Đã sáng mắt chưa? 

Đã sáng mắt chưa? 

Tác giả: Lê Diễn Đức

Ở Việt-Nam

  1. Họ là những bà mẹ quê chất phác.

Nghe lời ngon ngọt của CS, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà, những tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được cấp mấy giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, huy chương bằng đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán không ai mua. Hổm rồi, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện.

Kết quả? Họ bị hốt và vất lên xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Giờ họ đã sáng mắt nhưng đã muộn. Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.

  1. Họ là giới trí thức sống tại miền Nam Việt-Nam.

Họ nghe lời dụ dỗ của bọn CS, họ đọc toàn sách Karl Marx, Engels, Jean Paul Sartre họ mơ tưởng thấy tương lai sáng lạn, bầu trời nở hoa, một thế giới đại đồng, không giầu không nghèo, ai cũng như ai, gọi nhau tất cả bằng “đồng chí”. Vi thế là họ xuống đường biểu tình, phá rối trị an của VNCH, làm mồi cho tụi VC xâm nhập thành thị phá hoại. Sau ngày 30-4-75, họ ra ứng cử vào QH bù nhìn. Kết quả rớt đài. Họ thấy tất cả mọi sự đều tệ hại hơn ngày xưa nhiều, họ la ó, phản đối. Kết quả họ bị quản chế, họ bị công an thuê xã hội đen đánh đập, gây ra tai nạn. Thế là họ mở mắt trong nhà thương. Rồi họ sáng mắt không kịp nữa khi đã vào nhà xác.

  1. Họ là những đại diện được dân cử miền Nam.

Trước đây họ bị dụ khị vơi củ cà rốt đỏ tươi là sẽ ở lại làm việc cho thành phần thứ ba, với hoang tưởng là CS Miền Bắc giải thể VNCH và trao cho nhóm thành phần thứ ba thành lập chính phủ miền Nam, chia ghế chung với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ ra sức sử dụng cái tự do dân chủ miền Nam đánh phá VNCH đủ mọi mặt. Khi VNCH bị bạn đồng minh bỏ rơi thì ai ngờ họ bị cho ra rià, chỉ còn ngồi chia với nhau cái “ghế đá công viên”.

  1. Họ là thành phần du kích miền Nam, tập kết ra Bắc.

Họ đã sống dở chết dở trên dẫy Trường Sơn, trên đường mòn HCM. Họ tin là mai này miền Bắc đánh thắng miền Nam thì họ trở về vinh quang, CS Miền Bắc sẽ để cho họ thống lãnh miền Nam, ít nhất cũng làm quan to. Hỡi ôi! Họ được gì? Tất cả những chức vụ ngon lành đều do cán ngố miến Bắc nắm hết. Họ bị bỏ rơi, uất ức quá họ xin phục viên. Bây giờ họ chỉ còn biết mở mắt và chửi thề từ sáng đến tối mà thôi.

  1. Họ là thành phần giầu sang phú quý miền Nam.

Nghe lời hứa ngọt như mía lùi, vào bưng thành lập cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Họ được rủ sang Paris ngồi vào bàn tròn bàn vuông, dự hội nghị thanh toán miền Nam do Kissinger và Lê Đức Thọ bầy mưu đạo diễn năm 1973. Sau 30-4-75 họ được gì? Ôi chao, Cái MTGPMN sống chưa bao lâu đã bị CS Miền Bắc bóp cổ chết ngắc ngày 2-7-1976. Bấy giờ họ mới sáng mắt ra thì đã trễ, chỉ còn biết than thân trách phận là mình quá ngu. 

Tại Hải Ngoại:

Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên. Từ ngày Mỹ nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:

  1. Một ông vua chả giò, đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả người dân trong nước cũng phải hối lộ chứ), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. 

Kết quả ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông “Tưởng Thú Khải” nên mới “tái vượt biên bằng đường hàng không” ra khỏi nước. 

Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.

  1. Một ông bác sĩ tim, bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất “hiện đại” về Sàigon mở phòng mạch mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ “gián điệp CIA” không đưa ra toà

 nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. 

Thế là mất cả chì lẫn chài. 

Về lại Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống, ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.

  1. Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông, đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. 

Một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. 

VK hồi đó chưa được phép mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê “thế nà nàm sao?”, chắc chúng “điều cha” là ông nhờ người khác đứng tên. 

Ông tẽn tò trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ của HY đỏ Phạm Minh Mẫn mới đây.

  1. Trần Trường thu băng lậu, khoái “bác hồ” hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. 

Ở VN hồi đó ông được CSVG nâng cấp lên thành “anh hùng”. Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa, thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. 

Ông bỏ ra mấy chục ngàn đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang ngon lành, ai ngờ ông bà “anh hùng” bị gọi lên làm việc về tội “quên đóng thuế” cho nhà nước… 

Bà vợ ông ức quá “anh hùng” mà chả được cư xử như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không chết. 

Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào. Bà con ai biết mách giùm nhé.

  1. Một ông giáo sư dậy điện toán, mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. 

Ông đoán đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học “vi tính – com piu tơ”, cơ sở phất lên như diều gặp gió. 

Ông làm thêm chi nhánh ở Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên một điều là VN có “rừng nào cọp nấy”. 

Cọp miền Nam khác cọp miền Trung, miền Bắc.. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ tục “đầu tiên” (tiền đâu?) hơi yếu, nên ông bị mời lên Công An làm việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống phá nhà nước. 

Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng, để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng chỉ nhỏ lệ mà ra đi, về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị đồng bào chửi.

  1. Chàng là một Việt Kiều bình thường, nhưng có tật “nổ” khi về VN. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là “Sàigòn bây giờ đổi mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm cũng được” . 

Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn đông ngày trước, bây giờ là “thành phố ôm”.

Chàng chỉ là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. 

Nhưng VK về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự giới thiệu là kỹ sư “hoá học”. Ngày ngày chàng đụng tới hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác học trong phòng thí nghiệm thật.

 Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút xíu vì nhà đang gặp khó khăn. 

Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về. Sau chuyến đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công Ansố 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn đề. 

Ông “kỹ sư” hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại. 

Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.

Viên Đại Uý cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành cuộc thẩm vấn.

 Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này. 

Chàng “kỹ sư” được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm. Sáng hôm sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư.

 Ông luật sư vào đề ngay là ông ta “nghe nói” có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả: – Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đô, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.

– Còn muốn ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, ông luật sư thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1 năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh thiếp với số điện thoại.

Ngày hôm sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông “kỹ sư” nạn nhân, và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. 

Anh “kỹ sư” hốt hoảng nói anh bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1 là trả 3 ngàn đô “cúng cô hồn” để được trả tự do ngay, chứ theo giải pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ dũa móng chứ .

Chiều hôm sau, chàng “kỹ sư” được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ, một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng “kỹ sư”, ra hãng máy bay xin đổi vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm khế ngọt nữa.

Đảng viên sáng mắt

Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp vô sản âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la. XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại. Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:

“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!” 

……..

Me xự Trương Như Tảng phải chờ đến lúc CS thu hết miền Nam mới biết “đường” nào là đường trắng, đường nào là đường thẻ, may phước gài kịp “số de,” chứ chậm chân một chút nữa có thể bị tai nạn lưu thông chết hết cả nhà (như trường hợp kịch tác gia Lưu Quang Vũ và gia đình). Đề nghị “trí thức” phe ta nên đọc cuốn “memoir” (mémoire) của cái gọi là “tảng đường mía chết hụt này” để cho sáng mắt sáng lòng.

Lê Diễn Đức

From chị Xuân Nguyễn gởi

Bỏ qua oán hờn

Bỏ qua oán hờn

Một thương gia trong một thị trấn nhỏ nọ, có hai người con trai sinh đôi. Hai chàng trai cùng làm việc tại cửa hàng của cha mình. Khi ông qua đời, họ thay ông trông coi cửa hàng đó. Mọi công việc đều êm đẹp cho đến một ngày kia, khi một tờ giấy bạc biến mất.

Người em đã để tờ giấy bạc đó trên máy đếm tiền rồi đi ra ngoài với khách hàng. Khi anh quay lại, tờ giấy bạc đã biến mất.

Người em hỏi người anh: – Anh có thấy tờ giấy bạc đâu không?
Người anh đáp:
-Không.

Tuy thế người em vẫn không ngưng tìm kiếm và gạn hỏi:
– Anh không thể không đụng đến nó. Tờ giấy bạc không thể tự đứng dậy và chạy đi được! Chắc chắn anh phải thấy nó !Sự buộc tội phảng phất trong giọng nói của người em. Căng thẳng bắt đầu tăng lên giữa hai anh em họ. Sự oán giận cũng theo đấy mà len vào. Không lâu sau một hố ngăn cách gay gắt và sâu thẳm đã chia cách hai chàng trai trẻ. Họ không thèm nói với nhau một lời nào.

Cuối cùng họ quyết định không làm chung với nhau và một bức tường ngăn cách đã được xây ngay giữa cửa hàng. Sự thù địch và oán giận cũng lớn lên tiếp theo 20 năm sau đó, lan đến cả gia đình của họ.

Một ngày nọ, một người đàn ông đỗ xe ngay trước cửa hàng. Ông ta bước vào và hỏi người bán hàng:
-Anh đã ở đây bao lâu rồi?

Người bán hàng đáp rằng anh đã ở đây cả cuộc đời. Vị khách nói tiếp:
-Tôi phải nói với anh điều này. 20 năm trước tôi đã đi xe lửa và tạt vào thị trấn này. Lúc đó tôi đã không ăn gì suốt ba ngày. Khi tôi đến đây bằng cửa sau và thấy tờ giấy bạc trên máy tính tiền, tôi đã bỏ vào túi mình rồi ra ngoài. Những năm qua tôi không thể quên điều đó. Tôi biết nó không phải là món tiền lớn nhưng tôi phải quay lại đây và xin anh thứ lỗi.
Người đàn ông lạ mặt ngạc nhiên khi thấy những giọt nước mắt lăn trên má của người bán hàng trạc tuổi trung niên này.

Anh ta đề nghị:
-Ông có vui lòng sang cửa bên và kể lại chuyện này cho người đàn ông trong cửa hàng đó được không?
Rồi người đàn ông lạ càng ngạc nhiên hơn khi thấy hai người đàn ông trung niên, trông giống nhau, ôm nhau khóc ngay trước cửa hàng. Sau 20 năm, rạn nứt giữa họ đã được hàn gắn. Bức tường thù hận chia cắt hai anh em họ đã được đập bỏ.

Trong cuộc sống có những điều nhỏ nhặt vẫn thường xảy ra và vô tình chia cắt con người với nhau, những lời nói vội vàng không suy nghĩ, những lời chỉ trích, buộc tội hay những lời trách cứ oán hờn. Và khi đã bị chia cắt, họ có thể không bao giờ quay lại với nhau được nữa. phương cách tốt nhất để tránh những tình huống gây tổn thương này là bỏ qua những lỗi lầm nhỏ của nhau.

Điều này không dễ dàng nhưng cũng chẳng phải là quá khó khăn. Bỏ đi những bực dọc rồi bạn có thể sẽ ngạc nhiên khi thấy mình chẳng mất bao nhiêu năng lượng để xây dựng sự gắn bó với những người bạn yêu mến.

Sưu Tầm

 From: Cam Tuyet & KimBang Nguyen

TOÀN CẢNH MỘT CON TÀU ĐANG ĐI VÀO VÙNG NGUY HIỂM

Đỗ Ngà
TOÀN CẢNH MỘT CON TÀU ĐANG ĐI VÀO VÙNG NGUY HIỂM

Về kinh tế, nhà nước vay nợ nước ngoài suốt 32 năm và bắt dân trả bằng cách tăng thuế, thêm phí. Đến 2016, sau 30 năm mở cửa kiểu nửa vời, dân phải gánh khoản nợ 210% GDP tương đương 437 tỷ USD, và nay chính quyền CS đang lang thang khắp thế giới tìm kiếm khoản vay mới. Như vậy tính trung bình mỗi năm chính quyền CS vay nợ quốc tế và đổ lên đầu dân 15,6 tỷ USD. Trong khi đó, năm 1997, Hàn Quốc vay IMF một khoảng vay 58 tỷ để giải quyết khủng hoảng. Và sau thời gian rất ngắn, năm 2001 họ đã trả cả vốn lẫn lãi cho IMF trước kỳ hạn 3 năm.

Như vậy, nhìn tình hình kinh tế Việt Nam suốt 32 năm thực hiện kinh tế thị trường nửa vời, thì chúng ta thấy một bức tranh rất rõ: đó là nền kinh tế Việt Nam là một nền kinh tế vay được nhưng trả không nổi. Nền kinh tế không trả nổi nợ thì nó sẽ nghèo vĩnh viễn mà thôi, đó là điều chắc chắn. Để dễ thấy, hãy so sánh với Hàn Quốc, họ vay được thì trả được. Đấy mới là sức mạnh của nền kinh tế.

Về chính trị, CS đang dùng lực lượng vũ trang với vũ khí hiện đại để chuẩn bị ngăn cản quyền hiến định của dân – quyền biểu tình. Tình hình công an giết người trong thời gian tạm giam vẫn xảy ra đều. Cũng như mọi khi, công an sẽ an toàn trước pháp luật và nỗi oan khuất người dân phải gánh chịu.

Với tù nhân chính trị, CS thực hiện nhiều bất công sau bức tường kín khiến tù nhân phải dùng sinh mạng để phản đối. Anh Trần Huỳnh Duy Thức đã tuyệt thực đến ngày thứ 14 và rất nguy hiểm đến tính mạng. Những điều kiện tồi tệ trong nhà tù CS trở thành nỗi kinh hoàng. Chúng ta cần chung tay lên tiếng để bảo vệ người dám dấn thân cho xã hội tốt đẹp.

Về giáo dục, các thế hệ măng non Việt Nam đang bị chính quyền CS tẩy dần những giá trị vốn có của người Việt. Chữ quốc ngữ bị bắt phải đánh vần theo cách “lạ”. Ban đầu, ông Bùi Hiền “sáng tạo” ra thứ chữ quái gở. Tôi cứ nghĩ “ông Bùi Hiền làm chuyện trẻ trâu” chọc thiên hạ chửi. Nhưng không! Với cách dạy kiểu ghép vần quái đản được thực hiện lén lút đâu đó, thì hình như đây là kế hoạch bài bản chứ không phải chuyện trẻ trâu của ông già. Chúng ta đã quen với những thứ “lạ” lắm rồi. Tàu “lạ” nhưng là rất quen, là chính bạn vàng của đảng đã giết ngư dân Việt thả xác trên Biển Đông. Ở đất nước này, những kẻ “lạ” trúng 80% gói thầu quốc tế mang vốn ngân sách. Và tiếp tục thông qua luật đặc khu để dọn đường kẻ “lạ” dễ vào đấy với thời hạn trước mắt là 1 thế kỷ, còn sau đó là bao nhiêu thế kỷ nữa thì chúng ta không hề biết.

Hãy nhìn toàn cảnh bức tranh Việt Nam. Sẽ đói nghèo vĩnh viễn nếu cứ CS còn cai trị. Quyền con người được hiến định bị tước đoạt, thì chúng ta là người nhưng mà sống kiếp con vật. Kẻ lên tiếng cho tiến bộ bị nhốt tù và bị đe dọa đến tính mạng. Kẻ “lạ” – bạn vàng của Đảng cứ mỗi ngày nắm chặt đất nước này hơn, và tiến sâu vào các lĩnh vực chính trị và kinh tế.

Câu hỏi là, điểm mấu chốt nào để giải cứu con tàu Việt Nam quay đầu tránh đâm vào bãi đá? Câu trả lời là, lôi cổ thằng lái tàu quẳng xuống biển và nhân dân chiếm quyền lái tàu để bẻ lái con tàu khỏi thảm họa. Chỉ thế mới may ra.

Tạm Biệt Thượng Nghị Sĩ John S. McCain ! Cầu nguyện cho ông được an vui miền cực lạc

Huỳnh Phi Long shared a post.
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing
Image may contain: 4 people, people smiling, people standing and suit
Image may contain: 1 person, smiling, suit, closeup and text
Destiny NguyenFollow

Tạm Biệt Thượng Nghị Sĩ John S. McCain ! Cầu nguyện cho ông được an vui miền cực lạc

Tôi có dịp phỏng vấn và được diện kiến ông vài lần tại quốc hội . Ông hiền hoà , dễ mến và rất ủng hộ người Việt tị nạn CS . Ông là ân nhân của bao nhiêu gia đình H.O trong đó có gia đình tôi. Thế hệ của tôi không thể được như hôm nay nếu không có những người có đầy đủ nghị lực và tiếp tục tranh đấu sau những đau thương mất mát như ông, một người đã bước lên từ hố sâu của tuyệt vọng như một tù nhân chiến tranh ở Việt Nam đến chiếc ghế quyền lực như một Nghị sĩ đảng Cộng Hoà và Thượng Nghị Sĩ Arizona với hai lần ra tranh cử tổng thống Hoa Kỳ .

Ông là con trai , là cháu nội của những vị đại tướng 4 sao . Ông nội và ba của ông là những vị anh hùng được nhiều người ngưỡng mộ . Ông McCain đã mang tên tuổi nổi tiếng của mình vào trận chiến và chiến đấu trên chính trường hơn nữa thế kỷ qua .

Trong cuộc chiến tại Việt Nam nơi mà ông bị tước bỏ tất cả trừ tính cách của mình . Điều mà Việt Cộng không bao giờ tiết lộ là chúng tra tấn ông rất dã man trong tù ,ông bị biệt giam suốt hai năm , bị đánh thường xuyên trong tình trạng tay chân trói ngoặc ra sau lưng.

Trong suốt những ngày vừa qua truyền thông của Hoa Kỳ đều nói ra sự thật này. Điều đó cho thấy Việt Cộng là một tập đoàn gian xảo, dối trá và hèn hạ . Chính ông J McCain đã từ chối được phóng thích sớm để giữ danh dự của mình và để tránh VC dùng ông như một công cụ tuyên truyền để làm mất đi tinh thần của các tù nhân khác.

Đối với hàng triệu người Mỹ ông J. McCain là hiện thân của lòng can đảm, một anh hùng trở về sau cuộc chiến mang đầy thuơng tích trên cơ thể , thậm chí cho đến bây giờ ông đã vĩnh viễn không thể giơ tay lên đầu , nhưng Việt Cộng đã không thể làm cho tinh thần ông giảm đi do những vết sẹo về tâm lý . Mà chính ông lại là người bình thường hoá quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ trong những năm vừa qua . Chắc chắn rằng ông tha thứ cho kẻ thù nhưng vẫn chưa bao giờ quên tên họ. Đây là lý do mà ông luôn ủng hộ và ưu ái dành cho những người lính VNCH một chỗ khá đặc biệt trong trái tim ông . 
California 8/27/18

Thánh nữ Mô-ni-ca

Thánh nữ Mô-ni-ca

Lễ nhớ bắt buộc

Tiểu sử 
Thánh nữ sinh năm 331 tại Ta-gát, Châu Phi, trong một gia đình theo Ki-tô giáo. Lúc còn thanh xuân, thánh nữ đã kết hôn với anh Pa-tri-xi-ô và sinh được những người con, trong đó có thánh Âu-tinh. Khi Âu-tinh mất đức tin, thánh nữ đã dâng những dòng lệ tựa những lời cầu nguyện âm thầm lên Thiên Chúa. Khi thấy Âu-tinh trở lại, thánh nữ đã tràn ngập vui mừng. Người không còn gì để chờ đợi ở trần gian này nữa, Thiên Chúa đã gọi người về ở Ốt-ti-a, năm 387, khi người đang sửa soạn trở về Châu Phi, quê hương của người. Thánh nữ là tấm gương sáng chói cho những người làm mẹ : nuôi dưỡng lòng tin bằng lời cầu nguyện và chiếu toả ra bên ngoài bằng các nhân đức.

Thầy Bạch gởi

CS, SỰ NGUY HIỂM THƯỜNG TRỰC VỚI NHÂN DÂN

CS, SỰ NGUY HIỂM THƯỜNG TRỰC VỚI NHÂN DÂN

Ông A, người lương thiện làm ăn giỏi. Làm một thời gian ông tích cóp được một tài sản kha khá. Kế nhà có ông B là tay anh chị sống bằng nghề bảo kê – đâm thuê chém mướn. Một lần B chơi cá độ bóng đá với tay anh chị cỡ bự. Chẳng may, B thua độ, biết không thể quỵt, B mượn A 3 tỷ để trả nợ và hứa 12 tháng sau trả. Thời hạn đến, A sang nhà B đòi nhưng B không muốn trả.

Để quỵt 3 tỷ, B bàn kế sách ra tay tàn độc để làm cho A sợ. Khi A đến nhà, B cho đàn em lộng dao găm trong người, lúc A và B đang cãi cọ, bất ngờ tên đàn em dùng dao găm giấu trong người đâm vào lưng làm A ngã gục, máu chảy đầm đìa. Kết quả, A đi cấp cứu và không đòi được nợ. Tỉnh lại sau cơn hôn mê, A cảm thấy kinh hoàng và có phần chùn bước khi nghĩ đến việc đòi nợ.

Sau khi A xuất viện, một hàng xóm, kẻ nịnh tên B đã nói “Nguyên nhân của vụ ẩu đả mất trật tự là do ông A cả. Vì ông ta cố đòi nợ nên mới xảy ra cuộc bạo động này”.

Một số người khác thấy bất bình vì A bị chụp mũ nên ngắt lời tên nịnh rằng “Mầy ngu bỏ mẹ! Ông A đòi nợ là lẽ đương nhiên sao chụp mũ ông A gây ra bạo động? Kẻ gây bạo động là thằng B. Vì nó tính quỵt tiền người ta nên quyết ra tay tàn độc để A sợ mà không dám đòi nữa”.

Vâng, đấy là một mẫu chuyện ngụ ngôn về cách ứng xử của chính quyền CS và nhân dân. Nhân dân bị CS tước đoạt mất quyền làm người, đất nước bị CS lấy nhiều lợi thế trao tay giặc Tàu. Tất cả những thứ đó là tài sản nhân dân nên họ phải biểu tình đòi lại là điều tất nhiên. Ông A là hình ảnh nhân dân, ông B là hình ảnh chính quyền CS. Nhân dân biểu tình đòi quyền lợi cho mình là họ đòi những gì vốn là của họ. Những thứ đó đã được hiến định hẳn hoi. Nhà nước đã cố tình không trả những quyền đó về cho nhân dân. Nên họ đã nghĩ cách răn đe.

Họ dùng thủ đoạn gì để răn đe? Đó là chính quyền CS cho công an giả dạng dân biểu tình trà trộn để gây rối rồi dùng đó làm cớ đàn áp. Trò này của chính quyền, nói chính xác là lận dao găm trong tay áo rồi hạ sát nhân dân. Mục đích là cho dân tởn mà không đám đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình nữa. Hành động này của chính quyền y hệt như ông B cho đàn em lận dao găm hạ sát ông A vậy.

Xét về luật, biểu tình là hoàn toàn hợp hiến. Chính hiến pháp đã quy định thì những luật mâu thuẫn hiến pháp đều phải bị loại bỏ, vì hiến pháp là bộ luật cao nhất. Luật An Ninh Mạng đã vi hiến lẽ ra phải bị loại bỏ, nhưng ĐCS đã làm ngơ, đấy là hành động quỵt nợ của chính quyền trước sự đòi hỏi của nhân dân. Quyền hiến định dành cho dân bị chính quyền trơ tráo chối bỏ.

Xét về lý, thì nhân dân là người luôn muốn ôn hoà không ai muốn bạo động. Không ai muốn tay không mà lại đối đầu với dùi cui súng ống, trừ khi có mồi kích bạo loạn. Mồi kích đó là do chính quyền đã trà trộn vào dân gây ra. Như vậy, kích bạo động chính là lưỡi dao găm của chính quyền đã đâm sau lưng nhân dân. Chính công an giả dạng đã kích động nên mới xảy ra bạo loạn, chứ dân đâu có ngu mà tự nhiên bạo động để chính quyền có cớ đàn áp? Còn nữa, việc ra tay đàn áp cũng là do chính quyền chứ có phải là do nhân dân đâu? Kích loạn rồi đàn áp, nội ứng ngoại hợp phối hợp nhau rất nhịp nhàng.

Rõ ràng bạo loạn khi biểu tình là có nguyên nhân gốc rễ từ chính quyền hết. Tự tay mồi lửa đốt nhà để có cớ dập lửa. Đúng là CS cực thâm. Lẽ ra cần phải vạch mặt thủ đoạn bẩn thỉu của chính quyền thì những kẻ bưng bô chế độ lại đổ nguyên nhân bạo loạn là “do dân biểu tình”. Người dân thực hiện quyền hiến định mà còn đổ lỗi cho họ, thì kẻ này hoặc bán mình cho quỷ hoặc dốt nát.

Vậy nên, với chính quyền lưu manh, cố tình kích cho loạn rồi đàn áp như CS, thì đấy là một chính quyền vô cùng nguy hiểm. 90 triệu dân đang sống trong sự nguy hiểm thường trực. Phải giải quyết mối nguy, nếu dân tộc muốn trường tồn. Đó là trách nhiệm bảo tồn và phát triển đất nước mà các thế hệ đương thời này không được thoái thác.

‘Các lãnh đạo Việt Nam cần học tập TNS John McCain’

‘Các lãnh đạo Việt Nam cần học tập TNS John McCain’


Ông John McCain và ông Nguyễn Phú Trọng.
Ông John McCain và ông Nguyễn Phú Trọng.

Những người Việt Nam từng gặp Thượng Nghị sĩ John McCain chia sẻ với VOA về tình cảm trân trọng của họ dành cho nhà lãnh đạo Quốc hội Hoa Kỳ vừa qua đời, người để lại một di sản lớn trong mối quan hệ giữa hai nước cựu thù.

Tấm gương cho lãnh đạo Việt Nam

Bà Lê Thu Hà, một phụ nữ ở Hà Nội, có dịp gặp Thượng Nghị sĩ John McCain cách nay mười mấy năm, nói với VOA rằng ông là nhân cách đáng trân trọng mà các lãnh đạo Việt Nam cần học tập.

“Ngài thượng nghị sĩ mà tôi từng gặp tại thủ đô Hà Nội đã ra đi rồi. Tôi rất ấn tượng khi trong những cuộc tranh luận tại thượng nghị viện Mỹ, ông thúc bách chính phủ Mỹ hãy thiết lập mối quan hệ với Việt Nam và gạt bỏ những đau thương trong chiến tranh. Tôi rất ngưỡng mộ vì ông, một cựu tù binh tại Hỏa Lò Hà Nội, lại là người đi đầu trong việc gạt bỏ những đau thương này. Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam cần phải học ở ông John McCain. Những người cầm quyền, những vị lãnh đạo ở Hà Nội cần phải nhìn vào tính cách của ông John McCain mà học tập.”

Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam cần phải học ở ông John McCain. Những người cầm quyền, những vị lãnh đạo ở Hà Nội cần phải nhìn vào tính cách của ông John McCain mà học tập.
Bà Lê Thu Hà ở Hà Nội

Cựu nữ cử nhân khoa tiếng Anh ở Hà Nội vẫn còn nhớ lời của Thượng nghị sĩ Mỹ khi ông mong ước người Việt Nam hãy vượt trên các “khuôn khổ hạn hẹp” mà tiến xa hơn về phía trước:

“Ông muốn người Việt Nam dùng sức lực và tâm quyết của mình vượt lên trên các khuôn khổ hạn hẹp để phấn đấu đi lên bằng trí tuệ, học hành.”

Ủng hộ giới tranh đấu

Luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân, đã đôi lần gặp ông John McCain, chia sẻ rằng ngài thượng nghị sĩ Hoa Kỳ là một người đầy bao dung, quan tâm đến từng cá nhân cụ thể:

“Ông ấy là một người tuyệt vời. Ông John McCain không chỉ quan tâm đến những vấn đề lớn, tầm quốc gia, mà còn quan tâm đến những con người cụ thể, trao đổi cụ thể đối với chính phủ Việt Nam.

“Cá nhân tôi là một bằng chứng rất rõ ràng. Khi tôi bị bắt thì ông lên tiếng, và ông lên tiếng với từng điều khoản cụ thể với phía Việt Nam. Và cuối cùng là tôi được trả tự do.

“Có lần tôi đến thăm ông về thì tôi bị đánh. Tôi kể câu chuyện đó cho ông và ông bảo Việt Nam phải tiến hành một cách rõ ràng để sự việc đó không bị lặp lại. Tôi nghĩ ông John McCain quan tâm đến từng người một và đầy lòng nhân hậu, bao dung và có tầm nhìn chiến lược.”

Vào cuối tháng 5/2017, ông John McCain cùng các nhà lập pháp thuộc Ủy ban Quân vụ Thượng viện và Hạ viện Hoa Kỳ đã thăm Việt Nam nhằm tăng cường hợp tác an ninh quốc phòng, và đồng thời, khẳng định lập trường bênh vực nhân quyền.

Thượng nghị sĩ bang Azrizon đã nhiều lần đến thăm Hà Nội, nơi ông từng bị giam cầm từ năm 1967 đến 1973 trong chiến tranh Việt Nam.

Từ Đức, luật sư Nguyễn Văn Đài kể lại những lần thượng nghị sĩ Mỹ lên tiếng ủng hộ cho các nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam

“Vào năm 2007, khi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết thăm Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam có bắt một số người bất đồng chính kiến như tôi, luật sư Lê Quốc Quân, và một số người khác. Ông John McCain đã gây áp lực rất là mạnh lên chuyến thăm của ông Nguyễn Minh Triết, buộc nhà cầm quyền phải trả tự do cho ông Lê Quốc Quân, ông Nguyễn Vũ Bình. Sau này, các vụ đàn áp, bắt giữ các blogger, các nhà hoạt động, những người bất đồng chính kiến xảy ra ở Việt Nam thì lần nào ông John McCain cũng lên tiếng rất mạnh và kêu cầu Việt Nam trả tự do cho họ ngay lập tức.”

Từ trái sang, TNS Chris Coons, nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ, TNS John McCain, luật sư Lê Quốc Quân, và TNS John Barrasso tại Hà Nội. (Ảnh Facebook Vũ Quốc Ngữ)
Từ trái sang, TNS Chris Coons, nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ, TNS John McCain, luật sư Lê Quốc Quân, và TNS John Barrasso tại Hà Nội. (Ảnh Facebook Vũ Quốc Ngữ)

Lên tiếng trước Trung Quốc

Luật sư Lê Quốc Quân nhận định những đóng góp to lớn của ông John McCain trong việc tạo ra sự e dè từ phía Trung Quốc đối với Việt Nam.

“Tôi cho rằng ông John McCain có vai trò đặc biệt quan trọng trong việc đóng góp cho quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ, không chỉ là các nạn nhân của chiến tranh, nạn bách hại, mà còn đóng góp rất nhiều cho sự phát triển của Việt Nam nói chung. Đặc biệt đóng góp quan trọng nhất là nỗ lực của ông để Việt Nam có mối quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, mua sắm được một số trang thiết bị nhằm tự chủ tự cường trước sự xâm lấn của Trung Quốc. Chính ông đã tạo ra một cảm giác e dè nào đó từ phía Trung Quốc đối với Việt Nam.”

Chính ông đã tạo ra một cảm giác e dè nào đó từ phía Trung Quốc đối với Việt Nam.
Luật sư Lê Quốc Quân

Trong sự nghiệp hơn 30 năm làm nghị sĩ Mỹ, ông John McCain, người có lập trường rất cứng rắn với Bắc Kinh, đã nhiều lần gọi Trung Quốc là “kẻ bắt nạt.”

Ông John McCain ủng hộ mạnh mẽ chủ trương hải quân Mỹ tiến hành thường xuyên tuần tra tự do hàng hải, đặc biệt là chiến hạm Mỹ đi vào phạm vi 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo mà Bắc Kinh bồi đắp, cải tạo trái phép trên biển Đông, nơi có tranh chấp với Việt Nam.

Ông Nguyễn Văn Đài nhận định:

Tôi đánh giá rằng ông John McCain là một trong những người có sự quan tâm và lo lắng nhất đối với chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam.
Luật sư Nguyễn Văn Đài

“Tôi đánh giá rằng ông John McCain là một trong những người có sự quan tâm và lo lắng nhất đối với chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Việc ông ra đi là một sự mất mát to lớn không chỉ đối với gia đình ông, Quốc hội, nhân dân Hoa Kỳ, mà đó là sự mất mát một người bạn rất lớn đối với nhân dân Việt Nam, đặc biệt đối với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.”

Góc khuất Truyền thông

Đài truyền hình Việt Nam VTC dẫn lời nhà sử học Dương Trung Quốc cho biết ông John McCain chính là người tiên phong trong “ngoại giao cựu chiến binh,” góp phần thúc đẩy nhanh tiến trình bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ sau chiến tranh.

Các nhà quan sát nói truyền thông trong nước ca ngợi những công lao to lớn của Thượng nghị sĩ Mỹ trong mối quan hệ Việt – Mỹ, nhưng dường như không nhắc đến những năm tháng ông bị giam cầm và tra tấn tại nhà tù Hỏa Lò, Hà Nội.

Ông Lê Quốc Quân nói:

Những câu chuyện ngày xưa đối xử tệ đối với ông John McCain thì cũng không đưa lên báo chí được, ví dụ hồi ký của John McCain kể rất rõ là ông đã bị đánh liên tục, bị tra trấn, nhục mạ.
Luật sư Lê Quốc Quân

“Tôi nghĩ Hà Nội đã nghe theo lời của ông John McCain trong nhiều khía cạnh. Tuy nhiên, một chế độ độc tài có những vi phạm nhân quyền rõ ràng thì họ không thể đưa những ý kiến của ông John McCain về những vi phạm của mình.

“Những câu chuyện ngày xưa đối xử tệ đối với ông John McCain thì cũng không đưa lên báo chí được, ví dụ hồi ký của John McCain kể rất rõ là ông đã bị đánh liên tục, bị tra trấn, nhục mạ…. Nhưng sau đó họ đối xử tử tế, rất tốt, đó là lúc rất nhiều máy ảnh giương lên, phóng viên báo chí đến… đó là câu chuyện truyên truyền…”

TNS John McCain thăm nhà tù Hòa Lò năm 2009.
TNS John McCain thăm nhà tù Hòa Lò năm 2009.

Luật sư Trịnh Hữu Long viết trên Facebook hôm 27/8 rằng có ít nhất 3 điều mà chính quyền Việt Nam và và báo chí chính thống không muốn đề cập là: ông John McCain cáo buộc chính quyền Việt Nam tra tấn ông trong trại giam; bảo trợ cho một chương trình tị nạn cho người Việt Nam, trong đó cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà bị đi học tập cải tạo sau năm 1975 được đi định cư ở Mỹ; và việc ông thường xuyên gặp các nhà hoạt động dân chủ Việt Nam.

Tuy nhiên, Luật sư Quân cho biết chính quyền Việt Nam dường như hiểu được tấm lòng nhân ái và lòng yêu mến đất nước Việt Nam của ông McCain.

“Tôi nghĩ rằng chính quyền Việt Nam hiểu ông, và hiểu những đóng góp của ông cho đất nước, và ông có lòng nhân ái thực sự, và yêu mến đất nước Việt Nam.”

Hà Nội: Thêm 1 người dân chết khi đang bị công an tạm giữ

Hà Nội: Thêm 1 người dân chết khi đang bị công an tạm giữ

RFA
2018-08-27

Đám tang anh Hoàng Tuấn Long hôm 26/8/2018 ở Hà Nội

Đám tang anh Hoàng Tuấn Long hôm 26/8/2018 ở Hà Nội

 Courtesy FB NamAnh

Ông Hoàng Tuấn Long, sinh năm 1979, được thông báo là đã qua đời ở bệnh viện đa khoa Hà Đông hôm 24 tháng 8 năm 2018 sau khoảng 1 tuần lễ bị giam giữ. Người nhà nghi ngờ ông bị đánh chết trong trại tạm giam, trong khi đó công an phường Thổ Quan, quận Đống Đa cho biết ông Long cắn lưỡi tự tử.

Cuộc gọi bất ngờ thông báo cái chết

Theo thông tin từ gia đình, ông Long bị cảnh sát cơ động bắt giữ vào lúc rạng sáng ngày 18 tháng 8 mà không cho biết nguyên nhân vì sao. Ông Long được báo là bị tạm giam tại công an phường Thổ Quan, quận Đống Đa, thành phố Hà Nội.

Gia đình tôi rất là bàng hoàng và ngỡ ngàng vì thông tin này, không biết vì sao lại ra thế vì anh ấy rất khỏe mạnh, bình thường, không có dấu hiệu bệnh tật gì, không bao giờ bị bệnh gì. – Nguyễn Thị Hằng

Sau đó mẹ ông Long có đi thăm ông nhưng tình trạng lúc đó vẫn khỏe mạnh bình thường. Bà Nguyễn Thị Hằng, vợ của nạn nhân kể lại cho chúng tôi về cuộc gọi bất thường thông báo cái chết của chồng.

“Sau mấy hôm, ngày 24 tháng 8 năm 2018, vào lúc 7h55 phút có một số điện thoại lạ gọi đến cho mẹ chồng tôi thông báo là anh đã tử vong trong bệnh viện đa khoa Hà Đông.

Gia đình tôi rất là bàng hoàng và ngỡ ngàng vì thông tin này, không biết vì sao lại ra thế vì anh ấy rất khỏe mạnh, bình thường, không có dấu hiệu bệnh tật gì, không bao giờ bị bệnh gì.

Nghe xong cuộc gọi đó thì sau khoảng 30 phút gia đình tôi đã có mặt ở bệnh viện đa khoa Hà Đông.

Xuống đến đấy thì không được gặp anh ấy, mà hỏi thì họ nói anh ấy đã bị đưa xuống phòng lạnh rồi, ở trong nhà xác mà cũng không được gặp nữa.

Tôi có hỏi bác sĩ ở ca trực lúc đưa chồng tôi vào thì nói nạn nhân bị chảy máu tai, tắc nghẽn mạch máu (tụ máu) mà chết.

Lúc họ gọi cho mẹ chồng tôi thì chúng tôi có hỏi là vì sao chết thì họ nói là bị đau bụng đi cấp cứu nhưng không qua khỏi.

Đài Á Châu Tự Do có gọi cho số điện thoại đã thông báo cho mẹ ông Long về sự qua đời của người thân thì công an trực điện thoại xác nhận số điện thoại đúng là của Trại tạm giam số 1 công an thành phố Hà Nội, tức trại giam Hỏa Lò mới, nhưng phủ nhận về cuộc gọi như bà Hằng nói, và khẳng định không biết thông tin gì về ông Long.

Gãy 4 xương sườn nhưng công an bảo “cắn lưỡi”

Cũng theo thông tin từ bà Hằng, công an đề nghị khám nghiệm pháp y nhưng gia đình từ chối và mời bên pháp y Quân đội đến để giải phẫu tử thi ngay buổi chiều ngày 24 tháng 8. Bà Hằng thuật lại những bất thường bà nhận thấy được khi chứng kiến cảnh khám nghiệm pháp y:

Lúc khám nghiệm tử thi thì tôi có vào chứng kiến. Tôi thấy phía đằng sau đầu của anh ấy có một vết lõm rất là to, đến khi mổ ra thì xương sườn bị gãy 4 cái mà tim thì tụ một cục máu, mật sưng to, các nội tạng khác đều bị sưng”

Phía đằng sau đầu của anh ấy có một vết lõm rất là to, đến khi mổ ra thì xương sườn bị gãy 4 cái mà tim thì tụ một cục máu, mật sưng to, các nội tạng khác đều bị sưng – Nguyễn Thị Hằng

Tuy nhiên khi phóng viên Đài Á Châu Tự Do gọi cho công an phường Thổ Quan, quận Đống Đa vào chiều ngày 27 tháng 8 thì cán bộ công an trực điện thoại không nêu tên phủ nhận vụ việc công an đánh chết người và cho biết ông Long đã cắn lưỡi tự tử. Cán bộ công an phường Thổ Quan thể hiện sự bất ngờ trước thông tin nạn nhân qua đời vì bị công an đánh.

Long này thì bắt vì ma túy, anh em làm theo đúng quy trình và chuyển lên quận, rồi quận chuyển vào Hỏa Lò.

Anh ấy là tự tử, chứ thông tin trên Facebook là vớ vẩn.

Không phải là tin trên Facebook đâu, anh Long này là bị bắt thật,(vì) tàng trữ ma túy thật nhưng do anh ấy tự tử, cắn lưỡi sao đấy.

Tạm giữ đêm đấy và hôm sau chuyển lên, tôi rất là bất ngờ vì tôi đang ở công an phường Thổ Quan mà có thông tin đối tượng bị đánh gãy xương sườn.

Tuy nhiên đối tượng này được chăm sóc thoải mái, đối tượng này rất là ngoan, không chống đối. Anh em cho ăn uống đầy đủ, tôi cũng rất ngạc nhiên, nhưng mà dân mạng ấy mà”,

Trong cuộc gọi sau đó, bà Hằng cho biết không bao giờ nhìn thấy ông Long sử dụng ma túy và khi khám nghiệm tử thi lưỡi nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị tổn thương.

Bị phá rối khi đang khâm liệm nạn nhân

Lúc 18 giờ ngày 26 tháng 8, xác nạn nhân được thiêu tại đài Hóa thân Hoàn vũ, tro cốt đã được mang về để thờ cúng.

Vợ và con anh Hoàng Tuấn Long tại đám tang hôm 26/8/2018 ở Hà Nội
Vợ và con anh Hoàng Tuấn Long tại đám tang hôm 26/8/2018 ở Hà Nội Courtesy FB NamAnh

Tuy nhiên trước đó, khi tổ chức khâm liệm cho nạn nhân Hoàng Tuấn Long, nhiều người mặc thường phục đã bao vây và phá rối. Bà Hằng bức xúc kể lại.

Khi mà người chết người ta hay liệm vào quan tài thì chúng tôi có mời một thầy cúng tới, xem giờ đẹp để đưa anh vào áo quan cho tốt.

Lúc đó em con nhà dì ruột anh ấy cùng một số em khác bỏ máy điện thoại ra quay. Vì thấy anh ấy ra đi đột ngột và cũng muốn quay lại hình ảnh của anh ấy.

Sau đó tất cả những anh công an mặc thường phục không cho quay, giật máy quay không cho quay và làm ầm ĩ cả khu khâm liệm. Nói chung là làm lộn xộn hết cả lên.

Họ mặc thường phục rất nhiều và không có ai mặc sắc phục cả, họ bao vây cả khu vực chúng tôi làm đám tang cho anh ấy.

Ai đi đâu làm gì đều có 1 người đi theo để theo dõi xem làm gì”,

Ông Hoàng Tuấn Long sinh năm 1979, làm nghề kinh doanh quán ăn cùng gia đình ở phố Trúc Bạch, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.

Ông còn mẹ già, vợ và một người con trai năm nay mới lên 9 tuổi.

Ông Hoàng Tuấn Long được xem là nạn nhân thứ 2 qua đời sau khi làm việc với công an chỉ trong vòng một tháng.

Hôm 2 tháng 8, ông Hứa Hoàng Anh – một người từng tham gia các cuộc biểu tình chống Formosa, chống dự thảo Luật Đặc khu cũng qua đời tại nhà riêng với nhiều vết thương trên người sau khi làm việc với công an.

Tổ chức Ân xá Quốc tế sau đó ra tuyên bố thúc giục chính quyền Việt Nam mở cuộc điều tra độc lập liên quan cái chết của ông Hứa Hoàng Anh.

Bà Huỳnh Thị Hằng, vợ của nạn nhân Hứa Hoàng Anh, sau đó xác nhận về cái chết của chồng bà, tuy nhiên không cho biết nguyên nhân của cái chết và tiết lộ việc công an đang điều tra vụ việc.

Xem thêm:

Công an CSVN đánh chết người thứ 4 trong Tháng Tám 2018 (báo Nguoi-viet.com)

Cảnh báo tình hình bán đất + nước

Follow

Hung Lee
Cảnh báo tình hình bán đất + nước

1. Cảng Quy Nhơn:

Lại tiếp tục bán luôn cảng Quy Nhơn cho Tàu.

Cảng Quy Nhơn đã được bán cái rụp cho Tàu chỉ trong có 1-2 ngày, mà không có ai hay biết, mọi thông tin đều bị giấu hết, nên đừng có mơ tưởng là sẽ sáng tỏ. Vụ này là cấp bộ chánh trị bán, thì làm sao cấp dưới, thanh tra biết được, sao dám đụng vô. Vì vậy, mà có thể bán hết được cả cái cảng biển thiệt bự cho Tàu chỉ trong 1-2 ngày, nhanh còn hơn người dân mua cái nhà, miếng đất. Vì tôi có tin là làm thủ tục nhà đất phải mất cả tuần mới xong nếu có quen biết để lo lót, còn bán cái cảng chỉ trong 1-2 ngày thì nghĩa là cấp cao cố tình bán nước chứ còn gì nữa.

Bây giờ tiền trao cháo múc, cảng Quy Nhơn bị bán luôn cho Tàu rồi thì đừng hòng đòi lại. Tàu nắm được cảng Quy Nhơn thì lại nắm thêm một vị trí đắc địa, nhìn thẳng ra Biển Đông, cách đường hàng hải quốc tế chừng 100 hải lý. Nên Tàu có thể đổ quân từ đảo Hải Nam vô rất nhanh, và xây dựng thế gọng kềm để kiểm soát vùng biển và cả nước VN. Ngoài ra, còn dùng cảng này để đưa hàng Tàu qua VN, chở tài nguyên, khoáng sản của VN về Tàu, nên sẽ có lợi rất lớn về kinh tế và mở đường cho việc xây dựng con đường tơ lụa trên biển. Vì để xây được con đường này thì phải nắm hết các cảng biển, bờ biển vn trước tiên, rồi mới lần lần đi qua tới Ấn Độ Dương và vịnh Ba Tư, nên Tàu mới mua cảng Quy Nhơn này. Không chỉ cảng Quy Nhơn bị bán, mà cảng Hải Phòng cũng bị bán cho Tàu luôn rồi, để mà xây con đường tơ lụa trên biển, nên thực sự thì vn không còn sở hữu cảng nào nữa, mà toàn là của Tàu hết.

2. Vịnh Vũng Rô – Phú Yên

Lại tiếp tục bán nước cho Tàu ở tại Phú Yên.

Lần này thì bán luôn vịnh Vũng Rô ở Phú Yên cho Tàu, núp dưới chiêu bài là làm dự án lọc dầu và du lịch. Tập đoàn Gia Phú Singapore, là cty trá hình của Tàu đăng ký bên Singapore, đã bỏ ra 500 triệu USD để mua hết cả vùng vịnh Vũng Rô ở Phú Yên để xây dự án lọc dầu và resorts. Nghe tên là biết Tàu rồi, nên đây cũng là dự án trá hình của Tàu để mà thâu tóm đất đai vn thôi. 500 triệu USD đó là tiền mua cả khu đất mà thôi, chứ không phải tự dưng mà Tàu tử tế, cho vn 500 triệu USD đâu. Coi như cả vịnh Vũng Rô đã lọt vô tay Tàu một cách hợp pháp, có giấy tờ đàng hoàng, quan trọng nhất là khỏi cần tốn 1 viên đạn.

Vũng Rô có lợi thế quan trọng nhất là vừa có cảng nước sâu, cho bất kỳ tàu lớn dân sự và quân sự vô được, và vừa có vị trí nhìn thẳng ra Biển Đông, cách đường hàng hải quốc tế chừng 100 hải lý mà thôi, rất gần với Trường Sa và Hoàng Sa. Nên Tàu nắm được vịnh Vũng Rô, thì vừa có thể đưa quân, đưa chiến hạm, tàu ngầm vô được, vừa có thể kiểm soát Biển Đông, vừa có thể tạo thế gọng kềm với Trường Sa và Hoàng Sa, để bóp chết cả vùng biển và nội địa vn. Ngoài ra, vùng này có bờ biển dài, cát trắng nên có thể xây resorts để làm du lịch. Và còn có thể mở nhà máy lọc dầu, chứa dầu từ mỏ Cá Voi Xanh. Nếu vịnh Vũng Rô đã bán cho Tàu, thì mỏ khí đốt cá voi xanh và các mỏ dầu khí ngoài miền Trung cũng đã bán luôn cho Tàu, chứ Tàu đâu dại mà chi tiền xây nhà máy lọc dầu mà không mua mỏ dầu, không có dầu thô thì lấy gì lọc, rồi nhà máy xây xong để không đó hay sao. Các vùng đắc địa ven biển vn đã bị Tàu mua hết, đặc biệt ở miền Bắc và miền Trung, nên vn có thể bị Tàu nuốt luôn vào năm 2018 này, chứ khỏi cần chờ tới năm 2020.

3. Hòn La, Quảng Bình

Trở lại với vụ bán vịnh Hòn La cho Tàu.

Vịnh Hòn La nằm ngay Quảng Bình, đúng ngay cái yết hầu, ngay trung điẻm của vn, kế bên Đèo Ngang. Nên Tàu nắm được vùng này là coi như cắt đôi được vn, và nắm được vị trí đắc địa nhìn ra Biển Đông, Hoàng Sa, đảo Hải Nam, Vịnh Bắc Bộ. Từ đảo Hải Nam đưa quân vô cũng gần, mà từ Hòn La đưa quân ra cũng gần luôn, nên rất tiện lợi để tạo gọng kềm quân sự để bóp chết vịnh Bắc Bộ và cả vùng Biển Đông. Từ chỗ này mà lắp thêm dàn radar, hỏa tiễn, xây thêm phi trường, thì Tàu lại có thêm 1 căn cứ đắc địa để kiểm soát cả vùng biển Đông và cả miền trung vn.

Nhìn trên bản đồ thì cả vùng này có bờ biển rất dài, có vịnh, có cảng nước sâu và có miếng đất đâm thẳng ra biển. Nên ngoài việc xây cảng quân sự, thì có thể xây resorts, xây khu công nghiệp để làm kinh tế. Nên Tàu mới chọn ngay chỗ này để mua đứt, chứ đâu dại mà chui vô các vùng khỉ ho cò gáy để mua, xong rồi cho lấn biển để xây dựng ra thêm. Hiện tại thì Tàu đang cho đổ tới 2.5 triệu m3 cát đất xuống vịnh Hòn La để mà lấn biển, mở rộng khu vực này ra để làm khu tự trị, nên vn lại mất thêm 1 miếng đất ven biển.

Tôi biết là Tàu đã mua sạch hết những vị trí đắc địa dọc bờ biển VN từ Quảng Ninh tới Kiên Giang rồi, và đang ào ạt cho xây dựng công khai, khỏi cần giấu diếm, vì ngày sát nhập đã cận kề, phải lật bài thôi, hé mở từ từ cho dân quen dần, tới khi sát nhập thì khỏi loạn lên.

4. Đất vàng – Thành phố HCM

Lại tiếp tục bán nước cho Tàu.

Lần này bán thêm 8.000m2 đất quận 1 cho Tàu, để xây building cao 49 tầng. Chủ đầu tư là người Tàu chánh gốc chứ khỏi cần dùng người vn đứng tên dùm, làm bình phong như trước nữa, vì ngày sát nhập cận kề rồi, phải lật bài thôi, cho dân vn quen dân. Nói là dân Hong Kong để gạt dân thôi, vì Hong Kong, Macau, Đài Loan giờ toàn là Tàu đại lục, chứ dân chánh gốc thì người ta di cư qua Mỹ hết rồi. Từ năm 1996-1998 thì dân HK, Macau chánh gốc đã đi di tản hết rồi, người qua Anh, kẻ qua Mỹ nhiều lắm, nên giờ chỉ còn lại dân rác và Tàu đại lục thôi.

Tôi hỏi ra thì đây là chỗ Cống Quỳnh, ngay trung tâm quận 1, gần bệnh viện Từ Dũ, chứ không đâu xa, bà con đi qua là thấy liền, chứ không giấu diếm gì nữa. Bây giờ đã bán nước công khai, ngay trung tâm Sài Gòn, khỏi thèm che giấu gì nữa, vì ngày sát nhập đã cận kề, phải làm từ từ cho dân quen dần, tới lúc sát nhập thì khỏi loạn. Mua được 8.000m2 đất trung tâm quận 1, và còn xây lên được building 49 tầng mà không ai dám làm gì, thì chỉ có Tàu mà thôi, chứ dân thường thì không bao giờ làm được. Tôi được biết là dân vn, kể cả việt kiều xin giấy phép xây dựng cái nhà cấp 4 hoặc mở quán cóc ở quận 1, cũng vô cùng vất vả, bị hành lên hành xuống nhiều lần, đút lót nhiều cửa mới xong, nên chỉ có Tàu mới có thể ngang nhiên mua tới 8.000m2 đất để xây building thôi.

Sài Gòn, Đồng Nai, Bình Dương, Tây Ninh, Long An hiện nay đã lọt vô tay Tàu hết rồi, đã xây cả chục khu phố Tàu, nên miền Nam VN thực sự đã mất, chứ khỏi cần chờ tới 2020. Dân miền Nam chỉ chờ bị đánh tư sản, cướp nhà, diệt chủng mà thôi.

Link:
https://www.facebook.com/sin.cara.56232938
https://nld.com.vn/…/thuong-vu-ban-cang-quy-nhon-bao-gio-mo…
https://kinhdoanh.vnexpress.net/…/tap-doan-singapore-muon-c…
http://cafef.vn/mot-dai-gia-dia-oc-tu-hong-kong-thau-tom-ho

Tổng hợp từ Fb Hardy John

No automatic alt text available.
No automatic alt text available.
Image may contain: outdoor and water
No automatic alt text available.

John McCain và 3 điều Việt Nam không bao giờ muốn nói tới

Luật Khoa

Trịnh Hữu Long

27-8-2018

Hơn bất kỳ ai khác trên chính trường Mỹ hiện nay, John McCain có một mối quan hệ đặc biệt với Việt Nam.

Ông được chính quyền Việt Nam coi như một người bạn lớn, người có công thúc đẩy quá trình bình thường hoá quan hệ Việt – Mỹ, là cầu nối giữa hai đất nước. Việc ông từng là “giặc lái Mỹ” bị bắt sống và bị giam giữ như một tù nhân chiến tranh từ năm 1967 đến năm 1973 cũng là một chi tiết thường xuyên xuất hiện trên báo chí chính thống.

Tuy nhiên, có ít nhất ba điều chính quyền và báo chí chính thống nước ta sẽ không muốn nói tới.

1. John McCain cáo buộc chính quyền Việt Nam tra tấn ông trong trại giam

Trong hồi ký của mình, John McCain mô tả chi tiết quá trình ông bị bắt giữ và tra tấn như thế nào ở Hà Nội trong 5 năm rưỡi ở nhà tù Hoả Lò, Hà Nội. Thời gian thực tế ông bị tra tấn nằm trong khoảng hai năm đầu tiên.

Khi được người dân Hà Nội vớt lên từ hồ Trúc Bạch, hai tay và một chân của ông đã bị gãy hoặc chấn thương nặng. Cán bộ giam giữ không cho ông chạy chữa trong nhiều ngày do ông kiên quyết từ chối hợp tác. “Ông sẽ không được điều trị y tế cho đến khi ông chịu nói”, một cán bộ nhắc đi nhắc lại với ông.

John McCain chỉ được đi điều trị sau khi một cán bộ cho biết: “Bố ông là một tướng to, giờ chúng tôi sẽ đưa ông đi bệnh viện”.

Có những giai đoạn, suốt bốn ngày liền, ông bị cán bộ đánh đập mỗi hai hay ba giờ, khiến tay trái của ông và xương sườn bị gãy.

“Họ muốn tôi xin lỗi vì những tội ác tôi đã gây ra với người dân Bắc Việt và rằng tôi biết ơn họ đã điều trị cho tôi”, McCain viết.

Ông sau cùng quyết định viết tuyên bố nhận tội.

“Tôi cảm thấy thật kinh khủng về điều đó. Tôi tự nói với bản thân rằng, ‘Chúa ơi, tôi thực sự không có lựa chọn nào’. Tôi đã học được một điều mà tất cả chúng tôi đều học được ở đó: Ai cũng có một ngưỡng chịu đựng của mình. Tôi đã chạm tới cái ngưỡng của tôi”.

Trường hợp của John McCain có thể được coi là một ví dụ cho thấy, khi bị tra tấn đến một mức độ nào đó, con người sẵn sàng nhận những tội mà họ cho rằng họ không hề phạm phải.

Sau khi nhận tội, McCain day dứt vì ý nghĩ cho rằng mình đã phản bội nước Mỹ. Ông tự tử không thành do cán bộ quản giáo phát hiện và chạy chữa kịp thời.

Chính quyền Việt Nam chưa bao giờ thừa nhận họ tra tấn John McCain. Cho đến nay, tất cả những gì người ta biết là qua lời kể của ông. Điều đáng nói là những lời kể này chưa bao giờ xuất hiện trên báo chí Việt Nam và quan chức Việt Nam cũng chưa bao giờ bị báo chí chất vấn về nghi án tra tấn tù binh này.

2. John McCain bảo trợ cho một chương trình tị nạn cho người Việt Nam

Cái tên John McCain gắn liền với một đạo luật quan trọng đối với cộng đồng người Việt Nam ở Mỹ: McCain Amendment.

Đạo luật này cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà bị đi học tập cải tạo sau năm 1975 được đi định cư ở Mỹ.

Để hiểu rõ đạo luật này ta cần quay về với một chương trình tái định cư nổi tiếng có tên “Ra đi có trật tự” (Orderly Departure Program), một chương trình quốc tế do Cao uỷ Liên Hiệp Quốc về Người tị nạn điều phối, ra đời năm 1979 và kéo dài tới năm 1997. Đây là một phản ứng của cộng đồng quốc tế trước làn sóng vượt biên ồ ạt của người Việt Nam sau năm 1975 nhằm trốn tránh sự đàn áp của “bên thắng cuộc”. Chương trình này đã đưa hơn 600 nghìn người Việt Nam đi định cư ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có đến hơn 450 nghìn người tới Mỹ.

Theo chương trình ODP, con cái chưa kết hôn của các cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà đã từng bị đi học tập cải tạo đều được đi định cư Mỹ theo diện tị nạn phụ thuộc. Điều kiện là họ phải được cha mẹ đã đi tị nạn bảo lãnh hoặc đi cùng cha mẹ là người tị nạn. Tuy nhiên, kể từ tháng 4/1995, Bộ Ngoại giao Mỹ thay đổi chính sách và từ chối đơn của những người thuộc diện này.

Năm 1997, John McCain đã đề xuất một dự luật phục hồi quy chế tị nạn phụ thuộc cho những người thuộc diện này mà đã trên 21 tuổi và chưa kết hôn tại thời điểm hồ sơ tị nạn của cha mẹ họ được chấp thuận. Dự luật này được Quốc hội Mỹ thông qua và được Tổng thống Bill Clinton ký ban hành ngày 1/5/1998, có hiệu lực đến 30/9/1999. Nó tiếp tục được Tổng thống kế nhiệm George W. Bush gia hạn hiệu lực từ 30/5/2002 đến 30/9/2003.

McCain Amendement đã là cánh cửa mở ra vào lúc con cái của nhiều cựu sĩ quan Việt Nam Cộng hoà đã hết hy vọng được đi định cư ở Mỹ.

Bản chất của đạo luật này, cũng như các chương trình tái định cư cho người tị nạn Việt Nam nói chung, là mở ra một lối thoát cho những người bị chính quyền Việt Nam trả thù sau khi chiến tranh kết thúc năm 1975. Hoạt động trả thù đó diễn ra dưới nhiều hình thức: đưa đi học tập cải tạo (một hình thức giam giữ không có án) trong nhiều năm, tịch thu tài sản, đưa đi các vùng kinh tế mới, phân biệt đối xử một cách có hệ thống, v.v. Kết quả là hàng triệu người đã vượt biên ra đi, hàng trăm nghìn đã chết trên biển trong hai mươi năm sau chiến tranh.

Những điều này, dĩ nhiên, cũng không có cơ hội xuất hiện trên mặt báo chính thống Việt Nam.

3. John McCain thường xuyên gặp các nhà hoạt động dân chủ Việt Nam

Năm 1985, John McCain trở lại Việt Nam lần đầu tiên sau khi được trả tự do. Lúc này, ông đang là dân biểu của Hạ viện Hoa Kỳ.

Kể từ đó, ông là vị khách thường xuyên của Việt Nam. Các chuyến thăm của ông bao gồm nhiều cuộc tiếp xúc với chính giới, cộng đồng doanh nghiệp, và… các nhà hoạt động dân chủ.

Là một người nhiệt thành ủng hộ các giá trị tự do, McCain luôn có thái độ cứng rắn với các chế độ độc tài. Đối với Việt Nam, thái độ cứng rắn đó của ông không thường xuyên được thể hiện rõ bằng lời nói, mà bằng các cuộc gặp gỡ với giới bất đồng chính kiến, vốn luôn nằm trong tầm ngắm của chính quyền.

Các cuộc gặp gỡ này không được nhắc đến trên báo chí chính thống Việt Nam như các hoạt động khác của ông. Thường diễn ra ở Đại sứ quán, Lãnh sự quán Mỹ hoặc một khách sạn nào đó, ông lắng nghe các nhà hoạt động nói về tình hình nhân quyền Việt Nam và những gì mà họ muốn ông giúp.

Nhân ngày John McCain qua đời, luật sư Lê Quốc Quân, một nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng, viết trên Facebook: “Lần cuối gặp ông là năm tháng 6 năm ngoái (2017) khi ông sang Việt Nam. Lần này tôi quyết định đến gặp ông dù được chính quyền khuyến cáo là không được gặp. Tuy nhiên, tôi đã để lại một tin nhắn cho các nhân viên an ninh rằng: ‘Ông ấy là một người bạn trung nghĩa, của tôi và của Việt nam, dù các ông có ngăn cản thì tôi vẫn cứ đi’”.

Chính McCain là người đã ký vào thư gửi Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết đề nghị trả tự do cho luật sư Lê Quốc Quân khi ông bị bắt giữ vào năm 2007. Luật sư Quân được trả tự do sau vài tháng giam giữ mà không có bản án nào.

Danh sách những người mà John McCain gặp gỡ còn có nhà báo Phạm Đoan Trang, luật sư Nguyễn Văn Đài, các nhà hoạt động Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Chí Tuyến, Vũ Quốc Ngữ, và nhiều người khác.

Chính quyền Việt Nam có mọi lý do để không hài lòng về những cuộc gặp gỡ này và không cho phép báo chí chính thống nhắc tới.

Với tất cả những điều cấm kị đó, người Việt Nam không có được một bức tranh đầy đủ hơn về mối quan hệ đặc biệt giữa đất nước mình với John McCain.