Dấu ấn tuần qua: Vì sao Trung Quốc lo sợ Đạo luật Quốc phòng của Mỹ?

Dấu ấn tuần qua: Vì sao Trung Quốc lo sợ Đạo luật Quốc phòng của Mỹ?

Tóm tắt bài viết

*Đạo luật Ủy quyền Quốc phòng (NDAA) được đánh giá là toàn diện khi kết hợp các sức mạnh tổng thế, “giáng một đòn mạnh” vào đối thủ Trung Quốc vốn đang căng thẳng với Mỹ trong cuộc chiến thương mại.

*Về quân sự, ngân sách quốc phòng được tăng đáng kể sẽ trang bị hàng loạt vũ khí tối tân cho quân đội Mỹ, hải quân Mỹ sẽ được giải phóng khỏi mối lo ngại về chi phí để tăng cường hoạt động tuần tra tự do hàng hải ở những vùng biển tranh chấp.

*Về kinh tế, NDAA gia tăng quyền lực của Ủy ban Đầu tư nước ngoài tại Hoa Kỳ (CFIUS), giúp giải quyết những mối lo ngại gia tăng về gián điệp kinh tế và các hành vi ăn cắp công nghệ xuất phát từ Trung Quốc.

*Về giáo dục, NDAA 2019 cũng đáp trả một thông điệp mạnh mẽ đối với nỗ lực của Trung Quốc nhằm gia tăng ảnh hưởng đến các diễn ngôn công khai, đặc biệt là nỗ lực tác động đến “phương tiện truyền thông, tổ chức văn hóa, kinh doanh và cộng đồng học thuật và chính sách”.

Đạo luật Ủy quyền quốc phòng Hoa Kỳ (NDAA) năm 2019 là đạo luật được thông qua nhanh nhất trong lịch sử hàng chục năm qua của nước Mỹ. Với mức chi tiêu quân sự lên tới 716 tỷ USD, tăng 16 tỷ USD so với năm trước.

Ngày 13/8, Tổng thống Donald Trump đã ký ban hành Đạo luật ủy quyền quốc phòng John S. McCain (NDAA) cho năm tài khóa 2019 tại căn cứ quân sự Fort Drum, ngoại ô New York.

Một ngày sau đó, Trung Quốc lên tiếng tỏ thái độ bất mãn khi Mỹ vẫn thông qua đạo luật trên bất chấp sự phản đối mạnh mẽ từ trước của nước này. Một tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho biết, Bắc Kinh cực kỳ không hài lòng với “những nội dung tiêu cực liên quan đến Trung Quốc”, đồng thời yêu cầu Mỹ từ bỏ tư duy “Chiến tranh Lạnh” và không thực hiện những điều khoản bất lợi đối với Trung Quốc để tránh làm tổn hại đến mối quan hệ hợp tác đôi bên.

Tờ Business Insider dẫn lời một nhà nghiên cứu về Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, ông Greg Poling nhận định, dự luật quốc phòng đã khiến Trung Quốc phải lo lắng vì nó “soi sáng” rất nhiều hoạt động của Trung Quốc mà nước này hoàn toàn không muốn bị lôi ra khỏi bóng tối.

“NDAA đặt trọng tâm vào một cuộc đọ sức mới trong chính sách đối ngoại của chúng tôi – sự cạnh tranh giữa chúng tôi và Trung Quốc”, ông Poling giải thích, đồng thời bổ sung thêm rằng có nhiều mục trong NDAA đã “chỉ đích danh” và lên án các hành vi của Bắc Kinh.

Việc thông qua NDAA 2019 cho thấy quyết tâm của Hoa Kỳ trong cuộc cạnh tranh chiến lược về sức mạnh quân sự và kinh tế đối với Trung Quốc, buộc nước này phải bắt tay vào nghiên cứu để tìm ra đối sách, Business Insider nhận định.

NDAA năm nay được đánh giá là phù hợp với Chiến lược Quốc phòng 2018 khi tập trung vào “cuộc cạnh tranh quyền lực lớn” và là “đòn giáng mạnh” vào đối thủ Trung Quốc vốn vẫn đang căng thẳng với Mỹ trong cuộc chiến thương mại giữa hai bên.

Việc NDAA trở nên cứng rắn hơn với Trung Quốc cũng cho thấy rằng các nhà lập pháp, lãnh đạo quân đội, và các quan chức tình báo Mỹ đang ngày càng nhận thức rõ ràng rằng Trung Quốc đại diện cho một trong những mối hiểm họa lớn nhất đến lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ. Thêm vào đó, NDAA cũng gọi “cạnh tranh chiến lược lâu dài với Trung Quốc” là một ưu tiên hàng đầu của Washington.

Củng cố sức mạnh quân sự

Đạo luật ủy quyền quốc phòng năm 2019, bao gồm 616,9 tỷ đô la cho ngân sách cơ bản của Lầu Năm Góc, 69 tỷ đô la cho các hoạt động dự phòng ở nước ngoài và 21,9 tỷ đô la cho các chương trình vũ khí hạt nhân của Bộ Năng lượng Mỹ.

NDAA được thông qua trong bối cảnh Trung Quốc đang nỗ lực tăng cường lợi thế cạnh tranh với Hải quân Hoa Kỳ trong vùng biển quốc tế. Mỹ trước đó có khoảng cách thua kém về tên lửa với cả Nga và Trung Quốc, có nghĩa là những nước này có tên lửa tầm xa với khả năng đánh chìm các thực thể khổng lồ như tàu sân bay trước khi chúng kịp tiếp cận.

Nhưng dự luật quốc phòng mới đã tập trung vào việc sản xuất càng nhiều tên lửa mới càng tốt để chống lại những mối đe dọa từ các quốc gia đó. Để lấy lại vị thế hàng đầu thế giới, không quân Mỹ đã lên kế hoạch nâng cấp và đầu tư cho các tên lửa tầm xa mới, còn hải quân dự kiến hồi sinh một dự án tên lửa bị lãng quên sau khi Liên Xô tan rã, theo nhận định của chuyên gia quân sự Alex Lockie.

Tàu sân bay USS Nimitz, tàu tuần dương có tên lửa USS Chosin, tàu khu trục tên lửa USS Sampson và USS Pinkney, và USS Rentz hoạt động trên Biển Đông.

Khoản đầu tư đáng chú ý nhất trong NDAA 2019 là nâng cấp tên lửa hành trình BGM-109 Tomahawk trên khu trục hạm và tuần dương hạm Mỹ, cho phép chúng tấn công, chọc thủng hệ thống chống tiếp cận/chống xâm nhập khu vực (A2/AD) của đối phương.

Ngày nay, tên lửa Tomahawk có một phạm vi lớn, khoảng 1.000 dặm, nhưng có thể bắn trúng mục tiêu trên đất mà thôi. Trong thời kỳ đỉnh cao của Chiến tranh Lạnh, Tomahawks có thể tấn công di chuyển tàu, và giờ đây Hải quân Hoa Kỳ đang tìm cách lấy lại sức mạnh đó.

Một sửa đổi trong các công trình của Raytheon sẽ cung cấp 32 phiên bản hàng hải của chiếc Tomahawks vào năm 2021, có thể sẽ vượt xa bất kỳ tên lửa nào của Nga hoặc Trung Quốc.

“Đây là tính năng có thể thay đổi cuộc chơi mà không tốn nhiều chi phí. Tên lửa hành trình diệt hạm có tầm bắn 1.600 km có thể được trang bị cho toàn bộ hạm đội tàu mặt nước và tàu ngầm của chúng tôi”, cựu Thứ trưởng quốc phòng Mỹ Bob Work nhấn mạnh sau vụ thử nghiệm mẫu Tomahawk nâng cấp hồi năm 2015.

Tàu ngầm Hải quân Hoa Kỳ tải một tên lửa hành trình Tomahawk lên tàu. (Ảnh: US Navy)

Ngoài việc tăng cường sức mạnh cho hải quân bằng tên lửa diệt hạm, Washington nhiều khả năng còn áp dụng chiến lược mới nhằm gây sức ép toàn diện với Bắc Kinh. Với nguồn ngân sách được tăng đáng kể, hải quân Mỹ sẽ được giải phóng khỏi mối lo ngại về chi phí để tăng cường hoạt động tuần tra tự do hàng hải ở những vùng biển gần Trung Quốc.

Ngoài ra, lực lượng này cũng có thể đẩy mạnh huấn luyện hải quân Ấn Độ và Sri Lanka để đối phó tham vọng tăng cường hiện diện quân sự của Trung Quốc trên Ấn Độ Dương.

Tái thiết quân đội

Phát biểu trước binh lính hồi đầu tuần, Tổng thống Trump đã mô tả đạo luật quốc phòng mà ông sắp ký như sau:

“[NDAA] là đầu tư quan trọng nhất trong quân đội và các chiến sĩ của chúng ta trong lịch sử hiện đại, và tôi rất tự hào khi góp một phần lớn trong đó. Điều này không phải là quá khó. Tôi đã đi đến Nghị viện; Tôi nói, ‘Hãy làm đi. Chúng ta phải làm điều đó. Chúng ta sẽ củng cố quân đội của mình mạnh hơn bao giờ hết’. Và đó là những gì chúng tôi đã làm. Sau nhiều năm cắt giảm [ngân sách] nghiêm trọng, chúng ta đang xây dựng lại quân đội của mình tốt hơn bao giờ hết.”

Bên cạnh việc phê chuẩn tăng lương 2,6% cho quân đội – mức cao nhất trong gần một thập kỷ. NDAA cũng đưa ra một loạt chính sách để phát triển quy mô quân đội thêm 15,6 nghìn người, bổ sung ngân sách cho các chế độ đãi ngộ và huấn luyện binh lính.

Tổng thống Donald Trump ký thông qua đạo luật ủy quyền Quốc phòng trước sự chứng kiến của quân đội Hoa Kỳ (Ảnh: Charlotte Cuthbertson/The Epoch Times)

Tuyên bố trên website của Nhà Trắng trích dẫn lời Tổng thống Donald Trump, phản ánh suy nghĩ của ông về lực lượng quân nhân Hoa Kỳ:

“Chúng ta phải bảo vệ những người bảo vệ chúng ta. Khi các thành viên của chúng ta khoác lên mình bộ đồng phục, nghĩa vụ của chúng ta là đảm bảo rằng họ có thiết bị tốt nhất, đào tạo, đãi ngộ và tài nguyên tốt nhất— tốt hơn bất kỳ quân đội nào trên Trái đất.”

Nghị viện Mỹ đã cho phép Lầu Năm Góc cập nhật luật quản lý văn phòng để đáp ứng nhu cầu hiện đại hóa và mở rộng quy mô quân đội, đảm bảo phát triển và thăng tiến cho những người có tài. Trong những thay đổi quan trọng đó có việc coi trọng biểu biện của quân nhân trong công việc hơn là thâm niên tuổi tác, đồng thời đưa ra nhiều lựa chọn thăng tiến.

Thắt chặt kiểm soát đầu tư từ Trung Quốc

So với các dự thảo trước đó, phiên bản NDAA được Tổng thống Trump ký thông qua đã nới lỏng quyền kiểm soát đối với các hợp đồng chính phủ Mỹ ký với 2 công ty công nghệ lớn của Trung Quốc là Tập đoàn sản xuất thiết bị viễn thông Trung Hưng (ZTE) và Tập đoàn Công nghệ Huawei của Trung Quốc.

Biểu tượng của hãng viễn thông ZTE (Trung Hưng) của Trung Quốc. (Ảnh: Fortune)

Tuy nhiên, NDAA 2019 tập trung gia tăng quyền lực của Ủy ban Đầu tư nước ngoài tại Hoa Kỳ (CFIUS), trong việc xét duyệt những khoản đầu tư nước ngoài được đề xuất để xác định xem chúng có ảnh hưởng xấu đến an ninh quốc gia hay không.

NDAA cũng yêu cầu Bộ Quốc phòng đề cập đến các hoạt động gián điệp trong báo cáo thường niên gửi cho Nghị viện. Một động thái được cho là nhắm vào Trung Quốc, trong bối cảnh gia tăng lo ngại về gián điệp kinh tế và các hành vi ăn cắp công nghệ xuất phát từ nước này.

Bộ Thương mại Trung Quốc ngay lập tức lên tiếng rằng, Bắc Kinh đã lưu ý đến điều khoản về CFIUS trong đạo luật và sẽ “đánh giá một cách tổng thể các nội dung”, đặc biệt chú ý đến tác động của chúng lên các công ty của Trung Quốc.

Gia tăng sức ép trước hành vi bành trướng trên Biển Đông

Liên quan đến những hành vi quân sự hóa mà Trung Quốc thực hiện trên Biển Đông, đạo luật tiếp tục củng cố lệnh cấm Trung Quốc tham gia các cuộc tập trận đa quốc gia thường niên Rim of the Pacific (RIMPAC) trong ít nhất bốn năm. Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis, người đã từ chối cho Trung Quốc dự cuộc tập trận RIMPAC 2018, nói rằng việc quân sự hóa và ép buộc các nước láng giềng của Bắc Kinh ở Biển Đông là “mâu thuẫn với các nguyên tắc và mục đích của cuộc tập trận chung RIMPAC”.

Theo đó, Trung Quốc chỉ được phép tham dự RIMPAC khi Lầu Năm Góc có thể xác nhận được với các ủy ban quốc phòng của Nghị viện rằng Bắc Kinh đã “ngừng tất cả các hoạt động cải tạo đất đai ở Biển Đông; loại bỏ tất cả vũ khí khỏi các khu vực cải tạo đất; và thiết lập một hồ sơ theo dõi nhất quán trong bốn năm về các hành động nhằm ổn định khu vực”.

Cuộc tập trận RIMPAC được tổ chức 2 năm một lần (Ảnh: Reuters)

NDAA cũng đòi hỏi Lầu Năm Góc gửi báo cáo lên Nghị viện và công chúng, ghi lại các động thái leo thang quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông. Bộ trưởng quốc phòng có trách nhiệm thực hiện các báo cáo này “ngay lập tức” sau khi Trung Quốc có bất kỳ động thái cải tạo mới, hoặc quân sự hóa, hoặc khẳng định bất kỳ tuyên bố mới nào ở Biển Đông.

Trong những tháng gần đây, Trung Quốc đã liên tục triển khai lắp đặt công nghệ gây nhiễu, tên lửa đối không, tên lửa hành trình chống tàu, và thậm chí cả các máy bay ném bom hạng nặng vào các tiền đồn của Trung Quốc trong khu vực. Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis cáo buộc Trung Quốc “đe dọa và ép buộc” ở Biển Đông.

Rachael Burton, phó giám đốc tại Viện Dự án 2049 ở Virginia, nói với tờ Wall Street Journal rằng các quy định của NDAA tập trung vào Biển Đông là “một tín hiệu cho các đồng minh và đối tác trong khu vực – đặc biệt là Úc, Nhật Bản và Đài Loan – rằng các hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông là không thể chấp nhận như bình thường.”

Dự luật cũng bao gồm các điều khoản để tăng cường quan hệ quốc phòng giữa Mỹ với Ấn Độ và Đài Loan, một hòn đảo tự trị mà Trung Quốc tuyên bố là lãnh thổ phải thu hồi. Bất chấp những phản đối của Trung Quốc, cho rằng Mỹ đang vi phạm nguyên tắc “một Trung Quốc” và gây tổn hại cho sự tin cậy và hợp tác Mỹ-Trung.

Ngăn chặn ảnh hưởng tuyên truyền tư tưởng vào Hoa Kỳ

NDAA 2019 cũng đáp trả một thông điệp mạnh mẽ đối với nỗ lực của Trung Quốc nhằm gia tăng ảnh hưởng đến các diễn ngôn công khai, đặc biệt là nỗ lực tác động đến “phương tiện truyền thông, tổ chức văn hóa, kinh doanh và cộng đồng học thuật và chính sách”. Trong đó điển hình là điều khoản giới hạn tài trợ của Bộ Quốc phòng cho các chương trình ngôn ngữ Trung Quốc tại các trường đại học ở Hoa Kỳ có mở Viện Khổng Tử.

Các Viện Khổng Tử được mô tả là các chương trình trao đổi ngôn ngữ và văn hóa. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia, nhà lập pháp Hoa Kỳ cũng như các tổ chức như Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA) hay Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) đều nhận định rằng mục đích thực sự của các trung tâm này không lành mạnh như những gì nó thể hiện.

Trụ sở của Viện Khổng Tử ở Bắc Kinh (Ảnh: RFA)

Giáo viên tại Viện Khổng Tử được tuyển dụng bởi Trung Quốc và phải tuân thủ luật pháp Trung Quốc, bao gồm cả những hạn chế chặt chẽ về phát biểu. Điều này dẫn đến một thực tế là các sinh viên Mỹ được dạy một phiên bản lịch sử tốt đẹp về Trung Quốc và hoàn toàn bỏ qua những vi phạm nhân quyền. Các chương trình cũng thuyết phục học sinh rằng Đài Loan và Tây Tạng thuộc về lãnh thổ không thể chối cãi của Trung Quốc.

CIA đã ban hành một báo cáo phân loại vào tháng Ba về các hoạt động ảnh hưởng của Trung Quốc tại Hoa Kỳ. Theo báo cáo thu được từ Washington Free Beacon, cơ quan này cảnh báo Trung Quốc đang sử dụng các biện pháp khuyến khích tài chính để thấm nhuần các trường đại học của Mỹ, như một cách để tuyên truyền quan điểm tích cực về Bắc Kinh và ngăn chặn các nỗ lực nghiên cứu.

“[Đảng Cộng sản Trung Quốc] đã sử dụng chiến thuật này để vinh danh các quan điểm ủng hộ Trung Quốc đồng thời ép buộc các ấn phẩm học thuật phương Tây và các hội nghị thực hiện chế độ tự kiểm duyệt”, báo cáo cho biết. “ĐCSTQ thường từ chối cấp visa cho các học giả chỉ trích chế độ, khuyến khích nhiều học giả Trung Quốc tự kiểm duyệt trước, để họ có thể duy trì quyền nhập cảnh vào đất nước mà nghiên cứu của họ phụ thuộc.”

Trước đó vào tháng Hai, Giám đốc FBI Christopher Wray tiết lộ rằng văn phòng đang điều tra Viện Khổng Tử. Ông cho biết: “Chúng tôi có chung một mối quan ngại về Viện Khổng Tử. Chúng tôi đã theo dõi sự phát triển đó một thời gian”.

Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) Christopher Wray (Ảnh: Reuters)

Các viện nghiên cứu chỉ là một công cụ trong kho vũ khí của Bắc Kinh về một hoạt động gián điệp rộng lớn ở Hoa Kỳ, theo lời nhận định của giám đốc FBI.

Hôm 14/8, Trường đại học North Florida đã thông báo về quyết định chấm dứt hợp đồng với Viện Khổng Tử sau khi “xem xét cẩn thận” và xác định là Viện này không đáp ứng được sứ mệnh đã cam kết. Viện Khổng Tử mở một chi nhánh ở trường đại học North Florida vào năm 2014 để quảng bá ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa.

Các trường đại học Chicago và Pennsylvania trước đó cũng đã chấm dứt hợp đồng Viện Khổng Tử. Ở Canada, Đại học McMaster chia tay với Viện Khổng tử vì chế độ phân biệt đối xử vô lý trong chính sách tuyển dụng đối với Pháp Luân Công, một môn khí công truyền thống tuân theo các nguyên tắc đạo đức Chân – Thiện – Nhẫn.

Pháp Luân Công được phổ biến rộng rãi tại Trung Quốc trong những năm 1990 và trải qua một cuộc đàn áp tại Trung Quốc từ năm 1999 cho đến nay. Trái lại, cộng đồng thế giới bày tỏ nhiều yêu mến và ủng hộ đối với Pháp Luân Công nhờ vào hiệu quả giúp con người nâng cao đạo đức, cải biến sức khỏe và tinh thần.

Các học viên Pháp Luân Công phương Tây luyện công tập thể ở Quảng trường Thời đại, New York, Mỹ (Ảnh: Minghui.org)

Trang web của Hanban đưa ra yêu cầu cho các giáo viên dạy tiếng Trung là “tuổi từ 22 đến 60, khỏe mạnh về thể chất và tinh thần, không có hồ sơ tham gia vào Pháp Luân Công và các tổ chức bất hợp pháp khác, và không có hồ sơ tội phạm.”

Phát hiện này đã khiến cho Viện Khổng Tử bị đánh giá một trong những hình thức để lan rộng ảnh hưởng của cuộc đàn áp phi pháp ra nước ngoài.

Bà Marci Hamilton, trưởng khoa luật tại Đại học Yeshiva ở Los Angeles, gọi chính sách này là “phi đạo đức và bất hợp pháp trong thế giới tự do”. Luật sư nhân quyền Clive Ansley đã lập luận rằng chính sách tuyển dụng của Viện Khổng Tử vi phạm nhân quyền và các quy tắc chống phân biệt đối xử.

Bên cạnh những thay đổi về nội dung, một trong những khía cạnh đáng lưu tâm của NDAA năm nay là yếu tố thời gian. Kể từ khi đảng Cộng hòa nắm quyền kiểm soát Hạ viện vào năm 2010, NDAA là một sự kiện chủ yếu diễn ra vào cuối năm, và Nghị viện tổ chức một cuộc bỏ phiếu cuối cùng vào mùa thu. Tuy nhiên, năm nay, cả Hạ viện và Thượng viện đã phê chuẩn phiên bản cuối cùng của NDAA vào ngày 1/8, chưa đầy hai tuần sau khi vấn đề được đưa ra tại hội nghị.

Đây là lần thứ năm kể từ năm 2006 Nghị viện gửi NDAA cho Tổng thống để ký trước khi bắt đầu năm tài chính mới – và lần đầu tiên Nghị viện đã làm như vậy trước tháng 8, kể từ năm 1988. Điều này cho thấy một sự đồng thuận từ cả hai Đảng trong quyết tâm củng cố vị thế của Hoa Kỳ trên trường thế giới.

Giới quan sát nhận xét đạo luật này là một chiến lược của Tổng thống Mỹ Donald Trump nhằm kết hợp các con bài quan trọng trong cả lĩnh vực kinh tế và quốc phòng, tạo sức mạnh tổng thể nhằm làm thay đổi các quy tắc với Trung Quốc theo hướng có lợi cho nước Mỹ.

Minh Hạnh

From: lucie 1937 & Anh chị Thụ Mai gởi

NHẠY CẢM VÀ ĐAU KHỔ

NHẠY CẢM VÀ ĐAU KHỔ

Daniel Berrigan từng viết một câu nói bất hủ: “Trước khi thật tâm theo Chúa Giêsu, trước hết bạn hãy xem thử mình, khi nhìn vào bên trong, sẽ tốt đẹp được đến đâu!”

 Khi nói thế là ông đang cố nêu bật một chuyện thường bị hiểu lầm sâu sắc từ mọi khía cạnh, cụ thể là tại sao và thế nào mà một tôn giáo đích thực lại đem đau khổ đến cuộc đời chúng ta.

Một mặt, chuyện quá phổ biến là niềm tin rằng nếu bạn chào đón Thiên Chúa vào đời mình, thì bạn sẽ có một đường đi dễ dàng hơn trong đời, Chúa sẽ cho bạn tránh khỏi nhiều bệnh tật và đau khổ thường tác hại lên người khác.  Ngược lại, nhiều người lại nuôi cảm giác, thậm chí là một niềm tin rằng Thiên Chúa muốn cho chúng ta đau khổ, rằng có một mối ràng buộc cố hữu giữa đau khổ và chiều sâu, rằng càng đau đớn thì càng có tinh thần thiêng liêng.  Tất nhiên, có phần nào sự thật thâm sâu trong đó, chiều sâu thiêng liêng liên kết bất phân ly với đau khổ, và Thập giá Chúa Kitô đã biểu lộ điều này, cũng như Kinh Thánh nói rằng Thiên Chúa thanh luyện những người đến gần Ngài.  Nhưng có vô số cách hiểu lầm điều này.

Chúa Giêsu nói rằng chúng ta phải mang lấy thập giá hằng ngày mà theo Ngài, và rằng theo Ngài nghĩa là chấp nhận một đau khổ đặc biệt.  Nhưng chúng ta sẽ hỏi:  Tại sao lại thế?  Tại sao khi chúng ta chú tâm vào Chúa Giêsu thì đau khổ đi sâu vào cuộc đời chúng ta hơn?  Và điều ngược lại có đúng hay không?  Một tôn giáo thật đi ngược lại với bản tính thịnh vượng của chúng ta hay sao?  Chẳng lẽ đau khổ là thâm sâu còn vui mừng là nông cạn?  Và, chuyện này nói lên điều gì về Thiên Chúa?  Thiên Chúa ái khổ ư?  Tại sao Thiên Chúa muốn và đòi chúng ta phải đau khổ?  Tại sao nhất thiết một dòng chảy đau đớn phải đi kèm với việc thật tâm theo Chúa? 

Đau đớn sẽ đổ sâu trong chúng ta hơn khi chúng ta thật tâm theo Chúa, không phải bởi Thiên Chúa muốn thế hay bởi đau đớn thì có phúc hơn vui mừng.  Không phải như vậy.  Đau khổ và đau đớn không phải là điều Chúa muốn, chúng là nhưng thứ tiêu cực, bị xóa sổ trên thiên đàng.  Nhưng, khi chúng ta thật tâm theo Chúa, chúng sẽ đổ tràn sâu hơn trong đời chúng ta là bởi khi thật sự mở ra với Thiên Chúa, chúng ta sẽ không cố níu giữ sự bảo vệ sai lầm cho bản thân mình, và như thế sẽ nhạy cảm hơn để cuộc đời đổ đầy vào chúng ta cách tự do và sâu sắc hơn.  Trong sự nhạy cảm đó, chúng ta sẽ thôi vô thức vặn vẹo mọi thứ để nhằm giữ cho mình được an toàn và không phải đau đớn.  Nói đơn giản, chúng ta sẽ cảm nghiệm một đau đớn sâu sắc hơn trong đời, bởi chúng ta nhạy cảm hơn, sẽ cảm nghiệm mọi sự sâu sắc hơn.

Ngược lại cũng đúng.  Nếu ai đó, quá vô cảm, trơ như đá, thì sự vô cảm của người đó sẽ khiến họ miễn nhiễm và những đau khổ và đau đớn của người khác hiếm khi làm phiền họ.  Tất nhiên, người đó cũng sẽ không cảm nghiệm được ý nghĩa và niềm vui một cách thật sâu sắc, và đó là cái giá của sự vô cảm.

Vài năm trước, Michael Buckley, tu sỹ dòng Tên ở California, đã giảng trong thánh lễ đầu tay của một linh mục.  Trong bài giảng, cha Buckley không hỏi linh mục tân chức rằng liệu cha có đủ mạnh để làm linh mục không, mà lại hỏi liệu cha có đủ yếu để làm linh mục hay không.  Khi chỉ ra nghịch lý này, cha Buckley giúp trả lời câu hỏi: tại sao đến gần với Chúa hơn lại cũng có nghĩa là đến gần với đau khổ hơn.  Liệu người này có đủ bất lực để không thể gạt đi những đau khổ lớn trong đời mình, để sống với một sự thất bại nhất định, để cảm nhận thế nào là một con người bình thường?  Liệu cuộc đời của cha có những bối rối, nghi hoặc bản thân, hay dằn vặt trong lòng?  Liệu cha có phải đương đầu với sợ hãi, có những lúc nản lòng, hay chấp nhận hạ bớt những kỳ vọng của mình?

Rồi cha Buckley tiếp tục so sánh giữa Socrates và Chúa Giêsu, nêu bật rằng Socrates bằng nhiều cách kêu gọi muốn có con người mạnh mẽ hơn.  Như Chúa Giêsu, Socrates cũng bị kết án tử hình một cách bất công, nhưng không như Chúa Giêsu, ông không bao giờ sợ hãi và run rẩy hay “đổ mồ hôi máu” trước cái chết của mình.  Ông uống thuốc độc và bình thản ra đi.  Còn như chúng ta biết, Chúa Giêsu không trải qua cái chết với sự bình thản như vậy.

Một phán xét hời hợt, sẽ nói rằng phản ứng khác nhau là bởi cách chết khác nhau, đóng đinh thập giá thì kinh khủng hơn uống thuốc độc nhiều.  Nhưng, dù lập luận này có phần đúng, nhưng không phải là nguyên do thật sự.  Tại sao Chúa Giêsu đấu tranh vật lộn hơn Socrates trong cái chết?  Bởi sự nhạy cảm vô cùng của Ngài.  Chúa Giêsu đơn giản là ít khả năng hơn trong việc bảo vệ khỏi nỗi đau.  Ngài cảm nhận mọi sự thật sâu sắc và hệ quả là dễ mẫn cảm với đau đớn thể xác và tinh thần, nhạy cảm hơn với sự chối bỏ và khinh dễ của con người, xúc độnghơn trước tình yêu và thù ghét. 

Socrates là là một con người vĩ đại và anh hùng, nhưng không như Chúa Giêsu đã khóc thành Jerusalem, ông không bao giờ khóc thương Athens, không bao giờ biểu lộ nỗi buồn sầu và đau đớn khi bị bạn bè phản bội.  Ông mạnh mẽ, tự chủ, bình thản, và không bao giờ xúc động quá mức.  Còn Chúa Giêsu, lại yếu hơn trong việc bảo vệ mình khỏi những đau đớn, và hệ quả là, đôi khi Ngài xúc động tột cùng.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: ngocnga_12 & Anh chị Thụ & Mai

Giàu Có và Bỏ Mọi Sự

Giàu Có và Bỏ Mọi Sự

Mt 19,23-30

Giàu có

Trên đời này có nhiều thứ làm cho ta giàu có lắm.

– Giàu có tiền của, vàng bạc đôla nhà cửa đất đai ruộng vườn… yến tiệc linh đình, gấm vóc lụa là, ăn uống phủ phê…

– Giàu có kiến thức, tư tưởng kim cổ đông tây, bằng cấp học giả, tài giỏi năng khiếu, khôn ngoan thông minh, sáng suốt hơn người

– Giàu có địa vị, quyền cao chức trọng, lên xe xuống ngựa, uy quyền thống lãnh, kẻ đón người đưa, thích đứng ở ngã tư đường cho người ta chào hỏi xin phép bái lạy…

– Giàu có miệng lưỡi, nói khéo nói khôn, danh hiệu mồm vàng, thu hút hấp dẫn lôi cuốn đến nỗi bà góa đem của cải ra trao nộp hết….

– Giàu có đạo đức, lúc nào miệng cũng lâm râm cầu nguyện, đeo nhiều thẻ kinh, mặc áo tua dài, ngày đi dăm ba lễ, lần hạt dài mấy cây số, kể lể công phúc lập được…

“Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”

Người có tật thì hay giật mình, người giàu có thì hay hỏang hốt… mà các ông môn đệ chắc là giàu có lắm nên mới giật mình sửng sốt và còn vô cùng sửng sốt; hay là các ông lo cho số phận các nhà giàu không biết: “Nghe nói vậy, các môn đệ vô cùng sửng sốt và nói :

“Thế thì ai có thể được cứu?”

Vậy thì giàu có của Chúa là giàu có thế nào? 

“Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói :

“Đối với loài người thì điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa, thì mọi sự đều có thể được.” 

Theo tôi suy đóan (hay đóan mò lắm !), giàu có theo cách của Chúa là có Chúa đầy mình, kho tàng của mình là Chúa vì kho tàng ở đâu thì lòng trí ở đó.

Chúa kêu gọi con người sám hối hóan cải để thay đổi não trạng tư duy của mình. Từ một Thiên Chúa nhỏ nhen, tính tóan, cằn nhằn, hẹp hòi… sang một Thiên Chúa giàu lòng từ bi nhân hậu, tha thứ, xót thương…

Bỏ mọi sự

Bỏ mọi sự trở nên túng bấn nghèo khổ cùng cực phải không ?

Bỏ hết mọi trở nên khù khờ cả lũ với nhau ý à ?

 “Và phàm ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội”.

Gấp bội cái gì nhỉ ?

chẳng lẽ từ bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất lại được nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất gấp bội à ?

Lại suy bụng ta ra bụng Chúa nữa,

có phải là: Có Chúa là có Tất Cả, tất cả trong Tất Cả. Có Tình Yêu là có gấp bội, hẳn nhiên là vật chất có đó (có mà đầy) nhưng không chiếm hữu (không vun vét, tích cóp, dồn lắc).

Ngài đến trần gian nối kết mọi người vào trong Vương Quốc Tình Yêu.

Vậy ai là anh em, là chị em, là cha mẹ ?

Là những người thực hành Lời Chúa và thi hành Thánh Ý của Người. Người sống trong Vương Quốc Tình Yêu,

tất cả “sự vật” thuộc trần gian trở thành thứ yếu, trở thành phương tiện… đó là ý nghĩa của việc từ bỏ.

Một khi đã cảm nhận được Chúa là hạnh phúc là niềm vui là bình an thì Chúa cũng chính là sự giàu có của mình “và còn được sự sống vĩnh cửu làm gia nghiệp”.

OTC

From Tramtubensuoi gởi

TIN NHẦM TƯỚNG CƯỚP

TIN NHẦM TƯỚNG CƯỚP

Đúng là tin nhầm tướng cướp thật không sai, mất cả chì lẫn chài, dinh thự cũng không còn. 😂🤣 Là anh em kết nghĩa của bác hù đó nhén 😂.

“Bố tôi, rồi đến tôi dòng dõi nhà Vương. Ông nội tôi là anh em kết nghĩa với Bác Hồ. Các lãnh đạo đất nước cũng phần nào tôn trọng gia tộc nhà tôi. Vậy mà họ còn ngang nhiên lấy cả nhà lẫn đất…” – Lời ông Vương Duy Bảo, cháu của “Vua Mèo” Vương Chí Sình, chắt của “Vua Mèo” Vương Chính Đức.

Image may contain: text and outdoor

PHẢI CHĂNG TRUNG QUỐC CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

Bang Uong shared a post.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text
Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting and suit
Đạt Tiến NguyễnFollow

PHẢI CHĂNG TRUNG QUỐC CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ?

Cách đây 5 năm thì ai dám nghĩ tác giả của cuốn sách Death by China lại có thể làm cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Mỹ và có tiếng nói quan trọng tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng điều không ngờ lại xảy ra và tác giả của cuốn sách “chết bởi Trung Quốc” đã trở thành cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump. Đây là tình huống mà giới lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã không ngờ tới và chắc chắn sẽ còn phải đau đầu rất nhiều với tác giả của cuốn sách Death by China.

Đọc cuốn sách Death by China thì thấy Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro đã vạch trần tất cả những mối nguy đến từ chính sách kinh tế của Trung Quốc. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì Trung Quốc đã đưa ra chính sách gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ, làm hàng giả, hàng kém chất lượng để phá hủy toàn bộ hệ thống kinh tế chuẩn mực của các nước tư bản giầu có trước đây như Mỹ và Châu Âu. Trung Quốc đã cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng và bán phá giá để cho nhiều nhà máy, nhiều công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản.

Khi các nhà máy, các công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản thì người dân không có việc làm và người dân không có việc làm thì không có tiền lương mà không có tiền lương thì phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Đối với những nước giầu có như Mỹ và Châu Âu thì Trung Quốc đưa hàng giả, hàng kém chất lượng vào để giết chết các nhà máy, các công ty. Còn đối với các nước nghèo đói như Campuchia, Việt Nam, Lào và Châu Phi thì Trung Quốc đã đưa cả hàng độc hại để không chỉ giết chết các nhà máy, các công ty mà giết chết luôn cả người dân.

Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì nếu Mỹ và Châu Âu không có chính sách ngăn chặn Trung Quốc thì chỉ cần trong vòng 10 năm đến 20 năm nữa là Trung Quốc sẽ chi phối toàn bộ hệ thống kinh tế toàn cầu. Khi Trung Quốc đã chi phối được kinh tế toàn cầu thì dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ chi phối về chính trị và đi xâm chiếm lãnh thổ của các quốc gia khác. Điều này thì ai cũng có thể nhìn thấy qua các chính sách của Trung Quốc đối với các nước nhỏ và nghèo trong khu vực như Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, và Malaysia.

Giới chính trị gia salon của Mỹ và Châu Âu đã không nhận ra được mối nguy từ Trung Quốc hoặc có nhận ra nhưng đã cảm thấy bất lực nên đành phải nín nhịn Trung Quốc để được yên thân trong nhung lụa của cung điện. Dưới thời Tổng Thống Barack Obama thì tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ gia tăng mà không có cách giải quyết bền vững, ngân sách quốc gia thì thâm hụt và phải vay mượn. Có 8 năm cầm quyền mà tiêu tiền ngân sách quốc gia nhiều hơn cả mấy đời Tổng Thống Mỹ cộng lại. Chính sách của Hillary Clinton thì chẳng khác gì Barack Obama nhưng vẫn có người đi ủng hộ Hillary Clinton và chống Trump thì quả là kém về chính trị và vô trách nhiệm với nước Mỹ, với Châu Âu và với thế giới.

Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc. Từ sự thấu hiểu mà Tổng Thống Trump đã quyết định chọn người có điểm chung là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro để làm cố vấn kinh tế và đưa ra các biện pháp ngăn chặn Trung Quốc. Thực sự là Mỹ đã quá muộn và ngăn chặn được kinh tế Trung Quốc là một bài toán vô cùng khó. Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, đã thâu tóm và lũng đoạn được chính trị của nhiều quốc gia. Trong khi hàng hóa Made in China thì đã tràn ngập thị trường Mỹ và Châu Âu. Người dân thì vì không có việc làm và không có tiền nên vẫn phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc.

Mỹ và Châu Âu đã quá muộn để ngăn chặn Trung Quốc nhưng muộn mà còn có Tổng Thống Mỹ dám đứng ra ngăn chặn thì thế giới vẫn còn hy vọng. Cuộc đấu giữa Mỹ và Trung Quốc là một cuộc đấu đầy khó khăn và khốc liệt. Nhưng với kinh nghiệm của thương trường, với lòng can đảm và với một quyết tâm cao thì Tổng Thống Trump đang làm cho thế giới có nhiều hy vọng vào một chiến thắng trước Trung Quốc. Nếu cuộc đấu với Trung Quốc mà thành công thì lịch sử nhân loại sẽ ghi ơn Tổng Thống Trump và người cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump và cũng là người đã có công viết cuốn sách Death by China để vạch trần chính sách gian manh của Trung Quốc là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro.

LÝ DO PHẢN ĐỐI

LÝ DO PHẢN ĐỐI.

@An Trường Ngô

Hôm nay, tui nêu lên chính kiến của mình để các bạn an ninh & DLV hiểu tại sao tôi chống đảng. Các bạn chưa biết lý do mà cứ ib chửi bới tôi là thằng già phản động, hăm doạ bỏ tù tui. Khổ!

Các bạn hỏi tại sao tôi chống đảng hả? Nói chống đảng là không đúng đâu! Tôi chỉ phản đối thôi! Bởi vì, Đảng của các bạn có quân đội, có công an, có vũ khí, có nhà tù… Còn tui chỉ có trên răng, dưới…..cây súng nước sản xuất từ nửa thế kỷ trước mà đã hết đạn mịa nó rồi, thì chống đảng làm sao được?

Nói điều này cho các bạn hiểu nè. Đảng chỉ là một tổ chức chính trị thôi. Bởi vậy, ủng hộ hay phản đối là quyền của mọi người dân.

Riêng tôi, tôi phản đối vì:

Mục tiêu ra đời của đảng csVn, theo tuyên truyền thì:

– Chống ngoại xâm, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ

– Xóa bỏ giai cấp

– Giải phóng dân tộc

– Tiến lên CNXH…..

Vậy, gần một thế kỷ trôi qua, đảng đã làm được gì trong những mục đích nêu trên?

– Đã chống được ngoại xâm, bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ chưa? Hoàng Sa, Gạc Ma, Bản Gốc, Nam Quan… Đang bị ngoại bang nào chiếm giữ?
– Đã xóa bỏ được giai cấp chưa, hay các tầng lớp giàu nghèo ngày càng cách biệt?
– Đã giải phóng dân tộc thoát khỏi cảnh nghèo đói, tôi mọi chưa? Đẩy người dân đi XKLĐ có phải là giải phóng dân tộc hay không?
– Đã tiến lên CNXH đuợc chưa, hay hết thế kỷ 21 này vẫn chưa biết ra sao như lời thú nhận của tổng bí thư?

Như vậy, trong một thời gian quá dài mà đảng đã không thực hiện được những mục đích đã đề ra, thì làm sao tui phải chấp nhận đảng lãnh đạo?

Tôi có thể thông cảm với đảng về việc đất nước còn nghèo vì lý do này, lý do kia. Tôi có thể thông cảm với đảng vì lý do kia, lý do nọ nên ta chưa tiến lên được CNXH. Tôi có thể thông cảm với đảng về mọi mặt. Nhưng. Việc để giặc ngoại bang hiên ngang vẫy vùng trong vùng trời tổ quốc, mà đảng không có sách lược nào bảo vệ hay chiếm lại, là tui không chấp nhận.

Đất nước này là của toàn dân Việt Nam chứ không phải riêng gì của đảng. Vậy, nếu, đảng không bảo vệ được vẹn toàn lãnh thổ thì hãy thoái vị để nhân dân chọn người điều hành đất nước, chứ không thể đẩy trách nhiệm đòi lại Hoàng Trường sa cho con cháu chúng ta, như lời ông Vũ Đức Đam gợi ý.

Không có gì đau đớn và nhục nhã hơn khi chủ quyền quốc gia bị xâm phạm nghiêm trọng. Thế hệ chúng ta hiện nay khiếp nhược cúi đầu. Đảng, lo giữ chế độ. Lãnh đạo, lo giữ ghế. Trí thức, lo giữ chén cơm. Nhân dân, lo ăn nhậu đàn đúm…. Rồi buộc con em chúng ta phải gánh trọng trách giành lại chủ quyền đất nước? Trong khi đó, ta ra sức đào bới tài nguyên, giành ăn luôn hết phần của chúng. Như vậy được sao?

Đó là lý do tại sao tui phản đối đấy. Các bạn an ninh, DLV đã hiểu ra chưa?

Ngô Trường An.

No automatic alt text available.

Ukraine: Ngưng bán quả địa cầu in sai bản đồ VN

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.
Ukraine: Ngưng bán quả địa cầu in sai bản đồ VN

BBC 24/8/2018

Quả địa cầu bán ở Ukraine được cho là in sai bản đồ Việt Nam. Bản quyền hình ảnh NGUYEN VIET LONG

Quả địa cầu bán ở Ukraine xếp nhiều tỉnh biên giới Việt Nam vào lãnh thổ TQ, và không hiển thị hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, làm xôn xao cộng đồng mạng tiếng Việt.

Trong email trả lời BBC ngày 24/8, công ty Globus Plus của Ukraine cho hay họ đã ngưng bán sản phẩm quả địa cầu in sai hình bản đồ Việt Nam.

“Chúng tôi không phải là nhà sản xuất những quả địa cầu này.”

“Và, thật không may, chúng tôi không biết rằng bản đồ thế giới đã được in lỗi.”

“Chúng tôi đã ngưng bán những sản phẩm địa cầu này.”

“Chúng tôi xin lỗi vì sai sót này,” email từ người quản lý công ty, tên Alexander, cho hay.

Tuy nhiên Globus Plus không trả lời BBC Tiếng Việt quả địa cầu có xuất xứ từ đâu.

Thông tin từ mạng xã hội
Một trong những thông tin đầu tiên về chuyện này xuất hiện trên Facebook của bạn Trực Chấp ghi là sống tại Ba Lan.

Theo đó, trên thị trường Ukraine có bán quả địa cầu ‘xén’ mất phần Quảng Ninh, Móng Cái của Việt Nam.

Hình ảnh quả địa cầu này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người phát hiện ra rằng trên quả địa cầu này, một phần bản đồ của Việt Nam bị in tiệp màu với bản đồ vùng lãnh thổ Trung Quốc.

Các tỉnh như Quảng Ninh, Lạng Sơn, Bắc Kạn, Cao Bằng, Thái Nguyên, Bắc Giang được cho là hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ranh giới lãnh thổ của Trung Quốc.

Địa cầu này hoàn toàn không hiển thị hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà Việt Nam khẳng định chủ quyền trên Biển Đông.

Theo VTC News, quả địa cầu này xuất xứ từ Ukraine, được rao bán trên một trang web mua hàng trực tuyến của nước này. Công ty sản xuất và phân phối những quả địa cầu này có tên Globus Plus.

“Những thông tin về lãnh thổ và chủ quyền quốc gia của Việt Nam trên quả địa cầu này đã bị nhà sản xuất cung cấp hoàn toàn sai lệch”, bài báo trên VTC viết.

Tìm hiểu về Globus Plus trên website của công ty thì được biết đây là công ty sản xuất, bán và phân phối sản phẩm văn phòng, thiết bị, đồ dùng và trang phục học sinh.

Sự việc gây ra nhiều bàn cãi trong cộng đồng mạng.

Ngưng bán địa cầu ‘sai’

Công ty Globus Plus của Ukraine cho BBC hay họ đã ngưng bán sản phẩm quả địa cầu in sai hình bản đồ Việt Nam.

Ảnh quả địa cầu từng được bán trên website của công ty Globus Plus với giá 175 rpH. Bản quyền hình ảnh NGUYEN VIET LONG

Nguồn: BBC

About this website

 

BBC.COM
Công ty Globus Plus của Ukraine nói với BBC họ đã ngưng bán sản phẩm địa cầu có bản đồ VN với nhiều tỉnh bị ghép vào TQ.
Comments
Huỳnh Văn Hoa Global Plus ngưng bán nhưng nó vẫn được bán online đầy trên mạng Alibaba của Trung Cộng đó thôi (không dẫn link vì không quảng cáo không công cho nó, bạn nào cần thì google).

Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”

Khi Việt Nam và Tàu là “một Tổ quốc, một Văn hóa”

Nguyễn thị Cỏ May (Danlambao) – Trong gần đây, nhiều người nói tới năm 2020, Việt Nam sẽ lệ thuộc Tàu (1) vì sẽ trở thành “một vùng tự trị” hay “một tỉnh lẻ” của Tàu. Khi nói về ngày mai này, người ta nhắc lại “Hội nghị Thành Đô” tuy văn bản qui định việc này, không biết có ai thấy không?. Nhưng nói về “ảnh hưởng đậm” hay “lệ thuộc” Tàu thì trong nhiều sách vở và báo chí của chế độ, không thiếu những lời như “Việt Nam và Trung quốc sông liền sông, núi liền núi” hoặc “môi hở răng lạnh” và, nhất là “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, hay lời của Trường Chinh kêu gọi người Việt Nam hảy bỏ chữ quốc ngữ vì chữ này là của thực dân đem tới, không phải chữ của ta, hãy trở về học chữ Hán (2), còn trong sách vở xưa, thì “Việt Nam và Trung Quốc đồng văn, đồng chủng”. Thực tế sẽ ra sao, chúng ta hãy chờ trả lời. Chỉ còn 2 năm nữa mà thôi. 

Ngày nay, có điều chắc chắn, rõ ràng, ai cũng có thể ghi nhận không cần bàn cãi là hướng đi của Việt Nam do đảng cộng sản lèo lái vẫn lấy Tàu làm khuôn vàng thước ngọc. Việt Nam phải giống Tàu, phải bám theo sát Tàu. Tập Cận Bình là chuẩn mực. Qua 2 lần tuyên bố của Nguyễn Phú Trọng, vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội và đông đảo các nhà báo: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”, và tiếp theo, trong tháng 7, nặng lời hơn: “Những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (chớ không phải kẻ có lý luận như Trọng), ai cũng nhận thấy đường lối lệ thuộc Tàu của Trọng thể hiện rất rõ: “Việt Nam với Tàu là một. Một chế độ, một văn hóa”

Giờ đây, chúng ta thử hình dung cái “một” đó là gì, như thế nào, qua chính sách của Tập Cận Bình? 

Không thể dân chủ hóa chế độ 

Theo Giáo sư Jean-Pierre Cabestan, chuyên viên về Tàu, nhận xét mang tính kết luận “Ở Tàu, cá nhân làm giàu và tiêu thụ là ưu tiên, trước sự cần nới rộng tự do và những quyền chính trị”

Trong quyển sách mới xuất bản (Demain la Chine: Démocratie ou Dictature?, Gallimard, Paris, 3/2018), ông Cabestan cho rằng khả năng của dân chúng Tàu thích nghi và sự đồng thuận trong nội bộ đảng cộng sản để duy trì quyền lực là sẽ không cần phải thay đổi chế độ hiện tại. Mặc dầu như vậy là không phù hợp v ới xu thế thời đại, xung đột mạnh với nền dân chủ Tây phương. Nhiều học giả Tàu cũng lo ngại nghĩ rằng chính trị và xã hội được tự do để lần lần sẽ dân chủ hóa chế độ là điều khó tránh làm cho đất nước bị xáo trộn, mất ổn định. 

Sau Đại hội đảng cộng sản Tàu thứ XIX đưa Tập Cận Bình lên làm Hoàng đế Tàu suốt đời, phân tách những khả năng thích nghi và đổi mới của một chế độ, ông Cabestan quả quyết Tàu “không thể dân chủ hóa” được. Chẳng những “dân chủ hóa không thể được”, mà ông còn cho đó, đúng hơn, là một “chế độ độc tài”. 

Nói đó là một chế độ độc tài vì quyền lực thật sự được thể hiện ở con người Tập Cận Bình, đứng đầu một đảng duy nhất cai trị nước Tàu theo một mô hình đổi mới độc đoán. 

Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, nhiều nước cộng sản đã lần lược thay đổi theo dân chủ. Nhưng Tàu là trường hợp khá đặc biệt. Ngoại lệ chăng? Liệu Tàu sẽ đứng vững được bao lâu khi Tàu hoàn toàn không nghĩ tới từng bước tiến lên theo hướng dân chủ trong lúc thế giới tranh chấp nhau với những ý hệ ngày càng công khai? 

Tập Cận Bình chủ trương mở cửa ra thế giới, tiếp xúc với những nước dân chủ nhưng vẫn chống lại những nước này, tìm cách áp đặt tương quan lực lượng có lợi cho mình. Tập tìm cách xuất cảng mô hình Tàu ra thế giới, nhất là nhắm những nước kém mở mang. Không phải chỉ để bảo vệ chế độ hay củng cố tính chính thống của chế độ, mà đó chính là tham vọng bá chủ thế giới của Tập Cận Bình. 

Khi nói dân chủ, người Tàu cũng nói họ có dân chủ. Chế độ ở Tàu của họ là chế độ dân chủ. Thứ dân chủ tốt hơn dân chủ tư bản cả vạn lần. Nhưng thứ gọi là dân chủ ở Tàu đó lại từ chối nhân quyền, từ chối những quyền căn bản như quyền bầu cử tự do, quyền lập đảng, tự do thông tin, tự do phát biểu, công khai ngân sách của đảng cộng sản… 

Đừng quên mô hình độc tài của Liên Sô. Chế độ Tàu là một copie lénino-staliniste: 1 đảng duy nhất lãnh đạo toàn diện và triệt để, chọn đảng viên “uu tú” (cốt cán) cầm quyền, đàn áp mọi chống đối, nhất là không tha những người có ý muốn thay đổi chế độ theo dân chủ tự do thật sự. 

Kinh tế phát triển, Tàu sẽ thay đổi theo dân chủ? 

Tuy ngày nay, chế độ độc tài ở Tàu không còn như trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ nhưng đó vẫn là một chế độ cực kỳ phản động. Thật ra chế độ cộng sản là phản động. Nhiều nhà phân tích cho rằng tham nhũng và khủng hoảng kinh tế như tăng trưởng xuống, công nợ tăng, thất nghiệp đông, sẽ làm cho chế độ sụp đổ. Thật ra khả năng thích nghi của dân chúng sẽ giúp chế độ tồn tại – nhất là giới dân chúng biết dựa vào chế độ làm giàu vẫn là lực lượng bảo vệ chế độ vững mạnh. Đồng thời Tập quan tâm thực hiện những thay đổi kinh tế nhưng vẫn lo sợ những nhà đầu tư tư nhân sẽ gây ra nhiều rủi ro cho chế độ nên Tập càng kiểm soát đảng chặc chẽ hơn. 

Ngày nay, Tập biết mình có nhiều kẻ thù nên Tập phải tìm cách nắm trọn quyền lãnh đạo trong tay suốt đời. Buông đảng ra là chết. Chỉ yên tâm khi nào Tập loại được hết kẻ thù, đào tạo một thế hệ nối tiếp biết trung thành với Tập. Nhưng liệu toan tính này có vượt quá tầm tay một cá nhân hay không? 

Tóm lại, nhìn vào thực tế ở Tàu, người ta thấy rõ đó là chế độ độc tài nhưng sẽ bền vững nhờ ở khả năng biết thích ứng của đảng CS, kiểm soát được xã hội, và dân chúng thấy yên lòng, sống được, còn có lắm kẻ làm giàu. Điều này trước đây, mơ cũng không có. Và hơn hết, dân Tàu không biết dân chủ, văn hóa Tàu không có dân chủ. Người Tàu chỉ biết mong đợi ở một minh quân nên ở Tàu không có sự đòi hỏi dân chủ, tự do quan trọng trong dân chúng. 

Tàu và Việt Nam là “một”, do đó chế độ ở Việt Nam chỉ sẽ thay đổi chỉ khi nào dân chúng Việt Nam hiểu dân chủ, cần đòi hỏi dân chủ, để tự mình cai trị chính mình, tự mình giữ gìn và bảo vệ đất nước nguyên vẹn cho mình. 

Về văn hóa, tuy ngày xưa, học chữ Nho, học văn hóa Tàu nhưng cái học đã được Việt hóa rất căn bản nên giữa 2 nền văn hóa vẫn có nhiều khác biệt. 

Một Văn hóa 

Những người học chữ Nho thời xưa theo lối nhồi sọ của Tống Nho, không kịp suy nghĩ, đều nằm lòng Việt Nam và Tàu “đồng văn, đồng chủng”. Trân trọng chữ Tàu vì đó là chữ của thánh hiền. Thấy một miếng giấy chữ Tàu lăn lốc trên mặt đất vội lượm lên đem đốt. Không dám bỏ bậy. 

Ngày nay, dưới sự cai trị của đảng CSVN, chữ Tàu, tiếng Tàu bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam rộng rãi với một ưu thế mới. Học tiếng Tàu như một ngoại ngữ là bình thường, không mang ý nghĩa lệ thuộc văn hóa. Nhưng nếu người Việt Nam tiếp thu văn hóa Tàu theo tinh thần Tống Nho thì sự lệ thuộc này mới kinh khủng hơn mất đất do dời cột mốc biên giới, mất đảo, mất biển… Mất văn hóa là mất chính người Việt Nam! 

Thật ra văn hóa Tàu có mặt đẹp của nó nên nó mới tồn tại tới ngày nay. Nhưng về chính trị, Tàu có những tấm gương tuân phục vua/tôi vô cùng rùng rợn. Khi lệ thuộc văn hóa thì dĩ nhiên Việt Nam sẽ phải được học thứ văn hóa chính trị này để thể hiện ý nghĩa “một văn hóa” theo chính sách xâm lược cố hũu của Tàu. 

Đây, Cỏ May tôi xin kể một câu chuyện lịch sử tàu để minh họa thứ văn hóa chính trị ghê rợn của Tàu. 

Chuyện kể: 

“Vua Tề hoàn Công nhờ có Quản Trọng, Bảo thúc Nha và nhiều trung thần hào kiệt giúp sức nên đã dựng lên cơ nghiệp bá vương, xứ sở cường thịnh, dân chúng ấm no. Quản Trọng được mọi người kính trọng và biết ơn, Tề Hoàn Công đã coi ông như một người cha và luôn gọi ông là Trọng Phụ, và không cho phép mọi người gọi tên huý hoặc tên thật của Quản Trọng. Cùng làm việc trong cung đình, còn có nịnh thần như Thụ Điêu, Dịch Nha và Khai Phương. 

Thụ Điêu thì tự thiến mình để xin vào cung hầu hạ, vì thế vua rất cảm động và thương yêu cách đặc biệt. 

Dịch Nha có tài nấu ăn và là người nấu ăn riêng của vua. Một hôm vua nói, các món sơn hào hải vị và trân châu bát bửu ta đều đã dùng qua, có món đã làm ta thật chán. Chỉ duy có món thịt người là ta chưa được nếm thử bao giờ. 

Ngay ngày hôm sau, Dịch Nha liền dâng lên vua một món thịt chế biến rất hấp dẫn. Ăn xong, nhà vua hết lời khen ngon và hỏi thịt gì. Dịch Nha nói, đó là thịt đứa con 3 tuổi của hạ thần”. 

Thứ văn hóa chính trị tuân phục vì quyền lợi riêng tư này thật kinh khủng. Ngày xưa, để làm vui lòng nhà vua muu cầu quyền lợi cho mình, Dịch Nha đã không ngần ngại làm thịt con dâng cho nhà vua đổi món ăn. Điều này, về ý nghĩa chính trị, không khác gì lắm khi trước đây Hồ Chí Minh đã long trọng “sông liền sông, núi liền núi” và “môi hở răng lạnh”, trước sau chỉ nhằm thực hiện tham vọng lãnh tụ, phục hận quá khứ gia đình. Tới Lê Duẩn xua mười triệu thanh niên Việt Nam vào lửa đạn (3) cũng chỉ để “phục vụ Liên Sô và Trung Quốc”. Ngày nay, Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản sẵn sàng đem đất nước dâng cho vua tàu Tập Cận Bình để đổi lấy sự giàu có. 

Bắt đầu từng bước thực hiện thứ văn hóa chính trị tuân phục, Trọng đã mở rộng cửa cho Tàu tràn ngập qua Việt Nam, cho thiết lập khắp nơi nhà máy Tàu xả thải phá hủy môi trường đất nước, bán những vùng đất quan trọng về chiến lược cho Tàu cộng khai thác đời đời. 

So sánh với giết con, tự thiến của thời xưa để được làm quan thì tội ác của Hồ Chí Minh, của Lê Duẩn, của Nguyễn Phú Trọng sau này mới thật là tày trời hơn cả vạn lần. Đặc tính của thứ văn hóa chính trị Tàu xưa nay là ác. Nhìn lại chế độ Mao để đừng quên có 80 triệu người Tàu chết, từ Vạn Lý Trường Chinh, những bước Đại Nhảy Vọt đến Cách Mạng Văn Hóa. Vậy khi Việt Nam lệ thuộc Tàu cộng, cái ác đó sẽ đem áp dụng ở Việt Nam, đời sống dân chúng sẽ lầm than đến đâu? Như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy Nhỉ? 

Ghi chú

(1) Khi nói Việt Nam sẽ bị lệ thuộc Tàu, rất nhiều tác giả Việt Nam dẫn chứng “lời ” của Hồ Chí Minh nói với Đại diện của Mao Trạch Đông là 2 tướng Trần Canh và Vị Quốc Thanh năm 1926 và bốn năm sau, năm 1930, nhân lúc thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, đươc Hồ Chí Minh lập lại một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai: “Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa.”. 

Rất tiếc xuất xứ của lời này không được rõ ràng lắm. Hơn nữa, năm 1926, chỉ có chế độ thực dân Pháp ở Việt Nam. 

(2) Trường Chinh, Tổng Bí thư đảng Lao Động, Văn thư số 284/LĐ đang trên Nhật báo Tiếng Dội, 5/1951, Sài gòn. 

(3) Duẩn vâng lệnh Mao làm chiến tranh biển người. Lý thuyết chiến tranh biển người của Mao là “Càng nhiều người bị giết, cách mạng càng thành công” (D.Acemoglu và J.A.Robinson, “Tại sao các quốc gia thất bại”, NXB Trẻ, 2013, trang 545). 

Về mười triệu người chết trong chiến tranh do Lê Duẩn được bà Bảy Vân xác nhận trong cuộc phỏng vấn của nhà báo Xuân Hồng (BBC). Bà Bảy Vân nói thêm nếu Tàu không giúp, Lê Duân sẽ phải hy sinh người dân thêm nữa, để giải phóng cho được Miền nam. 

24.08.2018

 Khám phá đường hầm từ tiệm gà chiên KFC ở Arizona sang Mexico

 

Khám phá đường hầm từ tiệm gà chiên KFC ở Arizona sang Mexico

Tiệm KFC ở Arizona nơi có con đường hầm dẫn sang Mexico. (Hình: Bộ Nội An)

SAN LUIS, Arizona (NV) — Giới hữu trách ở tiểu bang Arizona hôm Thứ Tư ngày 22 Tháng Tám loan báo việc khám phá con đường hầm dẫn từ bên trong một tiệm bán gà chiên Kentucky Fried Chicken (KFC) ở nơi này dẫn sang Mexico và được dùng để chuyển ma túy như meth, cocaine và heroin vào Hoa Kỳ.

Theo tin Fox News, nghi can Ivan Lopez, người từng làm chủ một tiệm KFC ở San Luis, tiểu bang Arizona, bị bắt hôm 13 Tháng Tám sau khi bị cảnh sát chặn xe trên đường và khám phá thấy có nhiều ma túy trong chiếc xe truck của ông ta. Chó đánh hơi ma túy của cảnh sát đã giúp tìm ra ma túy chứa trong các hộp đồ nghề để phía sau xe.

Ông Scott Brown, một giới chức điều tra thuộc Bộ Nội An, nói rằng nghi can Lopez chở trên xe hơn 118 kg methamphetamine, hơn 6kg cocaine, hơn 3kg fentanyl, hơn 13kg heroin trắng và hơn 6kg heroin nâu.

Ông Brown cho biết thêm rằng “chỉ riêng 3kg fentanyl có thể chế ra hơn 3 triệu liều thuốc để bán trên thị trường ma túy.”

Nhân viên công lực xin trát tòa xét nhà ông Lopez cũng như tiệm KFC ở San Luis và khám phá ra đường hầm.

Con đường hầm bên trong nơi từng là tiệm KFC. (Hình: Bộ Nội An)

Hình ảnh video cho thấy con đường hầm sâu 22 feet (khoảng 6.70 m) và dài 590 feet (gần 180 m), có các nẹp gỗ đóng vào tường. Con đường hầm này nối tiệm KFC ở San Luis, Arizona đến một căn nhà ở San Luis Colorado trên phần đất tiểu bang Sonora thuộc Mexico.

Hình ảnh bên trong con đường hầm. (Hình: Bộ Nội An)

Hiện chưa rõ là đường hầm này hoạt động được bao lâu. Tuy nhiên, ông Brown nói nghi can Lopez đã từng bị nhìn thấy mang các hộp đồ nghề ra khỏi tiệm trước đây.

Các nhân viên Bộ Nội An và Biên Phòng ở Yuma đang điều tra vụ này. (V.Giang)

Khi vợ đại tá an ninh Đông Đức cộng sản há hốc miệng…

Khi vợ đại tá an ninh Đông Đức cộng sản há hốc miệng…

FB Lưu Trọng Văn

24-8-2018

Gã được Nguyễn Xuân Thọ một chuyên gia nổi tiếng về kĩ thuật truyền hình dẫn đi Bonn thủ đô của Tây Đức thời nước Đức chia cắt.

Thọ kể vì sao Bonn một thành phố nhỏ bên sông Rhanh lại được chọn làm thủ đô. Người Tây Đức tin rằng nước Đức sẽ phải thống nhất nên chọn thành phố nhỏ bé quê hương của Bettoven này làm thủ đô tạm thời và không xây dựng gì thêm để thể hiện niềm tin một ngày nào đó Berlin sẽ trở lại là thủ đô nước Đức thống nhất ấy.

Đi trên con phố bình yên của Bonn gã chợt nhớ có lần một chú em của gã là sĩ quan an ninh hỏi gã: giả sử thay đổi chế độ qua đa đảng, dân chủ thì một sĩ quan an ninh như em sẽ được đối xử thế nào?

Gã cười: anh không biết ai sẽ lãnh đạo cái chế độ ấy, nhưng anh nghĩ, chế độ nào cũng cần những người bảo vệ an ninh. Thì ai làm việc gì sẽ tiếp tục làm việc nấy, có điều phải trung thành với quốc gia, dân tộc tuân thủ hiến pháp chứ không phải trung thành với bất cứ đảng phái nào khác mà thôi.

Gã độp hỏi Thọ người chứng kiến sự thống nhất nước Đức và thay đổi chế độ ở Đông Đức : những người làm an ninh của Đông Đức được đối xử thế nào khi thay đổi chế độ?

Thọ kể, Thọ có tìm gặp một bà giáo từng dậy Thọ ở Đông Đức XHCN, nhiếu người trong trường khi biết bà là mật vụ của tổ chức an ninh cộng sản được cài cắm ở trường nên khi nước Đức thống nhất đã tẩy chay bà. Thọ bảo, tuy vậy bà đối xử với học sinh Việt Nam học trong trường rất tốt, nhớ cái ơn ấy Thọ đi tìm bà sau nhiều năm xa cách. Bà ở ẩn ở một vùng biển vắng vẻ. Khi Thọ tới bà đã ôm Thọ khóc. Bà kể biết bà là mật vụ cộng sản chính quyền Tây Đức lúc đó và chính quyền Đức thống nhất vẫn đối xử tốt với bà và trả lương hưu cho bà theo chế độ như các nhà giáo nghỉ hưu khác.

Thọ kể mới đây gặp một bà giáo khác của mình đi chiếc xe hơi rất sang trọng. Bà kể, chồng bà là đại tá an ninh Đông Đức khi thay đổi chế độ vẫn được xử dụng chuyên môn và trả lương đại tá như đại tá của Tây Đức. Có điều khi về hưu thì lương hưu chỉ bằng 85% lương hưu của đại tá Tây Đức thôi. Khi chồng bà chết, bà vẫn được hưởng 50% lương hưu của chồng.

Bà thắc mắc vì sao mình chỉ được hưởng 50% lương hưu ấy trong khi đó các bà goá của sĩ quan an ninh Tây Đức tư bản lại được hưởng 75% lương hưu của chồng.

Thọ kể lại khi Việt Nam thống nhất thì các sĩ quan của chế độ SG phải vào các trại tập trung cải tạo thế nào. Đại tá an ninh như chồng bà phải 10 năm cải tạo là ít.

Bà giáo kia há hốc miệng chả rõ cười hay khóc…