Trung tâm nghiên cứu Pew: Lý do khiến một số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo

Trung tâm nghiên cứu Pew: Lý do khiến một số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo

vietcatholic.net 10.8.2018

Vũ Văn An

Theo Becka A. Alper của Trung Tâm Nghiên cứu Pew, số người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo ngày càng gia tăng. Gần đây Trung Tâm này có thăm dò hơn 1,300 người trong số họ, mà ngôn ngữ hiện nay gọi là “nones”, để biết lý do tại sao họ đã không đồng hóa với bất cứ tôn giáo nào. Trong số các lý do có thể chọn trong cuộc thăm dò, lý do được chọn nhiều hơn cả là họ nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo.

 Sáu trong mười người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo, tức những người trưởng thành tự mô tả căn tính tôn giáo của mình là vô thần, bất khả tri hay “không gì đặc biệt cả”, cho rằng nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo là lý do rất quan trọng khiến họ không thống thuộc. Lý do được chọn nhiều thứ hai làchống đối các lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị, được 49% người trả lời trưng dẫn (cuộc thăm dò đưa ra các câu hỏi riêng biệt về mỗi một trong 6 chọn lựa). Số ít hơn, nhưng vẫn đáng kể, nói rằng họ không ưa các tổ chức tôn giáo (41%), không tin Thiên Chúa (37%), coi tôn giáo không liên quan đến họ (36%) hoặc không thích các nhà lãnh đạo tôn giáo.

Những người tự nhận là vô thần, bất khả tri hoặc “không gì đặc biệt cả” có khuynh hướng đưa ra các lý do khác nhau cho việc không thống thuộc của họ, cho thấy người “nones” không phải là một nhóm thuần nhất (monolithic group). Thí dụ, khoảng chín trong mười người tự mô tả mình vô thần (89%) nói: việc họ không tin Thiên Chúa là lý do rất quan trọng đối với căn tính tôn giáo của họ, so với 37% người bất khả tri và 21% người “không gì đặc biệt cả”. Người vô thần cũng có nhiều xác xuất hơn những người “nones” khác trong việc nói rằng tôn giáo đơn giản không liên hệ gì tới họ (63% người vô thần so với 40% người bất khả tri và 26% người trưởng thành không có tôn giáo đặc thù nào).

Trung tâm cũng hỏi những người không thống thuộc tôn giáo câu nào trong sáu tuyên bố có thể có là lý do đơn nhất quan trọng hơn cả khiến họ không thống thuộc. Một lần nữa, nghi ngờ các giáo huấn tôn giáo đứng đầu các câu trả lời, với một phần tư mọi người “nones” cho biết đây là lý do quan trọng nhất. Số tương tự (22%) trưng dẫn việc không tin Thiên Chúa, và 16% cho hay lý do quan trọng nhất là họ không thích lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị.

Cũng có nhiều dị biệt lớn giữa ba tiểu nhóm không thống thuộc về vấn đề này. Ba phần tư người vô thần nói lý do quan trọng nhất khiến họ vô thần là họ không tin Thiên Chúa. Ít người bất khả tri (17%) và người “không gì đặc biệt cả” (8%) nói lý do này. Trong số những người tự coi mình là bất khả tri, lý do quan trọng nhất được trưng dẫn khiến họ bất khả tri lànghi ngờ khá nhiều giáo huấn tôn giáo (38%).

Những người tự nhận “không gì đặc biệt cả” đưa ra một loạt các câu trả lời khác nhau khi được hỏi lý do quan trọng nhất khiến họ không thống thuộc tôn giáo, chứ không có câu trả lời đơn độc nào trổi vượt cả. Một phần tư cho hay lý do quan trọng nhất là nghi ngờ nhiều giáo huấn tôn giáo, 21% nói họ không thích lập trường của các giáo hội về các vấn đề xã hội và chính trị, và 28% nói không có lý do nào đề nghị là quan trọng cả…

Trong một cuộc thăm dò trước đây, Pew yêu cầu những người Hoa Kỳ không thống thuộc tôn giáo nhưng trước đây từng được dưỡng dục trong tôn giáo (chiếm đa số trong mọi nhóm không thống thuộc) giải thích bằng chính ngôn từ của họ tại sao họ không còn đồng hóa với bất cứ nhóm tôn giáo nào. Vấn đề này cũng nhận được hàng loạt các trả lời khác nhau từ nhóm “không gì đặc biệt cả”. Một số nói rằng họ không tin các giáo huấn tôn giáo hoặc không thích tôn giáo có tổ chức, trong khi những người khác cho hay họ là người tôn giáo (dù không thống thuộc) hoặc họ tin Thiên Chúa nhưng không thực hành bất cứ tôn giáo nào.

From:  KimBằngNguyễn

BÍ QUYẾT YÊU MẾN KINH THÁNH

BÍ QUYẾT YÊU MẾN KINH THÁNH

Cuối tháng Chín hàng năm, Giáo hội kính nhớ Thánh tiến sĩ Giêrônimô, bổn mạng các dịch giả.  Ngài sinh ra không là thánh ngay, ngài có tính nóng này và gay gắt nên nhiều người không ưa, ngài còn bị cám dỗ dữ dội về đức khiết tịnh nên ngài chiến đấu bằng cách cầu nguyện và ăn chay nhiều.

Mặc dù khuyết điểm về tính khí và thường xuyên bị kẻ thù tấn công, ngài vẫn là người thông minh xuất chúng, đam mê nghiên cứu, nhất là say mê Lời Chúa.

Giáo Hội rất biết ơnThánh Giêrônimô, đặc biệt về lòng yêu mến Lời Chúa và tác phẩm nghiên cứu của ngài.  Có điều quan trọng là ngài đã hoàn tất bản dịch Kinh Thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Latin – chúng ta gọi là “Vulgate” (bản phổ thông), và từ bản phổ thông này, Kinh Thánh đã tiếp tục được chuyển dịch sang nhiều ngôn ngữ khác – tiếng Anh, Đức, Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Việt Nam,…  Kinh Thánh là sách được dịch ra nhiều ngôn ngữ nhất, khoảng 2.500 ngôn ngữ.  Tất cả đều nhờ công việc khó nhọc của Thánh Giêrônimô.

Công Đồng Vatican II đã xuất bản bốn Hiến chế về Tín lý, bốn cột trụ của Giáo Hội trong thế giới ngày nay: Sacrosanctum Concilium (Hiến chế về Phụng Vụ Thánh), Gaudiumet Spes (Hiến chế Mục vụ về Giáo Hội), Lumen Gentium (Ánh Sáng Muôn Dân) và Dei Verbum (Lời Thiên Chúa) – đề cập sự mặc khải và Lời Chúa. Thánh Giêrônimô nổi tiếng với câu nói này: “KHÔNG BIẾT Kinh Thánh là KHÔNG BIẾT Đức Kitô – IGNORANCE of Sacred Scripture is IGNORANCE of Christ.”

Đúng vậy!  Nếu chúng ta không đọc Kinh Thánh, đặc biệt là các Phúc Âm, chúng ta không thể biết Chúa Giêsu là ai, không biết Ngài thì không thể yêu mến Ngài, do đó mà khó có thể đi theo Ngài và làm môn đệ của Ngài được.  Vì thế, chúng ta phải dành cho Chúa tâm hồn mình, yêu mến và quý trọng Lời Chúa, bằng cách thực hiện ít nhất vài điều trong số các điều này:

  1. SỞ HỮU KINH THÁNH – Kinh Thánh có nhiều cuốn và đa dạng, nhưng bạn nên có được cuốn Kinh Thánh của Giáo Hội Công giáo.  Với điện thoại thông minh, bạn có thể sử dụng các Apps liên quan Kinh Thánh, nhưng phải cẩn trọng và chọn đúng Kinh Thánh Công giáo!
  2. TRAO TẶNG KINH THÁNH – Các dịp đám cưới, sinh nhật, kỷ niệm ngày rửa tội, thêm sức, ngân khánh, kim khánh,…  Thật là rất ý nghĩa nếu chúng ta tặng nhau một cuốn Kinh Thánh.
  3. YÊU MẾN KINH THÁNH – Hãy đặt cuốn Kinh Thánh ở nơi trang trọng, đừng bao giờ bất kính.  Điều đó có nghĩa là đừng bao giờ để sách Kinh Thánh ở nơi bất xứng – để trên nền nhà, ghế ngồi,… Kinh Thánh là Lời Chúa, chúng ta phải nâng niu, trân quý.
  4. ĐỌC VÀ SUY NIỆM – Kinh Thánh không là phần trang trí hoặc bộ sưu tập của lễ Giáng Sinh, cũng chẳng là vật kỷ niệm.  Kinh Thánh là để đọc và suy niệm không ngừng.  Hãy khắc dạ ghi tâm lời Thánh Vịnh: “Phúc thay người chẳng nghe theo lời bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa, nhẩm đi nhẩm lại suốt đêm ngày”(Tv 1:1-2).  Ước gì chúng ta cũng thích đọc Kinh Thánh và suy niệm Lời Chúa suốt ngày đêm!
  5. GHI NHỚ NHỮNG CÂU QUAN TRỌNG– Chúa Giêsu là gương mẫu của chúng ta!  Ngài ăn chay 40 đêm ngày, ma quỷ cám dỗ Ngài.  Cơn cám dỗ thứ nhất nó xúi giục Chúa Giêsu biến đá thành bánh mà ăn.  Ngài nói thẳng với nó: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”(Mt 4:4).
  6. BẢO VỆ ĐỨC TIN BẰNG LỜI CHÚA – Thánh Phaolô nói rằng Lời Chúa như gươm hai lưỡi tách xương và tủy.  Ngài có ý nói rằng Lời Chúa mạnh mẽ, nên được dùng làm linh khí để chiến đấu với Satan và đồng bọn của nó – những kẻ dối trá.  Hãy đọc Thánh Thomas Aquinô với Tổng Luận Thần Học (Summa Theologica) và cách ngài bảo vệ tín lý dựa vào Lời Chúa.
  7. THÁNH LỄ VÀ LỜI CHÚA – Hãy tham dự Thánh Lễ hằng ngày – cách cầu nguyện tuyệt vời nhất trên thế gian này!  Hiến chế Sacrosanctum Concilium giải thích về Thánh Lễ và Phụng Vụ, cho biết rằng có hai bàn tiệc nuôi dưỡng chúng ta trong Thánh Lễ: Bàn Tiệc Lời Chúa với Bàn Tiệc Thánh Thể.  Hãy tham dự Thánh Lễ – thực sự là Bàn Tiệc Nước Trời!
  8. LINH THAO VÀ LỜI CHÚA – Khi có cơ hội, cố gắng sống theo cách Linh Thao (Spiritual Exercises) của Thánh Inhaxiô Loyola.  Có thể đó là cuộc tĩnh tâm một tháng, tám ngày, hoặc một tuần, hoặc ngay hôm nay, tĩnh tâm giữa đời thường, có thể kéo dài sáu tháng hoặc một năm, cùng với một vị linh hướng.  Phương pháp Linh Thao của Thánh Inhaxiô Loyola là cách suy niệm hoặc chiêm niệm Lời Chúa.  Hãy thử và bạn sẽ không bao giờ hối tiếc!
  9. ĐỨC MẸ VÀ LỜI CHÚA – Khi cố gắng phát triển lòng yêu mến đối với Lời Chúa,đừng quên đến với Đức Trinh Nữ Maria, vì chính Đức Mẹ đã cưu mang Ngôi-Lời-hóa-thành-nhục-thể trong cung lòng 9 tháng.  Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Đức Mẹ đã suy niệm Lời Chúa trong Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ.  Sau khi các mục đồng đến kính viếng Hài Nhi, Đức Mẹ hoàn toàn im lặng: “Còn bà Maria thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng”(Lc 2:19).  Cầu xin Đức Mẹ thêm sức cho chúng ta làm được như vậy – suy niệm Lời Chúa bằng cách đọc Kinh Thánh, cầu nguyện bằng Kinh Thánh, thấm nhuần Kinh Thánh và noi gương Đức Mẹ sống Lời Chúa!

Lm Ed Broom, OMV

– Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ Catholic

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

SỰ TAN RÃ CỦA TRUNG CỘNG PHÁT XUẤT TỪ ĐÂU?

SỰ TAN RÃ CỦA TRUNG CỘNG PHÁT XUẤT TỪ ĐÂU?

Với những gì đã diễn ra hiện nay, tôi tin chắc một điều “Trung cộng  sẽ nối gót Liên Xô và Đông Âu, sẽ suy tàn đi đến sụp đổ và tan rã”..

Tuy nhiên không như Liên Xô và Đông Âu, sự sụp đổ của họ là do “lầm đường, lạc lối”, cố sức bơi ngược dòng nên bị chết đuối. Với Trung cộng thì nguyên nhân sụp đổ của nó khởi phát từ “tư tưởng Đại Hán, bá quyền”, muốn “gom thâu” thế giới bằng tham lam, độc ác,… với tư tưởng ngông cuồng.

Lợi dụng chính sách ngoại giao “khẩn khoản” của các đời tổng thống Mỹ trước Trump, Trung cộng đã “thu lợi” bất chính ngay tại nước Mỹ và nếu Trung cộng khôn ngoan hơn, biết mở cửa thương mại tự do, biết “có qua có lại” với nước Mỹ, tức là biết dùng số tiền này đầu tư “đối xứng” ngay trên nước Mỹ, có nghĩa một doanh nghiệp Mỹ đầu tư vào Trung cộng thì đổi lại một doanh nghiệp của Trung cộng cũng sẽ đầu tư tại nước
Mỹ.. Lúc này dù cho sư tổ của ông Trump có lên làm tổng thống tám nhiệm kỳ cũng không thể kiếm chuyện với Trung cộng trong lĩnh vực mậu dịch như hiện nay, bởi nếu Mỹ làm như vậy thì “tất cả cùng thua”. Ngặt nỗi, đã là “cái nết” thì “đánh chết cũng không chừa”.

Dân tộc Trung hoa, bên cạnh những người có đức cao, vọng trọng, có nhân cách tốt, bản tính lương thiện ra thì đa phần là “tiểu nhân, bỉ  ổi”. Bản tính tiểu nhân, bỉ ổi của dân Trung cộng thể hiện rõ nét trong giao dịch thương mại đó là họ lấy biểu tượng con Tỳ Hưu để làm linh vật, một biểu tượng “ăn không chịu bài tiết”, chỉ muốn lấy của
người làm của mình, luôn luôn mang tư tưởng “biến chủ thành tớ” mà không chịu hợp tác cùng nhau để cùng phát triển. Chính bản chất này đã làm cho nhân loại tiến bộ luôn hoài nghi, bất tín và bất an trước mối họa Trung hoa.

Thật vậy, chỉ cần công tâm nhìn nhận để so sánh tính ưu việt giữa Mỹ và Trung cộng, chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra ai “đắc nhân tâm” hơn ai.  Bắc Hàn, Venezuela, Châu Phi…là bạn hàng ruột của Trung cộng nhưng đất nước của họ đã ra sao ? Dân chúng của họ sống thế nào ? Trong khi đó Nam Hàn, Singapore, Đài Loan, … thì sao nào ? Một bên là trời, một bên là vực,trăm năm sau đồng minh của Trung cộng có chắp cánh bay cũng chẳng đuổi kịp đồng minh của Mỹ, đó là sự thật không thể đảo ngược.

Nếu như giới tinh hoa trong đảng cộng sản TQ là kẻ khôn, biết giấu cái tài năng của mình bên trong như Đặng Tiểu Bình “giấu mình chờ thời”, đừng sớm ngông cuồng bộc lộ cái dã tâm phá hủy nước Mỹ, thống trị địa cầu bằng “giấc mộng Trung hoa, bằng “Nhất đới nhất lộ”, bằng Chế tạo Trung cộng 2025 . . .” thì có lẽ Trung cộng chưa bị Mỹ đánh sấp mặt như hiện nay. Và khi bị Trump nả đạn vào mậu dịch, nếu Trung cộng khôn ngoan biết hạ mình như Nhật Bản thời Tổng thống Reagan hay như EU hôm
nay thì Trung cộng vẫn còn hy vọng được Trump khoan hồng, lượng thứ, cho phép sửa sai. Đằng này, khi Trump mới giằn mặt ở loạt đạn đầu tiên, đám thất phu “ngu mà tỏ ra nguy hiểm” của Trung cộng lại lồng lộn, hung hăng, bản thân họ Tập lại ngông cuồng tuyên bố “nếu người phương Tây có câu ” khi bạn bị tát vào má trái hãy đưa má phải ra cho họ tát tiếp “, nhưng với người Tq chúng tôi, chúng tôi sẽ đấm trả lại”. Đồng thời, Trung cộng lại hèn hạ hơn khi giương súng bắn vào nông dân Mỹ, một hành động hạ đẳng, tiểu nhân. Bởi chỉ có phường tiểu nhân mới đáp trả hèn hạ như vậy trong khi Trump đã chơi đẹp khi đã dở bỏ lệnh trừng phạt ZTE mà theo Trump là không nỡ đẩy hơn 80.000 công nhân viên của ZTE rơi vào cảnh thất nghiệp chỉ vì mục đích chính trị của Trung cộng. Thế nhưng Trung cộng lại lấy dạ tiểu nhân để đáp lòng quân tử, bọn “tinh hoa” rỗng não của Trung cộng lại nhắm vào nông dân Mỹ để “cắn chùng”.

Theo “giới tinh hoa trí tuệ” của Trung cộng thì Donald Trump gây ra chiến tranh thương mại là vì cuộc bầu cử giữa kỳ ở Mỹ, mà nông dân Mỹ là “kho phiếu bầu” của Trump.. Phải nói bọn này cực kỳ ngu ngốc vì với thành quả mà Trump đã làm được cho nước Mỹ sau 18 tháng nhậm chức đã đưa kinh tế Mỹ tăng trưởng kỷ lục, chỉ số GDP tăng 4,1% và thực tế hiện nay tỷ lệ ủng hộ Trump của dân Mỹ là rất cao. Vì vậy việc Trung cộng nhắm vào nông dân Mỹ để trả đũa mậu dịch giống như lang băm kê toa lộn thuốc, nên nhớ rằng lực lượng lao động nông nghiệp Mỹ chỉ chiếm 1% dân số có việc làm, nghĩa là trong số 100 người có việc làm ở Mỹ chỉ có 1 anh làm nông dân. Ngoài việc cắn mông đối thủ, Trung cộng còn hùng hổ cho rằng nhất định không thể thỏa hiệp với Mỹ, phải “lấy chiến tranh để chấm dứt chiến tranh”,…Đã chọc tức Trump khùng lên tuyên bố “tao sẽ quánh tới 517 tỷ USD lận con, bọn mày lấy đâu ra đạn bắn trả lại tao khi cơ  số đạn bọn mày hết ga hết số chỉ tới 130 tỷ USD”. Mày đánh vào nông dân tao, tao lấy mỡ mày rán thịt mày cho nông dân tao ở không ăn nhậu, tháng 9 này là lúa sẽ về họ khi 12 tỷ USD được giải ngân. Trong khi đó, chỉ cần tao nện tiếp một đấm nặng 200 tỷ USD thì hàng trăm triệu lao động nhà mày sẽ khổ, cứ nhìn vào ZTE mà hình dung ra số phận. Tiếp đến, thay vì “quay đầu là bờ” thì Trung cộng đi lôi kéo EU, BRICS,… để chống Trump, cái này là ngu hết phần thiên hạ vì chính người Trung hoa có câu “phò thịnh ai phò suy; một sự thất tín vạn sự chẳng tin”, và tệ hại hơn nữa, khi Trung cộng lại xuống tay với nông dân Việt Nam, một người bạn 16 chữ vàng, 4 chữ tốt, 27 văn kiện hợp tác, khi đánh thuế gạo Việt đến 40 – 50%, cao gấp đôi nông sản Mỹ. Chó không ăn thịt chó, cớ sao bạn vàng mà nỡ ăn thịt nhau ?

Để tránh bị “tắc tử” do uống lộn nhân sâm của đám mưu thần “lang băm”, họ Tập vội vã “thay đổi màu da cho xác chết”, đuổi hết phe chủ chiến khỏi bộ máy tuyên truyền hòng xoa dịu bạn Trump để tiến tới nghị hòa như EU. Trước “thiện chí” của Tập, Trump cười khẩy và cất giọng hát bằng tiếng Đông Lào rằng “Muộn rồi muộn rồi Tập yêu ơi”. Sau đó Trump lấy viết ra tự chấm cho mình một con số10, miệng lẩm bẩm: “Mày sập bẫy rồi, tao chỉ còn chờ xem bọn chủ  chiến bị mày thất sủng nó “kết bè kéo cánh” cắn lại mày như mày đã cắn vào mông các nông dân kính mến của tao.”

(Lượm trên mạng).

Phóng viên báo Tuổi Trẻ bị kỷ luật vì post Facebook ‘về vận mệnh đất nước, dân tộc’

 

Phóng viên báo Tuổi Trẻ bị kỷ luật vì post Facebook ‘về vận mệnh đất nước, dân tộc’

Nguoi-viet.com

Nhà báo Ngọc Vinh tại Washington, DC trong chuyến đi du lịch Mỹ hồi Tháng Ba, 2017. (Hình: Facebook Ngọc Vinh)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 12 Tháng Tám, 2018, làng báo Việt Nam xôn xao trước tin ông Ngọc Vinh, một phóng viên kỳ cựu của báo Tuổi Trẻ, công khai trên mạng xã hội rằng mình đang bị tòa soạn “xử lý kỷ luật” vì các post Facebook, kèm theo thông báo của tổng biên tập.

Ông Nguyễn Ngọc Vinh, một trong các thư ký tòa soạn của báo Tuổi Trẻ, viết trên trang cá nhân: “Không hề tâm tình, cảnh báo, hỏi han trao đổi, vị tổng biên tập quý hóa của tôi đã lạnh lùng thay mặt tuyên giáo và quan tòa ra một văn bản quy kết tội lỗi đầy đầu cho tôi, những tội lỗi mà có nằm mơ tôi cũng không nghĩ mình mắc phải: ‘Có dấu hiệu vi phạm pháp luật,’ rồi ‘gây chia rẽ vùng miền, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc’ và ‘đưa thông tin ko đúng sự thật, xuyên tạc vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự và nhân phẩm của cá nhân.’”

Ông Ngọc Vinh cũng đặt câu hỏi trên trang cá nhân: “Là một công dân thực hiện nghĩa vụ đóng thuế đầy đủ, là một nhà báo có trách nhiệm và là một đảng viên luôn trăn trở về thời sự, tại sao tôi lại bị kết tội khi đặt các câu hỏi về vận mệnh của đất nước và dân tộc mình? Tại sao?”

Trong một post khác trước đó, ông Ngọc Vinh thổ lộ: “Giờ (tôi) chỉ còn có hơn một năm là về hưu, khép lại 42 năm dài cống hiến của cuộc đời, thế mà lại đụng thêm một lần kiểm điểm không muốn có nữa. Và lần này thì đúng là quá sức chịu đựng khi bị kiểm điểm vì những sự thật mà mình đã viết ra với tư cách một nhà-báo-công-dân.”

“Đừng ép tôi, quý vị! Nếu tôi giả dối với chính mình dù chỉ một lần thôi , tôi sẽ không thể viết ra nổi một dòng sự thật trên Facebook, và điều quan trọng hơn, tôi sẽ không đủ sức dạy dỗ con trai mình đi theo đường ngay lối thẳng. Vậy thì phải giải quyết câu chuyện này cho xong, như một người quân tử!”, nhà báo Ngọc Vinh viết thêm.

Hiện chưa rõ báo Tuổi Trẻ quyết định kỷ luật ông Ngọc Vinh ở mức độ nào và thẻ nhà báo của ông có bị thu hồi hay không. Tuy vậy, sự việc khiến người ta nhớ lại một trường hợp tương tự: Hồi năm 2015, nhà báo Đỗ Hùng bị miễn nhiệm chức phó tổng thư ký tòa soạn của báo Thanh Niên Online và bị Bộ Thông Tin và Truyền Thông thu hồi thẻ nhà báo chỉ vì một post trên trang cá nhân.

Post của ông Đỗ Hùng nhân dịp 2 Tháng Chín năm đó mang ý nghĩa tếu táo, trào lộng về một số chi tiết trong lịch sử Việt Nam, với các câu chữ viết toàn dấu sắc: “…Bác Ái Quốc, tướng Giáp với mấy chú, mấy mế xứ Pác Bó vác cuốc, vác giáo mác, vác súng ống xuống đánh Phát xít, đánh Pháp, cướp lấy khí giới, cướp thóc, chiếm bót, cứ thế đánh tới bến…”

Sau vụ của ông Đỗ Hùng, dường như các tòa soạn báo “lề phải” thắt chặt hơn việc bày tỏ suy nghĩ, quan điểm cá nhân của phóng viên, nhân viên trên mạng xã hội. Do vậy, nhiều người làm báo chỉ có thể “mạnh miệng” trên Facebook khi họ đã nghỉ hưu hoặc trở thành phóng viên tự do, không hưởng lương của tòa soạn.

Hồi tháng trước, báo điện tử InfoNet của Bộ Thông Tin Truyền Thông dẫn lời ông Trần Thanh Lâm, vụ phó Vụ Báo Chí Xuất Bản, Ban Tuyên Giáo Trung Ương: “Hiện có tình trạng nhiều cơ quan báo chí, nhà báo bị mạng xã hội ‘dẫn dắt, định hướng’ thông tin ngược. Ví dụ, khi bàn về Luật Đặc Khu và Luật An Ninh Mạng, có một số nhà báo, cơ quan báo chí tham gia bình luận thiếu trách nhiệm, có một sự cổ vũ cho các thông tin trái chiều trên mạng xã hội. Có một số nhà báo thể hiện quan điểm hai mặt khác nhau, trên báo viết khác và trên mạng xã hội viết khác.”

Tờ báo cũng cho hay Hội Nhà Báo Việt Nam đang soạn văn bản hướng dẫn về “Chuẩn mực và trách nhiệm của nhà báo khi tham gia mạng xã hội và các phương tiện truyền thông khác” và đây là việc “đúng đắn, cần thiết và phù hợp với thực tiễn hoạt động báo chí hiện nay.” (T.K.)

VIỆT NAM ĐỨNG TRƯỚC CƠN BẠO BỆNH, LÀM SAO?

VIỆT NAM ĐỨNG TRƯỚC CƠN BẠO BỆNH, LÀM SAO?

Đất nước Việt Nam như một cơ thể bại liệt từ sau những ngày CS nắm quyền. Chính sự thanh trừng giai cấp để biến nhận dân thành một khối ngủ muội bảo gì nghe nấy đã làm đất nước ra nông nỗi như thế, đất nước bị thiếu vắng trí tuệ để phát triển. Còn người là tế bao xã hội, yoga đó, những con người có hiểu biết như tế bào lành mạnh lễ ra đáng được nâng níu thì ngược lại, họ bị CS bức tử gần hết. Số chịu chết, số tháo chạy theo tiếng gọi tự do vào Nam định cư 1954.

Từ lúc 1954, đất nước chia làm 2 miền. Miền Bắc theo XHCN dựa trên nền tảng ngu muội và tệ sùng bái. Một miền rặt một không khí thời tiền sử man rợ. Những con người từng đem cha mẹ hay anh chị ra đấy tố, những kẻ từng mang ân nhân ra hành quyết làm nền tảng đi lên cái XHCN gì đó. Tính nhân văn biến mất, nhường chỗ cho cái ác của đám cuồng lãnh tụ, cuồng Nga Xô, cuồng Trung Cộng. Những kẻ này đi lục tìm những ai dám nghĩ khác chúng để làm cỏ. Rất man rợ và đáng kinh tởm. Vụ Nhân Văn Giai Phẩm là một vi dụ. Đám cuồng tín với quyền lực sinh sát trong tay, đã ra tay làm cỏ những nhân tố tiến bộ trong xã hội. Thế là miền Bắc được thuần hoá hoàn toàn, được thuần hoá trong nhóm ô tạp gữa man rợ và ngu muội. Tế bào xã hội ở miền Bắc lúc này chỉ toàn là thứ tế bào bệnh hoạn. Đất nước như đang nhiễm trọng bệnh.

Năm 1954, những tế bào tốt đã phải tháo chạy vào Nam theo tiếng gọi tự do để xây dựng nền tự do non trẻ. Từ Bắc, nửa ngu muội của đất nước đã quyết khai tử miền Nam. Dịch bệnh Cộng Sản cầm súng tràn vào nam vĩ tuyến 17 để giết chóc. Sau 21 năm tắm máu đồng bào, kết quả, người Việt đã phải hy sinh từ 2 đến 4 triệu sinh mạng một cách vô ích. Trong đó có rất nhiều tinh hoa bị diệt. Kể từ 1975, nước Việt nhiễm một màu đỏ lói của họa búa liềm. Những mầm móng tự do bị truy sát, bị bỏ từ, bị giết nên họ phải tháo chạy sang bên kia đại dương nhằm trốn cái chết.

Như vậy, năm 1945 Việt Nam nhiễm dịch CS. Năm 1954 một nửa cơ thể kháng được bệnh nhờ liều thuốc tự do, còn một nửa còn lại nhiễm bệnh nặng. Năm 1975 cơ thể Việt Nam nhiễm bệnh hoàn và nội lực xem như mất hết. Nếu trước 1975 dân Miền Nam có thói quen biểu tình đòi yêu sách, thì sau 1975 thói quen đó bị triệt. Đến nghe đài BBC còn phải nghe lén. Sức dân lúc đó ấy suy kiệt, họ mang danh nghĩa công dân nhưng họ sống kiếp tù nhân trong cái nhà từ lớn. Họ không dám đòi hỏi, và càng không dám hé răng chỉ trích chính quyền. Còn biểu tình thì tuyệt đối không. Ngày đó, CS với sự tập trung một ổ thừa gian ác thiếu trí tuệ nên đã đưa đất nước đến tận cùng của đói nghèo, dân bị tước mất quyền con người nhưng lại buộc yêu Đảng kính Bác – những kẻ mang hoạ đến cho họ. Đất nước lúc đó cũng đang tiến, nhưng không phải tiến đến cái bánh vẽ XHCN gì đó mà tiến dần đến mô hình của trại tập trung Đức Quốc Xã thời đệ nhị thế chiến. Đất nước luôn cạn lương thực, làm hợp tác xã cho nhà nước thật sự là sống kiếp súc vật. Cả xã hội bị lùa đi lam bằng những tiếng kẻng của trại thuần hoá động vật. Xã hội tiêu điều vì đói rách. Cuộc sống rất tởm. Bất cứ lúc nào mở cửa đón mặt trời thì thấy ăn ngược xuôi tấp nập. Họ lần lược vào từng nhà chìa hũ xin gạo và kể lể hoàn cảnh. Họ phải đi ăn mày những kẻ cũng đói nghèo không hơn gì họ. Xã hội trông thật kinh hoàng như thế. Nếu không có cái gục ngã của khối XHCN, nay người Việt chắc chắn sống kiếp con vật mãi mãi.

Đến thập niên 90, Việt Nam bị buộc vào thòng lọng của Tàu Cộng. “Công lao” này là do group tội đồ gồm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh và có cả tay cựu thủ tướng lúc đó Phạm Văn Đồng gây ra. Group này đã lôi đầu dân tộc đưa lên đầu đài và tròng thòng lọng Tàu vào cổ. Đây là con đường chết cho một đất nước, điểm kết thúc có thể không xa, ngay trong thế kỷ 21 này. Dân tộc tự do hay nô lệ, đất nước sống hay chết là phải chọn cách giải quyết ngay bây giờ. Nếu chần chừ có thể sẽ quá muộn.

Từ lúc có Internet, một ánh sáng le lói trong đường hầm xuất hiện. Từ đó dân đã biết biểu tình, sức mạnh dân tộc như có chút khả quan sau thời gian dài bại liệt. Yếu tố Trung Quốc vào Việt Nam đã có tác dung 2 mặt. Mặt dễ thấy, đó là nó muốn kết liễu cuộc đời con bệnh Việt Nam và nuốt trọn đất nước này. Nhưng ở khía cạnh ngược lại, những nhân tố kháng bệnh bên trong Việt Nam bắt đầu nổi dậy. Biểu tình cũng lác đác diễn ra. Nếu dân không biết xua tấn nỗi sợ để mạnh dạn biểu tình, thì xem như tia hy vọng thoát hoạ CS chẳng có hy vọng gì, và đó là cái kết buồn, Việt Nam sẽ mất. Nhưng nếu dân hết sợ, biết tập cho mình thói quen biểu tình, thì Việt Nam có thể qua cơn bạo bệnh. Cần phải có thói quen biểu tình đòi yêu sách và đồng lòng tẩy chay chính sách bất hợp lý. Đó là con đường duy nhất cho Việt Nam.

Để có thói quen biểu tình, trước hết cần duy trì những cuộc biểu tình thường niên. Lúc nào cũng trong từ thế xuống đường. Như ta biết, mỗi năm, chính quyền lấy thuế dân tổ chức lễ ăn mừng để khoe khoang những chiến tích của họ. Chính điều này đã khoét sâu vào nỗi đau dân tộc. Thì chúng ta, những người dân phải làm gì đó để ngăn cản. Dân tộc phải biết kháng đau thì mới là dân tộc tự quyết. Hãy xuống đường biểu tình rầm rộ vào ngày 02/09 và ngày 30/04 hằng năm. CS chọc vào vết thương dân tộc thì dân tộc phải biết cách kháng đau.

Phải hình thành thói quen biểu tình, phải dập tắt trò chọc khoét vết thương của CS. Nó như là lời cảnh báo cho CS, rằng nhân dân không chịu nhượng bộ như trước nữa. Có như vậy thì mới có thể làm CS chun tay bớt, nó sẽ không dám ngang nhiên bán nước.

Sau khi biểu tình thành thói quen, thì tiếp nối là sự bất tuân dân sự, tức tẩy chay những chính sách bóc lột nhân dân. Mỗi lần CS lấy tiền thuế xây tượng đài, thì biểu tình. Mỗi lần chính quyền bao che doanh nghiệp gáy ô nhiễm, thì biểu tình. Mỗi lần ra luật trái lòng dân, thì biểu tình. Mỗi lần dựng trạm thu phí BOT, thì bất tuân. Mỗi lần tăng thuế, thì bất tuân. Mỗi lần tăng giá xăng hay giá điện, thì vừa xuống đường biểu tình và kết hợp với hành động bất tuân. Nhà nước nhượng bộ Trung Quốc, thì biểu tỉnh vv…

Đất nước đang bị thòng lọng Trung Cộng siết từ từ thông qua ĐCS. Nội lực dân tộc phải hồi sinh để đuổi ổ bệnh CS ra khỏi bờ cõi để đất nước. Chỉ có thế mới cứu sống dân tộc thoát kiếp nô lệ và đất nước mới trường tồn. Hãy đồng lòng tổng biểu tình vào ngày 02/09 tới đây nhé bà con. Xuống đường để đất nước có hy vọng! Ủng hộ tổng biểu tình ngày 02/09!

Linh mục Phêrô Phạm Văn Dương( bị MÙ): THIÊN CHÚA VIẾT THẲNG TRÊN NHỮNG ĐƯỜNG CONG

Image may contain: 3 people, people standing and indoor
Image may contain: one or more people, people standing, tree, shoes, child and outdoor
Image may contain: 1 person, closeup
Tôi Là Người Công Giáo

14 hrs

Linh mục Phêrô Phạm Văn Dương( bị MÙ):
THIÊN CHÚA VIẾT THẲNG TRÊN NHỮNG ĐƯỜNG CONG

Đôi tay người linh mục trẻ lướt nhanh thoăn thoắt trên cuốn sách lễ Rôma in bằng chữ nổi Braille.

Mọi con mắt đổ dồn về phía bàn thờ.

Không gian yên ắng đợi chờ.

Không ít người cảm động chỉ chực rưng rưng nước mắt.

Trong phút chốc, một thanh âm đĩnh đạc đầy bất ngờ được cất lên dẫn cộng đoàn bước vào thánh lễ long trọng.

Thứ thanh âm được kết tinh trong nước mắt, tăm tối, khổ đau nhưng vẫn sáng ngời niềm hy vọng…

Đúng là Thiên Chúa đã viết thẳng trên những đường cong với bất cứ ai có tấm lòng thành tâm thiện chí.

Cha Dương, tên đầy đủ là Phêrô Phạm Văn Dương, sinh ngày 6/6/1973, tại Rú Đất, hạt Bảo Nham, giáo phận Vinh, thuộc địa bàn xã Long Thành, Yên Thành, Nghệ An.

Ngài là con thứ 3 trong gia đình làm nông nghiệp và có tới 10 anh chị em.

Cuộc đời dâng hiến của Ngài bắt đầu từ mốc gia nhập dòng Anh em Đức Mẹ Về Trời (AA) kể từ năm 1998.

Sau một thời gian học tập tại Việt Nam, năm 2002, thầy Dương qua Pháp.

Thật không may mắn, đến năm 2004, khi đường tu còn dang dở, đau thương ập đến với người tu sỹ trẻ tuổi khi thầy bị một loại virus đặc biệt tấn công khiến đôi mắt trở nên mù hẳn.

Con đường ơn gọi tưởng chừng chấm dứt. Giữa lúc đau khổ cuộc sống, thầy Phêrô Dương vẫn một lòng tin tưởng vào thánh ý Chúa.

Con người lạc quan, có cách nói chuyện vui vẻ, hay đùa, hay tếu ấy không bao giờ đầu hàng số phận.

Và cuộc đời không phụ sự nỗ lực vươn lên và dấn thân miệt mài của vị tu sĩ mù.

Ngài được bề trên truyền chức vào ngày 14.10.2012 tại giáo xứ Hyppolyte, TGP Paris, Pháp quốc và chuẩn bị sứ mệnh phục vụ cộng đoàn tại Việt Nam.

Việc phong chức cho người khuyết tật hầu như “xưa nay hiếm”.

Nhiều năm trước, báo đài Công giáo loan tin một giáo phận Hàn Quốc quyết định truyền chức cho một chủng sinh khuyết tật để phục vụ anh em đồng cảnh ngộ. Dù sao, đó cũng là trường hợp hy hữu, rất đặc biệt.

Nhìn vào hành trình ơn gọi của tân chức Phêrô Phạm Văn Dương, con người nhận ra Thiên Chúa đưa là lời mời gọi và tuyển chọn không giống ai: “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em” (Ga 15,16).

Cha Phêrô quả là nhân chứng cho tình yêu thương dạt dào không bờ bến của Chúa. Thiên Chúa nhân lành đã “viết thẳng trên những đường cong” qua cuộc đời tưởng chừng đi vào ngõ cụt của Cha.

Hàng ngày, Cha tự dâng Lễ và làm các việc mà không hề cần ai trợ giúp, ngoại trừ việc dắt lên dắt xuống.

Những ai chứng kiến thì hoàn toàn nể trọng, cảm động và thán phục Cha. Ngoài ra, Cha còn có năng khiếu giảng rất hay và ý nghĩa.

Cha đã là tấm gương ngời sáng về sự vượt khó cho những người khuyết tật.

Chúng ta cùng cúi đầu tạ ơn Chúa với Cha và cầu cho Cha luôn là vị mục tử tuy mù loà thể xác nhưng chói sáng tình yêu thương- yêu mến Chúa và xót thương con người nơi tâm hồn. Amen.

Nguồn: http://daichungvienvinhthanh.com/le-ta-on-tan-linh-muc-phe…/

Sự sợ hãi đánh mất quyền lực của quan chức: Thà mất lòng dân, mất nước chứ không mất quyền lợi?

Image may contain: 2 people, people sitting and text

Image may contain: 1 person, text
Lê Hồng Song

Sự sợ hãi đánh mất quyền lực của quan chức: Thà mất lòng dân, mất nước chứ không mất quyền lợi?

Trong khi cả thế giới từ bỏ nhiệt điện than thì Việt Nam quơ quào, đòi xây hàng loạt nhà máy nhiệt điện than khắp Việt Nam này để đầu độc người dân và đất nước. Thậm chí đích thân tư vấn Bộ Công Thương còn đe dọa địa phương, “nếu làm nhiệt điện than thì duyệt, không thì bỏ dự án”

Trong khi cả thế giới gần như từ bỏ kỳ thi THPT thì Việt Nam vịn cớ không thi thì không có cơ sở để xét tốt nghiệp (?!) quyết giữ bằng được kỳ thi vốn bộc lộ nhiều khiếm khuyết, gian lận. Nhiều nước đã bỏ thi tốt nghiệp THPT hàng chục năm nay rồi. Vậy mà sao trong Luật Giáo dục vẫn phải bắt thi tốt nghiệp?

Trong khi cả thế giới sợ hãi, đề phòng thằng Trung Quốc thì Việt Nam đâu đâu cũng nghe dự án của thằng Trung Cộng được thông qua, không thì hàng loạt doanh nhân, quan chức các tỉnh đua nhau tiếp tay, mở đường cho Tàu Cộng vào Việt Nam tung hoành như cái sân vườn nhà nó.

Trong khi ngư dân Việt Nam hàng ngày hàng giờ bị tàu Trung Quốc ức hiếp ngoài Biển Đông đến nỗi mất mạng. Vậy mà người ta nhẫn tâm gọi đó là “tàu lạ” và thờ ơ tiếp tục ca tụng về mối quan hệ “anh em” với ông bạn láng giềng phương Bắc hung hăng, nhiều dã tâm. Thậm chí có một người còn bảo rằng: “Trung Quốc là anh, Việt Nam là em. Lý Thường Kiệt đem quân đánh Trung Quốc là hỗn”

Bao nhiêu là nghịch lý đang xảy ra tại Việt Nam. Báo chí, chuyên gia đã lên tiếng bao nhiêu lần, đâu vẫn hoàn đó. Tại sao?

Phép nghe lời khuyên:

1. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa chỉ muốn nghe lời khác ý mình. Đơn giản bởi điều mình biết rồi thì còn gì phải nghe nữa. Nhờ đó họ không ngừng được mở rộng kiến thức. Đó điều thiết yếu thứ nhất của phép nghe.

2. Các bậc thánh nhân, minh quân, từ ngàn xưa đều muốn nghe điều xấu của mình. Chịu chỉ trích làm họ tránh được kẻ xu nịnh, gần được người hiền lương, biết điểm yếu mà loại bỏ nên không ngừng hoàn thiện. Đó là điều thiết yếu thứ hai của phép nghe.

3. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa đều muốn đối mặt với kẻ giỏi hơn mình. Nhờ đó họ trở thành vô địch. Đó là điều thiết yếu thứ ba của phép nghe.

4. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa biết nghe rồi thay đổi theo điều đúng, mà không sợ bị chê ngu. Thế là biết học được điều mới. Đó là điều thiết yếu thứ tư của phép nghe.

5. Các bậc thánh hiền, minh quân, từ ngàn xưa, thấy người giỏi hơn thì tôn làm thầy mà nhường chỗ. Ấy là không sợ mất quyền lực. Không sợ mất quyền lực thì mới giữ được quyền lực. Đó là điều thiết yếu thứ năm của phép nghe.

Theo được cả 5 phép nghe đó thì thánh hiền thêm thánh hiền, minh quân thêm minh quân, quốc gia nhờ đó mà cường thịnh.

Thi nhau chịu trách nhiệm

Từ xưa, các bậc đế vương, tể tướng, kẻ sĩ…, khi phạm khuyết điểm, ngoài hình phạt theo pháp luật còn tự giáng chức, tự đưa ra hình phạt cá nhân mình để tự răn đe, để không tái phạm. Nhưng ở Việt Nam thời nay thì hoàn toàn khác.

Xin chịu trách nhiệm đã thành câu cửa miệng của các cán bộ, quan chức Việt Nam ngày nay. Chịu trách nhiệm nhưng không xuống chức, không trừ lương. Nên ai cũng mạnh miệng xin chịu trách nhiệm.

Điều tê tái nữa là biểu cảm. Sau các thảm họa hủy diệt, sau các bê bối đau đớn, không thấy khuôn mặt các vị quan chức nhuộm chút ưu phiền, lo toan. Chí ít cũng là diễn kịch. Chỉ thấy tươi cười nhơn nhởn. Chứng tỏ sự liêm sỉ đã xuống đến đáy tột cùng của thang nhân phẩm. Đớn đau thay, toàn là các vị với hàng bao tải chức danh, khoác trên mình chức danh cao quý.

Hãy thực sự làm việc

Quan chức phải là người làm việc thực sự hiểu quả, là người lao động dâng hiến. Thế nhưng, có vị bề ngoài rất bận rộn, song toàn những việc tào lao. Suốt ngày đi dự khai trương, sự kiện, mít tinh, hội họp. Chỉ nghe giới thiệu với vỗ tay đã hết cả hàng giờ thì còn lấy đâu thời gian cho thực việc. Đã thế, cơ sở có sự kiện cùng với bộ phận giúp việc lại phải chuẩn bị các bài phát biểu sẵn. Những bài diễn văn khuôn mẫu buồn chán lặp đi lặp lại đến nhàm tai.

Hãy bỏ khai trương, bỏ sự kiện, bỏ phát biểu ở họi họp mít ting, mà lăn xả vào xử lý các vấn đề bản lề, cốt lõi.

Hãy lắng nghe, đặc biệt là những ý kiến trái chiều, những lời chê bai để hoàn thiện bản thân và mang đến lợi ích thật sự cho đất nước hơn.

Tại sao không chịu nghe? Là vì sợ mất quyền lực. Từ mất quyền lực sẽ dẫn đến mất quyền lợi.

Đã đến lúc không thể giữ ý, phải thẳng thừng bỏ tay khỏi bịt miệng mà kêu lên đớn đau, rằng sự sợ hãi mất quyền lực đang hiển hiện bao trùm khắp mọi nơi, trong mọi lĩnh vực trên đất nước chúng ta. Sự sợ hãi mất quyền lực, kéo theo đó là mất đặc lợi, đang phủ bóng đen tồi tệ lên dân tộc.

Chưa bao giờ những người dân chân đất đầu trần lại buộc phải lo lắng đến vận mệnh dân tộc ở mức độ khắc khoải như hiện nay.

Không phải chỉ nạn tham nhũng đang tàn phá kiệt quệ nội lực quốc gia.

Không phải chỉ bị dồn đến chỗ cuối đường cùng buộc vùng lên giữ đất như Đoàn Văn Vươn, Đặng Văn Hiến…

Không phải chỉ vì bị đầu độc nhiều kiếp đời con cháu như Formosa Hà Tĩnh, nhiệt điện Vĩnh Tân…

Không phải chỉ vì bị chặn long mạch ở Cửu Long, Hồng Hà…

Không phải chỉ bị thắt yết hầu ở Tây Nguyên, Hải Vân, Đèo Ngang…

Đau đớn thay!

TQ: Hàng Triệu người Uighur ‘bị giam’ & Hàng Ngàn người ngăn phá đền thờ Hồi Giáo!!!

Van H Pham

Liệu bao nhiêu triệu người Việt sẽ bị đưa đến Tân Cương, Nội Mông nhốt và cưỡng bức lao động cho Tàu+, một khi chúng kiểm soát hoàn toàn đất Việt?

Cứ nhìn tình cảnh người Uighur và các sắc tộc khác như Tây Tạng, Mông v.v… thì sẽ dễ đoán biết số ohận dân Việt sẽ còn bị đọa đầy gấp trăm lần họ?!!!
************

TQ: Hàng Triệu người Uighur ‘bị giam’ & Hàng Ngàn người ngăn phá đền thờ Hồi Giáo!!!

Có tin một triệu người Uighur “bị giam trong các trại cải tạo” trong lúc vụ phá một đền thờ Hồi giáo chỉ bị ngưng khi có hàng ngàn người biểu tình.

Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc tiếp nhận báo cáo khả tín rằng Trung Quốc đang giam giữ một triệu người Uighur trong “các trại chống tôn giáo cực đoan”.

Gay McDougall, thành viên Ủy ban Xóa bỏ Phân biệt chủng tộc của Liên Hiệp Quốc, nêu cáo buộc này tại cuộc họp hai ngày của Liên Hiệp Quốc về Trung Quốc.

Bà cho biết mình quan ngại về báo cáo viết rằng Bắc Kinh đã “biến khu tự trị Uighur thành nơi tương tự một trại tập trung lớn”.

Trung Quốc chưa phản hồi về cáo buộc.

Phái đoàn 50 quan chức đến từ Bắc Kinh cho biết họ sẽ giải đáp các câu hỏi vào hôm 13/8, khi phiên họp tại Geneva tiếp tục.

Bắc Kinh trước đó phủ nhận sự tồn tại của các trại như vậy.

Người Uighur là ai?

Người Uighur là dân tộc thiểu số Hồi giáo chủ yếu sống ở tỉnh Tân Cương, Trung Quốc. Họ chiếm khoảng 45% dân số ở đó.

Tân Cương là khu tự trị ở Trung Quốc, giống như Tây Tạng.

Các báo cáo về tình trạng ngày càng có nhiều người Uighur và những người thiểu số Hồi giáo bị giam ở Tân Cương được lan truyền từ vài tháng nay.

Các nhóm nhân quyền bao gồm Tổ chức Ân xá Quốc tế và Tổ chức Theo dõi Nhân quyền đệ trình các báo cáo lên Ủy ban Liên Hiệp Quốc đưa cáo buộc về việc cầm tù với số lượng lớn và tù nhân buộc phải thề trung thành với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Báo cáo của nhóm nhân quyền World Uyghur Congress cho biết rằng những người này bị giam vô thời hạn mà không được xét xử, và buộc phải hô to khẩu hiệu của đảng Cộng sản.

Họ nói rằng những người bị giam có khẩu phần tồi tệ, thậm chí bị tra tấn.

Hầu hết các tù nhân chưa bao giờ được xét xử và không được trợ giúp pháp lý.

Trung Quốc bị cho là thực hiện các vụ giam cầm dưới vỏ bọc chống chủ nghĩa tôn giáo cực đoan.

Trong một diễn biến khác, theo Channel NewsAsia, nhà chức trách ở miền bắc Trung Quốc trì hoãn việc phá hủy một đền thờ Hồi giáo lớn hôm 11/8 sau khi hàng ngàn người biểu tình ngăn vụ này, dân địa phương cho biết.

Vụ việc diễn ra trong bối cảnh chính quyền các địa phương đang hạn chế các hoạt động tôn giáo.

Trên khắp Trung Quốc, giới chức đang tìm cách hạn chế quyền tự do tôn giáo đối với người Hồi giáo như là một phần của chiến dịch buộc tín đồ phải tuân theo chỉ thị của đảng Cộng sản.

Những người biểu tình bắt đầu tập hợp hôm 9/8 trước hạn chót cho việc phá hủy đền thờ Hồi giáo lớn ở thị trấn Vệ Châu, Ninh Hạ, dân địa phương cho hay.

Các video đăng tải trên mạng xã hội những ngày gần đây cho thấy người biểu tình tụ tập phía trước đền thờ trong lúc cảnh sát với khiên chắn chống bạo động đứng cạnh đó.

https://www.bbc.com/vietnamese/world-45160712

NGUOI-VIET.COM
Một ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc hôm Thứ Sáu 10 Tháng Tám nói rằng họ nhận được nhiều báo cáo đáng tin cậy về việc khoảng 1 triệu người thiểu số Uighur ở Trung Quốc…

Lý do : Ai ở nước Mỹ sẽ không muốn đi, còn người nước ngoài luôn muốn đến nơi này

TAPCHIVIETKIEU.INFO
Không dùng những bài học tư tưởng chính trị để giáo dục người dân yêu nước; cũng không dùng súng ống và tay sai để cưỡng ép người dân yêu nước. Trái lại, nước Mỹ luôn dùng hành động thực tế để cảm hóa người dân mình yêu …  

Hệ quả của nạn nâng điểm thi tốt nghiệp phổ thông 2018

Hòa Ái, phóng viên RFA
2018-08-10

Ảnh minh họa: Công an, an ninh Việt Nam bắt người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 09/12/2012.

Ảnh minh họa: Công an, an ninh Việt Nam bắt người biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội ngày 09/12/2012.

 AFP

Thông tin mới nhất liên quan vụ việc nâng khống điểm thi Tốt Nghiệp Phổ thông Trung học năm 2018, ở Sơn La, Hòa Bình, Lạng Sơn… là hàng chục thí sinh từ các địa phương vừa nêu đậu thủ khoa vào các trường an ninh, quân đội. Hiện tượng này tác động đến xã hội như thế nào?

Nghi vấn đậu thủ khoa

Học viện An ninh cho báo giới biết có 47 thí sinh đạt điểm xét tuyển cao nhất năm 2018, đến từ 3 tỉnh Sơn La, Hòa Bình, Lạng Sơn, là các tỉnh bị phát hiện nâng điểm thi khống trong kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học năm 2018. Thủ khoa và á khoa đậu vào Học viện Hậu cần, Học viện Khoa học Quân sự, Trường Sĩ quan Pháo binh, Trường Sĩ quan Lục quân năm 2018 đều đến từ Hòa Bình. Gần 5% thí sinh trúng tuyển vào Trường Sĩ quan Chính trị là thí sinh của Lạng Sơn. Thí sinh của tỉnh Sơn La là thủ khoa và á khoa hai trường Học viện Biên phòng và Học viện Kỹ thuật Quân sự năm nay.

Công luận đặt ra nghi vấn đối với kết quả xét tuyển như vừa nêu vì do hậu quả từ vụ việc nâng điểm thi khống tại Hội đồng thi tốt nghiệp phổ thông trung học năm 2018, ở các tỉnh bao gồm Hà Giang, Sơn La, Lạng Sơn, Hòa Bình mà hàng loạt cán bộ giáo dục bị bắt giam và khởi tố.

Bên cạnh đó, công luận còn đặc biệt quan tâm đến thông tin trong số 35 thí sinh tự do, là cảnh sát cơ động ở Lạng Sơn, nằm trong danh sách điểm bị phát hiện cao bất thường thì có đến 28 người đậu vào Học viện Cảnh sát và Học viện An ninh. Ba thí sinh cảnh sát cơ động trúng tuyển có bài thi tự luận môn Ngữ văn bị giảm điểm sau khi được chấm lại.

Đài Á Châu Tự Do ghi nhận những ngày qua, trên các mạng xã hội, dư luận bày tỏ sự hoang mang về hiệu quả làm việc của những cán bộ, thuộc các ban ngành quốc phòng của Việt Nam là các sinh viên được nhào nặn từ sự gian dối trong giáo dục, sau này sẽ ra sao? Nhà hoạt động xã hội Nguyễn Chí Tuyến, từ Hà Nội chia sẻ:

“Việc những em đó bây giờ đỗ vào như thế, những người nhìn theo góc độ tiêu cực thì đặt ra câu hỏi các em kém năng lực mà lại đỗ vào thủ khoa các trường an ninh thì ra trường sẽ trở thành cán bộ an ninh như thế nào? Người ta thắc mắc như vậy bởi vì gần đây vụ việc bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, gồm các tướng an ninh cấp cao, thậm chí liên quan đến Bộ trưởng Bộ Công An, đến cả an ninh bên nước Đức và nước Slovakia nữa, cũng như vụ việc vẫn chưa dừng lại. Thế thì liệu các em có năng lực kém, điểm thấp, thậm chí còn không tốt nghiệp trong các kỳ niên khóa của mình, mà bây giờ đỗ vào thủ khoa để trở thành các tướng, tá an ninh thì sẽ còn như thế nào nữa?”

Tôi cho là ngành nào cũng thế thôi. Bởi vì bằng chứng ở chỗ mãi đến bây giờ, như ai đó đã nói là ‘một dân tộc không chịu lớn’ thì có lẽ thế thôi. Và tất nhiên những ngành ở lãnh vực chủ yếu của hệ thống, nó nhạy cảm thì nó sẽ thu hút được sự quan tâm nhiều hơn. Dẫu sao thì đây cũng là lỗi của cả hệ thống và cũng là câu chuyện dài, không thể khắc phục ngày một ngày hai được đâu
-TS. Trịnh Hòa Bình

Lỗi hệ thống

Lê tiếng với RFA, Tiến sĩ Xã hội học Trịnh Hòa Bình cho rằng nỗi lo ngại của công luận không phải là không có cơ sở khi mọi lãnh vực trong xã hội Việt Nam tồn tại hiện trạng viên chức, cán bộ nhà nước mà người ta gọi là “sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về”. Tiến sĩ Trịnh Hòa Bình nói:

“Tôi cho là ngành nào cũng thế thôi. Bởi vì bằng chứng ở chỗ mãi đến bây giờ, như ai đó đã nói là ‘một dân tộc không chịu lớn’ thì có lẽ thế thôi. Và tất nhiên những ngành ở lãnh vực chủ yếu của hệ thống, nó nhạy cảm thì nó sẽ thu hút được sự quan tâm nhiều hơn. Dẫu sao thì đây cũng là lỗi của cả hệ thống và cũng là câu chuyện dài, không thể khắc phục ngày một ngày hai được đâu.”

Truyền thông quốc nội, vào cuối tháng 10 năm 2016, dẫn nguồn từ các chuyên gia dự báo có khoảng 700 ngàn công chức, viên chức (chiếm 30%) làm việc không có hiệu quả. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, khi còn trong vai trò Phó Thủ tướng cũng đã tuyên bố đội ngũ công chức chỉ có khỏang 30% có thể đáp ứng được nhu cầu công việc. Và, Nguyên Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông Lê Doãn Hợp nhấn mạnh rằng 30% cán bộ còn lại không chỉ không làm được việc mà còn vòi vĩnh, nhũng nhiễu, đòi hối lộ.

Ảnh minh họa: Các sỹ quan quân đội Việt Nam mua đồ lưu niệm trên Hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ USS Carl Vinson, ở Đà Nẵng ngày 05/03/18.
Ảnh minh họa: Các sỹ quan quân đội Việt Nam mua đồ lưu niệm trên Hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ USS Carl Vinson, ở Đà Nẵng ngày 05/03/18. AFP

Hồi trung tuần tháng Giêng năm 2018, Kiểm toán Nhà nước công bố phát hiện dư thừa hơn 57 ngàn cán bộ trong công tác quản lý biên chế công chức, viên chức, góp phần không nhỏ vào bội chi ngân sách hàng năm của chính phủ.Qua thông tin nữ sinh Sơn La là thủ khoa Học viện Cảnh sát năm 2018 có bố mẹ làm công an, không ít người khẳng định lại là một hình thức “tham nhũng quyền lực”, mà theo nhận định của Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học Việt Nam, thì bộ máy hành chính của Đảng Cộng sản và hành chính của Nhà nước Việt Nam tham nhũng từ trên xuống dưới và vô phương cứu chữa.

Căn nguyên từ giáo dục

Vào ngày 6 tháng 8, Báo mạng Giáo dục Việt Nam dẫn lời của Tiến sĩ Nguyễn Viết Chức, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc Hội phát biểu rằng vụ việc gian lận trong thi cử là báo động đạo đức xã hội và sự giả dối sẽ làm cho xã hội suy vi. Tiến sĩ Nguyễn Viết Chức nhấn mạnh nếu để giả dối trong giáo dục lan truyền, mà không được khắc phục thì sẽ ảnh hưởng đến tương lai của đất nước và dân tộc.

Chế độ này tuyển dụng những kẻ vô dụng bất tài như thế để sau này hy vọng vào tương lai bảo vệ chế độ thế thì chế độ này chắc sẽ không tồn tại được lâu
-Ông Nguyễn Chí Tuyến

Báo giới và cộng đồng cư dân mạng cũng lan tỏa câu nói nổi tiếng của cố Tổng thống Nam Phi Nelson Mandela rằng “Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào, không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên. Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia”.

Trong khi đó, một số nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam nhận xét sự gian giối trong thi cử và trong tuyển dụng cán bộ, viên chức ở Việt Nam càng tiếp diễn, có thể nhìn dưới khía cạnh tích cực thì Việt Nam càng tiệm cận hơn với tự do, dân chủ, như nhà hoạt động xã hội Nguyễn Chí Tuyến khẳng định: “Chế độ này tuyển dụng những kẻ vô dụng bất tài như thế để sau này hy vọng vào tương lai bảo vệ chế độ thế thì chế độ này chắc sẽ không tồn tại được lâu.”