Những cái chết dân vui mừng trong lịch sử nhân loại

Thằng chúa đảng tiêu vong thì các nhà máy bia giàu to !

Lịch sử thế giới từ cổ chí kim đã chứng minh.

Mời đọc:

Những cái chết dân vui mừng trong lịch sử nhân loại

Nguyễn Đình Bổn

1- Trung Hoa: Tin Đổng Trác bị giết truyền ra ngoài thành, mọi người đều reo hò vui mừng, cùng nhau ca hát. Xác Đổng Trác bị bêu ở chợ, thân thể quá to béo nên mỡ chảy đầy đường. Nhân dân lấy bấc cắm vào rốn châm lửa cho cháy làm đèn, cháy mấy ngày mới tắt (Tam quốc chí).

2- Việt Nam thời Lê Trịnh: Anh em quận Huy chết rồi, quân lính vui mừng reo hò như sấm… Những kẻ buôn bán ở các phố phường, chợ búa đều tranh nhau kéo đến xem chúa (mới), sân phủ đông như họp chợ. (Hoàng Lê nhất thống chí).

3- Rumani: Khi vợ chồng Ceaușescu bị một đội hành quyết xử bắn, đã có hàng trăm người tình nguyện tham gia, dân thì đổ ra các quảng trường choàng tay nhau hát vang như thể Rumani vừa vô địch World Cup. Họ hát rằng: “Ole, Ole, Ole, Ole – Ceausescu unde é? – Ole, Ole, Ole, Ole – Ceausescu nu mai é!” (Ồ-lê, Ồ-lê, Ồ-lế, Ô-lề – Ceausescu đâu rồi? – Ồ-lê, Ồ-lê, Ồ-lế, Ô-lề – Ceausescu hết thời!)”…

4- Iraq: Khi Tổng thống Saddam Hussein bị treo cổ, truyền thông Iraq cho hay là dân chúng trong các khu của người Hồi giáo Shia trong thành phố Sadr cũng như tại các vùng khác có đa số dân là người Hồi giáo Shia đã đổ ra đường ăn mừng.

5- Libya: Khi tên độc tài Muammar Gaddafi bị giết, người dân Libya đã vui sướng đổ ra đường phố ăn mừng từ quảng trường Martyrs, Tripoli cho đến tận vùng nông thôn hẻo lánh!

Là nhân vật lịch sử, tất nhiên phải chấp nhận cả vinh quang và điếm nhục. Và phải ghi nhớ: dân luôn đúng!

Nguồn: Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: one or more people, people sitting, people eating and food

GÓC SUY GẪM…

Image may contain: plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, sky, nature and outdoor

Van H Pham

GÓC SUY GẪM…

Có Những Thứ Trong Đời Không Bao Giờ Nên Nuối Tiếc

– Cái gì đã cũ là cũ, Có cố đánh bóng cũng không thể mới.
– Cái gì đã qua là qua. Có quay trở lại cũng chẳng như xưa.
– Cái gì đã vỡ là vỡ. Có hàn gắn lại cũng còn vết rạn nứt.
– Cái gì đã đứt là đứt. Có ráng nối lại cũng chẳng tồn tại dài lâu.
– Cái gì đã đi là đi. Có níu kéo nó về cũng chẳng còn là của mình nữa.
– Cái gì phải quên là quên. Có nhớ nhung mãi cũng chỉ là hoài niệm.
– Sự tin tưởng giống như một tờ giấy, một lần bị vò nát nó sẽ không thể toàn hảo như xưa.
– Khi ai đó rời bỏ ta, hãy để họ ra đi. Số phận của ta không bao giờ kết chặt với những ai quyết tâm rời bỏ ta. Họ không phải là người xấu, họ chỉ là nhân vật kết thúc vai trò trong câu chuyện của cuộc đời ta mà thôi.

– Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối. Đó là:

* Tình yêu đã ra đi.
* Người bạn không xứng đáng.
* Ngày hôm qua.

Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.

Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi…

Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng…

Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi…

Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.

Những người luôn bận lòng với những đố kỵ, day dứt với những đau khổ, trầm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.

Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn.

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động.

Image may contain: 1 person, smiling, text

Nguyễn Thủy Tiên

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động.

– Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi không ăn chặn tiền thuế của các bạn 1 đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không cướp đất của dân, đẩy người dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không cấp phép cho những gian thương, cho những doanh nghiệp nước ngoài vào VN kinh doanh nhưng phá hoại môi trường để rừng trơ trọi, để biển không còn gây ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người dân. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không ra đường chặn xe bạn vô cớ, không vu khống bạn vi phạm luật, không bắt bạn những lỗi vớ vẩn… rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào VN. Chúng tôi không nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường VN để bạn dùng, vì lợi nhuận hại tất cả mọi con người VN. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không đến công ty, tiệm, cửa hàng của bạn để hạch sách, những nhiễu rồi kiếm cớ vòi tiền bạn. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi không bao che những người làm sai, không nâng đỡ con cháu vô năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi gái… để mỗi người dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, không bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, người già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ… hãy xử bắn chúng tôi ngay.

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm… nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó.

Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có… nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người có thể tốt hơn thay thế.

Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành… và bạn gọi chúng tôi là phản động.

NHỮNG CÁI CHẾT BÍ ẨN CỦA HÀNG NGŨ LÃNH ĐẠO ĐẢNG CSVN

NHỮNG CÁI CHẾT BÍ ẨN CỦA HÀNG NGŨ LÃNH ĐẠO ĐẢNG CSVN

(Đỗ Thông Minh)

“… Cộng Sản là một chủ nghĩa khát máu với chủ trương bao lực cách mạng. Người CS cuồng tín quen thanh toán, giết người, chúng không chỉ tàn ác với người mà chúng cho là kẻ thù, chúng tàn ác ngay với cả chính đồng chí của chúng.”

Stalin đã sát hại 2/3 Ủy Viên Chính Trị Bộ, khoảng 3/4 Ủy Viên Trung Ương thời Lênin và khoảng 20 triệu dân Nga. Mao Trạch Đông cũng đã hãm hại nhân vật thứ 2 như Lâm Bưu, rồi Chủ Tịch Lưu Thiếu Kỳ, Bành Chân, Bành Đức Hoài…, chính Đặng Tiểu Bình cũng 3 lần bị hạ bệ và khoảng 60 triệu dân TQ. CSVN cũng không thoát khỏi những hành vi man rợ thuộc loại này.

Do bưng bít, dư luận ít biết đến các cuộc thanh trừng nội bộ, nhưng việc này như một quy luật phổ biến trong chế độ CS để bảo vệ quyền lợi cá nhân và phe nhóm.

Một loạt những cái chết bí ẩn:

– Lâm Đức Thụ (1890-1947), tên thật là Nguyễn Công Viễn, Thư Ký Thường Trực Tổng Bộ Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội, là một trong mấy người sáng lập tổ chức Tâm Tâm Xã (1923), Việt Nam Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí Hội (1925), người cùng Hồ Chí Minh bán cụ Phan Bội Châu. Bị HCM vu cho là chỉ điểm, mật thám, tay sai thực dân đế quốc… để rồi kết thúc cuộc đời trước họng súng của dân quân vào năm 1947 tại quê hương Vũ Trung, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình mà có lẽ vì bép xép chuyện bán cụ Phan và biết quá nhiều về HCM.

– Đại Biểu QH Dương Bạch Mai (1904-1964), từng du học Pháp, Liên Xô, bị đột tử khi uống ly bia giữa 2 phiên họp Quốc Hội trước khi đọc diễn văn phản đối xã hội kiểu trại lính của Trung Quốc.

– Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh (1914-1967), Ủy Viên Bộ Chính Trị, Bí Thư Trung Ương Cục Miền Nam, kiêm Chính Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam, bút hiệu Hạ Sĩ Trường Sơn (Con trai út là Nguyễn Chí Vịnh, năm 2010 là Trung Tướng, nguyên Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, từng bị tố cáo về tư cách và những thủ đoạn chụp mũ phe đối lập. Vợ là Nguyễn Thị Cúc, có 4 con, nhưng khi hoạt động trong Nam có vợ 2 và thêm con trai là Nguyễn Hữu Nghĩa, Nghĩa được đưa về thành phố sinh sống, khi lớn đi sĩ quan VNCH, tỵ nạn CS qua Canada, làm báo Làng Văn…). (*) Ghi chú thêm xem bên dưới.

Nguyễn Chí Thanh bị chết thình lình sau khi dùng cơm chia tay với HCM ở Phủ Chủ Tịch về nhà, thì đêm hôm đó, gần sáng ngày 6/7/1967 bị ói ra máu chết, đúng ngày định trở lại miền Nam lần thứ 2 (nhà cầm quyền nói chết vì bệnh tim). Theo Nguyễn Thanh Hà, con thứ 2, gái trưởng của Nguyễn Chí Thanh, viết bài “Kỷ Niệm Về Cha Tôi” đăng trên báo Thanh Niên, Việt Báo tại VN năm 2007, trong có đoạn:

Khi ba từ miền Nam ra, cả nhà được báo trước đứng chờ ba ở cửa – mệ, mẹ, mấy chị em và tất cả mọi người. Chờ mãi không thấy, sau lâu lắm mới thấy ông về, ba bảo: “Ba phải vào thăm và báo cáo tình hình với Bác trước hết, rồi mới về nhà được”. Mấy tháng sau, vào hôm trước khi ông lên đường vào Nam lần thứ 2, cả nhà chờ cơm rất muộn, hỏi ra mới biết, ba được Bác gọi vào ăn cơm chia tay, cơm xong phải đi gặp một vài người bàn nốt công việc. Sau đó không hiểu sao, ông lại quay vào Phủ Chủ Tịch, ngồi dưới nhà sàn, lưu luyến mãi không muốn về. Ông nói với chú Vũ Kỳ: “Tôi đi lần này chắc sẽ hoàn thành việc Bác giao, chỉ băn khoăn một điều là sức khỏe của Bác…”. Không ngờ sáng sớm hôm sau ba mất, không thực hiện được ước mơ của mình là đưa Bác vào Nam thăm đồng bào chiến sĩ…

Theo cuốn “Giọt Nước Trong Biển Cả”, trang 420, của Hoàng Văn Hoan, thì kẻ nắm rõ âm mưu sám sát này là Trung Tướng Nguyễn Văn Vịnh (hình bên), sau chỉ bị giáng xuống Thiếu Tướng, không đưa ra công khai vì sợ lột trần tội ác của Lê Duẩn và xấu mặt cả đảng.- Cựu Đại Sứ MTGPMN tại Paris, CSVN tại Liên Hợp Quốc Đinh Bá Thi (1921-1978), tên thật là Hồ Đản, sau khi hoạt động tình báo tại Hoa Kỳ bị lộ, bị sát hại qua tai nạn xe hơi tại Phan Thiết.

– Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), nguyên là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, bị cho là theo phe Hoàng Văn Hoan.

– Đại Tướng Tham Mưu Trưởng Hoàng Văn Thái (1915-1986), có mặt trong đội Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân, sui gia với Võ Nguyên Giáp. Khi chuẩn bị lên làm Bộ Trưởng Quốc Phòng thay thế Văn Tiến Dũng thì chết đột ngột chết ngày 2/7/1986. Trước khi chết, chính Hoàng Văn Thái nói với vợ “Người ta giết tôi.”. Có tin là bị Lê Đức Thọ sát hại vì e ngại người khác phe sẽ khui ra nhiều chuyện của Dũng và Thọ… để đưa Đại Tướng Lê Đức Anh lên vào tháng 2/1987.

– Đại Tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1914-1986), Viện Trưởng Học Viện Quân Sự Cao Cấp, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN, Tổng tham mưu trưởng Quân Đội Nhân dân Việt Nam, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam. Chết thình lình ngày 5/12/1986. Có tin cũng bị Lê Đức Thọ sát hại khoảng 5 tháng sau khi sát hại Hoàng Văn Thái.

– Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987), người hùng đường mòn Hồ Chí Minh, Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần, Phó Tư Lệnh Chiến Dịch Hồ Chí Minh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Bộ Trưởng Bộ Giao Thông Vận Tải, tên thật là Phan Đình Dinh, em ruột của Lê Đức Thọ (tên thật là Phan Đình Khải, 1911-1990, Bí Thư Thường Trực Ban Bí Thư, phụ trách tổ chức kiêm Trưởng Ban Chính Trị Đặc Biệt) (*), và là anh của Mai Chí Thọ (tên thật là Phan Đình Đống, 1922-2007, Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ, Đại Tướng Công An).

Khi thấy Lê Đức Thọ tác oai, tác quái, tùy tiện bắt giam nhiều đồng chí cao cấp không cần chứng cứ, không cần xét xử, Đinh Đức Thiện đã phải nói với anh mình rằng: “Anh không thể làm những việc thất đức như thế được. Anh đừng có làm nhục dòng họ Phan, anh không lo rồi họ đào mả bố chúng ta lên à?” thì bị “lạc đạn” chết trong lúc đi săn, nhưng nhà cầm quyền nói là tai nạn giao thông. Mộ của Lê Đức Thọ chôn ở nghĩa trang hàng đầu là Mai Dịch ở Hà Nội vẫn bị có người đem phân đến ném nên sau phải đưa về quê ở Nam Định!. Họ Phan Đình với 3 anh em đều lên đến tột đỉnh danh vọng thế mà đều tuyệt tự!?

(*) Lê Đức Thọ cùng Lê Duẩn chủ trương chiếm miền Nam bằng bạo lực, đàn áp đối lập trong đảng. Thọ là người họp bàn với Henry Kissinger về Hiệp Định Paris 1973. người nắm Ban Tổ Chức Trung Ương đảng CSVN sắp xếp mọi việc quan trọng và đưa nhóm thiếu trình độ Lê Đức Anh – Đỗ Mười lên cầm quyền, là nhóm hèn nhát trong đảng CSVN qụy lụy Trung Quốc… Nên Thọ bị nhiều người ghét, thậm chí căm thù.

Theo tác giả Trần Nhu, Ban Tổ Chức Trung Ương gồm:
– Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng thời Lê Đức Thọ do Trần Quyết làm Trưởng ban.
– Ban Nội Chính Trung Ương Đảng do Hoàng Thao làm trưởng ban.
– Ban Bảo Vệ Bộ Chính Trị do xếp Nguyễn Đình Hưởng.
– Ban Chỉ Đạo Trung Ương Đảng do xếp lớn Nguyễn Đức Tâm.
– Ban Bảo Vệ Đảng đứng đầu là Nguyễn Trung Thành.
– Cục Chính Trị Trung Ương Đảng: ông Kim Chi, quan lớn có bóng không có hình.

Nhưng tất cả những kẻ đứng đầu các tổ chức ngầm đan chéo trên cũng chỉ là những chuyên viên của các bộ môn trong ngành mật vụ giúp việc cho Trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng Lê Đức Thọ mà thôi.

Nhiệm vụ của nó là thường xuyên theo dõi, giám sát chặt chẽ các ủy viên trung ương đảng, thẩm tra các ủy viên Bộ Chính Trị, xem xét về mặt chính trị, tư tưởng của các cán bộ dự kiến bầu vào Ban chấp hành trung ương đảng, Bộ Chính Trị, và kiện toàn bộ máy đảng, bộ máy nhà nước, tổ chức chỉ đạo quốc hội, các cơ quan nhà nước, tổ chức chỉ đạo các đoàn thể ngoại vi như Mặt Trận Tổ Quốc, Ban Tôn Giáo; đặc biệt là kiểm soát, giám sát chặt chẽ quân đội từ Bộ Quốc Phòng, Bộ Tổng Tham Mưu đến các Quân Khu, Sư Đoàn, Trung Đoàn đều có Ban Bảo Vệ Cục Chính Trị đặt dưới quyền chỉ đạo của Cục An Ninh Bộ Nội Vụ.

Chính Cục An Ninh Bộ Nội Vụ này theo lệnh của Lê Đức Thọ đã cho mật vụ giết Đại Tướng Hoàng Văn Thái vào khoảng 1986, và năm sau lại giết Đại Tướng Lê Trọng Tấn, đồng thời bắt hàng loạt các sĩ quan cao cấp trong Bộ Quốc Phòng…

Bề ngoài, TBT Lê Duẩn là quyền lực cao nhất, nhưng thực chất bên trong là ông vua không ngai Lê Đức Thọ. Cũng theo Trần Nhu:

Thí dụ như trường hợp Đại Tướng Võ Nguyên Giáp có mấy đứa con học ở nước ngoài đều bị mật vụ của Thọ chiếu cố tận tình, như Võ Điện Biên học ở Đông Đức, Võ Thị Hòa Bình học ở Ba Lan, Võ Thị Hồng Anh học ở Nga. Do những hệ luỵ này mà tướng Giáp phải trả giá quá đắt. Chúng ta cũng biết con gái của Tổng Bí Thư Lê Duẩn là Lê Vũ Anh, học ở Nga, vì lấy viên sĩ hàn lâm học Maslov, mặc dù đã có 3 con với nhau, vẫn bị mật vụ của Thọ giết chết một cách rất thảm chỉ vì cái luật quái gở cấm các sinh viên không được lấy người nước ngoài. Luật này không thành văn, mà chỉ là luật miệng giữa các lãnh tụ với nhau.

– Trung Tướng Phan Bình (1934-1987), Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi vừa bị Lê Đức Anh tước mất quyền, bị giết bằng cách bắn vào đầu ngày 13/12/1987 tại Sài Gòn, nhưng nhà cầm quyền cho là tự sát, 1 tháng sau con trai cũng trong quân báo, cũng bị hãm hại sau khi ép vào bệnh viện với lý do “tâm thần”.

– Thủ Tướng CSVN Phạm Hùng? (1912-1988), tên thật là Phạm Văn Thiện, tại nhiệm 1987-1988. Chết đột ngột (vì bệnh tim) ngày 10/3/1988 tại Sài Gòn, khi đang tại chức.

– Thượng Tướng Công An Thi Văn Tám (1948-2008), đặc trách tình báo gián điệp đột tử trong lúc khỏe mạnh và đi công tác đó đây liên tục vào ngày 12/12, mà ngày 15/12, các cơ quan truyền thông mới được đồng loạt loan tin là chết sau một thời gian dài lâm bệnh, mà không nói bệnh gì!?… Nhiều tin đồn cho rằng bị đầu độc?

Tháng 12/2008, sau khi thăng chức từ Trung Tướng lên Thượng Tướng thì mươi ngày sau ông bị chết bất đắc kỳ tử. Trước đó, từ năm 2006 đã có thư của Phạm Gia Khánh, tự xưng là cán bộ trong Tổng Cục An Ninh, tố cáo TT Thi Văn Tám tham nhũng, đã đưa dự án về cục A35, trị giá nhiều chục tỷ đồng, rồi ông trực tiếp phụ trách. Người tố cáo, có tin là do tranh giành quyền lực, đã gửi thứ tới đích danh Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Lê Hồng Anh v.v…

Các trường hợp kết án, trù dập khác.

– Ủy Viên Bộ Chính Trị, Phó Chủ Tịch Quốc Hội Hoàng Văn Hoan (1905-1991), Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng kiêm Chính Trị Viên Vệ Quốc Quân Toàn Quốc. Từ năm 1950 đến năm 1957, làm Đại Sứ đầu tiên của CSVN tại Trung Quốc kiêm Đại Sứ tại Triều Tiên và Mông Cổ.

Sau bị trù dập, nên năm 1979, nhân một chuyến đi sang Đông Đức chữa bệnh, ông đã bỏ trốn qua Trung Quốc, bị kết án tử hình khiếm diện về tội phản quốc, sau mất tại TQ, chôn tại nghĩa trang Bát Bảo Sơn, sau này một phần hài cốt được đem về nước. Là tác giả cuốn “Giọt Nước Trong Biển Cả” xuất bản năm 1988, tố giác chế độ độc đoán Lê Duẩn…

– Đại Tướng Võ Nguyên Giáp (1911-2011), Bộ Trưởng Quốc Phòng, bị nhóm Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Trần Quốc Hoàn cho là theo xét lại của Liên Xô và chống đảng, tìm cách hạ bệ qua vụ án “Xét Lại Chống Đảng” năm 1967, có tên chính thức là “Vụ án Tổ chức chống đảng, chống nhà nước ta, đi theo chủ nghĩa xét lại hiện đại và làm tình báo cho nước ngoài.”. Võ Nguyễn Giáp bị bắt lỗi từ việc nhận 1 lá thư của TĐS Liên Xô mà không báo cáo theo nội quy đảng…

Năm 1980, Võ Nguyễn Giáp bị thôi chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Năm 1983, bị hạ nhục khi cho làm Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Gia Dân Số và Sinh Đẻ Có Kế Hoạch khi ủy ban này được thành lập, năm 1991, chính thức nghỉ hưu. Có lúc nhóm Lê Duẩn còn định quản chế Giáp ở một nơi biệt lập. Từ khoảng năm 1965, 67, hàng 50 năm sau cùng của đời ông, Giáp thường chỉ ra mặt mang tính hình thức, không có quyền hành gì (Vụ Tổng Công Kích Mậu Thân năm 1968 hay Chiến Dịch Hồ Chí Minh năm 1975 kể như không có Giáp, còn bị nhóm cực đoan giáo điều Lê Duẩn cho là hèn nhát).

Vì vậy mới có thơ:
Ngày xưa Đại Tướng cầm quân,
Ngày nay Đại Tướng cầm quần chị em!

Đùng một cái Võ Nguyễn Giáp theo Sắc Lệnh số 110/SL ngày 28/5/1948, được Hồ Chí Minh đưa lên làm “Đại Tướng”, đùng một cái mất hết! Cho thấy thực ra Giáp cũng chẳng có tài cán và thế lực gì đặc biệt. Phần lớn thành tích đều là tuyên truyền và chiến công đều bằng sự hy sinh xương máu của hàng trăm ngàn bộ đội và dân chúng.

Về “Chủ Nghĩa Xét Lại”:

Vào tháng 9/1953, Nikita Khrushchev (1894-1971) được bầu làm Bí Thư Thứ Nhất Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Liên Xô. Năm 1956, tại Đại Hội Lần Thứ 20 Đảng Cộng Sản Liên Xô, ông đã đọc báo cáo phê phán nặng nề sự tàn ác vô song và sự sùng bái cá nhân của I. V. Stalin (1879-1953). Vì thấy đối đầu với Tư Bản quá mạo hiểm và không dễ gì thắng, Khrushchev chủ trương thay vì tận diệt Tư Bản thì chung sống hòa bình. Các đoàn đại biểu CS các nước khi đi dự thì đều tàn thành, nhưng khi về nước rồi thì một số ngả theo lời kêu gọi Mao Trạch Đông (1893-1976), Trung Quốc, chống lại và gọi đó là “Chủ Nghĩa Xét Lại”. Thế giới CS chính thức chia đôi vì ý thức hệ từ đó.

Đây là một biến cố rất lớn, ảnh hưởng tới đường lối của đảng CSVN vì khi đó tại VN đang sùng bái cá nhân Hồ Chí Minh và diễn ra Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất, giết người rất gay gắt. Nhờ vậy mà vụ giết người dần dần dừng lại, nhận sai lầm…

Nhưng sau khi Lưu Thiếu Kỳ qua VN thì CSVN ngả hẳn theo TQ. Tại Hội Nghị Trung Ương lần thứ IX cuối năm 1963, các ông Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Phạm Hùng đã lên án “Chủ Nghĩa Xét Lại”, đứng về phía Trung Quốc và ra Nghị Quyết 9 (trong bí mật) chủ trương đẩy mạnh công cuộc tiến chiếm miền Nam bằng vũ lực. Những bất đồng trong nội bộ đảng nổ ra năm 1963-64 và tiến tới đợt bắt giữ nhóm thân Liên Xô vào năm 1967.

– Ung Văn Khiêm (1910-1991), khi đó là Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao, bị mất chức vì quy cho là trách nhiệm vụ thảo bản Tuyên Bố Chung năm 1963, với lập trường ủng hộ Liên Xô mà Hồ Chí Minh duyệt rồi ký với lãnh tụ đảng CS Tiệp Khắc Antonín Novotný…

Năm 1967, vụ đàn áp lên cao độ, hàng chục các bộ cấp Chính Trị Bộ, Trung Ương Đảng, Tướng Tá bị bắt không xét xử, hầu hết bị giam cầm đến năm 1973…

Năm 1954, Lê Duẩn lén ở lại trong Nam, năm 1957, Lê Duẩn từ Nam ra Bắc, năm 1960, năm vai trò TBT bên cạnh Chủ Tịch HCM. Duẩn là người đầy uy quyền, xưng tôi với HCM, bài viết đôi khi tỏ ý có cao kiến hơn cả HCM, là điều không thấy ở bất cứ nhân vật cao cấp CS nào khác, mọi người vẫn phải đến xin chỉ thị kể cả khi Duẩn nằm trên giường bệnh và đã tại vị đến chết, sau đó đảng CSVN mới định nhiệm kỳ.

Nhưng từ năm 1972 trở đi, TQ bắt tay với Hoa Kỳ, lạnh nhạt với CSVN nên CSVN quay ra thân mật với Liên Xô. Năm 1979, Lê Duẩn đoạn tuyệt với Trung Quốc, trục xuất khoảng 200.000 người Hoa và đi tới chiến tranh với TQ tại biên giới và trên biển.

– Đại Tướng Văn Tiến Dũng (1917-2002), Ủy Viên Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân, tư lệnh “Chiến Dịch Hồ Chí Minh” chiếm miền Nam năm 1975. Tác giả cuốn “Đại Thắng Mùa Xuân” ra vào tháng 5/1976. Từ tháng 12/1980 đến 1986, ông giữ chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Thuộc phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ.

Vợ là Nguyễn Thị Kỳ (tên thật là Cái Thị Tám), cũng là cán bộ CS. Sau năm 1975, khi nắm quyền tột đỉnh, hai vợ chồng ngang nhiên tham nhũng, dùng cả quân xa của đơn vị H12, H14 thuộc Tổng Cục Hậu Cần cướp tài sản quân đội… miền Nam chở ra Bắc và máy bay vận tải quân sự như Antonov An-24 hay An-26 buôn lậu hàng từ Bắc vào Nam bán cho người Hoa… Năm 1986, trong Đại Hội Đảng Bộ Toàn Quân, Dũng bị chỉ trích là tướng lãnh mà đi buôn lậu gây tai tiếng chưa từng có cho quân đội nên không được bầu làm Đại Biểu Chính Thức đi dự Đại Hội Đảng VI (dù Lê Đức Thọ bênh vực Dũng, đòi bỏ phiếu lại nhưng vẫn không đủ túc số). Ngay sau đó, Dũng mất ghế trong Bộ Chính Trị và mất chức Bộ Trưởng Quốc Phòng. Từ năm đó cho tới khi chết, tuy được coi là một “tướng tài”, không được nắm giữ bất cứ chức vụ nào và hầu như không còn được nhắc nhở tới nữa.

– Thượng Tướng Trần Văn Trà (tên thật là Nguyễn Chấn, 1919-1996), Tư lệnh kiêm Chính ủy Khu Sài Gòn – Chợ Lớn; Tư lệnh Khu 7 (1949-1950); Phó Tư lệnh Nam Bộ, Tư lệnh Phân khu Miền Đông Nam Bộ (1951-1954). Năm 1955, ông tập kết ra Bắc, giữ chức Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhân Dân VN (1955-1962), Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Quân Huấn (1958)…

Từ năm 1963, Trần Văn Trà được cử vào Nam làm Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam (1963-1967 và 1973-1975), Phó Tư Lệnh Quân Giải Phóng Miền Nam (1968-1972), Phó Bí Thư Quân Ủy Quân Giải Phóng Miền Nam. Sau Hiệp Định Paris (1973), làm Trưởng Đoàn Đại Biểu Quân Sự Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam tại Ban Liên Hiệp Đình Chiến 4 bên ở Sài Gòn.
Sau 30/4/1975, Trần Văn Trà lảm Chủ Tịch Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn. Khi về hưu, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, nhưng sau được đảng phủ dụ nên tách ra. Viết hồi ký “Kết Thúc Cuộc Chiến Tranh 30 Năm” (có ý chê trách trung ương thiếu hiểu biết tình hình thực tế) bị phê bình “qua mặt” trung ương, cấm xuất bản nên chí có ấn bản dở dang.

– Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh (1927-), chính ủy Sư Đoàn 304 Tây Nguyên, Bí Thư Đảng Ủy Sư Đoàn 3, Quân Khu 5, tháng 6/1978, làm Viện Trưởng, Bí Thư Đảng Ủy Học Viện Your browser may not support display of this image.Chính Trị Quân Sự. Từ tháng 4/1979 đến năm 1996, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân VN, Ủy Viên Quân Ủy Trung Ương…

Đứng tố giác Tổng Cục 2 lợi dụng chức vụ vu oan giá họa các đồng chí cao cấp kể cả Võ Nguyên Giáp… nên bị trù dập.

– Trung Tướng Trần Độ, tên thật là Tạ Ngọc Phách (1923-2002), năm 1946, ở tuổi 23, làm Chính Ủy Mặt Mrận Hà Nội. Năm 1950, làm Chính Ủy Trung đoàn Sông Lô, rồi Chính Ủy Đại Đoàn (SĐ) 312. Năm 1955, Trần Độ lúc 32 tuổi là Chính Ủy Quân khu 3 (Quân Khu Tả Ngạn) và đến năm 1958 được phong hàm Thiếu Tướng, năm 1974, được phong hàm Trung Tướng…

Ông còn làm Phó Chủ Tịch Quốc Hội khóa 7, Chủ Nhiệm Ủy Ban Văn Hóa và Giáo Dục của QH. Ông là Tướng võ kiêm văn, có tư tưởng cải cách, cởi mở. Thời Đổi Mới, “cởi trói” tư tưởng của TBT Nguyễn Văn Linh, ông thuộc Ban Văn Hóa Đảng, là người soạn Nghị Quyết số 5, được Bộ Chính Trị thông qua vào tháng 12/1986, cho phép tự do sáng tạo và sách báo được lưu hành dễ dãi hơn nếu không có nội dung “phản động”… từ đó nhiều tác phẩm bị cấm như của những nhân vật trong Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm… được tái bản.

Nhưng khi Đông Âu lung lay và phong trào sinh viên xuống đường nổ ra ở Thiên An Môn, đảng CSVN e ngại sụp đổ theo, bắt đầu xiết lại. Tháng 3/1989, trong cuộc họp kỳ 6 của Ban Chấp Hành Trung Ương đảng CSVN, Nguyễn Văn Linh đòi đình chỉ những “cởi trói” trong 3 năm vừa qua. Trần Độ vẫn ủng hộ tiến trình nới lỏng, tạp chí “Phê Bình và Dư Luận” do ông chủ trương, có nội dung đả trích nhà cầm quyền, nên sau khi ra được 1 số thì bị cấm. Trần Độ bị chỉ trích và bị Lê Đức Thọ cách chức, khai trừ năm 1999 (lúc đó 58 tuổi đảng).

Sau viết “Nhật Ký Rồng Rắn” lên án chế độ CS không tiếc lời, bị công an theo tịch thu khi trên đường đi sao ra nhiều bản, nhưng ông còn bản gốc, đã phổ biến khắp nơi, bị cấm xuất bản trong nước. Trong có đoạn: “… Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xóa bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội chưa tốt đẹp, còn nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, của một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…”.

Khi chết tang gia không được đề quân hàm “Trung Tướng”, vòng hoa phúng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng bị gỡ chữ “Đại Tướng” ra.

– Thiếu Tướng Lê Thiết Hùng, tên thật là Lê Văn Nghiệm, (1908-1986), theo Lê Hồng Phong qua Thái Lan, rồi theo lệnh tổ chức, tham gia quân đội Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch làm tới Đại Tá, 2 lần sang Nhật gặp Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, làm chính trị viên đội vũ trang đầu tiên gồm 12 người, Tư Lệnh Binh Chủng Pháo Binh, Hiệu Trưởng Trường Lục Quân Việt Nam, Cục Trưởng Cục Quân Huấn, Tổng Thanh Tra Quân Đội, là tướng được phong đầu tiên…, bị bắt vì cho là cùng phe Võ Nguyên Giáp.

– Thiếu Tướng Đặng Kim Giang (1910-1983), bị Pháp bắt kết án giam 12 năm tù, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Hậu Cần Quân Đội NDVN, tham gia trận Điện Biên Phủ 1954, Đại Biểu Quốc Hội, bị bắt giam 6 năm (có lúc cũng tại Hỏa Lò nơi bị Pháp giam) và 7 năm quản chế vì cho là chủ trương chia ruộng đất và khuyến khích tư sản, theo xét lại cùng phe Võ Nguyên Giáp. Năm 1995, tức gần 30 năm sau, bà Nguyễn Thị Mỹ, 77 tuổi, vẫn còn đi khiếu nạn về trường hợp của chồng. Trong thư kêu cứu có đoạn:
Tôi đã có đến ông Lê Đức Thọ và ông Trần Quốc Hoàn. Ông Trần Quốc Hoàn tránh không tiếp. Tôi nói với ông Lê Đức Thọ:

“Anh Giang phạm tội gì mà các anh còng tay, còng chân mang đi? Sao đối xử với nhau tệ thế? Có phải gián điệp của đế quốc không? Nếu phải, đem xử bắn. Mẹ con tôi tán thành”.

Ông Thọ nói:

“Không phải. Đây là cuộc đấu tranh nội bộ, không đem ra xử công khai được. Chị cứ yên tâm. Chúng tôi không bỏ tù nhau đâu. Thuyết phục nó không được, phải dùng biện pháp hành chính. Khi nào nó nghe ra sẽ về thôi. Cửa nhà tôi lúc nào cũng rộng mở. Chị có khó khăn gì cứ đến.”.

Thật ra cánh cửa đó đã vĩnh viễn sập lại sau lưng tôi kể từ ngày đó…

Gần Đại Hội 5, chồng tôi đang bị nhồi máu cơ tim, viết một lá đơn khiếu oan, trình bày khúc chiết vấn đề này, đề nghị Đại Hội cử một tiểu ban kiểm tra lại và có kết luận rõ ràng vì đây là một vụ án lớn nhất từ trước đến nay có liên quan đến nhiều người: có ủy viên Bộ Chính Trị, có ủy viên Trung Ương, có Bộ Thứ Ttrưởng, có Tướng Tá và cán bộ cao cấp…

Lá đơn đó được gửi đến cho các ủy viên Trung Ương Đảng, cho Đại Hội 5, cho Ban Bí Thư, cho Tổng Bí Thư v.v…

Sau đó, tháng 9/1982, chồng tôi lại bị bắt trở lại, “về tội tán phát đơn khiếu nại làm mất uy tín của đảng”. Lần này chồng tôi bị đưa đi giam cầm tại Nam Định 8 tháng…

Chúng tôi có 7 con. Sau khi cha bị buộc tội thì mỗi đứa con một thảm kịch. Đây là một cuộc “tru di tam tộc”…

Từ năm 1980, gia đình Đặng Kim Giang hơn 10 người sống chen chúc trong một túp nhà tranh vách đất rách nát 14 mét vuông… và Giang chết trong khi nước mưa dột rơi vào người.

– Thiếu Tướng Lê Quảng Ba, tên thật là Đàm Văn Mông, dân tộc Tày (1914-1988), nguyên Tư Lệnh đầu tiên Quân Khu Việt Bắc năm 1949, năm 1951, làm Đại Đoàn Trưởng đầu tiên Đại Đoàn 316, bị kết tội cùng phe Hoàng Văn Hoan (?).
– Thiếu Tướng Chánh Thanh Tra Bộ Công An Trần Văn Thanh (1953-, vì tố tham nhũng).

– Ủy Viên Bộ Chính Trị, từng du học Liên Xô 5 năm, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An (1937-), nhiệm kỳ 2001-2006, phê bình tính mất dân chủ trong đảng, đòi thực thi dân chủ, hình bên.

– Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Đoàn Duy Thành (1929-), tác giả cuốn hồi ký “Làm Người Là Khó”, chủ trương làm khoán (bị cho là phạm chính sách, bị Đỗ Mười trù dập). Được coi là thân với Lê Duẩn, khi dự đám tang Lê Duẩn năm 2006, các con của Lê Duẩn đã hỏi ông Đoàn Duy Thành “Họ có giết chúng cháu không!?”.

– Ủy Viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách, tên thật là Vũ Thiện Tuấn (1924-2006), vì có tư tưởng đổi mới, kêu gọi đa nguyên, đa đảng sau khi đi quan sát sự sụp đổ của Đông Âu, bị khai trừ.

– Hoàng Minh Chính (1920-2008), năm 1947 từng tham gia lãnh đạo trận đánh sân bay Gia Lâm, được đảng CSVN cử làm Tổng Thư Ký đảng Dân Chủ thành lập năm 1944 để tập hợp giới tư sản và trí thức. Năm 1957, được cử sang Liên Xô theo học Trường Đảng Cao Cấp. Năm 1960, về nước, được bổ nhiệm Viện Trưởng Viện Triết Học Mác-Lênin, bị bắt biệt giam 6 năm không xét xử, bị quản chế ở Sơn Tây từ 1973 đến 1976 vì cho là trong nhóm xét lại. Năm 1995, ông Hoàng Minh Chính còn bị kết án 1 năm tù vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước”. Sau 3 lần bị Thọ bỏ tù mà không khuất phục nổi ý chí của Hoàng Minh Chính, Thọ đã định bí mật thủ tiêu. Ông Chính đã đanh phải thép tuyên bố: “Có bắn thì bắn trước mặt, bắn sau lưng là hèn.”. Tổng cộng ông đã bị 12 năm tù, 9 năm quản chế.

Sau này, khi lên tiếng tranh đấu Dân Chủ và phục hoạt đảng Dân Chủ thì bị trù dập.
Năm 2005, ông qua Hoa Kỳ chữa bệnh, đến phát biểu tại đại học Harvard về đề tài dân chủ cho Việt Nam và điều trần trước Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ. Tháng 10/2005, trước khi về lại VN, ông có cuộc họp báo tại San Jose, cho hay từng có âm mưu hãm hại HCM, và nhóm ông tìm cách báo tin này cho HCM… Khi về VN, ông bị công an trả thù, cho bọn côn đồ và cựu chiến binh đến nhà chửi rủa và quăng phân…

– Nguyễn Hộ (1916-2009), gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1937. Năm 1940, ông bị nhà cầm quyền Pháp ghép tội kích động đình công ở xưởng đóng tàu Ba Son, bị tuyên án tù 5 năm ở Côn Đảo.
Sau 1975, lãnh đạo Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ, ông nói: Ngày xưa nếu CNCS đã cứu đất nước khỏi ách thực dân, thì bây giờ chính CNTB sẽ cứu đất nước ra khỏi nghèo nàn lạc hậu.

Năm 1989, tổ chức này cũng bị nhà cầm quyền giải tán. Bất bình, ông từ bỏ đảng năm 1991 sau hơn 53 năm trong đảng. Sau đó ông bị bắt và quản thúc tại gia vì tội “chống đảng”.

Ông đưa ra “Giải Pháp Hòa Hợp Hòa Giải” và cuốn sách “Quan Điểm Và Cuộc Sống”. Sách của ông kêu gọi đảng CSVN hãy từ bỏ Chủ Nghĩa Mac-Lênin. Vì vậy ông bị nhà cầm quyền bắt lần thứ 2 năm 1994. Theo ông Việt Nam ở thời điểm năm 2008 chỉ có độc lập chứ không có tự do…

– Nguyễn Văn Trấn (1914-1998), Chính Ủy Bộ Tư Lệnh Khu 9, Năm 1938, ông sáng lập tờ Le Peuple (Dân chúng).

Ngày 25/8/1945, ông lãnh đạo cuộc đảo chính cướp chính quyền ở Sài Gòn. Do có những hành động quyết liệt với các phần tử đối kháng, ông bị gọi là hung thần Chợ Đệm. Có giả thuyết cho rằng Nguyễn Văn Trấn cũng từng là “hung thần”, là một trong 3 người đã thực hiện việc giết Tạ Thu Thâu (1906-1945), 2 người kia là Kiều Đắc Thắng và Nguyễn Văn Tây. Năm 1954, tập kết ra Bắc, trở thành Giảng Viên trường Nguyễn Ái Quốc, rồi Vụ Phó Ban Tuyên Huấn Trung Ương…

Trong những năm cuối đời, ông nghi ngờ về vai trò của đảng CSVN, tham gia Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ và ký vào bản kiến nghị 100 người năm 1988 kêu gọi thay đổi cách thức bầu cử. Ông viết cuốn “Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội” nói lên mặt trái của chế độ, bị cấm lưu hành trong nước. Trong cuốn này ông cũng đề cập tới chuyện Lê Đức Thọ muốn thay HCM bằng Tướng Nguyến Chí Thanh…

Năm 1997, ông là một trong 45 nhà văn được Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) trao giải Hellman/Hammett dành cho các nhà văn bị đàn áp chính trị.

Ngoài ra, bị trù dập còn có Đại Tá Lê Trọng Nghĩa là Cục Trưởng Cục 2, Đại Tá Lê Minh Nghĩa là Chánh Văn Phòng Bộ Quốc Phòng, Đại Tá Đỗ Đức Kiên là Cục Trưởng Cục Tác Chiến, Lê Liêm, Bùi Công Trừng, Hoàng Thế Dũng là Tổng Biên Tập báo Quân Đội Nhân Dân, Minh Tranh là Giám Đốc nhà xuất bản Sự Thật,

Nguyễn Kiến Giang là Phó Giám Đốc nhà xuất bản Sự Thật, Trần Minh Việt là Phó Bí Thư thành ủy Hà Nội, Phạm Viết là Phó Tổng Biên Tập báo Hà Nội Mới, Phạm Kỳ Vân là Phó Tổng Biên Tập tạp chí Học Tập, Trần Thư là Tổng Thư Ký báo Quân Đội Nhân Dân… trong bộ tham mưu của Tướng Giáp. Sau này có Nguyễn Trung Thành, Lê Hồng Hà, Vũ Đình Huỳnh là Bí Thư của HCM (bắt ngày 18/10/1967), Vũ Thư Hiên (con của Vũ Đình Huỳnh), Nguyễn Minh Cần… Rồi Nhóm Nhân Văn – Giai Phầm, thêm nhà văn nhà kiêm biên kịch Hoàng Công Khanh (Vụ Trưởng, Giám Đốc Sở Văn Hóa – Thông Tin Hải Phòng). Và ngay cả Hồ Chí Minh (1890-1969), bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ lấn át, cô lập, cũng chỉ là bù nhìn trong khoảng 10 năm cuối đời…
– – –
Thực ra CSVN không dễ gì giữ thăng bằng khi đi dây giữa hai đàn anh lớn có khuynh hướng trái ngược, nên có lúc ngả hẳn bên này, lúc ngả hẳn bên kia. Hoàng Tùng đã cay đắng phải nói, HCM qua Tàu thì Mao Trạch Đông kéo theo đường lối của Mao, qua Nga thì Stalin kéo theo đưòng lối của Stalin… Viện trợ của hai nước này cho CSVN trong thời chiến vỉ vậy cũng hay gặp trở ngại, nhu lúc thì Trung Quốc hứa mà không viện trợ hay khi viện trợ của Liên Xô đi ngang qua đất Trung Quốc bị chặn lại…
– Thời 1930, theo Đệ Tam Quốc Tế tức Liên Xô.
– Thời 1963, nhóm Lê Duẩn theo Trung Quốc chống chủ nghĩa xét lại.
– Thời 1975, thì theo Liên Xô rồi chống Trung Quốc, năm 1978, cũng chính thời Lê Duẩn đã ký Hiệp Ước An Ninh với Liên Xô, đuổi người Hoa về nước, dẫn đến chiến tranh biên giới 10 năm (1979-1989).
– Thời 1990, khi Liên Xô tan rã, lại quay về với Trung Quốc.
– Thời 2010, bắt đầu căng thẳng với Trung Quốc.

Mỗi lần xoay 180 độ như vậy, trong thượng tầng nội bộ có những bất đồng trầm trọng, phe yếu thế bị trấn áp, dẫn đến chuyện đã có những người tỵ nạn phải tại Liên Xô như Nguyễn Minh Cần, tại Trung Quốc như Hoàng Văn Hoan. Chính trong hàng ngũ CSVN đã phải ta thán, đảng thay đổi đường lối như “phụ nữ thay quần lót”, mỗi lần như vậy, không biết bao nhiêu đảng viên bị trù dập.
– – –
Đối với nhân dân thì đảng CSVN ra tay thực hiện những vụ giết người, cướp của hàng loạt khiến khoảng 3-4 triệu ng ười chết như:
– Phong Trào Sô-viết Nghệ Tĩnh năm 1930.
– Rèn Cán Chỉnh Quân năm 1953.
– Cải Cách Ruộng Đất năm1953-1956.
– Thống Nhất đất nước bằng bạo lực năm 1954-1975.
– Đàn Áp Phong Trào Nhân Văn – Giai Phẩm, năm 1955-1958.
– Cải Tạo Tư Sản – Công Thương Nghiệp Miền Bắc năm 1954.
– Cải Tạo Tư Sản – Công Thương Nghiệp Miền Nam năm 1975

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ MÀ TRÔNG SỢ QUÁ!

Binh Dang is with Huong Nguyen.

Ở xứ cộng sản không có chính trị chỉ có TÀ TRỊ

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ MÀ TRÔNG SỢ QUÁ!

Bài viết của chị Hồng Lam

Ngay cả chủ tịch nước Trần Đại Quang mà vẫn bị mắc phải căn bệnh hiếm: Vi sút hiếm và độc hại.

Trước đây thì Ông Nguyễn Bá Thanh cũng đã mắc phải căn bệnh độc hại không chữa trị được rồi cũng ra đi.

Và hiện tại thì có Ông Đinh Thế Huynh cũng đang mắc phải căn bệnh độc hại gì đó mà hiện nay không ai biết tin chính xác về Ông.Không biết ông còn sống hay đã ra đi mà chưa công bố.

Tiếp theo con Vi Rút lạ này nó sẽ xâm nhập vào ai đây? Mà sao kỳ lạ quá Vi rút hiếm và độc hại này chỉ xuất hiện tại VN nhỉ?

Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people

SINH, LÃO,….LỆNH, TỬ…

Lam Nguyen shared a post.

Cộng sản vô thần coi thường cái chết của con người, và của dân tộc…!!! Hồn thiên sông núi của các dân tộc này lúc nào cũng có chỗ đặc biệt để đón chúng.. Ây dza, không biết bao giờ những kẻ vô thần này mới định thần chứ?!? Không có rau muống ăn vẫn lì như trâu???!!!

Image may contain: 7 people, suit

Amy Truc TranFollow

SINH, LÃO,….LỆNH, TỬ..

Mới hôm 19.09 còn thấy ông khỏe mạnh xuất hiện trên báo chí tiếp các trưởng đoàn tham dự Đại Hội AOSAI 14, vậy mà chỉ 2 ngày sau đã đột ngột “ra đi”. Không khỏi dấy lên câu hỏi: phải chăng ngài chủ tịch nước cs không phải chết theo quy luật của tự nhiên “sinh, lão, bệnh, tử” mà là “sinh, lão….lệnh, tử”. Nghĩa là chết theo “lệnh”??? Đến nay báo chí cộng sản vẫn chưa công khai nguyên nhân cái chết của ông, dân chúng chỉ nghe nói mơ hồ rằng ông nhiễm một loại “virus hiếm”…

Có ai còn lạ gì với kiểu thanh trừng, triệt hạ phe nhóm của đảng cs thực hiện theo lệnh của một thế lực giấu mặt mà thiên hạ đồn rằng là “lệnh của thiên triều”. Không biết sẽ còn bao nhiêu lãnh đạo cs bị chết theo “lệnh”, chết “đúng quy trình”. Âu đó cũng là cái giá phải trả cho cái tội đi theo cộng sản, hãm hại đồng bào.

Nhưng thôi, ông bà mình có câu: “Nghĩa tử là nghĩa tận”, thôi thì cũng mong ông sớm tiêu diêu miền cực lạc.

“Bỉnh chúc vô minh, Quang tự diêt,

Sự ra đi của ông Quang thắp lên niềm hy vọng mới trong lòng người dân Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng liệu rồi đây có còn tiếp tục sáng bừng để vui mừng ?

Trần đại Quang qua đời, vế trước của câu Sấm được xem đã ứng nghiệm.

“Bỉnh chúc vô minh, Quang tự diêt, 
Trọng ngân bạc phúc, sản tắc vong”

Xin mở ngoặc ở đây giải nghĩa sơ tí về câu này cho những bạn chưa nghe qua bao giờ.

Bỉnh (秉) có nghĩa là cầm, nắm như nói bỉnh bút là cầm bút. Chúc (燭) là nến, đuốc 
vô minh (無明) – không sáng suốt 
Quang (光) = ánh sáng 
tự diệt (自滅) = tự tắt

Trọng (重) = coi trọng
Ngân (銀) = tiền bạc
bạc (薄) = mỏng, coi nhẹ, coi thường như nói bạc đãi, tiếp đãi với lòng coi thường. 
Phúc (福) = phúc đức, phước đức
Sản (產) = tài sản, sinh sản 
Tắc (則) = tất, ắc, thì sẽ 
Vong (亡) = mất

Ở nghĩa đen là câu răn là người cầm ngọn nến, đuốc soi đường cho người khác mà không sáng suốt thì ánh sáng sẽ tự tắt. Đuốc tắt thì mất đi cái “địa vị” soi đường. Người coi trọng tiền bạc mà phúc mỏng vì coi nhẹ sự vun bồi phúc đức thì tải sản cũng mất đi.

Ở nghĩa bóng, vốn được xem là một câu Sấm của cụ Trạng, và được giải nói cho thời Sản, ám thị tứ trụ Quang, Trọng, Ngân, Phúc. Khi Quang diệt thì đến Trọng Ngân xử tệ ông Phúc nhà Sản ắc sẽ vong. Còn những kẻ coi trọng tiền bạc mà coi nhẹ sự vun bồi phúc đức đối xử bất nhân với những người vì tự do của dân tộc không thể nào ngoại lệ. Quy luật đồng tiền bất nghĩa không ai giữ được lâu. Nếu phải trả nợ bằng cái mạng thì thật đáng ngậm ngùi xót thương.

—-

Bonus: bài cũ của năm 2008 do anh Thức kêu nhi viết để cỗ vũ những người trong Đảng muốn thay đổi chế độ không ủng hộ sự tàn ác của Đảng:

Bao giờ có thể thay đổi chế độ dân chủ đây?

Đó là câu hỏi mà có không ít người dân Việt hiện tại vẫn đang tha thiết mong đợi 1 câu trả lời.

Cũng sắp rồi đó… hay vẫn còn vời vợi??

Chẳng biết nữa, vì thật chẳng dễ gì mà có thể lật đổ được đảng CS. Đánh bom tàn sát ư? Pháo kích chăng? Tất cả những bạo động như thế không hề là việc của những kẻ hèn nhát … lại càng chẳng thể là việc của người chủ trương bất bạo động muốn sử dụng biện pháp ôn hòa.

Song bạo động hay ôn hòa, thực trạng diễn biến trước mắt đang mở ra cho ta thấy lý do đưa đến sự sụp đổ của CS nó sẽ không đơn thuần chỉ là ở nơi áp lực từ sự mong muốn của người dân đứng lên đòi hỏi nhân quyền và dân chủ hay một đảng phái ngầm nào đó sẽ phất cờ.

Thường thì.. con thú dữ khó có một con thú khác sát hại được nó, nếu như… không là chính những con …trùng “nhỏ” bám trên thân của nó rỉa rói ăn thịt của nó. Cũng như Lưu Bang tranh mãi với Hạng Vũ vẫn ở thế yếu, dẫu có quân sư Tử Phòng, có tướng giỏi Hàn Tín vẫn chưa đủ để dựng nghiệp lớn mà còn phải nhờ đến một lực lượng khác.

Lực lượng nào đây?

Nhắc lại chuyện xưa, khi Bái Công (tức Lưu Bang) đóng quân ở Vinh Dương thiếu lương thực bị quân Sở vây đánh nếu không nhờ Trần Bình hiến kế ly gián khiến vua tôi nước Sở chẳng còn tin nhau hẳn đã bị Hạng Vũ diệt rồi. Kế ly gián của Trần Bình đã khiến Á Phụ Phạm Tăng bị ngờ vực uất ức mà từ quan, chưa đi đến Bành Thành đã nổi ung ở lưng mà thác. Mất Phạm Tăng, chỉ hơn 1 năm sau đang ở thế thượng phong, Hạng đã bị Lưu đánh bại hoàn toàn.

Ngoài Tử Phòng, Hàn Tín, Tiêu Hà, còn phải cần nhờ có Trần Bình mà Lưu Vương mới dựng được cơ nghiệp Tây Hán, vậy Trần Bình (陳平 ? – 178) này là ai ?

Khi cả Lưu và Hạng khởi binh phản Tần, Trần Bình đến đầu dưới trướng của Hạng. Sau khi Hạng Vương công chiếm được Hàm Dương, Trần Bình phản Sở quy Hán vì Lưu Vương tất cả hiến 6 lần kế hay khiến Lưu Bang từ yếu được mạnh, đổi bại thành thắng, có công rất lớn với việc kiến lập nhà Hán nên sau được phong làm Hộ vũ hầu, Khúc Nghịch hầu rồi đến Tả thừa tướng. Ấy là Trần Bình túc trí đa mưu, trước theo Sở mà sau giúp Lưu Vương vậy. 
Nay luận cổ để suy kim, khi Thủ tướng khẳng định trước Quốc hội sáng 13/11/2008: “người nông dân trồng lúa trong năm 2008 này lãi trung bình 60%, có vụ đến 85%” đã khiến dân chúng, đặc biệt là nông dân hết sức bất bình. Có phải Thủ tướng bị thuốc rồi chăng? Hay bị thuộc cấp đã cung cấp những thông tin quá sai với thực tế chăng? Cũng có người cho rằng Thủ tướng dốt quá nên mới nói những điều phi lý như vậy, và cũng có ý kiến bảo rằng Thủ tướng quá táo tợn, chẳng còn biết tôn trọng dân là gì nữa..

Những ý kiến trên đây hoàn toàn có căn cứ và không hẳn là đã sai. Có chăng một hay nhiều Trần Bình đang âm thầm thực hiện kế sách cho một nền dân chủ, cố tình khiến dân chúng bất mãn với thủ tướng? Những con số lãi ảo tưởng trên, cùng với nhiều chính sách và những qui định “quái gỡ” thời gian qua cho thấy rằng đang có rất nhiều người âm thầm đẩy chính quyền này đến chỗ chết.Vậy nên nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ của đảng CS không chỉ là từ người dân cùng với những đảng phái không phải CS mà còn từ những Trần Bình thời đại, những đảng viên lòng đã bỏ chủ nghĩa CS muốn dân chủ vậy.

Trước đây việc lật đổ đảng CS có vẻ như là viễn mộng, nhưng nay lại thấy chẳng có chi là xa vời …vì ngay trong Đảng, đã có những đảng viên Trần Bình đáng ca ngợi kia, âm thầm làm những việc cao quý và có ý nghĩa mà không ai biết đến… mà không cần ai biết đến… thì chuyện thay đổi chế độ chỉ trong nay mai mà thôi…

Đúng với câu Albert Einstein nói: “Ta không cần nghĩ đến tương lai, vì nó đến rất chóng thôi.” Vâng, nếu có nhiều Trần Bình vì dân tộc đem tính mệnh thách đố với nguy hiểm, ở với cọp để hại cọp thì tương lai thay đổi chế độ dân chủ sẽ đến chóng thôi.

Và vì vậy, là Trần Bình thì chẳng có ai có tư cách để khoan dung cho sự phục vụ cho đảng xưa. Là Trần Bình lòng hướng về dân chủ mới có thể đem tài năng của mình mà xây dựng đất nước giúp đỡ dân của mình đúng theo điều người dân mong muốn và cần thiết. 
Giữa lúc điêu linh, người dân khốn khổ, ai là người đã khiến Thủ tướng khẳng định những lời tai hại kia? Ai là người đề nghị đưa ra quy định chiều cao không đủ và ngực lép không được lái xe máy quái gỡ kia? Ai ???

Những Trần Bình âm thầm vì dân tộc không màn hiểm nguy bị phát giác và bị tiêu diệt.. điều đó thật khiến người cảm kích….

Điều đó thật khiến nhi cảm kích …

Cũng như con thú dữ khó bị một con thú khác sát hại… chỉ có những con trùng nhỏ bám trên thân nó mới dễ dàng hại được nó … Khi nó suy yếu đó là lúc nó phải gục ngã.

Dân tộc này có thể mau thoát khỏi đau khổ hay không, không chỉ cần có nhiều người dân dám đứng lên đòi lại sự công bằng cho dân tộc, xoa vết đau của quê hương, mà còn cần có những Trần Bình trong bất cứ guồng máy nào của chính phủ âm thầm giúp cho sự kiến lập nền dân chủ Việt Nam vậy.

Thiếu Trần Bình của ngày xưa, Lưu Vương khó gầy được nghiệp bá, thiếu Trần Bình của nền dân chủ Việt nam hôm nay, sự lật đổ chính phủ CS còn là giẫc mơ vời vợi của người dân đau khổ.

Và… thiếu những người dân thật sự yêu nước dám biểu hiện sự bất đồng với đảng, sẵn sàng vì nước …vào hiểm ra nguy như anh Điếu Cày, như chị Lê Thị Công Nhàn v.v…thì mảnh đất này hẳn thấy tủi nhục lắm vì phải nuôi toàn những con người hèn nhát.

Bao giờ có thể thay đổi chế độ dân chủ, bao giờ đất nước có thể giàu mạnh v.v.. là những câu hỏi mỗi người dân có bổn phận tự trả lời cho mình bằng chính sự đóng góp tích cực của mình mà đừng mong đợi ở một …kỳ tích nào. Song, khi có được những Trần Bình đang ở bên trong guồng máy chính phủ, có được những người dân mang tiếng nói dân chủ ở bên ngoài; lực lượng ngoài, lực lượng trong góp lại sẽ tạo được những cơn lũ lụt nhận chìm chủ nghĩa CS dành lại sự công bằng cho Hà Nội, cho Sài Gòn, cho Huế, cho từng tất đất quê hương vậy.

Câu hỏi dân chủ chẳng còn vời vợi đâu xa nữa …

mặt trời chỉ ở sau dãy núi …

nhi

Image may contain: text

Trần Đại Quang chết “theo kịch bản”

Trần Đại Quang chết “theo kịch bản”

Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) – …Ghế Tổng Bí thư của ông Trọng là do Tàu “phong”, vì thế nhất nhất mọi việc đều phải hỏi ý kiến Thiên Hoàng Tập. Thiên Hoàng muốn nhượng đất phải nhượng đất, Thiên Hoàng muốn xây dựng Đặc Khu để nối vào Con Đường Tơ Lụa cũng phải thần phục, dù dân cả nước nổi lên chống lại cũng phải làm. “Chống Tao có Tàu Lo”. Trọng là Thái Thú ngoan ngoãn, trung thành nên phải rập khuôn Tàu để tỏ lòng trung với Thiên Tử. Trọng sẽ là Tổng Bí thư đảng, kiêm nhiệm Chủ tịch Nước… 

*

Hôm nay 21/9 báo chí trong và ngoài nước loan tin ông Trần Đại Quang qua đời. Việc ra đi của ông Quang khuấy lên nhiều nguồn tin khác nhau, trái ngược nhau nhìn từ nhiều góc độ chinh trị khác nhau. 

Đây là vài nét về ông Chủ tịch Nước Trần Đại Quang theo thông tin lề đảng. 

Ông sinh ngày 12/10/1956, tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. 

Học trường Cảnh sát Nhân dân Trung ương và Trường Cao đẳng Ngoại ngữ Bộ Công An từ 1972 đến tháng 10/1975. 

Ông Trần Đại Quang có học vị Tiến sỹ Luật học, Đại học An ninh, trình độ ngoại ngữ cao học tiếng Tàu. 

Được bầu vào Bộ Chính trị Đảng Cộng sản từ Đại hội Đảng XI năm 2011, phong hàm Đại tướng năm 2012. 

Ông được bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tại kỳ họp thứ 11, 2/4/2016 

Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời sáng 21/9. 

Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang qua đời lúc 10 giờ 5 phút hôm 21/9/2018 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, vì loại “virus hiếm” theo ông Trưởng ban bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương Nguyễn Quốc Triệu xác nhận với báo chí Việt Nam. Ông đi chữa bệnh tại Nhật từ tháng 7 năm 2017. 

Ông Nguyễn Quốc Triệu nói đây là loại bệnh “virus hiếm và độc hại”

Theo báo Thanh Niên, thì GS-TS Phạm Gia Khải, cố vấn Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ trung ương, cho biết Chủ tịch nước Trần Đại Quang “được phát hiện mắc bệnh lý máu ác tính”

Hai giới chức cao cấp về bảo vệ sức khoẻ của cán bộ diện Trung Ương nói hai cách khác nhau. Tại sao cùng người bệnh, cùng là người chăm sóc mà hai ông nói khác? Vậy là có ông, hoặc cả hai ông “không thuộc bài”. Đó là một trong những nghi vấn, đàm tiếu của người Việt Nam trong và ngoài nước. Hai ông cán bộ lớn của nhà nước làm họ nghi ngờ chớ không phải “thế lực thù địch” tuyên truyền, xuyên tạc. 

Vị trí Chủ Tịch nước của ông Quang chỉ mang hình thức lễ nghi là chính, nhưng không có nhiều thực quyền. 

Khi ông Trần Đại Quang rời vị trí Bộ trưởng Bộ Công an, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thực hiện các bước cắt giảm cơ cấu nặng nề. Điển hình là việc cắt giảm nhiều Tổng cục, nhiều Tướng công an bị xộ khám và ông Trọng tự phong cho mình chức Bí thư đảng ủy công an. 

Ông Nguyễn An Dân, nhà báo tự do trong nước phát biểu: “Về việc công và tư thì chuyện ông Quang không tham gia công tác Đảng và nhà nước nữa là phù hợp với nhu cầu của Đảng lúc này. Còn điều này có phù hợp với nhân dân hay không thì là việc khác”. 

Dư luận cho rằng cái chết của ông Quang lúc nầy là một nhu cầu của đảng. Ông chết đúng theo mong muốn của đảng. Một viên chức cao cấp hàng đầu của đảng/nhà nước cũng không tránh khỏi tử vong khi đảng muốn, đảng cần, cho dù trên thế gian không ai muốn chết khi danh vọng, giàu sang có đủ. Nói khác đi ông Quang chết “đúng qui trình” của đảng. 

Việc nầy không mới mẽ, nếu chúng ta đọc lại lịch sử của đảng cộng sản. 

Nhà khoa học, giáo sư Dương Bạch Mai, trong cuộc họp về chiến dịch Xét Lại năm 1967, GS Mai phản đối việc nầy. Lê Đức Thọ, trong giờ giải lao, mời GS Mai uống chai nước ngọt Hồng Hà, uống chưa hết chai nước ngọt, ông biết bị trúng độc, chỉ còn kịp la lên “chúng nó giết tôi rồi”. Nhân dân thương tiếc nhà khoa học, nhưng đảng cần ông chết. 

Xa hơn nữa, những công thần của đảng Việt cộng như Tướng Nguyễn Bình, Tư Lệnh cộng sản miền Nam có uy thế lớn trong quân đội và trong đảng, Hồ Chí Minh và bọn thuộc hạ không yên tâm, sợ làm phản. Họ bày ra quỉ kế là triệu hồi Tướng Bình về gặp “bác”, nhưng trong mỗi chặng đường ông tướng nầy đến, họ bày trò cho nhân dân ra chào mừng và đài phát thanh của họ loan tin. Thực chất đầy gian ý là muốn thông tin cho Pháp biết ông đang ở đâu và sẽ đi đường nào về Bắc. Khi đến biên giới Miên Lào, Pháp phục kích giết chết Nguyễn Bình năm 1952. Ông chết đúng “lộ trình” đảng muốn. 

Hai tướng công thần của chế độ khác của họ là Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái với cái chết đầy mờ ám, chỉ có đảng và gia đình biết mà thôi. 

Còn bao cái chết “đúng qui trình” của đảng, mà gần đây nhất là Nguyễn Bá Thanh, dù được gia đình đưa sang nước đế quốc mà ông chống, để điều trị nhưng “tao khoẻ mà, có chi mô” rồi ít lâu sau cũng không thoát được sức mạnh phóng xạ bị cho vào người do tranh giành quyền lực mà phe mạnh trong đảng muốn ông thôi sống. 

Phạm Quý Ngọ là vật tế thần khác nữa, nếu Ngọ còn sống, ông sẽ khui ra hết những tên mà ông đưa tiền, đưa bao nhiêu. Vì vậy Ngọ phải về chầu Diêm Vương theo ý đảng, không phải do lòng dân. Dân muốn Ngọ sống thêm ít lâu để nói hết sự thật rồi chết. 

Xác ông Quang còn nằm đó mà tin râm ran, đồn đoán om sòm trên các trang mạng ai sẽ thế ông, có thể còn nhiều nữa đàng sau hậu trường chinh trị. 

Người được dư luận chú ý nhất là bà Đặng Thị Ngọc Thinh, người chính thức đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ Tịch Nước thay bà Nguyễn Thị Doan từ ngày 8/4/2016. Dưới đây là tiểu sử của bà Thịnh theo thông tin lề đảng: 

Họ và tên: Đặng Thị Ngọc Thịnh 

Ngày sinh: 25/12/1959

Giới tính: Nữ 

Dân tộc: Kinh 

Tôn giáo: Không 

 

Quê quán: Xã Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam 

Trình độ học vấn: Trên đại học 

Trình độ chính trị: Cử nhân chính trị 

Trình độ chuyên môn: Thạc sỹ xây dựng Đảng, Cử nhân khoa học Sử, Cử nhân Luật 

Ngày vào đảng: 19/11/1979 

Có lẽ đàng sau hậu trường đang rất bận rộn người mua kẻ bán, ngã gía, chào hàng. Nhưng mọi thương vụ sẽ vô ích vì: 

Ông Trần Đại Quang chết trong qui trình của đảng thì đảng đã có “giáo án”rồi. Vậy giáo án của đảng là gì? 

Ông Trọng, trong Đại hội 12 đã được Tàu chi 200 triệu đô la đê lót tay một số Ủy viên Trung ương đảng, nên cảnh “ngựa về ngược” làm Nguyễn Tấn Dũng bàng hoàng nhận ra đám đàn em phản trắc, đành chấp nhận về quê “làm người tử tế”. Nói khác đi chiếc ghế Tổng Bí thư của ông Trọng là do Tàu “phong”, vì thế nhất nhất mọi việc đều phải hỏi ý kiến Thiên Hoàng Tập. 

Thiên Hoàng muốn nhượng đất phải nhượng đất, Thiên Hoàng muốn xây dựng Đặc Khu để nối vào Con Đường Tơ Lụa cũng phải thần phục, dù dân cả nước nổi lên chống lại cũng phải làm. “Chống Tao có Tàu Lo”. Trọng là Thái Thú ngoan ngoãn, trung thành nên phải rập khuôn Tàu để tỏ lòng trung với Thiên Tử. 

Thế kỷ 21, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều hướng về mô hình dân chủ, nhưng Tập và bè lũ sửa điều lệ đảng để làm vua suốt đời và làm chuyện ngược đời với thế giới văn minh. 

Trọng sẽ theo khuôn khổ đó, Trọng sẽ là Tổng Bí thư đảng, kiêm nhiệm Chủ tịch Nước. Chờ vài năm dân chúng quen dần với “quỷ ám”, Trọng họp đảng sửa điều lệ và ngồi lại luôn cho đến khi bần dân không còn chịu đựng nổi sự đau khổ, nỗi nhục nữa, đồng loạt đứng lên lôi Trọng xuống và giải tán đảng thổ tả Cộng Sản. 

Từ đó Việt Nam mới được thái bình, dân chúng được an cư lạc nghiệp. 

22.09.2018

Nguyễn Ngọc Sẵng

danlambaovn.blogspot.com

Lòng người dân

Canh Thien

Người Tàu có câu: “Nghĩa tử nghĩa tận” (chết hết chuyện). Không hoàn toàn đúng. Con người có 2 thể: xác thân (hữu hình, thấy được, va chạm được) và linh hồn hayanh linh (vô hình, không va chạm được nhưng có thể tri kiến được bằng huệ nhãn). Khi con người chết có 3 nguồn cảm ứng đối với người còn sống: Một là tiếc thương, hai là nguyền rũa, ba là dửng dưng (vô thưởng vô phạt) không cần phải luận bàn.

-Tiếc thương thuộc trạng thái buồn trong thất tình của con người (gồm 7 trạng thái tâm lý: vui, buồn, giận, ưu phiền, lo lắng, sợ hãi và khủng hoảng) được biểu lộ bằng nước mắt, tiếng khóc, lời thương cảm hoặc lòng ngưỡng mộ lâu dài theo dòng lịch sử (như các minh quân, trung thần, anh hùng dân tộc, người có tài đức, phẩm hạnh cao dày…).

-Nguyền rũa thuộc trạng thái giận (thù, ghét, khinh thường) trong thất tình, được biểu lộ bằng lời mắng nhiếc nặng nề lắm khi thô bỉ, hạ cấp, bày tỏ cử chỉ sỗ sàng, diễu cợt. Người chết bị nguyền rũa gồm có: Hôn quân, gian thần, những kẻ hèn với giặc ác với dân, lưu manh, xảo trá, cậy thế, hiếp cô…

Qua hai trạng thái tâm lý của con người vừa nêu, phải nhìn nhận rằng, không có một tên Cộng Sản nào, cho dù địa vị cao tột đỉnh như Hồ Chí Minh, tiếp theo là Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Phạm Văn Đồng, Lê Duẫn, Nguyễn Văn Linh rồi Nguyễn Bá Thanh, nay đến Trần Đại Quang…, khi chết đi không bao giờ được toàn dân VN trân quý, TIẾC THƯƠNG. Bởi tất cả bọn chúng là hiện thân của loài quỹ đói, hung ác, hiểm độc, chúng chỉ bị NGUYỀN RŨA mà thôi!

CHẾT TRONG LÒNG DÂN

Image may contain: 1 person

Trọng Phạm Đình

CHẾT TRONG LÒNG DÂN

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Đọc tin ông lớn Trần Đại Quang, Chủ tịch nước chết vì căn bệnh hiểm sáng 21.9.2018, tôi cứ nghĩ đến những cái chết tức tưởi, đau đớn của hàng trăm người Dân trên đường phố, trong trụ sở công an, trong trại tạm giam bởi những cú ra đòn tàn độc của công an thời ông Trần Đại Quang làm Bộ trưởng bộ Công an.

Vài dẫn chứng về những người Dân bị công an đánh chết thời ông Trần Đại Quang đang đứng đầu bộ Công an, đang đứng đầu trách nhiệm về những họa phúc do công an mang lại cho Dân cho nước: Ông Nguyễn Mậu Thuận, 56 tuổi, bị đánh chết trong trụ sở công an xã Kim Nỗ, huyện Đông Anh, Hà Nội. Anh Ngô Thanh Kiều, 30 tuổi, bị công an đánh chết trong nhà tạm giam ở thành phố Tuy Hòa, Phú Yên. Em Tu Ngọc Thạch, 14 tuổi, bị công an xã Vạn Long, Vạn Ninh, Khánh Hòa đánh chết ngay trên đường cái quan số 1.

Hàng trăm người Dân bị công an đánh chết vô cùng man rợ mà ông Bộ trưởng Công an vẫn dửng dưng rũ bỏ trách nhiệm, vẫn ham hố công danh, miệt mài leo lên tới chức Chủ tịch nước, tột đỉnh quyền lực. Hành xử đó là sự thách thức lương tâm con người của kẻ không còn liêm sỉ, không còn tính người. Đó là cái ác.

Trước cái chết của một con người, ai cũng ngậm ngùi, xót thương. Bảy Dân thường bị chết vì sốc ma túy trong đêm hội nhạc ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội đêm 16.9.2018 cũng làm tôi lặng đi trong bùi ngùi xúc động. Nhưng tôi không chút xúc động khi hay tin về cái chết của ông lớn Chủ tịch nước Trần Đại Quang, nguyên là Bộ trưởng Công an, người đã trốn tránh trách nhiệm trước cái chết của hàng trăm người Dân lương thiện bị công an, quân của ông Quang tước đoạt mạng sống. Dù người yếu lòng cũng không ai dành sự xót thương cho cái ác mà chỉ có sự căm giận. Dù cái ác vẫn còn nhưng bớt đi một cái ác, cuộc sống cũng nhẹ nhõm, an lành hơn.

Kế nhiệm ông Trần Đại Quang đứng đầu bộ Công an là ông Tô Lâm. Số người Dân bị công an đánh chết thời ông Bộ trưởng Tô Lâm còn dồn dập và man rợ hơn vì không có ai phải chịu trách nhiệm về cái ác của công cụ bạo lực nhà nước hoành hành mặc sức tước đoạt mạng sống của người Dân.

Sự vô cảm của người Dân, có người còn thở phào nhẹ nhõm trước cái chết khi còn khá trẻ của ông lớn nguyên Bộ trưởng bộ Công an Trần Đại Quang là sự nhìn nhận của lòng Dân, là sự phán xét của cuộc đời, là sự cảnh tỉnh cho những người đang và sẽ kế nhiệm quyền lực và trách nhiệm của ông lớn Trần Đại Quang ở bộ Công an.

Lòng Dân là ngôi đền thiêng với những người có công với Dân với nước nhưng cũng là pháp trường của cái ác, của những kẻ hại Dân, phản nước. Chết trong lòng Dân là cái chết đau đớn, nhục nhã nhất của một kiếp người.

https://www.facebook.com/thuc.tran.14811/videos/2079414202122573/?hc_location=ufi

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng vừa mới phát biểu là: ” Đảng có mạnh, đất nước mới phồn vinh”

Image may contain: 1 person, text
Lê Hồng Song

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng vừa mới phát biểu là:

” Đảng có mạnh, đất nước mới phồn vinh”

Vậy rất nhiều vị lãnh đạo đảng thoái hóa biến chất, tham nhũng, đảng viên cộng sản suy đồi, lưu manh, và phản động,…, thì đất nước chúng ta sẽ ra sao???

Hẳn mọi người dân Việt Nam ai cũng nhìn thấy tình thế đất nước đang như thế nào…!