LUẬT PHÁP NƠI “TRẠI SÚC VẬT”

Đỗ Ngà

Luật pháp chặt chẽ là luật pháp được triển khai từ trên xuống. Trên cao nhất là hiến pháp, văn bản luật này quy định những điều mang tính cốt lõi cho một bộ máy nhà nước và quyền con người. Ngắn gọn nhưng chặt chẽ. Dưới hiến pháp có luật pháp. Đây là những bộ luật đồ sộ, quy định nhiều lĩnh vực xã hội. Nó phải đứng dưới hiến pháp và không được trái hiến pháp. Dưới luật pháp là những sắc lệnh hành pháp của người đứng đầu chính phủ. Nó không thể trái luật và trái hiến pháp được. Luật càng thấp, càng quy định chi tiết hơn.

Để đảm bảo tính thống nhất xuyên suốt, người ta lập nên tòa bảo hiến, tòa này hoàn toàn độc lập với hành pháp và lập pháp. Mục đích là để xem xét tính hợp hiến của những văn bản luật thấp hơn. Chính vì thế, luật pháp ở các nước này là một hệ thống rất chặt chẽ. Cho nên những văn bản trái luật xứ này sẽ bị loại bỏ khi chưa kí ban hành. Và khi pháp luật được thượng tôn, xã hội trật tự, chính trị lành mạnh.

Như ta biết cấu tạo máy tính có phần cứng và phần mềm, thì trong một nhà nước cũng thế, cũng phần cứng và phần mềm. Phần cứng là tổ chức bộ máy nhà nước, phần mềm là hệ thống luật pháp. Tại xứ tự do, phần cứng là cách tổ chức bộ máy dạng phân quyền, nhà nước là nơi có nhiều đảng phái được quyền tham gia, và mọi nhánh quyền lực được đặt dưới luật. Còn tại Việt Nam thì ngược lại, tổ chức bộ máy nhà nước theo dạng tập quyền và các nhánh quyền lực thuộc về 1 đảng duy nhất, đảng đó đứng trên luật.

Về phần cứng, tổ chức bộ máy nhà nước của CS là cực kì phản khoa học. ĐCS độc chiếm nhà nước, nhưng họ tổ chức bộ máy quản lý đất nước trùng lắp. Đất nước Việt Nam phải oằn mình gánh 2 bộ máy, bộ máy đảng và bộ máy nhà nước. Chủ trương thì một nơi, thi hành một nẻo. Bộ máy đảng ra chủ trương, bộ máy nhà nước thi hành. Mà bộ máy nào cũng đều là của ĐCS, nên việc thực hiện mọi chính sách là chuyện đảng tự tung và đảng tự hứng chứ hoàn toàn không có sự tác động từ nhân dân. Vì thế, mọi chính sách dù phản dân đến đâu, dù hại nước đến mấy thì chính quyền phải thi hành vì đó là chủ trương của Đảng. Điều đó gây nên sức phá hoại khủng khiếp mà không có cách nào ngăn cản.

Về phần mềm, tức hệ thống luật pháp của Việt Nam thì rât lộn xộn. ĐCS tự quy định nó là nhóm thượng đẳng, tách riêng khỏi sự ảnh hưởng của hạng thứ dân. Luật riêng cho nội bộ ĐCS được viết ra nhằm ưu ái, bao che cho đảng viên, đó chính là Điều Lệ Đảng. Hiến pháp được viết ra chỉ để làm màu, trong đó điều khoản này phủ định điều khoản kia. Ví dụ, điều 2 quy định nhà nước là của dân, nhưng điều 4 lại quy định sự độc quyền lãnh đạo của ĐCS, tức điều sau phủ định điều trước. Họ nói hiến pháp cao hơn luật pháp, thế nhưng hiến pháp lại dễ dàng bị luật pháp chà đạp không thương tiếc. Luật An Ninh Mạng chà đạp lên điều 25 HP là ví dụ. Dưới luật có đủ thứ văn bản quy định, nào chỉ thị, nào thông tư, nào nghị định vv…

Mỗi ngày các văn bản dưới luật được tung ra vô tội vạ để chỉ đạo trực tiếp. Cứ tung mà không xem xét tính hợp hiến hay hợp pháp của nó. Theo báo chí, mỗi này có 23,6 văn bản trái luật được ban hành, tức mỗi năm có 5.600 văn bản như thế. Như vậy pháp luật viết ra cũng như không, nó sẽ bị những thứ văn bản trái luật kia vô hiệu. Vậy rõ ràng hệ thống luật Việt Nam được viết ra là để chà đạp chứ đâu phải để thượng tôn? Văn bản dưới luật chà đạp pháp luật, pháp luật chà đạp hiến pháp. Như vậy tính ra hiến pháp là thứ luật rẻ rúng nhất trong hệ thống luật pháp CS.

Đất nước sẽ loạn khi luật pháp không được thượng tôn. Không thể sống tốt cuộc đời mình bằng cách tuân thủ luật pháp và hiến pháp CS mà yên thân. Nếu CS muốn, việc gì nó cũng dám làm vì nó tự cho nó là thượng đẳng “tất cả những con vật đều bình đẳng, nhưng có những con vật được bình đẳng hơn những con vật khác”. Vâng, bên trong nhà nước CS có cách tổ chức theo kiểu Trại Súc Vật của George Orwell. Trong đó, con vật CS được “bình đẳng hơn” con cừu Nhân dân. Luật chỉ dành cho bầy cừu, là cừu thì phải phải “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Còn CS thì sao? Đơn giản nó là “con vật được bình đẳng hơn”, thế thôi. Chỉ có nó là được sống trong một luật riêng đầy ưu ái mà không tuân thủ thứ luật nào dành cho bầy cừu.

Cho nên, nếu không quan tâm chính trị, chính chúng ta và con cháu muôn đời sau bị cai trị bởi những con vật tự cho mình là “bình đẳng hơn loài khác” mà thôi. Chả nhẽ chúng ta không muốn thoát kiếp làm cừu?

GĐ doanh nghiệp say rượu lái xe tông chết 2 nữ sinh: ‘Tôi chỉ biết lên xe và lái xe’

THÙY TRANG THEO DÕI TỪ THÁNG 1 TỚI GIỜ BỌN SAY XỈN GIẾT NGƯỜI VẪN NGOÀI VÒNG PHÁP LUẬT

SOHA.VN|BY SOHA.VN

Một lãnh đạo Công an huyện Kiến Thụy (Hải Phòng) cho biết, khi được người nhà đưa đến trình diện, tài xế tông chết 2 nữ sinh vẫn trong tình trạng say rượu và nói “cháu chả nhớ gì”

Theo tin từ báo VTCNews, khoảng 20h30 ngày 14/1, tài xế Trịnh Hồng Khanh (35 tuổi, trú tại phường Vĩnh Niệm, Lê Chân, Hải Phòng) đã được người thân đưa đến Công an huyện Kiến Thụy trình diện sau khi lái xe tông chết 2 nữ sinh vào chiều cùng ngày.

Lúc này, ông Khanh còn chưa tỉnh rượu và nói do quá say nên không nhớ được cụ thể những gì đã xảy ra.

Bí thư Hà Quảng lái xe làm chết 3 người được hưởng án treo

Tai Nguyen shared a link.
 Xét bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ, gia đình bị hại đã làm đơn xin miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nên tòa tuyên nguyên Bí thư huyện ủy Hà Quảng 3 năm tù cho hưởng án treo.
NEWS.ZING.VN
Xét bị cáo có nhiều tình tiết giảm nhẹ, gia đình bị hại đã làm đơn xin miễn truy cứu trách nhiệm hình sự nên tòa tuyên nguyên Bí thư huyện ủy Hà Quảng 3 năm tù cho hưởng án treo.

Vương quốc này chỉ còn một số kẻ được làm Người

Thuong Phan shared a post
Image may contain: 2 people, people sitting

Thao TeresaFollow

Ngày mai Nguyễn Phú Trọng sẽ lên ngôi hoàng đế với 100% phiếu bầu. Một mình hoàng đế Trọng tranh cử thì đương nhiên là 100% rồi. Và không lâu sau đó luật an ninh mạng được thông qua với sự quyết tâm của hoàng đế là phải bằng mọi cách dập tắt mọi tiếng nói của cái bọn dân đen.

Vương quốc này chỉ còn một số kẻ được làm Người , còn lại thành súc vật hết. Tất cả những con súc vật đó sẽ được nhốt trong một cái chuồng khổng lồ hình chữ S. Ở trong chuồng chỉ được ăn, ngủ, đụ, ỉa và tung hô Hoàng đế đời đời, muôn năm cấm góp ý phản biện dưới mọi hình thức.

Ngày mai sẽ là ngày hội của toàn dân khi hoàng đế Trọng lên ngôi ở độ tuổi 74. Quả là hồng phúc cho dân tộc này.

CHÒI VỊT và BIỆT PHỦ

Thuong Phan and Tho Nguyen shared a post.
Image may contain: one or more people, outdoor and nature
No automatic alt text available.
Image may contain: house, tree, plant and outdoor
Image may contain: 1 person, tree, plant, sky, house, outdoor and nature

Phạm Văn HảiFollow

CHÒI VỊT và BIỆT PHỦ

Người dân dựng cái chòi nuôi vịt trên đất nông nghiệp của mình thì bị chính quyền khởi tố tội “vi phạm quy định về quản lý nhà ở”.

Bọn tự xưng là “tinh hoa quý tộc” phá nát rừng phòng hộ Sóc Sơn để xây biệt phủ hoành tráng từ 10 năm nay vẫn đang sống nhởn nhơ, phè phỡn trên pháp luật.

Ảnh: Chòi vịt, biệt phủ Thành Chương và Mỹ Linh.

Các bài báo viết chi tiết:
https://www.tienphong.vn/…/chu-lo-dat-quan-xin-chao-bi-khoi…
https://thanhnien.vn/…/rung-phong-ho-soc-son-bi-bam-nat-vi-…

Mục sư Nguyễn Trung Tôn đang bị suy kiệt trong tù

” Bệnh nặng không được chữa trị. Thuốc người nhà gửi vào bị trại giam trả về. Đơn xin khám chữa bệnh bằng chi phí riêng của gia đình cũng bị lãnh đạo trại giam làm ngơ. Đó là tình cảnh của Mục sư Nguyễn Trung Tôn, nguyên chủ tịch của Hội Anh Em Dân Chủ hiện đang thụ án 12 năm tù tại trại giam Gia Trung, tỉnh Gia Lai..”

Ngay cả với một kẻ giết người đang bị biệt giam đợi ngày tử hình, cũng không luật pháp và đạo đức nào cho phép được đối xử với người tù tàn nhẫn như cách mà trại giam đang đối xử với mục sư Nguyễn Trung Tôn.

Mục sư Nguyễn Trung Tôn hoàn toàn vô tội. Ông chỉ là người dũng cảm nói lên sự thật, bảo vệ dân sinh theo đúng quyền của Hiến pháp đã quy định mà thôi. Ông đã hy sinh sự an toàn riêng của cá nhân vì lợi chung cho người VN.

Phản đối cách đối xử tàn bạo với ông Nguyễn Trung Tôn và các tù nhân lương tâm VN khác. Trại giam cần lập tức đưa ông đi chữa trị, nhận thuốc men, đồ tiếp tế từ gia đình và bà con thân hữu. Yêu cầu trả tự do ngay, vô điều kiên cho ông và tù nhân lương tâm khác.

DANLUAN.ORG
Theo thông tin từ bà Nguyễn Thị Lành, vợ Mục sư Nguyễn Trung Tôn cho biết, hôm nay 22/10, Mục Sư Tôn gọi điện thoại về nói rằng thương tật ở chân do an ninh tra tấn ông hồi tháng 02/2017 tái phát khiến khớp gối của ông luôn bị đau nhứ…

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

Trần Bang

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

FB Phạm Đoan Trang

Ở Việt Nam, giá như có một nền báo chí tự do, hay mong ước nhỏ hơn, có lấy vài tờ báo độc lập, thì chắc chắn công chúng không nhiều thì ít cũng phải hình dung được đôi chút về bậu sậu lãnh đạo: tư cách, tính tình, niềm tin triết lý, quan điểm chính trị, địa chỉ nhà riêng, công việc hàng ngày, hàng tháng…

Nhưng với hệ thống báo chí công cụ như bấy lâu nay thì công chúng không có được thông tin gì như thế, mà nói chung là không có thông tin gì hữu ích về chính trị, chính sách công… cả. Quan hệ của các nhà báo với “các cụ các bác trên ấy” (tức là với đám lãnh đạo ”Đảng và Nhà nước”) chỉ có giá trị cá nhân: Để nhà báo (cấp cao) nhét bổng lộc cho đầy túi tham, thể hiện mình vừa nhân văn vừa cấp tiến mà lại vừa được an toàn; và để nhà báo (cấp thấp) có cái mà lấy le với bạn bè, người thân, gia đình họ mạc, ra cái điều “tôi có thông tin, tôi biết hết, tôi biết trước, tôi biết chuyện ấy từ lâu rồi” v.v.

Nói chung, gần như không thể dựa vào những thông tin chính thống trên mặt báo do cái đám nhà báo ấy cung cấp để mà suy ra được cái gì hay ra được quyết định gì đúng đắn cả.

Tuy thế, từ những thông tin kiểu “ông chú Vietel” rỉ tai thì người ta lại biết được rằng đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng có ít nhất là hai chỗ nhột, hay là hai điều mà y rất ghét nghe nói đến:

– Thứ nhất là chuyện thời trẻ, Nguyễn Phú Trọng trốn nghĩa vụ quân sự, nôm na là trốn lính. Trong lúc lứa thanh niên cùng tuổi hy sinh trên chiến trường thì đảng trưởng-quốc trưởng tương lai ngụy tạo hồ sơ, chạy chọt sao đó mà không phải ra trận, chỉ ở hậu phương hăng say học hành. Xứ mù thằng chột làm vua, cả làng đi lính thì thằng đần ở lại quê nhà nghiễm nhiên được xơi hết chị em trong làng, sinh viên Phú Trọng đương nhiên là học hành giỏi giang tấn tới, quan lộ thênh thang ta bước… để dân Việt có một đảng trưởng-quốc trưởng như hôm nay.

– Thứ hai là chuyện kê khai tài sản cá nhân. Nghe nói cứ mỗi lần ở đâu đó có đả động tới chuyện này, Nguyễn Phú Trọng tức lắm. Chẳng gì y cũng được cái tiếng là “thanh liêm” bấy lâu nay; dân chúng nào ai nghe nói đến biệt phủ nào của tổng bí thư. Tuy thế số bất động sản mà y và họ hàng hang hốc nắm giữ, nếu lộ ra để phải kê khai thì cũng rất mệt. Mà theo quy chế thì dễ phải công khai – luật đảng cũng có quy định cả rồi. Nói chung là khó chịu. Phú Trọng bực mình ba cái chuyện mấy chục đảng viên gửi kiến nghị đòi y minh bạch tài sản lắm.

Đó là hai chỗ “nhạy cảm” của đảng trưởng mà cộng đồng mạng có thể “đi sâu” phân tích, yêu cầu minh bạch… Tuy nhiên, lợi thế của Nguyễn Phú Trọng là y hoàn toàn xa lạ với thế giới Internet, mạng xã hội, cách mạng 2.0… các cái (chưa nói tới cách mạng 4.0 nhé). Y thậm chí không biết dùng điện thoại thông minh. Xung quanh y rất đông đảo cố vấn, tham mưu các loại, nhưng rặt một phường xu nịnh, giá áo túi cơm; chúng chỉ minh họa đường lối cho y ngắm và xưng tụng cho y vui tai là chính chứ cố vấn với tham mưu cái nỗi gì. Sách báo y đọc hiện nay không có gì khác ngoài tờ Nhân Dân và các phụ trương phụ bản của nó. Dĩ nhiên y không bao giờ vào mạng. Cho nên công luận đối với y chỉ là tiếng ruồi muỗi vo ve, chân lý vẫn chói sáng dưới bầu trời phương Bắc – đồng chí Tập đại đế làm gì cũng sáng suốt – và An Nam đô hộ phủ vẫn thanh bình.

Chỉ vài giờ nữa thôi, y sẽ rưng rưng lên ngôi vua. Lịch sử nước CHXHCN Việt Nam sẽ mãi ghi tên Nguyễn Phú Trọng như một nhà lãnh đạo thanh liêm, yêu nước, yêu CNCS, cả cuộc đời dốc lòng phụng sự tình hữu nghị quốc tế và ái hữu vô sản… Sẽ không ai bảo y là thằng giặc, trẻ trốn lính, già bán nước, tham nhũng quyền lực, sĩ diện háo danh tới mức bệnh hoạn, và vì ngôi cao lãnh đạo mà cam lòng dâng hiến chủ quyền đất nước cho ngoại bang. Y tin như thế.

Âu đấy cũng là cái lợi của việc không dùng mạng xã hội, không tiếp cận Internet.

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Thuong Phan and Quân Hoàng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people, car and outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, smiling, standing and text

Dương Hoài LinhFollow

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Ở Mỹ tội DUI (say rượu lái xe) sẽ bị phạt rất nặng bất kể kẻ đó là ai. Con gái tổng thống Bush đã bị cảnh sát phạt vì tội uống rượu ở tuổi vị thành niên. Thẩm phán Elizaberth Earle đã buộc con gái Tổng thống phải lao động công ích trong 8 giờ, đóng 51,25 USD để tham dự một khóa học về rượu bia kéo dài 6 giờ.
https://vnexpress.net/…/con-gai-tong-thong-my-bi-phat-vi-uo…

Đó là chỉ mới uống rượu chứ chưa lái xe. Nếu lái xe trong tình trạng nồng độ cồn quá mức cho phép thì số tiền phạt là $10.000 lần đầu. Đến lần thứ 2 và 3 thì vào tù ngồi đến giờ đi làm hoặc đi học được cảnh sát tháo còng cho ra ngoài, đi làm xong vào ở tù tiếp cho đủ án tòa tuyên.

Trong trường hợp lái xe say rượu gây tai nạn thì xem như tới số. Thế nhưng tại Việt Nam cô ả này sau khi làm 2 người chết và hàng loạt người bị thương nguy kịch vẫn thản nhiên lướt Web, không một chút gì lo lắng sợ hãi ? Vì cô ả nghĩ rằng cô ả có tiền và có quen biết với công an. Vì cô ta là chủ của hệ thống nhà hàng Âu Lạc thành Hồ.

Người dân Việt Nam hay viện cớ rằng họ không cần đấu tranh để xây dựng một xã hội tốt đẹp vì cho rằng so với mặt bằng chung của xã hội họ hơn nhiều người. Có nhà, có xe có cơ nghiệp… Nhưng họ không hề biết là họ có thể chết bất cứ lúc nào vì những sát thủ như thế này. Đến lúc đó thì giàu có cỡ nào cũng bỏ đi.

Chỉ một xã hội dân chủ và pháp trị mới đem đến cho con người sự an toàn chứ không phải số phận. Và chỉ có đa đảng mới có chuyện không ai ở trên luật, khiến không ai có thể dùng tiền để coi thường pháp luật.

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nhưng khi thấy rồi thì lại đổ cho số phận và bảo nước nào cũng thế. Đó là phép ngụy biện của người Việt Nam.

Vẫn bị cám dỗ về tính chóng giận, chậm nghe

Vẫn bị cám dỗ về tính chóng giận, chậm nghe

“Ngài bao bọc con cả sau lẫn trước, bàn tay của Ngài, Ngài đặt lên con. Kỳ diệu thay, tri thức siêu phàm, quá cao vời, con chẳng sao vươn tới. Con có lên trời, Chúa đang ngự đó, nằm dưới âm ty, vẫn gặp thấy Ngài.  Dù chắp cánh bay từ hừng đông xuất hiện. Đến ở nơi chân trời góc biển phương tây.  Tại đó cũng tay Ngài dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con”. (Tv139, 5 – 10)

Năm học lớp đệ thất trường Nữ ở Dalat, lũ bạn cùng lớp chúng tôi có giờ nghỉ, bèn rủ nhau đi vào rừng Cam Ly hái trái muỗm (trái xoài rừng, nhỏ nhỏ xinh xinh bằng ba ngón tay em bé, chấm muối ớt ăn cay cay chua chua ngon tuyệt vời).

Ham chơi quá đến khi trở về thì nước trên giòng thác Camly đổ xuống cuồn cuộn. Cả lũ con gái sợ quá, đứa nào cũng nhanh chân lội qua suối bằng cách bước thật nhanh trên những thân cây thông to, người ta bắc ngang dòng nước làm cầu.

Vì vội vàng, tôi bị trợt chân, ngã xuống giòng nước đang cuồn cuộn kéo đi một đỗi vài thước, mấy cô bạn sợ xanh mặt la lối quá chừng…

May thay  tại đó cũng tay Ngài dẫn, cánh tay hùng mạnh giữ lấy con, đẩy tôi đến một cây thông khác to bự, to lắm nằm vắt vẻo chắn ngang giòng nước. Một bạn người Thái Trắng đã cùng với tất cả lũ  quỷ sứ (thứ ba học trò), nắm tay nhau cho cô bạn Thái này lội xuống kéo con nhỏ ú ù này lên.

Trời xụp tối, đứa nào cũng ba chân bốn cẳng chạy nhanh về nhà.  Cả đám chúng tôi đứa nào đứa nấy, từ đầu đến chân ướt sũng. Chiếc quần đen của tôi bị rách toang một ống quần, hai tà áo dài, chúng tôi quấn quanh bụng cũng bị rách tung.

Về đến nhà bị bố la cho một trận tơi bời.  Cụ không đánh là may lắm. Chắc tại cụ nhìn con gái thảm thương quá nên không nỡ, vì cụ biết con nhỏ hay phá nghịch như con trai, chắc nó lại té suối té sông gì đây…

Lạy Chúa, tư tưởng Ngài khó hiểu biết bao, tính chung lại, ôi nhiều vô kể.

Lần đi hành hương Israel năm 1993, xe bus chở phái đoàn 50 người và 2 linh mục, một Việt Nam, một người Đức hướng dẫn, bị lật trên đường vào thành phố, người bị thương nặng nhất lại là hai vợ chồng tôi, tôi bị bể một bên đầu, bất tỉnh lâu giờ, khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường bệnh của những thương binh.

Đây là bệnh viện quân đội của Israel. Mở mắt ra thì cặp mắt hư mất rồi, tôi nhìn mọi vật, mọi người như người bị loạn thị. Hai người ngồi hai bên cạnh giường, nắm hai tay tôi là Sr. Teresa Quy, Dòng Tiểu Muội sống và làm việc phục vụ người nghèo khổ ở tại Jerusalem đã mấy chục năm, và chàng của tôi, anh cũng bị gãy ba xương sườn nhưng không có giường để nằm, vì bệnh viện đang nhập nhiều thương binh.

Mùa đông năm 1998 tôi bị tai nạn té gãy xương sống, sau khi mổ và nối xương bằng những tấm Metal không rỉ sét với những cây đinh dài đến 10cm,(ông bác sĩ thật trẻ cho tôi giữ lại làm „kỹ nghệ“) tôi phải nằm nhà thương cả gần 8 tháng trời, mà vẫn được Ngài bao bọc con cả trước lẫn sau, bàn tay Ngài, Ngài đặt lên con, cánh tay Ngài hùng mạnh giữ lấy con.

Những gì xảy đến cho con là kế hoạch của Ngài trên tâm linh và thể xác của con. Những người trần như chúng con không làm sao hiểu nổi, vì tất cả là mầu nhiệm. Chúng con chỉ biết Ngài yêu chúng con vô vàn, và chúng con được Ngài mời gọi, hãy hưởng nếm êm ái hạnh phúc bình an trong tay Ngài.

 “Lạy Chúa, ươc chi Ngài tiêu diệt kẻ gian tà, ước gì bọn khát máu đi cho khuất mắt con! Chúng nói về Ngài với chủ tâm phỉnh gạt, nổi dậy chống Ngài nhưng chỉ uổng công. Lạy Chúa, kẻ ghét Ngài làm sao con không ghét. Làm sao con không tởm kẻ đứng lên chống Ngài. Con ghét chúng, ghét cay ghét đắng, chúng trở thành thù địch của chính con”. (Tv 139, 19 – 22)

 “ước chi Ngài tiêu diệt kẻ gian tà… bọn khát máu”

Đây chính là thần dữ và ngẫu tượng mà chúng con mong Ngài diệt hết chúng đi. Nó  chính là những kẻ đưa ra những cám dỗ ngọt ngào mà chúng con thường bị mắc bẫy, bị lôi cuốn chạy theo.

Hơn 10 năm nay con đã hứa từ bỏ dần dần mọi thứ để khi về với Ngài cho nhẹ nhàng thênh thang tâm hồn, nên con đã từ từ dần dần rũ bỏ được những tham lam, những se sua, những kiêu căng, tự mãn, háo danh, ganh tị, nói dối để khoe mình…

Ngài ghét chúng, chúng con ghét chúng… Con cảm nghiệm được Chúa ở trong con khi con ghét sự dối trá, ghét sự hợm hĩnh, sự ham tiền, sự khoe khoang v.v…

Nhưng con vẫn bị cám dỗ về cái tính hay bẳn gắt, hay trực tính, chóng giận, chậm nghe v.v… nhất là khi con đối diện với những người giả dối như vậy. 

Chúa cũng  huyết chí chi nộ bất năng hữu, nghĩa lý chi nô bất năng vô. (giận vì nóng không nên có, giận vì nghĩa lý không nên không) khi Chúa lấy giây thừng chấp ba mà đánh đuổi chiên bò và quân buôn bán trong nơi thờ phượng Chúa Cha. Nhưng Chúa giận có nghĩa lý còn con chỉ nóng giận khi không bình tâm bình tĩnh chi cả. Xin Chúa giúp con biết học cùng Chúa trong phản ứng này.

Lạy Chúa, xin dò xét để biết rõ lòng con, xin thử cho con biết những điều con cảm nghĩ. Xin Ngài xem con có lạc đường gian ác thì dẫn con theo chính lộ ngàn đời. (Tv 139, 23 – 24)

Chúa ơi, con đã để cho Chúa yêu con khi con tâm sự với Chúa chứ không nhìn vào những thiếu sót bất toàn của con, qua ân sủng tình yêu Chúa, con nhận biết Chúa Thánh Thể đang hiện diện trong con và con rất hạnh phúc!

Nhìn lại giờ cầu nguyện

Suy niệm đoạn TV này, con cảm nhận được niềm vui khôn tả vì trải qua 74 năm sống, từ khi lọt lòng mẹ, bao nhiêu ngày sống ở thế gian đươc Ngài thấu suốt, gìn giữ, chăm sóc thật chu đáo. Mà cho đến nay, hơn 25 năm gặp được Chúa, con mới nhận ra.

Tạ ơn Chúa Thánh Thần ban cho trái tim con một niềm vui sâu xa, bình an lắng dịu trong tâm hồn.

Khi cầu nguyện với Thánh Vịnh, con đặt mình là tác giả TV nên chínhcon hiện diện với Chúa và Chúa hiện diện với con.

Cầu nguyện thật thông suốt và đầy hy vọng.  Cám ơn Chúa yêu dấu của con. Amen.                                    

Elisabeth Nguyễn

Nguồn  https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/10/van-bi-cam-do-ve-tinh-chong-gian-cham.html

Ông Lực không đơn độc

Ông Lực không đơn độc

VOA


Địa điểm xảy ra hiện tượng thấm dột từ nền đường cao tốc xuyên qua cầu chui. Ảnh: Quảng Đà. (Hình: Trích xuất từ Zing)
Địa điểm xảy ra hiện tượng thấm dột từ nền đường cao tốc xuyên qua cầu chui. Ảnh: Quảng Đà. (Hình: Trích xuất từ Zing

Tổng Công ty Đầu tư – Phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC), chủ đầu tư cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi vừa chính thức xác định, lỗi mới nhất cũng thuộc về nhà thầu. Cầu thấm và đọng nước dưới chân cầu là vì hệ thống thoát nước không đạt yêu cầu về kỹ thuật. Hầm chui bị ngấm cũng với lý do tương tự.

VEC nói thêm rằng đã yêu cầu Ban Quản lý dự án, Tư vấn giám sát đốc thúc nhà thầu (Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô, Trung Quốc) sửa chữa ngay nhưng mười ngày qua, dù Ban Quản lý dự án, Tư vấn giám sát đã gửi văn bản nhắc nhở hai lần, nhà thầu vẫn chưa làm gì cả (1).

Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô của Trung Quốc không xa lạ với công chúng và báo giới Việt Nam.

Doanh nghiệp Trung Quốc này đảm nhận việc thực hiện gói thầu A3 (đoạn cao tốc dài 10,6 cây số chạy qua Bình Sơn, Quảng Ngãi) trong Dự án Cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (dài 140 cây số). Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô trở thành nổi tiếng là nhờ sự dũng cảm và bền chí của ông Phạm Tấn Lực.

Ông Lực – dân Bình Sơn, Quảng Ngãi – vốn là phụ hồ. Khi Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô trở thành nhà thầu thực hiện gói thầu A3, ông Lực xin vào làm bảo vệ cho công trình của nhà thầu này. Tuy công trình có Ban Quản lý Dự án, có Tư vấn giám sát nhưng cả hai cơ quan với rất nhiều chuyên gia ấy không phát giác Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô sử dụng đất không đạt chuẩn (đất sét lẫn đá vôi, bùn) để đắp nền cao tốc.

Chỉ là bảo vệ ông Lực cũng biết loại đất ấy không thể dùng làm nền đường – kể cả đường đất trong xã. Tư vấn giám sát im lặng, Ban Quản lý Dự án làm ngơ, ông Lực ra Đà Nẵng, tố cáo với chủ đầu tư (VEC). Thậm chí, ông Lực nhờ người dịch thư sang tiếng Anh, tiếng Hoa gửi cho nhà thầu. Không có bất kỳ hồi đáp nào. Thật ra nói vậy chưa chính xác lắm. Loại hồi đáp duy nhất, dồn dập được chuyển tới ông Lực là: Liệu hồn, không ngưng sẽ bị giết!

Không may cho các bên liên quan là ông Lực thuộc loại… chịu chơi. Thay vì rụt cổ, ông Lực chuyển thông tin, bằng chứng cho cả những cơ quan hữu trách cấp cao lẫn báo giới và trở thành kênh chuyển thông tin, bằng chứng của nhiều người Việt khác đang làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô về đủ loại sai phạm của nhà thầu Trung Quốc này đi các nơi. Trước chuyện lùm xùm ngoài dự kiến, VEC buộc phải làm gì đó và cuối cùng, Giám đốc thi công của Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bị buộc thôi việc. Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bị buộc phải bóc 300.000 khối đất không đạt chuẩn ra khỏi gói thầu A3. Đáng nói là VEC… nghiêm minh tới vậy mà ông Lực vẫn chưa chịu thôi vì bãi chứa đất không đạt chuẩn của gói thầu A3 chẳng có khối đất nào cả! (2)

Bây giờ, gói thầu A3 đã được nghiệm thu. Không trước thì sau, Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô cũng sẽ sửa cây cầu và hầm chui thuộc gói thầu này bị ngấm nước, chân cầu bị đọng nước. Đó là nghĩa vụ bảo hành nhưng nghĩa vụ này chỉ có hai năm. Sau đó đoạn cao tốc từng thuộc gói thầu A3 sẽ được chuyển sang VEC.

***

Khi hệ thống công quyền không đủ nguồn lực tài chính để phát triển hệ thống hạ tầng giao thông, họ thường tổ chức đấu thầu, lựa chọn những nhà đầu tư tốt nhất về kinh nghiệm, năng lực (cả quản trị, thi công lẫn vốn liếng) để những nhà đầu tư này thực hiện các công trình giao thông. Sau đó nhà đầu tư được tổ chức thu phí để thu hồi cả vốn lẫn lãi trong một khoảng thời gian hợp lý rồi giao lại công trình cho hệ thống công quyền và công trình ấy trở thành một thứ phúc lợi công cộng. Thiên hạ gọi kiểu phát triển hạ tầng giao thông theo hình thức này là BOT.

Việt Nam đã và đang phát triển hệ thống hạ tầng giao thông theo hình thức BOT nhưng với một… phiên bản khác và có thể xem VEC là điển hình của phiên bản độc đáo này.

VEC là một doanh nghiệp nhà nước thuộc Bộ Giao thông – Vận tải. Vốn để VEC đầu tư vào các công trình giao thông rồi thu phí không phải là vốn tự có. Một phần vốn của VEC là do ngân sách cung cấp, phần khác do chính phủ nhận viện trợ (WB) rồi giao cho VEC, đi vay với lãi suất ưu đãi rồi cho VEC vay lại (ODA), hoặc bảo lãnh để VEC vay trực tiếp (ADB, phát hành trái phiếu trong và ngoài Việt Nam), nếu VEC không thể trả thì chính phủ phải trả thay.

Nhìn một cách tổng quát, chính phủ giao “đầu heo” cho VEC nấu “cháo”. Có điều “đầu heo” đó không phải của chính phủ mà của dân. Dân vừa phải trả tiền cho “đầu heo”, vừa phải trả thêm tiền “cháo”. Thay vì phải dùng thuế phát triển hạ tầng giao thông, hỗ trợ phát triển kinh tế – xã hội thì chính phủ lập ra VEC, giao tiền, hỗ trợ VEC gom tiền từ nhiều nguồn, phát triển hạ tầng giao thông để… thu phí. Các công trình giao thông được đầu tư theo hình thức BOT không những không hỗ trợ mà còn trở thành gánh nặng cho cả kinh tế lẫn xã hội (3).

VEC hiện là chủ những cao tốc đình đám nhất Việt Nam: Cao tốc Nội Bài – Lào Cai, cao tốc Cầu Giẽ – Ninh Bình, cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây, cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, cao tốc Bến Lức – Long Thành sắp hoàn tất… và cũng là những cao tốc được bàn luận rôm rả nhất Việt Nam. Chẳng hạn cao tốc Nội Bài – Lào Cai bị nứt ngay sau khi khánh thánh, rồi bị lún. Cao tốc Cầu Giẽ – Ninh Bình thì đã không đạt yêu cầu về mặt kỹ thuật mà vốn đầu tư còn tăng 2,5 lần (từ 3.734 tỷ đồng lên 8.974 tỷ đồng)… Mới đây, tới lượt cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (vốn đầu tư tăng từ 28.000 tỉ lên 34.500 tỉ): Một tháng sau khi khánh thành, một phần mặt cao tốc đoạn chạy qua Quảng Nam bị vỡ, VEC giải thích là do… mưa nhiều. Bộ Giao thông – Vận tải đỡ thêm khi bảo rằng, đó là chuyện nhỏ vì diện tích bị vỡ… mặt chỉ chừng 70 mét vuông.

Tuy nhiên họa vô đơn chí, sự kiện cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi bị vỡ mặt chưa lắng xuống thì báo giới bu vào phanh phui, VEC đã làm ngơ để nhà thầu POSCO Engineering & Construction tham dự vào dự án này như một trung gian. Thắng thầu xong, POSCO Engineering & Construction bán lại “100% hạng mục cho cả chục nhà thầu phụ mà VEC không thèm nói gì cả (4).

Những lá đơn tố cáo của dân chúng các địa phương nơi cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi chạy qua, những lá đơn tố cáo của các đối tác cung ứng vật liệu về kiểu làm ăn gian dối của nhà thầu phụ, về các dấu hiệu bao che, thông đồng của Tư vấn giám sát, của Ban Quản lý Dự án, của VEC trước giờ, nay được bày ra, hâm lại làm người ta thắc mắc: Bộ Giao thông – Vận tải và đủ thứ ngành, ở đủ thứ cấp của hệ thống Việt Nam bị gì mà không nghe, không thấy, không lên tiếng và chẳng làm gì cả?

Mặt cao tốc vỡ, cầu và hầm chui bị ngấm nước, POSCO Engineering & Construction bán thầu… và có thêm bao nhiêu scandal nữa liên quan tới cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi thì VEC cũng sẽ sớm được cho phép thu phí trở lại trên cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi. Báo giới Việt Nam cho biết, tính đến cuối năm 2016, nợ nần của VEC đã lên tới 1,5 tỉ Mỹ kim! VEC không trả được nợ thì chính phủ gánh, sức nặng của gánh ấy sẽ chuyển qua cho nhân dân chia sẻ. Làm sao có thể không chia sẻ, chẳng lẽ để quốc gia vỡ nợ rồi chết… chùm?

***

Ông Lực, người làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô, nhà thầu gói A3 của cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, từng giải thích với báo giới rằng, sở dĩ ông lặn lội khắp nơi, thu thập thông tin, chứng cứ, chuyển cho chỗ này, thúc giục chỗ kia hành động, suốt bốn năm ròng rã vì xét cho cùng, chi phí làm cao tốc là tiền của nhân dân, giữ cho cao tốc có chất lượng là giữ cho con cháu. Đó cũng là lý do ông Lực không đơn độc, nhiều người làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bí mật xếp hàng sau lưng ông, hỗ trợ ông.

Tuần rồi, khi được hỏi về những việc ông Lực đã làm, ông Nguyễn Tiến Thành, Giám đốc Ban Quản lý dự án cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, bảo với phóng viên tờ Dân Trí rằng, một số phản ánh, kiến nghị của ông Lực đã được xem xét, kiểm tra và có phản hồi. Còn đúng hay không thì phải phân định. Về mặt hiện tượng có thể là… đúng nhưng chỉ đưa ra hiện tượng mà không đưa ra được… giải pháp thì thông tin không được… toàn diện. Nói cách khác, ngoài việc phải quan sát, theo dõi, phản ánh đúng hiện tượng, dân chúng như ông Lực còn có trách nhiệm đề ra giải pháp khả thi. Có như thế may ra giới hữu trách mới để mắt tới, thiếu một trong hai là chưa toàn diện.

Nghe ông Thành phân biện, một số người buột miệng rủa: Chẳng lẽ trách nhiệm của giới hữu trách chỉ khoanh gọn trong phạm vi… ăn và… hưởng. Rủa có thể không sai nhưng rõ ràng ông Thành nói đúng! Thực tế là như thế. Cứ nhìn quanh sẽ thấy vô số ví dụ minh họa.

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/cau-ham-cao-toc-da-nang-quang-ngai-tham-nuoc-20181021191356322.htm

(2) https://dantri.com.vn/xa-hoi/lao-nong-4-nam-kien-tri-to-nha-thau-cao-toc-da-nang-quang-ngai-thi-cong-gian-doi-20181019195756932.htm

(3) https://news.zing.vn/khoan-no-1-5-ty-usd-cua-chu-dau-tu-cao-toc-34500-ty-dong-post884847.html

(4) https://laodong.vn/xa-hoi/hu-hong-tren-cao-toc-34000-ty-co-ca-khoi-lan-lua-nen-mat-niem-tin-636366.ldo

Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền trong Luật An Ninh Mạng

2018-10-22
Hình minh họa của Ân Xá Quốc Tế

Hình minh họa của Ân Xá Quốc Tế

 Courtesy Amnesty International

Tổ chức theo dõi nhân quyền Amnesty International vào ngày 22 tháng 10 gửi thư ngỏ đến các đại biểu quốc hội Việt Nam về quan ngại đối với vấn đề nhân quyền trong Luật An Ninh Mạng của Việt Nam.

Theo thư của Ân Xá Quốc Tế thì quan ngại của tổ chức này là Luật An Ninh Mạng không tuân thủ luật pháp quốc tế và chính Hiến Pháp năm 2013 của Việt Nam.

Một điều luật cụ thể trong Luật An Ninh Mạng của Việt Nam được Ân Xá Quốc Tế chỉ rõ là Điều 8 đưa ra các hành vi và hoạt động như ‘xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc’, ‘phát tán thông tin gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho hoạt động kinh tế-xã hội’. Từ ngữ như thế bị Amnesty International cho là mơ hồ và giới chức trách được trao thẩm quyền quá mức và tùy tiện để có thể quyết định những gì cấu thành nên hành vi bị cấm.

Ngoài ra Điều 16 bị nói đưa ra một định nghĩa quá rộng về những gì cấu thành hành vi bị cho ‘tuyên truyền chống nhà nước’ gồm ‘xúc phạm dân tộc, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc.’Theo đó thì điều khoản này không đủ chính xác để một cá nhận có thể điều chỉnh hành vi của bản thân.

Theo quan ngại của Ân Xá Quốc Tế thì Dự thảo Nghị định Hướng dẫn Luật An Ninh Mạng của Việt Nam sẽ còn áp đặt thêm những hạn chế nữa đối với tự do mạng và có thể ảnh hưởng đáng sợ đến nhân quyền khi truy cập vào mạng Internet tại Việt Nam.

Quan ngại đối với Dự Thảo là điều 58 khoản 5 buộc mọi công ty Internet hoạt động tại Việt Nam phải lưu trữ và giao nộp dữ liệu của người sử dụng cho Cục An Ninh Mạng khi được cơ quan chức năng yêu cầu.

Thống kê của Ân xá Quốc tế cho thấy hiện nay có hơn 60 triệu trên tổng số dân chừng 96 triệu người tại Việt Nam sử dụng Internet.

Việt Nam là một thành viên của Công ước Quốc Tế về Các Quyền Dân sự & Chính trị (ICCPR) nên có nghĩa vụ pháp lý phải bảo đảm quyền tự do biểu đạt, quyền riêng tư cả trên mạng lẫn ngoài đời thực.