‘Đánh đu’ với Trung Quốc, châu Phi trượt dài trên con đường nguy hiểm?

 

‘Đánh đu’ với Trung Quốc, châu Phi trượt dài trên con đường nguy hiểm?

 

Chiến lược kinh tế “giăng bẫy nợ” của Trung Quốc đối với các nước nghèo thông qua sáng kiến Vành đai và Con đường đang được tiếp tục minh chứng bằng trường hợp của quốc gia châu Phi Zambia, theo Taiwan News.

Không có khả năng thanh toán các khoản vay từ Trung Quốc nhằm phát triển các dự án cơ sở hạ tầng, chính phủ Zambia sắp phải “gán nợ” công ty điện lực ZESCO của mình cho Bắc Kinh.

Kể từ khi ông Edgar Lungu trở thành tổng thống Zambia vào năm 2015, chính phủ của ông đã vay tới 8 tỷ USD của Trung Quốc để đầu tư vào các dự án khác nhau.

Ảnh hưởng của Bắc Kinh đối với Zambia không ngừng tăng trong suốt 20 năm qua, kể từ khi Trung Quốc mua cổ phần mỏ đồng Chambishi của quốc gia châu Phi này vào năm 1998, Taiwan News nhận định. Kể từ đó Trung Quốc tăng cường đầu tư vào các dự án phát triển cơ sở hạ tầng của Zambia, và cũng đã gây ra sự bất bình đối với người dân nước này trong nhiều năm qua, các cuộc đụng độ vũ trang giữa các chủ doanh nghiệp Trung Quốc và công nhân địa phương đã xảy ra nhiều lần.

Các công nhân châu Phi đang nghỉ giải lao trên công trường của một dự án xây dựng hạ tầng giao thông của Trung Quốc tại Lagos, Nigeria, năm 2014. (Ảnh: Business Insider)

Hiện nay dưới quyền quản lý của vị tổng thống thân Trung Quốc, Zambia dường như là “nạn nhân đầu tiên” trong chiến dịch thiết lập quyền bá chủ kinh tế và chính trị ở châu Phi của Bắc Kinh, Taiwan News bình luận.

Nếu công ty ZESCO nằm trong tay Trung Quốc, thì quốc gia khổng lồ ở châu Á ngoài việc sở hữu một lượng lớn cổ phần ở các mỏ đồng, coban với trữ lượng khổng lồ của Zambia, sẽ còn kiểm soát 80% nguồn cung cấp điện của nước này. Ảnh hưởng toàn diện của Trung Quốc tại Zambia sẽ là “sự mất mát lớn nhất về chủ quyền của quốc gia kể từ khi [nước này] độc lập”, theo báo cáo của Ủy ban châu Phi.

Quyết định trao công ty ZESCO vào tay Trung Quốc của chính phủ Zambia được thực hiện ngay sau khi Tổng thống Lungo của nước này tham gia hội nghị thượng định giữa Trung Quốc và các nước châu Phi một tuần trước. Trong hội nghị này, theo Business Insider, ông Lungo đã nhận được một khoản vay 30 triệu USD từ Bắc Kinh để Zambia tiếp tục thực hiện các dự án xây dựng cơ sở hạng tầng của mình ở vùng kinh tế phía đông của quốc gia.

Trong một diễn biến khác, Tổng thống Gambia, Adama Barrow, trong hội nghị thượng đỉnh Trung Quốc – châu Phi tuần trước tại Bắc Kinh đã nói với ông Tập Cận Bình rằng việc thiết lập quan hệ ngoại giao với Đài Loan trước đây là một “sai lầm lớn” đối với đất nước của ông.

Gambia đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đài Loan vào năm 2013, và thiết lập quan hệ chính thức với Trung Quốc ba năm sau đó. Hiện tại, nước này đang chuẩn bị triển khai một dự án mở rộng cảng biển Banjul, cũng như một dự án cơ giới hóa nông nghiệp, và xây dựng hai cây cầu lớn với sự giúp đỡ về tài chính và kỹ thuật của Trung Quốc. Gambia cũng được Trung Quốc xóa khoản nợ 12 tỷ đô la vào tháng 8/2017.

“Zambia và cả lục địa rộng lớn [châu Phi] đang đi trên một con đường nguy hiểm. Trung Quốc chỉ cho vay khi nhận được lợi ích không lồ về chính trị. Nó [việc cho vay của Trung Quốc] mang lại cho họ cơ hội khai thác các nguồn tài nguyên của châu Phi”, Africa Exponent viết.

NGƯỜI VIỆT Ở ÚC HƯỚNG VỀ QUÊ NHÀ VN.

Trần Bang shared a post.

Thương lắm những người tù vì yêu nước 

Buổi tuyệt thực đồng hành và lên tiếng cho tự do của anh Thức vẫn đang tiếp diễn, cảm tạ Ơn Trên phù trợ nên mọi việc cũng tốt.

Vừa rồi đã có ba vị dân biểu LB Chris Hayes, Clare O’Neil và Julian Hill thuộc đảng Lao Động ra ngoài gặp gỡ và phát biểu. Chút nữa khoảng 4-5 g sẽ có các dân biểu LB thuộc đảng Tự Do chính phủ do dân biểu Craig Kelly vận động đến hỗ trợ.

Có thể sẽ có thêm các dân biểu LB khác sẽ đến, và điều họ hứa là sẽ lên tiếng sớm nhất khẩn về tình trạng sức khỏe của anh Thức cũng như đòi trả tự do vô điều kiện cho anh.

Chúng tôi cũng vừa cho biết về bản án rừng rú hôm nay mà csvn áp đặt cho nhà đấu tranh môi trường Nguyễn Trung Trực: 12 năm tù và 5 quản chế 

Cảm ơn Chúa thời tiết tốt, chỉ có gió mạnh quá làm bay đồ đạc tứ tung….

Image may contain: 4 people, people smiling, people standing and outdoor
+8

Bao Khanh Vsr is with Ngo DuyQuyen and 12 others.

Thương lắm những người tù vì yêu nước 

Buổi tuyệt thực đồng hành và lên tiếng cho tự do của anh Thức vẫn đang tiếp diễn, cảm tạ Ơn Trên phù trợ nên mọi việc cũng tốt. Vừa rồi đã có ba vị dân biểu LB Chris Hayes, Clare O’Neil và Julian Hill thuộc đảng Lao Động ra ngoài gặp gỡ và phát biểu. Chút nữa khoảng 4-5 g sẽ có các dân biểu LB thuộc đảng Tự Do chính phủ do dân biểu Craig Kelly vận động đến hỗ trợ. Có thể sẽ có thêm các dân biểu LB khác sẽ đến, và điều họ hứa là sẽ lên tiếng sớm nhất khẩn về tình trạng sức khỏe của anh Thức cũng như đòi trả tự do vô điều kiện cho anh. Chúng tôi cũng vừa cho biết về bản án rừng rú hôm nay mà csvn áp đặt cho nhà đấu tranh môi trường Nguyễn Trung Trực: 12 năm tù và 5 quản chế . Cảm ơn Chúa thời tiết tốt, chỉ có gió mạnh quá làm bay đồ đạc tứ tung….

Việt Nam cứ 9 người dân nuôi 1 cán bộ?

Đầu tháng Chín có hai tin được khá nhiều người chú ý. Thứ nhất là tin ba cán bộ tỉnh Thanh Hoá trình dự toán cho chuyến đi xúc tiến đầu tư ở mức gần 500 triệu đồng mỗi người cho chuyến đi chừng 10 ngày tới Hoa Kỳ. Những người am hiểu ngay lập tức nói rằng chi phí này là quá cao, nhất là khi đó là tiền thuế của người dân đóng vào để các quan chi tiêu. Cuối cùng tỉnh chỉ duyệt kinh phí chưa tới 700 triệu đồng cho cả ba người, thấp hơn nhiều so với dự toán ban đầu. Không rõ sức ép dư luận có ảnh hưởng tới đâu trong kinh phí được duyệt khiêm tốn hơn hẳn này.

Tin thứ hai thực ra là những tranh luận xung quanh việc liệu có đúng cứ chín người dân Việt Nam lại phải nuôi một cán bộ hay không. Con số này đến từ Tiến sỹ Phạm Duy Nghĩa của Đại học Fulbright Việt Nam và được nhiều báo dẫn lại. Ông Nghĩa lấy số liệu của Bộ Nội vụ mà theo đó tính tới tháng 3/2018, Việt Nam có 11 triệu người hưởng lương hay phụ cấp từ ngân sách và chỉ tính riêng ở cấp khóm, xóm, tổ dân phố, xã và phường đã có 1,3 triệu người như thế. Số liệu ông Nghĩa thu thập được công bố tại hội thảo về Chính phủ và chính quyền địa phương được tổ chức vào cuối tháng 8/2018.

Báo Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh cũng dẫn lời Giáo sư Hoàng Chí Bảo nói tại cùng hội nghị rằng Tổng thống Obama từng “rất ngạc nhiên” khi biết dân số Việt Nam chỉ bằng 25% dân số Hoa Kỳ nhưng công chức Việt Nam lại đông hơn. Ông Bảo được dẫn lời nói:

“Một tình trạng phi lý như thế không thể nào chấp nhận được và sẽ không một nền kinh tế nào nuôi nổi bộ máy như vậy.”

Nhưng con số bao nhiêu người dân phải “nuôi” một cán bộ hiện đang gây tranh cãi. Có người đưa ra con số 19, người lại nói trên 20.

Trang tin VietNamNet nói số cán bộ, công chức và viên chức đang làm việc ở Việt Nam chỉ khoảng hơn 3,6 triệu người. Nhưng trang này cũng nói con số 3,6 triệu không bao gồm những người làm việc trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh hay doanh nghiệp nhà nước, vốn cũng không nằm trong tổng số 11 triệu người mà Tiến sỹ Nghĩa dẫn.

Thay vào đó con số 11 triệu này bao gồm cả người về hưu, người hưởng các loại chính sách, chế độ của nhà nước trong đó có bà mẹ Việt Nam anh hùng, gia đình có công với cách mạng và các trường hợp khác. VietNamNet cho rằng con số trên 20 người dân cáng một cán bộ có vẻ hợp lý hơn.

Trong khi đó hồi tháng 7/2018, cây viết Nguyễn Khắc Giang dẫn số liệu từ Điều tra lao động việc làm của Tổng cục Thống kê mà theo đó tính tới cuối năm 2017 có hơn 5,2 triệu người làm việc cho khu vực nhà nước và viết: “Nếu tính trên số dân gần 96 triệu người, sử dụng phép chia đơn giản, thì tỷ lệ cán bộ trên dân là 1 trên 19… Đây là gánh nặng rất lớn, phản ánh trong con số chi thường xuyên để duy trì bộ máy nhà nước ở mức hơn 71% ngân sách nhà nước, tính đến tháng 5/2018.”

Và dù con số thực tế là bao nhiêu đi nữa, người ta có vẻ không hoài nghi gì chuyện bộ máy công quyền của Việt Nam cồng kềnh bậc nhất ở châu Á và lớn hơn cả bộ máy chính quyền của Hoa Kỳ, nền kinh tế số một thế giới hiện nay.

Nhưng nếu bộ máy này liêm chính và hoạt động hiệu quả thì có lẽ người dân sẽ tạm hài lòng. Thực tế đó là nền hành chính mà người ta coi là lấy việc ‘hành là chính’. Xin chia sẻ kinh nghiệm của tôi với bộ máy hành chính ở Anh để thấy hệ thống chính quyền ở Việt Nam được tổ chức để phục vụ cán bộ chứ không phải người dân.

Thứ nhất, tôi và mọi người dân Anh đều không có hộ khẩu. Mỗi khi cần chứng minh nơi ở, tôi mang biên lai đóng thuế cho chính quyền địa phương kèm với hoá đơn tiền điện hoặc nước là đủ. Người ta cũng có thể dùng giấy tờ ngân hàng gửi về địa chỉ của họ nữa. Chẳng ai phải mất ngày mất buổi đi xin giấy chứng nhận của uỷ ban nhân dân về nơi cư trú làm gì. Muốn đăng ký trường học cho trẻ con cũng chừng đó giấy tờ là đủ.

Thứ hai, những giấy tờ gì có thể làm qua bưu điện được, chính quyền đều phối hợp để làm. Bớt một khâu quan chức tiếp xúc với dân là bớt phiền hà. Tôi cần làm hộ chiếu có thể ra bưu điện lấy đơn, điền vào và gửi đi. Nếu cẩn thận hơn, bưu điện có dịch vụ kiểm tra xem tôi điền đã đúng chưa và gửi đi cho chắc ăn hơn. Khi nào xong họ gửi bảo đảm về tận nhà. Bằng lái xe cũng vậy. Khi sang tên, đổi chủ xe cũng thế.

Thứ ba, các cơ quan tiêu tiền thuế của dân, dù đó là chính quyền địa phương hay Bộ Quốc phòng, hàng năm đều phải kê khai họ dùng tiền vào việc gì. Cơ quan thu thuế cũng có trách nhiệm đảm bảo họ không thu sai thuế thu nhập của người dân. Mới đây tôi được cơ quan thuế gửi trả lại trên 700 bảng vì năm trước họ thu nhầm.

Thứ tư, thủ tục lập một công ty ở Anh vô cùng đơn giản. Tôi đã thử và có thể làm hoàn toàn qua mạng. Tôi chẳng phải gặp hay nói chuyện điện thoại với bất kỳ nhân viên chính quyền nào. Số tiền phải đóng theo quy định cũng chỉ có vài chục bảng và cũng đóng được qua mạng luôn.

Chẳng có chính phủ nào hoàn hảo cả nhưng tôi tạm cho nền hành chính ở Anh 7,5/10 điểm. Và nếu vậy Việt Nam có lẽ chỉ đáng 4/10. Tiền nuôi nền hành chính Việt Nam vừa đắt mà lại vừa không xắt ra miếng.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link vn510.com hoặcvn73.com để vượt tường lửa)

About this website

VOATIENGVIET.COM
Báo Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh cũng dẫn lời Giáo sư Hoàng Chí Bảo nói tại cùng hội nghị rằng Tổng thống Obama từng “rất ngạc nhiên” khi biết dân số Việt Nam chỉ bằng 25% dân số Hoa Kỳ nhưng công chức Việt Nam lại đông hơn.

Giáo dục XHCN sẽ tự xóa sổ chế độ

Giáo dục XHCN sẽ tự xóa sổ chế độ

Mai Thanh Truyết (Danlambao) – Ngày 5/9 vừa qua là ngày khai giảng niên học 2018-19 ở Việt Nam. Đã 43 năm kể từ ngày CSBV tiến chiếm miền Nam, thu về một mối dưới ánh “hào quang quang vinh” của đảng, tình trạng giáo dục vẫn không thay đổi, nghĩa là những hình ảnh trong ngày tựu trường ở những vùng xa như thầy trò cùng leo đồi – lội sông – vượt suối như những hình ảnh minh họa dưới đây.

Nhưng mỗi năm, vẫn có những sự kiện mới trong ngày này, đặc biệt trong năm nay có thêm sự kiện mới nữa. Đó là: 

– Hàng năm vẫn phát hành hàng loạt sách giao khoa “mới” đề phân phối (thực ra là bán) tiêu tốn hàng chục ngàn tỷ ngân sách quốc gia, và vỗ béo cho hàng ngàn “cán bộ giáo dục”. Sách mới nhưng nội dung vẫn cũ vẫn còn những lỗi phạm phải mà không hề có sửa chữa; 

– Điểm mới năm nay có thêm bộ tự điển tiếng Việt… lai Tàu của Bùi Hiền; 

– Và loạt sách đánh vần “kiểu mới” (văn minh và khoa học gấp vạn lần kiểu đáng vần cũ!) áp dụng cho lớp 1. 

Đó chính là giáo dục xã hội chủ nghĩa siêu việt! 

Đề tìm hiểu thêm, người viết lần lượt trình bày hai nền giáo dục ở miền Nam trước đây (1955-1975) và hiện tại sau 43 năm dưới sự cai trị của CSVN. 

1.Lãnh vực giáo dục của hai nền Cộng Hòa ở Miền Nam 

Vào năm 1958, một đại hội giáo dục toàn quốc (từ vĩ tuyến 17 trở vào) đã nghiên cứu và chấp nhận 3 nguyên tắc căn bản định hướng cho nền giáo dục Việt Nam là nhân bản, dân tộc, khai phóng. Và định hướng giao dục này được ghi rõ trong hiến pháp thời bấy giờ. 

  1. Nền giáo dục Việt Nam phải là một nền giáo dục nhân bản, tôn trọng giá trị thiêng liêng của con người, lấy chính con người làm cứu cánh, và như vậy nhằm mục đích phát triển toàn diện con người; 
  2. Nền giáo dục Việt Nam phải là một nền giáo dục dân tộc, tôn trọng giá trị truyền thống, mật thiết liên quan đến những cảnh huống sinh hoạt như gia đình, nghề nghiệp, đất nước và bảo đảm hữu hiệu cho sự sinh tồn và phát triển của quốc gia; 
  3. Nền giáo dục việt Nam phải có tính cách khai phóng, tôn trọng tinh thần khoa học, phát huy tinh thần dân chủ xã hội, thâu thái tinh hoa các nền văn hóa thế giới. 

Đến năm 1970, thêm một nguyên tắc khác được đem vào làm chuẩn cho nền giáo dục Miền Nam. Đó là lấy sự tôn trọng tinh thần khoa học – như các quốc gia tân tiến trên thế giới – làm nền tảng cho mọi sự tiến bộ giáo dục tại Việt Nam. 

Từ đó, giáo dục Miền Nam đã có những bước đi vững chắc trên nền tảng của Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng – Khoa học. Đây chính là kim chỉ nam giúp cho nền giáo dục Miền Nam liên tục thăng tiến, nâng cao phẩm chất giáo dục quốc gia, và tạo điều kiện cho học sinh, sinh viên Miền Nam trở thành những thành viên ưu tú của đất nước trong suốt thời kỳ 1958-1975. 

  1. Còn tình trạng giáo dục Bắc Việt & Việt Nam sau ngày 30/4/1975 thì sao?

Về giáo dục nông thôn trước năm 1975, trình độ trung bình của thanh niên vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long ở lớp tuổi từ 14 đến 25 là lớp 7.5 theo thông kế của UNESCO. Cũng trong thời điểm này, trình độ của lớp tuổi trên ở Đồng Bằng Sông Hồng là 5.5. Hiện tại (2016), tình trạng đã đảo ngược, trình độ ở ĐBSCL là 5.0 và ĐBSH là 7.0

Vì vậy, việc làm cấp bách cho Việt Nam tương lai là phải đặt trọng tâm vào việc kiến thiết lại hệ thống giáo dục miền ĐBSCL, đồng thời với việc cải thiện hệ thống y tế công cộng của vựa lúa rất quan trọng này của cả nước. 

Phải chăng đây là chính sách cào bằng và triệt hạ người dân miền Nam. Các trường học, ngoài việc thiếu thốn phòng ốc và tài liệu học tập (ngoại trừ các sách giáo khoa từ chương một chiều hạn chế tinh thần suy nghĩ độc lập và sáng tạo của học sinh) thậm chí không có nơi cho học sinh tiểu tiện. Học sinh phải nín tiểu, nín tiêu… tạo thành một hiện tượng trường ốc có một không hai trên thế giới? 

– Về nước uống cho học sinh hầu như không được để ý đến, học sinh phải nhịn khát. Nhiều nơi được các nhà thiện nguyện ngoại quốc và người Việt tỵ nạn giúp đỡ các bình lọc nước… nhưng các bình lọc này chỉ hiện diện ở trường học một thời gian ngắn rồi biến mất về nhà của… cán bộ. 

– Hiện tại, nước uống cho học sinh, bàn ghế, phấn viết, và nhiều dịch vụ khác đều nằm trong chi phí mà phụ huynh phải trả trước tri con em được vào lớp. Trong lúc đó, hiến pháp XHCN có ghi rõ ràng là “giáo dục trung tiểu học là cưỡng bách và miễn phí”

Bây giờ nếu nhìn vào xã hội hiện tại, chúng ta có thể hình dung một cách rõ ràng, qua báo chí cộng sản, trên các mạng lưới, hình ảnh thầy gạ dâm trò để nâng điểm cao hay cho biết đề thi, cảnh học sinh lớp 9 dở trò dâm ô với nhau trong khi cô giáo đang giảng dạy trên bảng, và hàng vạn tệ nạn khác xảy ra hàng ngày trên khắp các nẻo đường Việt Nam từ thành thị đến thôn quê. 

Một thí dụ về Trường Nữ Trung học Gia Long trước 1975 và Trường Nguyễn Thị Minh Khai sau 1975: “Nội dung học tập của học sinh hai trường Gia Long và Minh Khai cũng hoàn toàn khác, đặc biệt là trong lĩnh vực lịch sử và luân lý”. Con người xuất thân từ trường Gia Long có khái niệm về dân chủ, về chính thể tam quyền phân lập rõ ràng hơn. Còn học sinh Minh Khai thì coi chính sách độc đảng toàn trị là mô hình cai trị toàn hảo. Vì vậy mà sự hình thành nhân cách và lý tưởng của con người được đào tạo từ hai trường Gia Long và Minh Khai cũng hoàn toàn khác. (Trích Sổ Tay Ký Thiệt kỳ 129). 

Bây giờ hãy thử so sánh từng điểm của nền giáo dục trước năm 1975 với hiện trạng “giáo dục” ngày hôm nay, dưới chế độ CSVN, chúng ta thấy gì? 

  1. Nhân bản:Nhân bản thời xã hội chủ nghĩa là tự do đàn áp, tra tấn và “cướp ngày”; 
  2. Dân tộc:Dân tộc trong nghĩa Hán tộc đại đồng, chữ Tàu phải nằm trong chương trình giáo dục phổ thông; 
  3. Khai phóng:còn có nghĩa là khai thông biên giới và chỉ tiếp cận với một văn minh duy nhất là văn minh của Hán tộc; 
  4. Và Khoa học:là khai thác, tận dụng tối đa sức lao động của người dân để cung phụng cho lý tưởng “đại đồng” của chủ nghĩa, tức là toàn đảng cùng giàu cùng hưởng thụ. 

Vậy chính sách giáo dục quốc gia của Miền Nam trước 1975 khác xa HOÀN TOÀN giai đoạn giáo dục của xã hội chủ nghĩa hôm nay về căn bản và kết quả! 

  1. Thay lời kết

Qua những nhận định trên, chúng ta thấy sự khác biệt của hai nền giáo dục đặt trên căn bản xã hội pháp trị và xã hội chủ nghĩa đã đưa “đầu vào” (học sinh) và “đầu ra” (kết quả học tập) như thế nào rồi. 

 

Vì vậy, bằng bất cứ giá nào mọi người dân Việt trong và ngoài nước cần phải xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của xã nghĩa CSVN hầu mang lại một chính sách giáo dục đúng đán cho các thế hệ Việt về sau. 

Và điều này cần phải hành động cấp bách. 

Và, một Việt Nam DÂN CHỦ PHÁP TRỊ tương lai cần phải có một nền giáo dục đặt nặng vào các mục tiêu sau: 

  1. Giúp cho thanh niên thu thập được nền văn hóa phổ thông, đồng thời chuẩn bị cho họ bước vào các ngành chuyên môn ở bậc đại học và kỹ thuật. 
  1. Khuyến khích việc học ngoại ngữ, chú trọng đến các sinh hoạt hội đoàn để học sinh quen sống tập thể, có tinh thần tháo vát, biết giúp ích mọi người, đồng thời rèn luyện những đức tính cần thiết cho đời sống thực tế của một công dân tương lai. 
  1. Đặc biệt chú ý đến vấn đề sức khỏe của học sinh và phát động phong trào thể dục thể thao toàn quốc, nhằm thực hiện mục tiêu “Một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”. 
  1. Và nhất là đề cao môn đạo đức học và công dân giáo dục hầu tạo dựng một tầng lớp thanh niên ưu tú về khoa học, đạo đức, và ý thức công dân để kiến thiết quốc gia. 

Nếu sự áp dụng chính sách quốc gia giáo dục của hai nền Cộng Hòa ở Miền Nam được sáng suốt thi hành, và đặt trọng tâm trên nền tảng Nhân bản – Dân tộc – Khai phóng – Khoa học, thế vào toàn bộ hệ thống giáo dục băng hoại của chế độ hiện hành, thiết tưởng một Việt Nam trong tương lai sẽ thoát khỏi sự thụt lùi trong một vài thập niên hậu Cộng sản. 

(Trích trong sách Giải pháp cho Việt Nam)

11.09.2018

Mai Thanh Truyết 

danlambaovn.blogspot.com

VN xuất than sang TQ nhưng lại nhập về với giá cao hơn

VN xuất than sang TQ nhưng lại nhập về với giá cao hơn

RFA
2018-09-11

Khai thác than ở Quảng Ninh năm 2007.

Khai thác than ở Quảng Ninh năm 2007.

 AFP

Việt Nam xuất khẩu than sang Trung Quốc nhưng đồng thời lại nhập than từ Hoa Lục về với giá cao hơn.

Tổng Cục Hải quan Việt Nam được trích dẫn cho biết trong 7 tháng đầu năm, VN tăng nhập khẩu than lên 49%, kim ngạch tăng 71%. Số than được VN nhập về chủ yếu là từ Trung Quốc, đắt hơn nhiều so với các nước khác, chẳng hạn như than của TQ có giá 8,2 triệu đồng/ tấn trong khi than của Indonesia chỉ có 1,6 triệu đồng/ tấn.

Một báo cáo của Tổng cục Hải quan hồi tháng 5 vừa qua cho thấy giá nhập khẩu than là 2,67 triệu đồng/ tấn, thấp hơn 330.000 đồng so với giá xuất khẩu. Các nhà phân tích cho rằng điều này cho thấy VN xuất khẩu loại than có giá trị và nhập khẩu than chất lượng thấp về sử dụng.

Than được nhập về chủ yếu phục vụ các nhà máy nhiệt điện, các ngành luyện kim, trong đó có nhà máy gang thép Formosa từng gây thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung kể từ tháng tư năm 2016.

VN chủ yếu nhập mặt hàng than cám chất lượng thấp từ Trung Quốc, trong khi xuất sang Hoa Lục những loại than chất lượng như antraxit, than đá vỉa, than cốc.

Các nhà phân tích cũng chỉ ra rằng giá các mặt hàng TQ bán cho VN thường cao hơn nhiều so với các thị trường khác và cao hơn giá mà chính Hoa Lục nhập khẩu từ Việt Nam.

Báo chí VN từng đưa tin về tình trạng tồn đọng hàng tấn than trong nước nhưng nhiều doanh nghiệp vẫn tiếp tục nhập về. Trong khi đó, Thanh tra Chính phủ đầu năm nay đã kiến nghị Bộ Công an điều tra thất thoát hàng ngàn tỷ đồng tại Tập đoàn Than – Khoáng sản VN, lên đến 15.000 tỷ đồng.

Cũng trong 8 tháng đầu năm nay, Bộ Công thương VN đã xuất khẩu hơn 1,7 triệu tấn than, trị giá 224 triệu đô la, tăng 27,4% về lượng so với cùng kỳ năm ngoái. Các thị trường xuất khẩu than chủ yếu của VN là Nhật Bản, Nam Hàn và Ấn Độ. VN dự tính sẽ khai thác 41,5 triệu tấn than trong năm nay, tăng hơn 9% so với năm ngoái và đặt mục tiêu đến năm 2020 sẽ khai thác 86,4 triệu tấn, đến năm 2030 là 256 triệu tấn than

Trần Huỳnh Duy Thức : Những hy sinh và mất mát .

Hieu Trung Nguyen shared a post.

Bài viết khá chi tiết về Trần Huỳnh Duy Thức !

Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: 4 people, people smiling, people standing and suit
Image may contain: 1 person, shoes and outdoor

Ngoc Nhi NguyenFollow

*** Trần Huỳnh Duy Thức : Những hy sinh và mất mát .

Mọi người đều nghe nói anh Thức là 1 doanh nhân thành đạt , nhưng có lẽ ít ai biết anh thành đạt đến mức nào , và càng ít người hơn nữa biết được anh đã hy sinh tất cả những thành đạt đó cho Tổ Quốc và Dân Tộc ra sao ?

Từ năm 2000 , trong khi Việt Nam vừa mới bắt đầu mở cánh cửa kinh tế thị trường để sống còn sau sự sụp đổ của Liên Xô và khối cộng sản Đông Âu , khi người dân còn chưa quên mùi vị bo bo và dép lốp của thời bao cấp , thì anh Thức đã có 1 công ty Cổ phần Công Nghệ Thông Tin với các chi nhánh ở nước ngoài như Singapore và Mỹ .

Thời đó khi dân VN còn còng lưng đạp xe đạp Trung Quốc thì anh Thức đã đi nước ngoài như đi chợ , đã có xe hơi và tài xế riêng , đã có hàng chục ngàn đô la Mỹ để mua dữ liệu do các công ty quốc tế cung cấp cho công việc nghiên cứu của anh và nhóm Trần Đông Chấn .

Nếu anh Thức không quan tâm chính trị xã hội , không lo lắng trước vận nước sẽ bị ngoại bang thao túng , không đau lòng nhìn người dân nghèo khốn khổ vì nền kinh tế lệch lạc , vì quan chức tham ô tham nhũng … mà anh chỉ chú tâm kiếm tiền làm giàu , phát triển công ty , thì ngày nay anh đã giàu ngang tỉ phú Jack Ma của Alibaba rồi .

Xuất thân từ gia đình đông con nghèo khó , thuở nhỏ phải chăn trâu chăn vịt ngoài đồng không được về nhà ăn cơm , anh Thức đã phải khổ cực lắm , phấn đấu lắm , bỏ ra công sức và thời gian nhiều lắm , mới có được thành tựu lớn là 1 ông chủ của 1 đại công ty với doanh thu khủng và chi nhánh tại nhiều nước trên thế giới .

Nếu như là người khác , anh Thức đã điềm nhiên thụ hưởng thành quả của mình , mua nhà cao cửa đẹp , xe sang xế khủng , đưa gia đình hàng năm đi du lịch đây đó , sống cuộc sống xa hoa mà anh xứng đáng hưởng vì đó là công sức của chính mình . Nhưng anh Thức đã không làm thế , anh lại đổ công sức tiền bạc vào các công trình nghiên cứu phát triển đất nước , cảnh báo những nguy cơ về chính trị , kinh tế xã hội cho Việt Nam . Anh thiết tha gửi thư kêu gọi lãnh đạo CSVN hãy quan tâm đến những vấn đề này , bằng cách gửi những kết quả nghiên cứu khoa học và chính xác cho họ .

Để nhận lại được là bản án tù 16 năm !!!!

Tại sao anh Thức lại làm như vậy ? Tại sao anh lại hy sinh toàn bộ công ty , tài sản , tương lai rực rỡ của mình để thản nhiên chấp nhận 1 bản án tù oan sai , kết tội anh là ” chống phá nhà nước ” ??

Có lẽ chỉ có câu chuyện dưới đây ** mới có thể cho chúng ta câu trả lời :

Một lần kêu tài xế riêng chở đi công việc , anh Thức nhìn thấy 1 bà cụ già ngã ngất trên đường . Xe đã chạy vọt qua xa rồi , anh vẫn bảo tài xế ngừng xe và quay ngược trở lại . Lúc ấy anh Thức là đại gia , đi công việc mặc đồ lớn áo vest , còn bà lão là người ăn mày đói rách dơ bẩn , nhưng anh không nề hà vội vàng xuống xe bồng bà cụ lên , xoa dầu và cho bà cụ uống nước để lay tỉnh .

Nghe bà kêu đói , anh Thức kêu tài xế đi mua bánh mì về cho bà ăn , mua nước cho bà uống . Anh ngồi xệp với bà ở bên vệ đường và luôn miệng hỏi thăm cho đến khi biết bà không bị thương tích gì . Anh móc ví lấy hết vài triệu tiền mặt trong đó cho bà , rồi bảo tài xế đưa bà đến tận bến xe , mua vé và tìm chỗ ngồi đàng hoàng trên xe để bà về nhà nghỉ ngơi . Anh dặn bà đừng đi ra ngoài hôm nay nữa kẻo lại ngã .

Tài xế và xe riêng thì dùng để đưa bà cụ ăn mày về nhà . Tiền mặt trong túi thì móc ra hết để cho bà . Bản thân anh Thức chả còn cái gì trong người . Anh lại phải mượn tiền của tài xế để đón taxi tự mình đi đến chỗ hẹn ! Anh tài xế cười cười kể rằng anh Thức đã mấy lần mượn tiền như thế vì tiền trong túi anh đã lấy đem cho người khác hết !!!

Đọc xong câu chuyện này , có lẽ các bạn đã hiểu được tại sao 1 doanh nhân thành đạt , giàu có , có thể trở thành đại gia tỉ phú lại dám hy sinh hết , bỏ hết , để mà đấu tranh cho quê hương dân tộc , dám hiên ngang bình thản chấp nhận 1 bản án tù 16 năm rồi chứ ? Anh dám móc hết tiền túi , nhường cả tài xế và xe riêng cho 1 bà cụ ăn mày , thì đương nhiên anh cũng dám hy sinh toàn bộ tài sản , doanh nghiệp , tương lai và cả mạng sống nữa cho Tổ Quốc và Dân Tộc này .

Nói thật , Nhi cũng từng tự hào mình là người có tấm lòng nhân ái , thường xuyên làm việc từ thiện giúp người . Nhưng khi đọc câu chuyện trên về anh Thức , Nhi thấy hổ thẹn vì không thể nào so sánh được với anh ấy . Nhi có 2 đem cho 1 đã thấy là mình đủ tốt rồi , còn anh Thức , anh ấy chẳng ngần ngại gì đem cho hết , tặng hết … chẳng dành lại cho mình chút gì !!

Anh Thức ơi , anh đã hy sinh quá nhiều rồi , anh đã mất mát quá nhiều rồi . Đảng CS vô luân đã cướp đi của anh quá nhiều rồi . Bây giờ trong ngục tù anh chỉ còn có mỗi 1 thứ , đó là mạng sống của anh , anh cũng sẵn sàng hy sinh luôn với đã 30 ngày dài đằng đẵng tuyệt thực .

Anh hy sinh tất cả , vì cái gì ? Vì tự do , vì dân chủ , vì nhân quyền , vì tương lai phát triển tốt đẹp và an ninh của Tổ Quốc và Dân Tộc ….

… VÌ TẤT CẢ CHÚNG TA ĐÓ !!

Anh Thức ơi , Nhi nợ anh , nợ nhiều quá , làm sao trả đủ cho anh đây anh Thức ?

Anh không thể nào chết được ! Anh Thức ơi , cố lên !!!

( ** Dựa theo thông tin từ ” Con Đường Nào Cho Việt Nam ” )

Trào lưu mua ‘quyền công dân’ của giới siêu giàu

Van Pham

*************

Trào lưu mua ‘quyền công dân’ của giới siêu giàu

Giới siêu giàu các nước đang có trào lưu mua hộ chiếu thứ hai, thậm chí thứ ba, hoặc thứ tư để ‘đảm bảo an toàn’, theo giới quan sát quốc tế.

Những người siêu giàu “muốn yên tâm trong trường hợp có một cuộc cách mạng hay biến động ở nước họ,” ông Christian Kalin, chủ tịch Henley & Partners nơi cung cấp tư vấn về quyền công dân và công bố các thứ hạng như Chỉ số chất lượng quốc tịch, phát biểu trên Bloomberg.

Trong khi nhiều quốc gia, bao gồm Mỹ, cho phép người cư trú hợp pháp đăng ký quốc tịch sau khi đáp ứng một số tiêu chuẩn nhất định, chỉ có 10 quốc gia chấp nhận cho công dân nước khác “mua” quốc tịch.

Hầu hết đều yêu cầu chi trả cho việc này qua đầu tư trực tiếp, đặc biệt trong lĩnh vực bất động sản hoặc kinh doanh ở địa phương, bài báo trên Bloomberg cho hay.

Theo số liệu của Bloomberg, trong số 10 nước ‘bán quyền công dân’, Austria đòi vốn đầu tư cao nhất, xấp xỉ 24 triệu đôla. Theo sau là Cyprus, Malta và Turkey, Vanuatu, Grenada, St. Kitts and Nevis, Saint Lucia, Dominica, Antigua và Barbuda.

Còn theo The Guardian, hiện có 24 nước bán quyền công dân để đổi lấy đầu tư vào kinh doanh, bất động sản hoặc trái phiếu chính phủ. Trong đó, Caribbean rẻ nhất, chỉ khoảng 100 ngàn đô la để sở hữu hộ chiếu nước này.

Một số nước không ‘bán trọn gói’ quyền công dân, nhưng lại có các chương trình được gọi là ‘thị thực vàng’ – cấp quyền cư trú dài hạn cho các nhà đầu tư. Và thường sau khoảng năm năm, những người có ‘thị thực vàng’ sẽ có thể tiến tới bước tiếp theo: mua ‘quyền công dân’, bài báo trên The Guardian cho hay.

‘Tăng theo cấp số nhân’

Các chương trình này không mới, nhưng đang phát triển theo cấp số nhân do nhu cầu ngày càng tăng từ các nhà đầu tư cá nhân giàu có đến từ các nền kinh tế thị trường mới nổi bao gồm Việt Nam, Trung Quốc, Nga, Ấn Độ, Mexico và Brazil, Trung Đông và Thổ Nhĩ Kỳ, theo The Guardian.

Nước đầu tiên bán ‘quyền công dân’ để đổi lấy các dự án đầu tư (CIP) là St Kitts and Nevis, bắt đầu từ năm 1984.

Đối với các nước nghèo như St Kitts and Nevis, các chương trình bán quyền công dân đổi lấy dự án đầu tư có thể giúp mang lại lợi nhuận, giúp họ thoát khỏi nợ nần, thậm chí trở thành ngành xuất khẩu lớn nhất.

Quỹ tiền tệ quốc tế ước tính St Kitts and Nevis kiếm được 14% GDP từ CIP năm 2014.

Các nước giàu hơn như Canada, Anh Quốc và New Zealand cũng nhìn thấy những tiềm năng trong lĩnh vực này, nhưng họ chủ yếu bán ‘quyền công dân’ để thu hút đầu tư nhằm đảm bảo một nền kinh tế ổn định và an toàn cho môi trường hơn là tự do ‘tự tung tự tác’, tác giả bài báo trên The Guardian, Jon Henley viết.

Nhưng chương trình này cũng vấp phải chỉ trích từ quốc tế. Cộng hòa Malta, ví dụ, đã bán quyền công dân cho hơn 800 cá nhân trong vòng ba năm, kể từ khi ‘mở bán’ vào năm 2014.

Sau đó, Malta vấp phải chỉ trích dữ hội từ Liên minh châu Âu. Giới chỉ trích cho rằng việc này làm suy yếu khái niệm về quyền công dân của EU, tạo ra những rủi ro an ninh tiềm ẩn, và cung cấp một lộ trình cho các cá nhân giàu có – ví dụ từ Nga – với các nguồn thu nhập mờ ám, nhằm né tránh các biện pháp trừng phạt tại quốc gia của họ.

Gần đây dư luận Việt nam cũng quan tâm đến tin về các doanh nhân, hoặc người làm chính trị có hộ chiếu EU hoặc cho gia đình di cư sang Phương Tây.

Nổi tiếng nhất có vụ đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Thân bị cho là từng có quốc tịch CH Ba Lan và có nhà ở Warsaw.

Nhưng theo quan chức Văn phòng Quốc hội VN sau đó thì ông Thân đã “thôi quốc tịch Ba Lan’.

Hồi tháng 7/2016, cũng trong Quốc hội Việt Nam có vụ việc đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường “có hai quốc tịch”, một của Việt Nam, một của Malta.

About this website

 

BBC.COM
Dân siêu giàu các nước đang có trào lưu mua hộ chiếu thứ hai, thứ ba để ‘đảm bảo an toàn’, theo giới quan sát quốc tế.