– Tôi không phải là người coi trọng việc cờ quạt. Xây dựng dân chủ, bảo vệ tự do và cổ xúy nhân quyền cần các định chế chính trị, pháp luật, kinh tế và văn hóa cụ thể chứ bản thân các biểu tượng của thể chế chính trị không có vai trò gì (cờ quạt là một trong các biểu tượng như thế).
– Tôi là người bất đồng chính kiến, ngoài việc viết chính luận chỉ trích chính quyền, tôi cho rằng mình nên tận dụng mọi cách phản kháng khác để thể hiện chính kiến, miễn nó ôn hòa và phù hợp với Luật pháp nhân quyền quốc tế.
– Việt Nam hiện nay nằm dưới sự cai trị độc đoán của đảng cộng sản. Các biểu tượng của đảng này tất nhiên giống như một thứ bùa chú linh thiêng và bất khả xâm phạm, để hỗ trợ cho sự đàn áp người dân về tinh thần, bên cạnh sự đàn áp về chính trị và kinh tế. Bởi vậy, trong ý thức của tôi, cờ đỏ là biểu trưng cho sự đàn áp và độc tài. Chống độc tài thì tất nhiên chống lại mọi biểu tượng của nó.
– Là một người bất đồng chính kiến, tôi nhận thấy trách nhiệm của mình trong việc “xâm phạm” vào cái biểu tượng bất khả xâm phạm đó. Hồ Chí Minh cũng là một thứ bùa chú của chế độ, bây giờ nhiều người đã giải thiêng cho nó, điều mà 20 năm trước là bất khả xâm phạm trong xã hội Việt Nam. “Xúc phạm lãnh tụ” hay “xúc phạm quốc kỳ” không khác nhau về bản chất.
– Công an Việt Nam dùng vụ án “xúc phạm quốc kỳ” để tiếp tục lừa mị người dân về tính linh thiêng mà họ muốn duy trì cho các biểu tượng của đảng cộng sản. Người dân và kể cả những người bất đồng chính kiến sẽ tiếp tục né tránh va chạm đến biểu tượng nhạy cảm này và tiếp tục đồng thuần để lá cờ đỏ tiếp tục hỗ trợ cho các chính sách đàn áp của Nhà nước độc tài.
– Nếu có anh chị em nào nghĩ rằng tôi dại dột vì chạm đến vụ cờ quạt để dẫn đến việc bị truy tố thì quả thật anh chị em đã coi thường mọi nỗ lực tranh đấu cho tự do và nhân quyền của tôi trong 10 năm nay. Chính quyền lấy vụ cờ quạt làm lý cớ để vô hiệu hóa mối liên kết của tôi với người Thượng, và ngăn chặn nguy cơ tôi tập hợp được nhiều bà con yêu nước ở vùng Hà Lan A, nơi tôi đang sống, trong những cuộc biểu tình có thể xảy ra trong tương lai gần. Không có lý cớ này sẽ có lý cớ khác để bỏ tù anh chị em chúng ta. Những anh chị em khác đã bị bỏ tù mà không cần phải dính đến lá cờ, phải không ạ? Công việc của tôi đâu phải chỉ là một hành vi nhỏ nhặt là xịt sơn lên lá cờ, phải không ạ?
Chính phủ Mỹ nghiêm cấm các công ty Trung Quốc đầu tư vào lĩnh vực kỹ thuật cao của Mỹ, truy đuổi, vao vây và bịt chặt lĩnh vực kỹ thuật đối với Trung Quốc.
Tuy “Một vành đai, một con đường” không liên quan gì đến nhập siêu về mậu dịch, nhưng như các chính khách Mỹ và ông Trump từng nói: “Một vành đai, một con đường” là nhằm tạo lập trật tự kinh tế thế giới do Trung Quốc chủ đạo, “Mỹ không muốn có kế hoạch này”; cho thấy bước tiếp theo của Mỹ sẽ là ra tay hạn chế không gian kinh tế, mậu dịch của Trung Quốc.
Cuộc chiến mậu dịch Mỹ – Trung ngày càng nóng lên với việc từ ngày 23/8 tới đây, hai bên sẽ thực hiện gia tăng mức thuế 25% đánh vào 16 tỷ USD hàng hóa của nhau. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump bất ngờ lớn tiếng chỉ trích Trung Quốc và cá nhân ông Tập Cận Bình trong một bữa tiệc tối có tính chất cá nhân.
Theo truyền thông Mỹ, tối hôm 7/8, ông Trump đã tuyên bố: giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ xuất hiện “quan hệ mậu dịch vô cùng tốt đẹp”, nhưng mối quan hệ này hoàn toàn khác với thời kỳ các tổng thống Mỹ trước đây. Ông muốn được thấy Trung Quốc tốt lên, nhưng cũng hy vọng chính sách của Trung Quốc công bằng đối với Mỹ.
Theo mạng tin tức chính trị “Politico” của Mỹ ngày 8/8, lợi dụng thời gian nghỉ ngơi trong năm; tối 7/8, ông Donald Trump đã tổ chức tiệc tối chiêu đãi 13 CEO của các công ty lớn và một số nhân viên công tác của Nhà Trắng tại Câu lạc bộ golf tư gia tại thị trấn Bedminster, bang New Jersey.
Phóng viên CNN chứng kiến cảnh quân sự hóa của TQ ở Biển Đông.
RFA 1-8-2018
Ảnh 1: Trên chiếc máy bay của Hải quân Mỹ, bay qua quần đảo Trường Sa, nhóm phóng viên CNN chứng kiến hệ thống cảm biến trên máy bay đã phát hiện tổng cộng 86 tàu Trung Quốc gồm nhiều tàu hải cảnh, đang neo đậu trong một âu tàu lớn, tại đảo đá Subi. (Ảnh CNN).
Ảnh 2: Một trong các hòn đảo ở Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam bị Tàu cộng chiếm đóng và cải tạo. (Ảnh AP).
Một nhóm phóng viên CNN ngày 10 tháng 8 đã lên một chiếc máy bay của Hải quân Mỹ, bay qua quần đảo Trường Sa và tận mắt chứng kiến tình trạng quân sự hóa nhanh chóng của Trung Quốc ở Biển Đông.
Chiếc máy bay đã bay qua khu vực đá Subi, Chữ Thập, Gạc Ma và Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa. Qua cửa sổ máy bay, nhóm phóng viên thấy rõ sân bay và hệ thông radar được Bắc Kinh xây dựng trên những đảo nhân tạo đó.
Tại đá Subi, hệ thống cảm biến trên máy bay đã phát hiện tổng cộng 86 tàu Trung Quốc gồm nhiều tàu hải cảnh, được mô tả neo đậu trong một âu tàu lớn.
Trong khi đó họ nhìn thấy nhiều dãy nhà chứa máy bay nằm bên cạnh một đường băng dài tại đá Chữ Thập.
Trong suốt chuyến bay, nhóm phóng viên CNN nhận được 6 cảnh báo từ quân đội Trung Quốc nói rằng họ đang ở trong lãnh thổ của Trung Quốc và yêu cầu họ rời đi ngay lập tức để tránh hiểu lầm xảy ra. Đáp lại, phi hành đoàn Mỹ nói rằng họ đang tiến hành hoạt động quân sự hợp pháp trên không phận quốc tế.
Trước đó vào tháng 9 năm 2015, nhóm phóng viên CNN cũng bay ngang qua khu vực Biển Đông trên một máy bay của quân đội Mỹ và cũng nhận được những cảnh báo tương tự. So với năm 2015, tình trạng quân sự hóa của Trung Quốc được nói là phát triển một cách nhanh chóng.
Ký giả Bùi Tín đã ra đi vĩnh viễn lúc 01h25 sáng nay 11/08 ( giờ Paris ), hưởng thọ 91 tuổi.
Nhà báo Tường An cho hay con gái nuôi của anh có mặt ở bên cạnh nói anh ra đi nhẹ nhàng. Con gái anh đang lo thủ tục làm hộ chiếu tới Pháp làm tang lễ.
-Photos : Những tấm hình cuối cùng. Nhà báo BT trong cuộc HỌP MẶP DÂN CHỦ tại Stuggart ( Đức ), cuối tháng Sáu ( 2018 ). Hình Võ thị Tường Vi
-Bài báo cuối cùng :
VỀ HAI LỜI TUYÊN BỐ CỦA NGUYỄN PHÚ TRỌNG BÙI TÍN
”Do tính chất nghiêm trọng của vấn đề, xin công bố rộng rãi đến công luận quốc tế và trong nước về hai (2) tuyên bố của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong thời gian gần đây:
1-Vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội và đông đảo các nhà báo, ông Trọng phát biểu: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”. 2- Trong tháng 7, ông Trọng lại tuyên bố: “ những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (có nghĩa là bọn trộm cắp, lừa bịp, đĩ điếm, gian manh…).
Đây là hai lời phát biểu nghiêm trọng của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mang tính chất đe doạ, chụp mũ, vu cáo một số lớn đội ngũ các đảng viên cao cấp, trí thức đòi tự do dân chủ, nhân quyền là những quyền phổ quát của nền văn minh chính trực của nhân loại tiến bộ.
Ông là một con người nổi tiếng giáo điều, cổ hủ, kiêu ngạo và tự mãn. Nhưng cũng là một người không che đậy khát vọng tiêu diệt mọi xu thế cải cách tiến bộ cho xã hội Việt Nam.
Chúng tôi yêu cầu các đảng viên có lập trường ủng hộ Dân chủ đa nguyên tổ chức thảo luận rộng rãi hai tuyên bố trên, vì chính cương lĩnh đảng nêu ra mục tiêu là xây dựng chế độ dân chủ bình đẳng, văn minh và phát triển. Mong rằng các vị Tổng bí thư các chính đảng cộng sản và các đảng viên đảng cộng sản trên thế giới lưu ý tới lập trường phản dân chủ và phản cộng sản của ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, xúc phạm nghiêm trọng lương tâm chính trị, danh dự của các đảng viên cộng sản chân chính. Hai tuyên bố trên đây cũng đồng thời vi phạm nghiêm trọng hiến pháp và điều lệ đảng.
Yêu cầu đối chiếu với các quy định về tư cách của Tổng bí thư phải phát biểu với thái độ khiêm tốn, dân chủ và bình đẳng, tôn trọng pháp luật, biết đoàn kết toàn đảng, thực thi dân chủ nhân quyền, từ đó xem xét chức trách, tư cách Tổng bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng, để đảm bảo uy tín cho lãnh đạo đảng, cả trong nước lẫn quốc tế, nhằm đưa đất nước đến ổn định, bình an và phát triển trong tự do bình đẳng, phù hợp với thế giới dân chủ văn minh. Với một ông Tổng bí thư, việc này không thể dễ dãi bỏ qua. Ông Trọng thiếu một lời xin lỗi vì đã xúc phạm hạ nhục hàng triệu đảng viên cộng sản có tâm nguyện vì một nền dân chủ đích thực cho Việt Nam.”
BÙI TÍN
Nhà báo tự do sống tại Pháp Từng phục vụ trong Quân đội Nhân dân từ năm 1946 tới năm 1982. Phó Tổng biên tập báo Nhân Dân từ 1982 tới 1990.
Một cô gái trẻ ra giữa sông dụ sinh vật khổng lồ để chia sẻ niềm hạnh phúc của lễ tốt nghiệp, khiến hai người có một mối quan hệ kỳ lạ mà không phải ai cũng có được, nhưng bất cứ ai nhìn thấy hình ảnh chụp ảnh với cá sấu cũng phải giật mình khiếp sợ.
Một khi thú tính nổi lên là…
andy
Trong đoạn video về một cô gái có tên Mackenzie Noland, 21 tuổi, sinh viên của Đại học Texas A&M đã tiến vào giữa hồ nước và chỉ ít phút sau, một sinh vật khổng lồ nổi lên khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh ngạc và khiếp sợ.
Cô gái ra giữa hồ nước để cho cá sấu khổng lồ ăn
Đoạn phim này được quay lại vào ngày 22/06/2018 tại Beaumont, Texas, Mỹ.
Nhiều người sẽ cảm thấy cô gái hành động quá liều lĩnh, điên rồ và nguy hiểm trước một con cá sấu mõm ngắn đực khổng lồ có tên Big Tex (dài tới 4,27m, nặng 454 kg) và được ghi tên vào kỷ lục thế giới là con cá sấu mõm ngắn lớn nhất được bắt sống.
Tuy nhiên, cô hiểu rõ những gì mà hình đang làm với tư cách là một sinh viên chuyên ngành sinh thái học hoang dã của Đại học Texas A&M. Khi là sinh viên y nội trú ở Gator Country, cô đã gặp Big Tex ở Trung tâm Giải cứu Beaumont.
Noland cho Tex ăn. Ảnh: Intagram
Trước đó, con cá sấu hoang dã này được bắt ở hồ Champion Lake, Texas và được chuyển đến Gator Country (ngôi nhà của 450 con cá sấu khác) để chăm sóc, tại đây cô và con cá sấu nảy sinh một mối quan hệ kỳ lạ.
“Cậu ấy là người bạn tốt nhất của tôi ở đây. Big Tex được ghi vào kỷ lục thế giới là con cá sấu mõm ngắn lớn nhất được bắt sống. Do đó bạn sẽ cảm thấy bị đe dọa khi đứng gần một con cá sấu với cái miệng có tới 80 chiếc răng sắc, có lực cắn gần 3.000 Psi”, Noland nói.
“Tôi mất khoảng 2 đến 3 tuần để xây dựng mối quan hệ và có thể đi xuống nước để tiếp xúc với Tex”, cô nói thêm. Tuy nhiên, cô cũng khẳng định trên Inside Edition là cô không bao giờ bị nguy hiểm khi tiếp xúc với Big Tex.
Lễ tốt nghiệp bên cạnh người bạn thân
Noland kỷ niệm lễ tốt nghiệp của mình với người bạn thân thiết. Ảnh: Intagram
Giữa hai người có một mối quan hệ kỳ lạ mà không phải ai cũng có được. Ảnh: Intagram
Giữa cô gái và con cá sấu có một mối liên hệ kỳ lạ mà không ai có được và chắc hẳn nhiều người sẽ cảm thấy ghen tỵ với tình bạn này khi cô post những tấm ảnh về lễ tốt nghiệp của mình ở Đại học Texas A&M trên Intagram và trang Facebook cá nhân của mình.
Hồ sơ mật: Ðập thủy điện Sơn La nứt, tính mạng 20 triệu người dân treo trên sợi tóc?
–
Năm 2011, trong một báo cáo gửi đến Thủ tướng bấy giờ, hội đồng nghiệm thu các công trình xây dựng quốc gia chính thức thông báo “có nhiều vết nứt tại đập không tràn bờ của công trình thủy điện Sơn La”. Những vết nứt này xuất hiện tại cả hai đập không tràn bên bờ trái lẫn bờ phải. Thông tin kể trên làm dư luận rúng động và có vẻ những cảnh báo vài năm trước đó về một “đại thảm họa”, có nguồn gốc từ Thủy điện Sơn La, sẽ đến sớm hơn dự kiến…
Đập Thủy điện: Cấm bàn lui – đã ngu muội lại ngông cuồng
Năm 1999, Tập Ðoàn Ðiện Lực Việt Nam (EVN) bắt đầu tiến hành khảo sát để lập dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La. Thủy điện Sơn La là một phần trong hệ thống thủy điện bậc thang trên sông Ðà. Trước đó, người ta từng cho chặn đoạn giữa của sông Ðà để làm dự án thủy điện Hòa Bình. Với dự án thủy điện Sơn La, sông Ðà sẽ bị chặn thêm một lần nữa ở đoạn phía trên thủy điện Hòa Bình để lập nhà máy thủy điện Sơn La.
Chỉ xả lũ mà sức nước đã khủng khiếp thế này, nếu đập Sơn La bị vỡ thì hậu quả khủng khiếp thế nào?
Khi dự án được đệ trình, trên giấy tờ, thủy điện Sơn La trở thành nhà máy thủy điện lớn nhất Ðông Nam Á thời điểm đó (hồ chứa nước có diện tích 224 km2, dung tích 9.26 tỉ khối nước, công suất 2 400 MW, sản lượng điện 9.429 tỉ kWh/năm, tổng vốn đầu tư là 42,476 tỉ đồng – khoảng 2.5 tỉ USD). Ðể thực hiện công trình khổng lồ đó, sẽ có 19.669 gia đình, với trên 100.000 dân, cư trú tại ba tỉnh Sơn La, Lai Châu, Ðiện Biên (đa số là người thiểu số) bị buộc phải chuyển đi nơi khác.
Dù được quảng bá rằng sẽ tăng thêm nguồn điện, giảm lũ trong mùa mưa, cấp thêm nước cho đồng bằng sông Hồng trong mùa khô nhưng dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La tạo ra nhiều âu lo hơn là sự vui mừng.
Kể từ khi dự án xây dựng công trình thủy điện Sơn La được công bố, giới khoa học trong và ngoài nước đã cùng lên tiếng cảnh báo liên tục về một đại thảm họa, tác động nghiêm trọng tới kinh tế, văn hóa, xã hội cũng như tương lai Việt Nam để kêu gọi chính quyền ngăn chặn một hiểm họa cho dân tộc…
Theo các chuyên gia, Sơn La nằm trong khu vực có thể bị động đất rất mạnh. Ngoài động đất trong tự nhiên, các hồ chứa nước lớn còn là nguyên nhân tạo ra những cơn địa chấn khi chúng bắt đầu tích nước (trường hợp đập Kremasta ở Hy Lạp năm 1966, đập Koyna ở Ấn Ðộ năm 1967,…). Song hành với động đất, hồ chứa nước của thủy điện Sơn La còn bị đe dọa bởi những trận lũ bất thường, khó dự đoán. Bên cạnh đó, hồ chứa nước của thủy điện Sơn La còn tạo ra vô số tác động bất lợi đến môi trường: thay đổi về vi khí hậu, hệ động vật, hệ thực vật, đất bị trượt, vận tải chất rắn, suy giảm chất lượng nước, bệnh sốt rét, bệnh Bilharziose (tên một bác sĩ người Ðức, đã khám phá loại vi trùng độc hại này ở các hồ chứa nước). Chưa kể cuộc sống, sinh hoạt của hàng trăm ngàn người sẽ bị xáo trộn hoàn toàn.
Trong bối cảnh, đa số các trung tâm đông dân cư ở vùng châu thổ sông Hồng đều nằm dưới mực nước lũ, do rừng đã mất, biến đổi khí hậu khiến mưa bão càng ngày càng nhiều và càng lớn, Sơn La lại là vùng có động đất thường xuyên và mạnh nhất Việt Nam (giới chuyên môn xác định có sáu nếp gấp địa chất chính, có thể phát sinh động đất, ảnh hưởng đến công trình thủy điện Sơn La: đứt gãy sông Hồng, Lai Châu-Ðiện Biên, Sơn La, sông Mã-Pu Mây Tun, sông Ðà, Phong Thổ-Nậm Pìa, theo kết quả đo đạc thì từ năm 1990 đến năm 2003, trên khu vực có bán kính 200km quanh công trình thủy điện Sơn La đã xảy ra 1,089 vụ động đất, trong sáu nếp gấp vừa kể, nếp gấp Phong Thổ-Nậm Pìa chỉ cách đập chính của thủy điện điện Sơn La 5 cây số và trên thực tế, những địa chất ở nếp gấp này đã từng gây ra những trận động đất mạnh đến 5 độ Richter), nên đập thủy điện Sơn La rất dễ vỡ, nếu đập thủy điện Sơn La vỡ, đập thủy điện Hòa Bình cũng sẽ vỡ theo và như thế hồ chứa nước của thủy điện Sơn La thực sự là một “đại thảm họa”, treo lơ lửng trên đầu châu thổ sông Hồng…
Đập Sơn La, Hòa Bình đều nằm cùng trên dòng sông Đà. Nếu xảy ra vỡ đập liên hoàn sẽ thế nào?
Ðáng lưu ý không kém là việc xây dựng thủy điện Sơn La còn kéo theo vô số hệ lụy về mặt chính trị và quân sự trong tương quan mối quan hệ Việt-Trung.
Trung Quốc đã và đang xây dựng nhiều đập thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong. Khi toàn bộ các đập nước của Trung Quốc hoàn tất, vùng đồng bằng sông Cửu Long sẽ đối diện với một thảm họa về môi sinh, theo sau đó là những thảm họa về kinh tế và xã hội. Các chuyên gia thắc mắc, trong tình thế ấy, tại sao Việt Nam vẫn tiếp tục ngửa tay vay tiền Trung Quốc với lãi suất ưu đãi để xây dựng thủy điện Sơn La (?). Ðiều này đồng nghĩa với việc ta không thể phản đối Trung Quốc hay tham gia phản đối Trung Quốc “giết sông Mekong”.
Khi dự án thủy điện Sơn La được công bố, Bộ Quốc Phòng từng đòi Bộ Kế Hoạch – Ðầu Tư phải “chừa” lại tỉnh lộ 12 và thị xã Lai Châu, không để con đường và vị trí chiến lược này chìm dưới nước. Tuy nhiên, khi dự án được phê duyệt, cả hai đều nằm trong khu vực bị nước nhấn chìm. Không chỉ nhấn chìm những vị trí và đầu mối giao thông chiến lược, vào lúc phê duyệt dự án thủy điện Sơn La, Việt Nam còn tự “hiến” cho Trung Quốc một “quả bom nước” khổng lồ, nằm cách biên giới Việt-Trung đúng 16 cây số. Khi cần, Trung Quốc có thể kích nổ “quả bom nước” này và sức công phá của 10 tỉ khối nước từ trên cao tràn xuống, chắc chắn không thua gì bom nguyên tử.
Do 47% lưu vực sông Ðà nằm trong lãnh thổ Trung Quốc, Bộ Ngoại Giao Việt Nam từng gửi công hàm, đề nghị Trung Quốc trả lời về quy hoạch khai thác nguồn nước sông Ðà nhưng Trung Quốc không trả lời…
Trong một cuộc họp Quốc Hội diễn ra vào năm 2005 để “bàn về dự án thủy điện Sơn La”, một đại biểu quốc hội đồng thời là sĩ quan quân đội lo ngại: “Nếu đập Sơn La vỡ, một chiếc xe tăng 4 tấn ở Sơn Tây có thể bị thổi… bay như một chiếc lá”. Còn các chuyên gia khác ước tính: “Nếu đập Sơn La vỡ, sau 30 phút, toàn bộ đồng bằng Bắc Bộ sẽ bị chìm sâu dưới mực nước từ 4m đến… 60m và sẽ có khoảng 15 triệu người thiệt mạng…” (con số thống kê năm 2005)
Bất chấp các phân tích thiệt-hơn, cũng như những cảnh báo về “đại thảm họa”, Việt Nam vẫn thực hiện thủy điện Sơn La. Thậm chí, tại một kỳ họp Quốc hội hồi cuối năm 2005, nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải lúc đó còn chỉ mặt những đại biểu Quốc Hội dám nêu thắc mắc rồi nạt: “Không được bàn lùi!”
Ngày 2 tháng 12 năm 2005, công trình thủy điện Sơn La chính thức khởi công tại xã Ít Ong, huyện Mường La, tỉnh Sơn La. Việc chặn dòng sông Ðà bắt đầu…
Ðại thảm họa là điều khó tránh
Chiều 12 tháng 5 năm 2008, một trận động đất 8 độ richter (theo nghiên cứu địa chất của Hoa Kỳ, cường độ này tương đương 1.01 tỉ tấn chất nổ TNT), xảy ra tại Tứ Xuyên, Trung Quốc đã gây thiệt hại nặng nề cho 44 huyện, trên diện tích 65,000 km2. Trận động đất đã khiến khoảng 80,000 người thiệt mạng, hơn 10 triệu người trở thành vô gia cư…
Giới nghiên cứu khoa học ở Trung Quốc và trên thế giới đã đưa ra nhiều chứng cứ chứng minh, hồ chứa nước Tử Bình Phô (Zipingpu) ở Tứ Xuyên có thể là nguyên nhân chính dẫn đến đại thảm họa đó.
Ðập Tử Bình Phô (cao 156m, trọng lượng của hồ chứa nước Tử Bình Phô lên đến 315 triệu tấn) nằm cách đường nứt gãy, gây ra địa chấn vỏn vẹn 550m.
Ông Phạm Hiểu (Fan Xiao), trưởng nhóm kỹ sư của Cục Ðịa Chất và Khoáng Sản Tứ Xuyên, cho rằng, có thể trọng lượng khổng lồ của hồ chứa nước Tử Bình Phô đã làm đường nứt gãy mong manh hơn, ảnh hưởng đến thời điểm xảy ra động đất và cường độ của nó. Dù động đất không phải là chuyện hiếm ở Tứ Xuyên nhưng theo ông Phạm Hiểu: “Ðịa chấn có cường độ mạnh đến thế chưa từng xuất hiện trong cả ngàn năm qua. Ðộng đất sẽ xảy ra khi không có đập nhưng con đập có thể đã thay đổi thời điểm và cường độ địa chấn khiến nó trở nên mạnh hơn rất nhiều”.
Liệu thảm họa vỡ đập vừa qua tại Lào có là lời cảnh báo dành cho Việt Nam?
Tháng 1 năm 2009, báo chí Trung Quốc đăng tải một nghiên cứu, kết luận đập Tử Bình Phô thật sự đã tạo ra các rung động địa chấn trong khu vực.
`Giới khoa học cho biết phần lớn các trận động đất tại Trung Quốc là kết quả của việc kiến tạo địa tầng Ấn Ðộ di chuyển về phía Bắc va vào địa tầng Âu – Á. Ðường nứt gãy gây động đất ở Tứ Xuyên là đường ranh giới chủ chốt giữa lòng chảo Tứ Xuyên và cao nguyên Tây Tạng. Ông David Schwartz, một nhà địa chất làm việc tại Cơ quan Nghiên cứu địa chất Mỹ (USGS) nhận xét: “Nếu được xây ở Mỹ, con đập đó không thể gần một đường nứt gãy đang hoạt động đến thế”.
Ða số chuyên gia cùng tin rằng hồ chứa nước Tử Bình Phô là yếu tố khiến đại thảm họa diễn ra sớm hơn dự kiến. Ông Christian Klose, một nhà địa chất làm việc tại Ðại Học Columbia (Hoa Kỳ) ước tính: “Ðập Tử Bình Phô tạo ra áp lực cao gấp 25 lần so với áp lực đường nứt gãy tích tụ trong một năm, dù rất nhỏ so với áp lực tự nhiên tích tụ trong hàng ngàn năm nhưng áp lực phụ do con đập tạo ra có thể là đủ để trận động đất xảy ra sớm hơn hàng chục năm so với ‘thời biểu’ tự nhiên”. Ông David Schwartz ví von: “Nó giống như một tòa lâu đài trên cát rung chuyển trong gió mạnh, bạn chạm rất nhẹ vào nó và nó sụp đổ”.
Trong vài thập niên vừa qua, chính quyền Trung Quốc liên tục cho xây dựng nhiều hồ chứa nước lớn để phục vụ các nhà máy thủy điện, nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng cao về điện năng, giảm lũ lụt. Giới khoa học trong và ngoài Trung Quốc đã nhiều lần cảnh báo về việc xây dựng các con đập khổng lồ có thể tác hại nghiêm trọng đến cấu trúc tự nhiên của các con sông, dẫn đến những thảm họa sinh thái và cũng giống như chính quyền Việt Nam, giới cầm quyền Trung Quốc đã phớt lờ tất cả những khuyến cáo này.
Sau trận động đất 8 độ richter xảy ra hôm 12 tháng 5 năm 2008, ngày 30 tháng 8 năm 2008, một trận động đất 6.1 độ richter xảy ra tại thành phố Phán Chi Hoa, cũng thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc, làm chết thêm khoảng 30 người, làm bị thương thêm khoảng 360 người, phá hủy 180,000 ngôi nhà và ảnh hưởng đến cuộc sống, sinh hoạt của 600,000 dân ở hai tỉnh Tứ Xuyên và Vân Nam.
Vào lúc này, đập Tam Hiệp, dự án thủy điện lớn nhất thế giới, được xây dựng để phát điện và ngăn lũ trên sông Dương Tử đã gây ra vô số vấn nạn đau đầu cho chính quyền Trung Quốc. Nguy cơ vỡ các đập nước do tác động của động đất đang đe dọa dân chúng ở quốc gia này. Chính quyền Trung Quốc thú nhận, Trung Quốc đã và đang có 400 đập nước hoặc đã bị phá hủy hoặc có thể vỡ vì trở thành rất yếu sau nhiều vụ động đất lớn, nhỏ.
Nhìn lại Việt Nam, thủy điện Sơn La cũng đang tạo ra hàng loạt vấn nạn tương tự. Thậm chí, thời gian xây dựng thủy điện Sơn La đã được rút ngắn từ 10 năm (2005 – 2015) theo dự kiến xuống còn 7 năm (2005 – 2012). Việc giảm gần 1/3 thời gian thi công một nhà máy thủy điện có diện tích lưu vực khoảng 44,000 km2, diện tích vùng hồ khoảng 224 km2 không phải là thành tích. Nó chỉ tăng thêm nguy cơ vì việc kiểm tra đòi hỏi phải chặt chẽ, việc giám sát tất cả các phản ứng của đập, bảo đảm chất lượng công trình sẽ khó khăn hơn. Ðối với các hồ chứa nước, bảo đảm an toàn của đập nước không phải chỉ đòi hỏi sự cẩn trọng trong nghiên cứu sơ khởi, tính toán, thiết kế, xây cất chu đáo mà còn phải kiểm tra, tu bổ nghiêm khắc trong suốt thời gian khai thác. Thế nhưng chính quyền Việt Nam không thèm bận tâm.
Trong vụ “xuất hiện nhiều vết nứt tại đập không tràn bờ cả hai bên phải, trái của công trình thủy điện Sơn La”, một công ty có tên là Colenco, đảm trách vai trò tư vấn cho chủ đầu tư là EVN, đã biện bạch rằng những vết nứt ấy… không đáng ngại. Hội đồng nghiệm thu các công trình xây dựng quốc gia không tán thành lối biện bạch rằng. Trong báo cáo gửi Thủ tướng, họ nhận định: “Những nhận định của Colenco về nguyên nhân nứt ở các khối đổ và ảnh hưởng của các vết nứt đến an toàn chịu lực của đập chưa thuyết phục. Ðể có biện pháp ngăn ngừa nứt cho các khối đổ tiếp theo cũng như biện pháp xử lý vết nứt, yêu cầu chủ đầu tư chỉ đạo tư vấn thiết kế tính toán, kiểm tra, khảo sát đầy đủa về các thông số môi trường (nhiệt độ không khí, độ ẩm tương đối, bức xạ nhiệt…), hồ sơ hoàn công các lớp đổ. Ngoài ra, phải kiểm tra độ ổn định và độ bền của đập trong điều kiện vẫn tồn tại các vết nứt.”
Dù sự kiện này rất nghiêm trọng nhưng chưa ai biết những vết nứt này có được “bỏ qua” hay không (?) Cung cách quản lý, điều hành của ta vốn đầy những khiếm khuyết cả do thiếu hiểu biết, thiếu khả năng lẫn bị chi phối bởi vô số gian ý. Vào ngày 10 tháng 2 năm 2009, khi đề cập đến thủy điện Sơn La, tờ Công An Nhân Dân cho biết: “Theo Bộ Nông nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, chương trình di dân khỏi lòng hồ thủy điện Sơn La đang bộc lộ hàng loạt bất cập, không chỉ chậm chạp về tiến độ, mà ngay cả những nơi đã tái định cư thành công, hàng ngàn gia đình vẫn đang phải đối mặt với những khó khăn do cơ sở hạ tầng xuống cấp… Tỷ lệ gia đình đã được di dời so với mục tiêu chung chỉ đạt khoảng 64.3%. Trong số 19,669 gia đình cần phải di dời, mới có 12,650 gia đình được tái định cư.”
Tờ Công An Nhân Dân dẫn lời ông Lê Văn Thành, phó văn phòng Ban Tái Ðịnh Cư Thủy Ðiện Sơn La, Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn cho biết: “Trong năm 2009, chính phủ đã giao chỉ tiêu cho ba tỉnh Sơn La, Ðiện Biên, Lai Châu phải di dời và tái định cư gấp 5,998 gia đình nhưng các tỉnh vẫn chưa lập được kế hoạch di dời”.
“Ðại thảm họa” Sơn La vẫn hiện hữu. Hãy nhớ: “Nếu đập Sơn La vỡ, sau 30 phút, toàn bộ đồng bằng Bắc Bộ sẽ bị chìm sâu dưới mực nước từ 4m đến… 60m và sẽ có khoảng 15 triệu người thiệt mạng…”. Thay vì vật nài xin hung thủ (Trung Quốc) nhân đạo xem lại hoặc câm nín, nhẫn nhục chờ đợi hàng loạt “đại thảm họa” xảy ra… đã đến lúc chúng ta lôi ra ánh sáng, buộc những kẻ tham nhũng, bán nước đang ngày ngày gặm nhắm, tàn phá quốc gia, dân tộc chịu trách nhiệm trước pháp luật, đồng thời nhanh chóng tìm biệm pháp đối phó với thảm họa trước khi quá trễ.
Đá Chữ thập đã được Trung Quốc biến thành một đảo nhân tạo ở Biển Đông, ảnh do máy bay trinh sát Hải quân Mỹ chụp, tháng 5/2015
Hôm 10/8, Hải quân Mỹ dành cho phóng viên CNN cơ hội hiếm hoi được quan sát hoạt động quân sự hóa nhanh chóng của chính phủ Trung Quốc ở Biển Đông.
Từ một máy bay trinh sát P-8A Poseidon của Hải quân Mỹ, ở độ cao hơn 5.000 mét, phóng viên CNN thấy các bãi cạn được biến thành các doanh trại với các tòa nhà 5 tầng, hệ thống radar lớn, nhà máy điện và đường băng đủ sức đón máy bay quân sự cỡ lớn.
Trong suốt chuyến bay, tổ bay đã nhận 6 lời cảnh báo riêng rẽ từ quân đội Trung Quốc, nói rằng họ đang ở trong lãnh thổ Trung Quốc và thúc giục họ rời đi.
“Hãy rời khỏi ngay lập tức và hãy ở bên ngoài để tránh bất kỳ sự hiểu lầm nào”, lời cảnh báo phát đi qua giọng của một người.
Máy bay phản lực của Hải quân Mỹ đã bay qua 4 đảo nhân tạo chính trong quần đảo Trường Sa, nơi Trung Quốc đã xây dựng các công trình, là Đá Subi, Đá Chữ thập, Đá Gạc ma và Đá Vành khăn.
Bay bên trên Đá Subi, các cảm biến của chiếc Poseidon phát hiện 86 tàu, bao gồm cả tàu tuần duyên Trung Quốc, neo đậu trong một đầm phá khổng lồ, trong khi đó, trên Đá Chữ thập là một loạt nhà chứa máy bay nằm dọc theo một đường băng dài.
“Thật đáng ngạc nhiên khi thấy các sân bay ở giữa đại dương”, Trung úy Lauren Callen, chỉ huy tổ bay tác chiến trên chuyến bay của Hải quân Mỹ, đưa ra nhận xét.
Đá Subi được Trung Quốc bồi đắp thành đảo, có cả đường băng
Mỗi khi máy bay này bị quân đội Trung Quốc cảnh báo, tổ bay của Hải quân Hoa Kỳ đều phản ứng lại với cùng một thông điệp.
“Đây là máy bay của hải quân Hoa Kỳ có chủ quyền và bất khả xâm phạm đang tiến hành các hoạt động quân sự hợp pháp ở bên ngoài không phận quốc gia của bất kỳ quốc gia ven biển nào”, đó là nội dung lời đáp trả.
Phần cuối của thông điệp nêu rõ: “Khi thực hiện các quyền này được luật pháp quốc tế bảo đảm, tôi hoạt động với sự tôn trọng phù hợp đối với quyền lợi và nghĩa vụ của tất cả các quốc gia”.
Chính phủ Trung Quốc kiên quyết khẳng định các khu vực rộng lớn ở Biển Đông đã trở thành một phần lãnh thổ của nước này “từ thời xa xưa”.
“Đường 9 đoạn” hay còn gọi là “đường lưỡi bò” của Bắc Kinh có điểm xa nhất các tỉnh cực nam của Trung Quốc tới hơn 1.000 km, bao trùm lên gần như toàn bộ Biển Đông. Liên Hiệp Quốc ước tính 1/3 lượng vận tải hàng hải toàn cầu đi qua nơi này.
Biển Đông cũng được cho là có trữ lượng lớn dầu mỏ và khí tự nhiên chưa được thăm dò đầy đủ.
Việt Nam, Philippines, Đài Loan, Indonesia, Malaysia và Brunei cũng đều có tuyên bố chủ quyền chồng lấn lên nhau ở vùng biển trải rộng 3,6 triệu kilômét vuông, nhưng tuyên bố chủ quyền lớn nhất là do Trung Quốc đưa ra.
Hầu hết các nước khác đều xem tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh là không có căn cứ, quan điểm này được một tòa án quốc tế ủng hộ hồi năm 2016.
Mặc dù vậy, hầu như không có thay đổi gì trong cách tiếp cận của Trung Quốc đối với khu vực này trong những năm gần đây.
Để củng cố tuyên bố chủ quyền của mình, Bắc Kinh đã bồi đắp các bãi cạn để xây các đảo nhân tạo, sau đó quân sự hoá chúng với các đường băng và thiết bị ra-đa.
Trong gần 2 năm qua, Trung Quốc đã kiên cố hóa các đảo này, bao gồm cả việc đặt tên lửa trên quần đảo Trường Sa trong các cuộc tập trận hải quân hồi tháng Tư.
Việc làm này bất chấp lời hứa của Chủ tịch Tập Cận Bình với Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama hồi năm 2015 rằng chính phủ Trung Quốc sẽ không quân sự hóa các đảo nhân tạo.
Các tàu Trung Quốc đậu gần Đá Vành khăn
Lần gần đây nhất CNN được cho phép đi cùng một hoạt động của Hải quân Hoa Kỳ trên Biển Đông là vào tháng 9/2015, khi đó máy bay của họ cũng bị quân đội Trung Quốc cảnh báo.
Kể từ đó, việc xây đảo của Bắc Kinh trong vùng biển tranh chấp đã tiếp tục và tăng tốc thêm.
Trung Quốc đổ lỗi cho Mỹ và các đồng minh của Mỹ về những căng thẳng trong khu vực. Họ nói rằng các cuộc tuần tra thường xuyên bằng tàu và máy bay của hải quân Mỹ ở Biển Đông là những nỗ lực để Mỹ khiêu khích Trung Quốc và do đó nước này có lý do để gia tăng sự hiện diện quân sự của họ.
Ông Lý Quang Diệu nói, lãnh đạo VN cho rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ thì rồi việc gì khó đến đâu họ cũng sẽ làm được, rằng họ muốn tôi góp ý kiến để họ chứng minh đường lối xây dựng CNXH theo chủ nghĩa Mác Lênin là hoàn toàn đúng đắn và để làm gương cho nhiều nước khác .
Ông Lý Quang Diệu (Nguyên thủ tướng Singapore) đã từng góp ý cho thủ tướng Võ Văn Kiệt!
(Nguồn FB Gs Nguyễn Đình Cống)
Hỏi : Được biết, vào tháng 11 năm 1991, sau khi ngài đã thôi chức thủ tướng, ông Võ Văn Kiệt có mời ngài làm cố vấn kinh tế cho chính phủ Việt Nam. Xin cho biết ngài đã góp được những ý kiến gì.
Trả lời : Tháng 11 năm 1991, ông Võ Văn Kiệt, với tư cách thủ tướng chính phủ Việt Nam sang thăm Singapore. Trước đây ông Phạm Văn Đồng làm cho tôi quá thất vọng thì nay ông Kiệt làm cho tôi hy vọng. Ông Kiệt có lời mời tôi làm cố vấn nhưng tôi chưa dám nhận lời, hẹn sẽ sang Việt Nam khảo sát tình hình và sẽ trao đổi.
Tháng 4 năm 1992 lần đầu tiên tôi đến Hà Nội, làm việc với ông Kiệt.. Ban đầu ông Đỗ Mười,Tổng bí thư đảng định không tiếp , vẫn nghĩ tôi là tên chống cộng hèn hạ, nhưng sau khi biết các nội dung tôi trao đổi với ông Kiệt là thiện chí thì ông Mười đồng ý tiếp, bên ngoài tỏ ra thân mật, vui vẻ.
Tháng 10 năm 1993 ông Đỗ Mười sang thăm Singapore thì đã có thái độ thân thiện và sau đó Hà Nội đã cho dịch và phát hành Tuyển tập các bài chính luận của tôi .
Tôi còn đến Việt nam 3 lần nữa vào năm 1993, 1995, 1997.
Về việc góp ý kiến cho vua chúa hoặc cho những người lãnh đạo đất nước. Tôi thấy có 2 loại chính. Loại 1 là thuyết khách kiểu như Tô Tần, Trương Nghi, Phạm Chuy … trong lịch sử Trung quốc. Loại này có mục đích tiến thân nên phải tìm cho được điều vua chúa thích nghe để nói cho lọt tai. Loại 2 là các cố vấn, họ ít quan tâm đến điều các đối tượng thích nghemà tập trung vào những kế sách có nhiều hiệu quả, đó là những mưu lược thể hiện tài năng và ý chí của họ.
Các ông lãnh đạo của Hà nội muốn
đồng thời phát triển kinh tế thị trường, mà lại phát triển cho nhanh, bất chấp sự bảo vệ môi trường,
vừa phải giữ nguyên đường lối chuyên chính vô sản với chế độ đảng trị.
Các vị cho rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc lớn là Pháp và Mỹ thì rồi việc gì khó đến đâu họ cũng sẽ làm được, rằng họ muốn tôi góp ý kiến để họ chứng minh đường lối xây dựng CNXH theo chủ nghĩa Mác Lênin là hoàn toàn đúng đắn và để làm gương cho nhiều nước khác .
Tôi biết nếu góp ý thẳng thắn ngay họ sẽ không nghe, nên ban đầu tôi phải tỏ rõ thiện chí bằng cách bỏ ra một số tiền kha khá để viện trợ, để đầu tư một số cơ sở sản xuất, sau đó mời một số nhà lãnh đạo Việt Nam sang khảo sát tận nơi cách làm của chúng tôi để tham khảo được gì thì được.
Sau ông Phạm Văn Đồng, Võ Văn Kiệt thì các ông Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Phú Trọng đã lần lượt sang Singapore. Tuy các ông có thăm nhiều nơi, nghe nhiều bài giới thiệu nhưng hầu như không tham khảo được gì.
Điều các ông muốn học và làm cho đến nay nhân loại chưa có ai biết, chưa có ai làm được, đó là phát triển kinh tế thị trường trong chế độ vô sản chuyên chính, theo Chủ nghĩa Mác Lênin, hoặc là “ Kinh tế thị trường định hướng XHCN”.
Cũng đến lúc phải nói ý kiến của mình, tuy biết rằng những góp ý đó hoàn toàn ngược với lòng mong muốn của họ. Tôi cho rằng kinh tế thị trường và thể chế chính trị vô sản chuyên chính là mâu thuẩn nhau, không thể dung hòa..
Nếu cứ cố gán ép hai thứ đó với nhau thì sẽ sinh ra một xã hội rối loạn và thối nát, kiểu chế độ tư bản thời kỳ hoang dã. Vô sản chuyên chính sẽ không phát huy được mặt tích cực của kinh tế thị trường mà càng làm tăng thêm mặt tiêu cực, làm trầm trọng thêm các nhược điểm thối tha của nó.
Kết hợp kinh tế thị trường với chuyên chính vô sản sẽ
đẻ ra tham nhũng trầm trọng và rộng khắp,
đẻ ra tệ nạn mua bán quan tước, sẽ
làm xuống cấp đạo đức và giáo dục, sẽ
làm phát triển tệ nạn dối trá từ trên xuống dưới, thế mà
kết quả chẳng phát triển kinh tế được bao nhiêu.
Sau sửa sai 1986 mà Việt Nam nhận nhầm là đổi mới, kinh tế có phát triển, mặc dù phát triển với tốc độ tăng trưởng hàng năm trên 8%, nhưng đó là chỉ làtăng trưởng do người dân được cởi trói chứ chưa phải do lao động sáng tạo và công nghệ cao, chưa phải do nền kinh tế tri thức. Hơn nữa
đó là sự phát triển nóng dựa vào khai thác cạn kiệt tài nguyên, vay nợ, lao động đơn giản. Trong sự phát triển vội vàng dễ gặp phải việc tàn phá thiên nhiên và làm ô nhiểm môi trường, có được chút lợi trước mắt mà để tai họa nặng nề cho hậu thế.
Tôi có góp ý về sự “ Phát triển bền vững”, lãnh đạo Hà Nội có nghe, có nhắc lại nhưng hình như chỉ nói cho qua chuyện. Việc Việt Nam phát triển kinh tế trong khoảng mười năm sau 1986, đưa đất nước thoát khỏi nghèo đói đã làm mờ mắt, làm tối lòng một số lãnh đạo, họ tưởng nhầm là nhờ tài năng của họ, là nhờ vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác Lênin, mà không biết rằng thực chất là nhờ làm ngược lại chủ nghĩa đó, nhờ nhân dân được cởi trói một phần.
Việt Nam muốn cải cách và phát triển kinh tế theo thị trường, muốn hòa nhập với thế giới dân chủ thì trước hết cần cải cách nhà nước theo thể chế tam quyền phân lập, cần phải thật sự tự do tư tưởng, thật sự mở rộng dân chủ, đặc biệt dân chủ trong bầu cử để chọn được những người có tài năng, như thế mới có được những sáng tạo.
Lãnh đạo ở Hà Nội chỉ muốn nghe thuyết khách loại 1, kiểu các chuyên gia của Liên xô và Trung quốc trước đây, mà tôi không thể nào làm được như họ.Tôi chỉ muốn và có thể làm cố vấn loại 2, trình bày trung thực quan điểm của mình. Tôi tuy có được lời mời làm cố vấn nhưng những điều tôi góp ý chẳng ai nghe.
Tôi đành nói ý cuối cùng : Các ông không phải tìm mời cố vấn nước ngoài mà hãy tìm ở trong nước, người Việt các ông có nhiều người giỏi nhưng không được dùng đúng chỗ vì họ không thích hợp với chế độ độc tài toàn trị của các ông. Vì bất đồng ý kiến mà số thì bị bắt giam, số bỏ ra nước ngoài, số khác ôm hận chờ thời. Tinh hoa, hiền tài của đất nước phải được tập họp lại trong Quốc hội, trong các cơ quan nhà nước .
Kinh nghiệm chủ yếu của Singapore là bộ máy hành chính nhà nước phải thật tinh gọn, muốn vậy phải chọn dùng được những người thật sự tài giỏi và liêm khiết. Khi nhìn vào Quốc hội của các ông chỉ thấy tính chất đại diện của nó chứ không thấy trí tuệ. Bộ máy của các ông gồm 3 tầng đè lên nhau gồm cơ quan đảng, chính quyền, mặt trận Tổ quốc, ôm ấp lấy nhau, dẫm đạp lên nhau mà lại thiếu người giỏi và liêm khiết .
Năng suất lao động của Việt nam thuộc loại rất thấp mà năng suất trong công tác của chính quyền và Quốc hội của các ông lại càng thấp. Việt nam có câu thành ngữ “Ăn tàn phá hại”, câu ấy khá đúng cho đội ngũ quan chức các cấp của các ông từ cơ sở đến trung ương. Như thế thì dựa vào đâu để phát triển xã hội.
Các nước dân chủ đều cho rằng động lực để phát triển xã hội phải dựa vào năng lực và trách nhiệm của 3 lực lượng chính là trí thức, doanh nhân và quan chức chính quyền. Cộng sản lại cho là dựa vào liên minh công nông, thế mà công và nông của các ông đang lao động cực nhục và sống lay lắt, trí thức các ông thì phần lớn hữu danh vô thực, doanh nhân còn yếu và bị chèn ép, quan chức nhà nước thì phần lớn nặng về tham nhũng và cửa quyền, yếu kém về trình độ và đạo đức. Các ông muốn phát triển đúng hướng thì phải thay đổi từ gốc rễ là nhận thức, là thay đổi thể chế.
Ông Lý cho biết quan hệ giữa ông và Hà nội có thân thiết được một thời gian, sau đó cả hai bên đều chán nhau vì “ đồng sàng dị mộng”, đặc biệt sau khi ông Võ Văn Kiệt nghỉ hưu thì quan hệ gần như quay về trạng thái “ bằng mặt mà chẳng bằng lòng”.
Tôi định nêu tiếp câu hỏi về ý kiến của ông đối với mong ước “ Thoát Trung” và con đường sắp tới mà dân Việt nên theo , nhưng đến đây ông Lý ra hiệu cuộc phỏng vấn đã khá dài, cần kết thúc và không hẹn gặp lại. Thật tiếc, nhưng biết làm sao.
Chiến tranh không gian mà cố Tổng Thống Ronald Reagan chủ trương trước đây đã khiến cho Liên Bang Sô Viết cố chạy đua, nên đã đưa đến sự sụp đỗ đế chế Cộng Sản. Ngày nay Tổng Thống Donald J. Trump đi vào hiện thực thì Trung Cộng sẽ tan rả như Liên Sô trước đây. Chờ xem kịch bản cũ trở lại với nhân vật mới Donald John Trump.
Ông nói: “Đây là thời điểm thành lập cho lực lượng United States Space Force”. Trong một bức Tweet hôm nay về vấn đề này, TT Trump viết: “Space Force sắp ra mắt!”
Trong mỗi lớp học, hơn chục học trò, mỗi đứa có một sở trường riêng. Và thầy cô giáo, cũng như hệ thống giáo dục có nghĩa vụ nương theo thế mạnh cá nhân của từng đứa học trò, phát triển chúng thành một con người theo đúng sở trường mà chúng có.
Khi lái xe chở cậu nhóc, mình hay hỏi nó chuyện ở trường. Nhân chuyện học toán, cậu nhóc kể: “Ngồi cạnh con là một thằng bạn người Brazil, nó đặc biệt… dốt môn toán, một bài 10 câu, nó may lắm thì giải được 3, trong đó có hơn 2 câu sai! Nó nói với con, tao học toán không được!”
Mình hỏi cậu nhóc: “Thế cậu ấy có hay… chép bài của con không, vì ngồi cạnh mà?” Cậu nhóc… ngơ ngác mất vài giây, rồi lắc đầu: “Không, không đời nào, ở lớp con không có ai chép bài của ai cả!”
Mình sực nhớ, nhưng hỏi thêm: “Do các bạn tự giác à?” Cậu nhóc lắc đầu: “Không, đâu có cần phải chép, vì mỗi người có sở trường riêng mà.” Và cậu nhóc kể thêm, ví dụ cái cậu người Brazil kia, cậu ấy học… thể dục, chơi thể thao rất hay.
Trẻ em chơi đùa ở Mỹ (Ảnh: tác giả Nguyễn Danh Lam)
Vâng, đó là một thực tế. Trong mỗi lớp học, hơn chục học trò, mỗi đứa có một sở trường riêng. Và thầy cô giáo, cũng như hệ thống giáo dục có nghĩa vụ nương theo thế mạnh cá nhân của từng đứa học trò, phát triển chúng thành một con người theo đúng sở trường mà chúng có.
Ở kỳ trước mình đã kể, khi lên cấp trung học, mỗi học trò có quyền chọn những môn theo học mà chúng thích. Vì vậy, khi tốt nghiệp trung học, lên đại học, một đứa có thể… bơi rất giỏi, nhưng học toán ngang với một đứa vừa vô lớp 6! Không sao, nó sẽ trở thành vận động viên bơi lội. Và Michael Phelps thì không nhất thiết phải đem theo toán tích phân, hay hình học không gian nhảy xuống hồ bơi, để lượm cả rổ huy chương Thế vận hội.
Con nít ở Mỹ đến trường không phải mặc đồng phục, ngoại trừ một số rất ít trường tư thục. Bởi không thể bắt một đứa quậy xám hồn, ưa vận động phải bận váy; hoặc một đứa thích yểu điệu lại phải bận đồ cao bồi! (Ảnh: tác giả Nguyễn Danh Lam) Chính vì cách học, cách bước chân vào đời theo thế mạnh cá nhân, nên việc một ai đó bỏ ngang đại học, nhưng vẫn thành công là chuyện khá phổ biến ở Mỹ. Khi bước chân vô trường, tôi có quyền chọn môn học, chọn thầy dạy, cho đến một hôm, tôi thấy chẳng có môn nào, chẳng có thầy nào thích hợp với tôi thì tôi… tự làm thầy của mình. Việc này hoàn toàn bình thường, hay ít nhất cũng chẳng đáng ngạc nhiên lắm, so với những nơi có lối học hành, khởi nghiệp bắt buộc phải theo khuôn phép, theo hệ thống.
Và chính cách giáo dục này đã gần như loại bỏ hoàn toàn việc sao chép, đối phó một cách tự nhiên nhất. Người ta học khi cần, khi thích, khi hứng thú…
Nói thiệt tình, hồi trước, khi còn đi học, mình đã tự cho phép mình có cách học này. Mình xin nói thẳng ra ở đây, mà chẳng có gì phải xấu hổ, thuở đi học mình toàn quay cóp. 10 môn học ở trường, để vượt qua các kỳ thi, mình quay cóp hết 9 môn. Bởi mớ kiến thức ấy chẳng giúp gì cho mình hết.
Ngược lại, mình lại hứng thú, say mê trong việc tự học, thông qua đọc sách, chẳng ai bắt đọc cũng vẫn tự giác đọc. Và kết quả, mình đã học một đằng và coi như thành công một nẻo, bởi mình đã học theo cách mà mình hứng thú và đi theo được con đường do chính mình tự học.
Trở lại việc học của thằng nhóc. Vì ngay từ nhỏ, mỗi học trò được phép phát triển theo thế mạnh riêng, kỹ năng riêng, nên chính vì vậy các môn học không có môn nào là chính, môn nào là phụ. Khi bước chân vào đời, tạo thành một cộng đồng rộng lớn, cũng chẳng ai là chính, chẳng ai là phụ, mọi mắt xích cá nhân tự nhiên kết nối với nhau và mắt xích nào cũng quan trọng.
Có giáo sư toán học thì cũng có anh công nhân xây nhà. Có nhà văn Nobel thì cũng có chị kế toán. Và cũng một cách tự nhiên nhất, không ai mang mặc cảm, cũng chẳng ai dám vênh vang là nghề của tao sang trọng hơn nghề của mày.
Trong một công ty, sếp đối xử với nhân viên, nhân viên đối xử với sếp, nếu không bằng vai phải lứa thì chí ít cũng chẳng có gì phải quỵ lụy, mặc cảm, tươm tướp nghe lời. Vì sự tự tin, tự tôn đã là chuyện ăn vô máu.
Nhà văn Nguyễn Danh Lam – tác giả bài viết (Ảnh: tác giả Nguyễn Danh Lam)
Và hầu hết mọi nghề nghiệp, mọi mắt xích xã hội đều có nhân lực đáp ứng. Không hề có chuyện dư thừa hàng triệu cử nhân, nhưng lại thiếu hàng triệu công nhân kỹ thuật lành nghề – vì cái giá trị ảo, cứ phải cử nhân, giáo sư, tiến sĩ mới “mở mắt ra được với đời” – kết quả là tiến sĩ thì thừa, chẳng biết nhét vô đâu, trong khi công nhân kỹ thuật thì lại không biết kiếm chỗ nào để vận hành các nhà máy.
Và vì thế, trong hệ thống giáo dục, cũng vô cùng hiếm hoi việc, ai đó phải gian lận, đối phó trong thi cử, mua bán bằng cấp để đáp ứng một tiêu chí ảo nào đó, trong việc dấn thân. Mọi thứ phải là thực, dĩ nhiên phải là thực, vì cấu trúc xã hội, thiết chế giáo dục ngay từ nhỏ đã liên đới, cân bằng, tạo mọi điều kiện để cá nhân phát triển.
Tất nhiên, nền giáo dục ở Mỹ vẫn chưa hề hoàn hảo, nó vẫn còn những điểm yếu chỗ này, chỗ khác. Nhưng chí ít, cái nền tổng thể của nó là như vậy. Và xã hội tự do vận hành sẽ quay ngược lại điều chỉnh chính nền giáo dục ấy, bắt buộc nền giáo dục ấy phải tự điều chỉnh để thích nghi, nếu có chỗ nào đó chưa theo kịp.
Vừa tới thăm nhà báo Bùi Tín, ở nhà thương André Grégoire, tại Montreuil sous Bois, một thị xã ngoại ô Paris. Anh hiện trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, không nhận ra người tới thăm.
Anh Tín trước đó được chở vào nhà thương dưỡng lão René Muret, vừa được chuyển về André Grégoire để làm dialyse ( dialysis, lọc máu ). Thận suy yếu, chỉ còn hoạt động 5% ( 13% khi vào bệnh viện ) . Bác sĩ chưa làm dialyse, vì bệnh nhân quá yếu, tạm thời cho thuốc để có thể đi tiểu, vì cơ thể quá nhiều nước, kể cả tim, phổi.
Mặc dù dùng thuốc với doses tối đa vẫn không hiệu nghiệm. Chiều nay ( trong 1,2 giờ nữa ), các bác sĩ của Service Néphrologie sẽ họp để quyết định có làm dialyse hay không.
Đó là một quyết định tế nhị, vì bệnh nhân quá yếu và không có người trong gia đình để ký giấy thoả thuận. Anh Tín có hai người con, đều ở xa, chưa tới kịp.
Nhà báo Bùi Tín, 91 tuổi, trước đây là phó Tổng biên tập báo Nhân Dân, cựu Đại tá quân lực Bắc Việt, con cụ Bùi Bằng Đoàn, cựu thượng thư bộ Hình, triều đình Huế, nguyên chủ tịch Quốc Hội VNDCCH.
Năm 1990, sang dự cuộc hội hàng năm tại Paris của nhật báo L’Humanité của Đảng Cộng Sản Pháp, anh xin ở lại tỵ nạn chính trị.
Từ đó anh viết sách, báo không ngưng nghỉ, lên án chế độ độc tài Cộng Sản và đòi hỏi dân chủ, tự do cho VN .
Ký giả Bùi tín là tác giả nhiều cuốn sách tố cáo thực chất của chế độ, như Hoa Xuyên Tuyết ( 1991 ), Mặt Thật ( 1995 ). ..Nhà Xuất bản Tiếng Quê Hương ( Hoa Kỳ ) đã cùng với tác giả chọn lựa 200 bài báo, in trong một tuyển tập, với tựa đề Thao Thức Cùng Quê Hương, sẽ ra mắt cuối tháng này hay đầu tháng 9.