Kiếp nạn này là kiếp nạn thứ bao nhiêu ?

Kiếp nạn này là kiếp nạn thứ bao nhiêu ?

No photo description available.
Image may contain: 1 person, standing, plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, people standing, plant, outdoor and nature

Lão Vọng

Trong nhiều năm qua, thương lái Trung Quốc vào tận hang ùng ngõ hẻm của làng quê Việt Nam dạy cho nông dân từng bước phá hoại đất nước, phá hoại sản xuất nông nghiệp . Điều đáng nói là không thấy nhà chức trách việt nam có ý kiến gì . Người nông dân lời ăn lỗ chịu !

Thủ đoạn mà thương lái TQ luôn áp dụng là thổi giá lên cao dân gom hàng, doanh nghiệp ôm hàng ….và thuong lái biến mất . Thế là nông dân và doanh nghiệp Việt nhìn nhau, khóc dở, mếu dở

Họ mua những gì ?

Mua râu ngô non, đọt và lá sắn ( củ mì ), chè bẩn , rễ Hồi, Quế, rễ cây Hồ tiêu, lá điều khô ,đỉa khô…. . Gần đây rộ lên phong trào bắt giun bán cho TQ với giá cao . Người TQ sang tận vườn dạy cho nông dân bắt giun . Điều nguy hại của việc săn bắt giun là họ dùng hoá chất và kích điện . Hoá chất được vào nước đổ xuống đất chỉ sau 3-5′ là giun bò lên mặt đất. Dùng kích điện thì họ có một cái gậy cắm xuống đất cấp điện là giun cũng theo gậy mà lên

Nếu nhà chức việc không vào cuộc thì mức độ ô nhiễm của đất do công nghệ bắt giun của TQ gây ra sẽ khôn lường . Hiện nay bình quân mỗi năm người Việt Nam tiêu thụ bình quân 3 kg thuốc bảo vệ thực vât và hầu như người nào cũng có một tỷ lệ thuốc bảo vệ thực vật trong máu, cao nhất là nông dân ngoại thành Hà nội và tỉnh Hà Nam. Nếu không ngăn chặn viêc tận diệt giun đất bằng hoá chất thì hậu quả sản xuất nông nghiệp khó lường

Chúng ta, nhất là các báo chí cứ gọi thương lái TQ mua cái này mua cái kia………. Phải nhìn nhận đây không phải là các nhà buôn mà những kẻ tìm đủ mánh khoé để phá hoại nền kinh tế Việt Nam! .

Được sự hậu thuẫn là tính hám lời của người nông dân nên những kẻ mang danh thương lái TQ mới có điều kiện. Bên cạnh đó không ít kẻ là người Việt Nam vì tiền tự nguyện tiếp tay cho những kẻ phá hoại sản xuất của Việt Nam!

Hãy gọi đúng tên bọn người với mác thương lái dùng mưu sâu kế bẩn để phá hoại Việt Nam là những kẻ khủng bố . Đã đến lúc cục cảnh sát kinh tế , cục cảnh sát môi trường Việt Nam, nhà chức trách có chế tài quản lý . Hiện tượng này đã có gần 20 năm nay chứ không phải mới xẩy ra hôm qua !

HÃY TẨY CHAY MỌI SẢN PHẨM CỦA MASAN !!!

Van Pham

Có thể chúng thu hồi đưa về VN dán nhãn khác lừa bà con đấy!!!

***********

Nhật thu hồi hơn 18.000 chai tương ớt Chin-su vì chứa chất cấm

Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka, Nhật Bản đã ra lệnh thu hồi toàn bộ 18.168 chai tương ớt nhập khẩu từ Việt Nam, do có chứa chất phụ gia bị cấm dùng trong sản xuất tương ớt ở Nhật.

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online sáng 6-4, ông Tạ Đức Minh – tham tán thương mại Đại sứ quán Việt Nam tại Nhật Bản – xác nhận thông tin được đăng tải trên trang thông tin của thành phố Osaka – www.city.osaka.lg.jp từ ngày 2-4.

Theo đó, những chai tương ớt Chin-su của Công ty Masan bị thu hồi do chứa phụ gia thực phẩm (axit benzoic, axit sorbic… ) chưa được kiểm định sử dụng tại Nhật, vi phạm điều 11 khoản 2 Luật vệ sinh thực phẩm.

Theo trang này, ngày 8-3, cán bộ giám sát an toàn thực phẩm của Cục Y tế và phúc lợi thành phố Tokyo tiến hành kiểm tra sản phẩm tương ớt nhán nhãn Chin-su nhập khẩu từ Việt Nam của Tập đoàn Javis, Nhật vì nghi ngờ vi phạm đạo luật Vệ sinh thực phẩm và đạo luật Nhãn thực phẩm.

Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka lập tức mở cuộc điều tra tại Javis.

Giám đốc Trung tâm Y tế cộng đồng thành phố Osaka đã ra lệnh cho nhà nhập khẩu thu hồi toàn bộ sản phẩm sau khi xác định lô hàng tương ớt nhập khẩu ngày 7-12-2018 từ Việt Nam có chứa chất cấm phụ gia axit benzoic.

https://tuoitre.vn/nhat-thu-hoi-hon-18-000-chai-tuong-ot-ch…

Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’

Tháng Tư nói chuyện ‘giải phóng’

Huy Phương

Nguoi-viet.com

Sài Gòn những ngày êm đềm, có chủ quyền, tự do, dân chúng đang hạnh phúc. Trong hình là cổng chào “Hân Hoan Chào Mừng Phái Đoàn Thủ Tướng Nhật Bản” tại ngã tư Công Lý-Hiền Vương năm 1967 (nay là ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa-Võ Thị Sáu, quận 1, Sài Gòn). Bên phải đường Công Lý là Dinh Phó Tổng Thống (nay là Nhà Văn Hóa Thiếu Nhi). (Hình: Flickr manhhai)

“Hoan hô giải phóng, hoan hô phỏng..!?
Ruột héo gan bầm có biết không?” (P.Đ.)

Chuyện xưa kể rằng: “Khổng Tử đi qua bên núi Thái Sơn, nghe có một người đàn bà khóc bên một ngôi mộ rất bi thương. Ông sai Tử Lộ hỏi bà ta rằng: ‘Tiếng khóc của bà dường như có nhiều nỗi đau đớn?’ Người đàn bà trả lời: ‘Đúng thế. Ngày trước cha chồng tôi chết vì cọp, chồng tôi cũng chết vì cọp, nay con tôi lại chết vì cọp.’ Khổng Tử hỏi lại: ‘Tại sao bà không bỏ đi?’ Người đàn bà đáp: ‘Ở đây không có chính sách hà khắc!’ Khổng Tử quay lại nói với các môn sinh: ‘Các trò hãy ghi nhớ điều đó. Chính sách hà khắc còn tàn bạo hơn cọp dữ.’”

Điều này làm cho chúng ta hiểu nguyên nhân vì sao chế độ Cộng Sản, nhân danh là “giải phóng dân tộc,” đến đâu, dân đều bỏ chạy khỏi nơi đó! Đông Đức vượt tường Bá Linh sang Tây Đức, Bắc Hàn sang Nam Hàn và Bắc Việt trốn chạy vào Nam, và ngay bây giờ ở Việt Nam, người ta còn tìm cách bỏ nước ra đi.

Giải phóng có nghĩ là cởi ra, mở ra. Trong một nghĩa khác thiên về chính trị, đó là “giải trừ câu thúc, đem lại tự do.” Bị Đức Quốc Xã chiếm đóng bốn năm, sau khi đồng minh đổ bộ lên Normandie, ngày 25 Tháng Tám, 1944, Tướng Pháp De Gaulle cùng với một sư đoàn thiết giáp đã vào giải phóng Paris.

Trong một quy mô nhỏ hơn, năm 1968, sau 26 ngày Cộng Sản Bắc Việt chiếm đóng thành phố Huế, ngày 24 Tháng Hai, 1968, Quân Đội VNCH phản công giải phóng Huế. Đó mới gọi là “giải phóng” chính danh và đích thực. Còn những hành động như tấn công, cướp bóc, giết người vào một phần đất đang có chủ quyền, tự do, dân chúng đang hạnh phúc, không thể gọi là giải phóng.

Mặt khác, dân tộc đang bị áp bức, xâm lược luôn khao khát được giải phóng. Khi De Gaulle vào Paris, hàng trăm ngàn dân chúng đổ ra đường đón mừng, khi quân đội VNCH giải phóng Huế, dân chúng trong các vùng chiếm đóng, hay ở các hầm trú ẩn, chạy về phía cờ vàng. Mang danh “giải phóng,” mà khi tiến vào một thành phố, “giải phóng” đã không hề được đón tiếp, dân chúng ở đó đã sợ hãi bỏ chạy hết gọi là “chạy giặc,” thì hành động quân sự đó, không thể xem là một hành động giải phóng.

Chiêu bài “giải phóng” luôn luôn được nói đến trong các bản văn, báo chí, tuyên truyền của Cộng Sản Bắc Việt, và thứ quân vũ trang này luôn luôn tự xưng là “quân giải phóng!” Nhưng trên thực tế, “quân giải phóng” đi đến đâu, dân chúng bỏ nhà, bỏ của chạy xa chừng ấy trong khi những bản nhạc như “giải phóng miền Nam” hay “tiến về Sài Gòn!” đang còn ra rả trong các loa tuyên truyền. Cộng Sản Việt Nam luôn luôn tuyên truyền chính nghĩa thuộc về họ, dân chúng ủng hộ họ, và về chiêu bài giải phóng vẫn không ngớt được nói đến. Vùng tự do quốc gia, chúng gọi là vùng “tạm chiếm,” vùng Cộng Sản kiểm soát, chúng gọi là “vùng tự do.” Nhưng từ bao lâu nay, người dân vẫn từ “vùng tự do” chạy về “vùng chiếm đóng!” Không có dân, lãnh thổ đó thành vô hồn, chính nghĩa đâu?

Năm 1968, khi Việt Cộng tiến chiếm Huế, bao nhiêu đồng bào đã chạy về nơi an toàn, nơi có quân đội miền Nam trấn giữ, không hề có hành vi vùng dậy cướp chính quyền, hay cờ xí xuống đường hoan hô “quân giải phóng!” Khi Paris được giải phóng, dân Pháp còn căm thù Đức Quốc Xã và thẳng tay trừng trị, ngay những kẻ đã trốn chạy, trái lại chúng ta không hề thấy một hành động giết viên chức chính quyền địa phương nào của người miền Nam.

Mùa Hè năm 1972, khi quân Bắc Việt tràn qua sông Bến Hải, dân số Quảng Trị có hơn 300,000, đã có 250,000 người bồng bế gồng gánh, đi về phía Nam “chạy Việt Cộng!” Ngư dân tại Gia Hải di tản vào Đà Nẵng trên 150 chiếc thuyền, chuyến ra đi của họ đã bị Cộng quân ngăn cản, nổ súng vào đoàn thuyền, làm nhiều người bị thương và chết.

Cơn hoảng loạn của miền Nam Việt Nam ngày 30 Tháng Tư, 1975, đã nói đến nỗi sợ hãi khốn cùng của người dân miền Nam trước thảm họa Việt Cộng. Việt Cộng “giải phóng” Quảng Trị, dân chúng chạy vào Huế. Việt Cộng “giải phóng” Huế, dân chúng tràn xuống biển Thuận An, chen nhau lên đèo Hải Vân tìm đường vào Đà Nẵng. Việt Cộng “giải phóng” Đà Nẵng, dân chúng xuống biển đi về phía Nam.

Khi Cộng Sản tuyên bố “giải phóng hoàn toàn miền Nam,” đặt toàn bộ đất nước dưới quyền cai trị của đảng, dân miền Nam đã ùn ùn bỏ nước ra đi, vượt biển băng rừng, không những đã bỏ lại nhà cửa, tiền bạc mà còn chấp nhận thà chết còn hơn sống với Cộng Sản, cứ hai người ra đi mới có một người đến bến bờ tự do!

Trước đó, khoảng năm 1970, Tổng Trưởng Dân Vận-Chiêu Hồi Hồ Văn Châm đã gọi thái độ trốn chạy khỏi chế độ Cộng Sản này bằng thành ngữ “bỏ phiếu bằng chân!”

Theo Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc thì trong khoảng thời gian 20 năm từ 1975 đến 1995 có 796,310 người từ Việt Nam vượt biên bằng đường biển. Và chưa hết đâu! Đất nước còn chế độ Cộng Sản thì dân chúng còn bỏ nước ra đi. Tôi không nói ngoa, ngày nay còn có người đóng tàu vượt biển đi Úc (Tháng Tám và Tháng Mười Một, 2018) hay đến Đài Loan (Tháng Ba, 2018).

Không dưới hình thức vượt biển thì người ta trốn chế độ bằng con đường du học không về, định cư theo con cái, đầu tư để có quốc tịch nước ngoài, đăng ký lấy chồng ngoại nhân, đi lao động hay du lịch trốn ở lại…

Trước thái độ dứt khoát của người dân ghê sợ chế độ, bỏ quê hương ra đi như thế, Cộng Sản coi họ như là những kẻ thù cần phải tiêu diệt, bắn bỏ không thương tiếc. Không hợp tác, nổi dậy, hơn 5,000 người dân Huế bị đập đầu hay chôn sống trong các hầm tập thể. 2,000 người dân Quảng Trị bị tàn sát trên đoạn đường dài độ 9 km từ Quảng Trị vào Huế vì cái tội chạy khỏi quê hương vì sợ “giải phóng!”

Cộng Sản Bắc Việt đã dùng pháo 122 ly, 130 ly, cối 160 ly… từ hướng rừng Trường Sơn bắn vào dòng người di tản. “Chiến công” giết người này, 37 năm sau, đảng Cộng Sản đã thú  nhận là công lao của Trung Đoàn Pháo Binh 38-Bông Lau, đơn vị này đã được tặng danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân,” được kể lại trong cuốn sách “Mùa Hè Cháy,” của tác giả Quý Hải, một đại tá của quân Bắc Việt viết về trận thảm sát trên đường di tản của dân Quảng Trị.

Rồi sau đó, bao nhiêu người bị bắn hay bị pháo kích trên các bờ biển miền Trung vì muốn ra khơi chạy trốn Việt Cộng vào những ngày cuối Tháng Ba, Tháng Tư, 1975! Bao nhiêu người bị tù đày, bắn giết vì “tội” vượt biên!

Ngày 30 Tháng Tư, 1975, được Cộng Sản Bắc Việt rêu rao là ngày họ “giải phóng” dân chúng miền Nam khỏi sự “kìm kẹp” của Mỹ-Ngụy. Tới nay đã 44 năm trôi qua, ta thử nhìn lại xem ngày này: Ai giải phóng ai?

Lâu nay chúng ta đã được đọc các bài viết về chuyện “giải phóng” có tên hay giấu tên, cũng như của nhà báo Huy Đức, Trần Quang Thành, nhà văn Dương Thu Hương, Nguyễn Quang Lập, nhà thơ Phan Huy, Tiến Sĩ Lê Hiển Dương, Châu Hiển Lý (bộ đội tập kết,) nhất là qua thực tế của người dân đã sống với chế độ miền Nam, cả nước đều đã mở mắt thấy rõ:

-Cuộc kháng chiến “giải phóng miền Nam,” thống nhất đất nước, thực chất chỉ là cuộc chiến đánh thuê của người lính Bắc Việt cho Liên Xô, Trung Quốc.

-Xã Hội Chủ Nghĩa là một xã hội tồi tệ và được phơi bày rõ rệt qua sự nghèo khổ của nhân dân miền Bắc và là một thời đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam, thê thảm và lạc hậu, hy sinh hạnh phúc của nhân dân cho sự nghiệp của đảng Cộng Sản quốc tế.

-Xã hội ngày nay là một xã hội đạo đức băng hoại đến cùng với đĩ điếm, buôn người, rượu chè, giết chóc, hối lộ tham nhũng ngay cả trong ngành giáo dục và tư pháp. Người dân có quyền ăn chơi, nhậu nhẹt, sa đọa… nhưng không có quyền phát biểu hay phê phán người cầm quyền. Hệ thống công an, roi cùm, nhà tù đã bóp chẹt quyền con người. Giàu nghèo cách biệt bởi đảng cầm quyền có quá nhiều quyền lực, tham ô, vơ vét!

Như thế gọi là giải phóng ư?

“Đất lành chim đậu,” nhưng thực tế, là sau 44 năm “giải phóng,” dân chúng còn phải bỏ nước vượt biển ra đi, hai tiếng “giải phóng” trở thành thứ ngôn ngữ lừa dối, điêu ngoa. Cái ngày mà đảng Cộng Sản gọi là “ngày Giải Phóng” chính là cái này thảm họa của cả dân tộc Việt Nam.

Xin đừng quên, và đừng “quen miệng,” đừng vì đầu óc ngu muội, mà dùng hai chữ ‘giải phóng” nữa! (Huy Phương)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Sihanoukville & Chim Phượng Hoàng Tầu

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Sihanoukville & Chim Phượng Hoàng Tầu

RFA

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Làm đặc khu phải theo nguyên lý “dọn tổ đón phượng hoàng.”

Uông Chu Lưu – Phó Chủ Tịch Quốc Hội VN

Tôi sinh tại Sài Gòn nhưng lớn lên và trưởng thành ở Đà Lạt, nơi được mệnh danh  là Little Paris. Nửa phần đời kế tiếp, cái mảnh đời của kẻ tha phương cầu thực, tôi thường chỉ sống quanh quẩn ở hai thành phố: San Jose và Westminster (California) nơi còn được gọi là Little Saigon. Thỉnh thoảng, tôi có bay sang tiểu bang Florida thăm bà chị (cả) nên cũng có ghé qua Little Havana – đôi bận.

Cứ tưởng thế giới chỉ có vài ba cái “little” nho nhỏ vậy thôi (Petit Paris, Petit Saigon và Petit  Havana) nhưng không phải thế. Năm rồi, đi lòng vòng qua Malaysia và Singapore mới biết có Little India ở cả hai quốc gia này.

Tháng trước, tôi lại vừa có dịp ghé Little Macao. Nói vui vậy thôi, chứ cái tên mới toanh này là do tôi vừa “sáng tác,” chứ thật sự (và nguyên thủy) nó được gọi là Kampong Som hay còn được biết đến rộng rãi hơn là Sihanoukville – Krong Preah Sihanouk. 

Theo ước tính chung thì đến cuối năm 2018 đã có trên 70 sòng bạc ở Sihanoukville. Còn theo tôi (sau nửa ngày chạy xe gắn máy lòng vòng trong thành phố cảng này) chắc dễ phải tới hơn trăm chứ không thể ít hơn, nếu kể luôn mấy cái casino nho nhỏ nữa. Con số này, tất nhiên, sẽ còn tăng đều đều trong những ngày tháng tới. Lý do, được nữ ký giả Hannah Ellis-Petersen giải thích như sau:

“Các chủ sòng bài người Hoa cũng lợi dụng việc chưa có luật lệ về các sòng bạc và sự thiếu vắng của luật chống rửa tiền để thiết lập một vương quốc, nơi chỉ có người nước ngoài được vào – bởi vì cờ bạc vẫn là bất hợp pháp đối với người Căm bốt. Chinese casino owners have also taken advantage of the nonexistent gambling regulation and lax money-laundering laws to set up an empire that is accessible only to foreigners – because gambling is still illegal for Cambodian locals.” (“No Cambodia left: how Chinese money is changing Sihanoukville.” The Guardian 31 Jul 2018 translated by Bùi Xuân Bách).

Nhà báo Philip Dubow cũng lên tiếng bầy tỏ sự quan ngại: “Mặc dù khá rõ ràng là BRI và hoạt động bất hợp pháp sẽ liên kết với nhau theo cách nào đó, nhưng hầu như chưa có nghiên cứu nào nhằm định lượng hay định tính và xác định quy mô của mối quan hệ này. Although it is fairly self-evident that the BRI and illicit activity are somehow connected, barely any research has been conducted to quantify or qualify the nature and magnitude of these relationships.(“ Examining Crime and Terrorism Along China’s Belt and Road. The Diplotmat 8 Mar 2019 translated by Phạm Nguyên Trường).

Sáng đầu tiên ở Kampomg Som, tôi choàng thức dậy trong một cái resort bình dân không phải nhờ tiếng chim kêu hay vượn hú gì ráo trọi mà vì tiếng động bất ngờ và ầm ĩ của một cái building đang thi công kế cạnh. Từ đây ra bãi biển Otres (khoảng cách chưa tới hai cây số) tôi đếm được thêm chừng mười cái cao ốc đang xây cất dở dang. Xen cạnh là khoảng chục restaurant và supermarket của người Hoa – đỏ rực bảng hiệu tiếng Tầu – nằm san sát hai bên con đường lỗ chỗ ồ gà, mịt mù bụi bặm, và ngập ngụa rác rưởi.

Sihanoukville: ảnh (tnt) 2019

Trên trang Trip Advisor, một du khách từ Đài Loan cũng vừa buông đôi lời cay đắng về những bãi biển (vốn nổi tiếng êm đềm và thơ mộng) Otres như sau:

If you want to spend your vacation in garbage and construction sites instead of white sand, if you want to smell stinky, burnt and highly polluted air instead of a fresh breeze, if you want to bath in polluted waste water rather than turquoise fresh clean ocean water OR if you actually wanted to travel to China – go to Sihanoukville and its beaches – and get wasted yourself!!

Tôi không rành tiếng Anh, tiếng Mỹ gì cho lắm nên đoán (loáng thoáng) là tác giả của đoạn văn thượng dẫn có ý mỉa mai rằng chả cần gì phải đến tận Trung Hoa Lục Địa làm chi – cho má nó khi – chỉ cần ghé qua Sihanoukville là cũng nhìn ra ngay bộ mặt của cái nước Tầu.

Ông (hay bà) Trung Hoa Quốc Gia nào đó e có vì “chống cộng cực đoan” mà quá lời chăng?

     – Dạ, không đâu!

Những tiệm ăn Tầu mà tôi ghé qua ở Sihahoukville thực đơn hoàn toàn ghi bằng tiếng Trung, không xen lẫn một dòng chữ của bất cứ thứ ngôn ngữ nào khác cả. Tôi sống sót được sau vài ngày ở đây chỉ là nhờ vào may mắn. May mà còn có mấy bức ảnh in hình tô hoành thánh, đĩa cơm vịt quay, hay heo quay dán sẵn trên tường. Chứ không thì phen này “ngộ” dám chết đói như không, chứ chả phải chuyện đùa!

Sihanoukville: ảnh (tnt) 2019

Thức ăn không dở nhưng quá mắc, 6 U.S.A dollars cho một đĩa cơm gà Hải Nam nho nhỏ. Tôi “chuyên trị” cơm gà nên biết chắc rằng nó mắc gấp đôi Singapore, gấp ba Bangkok, và gấp bốn so với Phnom Penh hoặc Yangon. Trong khi tiền lương trung bình của một công nhân ở Sihanoukville chỉ cỡ 10 Mỹ Kim mỗi ngày. Bởi vậy, tuy không có bảng cấm nhưng dân Cambodia chả mấy ai “dám” hẻo lánh đến đây.

Người Trung Hoa cũng ở biệt lập trong những khách sạn sang trọng, hay những khu chung cư cao cấp. Ngoài tiệm ăn, họ còn có chợ riêng, và chỉ chia chung với người bản xứ mấy con suối nước đen lừ đừ và lềnh bềnh rác rưởi.

Sihanoukville là cảng nước sâu duy nhất của Cambodia, và được xem là một trọng điểm trên lộ trình (一带 一路 / nhất đới, nhất lộ) mang đầy tham vọng của Tập Cận Bình. Hàng tỉ Mỹ Kim đã đổ vào đây nhưng không một cắc nào đầu tư cho cơ sở hạ tầng, và cũng chả có mấy đồng rơi vãi vào tay người dân địa phương – nếu họ không thuộc giới quan chức có đủ thẩm quyền để nhận tiền (hối lộ) hay không phải là chủ đất có nhà cho thuê.

Cạnh những công trình kiến trúc hoành tráng là mấy mái tôn lụp xụp, và len lách giữa đám xe du lịch đắt tiền (đậu trước những casino tráng lệ) là những đứa bé phải nhặt rác để mưu sinh – thay vì cắp sách đến trường.

Sihanoukville: ảnh (tnt) 2019

Dù chỉ là thiểu số, khoảng 20/25 phần trăm gì đó, hiện nay người Tầu mới là chủ nhân đích thực của Sihanoukville. Qúi vị tân chủ nhân của thành phố này – xem chừng – không hề muốn giao tiếp thân thiện gì với người dân bản xứ, và cũng chả mảy may quan tâm chi đến môi trường sống xung quanh. Dường như họ có cái khả năng thiên phú là có thể ăn và ỉa ngay cùng một chỗ.

Sihanoukville: ảnh (tnt) 2019

Cách ăn ở vô hậu này, tất nhiên, khiến dân Cambodia rất đỗi bất bình. Tuy thế, đám người Trung Hoa ở Sihanoukville vẫn được ông Thủ Tướng Hun Sen dang rộng vòng tay đón chào và ôm ấp. Còn ở Việt Nam thì họ được qúi vị lãnh đạo của xứ sở này mô tả là một loài chim qúi và đang sẵn sàng dọn tổ để “chào đón phượng hoàng,” với niềm tin rằng “một đồng rót vào đặc khu để hút về hàng chục, hàng trăm đồng.” Những người không chia sẻ “niềm tin” này, và biểu tình phản đối, đều đã bị tuyên án và giam giữ.

Trung Tâm Phát Triển Toàn Cầu (Center for Global Development – CGD) đã báo cáo rằng ít nhất là 8 nước có nguy cơ rơi vào khủng hoảng nợ vì các khoản vay liên quan tới dự án BRI – Belt and Road Innitiative. Cùng lúc  T.S Trần Đức Anh Sơn(Phó Viện Trưởng Viện Nghiên Cứu Phát triển Kinh Tế – Xã Hội, Đà Nẵng) vừa bị kỷ luật và khai trừ khỏi ĐCSVN vì những lời cảnh báo của ông:

“Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành lưu dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá … Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không thèm làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình.”

Đ .. má tụi bay, “chưa thấy quan tài nên chưa đổ lệ” mà. Cứ rước chúng nó vô đi rồi cả nước sẽ khóc bằng tiếng Tầu luôn!

CSVN vô trách nhiệm, 8 người dân gánh nỗi oan suốt 40 năm

Sau 40 năm bị khởi tố oan, đến khi nhận được quyết định đình chỉ vụ án những người liên quan sắp “lìa cõi trần.” (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

TÂY NINH, Việt Nam (NV) – Quyết định đình chỉ điều tra được cơ quan hữu trách của tỉnh Tây Ninh ký từ năm 1983 nhưng mãi đến nay, những người bị oan mới chính thức nhận được, dù mấy mươi năm qua họ liên tục đi đòi.

Ngày 4 Tháng Tư, 2019, ông Thân Văn Danh, trưởng Phòng 8, Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Tây Ninh, đã trao quyết định đình chỉ điều tra cho những người bị giam oan trong vụ cướp nhà máy xay lúa ở huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh.

Riêng ông Nguyễn Văn Dũng (Dũng “lớn”) đã nhận quyết định đình chỉ điều tra năm 1983.

Đáng nói, những người bị giam oan được trao bản sao y bản chính quyết định đình chỉ điều tra do ông Trịnh Quốc Anh, phó viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Tây Ninh, ký ngày 11 Tháng Năm, 1983, tức cách đây hơn… 36 năm.

Theo ông Danh, sau khi báo chí loan tin, các cơ quan hữu trách vào cuộc thì Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Tây Ninh mới tìm ra và trao quyết định cho bảy nạn nhân.

Cụ bà Nguyễn Thị Thương, 94 tuổi, từ Bình Dương đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Tây Ninh nhận quyết định đình chỉ điều tra được ký từ 36 năm trước. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Nói qua điện thoại với báo Người Lao Động, ông Nguyễn Văn Dũng (Dũng “lớn”) cho biết, cả gia đình rất vui mừng khi đã được minh oan. “Từ nay gia đình tôi không phải là người phạm tội. Sắp tới gia đình sẽ nhờ luật sư làm đơn yêu cầu bồi thường theo quy định.”

Một xã hội đầy rẫy hiểm nguy

Một xã hội đầy rẫy hiểm nguy

Đỗ Ngà

5-4-2019

Ảnh: internet

Luật pháp được sinh ra là để trừng phạt mọi công dân. Cơ quan nào có quyền định đoạt hình phạt đó? Tòa án. Khi luật được áp vào đúng người đúng tội nó có 4 tác dụng: thứ nhất, nó bắt kẻ phạm tội phải trả giá cho hành động tội lỗi; thứ nhì, nó mang lại sự công bằng; thứ 3 nó răn đe những kẻ nào có ý đồ phạm tội qua đó tạo ra một xã hội bình yên; thứ tư, nó giáo dục những kẻ phạm tội và chưa phạm tội phải biết sống như thế nào để cuộc đời của mình phải trả giá. Qua đó nó gián tiếp tạo nên một xã hội ít tội phạm hơn.

Khi luật pháp bị dẹp bỏ, hoặc luật pháp có nhưng không áp dụng thì tất nhiên 4 tác dụng kia của xã hội biến mất. Khi đó, kẻ phạm tội không phải trả giá gì cả, xã hội tất nhiên là bất công đầy rẫy, xã hội không có công bằng, xã hội bất ổn. Và tất nhiên nó khuyến khích những kẻ có ý định phạm tội sẽ quyết định phạm tội.

Ở một nước thượng tôn pháp luật, người trưởng thành được luật pháp bảo vệ. Trẻ con thì được 3 tầng bảo vệ, thứ nhất là pháp luật; thứ nhì là gia đình; thứ 3 là xã hội luôn ưu tiên bảo vệ.

Còn ở đất nước vô luật pháp như Việt Nam, thì người trưởng thành chỉ được bảo vệ khi có tiền hoặc có quyền, còn lại đều không được sự bảo vệ của luật pháp. Tức người nghèo ở Việt Nam sống giữa xã hội như sống giữa rừng sâu đầy thú dữ mà thôi. Dù trưởng thành mà nghèo thì bất lực.

Còn với trẻ con, ở Việt Nam không được luật pháp bảo vệ, đồng thời xã hội cũng luôn rình rập tấn công nó. Làm cha làm mẹ cùng lắm chỉ bảo vệ con cái khi nó về nhà, còn hễ con cái bước ra khỏi nhà thì gặp vô số cái xấu tấn công, vì luật pháp có bảo vệ chúng đâu? Xã hội có bảo vệ chúng đâu?

Như vậy để sinh con cái và nuôi lớn thì con mình cần 4 chân trụ để thành người: Đó là luật pháp, nhà trường, gia đình và xã hội. Ở ngay đất nước Việt Nam này, đất nước do chính ĐCS lãnh đạo, họ đã bẻ gãy 2 chân trụ để xây dựng cuộc đời cho con nhỏ, đó là chân trụ pháp luật và xã hội. Còn lại 1 chân trụ bị què, đó là chân trụ nhà trường.

Cuối cùng cuộc đời của 1 đứa trẻ Việt Nam từ nhỏ phát triển đến trưởng thành, nó chỉ được đứng trên 2 chân trụ: 1 què 1 bình thường. Như vậy, ở Việt Nam, đứa trẻ nào nên người thì xem như đó là kỳ tích. Rất khó để chúng thành con người tử tế.

Qua đây, tôi cũng xin có vài lời với những bạn nào đang nuôi con và có điều kiện kinh tế. Hãy mang con ra khỏi đất nước Việt Nam để cho chúng được nuôi nấng nên người trên 4 chân trụ vững chắc của một xã hội tiến bộ. Đừng tiếc tiền. Xã hội này quá nát, và quá nguy hiểm cho những đứa trẻ.

Xem thêm:

Dâm tặc viện phó là đầu sai của Vũ Nhôm

Tổng thống Philippines dọa đưa quân cảm tử đến Trường Sa chống Trung Quốc

Phát biểu tại thành phố Puerto Princesa ở Palawan, Tổng thống Duterte cảnh báo Trung Quốc không được chạm vào Thị Tứ mà Philippines gọi là Pagasa. Ông cảnh báo nếu Trung Quốc có bất cứ hành động nào thì câu chuyện sẽ khác hẳn và Philippines sẽ gửi quân đội đến. “Hãy chuẩn bị cho một nhiệm vụ cảm tử”, ông Duterte nói. Ông cũng nói thêm rằng những lời nói của ông không phải là cảnh báo mà chỉ là một lời khuyên dành cho một người bạn.

RFA.ORG
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte hôm 4/4 lên tiếng kêu gọi Trung Quốc phải rời khỏi đảo Thị Tứ thuộc quần đảo Trường Sa đang tranh chấp, nếu không ông sẽ gửi quân cảm tử đến để bảo vệ chủ quyền của Philippines.

Tổng hợp những thông tin trong mấy ngày nay !!!

Image may contain: 1 person, sitting and text
Dương Trí Phong

Tổng hợp những thông tin trong mấy ngày nay !!!!

– Đàn chó cắn chết bé 7 tuổi một cách dã man. Không ai dám cứu.
– Mẹ nuôi U80 chết, con gái nuôi bó chiếu mang ra bỏ ngoài bãi rác.
– Lại xuất hiện 35 kg thịt gà đông lạnh, bốc mùi ôi thiu “tuồn” vào trường tiểu học Chu Văn An, quận Hoàng Mai, Hà Nội đã bị phụ huynh phát hiện và yêu cầu đổi.
– Chàng trai bị trầm cảm do tốt nghiệp thạc sĩ tại Anh, thạo 2 ngoại ngữ nhưng về Việt Nam xin việc không ai nhận
– Bà Doan, nguyên phó chủ tịch nước bảo không nên công bố danh sách học sinh được sửa điểm vì tính nhân văn.
– Báo Giáo dục: Không công bố thí sinh gian lận ở Hòa Bình, Sơn La…là rất nhân văn. Công bố, nghĩa là công khai những thí sinh vi phạm và cha mẹ các em là ai thì xã hội đều biết hết hay sao?
– Sở Giáo dục Hà Tĩnh chi ngân sách vô tội vạ, cụ thể là chi tiếp khách hơn trăm triệu mỗi tháng
– Thanh tra Chính phủ cử nhiều cán bộ sắp hưu đi nước ngoài
– Một học sinh lớp 5 mang dao vào trường đâm bạn học
– Một sĩ quan quân đội đã hiếp dâm chính con gái mình suốt bốn năm.
– Một tên cũng là cán bộ thân cận với lãnh đạo cấp cao đã ép để hôn một người phụ nữ trong thang máy. Sau đó bị phạt 200.000đ.
– Một ông cán bộ từng là phó viện kiểm sát ở Đà Nẵng vào Sài Gòn thăm con đã dở trò dâm loạn với một bé gái 7 tuổi trong thang máy. Khi bị truyền thông vạch mặt, ông bảo chỉ nựng.
– Clip ấu dâm của cán bộ Linh đã rõ ràng như thế nhưng có người đang là tổ chức thi hành pháp luật ở Đà Nẵng cho rằng cần phải điều tra kỹ càng xem Linh thật sự có tội không? Xem clip thì chưa thể kết tội dâm ô?
– NHẬN XÉT CÁN BỘ 2018
Đối với đồng chí Nguyễn Hữu Linh – Viện phó VKS Đà Nẵng. Ở cơ quan: đồng nghiệp đánh giá đồng chí là người có năng lực, liêm khiết, dễ mến, luôn giúp đỡ mọi người, luôn có trách nhiệm với xã hội. Luôn gương mẫu trong học tập và làm theo Bác. Xứng đáng là tấm gương mẫu mực cho mọi người noi theo…;Ở gia đình, đồng chí là một người chồng mẫu mực, một người cha gương mẫu; Ở xóm phố: đồng chí ấy là người hiền lành, đức độ, chan hòa với bà con;
– Giang hồ xăm trổ trở thành thần tượng anh hùng khi đến thăm và cho tiền học sinh bị bạn cùng học đánh tả tơi
– Một người lao động ở Kampuchia sau một thời gian làm việc để dành được 40.000 đô la Mỹ, đem về Việt Nam liền bị tịch thu và phạt một tỷ đồng.
– Thấy thanh niên vượt đèn đỏ, một người góp ý can ngăn bị thằng nhỏ lụi một dao chết ngắc.
– Để cạnh tranh loại gạo có tên Cỏ may đang bán chạy ở thị trường, kẻ giấu mặt đã tạo một clip giả vu cáo gạo Cỏ may được chế từ cao su.
– Vụ cô Thuý Hương vợ bộ trưởng Trần Anh Tuấn sử dụng xe công đón ở chân cầu thang máy bay lại kỷ luật một số nhân viên của bộ, bộ trưởng vô can
– Một công an đứng nhìn kẻ giết người đâm nhiều nhát dao đến chết một phụ nữ mà chẳng phản ứng gì…..
– Xăng tăng, điện tăng và các lãnh đạo ban ngành liên quan phát biểu là tăng như thế cũng chưa đúng với yêu cầu thực tế, phải tăng hơn thế mỡi đúng.
– Vụ học sinh đánh bạn lột áo quần ở Hưng Yên chưa xử lý xong lại xuất hiện clip đánh bạn ở Nghệ An.
– Biết bao nhiêu hội đoàn ban, cục, các tổ chức nhà nước mang rách nhiệm vảo vệ trẻ em, hàng năm chi phí hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng nhưng im thin thít trước những vụ việc trẻ em bị hiếp dâm, bị hành hạ, bị đánh đập tàn nhẫn
– Hiệp hội các doanh nghiệp vận tải vừa và nhỏ tỉnh Bình Phước có văn bản kêu cứu khẩn cấp gửi các cơ quan cho rằng Bình Phước là một trong những tỉnh nghèo nhưng lại có mật độ trạm thu phí BOT dày đặc.
– Chỉ trong mấy ngày, công an thành phố HCM đã bắt được hàng tấn ma tuý đá vận chuyển trên đường phố do người trung quốc tổ chức.
– Một bài phóng sự được đặc phái viên của Pháp đưa lên “Mổ xẻ” trên đài truyền hình France Television/France 2 đã làm phẫn nộ đồng bào Việt trong nước lẫn hải ngoại. Trước hết, người xem có cùng cảm xúc trái tim bị co thắt lại vì xót xa cho phận đàn bà Việt Nam bị bán ra nước ngoài làm thân nô lệ.
– Tạp chí Global Finance ra bảng xếp hạng các nước giàu nhất thế giới năm 2019.
Theo bảng này, Qatar xếp nhất, theo sau là Macao, Luxembourg, Singapore, Brunei, Ireland, Na Uy, UAE, Kuwait và Thụy Sĩ.Việt Nam xếp thứ 128 trong 192 nước.
– Một đánh giá quốc tế cho hay Hà Nội và Jakarta ‘về đầu’ trong số các đô thị Đông Nam Á trong xếp hạng ô nhiễm không khí.
– Theo bảng xếp hạng từ Henley Passport Index, hộ chiếu Nhật Bản ‘có sức mạnh’ nhất thế giới năm 2018. Công dân Nhật Bản được miễn thị thực lên tới 190 quốc gia trên thế giới.Trong bảng này, Việt Nam xếp thứ 88.
– Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF) tháng 4/2018 xếp Việt Nam hạng 175/180 về tự do báo chí năm 2018.
– Mười ba công dân Việt Nam gồm 9 nam và 4 nữ, đang thọ án tù từ 15 tới 20 tháng mỗi người về tội lao động không có giấy phép tại Hong Kong.

……

Chỉ trong mấy hôm, đọc và theo dõi tin tức trên các báo chí chính thống của nhà nước, người ta thấy toàn tin xấu. Một xã hội rối beng, người ta như bị điên rồ trong một cuộc sống lắm bất trắc và gian dối. Cuộc sống kinh hoàng quá, toàn chuyện khiến cho người dân cảm thấy không an tâm để sống. Một đất nước như thế thì làm sao tiến bộ, văn minh và giàu mạnh được?
Trách nhiệm thuộc về ai?
5.4.2019
Nguồn copy từ fbk Do Duy Ngoc

NHÌN VÀO NỘI TÂM ĐỂ NHẬN BIẾT TỘI MÌNH

NHÌN VÀO NỘI TÂM ĐỂ NHẬN BIẾT TỘI MÌNH

Người ta thường nhìn ra ngoại giới nhưng rất ít khi nhìn vào nội giới, nhìn vào nội tâm mình.  Con người có mắt nhìn ra mà không có mắt nhìn vào.  Khuôn mặt duy nhất trên đời chúng ta không bao giờ có thể nhìn thấy trực diện, đó là khuôn mặt của chính chúng ta.  Thế nên một nốt ruồi nhỏ trên mặt người khác, ta thấy rõ ràng; còn vết sẹo lớn trên trán mình, ta không thấy được.  Lỗi lầm nho nhỏ của người khác thì mình thấy rõ ràng, còn lỗi lầm to lớn nặng nề của mình thì lại không hay.  Thế rồi, chúng ta dành nhiều thì giờ để phê phán người khác mà chẳng bao giờ biết phê phán bản thân.

Các kinh sư và người Pha-ri-sêu trong bài Tin Mừng hôm nay cũng thế.  Họ nhìn thấy rõ ràng tội lỗi của người phụ nữ phạm tội ngoại tình, nhưng không nhìn thấy tội lỗi của mình.  Họ bận tâm đến việc kết án người khác, nhưng không quan tâm đến việc sửa chữa lầm lỗi của mình.  Chính vì thế, Chúa Giêsu muốn nhân cơ hội để dạy cho họ một bài học tâm linh cần thiết là hãy nhận ra tội lỗi của mình trước, hãy trách phạt mình trước rồi lo trách phạt người khác sau.  Cổ nhân cũng thường dạy ta như vậy: “Tiên trách kỷ hậu trách nhân.”

Khi các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn người phụ nữ phạm tội ngoại tình đến với Chúa Giêsu, họ hối thúc Chúa Giêsu ra ngay một phán quyết định đoạt số phận của người đàn bà tội lỗi.  Thế nhưng Chúa Giêsu không vội phán xét ai.  Trước hết, Ngài muốn cho những người tưởng mình vô tội hãy xét lại chính mình.

Thế nên, đứng trước những con người đang lăm le kết án người phụ nữ và mưu toan ám hại mình, Chúa Giêsu lặng thinh không nói một lời.  Ngài thinh lặng và tạo nên bầu khí vắng lặng để cho mọi người tự vấn lương tâm.  Ngài muốn kéo dài sự thinh lặng bằng cách ngồi xuống viết, viết trên đất.

Khi người ta cứ hỏi mãi, phá tan sự im lặng cần thiết cho sự rà soát tâm hồn, Chúa Giêsu lên tiếng kêu mời họ hãy xét lại mình: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi!”  Rồi Ngài ngồi xuống trong thinh lặng.  Ngài cứ viết, viết trên đất để tạo bầu khí thinh lặng cho mọi người hồi tâm.

Nhìn lại nội tâm mình trong thinh lặng, những con người hăm hở kết tội người khác giờ đây dần dần nhận ra tội lỗi mình, có khi còn nhiều hơn, còn nghiêm trọng hơn cả tội lỗi của người phụ nữ.  Thế là các viên đá trên tay lần lượt rơi xuống, họ xấu hổ lặng lẽ rút lui, để lại một mình Chúa Giêsu và người thiếu phụ.  Hoá ra rốt cuộc ai cũng nhận ra mình là người có tội, mà đã là người có tội thì sao không kết án mình trước?  Sao lại đang tâm kết án người khác cũng tội lỗi như mình!

Nhìn lại mình để thấy được tội lỗi của mình là điều hết sức quan trọng để cải thiện bản thân.  Nếu tôi biết được là mình hôi hám, tôi sẽ đi tắm ngay.  Còn nếu tôi không nhận ra mùi hôi của cơ thể mình, thì mãi mãi tôi vẫn là người hôi hám.  Nếu tôi thấy được mặt mình dơ bẩn, tôi sẽ lau rửa tức khắc không chần chừ.  Còn nếu không thì chẳng có gì thay đổi.  Nếu tôi thấy được sự xấu xa của nội tâm mình, sự bê bối của đời sống mình, tôi sẽ cải thiện ngay không trì hoãn.

Sự chuyển hóa bản thân, cải thiện cuộc sống chỉ thực sự bắt đầu lúc ta tự nhận biết tội lỗi mình.  Nhìn lại mình, nhìn vào mình để thấy được những tội lỗi của mình là khởi điểm, là bước đầu cho việc cải thiện đời sống.  Không có bước nầy, chẳng thể có bước thứ hai, chẳng có gì được cải thiện.

Lạy Chúa Giêsu, nhìn lại mình để rà soát chính mình, để thấy được tội mình là điều rất khó mà cũng là việc không mấy ai muốn làm.  Xin Chúa thương giúp đỡ chúng con.  Xin cho Lời Chúa trở nên gương soi cho chúng con, giúp chúng con nhận ra những vết nhơ trong tâm hồn chúng con, những nết xấu trong cuộc đời chúng con.  Lạy Chúa Giêsu, xưa kia, Chúa Giêsu đã giúp đám người Do Thái nhận ra tội lỗi của họ thì nay xin Ngài cũng giúp chúng con nhận ra lầm lỗi của mình để sửa đổi ăn năn. 

Lm Ignatiô Trần Ngà

 Trích trong “Cùng Đọc Tin Mừng”

  Michigan: Cặp vợ chồng sống chung 56 năm, qua đời vẫn nắm tay nhau.

  Michigan: Cặp vợ chồng sống chung 56 năm, qua đời vẫn nắm tay nhau.

Bức tường với nhiều hình ảnh đầy kỷ niệm của hai ông bà Will và Judy Webb. (Hình: ABC News)

SOUTHGATE, Michigan (NV) – Một cặp vợ chồng ở Michigan cưới nhau được 56 năm, không hề xa cách nhau và vẫn nắm tay nhau khi qua đời chỉ cách nhau vài giờ.

Theo ABC News, hai vợ chồng này là ông bà Will và Judy Webb sống ở Southgate, Michigan. Con gái MaryBeth cho biết cha mẹ mình đều 77 tuổi và vẫn nắm tay nhau trong những giây phút cuối đời hôm 6 Tháng Ba.

Bà MaryBeth cho hay bố mẹ mình gặp nhau lúc 14 tuổi. Sau đó, ông Will phải nhập ngũ và bà Judy thường hay gửi thư để giữ liên lạc với ông.

“Bố mẹ tôi gặp nhau và vẫn bên nhau từ lúc đó đến giờ,” bà MaryBeth nói.

Sau khi giải ngũ, ông Will làm thợ in vào ban đêm và bà Judy làm việc cho một bệnh viện địa phương vào ban ngày. Bà nhiều lúc thức khuya để đợi chồng đi làm về.

Bà MaryBeth cho rằng bố mẹ mình là lý do làm cho gia đình gần nhau. Đến năm ngoái, khi sức khỏe của hai người đang yếu dần, họ ít khi nào cách xa nhau.

Đến Tháng Mười Hai, 2018, sức khỏe của bà Judy lại càng giảm. Bà bị nhiễm trùng nặng và suýt chết vào đêm Giao Thừa. Sau đó, bà phải nhập viện và phải dùng máy thở cho đến lúc mất.

Sau khi thấy vợ mình suýt chết vào đêm Giao Thừa, ông Will cũng ngã quỵ.

“Bố tôi nhìn mẹ bị như vậy và chịu không nổi. Từ đó, mẹ tôi bị bệnh gì thì ông cũng bị,” bà MaryBeth kể.

Khi bà Judy bị sốt, ông Will cũng bị. Khi bà bị tắc nghẽn mạch máu thì ông bị viêm phổi. Sức khỏe của hai người cùng nhau giảm cho đến khi qua đời.

Sau đó, ông Will phải nhập viện và yêu cầu được nằm gần vợ. Đến ngày 6 Tháng Ba, hai vợ chồng được nằm cạnh nhau và nắm tay nhau khi trút hơi thở cuối cùng. Ông Will qua đời lúc 2 giờ sáng hôm đó và bà Judy qua đời sau ông vài giờ.

“Khi bố qua đời, mẹ tôi không nói năng gì hết, nhưng bà nắm tay ông như đang nói bà sắp gặp lại ông rồi. Tôi mừng vì bố mẹ ra đi cùng nhau và không phải chịu cảnh không có bạn đời bên cạnh,” bà MaryBeth kể.

Người con gái này còn cho rằng, cuộc đời của cha mẹ mình là một chuyện tình hay vì họ không thể nào sống thiếu nhau.

Theo cáo phó của gia đình, hai ông bà Will và Judy Webb qua đời để lại ba người con gái, năm cháu nội/ngoại và bốn người cháu cố. (TL)

From: TU PHUNG