httpv://www.youtube.com/watch?v=iSEiUR4zQ-w
Tại sao các Linh Hồn phải đền tội nơi Luyện Ngục?

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=iSEiUR4zQ-w
Tại sao các Linh Hồn phải đền tội nơi Luyện Ngục?
Thử thách gian truân
Con ơi, nếu con muốn dấn thân phụng sự Đức Chúa, thì con hãy chuẩn bị tâm hồn để đón nhận thử thách. Hãy giữ lòng cho ngay thẳng và cứ kiên trì, đừng bấn loạn khi con gặp khốn khó (Hc 2,1-2).
Thiên Chúa thấu rõ bản tính con người mỏng dòn, yếu đuối và bất toàn nên Ngài khuyên chúng ta khi dấn thân để phụng sự Ngài, thì hãy chuẩn bị tâm hồn khi gặp những bất trắc, những bất đồng ý kiến, và điều kiện tiên quyết khi phục vụ là thành thật, ngay thẳng.
Qua những sự việc bất như ý xảy ra trên đời, nhất là trong sứ mệnh phục vụ, chắc chắn chúng ta bị chao đảo, buồn phiền, lo lắng, chán nản, mất hy vọng nhưng chúng ta cần sự khôn ngoan của Lời Chúa để biết cách xử thế với mọi người trong cộng đoàndân Chúa. Phần đông là những người chưa đủ chiều sâu đức tin để sẵn sàng đối diện với những tình huống rắc rối xảy ra.
Sẽ có nhiều xung đột, gây chia rẽ, sinh ra bè phái… nhưng chúng ta phải xác tín: „Ai làm hại được anh em, nếu anh em nhiệt thành làm điều phải“ (1Pr 3,13) Chúng ta đang, sẽ phải đối đầu với những sự kiện xảy ra nhưng „hãy tin vào Người thì Người sẽ nâng đỡ con. Đường con đi, hãy giữ cho ngay thẳng và trông cậy vào Người“ (Hc2,6)
Chúng ta hãy xác tín như vậy và năng cầu nguyện với Thánh Kinh
để gắn bó với Thầy Giêsu,
hầu múc lấy sức mạnh của Chúa Thánh Thần mà kiên vững trong đức tin. (Cầu nguyện là nói chuyện với Chúa, chúng ta hãy thưa hết những khúc mắc, những tình huống xảy ra với Chúa cách chân thành rồi xin Ngài một dấu hiệu để Ngài dạy chúng ta phải làm gì).
Khi chúng ta kiên vững với Chúa Kitô thì chúng ta không sợ hãi gì cả. „Chúng ta hãy phó mình trong tay Đức Chúa, chứ đừng phó mình trong tay phàm nhân, bởi vì Người cao cả thế nào thì cũng lân tuất như vậy“ (Hc 2,18)
Tạ ơn Chúa dạy chúng ta như vậy, nhưng trong thực tế, khi gặp nhiều vấn đề rất phức tạp, khi đụng chạm với linh mục và anh chị em trong giáo xứ, thật ra chúng ta rất bối rối và đôi khi đã nóng nảy phản ứng theo phản xạ của con người chứ không kiên vững làm chủ được chính mình, không bình tĩnh bình tâm đủ để ứng phó cho đẹp với người và với sự việc.
„Phải vâng Lời Thiên Chúa hơn vâng lời người ta“ (Cv 4, 19).
Chúng ta phải xác tín: Chỉ duy nhất làm đẹp lòng Chúa.
Sẽ không làm đẹp lòng thế gian.
Càng không làm đẹp lòng ai khác. Chỉ có Chúa. Duy nhất, chỉ có Chúa là Đấng chúng ta phải làm đẹp lòng Ngài.
Dạ vâng, chúng con xác tín như vậy nên chúng con mới gặp nhiều rắc rối và nhiều vấn đề khó giải quyết khi đối tượng vẫn khư khư nghĩ rằng những gì họ đưa ra đều đúng và hợp lòng người trong cộng đoàn, vì họ có hậu thuẫn.
Khi phải ra trước công đường: „Hãy giữ vững xác tín của mình, và lời con phải trước sau như một. Hãy mau mắn nghe, nhưng thong thả rồi hãy trả lời“ (Hc 5,10-11)
Hãy cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần mở miệng lưỡi, dạy chúng ta
nói những lời đem đến sự hữu ích và an hòa, nhẹ nhàng
trong thái độ tôn trọng và kính trọng.
Đó là biểu hiệu một tâm hồn khiêm nhu và phó thác.
Dạ vâng, thưa điều này đã xảy ra và huyền nhiệm của Chúa Thánh Thần đã ra tay đúng lúc, đúng thời để giải quyết mọi việc cho chúng con. Tạ Ơn Chúa.
Xin Thánh Thần Chúa giúp chúng con luôn kiên vững trong đường lối dấn thân phục vụ và xác tín:
Phúc cho các ngươi, khi thiên hạ oán ghét, khi họ khai trừ, cùng sỉ vả các ngươi, khi họ trừ khử tên các ngươi như đồ xấu xa vì cớ CON NGƯỜI.
Hãy vui sướng trong ngày ấy, hãy nhẩy mừng, vì này: phần thưởng các ngươi ở trên Trời sẽ lớn lao“ (Lc 6,22) Amen.
Elisabeth Nguyễn
From Tramtubensuoi gởi
Tự hứa và quyết tâm làm hòa
Câu chuyện có thật rất cảm động
Vậy nếu khi anh em sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó, trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. (Mt 5, 23-24)
Những buổi chiều tối mùa đông ở thành phố Dalat thật lạnh, càng về đêm cái lạnh càng se sắt cắt da, sương mù giăng dầy đặc… Phố xá đã lên đèn từ bao giờ, tia sáng vàng vọt của những ngọn đèn đường tỏa chiếu lung linh trên mặt đường, xuyên qua màn sương thật đẹp, thật dịu dàng… trong khi nhà mình thì vẫn tối tăm kể từ ngày đổi đời (1975).
Tôi dắt bốn đứa con nhỏ đến nhà thờ chánh tòa để tham dự Thánh Lễ đêm. Đêm nay khắp thế giới đang tưng bừng kỷ niệm mừng đón Chúa Giáng Sinh.
Hàng cây anh đào hai bên đường ủ rũ đứng lặng im trong sương đêm. Mẹ con tôi dắt díu nhau co ro đi trên phố vắng thật vắng, tự nhiên tôi rùng mình, cảm tưởng có một chút gì rờn rợn trong tâm tư thật tê tái như sợ sợ, như buồn buồn, như thảm thảm… khung cảnh sao mà buồn da diết, tâm hồn tôi cũng da diết buồn và tủi thân tủi phận… „người buồn cảnh có vui đâu bao giờ“.
Nhìn bốn đứa con gầy guộc, hốc hác, ăn mặc không đủ ấm so với những ngày bình yên trước 1975, lòng tôi đau như cắt, nước mắt lúc nào cũng đoanh tròng chỉ chực rơi.
Mừng Chúa Giáng Sinh mà mẹ con cũng chả được một bữa ăn cho no, nói chi đến đầy đủ calorie, nói chi đến gà nướng, bánh Noel và những gói quà dưới gốc cây thông như đã từng, và v.v…
Miền Nam đổi chủ, Dalat thơ mộng của chúng tôi cùng cả miền Nam Việt Nam đón tiếp những hoảng hốt, những nghi ngờ, những hoang mang, đầy sự sợ hãi. Nhìn vẻ mặt thất thần của những em bé thơ ngây, những học sinh mới lớn đến các cụ già đều hằn sâu nét nhẫn nhục, chịu đựng, sợ sệt.
Nhất là chị em chúng tôi, những người vợ lính cô đơn cô độc, bơ vơ giữa đời lạ, ngay nơi mình được sinh ra, sống và lớn lên… Người phối nhẫu của chúng tôi bị nhà cầm quyền ghép là „những người có tội với nhân dân“ lùa vào trại cải tạo.
Chính sách đổi tiền của nhà nước cộng thêm sự càn quét của cải ở miền Nam đem ra miền Bắc khiến dân miền Nam rơi vào cảnh đói nghèo khốn khổ. Chúng tôi cũng không ngoại lệ,
Từ ngày chồng tôi được nhà nước kêu đi trình diện mang theo lương thực cho 10 ngày. Thế mà cho đến nay đã bốn năm rồi, mẹ con tôi chờ đợi mòn mỏi, trong thất vọng rồi trong tuyệt vọng (tôi nghĩ chắc là không bao giờ còn được gặp mặt nhau nữa). Cảnh sống bữa đói, bữa lưng lửng thường trực ngự trị hằng ngày giữa mẹ con tôi. Nỗi cô đơn, bơ vơ, lẻ loi, sợ sệt luôn bao trùm cuộc sống của chúng tôi trong từng bữa ăn, từng giấc ngủ… mấy mẹ con không có chút niềm vui hay hy vọng và bình an nào.
Trong tháng 3.1975 khi cả miền Nam sôi xục hốt hoảng chạy, mẹ con chúng tôi theo đoàn người di tản về Saigon vì hy vọng chồng tôi cũng từ đơn vị đóng ở Pleiku sẽ theo đoàn quân di tản về Saigon, nên „đồ tuế nhuyễn, của riêng tây“ trong nhà bị mất sạch. Tháng 5.1975 chúng tôi trở về Dalat thì may mắn còn căn nhà trống không, đôi đũa, cái chén cũng không còn. (may mắn vì nhà ở đường hẻm) cỏ trong vườn cao ngập đầu người.
Để tồn tại, tôi cố gắng tập tành buôn thúng bán bưng nuôi 4 đứa con vị thành niên. Tôi ra chợ Dalat tìm những người quen của ba mẹ tôi xưa kia bán hàng ngoài chợ xin họ cho tôi lấy trái cây đem đi bán lẻ để kiếm chút tiền lời đong gạo nuôi con mà cũng không nên thân. Đêm về thì luôn luôn hồi hộp lo sợ, không bao giờ được ngủ yên giấc vì bụng đói cồn cào, vì lo lắng không biết sống ra sao, vì sợ nhỡ công an đang đêm đập cửa, nói là khám xét nhà, rồi vô cớ bắt tôi đi tù cải tạo nữa thì các con tôi còn quá nhỏ sẽ ra làm sao đây (vì tôi là công chức của Việt Nam Cộng Hòa), cứ nghĩ đến đó là rùng mình, rởn tóc!
Thời gian này có cô hàng xóm sống bằng nghề buôn bán rau trái, trước kia sống gần bên cạnh nông trại của ba mẹ tôi ở ấp Đa Thiện, nhìn thấy tôi khổ sở quá nên động lòng thương, rủ tôi đi buôn chung với cô.
Tôi không có một đồng xu lận lưng thì làm sao buôn chung được. Cô tự nguyện bỏ tiền ra, mỗi buổi sáng sớm tôi và cô ta, hai chị em ra chợ găp nhau, rồi cùng đi vào các làng trồng rau quả xem có gì thì mua nấy và đem ra chợ bán kiếm lời. Những nhà vườn ở Dalat rất nhân đức, khi chúng tôi không có tiền trả thì họ cho đem hàng ra chợ bán xong hôm sau đem tiền về đưa cho họ cũng được. Đây là một truyền thống của tất cả những nhà vườn trồng rau và trái cây ở Dalạt, Ba mẹ tôi thời còn nông trại cũng sống như vậy.
Ngày nào lời được chút tiền thì hai chị em được ăn phần cơm trưa, cũng có chút tiền mua gạo cho con và vài cục đường hay gói bột bích chi để dành cuối tháng đi thăm chồng trong tù cải tạo.Tạ ơn Chúa, cho thiên thần là cô bạn quý này đến giúp mẹ con tôi trong lúc khốn khổ tột cùng, kéo dài cuộc sống.
Trong lúc mẹ con tôi sống cơ cực, túng quẫn và khốn khổ như thế, mà cô bạn thân bị người tình phụ bạc quất ngựa truy phong, bây giờ mang cái bào thai oái oăm đến xin tá túc, nhờ tôi nâng đỡ. Thương bạn nhiều mà thương mình nhiều hơn nên cứ dùng dằng trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Thời buổi này nhà nước họ kiểm soát gắt gao lắm. Cứ vài ngày ông tổ trưởng dân phố và chàng công an khu vực lại ghé thăm mà mắt thì láo liên dòm từng ngõ ngách, dù nhà đã trống trơn không bàn, không ghế, không tủ… làm sao tôi dám chứa cô bạn mình ở nhà đây!?
Phần thì cơm gạo đâu mà nuôi thêm hai miệng ăn nữa chứ, trong khi mẹ con tôi còn phải hàng ngày nhịn bớt để có chút đỉnh tiền mà đi thăm nuôi chồng trong tù cải tạo.
Ôi! Gánh tôi sao mà nặng thế này!!! Bạn mình không dám về nhà vì sợ ba mẹ, sợ thiên hạ xầm xì, phỉ nhổ, cười chê gia đình nên cứ liều ở lì nhà tôi. Tôi cũng liều cưu mang bạn mình. Tôi dấu bạn tôi ở trên gác, chỉ thỉnh thoảng vào lúc đêm tối mới dám đưa bạn ra ngoài đi dạo một chút.
Vài tháng sau tôi trở thành con nợ như chúa chổm. Tối nào cũng có người đến đòi nợ, cô bạn tôi có chút tiền dành dụm cũng tiêu tan hết. Chúng tôi chả còn biết trong cậy vào đâu?
Cô bạn tôi đánh liều sai tôi đi Saigon thú thật hết mọi việc cho hai cụ thân sinh của bạn để xin viện trợ.Thế là tôi chạy vạy, vay mượn đủ tiền mua một vé xe đò đi về Saigon gặp hai cụ để ca bài „con cá nó sống vì nước“.
Sau khi trình bày ngọn ngành tình trạng khó khăn của mẹ con tôi và tình trạng đau thương của cô bạn, cụ bà liền phán một câu: „Cho nó chết đi chứ sống làm gì mà làm nhục gia phong như thế à“. Tôi chỉ biết cúi đầu và ngậm câm. „Thôi được rồi, bây giờ bác đưa cho con ít tiền để con cưu mang nó trong lúc này, con cứ để nó ở trên Dalat và dấu kỹ nó dùm cho bác, chứ nó mà chường mặt ra cho dân Dalat trông thấy hay vác cái bầu ấy về đây thì bác độn thổ con ạ“.
Thế là từ đó thỉnh thoảng cạn tiền tôi lại được sai đi Saigon. Nhờ món tiền này của mẹ bạn, tôi thanh toán một số nợ nần khi tôi mua chịu thức ăn nuôi bảy miệng ăn trong gia đình, và nuôi sống chúng tôi trong lúc khốn quẫn quá chừng quá đỗi.
Để lo tìm người quen và tin cẩn gởi đứa bé. Tôi phải mất nhiều thời gian dò hỏi và may mắn tìm được người hàng xóm trước kia của chúng tôi. Anh chị đều là nhân viên cảnh sát, đã nhanh chân chạy về Saigon khi di tản và đổi tên, đổi họ ở lại Saigon, anh chị sống bằng cách nhận đan áo len cho các tiệm bán quần áo và sinh sống ở Tân Định.
Gần đến ngày mãn nguyệt khai hoa của bạn, tôi đưa bạn mình về Saigon và gởi ở nhà anh chị cho đến khi sanh nở. Bây giờ đến lượt anh chị săn sóc cho bạn tôi song tôi vẫn là người liên lạc với các cụ, để các cụ cứ nghĩ là tôi còn dấu con và cháu gái của cụ ở Dalat.
Khi bé gái được đầy tháng tôi về Saigon đưa bạn tôi về nhà xin lỗi hai cụ và xin hai cụ chu cấp hàng tháng cho hai mẹ con cách kín đáo. Hai cụ đồng ý chu cấp qua anh chị nuôi cháu bé, song vẫn còn giận con gái nên không cho con bước vào nhà và không cho phép được bén mảng đến nhà. Tôi biết cụ còn giận con gái lắm chứ, nhưng thương thì vẫn thương nhiều lắm.
Nhân dịp này bà cụ đòi tôi phải đưa trả lại nửa số tiền cụ đưa cho tôi hàng tháng để lo cho con gái cụ. Trong người tôi không có một đồng xu dính túi lấy tiền đâu mà trả cho cụ. Đồng tiền như miếng chín, có thì tiêu, nhất là „tiền vào nhà khó như gió vô nhà trống“. Tôi buồn và giận lắm, không kềm chế được, tôi khóc và chào hai cụ rồi quay về Dalat ngay.
Hai cụ chỉ biết quý đồng tiền mà không hề nghĩ đến công khó cùng sự vất vả của tôi trong mấy tháng cưu mang bạn mình trong lúc hoạn nạn. Hai cụ cũng không biết thương hại mẹ con tôi trong hoàn cảnh khốn khó trong lúc đổi đời như thế này mà chồng tôi còn trong tù cải tạo.
Tôi buồn lắm, giận mình, giận bạn, giận đời và tủi cho thân phận, mà không biết tâm sự cùng ai…chỉ biết khóc… Vài tháng sau, tôi đi Saigon đem cuốn sổ ghi tất cả những chi phí cho bạn mình trong thời gian tôi giúp đỡ bạn cho đến nay, trao cho cụ. Tôi buồn giận hơn nữa là cô bạn thân từ ngày về Saigon cũng chẳng liên lạc gì với mình.
* * *
Đêm nay, trong ngôi Vương Cung Thánh Đường Dalat, với không khí thật trang trọng, thiêng liêng trong Thánh Lễ. Tôi lắng nghe đoạn Tin Mừng:
Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. (Mt 5,23-24).
Vị linh mục chủ tế giảng:
Đâu là bác ái của người Kitô hữu?
Anh chị em thể hiện tình bác ái thế nào với tha nhân?
Nếu mình có lỗi với anh em mà mình biết lỗi và đến xin lỗi thì chuyện rất bình thường. Nhưng Thiên Chúa đòi hỏi chúng ta, cả tôi và anh chị em, con cái của Ngài phải thể hiện tình bác ái bằng cách, khi người anh em có lỗi với mình, mình đến với họ, xin lỗi họ, làm hòa với họ“,
như thế mình mới thể hiện lòng bác ái của Chúa Kitô. (cha chủ tế nay là Đức Hồng Y Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Việt Nam)
Âm vang của đoạn Phúc Âm và lời giảng của cha đánh động tâm tư tôi rất mạnh. Nhìn lại mình tôi thấy mình thật có lỗi lớn trong chuyện này. Mình đã không tế nhị, không chút khiêm nhường, không kính trọng bậc trưởng thượng như cha mẹ mình.
Tôi có lỗi đã không chịu nhẹ nhàng và tế nhị giải thích cho hai cụ hiểu mà thương đến hoàn cảnh khó khăn của hai chúng tôi, cả tôi và bạn tôi đều có lỗi bất hiếu với hai cụ và thiếu tình thương với bạn mình.
Trong tim, tôi tự hứa với mình sẽ phải đến xin lỗi hai cụ. Nhưng thật khó khăn làm sao!
Chúa ơi, xin Ngài giúp con để con can đảm thực hành việc này. Tôi đắm chìm trong cầu nguyện, tha thiết xin Chúa giúp.
Cho đến lúc rước Thánh Thể Giêsu vào lòng,
tôi tự hứa với Chúa Giêsu :
tôi sẽ nhất quyết đến làm hòa với bạn mình
và xin lỗi hai cụ.
Tuần sau đó, vào một buổi tối ở Saigon, tôi đến nhà bạn. Người ra mở cửa là cô em bạn tôi. Vừa nhìn thấy tôi, cô ta quay vào nhà la thật lớn:
Chị V. ơi, chị T…. Rồi cầm tay tôi lôi vào nhà.
Bạn tôi từ trên lầu chạy xuống ôm chầm lấy tôi, hai đứa không nói được lời nào. Chỉ có nước mắt đã nói thay tất cả. Hai chúng tôi khóc, cô em gái khóc và ông cụ đang đau ốm, nằm trên giường bệnh đã mấy năm nay cũng khóc.
Tôi được biết cụ bà đã qua đời cách đây vài tháng vì bệnh tim.Trong khi nằm bệnh viện và trước lúc qua đời cụ cứ nhắc đến tôi với lòng thương cảm và chút ân hận.
Tạ ơn Chúa đã thêm sức cho con, đã đồng hành với con để giúp con biết làm hòa với anh chị em con như Lời Chúa dạy. Phần thưởng Chúa ban cho chúng tôi là tình thân gia đình và tình bạn của chúng tôi lại thắm thiết hơn xưa.
Cụ ông cứ nắm tay tôi thật lâu không buông và nói đi nói lại hoài một câu:
Bác thương con lắm… thương con lắm.
Tôi sung sướng tràn ngập đón nhận tình thương của gia đình bạn và tình thương này đã nâng đỡ đời sống tôi rất nhiều. Tạ ơn Chúa và Ngợi Khen Ngài.
Elisabeth Nguyễn
From: Tramtubensuoi gởi
SỰ KHAO KHÁT ÂN SỦNG
Một người nghiện rượu khám phá ra ý nghĩa mới cho sự cô đơn của mình, trong bàn tay Thiên Chúa
Ảo tưởng nguy hiểm của nhiều người nghiện rượu là khi chúng ta ở một mình thì việc uống rượu sẽ giúp chúng ta hòa nhập vào thế giới. Ảo tưởng này đã trở thành lối sống cho tôi trước khi tôi chuyển tới thành phố New York lúc tôi hai mươi lăm tuổi. Nhưng không phải cứ uống nhiều rượu, tình dục bất thường hay quần áo mắc tiền là có thể xoa dịu sự cô đơn nội tâm của tôi. Trong một thành phố có tám triệu người, nơi cô đơn nhất chính là ở giữa một đám đông người.
“Với Anh, Miễn Phí.” Những vụ tấn công vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, xảy ra ngay sau ngày sinh nhật thứ hai mươi bảy của tôi. Nhìn làn khói và đống tro từ vị trí của Tháp Đôi, tôi cảm thấy như thể tất cả mọi nỗi sợ hãi, lo lắng và thống khổ trong tôi cũng đang trào tràn ra. Ký ức sống động nhất của tôi từ mùa thu năm đó là khi nhìn thấy mười hai người lính cứu hỏa trong bộ quần áo màu xanh đậm đồng phục, đang tràn vào quán rượu gần văn phòng của tôi hàng tháng. Mỗi ngày đều có một lễ tang mới gần Nhà Thờ Chánh Tòa Thánh Patrick. Mỗi buổi tối, tôi đều uống rượu và nhìn lên, chết lặng và mệt mỏi.
Qua năm sau, những mối tương quan bị rạn nứt, sự chán nản và những dư vị khó chịu do dùng thức uống có nồng độ cồn cao hằng ngày gia tăng. Khi ngày sinh nhật của tôi đến, tôi quyết định dành hai ngày nghỉ phép để “tổ chức” việc uống rượu nhiều hơn. Mặt trời phả sức nóng nguy hiểm của nó trên tôi ngày thứ nhất khi tôi đi từ quán rượu này sang quán rượu khác. Khi tối về, tôi cảm thấy sức nặng do sự ẩm ướt của thời tiết tháng Tám đè nặng trên tôi, nó càng mạnh hơn bởi hỗn hợp rượu và thuốc chống suy nhược mà tôi đã dùng.
Trong tình trạng này, tôi bắt đầu sợ hãi cái ngày ăn bữa tối mà tôi đã sắp đặt tại một câu lạc bộ chơi nhạc jazz ở Greenwich Village. Tuy nhiên, tôi đã đến sớm và ngồi trong quán rượu, nói cách chắc chắn với người phục vụ ở quầy rượu là tôi ở đó để tổ chức sinh nhật của tôi. Cô ấy đặt một cái ly đầy rượu màu xanh nhạt trước mắt tôi. Cô ấy nói: “Với anh, miễn phí. Chúc mừng sinh nhật anh!” Tôi nâng ly lên, nhưng khi tôi làm như vậy, có một giọng nói bên trong tôi vang lên “Đây là nó. Đây là lần uống cuối cùng của con.”
Giọng Nói Biết Tất Cả. Tôi chuyển cái ly ra khỏi mặt tôi và nhìn vào nó. Tôi mất bối rối bởi một cảm giác hy vọng lạ lùng và không thể tin được. Tôi sẽ không còn say khướt nữa sao? Hoặc tôi sắp chết rồi ư? Giọng nói không rõ ràng và sự chết dễ dàng vẽ lên hơn là sự không say rượu nữa. Tôi chiến thắng việc uống rượu chỉ trong tích tắc và rồi tôi chờ đợi. Tôi không muốn tin giọng nói ấy. Bất thình lình mọi sự bắt đầu đi vào bóng tối, như thể tôi đang bước vào một đường hầm. Tôi không chết, nhưng tôi đã chạy tới phòng vệ sinh nam và ói ra.
Đó là lần uống cuối cùng của tôi.
Giọng nói mà tôi nghe làm tràn ngập trong một khao khát bất chợt là được giải phóng khỏi rượu. Tôi đã cảm thấy rằng tôi đã được ban tặng một khởi đầu mới cho cuộc sống và tôi không muốn hoang phí nó nữa.
Một vài tuần sau, người phụ nữ mà tôi quen đã mời tôi đi nghe ca đoàn nhà thờ hát vào một sáng Chúa Nhật sau khi chúng tôi thức dậy. Tôi quá xúc động bởi thánh ca Gregorian (thánh ca thời Trung cổ) và âm nhạc đến nỗi tôi đã trở lại vào Chúa Nhật sau đó, và sau đó nữa. Tôi đã bắt đầu tham dự Thánh Lễ hằng tuần chỉ vì để tôi có thể nghe âm nhạc.
Dần dần, tôi đã bắt đầu nghe những gì đang diễn ra giữa những bài hát. Rồi đến một ngày kia tôi nghe câu chuyện Chúa Giêsu cho con gái ông Jairus sống lại từ cõi chết (Mc 5,35-43). Người bảo ông Jairus “Đừng sợ, nhưng hãy tin” (Mc 5,36). Lúc đó, tôi biết đó là chính là giọng nói biết tất cả đã hứa với tôi rằng đó là lần uống rượu cuối cùng của tôi. Tôi nhận ra rằng trong suốt dọc dài đời tôi, Chúa Giêsu đã đang chuẩn bị cho tôi khao khát một cái gì đó khác hẳn.
“Linh hồn con khao khát Chúa.” Vào Mùa Vọng năm 2003, tôi nhận ra rằng tôi phải sống trong tình trạng ân sủng khi tôi rước lễ. Vì thế, tôi đã đi tìm một nhà thờ dòng Phanxico gần Penn Station và tôi ở đó mười phút trước khi Việc Xưng Tội kết thúc. Tôi thưa với linh mục đang ở bên kia phiên sắt (của Tòa Giải Tội) rằng: “Lần xưng tội cuối cùng của con cách đây mười sáu năm rồi.” Tôi nghe tiếng ngài hít vào thật sâu. Khi tôi nói tôi không biết phải làm gì, ngài đã tử tế đề nghị tôi hãy kể thật lòng những tội lỗi của tôi bằng cách dùng Mười Điều Răn như bản hướng dẫn.
Tôi hỏi “Mười điều răn là gì ạ?” Vị linh mục giúp tôi hiểu từng điều một và ngài giải thích rằng Chúa Giêsu đã tha thứ cho tôi cả những tội mà tôi không thể nhớ. Sau khi tôi đọc xong Kinh Ăn Năn Tội và lãnh nhận ơn tha tội, ngài nói với tôi rằng: “Bây giờ không quá tệ, đúng không con? Tòa nhà đã không xụp đổ xuống trên con.” Tôi ra khỏi Tòa với một cảm giác nhẹ nhàng và hạnh phúc mới, và tôi ngước lên bầu trời để nhìn những tinh thể tuyết trắng trong đang rơi xuống.
Mùa Xuân năm ấy, tôi bắt đầu cầu nguyện Phụng vụ các Giờ Kinh. Tôi sớm cảm nhận giá trị cấu trúc các Giờ Kinh trong ngày sống của tôi. Tôi thích thú ngồi bên ngoài phòng thoát hiểm của tòa nhà tôi ở Queens[1], cầu nguyện bằng các thánh vịnh dưới bầu trời chiếu sáng. Tôi bắt đầu cảm nghiệm Thiên Chúa đang nói với tôi qua những lời trong Thánh Kinh. Đặc biệt, nhiều thánh vịnh rất cá vị hợp với tôi: Lạy Thiên Chúa của con – chính Ngài Đấng con kiếm tìm! Linh hồn con đã khát khao Ngài; tấm thân con mòn mỏi đợi trông (Tv 63,2).
Những đoạn trích này không còn là những từ ngữ xa xôi đã có từ hàng ngàn năm trước. Chúng là những nền tảng của một mối tương quan mới giữa tôi và Giáo Hội qua thời gian. Tôi không cô đơn trong kinh nghiệm tìm kiếm một sự đói khát mới về Thiên Chúa của tôi. Tôi có vua David cùng đồng hành!
Một Cuộc Sống Mới Trong Bàn Tay Của Chúa Giêsu. Muốn phục hồi khỏi chứng nghiện rượu, tôi cần niềm tin mới hồi sinh của tôi. Tình bạn mà tôi đã tìm thấy trong nhóm mười hai bước thật là quan trọng, đặc biệt các linh mục và các bạn hữu của tôi ở nhà thờ đã giúp tôi duy trì việc bỏ rượu. Họ chỉ cho tôi thấy những con đường mới đối với ý thức trách nhiệm và sự tự xét mình. Tôi học hỏi từ họ và từ những sách thiêng liêng nói về sự khiêm tốn, và về sự hòa giải với những người mà tôi đã làm thiệt hại. Điều quan trọng nhất là tôi đã nhận ra giá trị cuộc sống cho những người khác, chứ không phải cho chính tôi.
Qua việc cầu nguyện hằng ngày, Thánh Lễ và tham gia vào ca đoàn, tôi bắt đầu phục vụ Giáo Hội. Những sự diễn tả của niềm tin Công Giáo đã trở nên những yếu tố nắm giữ cuộc sống của tôi. Chúng giúp tôi chấp nhận hoàn toàn một viễn cảnh mới về sự cô đơn, đau khổ và cả niềm vui.
Những điều này dường như luôn luôn giống như những vấn đề cá nhân biệt lập đối với tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra rằng Chúa Giêsu đã nhìn thấy nỗi khổ của tôi và đã làm cho nó thành mối quan tâm của Ngài. Tiếng Ngài nói với tôi tại quán rượu ở Manhattan! Ngài đã mời gọi tôi bằng âm nhạc tuyệt vời. Ngài đã bước vào cuộc đời tôi trong Thánh Lễ để Ngài có thể kéo tôi vào trong Ngài. Như Ngài đã đi tìm những người phong hủi, và những cô gái điếm cách đây hai ngàn năm, Ngài cũng đã đi tìm tôi trong khung cảnh của quán rượu ở Greebwich Village. Vì thế cho dù thỉnh thoảng tôi vẫn cảm nghiệm sự cô đơn sâu thẳm, nhưng nó đã trở nên có ý nghĩa hơn. Tôi đã học thế nào để dâng nỗi cô đơn ấy lên Chúa Giêsu như phần (nhỏ bé) của tôi vào cuộc sống của Ngài, vào cái chết và sự phục sinh của Ngài.
Theo “Big Book” của nhóm những người nghiện rượu vô danh (Alcoholics Anonymous), “Trong bàn tay Thiên Chúa, bóng tối đi qua là sự sở hữu lớn nhất mà bạn có – chìa khóa cho cuộc sống và hạnh phúc đối với những người khác.” Đó là vì trong bàn tay của Chúa Giêsu, chúng ta được tái sinh và ban tặng sự sống mới. Tôi hy vọng rằng mỗi người trong các bạn có thể cảm nghiệm được niềm vui này và chia sẻ nó cho những người xung quanh bạn.
Colin O’Brien sống ở Hyattsville, Maryland.
Theo the Word Among us, Easter 2018 Issue
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương, OP
[1] Queens: one of the five boroughs of New York City (located on Long Island).
Là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch!
Vũ Thế Thành •Thứ Sáu, 17/08/2018 •
Sinh ra, lớn lên và sống gần hết đời ở cái đất Sài Gòn này mới thấy nó chán phèo. Hồi nhỏ thì chơi tạc lon, đánh đáo, giựt cô hồn… Thả diều không được vì ông già Mười, nhà có xe hơi xách baton rượt, sợ vướng dây điện. Tụi tui lấy kẹo cao su gắn dính vô chuông cổng nhà ổng rồi bỏ chạy. Lớn hơn chút nữa thì chơi bầu cua, cát tê, xập xám,…
Mỗi tối mẹ sai tôi xách thùng rác ra gốc me ngoài đường đổ. Tối cúp điện, tôi vừa xách thùng rác vừa nghêu ngao: “…Đường về hôm nay tối thui, gập ghềnh em không thấy tui, em đụng tui, em nói tui đui…” Tội nghiệp bản “Kiếp nghèo” của Lam Phương, tôi chỉ cám cảnh a dua hát theo chứ đâu biết sửa lời. Trời nóng, để tạm thùng rác ở gốc me, chạy ra phông-tên nước gần đó, năn nỉ mấy chị ma-ri-sến gánh nước thuê, cho em thò cái đầu vô vòi nước một chút. Mát đầu có sức quậy tiếp.
Xóm nhỏ đôi khi lầy lội. Thỉnh thoảng mấy bà trong xóm cũng cãi nhau ầm ĩ. Hôm sau hai ông chồng lại ngồi khề khà nhậu với nhau, còn mấy bả đon đả tiếp mồi. Cãi nhau là chuyện nhỏ, chuyện hôm qua cho nó qua luôn. Đời sống nghèo ở Sài Gòn là vậy, có gì thơ mộng đâu?
Mà nói thiệt, tôi là dân Bắc kỳ… chín nút. Nhưng đó là chuyện của ba má tôi, dù sau này có về thăm quê nội ngoại tôi vẫn thấy hụt hẫng và hờ hững thế nào ấy. Tôi lớn lên ở Sài Gòn, không khí Sài Gòn, cơm gạo Sài Gòn, đầu Sài Gòn, tim Sài Gòn,… bao nhiêu thứ buồn vui với nó. Trong tôi cứ bám riết cái Sài Gòn chán phèo này, dù đôi lúc mặc cảm mình không phải là dân Sài Gòn.
Hồi 54, cả trăm ngàn dân di cư mang theo đủ loại kiểu sống bó trong lũy tre làng đem nhét hết vô mảnh đất nhỏ xíu này, cũng gây xáo trộn cho người ta chứ. Phong tục, tập quán, ở đất người ta mà cứ như là ở đất mình. Nhưng người Sài Gòn chỉ hiếu kỳ một chút, khó chịu một chút, rồi cũng xuề xòa đón nhận.
Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là “thằng Bắc kỳ rau muống”. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại, oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xi nê cọp. Dễ giận dễ quên. “Tao về quê sẽ mang lên cho mày ổi xá lỵ, xoài tượng…”. Tôi ngóng cổ chờ bạn, chờ quà. Thực ra, tôi thèm có quê để về.
Tết đến, thầy cô, bạn bè về quê, nhiều người Sài Gòn xôn xao về quê. Tôi ở lại Sài Gòn mà thấy hình như mình vẫn không phải là dân Sài Gòn. Vậy ai là dân Sài Gòn chính hiệu đây? Chẳng lẽ phải tính từ thời mấy ông Pétrus Ký hay Paulus Của?
Sài Gòn trẻ măng, mới chừng hơn 300 tuổi tính từ thời Chúa Nguyễn xác lập chủ quyền ở đây. Sài Gòn khi cắt ra khi nhập vào, to nhỏ tùy lúc. To nhất có lẽ khi nó là huyện Tân Bình, kéo dài đến tận vùng Biên Hòa. Nhỏ nhất là vào thời Pháp mang tên Sài Gòn. Ngay trước 1975, Sài Gòn rộng chừng 70km2, có 11 quận, từ số 1 đến 11. Hồi đó Phú Nhuận, Tân Bình, Thủ Đức,… còn được xem là nhà quê (tỉnh Gia Định). Bây giờ Sài Gòn rộng tới 2.000km2.
Sài Gòn đắc địa, có cảng nối biển, là đầu mối giao thương quốc tế, tiếp cận với văn minh Tây phương sớm. Đất lành chim đậu. Người miền Nam đổ về nhiều. Dân Sài Gòn không có địa giới rõ rệt. Nói tới họ có vẻ như là nói tới phong cách của dân miền Nam. Họ là những lưu dân, khai phá, hành trang không có bờ rào lũy tre nên tính tình phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài, nói năng bộc trực… Ai thành đại gia thì cứ là đại gia, ai bán hàng rong thì cứ bán. Sài Gòn không tự hào mình là người thanh lịch, không khách sáo, không mời lơi. Họ lấy bụng thiệt mà đãi nhau.
Sài Gòn có mua bán chém chặt? Có, đúng hơn là nói thách. Cứ vô chợ Bến Thành xem mấy bà bán mỹ phẩm, hột xoàn hét giá mát trời ông Địa luôn. Đối tượng nói thách của họ là khách hàng, chứ không cứ gặp khách tỉnh mới nói thách. Dân Sài Gòn lơ mơ cũng mua hớ như thường. Thuận mua vừa bán mà.
Ít nơi nào nhiều hội ái hữu, hội tương tế, hội đồng hương như ở Sài Gòn. Dân tứ xứ về đây lập nghiệp nhiều. Có máu lưu dân trong người, dân Sài Gòn thông cảm đón nhận hết, không ganh tị, không thắc mắc, không kỳ thị. Người ta kỳ thị Sài Gòn, chứ Sài Gòn chẳng kỳ thị ai. Nhiều gia đình người Bắc người Trung ngại dâu ngại rể Sài Gòn, chứ dân Sài Gòn chấp hết, miễn sao ăn ở biết phải quấy là được Dân Sài Gòn làm giàu bằng năng lực hơn là quyền lực.
Người ta nói “dân chơi Sài Gòn”. Trời đất! Sài Gòn mà “tay chơi” cái nỗi gì. Tay chơi dành cho những đại gia mới giàu lên đột xuất từ đâu đó đến. Đổi đời, Sài Gòn biết sợ. Sài Gòn a dua thì có, nhưng a dua biết chọn lọc. Coi vậy chứ dân Sài Gòn đâu đó còn chút máu “ kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”. Cứ xem dân Sài Gòn làm công tác xã hội thì biết, cứu trợ lũ lụt thấy người ta lạnh quá, cởi áo len đang mặc trên người tặng luôn. Họ làm vì cái bụng nó thế, chứ không phải vì PR, đánh bóng bộ mặt.
Biết bao văn nghệ sĩ miền Bắc, miền Trung vào đất Sài Gòn này “quậy” tưng, tạo ra cái gọi là văn học miền Nam hậu 54 coi cũng được quá chứ? Nhạc sĩ Lam Phương, quê Rạch Giá, 10 tuổi đã lưu lạc lên Sài Gòn kiếm sống. Năm 17 tuổi nổi danh với bản “Kiếp nghèo” và khá giả từ đó.
Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ, chạy xe lỡ va quẹt vào nhau, giơ tay chào ngỏ ý xin lỗi là huề. Những thói quen này giờ đây đang mất dần, nhưng dân Sài Gòn không đổ thừa cho dân nhập cư. Họ cố gắng duy trì (dù hơi tuyệt vọng) để người mới đến bắt chước vì lợi ích chung. Chợ hoa là một chút văn hóa của Sài Gòn, có cả nửa thế kỷ nay rồi, có dân nhập cư nào “yêu” hoa mà ra đó cướp giựt hoa đâu.
Sài Gòn nhỏ tuổi nhiều tên, nhưng dù thế nào Sài Gòn vẫn là Sài Gòn. Nhiều người thành danh từ mảnh đất Sài Gòn này. Sài Gòn nhớ không hết, nhưng mấy ai nhớ đến chút tình của Sài Gòn? May ra những người xa Sài Gòn còn chút gì nhức nhối. Tôi có người bạn Bắc kỳ chín nút, xa Việt Nam cũng gần 40 năm. Tên này một đi không trở lại, vừa rồi phone về nói chuyện lăn tăn, rồi chợt hỏi: “Sài Gòn còn mưa không?”. “Đang mưa”. Đầu phone bên kia thở dài: “Tao nhớ Sài Gòn chết…mẹ!”. Sài Gòn nay buồn mai quên, nhưng cũng có nỗi buồn chẳng dễ gì quên.
Mới đây đi trong con hẻm lầy lội ở Khánh Hội, chợt nghe bài hát “Kiếp nghèo” vọng ra từ quán cà phê cóc ven đường. Tôi ghé vào gọi ly cà phê. Giọng Thanh Thúy sao da diết quá: “Thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gởi theo gió sương…” Chủ quán, ngoài 60 cầm chồng báo cũ thẩy nhẹ lên bàn “Thầy hai đọc báo…”. Hai tiếng “thầy hai” nghe quen quen… Tự nhiên tôi thấy lòng ấm lại. Sài Gòn từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch…..
Tác giả: Vũ Thế Thành.



( FB Nguyễn Đại )
1. Trận chiến
Mục tiêu của chúng tôi rất đơn giản: nếu chúng nó có phát hiện địa điểm thì chương trình đã diễn ra rồi. Thật lòng mà nói, chúng tôi chỉ lo chúng nó biết địa điểm và đe dọa chủ nhân thôi, chứ khi chương trình đã diễn ra, chúng chỉ vào quay phim lập biên bản chứ không thể phá ngang được. Về phía chúng nó, mệnh lệnh bên trên đưa xuống là “bằng mọi giá không để liveshow diễn ra”. Không làm được điều đó coi như thua. Tại sao lại có mệnh lệnh này thì tôi xin giải thích cuối bài. Và giờ.. 2 bên bắt đầu cuộc chiến của mình.
2. Theo dõi đối tượng
Nhìn thoáng qua, công việc của chúng nó quá đơn giản “chỉ việc xem thằng Đại / Tín đặt quán nào và đe dọa chủ quán” là xong. Chúng làm sao ngờ được việc đó được giao cho một anh em khác. Chúng tôi chỉ việc nhận thông tin chốt các khâu tiền bạc, thời gian. Đến tối thứ Hai (13/8), chúng nó bắt đầu sốt ruột và canh gác chung cư chỗ nhà Tín ở. Thật ra, ngay từ chiều hôm đó, linh tính đã mách Tín phải “dạt vòm”. Không theo được Tín, chúng nó chuyển qua tôi.
Trưa thứ Ba, tôi phát hiện ra chúng nó lởn vởn trước công trường. Tôi đoán có 2 khả năng. Một là chúng sẽ theo dõi tôi để dò ra địa điểm, hai là nếu không dò được, chúng sẽ khống chế để tôi không đến được nơi cần đến. Tất nhiên, tôi không thể chấp nhận thua cuộc. Tôi ở lì trong công trường, chúng nó 7 tên ngồi ngoài. Càng về khuya, 2 bên càng sốt ruột… Khoảng 12h đêm, mệt mỏi, tôi ngồi lướt mạng đọc Tam quốc và tôi vô tình thấy một cách mà Gia Cát Lượng đã dùng. Tôi liên lạc với Tín “em thu xếp đồ đạc, ra chỗ này gặp anh”. Tôi gọi tiếp cho một bạn “đến đón anh ở đây…”. Tôi thoát ra được và đến Nhà Bè lúc 1h đêm. Tại đây, tôi tắm rửa, đem quần áo đi giặt, phơi khô và mặc một cái quần rộng gấp… rưỡi bụng. Tín có đồ đem sẵn nên trông khá hẳn. Sẵn ưu thế trẻ trung, hắn ngủ ngon lành; còn tôi thì như thường lệ, luôn mất ngủ khi đến chỗ lạ. Một đêm thức trắng…
Chúng tôi ở lì Nhà Bè đến 4h chiều ngày 15/8 thì bắt taxi vô Thành phố. Đầu tiên là đi ngang công trình. Lúc đó là 5h chiều, mọi người bắt đầu về, bọn chúng nó vẫn đang…canh. Chúng tôi vừa buồn cười, vừa yên tâm là chúng chưa biết gì, và biết chúng đang sốt ruột lắm rồi. Đã gần giờ G mà chưa ra địa điểm, cấp trên chắc đang lồng lộn. Chúng càng sốt ruột hơn khi bên cạnh việc theo dõi thì trước đó “mưu hèn kế bẩn” giả vờ mua vé cũng đã thất bại đau đớn. Chuyện là vầy…
3. Mưu hèn kế bẩn (và ngu)
Để tránh tình trạng đặt chỗ xong không tới, chúng tôi yêu cầu quý khách chuyển tiền vào tài khoản trước, đến ngày hôm đó mới nhắn địa chỉ. Thật ra đây không phải chương trình kinh doanh nên chúng tôi đã tính đến việc khi khách tới coi ca nhạc, chúng tôi sẽ trả lại tiền, quý khách chỉ việc trả tiền nước cho quán. Việc yêu cầu chuyển tiền trước chỉ để quý khách có trách nhiệm đi cho đông đủ. Đồng thời, qua vài tin nhắn, đối tượng nào tỏ ra ngần ngừ chuyển tiền trước sẽ bị đặt dấu hỏi (chỉ là đặt dấu hỏi, chứ chưa kết luận).
Có một đối tượng nằng nặc đòi chính tôi giao vé mời và trả tiền mặt. Ra chỗ hẹn, tôi thấy 2 thanh niên chở nhau, tên ngồi trước đeo khẩu trang, tên ngồi sau mặt mũi rất…an ninh hỏi tôi “cho xem vé”. Cầm tờ vé xem thật kỹ, lật trước lật sau hắn hỏi “sao không thấy địa chỉ”. Ka ka. Lộ mặt rồi nhóc ạ “anh đưa tiền đây, tới ngày đó tôi nhắn địa chỉ cho”. Hai thằng thì thầm bàn nhau cái gì đó và chắc do tiếc tiền nên trả lại tôi “vậy hôm đó anh nhắn tôi địa chỉ. Đến đó tôi đưa tiền luôn”.
Một đối tượng khác còn…ngô nghê hơn. Giả vờ nhắn cho mình “chị chuyển tiền rồi, em nhắn chị địa chỉ đi”. Mình kiểm tra tài khoản thì chưa có. Hỏi lại đối tượng thì 2 ngày sau trả lời “hôm bữa chị nhầm, để chuyển lại”. Lại không có! Đối tượng tung chiêu khác “hay em giao vé cho chị đi, chị ở gần chỗ công trình em nè”. Ka ka. Lại lộ mặt chuột rồi, tự nhiên biết mình làm ở đâu mới ghê!
4. Cay cú làm bậy
Khi đã yên vị trong quán rồi (6h00 tối), chúng tôi mới lần lượt bắn tin ra ngoài cho quý khán giả. Tất nhiên, chúng tôi biết rồi chúng nó cũng biết địa điểm thôi, làm sao dấu luôn được. Việc vô tình hay cố ý để lộ thông tin của 1 trong số gần 100 khách là chuyện rất dễ hiểu. Vấn đề là chúng còn phải tốn thời gian để lập thanh tra liên ngành, tập trung lực lượng về P7Q3 v.v.. Đến lúc đó chương trình đã diễn ra rồi… Đúng như vậy, chương trình được gần 60 phút, chúng nó mới kịp dở trò.
Đấu trí thua, không thể thực hiện mệnh lệnh “bằng mọi giá không cho liveshow diễn ra”, chúng nó cay cú lắm. Nói thật, chỉ cần phá được liveshow, mọi người giải tán là chả có chuyện gì xảy ra. Chả ai bị đánh, chả ai bị bắt, và mãi mãi chúng ta không có tự do. “Chúng ta yếu hơn, ít hơn nhưng phải mưu trí hơn chúng nó”, đó là lời tâm sự của mấy anh em.
Việc đánh đập chúng tôi, chỉ có thể là vì cay cú, vì hận, vì nhục nhã. Cả một bộ máy mà để 2 thằng, một thanh niên ca sĩ và một trung niên kỹ sư qua mặt. Đau lắm chứ!
Thế tại sao chúng nó điên cuồng không muốn liveshow diễn ra. Tôi cũng mới tìm ra được lời giải đáp sau ngày hđó. Chúng ta hãy coi lại những video clip hay hình ảnh Tín trên sân khấu. Đó là hình ảnh một chàng trai đẹp về ngoại hình, đẹp về nhân cách và đẹp về tài năng. Vâng, chân dung một thằng phản động là như thế đấy, và hình ảnh đó sẽ lan tỏa trong quần chúng. Chúng nó không thể chấp nhận được những điều đó. Chúng không dám chấp nhận sự thật!
5 Đất thép thành đồng
Sau khi 2 đối tượng đã như cái mền, chúng nó trói chặt 2 tay ra sau, lục túi cướp hết đồ đạc và chùm túi vải lên đầu. Đến lúc này, tôi chỉ còn dùng được tai để cảm nhận chung quanh. Chúng nó đẩy 2 đối tượng lên xe, tôi lên trước ngồi băng dưới, Tín ngồi băng trên. Xe lăn bánh.
Đầu tiên, tôi đoán sẽ bị đưa vào đồn công an Bộ nào đó để ăn đòn tiếp, chúng bịt mặt chỉ để tôi không biết mình đang ở đồn nào. Nhưng…quái lạ! Xe đi rất lâu, có vẻ ra ngoại thành. Bình Dương? Đồng Nai? Ra đó làm gì. Hay chúng sẽ tống mình vào một trại cải tạo nào đó. Người ê ẩm, bị trói 2, mỗi lần đi qua ổ gà là đau. Thôi kệ, hít thở Yoga để phục hồi sức khỏe đã. Hít chậm, sâu 4 nhịp 1,2 3, 4 thở ra nhẹ nhàng 8 nhịp…
Xe dừng, tiếng mở, đóng cửa băng trên. Vậy là chúng bỏ Tín xuống trước. Xe lại đi. Chà, 2 anh em ở 2 trại cải tạo khác nhau chăng? Nhưng xe chỉ đi chừng 15 phút là đến lượt tôi xuống. Chúng lôi tôi chân mang vớ trên vùng đất nhão nhẹt và dựa tôi vào một cái cột. Không lẽ chúng bắn mình? Lũ điên này có gì nó không dám làm. Sợ…xém nữa đái ra quần, may mà trấn tĩnh kịp. Tự mắng mình “hèn”! Lát nghe chúng nó đề xe chạy… Mình đứng đây đến bao giờ nhỉ? Mắc đái thật thì sao? Lỡ chúng quay lại thấy mình đái ra quần chắc chúng nó hả hê lắm. Loay hoay sao cũng cởi dây và bao trùm mặt ra được: Rừng cao su, vậy là Bình Dương rồi. Lò mò theo ánh sáng đi ra lộ: Phạm Văn Cội, Củ Chi, đất thép thành đồng!
Chọn một hướng đi đại. Cứ chân mang vớ đi bộ. Củ Chi ban đêm vắng hoe. Cầu mong có nhà ai đó còn sáng đèn để xin giúp đỡ. Thỉnh thoảng có xe tải chạy qua, giơ tay nhờ giúp nhưng không ai dừng. Cũng thông cảm cho họ. Nửa đêm có thằng đứng giữa đường, ai dám lại gần… Lại một xe máy chạy ngược chiều, giơ tay cầu may. Xe hơi ngần ngừ rồi chạy tiếp. Đứng thẫn thờ, chỉ muốn quỵ xuống, thì…xe quay đầu. Chàng trai tốt bụng hỏi thăm và giúp tôi gọi điện về nhà, gọi taxi dùm… Chàng trai mập mạp, vui tính trực ca đêm về đang chạy qua nhà bạn gái. Người con của Đất thép thành đồng!
* Ảnh FB Võ Hồng Ly, Bùi Diễm Hằng chụp.



Tác giả: Phùng Văn Phụng
Chúa Giê-su là nhà tâm lý đại tài cho nên Ngài đã giảng dạy: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp loài người không được phân ly” (Mc 10,9)
I) Về phương diện tâm lý:
Sau một thời gian chung sống, nếu phải chia tay, hai người, chồng hay vợ đều rất đau khổ. Để hàn gắn vết thương lòng phải cần thời gian dài mới có thể trở lại bình thường được.
a)Trường hợp anh Nguyễn: Anh Nguyễn thôi người vợ thứ nhất đã có với nhau hai đứa con, lấy người vợ thứ hai và sống với người vợ thứ hai này khoảng gần 20 năm. Trong khi sống với người vợ mới, anh lúc nào cũng lo âu không biết đứa con 7, 8 tuổi của anh ở nhà có chịu học hành không? Khi bịnh hoạn ai lo cho nó. Trong lòng anh không lúc nào bình an.
Sống với người vợ mới, ban đầu, hai người rất thương yêu nhau, đi đâu cũng có nhau, rất hợp nhau từ việc du lịch, giải trí, ăn uống v.v… Những chỗ vui chơi như các “Club” ca nhạc, nhảy đầm hai người đều cùng nhau tham dự. Đi du lịch mỗi năm ít nhất một lần ở Âu châu, Mỹ châu hay về Việt nam thăm gia đình.
Tuy nhiên, theo thời gian tình cảm hai người cũng dần dần phai lạt vì sống lâu quá, sinh nhàm chán, vả lại hai người không có đứa con chung nào để ràng buộc lẫn nhau. Càng ngày sống gần nhau mà tâm hồn xa nhau.
Một hôm, anh Nguyễn quyết định đi về Việt nam một mình, người vợ sau này của anh, không còn muốn đi chung với anh về Việt nam nữa. Khi anh Nguyễn ra khỏi nhà thì người vợ cũng dọn tất cả đồ đạc về nhà sống với vợ chồng đứa con của mình. Đó là tình trạng hai người tự ý chia tay. Khi trở về Mỹ, anh phải sống cô đơn, sống một mình. Đêm nào anh cũng ra quán cà phê ngồi tán gẫu với bạn bè ba, bốn giờ khuya anh mới về nhà.
Anh không chịu nỗi cảnh nhà rộng rãi mà chỉ ở một mình, cô đơn. Anh đi tìm một nửa của anh để lấp chỗ trống cô đơn đó. Anh đi tìm tình yêu mới. Anh quen biết rất nhiều người. Họ giới thiệu cho anh nhiều người đàn bà khác, vài người ở Việt nam, vài người ở Mỹ. Tuy nhiên, anh không thể tìm được nửa kia của anh.
Hiện nay, anh vẫn cô đơn, sống một mình trong căn nhà rộng lớn.
b) Trường hợp chị Trần: Chị Trần đã thôi chồng sau khi hai người cãi nhau kịch liệt, chửi bới nhau thậm tệ, kêu tên cha mẹ hai bên ra mà chửi.
Sáu tháng sau, chị Trần lấy người khác đã chết vợ, khá giả, có tài sản, chủ tiệm grocery.
Về ở với nhau được vài tháng, xung đột trong gia đình xảy ra. Con cái của người chồng mới của chị phản đối kịch liệt. Chị cảm thấy không yên ổn và chị quyết định chia tay.
Chị đâu có thể sống một mình đuợc. Vài tháng sau, chị lại quen người khác, đã ly dị vợ. Anh này lớn hơn chị hai mươi tuổi, nhưng khá giả và có công ăn việc làm vững chắc.
Hai người lại sống với nhau. Nhưng hai tâm hồn không hợp nhau vì tuổi tác chênh lệch. Chị Trần thì ngắm vào tài sản của chồng mới, và anh chồng này không thể thoả mãn được nhu cầu về tiền bạc của chị. Lại một trận cãi nhau kịch liệt giữa hai người. Sau khoảng hai năm chung sống, hai người lại thôi nhau.
Chị Trần lại về Việt Nam ở và có ngay người tình mới. Người này cũng thôi vợ để hy vọng chị Trần bảo lãnh qua Mỹ sống. Cuối cùng rồi chị Trần không chịu bảo lãnh vì vừa tốn tiền bạc, vừa khó khăn về gíấy tờ, phải mất nhiều thì giờ, tiền bạc để lo hồ sơ bảo lãnh mà thực sự chị đâu có yêu thương gì anh này.
* * *
Nhiều cặp đôi vẫn tưởng rằng sau ly hôn sẽ thấy thoải mái, cảm giác nhẹ nhõm vì được giải thoát khỏi rắc rối, và thời gian sẽ hàn gắn mọi nỗi đau, vết thương lòng sẽ lành miệng. Nhưng không phải như thế, thời gian để bình ổn lại sau ly hôn của đàn ông ít nhất là hai năm rưỡi (theo một nghiên cứu của Hoa Kỳ – Ly dị, cơ may và nỗi đau – Judith.S Wallerstein). Tuy nhiên, đó chỉ là sự ổn định bên ngoài, những chấn thương tâm lý bên trong nội tâm vẫn âm thầm sưng tấy. Trong khi đó, về phần người phụ nữ thì nỗi đau âm ỉ ít nhất cũng 3 năm rưỡi (theo một nghiên cứu của Hoa Kỳ – Ly dị, cơ may và nỗi đau – Judith.S Wallerstein).
Đa số người vợ, người chồng sau ly hôn đều có tình trạng tâm lý cá nhân bất ổn một thời gian dài.
Xem: Người già ly hôn
II) Về đời sống tâm linh:
Từ ngày chị Trần ly dị chính thức với chồng, chị rất sợ nhà thờ, chị không đi nhà thờ nữa. Tâm hồn chị bối rối về chuyện hai vợ chồng ly dị. Chị đã có mấy con trai vừa học giỏi, kháu khỉnh, chị không cùng chồng lo lắng, gần gũi con mà chị lại bỏ đi ở riêng, để một mình chồng chị lo cho các con. Chỉ cảm thấy mình không làm tròn bổn phận đối với con, không thương yêu săn sóc các con đầy đủ.
Chị mất niềm tin vào Thiên Chúa, chị cảm thấy ân hận, có lỗi với Chúa là đã không thực hiện lời Chúa dạy “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp loài người không được phân ly.” (Mc10,9)
Từ ngày ly dị tới nay, đã hơn bốn năm, chị bỏ nhà thờ, không xưng tội, chị không dám đến nhà thờ nữa. Lòng chị nặng trĩu ưu tư, vương vấn nhiều điều, chị không thể giải quyết được, chị tự cảm thấy xấu hổ với con của chị, chị cũng cảm thấy xấu hổ với Chúa, buồn bực với chính mình, cảm thấy thiếu bổn phận đối với con của chị, nên chị tự mặc cảm, tự trách mình, rồi chị bỏ nhà thờ, không dám đến với Chúa nữa.
III) Hậu quả đối với con cái.
Khi cha mẹ ly dị, mỗi người một nơi, tâm hồn các con bị xé làm hai, không biết theo cha hay theo mẹ. Buồn phiền chuyện gia đình phân ly, con đang học giỏi, cảm thấy không còn hứng thú trong việc học, không còn tha thiết học hành nữa.
Hằng ngày tin tức từ báo chí, đài phát thanh, trong cộng đồng Việt nam ở Mỹ hay ở Việt nam, xảy ra không biết bao nhiêu thảm cảnh gia đình do nguyên nhân từ tình trạng ly dị của vợ chồng mà ra.
a)Sau phiên xử ly hôn, hai đứa con ôm chặt bà ngoại kêu khóc
Ông Xuyên nhớ lại: Tại phiên tòa xét xử hôm đó, cặp vợ chồng ấy chỉ chừng 30 tuổi, họ có 2 đứa con. Phiên toà xử ly hôn theo đúng luật, mỗi bên được nuôi 1 con. Khi phiên xử kết thúc, bố dắt đi con lớn, mẹ dắt đi đứa nhỏ nhưng 2 đứa bé cứ ôm chặt bà ngoại kêu khóc, xin bố mẹ hãy để 2 anh em ở với bà ngoại, khiến những người lớn có mặt tại phiên tòa đều chảy nước mắt và lặng đi. Sở dĩ 2 đứa trẻ đều không chịu đi theo bố hay theo mẹ, bởi từ nhỏ, chúng sống xa bố mẹ và ở với bà ngoại. Điều này, luật chưa quy định. Sau phản ứng của 2 đứa trẻ, người bố đành chấp thuận để lại cả 2 con cho mẹ nuôi, để 2 anh em chúng ở gần nhau.
“Dù được bố chu cấp đầy đủ tiền nuôi dưỡng nhưng chắc chắn không người mẹ nào bù đắp nổi tình cảm của người cha cho những đứa con của họ”, ông Nguyễn Đức Xuyên, Chi cục trưởng Cục thi hành án huyện Nghĩa Hành, Quãng Ngãi, nhận định.
b)Hãy nghĩ đến con, trước khi ly dị (Bài của Đoan Trang)
Sau đây là những hậu quả của ly dị:
*Trẻ hiền lành trở nên hung hăng.
Trước khi cha mẹ chia tay nhau, Jessica, là một cô bé xinh xắn, đáng yêu, hết sức hiền lành, dịu dàng.
Từ một cô bé hiền lành nay trở nên dữ dằn, chỉ cần một người bạn làm gì phật ý một chút cũng làm bé nổi cơn tức giận- điều mà bé chưa từng biểu lộ trước đây.
*Học hành sa sút. Do tâm hồn bất ổn, con cái không tập trung tinh thần trong việc học và trình độ học tập càng sa sút, kém đi.
*Trống vắng, hụt hẫng. Đứa trẻ thiếu vắng tình thương của cha hay của mẹ đứa trẻ cảm thấy cô đơn, hụt hẫng mất niềm tin vào tình yêu gia đình. Đứa trẻ mất niềm tin vào cha hay mẹ.
*Cha mẹ ly dị, con không khỏe, thiếu hạnh phúc. Tất nhiên do tác động tâm lý, trẻ bị “sốc” khi cha mẹ ly dị vì niềm tin vào gia đình hạnh phúc không còn nữa. Tâm lý bất mãn, chán chường đè nặng lên tâm hồn thơ ngây của các đứa trẻ.
c) Hãy vì các đứa con:
Ly dị làm cho nhiều trẻ em lớn lên, không có được tâm trạng bình thường.
Anh T. rất giàu có chủ cây xăng, chỉ lo làm giàu không quan tâm đến con cái. Năm 2010 anh về Việt nam phải lòng với một người cùng quê của anh. Trở về Mỹ, anh quyết định thôi vợ để cưới cô ấy mặc dầu hai bên đều có gia đình riêng.
Cô ấy cũng ly dị chồng để làm đám cưới với anh.
Anh có đứa con trai đang làm ăn khá giả, khi biết chuyện ly dị của cha mẹ anh bị sốc.
Buồn chuyện gia đình, cha mẹ ly dị mỗi người sống một nơi, anh sa vào nghiên ngập, hút sách, bỏ bê công ăn việc làm đang phát đạt, cuối cùng cơ sở của gia đình anh phải bán.
Rồi bà vợ mất niềm tin vào ông chồng, bà vợ chán nản, buồn phiền không ngủ được, sinh ra bịnh ung thư bao tử và mất cách nay 2 năm.
Ông chồng bảo lãnh cô vợ mới từ Việt nam sang tưởng rằng hai người có hạnh phúc. Nhưng thực ra cô này muốn mượn đường để sang Mỹ, chứ không có yêu gì anh này đâu. Cho nên khi cô vợ sau có thẻ xanh, có quốc tịch, lại bỏ anh để lãnh gia đình của cô ấy, bảo lãnh chồng con từ Việt nam sang.
Kết: Theo thống kê ở Mỹ tỷ lệ ly dị là 50 phần trăm, có nơi lên đến 60, 70 phần trăm, ngay cả những người có đạo công giáo tỷ lệ ly dị của các cặp hôn nhân không phải là nhỏ. Thực tế thì những lý do tranh chấp để đưa đến ly dị, thường không phải là không giải quyết được. Cũng vì do cái tôi quá lớn, tự ái quá cao, chỉ có mình tôi là đúng, người kia sai. Thông thường do không chịu nhường nhịn nhau, to tiếng, cãi vả để trấn áp đối phương, chứng tỏ “chỉ có mình ta là đúng” và sau cùng là chia tay vì không nhường nhịn lẫn nhau được.
Tôi quen biết nhiều người, bây giờ, sau hơn 20 năm ly dị, anh (chị) thấy hối hận nói rằng “tại sao lúc đó mình không nhường nhịn được để xảy ra chuyện ly dị…”
Vũ Văn An (Vietcatholic) viết:
“Thành thử con cái của ly dị đang gặp nguy cơ lớn. Chúng hiện chiếm 63 phần trăm các vụ tự sát của tuổi trẻ, 71 phần trăm các vụ mang thai lúc còn thiếu niên, 90 phần trăm các trẻ em vô gia cư và trốn chạy, và 70 phần trăm thiếu niên bị giam trong các viện. Chúng cũng chiếm tới 85 phần trăm các trẻ em bị rối loạn tác phong, 80 phần trăm kẻ hiếp dâm, 71 phần trăm bỏ học trung học, 75 phần trăm các thiếu niên trong các trung tâm lạm dụng hóa chất và 85 phần trăm thiếu niên ở trong tù.
Khi sử dụng các con số thống kê trên, thiển nghĩ nên nhớ nhận định của Albert Einstein: “Không phải mọi điều có thể đếm, đều đáng đếm, và không phải mọi điều đáng đếm, đều có thể đếm”. (1)
Tác giả: Phùng Văn Phụng
Tháng 08/2018
VÌ SAO NÓI CS CHỈ CÓ THỂ BỊ THAY THẾ, KHÔNG THỂ SỬA ĐỐI?
Có một tên giang hồ thừa gian ác nhưng thiếu trí tuệ. Một hôm đứa con học lớp 3 của hắn không hiểu bài nên gọi hắn đến hỗ trợ. Hắn đến bàn học thằng con, nhìn ngược nhìn xuôi bài toán lớp 3 và thấy sao khó quá. Chả nhẽ thú nhận với con trai là mình bí? Hắn bèn nghĩ ra cách để không phải làm việc quá tầm nữa. Sẵn máu giang hồ, hắn đập bàn đập ghế và bợp tai thằng con một phát trời giáng và bảo “Từ nay về sau mầy mà hỏi bài tao nữa là nhừ đòn nghe con!”. Thằng bé tái mặt, và từ đó chẳng bao giờ nó dám hỏi bố nó một câu nào về vấn đề chữ nghĩa nữa.
Vâng, đấy là hình thức dùng bạo lực để che đậy cho sự bất lực của trí tuệ. Tương tự vậy, chính quyền CS cũng dùng nó để phủ đầu nhân dân thay vì đồng hành với dân trong vấn đề giải quyết những vấn đề khó khăn cho đất nước.
Để đi đến giải pháp chính trị mang đến thịnh vượng đất nước và bình yên cho nhân dân, thì trước hết phải biết lắng nghe chỉ trích. Từ lắng nghe chỉ trích, nhà nước mới tập hợp lực lượng chất xám để đưa ra biện pháp tháo gỡ nhằm thúc đẩy cho đất nước phát triển. Trong doanh nghiệp cũng thế, trong quốc gia cũng vậy, phải moi ra tiêu cực trước thì mới tìm giải pháp ứng phó sau. Nơi nào cấm moi ra tiêu cực, nơi đó lụn bại. Vì sao? Vì đơn giản dung túng tiêu cực là dung túng sự tàn phá, với doanh nghiệp cũng vậy mà với đất nước cũng vậy thôi. Hiện nay, chính quyền CS đang dung túng cho tiêu cực. Thậm chí, có thể nói nhà nước CSVN là nhà nước tội phạm cũng không ngoa.
Tại nước Mỹ, nước Nhật hay nước Pháp gì vẫn thế. Vấn đề của đất nước liên tục được phản hồi vào nhà nước qua rất nhiều kênh như, biểu tình, kiến nghị dân biểu đưa vấn đề bức xúc của dân vào nghị trường, báo chí tự do hằng ngày nêu hết mọi ngóc ngách về kinh tế – chính trị – xã hội đất nước. Từ những tác động đó, nhà nước lắng nghe và họ mới đi đến việc sửa luật, thêm luật, ra chính sách ứng phó tốt những nan giải phát sinh. Khi ứng phó được thì xem như bài toán được giải và đất nước phát triển. Vậy, sự phát triển của đất nước là chuỗi giải quyết thành công những bài toán cho đất nước mà thôi. Tất nhiên để giải được, nhà nước phải là nơi hội tụ của những bộ óc hàng đầu.
Nhưng với chính quyền CSVN thì sao? Những bài toán về kinh tế – chính trị – xã hội phát sinh là quá tầm với họ. Tựa người cha võ biền kia, chính quyền CS đã chọn dùi cui, họng súng, nhà tù hết công suất để hoặc răn đe hoặc cấm những tiếng nói chỉ trích. Khi những vấn đề hóc búa được người dân phản hồi về anh, anh bất lực trong giải quyết thì tất nhiên nó đưa đến sự lụn bại của đất nước, sự đói nghèo cho dân là điều tất yếu. Và mọi người nhìn lại kinh tế – chính trị – xã hội Việt Nam xem? Đúng như thế.
Trí tuệ không đủ, bạo lực dùng bừa bãi để che đậy cái dốt, cái bất lực nó đã trở thành Đảng Tính của CSVN. Đã bất lực về trí tuệ thì không thể sửa đổi. Đừng bảo người cha dốt nát kia giải toán, và vì thế cũng đừng hy vọng CS giải được những vấn đề về kinh tế – chính trị – xã hội của đất nước. Đó là vì sao mà kẻ từng trong BCT của ĐCS Liên Xô Boris Yelsin đã phải tuyển bố “Cộng Sản chỉ có thể thay thế chứ không thể thay đổi”. Vâng! Bởi đơn giản, CS không đủ tầm để thay đổi.


************
TRUYỆN NGẮN….
Bức thư đầu tiên của người vợ
Vào một buổi tối, nhìn vào cơ thể thon thả, mảnh mai của người con gái đang nằm bên cạnh anh. Giây phút đó, anh thề rằng, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho cô. Anh ta từ một kỹ sư xây dựng mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi cánh cổng trường đại học,và sau đó xây dựng đội ngũ kỹ thuật của riêng mình.
Bây giờ, đã trở thành ông chủ một công ty xây dựng có tiếng tăm trong thành phố. Bên cạnh anh có quá nhiều cám dỗ. Trong khi đó, vợ anh ngày càng xấu đi, thân hình trở nên xồ xề, da dẻ cũng không hồng hào, mịn màng như trước. So với vô vàn kiều nữ bên cạnh anh, vợ anh thật quê mùa, ảm đạm. Sự hiện diện của vợ nhắc nhở quá khứ tầm thường, thấp kém của anh.
Anh nghĩ cuộc hôn nhân này nên chấm dứt ở đây. Anh gửi vào tài khoản của vợ 500 triệu, mua cho cô một ngôi nhà ở trung tâm thành phố nhộn nhịp. Anh không phải người đàn ông vô lương tâm. Vì vậy, nếu như không sắp xếp cuộc sống ổn thỏa cho vợ anh sau này, anh sẽ cảm thấy vô cùng tội lỗi…
Cuối cùng, anh chủ động đề nghị ly hôn. Vợ anh ngồi đối diện, trầm tư nghe anh giải thích lý do ly hôn. Đôi mắt ấy rất đỗi dịu dàng. Nhưng 20 năm làm vợ chồng, anh quá hiểu rõ về cô, đằng sau đôi mắt hiền dịu ấy, anh biết rằng trái tim cô đang rỉ máu. Anh chợt nhận ra mình thật tàn nhẫn.
Ngày vợ anh đồng ý rời khỏi nhà. Công ty phải giải quyết một vài vấn đề, anh bảo cô đợi ở nhà,trưa về anh sẽ giúp cô chuyển nhà,chuyển đến căn hộ chung cư anh mua cho. Đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm sẽ kết thúc tại đây.
Buổi sáng ngồi trong phòng làm việc ,anh bồn chồn,thấp thỏm . Đến trưa, anh vội vã về nhà. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ, vợ anh đã đi mất rồi. Trên bàn đặt chiếc chìa khóa nhà anh mua cho cô , sổ tiết kiệm 500 triệu đồng và một bức thư cô viết cho anh.
Đây là bức thư đầu tiên mà cô viết cho anh: “ Em đi đây, em về nhà mẹ. Chăn em giặt phơi khô rồi đấy, cất ở ngăn cuối cùng bên trái tủ quần áo. Trời lạnh anh nhớ lấy ra đắp. Giày da tất cả em đều đánh xi rồi nhé, nếu anh không tự mình đánh được thì mang đến tiệm ông Tư đầu ngõ ấy. Sơ mi treo ở phía trên, vớ, thắt lưng ở trong ngăn kéo phía dưới tủ.Mua gạo nhớ mua gạo tám thơm của Thái Lan, anh nhớ vào siêu thị mua nhé, mua bên ngoài anh không thạo người ta bán hàng giả cho đấy. Dì Hai mỗi tuần đều đến dọn dẹp nhà cửa một lần, cuối tháng anh nhớ gửi tiền cho dì ấy. Còn nữa, đồ cũ cứ cho ông Tư đầu ngõ nhé, ông ấy gửi về quê cho bọn trẻ con,chắc chúng nó sẽ vui lắm. Dạ dày anh không tốt, em đi rồi anh nhớ uống thuốc đều đặn. Thuốc em nhờ người ta mua từ Quảng Bình, có lẽ cũng đủ dùng nửa năm. Anh ra ngoài thường quên mang theo chìa khóa nhà, em gửi một chùm ở chỗ bảo vệ , lần sau nếu quên thì đến đấy lấy nhé. Buổi sáng đi ra ngoài anh nhớ đóng cửa sổ, mưa tạt vào sẽ làm ướt nhà đấy. Canh cá lóc – món mà anh thích em để ở trong tủ lạnh. Anh về nhớ hâm lại rồi hãy ăn nhé. Gửi anh , người em yêu nhất”.
Những dòng chữ xiêu vẹo nhưng tại sao nó cứ như những viên đạn bắn vào trái tim anh, mỗi viên đều mang theo tấm chân tình xuyên thẳng vào ngực – đau nhói. Anh từ từ đi vào nhà bếp.Mỗi đồ vật ở đây đều lưu giữ dấu tay, hơi thở của cô. Anh chợt nhớ về 20 năm trước, anh làm ở công trường xây dựng dầm mưa dãi nắng. Những ngày tháng bần hàn của cuộc đời đều có cô bên cạnh. Nhớ lại bát canh cá lóc nóng hổi đã sưởi ấm trái tim anh trong những ngày mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, nhớ lại giây phút anh đã từng hứa với lòng mình nhất định sẽ mang lại hạnh phúc suốt đời cho cô.
Anh quay người , nhanh chóng khởi động xe. Nửa tiếng sau, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô đang đợi tàu trở về quê. Anh giận dữ nói: “ Em muốn đi đâu? Anh làm việc mệt mỏi cả ngày, về đến nhà ,đến cơm nóng cũng không có mà ăn. Em làm vợ như vậy à? Về nhà với anh ngay” Anh trông rất hung dữ và thô lỗ. Đôi mắt cô ướt nhòe, cô đứng lên, ngoan ngoãn theo sau anh đi về nhà . Giọt nước mắt xen lẫn niềm vui …… Cô không biết rằng, lúc này đi trước cô, anh đang dằn lòng cố kìm nén những giọt nước mắt…
Suốt quãng đường từ nhà đến đây, anh thực sự rất sợ, sợ không tìm thấy cô, sợ từ đây sẽ mất cô mãi mãi. Anh tự trách mình sao lại ngu ngốc đến vậy, hóa ra đánh mất cô ấy cũng giống như anh đánh gãy xương sườn của mình…Hai mươi năm đồng cam cộng khổ, hai người đã buộc chặt cuộc đời mình vào nhau, mãi mãi không thể tách rời.
Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, chỉ cần gặp được đúng người, tất thảy mọi thứ đều sẽ đúng!
Giàu có thực sự không phải số tiền trong thẻ ngân hàng, mà là nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt bạn. Tiền nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là tìm được một người toàn tâm toàn ý yêu thương bạn.
Trên thế giới này , hạnh phúc nhất là 3 từ “ta yêu nhau”. Hiểu được bản thân mình muốn gì, thế giới mới có thể hiểu được bạn


Công an dùng cái nón bảo hiểm này đập vào đầu Phạm Đoan Trang. Cái nón bể nhiều mảnh. Điều đó chứng tỏ một, hay tất cả, những ghi nhận dưới đây :
1. Anh em Công an có sức khỏe tốt và tận tình thi hành nhiệm vụ
2. Đầu quân địch quá cứng, biện minh cho biện pháp mạnh của nhân viên công lực
3. Hàng nội hóa ‘’ma dê in VN’’ phẩm chất còn yếu, chưa đáp ứng nhu cầu an ninh quốc gia. Cần hợp tác nhiều hơn với nước bạn Trung Hoa để trao đổi kinh nghiệm và tiến bộ kỹ thuật.
Mặt khác, bác sĩ khám nghiệm cho người bị đánh cũng là Công An. Điều đó xác nhận chúng ta đứng ‘’ tốp ‘’ trên nhiều địa hạt. Ngay cả ở những nước tân tiến nhất thế giới, ít khi có cảnh sát dã chiến tốt nghiệp đại học Y khoa. Chưa nói tới tiến sĩ, giáo sư..
Một buổi live show mini của ca sĩ Nguyễn Tín, với nội dung là những bản bolero thông dụng. Tất nhiên Nguyễn Tín cũng mời bạn bè thân hữu. Những live show như thế này là việc rất đỗi bình thường như bao live show khác. Nhưng thật bất ngờ, công an cả sắc phục lẫn thường phục ập vào như đám cướp khống chế sòng bạc hay bắt cuộc mua bán ma tuy vậy. Không lệnh tòa án, không một chứng cứ phạm tội của bất kỳ cá nhân nào. Buổi live show không hề vì phạm pháp luật nghiêm trọng như những cuộc mua bán ma tuý hay mua bán phụ nữ và trẻ em nên không thể ập vào để “bắt quả tang” được.
Câu hỏi đặt ra là, xét mọi khía cạnh đều không phạm pháp, vậy công an ập vào bắt để làm gì?
Hỏi cũng là trả lời, chính công an Cộng Sản đã phạm pháp. Đấy là hành động của một băng cướp hoặc hành động của một nhóm giang hồ trả thù cá nhân nào đó mà thôi. Đã gọi là chấp pháp thì phải có tội thì lực lượng chức năng mới vào cuộc. Mà vô tội mà chức năng bắt bớ người ta như tội phạm thì công an phạm pháp.
Bọn tội phạm, chúng thấy hậm hực ai, thấy cay cú ai là ra tay với kẻ đó như là kẻ thù. Ví dụ, ông A thua ông B trong một lần đấu lí. Một hôm, ông A thủ dao găm, thấy ông B là A ra tay hạ sát. Đó là sự phạm pháp không thể chối cãi. Trong live show của ca sỹ Nguyễn Tín, có Phạm Đoan Trang đến dự. Phạm Đoan Trang đã làm cho chính quyền này hậm hực vì chúng thua lí của người phụ nữ này, điều này ai cũng biết. Thế là hôm nay trong buổi live show, chính quyền đã xông vào bắt bớ và ra tay trả thù Đoan Trang bằng trò đánh đập của các thằng đàn ông lực lưỡng có nghiệp vụ. Đoan Trang là hình ảnh ông B, chính quyền CS là hình ảnh ông A.
Câu hỏi là, chính quyền đã thực hiện những cuộc trả thù bẩn thỉu với dân thì làm sao nó chấp pháp? Cho nên nó phải bị loại bỏ khỏi vai trò lãnh đạo đất nước là điều vô cùng cấp thiết với nhân dân Việt Nam. Dù muốn hay không cũng phải có ngày đó. Một chính quyền mà trả thù thay cho chấp pháp thì nó rất nguy hiểm. Còn nó, sẽ đến lúc đất nước mất tất cả. Và tất nhiên, chúng ta cũng chẳng còn gì cả.
Sau hai lần đối thoại bất thành với chính quyền địa phương, vào sáng ngày 16/8 hàng trăm người dân xã Phổ Thạnh, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, tiếp tục mang quan tài và các vật cản chặn đường vào nhà máy xử lý rác thải sinh hoạt Sa Huỳnh.
Truyền thông trong nước cho biết, người dân dựng nhiều lều, phủ bạt và cho hàng chục người canh giữ 24/24 giờ, chặn xe chở rác vào nhà máy. Việc phản đối và chặn xe của người dân địa phương đã diễn ra từ ngày 29/7 đến nay.
Trong phiên đối thoại lần hai diễn ra hôm 15/8, người dân đã bày tỏ bức xúc vì cho rằng nhà máy đặt quá gần khu dân cư, gây ô nhiễm nguồn nước, môi trường. Người dân yêu cầu chính quyền địa phương di dời nhà máy hoặc nếu vẫn để nhà máy hoạt động thì chỉ được xử lý rác của xã Phổ Thạnh.
Trong cuộc đối thoại với người dân hôm 15/8, ông Trần Ngọc Căng, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi, khẳng định vị trí xây dựng nhà máy đã được cấp thẩm quyền xem xét, phê duyệt và cấp phép đúng quy định. Ông cũng nói công nghệ đốt rác sinh hoạt tại nhà máy là biện pháp tối ưu mà nhiều địa phương khác không có. Do đó, người đứng đầu tỉnh nói rõ sẽ không có chuyện di dời nhà máy xử lý rác.
Cũng tại buổi đối thoại này, ông Trần Ngọc Căng nói rằng những người dân phản đối nhà máy đã nghe theo lời xúi giục của đối tượng xấu. Ông cảnh báo việc người dân nghe thông tin sai lệch và tiếp tục có hành động ngăn chặn nhà máy hoạt động, có hành vi quá khích, là vi phạm pháp luật.