Chính quyền ‘thúc thủ’ với ‘rác ma’ tràn ngập biển Phan Thiết

Chính quyền ‘thúc thủ’ với ‘rác ma’ tràn ngập biển Phan Thiết

Người dân tham gia dọn rác trên bờ biển tại một khu du lịch ở thanh phố Phan Thiết. (Hình: Lao Động)

BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Chính quyền thành phố Phan Thiết đang đau đầu giải quyết tình trạng rác thải từ biển tấp vào bờ ngày một nhiều.

Nói với báo Lao Động ngày 19 Tháng Tám, ông Đỗ Ngọc Điệp, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Phan Thiết, cho biết, hiện tại vô số rác thải gồm chai nhựa, rong rêu, dây thừng, dây nhựa… từ nhiều bãi biển thuộc các phường Mũi Né, Hàm Tiến, Tiến Thành, Phú Hài,… tràn vô, nằm ngập ngụa bờ biển, gây nên hình ảnh hết sức phản cảm, làm xấu mỹ quan bờ biển vốn rất đẹp.

Hiện tượng “rác quốc tế” trôi dạt trên biển, rồi tấp vào bờ biển Bình Thuận đã gây không ít phiền toái cho du khách lẫn người dân. Với các doanh nghiệp kinh doanh khu du lịch ven biển, càng là một thảm họa. Nhiều khu du lịch dọc vịnh Mũi Né rất khổ sở với lượng rác khổng lồ tấp vào bờ.

Hứng chịu nhiều nhất là các khu du lịch ở khu vực Bãi Sau, khu Bờ Kè, phường Mũi Né đến bãi biển Rạng của phường Hàm Tiến. Du khách ngoại quốc liên tục gửi thư phàn nàn về vệ sinh môi trường.

Ông Nguyễn Văn Thành, nhân viên khu du lịch Hoàng Ngọc, cho biết: “Gần đây, một số khu du lịch (resort) đã bị du khách hủy tour, vì bãi tắm có quá nhiều rác.”

“Điều đáng nói, rác này không phải do trong bờ, mà là ‘rác ma,’ ‘rác quốc tế’ từ biển tấp vào mới khổ chứ. Mỗi sáng, hàng chục nhân viên nai lưng ra hốt rác sạch sẽ, nhưng chỉ sau một ngày đêm, rác không biết từ đâu lại tấp vào,” ông Thành cho biết.

Có người giải thích, có thể rác thải từ phía vùng biển quốc tế, từ các đảo của Philippines, từ các tàu biển qua lại trên biển Đông và cũng có thể từ các tỉnh miệt trên… Nhưng khi rác đã trôi lềnh bềnh trên biển thì… vô chủ, chỉ biết gọi là “rác quốc tế,” “rác ma,”… chúng tấp vô đâu, thì nơi ấy gánh chịu.

Ông Điệp thừa nhận: “Chúng tôi rất vất vả với chuyện xử lý rác dọc biển. Chính quyền các cấp ở Bình Thuận đã tổ chức ra quân dọn dẹp vào các đợt cao điểm. Tuy nhiên, do lượng rác tấp vào rất lớn, nên không thể nào dọn hết.”

“Phải có phương án lập tổ hợp thu gom, thu dọn rác hàng ngày. Đặc biệt nữa là phải ngăn chặn từ xa, phải đánh bắt, vớt nó ngoài biển thì mới ngăn ngừa được tình trạng rác trôi dạt vào bờ như hiện nay. Và việc này phải nhờ các cấp ngành của tỉnh và đặc biệt là các cơ sở kinh doanh dịch vụ du lịch hưởng lợi trên mặt biển cũng phải tham gia, chung tay góp sức cùng địa phương mới thực hiện được,” ông Điệp tuyệt vọng nói. (Tr.N)

TQ chạy ‘hết công suất’ để in tiền cho nước ngoài

TQ chạy ‘hết công suất’ để in tiền cho nước ngoài

Trung Quốc, tiền tệ
Bản quyền hình ảnh      GETTY IMAGES

Trung Quốc gần đây giành được nhiều hợp đồng in tiền giấy cho nhiều nước trong bối cảnh đang tìm cách bành trướng ảnh hưởng trên toàn cầu.

Nhu cầu thuê Trung Quốc in tiền phần lớn đến từ các nước tham gia sáng kiến Vành đai Con đường.

Tổng Công ty In và Đúc tiền Trung Quốc khẳng định các nhà máy đã hoạt động gần hết công suất để đáp ứng đủ quota từ năm ngoái của chính phủ, theo Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng.

Công ty này, do chính phủ Trung Quốc làm chủ, có trụ sở chính tại Bắc Kinh, tự mô tả là một công ty in tiền lớn nhất thế giới, với hơn 18.000 nhân viên, 10 nhà máy in tiền giấy và tiền xu được bảo vệ nghiêm ngặt.

Ngược lại, đối tác của nó tại Mỹ, Bộ Khắc và in ấn Hoa Kỳ, chỉ mướn 1/10 mười nhân viên tại hai nhà máy tiền tệ; công ty in tiền số hai trên thế giới, công ty De La Rue của Anh, có hơn 3.100 nhân viên vào cuối năm ngoái.

Theo Liu Guisheng, giám đốc Tổng Công ty In và Đúc tiền Trung Quốc, nước này gần đây mới bắt đầu in ngoại tệ.

Năm 2013, Trung Quốc tung ra sáng kiến Vành đai Con đường, với sự tham gia của 60 nước từ châu Á, châu Âu đến châu Phi, mục tiêu để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, với các dự án xây dựng hạ tầng và đầu tư ở quy mô lớn.

Hai năm sau đó, Trung Quốc bắt đầu in tiền giấy, đồng 100 rupee cho Nepal.

Từ đó đến nay, Trung Quốc đã nhận được thêm nhiều đơn hàng in tiền từ các nước như Thái Lan, Bangladesh, Sri Lanka, Malaysia, Ấn Độ, Brazil, và Ba Lan.

Nhưng đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng. Số lượng thực tế các nước có hợp đồng in tiền với Trung Quốc phải lớn hơn rất nhiều, theo một nguồn tin trong ngành công nghiệp này.

‘Chạy hết công suất’

Tại Trung Quốc, sự phát triển của thanh toán di động trong những năm gần đây đã làm giảm đáng kể nhu cầu tiền giấy, khiến nhiều nhà máy in tiền thiếu việc.

Nhưng đến năm ngoái thì sự ế ẩm này chấm dứt.

Nhà máy giấy lớn nhất của Trung Quốc ở tỉnh Hà Bắc đột ngột nhận được “những đơn đặt hàng lớn”, khiến “phải chạy hết công suất suốt nhiều tháng nay”, theo lời một nhân viên.

Một nhà máy in tiền khác ở Côn Sơn, tỉnh Giang Tô, cũng ở tình trạng tương tự. Năm ngoái tình hình rất tồi tệ vì không có việc gì làm.

Một nhân viên cho hay “họ đã không có lựa chọn nào khác ngoài việc in giấy chứng nhận kết hôn và giấy phép lái xe để giữ dây chuyền sản xuất không bị rỉ sét. Nhưng năm nay thì công việc chất đống”.

Hầu hết tiền giấy mà các nhà máy sản xuất không phải là đồng nhân dân tệ, người này nói.

“Quy trình in tiền rất khác nhau. Do tiền tệ giữa các quốc gia khác nhau và mỗi khách hàng có yêu cầu của riêng mình.”

Trung Quốc, tiền tệ
Bản quyền hình ảnh TEH ENG KOON

Chính phủ một số nước đã yêu cầu Bắc Kinh không tiết lộ thương vụ làm ăn giữa họ vì lo ngại vấn đề an ninh quốc gia và sợ nổ ra các cuộc tranh luận ‘không cần thiết’ trong nước.

Hu Xingdou, một giáo sư kinh tế tại Viện Công nghệ Bắc Kinh, nói rằng các nước này phải có sự tin tưởng đáng kể đối với chính phủ Trung Quốc để cho phép Bắc Kinh in tiền cho mình.

“Khi Trung Quốc trở nên lớn hơn và mạnh mẽ hơn, nó sẽ thách thức hệ thống giá trị do phương Tây thiết lập. In tiền cho các nước khác là một bước quan trọng,” ông nói.

“Tiền tệ là một biểu tượng chủ quyền của một quốc gia. Việc này giúp xây dựng niềm tin và thậm chí cả liên minh tiền tệ. “

Bắc Kinh coi việc in ngoại tệ này cũng quan trọng như chương trình bom nguyên tử đối với an ninh quốc gia trong bối cảnh lo sợ kẻ thù có thể sử dụng tiền giả để phá vỡ nền kinh tế.

Vì sao phải thuê in tiền?

Thị trường in tiền quốc tế do châu Âu thống lĩnh trong suốt một thế kỷ. Chính phủ một số nước thuê nhiều công ty khác nhau để in tiền.

Ví dụ như công ty De La Rue, có khách hàng từ 140 nước.

Giesecke & Devrient của Đức, có khách hàng từ 60 nước. Và Crane Currency, có trụ sở ở Mỹ, đã có lịch sử hơn 200 năm trong ngành thương mại này.

Các nhà máy in tiền hiện đại cực kỳ tinh vi, vận hành tốn kém và sử dụng công nghệ vượt ra ngoài phạm vi hoạt động kinh doanh thông thường để giảm nguy cơ sao chép.

Quá trình sản xuất tiền giấy liên quan đến việc biến các sợi bông và lanh mịn thành bột giấy, sau đó làm thành giấy có chất lượng cao với tem chống hàng giả.

Các tính năng bảo mật như chuỗi nhúng, băng kim loại và mực in đổi màu yêu cầu phí đáng kể để xin giấy phép; nhiều quốc gia không có khả năng in tất cả tiền giấy mà họ cần.

Không quân Trung Quốc đang luyện tập để tấn công vào các mục tiêu của Hoa Kỳ

2018-08-19

Chiến đấu cơ Su-35, Su-35 bay cùng máy bay ném bom H-6K trong một cuộc tập trận của Trung Quốc.

Chiến đấu cơ Su-35, Su-35 bay cùng máy bay ném bom H-6K trong một cuộc tập trận của Trung Quốc.

Reuters

Không quân Trung Quốc đang mở rộng vùng hoạt động của máy bay ném bom, tích luỹ kinh nghiệm và có thể đang luyện tập để nhắm vào các mục tiêu của Hoa Kỳ và đồng minh.

Một báo cáo hàng năm của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ gửi cho Quốc hội hôm 16/8 đã đưa ra nhận định như vậy.

Theo báo cáo, “trong vòng 3 năm qua, quân đội Trung Quốc đã nhanh chóng mở rộng phạm vi hoạt động của máy bay ném bom trên mặt nước, tích luỹ kinh nghiệm ở những vùng biển có tầm quan trọng và có thể đang luyện tập để tấn công nhắm vào các mục tiêu của Hoa Kỳ và đồng minh”.

Báo cáo của Bộ Quốc phòng Mỹ đề cập đến máy bay ném bom H-6K được Trung Quốc đưa vào hoạt động từ năm 2013 và có gắn tên lửa hành trình khiến cho loại máy bay này có khả năng nhắm bắn đến những mục tiêu xa như Australia và đảo Guam.

Máy bay H-6K cũng đã được Trung Quốc cho triển khai trong các cuộc tập trận gần Đài Loan thời gian qua.

Hồi tháng 5 vừa qua, Trung Quốc cũng cho biết nước này đã cho triển khai máy bay H-6K ra khu vực Biển Đông. Theo đánh giá của các chuyên gia quốc tế, máy bay H-6K đã hạ và cất cánh từ đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp với Việt Nam.

Bộ Quốc phòng Trung Quốc hôm 17/8 lên tiếng phản đối báo cáo mới của Lầu Năm Góc, gọi đây là một phỏng đoán thuần tuý.

Tuyên bố của Bộ Quốc phòng Trung Quốc viết “Trung Quốc đang trên đường phát triển hoà bình và theo đuổi một chiến lược phòng vệ quốc gia, và luôn là một bên đóng góp vào hoà bình, bảo vệ trật tự toàn cầu”. Bộ Quốc phòng Trung Quốc cũng khẳng định “việc hiện đại hoá quân đội Trung Quốc là để bảo vệ chủ quyền quốc gia, an ninh và các lợi ích phát triển, cũng như hoà bình, ổn định và thịnh vượng của thế giới”.

TỰ HOẠI

Đỗ Ngà
TỰ HOẠI

Mỗi ngày 315 người chết vì ung thư, Việt Nam thuộc trong top 2 của thế giới về căn bệnh này. Nguyên nhân thì chỉ có từ 5-10% là do duy truyền, còn lại từ 90-95% là do môi trường. Như vậy, nguyên nhân duy truyền thì nước nào cũng có, nhưng ung thư do môi trường làm điểm khác biệt. Việt nam có tỷ lệ ung thứ cao là bởi môi trường.

Môi trường có thể do tự cá nhân mỗi con người tự mang lại cho mình và cũng do xã hội mang lại cho họ. Ví dụ như hút thuốc lá là con người tự chuốc lấy mà thôi, nhưng cũng có sự tiếp tay của chính quyền khi đánh thuế thuốc lá quá thấp, chỉ cần 1 đô la thì có gói thuốc ngon, rất rẻ. Còn vấn đề ô nhiễm môi trường do cộng đồng vô ý thức và do chính sách bao che những doanh nghiệp ô nhiễm thì ở Việt Nam là một tai họa cho đất nước.

Thứ nhất, người dân thờ ơ là một nguyên nhân khiến họ hại nhau. Để kiếm lời, ông A bán rau bẩn cho mọi người chừa rau sạch lại cho mình, ông ta nghĩ thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Tương tự vậy, ông B nuôi lợn, bán lợn bẩn cho mọi người còn lợn sạch mình ăn, cũng tư tưởng thiên hạ sống chết mặc bay tiền tao bỏ túi. Anh C bán bún miến cũng vậy, chị D bán cà phê cũng thế. Người ta thoát thực phẩm bẩn do mình làm ra nhưng luôn bị bủa vậy bởi thực phẩm bẩn của kẻ khác. Từ đó nó hình thành một xã hội với một mạng lưới đầu độc chéo, ai cũng sẽ không thoát khỏi thực phẩm bẩn. Chính sự thờ ơ, sống chết mặc bay đã đưa đến hậu quả, xã hội rệu rã vì con người tự hại nhau. Cái khôn lõi của người Việt đã đưa đến đại họa tự diệt. Đấy là cái u mê của một dân tộc khi những cái khôn lõi được cho là ‘khôn ngoan’ trong xã hội. Để thoát, phải quan tâm đến cộng đồng hơn, đừng thờ ơ nữa.

Thứ nhì, lãnh đạo cao cấp tàn ác bất nhân, quan chức địa phương cũng bất nhân và tàn ác cũng là nguyên nhân tiếp tay cho việc tuồng chất cấm, chất độc trôi nổi vào Việt Nam. Thứ trưởng Bộ Y Tế thì ký cho nhập 9140 tấn chất cấm Salbutanol vào mà con vô trách nhiệm bảo rằng ‘không biết đó là chất cấm’. Quan chức địa phương đã làm gì với trách nhiệm cua minh khi để hoá chất chui trót lọt vào Việt Nam và ra chợ công khai bán buôn? Mua một can hoá chất hương cà phê dễ ợt, len chợ Kim Biên có ngay. Mua chất tẩy trắng lòng bo, tẩy bún miến cũng dễ ợt, lên chợ Kim Biên. Tất cả đều được bày bán công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Nói cho cùng, quan chức từ trên xuống dưới thì cũng sống chết mặc bay, tiền tao bỏ túi rồi đem những đồng tiền tanh hôi ấy ra nước ngoài để lót ổ cho gia đình.

Thứ 3, tập thể ĐCS cũng tiếp tay cho cho vấn đề ô nhiễm. Dưới con mắt của Đảng thì toàn dân có thế nào họ chẳng quan tâm, chỉ có quyền lợi đảng là trên hết. Những “chủ trương lớn của Đảng” đã và đang thực hiện, đều là những dự án nguy hiểm đến môi trường. Bauxit Tây Nguyên, Formosa, các nhà máy nhiệt điện ở Vĩnh Tân – Bình Thuạn, nhà máy giấy Lee & Man vvv… Điều đáng nói là mọi sự phản ứng của dân, ĐCS chọn phương pháp đè bẹp phản kháng chứ không sửa chính sách sai lầm. Đó là một điều vô cùng nguy hiểm cho đất nước. Đảng đã sai con ngoan cố, mà hiện giờ dân thì hoàn toàn bất lực.

Nhìn toàn cảnh xã hội cho ta thấy gì? Từ ĐCS quyết ép cho đất nước chịu ô nhiễm từ những “chủ trương lớn”. Họ quyết không lùi bước trước dân dù cho thiệt hai đang diễn ra trước mắt. Xét cấp tập thể ĐCS đã vậy, từng lãnh đạọ còn tranh thủ cho phép, hoặc nhúng tay vào việc đưa chất độc vào Việt Nam. Bên trong đất nước, với chất độc chất cấm dồi dào, họ thay nhau đầu độc lẫn nhau. Như vậy, dân tộc này tự hoại có sự ” thống nhất” từ trên cao xuống.

Đứng bên cạnh Trung Cộng mà chúng ta đang tự hoại thì không sớm thì muộn cũng bị nuốt. Vậy điểm nào để gỡ cho dân tộc này thoát khỏi quá trình tự hoai? Chỉ có một cách là từ nhân dân. Hãy kiên trì và chung tay đánh thức lương tâm những con người trong xã hội. Khi thức tỉnh, nhờ số đông hàng chục triệu người giải thể nguyên nhân của mọi nguyên nhận – ĐCS. Chỉ có cách đó thôi.

Cộng sản sụp đổ bằng lời “cầu nguyện”

Cộng sản sụp đổ bằng lời “cầu nguyện”

#GNsP (18.08.2018) – Vào năm 1917, cách mạng tháng 10 Nga thành công, cộng sản lên nắm quyền tại nước Nga (Liên Sô cũ), sau đó lan tràn khắp nơi đặc biệt là các nước trong khối Đông Âu. Chế độ độc tài, tàn ác cộng sản đã đe dọa hòa bình thế giới, gây ra cho các đất nước: Nga, Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgaria, Tiệp Khắc… nhiều tang thương, bạo loạn, nhân vị bị chà đạp, xã hội đảo điên.
Chế độ cộng sản thảm sát tàn ác người dân Nga

Theo số liệu của chính phủ Nga, ít nhất 21 triệu người được cho là đã thiệt mạng trong các cuộc đàn áp và “nạn đói khủng khiếp” sau năm 1917, trong đó có hơn 106.000 giáo sĩ Chính Thống giáo đã bị bắn chết chỉ trong giai đoạn Đại Thanh Trừng khoảng những năm 1937-1938. Trong số 60.000 nhà thờ Chính Thống giáo, chỉ có duy nhất 100 ngôi thánh đường vẫn còn mở cửa vào năm 1939, với chỉ bốn Giám mục còn sống sót, trong khi hàng chục ngàn người Hồi giáo, Phật giáo, Do Thái và các Kitô hữu phi Chính thống khác cũng đã bị tàn sát.

Tổng cộng có 422 linh mục Công giáo đã bị hành hình, bị sát hại hoặc bị tra tấn đến chết, cùng với 962 tu sĩ, nữ tu và giáo dân. Trong số 1.240 nhà thờ Công giáo ở Nga, chỉ trừ 2 nhà thờ, còn lại tất cả bị buộc phải đóng cửa và đồng thời bị biến thành các cửa hàng, nhà kho, nhà ở nông trại và nhà vệ sinh công cộng.

“Dâng nước Nga cho Trái Tim Mẹ”

Cũng trong thời điểm năm 1917, từ tháng 5 đến tháng 10, tại Bồ Đào Nha, ở làng quê Fatima nghèo nàn, xa xôi, hẻo lánh, Đức Mẹ Maria hiện ra với ba trẻ nhỏ chăn cừu, thông truyền Sứ Điệp Fatima và kêu gọi mọi người hãy ăn năn sám hối, lần hạt Mân Côi cho nước Nga được trở lại, nghĩa là hãy siêng năng lần hạt Mân Côi để chế độ cộng sản Liên Sô sụp đổ.

Tin tưởng, phó thác và thực hiện Sứ Điệp Fatima, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II – xuất thân và sống trong chế độ cộng sản tại Ba Lan – hiểu rõ sự tàn bạo của chế độ này, đã tha thiết kêu gọi con cái toàn cầu cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi cho quê hương Ba Lan, cho nước Nga sớm trở lại và chế độ cộng sản mau chóng bị tiêu diệt. Đây cũng được xem là chiến dịch không cần súng đạn, không cần đổ máu của Thánh Giáo Hoàng khiến cho chế độ cộng sản lung lay, tự sụp đổ và tự tan rã.

Điều này cũng được khẳng định trong cuốn sách “His Holiness John Paul II and the Hidden History of Our Time” của hai nhà báo Carl Bernstein và Marco Polili. Cuốn sách này được dịch thành tựa đề “Đức Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II trong sự sụp đổ của đế chế Cộng Sản” do tác giả Nguyễn Bá Long và Trần Quy Thắng dịch, Nhà xuất bản Công An Nhân Dân in tại Hà Nội, 1997, 911 trang.

Người dân VN đói nghèo, bệnh tật, bị chà đạp nhân phẩm… dưới chế độ cộng sản

Sự tàn bạo của chế độ cộng sản Nga và Đông Âu chấm dứt vào năm 1990 cuối thể kỷ 19, nhưng hệ lụy và tàn dư của nó vẫn còn được “nuôi dưỡng” kéo dài ở bốn nước: Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Cu Ba và Việt Nam. Tuy nhiên, mới đây, đất nước Cu Ba đang dự thảo Hiến Pháp sẽ bỏ chế độ độc tài cộng sản.

Dưới chế độ cộng sản, quê hương dân tộc VN đang trải qua những giờ phút đau thương chưa từng có:
Về mặt thể chất: đại đa số, nếu không nói là tất cả dân chúng đều phải ăn uống thực phẩm nhiễm độc hóa chất, thực phẩm “giả”, thêm vào đó là nạn ô nhiễm môi sinh, nhất là nhiễm độc nguồn nước do các nhà máy thải ra; tất cả các chất độc đó đều tác động trực tiếp lên sức khỏe người dân trong hiện tại (bệnh tật lan tràn) và giống nòi Việt Nam trong tương lai (vô sinh hoặc dị tật bẩm sinh). Chúng ta có thể làm gì để thoát khỏi tai họa này?

Về mặt tinh thần: hầu hết người dân Việt Nam trong nước đều phải hít thở bầu khí tinh thần bị ô nhiễm trầm trọng, phải nghe tuyên truyền những điều dối trá và phải chịu đựng sự đối xử bất công, bằng trấn áp và bạo lực trong một thời gian quá dài. Tất cả những điều đó làm người ta sợ hãi và dần dần mất ý thức phản kháng, dẫn đến vô cảm. Bao giờ thì người dân Việt Nam mới thoát khỏi nỗi sợ hãi để có thể sống đúng với nhân phẩm của mình?

Về mặt xã hội: Tình trạng bất công và tham nhũng tràn lan khắp nơi, đạo đức xuống cấp trong mọi lãnh vực, quyền con người bị xâm phạm nghiêm trọng, ngay cả quyền sống và quyền được bảo vệ an toàn về thân thể. Lúc nào thì người Việt Nam mới hưởng được tự do và được sống an lành trên chính quê hương của mình?

Đó là chưa kể đến hiểm họa ngoại xâm đã và đang hàng ngày đe dọa dân tộc Việt Nam. Không biết dân tộc Việt Nam có giành được tự do, dân chủ và các quyền cơ bản của con người trước khi bị mất nước một lần nữa hay không. Đó là câu hỏi mà bất cứ người Công Giáo Việt Nam yêu nước và yêu mến Thiên Chúa nào cũng bận tâm. Nhưng rất nhiều người trong chúng ta không biết phải làm gì để góp phần vào việc cứu nguy tổ quốc, cứu nguy dân tộc. Đức tin dạy chúng ta rằng khi phải đối diện với một sự dữ vượt sức mình, có nghĩa là dù chúng ta đã nỗ lực hết sức để vượt thoát nhưng vẫn không được, thì chúng ta vẫn còn một thứ vũ khí lợi hại để chiến thắng sự dữ, đó là cầu nguyện.

Thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam

Những người mang dòng máu Việt luôn hướng về quê hương đất tổ. Khắp nơi ở hải ngoại đã phát động chiến dịch “cầu nguyện cho quê hương Việt Nam sớm thoát ách cộng sản vô thần”. Tại các nhà thờ có đông người Việt thuộc Giáo phận Orange, sau Thánh lễ, các linh mục chủ tế đều kêu gọi giáo dân cầu nguyện “dâng đất nước Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Lời nguyện cầu tha thiết “Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam…” được cộng đoàn cất lên sau mỗi Thánh lễ, không chỉ là lời ca, tiếng hát mà còn là “hiệp thông với đồng bào tại quê nhà, đặc biệt là những người công giáo Việt Nam tranh đấu cho nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ đang bị nhà cầm quyền dã man… đàn áp”. Là “yểm trợ tinh thần, cũng như nói lên sự quan tâm và đoàn kết của người Việt hải ngoại cùng đồng bào ruột thịt chúng ta còn lầm than ở trong nước” như Lời kêu gọi “Đêm thắp nến cầu nguyện cho quê hương Việt Nam” của Cộng đồng Công giáo Việt Nam tại Giáo phận Orange, Liên đoàn Công giáo Việt Nam Miền Tây Nam Hoa Kỳ, Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kỳ.

Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ

Đất bước Ba Lan, Nga và các nước khối Đông Âu đã thoát chế độ cộng sản, đất nước tìm được hòa bình, công lý được ngự trị chỉ đơn thuần bằng sự đoàn kết, kiên trì, nhẫn nại bằng lời kinh Mân côi với niềm xác tín “dâng đất nước cho Trái Tim Mẹ” và “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”.

Với niềm xác tín ấy, tại Sài Gòn, suốt một năm nay, một linh mục Dòng Chúa Cứu Thế đã quy tụ nhiều bà con giáo dân – đủ mọi lứa tuổi, kể cả lương dân – sum họp với nhau vào các buổi tối trong tuần, mỗi buổi tại mỗi gia đình dâng lời kinh cầu nguyện khẩn nài “xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi người được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nước Chúa được mở rộng khắp nơi.”

Một nhóm các bạn trẻ ở giáo xứ Ba Chuông, Giáo phận Sài Gòn, cũng hiệp ý cầu nguyện cho quê hương VN trước tượng đài Đức Mẹ sau mỗi buổi sinh hoạt. Cha linh hướng của nhóm phân bổ chuỗi Mân côi cho các thành viên, nguyện cầu với ý nguyện “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”. Ngài cũng luôn nhắc nhở các thành viên siêng năng lần hạt Mân Côi, có thể lần hạt trên đường đi làm, hoặc bất cứ lúc nào có thời gian rảnh…

Tại giáo phận Xuân Lộc, giáo xứ Thọ Hòa, Linh mục Chánh xứ Giuse Nguyễn Duy Tân mời gọi bà con giáo dân và các em thiếu nhi dâng lời kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN sớm thoát khỏi thể chế độc tài cộng sản.

Cùng với các ý nguyện trên, tại Giáo phận Vinh, giáo xứ Mỹ Khánh, Linh mục Chánh xứ Antôn Đặng Hữu Nam cũng phát động giờ kinh Mân Côi cầu nguyện cho quê hương dân tộc VN thoát khỏi cảnh lầm than.

Trong Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng, Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh lòng đạo bình dân – lần hạt Mân Côi – có vị trí quan trọng trong việc xây dựng Hội Thánh và sứ mạng truyền giáo là đem “Tin Mừng cho người bị bỏ rơi hơn cả, và vọng lại tiếng nói của dân oan, của người bị bất công, những người không có tiếng nói”.

Xin hãy “Dâng Việt Nam cho Trái Tim Mẹ”, chắc chắn “Trái Tim Mẹ sẽ thắng”!

Pv.GNsP

Nguồn tham khảo và trích dẫn:
1. Tông Huấn Niềm Vui Tin Mừng
2. Phong trào lần chuỗi Mân côi online vì Công lý và Hòa bình cho quê hương VN (Tin Mừng Cho Người Nghèo)
3. Mẹ ơi, đoái thương xem nước Việt Nam (Lm. Vĩnh Sang, DCCT)
4. Các tín hữu Công giáo Nga suy tư về sự kiện kỉ niệm 100 năm cuộc cách mạng đẫm máu của Lenin (Minh Tuệ chuyển ngữ)
5. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II và sự sụp đổ của chế độ cộng sản (Lm. Chân Tín, DCCT)

Dân nghèo Gia Lai kiệt quệ vì ‘tín dụng đen’

Dân nghèo Gia Lai kiệt quệ vì ‘tín dụng đen’

Gia đình chị Siu H’Min kiệt quệ vì “tín dụng đen.” (Hình: Tiền Phong)

GIA LAI, Việt Nam (NV) – Những đầu mối “tín dụng đen” lợi dụng sự đói nghèo tại các làng xã vùng sâu ở Gia Lai đang “hút máu” dân nghèo bằng cách cho họ vay tiền, ứng gạo, phân bón với lãi suất cao rồi chiếm mất cả đất lẫn nhà, khiến họ đã nghèo đói lại thêm khổ cực triền miên.

Theo báo Tiền Phong, tại buôn Chai (xã Chư Drăng, huyện Krông Pa, tỉnh Gia Lai), sự nghèo đói của gia đình bà Siu H’Min (38 tuổi) xuất hiện ngay từ ngoài sân với cảnh cả sáu đứa con đang phải chia nhau một ổ bánh mì.

Bên trong cũng không có thứ gì giá trị, ngoài hai cái xoong và chiếc xe máy cũ trị giá khoảng 1 triệu đồng (hơn $43) do một đầu mối “tín dụng đen” ở cùng địa phương là bà M.C. cho mượn tiền mua, chồng bà H’Min phải làm thuê trả nợ.

Mỗi lần con cái đau ốm, hay gia đình hết gạo, bà H’Min lại tìm đến nhà bà M.C. để ứng tiền. “Mình ứng 300,000 đồng, sau này đến vụ, đúng ngày bà M.C. sẽ đến lấy ba bao khoai mì khô cỡ lớn mang xe đến chở về nhà,” bà H’Min nói.

Nhìn những đứa con khóc vì đói, bà H’Min nóng ruột nói: “Tối rồi. Anh cần gì thì hỏi nhanh đi để mình còn đi ứng gạo về nấu cơm. Mình ứng M.C. năm bao rồi, nếu tới năm 2019 mà không trả được sẽ thành 10 bao. Lo lắm.”

“Tín dụng đen” giăng mắc, vây bọc người nghèo. (Hình: Tiền Phong)

Tương tự, em gái của bà H’Min là bà Siu H’Len (30 tuổi, ở buôn Chai) vừa lấy chồng cũng phải vay của bà M.C. 60 triệu đồng (hơn $2,575), nguy cơ không thể trả nổi. Bà M.C. cảnh báo nếu đến năm 2019, bà Siu H’Len không trả được khoản nợ trên thì cả hai sào đất thổ cư và sáu sào đất rẫy của gia đình Siu H’len sẽ bị ‘thu hồi.’”

Ở cùng buôn, chị Ksor H’Máo (23 tuổi) là lao động chính trong gia đình có 11 người, chia sẻ: “Mỗi lần hết gạo đều qua nhà M.V. cũng là người cùng xã vay tiền ‘bán mì non,’ mỗi bao gạo bị tính 700,000 đồng, trong khi nếu mua tiền mặt chỉ có 450,000 đồng. Nếu như được ứng 1 triệu đồng sẽ phải trả 10 công làm. Trong khi mỗi công làm thời điểm này được trả 200,000 đồng.”

“Biết là mình bị ép, nhưng lúc người nhà bị đau ốm thì cũng phải cắn răng mà vay. Hiện tại để trang trải cuộc sống, sau khi đi làm về, chồng em ra sông Ba bắt cá để kiếm thêm thức ăn cho gia đình. Không có tiền mua thịt lợn về cho gia đình ăn đâu. Toàn bộ tài sản của 11 người nhà em bây giờ chỉ có 200,000 đồng, chính là khoản tiền em vừa đi vay,” chị H’Máo nói.

Ngày 18 Tháng Tám, 2018, nói với báo Tiền Phong, ông Rơ Ô Loan, trưởng thôn buôn Chai, cho biết: “Trong buôn có 204 nhà dân thì 190 nhà đã sa vào bẫy ‘cung ứng’ từ năm đầu mối ‘tín dụng đen.’ Trong đó, đầu mối lớn nhất là bà L.Th đã hoạt động gần 20 năm.”

Theo ông Rơ Ô Loan, mới đây, có gia đình anh Ksor Plông phải nuôi sáu miệng ăn, do túng thiếu nên vay 20 triệu đồng với lãi suất cao, vì không có khả năng trả nên bà L.Th. đã lấy 1 hécta đất. Sau đó xã gọi bà L.Th. lên nói chuyện, nhắc nhở nhưng chẳng làm gì được. (Tr.N)

Chừng nào khủng hoảng VN trở nên “toàn diện”?

Chừng nào khủng hoảng VN trở nên “toàn diện”?

FB Trương Nhân Tuấn

19-8-2018

Nhà nước CSVN cạn kiệt ngân sách, điều này ai cũng thấy.

Thông lệ VN là ngân sách dành cho các bộ ngành, nhứt là công an và quân đội, vốn thuộc về “bí mật nhà nước”. Con số công bố bề ngoài “thấy vậy mà không phải vậy”. Một số các bộ như quốc phòng, công an… ngoài ngân sách cố định của nhà nước (trên 20% GDP), còn có “bộ máy” kinh tài riêng, hoạt động song song với các xí nghiệp, tập đoàn quốc doanh, nhằm gây “quĩ riêng” cho các bộ. Vụ sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhứt, hay các đại xí nghiệp như Viettel, vốn là các “cơ quan kinh tài” của quân đội. Sân Golf Tân Sơn Nhứt thuộc tài sản “quĩ đất” riêng của quân đội. Trên địa bàn cả nước, “quĩ đất” của quân đội cực kỳ lớn, hầu hết ở các vị trí “đắc địa” hoặc các khu vực “đất vàng”. Đây là “di sản” từ thời kỳ “quân quản” sau 1975.

Phe công an kinh doanh cũng không kém. Bộ này chia ra thành nhiều “cục”, hoạt động độc lập với nhau. Các lãnh vực ăn chơi, du lịch, khách sạn, phòng trà, đĩ điếm… thuộc độc quyền của công an. Vụ cờ bạc trên mạng thực ra cũng là một hình thức kinh tài gây quĩ cho bộ. Vụ này lý ra không bị “khui”, nếu không có vụ tiền lời chạy vào túi cá nhân nhiều hơn vào “quĩ”. Các hoạt động kinh tài của bộ công an, cũng là “di sản” từ thời “đổi mới” từ 1985 về sau.

Vì vậy họ chi thu ngân sách ra sao, họ mua cái gì, bằng nguồn tiền nào không ai biết. Các tướng lãnh cấp cao, ngoài lương còn có “bỗng”, đến từ các quĩ riêng.

Sau khi gia nhập WTO, cũng như sau khi ký kết được các kết ước về kinh tế song phương hay đa phương, VN bị sức ép ngày một nặng của các chủ nợ như Ngân hàng thế giới (WB), Quĩ tiền tệ quốc tế (IMF) và của các nền “kinh tế thị trường”… Các định chế quốc tế cũng như các quốc gia này buộc VN phải tuân thủ “luật chơi” của “kinh tế thị trường”. Vì vậy một số xí nghiệp quốc doanh được giải tư. Tình trạng này cũng tương tự cho các xí nghiệp thuộc quyền quản trị của quân đội và công an.

Vài năm gần đây số thu về dầu khí của VN giảm sút, một mặt do giá dầu thế giới giảm, mặt khác do các mỏ lớn đã đi vào giai đoạn cạn kiệt.

Lại thêm “chiến tranh thương mại” giữa Mỹ và TQ. Hệ quả là bên nào thắng thì VN cũng là “nạn nhân”. Vì vậy nhà nước CSVN phải tính chuyện “giữ đảng từ xa” bằng phương cách cổ điển “tăng thu giảm chi”. Hệ quả ta thấy thuế và phí tăng “đột phát”. Già thành năng lượng của VN cao nhứt thế giới, tính trên mức trung bình thu đầu người. Sau đó “thắt lưng buộc bụng”. Ngân sách dành cho các bộ sụt giảm, việc này đưa tới việc “tinh giảm nhân sự” ở các bộ.

Nổi cộm là việc “tinh gọn” bộ công an. Theo một thống kê gần đây nhân sự bộ này gồm khoảng 600 ngàn người, chiếm 12% ngân sách nhà nước. Ta chưa biết được sau khi “tinh gọn” bộ máy công an sẽ còn được bao nhiêu người?

Ta cũng thấy các kế hoạch “thí điểm” nhằm sáp nhập hai bộ máy “đảng” và “nhà nước” lại với nhau làm một ở một số huyện, tỉnh.

Nhưng việc “chạy đua” với thời gian xem chừng đảng CSVN không đủ sức. Hôm tuần rồi cụ Tổng rầu rĩ nói (ở Đại hội Ngoại giao VN) rằng thế giới có nhiều biến chuyển không lường trước được. Thật vậy, cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và TQ, kết quả phần nhiều nghiêng về Mỹ.

Nhiều người tiên đoán lạc quan rằng do “chiến tranh thương mại”, các xí nghiệp nước ngoài đầu tư vào TQ như Đài loan, Nam Hàn, các nước Châu Âu, Mỹ… sẽ rút máy móc khỏi TQ để chuyển qua VN. Suy luận này hoàn toàn không có căn cứ. VN là mô hình của TQ thu nhỏ. TQ ăn gian với các nền “kinh tế thị trường” ra sao thì VN cũng ăn gian bằng một cách như vậy, với tỉ lệ cao hơn. TQ bị Mỹ trừng phạt vì ăn gian thì VN trước sau gĩ cũng bị trừng phạt. Người ta hy vọng rằng VN “không đáng kể”, Mỹ có thể bỏ qua. Tài phiệt quốc tế họ không mù quáng rút từ TQ sang VN để bị “lãnh búa” lần thứ hai.

Mặt khác là đe dọa khủng hoảng tiền tệ, đưa đến khủng hoảng toàn diện, đã và đang xảy ra ở Thổ. Các nước đang phát triển khu vực Đông Nam Á (gồm cả VN) đều bị đe dọa.

Vì vậy nhà nước CSVN cấp tốc “thắt lưng”. Các việc như nhà nước không xuất ngân khoản cho truyền thông để mua tác quyền truyền hình đá banh ở các giải quốc tế, hoặc cho đại học “tự lo”, là các dấu hiệu khẩn cấp về “bịnh trạng” ngân sách quốc gia.

Vụ ông Vũ Đức Đam mới đây nói về “tự trị đại học”. Nếu ta xem kỹ thì không hề có vấn đề “tự trị” ở các việc soạn thảo chương trình giảng dạy hay các việc tuyển sinh. Tự trị ở đây có nghĩa từ nay đại học tự thu học phí, nhà nước không cấp ngân sách nữa. Nhưng vấn đề là các tổ chức đảng vẫn không giải tán ở nội bộ các trường đại học.

Các vụ xử án gần đây, các nhà hoạt động nhân quyền bị các bản án nặng nề. Thực chất nhà nước CSVN muốn xử thật nặng để “cảnh cáo”. Bởi vì trong tương lai rất gần VN có thể sẽ bị nhiều khủng hoảng cùng lúc.

Về kinh tài, do việc lây lan từ Thổ.

Ngoài ra kinh tế VN lệ thuộc rất lớn vào xuất khẩu, mà việc này tùy thuộc phần lớn vào các xí nghiệp nước ngoài. Khủng hoảng gây ra từ cuộc “chiến tranh thương mại” giữa Mỹ và TQ sắp tới có thể sẽ gia tăng cường độ. Các xí nghiệp TQ có thể “di tản” sang VN để tránh nạn. Lúc đó VN lọt vào tầm nhắm của Mỹ.

Một số các bài viết cấp lãnh đạo VN đã công bố, nội dung so sánh Mỹ và LX trước khi sụp đổ. Các tác giả này tiên đoán Mỹ sẽ đi vào vết xe đổ của LX. Dĩ nhiên các bài viết đại loại như vậy chỉ nhằm “lên tinh thần” các đảng viên đang trong tình trạng hoảng loạn.

Việc này cho ta thấy trong nội bộ đảng CSVN hiện hữu một số không nhỏ thân TQ và Nga, xem Mỹ là “kẻ thù chiến lược”. Vấn đề là LX sụp đổ vì chạy đua quốc phòng. Trong khi Mỹ gia tăng ngân sách quốc phòng là để thúc đẩy kỹ nghệ chiến tranh của Mỹ. Tài phiệt Mỹ có nhiều phe, như phe quốc phòng (Boeing, Lokhed Martin, Northop Grumman…) , phe dầu khí (Rockefeler…), phe “tin học” (Google, MicroSoft, Sysco System…). Mỗi lúc, thấy cần thiết, thì chính sách nhà nước sẽ nghiêng về một phe để củng cố thế lực và giữ quân bình cho các phía. Mục đích là để thúc đẩy “phát triển” kinh tế.

Dầu thế nào ta cũng phải thấy rằng sắp tới VN có thể sẽ lâm vào nhiều cuộc khủng hoảng đến đồng loạt, như khủng hoảng tài chánh, khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng do đe dọa nợ quốc dân (nợ công). Các khủng hoảng này đưa tới VN “vỡ nợ”, nhưng việc này không hề làm cho đảng CSVN sụp đổ. Ngoại trừ phe chống đối ở VN có chuẩn bị, thấy được thời cơ trước mắt.

Tù nhân lương tâm Trần Thị Nga bị doạ đánh và giết

2018-08-18
Nhà hoạt động nhân quyền Trần Thị Nga (giữa) tại phiên tòa phúc thẩm ở tỉnh Hà Nam hôm 22/12/2017

Nhà hoạt động nhân quyền Trần Thị Nga (giữa) tại phiên tòa phúc thẩm ở tỉnh Hà Nam hôm 22/12/2017

AFP

Vào sáng ngày 18/8, tù nhân lương tâm Trần Thị Nga từ trại giam Gia Trung ở tỉnh Gia Lai, đã gọi điện về cho gia đình và cho biết chị đang bị doạ đánh, thậm chí doạ giết chết trong tù. Người phối ngẫu của chị Trần Thị Nga là ông Phan Văn Phong cho đài Á Châu Tự Do biết tin này vào chiều cùng ngày.

Sáng nay Nga gọi điện về nói đợt này chúng nó đánh nhiều lắm và chúng còn doạ giết. Nga chỉ nói vội được thế thôi vì nói nhiều nó cắt”, ông Phan Văn Phong cho biết.

Theo ông Phong, chị Nga được phép gọi điện về nhà mỗi tháng một lần, mỗi lần 5 phút. Vì vậy chị không thể nói nhiều thông tin cụ thể với gia đình.

Ông Phong cho biết vào khoảng cuối tháng 7, chị Trần Thị Nga gọi điện báo cho gia đình biết trại giam sắp xếp cho chị ở chung với một phạm nhân khác là Hải hay còn gọi là Hải Hô.

Cựu tù nhân lương tâm Bùi Hằng, người đã từng bị giam giữ ở trại giam Gia Trung cho biết phạm nhân Hải Hô là người đã từng đe doạ bà ở trại giam Gia Trung. Bà Bùi Hằng nói với Đài Á Châu Tự Do: “Tôi biết tên và mặt của phạm nhân mà trại đang sắp xếp giam giữ chung với chị Nga. Đó là Nguyễn Thị Hải hay còn gọi là Hải Hô, là một phụ nữ rất đầu gấu. Chính trại đã sắp xếp cô ta ở với tôi. Thời gian đầu cô ta tỏ ra than thiện và nói với tôi nhiều bí mật nhưng một thời gian sau cô ta không lôi được thông tin gì từ tôi vì tôi rất cảnh giác, thì cô ta trở mặt. Cô ta lần lượt doạ đánh, doạ giết tôi

Tất cả những việc này phải có cán bộ sắp xếp và bật đèn xanh chứ không phải tù nhân tự có những hành động đó. Khi sắp chúng tôi ở với ai có nghĩa là giám thị và quản giáo đã làm những điều này. – Bùi Hằng

Bà Bùi Hằng cho biết những hành động doạ đánh, giết và truy bức từ những phạm nhân khác đã khiến bà phải tuyệt thực để phản đối. Bà Hằng nói: “Khi tôi ở đó họ cũng cho phạm nhân doạ đầu độc tôi bằng xianua, doạ đánh, giết tôi trước mặt quản giáo, và còn rất nhiều việc khác khiến tôi phải đập đầu và tuyệt thực suốt hai tháng trời. Gia đình ở bên ngoài không được thông tin, hình ảnh gì từ tôi. Trong giai đoạn đó họ cũng cắt cả điện thoại. Tôi đã phải đi cấp cứu vì đứng không vững mà gia đình cũng không biết

Theo bà Bùi Hằng, những hành động tấn công, doạ đánh, doạ giết của những phạm nhân khác nhắm vào các tù chính trị ở trại Gia Trung chắc chắn phải có sự đồng ý của quản lý trại giam. Bà nói : “Tất cả những việc này phải có cán bộ sắp xếp và bật đèn xanh chứ không phải tù nhân tự có những hành động đó. Khi sắp chúng tôi ở với ai có nghĩa là giám thị và quản giáo đã làm những điều này”

Đài Á Châu Tự Do đã tìm cách liên lạc với ban quản lý trại giam Gia Trung để tìm hiểu sự việc nhưng các cuộc gọi đều không có người trả lời.

Tù chính trị Trần Thị Nga là người bị kết án 9 năm tù vào ngày 25/7/2017 vì tội “Tuyên truyền chống nhà nước” theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam năm 1999.

Việc tù chính trị bị sắp xếp ở chung với các tù hình sự khác và bị đe doạ, bị đánh đập là điều không phải mới.

Chị Trần Thị Nga và con trai
Chị Trần Thị Nga và con trai Courtesy FB Tran Thi Nga

Tù nhân lương tâm, blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, người đang thụ án tù 10 năm vì tội theo điều 88 Bộ Luật Hình sự, mới đây cũng phải tuyệt thực nhiều tuần để phản đối những hành xử tại trại giam đối với chị. Bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, thân mẫu của blogger Mẹ Nấm cho biết blogger này đã bị ngược đãi, khủng bố, đe doạ đến mạng sống ở trại giam số 5, huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá.

Cuộc tuyệt thực của blogger Mẹ Nấm bắt đầu từ ngày 6/7 và chỉ kết thúc vào ngày 23/7 sau khi đại diện đại sứ quán Hoa Kỳ đến trại giam thăm chị.

Cựu tù nhân lương tâm Bùi Hằng cho biết, trường hợp tương tự cũng xảy ra với bà vào tháng 10/2016 khi đại diện Đại sứ quán Mỹ vào thăm bà ở trại giam Gia Trung. Bà cho biết sau chuyến thăm, trại giam mới đáp ứng phần nào yêu cầu của bà và những ngược đãi, đe doạ đối với bà giảm hẳn.

Bà Bùi Hằng bị kết án 3 năm tù vì tội “gây mất trật tự công cộng” hồi năm 2014. Bà kết thúc án tù vào tháng 2/2017.

Bà Bùi Hằng cho biết, sau khi nghe nhưng thông tin đáng lo ngại về chị Trần Thị Nga, bà sẽ chuẩn bị những thông tin đầy đủ về các phạm nhân mà trại giam Gia Trung sắp xếp giam chung với tù chính trị để công khai cho mọi người biết.

Ông Phan Văn Phong cho biết, ông cũng sẽ chuẩn bị viết đơn gửi lên các cơ quan có thẩm quyền về tình hình của chị Trần Thị Nga ở trong tù.

Bạn già nhắc nhở nhau

Bạn già nhắc nhở nhau

Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn.

ĐỜI LÀ THẾ!  NGƯỜI LÀ THẾ!  TRÁCH MÓC, GIẬN HỜN CÓ HẠI CHO MÌNH HƠN CHO NGƯỜI KHÁC!

TỐT NHỨT CHÚNG TA NÊN LỜ ĐI, BỎ QUA, HAY THA THỨ ĐỂ TÂM THẦN THANH TỊNH CÓ LỢI CHO SỨC KHỎE VÀ ĐỂ THƯ GIÃN VUI HƯỞNG  NHỮNG GÌ MÌNH MUỐN, NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ.

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…

Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm…

Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…

Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

Đừng hứa khi đang… vui !

Đừng trả lời khi đang… nóng giận !

Đừng quyết định khi đang… buồn !

Đừng cười khi người khác… không vui !

Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.

Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe

Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.

Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).

Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.

(trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !) 

Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.

Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.

Đừng lo lắng nhiều quá về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.

Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.

Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.

Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.

Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khỏe với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khỏe. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?

Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ, nghỉ ban đêm.

Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.

Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.

Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…

Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.

Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.

Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.

Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ nữa.. Họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!

Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.

(Sưu tầm trên net)

CẦN LÊN ÁN NHỮNG HÀNH ĐỘNG BẤT NHÂN CỦA CHÍNH QUYỀN

Đỗ Ngà

Như ta biết, chính quyền CS là một chính quyền dựng nên lực lượng công an đông đảo để bảo vệ Đảng chứ không để bảo vệ luật pháp. Luật pháp nó như là cái khung nếu ai cũng nằm trong đó thì đều tuân thủ luật chơi chung, trường hợp ấy ta gọi nhà nước đó thượng tôn pháp luật.

Ở các nước tự do, các đảng phái chính trị được thành lập và hoạt động dựa trên pháp luật, nói nôm na là đảng phải đứng dưới luật. Nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn khác, đảng ở trên luật. Cho nên ai cũng bị luật pháp trừng trị nhưng ĐCS thì không. Có ai tìm ra điều luật nào từ hiến pháp cho đến luật pháp mà quy định về hoạt động của ĐCS không? Không. Chỉ có luật được soạn theo nghị quyết đảng chứ nghị quyết đảng không hề chịu khống chế của luật pháp. Điều này ví như ĐCS đứng ngoài cái chuồng luật pháp, nhân dân bị nhốt trong cái chuồng ấy. Tương tự chủ trang trại và đàn gà công nhiệp bị nhốt chuồng, đảng muốn bắt ai mần thịt thì bắt mà không cần phải xét đến việc đúng sai của luật pháp hay hiến pháp.

Trong chuồng gà công nghiệp 90 triệu con ngoan ngoãn thì bất chợt có một số con không hiền thế. Nó muốn dẫn đàn gà thoát khỏi cái trại ấy để đến nơi tự do nhằm cứu đàn gà khỏi bị vặt lông hoặc bị mần thịt. ĐCS tất nhiên rất cay cú về những con người này, nó sẽ bất chấp luật pháp bắt nhốt và hành hạ những người đó cho thỏa sự hận thù.

Nhà tù CS là nơi hà khắc và bẩn thỉu. Đối với những quốc gia khác, dù là tù nhân thì chính quyền vẫn xem họ là con người. Nhưng ở Việt Nam thì tù nhân không có phước như vậy. Với bản chất tham lam và xem nhân dân như nguồn lợi khai thác, thì chắc chắn tù nhân bị xem như là những con vật. Sau bức tường cách li của nhà tù thì họ chẳng dại gì tôn trọng tù nhân cả. Nhân dân là con mồi thì tù nhân cũng là con mồi để họ trục lợi.

Ở các nước văn minh, những người làm chính trị có ý kiến ngược với đảng cầm quyền, đơn giản họ là các đảng viên của đảng đối lập. Họ vẫn được bầu vào nghị viện và tham gia vào công việc nhà nước. Nhưng ở Việt Nam, những người đó lại bị nhốt tù. Muốn tốt cho đất nước là tội, không phải tội thường mà là trọng tội. Chính quyền xem những người tù chính trị là nguy hiểm hơn tội buôn người, tội buôn bán ma tuý, cướp của giết người. Ghê chưa? Vì sao CS lại xem những con người trói gà không chặt ấy, với tâm thiện không hề hại ai ấy lại là “những kẻ nguy hiểm”? Bởi đơn giản, những tội phạm kia gây hại cho dân, còn tội phạm chính trị nguy hiểm cho Đảng. Mà ĐCS xem chính nó còn quan trọng hơn đất nước, hơn nhân dân nên việc có hại cho dân cứ kệ nó, tập trung bảo vệ đảng.

Với tù nhân chính trị, CS cho thực hiện những cuộc trả thù đê tiện sau bức tường kín. Năm 2014 Huỳnh Anh Trí – một tù nhân lương tâm được chính quyền CS trả về gia đình trong tình trạng bị nhiễm HIV giai đoạn cuối. Khi bị bắt 14 năm trước đó, Huỳnh Anh Trí là một con người khỏe mạnh. Trong thời gian thụ án, anh bị nhốt chung với tù nhân nhiễm HIV, rồi họ hớt tóc cho anh bằng dao cạo chung với bệnh nhân HIV. Đòn thù man rợ nhằm vào những người mà chính quyền đang căm thù. Thật sự CS còn hơn loài súc vật.

Hiện nay các tù nhân chính trị như Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Trần Thị Nga vv.. đều chịu sự trả thù thâm độc như thế. Sau các bức tường kín, họ chẳng biết kêu cứu ai. Biện pháp cuối cùng, họ đã dùng sinh mạng chính mình để đòi hỏi chính quyền tôn trong họ, họ phải tuyệt thực. Chính họ, được các tổ chức quốc tế quan tâm nên tình hình sức khoẻ của họ sẽ tạo áp lực cho CS. Chứ nếu tội phạm khác mà tuyệt thực thì chết chứ CS chẳng việc gì phải chùn tay cả.

Chúng ta, cùng là con người với nhau hãy chung tay lên án nhà tù CS. Thế kỷ 21 rồi, thế lực độc tài rụng gần hết nhường lại cho văn minh tiến bộ. Bất hạnh thay cho Việt Nam, còn đang chìm trong độc tài CS – một loại độc tài bất nhân nhất lịch sử loài người. Muốn thay đổi đất nước, phải bắt đầu từ việc nhỏ nhất. Phải biết phản đối những việc làm bất nhân, những việc làm hại nước, những việc làm phản dân của ĐCS. Nếu sợ không dám đánh thẳng vào tập thể ĐCS và thể chế chính trị của nó thì hãy chung tay lên án cái ác. Và cũng phải đến lúc, xuống đường đòi hỏi chính quyền phải biết tôn trọng nhân dân, phải biết tôn trong quyền con người. Để chúng ta, người dân được sống như những con người thực sự.

LÝ LUẬN KIỂU AN NINH VIỆT NAM

Hoa Kim Ngo and Trần Bang shared a post.
Image may contain: one or more people and closeup

Pham Doan TrangFollow

LÝ LUẬN KIỂU AN NINH VIỆT NAM

Đây là những lý luận rất điển hình của công an Việt Nam nói chung và ngành an ninh nói riêng. Tôi đưa lên để các bạn nhận ra rằng: Không cần phải là người học luật, biết luật, chỉ cần có cảm nhận tối thiểu về công lý, với lương tri của một con người bình thường, chúng ta sẽ thấy lực lượng kiêu binh bảo vệ đảng Cộng sản sai phạm, tăm tối và đang phè phỡn trong thứ quyền lực được đảng bảo kê như thế nào. Không có lý gì chúng ta phải cúi đầu trước những kẻ như thế.

Tình huống 1: Sau khi đã sầm sập xông vào quán, quay phim từng người, chặn cửa bắt tất cả khán giả về đồn kiểm tra giấy tờ và đánh đập tàn bạo những người phản đối.

– Mời về làm việc thì không chịu, cứ thích gây rối để phải cưỡng chế. 
– Công an các anh vú to thật đấy nhỉ. Cả vú lấp miệng em. Người ta đang xem ca nhạc phòng trà, các anh vào phá, đánh, bắt người ta về đây rồi bảo người ta gây rối. Thế gọi là vú to, hay là không vú – tức là vu khống đấy. Vú to hay vu khống, các anh thích được gọi là gì hơn? 
– Chị có biết các bài hát được biểu diễn toàn là bài không được cấp phép không?
– Tôi không có danh sách các bài bị cấm, nhưng cứ cho là chúng tôi hát bài bị cấm thì các anh có thể xông vào phá và đánh chúng tôi như thế à? 
– Các anh chị là một thế giới riêng rồi, đối lập với chúng tôi. Tất nhiên là chúng tôi không thể để yên cho các anh chị được. 
– Thế giới riêng nào? Khi các anh hát nhạc đỏ, chúng tôi có phá các anh không?

Tình huống 2: Sau khi đã lục soát đồ đạc và lấy được một tờ giấy giống như là danh sách khách mời dự show ca nhạc.

– Danh sách này là thế nào?
– (Cười xoà) Các anh hỏi làm gì? Chuyện này có quan trọng không?
– Quan trọng. Danh sách này là cái gì?
– Sao lại quan trọng?
– Quan trọng chứ. Đây là buổi biểu diễn không được cấp phép. 
– Quan trọng với các anh chứ đâu quan trọng với tôi. Các anh hỏi làm gì?
– Hỏi để làm rõ, xử lý. 
– À thế à? A, để xử lý thì ngu gì tôi trả lời. (Thực ra tôi định nói thế này cơ: “Tưởng hỏi làm gì chứ hỏi để xử lý thì ngu đéo đâu mà trả lời, ơ kìa!”, nhưng kiềm chế vì rất dễ cười ầm lên). 
– (Dằn giọng) Tao hỏi, danh sách này là thế nào? Ai tổ chức?
– Anh hỏi làm gì?
– Tao có quyền hỏi. 
– Vậy mày hỏi lại đi. 
– Danh sách này là thế nào?
– Hỏi lại. 
– Danh sách này là thế nào?
– Cứ hỏi thêm 1000 lần nữa đi. Hỏi tới sáng đi vì mày có quyền hỏi mà. 
– …

Tình huống 3: Không moi được thông tin gì về người tổ chức sự kiện và khách tham dự.

– Tôi thấy chị hèn thế. Làm rồi không dám nhận. Nhục. 
– Tôi lại thấy cướp mà lại gọi tránh đi là tạm giữ mới là hèn. 
– Này chị bỏ cái giọng ấy đi nhé. Ai cướp của chị?
– Tiền này của tôi, đồ của tôi, các anh lấy mất thì gọi là gì? 
– Tiền này từ đâu ra? 
– Hay nhỉ. Tôi chưa thấy cướp nào lại hỏi nạn nhân “tiền này từ đâu ra” bao giờ. 
– Cứ làm rõ nguồn gốc đi rồi tôi trả chị. Tiền bán vé phải không? Hay là tiền này có nguồn gốc xấu nên không dám làm rõ?
– Sao cướp lại bắt nạn nhân làm rõ nguồn gốc tiền? Tôi còn chưa bắt các anh giải thích lý do bắt người thì thôi chứ. 
– Chị nói tiền của chị phải không? Chị chứng minh đi, giải thích nguồn gốc nó đi rồi chúng tôi trả. 
– Tôi giải thích rồi các anh không trả thì sao? Lấy gì bảo đảm các anh trả? Ai là người có quyền diễn giải nguồn gốc số tiền này là xấu hay tốt? Mà tại sao tôi lại phải trả lời cướp?
– Cướp? Tao cướp đéo gì ba cái đồng bạc rách của mày. 
– Đến bạc rách còn cướp nữa là bạc lành. 
– …

***

Ở đây, chỉ với tư duy logic thông thường, hẳn bạn cũng có thể thấy công an rất đuối lý, và cách đặt câu hỏi của họ bộc lộ rõ sự kém cỏi của phương pháp “điều tra” mà công an áp dụng bấy lâu nay: Thuần tuý dựa trên sự đe dọa, ép cung, mớm cung, và trò khiêu khích rất rẻ tiền.

Đó là bởi vì phương pháp luận hay là triết lý làm việc của công an Việt Nam đã sai ngay từ đầu: Họ và thứ luật pháp của họ không bảo vệ tự do của người dân hay là nhân quyền, mà chỉ là công cụ để bảo vệ một thể chế độc tài. Từ đó mới có chuyện họ đòi hỏi người dân chỉ được hát những ca khúc được cấp phép (vậy giả sử tôi hát nhạc Beatles hay ABBA thì có phải là phi pháp không?), phá bằng được một đêm nhạc phòng trà, đánh đập tàn tệ người tổ chức và ca sĩ…

Dùng bạo lực một cách thoải mái như thế, đồng thời khống chế để nạn nhân không thể nào tự vệ hay ghi lại bằng chứng, đó mới là nghiệp vụ số 1 của an ninh Việt Nam.

Tất nhiên tôi phải nói rằng, nếu vào đồn mà các bạn đối đáp với công an với những lý lẽ như trên thì chắc chắn bạn sẽ… ăn đòn. Bởi lẽ công an Việt Nam từ lâu đã quen với việc làm bố dân. “Đại diện cơ quan pháp luật” là một cái gì đó to lắm, “mời” đến gặp là công dân phải bỏ hết công việc mà lon ton “lên đồn”, hỏi là phải khai báo đầy đủ, bị “đấu tranh” là phải im lặng chịu trận… chứ ai lại cãi xơi xơi thế, láo, “tao đập chết mẹ mày” ngay. “Ôn hoà” đối với công an thực chất nghĩa là ngoan ngoãn, phục tùng, bảo gì nghe nấy, tóm lại là phải sợ họ.

Và mặc dù tôi thừa nhận rằng trong những người bị tấn công đêm đó, tôi là người “hung hãn” nhất, đã đấm một quả vào một đồng chí công an (sau đó bị đồng chí ấy đấm trả vài quả vào đầu, đạp cho vài cú vào bụng, v.v.), khi vào đồn lại bất hợp tác hoàn toàn, nhưng trong thâm tâm, tôi thừa hiểu họ đánh vì quá căm ghét tôi, mà lý do căm ghét là vì tôi không sợ họ. Ôn hoà hay bạo lực, lịch sự hay thô tục, đúng hay sai, với công an xứ độc tài điều đó không quan trọng; thực chất chúng chỉ cần bạn sợ chúng. Nếu bạn nhất định không sợ, bạn có thể phải trả giá, nhưng như thế cũng có nghĩa là chúng đã thất bại vì không đạt được điều chúng muốn.

——

Ảnh chỉ có tính minh họa. Tay mình vẫn như đang chơi đàn mới sợ chứ.