Nhạc sĩ, nhà giáo Dương Bích Hà bỏ đảng là việc đã xảy ra.

Nhạc sĩ, nhà giáo Dương Bích Hà bỏ đảng là việc đã xảy ra.

Nhạc sĩ, nhà nghiên cứu âm nhạc dân gian Dương Bích Hà, giảng viên Học viện Âm nhạc Huế là một người phụ nữ tâm huyết và tài năng trong lãnh vực bảo tồn, sưu tầm, các làn điệu dân ca đã thất truyền từ lâu hoặc mai một của các dân tộc sống trong rừng sâu núi thẳm bắc miền Trung Việt Nam –

Kho tàng ký âm của nhạc sĩ Dương Bích Hà là một tài sản văn hóa vô giá của quốc gia, của dân tộc Việt Nam, …

Tuy việc bỏ đảng là việc đã qua, cô ấy đã từng khẳng khái và công khai vạch những sai lầm của tên bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế, cho dù tên đó, hiện nay, đương chức là bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

Con gái của cô ấy cũng là một nhạc sĩ, một giọng soprano chính của dàn hợp xướng thánh lễ nhà thờ Thái Hà (Hà Nội).

Người mẹ hào hùng đã hun đúc tinh thần cho đứa con gái dũng cảm.

Cô ấy đã thật mạnh mẽ và can đảm khi tuyên bố bỏ đảng.

Image may contain: 1 person, smiling, standing, outdoor and water

LÀ NGƯỜI CÓ LƯƠNG TRI, CẦN RA KHỎI ĐẢNG

LÀ NGƯỜI CÓ LƯƠNG TRI, CẦN RA KHỎI ĐẢNG

Khi Nguyễn Phú Trọng kiêm luôn chức chu tịch nước thì truyền thông thay nhau tung hô nào “lịch sử đã chọn”, nào “nhân dân đã chọn”. Nhưng cuối cùng, ông ta lại đánh vào giới trí thức trong đảng. Chẳng có dân nào chọn thành phần kẻ thù của trí thức cả.

Thời Mao, ông ta ví “trí thức như cục phân”, vì với ý đồ muốn độc tài tuyệt đối, nói gì cũng phải nghe thì trí thức chỉ là lực cản. Và vì thế ông tìm cách diệt. Mao khởi xướng phong trào trăm hoa đua nở để dụ cho trí thức thể hiện. Và chính sự thể hiện ấy mà Mao đã tóm hết và diệt sạch. Với Mao, sự tiến bộ cho đất nước không có ý nghĩa, ông ta cần xây dựng một xã hội chỉ để phục vụ mình. Vì vậy ông ta cần dân chúng ngu dốt và trung thành tuyệt đối như đám Hồng Vệ Binh chứ không cần trí tuệ để phát triển.

Đã CS thì kị trí thức, mà đã kị trí thức thì chỉ có thể phá hoại chứ chẳng làm nên cơm cháo gì cho đất nuớc. Dẫu biết, CS là kẻ thù của tiến bộ, nhưng nếu có dùng trí thức thì đất nước đỡ tụt hậu, đỡ điêu tàn hơn. Nhớ thời Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải, 2 người này đã dùng tổ tư vấn gồm nhiều trí thức hàng đầu Việt Nam thì đất nuớc lúc đó tương đối phát triển tốt. Đến thời Nguyễn Tấn Dũng, ông ta cho giải tán tổ tư vấn ấy thì kinh tế đất nước xuống dốc nghiêm trọng, hàng loạt tổng công ty nhà nước vỡ nợ, kinh tế đất nước lụn bại.

Với thái độ loại bỏ trí thức, Nguyễn Phú Trọng quyết đưa ĐCS trở về thời man rợ. Bên Tàu, Tập muốn mình là một Mao đệ nhị, và bên Việt Nam, Trọng lại muốn mình là một Tập của Việt Nam. Là người có lương tri nên từ bỏ đảng để về với nhân dân. Vì thực sự, Nguyễn Phú Trọng đang đưa ĐCS đi ngược lại với nguyện vọng dân tộc.

ĐCS dưới sự dẫn dắt của kẻ mù loà như Nguyễn Phú Trọng rồi nó cũng sẽ đi đến thời kỳ suy vong thôi. Những trí thức nào vẫn muốn làm chính trị, thì cần phải tính đến việc bí mật lập đảng, để khi ĐCS đến cuối vòng đời của nó, đất nước có lực lượng thay thế.

TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC, CHÚNG TA LÀ MỘT

TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC, CHÚNG TA LÀ MỘT

Có một điều cần nhìn nhận khi ngoại xâm đe doạ, lòng dân sôi sục. Những cuộc biểu tình tình đông đảo đã diễn ra đều là những cuộc biểu tình có dính tới yếu tố Trung Quốc. Từ vụ dàn khoan HD981, đến Formosa, Luật Đặc Khu đều như thế. Khi lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm, người Việt sẵn sàng đứng lên, đây là yếu tố có trong đặc tính dân tộc đã ngàn năm. Nó giúp dân tộc ta đuổi giặc và giữ nước.

Là người Việt Nam thì ai cũng có trong người tố chất ấy, và người của ĐCS cũng không ngoại lệ. Dẫu biết trong số người Việt vẫn có một tỉ lệ ít ỏi những con người không một chút lòng yêu đất nước và sẵn sàng hy sinh giang sơn cho danh vọng cá nhân. Thời kỳ chống quân Nguyên xâm lược, con cháu nhà Trần đều yêu nước, chỉ riêng Trần Ích Tắc là chứa dã tâm bán nước cầu vinh. Trong dân cũng thế, dù biết lực mỏng trước vó ngựa quân Nguyên nhưng trong hội nghị các bô lão ở điện Diên Hồng, người dân vẫn quyết đánh.

Hiện giờ, chuyện rước Tàu vào Việt Nam không phải là một kế hoạch đơn lẻ, mà nó là chuỗi kế hoạch liên hoàn, mỗi kế hoạch một chức năng riêng cho mục đích chung là đi đến kiểm soát Việt Nam. Điều đó ai cũng nhìn thấy, và trên thượng tầng chính trị, kẻ có quyền lực cao nhất tiến hành thâu tóm quyền lực, thanh lọc tư tưởng, thanh trừng phe cánh để dọn đường cho các bước triển khai. Đến tên của kẻ thù còn không dám gọi, thì điều đó có nghĩa người đứng đầu Việt Nam bao lâu nay là cấp dưới của kẻ thù phương Bắc. Họ chẳng tự nhận công khai, nhưng chúng ta phải hiểu như thế. Có những thứ chúng ta phải tự hiểu.

Với giặc tham nhũng nó làm nước nghèo, nhưng với giặc ngoại xâm nó làm mất nước. Vậy với 2 loại giặc đó, giặc nào nguy hiểm hơn? Với hành động của nhân dân bao lâu nay, tôi tin nhân dân mình đánh giá rất đúng mức độ nguy hiểm của 2 loại giặc. Biểu tình cùng dân oan người ta ủng hộ rất ít, nhưng biểu tình chống dàn khoan HD981 hay chống Luật Đặc Khu người ta xuống đường rầm rộ. Đấy chính là câu trả lời.

Vậy rõ ràng hoạ mất nước nguy hiểm hơn họa tham nhũng. Trong 2 cái họa ấy, kẻ có dã tâm nối giáo cho giặc đã khéo léo dùng đòn đánh tham nhũng lấy lòng dân, mục đích là để che đậy cho dã tâm lớn hơn – dã tâm bán nước. Rất nhiều người dân đã sập bẫy trò che đậy khéo léo này và thật lòng tin tưởng “Bác Trọng”.

Đứng trước họa ngoại xâm, người CS cũng có trách nhiệm đứng lên chứ không phải riêng nhân dân. Về tham nhũng, người CS ở hạ tầng chính trị cũng tham nhũng, nhưng về dã tâm bán nước thì chỉ có thượng tầng chính trị hưởng lợi và đẩy tất cả nhân dân và người CS ở hạ tầng vào vòng nguy hiểm chịu họa diệt vong. Vì vậy cần phải nhìn nhận rõ ràng 2 mối họa. Đứng trước họa mất nước, quân đội, công an ở hạ tầng, những đảng viên ĐCS ở tầng thấp và một số đảng viên cấp cao có lòng với đất nước cùng với toàn dân phải đứng về một phía để dẹp bè lũ bán nước đang ở trên cao triển khai chỉ thị của giặc.

Facebook bị cáo buộc xóa tài khoản những người vừa tuyên bố bỏ đảng CS

Facebook bị cáo buộc xóa tài khoản những người vừa tuyên bố bỏ đảng CS

Ông Mạc Văn Trang vừa tuyên bố bỏ đảng CSVN (Hình: Giáo Dục Thủ Đô)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 27 Tháng Mười, cộng đồng mạng Việt Nam xôn xao trước tin tài khoản Facebook của ông Mạc Văn Trang bị xóa ngay sau khi ông tuyên bố bỏ đảng CSVN.

Cùng thời điểm, một Facebooker khác ít người biết hơn, Trung Tá Trần Nam cũng bị xóa post “tuyên bố ra khỏi đảng”.

 

Bà Mạc Việt Hồng, chủ biên báo điện tử Đàn Chim Việt ở Ba Lan và là con gái ông Trang, viết trên trang cá nhân: “Bố mình lại mất Facebook rồi. Đây là lần mất thứ hai trong vòng vài tháng trở lại đây. Sau khi mất Facebook cũ, cụ lập Facebook mới. Hôm 25 Tháng Mười, cụ tuyên bố bỏ đảng. Post này có tới dăm bảy ngàn like và hàng ngàn lượt chia sẻ, nhưng Facebook của cụ hôm nay mất tiêu rồi. Bị mất hoài vậy bức xúc quá cơ.”

Đây không phải lần đầu Facebook bị cộng đồng mạng Việt Nam cáo buộc xóa tài khoản và kiểm soát post bài theo kiểu Tuyên Giáo CSVN.

Vài ngày trước, nhà báo tự do Nguyễn An Dân (Facebook Quang Hữu Minh) ở Sài Gòn bị khóa tài khoản Facebook với lý do ông được ghi nhận “chỉ mới 13 tuổi”. Sau khi được mở lại tài khoản không lâu, ông lại bị Facebook “khai tử” trang cá nhân thành trang “tưởng niệm”, dù ông vẫn còn sống.

Hồi Tháng Chín, 2018, nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn, người hay post bài về Formosa và chính trường Việt Nam, cho biết ông bị bị khóa chức năng post bài vì “vi phạm bản quyền” sau khi đăng một ảnh do chính ông chụp. Đồng thời, ông còn nhận được cảnh báo sẽ bị xóa tài khoản vĩnh viễn nếu “tái phạm”.

Đến nay, trước nhiều cáo buộc tương tự của giới blogger, nhất là giới bất đồng, Facebook Việt Nam không hề lên tiếng phản hồi. Điều đó khiến người ta hoài nghi rằng mạng xã hội này đã bắt tay thỏa hiệp với nhà cầm quyền CSVN trong việc xóa “thông tin xấu độc” với lý do mơ hồ là các post bị xóa “vi phạm tiêu chuẩn và chính sách cộng đồng”.

Trong một diễn biến khác, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc được báo Thanh Niên hôm 21 Tháng Mười dẫn lời: “Thông tin xấu, độc, phá hoại vẫn là vấn đề rất lớn mà chúng ta chưa kiểm soát được. Chính phủ đang giao các bộ làm việc với Google, Facebook [về việc này].”

Thời điểm cuối năm 2017, ông Trương Minh Tuấn, khi đó còn là bộ trưởng Thông Tin Truyền Thông CSVN, đã mạnh miệng tuyên bố rằng Facebook và Google “đã xóa hàng trăm tài khoản, hàng ngàn video có nội dung “xấu độc” theo yêu cầu của chính quyền Việt Nam.

Phát ngôn này lập tức bị giới hoạt động chỉ trích vì việc chính quyền CSVN công khai chuyện bắt tay với mạng xã hội để “bịt miệng” giới blogger là bất công và vi phạm quyền tự do ngôn luận và tự do biểu đạt của người dân. (T.K.)

Đám cưới “mầu nhiệm” của cô gái gốc Việt cải đạo theo chồng gốc Do Thái


Vy Nguyễn và Andrew Koller từng gặp nhau lần đầu năm 2005. Lễ cưới của họ diễn ra tại giáo đường Congregation Chevra Thilim ở San Francisco là một phép lạ, vì Vy bị bệnh ung thư rất hiếm và không còn bao lâu nữa để sống. (Photo: David Nguyen)SAN FRANCISCO – Câu chuyện dưới đây được nữ ký giả Alix Wall viết cho J. Weekly, một tuần báo chuyên về đời sống của người Do Thái tại Bắc California. Bài viết được đăng ngày 18 tháng 10, 2018, kể lại một đám cưới rất khác thường và đầy xúc động, của cô Vy Nguyễn và anh Andrew Koller. 
Khác thường vì người chồng tương lai đã kéo theo những bình dưỡng khí cho vợ vào buổi lễ trong giáo đường Do Thái Giáo, và xúc động vì mạng sống của cô Vy không thể tính theo năm, mà chỉ theo tháng hay còn ngắn hơn. Dưới đây là bài viết mang tựa đề “Với sức khỏe của cô ấy đang suy yếu dần, một lễ cưới mầu nhiệm đã diễn ra ở San Francisco.”


Vy Nguyễn và Andrew Koller làm đám cưới tại giáo đường Congregation Chevra Thilim vào ngày 7 tháng 10, 2018. Anh Andrew kéo theo những bình dưỡng khí cho Vy. (Photo: David Nguyen)

Sự việc Vy Nguyễn đã có thể bước đi giữa hai dãy ghế trong nhà thờ vào ngày 7 tháng Mười, để kết hôn với anh Andrew Koller, là một điều mầu nhiệm.

Tuy nhiên nhiều người sẽ nói rằng sự việc cô có thể cải đạo sang Do Thái Giáo trong tháng Sáu, và làm đám cưới, là còn mầu nhiệm  hơn nữa.

Cách đây bảy năm, cô được chẩn đoán mắc một dạng ung thư hiếm thấy, mỗi năm có từ một đến ba người trong tổng số 1 triệu người bị bệnh này. Cách đây mấy tháng, Vy Nguyễn, 32 tuổi, phải trải qua một cuộc giải phẫu xoi mở khí quản để giúp cho cô thở.

Tuy chỉ có thể nói thì thầm, cô vẫn dự hôn lễ tại nhà thờ Congregation Chevra Thilim bằng cách thâu âm trước những lời thề nguyện và những lời phát biểu. Chung quanh Vy đã có sẵn 14 bình dưỡng khí, và một cái máy để bơm đầy lại những bình dưỡng khí. Thêm vào đó, cứ mỗi tiếng đồng hồ thì mọi sinh hoạt phải tạm ngưng, để cho một người nào đó hút phổi cô bằng một ống thông.

Những điều trên nghe không giống những gì diễn ra trong “một đám cưới ước mơ,” nhưng lễ cưới của Vy và Andrew là một ước mơ mà họ từng nghĩ là sẽ không làm được.

Anh Andrew Koller, 33 tuổi, gặp cô Vy năm 2005 khi đến thăm một người bạn tại trường đại học UC Santa Barbara. Vy Nguyễn lớn lên tại thành phố Union City ở East Bay trong vùng San Francisco. Hai người đã ý hợp tâm đầu ngay từ lúc đó và giữ liên lạc với nhau.

Họ bắt đầu hẹn hò vào năm 2009, tạo một mối quan hệ viễn liên, và sau đó đến với nhau trong năm 2012 khi Andrew, một người từ tiểu bang Tennessee, dời tới San Francisco để được gần Vy. Sau một thời gian sống ở San Francisco, hiện nay họ đang ở nhà cha mẹ của Vy Nguyễn tại Hayward, vì cô ấy cần được chăm sóc liên tục.

Năm 2011 khi Vy tốt nghiệp ở Philadelphia, cô được chẩn đoán mắc bệnh synovial sarcoma, một loại ung thư mô mềm thường bắt đầu ở chân hoặc cánh tay, nhưng có thể xuất hiện trong bất cứ bộ phận nào của cơ thể.

Andrew  làm việc cho Healthline.com trong ban quản trị sản phẩm. Anh nói, “Vì chứng ung thư này rất hiếm và nguy hiểm, họ không cung cấp tỷ lệ sống sót. Có xác suất 20 phần trăm sống sót được ba năm, một khi ung thư di căn.”

Vì bệnh đến khi mối quan hệ của họ vẫn còn khá mới, nên vấn đề hôn nhân chưa được thảo luận, chứ khoan nói tới chuyện Vy Nguyễn chuyển sang Do Thái Giáo.
Trong một cuộc phỏng vấn mà Vy Nguyễn phải gõ vào bàn phím để trả lời, “Lúc chúng tôi bắt đầu hẹn hò, tôi là một Phật tử, điều đó quan trọng đối với tôi, việc cải đạo sẽ không xảy ra.” 

Trong bảy năm qua, Vy Nguyễn trải qua nhiều ca mổ. Cặp này ước tính số lượng này là từ 20 đến 30 ca, không thể nhớ hết. Ngoài ra, cô có gần 150 cuộc trị liệu hóa học và xạ trị. Những đợt cô ở lại lâu trong bệnh viện là quá nhiều không đếm xiết. Bệnh ung thư đó tái phát năm lần, và mặc dù hiện giờ cô không bị ung thư, phổi của cô bị suy sụp vì trị liệu hóa học.

Mặc dù vậy, hai người đã có một số chuyến phiêu lưu phi thường trong những năm đầu họ sống với nhau, chẳng hạn như leo núi Shasta, đi bộ dã ngoại tại Half Dome ở Yosemite, và thăm Paris.
“Chúng tôi đã học được cách sống với tình trạng khẩn cấp cực độ và vẫn còn hy vọng,” anh Andrew Koller nói. Anh luôn ở bên cạnh Vy Nguyễn. Ngay cả khi anh được cô cho phép rời khỏi mối quan hệ để đến với một phụ nữ khác trong những năm đầu, anh vẫn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời xa Vy, theo anh cho biết.

Còn về vấn đề chuyển hướng sang Do Thái giáo, Vy Nguyễn có thể xác định chính xác thời điểm điều đó xảy ra.

Trong một lần cô phải nằm khá lâu trong bệnh viện, một vị tuyên úy Phật giáo đã ghé vào phòng cô, và nói rằng bệnh của cô là vì điều gì đó mà cô đã làm trong kiếp trước; đó là cách thức nghiệp quả hoạt động. Sau đó Vy Nguyễn xin nói chuyện với một giáo sĩ Do Thái. Tiến Sĩ Bruce Feldstein, người sáng lập và giám đốc của Jewish Chaplaincy (Tuyên Úy Do Thái Giáo) trong hệ thống chăm sóc sức khỏe Stanford, đã ghé vào thăm và tìm cách giúp cô suy nghĩ về những phương thức khác nhau mà cô có thể nhìn vào chứng bệnh cô mắc.

Khi cô đủ khỏe, hai người bắt đầu đi tìm một nhà thờ Do Thái Giáo phù hợp với ý muốn của họ. Andrew lớn lên khá ngoan đạo, nghĩ rằng một giáo đường Do Thái Cải cách sẽ là con đường để đi. Thế nhưng Vy Nguyễn không tìm thấy một giáo đường phù hợp. vì vậy cô tự tìm hiểu và hai người đến thăm Chevra Thilim, một giáo đường Do Thái Chính Thống, ở Hạt Richmond cũng trong vùng San Francisco. 

“Đó là tình yêu tôn giáo ngay từ cái nhìn đầu tiên,” Vy Nguyễn kể. Trong năm 2014 cô bắt đầu học giáo lý với giáo sĩ Rabbi Shlomo Zarchi để cải đạo.

Cô gõ câu, “Đây không chỉ vì hôn nhân. Tôi cảm thấy linh hồn tôi là người Do Thái.”
Ông Zarchi kể, “Chắc chắn cô ấy là một học viên siêng năng nhất mà tôi từng có. Ngay cả khi cô bị bệnh nặng, sự tích cực và niềm tin của cô ấy rất mạnh mẽ. Cô luôn luôn gọi điện thoại cho tôi từ bệnh viện, để hỏi về bài học mà cô đã thiếu. Tôi không hiểu được cách nào mà một người đang trải một cơn bệnh như vậy mà lại có thể tập trung vào việc muốn học và học hỏi nhiều hơn nữa.”

Thời gian nằm lâu trong bệnh viện có nghĩa là tiến trình học hỏi có nhiều gián đoạn. Tuy vậy việc cô cải đạo đã có thể xảy ra trong tháng Sáu. Đó cũng là một “sự mầu nhiệm,” vì Vy phải chịu giải phẫu xoi mở khí quản trong tháng Bảy. Ca mổ này cản trở cô ngâm mình trong bồn nước thanh tẩy mikvah trong tiến trình cải đạo.

Andrew Koller nói, “Cô ấy cảm thấy điều đó chứng minh rằng Thiên Chúa thực sự muốn cô theo đạo Do Thái.”

Vy Nguyễn cho biết thêm, “Lễ cưới là chuyện thứ yếu, nhưng tôi muốn chắc chắn rằng điều gì đó sẽ xảy ra, rằng tôi là người Do Thái Giáo và có thể yên nghỉ với những người của tôi.”

Trong tháng Bảy, Vy Nguyễn cần nằm bệnh viện lâu hơn. Các bác sĩ nói rằng họ không biết cô còn bao nhiêu thời gian nữa. Vì vậy, hai người quyết định kết hôn ngay sau kỳ Đại Lễ Do Thái Giáo.

Mặc dù gia đình cô dâu biết sơ sài về hôn lễ Do Thái Giáo, chị của Vy Nguyễn đã đứng ra tổ chức, sắp xếp mọi việc trong một thời gian ngắn. 

Vy Nguyễn nói, “Tôi tin rằng Thiên Chúa chưa bao giờ bỏ rơi tôi. Tôi muốn cho người ta thấy rằng giữa cơn nghịch cảnh, bạn có thể có niềm tin và hy vọng.”

Vì sao cử tri gốc Việt ủng hộ Tổng thống Donald Trump?

Dù có nhiều ý kiến khác nhau nhưng các cử tri Mỹ gốc Việt cho VOA biết chính các chính sách cứng rắn của chính quyền Hoa Kỳ đối với khối cộng sản, đặc biệt là Trung Quốc trong hai năm qua, là nguyên nhân chính khiến họ càng ngày càng ủng hộ Tổng thống Donald Trump.

Luật sư Nguyễn Quốc Lân, Ủy viên Chủ tịch của Hội đồng Quản trị Học khu Garden Grove bang California, và là một nhà hoạt động tích cực của đảng Cộng hòa trong cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ từ nhiều năm qua, cho VOA…

Continue Reading

About this website

VOATIENGVIET.COM
Dù có nhiều ý kiến khác nhau nhưng các cử tri Mỹ gốc Việt cho VOA biết chính các chính sách cứng rắn của chính quyền Hoa Kỳ đối với khối cộng sản, đặc biệt là Trung Quốc trong hai năm qua, là nguyên nhân chính khiến họ càng ngày càng …

Chúa ở đâu…. mà gõ cửa cơ chứ ?

Chúa ở đâu…. mà gõ cửa cơ chứ ?

Lc 12,35-38

Nhớ lại những ngày trước đây, vào ban đêm thỉnh thoảng cũng có tiếng gõ cửa và mỗi lần nghe tiếng gõ cửa là tim thót vào, nổi hết cả da gà. Cái gọi là kiểm tra đột xuất ban đêm, tiếng đập cửa dồn dập, biết mình không có tội gì mà sao vẫn cứ sợ.

Đang tự do quen rồi muốn ăn đâu ở đâu chẳng ai bảo gì.

Nay “thời đại mới” tu chui, ngủ lậu hay vì đi học, đi công việc không về được phải ngủ lại nhà anh em, thế là xảy ra những chuyện nửa khóc nửa cười.

Có anh nghe gõ cửa đang ở trên giường lăn một phát xuống gầm giường, khi “nhân viên” kiểm soát thấy có giường chăn chiếu mùng mền đầy đủ mà lại không có người, họ rờ xuống chiếu vào chăn mùng vẫn còn hơi nóng… thế là cũng lại lôi một phát từ gầm giường lên xe về huyện.

Có anh nghe gõ cửa phóng một phát lên tới trần nhà, “nhân viên” vào rọi đèn pin lên trần nhà không thấy… mà sao lại có đôi dép ở dưới… cuối cùng cũng phải từ trần nhà tụt xuống lên xe về huyện.

Lại có anh khi nghe gõ cửa bèn mở cửa sau phóng một phát vào bụi rậm, nín thở… ngồi chờ thật lâu rôi khi nghe tiếng loẹt quyẹt bên ngoài bèn nói vọng ra: Ê tụi mày. Chúng nó đi hết chưa? Thế là chúng nó lôi cổ ra khỏi bụi rậm lên xe về huyện.

Rồi lại có anh khi nghe gõ cửa thì lao thẳng lên sân thượng nhảy vào bể nước… khi “nhân viên” đi rồi, người nhà một phen hú vía nên quên phéng chuyện báo cho người đang ngâm mình trong bể, đến gần sáng chui ra khỏi bể nước tím tái hết cả mình mẩy.

Có anh… có anh…Thôi nhiều anh quá rồi !

Chúa ơi ! cả đời sống chúng con mà Chúa cứ đến theo kiểu “kiểm tra đột xuất” thì chúng con làm sao sống được ?

Chúa đi đâu… mà về cơ chứ ?

Chúa ở đâu…. mà gõ cửa cơ chứ ?

Chúa hằng ngày ở với con thì hà cớ gì con lo sợ gõ cửa ?

Chuyện tỉnh thức là chuyện phía con người chúng con.

Tỉnh thức tức là sống với Chúa đang sống ngay bên, ngay trong cuộc sống hằng ngày.

Tỉnh thức là luôn nhớ đến… mau nhớ đến… sống tương quan thân mật chỉ vì quá hạnh phúc. “Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ”.

Vì quá hạnh phúc nên canh mấy cũng vẫn tỉnh thức chứ lị !

Đầy tớ được ngồi vào bàn ăn và được ông chủ phục vụ từng người, quá đã !

Nhưng cũng đừng vội ham ăn uống nhá ! Niềm vui và hạnh phúc sống tương quan ở trong ở với ở cùng ở bên, nhất là đồng hình đồng dạng… thì “bàn tiệc” đây không cần đến thức ăn và rượu uống thì đã ngây ngất quá chừng rồi và sẽ khám phá ra muôn điều kỳ diệu Ngài đã và đang thực hiện cho con cái loài người chúng ta.

“Trước kia anh em là những người ở xa, nhưng nay, trong Đức Ki-tô Giê-su, nhờ máu Đức Ki-tô đổ ra, anh em đã trở nên những người ở gần”.

Càng đọc càng thấm thía càng thấy mình đúng nhé !

“Vậy anh em không còn phải là người xa lạ hay người tạm trú,

nhưng là người đồng hương với các người thuộc dân thánh,

và là người nhà của Thiên Chúa,

bởi đã được xây dựng trên nền móng là các Tông Đồ và ngôn sứ,

 còn đá tảng góc tường là chính Đức Ki-tô Giê-su”.

Người gắn bó với Chúa hằng ngày

thì không cần phải chờ gõ cửa…

mà nhìn thấy từ xa là đã mở cửa rồi (mỗi lần về trụ sở là gọi điện thoại cho bác gác cổng trước 5 phút, xe đến nơi là chui tọt ngay vào vì cổng đã mở sẵn).

Mỗi ngày vẫn thấy Chúa đang ở với mình

thì là tỉnh thức đấy thôi nhá.

OTC

 

Nguồn   https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/10/chua-o-au-ma-go-cua-co-chu.html