Khi một đứa trẻ được sinh ra, loài sinh vật đó là sở hữu của nhà cai trị ư ???

Khi một đứa trẻ được sinh ra, loài sinh vật đó là sở hữu của nhà cai trị ư ???

Các vị có quyền gì tước đoạt quyền dạy dỗ và chăm sóc sự tiến bộ con cái của các bậc cha mẹ ???

Người trí thức có nhiệm vụ dẫn dắc nhân dân và nhóm lưu manh có học hàm, học vị trong ngành giáo dục thể hiện sự vô giáo dục !.

No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text
Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text

Tết độc lập, hay Tết nhập vào Tầu cộng?

Trần Bang
1.9.2018

Khung rào kẽm gai dự trữ ở ngã tư, ngã năm trên các ngả đường vào trung tâm Q1, và xe phá sóng cũng đã sẵn sàng vào cuộc. Công an, dân phòng, an ninh, cơ động… họp hành, túc trực suốt ngày đêm. Vỉa hè, cổng nhà các công dân biết mình có quyền dân chủ, nhiều bánh canh bị muỗi cắn rất khổ thân, nhiều bánh canh còn lòng tự trọng cố giấu mặt vào trong bóng tối. 

Rất tiếc có loại bánh canh (làm theo lệnh “đầy tớ” ngồi phòng lạnh, nhận phong bao tiền tỷ, ở biệt phủ, vợ con du hí Mỹ, Âu) ngu tối chường vuốt, nhe nanh thách thức dân lành, loại đó ngu lâu, xem ra còn thua chó săn một bậc… Tết độc lập, hay Tết nhập vào Tầu cộng? Tiền, nay đã xài chung “nhân dân tệ” ở nhiều vùng…. Tự do, hạnh phúc? Kệ mẹ dân.

Image may contain: night, basketball court, sky and outdoor
Image may contain: cloud, sky and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: tree, motorcycle and outdoor
Image may contain: night, tree and outdoor

Thanh Toán bằng nhân dân tệ: Bi kịch cuối cùng

Image may contain: 2 people, people sitting
Image may contain: 2 people, text

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng and Nguyễn Lê Mỹ.

Cho phép thanh toán bằng Nhân dân tệ: Việt Nam “chui đầu” vào chiến lược thôn tính của Trung Quốc.

Việt Nam giúp Trung Cộng hoàn thành dã tâm thôn tính Việt Nam mà không cần tốn một viên đạn, một giọt máu nào !.

Quyết định của Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) Việt Nam là một động thái cực kỳ nguy hiểm cho nền kinh tế Việt Nam.

Trong khi thanh toán bằng USD – đồng tiền dự trữ quan trọng và là phương tiện thanh toán quốc tế phổ biến nhất, lại bị nghiêm cấm tại Việt Nam, mọi giao dịch liên quan đến USD đều bị cấm thì mới đây Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam lại thông báo sắp tới đây, Việt Nam sẽ cho phép thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ (trước tiên là) ở khu vực biên giới.

Phải chăng cùng với tiến trình xóa bỏ ngôn ngữ thuần khiết của dân tộc Việt, áp dụng tiếng Việt cải cách mới, ngôn ngữ Bùi Hiền hay như đưa tiếng Trung vào giáo trình giáo dục từ khi còn rất sớm, cho phép xe của Trung Quốc tự do chạy thẳng qua biên giới, tiến sâu vào lãnh thổ Việt Nam và mới đây là đồng ý lưu hành đồng nhân dân tệ (CNY) trên lãnh thổ, Việt Nam đang tự chui đầu vào chiến lược thôn tính của Trung Cộng, tự mình cô lập với phần còn lại của thế giới?

Thôn tính nền kinh tế. Hãy nhớ “Kinh tế là Chính trị”

Từ nhiều năm trước, Trung Cộng đã bắt đầu kiến nghị, đề xuất (thực chất là dụ dỗ, gây áp lực) để mở rộng phạm vi sử dụng đồng Nhân dân tệ tại Việt Nam cùng với đó là những viễn cảnh “đẹp như mơ” khi nâng cao giá trị thương mại, tăng cường giao thương giữa hai nước, mang về cho VN nhiều lợi ích kinh tế đột phá…

Bài học chơi với Tàu còn nguyên đó, Cát Linh – Hà Đông chỉ mới thử nghiệm, thảm họa Formosa và hàng chục phố Tàu nhan nhản khắp Việt Nam liệu vẫn chưa khiến chúng ta tỉnh ngộ?

Nay ta không chỉ cho phép Tàu Cộng tự do đi vào lãnh thổ, chạy xe hoành hành đất nước như chốn không người cai quản mà còn cho phép chúng đem đồng Nhân dân tệ vứt thẳng vào mặt ta, cười khẩy vì ta quá nhẹ dạ, tự chui đầu vào rọ, hoàn thành nốt dã tâm thôn tính Việt Nam mà không cần tốn một viên đạn, một giọt máu nào.

Khi đó, các doanh nghiệp sẽ khó khăn hơn trong việc xuất nhập khẩu nếu bị áp thuế và khan hiếm ngoại tệ. Tiền tệ cũng như kinh tế sẽ bị cô lập. Tưởng là giảm phụ thuộc kinh tế vào USD, giảm giá trị của USD nhưng không ngờ lại tự mình cô lập, rời xa sân chơi chung của nền kinh tế thế giới.

Có thể nói, quyết định của NHNN chính là mắc xích, là tiền lệ để đưa đồng Nhân dân tệ chính thức lưu hành rộng rãi trên toàn đất nước, tạo bàn đạp cho Trung Quốc thâu tóm nền kinh tế Việt Nam dễ dàng hơn.

Điều gì sẽ xảy ra cho Việt Nam khi nền kinh tế phụ thuộc, thậm chí hòa tan vào kinh tế Trung Quốc?

Và điều gì sẽ đến khi tiếng Việt của dân tộc Việt bị xóa bỏ, thay thế bằng thứ ngôn ngữ lai căng lai Tàu?

Nền văn hóa sẽ được viết lại, lịch sử sẽ được thay đi và khi đó Tàu Cộng sẽ hoàn thành dã tâm thôn tính mà không cần tốn một viên đạn, một giọt máu nào.

Nguồn: Tổng hợp FB

Nguồn: 
http://baolua.net/cho-phep-thanh-toan-bang-nhan-dan-te-viet…

THÒNG LỌNG ĐANG TRÒNG VÀO CỔ ANH VIỆT

Đỗ Ngà

THÒNG LỌNG ĐANG TRÒNG VÀO CỔ ANH VIỆT

Có thể nói, trong mọi chính sách mà một nhà nuớc thực hiện, thì chính sách tiền tệ và chính sách thuế 2 chính sách quan trọng bậc nhất. Nó ảnh hưởng rộng khắp, ảnh hưởng lên mọi ngành nghề và ảnh hưởng lên cả nền kinh tế đất nước. Và những chính sách khác cũng bị tác động rất lớn bởi 2 chính sách này.

Ở nước tự do, chính sách thuế do chính phủ triển khai, còn chính sách tiền tệ do Ngân Hàng Trung Ương thực hiện. Ở Mỹ, Cục Dự Trữ Liên Bang là Ngân hàng Trung ương độc lập với chính phủ Hoa Kỳ. 2 nơi độc lập thực hiện 2 chính sách quan trọng, đây là sự phân quyền ngay trong luật pháp để tránh sự tung hứng giữa 2 chính sách này nhằm móc túi toàn dân.

Nếu nói những chính sách phát triển kinh tế khác là hành khách, thì chính sách tiền tệ sẽ là con tàu chuyên chở những chính sách kia, tàu ổn định hành khách khỏe, tàu chao đảo hành khách tơi tả. Trước tiên là đồng tiền ổn định, thì kinh tế vĩ mô mới ổn định, và kinh tế vi mô ở tầm doanh nghiệp mới ổn đinh. Chẳng ai dám đầu tư khi đồng tiền đang trượt giá mạnh. Nhìn đồng VNĐ trượt giá trong 20 năm trở lại đây, chúng ta cũng thừa biết, mọi chính sách khác đều thất bại cả. Đồng tiền trượt giá như làm doanh nghiệp bị móc túi thì lấy đâu còn lợi thế để lớn mạnh? Đấy là chưa nói đại nạn tham nhũng và tầm nhìn thiển cận, chỉ biết có bắt chước mù quáng mà không biết lập ra chính sách cho phù hợp với hoàn cảnh cảnh đất nước.

Chính sách thuế, nếu khôn khéo, thuế sẽ bảo vệ nền sản xuất trong nước. Nếu dụng chính sách thuế ngu dốt, nó phá nát nền sản xuất trong nước. Gạo Việt nhập sang Tàu chịu thuế 50%, trong khi nông sản Tàu vào Việt Nam chịu thuế suất 0%. Và chúng ta nhìn thấy rất rõ, nông dân Việt điêu đứng vì nông sản Tàu.

Chính sách thuế, phải đánh vào mặt hàng nào, đánh bao nhiêu là người dân chịu được và xã hội phát triển, đánh bao nhiêu là dân chịu không nổi và thu hẹp sản xuất? Đấy là những bài toán cân não của các nhà hoạch định chính sách. Nếu đứng trên góc độ “tìm cách vặt lông vịt” thì những thằng hoạch định chính sách này chả hoạch định gì cả, cứ thâm hụt là tăng thuế là xong mà chả cần cân nhắc thiệt hơn.

Lại nói về chính sách tiền tệ, mỗi lần bơm tiền là mỗi lần lạm phát. Bơm tiền gì mà năm nao cũng trượt giá tương đương con số 7-10% thì chính phủ đã móc túi dân rất nhiều. Nếu tính tròn GDP là 200 tỷ USD thì mỗi năm nhà nước họ móc túi dân từ 14 đến 20 tỷ USD chứ không ít. Thế là mà năm nào cũng bội chi ngân sách và núi nợ công cứ chất lên mỗi ngày mỗi cao.

Vậy thuế nặng đã móc túi dân, in tiền gây lạm phát cũng móc túi dân thì dân nào chịu nổi? Đất nước hết đường phát triển. Khi 2 chính sách này bị lạm dụng nó đánh gục nền kinh tế dễ như chơi. Nên tất cả đất nước nào muốn hoá được rồng, trước hết phải chèo chống 2 chính sách này cho vững.

Campuchia họ đô la hoá để dân một phần thoát khỏi sự ảnh hưởng tiêu cực của đồng tiền nội địa. Chính phủ họ điều hành tiền tệ kém, dân cũng bị ít ảnh hưởng hơn. Bám vào sự ổn đinh đồng tiền Mỹ là một sáng suốt của chính phủ Cam. Đấy là mặt lợi, nếu giả sử Mỹ có mưu đồ bất chính như Tàu, đưa đồng tiền họ vào chi phối kinh tế nội địa Cam và lấn át vai trò của chính phủ Cam thì sao? Điều này khó nói. Nhưng Mỹ tử tế, không như Trung Cộng.

Khi mất kiểm soát đồng tiền nội địa, thì ngoại bang sẽ làm náo loạn thị trường trong nước. Chính phủ Việt Nam sẽ mất dần sự ảnh hưởng lên nền kinh tế Việt Nam, vì đồng tiền VNĐ có còn sức mạnh số 1 trong thanh toán nội địa đâu mà chính phủ nắm thế chủ động? Lúc đó, Việt Nam hoàn toàn bị Tàu kiểm soát. Mất kiểm soát đồng tiền là bất lực trước sự phá hoại từ phía ngoại bang. Vì thế, CS không chịu đô la hoá như Cam mà lại Nhân Dân Tệ hoá là một bước đi nguy hiểm. Đây không phải là chuyển giao là gì đây?

BUÔNG BỎ

BUÔNG BỎ

         Ai ơi!  Làm thinh chớ nói nhiều

Để nghe tiếng lòng dâng khúc hát

Để lắng lòng tìm lại chính bản thân

Để biết trân trọng từng hơi thở

Để tâm bén nhạy lòng tỉnh thức

Để sống cho trọn kiếp nhân sinh

– Hoa Dại –

Cuộc sống có nhiều khoảng lặng để gọi tên.  Sau những vất vả với cuộc mưu sinh, ta thích lắng lòng theo những dòng suy tưởng.  Một góc NGẪM bình yên, ta muốn tìm về sau những ngày tất bật, để ngẫm về cuộc đời trong kiếp nhân sinh.

Bên ly cà phê tôi cảm nhận được vị lạnh của đá, vị đắng của cà phê.  Tôi ngồi một mình, một mình đối diện với chính mình, ngồi để ngẫm về sự đời.  Ngồi miên man, mân mê ly cà phê, tôi lại nhớ đến câu chuyện mà tôi đã từng được nghe:

Một cô gái đến tìm một nhà sư, cô hỏi:

–          Thưa thầy, con muốn buông bỏ một vài thứ mà không thể, con mệt mỏi quá.

Nhà sư đưa cho cô gái một cốc nước và bảo cô cầm, đoạn ông liên tục rót nước nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm cô bị nóng quá, cô buông tay làm vỡ cốc.

Lúc này nhà sư từ tốn nói:

–          Đau rồi tự khắc sẽ buông!

“Đau” trong câu chuyện về cô gái là chỉ những khổ đau, tổn thương, những vấp ngã gây ra cho tâm hồn.  Đôi khi những việc này xảy đến sẽ tạo động lực để người ta buông bỏ đi những điều trĩu nặng lên tinh thần như tham vọng, u sầu, vị kỷ, nóng giận…

Không phải ai cũng đủ dũng cảm, đủ vững vàng để bước qua những nỗi đau.  Nhưng một khi tim đã không thể còn đau thêm nữa, nước mắt đã không thể chảy thêm nữa thì đã đến lúc ta phải học cách buông bỏ chúng để yêu thương lấy chính mình.

Hạnh phúc nào rồi cũng tàn.  Phù phiếm, xa hoa nào rồi cũng tan.  Cảm xúc nào rồi cũng chai sạn.  Có chăng một thứ hư vô nào đó là vĩnh cửu?

Cuộc sống luôn chật vật giữa yêu và buông; bởi có yêu thì mới có buông, có buông mới biết mình có yêu.  Yêu và buông cứ như hai sợi dây vô hình đan vào nhau, thắt lại tạo một mớ bòng bong để con người ta ngụp lặn trong đó không biết lối ra.  Người ta thích nắm hơn buông, mặc dù trên nguyên tắc buông dễ hơn nắm.  Những ai biết buông – hoặc biết cách nắm như thế nào cho đúng cách – sẽ không phải chìm trong đau khổ.  Nắm đúng cách chính là sự tinh tế của kiếp nhân sinh.  Buông đúng lúc, nắm đúng cách ta mới mới có được sự quân bình, an lạc.  Nói thì dễ, nhưng thực hành mới khó làm sao!  Mà khó nhất chính là làm sao buông được để rảnh tay mà nắm đúng!

Một thầy giáo hỏi học sinh: “Giả dụ các em nhóm bếp để đun một nồi nước nhưng khi mới đun được một nửa thì củi đã sắp hết.  Lúc đó, các em sẽ làm thế nào?”  Có em nói sẽ sang hàng xóm xin ít củi, có em trả lời sẽ ra ngoài mua thêm.  Thầy giáo nghe vậy, liền nói: “Sao không ai nghĩ đến chuyện đổ bớt nước trong nồi đi nhỉ?”

Tương tự như vậy, mọi chuyện trên đời này có được ắt có mất, chứ không thể lúc nào cũng suông sẻ, viên mãn được.  Đến một lúc nào đó, bạn sẽ phải chấp nhận đánh đổi để đạt được mục đích của mình. 

Với nhịp sống hối hả này, tôi và bạn đã quá mệt mỏi.  Lúc này, ta cần làm không phải là gồng mình lên gắng gượng mà là thả lỏng bản thân, cho phép mình được thư giãn.  Khi cảm thấy đã nghỉ ngơi đủ thì mới nên tiếp tục làm những việc còn đang dang dở, kết quả sẽ có thể tốt đến không ngờ.  Ngược lại, nỗ lực một cách cố chấp thì sẽ chỉ càng làm hỏng việc mà thôi.

Tôi nhận ra một điều: Tôi được sinh ra không phải để sống cho quá khứ hay sống cho tương lai mà sống cho hiện tại này, như vậy là quá đủ rồi.  Có lẽ tôi chưa đủ kiến thức để hiểu, chưa đủ lớn để nhận thức được nhiều vấn đề nan giải nhưng có một điều đơn giản “Sống là để học cách yêu thương, biết che lấp nỗi đau, nỗi buồn và tự tìm cho mình một niềm vui trong cuộc sống này.”  Như Oprah Winfrey đã từng nói: “Hít thở.  Bước tiếp.  Và nhắc nhở bản thân rằng giây phút này là của riêng bạn.”

Một đời người trong cõi nhân sinh!

Cát bụi trở về cát bụi…còn lại gì?

 Giuse Phạm Minh Thành, mf

From Langthangchieutim

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC ?

CẨM NANG. 

LÀM CÁCH NÀO ĐỂ TIÊU DIỆT MỘT DÂN TỘC ?

Muốn tiêu diệt một dân tộc, bom đạn, đàn áp không đủ. Dù tối tân tới đâu, bom đạn không thể giết hết hàng trăm triệu người. 
Dưới đây là 12 biện pháp hữu hiệu nhất, với điều kiện phải thực hiện cùng một lúc, đúng quy trình , có đủ ngân quỹ, nhân sự và quyết tâm sắt đá để thực hiện:

1.Reo rắc ung thư, bịnh hiểm nghèo bằng cách cho tự do nhập cảng hàng hóa, lương thực độc hại 
2.Gây đói rách, để nông dân, thương gia không có cách gì cạnh tranh để sống còn hơn là dùng hóa chất độc hại tràn ngập thị trường
3. Để đối tượng chết nhanh hơn, bộ Y tế và các nhà thương có bổn phận sản xuất, lưu hành, xử dụng thuốc giả, thuốc gây ung thư, bệnh truyền nhiễm
4.Khuyến khích rượu chè, ma túy, ăn chơi trụy lạc, để tiêu diệt trí não, nghị lực của dân, đặc biệt lớp trẻ
5. Khuyến khích những trò chơi dâm đãng, lố bịch, bỉ ổi, để tiêu diệt những ý niệm về nhân phẩm còn sót lại
6 .Tẩy não, nhồi sọ để tiêu diệt khả năng phán đoán. Bỏ tù, bức tử những người còn khả năng suy nghĩ, phản kháng
7. Buôn bán bằng giả để triệt hạ uy tín của trí thức, biến dân tộc thành một con rắn không đầu , cá mè một lứa, không người đáng tin, đáng trọng, đáng kính
8. Cho ngoại nhân tự do nhập cảnh, cư trú. Khuyến khích dùng ngoại tệ để thực tập đời sống nô lệ
9. Chặt cây, phá rừng, xả lũ. Tiêu diệt mầm sống , để dân suốt đời chỉ lo chống đỡ thiên tai để sống còn
10. Xuất cảng lao động, đuổi những cá nhân có đầu óc ra khỏi nước, để tiêu diệt tiềm năng quốc gia
11. Tàn phá môi trường, để nông dân, ngư dân tha phương cầu thực, bỏ đất, bỏ biển cho ngoại bang
12. Tiêu diệt ngôn ngữ , sợi dây liên lạc giữa các công dân, tâm hồn của một dân tộc

tuthuc-paris-blog.com )

Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

CẦN LÊN ÁN HÀNH ĐỘNG VÔ PHÁP VÀ BẤT NHÂN CỦA NHÀ CẦM QUYỀN CS

Đỗ Ngà

Quyền tự do ngôn luận, quyền tự do lập hội, và quyền biểu tình là những quyền đã được hiến định. Mà hiến pháp là luật cao nhất. Tất cả những đạo luật buộc tội công dân chỉ vì họ thực hiện quyền hiến định là những buộc tội càn quấy của nhà cầm quyền CS. Nó dựa trên sức mạnh của quyền lực nhà nước đã được ĐCS dùng sai mục đích chứ không dựa công lý.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị nhà cầm quyền CS bắt và kết tội nặng nề chỉ vì ông thực hiện quyền hiến định. Hiến pháp cho mọi người lập hội thì ông thức lập hội. Không có cơ sở nào để kết luận ông thức “chống phá nhà nuớc” theo điều luật này hay điều luật kia. Nếu có điều luật như vậy, thì đấy là điều luật vi hiến, cần loại bỏ điều luật đó chứ không phải dùng nó để chụp mũ ông Thức.

Xét theo luật cao nhất – hiến pháp, thì ông Thức là người vô tội. Mọi hành động ép ông thức nhận tội và xin khoang hồng của nhà nước là hành động cưỡng bức thô bạo lên ý muốn của ông Thức, nó tương tự như ép cung. Ông Thức từ chối nhận tội là đúng vì ông vốn không có tội. Ông Thức không xin nhà cầm quyền khoan hồng là đúng. Vì theo hiến pháp, ông Thức không có tội nên không thể xin khoan hồng.

Vậy với con người có lương tri, mong mọi người cùng lên tiếng để lên án trường hợp nhà cầm quyền bức tử công dân. Công dân không phạm tội thì nhà cầm quyền phải trả tự do cho họ vô điều kiện. Một chính quyền đúng nghĩa phải thực hiện chức năng tối thiểu của mình là chấp pháp. Khi chính quyền đạp lên hiến pháp để trả thù cá nhân, thì đó không phải là nhà nuớc đúng nghĩa mà là băng nhóm tội phạm mafia đội lốt nhà nuớc mà thôi.

Khi nhà nước không đảm bảo được chức năng chấp pháp thì nó tồn tại để làm gì? Để hãm hại thường dân vô tội sao? Cho nên, với loại nhà nước không làm được chức năng chấp pháp như nhà nước CS thì nhiệm vụ của nhân dân là phải kéo đổ nó.

Nếu ông Trần Huỳnh Duy Thức có bị mệnh hệ gì, chúng ta cần xuống đường lên án tội ác của nhà cầm quyền này. Ngày nay là ông Thức, ngày mai có thể là bất kỳ ai trong chúng ta. Để người vô tội phải sống cuộc sống tự do thì chúng ta hãy hành động ngay hôm nay.