Quen nhau từ năm tháng rồi

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 21 Thường niên năm B 26-8-2018

 “Quen nhau từ năm tháng rồi”

Ngàn phương xa vời

Anh đến nơi này

để rồi quen nhau mãi mãi.”

(Lê Dinh – Ngày ấy quen nhau)

(1Th 4: 16-17)

Trần Ngọc Mười Hai

Quen nhau, đã từ lâu mà sao lại bảo “anh đến nơi này để rồi quen nhau mãi mãi”? Quen nhau mãi mãi, cũng không thể như đấng bậc vị vọng nọ, nại cớ quen nhau đã từ lâu bèn làm chuyện xằng bậy như bản tường trình từ nhà Đạo, viết như sau:

Mới đây Đức Tổng Giám Mục Wilson được coi là chức sắc cao cấp nhất trong Giáo Hội Công Giáo bị kết tội che dấu lạm dụng tình dục trẻ em. Qua một thông báo. Hội Đồng Giám Mục Úc cho biết: “Việc ngài quyết định từ chức đã đến sau khi tính chuyện tương lai tiếp theo sau việc ngài bị kết tội không báo cáo những trường hợp lạm dụng tình dục trẻ em xảy ra trong thập niên 1970”. 

 Thông báo cho biết tiếp: “Trong khi thủ tục tư pháp tiếp tục, viêc từ chức của ĐTGM Wilson được coi là một chương mới trong câu chuyện đau lòng của những ai bị (cựu linh mục) Jim Fletcher xâm phạm tình dục mà cuộc sống đã bị hoàn toàn thay đổi. Quyết định này có thể mang lại đôi chút an ủi cho họ mặc dầu tất cả những đau khổ mà họ đã phải gánh chịu”.

 Thông báo còn cho biết thêm là “quyết định của ĐTGM Wilson có nghĩa là ngài không còn là TGM Adelaide nữa bởi vì có kéo dài thì cũng chỉ gây thêm đau khổ và phiền muộn cho nhiều người, đặc biệt là các nạn nhân còn sống và cũng cho tổng giáo phận Adelaide. Hồi tháng 5, Đức Tổng Giám Mục Wilson đã bị kết tội bao che lạm dụng tình dục và bị kết án 12 tháng quản thúc. 

 Trong khi đó, qua một thông cáo báo chí của Tổng Gíáo Phận Adelaide, ĐTGM Wilson cho biết hy vọng và cầu nguyện rằng quyết định của ngài sẽ là một chất xúc tác hàn gắn đau khổ và phiền muộn. Ngài cho biết:

 “Vào ngày 20 tháng 7, tôi đã đệ trình đơn xin từ chức Tổng Giám Mục Adelaide lên ĐTC. Mặc dầu việc từ chức không được yêu cầu, thế nhưng tôi đã quyết định bởi vì càng ngày tôi càng quan tâm đến mức độ tổn hại mà việc tôi bị kết  tội mới đây gây ra cho cộng đoàn. Tôi từng có ý gia hạn quyết định này cho đến khi thủ tục khiếu nại hoàn tất.

 Thế nhưng, có quá nhiều đau khổ và phiện muộn nếu tôi tiếp tục duy trì vai trò Tổng Giám Mục Adelaide, đặc biệt đối với các nạn nhân của (cựu linh mục) Fletcher. (Vũ Nhuận chuyển ngữ từ abcnet.au)

 Quen nhau trong đời, quen cả những vấn đề được kể trong đời đi Đạo, nghe rất quen. Nghe quen quen, cón có truyện kể về các thiên thần hộ thủ, được giáo dân nọ đặt câu hỏi gửi đấng bậc nhà Đạo những câu tương tự như sau:

“Thưa cha,

Vẫn biết, Giáo hội từng dạy ta rất nhiều điều về các “thiên thần hộ thủ”. Thế nhưng, loài người chúng ta có thấy các vị ấy bao giờ đâu. Nếu vậy, lấy đâu là bằng chứng để ta tin là: các thiên thần ấy có thực. Xin cha giải thích cho con biết, kẻo không còn tin vào những gì được dạy dỗ từ lúc nhỏ.” (Câu hỏi của một bổn đạo người Úc không ghi tên)   

Ấy chết! Không ghi tên/tuổi hoặc gốc gác lai lịch, thì có ma nào biết được người ấy là người Úc, cơ chứ? Chẳng lẽ người Úc mình lại hay hỏi những câu vẩn vơ/lờ mờ như thế sao? Thôi thì, có hỏi sao thì cứ hỏi, rồi ra đấng bậc nhà mình vẫn vui lòng giải thích, để chính mình được vui, như sau:

“Tôi e rằng phần lớn các giáo-hữu đều tin vào chuyện thiên-thần hộ-thủ từng giúp họ một số việc trong đời thật cũng khó thuyết phục được ai; chí ít là việc này lại dính đến chuyện các thiên thần vì đã đến cứu họ, nên không để cho tai nạn xảy đến hoặc trường hợp tìm ra đồ dùng đã mất hoặc nhớ lại vào phút chót những gì mình từng quên bẵng, và nhiều thứ khác.

 Lại có nhiều vị từng kinh-nghiệm về các sự việc khá ấn tượng. Như vừa rồi, có người đến kể cho tôi nghe câu chuyện một cụ bà nọ bị liệt đã té khỏi giường khi cụ ông ra khỏi nhà. Cụ không thể leo lên giường nằm trở lại được, bèn ngủ ngay trên sàn. Nhưng gặp lúc cụ ông đi làm về thấy vợ mình vẫn nằm yên trên giường ngủ. Cụ bà là người sùng kính hết sức mình vào các thiên thần hộ thủ gìn giữ cụ. 

Nhiều lúc, các thiên-thần cũng đã hiện ra với ai đó qua hình-thù người phàm. Đó là trường-hợp được tổng lãnh thiên thần Raphael kể lại trong Cựu Ước. Sách này cho biết thần-sứ Raphael đã hiện ra với người trẻ mang tên Tôbia và cùng với người này lập hành-trình rất dài và rồi kết thúc bằng sự kiện tốt đẹp. Cuối cùng thì, thần sứ Raphael mới bộc-lộ lai-lịch đích-thực của mình mà bảo rằng: ngài là thiên-thần hộ -thủ. (X. Sách Tôbia 5: 4-5; 12: 15)

Nhiều vị thánh cũng tuyên bố là: các ngài có kinh-nghiệm được các thiên-thần hộ-thủ gìn giữ suốt nhiều tháng ngày trong đời mình. Trong số các vị này, phải kể đến thánh Josemaria Escriva, người Tây Ban Nha. Thánh nhân đã kể câu chuyện từng xảy đến với ngài như sau: 

Năm ấy 1931, trong đợt sóng chống giáo sĩ ở nước này, trong lúc thánh-nhân đang đi bộ trên đường phố ở thủ đô Madrid thì có ba người trẻ tuổi sáp lại gần phía ông. Tức tốc, một trong ba gã ấy chạy ùa về phía thánh-nhân vội vàng kêu lớn tiếng:

-Để tao bắt lấy nó.

 Lập tức, một đứa khác ngăn cản:

-Không được thế. Ngươi đừng có đánh ông ta.

 Ngay sau đó, người trẻ ấy bèn gọi thánh Josemaria bằng những lời trêu chọc như sau:

-Này, chú lừa con rất bé nhỏ.

 Đó là hình-tượng mà thánh-nhân nói về mình. Nhưng, những điều như thế, duy chỉ có mỗi ngài hoặc cha giải tội của ngài được biết mà thôi. Nên ngài biết chắc là kẻ dữ đã tìm cách đánh ngài và thiên-thần hộ-thủ đang đến cứu ngài.

 Ít năm gần đây, tôi có nghe kể lại câu truyện cô bé nọ có tham-dự buổi tình-nguyện do nhóm Opus Dei tổ-chức tại vùng Manchester City, thuộc nước Anh. Đêm tĩnh-nguyện hôm ấy, có chủ-đề về lòng sùng kính các thiên-thần hộ-thủ. Cô bé sau đó đã nói rằng: hiện giờ chẳng có ai còn tin vào các thiên-thần hộ-thủ mình nữa.

 Trên đường về nhà, cô bé phải lội bộ ngang qua một vùng tăm tối có cây phủ trùm, bỗng có một thanh-niên người sạch sẽ sáng láng xuất hiện dưới ánh đèn lù mù, trước mặt cô. Đang suy tinh không biết có nên nhắm mắt rồi lầm lũi đi về phía trước hoặc rẽ sang đường khác cố tránh né. Khi đến gần, cô thấy người trẻ tuổi kia nhìn vào mặt cô; đổi lại, cô cũng nhìn vào mặt anh ta. May mắn thay, người trẻ ấy lại không sáp đến gần cô làm gì hết.

 Những ngày sau, cô mở báo ra đọc thấy có tin về một người con gái bị giết chết ở khu công viên vào cùng lúc đêm hôm ấy, và thủ-phạm đã bị bắt giữ. Cô đến đồn cảnh-sát hỏi thăm thì được tường-trình về những gì cô trải-nghiệm cùng buổi tối. Cô lân la và được phép hỏi chuyện thủ-phạm vụ giết người, thì được biết: thủ phạm lại chính là người trai trẻ từng đi ngang trước mặt. Đợi đến lúc hỏi rằng: tại sao lúc ấy hắn lại không tấn công cô thay vị một phụ nữ khác, thì anh ta bảo: “Lúc ấy có hai người con trai mạnh khỏe đã hộ-tống cô, nên hắn ta không làm hại cô được…

 Một ví-dụ khác, được các đài phát thanh thời ấy nói nhiều về đám thủy quân lục chiến quan-tâm nhiều trong thời chiến ở Triều Tiên. Rõ ràng, câu chuyện thật được anh lính chiến tên gọi là Micae từng kể lại, là: anh được cha mẹ dạy mỗi ngày cứ sáng sáng phải đọc kinh xin cùng thánh Micae Tổng lãnh Thiên Thần gìn giữ anh bằng những câu kinh như: 

“Lạy Tổng lãnh Thiên thần Micae,

xin thánh-nhân giữ gìn hộ thủ con vào mọi lúc.”

 Anh vẫn nguyện kinh như thế mỗi ngày, chẳng hề quên. Một hôm, trong buổi tuần-tra/do thám vào mùa đông lạnh giá ở Hàn Quốc, bất chợt anh thấy mình đang ở cạnh một người lính chiến thuộc loại to lớn, rất vĩ đại chưa từng gặp, nhưng đã nói với anh rằng: Anh ta tên Micae và anh còn nói thêm: “có lẽ chúng ta sẽ gặp rắc rối, chợt đến trước mắt… 

Thế rồi, trời bắt đầu có tuyết càng ngày càng nặng hạt. Nhưng, người lính nọ lại quả quyết: chẳng mấy chốc, mọi nguy hiểm rồi cũng chấm dứt. Và, quả như lời anh nói, cơn tuyết đổ đã ngừng hẳn. Sau đó, hai người lại xa cách không còn dịp làm việc chung với nhau nữa, tuy thời-điểm tuần-tra vẫn tiếp-tục diễn-tiến. 

Ít lâu sau, lại có sự kiện nhóm của hai anh đi tuần-tra bèn gặp phải 7 người lính chiến thuộc đám địch thù xuất hiện tay lăm lăm mấy cây súng máy chĩa vào người cả hai anh. Bỗng anh bạn bèn hét lớn tiếng mấy câu:

 “Ngồi sụp xuống, Micae!

Sụp xuống mau đí!”

Và, cả hai đều nằm rạp xuống đất, tức thì có lằn đạn bay vụt trên đầu cả hai người. Anh thấy một Micae lực lưỡng vẫn đứng yên không động đậy, dù chẳng có ai ở đó tong quãng không hôm ấy. Micae lực lưỡng bèn nhảy chồm kéo anh nằm rạp xuống, nhưng chính anh ta lại bị đạn ghim vào trước ngực. Anh vẫn thấy Micae lực lưỡng yên hàn đứng sừng sững, chung quanh có lằn ánh sánh bao bọc tay anh cầm lưỡi kiếm sáng quắc, rồi biến mất.

 Thế rồi, anh lấy lại bình tĩnh trở về với thực-tại khi đám tuần-tra đến gần về phía anh đang nằm. Anh bèn hỏi đồng bạn là Micae người bạn lực-lưỡng khỏe mạnh kia đang ở đâu? Thì các bạn đều trả lời:

 “Bọn tôi đâu thấy có Micae nào lại gần anh đâu!

Vả lại, trong tiểu đội của mình, duy nhất chỏi có anh tên là Micae mà thôi.”

 Rồi họ hỏi làm thế nào mà có thể bắn hạ được địch quân đông hơn anh thế? Anh bèn nói: bọn tôi có làm được tích sự gì đâu. Quả thật, cây súng máy của anh không hề nhả mất viên đạn nào hết. Nhưng bảy tay quân thù kia đều chết dưới lằn gươm sắc bén, chứ không phải sung đạn.

 Tựu trung, câu truyện muốn minh-chứng rằng: Thiên-thần hộ-thủ quả có thật.”(X. Lm John Flader, Are guardian angels real? The Catholic Weekly 04/01/2015, tr. 22)

Có những truyện kể trong đời, tưởng chừng nghe rất quen, có khi quen đếnđộ “nằm lòng” lại vẫn là những câu truyện được kể như sau:

Sau tuổi 50, tôi hiểu ra rằng, cuộc đời muốn hạnh phúc chính là làm được 6 chữ này

Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được rằng, thế giới thật rộng lớn, mà bản thân mình lại rất bé nhỏ, có những sự tình không cần phải xem nó nặng đến như vậy. Bản thân chúng ta vốn đã rất khổ, rất mệt, không cần cứ mãi chỉ trích lẫn nhau…

 Con người ta, cả một đời đều đang bận rộn, mệt mỏi, bôn ba. Dù cho vất vả bao nhiêu, sau cùng vẫn có rất nhiều việc không thể hoàn thành được. Con người ta, cả một đời đều đang tằn tiện, tích cóp, dành dụm; sau cùng dù cho dè sẻn bao nhiêu, tiền bạc vẫn không bao giờ thấy đủ. Con người ta, cả một đời đều đang chịu đựng, nhường nhịn, sợ hãi; nhưng dù cho cẩn thận thế nào, ta vẫn đắc tội với không ít người.

Một đời chúng ta đều đang đọc, đang viết, đang cảm ngộ; nhưng dù có thông minh bao nhiêu, vẫn phải đối diện với không ít lần thua thiệt. Con người, cả một đời đều đang tỉnh táo, dù cho bình tĩnh bao nhiêu, cơ trí bao nhiêu; sau cùng vẫn không tránh khỏi những điều tiếc nuối. 

Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được rằng, thế giới thật rộng lớn, mà bản thân mình lại rất bé nhỏ, có những sự tình không cần phải xem nó nặng đến như vậy. Bản thân chúng ta vốn đã rất khổ, rất mệt, không cần cứ mãi chỉ trích bản thân. Đời người vốn không phải mọi chuyện đều luôn như ý, cớ chi phải cưỡng ép bản thân. Đã cố gắng hết mình rồi, dù cho kết quả thế nào cũng đều được cả. Chuyện nơi thế gian, không ai nắm chắc được vĩnh hằng.

 Đời người vốn không phải mọi chuyện đều luôn như ý, cớ chi phải cưỡng ép bản thân. 

 Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: Đời người thật quá ngắn ngủi, không cần thiết phải tính toán quá chi li. Những việc không hiểu được, thế thì không cần phải hiểu; có những người không phỏng đoán được, thì không cần phải phỏng đoán; có những lý lẽ nghĩ không thông, thì không cần phải nghĩ ngợi thêm nữa. Những việc không vui trước đây, hãy đem nó cất giữ ở một góc xó không có ai.

 Vậy nên, tự nhắc nhở bản thân mình: Tôi có thể không được hoàn mỹ, nhưng nhất định phải chân thực, tôi có thể không giàu có, nhưng nhất định phải vui vẻ!

 Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: cuộc sống, sẽ không vì những lời oán trách của bạn mà thay đổi; đời người, sẽ không bởi bạn phiền muộn mà đổi khác. Dù bạn oán trách hay không, cuộc sống vẫn sẽ y như vậy; dù bạn có buồn hay không, đời người cũng sẽ y như thế. Oán trách nhiều, buồn phiền vẫn là bản thân; thương cảm nhiều, khổ não vẫn là chính mình.

 Bạn khóc, cuộc đời sẽ không bởi vậy mà chảy nước mắt vì bạn; bạn khổ, cuộc đời sẽ không bởi vậy mà thêm phiền não.

 Là con người, đâu có chuyện vạn sự đều luôn như ý, mọi việc đều luôn thuận tâm.

Trong công việc, đâu có chuyện vạn sự đều viên mãn, mọi việc đều không chút tiếc nuối.

Nếu đã như vậy, sao ta lại không mỉm cười? Nếu đã như vậy, hà tất phải phiền muộn lo âu?

Người sống ở đời, vui vẻ là một đời, sầu khổ cũng là một đời, vậy sao ta không vui sống cho đến cuối cuộc đời này?

 Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được rằng: Đừng làm khó bản thân, một người, long đong khổ sở sống ở thế gian này, đừng bởi những người mình không thích mà đánh mất niềm vui, đừng bởi những người chỉ vụt thoáng qua trong sinh mệnh đó mà lưu luyến không thôi, cũng không cần phiền não với từng áng mây thoảng qua.

 Hãy sống vì bản thân, dù cuộc sống cho ta điều gì, đều thản nhiên vui vẻ đón nhận, đây mới là thái độ sống tốt nhất!

 Đừng làm khó bản thân, cũng đừng bắt chước người khác, hãy là chính bản thân mình, đi tốt con đường mà mình đã chọn, làm tốt những việc trong phận của mình, sống cuộc sống mà mình mong muốn.

Người sống ở đời, vui vẻ là một đời, sầu khổ cũng là một đời, vậy sao ta không vui sống cho đến cuối cuộc đời này?

 Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: Với những gì bản thân không với tới được, không cần phải mong muốn thái quá, hãy để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Lòng mệt mỏi rồi, hãy nghe vài bản nhạc hay; trong lòng có chuyện sầu não, hãy thổ lộ với người bạn yêu thương. Mệt mỏi rồi, hãy pha cho mình một ấm trà, tìm một nơi yên tĩnh, nhắm mắt nghỉ ngơi.

 Những lúc buồn phiền, tìm kiếm niềm vui, đừng đánh mất hạnh phúc. Những lúc bận rộn, hãy tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, đừng đánh mất sức khỏe. Những lúc mệt mỏi, hãy ngừng tay lại, chớ để đánh mất niềm vui.

Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được: Đừng làm khổ bản thân, đời người chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, bôn ba cũng được, lăn lộn cũng được, đều chỉ là nháy mắt. Không chỉ trích, không oán trách, cho bản thân một phần lạc quan, một phần bình hòa. Không cưỡng cầu, không mong mỏi thái quá, cho bản thân một phần tâm trạng thản nhiên, một phần tâm thái điềm tĩnh. Không so đo, không tính toán, giữ lại một phần tình cảm chân thành nhất trong tâm.

 Không hâm mộ vầng hào quang của người khác, không chê trách thói đời nóng lạnh, cất những bước chân tự tin, kiên định với sự lựa chọn của riêng mình. Lấy tâm thái lạc quan mà sống tuổi già tốt đẹp nhất của mình!

Cuối cùng, sau tuổi 50, chúng ta hãy ghi nhớ rằng cách sống tốt nhất chính là 6 chữ: Nghĩ thông, nhìn thoáng và buông bỏ!

 Truyện kể về đời người sau tuổi 50, vẫn là những chuyện nghe khá quen, thế nhưng người nghe ít khi chịu cho đó là sự thật. Bởi thế nên, có nhiều chuyện trong đời, cứ tưởng là sự thật được mọi người chấp-nhận, nhưng sự thật lại rất khác.

Thế đó, là đôi giòng chảy kể lể ở “Chuyện Phiếm Đạo Đời” rất quen quen, nay đưa ra để bà con ta, lấy làm đầu để để suy-tư. Suy tư đâu đấy rồi, nay xin mời bà con mình lại hát thêm vài ba đoạn ở trên để kết-thúc rồi còn đi vào thực-tế cuộc mà sống thự và sống với bà con, anh em như sau:

“Quen nhau từ năm tháng rồi

Ngàn phương xa vời

Anh đến nơi này

để rồi quen nhau mãi mãi…”

 Và, thêm câu điệp khúc cứ hát mãi rằng:

“Quen nhau qua đáy mắt

Duyên tình người em gái

Ngày nào vừa quen nhau

Nay đã mến thương nhau

 Giờ này người em tôi

Hoa thắm lên môi hồng

Bên câu chuyện nồng ước mộng chung.”

(Lê Dinh – bđd)

Thế đó, là vài ba đề-nghị nhỏ làm kết-luận cho chuyện phiếm đạo đời cộng với lời đấng thánh hiền, từng bảo ban, nhắn nhủ rằng:

“Vì khi hiệu lệnh ban ra,

khi tiếng tổng lãnh thiên thần

và tiếng kèn của Thiên Chúa vang lên,

thì chính Chúa sẽ từ trời ngự xuống,

và những người đã chết trong Đức Kitô

sẽ sống lại trước tiên;

rồi đến chúng ta, là những người đang sống,

những người còn lại,

chúng ta sẽ được đem đi trên đám mây cùng với họ,

để nghênh đón Chúa trên không trung.

Như thế, chúng ta sẽ được ở cùng Chúa mãi mãi.”

(1Th 4: 16-17)

Nói cho cùng, đã có Tổng Lãnh Thiên Thần hộ-thủ rồi, thì ai trong chúng ta còn lý-do nào nữa, mà lo-ngại? Thế đó, vẫn là lời nhắn gửi đến bạn bè, người thân, hôm nay và mai ngày ở huyện nhà.

Trần Ngọc Mười Hai

Và những câu chuyện phiếm

Nghe quen quen

Nên cũng thấy khó

Mà nghĩ tiếp

Cho mình và cho người

ở trong đời.  

From Vuisongtrendoi gởi

DÃ TÂM

Quân Hoàng shared a post.
Image may contain: people playing sports
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: 3 people, people standing and outdoor
Luân LêFollow

DÃ TÂM

Đây là quả địa cầu bản đồ được Trung Quốc cộng sản bán ở Ukraine, và thiếu tỉnh Quảng Ninh của Việt Nam vì nó mang màu của Trung Quốc, tức là lãnh thổ của nước này.

Chưa cần đến Luật Đặc khu thì chúng đã có dã tâm chiếm lãnh thổ nước ta từ ngoài biển đảo cho tới biên giới từ hàng ngàn năm nay rồi.

Đưa cho những đoàn viên thanh niên Khánh Hoà xem và hỏi chúng về sự phát triển mà chúng cổ vũ vừa mới đây là như thế nào?

Giao đất nước vào tay bọn trẻ này thì nguy cơ mất nước hoặc làm nô lệ là điều khó thể nào tránh khỏi và cũng sẽ hết sức nhanh chóng có thể.

QUAN ĐƯỜI ƯƠI

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, eyeglasses and text

Thái Bá Tân is with Son Dao.

QUAN ĐƯỜI ƯƠI

Thứ trưởng bộ tài chính
Có câu này phi thường:
“Lòng dân sẽ vui lắm
Khi tăng thuế môi trường”.

Có ai vui không nhỉ,
Khi giá xăng nay mai
Tăng tám nghìn một lít
Mà còn tăng dài dài?

Tự nhiên lấy làm lạ,
Rằng quan cũng là người
Mà ăn nói vớ vẩn,
Đẳng cấp ngang đười ươi.

Thế thì cũng chẳng khác
Nói dân sướng như điên
Khi được ông nhà nước 
Dí dao trấn lột tiền.

Xin bà con lưu ý
Nhớ mặt ông quan này
Rồi kể cho con cháu
Chuyện khôi hài thời nay.

Còn tôi, vốn cẩn thận,
Làm thơ lưu cho đời.
Có kèm theo cả ảnh.
Có mà chạy đằng trời.   

Sự nham hiểm của Trung Quốc trong dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông

BAOLUA.NET

900 triệu đô cho 13km đường sắt trên cao, tương đương 69 triệu đô/km. Thật ra, đây cũng là mức 

900 triệu đô cho 13km đường sắt trên cao, tương đương 69 triệu đô/km. Thật ra, đây cũng là mức tiệm cận suất đầu tư Metro của thế giới (70-80 triệu đô/km), nhưng khác là suất đầu tư đi ngầm dưới lòng đất tốc độ cao, công nghệ hiện đại và các công trình phụ trợ.

Trườn với vận tốc 35km/h uốn lượn khúc khuỷu xé không gian thủ đô, người ta nói tàu Cát Linh – Hà Đông êm hơn tàu Thống Nhất. Quả thật là khéo hoài cổ. Giữa thời 4.0, ai lại đi so sánh con rùa xanh với con ốc sên đỏ có từ thời Pháp thuộc, nghe mà đứa con nít cũng phải bật cười.

Tiến sĩ Phạm Sanh, chuyên gia quy hoạch hạ tầng bức xúc: “Cái vô lý nhất của Cát Linh – Hà Đông là làm trên cao nhưng chi phí ngang với làm ngầm. Và nữa, với tốc độ như vậy, nó hoàn toàn không thể thay thế xe bus trong giao thông đô thị”.

23/8: NGÀY BĂNG ĐEN

Image may contain: one or more people and text
No automatic alt text available.
Image may contain: one or more people, plant and outdoor
Image may contain: 1 person
David Truong Do

23/8: NGÀY BĂNG ĐEN

Ngày Châu Âu Tưởng Niệm về nạn nhân của chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa phát xít, được gọi là Ngày Băng Đen ở một số quốc gia, được ghi nhận vào ngày 23 tháng 8, là ngày kỷ niệm quốc tế cho các nạn nhân của các hệ tư tưởng độc tài, đặc biệt là chế độ độc tài, chủ nghĩa Stalin và chủ nghĩa phát xít.

Trang FB của Huyện đoàn Vạn Ninh- Khánh Hòa là nơi cho đăng tải tấm hình này vào ngày 16-8-2018.

Trần Bang shared a post.

Bức ảnh này xuất hiện vào ngày 22-8 trên một trang Facebook có đông người theo dõi. Tôi nghi ngờ rằng, tấm hình này bị photoshop nên không quan tâm. Nhưng tôi, đã nhầm, tấm hình là của thật 100%. Cộng đồng mạng đã tìm được trang FB của Huyện đoàn Vạn Ninh- Khánh Hòa là nơi cho đăng tải tấm hình này vào ngày 16-8-2018.

Thật kinh tởm! Thanh niên trong thời đại Internet và toàn cầu hóa mà còn cho rằng có đặc khu là có phát triển. 

Họ không biết rằng, trong gần 100 trên đặc khu trên toàn thế giới chỉ có 01 đặc khu thành công là Thẩm Quyến.

Họ không biết rằng, các đặc khu ra đời trong vòng 10 năm lại nay ở những nước nghèo đều trở thành lãnh địa riêng biệt của Trung Quốc và chỉ phục vụ người Trung Quốc.

Họ không biết rằng, Việt Nam đã có độ mở- ưu đãi gần như cao nhất cho các nhà đầu tư nước ngoài.

Họ không biết rằng, các doanh nghiệp trong nước bị thiệt thòi quá nhiều so với các doanh nghiệp trong phạm vi đặc khu vì bất bình đẳng về chính sách và ưu đãi.

Họ không biết rằng, khi người Trung Quốc đến thì những người của thế giới văn minh sẽ bỏ đi.

“Thức dậy đi nào gỗ đá ơi”!

Image may contain: 9 people, people smiling, people standing and outdoor

Chu Vĩnh Hải is with Dũng Mai and 7 others.

Bức ảnh này xuất hiện vào ngày 22-8 trên một trang Facebook có đông người theo dõi. Tôi nghi ngờ rằng, tấm hình này bị photoshop nên không quan tâm. Nhưng tôi, đã nhầm, tấm hình là của thật 100%. Cộng đồng mạng đã tìm được trang FB của Huyện đoàn Vạn Ninh- Khánh Hòa là nơi cho đăng tải tấm hình này vào ngày 16-8-2018.

Thật kinh tởm! Thanh niên trong thời đại Internet và toàn cầu hóa mà còn cho rằng có đặc khu là có phát triển. Họ không biết rằng, trong gần 100 trên đặc khu trên toàn thế giới chỉ có 01 đặc khu thành công là Thẩm Quyến. Họ không biết rằng, các đặc khu ra đời trong vòng 10 năm lại nay ở những nước nghèo đều trở thành lãnh địa riêng biệt của Trung Quốc và chỉ phục vụ người Trung Quốc. Họ không biết rằng, Việt Nam đã có độ mở- ưu đãi gần như cao nhất cho các nhà đầu tư nước ngoài. Họ không biết rằng, các doanh nghiệp trong nước bị thiệt thòi quá nhiều so với các doanh nghiệp trong phạm vi đặc khu vì bất bình đẳng về chính sách và ưu đãi. Họ không biết rằng, khi người Trung Quốc đến thì những người của thế giới văn minh sẽ bỏ đi.
“Thức dậy đi nào gỗ đá ơi”!

Thiên đàng xhcn Venezuela

Văn Lang
Thiên đàng xhcn Venezuela

Dưới ánh sáng soi đường của chủ nghĩa Mác Lê, 

Dưới sự lãnh đạo tài tình, sáng suốt của Lĩnh tựu vĩ đại Bác Hugo Chavez, 

Toàn đảng, toàn quân, toàn dân Venezuela đang gặt hái những thắng lợi rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc, bước những bước thần kỳ, bước sau dài hơn bước trước, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc trên con đường CNXH cùng nhau xuống hố, đến thiên đường XHCN xuống hố cả nút.

Nội trong tháng 7.2018, lạm phát đã lên đến 83.000%. Dự đoán đến cuối năm của IMF sẽ lên đến 1.000.000%!

Còn giá tiêu dùng theo số liệu của quốc hội (của phe đối lập cao hơn nhiều) thì đã tăng hơn 47.000% đến thời điểm này.

Giá cả vài mặt hàng thiết yếu:

1 kg thịt: 9,5 triệu VEF cũ, 95 VEF mới. 
1 kg cà chua ở Venezuela giá 5 triệu VEF cũ, 50 VEF mới. 
1 kg gạo: 2,5 triệu VEF cũ, hay 25 VEF mới. 
1 bánh xà phòng: 3,5 triệu VEF cũ, 35 VEF mới. 
1 cuộn giấy toilet giá 2,6 triệu VEF cũ, 26 VEF mới.

Sau khi đổi đồng Bolivar mới (bỏ bớt 5 con số), mọi hoạt động kinh tế trên toàn đất nước hoàn toàn bị đình trệ. Dân chúng có tiền cũng không thể rút từ máy ATM được vì chính phủ quy định, mỗi ngày một người dân chỉ được rút 10 Bolivar mới. 
Với số tiền ít ỏi này, người ta chỉ đủ mua 100grs thịt, hoặc 200grs cà chua, hoặc 2 lon gạo, hoặc chưa tới nửa cuồn giấy vệ sinh hay một mẩu xà phòng.

Nghĩa là giờ đây, để tạm no lòng thì dân Venezuela chỉ được chọn lựa:
1. Ăn cơm suông, không rau, thit, cá. 
2. Muốn có tí rau hay thịt thì phải ăn cháo loãng.

Thêm nữa, họ suốt ngày phải cởi truồng, không được tắm xà phòng và khi đi ngoài thì…khỏi chùi!  

Hugo Chavez muôn năm! 
Venezuela muôn năm! 
CNXH muôn năm!

Image may contain: 2 people, text

“Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?”

TIN MỪNG Mt 20,1-16a
“Phải chăng vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?”

X Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng.” Họ liền đi.

Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: “Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?” Họ đáp: “Vì không ai mướn chúng tôi.” Ông bảo họ: “Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!” Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: “Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất.” Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền.

Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ:

“Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt.” 

Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: “Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót.”

Suy niệm:

Lòng rộng lượng và thiện hảo của Thiên Chúa rất giầu sang không ai có thể đo lường được Và dĩ nhiên không thể nào so sánh được. Làm sao có thể so sánh được những tội lỗi chúng ta được chúa tha với lòng rộng lượng xót thương của Chúa. Cho dù chúng ta làm biết bao việc bác ái từ thiện về nhiều phương diện cũng không thể so sánh Với lòng rộng lượng khoan dung của chúa đối với tội lỗi của mỗi chúng ta.

Bài học về sự bất mãn của những người đến làm sớm trong vườn nho giúp chúng ta nhìn lại về đời sống vật chất và Đức tin: Biết bao ơn lành chúng ta nhận được từ Thiên Chúa mà không do một công trạng gì của chúng ta cả. Những gì chúng ta có thì chúng ta là ai đều do thiên chúa ban tặng nhưng không.

Mỗi khi chúng ta càm nhàm, ghen tị với những người khác, chúng ta quên mất Chúa là Đấng công chính và Ngài rất rộng lượng với chính cá nhân mình.

Thầy Bạch gởi

TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM TRẦN HOÀNG PHÚC NHẮN GIA ĐÌNH GỬI CHO THUỐC GIẢI ĐỘC VÀO TRẠI GIAM

Hoa Do shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Amy Truc TranFollow

Việt cộng lại đang dùng thủ đoạn hèn bẩn đối với TNLT Trần Hoàng Phúc…
—————————————————————————–
TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM TRẦN HOÀNG PHÚC NHẮN GIA ĐÌNH GỬI CHO THUỐC GIẢI ĐỘC VÀO TRẠI GIAM

Ngày 16/8/2018, mẹ của Trần Hoàng Phúc là bà Huỳnh Thị Út thăm gặp Phúc tại Trại giam An Phước, có cán bộ quản giáo dùng điện thoại quay và 02 cán bộ quản giáo ngồi viết biên bản cuộc nói chuyện và ngồi giám sát. Phúc nhắn gia đình mua thuốc giải độc, lương khô và mắm gởi vào cho Phúc.

Mẹ của Phúc bất an tự hỏi: “Tại sao lại phải gởi thuốc giải độc vào cho Phúc? Tại sao Phúc lại đòi ăn lương khô và nói gia đình gởi đủ các loại mắm vào cho Phúc?”

Liệu Phúc có bị đầu độc qua thức ăn? Liệu sức khỏe Phúc có đảm bảo cho đến ngày được tự do?

Phúc được chuyển về Trại giam An Phước – tỉnh Bình Dương ngày 9/8/2018. Trước đó Phúc bị giam giữ ở Trại giam số 1 – Hà Nội.

Nguồn tin: Hội Sinh Viên Nhân Quyền Việt Nam