Niềm Vui Làm Cho Chúng Ta Trẻ,

Niềm Vui Làm Cho Chúng Ta Trẻ,

Tội Lỗi Làm Cho Chúng Ta Già Nua

GH Phanxicô

“Đó là một niềm vui luôn làm cho chúng ta trẻ!”

Tuổi trẻ và niềm vui là những chủ đề ưu tiên trong chuyến thăm của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đến giáo xứ Thánh Phaolô Thánh Giá, ở khu vực tây bắc Rôma.

Không tin “vì vui”

Qua bài  Tin Mừng trong ngày, các môn đệ biết rằng

Đức Kitô đã sống lại, nhưng sự thật đã không đi vào trong tâm hồn họ –

họ chấp nhận sự thật theo cách trí tuệ,

nhưng họ không thể tin điều đó.

“Có lẽ họ đã thích giữ sự thật ấy trong tư tưởng của mình”,

Vì sao họ lại tiếp tục có những hoài nghi,

và đã trả lời từ Tin Mừng: “Họ không tin vì vui và kinh ngạc”.

Điều này cũng xảy ra với chúng ta nữa,

khi có ai đó mang lại cho chúng ta tin vui. Chúng ta thấy thật khó tin điều đó.

Chúng ta làm điều đó để chắc chắn, vì, nếu đây là sự thật, thì đó là một niềm vui lớn lao”.

Các môn đệ không chỉ không tin, mà còn được thuyết phục cho tin;

 đây là “sự tươi trẻ được đổi mới”, đề cập đến trong phần Hồi Tâm, vốn là một quà tặng của Thiên Chúa.

Được hồi phục bởi Đức Kitô phục sinh

Chúng ta đang ở trong thói quen của việc ‘già đi’ với tội lỗi”,

Tội lỗi làm cho chúng ta trở nên già nua; nhưng Chúa Giêsu, đã sống lại, đang sống, thì đổi mới chúng ta!”

Sự thật về Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu là sự thật thiết yếu của niềm tin chúng ta.

Chúng ta hãy xin ân sủng để tin rằng Đức Kitô đang sống, và đã sống lại!”

Chúng ta nên nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc đi Xưng Tội, nơi đó chúng ta được đổi mới, được hồi sinh;

và tầm quan trọng cảu việc Hiệp Lễ. “Khi chúng ta đi Hiệp Lễ, thì các bạn có chắc chắn là Đức Kitô đang sống ở đó, đã phục sinh?

 Hiệp lễ không chỉ đơn giản là một tấm bánh đã làm phép,

Không, đó là Chúa Giêsu! Đức Kitô đang sốngđược sống lại ở giữa chúng ta,

và nếu chúng ta không tin điều này,

thì chúng ta sẽ không bao giờ là những Kitô Hữu tốt lành,

chúng ta sẽ không thể là”.

Chúng ta hãy cầu nguyện để niềm vui của chúng ta sẽ không ngăn chặn chúng ta khỏi việc tin; ban cho ân sủng để “chạm vào Chúa Giêsu”:

trong cầu nguyện; trong các Bí Tích; trong việc nhận lãnh sự tha thứ của mình, một điều đổi mới Giáo Hội;

trong việc gặp gỡ người đau yếu, người tù đày, những người đang cần giúp đỡ nhất, các trẻ em, người già.

“Nếu chúng ta cảm thấy khao khát làm một điều gì đó tốtlành”,

thì đó là Chúa Giêsu, đã sống lại, là Đấng thúc đẩy chúng ta làm điều đó.

Đó luôn là một niềm vui, một niềm vui làm cho chúng ta tươi trẻ!”

 Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ Vatican News)

 Edit  https://tramtubensuoi.blogspot.com/2018/12/niem-vui-lam-cho-chung-ta-tre-toi-loi.html

Liên quan vụ Vũ ‘nhôm,’ 2 cựu thứ trưởng công an bị khởi tố

Liên quan vụ Vũ ‘nhôm,’ 2 cựu thứ trưởng công an bị khởi tố

Ông Bùi Văn Thành (trái) và ông Trần Việt Tân. (Hình1: VOV; Hình 2: Zing)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai cựu thứ trưởng Bộ Công An là Bùi Văn Thành và Trần Việt Tân đã bị khởi tố, cấm đi khỏi nơi cư trú để điều tra về “những sai phạm nghiêm trọng từ khi còn công tác” liên quan đến Vũ ‘nhôm.’

Ngày 14 Tháng Mười Hai, 2018, Cơ quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An đã ra quyết định khởi tố bị can và cấm đi khỏi nơi cư trú đối với các ông Trần Việt Tân và Bùi Văn Thành, hai cựu thứ trưởng Bộ Công An, cùng về tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng,” quy định tại Điều 285, Bộ Luật Hình Sự năm 1999.

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ

Đằng-Giao/Người Việt

Cuốn sách của bé Sydney Nguyễn lúc 8 tuổi. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Bé Sydney Nguyễn, 10 tuổi, sẽ ra mắt cuốn sách “I Love My Autistic Brother, Patrick” lúc 1 giờ trưa Thứ Bảy, 15 Tháng Mười Hai, tại sân nhà thờ Thánh Linh, Fountain Valley.

Bắt đầu viết từ hai năm trước, khi đang học lớp 2, cuốn sách là cuộc hành trình của cô bé 8 tuổi phải vượt qua những giây phút bực bội, tủi thân và hờn giận khi em của bé là Patrick, 3 tuổi, bị chứng tự kỷ, chiếm trọn sự quan tâm và sự trìu mến của gia đình.

Đến khi được mẹ giải thích, Sydney thương em Patrick nhiều hơn và cảm thấy muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách. Và bé bắt tay vào viết cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” để những ai có thân nhân mắc chứng tự kỷ sẽ tìm được sự cảm thông sớm hơn bé, nhất là không phải trải qua những giây phút cô đơn, lạc lõng và tủi thân.

Mẹ bé Sydney cho biết: “Khi thấy con gái tôi tủi thân, khóc hoài, tôi giải thích về tình trạng đặc biệt của Patrick rồi khuyên nó là nên viết ra những cảm xúc, những nỗi bực bội chứ không nên để trong lòng.”

Hiểu em mình, và nhất là khi biết mình không hề bị bỏ quên, Sydney vui vẻ hơn trước nhiều. “Từ đó, Sydney thương yêu em nhiều hơn và muốn cho mọi người cùng có những cảm thông đối với trẻ em tự kỷ,” cô Chinh kể.

Theo lời cô, Sydney là một người sống nội tâm, rất nhạy cảm. Bé cũng mắc chứng “Attention-Deficit/Hyperactivity Disorder,” là chứng lơ đễnh và hiếu động, không thể tập trung lâu và không chịu ngồi yên.

Từ trái, Nguyễn Tường Chinh, Đức Ông Phạm Quốc Tuấn (Saint Columban), Sydney và Patrick Nguyễn. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” là thành quả của một bé gái 8 tuổi mắc chứng “ADHD” với tấm lòng nhân hậu và cảm thông. Bé cũng được toàn điểm A.

“ADHD” là một hội chứng rất giống chứng tự kỷ nên cần được theo dõi và điều trị cẩn thận, cô khuyên.

Người mẹ này phải đưa hai con đi điều trị hằng tuần. Cô nhắc: “Tôi nghĩ phương pháp trị liệu mà không dùng thuốc là tốt nhất. Tuy lâu có kết quả hơn, nhưng bảo đảm hơn.”

Mục đích cô Tường Chinh khuyến khích con gái hoàn tất cuốn sách này là để các bậc cha mẹ khác hiểu rằng những em nhỏ không chịu ngồi yên trong lớp học, dù có điểm xấu, thì lại có khả năng khác. Do đó không nên chán nản hay nghĩ rằng con mình là vô dụng.

Cô cũng muốn cổ võ cho các bậc cha mẹ khác không nên buồn chán vì con mình ,mà phải tỏ ra thương yêu con hơn nữa.

Cô đang hoàn tất cuốn sách chia sẻ hoàn cảnh cũng như tâm tư của một người mẹ chăm sóc cho hai đứa con cùng có những chứng rất cần quan tâm. Cuốn sách mang tựa đề “Every Change Is A Chance” sẽ ra mắt công chúng khoảng Tháng Sáu năm tới.

Trưa Thứ Bảy, bé Sydney sẽ có mặt tại nhà thờ Thánh Linh để đọc sách, trả lời câu hỏi, và ký tên vào sách. (Đằng-Giao)

—–
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com

Hà Nội nên quên ông Cù Huy Hà Vũ đi

Hà Nội nên quên ông Cù Huy Hà Vũ đi

FB Huy Đức

Không hiểu tại sao nhà cầm quyền Hà Nội cho tới bây giờ vẫn “gây sự” với ông Cù Huy Hà Vũ. Và, lại bằng một cách đốn mạt, lưu manh & bẩn thìu của một băng đảng cướp mafia, chứ không phải từ một chính quyền”.
*******

Ngày 12-12-2018, ổng Vũ và con trai ông bị “Đội quản lý trật tự xây dựng quận Ba Đình” gửi giấy mời làm việc với “Đội” về việc “thực hiện Quyết định của phường Điện Biên, tiến hành kiểm tra, xác minh hiện trạng các công trình xây dựng tại 24 Điện Biên Phủ”.

Giả sử công trình 24 Điện Biên Phủ – nhà riêng của cố nhà thơ Cù Huy Cận, cha đẻ của ông Vũ, và có một phần của cố nhà thơ Xuân Diệu, cha nuôi của ông Vũ – có vi phạm hành chính về xây dựng thì nó đã hết thời hiệu truy cứu (2 năm) từ lâu. Vì, ít nhất từ 06-4-2014, ông Vũ đã “sang Hoa Kỳ chữa bệnh”. Nghĩa là đã 4 năm 8 tháng ông bà không thể xây cái gì ở đây nữa.

Cho dù ông Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án 7 năm, tôi không nghĩ Cù Huy Hà Vũ là một người “Chống chế độ”. Những việc làm của ông đều rất trách nhiệm công dân. Những vụ kiện của ông đều có lý. Ông Vũ từng kiện bảo vệ “Đồi Vọng Cảnh”. Đỉnh cao xung đột là vụ ông kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quyết định cho Trung Quốc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên.

Giá như có một toà án thụ lý để ngăn chặn Dự án này thay vì bỏ tù ông Vũ thì nền kinh tế đã không phải gánh chịu thua lỗ và môi trường Tây Nguyên đã không bị đe doạ thế.

Biệt thự 24 Điện Biên Phủ đang là tài sản hợp pháp của ông Cù Huy Hà Vũ. Tôi không hiểu hết nội tình nhưng giả sử có tranh chấp bên trong thì đó cũng chỉ là nội bộ. Cách khôn ngoan nhất của Chính quyền là để các bên sử dụng quan hệ dân sự nói chuyện với nhau. Chính quyền mà nhúng tay vào chỉ làm cho người ta lại nhớ lại những gì ông Vũ đã làm và càng tiếc cho cách hành xử của chính quyền không chính danh, quân tử.

No automatic alt text available.

No automatic alt text available.
Image may contain: text

Mèo giấu phân – Đảng giấu cứt!!!

Mèo giấu phân – Đảng giấu cứt!!!
Hoàng Tự Minh.

Ai biết về loài mèo thì phải công nhận nó là con vật nuôi dễ thương, thân thuộc hay nhõng nhẽo, nhưng cái mùi chất thải phóng xạ của nó thì không dễ ngửi tý nào, ấy vậy mà miu ta có biệt tài giấu diếm khéo vô cùng, giấu như mèo giấu c*t.

Đảng ta gì cũng giấu, giấu gầm trời cuối đất, giấu trẻ, giấu già, cha mẹ, giấu cả tổ tiên, giấu rất trình độ, giấu cả Google. Một thứ quái thú giấu đầu hở đuôi, càng giấu càng lòi, lòi cha cái chân giữa. cũng vì muốn che đi cái bộ mặt thật mà BBC trên mạng bị đảng ta chặn ngáng cả chục năm trời đến nỗi nhà mạng BBC cảnh báo lịch sự nhưng rất sỉ nhục tên hung thần xa lộ Internet CSVina ngăn sóng cấm mạng.

Giấu nhạc vàng, cấm nhạc vàng, càng giấu càng ghiền, tuyên giáo, đảng ủy các cỡ cũng đua nhau Karaoke nhạc vàng đến nỗi ca lộn bài cấm kỵ hát về người lính VNCH, thi giọng hát Bolero rầm trời VTC, HTV có cả VTV…Trước đó Đảng đã bỏ tù người hát những bản nhạc mà giờ đây chính họ đã và đang hát tiếp, nghe âm tiết không khác như “tù rên ỉa” bị tắc ống xả.

Một thể loại vô ơn ca hát nhạc bên thua cuộc mà không trả tiền bản quyền, một bộ dạng ựa ra và nhai lại nên không thể nào lớn nổi.

Vụ đại biểu Lưu bình Nhưỡng “vu khống” giới Công An như vậy là giấu biệt, giấu mất tăm mất tích, theo tôi thì ông Nhưỡng không sai vì cho đến bây giờ phủ Sai Nha vẫn chưa đưa ra được con số thanh minh nào trước sự cáo buộc khủng khiếp:

– Không thụ lý tin tố giác 94%
– Chậm gửi quyết định cho Viện Kiểm sát 86%
– Vi phạm trong tống đạt là 100%.

Dân mình sống không bằng chết, con số này khủng khiếp còn hơn cướp của và giết người, thực ra chúng ta đang sống trong một xã hội Công An côn đồ không cần thiết trước bầy cừu dân chăm chỉ, tử tế, những người có khả năng mưu sinh giỏi nhất thế giới, những du mục space mất nhà đang sống trệt đất buộc phải lên chung cư cao tầng chỉ còn cách bán buôn không khí để sống, những vùng đất canh tác bị giải tỏa cho bầy tư bản đỏ xí phần giữ chỗ cỏ hoang, bò ỉa, không làm cho đảng xót xa.

Quốc hội, Công An cũng im lặng, ông Tổng bí thư không cần biết, ông Chủ tịch nước bình thân, ông đại biểu đương sự cũng coi như chưa nói gì, trước bãi phân mèo Lưu bình Nhưỡng không còn cách gì đành phải lấp cho kín, chôn cho chặt.

Đó là sự thật không cần phải giấu bao giờ cho đến bao giờ.

Image may contain: 2 people
No automatic alt text available.

“TRẠI” NUÔI NGƯỜI 

Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: one or more people and closeup

Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and Kieu Loan.

Trại nuôi thú lấy thịt, sữa.
Trại nuôi người lấy nội tạng, …

Mời đọc: “TRẠI” NUÔI NGƯỜI 
Điều tra của báo Lao Động

 *     *     *

Điều tra: Giao ước ngầm trong “trại” nuôi người lấy thận ở Hà Nội

LĐO | 11/12/2018 | 10:47 AM

Điều tra: Giao ước ngầm trong “trại” nuôi người lấy thận ở Hà Nội.

Mối quan hệ cộng sinh giữa người bán thận và giới cò mồi khiến tất cả đều không muốn phá vỡ những giao ước ngầm.

Ảnh 1: Ảnh minh họa: Bệnh nhân trên bàn mổ.

Ảnh 2: Các ảnh bên trong “trại” nuôi người lấy thận.

Một ngày đầu tháng 12. Căn nhà cao tầng nằm sâu trong một con ngõ thuộc phường Ngọc Lâm (Long Biên, Hà Nội), một bữa tối ấm cúng chuẩn bị diễn ra với 10 thành viên.

Họ là những người đã và đang chuẩn bị bán thận nằm dưới sự quản lý của “cò” Thắng (tức Nguyễn Đức Thắng, SN 1989, quê xã Trường Thịnh, huyện Ứng Hòa, Hà Nội).

Những căn phòng đầy đủ tiện nghi với điều hòa, tủ lạnh, khu vệ sinh hiện đại thậm chí có cả thú cưng khiến nhóm PV Lao Động chứng kiến không khỏi bất ngờ.

Ảnh 3: Cảnh sinh hoạt tập trung của những người bán thận.

Thành (29 tuổi, Nghệ An) một người trong nhóm bán thận kể, cả nhóm được “cò” Thắng chu cấp toàn bộ tiền ăn uống, sinh hoạt cho đến khi giao dịch bán thận diễn ra trót lọt.

“Không đối xử tử tế, bọn em “đầu quân” cho “cò” khác, thiếu gì cò buôn thận, Thành nói rồi rồi lấy máy tính vuốt màn hình điện thoại chỉ vào những hội nhóm mua bán thận đang hoạt động nhan nhản trên Facebook.

Theo tìm hiểu của PV, một giao dịch trót lọt, những “cò” thận như Thắng có thể đút túi cả trăm triệu đồng.

Số tiền giao dịch lớn là vậy, nhưng theo lời kể của những người đã bán thận, Thắng rất sòng phẳng trả “không thiếu một xu” thậm chí còn cho ứng tiền trước khi lên bàn mổ.

“Không sòng phẳng thì bọn em báo công an thì chỉ có đi tù, làm cái này bắt buộc phải sòng phẳng thôi”, Thành cho biết thêm.

Một trong những thương vụ trót lọt gần đây của Thắng là Hoàng, quê Thanh Hóa. Hoàng kể: “Thận của em bán qua “cò” Thắng được 180 triệu đồng lúc đến tay người nhận là khoảng hơn 300 triệu đồng”.

Năm nay mới 27 tuổi nhưng sức khỏe của thanh niên này rất yếu. Cứ trái gió, trở trời là Hoàng mệt, không làm được việc nặng. Lý do được giải thích là, chỉ 1 tháng sau ngày bán thận, thì quả còn lại cũng đã bị suy cấp độ 1.

Ảnh 4: Vết mổ bán thận của Hoàng.

Vậy nhưng, sau khi nghe chính Hoàng kể lại về biến chứng khủng khiếp của việc bán thận, những thành viên còn lại trong ngôi nhà cũng chẳng mấy quan tâm. Bởi theo họ, khi đã nghĩ đến việc bán thận thì nhu cầu lớn nhất, chỉ là tiền. Cùng với một niềm tin mơ hồ rằng, ai cũng có thể mua lại thận, khi kinh tế khá khẩm hơn trong tương lai.

Chính mối quan hệ cộng sinh, đôi bên cùng có lợi khiến người bán thận và những cò môi giới bán thận không muốn phá vỡ những giao ước ngầm mà đôi bên đều đã quá hiểu.

* Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

Theo nguồn tin của PV Báo Lao Động, Công an quận Long Biên vừa khám phá chuyên án, bắt tạm giữ đối tượng Nguyễn Đức Thắng (SN 1989, HKTT: xã Trường Thịnh, huyện Ứng Hòa) về hành vi chiếm đoạt mô hoặc bộ phận cơ thể người (thận); thu giữ 01 khẩu súng (loại bắn đạn bi), 03 thanh đao. Hiện Công an quận Long Biên phối hợp với các lực lượng chức năng tổ chức điều tra mở rộng vụ án, làm rõ các đối tượng liên quan để xử lý theo quy định của pháp luật.

Nguồn: Báo Lao động 
https://laodong.vn/…/dieu-tra-giao-uoc-ngam-trong-trai-nuoi…

Mời xem thêm:

Hà Nội: Bóc gỡ đường dây mua thận người với giá 360 triệu đồng/quả

https://laodong.vn/…/ha-noi-boc-go-duong-day-mua-than-nguoi…

CHÊ CALI

CHÊ CALI 
Tâm lý mọi người nói chung, khi đến nơi giàu sang tốt đẹp hơn quê nhà thì khen hết lời, khen để học tập. Đó là chuyện đương nhiên.

Tuy nhiên người Việt sống trong chế độ cộng sản, thì việc khen chê phải có định hướng xã hội chủ nghĩa.

Nhớ hồi năm chín mấy của thế kỷ trước, lúc ông phó thủ tướng Trần Đức Lương mới đi thăm Mỹ về, tui phỏng vấn ông ta về nước Mỹ. Ông vô tư khen nước Mỹ nhiều thứ lắm, nhưng sau đó chợt nhớ ra, ông tự chấn chỉnh lại, “nhưng nước Mỹ cũng có nhiều cái xấu lắm”, tui hỏi cụ thể xấu cái gì thì ông lúng túng nói chung chung, nó bóc lột công nhân ghê lắm, nó tự do dân chủ quá trớn nên xã hội luôn mất ổn định…

Cũng vào thập niên 90, tui có mặt trong đoàn nhà báo đi thăm Hàn Quốc do anh Võ Như Lanh, tổng biên tập TBKTSG làm trưởng đoàn. Từ trong quê mùa của những năm 90, thấy Hàn Quốc, ai cũng choáng ngợp, đi đến đâu, thấy cái gì cũng khen ngất trời. Khen nhiều đến mức mà một nhà báo tiến bộ như anh Lanh cũng thấy không ổn, anh chấn chỉnh: khen nhiều rồi, bây giờ chúng ta phải tìm ra cái chi xấu, cái chi thua VN để chê. Vậy mà cả đoàn nhà báo gần 10 người, trong ba ngày còn lại không tìm ra một cái gì xấu, cái gì thua VN để chê. Cuối cùng tui bông phèn một câu rất mất quan điểm lập trường: Thằng Hàn quốc tệ hơn VN là không chịu để cho Triều Tiên giải phóng.
Bây giờ tui qua Cali ở gần một tháng, mới khen phở Cali ngon và khen chuyện quản lý chăm sóc trẻ con tốt đã bị nhiều người Việt XHCN, cháu ngoan bác Hồ nhảy bổ vào chửi bới, địt mẹ thằng bu càng nịnh Mỹ, khen cả cứt Mỹ cũng thơm hầu xin xỏ suất tị nạn hoặc lợi lộc gì đó.

Chừ tui sợ quá, bằng tự điều chỉnh, tìm cách chê Cali đây.

Thời tiết, đất đai và thổ nhưỡng Cali tệ hơn VN rất nhiều. Bay từ San Francisco xuống Los Angeles, nhìn xuống thấy cả một vệt đất khô cằn, núi đồi trùng điệp phủ toàn một màu vàng khô của cỏ cháy hoặc của đất đá trơ cằn, mỏi mắt tìm một chút màu xanh không thấy. 

Khi máy bay hạ thấp xuống mới thấy được cây xanh trong các khu dân cư và trong các thành phố. Trái với VN, bay ra khỏi thành phố là thấy màu xanh ngút ngàn.
Cali mưa ít, phía Đông tiếp giáp với sa mạc nên thiếu nước trầm trọng. Hầu hết đồi núi đều khô trọc, nơi nào có rừng thì phần lớn là các loại cây có dầu như thông, tùng, sồi và cây gì đó rất giống cây bạch đàn…không khí lại rất khô nên cháy rừng xảy ra thường xuyên dù không bị đốt. Ngược lại ở VN ta rừng bị cố ý đốt liên miên nhưng cũng chỉ cháy chút chút rồi tự tắt chẳng cần phải cứu chữa khổ sở như ở Cali 

Chủng loại cây đã ít mà chủng loại chim thú càng ít hơn VN. Tuy nhiên số lượng của chúng thì nhiều vô cùng. Chim ở đây thịt rất dỡ nên không ai thèm bắt ăn. Ngỗng, ngan, vịt trời, le le mập ú tràn ngập các hồ nước, công viên, có lẽ thịt nó tanh lắm và máu nó hôi hơn ngỗng vịt ở VN nên không bị bắt làm món tiết canh. Tự dưng rất tự hào khi nhớ đến lời ngài phó thủ tướng tiến sĩ kinh tế Vương Đình Huệ khi ngài cho rằng vịt trời là mũi nhọn xuất khẩu đặc sản của VN.

Con người ở Cali bị khó dễ mọi điều, bị cấm đoán đủ thứ như cấm uống rượu bia nơi công cộng, cấm hành hạ thú cưng và gia súc, cấm cả việc đụng chạm đến chim muông đến cả con sò con ốc, viên đá vô tri. Hôm qua tui mới đến chơi ở bãi biển Laguna và Dana Point, thấy có biển cấm to đùng cắm ngay bên mỗi cổng xuống biển với nội dung: Không dắt chó xuống biển, không dẫm đạp nghêu sò và tất cả các loại sinh vật biển, không nhặt lượm võ nghêu sò ốc hến, không nhặt sỏi đá, không thay đổi vị trí của các viên đá sạn…Vì thế mà nhà cầm quyền Mỹ rất tệ khi đã bắt phạt một vị đường đường đại sứ Việt Nam chỉ vì vị nầy vô tư mò ốc trên suối để cải thiện.

Cali rất thiếu bê tông, hầu hết nhà cửa phải làm bằng gỗ và vật liệu tổng hợp đã đành đến các ao hồ sông suối ngay trong lòng thành phố cũng hiếm khi được kè bê tông hoành tráng như Hồ Tây của Hà Nội. Các khu hoang dã thì để dưới mức hoang dã, đường đất quanh co, cây cối mọc nghiêng ngã lộn xộn, um tùm. Nơi nào buộc phải làm đường bê tông để du khách đi lại cho dễ thì hai bên đường trồng cây cối lau lách lên um tùm che khuất người với chim thú bên trong, thỉnh thoảng lắm mới bố thí cho người một chỗ nhòm chim thú hai bên đường bằng cách cắt thấp cây cỏ một ô chừng vài mét. Hồ Tây và các bờ sông vào thành phố ở VN sạch tưng, đố hòng tìm thấy một bụi lau sậy hoang dã…làm bẩn cả mắt.

Đất đai Cali rộng hơn VN nhưng toàn đất hoang đồi trọc, dân số thì ít hơn rất nhiều lại không thuần và ngoan như dân VN. 

Dân Cali là một tập hợp hổ lốn phức tạp gồm da trắng, da đen, da vàng, da đỏ…đến từ mọi phương trời, ngôn ngữ thì hầm bà lằng gồm tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Tàu, tiếng Việt…Hì hì, lại không có tiếng Mỹ, thế có ốt dột không. 

Dân Cali không ngoan vì họ chẳng sợ thằng nào kể cả thống đốc hay tổng thống và cũng chẳng thằng nào sợ họ. Họ chỉ sợ mỗi pháp luật, đứng trước pháp luật thằng nào cũng như thằng nào, cũng xanh mặt, thun cu kể cả thằng tổng thống. Nghe ngài Trump đang bị thế. Ngược lại dân VN tuy ngoan ngoãn nhưng rất anh hùng, chẳng sợ pháp luật, chỉ sợ thằng lãnh đạo cấp trên và thằng chí phèo thôi.

Dân số Cali chỉ gần 40 triệu, đất đai cằn cỗi, tài nguyên không nhiều, nhưng nó làm ra tiền khủng khiếp, GDP nó đứng thứ 6 toàn cầu nghĩa là nó chỉ thua 5 nước Mỹ, Tàu, Nhật, Đức, Anh mà thôi. Điều đó chẳng tốt lành gì, vì của cải đó phần lớn do bóc lột người lao động mà ra. Chỉ 40 triệu người mà làm ra lượng của cải khổng lồ đứng thứ 6 thế giới thì cường độ bóc lột, vét kiệt tâm sức người lao động đến mức cùng cực như thế nào khó mà kể siết. Do vậy nhận định của ngài Trần Đức Lương hoàn toàn không sai.

Nhà cầm quyền tư bản Cali nói riêng và nước Mỹ nói chung, rất lạnh lùng và vô ơn. Viết bài bưng bô ca ngợi nó bao nhiêu nó cũng chẳng thèm biết ơn tặng cho người viết phong bì hoặc ưu tiên cho một chút lợi lộc nào đó như ở VN. Ngược lại, nói xấu nó hay nói xấu làm mất uy tín lãnh đạo của nó, nó cũng rất vô cảm, chẳng thèm care.

Do vậy tui viết bài chê Cali này là nhằm phục vụ cái sướng cho các vị cháu ngoan bác Hồ, những con người mới xã hội chủ nghĩa, mong các vị tha thứ mà cho tui một suất trở về VN quê hương an toàn.

PS: Tui chỉ quanh quẩn Cali nên chỉ dám chê Cali, tui mà đi hết nước Mỹ thì phải biết, tui chê không còn manh giáp nào.

Ảnh: do tui chụp, mô tả cây cỏ ngổn ngang lộn xộn trên con đường đất ven hồ và trên bờ hồ của cái gọi là công viên quốc gia ngay trong lòng một thành phố ở Nam Cali

Image may contain: tree, sky, outdoor, nature and water

Tổ chức Rồng Xanh bí mật giải cứu phụ nữ Việt Nam bị bán sang Hoa Lục

Tổ chức Rồng Xanh bí mật giải cứu phụ nữ Việt Nam bị bán sang Hoa Lục

Tin Hà Nội, Việt Nam – Blue Drangon, tạm dịch là Rồng Xanh, tổ chức phi lợi nhuận đặt trụ sở tại Hà Nội, không chỉ giải cứu và tái định cư trẻ em đường phố ở Việt Nam.

Công việc chính của nhân viên Rồng Xanh là giải cứu phụ nữ và trẻ em gái bị bán sang Hoa Lục làm nô lệ tình dục hoặc bị cưỡp ép lấy chồng bản xứ. Đây là công việc nguy hiểm vì gây thiệt hại cho hàng ngàn người đàn ông Hoa Lục đã bỏ tiền ra mua cô dâu Việt Nam, và các tổ chức buôn người đã thu hàng chục triệu Mỹ kim tiền huê hồng môi giới, để đưa phụ nữ từ các nước nghèo sinh sống dọc theo sông Mekong như Việt Nam, Cambodia, Myanmar và Lào sang bên kia biên giới.

Không ai biết tên tuổi, lai lịch của các thành viên của tổ chức Rồng Xanh. Họ hoạt động bí mật vì lý do an toàn. Vậy mà từ năm 2007 cho đến nay, họ đã giải cứu và đưa khoảng 400 nạn nhân bị lừa, dụ dỗ, bắt cóc bán sang Hoa Lục làm gái mãi dâm và làm cô dâu trở về Việt Nam đoàn tụ gia đình.

Theo nhật báo South China Morning Post, nhà sáng lập tổ chức Rồng Xanh là một công dân Úc, ông Michael Michaelowski đã tạo cơ hội để các nạn nhân có thể liên lạc với tổ chức Rồng Xanh thông qua dịch vụ tin nhắn WeChat. Chỉ cần cầm trong tay chiếc điện thoại di động, họ gỏ vào chữ QQ hoặc gọi Blue Dragon.

Phần lớn các nạn nhân, nhất là các cô gái mãi dâm, bị cấm tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Một cô gái bỏ trốn sẽ làm kẻ buôn người thiệt hại hàng ngàn Mỹ kim. Vì vậy mà việc giải cứu một người có thể kéo dài nhiều tháng trời để vạch ra và thực hiện kế hoạch. Có nạn nhân giả vờ bệnh hoặc đi kiểm tra sức khoẻ tại bệnh viện và gọi Blue Dragon. Có người bị bán vào nhà thổ đã phải mượn điện thoại của khách hàng để gọi Blue Dragon trước khi tẩu thoát bằng cửa hậu.

South China Morning Post kể câu chuyện giải cứu táo bạo cho thấy cảnh hai cô gái từ một tiệm cắt tóc phóng ra ngoài, nhảy lên một chiếc xe hơi để được đưa về Việt Nam. Cũng có trường hợp bỏ trốn bất thành, nạn nhân bị đánh đập kể cả bị giết chết. Một phụ nữ tên Lê Thị Vũ cho biết đã bị đưa vào nhà thổ ở tỉnh Quảng Tây suốt 4 tháng, và mỗi ngày phải tiếp 12 khách mua dâm. Blue Dragon còn tố cáo để công an cộng sản Việt Nam bắt 76 kẻ buôn người.

 

SBTN.TV
Việt Nam 14 tháng 12, 2018 Views: 181 Tổ chức Rồng Xanh bí mật giải cứu phụ nữ Việt Nam bị bán sang Hoa Lục Ảnh: scmp Tin Hà Nội, Việt Nam – Blue Drangon, tạm dịch là Rồng Xanh, tổ chức phi lợi nhuận đặt trụ sở tại Hà Nội, không chỉ g…

SẴN SÀNG CHO GIÁNG SINH

SẴN SÀNG CHO GIÁNG SINH

Nhiều người bước vào lễ Giáng Sinh một cách mệt mỏi, bận rộn, xao lãng, và bị vắt kiệt với đủ mọi ánh đèn, ca nhạc, và ăn mừng Giáng sinh.  Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị cho Giáng Sinh, nhưng với nhiều người trong chúng ta, đây không phải là thời gian chuẩn bị để Chúa Kitô có thể sinh ra lần nữa một cách sâu đậm trong đời sống mình.  Thay vào đó, việc chuẩn bị cho Giáng Sinh, hầu như là để chuẩn bị cho các buổi ăn mừng với gia đình, bạn bè và đồng nghiệp.  Những ngày hướng đến Giáng Sinh hiếm khi được yên bình.  Thay vào đó, chúng ta cứ hối hả vội vã lo trang trí, mua quà, gởi thiệp, chuẩn bị đồ ăn, và dự các liên hoan Giáng Sinh.  Hơn nữa, khi Giáng Sinh về, chúng ta đã chán ngấy các bài hát Giáng Sinh, đã nghe chúng cả trong các điệu nhạc giật gân trong các trung tâm mua sắm, trong nhà hàng, quảng trường, và trên đài phát thanh.

Và rồi Giáng Sinh đến với chúng ta trong một không gian chật chội và mệt mỏi, chứ không thư thái và yên bình.  Thật vậy, đôi khi mùa Giáng Sinh như bài kiểm tra sức chịu đựng hơn là thời gian vui vẻ thực sự.  Hơn nữa, và còn nghiêm trọng hơn, nếu chúng ta thành thật với bản thân, chúng ta phải công nhận, trong khi chuẩn bị chúng ta ít chừa chỗ cho việc thiêng liêng, cho Chúa Kitô sinh ra một cách sâu đậm trong lòng mình.  Thời gian chuẩn bị thường dành để chuẩn bị nhà cửa hơn là chuẩn bị tâm hồn, mua sắm hơn là cầu nguyện, tiệc tùng hơn là chay tịnh chuẩn bị cho đại lễ.  Mùa Vọng thời nay có lẽ là để ăn mừng trước hơn là chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh.

Và kết quả là, như các chủ trọ đã không còn phòng cho Đức Mẹ và thánh Giuse trong mùa Giáng Sinh, chúng ta cũng thường “không còn phòng” không còn chỗ trong đời mình cho sự tái giáng sinh thiêng liêng.  Lòng chúng ta thì tốt, chúng ta muốn Giáng Sinh tái sinh chúng ta về đường thiêng liêng, nhưng cuộc sống của chúng ta quá nhiều áp lực, quá nhiều hoạt động và quá mệt mỏi, đến nỗi chúng ta không còn sinh lực thực sự để làm cho Giáng Sinh trở nên thời gian đặc biệt để canh tân tâm hồn mình.  Tinh thần Giáng Sinh vẫn ở trong chúng ta, vẫn thật, nhưng như đứa trẻ trong nôi bị bỏ bê đang chờ được bồng ẵm.  Và chúng ta muốn bồng đứa trẻ lên, nhưng lại không bao giờ đến gần cái nôi cả.

Vậy thì chúng ta thật tệ biết bao?

Điều này thách thức chúng ta hãy nhìn vào chính mình, nhưng không đến nỗi xấu như nhiều chỉ trích lòng đạo thường hay nói đâu.  Dự lễ Giáng Sinh với một cuộc sống quá bận rộn và quá lơ là việc dành chỗ cho Chúa Kitô, không biến chúng ta thành người xấu.  Như thế không có nghĩa chúng ta là những kẻ ngoại đạo vô tâm.  Và cũng không có nghĩa là Chúa Kitô đã chết trong lòng chúng ta.  Chúng ta không xấu xa, mất đức tin và ngoại đạo chỉ vì chúng ta hướng đến Giáng Sinh theo thói quen một cách quá lơ là, quá bận rộn, quá áp lực và quá mệt mỏi đến nỗi không thể có một nỗ lực ý thức để làm cho đại lễ này trở thành dịp để canh tân linh hồn thực sự trong đời mình.  Tình trạng thờ ơ đường thiêng liêng của chúng ta định rõ chúng ta là con người hơn là thiên thần, trần tục hơn là thuần khiết, và duy cảm hơn là duy thiêng.  Tôi cho rằng Chúa hoàn toàn hiểu tình trạng này của chúng ta.

Thực sự, tất cả mọi nguời đều đấu tranh với điều này theo nhiều cách.  Không ai hoàn hảo, không ai dành trọn không gian của đời mình cho Chúa Kitô, ngay cả trong thời gian Giáng Sinh.  Điều này sẽ cho chúng ta đôi chút an ủi.  Nhưng cũng cho chúng ta một thách thức cấp thiết.  Trong cuộc sống bận rộn và lơ đãng của chúng ta, có quá ít chỗ cho Chúa Kitô!  Chúng ta phải hành động dọn đôi chỗ cho Chúa Kitô, khi làm cho Giáng Sinh thành một thời gian phục hồi linh hồn và canh tân đời sống.

Làm sao chúng ta làm được chuyện này?

Trong những ngày cận kề Giáng Sinh, chúng ta cố gắng làm đủ mọi chuyện cần thiết để sẵn sàng cho tất cả những gì cần có trong nhà, trong nhà thờ, và nơi làm việc.  Chúng ta đi mua quà, gởi thiệp, treo đèn và trang trí, soạn thực đơn, mua đồ ăn, dự đủ tiệc liên hoan Giáng Sinh ở nơi làm việc, nhà thờ và nhà bạn bè. Điều này, cộng thêm vào áp lực sẵn có trong cuộc sống, thường làm cho chúng ta nghĩ: Tôi sẽ không làm được! Tôi sẽ không sẵn sàng! Tôi sẽ không sẵn sàng cho Giáng Sinh! Đây là cảm giác chung của mọi người.

Nhưng, sẵn sàng cho Giáng Sinh, làm mọi việc cần làm, không phải là hoàn tất các việc chúng ta đã lên danh sách như mua quà, gởi thiệp, thức ăn, các bổn phận xã hội. Ngay cả khi danh sách những việc cần làm chỉ mới xong được một nửa, nhưng nếu bạn đi lễ nhà thờ ngày Giáng Sinh, nếu bạn ngồi được trong bàn ăn với gia đình vào ngày Giáng Sinh, và nếu bạn thăm hỏi hàng xóm và đồng bạn với đôi chút nồng hậu hơn, thì điều này không có nghĩa là bạn lơ là, mệt mỏi, quá tải, và không suy nghĩ rõ về Chúa Giêsu, và có nghĩa là bạn đã làm trọn những việc để đón Giáng Sinh rồi đó.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

 From: suyniemhangngay1 & NguyenNThu