Bộ Ngoại giao Việt Nam đang tiến hành các thủ tục để đưa công dân Đoàn Thị Hương, người đang thụ án ở Malaysia vì bị nghi sát hại người anh cùng cha khác mẹ của chủ tịch Triều Tiên Kim Jong Un, về nước vào tháng sau.
Hương bị bắt tại Malaysia vì được cho là một trong 2 nữ nghi phạm tham gia vụ ám sát ông Kim Jong Nam ở sân bay Kuala Lumpur hôm 13/2/2017 và đang thụ án ở đây.
Trong phiên tòa ngày 1/4, nghi phạm người Việt 31 tuổi bị tuyên án 3 năm 4 tháng tù sau khi tội danh giết người với mức án cao nhất là tử hình của cô được chuyển sang “cố ý gây thương tích bằng phương tiện hoặc vũ khí nguy hiểm.”
Đồng phạm của Hương, Siti Aisyah, đã được trả tự do vào tháng 3 sau khi các công tố viên bãi bỏ tội danh giết người đối với công dân Indonesia này.
Luật sư Salim Bashir nói với Reuters rằng Hương sẽ được trả tự do vào ngày 3/5.
Trả lời câu hỏi của phóng viên về các biện pháp hỗ trợ của Bộ Ngoại giao đối với công dân Việt Nam Đoàn Thị Hương, người phát ngôn BNG Lê Thị Thu Hằng hôm 25/4 cho biết: “Bộ Ngoại giao đang phối hợp với các cơ quan hữu quan, Liên đoàn Luật sư Việt Nam, Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia triển khai các thủ tục bảo hộ công dân cần thiết để đưa công dân Đoàn Thị Hương về nước, đoàn tụ gia đình ngay sau khi được trả tự do.”
Hình phạt cho Hương bắt đầu được tính từ khi nghi phạm người Việt này bị bắt giam vào ngày 15/2/2017 và theo thủ tục nhà giam ở Malaysia, các tù nhân được giảm 1/3 bản án.
Một nguồn tin riêng của Tuổi Trẻ Online tiết lộ rằng Hương sẽ được thả vào khoảng 9 giờ sáng ngày 3/5 (giờ địa phương) và sẽ được đưa tới văn phòng của cơ quan xuất nhập cảnh Malaysia.
“Hương sẽ được sắp xếp các thủ tục đặc biệt ở sân bay và dự kiến sẽ về đến Hà Nội vào khoảng 21h30 cùng ngày 3/5 trên một chuyến bay của Vietnam Airlines”, nguồn tin của Tuổi Trẻ Online cho biết thêm.
Trang mạng này còn trích dẫn một nguồn tin khác cho biết “các vật dụng cá nhân của Hương như điện thoại và quan trọng là hộ chiếu đã được tòa Malaysia trao lại cho phía Việt Nam trong ngày 1/4.”
Theo Tuổi Trẻ Online, ông Đoàn Văn Thạnh, bố của Đoàn Thị Hương, nói “gia đình sẽ thuê ôtô lên Hà Nội để đón con gái trở về.”
Hương và Aisyah bị cáo buộc dùng chất độc thần kinh VX để sát hại Kim Jong Nam tại sân bay Kuala Lumpur, Malaysia vào tháng 2/2017. Bốn người Triều Tiên được cảnh sát Malaysia xác định là nghi phạm đã rời Malaysia chỉ vài giờ sau khi xảy ra vụ ám sát và hiện vẫn tại đào.
(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.comhoặc vn3000.info để vượt tường lửa)
Bộ Ngoại giao Việt Nam đang tiến hành các thủ tục để đưa công dân Đoàn Thị Hương, người đang thụ án ở Malaysia vì bị nghi sát hại người anh cùng cha khác mẹ của chủ tịch Triều Tiên Kim Jong Un, về nước vào tháng sau
Dây chuyền sản xuất của Công ty Sữa Việt Nam – Vinamilk.
Courtesy of hanamtv.vn
30 em học sinh Trường tiểu học Ninh Quý, xã Phước Sơn, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận đã phải nhập viện với các triệu chứng đau bụng, nôn ói, mệt lả sau khi uống sữa miễn phí tại trường vào trưa ngày 25/4.
Truyền thông trong nước loan tin cùng ngày dẫn lời ông Nguyễn Văn Thành, Hiệu phó trường Ninh Quý, cho biết một nhóm nhân viên tiếp thị đã đến trường và phát miễn phí cho mỗi học sinh một hộp sữa Milo loại nhỏ 115ml vào buổi sáng.
Hình chụp hôm 2/4/1997: Chủ tịch nước Lê Đức Anh phát biểu khai mạc Quốc hội 11 ở Hà Nội
AFP
Theo truyền thống của chế độ cộng sản, báo chí lề phải Việt Nam đang tấu khúc hùng tráng bi ai ca ngợi công đức, phẩm chất của ông Lê Đức Anh, người từng giữ những chức vụ cao ngất ngưởng: Đại tướng, Chủ tịch nước, Bộ trưởng Quốc phòng như là lãnh tụ tướng lĩnh tài ba, liêm khiết…. Nhưng với người dân, với mạng xã hội, nghi vấn về những gian trá trong cuộc đời và những tội lỗi của Lê Đức Anh với đất nước, nhân dân và quân đội lại có dịp được khơi dậy sôi nổi hơn, trong đó có không ít sự thật hiển nhiên, bóc trần sự tán tụng của nền báo chí bưng bô.
Sống trong căn hộ hay có nhiều vương phủ?
Báo Tuổi trẻ online đăng loạt bài hoành tráng về Lê Đức Anh trong đó ngày 24-4, có bài “Cái bắt tay của Chủ tịch nước trong giờ giải lao” ghi theo lời kể của tướng Hoàng Kiền về sự kiện Lê Đức Anh được bầu đi dự Đại hội Thi đua quyết thắng toàn quân tại Hà Nội và lên đọc báo cáo thành tích trước đại hội. Bài viết này dẫn ý kiến của đại tá Khuất Biên Hòa – thư ký của Đại tướng Lê Đức Anh suốt 7 năm là “Đại tướng là con người cách mạng không bao giờ dựa vào quyền chức của mình để đưa con cái vào chỗ này chỗ kia. Tất cả hoàn toàn phải noi gương bố phấn đấu”.{1}
Nhà báo Huy Đức, tác giả Bên thắng cuộc đã có bài viết CHUYỆN “BIỆT THỰ” CỦA CTN LÊ ĐỨC ANH & TƯỚNG HOÀNG KIỀN phản biện với báo Tuổi trẻ nguyên văn như sau: “Nghĩa tử nghĩa tận, giờ này mà ca ngợi cựu CTN Lê Đức Anh cũng là “truyền thống tốt đẹp của báo chí nhà nước ta”. Nhưng, một tờ báo chính trị như Tuổi Trẻ, ghi lời của thiếu tướng Hoàng Kiền (Kien Hoang) nói, Tướng Lê Đức Anh nói với ông ấy – “Tôi sống trong một căn hộ ở đây. Tôi không có biệt thự nào” – là rất bất cẩn.
Cho dù, mục tiêu của đại tướng Lê Đức Anh không phải là tiền bạc – ông có một vẻ ngoài giản dị gần giống như những nhà lãnh đạo cộng sản cùng thời – nhưng, về nhà cửa ông cũng không thua kém ai cả. Các con của ông, từ con của bà lớn ông để lại miền Nam, hay con của bà sau ông cưới khi ra Bắc, ai đủ tiêu chuẩn đều được cấp nhà, cấp đất. Bản thân ông, từ những ngày đầu về Sài Gòn, đã ở dinh thự mênh mông ở Pasteur.
Khác với nhiều nhà lãnh đạo có quê từ Vĩ tuyến 17 trở vô. Khi về hưu, Lê Đức Anh không trả nhà công vụ. Ông vẫn ở một dinh thự “trong Thành”, số 5a Hoàng Diệu. Chỉ thỉnh thoảng ông mới vào SG, ở căn nhà đã thuộc về mình, ở Pasteur. Tôi không nghĩ Lê Đức Anh nói dối với ông Kiền. Tôi cũng không nghĩ ông Hoàng Kiền nhớ nhầm. Cách nói của tướng Kiền cũng theo truyền thống “nghĩa tử là nghĩa tận”. Vấn đề là, báo Tuổi Trẻ hoàn toàn có thể xác minh để không hăm hở đưa chi tiết đó. Khen nhau như thế cũng bằng hại nhau” {2}
Ảnh chụp đoạn viết của nhà báo Huy Đức về Đại tướng Lê Đức Anh hôm 24/4/2019 trên Facebook Courtesy of Fb Truong Huy San
Đúng như Huy Đức viết, một trong những hậu duệ của Lê Đức Anh là Lê Mạnh Hà, từng là Phó chủ tịch UBND THCM, Phó Văn phòng chính phủ vừa bị kỷ luật khiển trách vì liên quan đến sai phạm vụ mua bán AVG. Vai trò của Hà không phải nhỏ, khả năng bị chuyển hóa thành củi theo chân Phạm Nhật Vũ và hai bộ trưởng đang mở ra trước mắt.
Lệnh không nổ súng ở Gạc Ma!
Tuy nhiên, Huy Đức chỉ mới phản biện chi tiết cụ thể mà chưa chạm đến nội dung cốt yếu của bài viết là Tướng Hoàng Kiền ca ngợi Lê Đức Anh hỏi han dặn dò các sĩ quan Hải quân giữ đất giữ biển rất tâm huyết.
Tướng Hoàng Kiền cũng là người tố cáo, yêu cầu thu hồi quyển sách “Gạc Ma vòng tròn bất tử” – quyển sách duy nhất viết về sự kiện 64 chiến sĩ Hải quân bị Trung Quốc thảm sát và cưởng chiếm Gạc Ma. Nguyên nhân chính là trong sách có dẫn lời nhân chứng còn sống sót cho rằng có lệnh cấp trên không được nổ súng.
Hình chụp vệ tinh. Đá Gạc Ma do Trung Quốc kiểm soát ở Trường SaCourtesy of AMTI
Trước đó, năm 2012, Thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, từng giữ chức Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam nói trước cuộc tọa đàm kỷ niệm cuộc chiến Gạc Ma do Trung tâm Minh triết tổ chức: “Nó có một câu chuyện như thế này: Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như đánh chiếm cái đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Không được nổ súng! Và sau này nó có một câu chuyện và nó đã được ghi vào tài liệu mà ta đã rõ rồi là khi trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đập bàn và nói là ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?” Ông Nguyễn Khắc Mai Giám đốc trung tâm Minh Triết giải thích lãnh đạo cao cấp ra lệnh không nổ súng chính là Lê Đức Anh, Bộ trưởng Quốc phòng thời điểm đó. {3}
Cho đến nay, Nhà nước, Bộ Quốc phòng Việt Nam chưa hề có thông tin phản biện hay thừa nhận cáo buộc này, có lẽ nghi án này sẽ mãi mãi gắn với bia mộ của Lê Đức Anh.
Bán đứng Campuchia cho Trung Quốc
Không chỉ một nghi án Gạc Ma, Lê Đức Anh còn là tác nhân tham gia mật ước Thành Đô, đầu phục Trung Quốc và còn kéo cả Campuchia vào quỹ đạo của Trung Quốc. David W. P. Elliott, giáo sư ngành quản trị và quan hệ quốc tế tại Pomona College đã viết “Mặc dù phái đoàn Việt Nam ở Thành Đô đã đưa ra sự nhượng bộ lớn là chấp thuận đề xuất của Trung Quốc vốn có thể làm nghiêng cán cân sang hướng có lợi cho các đối thủ của Hun Sen, nhưng Nguyễn Văn Linh và Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh đã bay tới Phnom Penh và cố gắng thuyết phục Hun Sen đồng ý hợp tác với các lực lượng Pol Pot, do bức tranh toàn cảnh là các nước đế quốc đang cố gắng tiêu diệt chủ nghĩa xã hội, và Campuchia có thể tự cứu mình bằng cách đạt được hòa giải giữa phe cộng sản của Hun Sen và phe Khmer Đỏ. Nguyễn Văn Linh nói với lãnh đạo Campuchia, “Phải thấy giữa Trung Quốc và đế quốc cũng có mâu thuẫn trong vấn đề Campuchia. Ta phải có sách lược lợi dụng mâu thuẫn này. Đừng đấu tranh với Trung Quốc đến mức xô đẩy họ bắt tay chặt chẽ với đế quốc.” Lập luận này được Lê Đức Anh mở rộng thêm: “Mỹ và phương Tây muốn cơ hội này để xóa cộng sản. Nó đang xóa ở Đông Âu. Nó tuyên bố là xóa cộng sản trên toàn thế giới. Rõ ràng nó là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh này là Trung Quốc.” Hậu quả của việc làm này là “Đại sứ Việt Nam thông báo rằng sau cuộc họp này thái độ của Hun Sen đối với Việt Nam đã thay đổi – điều này cuối cùng dẫn đến cảnh Đại sứ Ngô Điền “đơn độc” buộc phải chứng kiến sự tan rã của Đảng Cộng sản Campuchia. Kết cục là Việt Nam không còn nước cộng sản nào bảo trợ cho mình, và cũng không còn nước cộng sản nào để mình bảo trợ nữa. Trần Quang Cơ có lẽ đã không đơn độc khi kết luận rằng hội nghị Thành Đô là “vết nhơ về ngoại giao của Việt Nam.”
Hình minh họa. Quốc vương Campuchia Noromdom Sihanouk (trái) và Chủ tịch Lê Đức Anh ở Hà Nội AFP
Với thành tích bán nước, bán bạn bè cho Trung Quốc, Lê Đức Anh đã được bầu làm Chủ tịch nước sau đó không lâu.
Tướng bất minh gây nợ máu
VOA có bài viết “Lê Đức Anh: làm tướng giỏi, làm chính trị tồi?” dẫn ý kiến của Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ đồng tình với lĩnh vực này. Về tài năng quân sự, ông đề cao Lê Đức Anh trong lập trường tiếp tục tiến công ở quân khu 9 sau hiệp định Paris, làm tư lệnh cánh quân phía Nam trong chiến dịch Hồ Chí Minh và thắng lợi trong cuộc chiến ờ Campuchia. Ông Cù Huy Hà Vũ vốn không phải nhà quân sự, lại ở quá xa chiến trường miền Nam và Campuchia nên không đủ thông tin và lập luận để đánh giá điều này. Thứ nhất, về tư tưởng tiến công quân sự sau hiệp định Paris chỉ thể hiện sự lật lọng, vi phạm hiệp ước quốc tế đã ký kết chứ không phải là tài năng. Thực tế, thời điểm ấy quân khu 9 cũng không có trận đánh nào có tiếng vang như trận Thường Đức ở Đà Nẵng hay trận Phước Long ở miền Đông Nam Bộ làm thay đổi tình thế, cục diện chiến trường. Ngược lại về phía VNCH, địa bàn này dưới sự chỉ huy của tướng Nguyễn Khoa Nam, quân đội đã giữ nguyên vẹn lãnh thổ, binh lực và hệ thống chỉ huy đến tận ngày 1-5 năm 1975 mới tan rã.
Về cánh quân hướng Tây Nam do Lê Đức Anh chỉ huy có hai nhiệm vụ là tấn công vào Sài Gòn và cắt đứt lộ 4 (Quốc lộ 1 hiện nay) ở đoạn Long An, Tiền Giang để chia cắt sự chi viện giữa Quân đoàn 4 của tướng Nam với Sài Gòn. Hồi ký của Lê Đức Anh và các tướng tá thuộc cấp đã tô vẽ với những lời có cánh về những thành tích ảo của cánh quân này, nhưng theo nghiên cứu tổng hợp của Nguyễn Đức Phương cho thấy cánh quân này đã không hoàn thành nhiệm vụ: Không đột phá sâu vào Sài Gòn trước khi TT Dương Văn Minh đầu hàng, chỉ gây gián đoạn thời gian ngắn mà không chia cắt làm chủ đươc lộ 4. Mãi sau khi dinh độc lập thất thủ, đại tá Trần Vĩnh Huyến, Tiểu khu trưởng Long An vẫn mở cuộc hành quân bộ đưa hơn 1 trung đoàn về Miền Tây để hợp quân với tướng Nguyễn Khoa Nam. Mãi đến 20 giờ ngày 30-4 do không liên lạc được với các đơn vị bạn cánh quân này tự tan rã.{4}
Về chiến trường Campuchia, cho tới nay vẫn chưa công bố chính thức số lượng binh sĩ thương vong là hai vạn, bốn vạn hay 10 vạn. Tư lệnh chiến dịch giải phóng Campuchia là tướng Lê Trọng Tấn. Mũi tiến công chiến lược giải phóng Pnompenh là quân đoàn 4 của tướng Hoàng Cầm. Tướng Lê Đức Anh chỉ huy lực lượng quân khu 7 đánh một số tỉnh phía đông Campuchia chỉ là hướng thứ yếu. Trong thời gian làm tư lệnh quân tình nguyện ở Campuchia, Lê Đức Anh đã trúng kế phản gián của Ponpot bức tử hàng chục cán bộ cấp tỉnh, Bí thư tỉnh Xiêm Riệp phải tự sát, gây ra vết rạn rất lớn trong mối quan hệ hai bên Việt Nam và Campuchia, tạo thuận lợi cho PonPot kéo dài chiến tranh và tổn hao xương máu quân đội Việt Nam.{5}
Gian trá hại người tiếm quyền, cố vị
Những dữ liệu ấy đủ đánh giá Lê Đức Anh có phải là tướng giỏi hay không. Việc năm 1974, Lê Đức Anh được phong vượt cấp từ đại tá lên Trung tướng được nhiều người giải thích chỉ là việc lợi ích phe cánh khi Lê Đức Anh ăn cánh với Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.
Nếu xem chính trị theo nghĩa vương đạo làm ích nước lợi nhà, đất nước thanh bình nhân dân yên ấm thì Lê Đức Anh quả là nhà chính trị tồi. Nếu xem chính trị là kỹ thuật tranh giành quyền lực thì từ anh cai đồn điền thành chủ tịch nước và tiếp tục làm thái thượng hoàng đến khi trút hơi thở cuối cùng thì Lê Đức Anh thật sự không tồi. Trong số những lãnh đạo cộng sản Việt Nam thì người bị chính đồng đội, đồng chí tố cáo, bêu diếu ngay từ lúc đang còn sống nhiều nhất chính là Lê Đức Anh. Năm 2005, các cán bộ lãnh đạo kỳ cựu của miền Nam như Phạm Văn Xô, Nguyễn Văn Thi, Đồng Văn Cống, … liên tục có đơn tố cáo Lê Đức Anh khai man lý lịch, là cai đồn điền nhân viên phòng nhì của Pháp, không được kết nạp đảng viên. {6}
Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Trung tá Nguyễn Minh Ngọc và nhiều sĩ quan cao cấp khác kể cả đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tố cáo vụ án gián điệp siêu nghiệm trọng ở Tổng Cục 2. Lê Đức Anh đã nâng Cục Quân Báo từ một đơn vị tình báo quân sự trực thuộc Bộ Tổng tham mưu thành Tổng Cục II, là đơn vi tình báo chiến lược trực thuộc Bộ Quốc Phòng và nguyên thủ quốc gia. Tổng cục II đã dựng ra điệp viên Sáu Sứ báo cáo hàng loạt cán bộ cao cấp liên quan đến CIA. Lê Đức Anh và đồng mưu đã sử dụng nguồn tin giả này để không chế, thanh trừng cán bộ. Mục tiêu chính của âm mưu này là triệt tiêu vai trò của tướng Giáp và giành quyền lực trong tay mình.
Ông Võ Viết Thanh, thứ trưởng Bộ Công An đã trực tiếp điều tra bắt được Sáu Sứ và phá vỡ âm mưu này và bị trả giá là mất chức và quay về TP.HCM làm Phó Chủ tịch.
Tiếp đó, Lê Đức Anh dựng Lê Khả Phiêu lên làm Tổng Bí Thư và giữ vai Cố Vấn để thao túng nhưng khi thấy Lê Khả Phiêu không thần phục còn lập ra tổ chức A 10 để theo dõi chính mình Lê Đức Anh đã lật đổ Phiêu.{7}
Con đường hoạn lộ của Lê Đức Anh tắm đầy máu của đồng đội và cấp trên. Hậu quả việc rước voi giày mả tổ, mở đường cho Trung Quốc xâm chiếm, khống chế Việt Nam của Lê Đức Anh đối với dân tộc, đất nước sẽ còn kéo dài.
Đảng cộng sản và nhà cầm quyền Việt Nam sẽ tổ chức quốc tang, báo chí lề phải đang sẽ rầm rộ tán tụng, điếu văn sẽ là lời xưng tụng có cánh công đức của Lê Đức Anh, nhưng sự thật lịch sử sẽ không bị che phủ. Ngôi đền rộng 4000 m2 mà chính quyền đang gấp rút trùng tu sẽ trở thành địa phủ của tội ác mà bia miệng người đời nguyền rủa.
Điều quan trọng là càng bưng bít những tội ác của lãnh đạo đời trước, lãnh đạo thế hệ sau của đảng cộng sản Việt Nam càng đào sâu hơn cái hố chôn vùi danh dự của mình.
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do
BBC: Theo thông tin mới nhất, ông Nguyễn Hữu Linh “không bỏ trốn mà đang ở TP HCM và rất hợp tác với cơ quan điều tra” sau khi có quyết định khởi tố điều tra ông.
Tuy nhiên, ngoài vụ việc của ông Linh, trong tháng Tư còn phát hiện ít nhất 7 vụ ấu dâm chấn động khác.
Nhà văn cộng sản Dương Thu Hương đã thốt lên khi chứng kiến tận mắt mình khi đến Sài Gòn sau 30/4/1975
Đây là một sự thật , vì còn một bằng chứng mà các bạn trẻ sinh sau 1975 nhìn ra là : bắc Hàn và Nam Hàn hiện nay . Thậm chí trước 1975 , Đại Hàn chỉ là đàn em của VNCH . Thời gian có thể qua đi , nhưng những giá trị lịch sử cần phải rõ ràng và chính xác .
Một người bạn bị AVC (đột qụy). Nhờ cứu cấp kịp thời và nhờ y khoa hiện đại, ông ta thoát chết. Nhưng thay đổi hoàn toàn, trở thành một người khác.
Vốn là người nóng nẩy, trở thành một người điềm đạm. Một người ích kỷ, huyênh hoang, coi mình là cái rốn của trái đất, ngày nay nghĩ tới người khác, suốt ngày ngồi, lục cuốn sổ điện thoại rách bươm, gọi hỏi thăm người này người kia, muốn biết tin ai còn ai mất. Một người khắt khe, câu chấp, ngày nay bao dung.
Gần kề với cái chết, ông ta hiểu đời sống hơn, biết cái gì là chính yếu, cái gì là phụ. Ông ta nói: cũng may mà mình bị AVC, mở mắt trước khi chết. Ngồi uống café với ông bạn, tự nhiên nghĩ tới ông Chủ tịch nước.
Tổng bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. Ảnh: Getty Images
Nếu thoát nạn, nếu ra khỏi nhà thương bình an, ông Chủ tịch trở thành một người khác? Nếu ông ta nghĩ Đảng mình hoành hành như vậy cũng đủ rồi. Lâu la, phe đảng của mình vơ vét như vậy cũng quá rồi, dư sống phe phỡn 9, 10 thế hệ. Đất nước tan hoang như vậy cũng tệ quá rồi. Xã hội không thể bệ rạc hơn nữa, suy đồi hơn nữa.
Nếu ông ta, giữa lúc gần đất xa trời, nghĩ tới những người một sớm một chiều mang kiếp màn trời, chiếu đất vì đầy tớ đã quá tham lam. Nghĩ đến những người đáng tuổi con cháu mình, đang nằm mục xương trong tù, chỉ vì muốn môi trường sạch, muốn đất nước không bị đô hộ, dân tộc không trở thành nô lệ.
Nếu ông ta nghĩ ở thời đại Internet, cái trò hề XHCN không lường gạt được ai nữa, kể cả những kẻ ngu xuẩn nhất.
Nếu ông ta chợt rùng mình, nghĩ mình đang bán giang sơn gấm vóc của tổ tiên để lại, ngàn sau sử sách sẽ không quên. Nếu…
Trong một lúc mơ mộng, nghĩ quẩn như vậy. Nhưng café làm tỉnh ngủ, biết rằng sẽ không có chuyện đó. Óc não người CS không phải là óc não bình thường.
Và ngay cả nếu bệnh đột qụy làm nổ tung cái vỏ cứng, để óc não ông già trở lại bình thường, nếu một phép lạ khiến ông già suy nghĩ như một người dân bình thường, ông ta sẽ bị cả guồng máy nghiền nát…
Quay đi quay lại, động lực duy nhất để thay đổi đời sống của người dân vẫn là người dân. Không có phép lạ.
Trong ngày hôm qua 23/4/2019, nhà cầm quyền tỉnh An Giang đã bắt giữ trái phép ông Trần Thanh Giang, một nhà hoạt động cho tự do tôn giáo.
Ông Trần Thanh Giang (tên thường gọi là Vũ), sinh năm 1971, cư ngụ tại ấp Long Hoà, thị trấn Chợ Mới, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Ông Giang là tín đồ của Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy – một trong năm tôn giáo có mặt ở Việt Nam nhưng không chịu sự kiểm soát của đảng Cộng sản, nên luôn bị nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, sách nhiễu.
Vào khoảng 16 giờ ngày 23/4/2019, ông Giang đã bị công an tỉnh An Giang bao vây nhà riêng, rồi bắt ông đưa đi đâu không rõ. Tuy nhiên, công an lại không đưa ra được bất kỳ một Lệnh bắt giữ nào. Được biết, ông Giang là một người hoạt động cho tự do tôn giáo, trong nhiều năm qua.
Ông Trần Thanh Giang là người bị bắt giữ ngày 23/4/2019. Photo Courtesy
Liên hệ qua điện thoại với ông Lê Quang Hiển, Chánh Thư ký Ban Trị sự Trung ương, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, Tổng Thư ký Hội đồng Liên tôn Việt Nam, được ông Hiển xác nhận trường hợp bị bắt giữ này.
Cùng ngày 23/4/2019, lại thêm một trường hợp bắt giữ khác bởi nhà cầm quyền tỉnh Bạc Liêu. Đó là ông Nguyễn Chí Vững, bị an ninh ập vào nhà riêng ở Bạc Liêu, rồi bắt đưa đi vào khoảng 10h sáng ngày 23/04/2019. Ông Vững bị bắt giữ và có lệnh tạm giam 4 tháng, với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa”.
Ông Nguyễn Chí Vững bị bắt chiều 23/04/2019. Photo Courtesy
Được biết, ông Vững sinh năm 1981, sinh sống và làm việc tại Bạc Liêu. Ông Vững đã từng có mặt tại Sài Gòn, tham gia biểu tình vào ngày 10/06/2018 để phản đối Luật An ninh mạng và dự luật Đặc khu. Ông bị an ninh thành Hồ bắt khi đang biểu tình và được thả ra sau 3 ngày tạm giam.
Sau đó, ngày 01/09/2018, ông Vững lại bị an ninh thành Hồ bắt, khi về Sài Gòn chuẩn bị tham gia biểu tình, dự kiến ngày 02/09/2018. Sau gần 10 ngày bị giam giữ trái phép, ông Vững được an ninh thành Hồ thả ra.
Vào cuối tháng 1/2019, lại có hai Facebooker bị bắt giữ trái pháp luật. Cả hai Facebooker này là chị em ruột: bà Huỳnh Thị Tố Nga và ông Huỳnh Minh Tâm. Họ bị bắt giữ cách nhau 3 ngày, mà cũng không có bất kỳ lệnh bắt giữ nào của nhà cầm quyền.
Ngày 23/1/2019, bà Huỳnh Thị Tố Nga, đã bị an ninh thành Hồ đến tận nơi làm việc của bà tại một bệnh viện, rồi “bắt cóc” bà, mang đi. Cho đến hôm nay, vụ việc xảy ra đã hơn 3 tháng, nhưng nhà cầm quyền cộng sản vẫn không xác nhận việc “bắt cóc” này.
Bà Huỳnh Thị Tố Nga bị bắt ngày 23/1/2019. Nguồn: FB nhân vật
Được biết, bà Tố Nga đang làm việc tại khoa xét nghiệm bệnh viện Nguyễn Tri Phương, Sài Gòn. Bà Nga là mẹ đơn thân của hai con nhỏ.
Hai tài khoản Facebook cá nhân có tên “Selena Zen” và “Diệu Hằng” được cho là của bà Tố Nga. Hai tài khoản này đã chia sẻ những bài phân tích về những việc làm sai trái có hệ thống của đảng cầm quyền ở Việt Nam, với những luận cứ, luận chứng sắc bén. Tác giả những bài viết được cho là của bà Tố Nga.
Ba ngày sau đó, em trai của bà Huỳnh Thị Tố Nga là ông Huỳnh Minh Tâm cũng bị bắt giữ trái phép. Khoảng 8h sáng ngày 26/01/2019, Công an tỉnh Đồng Nai đã ập vào nhà riêng và bắt ông Huỳnh Minh Tâm về trụ sở công an tỉnh. Sau đó, họ cho người lục soát nhà riêng của ông mà hoàn toàn không có lệnh xét nhà. Ông Tâm có vợ và 2 con nhỏ.
Gia đình ông Huỳnh Minh Tâm bị bắt ngày 26/1/2019. Nguồn: FB nhân vật.
Ông Tâm được cho là chủ tài khoản của trang Facebook cá nhân, có tên “Huỳnh Trí Tâm”. Ông Huỳnh Trí Tâm là một facebooker hoạt động tranh đấu thầm lặng, với mục tiêu hành động vì cộng đồng.
Qua những vụ các nhà hoạt động bị bắt giữ gần đây, phải chăng an ninh Việt Nam muốn thêm vào thành tích để “Chào mừng ngày giải phóng miền Nam 30/4”?
Hôm nay, 24/4/2019, một bé gái Việt Nam mừng đầy tháng, chuyện lẽ ra không có gì lạ nhưng trong trường hợp của bé gái đặc biệt này thì buổi lễ đầy tháng truyền thống được coi là một ‘phép lạ’, theo Channel News Asia.
Bản tin trên trang mạng này nói rằng đứa trẻ mới 30 ngày tuổi “đã trải qua những nghịch cảnh mà đa số không phải đối mặt trong suốt cả một đời người”.
Sinh ra ở Việt Nam, đứa trẻ sơ sinh bị nhét vào một túi nylông, treo trên một cành cây tại một rẫy cà phê ở tỉnh Lâm Đồng. Trên đầu bé có một vết thương ung mủ, da bị bỏng ở nhiều nơi và toàn thân có nhiều vết muỗi cắn, giòi thì bám đầy trên vết thương, trên mắt, mũi và dây rốn.
Sáng sớm 29/10, một nông dân phát hiện ra đứa bé trong tình trạng thảm thương đó khi lần theo tiếng khóc yếu ớt của bé. Bé được đưa vào một bệnh viện ở Đàlạt, nơi bác sĩ ước lượng bé ra đời từ 4, 5 ngày trước và có lẽ đã bị bỏ rơi ngay từ khi mới lọt lòng. Các bác sĩ chẩn đoán bé khó có thể sống qua sinh nhật đầu tiên.
Bệnh viện liên lạc với Ni sư trụ trì Chùa Huệ Quang, vốn đã nuôi nhiều trẻ mồ côi. Ni sư Minh Tài, tục danh Triệu thị Thiên Kim, nhận, đặt tên cho bé là Triệu Hoài An.
Câu chuyện thương tâm gây xúc động mạnh. Nội trong vài ngày, Ni sư Minh Tài quyên được 25.000 USD do những người hảo tâm trên khắp Việt Nam đóng góp trực tiếp và qua mạng xã hội.
Số tiền đó đủ để Ni sư Minh Tài đưa bé Hoài An sang bệnh viện Mount Elizabeth ở Singapore để chữa trị trong 8 ngày. Bé nhập viện vào ngày 10/4 trong tình trạng sốt nặng, vết thương có nguy cơ nhiễm trùng.
Báo Straight Times trích lời Ni sư Minh Tài cho biết:
“Từ hôm đó, chúng tôi đã quyên được thêm 10.000 USD. Hy vọng rằng trong những tuần tới đây, chúng tôi có thể quyên thêm từ các vị mạnh thường quân ở Việt Nam và ở các nơi khác trên thế giới.”
Bác sĩ Tang Kok Kee, chuyên về giải phẫu thần kinh, cho biết đầu bé bị sưng nhưng không đe dọa tính mạng. Ông giải thích rằng đứa bé mắc chứng tràn dịch não hay não úng thủy, một chứng khá phổ biến, đặc biệt nơi trẻ sinh thiếu tháng.
Hai tuần lễ sau khi nhập viện, bé Hoài An đã hồi phục nhanh chóng một cách bất ngờ, theo Bác sĩ Tang. Ông nói:
“Tại thời điểm này, tôi không thể coi trường hợp của bé là vô vọng. Có một cơ may bệnh tình của bé sẽ thuyên giảm.”
Ni sư Minh Tài cho biết bé ngủ được hơn, khóc lớn hơn và thèm ăn hơn trước.
Nhưng đứa bé chưa hoàn toàn qua khỏi cơn nguy. Bác sĩ Tang nói hiện chưa xác định được liệu bé mắc chứng tràn dịch não (hydrocephaly) hay chứng bệnh hiếm xảy ra hơn và nghiêm trọng hơn là hydraencephaly, khi bệnh nhân thiếu một phần bán cầu đại não, và não úng thủy. Phải chờ hút bớt dịch trong não ra mới có thể chụp chẩn đoán chính xác hơn.
Bác sĩ Tang nói những đứa trẻ mắc bệnh này thường không sống quá sinh nhật 1 tuổi. Trong khi chờ đợi, bé Hoài An đã chiếm được trái tim của các y tá và nhân viên chăm sóc em tại bệnh viện Mount Elizabeth.
Báo Straight Times cho biết nhân viên bệnh viện đã tổ chức lễ đầy tháng cho bé Hoài An hôm thứ Tư 24/4, trong khi Ni sư Minh Tài và Ni cô Thiên Ngô đến từ Lào, đọc kinh cầu an, chúc phúc cho bé.
Vẫn theo tờ báo của Singapore, Ni sư Minh Tài nói Sư hy vọng sẽ .có thể đưa Hoài An về lại Việt Nam, một khi bé hồi phục, để bé được chăm sóc cùng với 10 trẻ mồ côi khác đang được nuôi nấng tại Chùa Huệ Quang.
Lúc tôi được biết Đại Tá Dương Hiếu Nghĩa đã qua đời, tôi nghĩ đến các vị như Lý Thường Kiệt và Đức Trần Hưng Đạo, mặc dầu Anh Nghĩa không có chức phận lớn như Tướng hay Vua, nhưng Anh vẫn là anh hùng của Quân đội Việt Nam Cộng hòa có cấp bực cao.
Anh Nghĩa là một người bạn, một người bạn đặc biệt, vì tôi trẻ hơn Anh cả 20 tuổi, người Mỹ, giọng nói âu châu, tôn giáo Ky-tô, da trắng, còn Anh là người Việt Nam, giọng nói á châu, theo Đạo Phật, da vàng, nhưng hai anh em hiểu nhau, mến phục nhau, đi chung cùng một con đường tranh đấu cho đất nước Việt Nam thoát khỏi họa xâm lăng của cộng sản hà nội .
Năm 1968, lúc tôi qua Việt nam làm việc cho Cơ quan CORDS tại tỉnh Vĩnh Long, Anh Nghĩa làm Tỉnh Trưởng. Từ lúc đầu, tôi thấy Anh là một người đặc biệt, một sĩ quan được nhiều người mến thương, một Tỉnh Trưởng thắng Cộng Sản được.
Mấy ông Cố vấn Mỹ tại Vĩnh Long cũng nhận thấy Ông Nghĩa có tài hơn nhiều người khác.
Nhờ làm quen Thiếu úy Hiền, tôi mới được biết Anh Nghĩa có một lý lịch đầy những thành tích lớn rồi. Ngoài chức vụ Đại tá Tỉnh trưởng, Anh còn là một cán bộ cấp lãnh đạo của Đảng Tân Đại Việt. Anh đã tham gia, không lo ngại gì, không sợ gì, cuộc đảo chánh chế độ Nhà Ngô lúc VNCH suy sụp nặng nề và Hà nội rất hy vọng sẽ thắng Miền nam.
Cái chết của Cụ Diệm đêm 2 tháng 11 năm 1963, anh em Tân Đại Việt cho biết đó là theo quyết định của hai ông Dương Văn Minh và Mai Hữu Xuân. Anh Nghĩa lúc đó còn là sĩ quan Đại úy thôi, phải tuân lệnh của cấp trên để lo việc đi đón Cụ Diệm và Ông Nhu tại Chợ lớn.
Ở Vĩnh Long, Anh thường sai tôi làm thông dịch vì tôi có học tiếng Việt tại Vietnam Training Center của Bộ Ngoại Giao Mỹ. Trước kia, người Pháp sai người Việt làm thông dịch viên cho họ; ngày nay, một Tỉnh Trưởng Việt Nam sai người Mỹ làm thông dịch viên cho ông.
Ai cũng cười rang khi nghe tôi dịch lời Anh Nghĩa nói mà bỏ dấu sai và câu không đúng văn phạm. Nhưng có vẻ họ khoái lắm vì thấy số Trời thay đổi: Ông Nghĩa ở địa vị của quan Tây thời xưa, còn tôi ở địa vị của thầy thông an-nam-mít.
Lúc ông Đại sứ William Colby cho tôi lên Sài gòn làm việc cho Cơ quan trung ương CORDS, Ông Nghĩa đề nghị tôi gặp Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, lý thuyết gia và lãnh tụ của Đảng Tân Đại Việt.
Được gặp Ông Huy, thật là phước trời cho tôi. Tôi bắt đầu học tất cả những điều hay mà Ông Huy dạy và giải thích rỏ ràng cho tôi hiểu về văn hóa, lịch sử, chánh trị của Việt Nam. Tôi ghi nhớ lấy những ý kiến, những kế hoạch phát triển nông thôn và xây dựng dân chủ của Ông Huy đưa ra và gởi lên cho Đại sứ Colby để sửa đổi chương trình bình định phát triển nông thôn của CORDS: mỗi xã được quỷ phát triển cho dân vay tiền, mỗi xã được phép thâu thuế để tự túc, mỗi xã được quyền tự trị và tự phòng .
Hai vị, Ông Huy và Ông Colby, mặc dầu không quen biết nhau, mà như đã hợp tác nhau và làm việc song song với nhau, lấy các nguyên tắc tự do dân chủ làm nền cho chánh sách phát triển đời sống nông thôn, một cách hướng dẩn và ngăn chận rất hũu hiệu nông dân không bị việt cộng dụ dỗ đi theo lý thuyết mác-lê.
Năm 1971, tôi đổi qua Sứ Quán Mỹ để làm việc cho Chương trình Phát triển kinh tế tai Miền nam. Chúng tôi thấy sự tham nhủng quá nghiêm trọng của một số tướng tá nắm giử chức vụ lớn trong Chánh phủ VNCH là điều tai hại không khác gì thuốc độc đang đầu độc chế độ VNCH và rất nguy hại cho đời sống hạnh phúc của dân. Tôi được một số anh em Tân Đại Việt cho tôi tin về Tướng Đặng Văn Quang buôn lậu đồ đồng như vỏ đạn của pháo binh với con buôn nước ngoài lấy tiền bỏ túi riêng thay vì trả lại cho Chánh phủ Mỹ để làm lại. Tôi đi dò hỏi thêm về Ông Quang để báo cáo với Đại sứ Bunker nhưng Anh Nghĩa khuyên không nên. Anh nói: “Coi chừng, nếu Steve còn điều tra, tôi không bảo vệ cho Steve được”. Tôi nghe lời và chỉ viết một bài báo cáo không đủ bằng chứng.
Anh Phạm Thái Nguyễn Ngọc Tân cho tôi biết về cuộc Chỉnh lý 1964. Anh Nghĩa và một số sĩ quan trẻ của Đại Việt được biết Tổng thống Pháp De Gaulle đương dụ mấy ông Tướng Dương Văn Minh, Trần văn Đôn, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính hảy bỏ cuộc chiến đấu chống cộng sản mà hảy mời đảng cộng sản ở Hà nội cùng với Chánh phủ Miền nam thành lập một Chánh phủ Liên hiệp. Anh Nghĩa và một số anh em nữa bắt các ông Tướng này và lấy lại chức vụ lãnh đạo.
Anh em học với Anh Ba Huy, Phạm Thái về làm chánh trị là nên ráng có cho được một Chánh phủ tốt đẹp, có uy tín, với những người có đủ tài đức. Chánh phủ đó là Chánh phủ Quốc gia có tư cách đại diện rộng rải các thành phần và xu hướng chánh trị của Miền nam, như Hòa Hảo, Cao Đài, Phật giáo, Công giáo, Đại Việt, các địa phương Bắc, Trung, Nam, các đảng phái, trí thức, ….
Nhưng, mời Ộng Tướng Nguyễn Khánh làm Thủ tướng Chánh phủ mới là một sai lầm lớn. Ông Khánh là đàn anh của các Anh Dương Hiếu Nghĩa và Huỳnh Văn Tồn. Nhưng sau khi được lên làm Thủ tướng, Ông Khánh phản các anh chị em Đại Việt, chia rẻ Phật Giáo/Công giáo, làm cho Chánh phủ Sài gòn đi lần tới chổ suy yếu nghiêm trọng.
Anh Nghĩa thấy tình hình nguy hiểm cho đất nước do Ông Khánh tạo ra và tìm biện pháp cứu nguy. Anh Nghĩa tổ chức chỉnh lý trong các năm 1964 và 1965 cho tới khi Ông Khánh mất quyền và chịu đi ra nước ngoài. Nhưng tiếc thay lúc đó, VNCH yếu quá; quân đội không mạnh, thiếu lính. Mỹ phải gởi quân qua Việt nam để giúp ngăn chận sự xăm lăng của Hà nội qua đường mòn Hồ Chí Minh xuyên qua đất Lào.
Nhưng do việc Ông Nghĩa làm cho Ông Khánh phải ra đi để đem lại sự ổn định cho Sài gòn mà Anh Nghĩa không được các tướng lãnh quí mến. Họ không gần gũi với Anh Nghĩa tuy Anh hành sử vì nước, trung thành với truyền thống tổ tiên, có tình, có nghĩa đối với dân, không vì phe phái, và không vì tham quyền cá nhơn.
Sau năm 75, có lúc tôi có ý nghĩ nếu Ông Thiệu cho Anh Nghĩa, Anh Tồn, và vài anh em khác lên Tướng để hợp tác chặc chẻ với Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, thì chắc đã không xảy ra biến cố 75, đã không mất Miền Nam.
Đại tá Nghĩa làm việc từ sáng đến tối lo cho đất nước và dân tộc – việc cứu nước – mặc dầu không có hậu thuẩn mạnh mẻ, cũng không chắc sẽ thành công hay không, mà Anh vẫn làm vì đó là vai trò và trách nhiệm của kẻ sĩ phu, của một quân nhơn trong thời chiến chống giặc ngoại xâm, của mọi vị anh hùng Việt tộc. Anh Nghĩa đã dám làm như vậy. Tôi rất phục Anh trong trách nhiệm cao quí đó.
Trong giây phút được tin Anh nằm xuống, tôi nhớ ngay cái bia của Lý Thường Kiệt ở Chùa Linh Xung, có ghi những lời khen mà Cụ Hoàng Xuân Hãn dã chép lại:
Làm việc thì siêng năng, điều khiển dân thì đôn hậu, cho nên dân được nhờ cậy. Khoan hòa giúp đỡ trăm họ, nhân từ yêu mến mọi người, cho nên nhân dân kính trọng. Dùng uy vũ để trừ gian ác, đem minh chứng để giải quyết ngục tụng, cho nên hình ngục không quá lạm. Thái úy biết rằng dân lấy sự no ấm làm đầu, nước lấy nghề nông làm gốc, cho nên không để nỡ thời vụ. Tài giỏi mà không khoe khoang. Nuôi dưỡng đến cả những người già ở nơi thôn dã, cho nên người già nhờ thế mà được yên thân. Phép tắc như vậy có thể là cái gốc trị nước, cái thuật yên dân, sự tốt đẹp đều ở đấy cả».
(Vợ Cụ Hãn là bà cô bên nội của nhà tôi, Cô Phạm Thị Hòa)
Tôi sẽ không bao giờ quên sự can đảm và lương tâm chức nghiệp của Anh Nghĩa. Ai may mắn có một người bạn như vậy trong cuộc đời của mình quả là một điều quí báu hiếm có.
Vài lời như nén hương lòng thành kính tưởng niện Anh