Sau hai chục năm theo XHCN, 82% hộ gia đình ở Venezuela lâm cảnh nghèo khổ (The Economist 9/3/2017); hàng triệu người Venezuela phải xếp hàng hằng giờ để mua thực phẩm (theo báo NPR 7/4/2017); hai triệu người Venezuela vượt biên sang các nước khác (Reuters 16/7/2017); 75% người lớn Venezuela bị sụt giảm khoảng 10 kg trong năm 2016 (theo Fox News 20/2/2017)
Tội nghiệp thay!
Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười
Ký ức về những đợt đánh tư sản dưới trướng Đỗ Mười

Bị tịch thu nhà và đẩy đi kinh tế mới
Chỉ trong vòng mấy năm sau ngày 30/4/1975, người dân miền Nam Việt Nam phải chịu mấy đợt gọi là ‘đánh tư sản’, đưa dân đi vùng kinh tế mới. Kèm theo đó là mấy đợt đổi tiền.
Đối với nhiều người đó là những ký ức không bao giờ phai trong tâm trí, đặc biệt là nạn nhân. Một cô bé chỉ mới 10 tuổi vào thời điểm 1975 kể với chúng tôi:
Khi đó tôi lên 10 nhưng tôi nhớ rất rõ là bị đánh thức vào lúc 2 hay 3 giờ sáng gì đó… và rồi người ta đã lục xạo nhà tôi. Họ kiểm tra từng viên gạch, từng bát nhang trên bàn thờ, từng chân nến, từng khe cửa, từng bộ quần áo. Và chúng tôi ra khỏi nhà đúng nghĩa là hai bàn tay trắng.
Đợt đánh tư sản đầu tiên là vào tháng 9/1975 tại khắp các tỉnh thành phía Nam, tịch thu nhà cửa của những cư dân bị cho là tiểu tư sản, tư sản mại bản và cưỡng bức dân đi kinh tế mới. Một người dân nay đã hơn 80 tuổi nói với RFA:
Nó nhảy tường vô nhà nó lấy cớ là trốn quân dịch rồi nó khám xét tứ lung tung, nhưng nhà bác chẳng có gì cả, chỉ có mấy cái đồng hồ tốt thì nó lấy giống như ăn cướp ấy. Nó bắt ký giấy rằng của cải không phải của bác mà là tiền lấy của dân. Sau đó nó đến nhiều lần, nó đóng chốt rồi nó mang bác nhốt ở phường một đêm. Có mấy cái máy đan len đâu phải là tư sản, càng ngày bác càng biết ra nó ăn cướp. Nó cứ đổ oan cho mình vì mình sợ quá. Nó cứ bắt đi họp rồi nó bảo nhà này phải đi kinh tế mới.
Trong cuốn “Bên thắng Cuộc” của tác giả Huy Đức có đoạn ông Nguyễn Văn Trân, viện trưởng Viện Kinh tế Trung ương nói rằng “Khi bắt đầu chiến dịch, Bộ Chính trị chuyển anh Nguyễn Văn Linh sang làm Dân vận rồi đưa anh Đỗ Mười vào vì anh Đỗ Mười đã làm cải tạo công thương nghiệp ở Hà Nội. Anh Mười vào Sài Gòn áp dụng y chang những gì đã làm ở miền Bắc trong năm 1960”.
Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước. – Anh Đông
Câu chuyện đánh tư sản và đẩy dân đi kinh tế mới chỉ lạ với người dân miền Nam vào thời điểm đó, nhưng với người dân miền Bắc thì họ không hề lạ gì. Bà Đức nói với RFA:
Tôi vào miền Nam từ năm 1954 thế nhưng tôi có một người anh kẹt lại ở miền Bắc và ông sống gần như suốt đời ở đó. Năm 1977 ông có vô miền Nam thăm gia đình, và ông đặn tôi rằng, thứ nhất là phải giữ chặt quyển sổ mua gạo. Thứ hai là phải “bám chặt” lấy cái cột điện và đường nhựa. Ý ông ấy dặn tôi là phải ở thành phố chứ đừng nghe người ta dụ đi kinh tế mới.
Anh Đông, một người từng đi kinh tế mới năm 1977, hiện sống ở Colorado nói với chúng tôi rằng vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân lúc đó không có điện, không có nước, không có trường học. Mỗi hộ gia đình được cấp một cái chòi chỉ có mái, tứ bề trống rỗng. Anh nói thêm:
Lên trên đó thì cứ mỗi sáng ông già phải đi làm. Nó khoán cho mình một khu đất trồng mía, thơm. Không hoàn thành thì nó cắt phần lương thực của mình. Đi kinh tế mới từ năm 1977 đến năm 1980 sống khổ quá mấy anh em trốn về trước.
Lấy hết tài sản rồi “mượn” nhà

Chị Cẩm Vân, hiện ở Canada, con gái của ông Bùi Văn Lự, một tư sản lớn ở Sài Gòn trước năm1975, chủ nhiều kios kinh doanh phụ tùng xe gắn máy ở trung tâm quận 1 kể cho chúng tôi câu chuyện của gia đình chị mà đến bây giờ, ba chị đã 95 tuổi vẫn còn bị ám ảnh trong giấc ngủ.
Rạng sáng ngày 10/9/1975, cả gia đình đang ngủ thì họ đến họ bao vây hết hai khu nhà, một bên là 29-29bis Ngô Tùng Châu, một bên là 62-64 Ngô Tùng Châu. Nó đập cửa vô và đọc giấy “Vi phạm luật giao thông”. Tôi mới nói các ông nói vô lý vì ba giờ khuya cả nhà đang ngủ, không ai chạy xe mà lại bắt tội vi phạm luật giao thông. Lúc đó họ mới nói “đó là cái cớ để bắt gia đình này”.
Lúc đó nó kiểm kê và niêm phong hết hàng hóa, còn tiền bạc nó lấy đi. Gạo từng bao cả trăm ký nó chở đi hết. Nó nhốt cả nhà vô phòng mà trong không ra được, ngoài không vô được. Sáng hôm sau nó chở ba tôi lên bót ở đường Trần Hưng Đạo và giam ở đó đến 24/12/1975 mới chở về và nó đọc lệnh phải chịu sự quản lý của nó. Hàng hóa thì thuộc về Sở Công nghiệp, còn căn nhà ở số 62-64 Ngô Tùng Châu phải ký giấy cho Sở Công nghiệp mượn 10 năm.
Tháng 12 năm 1976, chính phủ tiến hành Chiến dịch cải tạo tư sản lần thứ hai. Gia đình chị Cẩm Vân lại một lần nữa bị đánh tư sản:
Năm 1978 là chiến dịch cải tạo công thương nghiệp lần thứ nhì là ông Đỗ Mười làm mạnh dữ lắm. Cũng vô nhà tôi đóng chốt mà lúc đó hàng hóa của mình nó lấy đi hết rồi, tiến bạc nó lấy đi hết rồi, nghĩa là mình không có cái gì để mình sinh sống hết. Lúc đó khổ lắm. Nó bắt mình lên phường ký giấy để đi kinh tế mới nhưng ba tôi và gia đình không ai chịu ký giấy, cứ ngồi ở phường, nó nhốt hai, ba ngày cũng chịu, nhất định không đi kinh tế mới.
Hậu quả
Nhà báo Võ Văn Tạo, cũng là một cựu binh vô Sài Gòn năm 1978 nói với chúng tôi cảm giác của ông về vùng đất phồn thịnh mà ông chỉ được coi qua sách báo trước đó:
Năm 1978 Sài Gòn như một thành phố chết. Mọi hoạt động công nghiệp gần như không còn nữa. Những người dân có tiền trước đó, những tiểu thương bị tống đi kinh tế mới hết nên thành phố nó thưa, nó vắng.
Rồi nạn ngăn sông cấm chợ nên người dân quê lấy gạo trắng cho vịt cho heo ăn vì có đem lên Sài Gòn bán được đâu, trong khi Sài Gòn thì đói kinh khủng vì không có gạo với chủ trương tỉnh nào giữ cho tỉnh nấy.
Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị… Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên. – Ông Võ Văn Tạo
Dù không chứng kiến kinh tế Sài Gòn trước 1975 nhưng ông chắc chắn rằng sau 1975 thì Sài Gòn tiêu điều đi rất nhiều. Chính vì điều đó dẫn đến làn sóng vượt biên vì người dân không sống nổi thì phải bỏ nước ra đi thôi dù biết là đi thì một sống một chết. Ông nói thêm:
Ngoài chính sách kinh tế sai lầm thì còn sự thù hận về mặt chính trị. Con em của những người tham gia quân lực hay chính quyền VNCH thì có học giỏi mấy cũng không được vào đại học. Những chuyện đó họ thấy nghẹt thở thì họ phải đi tìm tự do thôi. Có hiện tượng vượt biên thì phải xử tội chính phủ này chứ không phải xử tội người vượt biên.
Mấy mươi năm đã trôi qua, hậu quả của các đợt đánh tư sản trong Nam cũng như cải cách ruộng đất ở ngoài Bắc để lại những nỗi đau thương, mất mát cho người dân qua biết bao thế hệ cả về tinh thần lẫn vật chất.
Nhà báo Huy Đức dẫn lời ông Võ Văn Kiệt thừa nhận rằng “Lúc đầu, tôi cũng cứ tưởng cải tạo tư sản sẽ khác với cải cách ruộng đất, một sai lầm mà những người ở miền Nam chúng tôi nhắc nhau phải tránh. Nhưng, tiến hành rồi mới thấy, cách cải tạo tư sản thương nghiệp mà anh Đỗ Mười làm, cũng không khác gì đánh tư sản mại bản nhưng tràn lan hơn.”
Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.
Nhà giàu hay nghèo, có phúc đức hay không, chỉ cần NHÌN VÀO 1 điểm duy nhất này.
Mọi người thường tập trung vào việc trang trí nhà cửa đúng phong thủy mà quên mất một điều rằng, nhà có phúc đức hay không, giàu hay nghèo chỉ cần nhìn nơi này!
Đó là nơi nào mà lại kỳ diệu đến như vậy? Mọi người hãy dành ra 1 phút để đọc bài này để có được cái nhìn thấu đáo, sáng suốt hơn trong đời sống mà đặc biệt là hôn nhân nhé.
- Người phụ nữ chính là phong thủy trong gia đình
Gia đình có thể hạnh phúc, bình an hay không, thế hệ sau có thể thành tài hay không, tất cả đều liên quan tới hành vi xử thế của nữ chủ nhân trong nhà, cũng có liên quan tới việc họ đối xử với chồng với con như thế nào.
Người phụ nữ được ví là phong thủy, là phúc khí quyết định sự thịnh suy của một gia đình. Mỗi người phụ nữ có một cá tính khác nhau, có người ôn nhu hiền hòa, có người lại mạnh mẽ hoạt bát. Nhưng cho dù là cá tính gì thì người phụ nữ cũng không thể thiếu khí chất. Phụ nữ một khi thiếu khí chất thì tựa như một bông hoa hữu sắc vô hương.
Bởi vậy, người xưa có câu “lấy được người phụ nữ tốt sẽ giàu có ba đời, lấy phải người phụ nữ xấu sẽ nghèo ba kiếp”.
Người phụ nữ tốt bụng và tử tế mang lại hạnh phúc và may mắn cho gia đình. Sự đoan trang tề chỉnh, lễ nghi khuôn phép, và tấm lòng thiện lương của người phụ nữ sẽ là tấm gương cho con cháu sau này.
- Phụ nữ dịu dàng thì chồng không thể tức giận
Đối diện với những lúc người đàn ông giận dữ, người phụ nữ cần dịu dàng, biết đối nhân xử thế, có thể lấy nhu mà thắng cương. Bởi vì chỉ có dịu dàng mới có thể chống lại được sự mạnh bạo.
Cho nên, người phụ nữ hễ dịu dàng làm nũng thì người đàn ông sẽ không thể tức giận được. Người phụ nữ có cá tính mạnh thích đối đầu với đàn ông sẽ khiến gia đình luôn căng thẳng và bản thân họ sẽ luôn là người phải chịu tổn thương.
- Phụ nữ quyết định đến thành công của người chồng
Người phụ nữ dịu dàng như nước, người đàn ông sẽ gặp may mắn, gia đình tự nhiên thịnh vượng. Nếu người phụ nữ thường hay oán giận như thể đang tức giận, người đàn ông chắc chắn vận may sẽ xấu, gia đình tự nhiên sẽ suy giảm, trên thực tế, điều này rất dễ dàng nhận ra. Người phụ nữ tốt tính, nhưng còn xem người đàn ông yêu thương người phụ nữ của mình như thế nào.
Cái gọi là: Đức hạnh! Nước có thể mang theo một chiếc thuyền, cũng có thể lật đổ nó. Vì vậy, một số người nói một gia đình hạnh phúc hay không, tám mươi phần trăm tùy thuộc vào nữ chủ nhân, xem diện mạo và tinh thần của nữ chủ nhân, bạn gần như có thể xác định tình trạng hoàn cảnh của gia đình.
- Người phụ nữ ăn mặc sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng: phong thủy tự khắc tốt
Người phụ nữ ăn mặc tồi tàn, nhà cửa như một mớ hỗn độn. Người phụ nữ đàng hoàng, hợp lý, gia đình chắc chắn tiền tài hưng thịnh, trẻ con và người già có sức khỏe tốt.
Chồng và con cái, một người cần vợ, một người cần mẹ! Người lớn tuổi ăn mặc gọn gàng, chồng ăn mặc đứng đắn, con cái ăn mặc gọn gàng, nguyên nhân là do gia đình có một người nữ chủ nhân biết chăm lo thu vén chu toàn.
- Người phụ nữ hay tính toán, ích kỷ nhỏ nhen, gia đình sẽ không hòa thuận, vắng vẻ
Người phụ nữ tốt, không phải nhan sắc đẹp, mà là có tấm lòng đẹp. Người vợ tốt, không phải tướng mạo, mà là tấm lòng.
Phụ nữ đức hạnh, càng lớn tuổi, càng có phúc tướng. Người phụ nữ không có đức hạnh, càng lớn tuổi, sẽ có tướng xấu. Một gia đình phải dựa vào người phụ nữ chăm sóc, việc kinh doanh mới ngày càng bùng nổ!
Nhà có người phụ nữ mới là một ngôi nhà đầy đủ. Có người phụ nữ, gia đình sẽ đầy tiếng cười, hạnh phúc lâu dài!
Đàn ông là một trụ cột của ngôi nhà, là xương sống. Người phụ nữ là phong thủy của ngôi nhà, là số phận của gia đình này!
Vì thế, hãy chăm sóc tốt phong thủy cho ngôi nhà của bạn nhé!
Theo Khoẻ và đẹp..
Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận
Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận.
Khi con người tức giận, cơ thể thật sự sẽ sinh ra “khí”, nên cũng nói là hỏa khí bốc lên, có thể thiêu đốt năng lượng, khiến người ta sinh bệnh thậm chí vì tức mà chết. Cho nên muốn trường thọ nhất định tiết chế nóng giận…
Có một vị phu nhân, thường vì những chuyện vặt vãnh mà sinh nóng giận. Có một ngày bà đi tìm một vị cao tăng thỉnh giáo. Cao tăng nghe xong, liền dẫn bà đến một gian thiền phòng, khóa cửa lại rồi rời đi.
Vị phu nhân tức giận chửi mắng ầm ĩ một hồi, cao tăng cũng không để ý tới. Rồi bà lại bắt đầu cầu khẩn, cao tăng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Vị phu nhân cuối cùng đành phải im lặng.
Cao tăng ở bên ngoài cửa hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Tôi chỉ tức giận chính mình, sao lại đến cái nơi quỷ quái này để chịu tội khổ không biết!”.
Cao tăng phẩy tay áo rời đi, nói vọng vào: “Người mà ngay cả chính mình cũng không chịu tha thứ, thì làm sao tâm có thể phẳng lặng như mặt nước được đây?”
Một lát sau, cao tăng lại hỏi: “Bà còn tức giận không?”. Vị phu nhân nói: “Hết rồi, tức giận để làm gì cơ chứ?”.
“Tức giận cũng có làm gì được đâu!”, cao tăng lại rời đi.
Lúc cao tăng trở lại lần thứ ba, vị phu nhân nói với ông: “Tôi hết tức giận rồi, bởi vì không gì đáng để tức giận”. Cao tăng cười nói: “Bà còn biết nó có đáng hay không, xem ra trong nội tâm vẫn còn cái gốc rễ của khí”.
Một hồi sau, đang lúc cao tăng đứng ở trước cửa ngắm trời chiều. Vị phu nhân hỏi: “Đại sư, khí là gì vậy?”. Cao tăng đổ nước trà vào trong tay làm rơi vãi khắp đất, vị phu nhân nhìn thật lâu chợt tỉnh ngộ, cảm tạ rồi rời đi.
Sinh mệnh của chúng ta cũng giống như chén nước trà trong tay vị cao tăng kia, chỉ trong giây lát đã hòa vào trong đất. Năm tháng ngắn ngủi như thế, những việc nhỏ nhặt trong đời đâu có đáng giá để chúng ta uổng phí thời gian mà đi tức giận?
Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vì những việc nhỏ nhặt mà tức giận, đơn giản là vì tranh giành cao thấp, hơn thua mạnh yếu, nhưng cuối cùng đều không ai chiến thắng cả. Bạn có thể thắng ở việc này, nhưng có thể lại thua ở việc khác. Lúc bạn nhắm mắt từ giã thế gian này, dù có là ai thì cũng đều giống nhau, chỉ là hai bàn tay trắng.
Đời người quan trọng nhất là làm được một chút việc gì đó mà bản thân cảm thấy có ý nghĩa, không nên tốn thời gian đi tranh danh đoạt lợi, không nên cứ lại hơn thua vì một câu nói mãi thế. Người có tu dưỡng chân chính sẽ biết nén cơn tức giận này xuống. Biết kiểm soát được nóng giận mới có thể khiến sự tình trở nên tốt hơn, mới có thể khỏe mạnh và trường thọ.
Nếu để bạn mắc bệnh nhẹ một tuần, bạn sẽ phát hiện tiền tài không còn là quan trọng, chỉ có gia đình và thân thể mới là đáng quý.
Nếu để bạn mắc bệnh nặng một tháng, bạn sẽ phát hiện tiền tài đặc biệt không hề quan trọng, thân thể và người nhà mới là trọng yếu.
Nếu để bạn mắc bệnh nặng nửa năm, đoán chừng bạn sẽ sẵn lòng buông bỏ hết thảy tiền tài và danh lợi, chỉ có thân thể mới là thứ quan trọng nhất.
Đáng tiếc là, thế giới này đại bộ phận mọi người đều như thế, vết sẹo lành rồi lại vội quên đi nỗi đau, kể cả tôi và bạn, cho nên, khi đọc tới đoạn này, tôi càng thêm kiên định mà biết rằng, trong cuộc đời, điều gì mới là quan trọng nhất. Tôi càng thêm minh bạch rõ ràng, người ta nên bình thản mà sống, khỏe mạnh, hạnh phúc mới là quý giá nhất.
Khỏe mạnh chính từ quan niệm.
Người thông minh dùng 100 phần tiền để dưỡng sinh, 50 phần tiền mua bảo hiểm, 10 phần tiền khám bệnh, 1 phần tiền cấp cứu.
Người ngu ngốc dùng 1 phần tiền để dưỡng sinh, 10 phần tiền uống thuốc, 50 phần tiền khám bệnh, 100 phần tiền cấp cứu.
Đại đa số mọi người, lúc 1-2 năm cuối đời sẽ tiêu hết tiền tích góp cả đời, chịu đựng tất cả các loại tác dụng phụ của thuốc tây, hơn nữa còn bị mổ vài lần, rồi mới rời đi.
Vậy phải đối phó với bệnh tật như thế nào? Đáp án chính là ở chỗ phòng bị.
Tức giận và tuổi thọ.
Hoa do tưới nước quá nhiều mà chết, cá ăn bể bụng mà chết, người vì tức khí mà chết. Bạn kiểm soát được cơn nóng giận được bao nhiêu, thì sẽ có thể sống thọ được tới đó.
Thường xuyên tự mình tìm người gây hấn, lòng dạ hẹp hòi, thông thường sống được 20-50 tuổi.
Thường xuyên chịu sự tức giận của người khác, gọi là người hầu, thông thường sống 50-60 tuổi.
Thường xuyên tự mình tức giận, cũng thường tức giận người khác, gọi là người phàm tục, thông thường sống 60-70 tuổi.
Thường xuyên để cho người khác tức giận, nhưng chính mình lại không quá tức giận người, gọi là vĩ nhân, thông thường sống khoảng 80 tuổi.
Bất luận người khác như thế nào, bạn cũng có thể coi như không, gọi là cao nhân, thông thường sống khoảng 90 tuổi.
Vừa không tức giận người khác, mà chính mình cũng không tức giận, gọi là chân nhân, thông thường có thể sống trăm tuổi hoặc hơn.
Trăm bệnh đều từ tức khí mà sinh ra. Cho nên, muốn trường thọ phải biết tiết chế cơn nóng giận, cải biến quan niệm, cải biến tập quán sinh hoạt không tốt, quan tâm đến bản thân mình, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay.
From: ngocnga_12 & NguyenNThu
Thư ký cố TBT Triệu Tử Dương: ĐCSTQ dựa vào dối trá để giành chính quyền
Thư ký cố TBT Triệu Tử Dương: ĐCSTQ dựa vào dối trá để giành chính quyền
- Tuyết Mai
- Thứ Năm, 04/10/2018
Ngày 01/10 năm nay là ngày kỷ niệm 69 năm đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) xây dựng chính quyền, mặc dù ở trong nước ĐCSTQ tuyên truyền gọi là ngày “chào mừng thắng lợi”, nhưng có xu thế lớn trong dân chúng Trung Quốc không thích ngày này. Tại Hồng Kông, nhiều người dân còn thẳng thắn tổ chức diễu hành “ngày quốc thương”, hoạt động được một số nhà hoạt động dân chủ lên tiếng ủng hộ, trong đó có ông Bào Đồng, từng là thư ký của cố Tổng Bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương. Ông Bào Đồng là nhân chứng sống chứng kiến vô số thủ đoạn dối trá của ĐCSTQ trong lịch sử, ông kêu gọi mọi người thức tỉnh và từ bỏ các tổ chức liên quan của ĐCSTQ.
Bào Đồng (Bao Tong), người từng là thư ký chính trị của cố Tổng Bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương cho rằng lịch sử ĐCSTQ xây dựng chính quyền là lịch sử “thí nghiệm nhân dân” (Ảnh: Getty Images)
Bào Đồng: ĐCSTQ chiếm được quyền lực nhờ lừa bịp
Nhớ lại cách đây 69 năm, khi ĐCSTQ cướp được chính quyền, cựu thư ký của cố Tổng bí thư ĐCSTQ Triệu Tử Dương cho rằng ĐCSTQ thực sự dùng toàn bộ nhân dân Trung Quốc làm vật thí nghiệm, lịch sử 69 năm qua của ĐCSTQ là lịch sử đàn áp nhân quyền.
Bào Đồng chỉ ra rằng từ thời kỳ mới xây dựng cơ nghiệp, ban đầu ĐCSTQ thực hiện“đánh cường hào, chia ruộng đất”, khởi đầu xây dựng cơ nghiệp như những tên cướp. Nhưng sau khi Nhật Bản chiếm Trung Quốc vào năm 1937, Chính phủ Trung Hoa Dân Quốc dưới lãnh đạo Tưởng Giới Thạch đứng lên chống Nhật, khi đó ĐCSTQ thành lập Tân tứ quân, Bát lộ quân, rồi thoắt cái chuyển tên thành “Quân quốc phòng, quân chủ lực, quân chống Nhật”, thu hút được rất nhiều người tham gia. Tuy nhiên, trong tháng 08/1945 chiến tranh kết thúc, người Nhật đầu hàng, Mao Trạch Đông lập tức có bài phát biểu tại Diên An vu khống “Tưởng Giới Thạch nhảy ra khỏi núi Nga Mi cướp đào”, còn gọi “đào ở đây là Tân Tứ quân, Bát lộ quân”, như một cái cớ để kích động cuộc nội chiến.
Tuy nhiên, Bào Đồng dẫn thông tin từ danh sách quân Nhật mất mạng trong Đền Yasukuni của Nhật Bản, cho biết trong chiến tranh kháng Nhật, quân của Quốc Dân Đảng đã tiêu diệt hàng trăm ngàn lính xâm lược Nhật Bản, còn quân của ĐCSTQ chỉ tiêu diệt được khoảng 1000 lính Nhật Bản. “Như vậy bên nào mới gọi là bên cướp đào?” Nhưng sau khi Mao Trạch Đông gây nội chiến, cuối cùng hai bên Quốc dân Đảng và Cộng sản đảng đều bị thương vong nặng, đảng Cộng sản giành được chính quyền. “Khi đó tất cả người hy sinh là người Trung Quốc, nhưng Mao Trạch Đông lại tuyên bố nhân dân lựa chọn lịch sử, nhân dân Trung Quốc đứng dậy. Đứng dậy như thế nào? Thực tế là ngoan ngoãn nghe theo lừa dối của Mao Trạch Đông”.
Khuyến khích người dân Hồng Kông tiếp tục chiến đấu vì tự do
Bào Đồng lấy ví dụ, Mao Trạch Đông quy kết “anh là phản cách mạng”, sau đó “giết chết tất cả các đại biểu, quan chức tham gia chiến tranh, được dân bầu lên”, ĐCSTQ cũng chiếm hết đất đai, “đất đai Trung Quốc hàng ngàn năm do giới địa chủ chiếm giữ, nhưng ĐCSTQ chỉ được thành lập một thời gian ngắn đã thâu tóm tất cả đất đai từ tay giới địa chủ. Chỉ cần họ nói vùng đất này để thử nghiệm bom nguyên tử, vậy là sau đó đưa vào thử nghiệm bom nguyên tử; chúng nói vùng này là để bán đấu giá, vậy là sau đó vùng đất được bán đấu giá, còn số tiền bán đấu giá thì không biết đi đâu”.
Ông kết luận rằng qua 69 năm ĐCSTQ xây dựng chính quyền, trên thực tế là họ xây dựng bằng áp bức nhân quyền, họ tuyên bố ai là phản cách mạng thì người đó là phản cách mạng, họ cho ai làm giàu thì người đó sẽ làm giàu. Những kẻ có quyền thế chính trị thì giàu to dễ dàng, những kẻ không có quyền thế chính trị mà muốn vươn lên thì lại là cả vấn đề lớn.
Đối với việc nhiều người Hồng Kông tổ chức diễu hành “ngày quốc thương”, ông bày tỏ sự ủng hộ và hy vọng rằng người dân Hồng Kông tiếp tục đấu tranh cho tự do ngôn luận và tự do báo chí, việc thực hiện một nước hai chế độ với quyền tự chủ cao độ, ông cũng hy vọng rằng nhân dân Trung Quốc Đại lục cũng có thể có được quyền tự do tương tự. “Tài sản của mọi người đều có thể được đảm bảo, mọi người có tự do ngôn luận, tự do báo chí và xuất bản có thể được bảo vệ”.
ĐCSTQ trị nước bằng thủ đoạn dối trá
Mã Hiểu Minh (Ma Xiaoming) – Cựu biên tập viên đài phát thanh Thiểm Tây cũng chia sẻ rằng, ngày 01/10 gọi là “ngày quốc thương” thì thích hợp. Ông cho rằng sự ác độc lớn nhất của ĐCSTQ là nói dối để che đậy sự thật, đặc biệt là kiểm soát tất cả truyền thông và tuyên truyền giúp cho sự cai trị của ĐCSTQ, “Đây là tước đoạt quyền thông tin trắng trợn thô bạo nhất”.
Ví dụ, tội ác mổ cắp nội tạng của ĐCSTQ mà truyền thông nước ngoài vạch trần, nhưng người Trung Quốc có rất nhiều người không biết, “Tại sao không biết? Bởi vì ĐCSTQ kiểm soát truyền thông, vì thế các thông tin về tội ác mổ cắp nội tạng và đàn áp Pháp Luân Công đã bị ngăn chặn”.”.
Mã Hiểu Minh công khai ra khỏi đảng sau sự kiện Thiên An Môn ngày 04/6/1989, ông vui vì đã ra khỏi ĐCSTQ, bây giờ ông vẫn hưởng ứng phong trào và kêu gọi mọi người rút khỏi các tổ chức của ĐCSTQ. “Tôi hy vọng những người còn lương tâm có thể dũng cảm đứng dậy. Nếu vẫn là thành viên của đảng Cộng sản thì hãy nhìn thẳng vào sự thật, can đảm đứng lên, giữ ranh giới với tổ chức ĐCSTQ”.
Ông Hạ Thiên Khánh Huy là người Công giáo tại Bắc Kinh, vì dám điều tra chính sách khủng bố người Công giáo của ĐCSTQ mà bị buộc phải sống lưu vong ở Hồng Kông, ông kể lại chuyện bản thân bị ĐCSTQ bức hại tra tấn, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần và trại cải tạo lao động, bị dí điện vào bộ phận sinh dục, còng người vào ghế hổ, bẻ răng, nhiều lần đau đớn ngất đi, nay vẫn còn di chứng, dẫn đến bị bệnh cột sống nghiêm trọng phải dùng thuốc giảm đau mới sống được. “Tôi nghĩ rằng qua trải nghiệm đau khổ này, tôi hy vọng mọi người không tin vào ĐCSTQ. Họ là một tổ chức độc ác, họ chà đạp lên nhân quyền”, ông nói.
Tuyết Mai
Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời
Cận cảnh quốc lộ 1A ở Bình Định “nát như tương” sau vài trận mưa: Tất cả là do ông trời

TT Trump vẫn tiếp tục chuỗi chiến thắng lớn của mình
Nước Mỹ một lần nữa lại nhận được sự tôn trọng của thế giới. Nga đang lùi lại sau khi chúng ta trở lại vị thế quốc gia quyền lực nhất thế giới. Trung Quốc đang cố gắng tìm cách để không bị ông Trump đánh bại. Mục tiêu thống trị thế giới tương lai của chế độ Bắc Kinh đang rơi vào vòng nguy hiểm.
Tổng thống Trump không còn bị kiểm soát từ hậu trường như những gì đã là thảm họa của Barack Obama, Hillary Clinton và John Kerry. Ông Trump đã cho thấy một khía cạnh đáng ngạc nhiên, một trong những thiên tài chính sách đối ngoại. Các hiệp định thương mại lần lượt được ông thương lượng lại với các đối tác nhằm mang lại nhiều lợi ích hơn cho nước Mỹ. Các thành viên NATO đang bắt đầu đóng góp tài chính đúng theo trách nhiệm của họ.
Tổng thống Trump đang giữ được chiến thắng và nước Mỹ cũng vậy.
GIA ĐÌNH
GIA ĐÌNH
“Cha mẹ tôi đã ly hôn, chúng tôi sống với mẹ. Mẹ chúng tôi đã tận lực nuôi dưỡng chúng tôi. Tôi buồn giận cha tôi lắm, tuy nhiên tôi thấy thiếu vắng cha tôi kinh khủng. Biết bao lần tôi hình dung cha tôi mà tôi chỉ nhớ loáng thoáng bóng dáng. Tôi tưởng tượng một ngày nào đó đến nhà ông để khạc nhổ vào mặt ông ta cho hả cơn oán ghét và khinh bỉ. Hôm khác tôi lại mơ thấy mình nằm gọn trong cánh tay cha tôi, đắm mình trong một tình thương mà tôi tưởng chừng đã phai tàn. Rồi tôi đã khóc, nhưng không ai biết… Tôi nằm lăn đất vì đau khổ, vì bị xung đột khủng khiếp. Tôi muốn tìm cách báo thù: chống lại cha tôi, chống lại mẹ tôi, chống lại mọi người, chống lại xã hội và chống lại… chính tôi nữa!”
Tâm trạng của một đứa con mà cha mẹ đã ly dị với nhau là như thế: bị xâu xé ray rứt rất đau đớn: vừa thù ghét cha mẹ, mà vừa đói khát thèm muốn tình thương của cha mẹ. Tương lai của những đứa con ly hôn là như thế: nó sẽ nổi loạn chống lại mọi người, phá phách mọi người, và phá phách cả cuộc đời của chính nó nữa.
Vậy mà ít ai lưu tâm đến hoàn cảnh đau khổ to lớn ấy của những đứa con mà cha mẹ đã ly hôn. Ngược lại càng ngày người ta càng ủng hộ việc ly dị. Theo một bảng thống kê ở các nước giàu có phát triển thì cách đây 20 năm cứ 20 cặp vợ chồng thì có một cặp ly dị, cách đây 10 năm thì trong 10 cặp có một cặp ly dị, và hiện thời cứ 2 cặp là có một cặp ly dị. Nghĩa là tỷ lệ phân nửa: bên Nga cũng vậy mà bên Mỹ cũng thế!
Lý do người ta dựa vào, là “Đã không thể sống chung với nhau nữa thì thà chia tay nhau.” Một lý do quá giản dị, nhưng vì quá giản dị nên cũng quá thiếu sót, ít ra là thiếu sót ba điểm sau đây:
1/Thứ nhất là quá ích kỷ: chỉ lo cho những cặp vợ chồng mà không nghĩ đến những đứa con. Cho phép ly dị thì có lẽ vợ chồng sẽ thoải mái đấy, nhưng con cái thì như chúng ta đã thấy qua bức trên đây. Cha mẹ muốn thoải mái cho bản thân mình, và dồn mọi hậu quả cho những đứa con phải chịu. Mà những đứa con đó nào có tội tìnhgì đâu? Tội là ở cha mẹ chúng, nhưng chúng phải gánh lấy hậu quả hoàn toàn.
2/ Thứ hai là phản trắc, lật lọng: những người ly dị là những kẻ phản trắc, lật lọng, không phải đối với ai khác mà đối với chính bản thân họ, đối với chính lương tâm của họ. Họ hãy nhớ lại xem trước khi cưới họ đã nghĩ gì, đã muốn gì, đã thề hứa gì? Họ muốn chiếm cho bằng được con người lúc đó họ đang yêu, họ chấp nhận tất cả mọi khó khăn xung đột của cuộc sống chung, và họ thề sẽ yêu thương nhau trọn đời. Lúc ban đầu thì vậy, nhưng lúc sau thì khác không yêu nhau nữa, không chấp nhận nhau nữa và đòi bỏ nhau bằng mọi giá. Có phải là phản trắc, là lật lọng, là tiền hậu bật nhất không?
3) Và điểm thứ ba là người ta đã quên một điều rất là thông thường trong cuộc sống hôn nhân: bất cứ cặp vợ chồng nào cũng phải trải qua những cuộc khủng hoảng. Không cặp nào thoát. Đó là điều tất yếu, và có thể nói còn cần thiết nữa. Cũng như một đứa trẻ cần phải trải qua khủng hoảng của tuổi dậy thì mới trở nên người lớn được, thì bất cứ cặp vợ chồng nào cũng cần phải trải qua khủng hoảng mới đi đến chỗ trưởng thành. Vậy mà khi gặp khủng hoảng thì tính ngay chuyện ly dị, thử hỏi làm sao gia đình trưởng thành được?
Đó là ba điểm rất quan trọng mà người ta đã bỏ qua không xét tới. Vì bỏ qua những điểm quan trọng như thế nên người ta càng ngày càng đòi hỏi ly hôn: những cặp vợ chồng trẻ đòi ly hôn, cha mẹ đôi bên xúi ly hôn, luật pháp cho phép ly hôn… Chỉ có Tin Mừng Chúa và Giáo hội Công giáo là còn cố gắng ngăn cản việc ly hôn. Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nên lưu ý tới những điểm sau đây:
- Những người biệt phái dẫn chứng với Đức Giêsu rằng ông Môsê cho phép ly hôn. Đức Giêsu trả lời: đó chỉ là vì lòng dạ chai đá của các ngươi thôi. Nghĩa là Đức Giêsu vạch cho thấy nguồn gốc của ly hôn là lòng dạ chai đá, lòng xấu của con người. Và như chúng ta đã phân tích ở trên, lòng xấu ấy chính là cái tính ích kỷ, cái thái độ phản trắc lật lọng, thái độ hèn nhát vội tìm đường lẩn tránh trước những khủng hoảng tất yếu của hôn nhân.
- Đức Giêsu nhắc nhở tính chất bất khả ly của hôn nhân là quyền của Thiên Chúa, con người không có quyền làm ngược lại “Điều gì mà Thiên Chúa đã kết hợp, con người không được phân ly.” Nghĩa là Đức Giêsu phủ nhận mọi quyền của con người trong vấn đề này: vợ chồng không có quyền đòi ly dị, cha mẹ đôi bên và bè bạn không có quyền xúi ly dị, luật lệ xã hội không có quyền cho phép ly dị, cho nên dù có một trăm tờ giấy ly dị cũng chẳng có chút giá trị nào trước mặt Chúa.
- Và thứ ba là Chúa nhắc mọi người phải nhớ đến những đứa trẻ. Đức Giêsu đã ôm trẻ nhỏ vào lòng, Ngài đã chúc lành cho chúng để nhắc mọi người phải thương yêu chúng, phải bao bọc chúng, đừng ruồng bỏ chúng để chúng phải bơ vơ vì cha mẹ chúng đã ly dị nhau; đừng ngăn cản, không cho chúng đến với Chúa bằng cách dạy chúng vào con đường bất mãn, nổi loạn, sa đọa khi cha mẹ chúng đã ly dị với nhau.
Trích trong “Sợi Chỉ Đỏ”
***************************************
Lời cầu nguyện cho các gia đình
Ôi Thiên Chúa, Đấng tạo thành tất cả tình phụ tử trên trời và dưới đất,
Người là Cha, là Tình Yêu và Sự Sống,
Chúa làm điều đó trên trái đất này, qua Con của Người, Chúa Giêsu Kitô, “sinh bởi một người phụ nữ”
và bởi Thánh Thần, nguồn gốc của đức bác ái thần thiêng,
mỗi gia đình nhân loại trở thành một thánh cung thực sự của sự sống và tình yêu
cho các thế hệ không ngừng đổi mới.
Xin ân sủng của Người hướng những suy nghĩ và hành động của những cặp vợ chồng
về lợi ích tốt đẹp nhất cho gia đình của họ và tất cả các gia đình trên thế giới.
Xin cho các thế hệ trẻ tìm thấy trong gia đình sự hỗ trợ vững chắc,
Giúp họ luôn sống nhân bản hơn, lớn lên trong sự thật và tình yêu. Xin tình yêu được củng cố nhờ ân sủng của bí tích hôn nhân,
trở nên mạnh hơn tất cả những yếu đuối và khủng hoảng đôi lúc xày ra trong gia đình.
Sau cùng, chúng con xin Chúa, qua lời cầu bầu của Thánh Gia Na-gia-rét,
Cho Giáo Hội có thể thành công, với những hoa quả của sứ vụ, trong gia đình và qua gia đình,
nơi tất cả các quốc gia trên trái đất.
Cha là Sự Sống, Chân Lý và Tình Yêu
trong sự hiệp nhất với Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Amen.
Đức Gioan Phao lô II
Tại buổi lễ nhân dịp Năm Thánh gia đình, 15 Tháng Mười, 2000.
Quốc Việt dịch thuật
From: NguyenNThu & KimBang Nguyen
Biển Đông: Úc khuyến cáo Trung Quốc chớ hăm dọa hay gây hấn
Biển Đông: Úc khuyến cáo Trung Quốc chớ hăm dọa hay gây hấn
Úc cảnh cáo Bắc Kinh chớ sử dụng chiến thuật “hăm dọa hay gây hấn” sau vụ một tàu khu trục Trung Quốc thách thức tàu chiến của Hải quân Hoa Kỳ trên Biển Đông.
Hôm Chủ nhật (30/09) vừa qua, một tàu hải quân Trung Quốc ‘đối mặt’ tàu khu trục USS Decatur lớp Arleigh Burke của hải quân Hoa Kỳ gần Đá Gạc Ma và Đá Gaven, thuộc quần đảo Trường Sa. Giới chức Mỹ mô tả hành động này là ‘không an toàn’ và tố cáo tàu Trung Quốc áp sát tàu Mỹ trong phạm vi chừng 40m.
“Chúng tôi coi việc sử dụng những chiến thuật hăm dọa hay gây hấn là nguy hiểm tiềm ẩn nhiều nguy cơ và gây bất ổn,” Bộ trưởng Quốc phòng Úc Christopher Pyne cho hay.
“Úc thời gian qua liên tục bày tỏ quan ngại về những hoạt động quân sự hóa tiếp diễn trên khu vực Biển Đông, và chúng tôi sẽ tiếp tục thúc giục các bên tuyên bố chủ quyền cần kiềm chế, tránh hành động đơn phương làm leo thang căng thẳng.”
Hôm thứ Ba (02/10), quân đội Úc đã bắt đầu một cuộc diễn tập quân sự đa phương kéo dài hai tuần trên Biển Đông cùng với các đối tác đến từ Singapore, Malaysia, New Zealand và Anh quốc.
Động thái này diễn ra sau khi xuất hiện những rạn nứt trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc.
Hai quốc gia này đang đối đầu nhau trên nhiều lĩnh vực, bao gồm thương mại, vấn đề Đài Loan, các lệnh trừng phạt, và việc Hoa Kỳ tăng cường các hoạt động quân sự tại Biển Đông, nơi mà Trung Quốc và nhiều quốc gia Đông Nam Á khác có tuyên bố chủ quyền chồng lấn.
Hồi tuần trước, Bắc Kinh đã huỷ hai cuộc họp cấp cao với các quan chức quốc phòng Hoa Kỳ, đồng thời cảnh báo sẽ có “hậu quả” nếu Washington áp đặt lệnh trừng phạt với lí do Bắc Kinh mua vũ khí của Nga. Ngoài ra, Trung Quốc cũng từ chối cho phép một tàu hải quân Hoa Kỳ ghé thăm Hong Kong.
Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Jim Mattis cũng đã huỷ chuyến thăm tới Bắc Kinh dự kiến diễn ra trong tháng này, tuy nhiên ông cho rằng, bất chấp những bất đồng, ông không cho rằng quan hệ Mỹ- Trung “đang xấu đi.”
Hôm thứ Ba (02/10), Bộ Ngoại giao Trung Quốc lên tiếng cáo buộc Hoa Kỳ đe doạ “chủ quyền và an ninh” của nước này bằng cách đưa tàu chiến đi vào vùng biển tranh chấp trên Biển Đông mà không xin phép, đồng thời lên án Washington “liên tiếp có hoạt động khiêu khích với chiêu bài ‘tự do hàng hải và hàng không’.”
Quá Đỗi Vô Tình!
Trong số mấy ngàn bạn bè trên FB, liệu có mấy câu hỏi thăm khi bạn bè nằm xuống hay bệnh tật, khó khăn…. Ngay cả trong gia đình, đôi khi còn quên mình còn người cha, người mẹ, người vợ/chồng đang nằm chờ ở nhà, bệnh viên hay nhà dưỡng lão…. Thì đừng trách chi bạn với bè…!!!!!!!!!
*************
Quá Đỗi Vô Tình!
Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ! Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết. Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.
Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.
Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột. Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.
Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ. Bạn tôi chần chừ: – “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”
Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết: – “Sơn chết rồi anh!” Tôi la lên: -“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!” Bạn tôi còn vớt vát: -“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!” Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.
Tôi bắt đầu nổi cáu: “Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”
Tôi đăng một mẩu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….” Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.
Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết. Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home. Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình. Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, vì thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.
Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù. Đó là những việc lành. Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!
Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu. Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”
Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ. Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về. Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.
Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc. Để làm chi nữa!
Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay. Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới, thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.
Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa. Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.
Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: “Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”
Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi? Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão. Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!

GIA ĐÌNH LÃNH TỤ CŨNG CÓ THỂ TRỞ THÀNH GIA ĐÌNH DÂN OAN

Trang Minh shared a post.




Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.
GIA ĐÌNH LÃNH TỤ CŨNG CÓ THỂ TRỞ THÀNH GIA ĐÌNH DÂN OAN
Xác của ông Đỗ Mười sẽ được chôn cất tại khu Ma Vang, thôn 1, xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội với diện tích lên tới 1.100 m2, nó đã được đổ bê tông, quây móng rất hoành tráng. Nó còn được đặt cạnh con sông Tô Lịch với mùi hương thum thủm, Tô Lịch vốn là một con sông trong trẻo từ bao đời thì đến nay nó đã biến thành chiếc cống thối khổng lồ, với màu nước đen kịt. Xét cho cùng, Cống lại nằm bên cống.
Cách đó không xa, là hàng trăm người dân thôn Triều Khúc, huyện Thanh Trì vẫn ngày ngày cần mẫn kéo nhau lên ủy ban huyện đòi tiền bồi thường, muốn được tái định cư vì dự án Tây Nam Kim Giang đã buộc họ phải đi ở nhờ, trong khi cùng một nguồn gốc đất rõ ràng nhưng người được người không, dù chính quyền đã thừa nhận sai trái và muốn họ được tái định cư. Nhưng cho đến nay, bà Cao Thị Thỏa vẫn phải đi ở nhờ, nhặt rác, tay bị tật mà không có tiền chữa, em gái bà thì vẫn thường xuyên lên cơn đau tim, sống ngày nào biết ngày đó.
Mặc dù ở gần nhà Tổng bí thư mà cuối cùng họ vẫn phải sống cuộc đời dưới đáy xã hội. Nhưng nói gì thì nói, kể về họ cũng chỉ như là đang nói về một phần tất yếu của cuộc sống: cá lớn nuốt cá bé!
Điều tôi muốn nói ở đây là cho dù có những con cá lớn nhất, uy quyền nhất vẫn bị anh em chúng làm thịt như thường.
Chắc hẳn người ta vẫn còn nhớ tới những cái tên như Nguyễn Bá Thanh, Đinh La Thăng, rồi cho tới cha con nhà Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Văn Chi, Trần Đại Quang… từng làm mưa làm gió một thời nhưng cho tới một ngày kẻ chết, người ngồi tù, hối cũng không kịp, hư không rồi lại trở về hư không.
Mấy năm nữa, cho dù có quyền lực tuyệt đối như ông Nguyễn Phú Trọng thì cuối cùng vẫn bị côn trùng phân hủy xác, một ngày nào đó kẻ khác lên thay, con cháu ông Trọng cũng có thể trở thành dân oan mất nhà, mất đất.
Trong khi đó, các nước phát triển thì đang gắng sức ban hành luật cấm gia đình các quan chức cộng sản tới định cư, vậy là đi không được, ở cũng chả xong, sống không bằng chết.
Còn thời cưỡi ngựa bắn cung
Hết thời xuống chợ lượm thun bắn ruồi.
Thôi thì khôn ra thì sống, hy vọng những người đứng đầu đất nước sớm biết tu tâm sửa tính, quay đầu là bờ, chọn bạn mà chơi để được lịch sử tha thứ, còn nếu cứ dở dở ương ương, chọn thù làm bạn, bán rẻ dân tộc, chống lại tự nhiên, tôn thờ mớ lý tưởng độc đoán kia thì kiểu gì cũng chết trong nhục nhã, tiếng xấu để đời, và khi đó đất nước này sẽ không còn là đất nước nữa.
Nước Úc sẵn sàng tha thứ cho người biết hối lỗi nhưng tuyệt đối không chấp nhận kẻ nói dối trá !

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and 3 others.
Nước Úc sẵn sàng tha thứ cho người biết hối lỗi nhưng tuyệt đối không chấp nhận kẻ nói dối trá !
Một du học sinh Ấn Độ sau nhiều năm học tập , lấy bằng và mở doanh nghiệp tại Úc vừa bị Bộ Di Trú Úc từ chối không cho nhập quốc tịch vì tội khai gian , nói láo trong đơn xin .
Ông Patel , 35 tuổi , trong lúc còn là du sinh đã từng ăn cắp 1 đôi giày và 1 thẻ tín dụng Visa và đã bị cảnh sát bắt . Ra tòa ông nhận tội ăn cắp nhưng nói rằng thẻ Visa là của người quen đưa nhờ giữ giùm . Chánh án tòa không tin nên đã phạt ông cả 2 tội và bị lưu vào hồ sơ tội phạm .
Khi mở doanh nghiệp hùn vốn với 1 người bạn , ông Patel có khai quá khứ ăn cắp của mình nhưng khi điền đơn xin nhập quốc tịch Úc thì ông lại cố tình không khai và nộp 1 hồ sơ cảnh sát khác trước lúc ông bị kết án .
Khi Bộ Di Trú Úc kiểm tra và biết ông nói láo thì họ đã từ chối cấp quốc tịch . Ông Patel viện đủ loại lý do để chạy tội , nào là ông nhờ người khác điền đơn giùm , nào là tiếng Anh chưa đủ giỏi , nào là bận rộn quá nên quên ..v.v… nhưng tất cả các lý do trên đều không được chấp nhận .
Bộ Di Trú nói nếu ông đã thành thật khai đúng sự thật , thì hồ sơ của ông sẽ được xem xét và vẫn có thể được vào quốc tịch . Nhưng 1 khi đã cố tình dối trá , định lừa bịp qua mặt nhà nước Úc thì sẽ không được tha thứ . Cả đời ông Patel sẽ không được chấp nhận làm công dân Úc .
Nước Úc là như vậy đó . Họ rất nhân đạo và có thể cưu mang , tha thứ cho người lỡ phạm tội nhưng biết thành tâm hối lỗi . Nhưng với những kẻ gian xảo , lừa đảo , nói láo , lừa bịp … thì chắc chắn là không có cửa .
Người Việt Nam sống với cộng sản lâu ngày cũng hay bị mắc bệnh nói láo và ăn cắp vặt . Đây là lời cảnh báo chân thành , đã sang đến Úc và muốn trở thành công dân Úc thì nên bỏ hết các loại thói quen xấu , đừng bao giờ ăn cắp ăn trộm và đừng nói láo với nhà nước Úc !
https://www.sbs.com.au/…/pair-shoes-costs-indian-migrant-au…









ĐM
nơi gửi Hanoi
Chính nó là thằng phá nát miền Nam. Chính nó là thằng đẩy 1 triệu người ra biển, 1 triệu người lên rừng, đói ăn.
Mấy thầy chùa quốc doanh ráng cầu kinh gõ mỏ sao cho nó khỏi bị quỷ sứ bắt xuống địa ngục.