Vì sao Tàu Cộng thành công chuyển giao nhiệt điện than lạc hậu sang Việt Nam?

Xem Báo Online

Vì sao Tàu Cộng thành công chuyển giao nhiệt điện than lạc hậu sang Việt Nam? Vì nó rất khôn, nó cho một số ít người có lợi ích để bán linh hồn, làm tay sai cho Tàu, tiếp tay biến người Việt thành dân tộc yếu hèn, bệnh tật triền miên, từ đó tinh thần chống Tàu, bảo vệ Biển Đông cũng vì thế mà mất đi.

Meghan McCain, con gái của Cố Thượng nghị sĩ John McCain, đã đọc bài điếu văn đầy sức mạnh tại lễ tưởng niệm người cha của cô tại Nhà thờ Chính tòa Quốc gia Washington.

Bang Uong and Tran Xuan Lieu shared a post.
Image may contain: one or more people, crowd and indoor
Nguyen Dat An

Meghan McCain, con gái của Cố Thượng nghị sĩ John McCain, đã đọc bài điếu văn đầy sức mạnh tại lễ tưởng niệm người cha của cô tại Nhà thờ Chính tòa Quốc gia Washington.

Cô nhấn mạnh: “Nước Mỹ của John McCain luôn rộng lượng, chào đón và máu lửa. Xứ sở này có tài tháo vát, tự tin và đáng tin cậy. Đất nước này luôn nhận lấy trách nhiệm của mình. Quốc gia này cất tiếng nói nhẹ nhàng vì luôn hùng mạnh. Nước Mỹ không bao giờ khoe khoang, vì không cần phải làm thế. Nước Mỹ của John McCain không có nhu cầu để được trở nên vĩ đại lần nữa, vì quốc gia này đã vẫn luôn vĩ đại.”

Cô so sánh di sản của cha mình tương phản với “kiểu chiếm đoạt mang tính cơ hội” và “lối văn chương hoa mỹ rẻ tiền của những kẻ sẽ không bao giờ có thể chạm đến sự hy sinh mà người cha của cô đã sẵn lòng cho đi.”

Và cuối cùng, cô chia sẻ: “Cha tôi là một con người vĩ đại. Ông đã là chiến binh vĩ đại. Ông đã là người con của nước Mỹ vĩ đại. Tôi ngưỡng mộ ông vì tất cả những điều này, nhưng tôi yêu thương ông vì ông là một người cha tuyệt vời.”

Vâng, trong nước Mỹ của John McCain có gia đình, có những người cha được con cái yêu thương, có những người đàn ông thực sự sống cho tổ quốc, và có những người làm chính trị ngay thẳng và tôn trọng sự thật. Một đất nước đã vĩ đại như thế, thì không cần phải làm cho vĩ đại nữa.

Đám tang của TNS John McCain đã khiến Tổng thống Mỹ đương nhiệm Donald Trump lẻ loi một mình…

Đừng mang con cái đi khỏi chúng tôi

Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text

Hoang LinhFollow

Đừng mang con cái đi khỏi chúng tôi

Tôi không biết cái đất nước này, dân tộc này có thù hận gì với ông mà ông định chia cắt sự tương tác thiêng liêng của ba mẹ và con cái.

Tôi tin rằng anh chị, bạn bè trân quý cũng như tôi rất cần dạy đánh vần cho con, xem con học hành thế nào, đó là niềm vui thiêng liêng giữa dòng đời đầy mệt mỏi này.Ước gì chúng ta đồng hành cùng con cái chúng ta suốt đời.

Tôi nhớ như in, dưới ngọn đèn dầu hột vịt, ba tôi dạy tôi đánh vần, mẹ ngồi quạt cho chồng con, hạnh phúc đơn sơ của bao thế hệ người Việt .

Tôi có cảm giác nhiều chính sách giáo dục gần đây làm rối tung cả lên thay vì là chuẩn mực, khuôn vàng thước ngọc như giáo dục của Cha ông.

SONG NGỌC HÀNH ĐỘNG VÌ TƯƠNG LAI

Cat Bui shared a post.
Image may contain: 13 people, people smiling, people standing and wedding
Image may contain: 7 people, people standing and outdoor
Image may contain: 42 people, people smiling, people standing, crowd and outdoor
Image may contain: 29 people, people smiling, crowd and outdoor
+6
Thanh Niên Công Giáo

SONG NGỌC HÀNH ĐỘNG VÌ TƯƠNG LAI

#TNCG – Sáng 2 tháng 9, 2018 sau thánh lễ Chúa nhật, toàn thể bà con Giáo xứ Song Ngọc đã ra trước tháp nhà thờ để cùng nhau phản đối Bộ giáo dục phá nát tiếng Việt. Cùng hiệp ý đồng lòng với các tù nhân lương tâm đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bách hại và giam cầm cũng như phản đối Formosa xả thải chất độc ra môi trường biển miền Trung.

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Kimtrong Lam
Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Người Đăng: buithiengiao – Sep 01, 2018

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
Đánh cho khoai sắn thành vàng,
Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy.
Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.
Đánh cho cả nước Việt Nam,
Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.
Đánh cho hết muốn tự do,
Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.
Đánh cho dở khóc dở cười,
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.
Đánh cho hai nước Việt Tàu,
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.
Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
Osin, nô lệ, lao công xứ người.
Đánh cho chín chục triệu người,
Thành dân vô sản thành người lưu vong.
Đánh cho non nước Lạc Hồng,
Tiến lên thời đại mang gông mang cùm.
Đánh cho cả nước chết chùm,
Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau.
Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu,
Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn !

Bùi Giáng.

Image may contain: 1 person

Mỗi năm, Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư

Mỗi năm, Việt Nam có khoảng 94,000 người chết vì ung thư

Thuốc lá và rượu bia là một trong những nguyên nhân hàng đầu làm tăng tỉ lệ mắc ung thư tại Việt Nam. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)

HUẾ, Việt Nam (NV) – Khoảng 94,000 người Việt Nam chết vì ung thư mỗi năm. Con số này được đưa ra tại hội nghị khoa học thường niên lần thứ 6 của Hội Ung Thư Việt Nam tổ chức tại bệnh viện Trung Ương Huế, hôm 30 Tháng Tám, 2018.

Báo Thanh Niên cho hay, “Hội nghị có sự tham gia của hơn 600 đại biểu đến từ các bệnh viện, trung tâm ung bướu trên toàn quốc cùng của 25 chuyên gia về ung bướu đến từ Mỹ, Pháp, Nhật Bản, Singapore, Lào, Campuchia…”

Nghĩ về Cha Mẹ

Nghĩ về Cha Mẹ

(Hình minh họa: Getty Images)

Huy Phương

“Cha Mẹ đối với con cái là bổn phận,

(Lâm Ngữ Đường)

Nhân dịp lễ Vu Lan, chương trình Quê Nhà- Quê Người trên Người Việt TV vừa rồi, chúng tôi đã thực hiện một chương trình mang tên “Gửi Con Yêu Dấu.” Tên chương trình chính là tên của một bài thơ. Trong bài thơ này, tác giả đã thay lời Cha Mẹ viết cho con, mong con hãy hiểu những gì ngày xưa khi còn tuổi ấu thơ Cha Mẹ đã làm gì cho con, để con nhớ mà đối xử tử tế với Cha Mẹ lúc về già.

Trên đời này, khi nhắc lại công ơn cả Cha Mẹ, tôi nghĩ đứa con nào cũng xúc động thấy mình chưa đền đáp được “công lao dưỡng dục,” “ơn nghĩa sinh thành” của Cha Mẹ, phần lớn suốt đời hy sinh cho chúng ta. Trong văn hóa Á Châu, người ta luôn đề cao đến chữ Hiếu và luôn nhắc nhở đến công ơn của Cha Mẹ, nhưng trong văn hóa phương Tây, những gì con cái đối với Cha Mẹ là “đặc ân” Cha Mẹ được nhận, chứ không phải “bổn phận” con cái phải lo.

Với khái niệm này, trong đoạn góp ý cho TV Show vừa qua, một khán giả đã viết cho chúng tôi nêu lên mấy điểm:

“- Cha Mẹ có sự chọn lựa về việc sinh ra con cái, trong khi con cái không có cái quyền chọn lựa trong việc mình sinh ra đời, nên Cha Mẹ phải có trách nhiệm lo cho con cái là chuyện tự nhiên.

– Bảo là con cái phải lo cho Cha Mẹ vì khi nhỏ Cha Mẹ lo cho nó, là đặt cái quan hệ giống như là một cuộc trao đổi, ‘tao gãi lưng mày, mày gãi lưng tao!’

– Thiên hạ không có can đảm nhắc tới chuyện già như thế nào là quá đủ và cứ bằng mọi giá kéo dài cuộc sống, không hạnh phúc, đầy khổ sở và là một gánh nặng cho tất cả mọi người!”

Nói chung con cái không có bổn phận gì đối với Cha Mẹ, vì cuộc sống không phải là một sự trao đổi và không nên sống quá già để trao gánh nặng cho người khác (con cái chẳng hạn)!

Quan điểm này chẳng có gì lạ! Con cái vị thành niên, giờ học đi lang thang ngoài đường bị cảnh sát xét hỏi Cha Mẹ chúng là ai, và Cha Mẹ nếu có bỏ bê con cái thì sẽ bị ra toà, và mất quyền nuôi con. Nhưng Cha Mẹ bị vứt bỏ ngoài đường sẽ không bị tra vấn con cái họ ở đâu?

Vào Tháng Bảy và Tám năm 2003, Châu Âu hứng chịu trận nóng hơn 41 độ C (khoảng 106 độ F), cao nhất trong vòng 500 năm trở lại. Riêng tại Pháp, 14 nghìn người đã thiệt mạng trong trận nóng dữ dội này, chủ yếu là người lớn tuổi. Nếu con cái di du lịch xa không kịp về để lo mai táng Cha Mẹ chết vì nóng thì chính phủ sẽ chôn giùm, nhưng nếu trẻ con chết thì người ta sẽ truy tìm ra Cha Mẹ là ai?

Quan niệm con cái chẳng có bổn phận gì với Cha Mẹ trong thời đại này không phải chuyện hiếm. Ngay trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại này, chuyện con cái đồng tình cùng dâu rể, thẳng tay đuổi Cha Mẹ ra khỏi nhà – ngôi nhà Cha Mẹ đã làm thủ tục để cho con – là chuyện thường tình. Những vị này đã khóc không hết nước mắt và ân hận đã vì tình thương trao hết tài sản cho con. Họ không đòi hỏi những đứa con phải trả hiếu, nuôi Cha Mẹ như ngày trước Cha Mẹ đã nuôi con, nhưng chưa bao giờ phải nghĩ rằng họ phải lâm vào một hoàn cành xót xa như vậy!

Ở độ tuổi 60, những bậc Cha Mẹ ở Hoa Kỳ thường rơi vào tình trạng “tổ trống” (empty nest) khi con cái đã “đủ lông, đủ cánh” để bay xa, chỉ còn lại hai vợ chồng đơn chiếc trong căn nhà rộng rãi thênh thang. Tôi nói “đơn chiếc” là vì hầu hết các bậc Cha Mẹ trong hoàn cảnh này ai cũng cảm thấy buồn bã. Họ chờ một tiếng điện thoại reo của những đứa con gọi về, những ngày lễ cuối năm vẫn mong có lần gặp lại con cái. Những căn phòng trống trải vẫn còn treo những bức ảnh thời thơ ấu, lá cờ kỷ niệm của trường trung học, những “trophy” thể thao của con, không suy chuyển. Và tội nghiệp, dù có đổi qua một căn nhà khác, Cha Mẹ vẫn muốn có một căn nhà, nhiều hơn hai phòng để dành cho dịp con cái ngày trở về thăm viếng Cha Mẹ.

Nhưng với những đứa trẻ, con cái thì không!

Có một thời, ở quê nhà, ông bà, cha mẹ, con cái thường sống chung dưới một mái nhà, có khi cả bốn thế hệ (tứ đại đồng đường). Trái với xã hội cũ, bây giờ khi chúng ta hội nhập vào xã hội Mỹ, hầu hết cũng phải làm quen với cảnh con cái trưởng thành lớn khôn, sống xa Cha Mẹ và nghĩ là không có bổn phận gì với bậc sinh thành.

Nếu nói rằng, ngày trước Cha Mẹ lo cho con, bây giờ Cha Mẹ già yếu, con cái lo lại cho Cha Mẹ là một sự trao đổi song phương, kiểu “tao gãi lưng mày, mày gãi lưng tao” là một ví von quá tàn nhẫn, hết cả tình người, chứ đừng nói gì đến quan hệ giữa Cha Mẹ và con cái.

Con cái thường trách Cha Mẹ ở mấy điểm: – Cha Mẹ vụng về không có khả năng, vô tích sự, – Cha Mẹ nói nhiều, – Cha Mẹ hay trách móc, – Cha Mẹ chậm chạp, – Cha Mẹ hay ốm đau.

“…Con tức giận có khi còn xấu hổ

Vì Mẹ Cha giờ ăn đậu ở nhờ.

Xin hãy hiểu và mong con nhớ lại

Những ngày xưa khi con tuổi ấu thơ.” (Gửi Con Yêu Dấu)

Bây giờ lớp trẻ sau này không ai muốn ở chung nhà với Cha Mẹ, vì đời sống cá nhân, cũng không có dâu, rể nào muốn sống chung với nhạc phụ, nhạc mẫu. Lúc còn mạnh khoẻ, ông đưa đón cháu đi học, chơi thể thao, học nhạc; bà lo chuyện bếp núc cơm nước cho cả nhà. Nhưng lúc về già, con cái không có thời gian và sức khoẻ để lo săn sóc, ẵm bồng Cha Mẹ, thì có một nơi cuối cùng là… nhà dưỡng lão.

Mấy ai thấy được: “Nuôi con mới biết lòng Cha Mẹ. Về già mới thấy mình bất hiếu!”

Muôn đời “Nước mắt chảy xuôi!”

QUÊ HƯƠNG HÔM NAY KHÁC QUÁ

Image may contain: cloud, sky, night and outdoor
Trần Thị Hoàng Trúc

QUÊ HƯƠNG HÔM NAY KHÁC QUÁ

Quê hương tôi sao nay im ắng quá
Mở miệng ra phải ngó trước, ngó sau
Lòng thấp thỏm biết ai thù, ai bạn?
Lỡ nói thật một câu, trả giá suốt một đời!

Quê hương tôi sao nay tao tác quá
Kẻ sĩ đành lòng giả điếc, giả câm
Loài vô học ngày ngày cao giọng giảng
Nói trăm câu, không nghe được tiếng người

Quê hương tôi sao nay chua chát quá
Lắm mặt người cười gượng với tha nhân
Rồi đêm xuống khóc niềm đau dân tộc
Để sáng mai lại “khoác áo yêu đời”

Quê hương tôi sao nay gian dối quá
Nói hôm qua, nay phủi hết, như không
Niềm tin bỗng trở thành xa xỉ phẩm
Giữa nhân gian, quân tử biết đâu tìm?

Quê hương tôi sao nay cay đắng quá
Trong đêm đen mà sáng mắt sáng lòng
Nhìn khắp chốn vẫn triệu người mê ngủ
Nên bình minh không sáng nổi chân trời

Quê hương tôi sao hôm nay “khác” quá
Và ngày mai sẽ khác vạn lần hơn
Vì câm lặng nghĩa là đành cam chịu
Đừng ngạc nhiên khi đêm tối cứ mịt mùng…

THT