Nữ tù binh duy nhất tại nhà tù Hỏa Lò là một nữ y tá người Tây Đức, đã qua đời…

Image may contain: 2 people, people smiling, closeup and indoor

Image may contain: 1 person
Image may contain: 4 people, people smiling, text
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing

Van Pham

Nữ tù binh duy nhất tại nhà tù Hỏa Lò là một nữ y tá người Tây Đức, đã qua đời…

Hiếu Bá Linh,

Trong thời chiến tranh Việt Nam từ ngày 05/08/1964 đến 29/03/1973, nhà tù Hỏa Lò ở Hà Nội là nơi giam giữ hàng trăm tù binh Mỹ, nhưng có rất ít người biết trong số tù binh ở nhà tù Hỏa Lò có một nữ tù binh duy nhất. Nữ tù binh này không phải là người Mỹ, mà cũng chẳng phải là lính Mỹ. Cô là một y tá người Đức (Tây Đức), tên là Monika Schwinn, sang Đà Nẵng làm việc thiện nguyện giúp nạn nhân chiến tranh. Sau gần 4 năm bị bắt giam, mặc dù không phải là người Mỹ và lính Mỹ, nhưng cô Monika Schwinn được thả ra khỏi nhà tù Hỏa Lò chung với những tù binh Mỹ ngay sau khi Hiệp định Paris 1973 được ký kết.

Nữ y tá Đức Monika Schwinn, 31 tuổi, sau gần 4 năm tù bị giam cầm đã mừng rỡ khi đặt chân trở lại quê hương ngày 7/3/1973

Năm 1967, một con tàu của hy vọng sơn màu trắng, đến thả neo ở Ðà Nẵng. Ðó là con tàu y tế “Helgoland” của Tây Đức, còn được gọi là bệnh viện nổi, phục vụ cứu trợ nhân đạo cho các nạn nhân chiến tranh do Hồng Thập Tự của Tây Đức thực hiện. Cùng hoạt động trong thành phố ấy còn có các toán y tế thuộc tổ chức Malteser Hilfsdienst, một tổ chức từ thiện Thiên chúa giáo tại Tây Đức, gồm các bác sĩ, nữ y tá và các nhân viên khác. Đây là các chương trình cứu trợ nạn nhân chiến tranh của CHLB Ðức, họ đã chữa trị cho cả hàng trăm ngàn thường dân Việt Nam, không phân biệt người theo cộng sản hay quốc gia.

Trong khi con tàu y tế “Helgoland” của Hồng Thập Tự chỉ hoạt động ở Việt Nam trong một thời gian ngắn khoảng 1 năm, thì tổ chức Malteser Hilfsdienst thực hiện công việc thiện nguyện suốt gần 9 năm, từ ngày 07/09/1966 đến 10/04/1975, với tổng cộng 303 nhân viên gồm bác sĩ, y tá và người săn sóc bệnh nhân v.v… phục vụ chăm sóc y tế cho người dân Việt Nam – đặc biệt là ở Đà Nẵng, An Hòa và Hội An.

“Ðến nhờ chúng tôi chữa trị có những người lớn tay chân bị đứt lìa, và cả những đứa bé bụng bị rách toang…”, Walter Ruhland kể lại về thời gian phục vụ của mình ở Việt Nam như vậy, trong ánh mắt anh vẫn còn đầy vẻ khiếp sợ về những hình ảnh ấy. Anh là thợ cơ khí xe tải, tham dự chương trình cứu trợ Malteser Hilfsdienst hơn 40 năm trước đây, lúc ấy bỗng nhiên thấy mình hiện diện trong một cuộc chiến rất “ác liệt và tàn bạo“.

Đối với cô Monika Schwinn ở Lebach, thuộc bang Saarland, giúp đỡ những người gặp khó khăn là điều tự nhiên. “Cô ta luôn luôn hết sức sẳn lòng giúp đỡ“, anh họ Adolf Spaniol nhớ lại. Ban đầu, người phụ nữ trẻ ở Lebach này học nghề thợ làm tóc. Nhưng nghề thực sự cô yêu thích lại là y tá chăm sóc trẻ em.

Không có gì ngạc nhiên với gia đình cô khi vào năm 1968, lúc 26 tuổi, cô đã đáp ứng lời kêu gọi của tổ chức thiện nguyện Malteser Hilfsdienstes: Cần các bác sĩ và y tá phục vụ cho các bệnh viện ở Nam Việt Nam để giúp đỡ dân chúng, nạn nhân của cuộc chiến kéo dài không hồi kết. Cô Monika Schwinn hạnh phúc khi cô làm việc tại khoa nhi ở bệnh viện Đà Nẵng.
Bác sĩ và y tá của tổ chức cứu trợ Đức Malteser Hilfsdienst đang khám bệnh cho một em bé Việt Nam. Photo Courtesy

Năm nhân viên Malteser Hilfsdienst bị Việt Cộng bắt cóc

Nhưng một ngày nghỉ cuối tuần 27/04/1969 đã trở thành một ngày định mệnh đối với cô Monika Schwinn. Cô cùng với nữ đồng nghiệp Marie-Louise Kerber từ Nohfelden-Türkismühle cũng thuộc bang Saarland, anh Bernhard Diehl 21 tuổi, và hai y tá khác: cô Hindrika Kortmann và anh Georg Bartsch bị phục kích. Họ đi một chuyến dã ngoại tưởng như bình thường, nhưng sau đó họ rơi vào một cuộc phục kích bên một cánh đồng lúa, bỗng nhiên xuất hiện mười lăm tay súng Việt Cộng, lăm lăm chĩa mũi súng vào họ.

Khi được đưa vào làng, cả năm người đều hết sức tìm cách “chứng minh” mình chỉ là nhân viên y tế, mà là người “Đức”, chứ không phải người Mỹ! Vô hiệu quả. Nhóm Việt Cộng luôn đe dọa “cắt đầu”. Vài giờ sau khi bị bắt cóc, có lúc Bernhard Diehl đã quay sang nói với các đồng nạn nhân của mình, trong đó có cô Marie Luise Kerben, mới 19 tuổi: “Nguy quá, chắc phải mất ít nhất một năm để chúng mình mới được can thiệp cho trở về nhà”.

“Đây thực sự là chiến tranh“, Bernhard Diehl ngạc nhiên nhận ra, khi anh đến Việt Nam năm anh 21 tuổi. Trong thời gian đi nghĩa vụ quân sự, anh đã được đào tạo như một nhân viên y tế, tại Việt Nam anh là người đứng đầu đội y tá Malteser ở An Hòa gần Đà Nẵng. Ban ngày vùng này được coi là an toàn. Nhưng ban đêm, đó là “khu vực tranh chấp“, một khu vực nơi quân du kích Việt Cộng đang cố gắng mở rộng ảnh hưởng. Anh Bernhard Diehl và đội y tá của anh chăm sóc các thương binh ở cả hai phía và dân chúng.

Năm nhân viên của tổ chức thiện nguyện Malteser Hilfsdienst đã bị Việt Cộng bắt giữ ngày 27/04/1969

Nguyên do tại sao 5 nhân viên cứu trợ y tế của Tây Đức bị Việt Cộng bắt cóc?

Trong chiến tranh Việt Nam, CHLB Đức không đáp ứng yêu cầu của đồng minh Mỹ đưa quân đội vào tham chiến tại Việt Nam. Để bù lại, CHLB Ðức hiện diện tại miền Nam Việt Nam (Việt Nam Cộng hòa) với vai trò đóng góp nhiều về viện trợ kinh tế, giáo dục, cứu trợ y tế, cứu trợ nạn nhân chiến tranh v.v…

Vậy tại sao 5 nhân viên người Tây Đức làm nhiệm vụ cứu trợ y tế của tổ chức thiện nguyện Malteser Hilfsdienst lại bị Việt Cộng bắt cóc?

Lý do là vì Cộng hòa Dân chủ Đức đã sử dụng Chiến tranh Việt Nam cho một chiến dịch tuyên truyền chống Tây Đức. Đây là một chiến dịch tuyên truyền rất là thâm độc của Ðông Bá Linh! Các nhân viên tuyên truyền kích động của CHDC Ðức dựng lên hình ảnh một nước Tây Ðức gây chiến và Cộng hòa Liên bang Đức là chư hầu của Mỹ, những người Tây Đức tình nguyện mặc áo bác sĩ chỉ là ngụy trang, họ chính là những người trợ giúp quân sự cho Nam Việt Nam.

Đồng thời họ ngụy tạo tin quân đội CHLB Ðức gởi một đội quân bí mật sang Việt Nam dưới cái tên là “Legion Vietnam” (Binh đoàn lê dương Đức tại Việt Nam)! Báo “Neues Deutschland” (Nước Ðức Mới) của Đảng Cộng sản Đông Đức (SED) mô tả con tàu y tế “Helgoland” trong bức tranh biếm họa như một tàu chiến, với hình khắc trên boong mũi là một người lính.

Ngoài ra, ông Albert Norden, lãnh đạo tuyên truyền trong Bộ Chính trị đảng SED (SED là tên viết tắt của Ðảng Xã hội Thống nhất Ðức) ngụy tạo ra một số người làm “nhân chứng” về việc có chiến đấu võ trang trong các toán công tác cứu trợ của CHLB Ðức!

Sự dối trá ấy đưa đến một tác động ghê gớm ngay. Nhân viên cứu trợ bỗng nhiên bị đánh đồng, coi ngay như là “tay sai của Ðế Quốc Mỹ”, và thế là mạng sống của họ bị rơi ngay vào hiểm nguy thường xuyên của cuộc chiến. Các nhân viên cứu trợ Tây Ðức bị đưa ngay vào “sổ đen” của Việt Cộng.

Tiến sĩ Hermann von Richthofen, hiện cư ngụ tại Berlin, hồi đó được gửi đến Đại sứ quán CHLB Đức tại Sài Gòn với tư cách là một cố vấn trẻ trong ngoại giao đoàn, sau này cũng làm việc ở Đông Berlin, ông đã nói vắn tắt về mục tiêu tuyên truyền của CHDC Ðức như sau: “Tôi nghĩ rằng, Ðông Ðức chỉ muốn bằng mọi cách làm Tây Ðức chúng ta bị suy yếu, không chỉ trên bình diện quốc tế, mà cả trong nội bộ nước CHLB Ðức. Đó là việc gây ảnh hưởng tác động đến thế hệ 68, họ dễ bị mắc phải vào sự tuyên truyền của Đông Đức. Và bằng cách thức này có thể xáo trộn xảy ra để một chính phủ khác lên cầm quyền“.

Sau khi 5 nhân viên của tổ chức thiện nguyện Malteser Hilfsdienst bị Việt Cộng bắt cóc, họ bị áp giải từ Nam ra Bắc, đi bộ dọc theo đường mòn Hồ Chí Minh. Monika Schwinn và những người cùng khổ của cô phải đi hết khu rừng này đến khu rừng khác. “Đó là một phòng giam nhỏ, rộng khoảng một mét rưỡi và dài hai mét rưỡi. Cái giường là một vài tấm ván nằm trên sàn bê tông ở độ cao từ 20 đến 25 cm. Một nửa mét vuông là dành để cái xô vệ sinh“, Monika Schwinn viết trên báo Der Spiegel (Tạp chí Tấm gương) sau khi được thả ra hồi năm 1973.

Họ bị thẩm vấn, tra tấn, hầu như không được ăn gì. Bệnh tật và bị hạ nhục xảy ra thường xuyên. Ba trong số năm người đã không sống sót. Cô Marie-Louise Kerber chết lúc bị giam cầm hồi năm 1969, mãi đến năm 1997 mới có thể đưa hài cốt cô về Saarland chôn cất. Monika Schwinn cũng thường cận kề với cái chết hơn là sự sống. Nhưng cô đấu tranh kiên cường, không để bị sỉ nhục. “Cắn vào tôi là họ gãy răng“, cô viết.
Hai y tá Monika Schwinn và Bernhard Diehl sau khi được thả ra khỏi nhà tù Hỏa Lò ngày 05/03/1973 về đến CHLB Đức vào ngày 07/03/1973.

Sau 1.346 ngày bị cầm tù (gần 4 năm), trong thời gian cuối, bị giam giữ trong nhà tù khét tiếng Hỏa Lò tại Hà Nội, Monika Schwinn và Bernhard Diehl cuối cùng đã được trả tự do vào ngày 05/03/1973 sau khi Hiệp định Paris kết thúc của Chiến tranh Việt Nam được ký kết. Ngày 07/03/1973 tại sân bay Tây Đức ở Frankfurt am Main, họ được nồng nhiệt chào đón bằng những biểu ngữ.

Báo chí và truyền thông chen lấn chung quanh họ. Tạp chí Stern (Ngôi sao) đưa ngay lên trang bìa, làm thành đề tài chính của số báo. Trên báo Der Spiegel (Tạp chí Tấm gương), Monika Schwinn viết hồi ký về những gian khổ của cô đã trải qua trong gần 4 năm bị giam cầm tại miền Bắc Việt Nam. Thậm chí cô cùng với Bernhard Diehl còn viết một cuốn sách ấn tượng: “Một chút ít tình người“. Tại bang Saarland, quê hương của cô, cô được Thống đốc Franz-Josef Röder (thuộc đảng CDU) chào đón và được thành phố Lebach vinh danh thành công dân danh dự.

Đến một lúc nào đó những vinh quang lắng dịu, và Monika Schwinn đi làm y tá trở lại tại Lebach, chăm sóc trẻ sơ sinh. Cô cũng giúp những thuyền nhân tị nạn Việt Nam khi họ đến Lebach, như một điều tất nhiên. “Cô ấy luôn tạo ấn tượng vui vẻ với tôi“, anh họ Adolf Spaniol của cô nói.

Nhưng bị giam cầm một thời gian dài trong một điều kiện cực kỳ khắc nghiệt như vậy, cô không thể hồi phục hoàn toàn giống như trước trước đây được. Cô không lập gia đình và đã nghỉ hưu ở tuổi 55. “Cô ấy thường xuyên bị ốm“, anh họ của cô nói, “có lẽ điều mà cũng làm cô ấy đau là người ta không còn nhớ đến cô nữa“. Người ta đã quên cái giá mà cô ấy đã trả cho sự sẳn lòng giúp đỡ của cô ta.

Hôm thứ Hai 11/03/2019, Monika Schwinn qua đời, thọ 76 tuổi, trong bệnh viện ở Lebach, nơi cô làm việc y tá ở khoa nhi trong một thời gian nhiều năm dài.

Vào thứ Năm tới, ngày 21/03/2019, lúc 1 giờ chiều, buổi tang lễ cầu nguyện cho Monika Schwinn đã diễn ra tại nhà thờ giáo xứ ở Lebach.

– Nữ y tá Đức Monika Schwinn, 31 tuổi, sau gần 4 năm tù bị giam cầm đã mừng rỡ khi đặt chân trở lại quê hương ngày 7/3/1973
– Bác sĩ và y tá của tổ chức cứu trợ Đức Malteser Hilfsdienst đang khám bệnh cho một em bé Việt Nam. Photo Courtesy
– Năm nhân viên của tổ chức thiện nguyện Malteser Hilfsdienst đã bị Việt Cộng bắt giữ ngày 27/04/1969.
– Hai y tá Monika Schwinn và Bernhard Diehl sau khi được thả ra khỏi nhà tù Hỏa Lò ngày 05/03/1973 về đến CHLB Đức vào ngày 07/03/1973.

Clip phim tài liệu “Cứu trợ nhân đạo tại Việt Nam của tổ chức từ thiện Tây Đức Malteser Hilfsdienst:

https://youtu.be/VzMGGz7iZv0

Tình hình xã hội Việt Nam hiện nay

No photo description available.
Image may contain: one or more people and people sitting
Image may contain: 1 person, sitting
Image may contain: 3 people, people sitting
Image may contain: one or more people, people sitting and phone

Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

Đến những viên thuốc chữa ung thư của những thương hiệu hàng đầu Việt Nam như VN Phamar còn bị làm giả, em chồng bà bộ trưởng làm thuê cho nó, tôi đến nhà bà Tiến đưa ra bằng chứng mà bà ấy còn chối bay chối biến… những bệnh nhân sẽ trông cậy vào ai?

Với mức thu nhập ở Việt Nam hiện tại, phần lớn sẽ sạt nghiệp khi có người nhà nằm viện, tiền viện phí còn phải vay mượn, người thăm nuôi nằm lê lết ngoài hành lang, dưới gầm giường của bệnh nhân với đủ mùi hôi thối, mùi thuốc… lê lết, chen chúc, nối dài đuôi nhau như bầy súc vật, vậy mà họ còn bị thu phí chăm nuôi.

Mấy ông quan chức đang nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy hãy đặt mình vào họ, cảm thấy thế nào? Ngân sách cạn kiệt, áp lực trả nợ, từ bệnh viện cho tới trường học, toà soạn báo phải tự trang trải, tự chủ tài chính.

Tổng biên tập thì đi tống tiền quan chức, doanh nghiệp, hiệu trưởng thì tìm cách nâng điểm cho con cháu nhà giàu, bán bằng, loại bỏ các thí sinh có năng lực, bác sĩ thì móc ngoặc các doanh nghiệp ma cô để nhận hoa hồng máu, nâng khống giá thuốc, vòi tiền bệnh nhân… còn ở ngoài kia, phần lớn sông, suối đã chết, chuyển màu đen kịt không có cách nào lấy lại, những tên dâm ô, làm nhục trẻ em vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Và trong mắt phần lớn dân chúng, họ vẫn nghĩ cuộc sống này bình yên lắm.

Cháy lớn ở Nhà thờ Đức Bà Paris

Cháy lớn ở Nhà thờ Đức Bà Paris


Khói bốc lên cuồn cuộn từ phía trên Nhà thờ Đức Bà Paris
Khói bốc lên cuồn cuộn từ phía trên Nhà thờ Đức Bà Paris

Tin cho hay ngọn tháp nhọn của nhà thờ đã đổ sập.

Ngọn lửa bốc lên từ mái giáo đường, vốn là di tích lịch sử được viếng thăm nhiều nhất châu Âu. Tuy nhiên, mức độ nghiêm trọng của vụ cháy vẫn đang được đánh giá. Theo phát ngôn nhân của Nhà thờ Đức Bà, đám cháy bùng phát vào khoảng 18h50.

Điện Élysée loan báo Tổng thống Emmanuel Macron sẽ đến thị sát hiện trường vụ cháy vào chiếu tối hôm nay. Phủ Tổng thống cho biết vì lý do đó, bài diễn văn của ông Macron bàn về các giải pháp rút ra sau cuộc Đại Thảo luận Toàn quốc để giải quyết cuộc khủng hoảng áo vàng, dự kiến diễn ra tối nay sẽ bị hoãn lại.

Trên Twitter, ông Emmanuel Grégroire, trợ lý thứ nhất của thị trưởng Paris, viết: “Một vụ cháy lớn đang xảy ra ở Nhà thờ Đức Bà, quý vị phải tránh xa nơi này và chúng tôi phải sơ tán khu vực để cho phép lực lượng cứu hộ can thiệp.”

BBC cho biết hiện vẫn chưa biết nguyên nhân gây ra hỏa hoạn nhưng các quan chức cho biết nó có thể liên quan đến việc sửa chữa.

Các hình ảnh trên mạng xã hội cho thấy những cột khói cuồn cuộn bốc lên không trung phía trên ngôi giáo đường 850 tuổi, được thiết kế theo kiến trúc Gothic.

Thị trưởng Paris Anne Hidalgo mô tả đây là ‘vụ cháy khủng khiếp’, bà kêu gọi mọi người hãy tôn trọng hàng rào an ninh mà lực lượng cứu hỏa vừa dựng lên để đảm bảo an toàn.

Một linh mục ở Kon Tum bị đánh đập bởi côn đồ được cộng sản bảo kê

Một xã hội vô pháp, vô thiên.
Van Pham and Kimthu Pham shared a link.
SBTN.TV
Tin từ Kon Tum – Linh mục Lui Nguyễn Quang Hoa thuộc Giáo phận Kon Tum đã bị đánh đập dã man bởi một nhóm côn đồ được nhà cầm quyền địa phương bảo kê khi ngài đang trên đường trở về từ một đám tang trong ngày 10/4. Trở về từ bu…

 

  • Linh mục, nhất là linh mục nơi vùng sâu vùng xa… nơi những giáo dân đa số là ngơời dân tộc thiểu số. Là những nơi bè lũ đảng cướp Mafia HCM không muốn giao giảng truyền bá bất cộ một tôn giáo nào…. mà Công giáo là tôn giáo chúng vừa sợ vừa ghét nhất.

    Sao LM Hoa lại qúa ỷ y cũng như giáo dân qúa ơ thờ trong việc bảo vệ cho Cha?!!!
    *******

    Một linh mục ở Kon Tum bị đánh đập bởi côn đồ được cộng sản bảo kê

    Tin từ Kon Tum – Linh mục Lui Nguyễn Quang Hoa thuộc Giáo phận Kon Tum đã bị đánh đập dã man bởi một nhóm côn đồ được nhà cầm quyền địa phương bảo kê khi ngài đang trên đường trở về từ một đám tang trong ngày 10/4.

    Trở về từ buổi dâng lễ an táng ở làng Kon Hnong, xã Đăk Hring, huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum, linh mục Hoa về đến rừng cao su cách quốc lộ 14 khoảng 3 km thì ngài bị tấn công bởi 3 tên mật vụ. Chúng dùng thanh sắt đập ngài từ phía sau khi ngài đang đi bằng xe máy. Sau khi đập nhiều nhát vào người của linh mục Hoa, chúng đi vượt lên và chặn xe ngài lại để đánh tiếp, làm cả người và xe đổ xuống đường. Linh mục Hoa chạy được vào vào rừng còn ba tên quay lại đập nát xe máy của ngài. Đồng hồ của ngài văng ra và chúng lượm cho vào hố nước bên đường rồi bỏ đi trên một chiếc xe máy. Kết quả khám nghiệm cho thấy linh mục Hoa bị dập phổi và bầm dập nhiều nơi trên cơ thể.

    Nguyên nhân của vụ tấn công chưa được rõ, nhưng có khả năng liên quan đến việc linh mục Hoa đi làm lễ ở làng Kon Hnong. Nhà cầm quyền Kon Tum chỉ cho phép các linh mục làm lễ Chúa nhật tại trung tâm và một số nơi nhất định, và làng Kon Hnong không là một trong số đó.

    Người dân gần khu vực xảy ra vụ tấn công cho biết nhóm côn đồ thực hiện vụ tấn công này mới từ trại tù về và được bảo kê bởi nhà cầm quyền địa phương.

    Tấn công đối với người hoạt động nhân quyền, xã hội và tự do tôn giáo bởi mật vụ và côn đồ có sự bảo kê của nhà cầm quyền CSVN trở nên phổ biến ở nhiều địa phương ở Việt Nam

RÚT ỐNG THỞ CHO CĂN BỆNH UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI.

RÚT ỐNG THỞ CHO CĂN BỆNH UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI.

– Tác giả: Dương Hoài Linh

Gần đến 30/4 là nghe thiên hạ kháo nhau. Nào là ngày “quốc hận”, nào là chửi Mỹ, chửi Nixon,Kissinger, cánh tả đã bỏ rơi miền Nam, nào là chửi ông Thiệu với tư cách tổng tư lệnh quân đội không biết cầm quân , rút khỏi cao nguyên Trung phần mà không chống cự dẫn đến thua trận…

Tất cả không biết đến chuyện “rút ống thở” trong các bệnh viện Mỹ hiện nay. Khi mà các bác sĩ thấy nội tạng đã bị phá nát thì cái chết đến chỉ là vấn đề thời gian. Cho người nhà chọn “rút ống thở” cũng chỉ là khỏi kéo dài sự đau đớn của bệnh nhân khỏi đời sống thực vật mà thôi.

Miền Nam Việt Nam và cả nước lúc đó đã bị các tế bào ung thư mang tên “cộng sản” xâm nhập và phá hoại. Chúng lan truyền từ miền Bắc vào Nam dưới chính sách tuyên truyền một chiều của “chủ nghĩa ngu dân”. Tuyên truyền qua thơ văn, sách báo, qua hình tượng lãnh tụ, anh hùng. Nó khiến bọn trẻ mới lớn lên nhiễm ngay tế bào này và như đàn ngựa bị che một mắt. Cứ thế tiến về phía trước theo tinh thần “chống ngoại xâm” để rồi bỏ xác la liệt trên đường Trường Sơn, chiến trường Huế, Mậu Thân 1968, Thành Cổ Quảng Trị, sông Thạch Hãn, An Lộc Bình Long, Xuân Lộc… ở cái tuổi 18,20 nứt mắt mới lớn chưa nhận thức được gì về thế giới bên ngoài. Chỉ biết đảng bảo sao làm vậy. Đảng bảo đi chết đi là cứ việc chết mà chẳng cần biết âm mưu của đảng đằng sau đó.

Tại sao nói đó là một căn bệnh ung thư?

Đó bởi vì cái mà đảng Cộng sản đem ra tuyên truyền không phải là CNCS mà là “chủ nghĩa yêu nước” “chủ nghĩa dân tộc”. Hai cái này thì đến một dân tộc nổi tiếng lạnh lùng và lý trí như dân tộc Đức cũng mắc phải bởi lối tuyên truyền của Đức Quốc xã nữa là một dân tộc sống thiên về cảm tính như dân tộc Việt Nam.

Như vậy lỗi chẳng phải cánh tả, Nixon hay Kissinger, ông Thiệu… lỗi thuộc về nhận thức của người Việt Nam. Đến bây giờ mà họ vẫn còn ca ngợi một chế độ độc tài đã bị Mỹ đảo chính thì hỏi tại sao 44 năm trước dân miền Nam không thần tượng một tên lãnh tụ giả? Nghĩa là trong đầu người Việt không có chỗ cho lý trí, họ chẳng hiểu gì về độc tài và dân chủ. Chẳng hiểu là đất nước tốt đep cần phải có đối lập để kiểm soát quyền lực chứ đừng nghe lời của chính trị gia. Bởi thế dân Bắc tôn sùng Hồ Chí Minh, Nam sùng bái nhà Ngô… Và ai cũng có trong đầu mình một chủ nghĩa yêu nước theo cách chọn nhà độc tài của mình.

Do vậy Mỹ có viện trợ đánh tiếp thì cũng chỉ kéo dài thời gian chiến tranh và hao phí tiền của mà thôi. Bởi người này chết vì bom đan thì lại đẻ ra người khác và cái tế bào ung thư đó tiếp tục khuếch tán.Cho dù có chiếm được Ba Đình thì Trung Quốc và Liên Xô vẫn tiếp tục viện trợ để thi hành chiến tranh nhân dân, du kích,khủng bố… như Việt Minh rút lên rừng thời Pháp. Sống bên cạnh Trung Quốc thì Việt Nam đừng hòng yên ổn để vận động bầu cử, dân chủ…

Người Mỹ thấy trước điều đó nên họ rút ống thở để chuyển qua đánh ở phía Liên Xô và Đông Âu. Dân Việt không hiểu nên ấm ức chửi Mỹ.Bọn DLV Cộng sản thì tự sướng trong ngày 30/4. Chúng chẳng thèm biết là các nước cộng sản từ 28 nước giờ chỉ còn có 5 nước và đều vác bị đi ăn cướp, ăn vạ, ăn mày cả.

Thắng cái gì mà thắng. Chẳng qua chúng được viện trợ vũ khí bởi các nước độc tài còn VNCH được viện trợ bởi một nước dân chủ.

Bọn độc tài như Liên Xô, Trung Quốc thì dù kinh tế có sụm xuống chúng vẫn bất chấp ý dân để chở vũ khí ,tiền của sang cho CSVN dù chỉ 15 năm sau là ngủm (1991) vì “yếu bày đặt ra gió”. Trong khi Mỹ là nước dân chủ, dân Mỹ thấy dân Việt thiểu năng quá đánh riết cũng chả ăn thua nên ngưng không dại cấp tiền nữa.

Thế là bọn cộng sản hôm nay huênh hoang được dịp bốc phét là “đai thắng mùa xuân”” chiến công hiển hách”… Không nói thế thì làm sao lừa được cả đàn cừu?

Kết lại là ngày 30/4 Mỹ phải buộc trút ống thở cho một căn bệnh ung thư não đến từ trong đầu dân Việt.

Bộ Ngoại giao Mỹ lo ngại nạn rửa tiền gia tăng ở Việt Nam

Bộ Ngoại giao Mỹ lo ngại nạn rửa tiền gia tăng ở Việt Nam

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mới đây bày tỏ lo ngại về nguy cơ nạn rửa tiền sẽ gia tăng ở Việt Nam với việc Việt Nam cho phép người dân được vào đánh bạc tại các sòng bạc.

Báo cáo hàng năm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về vấn đề này nhận định “trong năm 2018, Việt Nam đã cấp phép thí điểm những sòng bạc địa phương, làm gia tăng nguy cơ rửa tiền nếu các giới chức Việt Nam không đảm bảo được việc thực thi hiệu quả những biện pháp chống rửa tiền”.

Trước đó, Việt Nam chỉ cho phép người nước ngoài vào đánh bạc tại các sòng bạc.

Theo nghị định mới ban hành vào năm 2017, công dân Việt Nam đóng phí 1 triệu đồng tiền vào cửa và chứng minh thu nhập hàng tháng ít nhất là 10 triệu đồng có thể vào các sòng bạc.

Trong báo cáo mới, Bộ Ngoại giao mỹ nhận định, với tốc độ phát triển kinh tế, gia tăng thương mại quốc tế, cùng với đường biên giới trên đất liền dài, nhiều lỗ hổng, cùng với dân số trẻ hiểu về công nghệ, kết hợp với các sòng bài mới được cấp phép, Việt Nam rất có nguy cơ đối mặt với tình trạng rửa tiền.

Thế là cái “trại súc vật” muôn đời vẫn còn nguyên chỉ thay người chăn.

Cộng sản có 19 UV BCT, 200 UV TW đảng, khoảng gần 4 triệu đảng viên, chưa kể lực lượng đoàn viên kế cận.

Nếu 1 ngày chết một tên, thì một năm chết 365 tên, 10 năm chết 3.650 tên, 100 năm chết 36.500 tên, 1000 năm chết 365.000 tên.

Đó là chưa kể cộng sản cha đẻ ra cộng sản con vì cái cần tăng dân số của chúng hoạt động liên tục.

Cho nên chờ “chết thằng nào hay thằng đó” nghe mệt. Mỗi vị trí trong bộ máy đảng, nhà nước, chính phủ… đều đã dự trù sẵn phương án thay thế mỗi khi ai đó “đột tử”.

Sau mỗi 5 năm cộng sản đã lên phương án để đưa nhân sự vào thay thế các vị trí lãnh đạo địa phương, ban ngành và cơ cấu trung ương. Vấn đề này ban tổ chức trung ương đảng quyết chứ không phải dân quyết.

Chỉ là trong bầu cử quốc hôị cũng cho dân bày vẽ đi bỏ phiếu cho có vẻ dân chủ. Kỳ thực đại biểu của dân bao nhiêu người, cơ cấu như thế nào đảng đã nắm trước cả rồi.

Cho nên nói bây giờ Nguyễn Phú Trọng có đột tử thì Trần Quốc Vượng lên thay. Bộ máy đảng vẫn hoạt động như thế, chẳng thay đổi chút nào.

Chỉ là dân đen nghĩ chắc có thay đổi trong thượng tầng nên không thèm đấu tranh mà chỉ hóng. Thế là cái “trại súc vật” muôn đời vẫn còn nguyên chỉ thay người chăn.

Tác giả: Dương Hoài Linh(https://www.facebook.com/100001185069851/posts/2060218604027622?sfns=xmo)

Làm chi thì đã làm sao

Làm chi thì đã làm sao

Bài NGUYỆT QUỲNH

Có người bảo: “nụ cười là ngôn ngữ chung của toàn thế giới và là điểm bắt đầu của mọi yêu thương.” Thế nên, xin cám ơn bác tài xế nào đó đã cho tôi mỉm cười và cái cảm giác ấm áp khi nhìn thấy bức ảnh của anh. Bức ảnh chụp một giàn phòng thủ nghiêm ngặt của công an, cơ động ở trạm BOT Bắc Thăng Long – Nội Bài trong ngày 15/3 vừa qua. Nghe nói có vào khoảng 200 công an, an ninh, cơ động đã được điều tới đây với đầy đủ dùi cui và vũ trang. Ngoài ra, còn có cả xe phá sóng và xe chở phạm nhân túc trực ngay bên trạm.

Nhà nước thì căng như thế, như đang canh chừng khủng bố hay bạo loạn; trong khi người dân thì lại cười mỉm chi một mình trong xe, với lời nhắn trên Phây “đang cảm thấy được chào đón.”
Đối với người VN, theo tôi, nụ cười còn chất chứa nhiều hơn yêu thương; nó ẩn dấu sự bất khuất, là bản lĩnh của một con người trước cường quyền. Chúng ta còn nhớ một bài thơ của Thủ Khoa Huân, ông viết trong ngày bị thực dân Pháp áp giải đi hành hình. Từ nhà ngục Mỹ Tho đi thuyền đến Bến Tranh, trong tiếng trống inh ỏi nhằm quy tụ người dân và uy hiếp tinh thần người yêu nước; kẻ bị đóng gông đã ngồi viết bài thơ “Mang Gông.” Bài thơ mà cả trăm năm sau đọc lại, ta còn cảm được cái khí phách, cái ngạo
Hai bên thiên hạ thấy hay không?
Một gánh cương thường, há phải gông!
Oằn oại hai vai quân tử trúc,
Long lay một cổ trượng phu tòng.
Sống về đất Bắc danh còn rạng,
Thác ở thành Nam tiếng bỏ không.
Thắng bại, dinh hư trời khiến chịu,
“Phản thần”, “đéo oả” đứa cười ông!

Thế nên, tôi hiểu vì sao trong phiên xử Lê Đình Lượng thấy anh mỉm cười trước án tuyên 20 năm. Ls Đặng Đình Mạnh đã chia sẻ về anh như những con người vác thập giá cứu chuộc cho quê hương “những bước chân trần của tiền nhân trên Đồi Sọ thuở trước.”

Quay trở lại với cái ngày mà BOT Bắc Thăng Long được bao vây bởi dùi cui và bạo lực để khẳng định sức mạnh của kẻ cầm quyền. Rõ ràng khi bạo lực đứng về phía sai trái, nó đánh thức lòng tự trọng của đa số người dân thầm lặng, nó thúc đẩy người ta phải can đảm đứng lên cho lẽ phải, một điều mà các nhà hoạt động trong thời điểm trấn áp gay gắt hiện nay không có khả năng truyền đạt tới đồng bào của họ. BOT “bẩn” có thể chỉ đang là một vết nứt nhưng nó báo hiệu ngày con đê sẽ vỡ. Chúng ta thấy điều đó qua quyết tâm của những người như chị Trần Thị Thu Thủy, hai người bạn của chị, và hai tài xế vô danh.
Khi biết BOT Bắc Thăng Long đang bị công an, quân đội bủa vây; chị Thủy cùng các bạn quyết định qua trạm. Lượt đi, họ qua trạm suôn sẻ; nhưng lượt về mới là cơ hội để họ đối đầu. Công an đã đến vây xe, tự động mở cửa, giật điện thoại, lôi xềnh xệch cả năm người ra rồi tống họ lên một chiếc xe thùng đã đợi sẵn. Ở tại đồn công an huyện Sóc Sơn, họ bị giam giữ suốt 30 tiếng đồng hồ và bị phạt vạ lên đến hai triệu rưỡi. Tuy nhiên, chị Thủy đã lên tiếng với BBC sau đó, rằng chị sẽ không từ bỏ việc chống lại các trạm BOT “bẩn,” và chị xem đó là việc làm chống tham nhũng để giúp đất nước phát triển, …
*
Người dân thường, trước sai trái, còn phản ứng mạnh mẽ như thế, thế thì lãnh đạo CS lấy đâu ra uy lực mà đòi kỷ luật các ông Chu Hảo hay Trần Đức Anh Sơn.

Khi Gs Chu Hảo bị khai trừ khỏi đảng, lập tức kích thích cả một đội ngũ đảng viên hăm hở từ bỏ đảng như ngày hội. Có ít nhất 13 trí thức đã tự động theo chân Gs Chu Hảo như các ông: Ts Mạc Văn Trang, nhà văn Nguyên Ngọc, Ts Trần Thanh Tuấn, Ls Lê Văn Hòa, Ks Hoàng Tiến Cường, Giảng viên Dương Bích Hà, … Với người đảng viên CS, nếu ngày vào đảng trước kia được coi là một ngày thiêng liêng, thì nay người ta từ bỏ đảng như vất cái áo cũ, như rũ một gánh nặng. Chẳng hạn như đảng viên hưu trí Hà Quang Vinh: “tôi xin tuyên bố TÔI TỪ BỎ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, một tổ chức chính trị mà tôi đã gia nhập và phục vụ 43 năm qua. Bởi những gì tôi đã thấy và đã hiểu. Với niềm tin sau cơn mưa trời lại sáng của dân tộc ta.”

Ks Hoàng Tiến Cường thì “Không biết nói gì cho đủ. Không giờ 1 phút, ngày 27/10/18, tôi long trọng xin được tuyên bố: TÔI TRỞ VỀ VỚI QUẦN CHÚNG!” Hay, như ông Lê Nguyễn Hoàng, cư dân Hà Nội “tôi chính thức tuyên bố – từ bỏ hết từ Đội đến Đoàn. Trước nhân dân Tôi xin tuyên thệ nguyện một lòng làm một người công dân hết lòng với tổ quốc Việt Nam!” Và Ts Trần Thanh Tuấn “ngày vào đảng thì tôi không nhớ nhưng ngày hôm nay 27/10/18 chắc tôi sẽ nhớ mãi.”

Riêng đối với trường hợp của Ts Trần Đức Anh Sơn, cái quyết định kỷ luật, khai trừ đảng của Ban Thường Vụ Thành Ủy Đà Nẵng chỉ khiến người bị kỷ luật … “cười mỉm.” Cứ xem cái cách ông trả lời bạn đọc thì biết! Khổ một nỗi, khi người trí thức cười thì không chỉ một mình họ cười. Cái hóm hỉnh, ý nhị của ông làm người ta liên tưởng đến cái duyên dáng, bản lĩnh của nhà báo Phan Khôi thuở nào.

“Trần Đức Anh Sơn: Xin trả lời các bạn” là tựa đề một bài viết ngắn của tác giả, nhằm trả lời các câu hỏi vì sao ông bị khai trừ khỏi đảng. Theo Trần Đức Anh Sơn thì chỉ tại 3 status ông đăng trên Facebook cá nhân, vào các ngày 5/18/08, 18/8/18 và 2/9/18 mà ra cớ sự.

Đọc kỹ, thì không thấy ông viết gì nhiều, mỗi status chỉ có dăm chữ, status dài nhất của ông chỉ có 22 chữ. Cái lỗi của ông là đã chỉ ra cái xấu xa của cán bộ, và dám vạch trần những trơ trẽn của ban tuyên giáo; biến những “tuyên huấn” của đảng thành trò cười cho thiên hạ.

Thật ra, vạn vật trong trời đất đều tuân theo quy luật đào thải để tiến hoá. Khi người ta từ bỏ đảng thì không phải là “tự diễn biến, tự chuyển hóa” như lời TBT đâu. Những gì lạc hậu, không còn phù hợp, không ăn khớp, không đáp ứng những nhu cầu khách quan; những gì đi thụt lùi, trái với quy luật phát triển thì sẽ bị đào thải. Thế thôi. Do đó, ngày nào đảng không tự chấn chỉnh mà chỉ lo đối phó với dân như bắt bớ, bỏ tù nhiều năm, trấn áp bằng bạo lực,… thì đảng cũng đang chọn đi “đúng quy trình” của những quốc gia độc tài đã bị đào thải.

Một khi dùng hình thức kỷ luật các cán bộ đảng, hay huy động lượng vũ trang hùng hậu chốt ở các BOT mà vẫn không hù dọa được ai thì chỉ có hai điều lãnh đạo cần phải hiểu:
1) Đã đến lúc, bạo lực chỉ làm cho người dân thêm mạnh mẽ.

2) Đã đến lúc, bạo lực chỉ làm vết nứt của con đê sớm vỡ toác ra.
Khi đất nước đứng bên bờ tử sinh thì chọn lựa thuộc về mỗi cá nhân. Ngày xưa, rất hiếm những người bản lĩnh như cụ Phan Khôi, nhưng ngày nay, không khó để tìm ra những người dân bình thường vẫn ung dung trước bạo lực. Họ là những người đang miệt mài chống BOT “bẩn” trên khắp các nẻo đường từ Nam ra Bắc. Là chị Thủy và những lái xe vô danh ở BOT Bắc Thăng Long – trước bạo lực, đã dám lấy cái quyết định sẵn sàng đối đầu với thái độ dứt khoát:

Làm sao cũng chẳng làm sao 
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi 
Làm chi cũng chẳng làm chi 
Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao. (Phan Khôi)

Lê Anh Hùng & nhà nước “kiêu hùng”

Lê Anh Hùng & nhà nước “kiêu hùng”

Bài S.T.T.D TƯỞNG NĂNG TIẾN

“Every time Le Anh Hung starts to write he thinks of his three young children. The 38-year-old has already been imprisoned twice for blogging about human rights and corruption from his home in Hanoi and lives half-expecting another fateful knock at the door. And yet “Im not scared,” he says, “I know what I choose to do is risky but I accept the fight. 

Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này.” (Charlie Campbell. “Internet Censorship Is Taking Root in Southeast Asia.” Time 18 Jul 2013). 

Cái giá phải trả cho sự “chấp nhận” của Lê Anh Hùng, tất nhiên, không rẻ. BBC cho hay là ông đã bị bắt, thêm lần nữa, hồi năm ngoái: 

“Ông Lê Anh Hùng, blogger, thành viên Hội Nhà báo Độc lập bị bắt tạm giam 3 tháng hôm 5/7 theo Điều 331 Bộ luật Hình sự về tội Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước…”

Ba tháng, sáu tháng, rồi chín tháng trôi qua nhưng vẫn không có phiên toà nào cho Lê Anh Hùng cả. Mãi đến ngày 27 tháng 3 năm 2019, công luận mới có chút tin tức mới về người tù nhân lương tâm này, qua bản tin của Việt Nam Thời Báo: 

“Cán bộ trại giam số 2 thi hành kỷ luật không cho ông Hùng gặp mặt thân nhân khi thăm nuôi vì ở trong trại giam ông Hùng không chấp nhận việc đeo còng, không chấp nhận mặc đồng phục, nói mình chưa ra tòa và chưa nhận bản án phán quyết của Hội đồng xét xử thì chưa gọi là phạm tội nên ông Hùng không chấp nhận bản thân bị hành xử như một phạm nhân.”

Với chế độ toàn trị hiện nay ở Việt Nam, một người tù “không chấp nhận mặc đồng phục, nói mình chưa ra tòa và chưa nhận bản án phán quyết của Hội đồng xét xử thì chưa gọi là phạm tội” bị xem là một thái độ bất bình thường. Vì thế, bốn ngày sau trên trang RFA có mẩu tin ngăn ngắn: 

“Hôm 1/4/2019, blogger Lê Anh Hùng, người bị cơ quan An ninh điều tra bắt giữ vào ngày 5 tháng 7 năm ngoái với cáo buộc lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước nhưng chưa ra tòa, đột nhiên bị đưa vào Bệnh viện tâm thần trung ương 1 ở Thường Tín, Hà Nội.” 

Đây không phải là lần đầu tiên ông Hùng “bị đưa vào bệnh viện tâm thần.” Chuyện tương tự đã xẩy hồi năm 2013, cùng với nhiều lời bình giễu cợt của giới cư dân mạng:

– Blogger Lê Dũng: “… đệch mịa cái vở kịch xứ mình nó dàn dựng sao thô thiển thế? vậy có ai tin nổi không thưa mấy bố luật sư, nhà báo, trí thức trí ngủ?”
– Blogger Lã Việt Dũng: “Hôm qua vào Trung tâm bảo trợ xã hội hỏi về việc của Lê Anh Hùng, giám đốc trung tâm bảo đưa anh Hùng vào đây theo yêu cầu của mẹ anh ấy và của phòng LĐ-TBXH quận Thanh Xuân. Mình hỏi: 
“Thế lúc vào đây anh ấy có biểu hiện tâm thần gì không? Có gây nguy hại gì cho xã hội không?”
“Không, anh ấy bình thường.”
“Trước khi nhận anh ấy vào, các anh có giám định gì không?”
“Không, chúng tôi chỉ làm theo đơn và theo yêu cầu của trên !!!”
– Blogger Nguyễn Tường Thụy: “Cứ như những gì biết khi tiếp xúc với Hùng, đọc những gì Hùng viết, tôi phải khẳng định, nếu Lê Anh Hùng bị tâm thần thì tôi còn tâm thần nặng hơn.” 

(Lê Anh Hùngs blog)

Tôi có bằng hành nghề trị liệu tâm thần (license number 17705) do tiểu bang California cấp từ tháng ngày 20 tháng 11 năm 1995 đến tháng 30 tháng 4 năm 2015. Tôi cũng là một độc giả thường xuyên của Lê Anh Hùng từ hơn mười năm nay. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn trao đổi đôi câu tâm sự (vụn) qua email. Tuyệt nhiên, tôi không nhận thấy có dấu hiệu nào bất thường nơi Lê Anh Hùng cả. 

– Ngày 11/10/2011, ông viết trên trang RFA: Nhiều chính sách của chính phủ hiện nay đang thực sự phá hoại nền kinh tế Việt Nam, khiến cho thị trường hỗn loạn, tạo ra sự bất công ngày càng sâu sắc trong xã hội, còn kẻ thù của chúng ta thì lại vui mừng. Hậu quả khốc liệt trong việc khai thác bauxit, và của những quả đấm thép Vinashin là những bằng chứng sống động cho nhận xét thượng dẫn của Lê Anh Hùng.

– Ngày 1 tháng 7 năm 2013, nơi trang Bauxite Việt Nam, ông lên tiếng: Cảnh giác những khoảng vay từ Trung Quốc… Người ta thường nói: “Chẳng ai cho không ai cái gì.” Câu châm ngôn này xem ra rất đúng với Trung Quốc, và càng đặc biệt đúng trong mối quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1950.

Sáu năm sau, trên tờ Straits Times, số ra ngày 7 tháng 3 năm 2019, T.T Mã Lai ( Mahathir Mohamad) cũng tuyên bố một câu y như thế: “Beware of China debt trap.” 

– Ngày 27/06/2018, ông khẳng định trên trang blog của VOA : Dự luật Đặc khu là một dự luật bán nước theo đúng nghĩa đen của từ này. Đây là một sự thực hiển nhiên:

T.S Nguyễn Ngọc Chu : “Có bào chữa kiểu gì đi nữa, có tô vẽ kiểu gì đi nữa, có khoác áo mục tiêu gì đi nữa, thì cuối cùng về bản chất, đặc khu là hình thức nhượng chủ quyền lãnh thổ.” 

Thi sĩ Inra Sara: “Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành lưu dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá… Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không thèm làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình.”

T.S Trần Đức Anh Sơn: “Người dân ở những nơi sẽ trở thành đặc khu này sẽ bị mất đất, sẽ trở thành lưu dân, tha hương ngay trên mảnh đất mà tổ tiên họ đã dày công khai phá … Họ sẽ trở thành những kẻ làm thuê khốn cùng cho ngoại bang bằng những nghề hạ tiện nhất mà ngoại bang không thèm làm, để kiếm sống một cách tủi nhục trên chính quê hương mình.”

Blogger Vũ Mạnh Hùng nhận định: “Nguyện vọng của LAH là muốn làm sáng tỏ những việc mình tố cáo, nên từ lâu anh đã sẵn sàng chấp nhận bị bắt để có được một phiên tòa xét xử những việc mình tố cáo một cách công khai.” 
Blogger Nguyễn Tường Thụy cũng có nhận xét tương tự: “Vụ bắt và khởi tố Lê Anh Hùng: đối tượng làm chủ cuộc chơi.”

Băng rôn Lê Anh Hùng treo ở cầu vượt giao lộ Chùa Bộc – Thái Hà – Tây Sơn vào ngày 23 tháng Năm, 2018. (Lê Anh Hùngs blog)

Nói cách khác là Lê Anh Hùng hoàn toàn chủ động trong việc ông bị bắt vào ngày 5 tháng 7 năm 2018. Ông chịu ngồi tù để buộc nhà đương cuộc Hà Nội phải đối mặt với một phiên toà cùng với hai bị cáo khác: “hai tên Việt Gian bán nước Hoàng Trung Hải và Nguyễn Phú Trọng.”  
Nhà Nước, tuy thế, đã không “dính bẫy.” Sau một năm trời suy tính Đảng cũng đã tìm được lối thoát. Thay vì đưa Lê Anh Hùng ra toà, họ đã đưa ông vào … bệnh viện tâm thần. Thật là một chính phủ kiêu hùng và … sáng suốt!
*
Hậu Từ: Trong một đất nước mà “không có nhân người ta vẫn sống, thậm chí còn sống béo tốt hơn,” và vị kỷ được coi là một thái độ khôn sống ngoan mà Lê Anh Hùng sẵn sàng hy sinh tính mạng để làm mồi nhử (cho những kẻ cầm quyền vào bẫy) thì không chừng – và nghĩ cho cùng – bị ông bạn trẻ của tôi “dám” bị tâm thần thật, chứ chả chuyện đùa đâu.

Sau ly hôn, vợ cũ CEO Amazon là người phụ nữ giàu thứ ba thế giới

Sau ly hôn, vợ cũ CEO Amazon là người phụ nữ giàu thứ ba thế giới


Ông Jeff Bezos và bà MacKenzie Bezos.
Ông Jeff Bezos và bà MacKenzie Bezos.

Reuters đưa tin rằng ông Bezos duy trì kiểm soát quyền biểu quyết đối với toàn bộ cổ phần của ông ở Amazon trị giá 143 tỷ đôla mà sau vụ ly hôn, ông nắm giữ 75% số đó và vợ cũ nắm 25%.

Với 75% cổ phần phân chia như trên, ông Bezos nắm giữ 12% cổ phần của công ty trị giá hơn 108 tỷ đôla, theo AP.

Theo tờ Independent, Amazon cho biết rằng với 25% phân chia này, bà MacKenzie dự kiến sẽ nắm giữ 4% cổ phần của hãng, ước tính trị giá khoảng 35 tỷ đôla, trở thành người phụ nữ giàu thứ ba thế giới.

Người phụ nữ giàu nhất thế giới hiện nay là bà Francoise Bettencourt Meyers, cháu gái của người sáng lập hãng L’Oreal, với tài sản trị giá 49,3 tỷ đôla. Người phụ nữ đứng thứ hai là bà Alice Walton, người thừa kế tập đoàn Walmart, với tài sản ước tính 44,4 tỷ đôla.

Viết trên Twitter, bà MacKenzie cho biết trao cho ông Bezos toàn bộ quyền lợi của bà tại tờ Washington Post, tờ báo CEO của Amazon mua năm 2013, cũng như tại Blue Origin, công ty khám phá không gian mà ông sáng lập.

Trong một đoạn tweet, ông Bezos bày tỏ biết ơn về “sự ủng hộ và lòng tốt” của bà MacKenzie trong quá trình ly dị.

Cặp vợ chồng giàu nhất thế giới thông báo ly dị vào tháng Một năm nay, gây ra nhiều đồn đoán về khả năng ông Bezos rốt cục sẽ có ít quyền biểu quyết hơn ở Amazon.