Họ bắt bỏ tù ông Trần Huỳnh Duy Thức

Họ bắt bỏ tù ông Trần Huỳnh Duy Thức – doanh nhân công nghệ hàng đầu Việt Nam và đưa Jack Ma tàu cộng về đặt lên sân khấu để ca tụng, rồi tiếp tục kêu gọi sáng tạo công nghệ, kêu gọi cống hiến xây dựng đất nước.


Tháng 3/1995, Trần Huỳnh Duy Thức cùng Lê Thăng Long (sinh năm 1967) thành lập Công ty TNHH Tin học Duy Việt.

Năm 1998, Duy Việt giới thiệu công nghệ kết nối Internet kỹ thuật số (digital), giúp tăng tốc độ đường truyền so với kết nối qua đường điện thoại (analog).

Đầu năm 2000, Duy Việt trở thành nhà tích hợp hệ thống mạng máy tính hàng đầu Việt Nam.

Tháng 6/2000, Công ty TNHH Duy Việt đổi tên thành Công ty Cổ phần Công nghệ Thông tin EIS. Lúc bấy giờ, mạng Internet và điện thoại mới bắt đầu phổ biến ở Việt Nam.

EIS mua lại một công ty ở Mỹ, sở hữu công nghệ điện thoại Internet chưa hoàn chỉnh. EIS là công ty Việt Nam đầu tiên đầu tư vào công nghệ cao ở nước ngoài.

Cuối năm 2002, EIS ra mắt dịch vụ điện thoại Internet toàn cầu, cho phép gọi, nhắn tin, nhận fax quốc tế từ máy tính đến máy tính và từ máy tính đến điện thoại và ngược lại với giá 0,5 cent/phút.

Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam chưa cấp phép cho dịch vụ này hoạt động.

Không được cấp phép tại Việt Nam. EIS mở công ty con là One Connection tại Mỹ và Singapore.

EIS khai trương dịch vụ này tại Singapore vào tháng 2/2003. Sự kiện gây tiếng vang lớn, báo chí nước ngoài đưa tin về công nghệ Việt Nam cạnh tranh trên thị trường quốc tế.

Năm 2008, Trần Huỳnh Duy Thức là Giám đốc của công ty One Connection khi đó đang dẫn đầu thị trường về dịch vụ điện thoại Internet trong nước với 48,6% thị phần, trên 600.000 người dùng.

Không đầy một năm sau, ông bị bắt với cáo buộc “lật đổ chính quyền nhân dân”.

Nguồn Đô thành SG FB Nguyễn Lai 
#freethuc

Image may contain: 1 person, standing and text

Trường Đại Học Fulbright Việt Nam khai giảng khóa đầu tiên

Van Pham

Trường Đại Học Fulbright Việt Nam khai giảng khóa đầu tiên

Theo báo Thanh Niên, buổi khai giảng diễn ra hôm 9 tháng 9 trong không khí thân mật tại một phòng nhỏ ngay trong khuôn viên trường. Phát biểu bằng tiếng Anh trước 54 tân sinh viên khóa đầu tiên, bà Đàm Bích Thủy, chủ tịch FUV, hứa hẹn rằng họ sẽ “học được nhiều thứ có thể rất khác” với những gì họ đã thấy từ trước đến nay. Bà nói, sinh viên FUV sẽ học cách “xem xét mọi thứ nhiều hơn một chiều” và điều quan trọng nhất là “cách sống hòa hợp với nhiều người rất khác với chúng ta”.

Theo báo Thanh Niên, tất cả 54 sinh viên cùng bước lên bục “làm một hành động khác lạ”, là cam kết rằng khi bước vào trường, họ “sẽ luôn luôn liêm chính và chính trực”.

Có mặt tại buổi lễ khai giảng, bí thư thành ủy TPHCM Nguyễn Thiện Nhân cũng có bài nói chuyện bằng tiếng Anh. Ông Nhân nói trường đại học này không dành cho những người Việt Nam trung bình, mà dành cho những người Việt Nam giỏi nhất. Ông cũng cảm ơn tất cả những người đã giúp thành lập trường Đại Học Fulbright Việt Nam. Ông nhắc riêng tới Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ John McCain trong số những ân nhân của trường.

Người tiền nhiệm của ông Nhân là ông Đinh La Thăng từng cam kết, thành phố sẽ dành những điều kiện tốt nhất để Đại Học Fulbright Việt Nam hoạt động, mang đến cho sinh viên Việt Nam những ưu thế của nền giáo dục Hoa Kỳ.

SBTN.TV
Trường Đại Học Fulbright Việt Nam, FUV, khai giảng khóa đầu tiên kể từ khi thành lập khuôn viên riêng ở Sài Gòn. Theo báo Thanh Niên, buổi khai giảng diễn ra hôm 9 tháng 9 trong không khí thân mật …

Little Saigon: Yến Anh, cô bé 10 tuổi chết dưới tay cha dượng ngay ngày tựu trường

Little Saigon: Yến Anh, cô bé 10 tuổi chết dưới tay cha dượng ngay ngày tựu trường

Ngọc Lan/Người Việt

Dương Nguyễn Yến Anh, cô bé 10 tuổi chết dưới tay cha dượng vì sáu nhát dao ngay ngày tựu trường. (Hình: Tom Tran-Gofundme)

GARDEN GROVE, California (NV) – Sáng ngày tựu trường của học sinh Garden Grove, Thứ Tư, 29 Tháng Tám, 2018, cũng là ngày bé Dương Nguyễn Yến Anh, 10 tuổi, tạm biệt cõi đời này vì sáu nhát dao cay nghiệt của người cha dượng.

“Cô gái nhỏ bé rất can đảm, dũng cảm đã cố gắng bảo vệ mẹ khỏi người cha kế đang tìm mọi cách giết chết mẹ em và ngăn cho hai em trai 3 và 6 tuổi của mình bớt hoảng sợ khóc thét…” Anh Tom Trần, người đứng ra gây quỹ Gofundmeđể tổ chức đám tang cho em đã nói về em như thế, khi liên lạc với nhật báo Người Việt để cho biết thêm câu chuyện đau thương này.

Cô bé hai lần đẩy cha dượng ra khỏi bàn tay cầm dao đâm mẹ

Anh Linh Vũ, người đang chăm sóc cô Sang, người còn mang trên mình nhiều vết thương chưa lành của cuộc “thảm sát,” cũng là người giám hộ hai đứa con trai của cô, kể với phóng viên Người Việt những gì anh được nghe cô Sang kể lại lúc trong bệnh viện và lần đầu tiên khi quay trở lại căn nhà “còn đầy máu vì không ai dọn dẹp.”

“Cô Sang và ông Tánh đã ly thân lâu, nhưng vẫn còn ở chung nhà. Họ có chung một đứa con trai 3 tuổi. Sang thì có hai con riêng là bé Yến Anh và Ben 6 tuổi. Thời điểm đó, Sang đã đặt cọc tiền thuê nhà để chuẩn bị dọn ra riêng,” anh Linh kể.

Theo lời anh, cô Sang cho biết chồng cô thường gây khó dễ với cô, và thường xuyên “bạo hành” hai đứa con riêng của Sang.

“Như thường lệ, sáng hôm ấy, cô Sang thức dậy sớm chuẩn bị đi làm, thì ông Tánh nói với cô lời xin lỗi vì đã có những điều không đúng với cô trong thời gian qua, mong Sang tha thứ cho ông ta. Cô ấy tưởng cũng bình thường nên nghe xong thì đi vào trong phòng treo quần áo – loại có khóa bên trong. Đây cũng là nơi bé Yến Anh thường chui vào trốn mỗi khi bị cha kế đánh,” anh Linh kể.

Anh tiếp tục, “Ông chồng đi theo cô, khi cô phát hiện quay lại thì cũng là lúc ông ta đẩy cô vào trong tủ quần áo đó và rút cây roi điện (stun gun) bắn mấy phát vào bắp tay trái khiến cô tê liệt. Sau đó ông ta rút con dao găm ra và bắt đầu đâm cô.”

“Cô Sang hét lên trong khi chống đỡ thì bé Yến Anh ở phòng ngoài chạy vô đẩy ông Tánh ra, làm con dao rớt xuống. Cô Sang vùng chạy ra nhưng nơi đó quá chật hẹp, đồ đạc nhiều, chưa chạy được thì bị ông Tánh túm được cổ áo và nhặt dao lên đâm tiếp. Bé Yến Anh lại lao vào đẩy ông ta ra, cô Sang vùng chạy được ra ngoài. Ông ta quay sang chụp được con bé và đè nó xuống đâm nó. Cảnh sát nói bé bị tổng cộng sáu nhát dao đâm,” anh Linh thuật lại.

Vợ chồng người hàng xóm trông thấy cô Sang chạy ra ngoài máu me đầy người đã gọi cảnh sát.

Bé Dương Nguyễn Yến Anh và em trai út của mình. (Hình: Tom Trần-Gofundme)

“Sau này, khi nói chuyện với mẹ của Sang ở Việt Nam qua điện thoại, tôi mới biết thêm là khi đâm bé Yến Anh xong, ông Tánh gọi điện thoại ‘facetime’ cho mẹ vợ để nói ‘Con muốn giết con Sang mà nó chạy thoát rồi.’ Mẹ Sang nhìn qua màn hình facetime thấy cháu mình nằm dưới đất đầm đìa máu và đang thở lấy hơi lên, rồi bà nhìn thấy cảnh sát ập vào,” anh Linh kể.

Theo lời chị Annie Nguyễn, người làm việc chung với cô Sang ở Prohealth Wellness Center Garden Grove, thì “Chị Sang vào làm việc ở đây mới khoảng sáu tháng, tôi cũng không biết rõ lắm về chuyện riêng của chị, chỉ biết là chị sang Mỹ chưa lâu, có người chồng lớn tuổi, và đang có ý định dọn ra ở riêng. Chị Sang không có người thân ở đây, chỉ có những người bạn thay nhau giúp đỡ.”

“Chuyện bé Yến Anh xảy ra tôi cảm thấy thương tâm quá, tội nghiệp quá. Thực sự bên trong gia đình họ như thế nào mình không biết, nhưng những đứa trẻ không đáng bị như vậy,” chị Annie nói.

Anh Vũ Chương, một người bạn của mẹ bé, viết trên trang Facebook của mình, “Không có tình yêu nào cao quý bằng hy sinh cho người mình yêu.” (Jn 15:13) Trong lúc mẹ của bé bị đe dọa và cầu cứu, thì bé Anh đã không ngần ngại ra tay. Trước hết, bé đã bình tĩnh bảo vệ hai đứa em, rồi lại chính mình hy sinh lao vào gian nguy, để cố cứu mẹ mình. Bé đã sống vỏn vẹn mười năm, nhưng trọn vẹn một kiếp người. Như một thiên thần hộ mệnh vậy!”

“Ngoài khóc khi cha mẹ mất, đây là lần đầu tiên tôi bật khóc…”

Anh Linh, người đàn ông khoảng 50 tuổi, đang ở Garden Grove, nói về mối quan hệ của anh và nạn nhân, “Tôi là bệnh nhân trước đây của Sang. Khi đó tôi bị ‘tai biến,’ đi làm trị liệu nơi Sang làm việc. Cô ấy là người đã châm cứu, xoa bóp và giúp tôi gần như hồi phục hoàn toàn. Tôi mang ơn cứu mạng của Sang và muốn nhận cô ấy làm em gái.”

“Nhưng tôi chưa kịp nói ra điều đó, thì sáng hôm đó, khoảng 7 giờ, tôi nhận được điện thoại của cảnh sát Garden Grove, hỏi tôi có phải là Linh Vũ, bạn của Sang không. Tôi xác nhận. Họ hỏi tôi có thể đến bệnh viện UCI ngay không, thế là tôi đi, và cảm thấy có điều gì đó gợn tóc gáy,” anh Linh cho biết.

Theo lời anh, trên đường lái xe, anh tiếp tục nhận thêm vài cú điện thoại nữa của cảnh sát, họ muốn chắc rằng anh có thể đến ngay.

Khi đến nơi, nhìn thấy cảnh sát, những người điều tra, các cán sự xã hội, những người của hội TIPS luôn có mặt để giúp đỡ, bênh vực cho những nạn nhân không có thân nhân trong những cuộc thảm sát,… anh Linh cảm thấy hoàn toàn bất an, dù vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Lúc đó bác sĩ nắm tay tôi kêu tôi đặt lên đầu của Sang, khi đó tôi chẳng biết gì hết, không biết đó là cách biểu lộ sự vỗ về theo kiểu người Mỹ. Lúc đó tôi không biết Sang bị đâm rất nhiều nhát trên khắp cả người, chỉ thấy có tấm chăn đắp trên người cô ấy, và hai chân thò ra mà máu quá trời máu, chưa bao giờ tôi thấy trong đời. Tôi thấy tim đập thình thịch, tóc gáy thì gợn lên,” anh Linh nhớ lại.

Anh kể tiếp, “Khi đó bác sĩ nói Sang bị đâm nhưng vẫn còn sống, nhưng mà con gái cô thì không…”

“Khi nghe như vậy tim tôi như ngừng đập. Sang bắt đầu khóc. Cô khóc không ngưng trong khoảng nửa tiếng. Tôi cũng không cầm được nước mắt của mình. Tôi nhớ tôi có nói với Sang là trong đời tôi, chỉ có khóc lúc bố mẹ mất thôi, nhưng không ngờ lúc đó tôi không thể nào cầm được nước mắt. Con bé chỉ mới 10 tuổi thôi, đến 8 Tháng Mười Hai này mới sinh nhật 11 tuổi. Tôi nghĩ đời sao bạc bẽo, đứa bé có làm gì đâu mà sao đâm nó như vậy. Sau này thì tôi biết ông ta đã đâm sáu nhát trên người đứa bé,” anh Linh kể mà giọng nghẹn đặc.

Cũng theo lời anh Linh, khi chở cô Sang từ bệnh viện về nhà, mọi người có ghé trở lại căn nhà “đẫm máu” để tìm các giấy tờ cá nhân của Sang, thì anh cũng tìm thấy lá thư bé Yến Anh viết cho mẹ: “Con xin lỗi mẹ, con đã làm mẹ buồn. Con hứa với mẹ con sẽ dùng màu của mẹ mua cho con để học và không có lấy màu của mẹ để phá nữa. Con tặng cái này cho mẹ để chuộc lỗi và tặng cái này cho mẹ vào Christmas cho mẹ. Con xin lỗi mẹ. Yến Anh.”

Lá thư tìm được của bé Yến Anh viết cho mẹ. (Hình: Linh Vũ cung cấp)

“Nó viết lá thư rất cảm động. Nó viết thư xin lỗi mẹ nó nhân ngày Noel, mà trước đó nó làm gì cho mẹ nó buồn không biết, nó viết lá thư đó để xin lỗi mẹ, tôi đọc mà tôi không cầm được nước mắt,” tiếng nấc của người đàn ông vang lên từ phía bên kia điện thoại, xót xa.

Hiện tại, như lời người đàn ông có trái tim nhân hậu này nói, “Mình là con người, ai ở vào hoàn cảnh này cũng sẽ làm như tôi. Cô ấy từng cứu tôi, giờ tôi sẽ cố gắng làm hết khả năng của mình để giúp lại cô ấy.”

Sau thời gian ở bệnh viện thực hiện các cuộc phẫu thuật do các vết dao đâm, trong đó có những nhát dao gây đứt gân tay, anh Linh đã đưa cô Sang về nhà mình để chăm sóc.

Không chỉ vậy, anh Linh cũng là người đứng ra nhận trách nhiệm giám hộ cho hai đứa con trai 3 tuổi và 6 tuổi của cô Sang trong thời gian 6 tháng, sau khi đã phải thực hiện đầy đủ các yêu cầu, đòi hỏi của cán sự xã hội về điều kiện an toàn của nhà ở cũng như phòng ốc đầy đủ tiêu chuẩn cho trẻ nhỏ.

Chung tay lo tang lễ cho bé Yến Anh

Theo anh Tom Trần, chồng cô Annie, đồng nghiệp của cô Sang, người đứng ra tạo tài khoản Gofundme kêu gọi mọi người chung tay hỗ trợ cho đám tang của bé Yến Anh sẽ được tổ chức vào cuối tuần này tại Peek Funeral Home thì, “Hiện tại số tiền để trả chi phí đám tang cũng tạm đủ, nhưng về lâu dài có lẽ cô Sang cần có sự giúp đỡ của cộng đồng, vì cô ấy không có người thân ở đây, mà lại không thể trở lại làm việc trong một thời gian dài, cô lại còn có hai đứa con trai nhỏ.”

Những ai muốn góp một bàn tay có thể đóng góp vào www.gofundme.com/girl-11-yrs-kill-by-stepfather?member=691198

Hòa Thượng Thích Minh Mẫn, viện chủ chùa Huệ Quang, cho biết, “Tôi đã có liên lạc với nhà quàn để tổ chức lễ tang và hỏa thiêu cho bé. Sau khi thiêu xong, hài cốt bé sẽ đặt tại chùa cho đến lúc mẹ bé hồi phục sẽ mang về quê ngoại. Ngoài ra, chùa cũng sẵn sàng đứng ra nhận các khoản đóng góp giúp đỡ cho gia đình cô Sang. Quý vị nào muốn có thể gửi chi phiếu về chùa Huệ Quang, ghi thêm memo ‘giúp đỡ cô Nguyễn Thanh Sang’ chúng tôi sẽ gom hết để chuyển cho cô ấy, giúp đỡ họ qua giai đoạn khó khăn này. Địa chỉ của chùa Huệ Quang là 4918 Westminster Ave., Santa Ana, CA 92703.” (Ngọc Lan)

—————-
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com

Ngôi làng lạnh nhất thế giới, nhiệt độ -71℃, cá vừa câu đã đóng băng, nhưng vẫn có nước nóng chảy róc rách

Diem Chi shared a link.
TINNHANH.DKN.TV
Ở nơi đầu đỉnh của địa cầu có một ngôi làng rất đặc biệt là Oymyakon, nằm ở phía đông bắc Nga, thuộc…

TƯỞNG LẦM

TƯỞNG LẦM

   Trong đời sống có rất nhiều điều hiểu lầm.  Chẳng hạn xưa kia khi thấy mặt trời cứ sáng mọc tối lặn, người ta tưởng rằng trái đất đứng yên và mặt trời di chuyển chung quanh trái đất.  Nhưng khoa học tiến bộ đã minh chứng mặt trời đứng yên, chính trái đất mới xoay chung quanh mình và chung quanh mặt trời.  Trong đời sống đạo cũng đã có những hiểu lầm như thế.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế sẽ uy nghi từ trên mây trời hiện đến.  Không ngờ Người lại do một thôn nữ dưới đất sinh ra.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải ngự trong lâu đài sang trọng của vua chúa.  Nhưng không ngờ Người lại sinh ra trong chuồng bò lừa.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải uy quyền lẫm liệt.  Nhưng không ngờ Người lại quá hiền lành khiêm nhường.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế phải đánh đông dẹp bắc, đập tan quân thù, đưa nước Do Thái lên địa vị bá chủ.  Nhưng không ngờ Người chịu thua hết mọi người, chịu hành hạ, chịu sỉ nhục, chịu chết như một kẻ tội lỗi.  Người ta cứ tưởng Đấng cứu thế là một ông vua có kẻ hầu người hạ.  Nhưng không ngờ chính Người lại quỳ xuống hầu hạ, rửa chân cho các môn đệ.

    Có quan niệm sai lầm về Thiên Chúa, người ta cũng sai lầm về người môn đệ.  Người ta cứ tưởng theo Chúa thì sẽ được chức cao quyền trọng trong Nước Chúa.  Nên bà Giêbêđê mới xin Chúa cho hai người con là Gioan và Giacôbê được ngồi bên tả và bên hữu Chúa trong Nước Chúa.  Nhưng không ngờ Chúa không hứa cho chức quyền mà chỉ hứa cho uống chén Người sẽ uống, nghĩa là phải chết.  Người ta cứ tưởng người làm lớn trong Nước Chúa sẽ được trọng vọng, được phục dịch.  Nhưng không ngờ Chúa lại bảo: “Ai trong anh em muốn làm lớn thì phải phục vụ anh em.”  Người ta cứ tưởng theo Chúa thì Chúa sẽ cho mọi sự may mắn ở đời, được thành công, được giàu sang.  Nhưng không ngờ Chúa lại bảo: “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ mình đi, vác thập giá mình mà theo.”

    Hôm nay, sau khi nghe các môn đệ báo cáo về dư luận quần chúng, Đức Giêsu thấy họ quá sai lầm về Người, về vai trò Cứu thế của Người, về con đường cứu chuộc.  Nên Người đã dậy rõ ràng cho các môn đệ biết Đấng Cứu thế thực là Con Thiên Chúa.  Nhưng con đường Người đi là con đường thập giá.  Người phải chịu đau khổ, chịu hành hạ, chịu sỉ nhục, và phải chịu chết.

    Người cũng cho các môn đệ biết ai muốn theo Người cũng sẽ phải đi vào con đường của Người.  Phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Người.

    Phải chăng Thiên Chúa muốn hành hạ con người, muốn con người tàn lụi chứ không muốn con người phát triển, muốn con người phải chịu đau khổ chứ không muốn con người được hạnh phúc?  Tại sao trên trần gian, người ta thường hứa hẹn cho những người theo mình hạnh phúc sung sướng mà Chúa thì làm ngược lại, chỉ hứa cho những người theo mình thánh giá và đau khổ?  Thưa, chắc chắn Chúa muốn cho con người được hạnh phúc.  Chính vì muốn con người được hạnh phúc mà Chúa đã phải xuống trần gian để cứu chuộc con người.  Nhưng thứ hạnh phúc mà Chúa muốn ban tặng cho con người không phải là thứ hạnh phúc giả tạo dễ dàng và mau qua.  Chúa muốn cho con người được hạnh phúc vĩnh cửu, hạnh phúc đích thật, hạnh phúc không bao giờ tàn úa.  Muốn được hạnh phúc đó, con người phải kinh qua những vất vả, đau đớn.  Đau đớn nhất là phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình.  Những vất vả đau đớn không phải là vì Chúa độc ác muốn hành hạ con người.  Những đau đớn từ bỏ mình không phải là vì Chúa muốn con người đi vào tàn lụi diệt vong.  Nhưng đó là qui luật, là điều kiện để được sự sống, được hạnh phúc đích thật.

    Chính Đức Giêsu cũng phải đi qua con đường thập giá khổ nhục mới đến hạnh phúc.  Chính Người phải kinh qua cái chết đau đớn mới tới ngày phục sinh vinh quang.  Nên Chúa đã nói với các môn đệ: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.”

    Thành ra, đau khổ Chúa hứa không phải để hành hạ con người, nhưng là con đường dẫn con người đến hạnh phúc đích thực.  Thập giá và cái chết không phải để đưa con người vào tàn lụi, nhưng chính là điều kiện để con người được tái sinh và triển nở trong đời sống mới, đời sống vĩnh cửu với hạnh phúc không bao giờ tàn.

    Những lời Chúa nói hôm nay, tuy khó nghe và khó chấp nhận.  Nhưng đó là sự thật và là con đường đưa ta đến hạnh phúc và sự sống vĩnh cửu.  Chúa đã không lừa mị ta, không hứa hẹn cho ta những gì dễ dãi, chóng qua.  Chúa chỉ cho ta đường ngay nẻo chính.  Chúa mời gọi ta phải dũng mạnh, can đảm và quyết liệt trong cuộc chạy đua dành lấy hạnh phúc nước trời.

    Lạy Chúa, xin cho con biết từ bỏ mình, vác thập giá mình mà bước theo Chúa.  Amen!

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

 From: KittyThiênKim & KimBangNguyen

162 TỶ TRỐN THUẾ – THẰNG ĂN ỐC- THẰNG ĐỔ VỎ.

 

162 TỶ TRỐN THUẾ – THẰNG ĂN ỐC- THẰNG ĐỔ VỎ.

Hôm qua (10/9) Tòa án Tp.HCM đã tuyên án xác định các bị cáo làm công là Chủ mưu buôn lậu 54 siêu xe làm Nhà nước mất 162 tỷ tiền thuế nhập khẩu. 54 xe này đều đến tay các đại gia đang sở hữu.

Tham gia phiên tòa tôi thấy thật bất hạnh cho 03 bị cáo là người làm công ăn lương buộc phải nhận tội thay chủ và các ông bà Việt kiều lắm tiền tội Buôn lậu. 03 bị cáo là người làm dịch vụ kê khai đăng ký, uỷ quyền công chứng 5 triệu/1 xe, mà toà tuyên 04 bị cáo phải nộp 162 tỷ tiền trốn thuế nhập khẩu chia đều cho 04 bị cáo.

Những chủ Salon ô tô trước đó bị bắt thì nhận hành vi phạm tội chủ mưu lợi dụng chính sách nhập khẩu xe diện Hồi hương. Nhưng, sau khi được tại ngoại thì phủ nhật toàn bộ các lời khai nhận tội trước đó và được Cơ quan điều tra chấp nhận loại khỏi vòng tố tụng. Lời khai của các 03 bị cáo làm thuê cho chủ Salon ô tô thì không được chấp nhận, dẫn tới kết tội người làm thuê sống qua ngày phải chịu tội thay.

03 bị cáo làm thuê đời sống khó khăn, làm sao có tới 17 triệu đô la để nhập tới 64 siêu xe về bán cho các đại gia ?. Quá trình điều tra Cơ quan điều tra đã ngăn chặn 36 siêu xe là tang vật của vụ án, nhưng sau phiên toà sơ thẩm lần 1, VkS đã giải toả 36 siêu xe này cho các đại gia ngang nhiên lăn bánh trên mọi nẻo đường đất nước. Khi đã xác định tang vật vụ án Buôn lậu thì phải tịch thu bán đấu giá, sung công quỹ nhà nước, khắc phục những vi phạm trốn thuế nhập khẩu.

Liệu người mua hàng buôn lậu có phải tiêu thụ tài sản người khác phạm tội mà có hay không ? Khi đã xác định 54 siêu xe là xe nhập lậu bằng hình thức lợi dụng chính sách thông tư 118/2009/TT- BTC ?

Có tới 54 Việt kiều nhập xe về đều tuyên thệ tại Đại sứ quán và Lãnh sứ quán Mỹ cam kết là tài sản của mình bên Mỹ chuyển về và được hưởng lợi do bán suất nhập khẩu nhưng đều vô can, không xác định là đồng phạm buôn lậu.

Cáo trạng xác định 03 bị cáo là người làm thủ tục đăng ký, uỷ quyền… được hưởng lợi tiền công là 450 triệu, giờ bản án sơ thẩm lần hại dội xuống bị cáo và gia đình mỗi người 45 tỷ đồng do nhà nước bị thất thu thuế. Nếu bản án sơ thẩm có hiệu lực các bị cáo sẽ bị kê biên tài sản để thi hành án 162 tỷ thất thu thuế do hành vi buôn lậu gây ra vào lại ngân sách.

Điều phí lý của vụ án này là định giá được thiệt hại 162 tỷ trốn thuế nhập khẩu, nhưng ai là người được hưởng lợi 162 tỷ này vẫn là một ẩn số chưa thể tìm ra, nhưng lại buộc 03 bị cáo làm thuê phải chịu là điều phi lý.

Tôi không bào chữa cho 03 bị cáo bị quy buộc là Chủ mưu này, tôi bào chữa cho bị cáo thứ 4 là cựu Đại uý An Ninh bị buộc tội đồng phạm giới thiệu các Việt kiều nhượng lại suất nhập khẩu cho người khác tạo điều kiện cho các đồng phạm khác buôn lậu. Án sơ thẩm lần 1 bị tuyên 16 năm, và bản án sơ thẩn lần 2 hôm qua bị tuyên 14 năm tù. Cáo trạng buộc thân chủ tôi (cựu Đại úy an ninh) là chủ mưu, nhưng diễn biến phiên tòa đã bác quy buộc của VKS, Tòa xác định chỉ là đồng phạm giúp sức nhóm bị cáo làm thuê đối với hành vi giới thiệu Việt kiều hồi hương.

Nhìn cảnh 02 bị cáo chủ mưu được tại ngoại hôm qua đã chuẩn bị sẵn tinh thần và đồ dùng để đi chung án. Một bị cáo nói, em không có tiền em chấp nhận chung án, kiếp này em không bao giờ có tiền đâu để thi hành 45 tỷ tiền thuế trên trời đổ vào đầu em. Nếu em được hưởng 01 tỷ em cũng chịu, đằng này em chả được hưởng lợi gì mà phải trả thay cho người đã hưởng mà không bị gì trong vụ án này.

Thật là Bị kịch cho những người cô thế trong xã hội Pháp quyền này.

P/S. Giờ bỗng dưng lại nhớ tới Cô giáo Thảo năm xưa.

Image may contain: screen and indoor

HÃY VẠCH MẶT CỖ MÁY HÚT MÁU NÀY…!

Image may contain: one or more people and text
Image may contain: one or more people and text
Lê Hồng Song

HÃY VẠCH MẶT CỖ MÁY HÚT MÁU NÀY…!

Nhà xuất bản giáo dục – Cỗ máy in tiền hay hút máu?

Nếu như BOT chỉ có thể trực tiếp móc túi tiền của người giàu, những người có điều kiện đi xe hơi, kinh doanh vận tải… thì Nhà xuất bản Giáo dục lại có thể móc túi cả những bà nội trợ, những người lao động tay lấm chân bùn, các anh chị công nhân, người nghèo bán vé số, người tàn tật… miễn là có con nhỏ đang đến trường. Mỗi năm, thông qua chiêu bài cải cách, sửa đổi, chỉnh lý… người ta liên tục in ra triệu bộ sách giáo khoa mà chỉ có thể dùng một lần, móc túi dân từ năm này sang năm khác mà không ai dám một lời kêu ca. Bởi họ dù cực khổ mấy cũng chỉ mong con mình đến trường học con chữ!

Những ai từng liên quan đến NXB Giáo dục, đều biết nơi đây ngốn tiền của của xã hội khủng khiếp như thế nào. Nếu có tham gia đấu thầu một hạng mục nhỏ trong một chi nhánh của Nxb khổng lồ này, mới thấy hết được sự ăn tàn phá hại của những con người mang tiếng “làm trong ngành giáo” này ra sao?

Nhà xuất bản giáo dục – Cỗ máy in tiền hay hút máu?
Điển hình như, nếu Nhà xuất bản Giáo dục có dự án cần gọi thầu, bạn sẽ bỏ giá thầu thế nào? Thấp ư? Sai rồi, bạn bỏ giá càng cao thì càng có cơ hội được chọn thầu. Sự ngược đời ấy bởi những người quản lý ở cái chốn độc quyền dã man bẩn thỉu kia có trong tay cái quyền, cũng là mối lợi khổng lồ, tưởng chừng từ trên trời rơi xuống, từ dưới đất chui lên…Ấy là quyền gì? Đó là “danh chính ngôn thuận” móc túi phụ huynh học sinh cả nước mà không bị ai kêu ca, phản đối, đình công cả. Là tiêu tốn càng nhiều tiền càng tốt, để mà kiếm chác được nhiều, để mà nứt đố đổ vách, để mà phè phỡn ăn chơi, để mà “nuôi” các quan trên…

Móc túi hợp pháp là móc túi bằng vô vàn mưu ma chước quỷ, có sự “chống lưng” của cả 1 hệ thống khổng lồ. Nếu như BOT chỉ có thể trực tiếp móc túi tiền của người giàu, những người có điều kiện đi xe hơi, kinh doanh vận tải… thì Nhà xuất bản Giáo dục lại có thể móc túi cả những bà nội trợ, những người lao động tay lấm chân bùn, các anh chị công nhân, người nghèo bán vé số, người tàn tật… Tất tần tật, không sót 1 ai, hết năm này sang năm khác. NXB GD thực sự là 1 “vương quốc” riêng, là con đỉa khổng lồ hút máu hút mủ cha mẹ học sinh, hết năm này sang năm khác, hết đời này sang đời khác.

Hồi đó, trước năm 1975, trong trường học ở miền Nam không có bán sách giáo khoa. Ở cấp Tiểu học thì phát không và sách thì học cả mấy đời từ đời anh chị đến đời em, năm nào dùng cũng được. Sau này, sách giáo khoa không còn cho mượn không nữa mà bán cho học sinh. Cứ đầu năm học, mỗi học sinh lại mua một bộ sách giáo khoa. Gia đình nào có vài đứa con đi học là mỗi đầu năm học phải méo mặt.

Nhà xuất bản Giáo dục, cơ quan duy nhất của nhà nước độc quyền in sách giáo khoa năm nào cũng than lỗ!!!! Trong khi bản chất của nghề này là nghề siêu lợi nhuận. Bởi vậy, mỗi năm họ sửa một chút, chỉnh lý một chút, thay đổi một chút nên học sinh không thể sử dụng sách của năm trước, bắt buộc phải mua sách mới và họ ung dung đếm tiền. Một nước nghèo như xứ Việt ta, mỗi năm tốn hàng hàng ngàn, hàng trăm tỷ cho sách giáo khoa, phi lý quá.

Học trò như những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm, năm này học kiểu này, năm sau học kiểu khác. Tất cả những sự đổi thay không vì để đưa nền giáo dục khá hơn mà thật sự chỉ loanh quanh vì những đồng tiền. Hàng trăm tỷ cho dự án chỉnh lý. Hàng trăm tỷ cho dự án nghiên cứu. Hàng trăm tỷ nữa cho thay sách giáo khoa. Hàng chục tỷ cho các lớp tập huấn. Học trò và phụ huynh cứ chạy như đèn cù. Bây giờ, cha mẹ về nhà không cách gì kềm cặp, hướng dẫn con học được nữa vì nhìn vào cách đọc, cách giải, cách dạy bây giờ, cha mẹ có giỏi mấy cũng đầu hàng bởi nhìn vào lạ hoắc, mới nghe, mới thấy lần đầu, thôi thì cũng đành cho con đi học thêm ở nhà thầy cô giáo. Chứ không lẽ cha mẹ lại phải đi học lại để về dạy lại con.

Hàng năm, số sách giáo khoa năm cũ không còn giá trị lên đến hàng trăm, hàng ngàn tấn phải phế bỏ. Một sự lãng phí đến vô cùng và cũng phi lý đến vô cùng.

Cần nói thêm rằng tại sao người ta im lặng, thậm chí ngầm ủng hộ cái “công trình” quái đản của lão Bùi Hiền? Bởi vì nếu “công trình” đó được áp dụng, thì cái Nxb khổng lồ kia sẽ vớ hàng “núi” công việc, bằng tất cả lịch sử cộng lại, bằng tất cả tương lai dồn lại… thử tưởng tượng sức tàn phá của cải của xã hội khi cái “thảm họa” ấy diễn ra, nó khủng khiếp như thế nào?

Hãy vạch mặt cái “vương quốc” hút máu khổng lồ này.

http://baolua.net/nha-xuat-ban-giao-duc-co-may-tien-hay-hut…

Suy Niệm: Hãy tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu mai sau.

Suy Niệm: Hãy tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu mai sau.

Người tín hữu chúng ta tin “sống gởi thác về.” Cõi trần này chỉ là chỗ tạm dung, chỉ khi chết đi mới thực sự là về nhà vĩnh cửu của mình. Nếu chúng ta xem cõi trần này là chỗ tạm dung thì chúng ta đừng tích trữ của cải trần gian vì sẽ không mang theo được khi nhắm mắt nằm xuống. Trái lại, phải dùng mọi cố gắng để chuẩn bị mang theo những hành trang cần thiết của đời sau để chuẩn bị cho cuộc sống hạnh phúc với Chúa trên Thiên Đàng.

Trong Bài đọc I, thánh Phaolô dạy các tín hữu về việc sống ơn gọi độc thân hay gia đình trong cuộc trần với viễn tượng của cuộc sống mai sau.

Trong Phúc Âm, Chúa chúc lành cho những người mà thế gian coi thường và chúc dữ cho những người mà thế gian khen tặng.

Thầy Bạch gởi