CÁI CHẾT GIÚP SỰ THẬT HIỂN LỘ 

CÁI CHẾT GIÚP SỰ THẬT HIỂN LỘ 

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm SJ

Sau ba năm Đức Giêsu rao giảng, không ít người đã tin vào Ngài; tuy nhiên niềm tin vào Đức Giêsu của những người này tối đa cũng tương tự như niềm tin của các tông đồ khi Đức Giêsu còn sống đời dương thế.  Họ cho rằng Đức Giêsu là một vị thầy, hơn nữa có thể là một tiên tri, và cao nhất có thể là Đấng Kitô Vua (Ga.6, 15; Mc.8, 29; 11, 9-10).  Vào thời điểm đó, người ta không thể biết khác hơn được.  Còn đối với những người không tin Đức Giêsu, những kẻ khó chịu hoặc bực tức vì Ngài trổi trang hơn họ, Đức Giêsu đơn thuần chỉ là một con người bình thường như bao người.  Những người này không chỉ bất đồng ý kiến với Đức Giêsu, không chỉ khó chịu và bực tức mà còn muốn giết Đức Giêsu nữa (Mc.3, 6).

Vào thời cuối của ba năm rao giảng, Đức Giêsu đã nhiều lần nói những điều có thể làm cho Ngài phải bị ném đá.  Chẳng hạn Ngài nói Ngài có quyền tha tội (Mc.2, 5.7), Ngài có trước Abraham (Ga.8, 57-58), Ngài và Thiên Chúa là một (Ga.10, 30).  Vào cuối đời, Ngài có những câu nói “gây mất lòng” nhiều người.  Càng vào cuối đời, càng có ít người theo Ngài, vì những lời khó có thể hiểu và chấp nhận được, chẳng hạn: “chính tôi là bánh hằng sống.  Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga.6. 35).  Những lời nói tương tự không chỉ làm Đức Giêsu “mất người” mà còn gây thêm có nhiều người thù địch với Ngài, thậm chí còn làm cho những người muốn giết Ngài có đủ bằng cớ và hậu thuẫn.  Chẳng hạn, Ngài nhận mình là Thiên Chúa: “chúng tôi ném đá ông, không phải vì một việc tốt đẹp nhưng vì một lời phạm thượng: ông là người phàm mà lại tự cho mình là Thiên Chúa” (Ga.10, 33).

Gần lễ Vượt Qua, âm mưu giết Đức Giêsu trở nên rõ ràng nên Ngài lui về Galilê.  Vì thế, thời điểm Lazarô chết không có mặt Đức Giêsu tại đó.  Sau đó khi Ngài muốn lên Giêrusalem thì các tông đồ đã ngăn cản.  Tông đồ Thomas đã động viên các bạn: “nào chúng ta cùng lên Yerusalem để cùng chết với thầy” (Ga.11, 16).  Đức Giêsu cũng biết Ngài sẽ bị giết nếu Ngài lên Giêrusalem vào thời điểm này, tuy nhiên Ngài vẫn cứ lên.  Ngài không muốn trốn chạy cái chết.  Ngài đã phải chọn lựa giữa sống và chết một cách cụ thể qua việc có lên Giêrusalem dịp lễ Vượt Qua này hay không.  Cuối cùng Ngài đã chọn lên Giêrusalem cho dù cái chết đang chờ đón Ngài.

Ở Giêrusalem, Ngài vẫn làm điều Ngài vẫn thường làm: “ban ngày Ngài giảng dạy trong đền thờ, còn ban đêm Ngài và các tông đồ ra vườn dầu để ngủ” (Lc.21, 37).  Hôm nay Ngài vào Giêrusalem và được dân chúng đón rước như vị Thiên Sai.  Ngài chấp nhận biến cố này vì biết thời điểm đặc biệt của Ngài đã đến: thời điểm Ngài được tôn vinh cũng là thời điểm Ngài chết trên thập giá.  Cái chết của Ngài có thể được thấy trước vì nó cũng theo quy luật của xã hội: người ta ghét Ngài đến độ muốn giết Ngài (Mc.14, 1).

Lúc khởi đầu người ta muốn giết Ngài vì Ngài đã dám suy nghĩ và nói ngược lại những người có thế lực (Mc.3, 6; 14, 1; 14, 53-59); nhưng khi vị thượng tế hỏi Đức Giêsu và Đức Giêsu trả lời: “rồi các ông sẽ thấy Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và đến trên mây trời” thì họ không cần phải sắp đặt chứng cớ để giết Đức Giêsu như trước nữa, vì Đức Giêsu đã phạm một tội vô cùng lớn mà mọi người Do Thái một khi biết đều phải xử tử Đức Giêsu, vì là người mà dám cho mình ngang hàng với Thiên Chúa (Mc.14, 62-64).  Đức Giêsu đầu tiên bị người ta ghen ghét mà muốn giết, rồi khi đã bị bắt và xét xử với chứng cớ được xếp đặt trước, Ngài lại nói Ngài ngang hàng với Thiên Chúa; như vậy trước công nghị Do Thái, Đức Giêsu bị kết án tử hình vì tội tôn giáo: lộng ngôn xúc phạm đến Thiên Chúa.  Trên thập giá Đức Giêsu nói: “Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng lầm chẳng biết” (Lc.23, 34); thật vậy, không biết nguồn gốc thần linh của Đức Giêsu, thì kết án Ngài là chuyện tất nhiên.

Để giết được Đức Giêsu một cách hợp pháp, người Do Thái phải đem Đức Giêsu sang tòa Roma.  Vào thời người Do Thái bị đô hộ, quyền xử tử thuộc về thẩm quyền người Roma.  Đức Giêsu đã bị gán cho tội chính trị “xưng vương”.  Nếu không gán cho Đức Giêsu tội chính trị thì Philatô đã không kết án tử hình Đức Giêsu.  Philatô biết Đức Giêsu bị oan, nhưng vì sợ mất chức nên đã kết án Ngài.  Nếu không kết án Đức Giêsu, Philatô có thể bị người Do Thái tố cáo với hoàng đế Roma vì đã buông tha người xưng vua phất cờ khởi nghĩa.  Nếu vậy, Philatô phải giải thích, phải biện luận, và sẽ gặp nhiều phiền phức, và hậu quả sẽ là không được hoàng đế tin tưởng nữa, vì vậy Philatô đã kết án tử hình Đức Giêsu thuận theo ý của người Do Thái.

Nếu Đức Giêsu chỉ là một con người, Đức Giêsu xứng đáng lãnh án tử.  Thực vậy, khi Đức Giêsu còn sống, nào ai biết Đức Giêsu là người có nguồn gốc thần linh, vì đâu là chứng cớ để người ta có thể tin như vậy!  Chỉ khi Đức Giêsu chết và sống lại, người ta mới nhận ra những gì Đức Giêsu nói và cho mình là, là chân thực.  Như vậy, chỉ sau biến cố Đức Giêsu Phục Sinh, các tông đồ mới biết chân tướng của Đức Giêsu.  Nếu Đức Giêsu là kẻ lộng ngôn phạm thượng, thì Thiên Chúa đã chẳng phục sinh Ngài, còn nếu Ngài đã sống lại, nghĩa là những điều Ngài đã nói là đúng, là chân lý.  Nghĩa là, Ngài và Thiên Chúa là một, Ngài ngự bên hữu Thiên Chúa, Ngài có trước Abraham.

Khi còn sống đời dương thế, Đức Giêsu khó có thể thoát chết, vì chân tướng của Ngài chỉ có thể được thấy rõ sau khi Ngài sống lại.  Đức Giêsu bị hiểu lầm mà bị kết án tử hình, vì không ai biết Thiên Chúa là Ba Ngôi Vị, vì không ai có thể tưởng rằng Thiên Chúa có thể nhập thể làm người.  Sau khi Ngài sống lại, với ơn của Thánh Thần, các tông đồ nhận ra ý nghĩa của những lời Ngài đã nói mà khi Ngài còn đang sống các ông chẳng hiểu gì.  Ngài là Đấng có nguồn gốc thần linh, Ngài ngự bên hữu Thiên Chúa, Ngài và Cha là một, Ngài là Ngôi Lời Thiên Chúa nhập thể, Ngài là Thiên Chúa nhập thể. 

Lm. Giuse Phạm Thanh Liêm SJ

From: Langthangchieutim

NHÌN ĐẦU TÀU THÌ BIẾT ĐOÀN TÀU ĐI VỀ ĐÂU

NHÌN ĐẦU TÀU THÌ BIẾT ĐOÀN TÀU ĐI VỀ ĐÂU

Hàng ‘dính độc’: Bên Tây cấm cửa trả về, dân xứ ta ăn an toàn

 Hàng “dính độc”: Bên Tây cấm cửa trả về, dân xứ ta ăn an toàn

Hàng chục container thực phẩm, nông sản bị nước ngoài trả vì ‘dính độc’, không đáp ứng tiêu chuẩn. Nhưng hàng đó, về Việt Nam ăn vô tư, đủ tiêu chuẩn an toàn.

Nhiều lô hàng xuất khẩu của Việt Nam gần đây thường xuyên bị cảnh báo hoặc trả về bởi có tiêu chuẩn Việt Nam khác biệt hoàn toàn hoặc thấp hơn tiêu chuẩn các nước. Thế mới có chuyện: hàng sang xứ người ‘dính độc’, về xứ ta an toàn.
Hàng xuất khẩu bị buộc “hồi hương”

Mới đây, dư luận xã hội đang xôn xao trước thông tin hơn 18.000 chai tương ớt Chin-su của Công ty Masan vừa bị chính quyền thành phố Osaka (Nhật Bản) yêu cầu nhà nhập khẩu thu hồi với lý do có chất phụ gia chưa được cho sử dụng, thiếu thông tin về chất phụ gia từ nhà nhập khẩu…

Thực tế, những năm gần đây, nhiều lô hàng xuất khẩu của Việt Nam, nhất là các mặt hàng nông lâm thủy sản, thường xuyên bị cảnh báo, thậm chí bị trả về bởi không đáp ứng được tiêu chuẩn của các nước nhập khẩu.

Giữa năm 2016, đại diện Cục Chế biến Thương mại nông lâm thủy sản và nghề muối (Bộ NN-PTNT) đã yêu cầu các doanh nghiệp xuất khẩu gạo cần kiểm tra chất lượng kỹ trước khi xuất khẩu vào Mỹ do hàng loạt lô gạo Việt Nam bị trả về. Ước tính có khoảng 10.000 tấn gạo của 16 công ty bị phía Mỹ trả về trong vòng 4 năm qua. Lý do: gạo bị tồn dư các chất acetamiprid, chlopyripos, hexaconazoe, có trong các loại thuốc bảo vệ thực vật để trị các loại bệnh trên cây lúa như đạo ôn, sâu đục thân, rầy nâu,…

Thủy sản Việt xuất khẩu thường xuyên bị các thị trường cảnh báo về vấn đề an toàn trong những năm qua (ảnh minh họa)

Thời điểm ấy, Hiệp hội Lương thực Việt Nam (VFA) cũng cho biết, 6 tháng đầu năm 2016, đã có hơn 500 container gạo thơm của Việt Nam bị đối tác trả về do không đạt tiêu chuẩn chất lượng.

Vào tháng 7/2015, cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng cũng thông tin rằng chỉ trong vòng nửa đầu năm 2015, hơn 80 tấn chè tại địa phương xuất khẩu sang Đài Loan bị trả về với lý do nhiễm dư lượng thuốc bảo vệ thực vật (BVTV). Đáng chú ý, Lâm Đồng còn tồn hàng ngàn tấn chè không xuất khẩu được do dư lượng thuốc BVTV vượt ngưỡng quy định của Đài Loan.
Không chỉ có gạo và chè bị trả về, tình trạng hàng Việt xuất khẩu bị buộc “hồi hương” còn diễn ra khá phổ biến trong ngành thủy sản.

Cụ thể, năm 2015, cơ quan chức năng phải đưa ra báo động đỏ. Bởi, chỉ từ đầu năm 2014 đến tháng 9/2015 có gần 32.000 tấn thủy sản Việt Nam xuất khẩu đi các nước bị trả. Riêng chín tháng đầu năm 2015, Việt Nam có đến 582 lô hàng bị 38 nước trả hàng về, trung bình mỗi công ty có năm lô hàng bị trả về.

VIETNAMNET.VN
Hàng chục container thực phẩm, nông sản bị nước ngoài trả vì ‘dính độc’, không đáp ứng tiêu chuẩn. Nhưng hàng đó, về Việt Nam ăn vô tư, đủ tiêu chuẩn an toàn.

Hà Nội: Thầy giáo bị tố dâm ô 7 học sinh nam

Trường THCS Trần Phú (Hà Nội). (Ảnh: FB)

Trước đó, một phụ huynh tên M.H. (quận Hoàng Mai, Hà Nội) phản ánh con trai của chị cùng với 6 nam sinh khác bị một thầy giáo dạy Toán tại trường THCS Trần Phú dâm ô nhiều tháng, có hành động “thường xuyên sờ vào bộ phận sinh dục” của các em trong lúc luyện thi học sinh giỏi. Có lần, thầy còn gọi học sinh ngồi lên đùi để thầy thực hiện hành vi sàm sỡ.

Được biết, sự việc này đã diễn ra nhiều tháng qua. Hành vi sàm sỡ có khi kéo dài tới hàng chục phút.

Điều này khiến nhiều học sinh quá sợ hãi phải bỏ học, không dám học lớp ôn luyện của thầy này. Tuy nhiên, một số phụ huynh biết chuyện vẫn cố cho con học vì cho rằng thầy dạy giỏi.

Chị M.H. thông tin thêm sáng ngày 10/4, tại buổi làm việc giữa phụ huynh với nhà trường, thầy giáo này đã thừa nhận hành vi trên và cho rằng “coi các em như con nên mới làm thế”.

Sau khi vụ việc xảy ra, đại diện Sở GD-ĐT Hà Nội khẳng định đây là trách nhiệm của Sở. Tuy nhiên, do trường THCS thuộc cấp quản lý trực tiếp của cấp quận nên Sở đã yêu cầu phòng giáo dục quận Hoàng Mai có trách nhiệm điều tra, xác minh sự việc và công bố thông tin.

Hiện cơ quan công an quận Hoàng Mai cũng đang vào cuộc điều tra để làm rõ vụ việc.

Ngoài ra, tối ngày 10/4, Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý giáo dục (Bộ GD-ĐT) cũng đã gửi công văn đề nghị xác minh, báo cáo vụ việc trong ngày 11/4. Cục trưởng Hoàng Đức Minh yêu cầu nếu sự việc như tố cáo thì trước mắt không bố trí đứng lớp, và kiên quyết đưa ra khỏi ngành giáo dục trường hợp giáo viên vi phạm nghiêm trọng đạo đức nhà giáo theo quy định của pháp luật.

Phạm Toàn

Tin nóng: Chính phủ Việt Nam chính thức thua kiện Trịnh Vĩnh Bình tại Tòa án Quốc tế

Tin nóng: Chính phủ Việt Nam chính thức thua kiện Trịnh Vĩnh Bình tại Tòa án Quốc tế

VOA


Triệu phú Trịnh Vĩnh Bình là một trong những Việt kiều đầu tiên trở về nước đầu tư sau khi Việt Nam mở cửa.
Triệu phú Trịnh Vĩnh Bình là một trong những Việt kiều đầu tiên trở về nước đầu tư sau khi Việt Nam mở cửa.

Tòa án Quốc tế vừa gửi thông báo thắng kiện cho ông Trịnh Vĩnh Bình, người đã theo đuổi vụ kiện xuyên thế kỷ đối với chính phủ Việt Nam. Theo đó, chính phủ Việt Nam buộc phải bồi thường cho triệu phú người Hà Lan gốc Việt tổng cộng 37.581.596 đôla thiệt hại và gần 7,9 triệu đôla án phí.

Đây được xem là một sự kiện chưa từng có đối với chính phủ Việt Nam khi phải bồi thường số tiền lớn như vậy cho một doanh nhân gốc Việt vì đã chiếm đoạt sai trái tài sản đầu tư của họ tại Việt Nam.

Trong thông báo kèm theo phán quyết dài gần 200 trang gửi cho ông Trịnh Vĩnh Bình mà VOA đọc được, Tòa án Quốc tế yêu cầu chính phủ Việt Nam bồi thường cho ông Bình 27.518.596 đôla cho phần tài sản đã chiếm của ông, 10 triệu đôla cho “thiệt hại tinh thần”, 786.672,71 đôla cho án phí ở Tòa án Quốc tế và 7.111.170,94 đôla cho chi phí pháp lý, luật sư.

Trả lời VOA ngay sau khi nhận được thông báo thắng kiện từ Tòa án Quốc tế, triệu phú đã hơn 70 tuổi xúc động nói: “Qua hơn 20 năm tranh đấu để đòi lại công lý, tôi thấy con đường Tòa án Quốc tế là rất tốt. Họ rất công tâm. Họ xử trắng ra trắng, đen ra đen. Cho nên về mặt luật pháp, công lý thì vụ này là rất rõ ràng. Tòa án đã cho mình thấy là những gì mình trông đợi ở Tòa án để cảnh báo chính phủ Việt Nam về những việc làm sai trái của họ, những gì đang xảy ra hằng ngày ở Việt Nam và vẫn đang tiếp tục xảy ra, thì họ phải điều chỉnh lại”.

Triệu phú gốc Việt nói rằng ông hy vọng vụ kiện của ông sẽ mở ra một con đường cho những người dân khác mất đất đai, tài sản tại Việt Nam muốn giành lại công lý.

“Đây có thể là một dấu hiệu cho chính phủ Việt Nam thấy rằng những ngày tới đây, họ không nên khinh xuất bắt bớ người vô tội hoặc để cho con ông cháu cha, những người có thế lực, vây cánh chiếm đoạt tài sản một cách vô tội vạ, chiếm đoạt một cách hợp pháp bằng cách ‘cưỡng chế’ theo luật pháp Việt Nam, nhưng dĩ nhiên, theo luật pháp quốc tế thì đây là một sự vi phạm trắng trợn”.

Ông cảnh báo chính phủ Việt Nam “hãy coi chừng” vì từ vụ kiện của ông, người dân Việt Nam sẽ “có cơ sở” để tiếp tục khởi kiện trong tương lai.

Điểm lại vụ kiện xuyên thế kỷ

Xuất phát của vụ kiện xuyên thế kỷ bắt đầu từ những năm thập niên 1990, khi ông Trịnh Vĩnh Bình, khi đó là triệu phú rất thành công ở Hà Lan với biệt danh “Vua Chả Giò”, trở về Việt Nam đầu tư theo tiếng gọi “Về nước đầu tư” của Hà Nội.

Ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định trở về nước đầu tư.
Ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định trở về nước đầu tư.

Sau khi quyết định bán cơ sở kinh doanh tại Hà Lan, ông Bình đã mang về nước 2.338.250 đôla và 96 ký vàng sau 60 lần nhập cảnh, bắt đầu từ năm 1990, với sự hỗ trợ của Đại sứ quán, Tổng cục hải quan Việt Nam và Hải quan sân bay Tân Sơn Nhất.

Về nước, ông bắt tay vào kinh doanh trong nhiều lĩnh vực: khách sạn, thủy hải sản, xuất khẩu, nông sản, rau quả, trồng rừng… Nhưng chiến lược nhất, có lẽ là lãnh vực đất đai, vì theo như lời ông, “tôi có những bài toán lâu dài chứ không phải như Việt Nam nói là kinh doanh địa ốc”. Cứ như thế, trong vòng hơn 6 năm, giá trị số vốn ban đầu ông Bình đưa về Việt Nam được nhân lên hơn 8 lần.

Theo lời cựu Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, nói với VOA, ông Bình đã trở nên “thành công và khá nổi tiếng ở Việt Nam” vào thời điểm đó nhờ tính năng động, chủ động và nhạy bén trong kinh doanh.

Tuy nhiên, sự thành công quá nhanh của ông Bình tại Việt Nam đã gây ra “sức cuốn hút không bình thường”, theo lời của cựu Đại sứ Việt Nam. Ông bị rơi vào những cái “bẫy” của các thế lực “đục nước béo cò”.

Bộ sưu tập xe-một trong số rất nhiều tài sản của ông Bình tại Việt Nam.
Bộ sưu tập xe-một trong số rất nhiều tài sản của ông Bình tại Việt Nam.

Ngày 5/12/1996, ông Trịnh Vĩnh Bình chính thức bị bắt với cáo buộc tội “trốn thuế”. Cáo buộc ban đầu này sau đó nhanh chóng được chuyển đổi thành “vi phạm các quy định về quản lý đất đai” và tội “hối lộ” vì thiếu căn cứ.

Ông Trịnh Vĩnh Bình bị tạm giam hơn 18 tháng trước khi được đưa ra xét xử. Trong thời gian này, ông Bình cho biết ông không được phép tự ý chọn luật sư, mà PA 24 chỉ định luật sư cho ông và buộc ông phải trả 50 triệu đồng cho luật sư này.

Ông Bình kể với VOA rằng điều kiện giam giữ khắc nghiệt trong thời gian này đã khiến ông suy sụp hoàn toàn và từng nghĩ đến chuyện tự tử.

Tháng 8/1998, Tòa án Nhân dân tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu tuyên án 13 năm tù đối với ông Trịnh Vĩnh Bình về tội vi phạm các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai và tội đưa hối lộ, phạt 400 triệu đồng, tịch thu tài sản được cho là “sang nhượng bất hợp pháp”.

Báo Công An Nhân Dân ngày 6/6/2005 cho biết đến ngày ông Bình bị Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu bắt giữ (5/12/1996), ông nắm trong tay 11 căn nhà, 114 nền nhà và 2.847.745 m2 đất.

Ông Bình tham quan địa điểm đầu tư tiềm năng tại Việt Nam vào tháng 4/1990.
Ông Bình tham quan địa điểm đầu tư tiềm năng tại Việt Nam vào tháng 4/1990.

Ngày 25/2/1999, Đại sứ quán Vương quốc Hà Lan có thư khẩn gửi Bộ Ngoại giao Việt Nam, yêu cầu chính phủ Việt Nam hoãn thi hành án cho trường hợp của ông Trịnh Vĩnh Bình cho đến khi các chính sách mới về chính sách đầu tư tại Việt Nam được làm rõ.

Sau bản án sơ thẩm, ông Bình đã kháng cáo, gửi đơn thư khiếu nại, cầu cứu lên khắp các cơ quan nhà nước, thậm chí lên các quan chức cấp cao ở trung ương và cũng đã có những chỉ đạo can thiệp từ Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thủ tướng Phan Văn Khải, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Mạnh Cầm và một số giới chức khác.

Tuy nhiên, nỗ lực của ông Bình và một số quan chức Việt Nam, lẫn phía Hà Lan đều không mang lại hiệu quả. Lý do, theo lời cựu Đại sứ Việt Nam Đinh Hoàng Thắng nói với VOA rằng “Việt Nam có câu ‘đục nước béo cò’ có lẽ khá đúng trong trường hợp này. Mà ‘cò’ ở đây lại là những con cò lớn và nhiều khi không xuất đầu lộ diện.”

Vị cựu Đại sứ này thừa nhận rằng vụ án Trịnh Vĩnh Bình đã gây ra rất nhiều căng thẳng ngoại giao giữa Việt Nam và Hà Lan vào thời điểm đó.

Sau phiên phúc thẩm, bản án của ông Trịnh Vĩnh Bình giảm từ 13 năm xuống thành 11 năm tù (năm 1999). Báo Thanh Niên ngày 14/7/2012 cho hay nhiều tài sản (nhà và đất) của ông Bình được tòa phúc thẩm giao cho UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và Đồng Nai tịch thu. Hai cơ sở sản xuất (diện tích gần 40.000 m2) cùng 9 căn nhà trên địa bàn tỉnh được UBND tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu giao cho Cục Thi hành án dân sự bán đấu giá.

“Phiên xử sơ thẩm đến phúc thẩm không thay đổi gì mấy. Tôi thấy tình hình không êm rồi. Họ có giấy triệu tập tôi trở lại trại tù. Họ cho tôi thời gian 7 ngày. Trong thời gian đó, tôi tiếp tục làm đơn khiếu nại, nhưng thấy không êm rồi. Tới giờ chót, tức ngày hôm sau đi trình diện thì tôi trốn,” ông Bình nói với VOA.

Sau khi ra khỏi Việt Nam, ông Bình đã nộp đơn kiện chính phủ Việt Nam ra tòa trọng tài quốc tế. Hai bên “dàn xếp” ngoài tòa vào năm 2005 và Việt Nam đền ông Bình 15 triệu đôla, miễn án, tạo điều kiện cho ông Bình trở lại Việt Nam, đồng thời hoàn trả tài sản đã tịch biên.

Tuy nhiên, vào thời điểm đó, tin tức về vụ kiện đã bị cắt đứt hoàn toàn, cả trong nước lẫn quốc tế. Nguyên nhân, theo lời ông Bình, là vì đây là điều kiện phía Việt Nam đưa ra trong Thỏa thuận: Không tiết lộ thông tin cho truyền thông, báo chí.

Tháng 1/2015, ông Trịnh Vĩnh Bình quyết định khởi kiện Chính phủ Việt Nam ra Tòa trọng tài Quốc tế lần thứ hai vì theo lời ông Bình, người cho là mình đã “bị lừa”, thì chính phủ Việt Nam đã lần lữa không trả lại bất kỳ tài sản nào cho ông ngoài số tiền bồi thường trên.

Trăm nghìn nhánh khổ

Trăm nghìn nhánh khổ

Vũ Thế Thành

•Thứ Ba, 09/04/2019 • 

…Hai phương trời cách biệt, Bên chờ và bên mong… (1)

Các quán nhậu vỉa hè dọc kênh Nhiêu Lộc dạo này nhiều người hát rong, cũng ampli, loa, micro không dây, nhạc đệm… Họ chỉ hát toàn nhạc xưa, nhạc sến, với điệu rumba, bolero, nghe tưởng như đồng hồ đếm ngược. Lần trước về Sài Gòn, tôi đã ngồi quán vỉa hè, nghe những bài ca vỉa hè như thế… Buồn vào hồn không tên, thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời (2). Lặng cả người!

Tôi chợt nhớ những ngày sau tháng Tư 75, đám bạn bỗng nhiên làm đám cưới chớp nhoáng, lấy vợ lấy chồng để đối phó với thời cuộc, rồi vội vã tìm đường vượt biên. Có đứa vượt được qua biên giới, nhưng cũng có đứa về bên kia thế giới. Những người ở lại như tôi, tưởng họ đã đến bến bờ thiên đường.

Sài Gòn xưa: Trăm nghìn nhánh khổ
Bạn bè, có đứa vượt được qua biên giới, nhưng cũng có đứa về bên kia thế giới…
Bước lên tàu là ngàn khơi sóng vỗ, không phải là chuyến xe Sài Gòn – Đà Lạt. Có khi Hà Bá mời xuống chơi, có khi tủi nhục trên đường vượt biển, phần còn lại là may mắn. Mà có may mắn lọt vào xứ người cũng chưa hết. Cô bạn tôi cao chưa quá thước rưỡi, với tay đưa khay bánh vào ngăn, trượt chân, u đầu sứt trán. Quên cả đau, vội vội vàng vàng lượm bánh xếp lại vào khay. Bà xếp Tây mắng: Xứ này không ăn dơ như thế.

Cũng có người đi làm nail, “tiền tươi thóc thật”, dồn hết cho con ăn học. Hy sinh đời bố, củng cố đời con; hiểu sát nghĩa đen là đây, là mồ hôi trộn nước mắt. Khi con thành tài, thân mẹ cũng tàn tạ. Tiền gửi về nhà, người thân trong nước nhiều khi tưởng đâu bên đó kiếm tiền dễ như ăn cơm sườn, xin thêm thứ này thứ nọ. Có biết đâu đó là tiền chắt chiu, có khi là tiền thí mạng không mua bảo hiểm y tế.

Nhưng cũng có nhiều người kiên nhẫn vừa làm vừa học, thành danh. Nơi xứ người, dù sao vẫn có nhiều cơ hội hơn trong nước, vấn đề là có chịu nắm bắt hay không mà thôi.

Trong nước thì coi như bế tắc. Hồi đó, tôi dạy kèm thêm luyện thi đại học, dạy nhóm năm, bảy học sinh. Có em học xuất sắc, bài thi làm không chê vào đâu được. Vậy mà rớt. Em là con “ngụy”, thứ “ngụy” còn trong trại cải tạo, làm sao vào đại học nổi, em rớt ngay từ bãi gửi xe. Em đến báo tin, thầy trò ngồi uống cà phê vỉa hè, buồn ứa nước mắt. Thời điểm này không dung những tiềm năng như em… Số phận đời người chứ đâu phải trò chơi chính trị.

Những năm sau 75, giáo sư, bác sĩ, ông này bà nọ xuống đường ra chợ trời hết, người đạp xích lô, chạy xe ôm, người bơm mực bút bi, bán bún riêu, mở quán cà phê vỉa hè, buôn hàng lạc xon… Người nào lanh hơn thì buôn hột xoàn đổi đô-la…

Năm 78, tôi gặp một phụ nữ ăn mặc lam lũ, nhưng đẹp, quý phái, không quá ba mươi, trên chuyến tàu chợ. Chị kéo lê hai bao than ra gần cửa tàu, ngước mắt nhìn tôi, nói như năn nỉ: Lát nữa gần đến ga Bình Triệu, anh làm ơn đạp dùm tôi hai bao than này xuống. Chị buôn lậu than, đến ga sẽ bị tịch thu. Đôi mắt chị buồn và nhẫn nhục quá, làm tôi nhớ đến đôi mắt của bà mẹ trong một tác phẩm của C.V. Gheorghiu. Cảnh sát bắt bà mẹ vào bót để tra hỏi nơi ẩn nấp của con bà. Tác giả đã mô tả đôi mắt của bà, cũng buồn và nhẫn nhục như thế.

Có lần đi chơi khuya, tôi gặp Bùi Giáng ở ngã ba Trần Quang Diệu – Trương Minh Giảng(3), ăn mặc chắp vá màu mè như phường tuồng, cầm cây chổi cùn múa may, chặn đầu xe tôi lại: Cho trẫm điếu thuốc. Hoàng thượng đã chiếu cố dân đen, dân nào dám cãi. Tôi rút điếu thuốc, cung kính châm lửa cho hoàng thượng. Ngài rít một hơi rồi phẩy tay: Cho lui… Lui rồi, ngoái cổ lại, vẫn thấy hoàng thượng tiếp tục múa chổi đi quyền.

Bùi Giáng đã có mầm mống bất thường từ trước rồi. Sau 75 nặng hơn, lang thang khắp chốn. Cái điên của Bùi Giáng thật hay giả, cũng khó biết. Mất trí như ông vậy mà hay, ý thức buồn vui làm chi cho khổ?

Mà Sài Gòn lúc đó sao dễ gặp “người điên” thế! Cũng không phải điên, họ có phá phách gì ai đâu. Tôi thường gặp vài ông ăn mặc lịch sự, áo sơ mi trong quần, có ông còn đeo cà vạt, đi đi lại lại ở khu Lê Công Kiều, nơi bán sách cũ. Vừa đi vừa khua tay, lảm nhảm rồi lại gật gù…

Người bạn tôi qua được tới bến bờ, vừa làm vừa học, gửi về cho tôi thùng quà chừng ký rưỡi, kèm bức thư ngắn: Gửi mày mấy hộp thuốc Tây, bán đi mà lai rai. Còn lọ nhỏ để uống, đừng bán. Thuốc an thần đó. Tâm thần phải chăng là lối thoát của con người với thực tại?

Sau 75, tôi học được một điều, mà đến nay vẫn thấy chí lý. Đó là, người chiến thắng tuyệt đối đúng. Người chiến thắng tự hào là đúng rồi, nhưng có khi tự hào cả những cái sai. Sai mà cứ tưởng mình đúng. Chuyện “tủ lạnh chạy đầy đường” chỉ là chuyện khôi hài, chuyện nhỏ. Cái “sai mà tưởng đúng” mới làm đất nước chậm nhịp, di lụy chẳng biết bao giờ mới hết.

Cả đất nước đã có lúc “sống” bằng khẩu hiệu. Nghe riết rồi quen, nghe tai này lọt tai kia cũng quen luôn. Không quen lỡ có ngày phát điên thì sao?

Người lẽ ra phải điên mà không chịu điên, đó là mấy bà. Cầm có tí tẹo tiền, xách giỏ đi chợ, loanh quanh đầu chợ cuối chợ cả tiếng đồng hồ, có khi chẳng mua được thứ gì. Mà có tiền đi chợ là còn may, có người chỉ khoai sắn, rau lang, bí đỏ… quanh năm. Ăn để sống sót thì thứ gì chẳng nhét vô bụng được. Bột ngọt khi đó là thần thánh.

Mấy ông “tù cải tạo” coi vậy chứ chỉ khổ cái thân, chứ cái đầu chưa đến nỗi. Có biết bên ngoài thế nào đâu mà khổ, mà lo. Vợ một bác sĩ quân y đi thăm nuôi, dúi vào tay chồng ít tiền. Thăm nuôi lần sau, thấy tiền vẫn còn nguyên, ông chồng không dám xài. Bà than: Tội nghiệp cho cả gia đình tôi! Ở ngoài vợ con nhịn đói để nuôi tù, ở trong nhịn đói vì không nỡ nuốt cái đói khát của vợ con. Não lòng đến thế là cùng! Nước mắt nuốt ngược thế này, chỉ bị nghẹn mà không phát điên, bà này chắc có căn phần phúc đức.

Nghe nói mấy ông “ngụy cải tạo” định lập ra ngày vinh danh mấy bà vợ. Không đủ đâu mấy ông. Mấy bà này chắc phải phong thánh.

Tháng Tư năm nay, Sài Gòn nóng khủng khiếp. Sài Gòn không mưa nhưng Đà Lạt mưa. Những ngày cuối tháng Tư năm nào Đà Lạt cũng mưa, mưa mù mịt che khuất cả đồi thông ở Couvent des Oiseaux đối diện nhà, nhưng mưa chỉ vào lúc trưa chiều, tối tạnh.

Đà Lạt, tám giờ tối đã như mười hai giờ khuya ở Sài Gòn. Tôi vẫn thích đi bộ mỗi khi có chút hơi men thế này. Con đường dốc về nhà thường kéo theo mệt mỏi của đời người. Tựa lưng vào cửa nhà, hoa lá trong vườn yên tĩnh như đêm. Dưới ánh đèn đường rọi qua hàng rào, bóng của lá cây ngọc lan chập chờn trên mặt sân.

Cuối tháng Tư rồi. Người ta sẽ đốt pháo hoa ở Sài Gòn để ăn mừng. Ai vui xin cứ vui. Nhưng còn chút tâm tình này không nói về những ngày sau 75 trong mắt tôi là như thế nào, lòng dạ chưa yên…

Đời trăm nghìn nhánh khổ, nhánh nào cho người, nhánh nào cho mình? Năm 75 là ngã rẽ của đời người. Bạn bè, người thành danh, đứa bầm dập, và cho dù ở phương trời nào, Tây hay ta, nỗi khổ vẫn theo số mệnh mà đến. Giờ đây, đứa nào cũng chạm tay vào buổi hoàng hôn đời người.

Tháng Tư, tôi thắp ngọn nến trong lòng. Thoảng trong mùi hương ngọc lan, tôi hát theo, hát thầm bài hát nghe được ở quán rượu…

Cuộc đời là hư vô, bôn ba chi xứ người,
Khi mình còn đôi tay…(1)

Vũ Thế Thành, Đà Lạt, 28.04.2016

No photo description available.
Image may contain: one or more people, ocean, outdoor and water

Người sống thiện lương thì dẫu phúc chưa đến hoạ cũng đã rời xa.

Người sống thiện lương thì dẫu phúc chưa đến hoạ cũng đã rời xa.

Dưới đây là hai câu chuyện có thật, ai đã từng nghe qua đều phải cảm thán thốt lên rằng: “Nhân nào quả đó! Người có thiện tâm, ắt gặp thiện quả”.

Có một câu chuyện từng xảy ra trên đường cao tốc ở Basso County, bang Texas, Mỹ vào tháng 6 năm 1930. Tối hôm đó, trong lúc Forbe, đội trưởng đội tuần tra giao thông đang trực ban thì phát hiện có xe chạy quá tốc độ. Đội trưởng Forbe lập tức lấy xe mô tô đuổi theo. Không may là khi xe đuổi gần tới nơi thì Forbe không làm chủ được tốc độ của mình, xe của anh đâm sầm luôn vào phía sau chiếc xe hàng chạy quá tốc độ kia khiến Forbe chấn thương nặng ở đùi, động mạch bị đứt, máu chảy rất nhiều. Người có chút hiểu biết về y học đều biết, động mạch bị đứt nếu như không cấp cứu kịp thời thì rất nguy cấp đến tính mạng.

Người tài xế xe hàng chạy quá tốc độ tên là Smith phát hiện cảnh sát đuổi theo mình bị thương nặng và đang nằm trên vũng máu. Theo lý người tài xế này hoàn toàn có thể bỏ chạy mà không để lại dấu vết gì, tuy nhiên anh này đã dừng xe lại giúp người cảnh sát cầm máu, đồng thời gọi điện cho xe cảnh sát cứu hộ đến.

Hành động của người tài xế nói thì dễ nhưng không phải ai cũng có thể làm được, bởi tai nạn xảy ra là do lỗi tại ở mình. Vậy mà Smith đã làm được điều ấy. Đó là khi sự việc phát sinh, niệm đầu tiên chính là suy nghĩ cho người khác trước. Thay vì chạy trốn để bảo toàn sự an toàn cho mình, anh đã dũng cảm ở lại giúp người đang nguy cấp.

Nhân quả tuần hoàn, thiện ác hữu báo

Vào một ngày của 5 năm sau, hôm ấy người đội trưởng năm xưa đang đi tuần tra trên đường đột nhiên nhận được điện thoại thông báo gấp, nói rằng trên đoạn đường ông đã xảy xa một vụ tai nạn. Sau khi nhận được thông báo, ông lập tức đến kiểm tra hiện trường, phát hiện một người đang nằm hôn mê bất tỉnh trong xe, chân anh ta đang bị thương rất nặng, động mạch chủ bị đứt, máu không ngừng chảy.

Người đội trưởng nhanh chóng tiến hành băng bó sơ cứu để cầm máu cho nạn nhân. Sơ cứu xong xuôi, trong lúc đợi xe cứu thương tới ông mới để ý kỹ khuôn mặt người bị nạn. Thoáng chút giật mình, đây chẳng phải là Smith – người lái xe hàng chạy quá tốc độ 5 năm về trước đã cứu sống mình hay sao?

Đến hiện trường, sơ cứu cho nạn nhân người đội trưởng năm xưa mới biết đó là Smith. (Ảnh minh họa: lematindalgerie.com)

Đây quả là một sự trùng hợp kỳ lạ, sự việc sau khi được lan truyền ra, tất cả mọi người đều phải thốt lên rằng: “Nhân nào quả đó! Người có thiện tâm, ắt gặp thiện quả”.

Kỳ thực nhân quả hữu báo xưa nay cũng chẳng phải là chuyện hiếm, những câu chuyện như trên cũng từng xảy ra không ít lần. Dưới đây là một câu chuyện khác xảy ra vào năm 2006 tại Trung Quốc, sự việc cũng thần kỳ không kém khiến không ít người phải ngỡ ngàng. Câu chuyện này sau đó không chỉ được kênh truyền hình Giang Tây phát sóng rộng rãi mà còn được chọn đăng trên tạp chí “Tịnh Thổ” với tiêu đề “Tây phương có Phật” vào năm 2007.

Câu chuyện bắt đầu khi cô con gái 5 tuổi của một cô giáo trẻ bị mắc bệnh ung thư máu, cả gia đình đã dồn hết tất cả tiền bạc để chữa trị cho con nhưng đều vô vọng. Bác sĩ yêu cầu phải tiến hành ghép tủy, ngoài ra không còn phương pháp cứu chữa nào khác.

Cô giáo trẻ vì một lòng muốn cứu chữa cho con, nên đã yêu cầu bệnh viện tiến hành xét nghiệm tủy của mình. Cô muốn chính mình hiến tủy cho cô con gái bé nhỏ.

Tuy nhiên, kết quả xét nghiệm lại không như ý.

Điều không may là kết quả xét nghiệm cho thấy tủy của cô với con gái không tương thích nhưng lại tương thích với một bé trai 7 tuổi khác trong thành phố. Nhân viên xét nghiệm thấy vậy đã khuyên cô hiến tủy cho bé trai 7 tuổi xa lạ kia, nhưng người nhà của cô đã một mực từ chối với lý do: “Nếu cô hiến tủy có vấn đề gì thì gia đình cô sẽ ra sao?”.

Người mẹ của bé trai 7 tuổi sau khi biết được thông tin đã dẫn cả con mình đến nhà nữ giáo viên, quỳ xuống trước mặt cô xin cứu mạng. Khi vừa thấy bé trai với khuôn mặt yếu ớt nhợt nhạt, cô giáo trẻ đã không cầm được nước mắt, cô nhận lời đồng ý.

Vì tế bào cần phải tăng trưởng đến một số lượng nhất định mới có thể tiến hành cấy ghép, vậy nên trước khi phẫu thuật bệnh viện đã cung cấp thuốc cho cô uống để kích thích tế bào tăng trưởng. Thuốc này sau khi dùng sẽ có tác dụng phụ rất lớn, ví như cơ thể khó chịu, người phát sốt triền miên, hơn nữa thuốc cũng không thể dùng được quá nhiều mà cần phải có một thời gian tương đối dài.

Người mẹ trẻ vì nhớ con gái nằm viện, lại sợ thời gian kéo dài sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của cậu bé nên đã yêu cầu rút ngắn liệu trình trị liệu xuống. Trong suốt quá trình uống thuốc, cả ngày cô đều trong tình trạng sốt cao, cơ thể lúc nào cũng tầm 40 độ. Tuy nhiên cũng nhờ đó mà cô đã hoàn thành sớm việc phẫu thuật ghép tủy cho cậu bé xa lạ.

Người mẹ cậu bé vì để cảm ơn ân nhân cứu mạng con mình đã tặng cô 50.000 NDT (khoảng 168 triệu VND), nhưng dù đang trong hoàn cảnh khó khăn, nữ giáo viên vẫn quyết định từ chối không nhận. Cô nói quá trình điều trị cho cậu bé vẫn còn dài, số tiền đó nên để dành cho cậu bé.

Mẹ cậu bé đã vô cùng cảm động, bà đã đến đài truyền hình bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến nữ giáo viên. Sau khi tin tức được truyền ra, có rất nhiều người đều cảm thán mà thốt lên rằng: “Cô ấy đúng là người tốt! Nghe cứ như chuyện thần thoại vậy”.

Mẹ cậu bé đã vô cùng cảm động, bà đã đến đài truyền hình bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến nữ giáo viên. (Ảnh minh họa từ youtube)

Cô giáo trẻ thiện lương

Sau khi tin tức được truyền ra, thị trấn nhỏ nơi nữ giáo viên sinh sống không khỏi xôn xao, mọi người hưởng ứng quyên góp tiền để cô chữa bệnh cho con.

Có một chàng trai từ quê lên thành phố làm thuê, sau khi nghe được tin này đã mang toàn bộ 300 NDT tiền tiết kiệm của mình quyên góp cho cô giáo trẻ. Ngờ đâu mấy hôm sau đó, người này lại tìm đến nhà ngỏ ý xin lại 300 NDT mà mình đã quyên góp hôm trước, đồng thời còn muốn mượn thêm 20.000 NDT nữa. Nguyên nhân bởi cha cậu ở quê nhà đột nhiên mắc bệnh ung thư dạ dày, giờ đang nằm trong viện nhưng không có tiền chữa trị, còn thiếu hơn 20.000 NDT nữa mới đủ tiền phẫu thuật.

Gia đình nữ giáo viên ai nấy đều tỏ vẻ phẫn nộ, cho rằng đã gặp phường lừa đảo nên đã đem 300 NDT trả lại cho chàng trai, số 20.000 NDT còn lại thì kiên quyết không cho mượn.

Tuy nhiên nữ giáo viên với tấm lòng nhân hậu lại cảm thấy chàng trai này không hề lừa mình. Cô đã âm thầm đến bệnh viện mà cậu ta nói, kết quả phát hiện mọi chuyện đúng như vậy. Cha cậu ấy vừa kiểm tra phát hiện ung thư dạ dày, giờ đang đợi tiền viện phí để phẫu thuật nhưng vẫn còn thiếu hơn 20.000 NDT nữa mới đủ. Sau khi điều tra xong, nữ giáo viên đã về nhà lấy tiền mang cho chàng trai mượn để chữa bệnh cho cha mình.

Kỳ tích xuất hiện, bệnh bé gái không trị mà khỏi

Thời gian như nước chảy qua cầu, từng ngày từng ngày trôi qua đi, bệnh viện, người nhà và bạn bè thân hữu đều nỗ lực xét nghiệm tủy nhưng đều không có ai thích hợp. Tiền bạc chi dùng cũng đã tới ngày cạn kiệt, bệnh viện cũng tỏ vẻ lắc đầu không còn hy vọng. Tình cảnh ngặt nghèo, hy vọng lụi tàn, nữ giáo viên đành phải ôm con trong nước mắt, cô đưa con về nhà với nguyện vọng được sống bên con những ngày tháng cuối cùng tại gia đình.

Thế nhưng trời cao luôn tỏ lòng người, người thiện lương trên đời ắt được chở che. Giữa lúc mọi hy vọng tưởng như đều không còn, thì thần tích đã triển hiện. Trong lúc buông xuôi cho số phận, cô con gái của nữ giáo viên lại ngày ngày khởi sắc phục hồi, cơ thể mỗi ngày một khỏe mạnh hơn xưa, da dẻ hồng hào, tinh thần phấn chấn, và cuối cùng đã bình phục hoàn toàn.

Một lần nữa sự việc này đã làm chấn động cả một vùng, các chuyên gia huyết học chen chúc nhau đến hi vọng có thể tìm hiểu nguyên nhân không trị mà khỏi. Các chuyên gia đều nhìn nhận rằng cho dù bé gái có được ghép tủy đi chăng nữa thì cơ hội phục hồi cũng chỉ là 50%. Cuối cùng mọi người đều phải công nhận, đây chính là kỳ tích mà khoa học hiện đại không thể chứng minh.

Bé gái khỏi bênh một cách thần kỳ mà khoa học không thể chứng minh. (Ảnh minh họa: xuite.net)

*  *  *

Quả là vạn sự trên đời tất cả đều tùy tâm mà sinh, tùy tâm mà diệt, người thiện lương ắt được an bài, vượt qua nghịch cảnh đều là một chữ tâm. Cuộc sống trở nên tốt đẹp, chính là nhờ vào lòng yêu thương của mỗi người.

Nhân sinh trong kiếp hồng trần, cho dù là ai cũng chẳng thể lúc nào đều gặp hoa tươi và đường thẳng, ít nhiều đều gặp phải chông gai lận đận, đường cong ngõ hẹp, bụi rậm nhiều gai.

Thế nên, khi thân trong thuận cảnh, gió thuận buồm căng chúng ta nếu có thể dang tay giúp người, thì đến khi gió lệch thuyền chênh mới mong có người giúp đỡ, đường đời cũng mới mong được bền chân vững bước.

Với một tấm lòng thiện lương và tràn đầy niềm hy vọng, thì dẫu phúc chưa đến, hoạ cũng đã rời xa.

Theo soundofhope.org

From: Tu-Phung

Bị công an mời làm việc vì tham gia… nhặt rác trên bãi biển!

Bị công an mời làm việc vì tham gia… nhặt rác trên bãi biển!

LTS: Thầy giáo Đặng Nguyên Triết là giáo viên trường THPT Tôn Đức Thắng, ở tỉnh Ninh Thuận. Thầy là một trong những người phát động phong trào “rủ rê lượm rác“, giúp bảo vệ môi trường sạch, đẹp.

Nhiều học sinh của thầy Triết đã tham gia phong trào này. Những tưởng một phong trào lành mạnh sẽ được các nhà chức trách ủng hộ, nhưng ngược lại, có những em đã bị công an mời lên làm việc vì tham gia nhặt rác!

Thầy Triết vừa đăng tải một bài viết, kể về người học trò cũ của mình cùng các em học sinh khác tham gia nhặt rác ở bãi biển, đã bị công an tỉnh Ninh Thuận mời lên làm việc. Mời mọi người cùng đọc:

____

Đặng Nguyên Triết

10-4-2019

Sáng nay (10/04/2019), an ninh tỉnh Ninh Thuận vừa mời một em học sinh cũ của mình lên làm việc vì “dám cả gan” tham gia nhặt rác ở bãi biển cùng các em học sinh.

Họ, vẫn với chiêu trò cũ rích, nhưng rất thành công ở những năm trước.
Lúc mới nghe em kể, mình không bất ngờ, nhưng vẫn tức đến run người, mãi một lúc sau không nói được lời nào. Mình nghĩ lúc đó, có tên nào đứng trước mặt mình, chất vấn những điều này, mình sẽ chỉ thẳng mặt, mắng lớn “Các anh có phải con người nữa không?”.

Mình viết những dòng này khi mình đã đủ bình tĩnh lại, 2 tiếng sau đó.

Thì có khác gì lần trước đâu, vẫn là chiêu bài dọa dẫm, mời từng em học sinh, sinh viên tham gia nhặt rác ở biển lên, khủng bố tinh thần, khiến các em sợ mà ký cam kết không đi nhặt rác nữa.

Có em còn quá trẻ để phải chịu đựng trải nghiệm khủng khiếp này, trải nghiệm phải ngồi làm việc với công an vì “lỡ” có ý thức môi trường cao hơn những bạn bè cùng trang lứa xung quanh. Rồi đến một tuổi nào, các em mới có thể nhận ra, thật ra, lúc đó, mình không làm gì sai cả?

Hay sẽ mang trong mình nỗi ám ảnh tâm lý, nỗi mặc cảm từng bị mời lên đồn, và một nỗi khiếp nhược chính quyền đến suốt đời.

Nhưng họ cũng không biết rằng, năm đó, khi đàn áp được phong trào nhặt rác, một số em đã bắt đầu có cái nhìn khác về cách hành xử vô pháp vô thiên của chính quyền, mà mỗi khi nhắc tới, biểu cảm của các em, không gì hơn là một cái cười khẩy.

Mình tự hỏi, họ có lương tri không, có người thân không, có vợ con không? Hàng ngày, khi trút bỏ bộ sắc phục, về nhà, họ có dám nhìn thẳng mặt con mình và kể cho các bé nghe, họ đã làm những chuyện gì hôm nay không?

5, 10 năm sau, đứng trước bãi biển quê nhà, họ có dám nói với con mình, những núi rác này ở đâu mà có không, vì sao lâu nay chúng vẫn còn hiện diện ở đây không? Khi người thân họ bị bệnh tật vì môi trường ô nhiễm, họ có dám thú nhận, chính họ đã để mặc, thậm chí đã tiếp tay cho môi trường trở nên như vậy, từ vài chục năm nay hay không?

Những câu hỏi không bao giờ có lời đáp, như họ chưa bao giờ biết tự vấn lương tâm của mình. Nên mình lại tự hỏi, họ đã học được gì từ thầy cô, từ nhà trường.

Hãy hỏi bất kỳ học sinh nào mình dạy, cả ở lớp dạy thêm, về ý thức sử dụng điện, nước, giấy, túi nylon, về việc trồng cây xanh, về việc nhặt rác… để thấy cả đời, mình dành tâm huyết để nhắc nhở mọi người về môi trường ra sao.

Cuối buổi nói chuyện, mình hỏi em học sinh cũ “Em có sợ không?”. Em bảo “Không”. Mình hỏi “Em có làm gì sai không?”. Em bảo “Không”. Mình nói “Vậy thì em cứ tiếp tục nhặt rác ở bất kỳ đâu em gặp, bất kỳ khi nào em thấy cần thiết. Những ai ngăn cản em nhặt rác hôm nay thì tự tru, tự diệt, chắc chắn có kết quả không tốt. Nhân quả tuần hoàn, có chừa ai đâu bao giờ.”

Nhóm Rủ Rê Lượm Rác chỉ mới đi được 2 lần. Hôm đầu tiên, do một nhóm em nữ lớp 11 rủ nhau đi. Sau khi mình đăng để lan truyền ý thức gìn giữ môi trường, thì có thêm vài em nữa tham gia ở buổi thứ hai (trong đó có em học sinh cũ của mình).

Các em học sinh tham gia nhóm “Rủ Rê Lượm Rác”. Ảnh: Đặng Nguyên Triết

Mình không tham gia cùng các em được hôm nào, nhưng mình hoàn toàn chịu trách nhiệm về những bài đăng rủ các em chung tay nhặt rác. Nếu cần làm việc thì hãy làm việc trực tiếp với mình, đừng khủng bố tinh thần thêm bất kỳ em nào rất dễ thương như vậy nữa.

Sau bài viết này, đề nghị cơ quan chức năng có cách hành xử có trách nhiệm với cộng đồng, với môi trường hơn, và quan trọng nhất là không làm xấu đi hình ảnh của mình trong mắt người dân.

Đừng tự biến mình thành một con ngáo ộp!

(Còn nhiều chi tiết trong buổi làm việc này mà mình chưa kể ra ở đây, vì không muốn làm loãng vấn đề chính, sẽ dành sau).

____

Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến có clip: Nhặt rác trên bãi biển sao lại bị công an ‘làm việc’?

httpv://www.youtube.com/watch?time_continue=292&v=TWmmq2lu7GQ

2019Apr10 – Nhặt rác trên bãi biển sao lại bị công an ‘làm việc’?

Việt Nam tử hình ít nhất 85 người trong năm 2018

Bà Nguyễn Thị Loan cho biết, gia đình bà trong suốt 11 năm qua đã phải sống trong nỗi đau khi nghĩ về những chịu đựng của con trai mình trong tù. Bà kêu gọi quốc tế can thiệp giúp cho con bà. Theo bà, can thiệp quốc tế vào lúc này là hy vọng duy nhất của gia đình tử tù Hồ Duy Hải.

RFA.ORG
Báo cáo mới được công bố hôm 10/4 của Ân Xá Quốc Tế xếp Việt Nam vào 5 nước thi hành nhiều án tử hình nhất trên thế giới trong năm 2018 với con số người bị thi hành án trong năm 2018 lên đến 85 người.

Việt Nam xử tử nhiều thứ 4 thế giới

Việt Nam xử tử nhiều thứ 4 thế giới


Một phòng xử tử tội ở Mỹ.
Một phòng xử tử tội ở Mỹ.

Việt Nam đứng thứ tư thế giới về số lượng xử tử hình, chỉ sau Trung Quốc, Iran và Ả Rập Xê-út, theo một báo cáo vừa công bố hôm 10/4 của Ân xá Quốc tế.

Báo cáo dài 54 trang về “Án tử hình và Xử tử hình năm 2018” của Ân xá Quốc tế cho biết tình trạng xử tử hình trên toàn cầu đã giảm đáng kể, giảm 1/3 vào năm ngoái, thấp nhất trong ít nhất là một thập niên qua. Tuy nhiên, vẫn có một số quốc gia tăng số lượng xử tử hình.

Đứng đầu danh sách xử tử hình nhiều nhất là Trung Quốc, mặc dù Ân xá Quốc tế không có con số chính thức nhưng tổ chức này ước lượng Trung Quốc đã tử hình trên 1.000 người trong năm qua.

Kế đó là Iran với ít nhất 253 người, Ả Rập Xê-út với 149 người.

Việt Nam đứng thứ tư với ít nhất là 85 người.

Theo Ân xá Quốc tế, việc Việt Nam công bố số liệu tử hình của năm ngoái là một động thái “chưa từng có”.

Theo ghi nhận của tổ chức này, các hình thức tử hình gồm có chặt đầu (Ả Rập Xê-út), ghế điện (Mỹ), tiêm thuốc độc (Trung Quốc, Thái Lan, Mỹ, Việt Nam), xử bắn (Belarus, Trung Quốc, Triều Tiên, Somalia, Đài Loan, Yemen) và treo cổ (Afghanistan , Botswana, Ai Cập, Iran, Iraq, Nhật Bản, Pakistan, Singapore, Nam Sudan, Sudan).

Theo đánh giá của Ân xá Quốc tế, việc bãi bỏ án tử hình đang là xu hướng quốc tế.

Tổng cộng vào cuối năm 2018, đã có 106 quốc gia bãi bỏ án tử hình chính thức trên luật đối với tất cả các tội phạm. Số người bị tử hình trên toàn cầu, không tính Trung Quốc, giảm từ 993 (theo con số chính thức) trong năm 2017 xuống còn ít nhất 690 người vào năm ngoái.

Hồi tháng 12, một cuộc bỏ phiếu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc cho thấy có tới 121 quốc gia ủng hộ lệnh cấm trên toàn cầu về án tử hình, trong khi chỉ có 35 quốc gia phản đối.

Vẫn theo báo cáo của Ân xá Quốc tế, hiện có hơn 19.000 người đang chịu án tử hình trên toàn thế giới.