mọi sự, từ thân xác, tâm hồn đến linh hồn, để có thể phục vụ hữu ích cho tha nhân.  Amen.

 Alphonse Marie Trần Bình An

From Langthangchieutim

Một Câu Chuyện Rất Ngắn, Nhưng Lại Là Một Bài Học Giá Trị Cho Triệu Người

Một Câu Chuyện Rất Ngắn,

 Nhưng Lại Là Một Bài Học Giá Trị Cho Triệu Người

Trên thế gian này, chỉ có cha mẹ mới toàn tâm toàn ý yêu thương ta mà không đòi hỏi gì. Vì con, họ có thể làm tất cả mà không cần báo đáp. Nhưng liệu chúng ta mấy ai ý thức được điều đó, hay chỉ nhận ra khi mọi chuyện đã quá muộn màng.

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…i
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.
Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

-***-

Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.
Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.

Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.

Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

Nhưng nếu một ngày cha mẹ buộc phải ra đi, họ sẽ không thể báo trước cho bạn một lời nào, không thể tiếp tục gọi tên bạn, cũng không thể cùng bạn ăn cơm và quan tâm tới bạn được nữa…

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ đâu còn? Giá như ta đã có thể bớt xem một bộ phim, bớt chơi một ván cờ, bớt đi dạo cùng bạn bè, để dành thời gian ở bên cha mẹ, ta sẽ cảm thấy bản thân đỡ ân hận phần nào!

Bởi vậy, nhân lúc cha mẹ còn đang khỏe mạnh, hãy an ủi tinh thần cho họ, hãy dành nhiều thời gian hơn để bên cạnh họ, cố gắng đáp ứng hết nguyện vọng của họ, đừng khiến cho bản thân sau này phải hối hận.

Hãy yêu thương cha mẹ như yêu thương chính bản thân mình, bởi vì họ cũng cần được yêu thương… Và nếu có một ngày thực sự họ rời đi, chúng ta sẽ không phải ngậm ngùi về những tháng ngày đã qua…
 

Tuệ Tâm biên dịch

From TU PHUNG