Đại sứ Nhật tiếp tục đề nghị CSVN trả hết tiền cho nhà đầu tư Nhật

Thac Duong
Đại sứ Nhật tiếp tục đề nghị CSVN trả hết tiền cho nhà đầu tư Nhật

Tin Việt Nam – Báo Tin Tức loan tin, sáng ngày 26 tháng 4, ông Umeda Kunio, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Nhật Bản đã có cuộc gặp gỡ với ông Vương Đình Huệ, Phó thủ tướng CSVN tại Hội nghị “Gặp gỡ Nhật Bản – Bắc Trung Bộ” diễn ra tại tỉnh Nghệ An.

Tại đây, ông Umeda Kunio đã đề nghị nhà cầm quyền CSVN sửa đổi công hàm về cung cấp vốn vay ODA, giảm thuế thu nhập cá nhân cho các nhà đầu tư Nhật tại các khu kinh tế, và việc khởi động dự án nhiệt điện Vũng Áng 2.

Không chỉ vậy, ông Umeda Kunio cũng không quên nhắc nhở với ông Vương Đình Huệ về món nợ tại dự án hỏa xa đô thị Sài Gòn tuyến Metro số 1 mà nhà cầm quyền đã hứa trả nhiều lần nhưng chưa thực hiện.

Đáp lại, ông Vương Đình Huệ khẳng định, Nhật Bản là đối tác chiến lược quan trọng, và tin cậy của Việt Nam, là nhà cung cấp vốn vay ODA lớn nhất đối với CSVN. Về việc ông Umeda Kunio đã nhiều lần đòi nợ cho các nhà đầu tư Nhật nhưng nhà cầm quyền CS vẫn chai lỳ, không chịu trả nợ được ông Vương Đình Huệ giải thích rằng, nhà cầm quyền CS đang tiếp tục giải quyết các thủ tục để đẩy nhanh tốc độ, và giải quyết dứt điểm việc trả nợ.

Trước đó, sau nhiều lần đòi nợ bất thành, vào tháng 11 năm 2018, Đại sứ Nhật đã có thư gửi lãnh đạo CSVN tại Sài Gòn để đòi số tiền nợ 100 triệu Mỹ kim; không chỉ vậy, trong thư còn nêu rõ, nếu đến cuối tháng 12 mà nhà thầu Nhật vẫn không nhận được số tiền nợ trên thì phía Nhật sẽ ngừng thực hiện tuyến Metro số 1.

An Nhiên

Ông Umeda Kunio (trái) – Ảnh: baotintuc

“Kỷ niệm” 44 năm sau ngày chiếc xe tăng húc sập cổng Dinh Độc lập, mọi thứ đều tăng…

“Kỷ niệm” 44 năm sau ngày chiếc xe tăng húc sập cổng Dinh Độc lập, mọi thứ đều tăng. Giá xăng tăng, giá điện tăng, học phí tăng, viện phí tăng, tỷ lệ người xếp hàng xin visa nước ngoài tăng, tỷ lệ đảng viên cộng sản “bỏ của chạy lấy người” tăng… Chưa kể chùa chiền tăng, tỷ lệ mê tín dị đoan tăng, tỷ lệ hiếp dâm trẻ em tăng, tỷ lệ học sinh đánh nhau tăng, tỷ lệ trộm cắp giết người tăng, tỷ lệ tai nạn giao thông tăng, tỷ lệ nữ vị thành niên phá thai tăng… Chưa kể tỷ lệ viên chức phát biểu nhảm nhí tăng, tỷ lệ cướp đất tăng, tỷ lệ phá rừng tăng, tỷ lệ phá biển tăng…

Có những thứ “tăng” kỳ lạ nữa. Tỷ lệ bỉ ổi tăng, tỷ lệ trơ trẽn tăng, tỷ lệ mặt dày tăng, tỷ lệ bất lương tăng, tỷ lệ ngụy quân tử tăng… Còn nữa, tình trạng báo chí bị bịt miệng tăng, tỷ lệ tù nhân lương tâm tăng, tỷ lệ người chết trong đồn công an tăng… Chưa hết, tỷ lệ “gia đình trị” cũng tăng!

Chiếc xe tăng 30-4 đã thực hiện một “nhiệm vụ lịch sử” không thể nào kinh khủng hơn. Nó đã húc không chỉ sập một cánh cổng. Nó đã phá tan một quốc gia. Nó đã nghiền vụn một nền văn hóa. Và bánh xích của nó, vẫn đang kêu ken két, còn tiếp tục nghiến nát những thứ vốn đã bị nó nghiến banh từng mảnh!

Sau 44 năm, nó vẫn cho thấy nó chỉ là cái bánh xích sét gỉ với một sức mạnh thô lỗ. Nó không có trí tuệ. Đến lúc nào đó nhiệm vụ lịch sử của nó sẽ phải khép lại. Nó phải bị vứt ra biển, như những chiếc trực thăng trong những ngày tháng 4-1975. Chỉ sự biến mất vĩnh viễn của nó mới đem lại mùa xuân mới trên quê hương này.

Mạnh Kim

Con thuyền cộng sản sắp lật

Con thuyền cộng sản sắp lật

Trung Nguyễn

26-4-2019

“Con chó già” là ai?

Mấy hôm trước, bạn tôi đang đứng trên vỉa hè một quận trung tâm, cạnh đó có một cặp vợ chồng già đang ngồi hóng mát. Bỗng bạn tôi nghe cụ ông hỏi cụ bà: “Bà này, con chó già đó chết chưa?”. Câu hỏi khiến bạn tôi chú ý và lắng nghe coi hai ông bà nói gì, thì ra “con chó già” lại là Tổng bí thư – Chủ tịch nước, gọi tắt là Tổng – Chủ Nguyễn Phú Trọng.

Thấy bạn tôi lắng nghe cuộc hội thoại, ông bà cụ liền bắt chuyện với bạn tôi. Thực sự họ đã dùng những từ ngữ đầy căm thù dành cho giới lãnh đạo Cộng sản. Cụ bà còn tỏ ra lo lắng không biết đến khi cụ mất thì có kịp thấy chế độ đảng trị Cộng sản sụp đổ chưa? Cụ ông liền trấn an cụ bà, nói là nền cai trị của đảng Cộng sản sẽ sụp đổ sớm thôi. Hai cụ sẽ tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của chế độ “chuyên chính vô sản” trên đất nước Việt Nam này.

Khi nghe bạn tôi kể lại câu chuyện này, tự dưng tôi nhớ lại lời của chính Tổng – Chủ “Mình phải có thế nào người ta mới thế chứ”. Nếu ông Trọng nghe được lời của hai ông bà cụ nguyền rủa ông thế nào, chắc ông cũng không muốn sống tiếp một cách nhục nhã như vậy. Nhìn những bình luận trên mạng xã hội trước thông tin ông Trọng có vấn đề sức khỏe thì thấy lòng dân vui mừng trước việc các lãnh đạo Cộng sản … đi gặp “cha già dân tộc” như thế nào.

Con vua thì lại làm vua

Thôi thì cứ cho hai ông bà cụ thuộc thế hệ trải qua nội chiến Quốc – Cộng và hai cụ thuộc “bên thua cuộc” nên căm thù Cộng sản đi. Thế thì thế hệ trẻ Việt Nam sinh sau năm 1975 sẽ tin vào những gì mà chế độ Cộng sản tuyên truyền?

Thật ra, bản thân tôi cũng từng bị nhồi sọ về “công lao trời biển” của đảng Cộng sản và Hồ Chí Minh đối với dân tộc Việt Nam. Thế nhưng, tôi đã lờ mờ nhận ra vấn đề khi bản thân tôi và bạn bè tôi đậu điểm rất cao vào đại học nhưng học bổng của các công ty nhà nước lại chỉ ưu ái cho con cán bộ cộng sản cao cấp “văn dốt võ nhát” được nhận học bổng đi du học, còn chúng tôi bị gạt ra. Sự bất công thuở mới vào đời đó khiến tôi thấy được chế độ Cộng sản không hề công bằng và tốt đẹp như tuyên truyền, mà chỉ là dối trá và bất công.

Sau bao nhiêu năm, vụ việc được lặp lại ở mức độ trắng trợn và đê tiện hơn. Con em quan chức Cộng sản được nâng điểm ở mức độ phi lý, thậm chí 0 điểm cũng trở thành “thủ khoa đại học”. Tôi có thể hình dung sự phẫn nộ của giới trẻ Việt Nam khi biết những thông tin này. Các em phải trải qua nhiều cực nhọc để luyện thi đại học, thế nhưng các em bị gạt ra ngoài để nhường chỗ con em bè lũ cai trị. Các em phải hy sinh tương lai của mình để mang lại “hạnh phúc cho dân tộc”, như lời của bà Phó bí thư thành ủy TPHCM Nguyễn Thị Quyết Tâm “Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc”.

Nên nhớ, vụ việc nâng điểm này chỉ mới đổ bể trong năm nay. Chắc chắn tình trạng này đã diễn ra trong nhiều năm trời nhưng ở mức độ nhỏ hơn. Sau bao nhiêu năm không bị lộ thì đám quan chức đã trở nên chủ quan và liều lĩnh khi nâng điểm quá mức. Những học sinh dốt đặc lại trở thành thủ khoa, đã khiến các bạn học cùng lớp phẫn nộ và mọi chuyện lộ ra từ đó.

Một người em của tôi đã phải luyện thi đại học 3 năm trời mới đậu vào trường Y. Nếu em sinh ra là con của lãnh đạo cộng sản thì có lẽ em đã không mất nhiều thời gian như vậy. Chế độ Cộng sản đã tước đoạt hết niềm tin của giới trẻ về một xã hội, trong đó mọi người có cơ hội bình đẳng như nhau.

Khi niềm tin vào sự công bằng không còn thì người dân chỉ còn biết dựa vào hầu đồng, thần thánh, bùa chú, giải vong, cúng sao giải hạn,… Đó là cội rễ của hiện tượng mê tín phổ biến trong xã hội Việt Nam hiện nay. Còn những ai có điều kiện hơn thì họ tìm cách đi định cư ở những quốc gia “tư bản thối nát” như Bắc Mỹ, châu Âu, châu Úc.

Con thuyền sắp bị lật

Nói thẳng ra, đảng Cộng sản Việt Nam đã đánh mất niềm tin và sự ủng hộ của đại đa số người dân, từ các ông bà cụ tới các em học sinh, sinh viên, thanh niên trẻ tuổi. Chính ông Trọng đã thừa nhận tình trạng “chán đảng, khô đoàn, nhạt chính trị” hiện nay.

Trong lịch sử, trước khi một chế độ diệt vong luôn có những sự kiện chấn động nhân tâm, “thay vua đổi chúa” liên tục vì không còn ông vua nào đủ uy quyền với các phe nhóm khác nhau trong tập đoàn thống trị.

Các quan chức Cộng sản cao cấp liên tục chết một cách đáng ngờ như Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Trần Đại Quang,… và bây giờ là đủ thứ tin đồn về sức khỏe của Nguyễn Phú Trọng. Đó là dấu hiệu cho thấy các “đồng chí” Cộng sản đang tàn sát lẫn nhau và sự diệt vong của chế độ đã đến gần.

Ảnh minh họa. Nguồn: VNReview

Điều kiện cần đã có. Giá điện, xăng liên tục tăng phi mã sẽ là điều kiện đủ để nhân dân tiễn đưa chế độ độc đảng toàn trị về với Các Mác, Lênin.

Chính ông Trọng từng nói văn vẻ: “Thuyền bị lật mới biết sức dân mạnh như sức nước”. Đảng Cộng sản chưa bị lật nên còn chưa biết sức dân đâu. Nhưng giới cai trị sẽ sớm biết sức mạnh đó thôi, y như đám cai trị bên Venezuela, Sudan, Algeria đang nếm trải.

Luật sư trẻ gốc Việt dấn thân vì nhân quyền, pháp quyền cho VN

Luật sư trẻ gốc Việt dấn thân vì nhân quyền, pháp quyền cho VN


Trang tạp chí tiếng Anh The Vietnamese của LIV.
Trang tạp chí tiếng Anh The Vietnamese của LIV.

Trao đổi với VOA, nữ luật sư Vi Trần nói rằng mục tiêu của Sáng kiến Pháp lý Việt Nam (LIV), tổ thức phi chính phủ của Mỹ đăng ký ở bang California – quản lý hai trang mạng Luật Khoa Tạp chí và The Vietnamese, là nhằm mang lại cho độc giả cái nhìn mới mẻ và đa chiều về những vấn đề pháp luật, chính trị ở Việt Nam. Luật Khoa Tạp chí cũng vừa lên tiếng bị “báo chí nhà nước lẫn dư luận viên dán nhãn là ‘phản động,’ ‘chống chính quyền,’ ‘cờ vàng ba que’…”

Từ văn phòng ở Đài Loan, Luật sư Vi Trần dành cho VOA cuộc phỏng vấn sau đây:

VOA: Xin cô Vi Trần giới thiệu đôi chút về LIV và hai trang mạng truyền thông của LIV?

Vi Trần: “Tôi là Vi Trần, một trong những người chủ xướng của báo mạng Luật khoa Tạp chí, một tạp chí chuyên về pháp luật, hướng đến các bạn trẻ có quan tâm đến pháp luật, nhân quyền ở trong nước. Chúng tôi cũng nhận thấy có những người nước ngoài quan tâm đến chính trị và nhân quyền ở Việt Nam và thế là chúng tôi lập tờ báo tiếng Anh – The Vietnamese. Đây là hai dự án báo chí nằm trong các danh mục hoạt động của tổ chức phi chính phủ Sáng kiến Pháp lý Việt Nam (LIV) do chúng tôi thành lập để quản lý các dự án của mình.”

Trang Luật khoa Tạp chí của LIV.
Trang Luật khoa Tạp chí của LIV.

VOA: Phản ánh thực trạng xã hội, chính trị Việt Nam là đề tài nhạy cảm, vậy LIV và các nhóm cộng tác có gặp trở ngại gì không?

Vi Trần: “Là một tổ chức phi chính phủ nên tài chính luôn là một vấn đề. Nhưng đó chỉ là một khó khăn nhỏ. Chúng tôi có một mạng lưới các cộng tác viên trong nước và việc kết nối với các bạn trong nước không phải là một trở ngại lớn lắm. Nhưng vì đây là hai tờ báo mạng, và sử dụng mạng xã hội (MXH) để phát tán thông tin. Hơn một năm qua, MXH, đặc biệt là Facebook, có những thay đổi về mặt thuật toán nên có một số bài bị chặn mà không có lý do rõ ràng; có một số cuộc tấn công về mặt kỹ thuật trên mạng… thì đây chính là các trở ngại lớn nhất.”

VOA: Luật khoa Tạp chí và The Vietnamese hướng đến đối tượng độc giả nào và vì sao chọn đối tượng đó?

Vi Trần: “Thành phần nồng cốt của Luật khoa Tạp chí là những người học luật ở trong nước và nước ngoài thuộc thế hệ trẻ. Chúng tôi nhận thấy cải cách tư pháp rất cần thiết cho bất kỳ đất nước nào, ngay cả ở Hoa Kỳ. Hệ thống tư pháp ở Việt Nam đương nhiên có những vấn đề cần được giải quyết. Sau 5 năm làm việc, chúng ta thấy ngày càng nhiều các bạn trẻ có mối quan tâm nhất định về luật pháp, tư pháp hình sự ở Việt Nam bởi vì chỉ có những vấn đề chỉ phát sinh khi xã hội lên tiếng, gần đây nhất là các vụ tấn công tình dục phụ nữ và trẻ em.

Một tờ báo mà giúp có thêm thông tin để tự giải quyết và tự tìm con đường riêng cho Việt Nam là rất cần thiết. Chúng tôi cảm thấy rất vui vì ngày càng có nhiều bạn trẻ quan tâm và muốn thực hiện điều này. Đó là một tín hiệu tốt cho một xã hội.
Luật sư Vi Trần, đồng sáng lập Tổ chức phi chính phủ LIV.

“Hiện nay có nhiều bạn trẻ muốn vận động để sửa đổi luật pháp ở Việt Nam. Tờ báo của chúng tôi giúp các bạn có thêm thông tin về các kinh nghiệm ở nước khác, họ đã giải quyết như thế nào, luật pháp, án lệ của nước khác đã làm gì… Một tờ báo mà giúp có thêm thông tin để tự giải quyết và tự tìm con đường riêng cho Việt Nam là rất cần thiết. Chúng tôi cảm thấy rất vui vì ngày càng có nhiều bạn trẻ quan tâm và muốn thực hiện điều này. Đó là một tín hiệu tốt cho một xã hội.”

Trang The Vietnamese loan tin ông Trương Duy Nhất bị mất tích ở Thái Lan từ hôm 26/1/2019. Photo The Vietnamese.

XEM THÊM:

Bangkok Post: ‘vụ mất tích của blogger Trương Duy Nhất bị im lặng’

VOA: Cách tiếp cận của LIV có khác với cách tiếp cận của người gốc Việt thuộc thế hệ trước? Vi nghĩ gì về sự khác biệt này?

Vi Trần: “Những người trẻ, đặc biệt sinh sau cuộc chiến, lớn lên ở nước ngoài, sống trong hòa bình, được đi học… tôi nghĩ chúng tôi là những may mắn, nhìn cuộc sống lạc quan hơn và muốn kết nối với người khác nhiều hơn, nhất là trong thời đại internet như bây giờ. Sự kết nối giữa người trẻ trong nước và nước ngoài cũng rất đơn giản. Và khi đã có một sự kết nối nhất định thì cách nhìn vấn đề của chúng tôi cũng khác do chúng tôi quan tâm nhiều hơn đến những vấn đề hiện đang xảy ra ở trong nước và muốn giúp các người bạn của mình…

“Nói như vậy không có nghĩa là tôi không tri ân sự mất mát và những đóng góp của các thế hệ đi trước vì tôi may mắn không phải sống trong giai đoạn lịch sử mà họ đã trải qua. Vì vậy tôi chỉ có tri ân và hoàn toàn thông cảm với những nỗi đau và mất mát của họ.

“Là người Việt Nam nói chung thì ai cũng có một ước nguyện là đất nước của mình được tiến bộ, nơi mà người dân cảm thấy tự hào và đáng sống. Người trẻ xài Internet và MXH và các ứng dụng trên mạng rất nhiều. Đó là cách tiếp cận mới của giới trẻ.

Là người Việt Nam nói chung thì ai cũng có một ước nguyện là đất nước của mình được tiến bộ, nơi mà người dân cảm thấy tự hào và đáng sống.
Luật sư Vi Trần

“Người trẻ cũng có cách nhìn rất thoáng về việc đi du lịch và làm việc; họ chịu khó đi đến những nơi xa, học tập ở nhiều nước, phiêu lưu nhiều hơn. Những người trẻ có được may mắn và cơ hội này là do sự hy sinh của thế hệ trước.”

VOA: Các hồ sơ oan sai ở Việt Nam mà LIV đang vận động trên mặt trận quốc tế là các hồ sơ nào?

Vi Trần: “Có ba hồ sơ của các tử tù đang kêu oan là Hồ Duy Hải, Nguyễn Quang Chưởng và Lê Văn Mạnh. Vi thường xuyên viết bài về họ bằng tiếng Anh, cũng như thực hiện các công việc vận động tại các kỳ UPR, ICCPR gần đây… thực hiện các hoạt động trên mặt trận quốc tế cho ba hồ sơ này. Vì bản thân tôi từng học luật, tôi thấy các bản án đối với họ là sai trái.

“Ước mơ lớn nhất là sau này có thể dùng nhiều thời gian hơn để hỗ trợ tư pháp và pháp lý cho các hồ sơ tương tự…”

Tổ chức Ân xá Quốc tế ra Hành động Khẩn cấp đối với tử tù Hồ Duy Hải. (Amnesty International)
Tổ chức Ân xá Quốc tế ra Hành động Khẩn cấp đối với tử tù Hồ Duy Hải. (Amnesty International)

VOA: Xin cô Vi Trần cho biết đôi chút về bản thân và ước muốn của mình?

Vi Trần: “Từ những năm 90 thì Vi qua Mỹ sống và học trung học ở Mỹ, một người Mỹ gốc Việt khá là bình thường. Trước đây Vi sống ở California, đi học luật, trở thành luật sư và vì tò mò nên thường xuyên theo dõi tình hình ở Việt Nam. Vi có kết nối với một số bạn là các nhà hoạt động Việt Nam trong đó có Trịnh Hữu Long và Phạm Đoan Trang. Vi cùng các bạn sáng lập Luật khoa Tạp chí và từ đó Vi rời Hoa Kỳ và chuyển đến sống ở Đông Nam Á, tính đến nay đã gần 5 năm rồi. Hiện tại thì đang sống và làm việc tại Đài Loan.

“Ước mơ lâu nay của tôi là muốn trở về làm việc với người dân ở Việt Nam, đặc biệt là những dân oan, những người oan sai trong các vụ việc.”

VOA: VOA chân thành cảm ơn Luật sư Vi Trần.

THƯƠNG DÂN,DÂN LẬP ĐỀN THỜ..,HẠI DÂN ,DÂN ĐÁI NGẬP MỒ THỐI XƯƠNG….

Lê Hồng Song
THƯƠNG DÂN,DÂN LẬP ĐỀN THỜ..,

HẠI DÂN ,DÂN ĐÁI NGẬP MỒ THỐI XƯƠNG….

Đó không phải là lời hăm dọa theo kiểu phổ biến đời nay giữa các „đại ca“, „đại gia“, „đại quan“. Đó là câu ca dao dân gian Việt Nam đã lưu truyền hơn sáu trăm năm nay, và hẳn sẽ còn lưu truyền mãi mãi.

Câu ca dao đó xuất hiện từ triều đại nhà Hồ (1400-1407) .

Năm 1397, Hồ Quý Ly, tể tướng dưới triều đại nhà Trần, đã cho xây dựng khu thành đá tại huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa bây giờ. Thành đá này về sau được gọi là Thành Nhà Hồ.

Năm 1398, thành xây xong, Hồ Quý Ly ép Vua Trần Thuận Tông rời đô từ kinh thành Thăng Long về Thanh Hóa. Tháng 2 năm Canh Thìn (1400), Hồ Quý Ly truất ngôi của Trần Thiếu Đế, lên ngôi vua và đặt tên nước là Đại Ngu. Thành Nhà Hồ chính thức trở thành kinh đô. Thành Nhà Hồ trong lịch sử còn có các tên gọi khác là Thành An Tôn, Tây Đô, Tây Kinh, Tây Nhai, Tây Giai.

Thành Nhà Hồ được coi là tòa thành đá duy nhất còn lại ở Đông Nam Á, là một trong rất ít còn lại trên thế giới và đã được tổ chức UNESCO công nhận là Di sản văn hóa vật thể của nhân loại.

Ngôi thành đá kiên cố, hơn 600 năm xem ra vẫn còn chắc vững lắm. Thế mà cái thời đại đẻ ra ngôi thành đó, tức nhà Hồ, lại sụp đổ nhanh chóng đến bất ngờ.

Theo nhà văn, nhà Sử học Hoàng Quốc Hải, (tác giả của hai bộ tiểu thuyết lịch sử về thời đại nhà Lý và nhà Trần, cũng là người am hiểu sâu sắc lịch sử thời kỳ Lý-Trần-Lê, trong đó có giai đoạn nhà Hồ nắm quyền), Hồ Quý Ly là người điêu trá và tàn bạo. Vốn liếng chính trị ông gây dựng trên cái nền của lòng dân chán ghét, nội bộ chia lìa, tất cả những yếu tố khiến cho sức mạnh quốc gia dần đi vào thế bại liệt. Và cái thế nước lụi tàn ấy, làm sao mà che bịt được những đôi mắt gian giảo của bầy ác thú phương Bắc.

Triều đại nhà Hồ đã tiến hành những cuộc tàn sát khủng khiếp đối với những người chống đối.Thậm chí, chỉ có ý nghĩ không tùng phục mà có kẻ tố giác, cũng bị rơi đầu. Quân lính luôn luôn hành quân đàn áp nhân dân nổi dậy từ khắp mọi nơi, cả nước tràn ngập không khí tang tóc và tù ngục. Lòng dân oán hận triều đình đến cùng cực, chia rẽ đến tột cùng, đói khổ đến tột cùng.

Để cho đất nước rơi vào thảm cảnh đó, cũng có nghĩa tự mình tạo điều kiện tốt nhất cho giặc ngoài vào xâm lấn, và cũng có khác chi tự mình đem nước dâng cho giặc.

Đúng vào thời điểm bi đát nhất của nước mình, thì nhà Minh đem 40 vạn quân vào xâm lược nước ta. Chỉ vài trận ra quân, giặc Minh đã đánh sập triều đình nhà Hồ. Và chỉ năm, sáu tháng sau, từ khi quân Minh vào cõi, cả ba cha con Hồ Quý Ly, Hồ Hán Thương, Hồ Nguyên Trừng đều bị giặc Minh bắt đem về Kim Lăng.

Nhà Hồ sụp đổ nhanh chóng như vậy, chỉ có một nguyên nhân duy nhất có thể cắt nghĩa là bởi họ khinh dân, họ chống lại nguyện vọng chân chính của toàn dân, và vì thế cả dân tộc không hợp tác với họ, khiến họ bị diệt vong.

Có một giai thoại nổi tiếng, khi Hồ Quý Ly nói với con trai Hồ Nguyên Trừng: “Ta ước sao có được một trăm vạn quân để chống lại quân Minh”. Trừng đáp: “Thưa cha, quân không sợ thiếu, chỉ sợ lòng dân không theo”.

Vậy là bài học muôn thuở, vẫn là BÀI HỌC LÒNG DÂN.

Ngày nay về Vĩnh Lộc, xứ Thanh, ta còn nghe được vô vàn các câu chuyện đau lòng trong quá trình xây thành đá. Và nhân dân căm phẫn Hồ Quý Ly tới mức khắp tỉnh Thanh Hóa không hề có một am, miếu nào thờ ông. Ngay chân thành, dân dựng ngôi đền thờ người đốc công bị Hồ Quý Ly chém đầu với tội dạnh: chậm tiến độ.

Ngay cả nơi vị tướng trẻ Trần Khát Chân bị nhà Hồ giết ở núi Đôn, dân lập tới hai ngôi đền để thờ ông. Cả tỉnh Thanh Hóa có hơn 70 đền thờ Trần Khát Chân. Chỉ riêng điều đó đủ biết nhân dân đánh giá Hồ Quý Ly có công hay có tội. Vì vậy trong dân gian vùng Thanh – Nghệ mỗi khi bình phẩm một nhân vật lịch sử nào, họ thường đọc câu ca dao quen thuộc:

Thương dân dân lập đền thờ
Hại dân dân đái ngập mồ thối xương.

Có ông quan thời nay hình như cũng cảm thấy „ơn ớn“, nhưng là quan, có đâu nghe dân dễ thế, nên chi, vị ấy phán: dân thì muôn người vạn ý, biết đâu mà chiều

http://www.bvd-vn.de/…/1102-thuong-dan-dan-l-p-d-n-th-h-i-d…

Hình: Internet

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person
Image may contain: 4 people, people smiling, text

 VÌ CÓ MỘT NGƯỜI CHA ĐÃ HỨA

Image may contain: one or more people and people standing

Bich Lien Tran

 VÌ CÓ MỘT NGƯỜI CHA ĐÃ HỨA

Năm 1989 , một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Amenia , làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút . Trong cơn hỗn loạn , có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn , rồi chạy ào đến trường , nơi con trai của ông đang học
Ở đó , ông nhin thấy một đống đổ nát – ngôi trường đã sập hoàn toàn . Ngay lúc đó , người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình : ” dù thế nào , bố cũng sẽ luôn bảo vệ con !”
Và ông bật khóc khi nhìn đống gạch vụn đã từng là trường học .
Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp học của con mình nằm ở vị trí nào . Góc bên phải phía sau của trường học !
Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá .

Nhiều vị phụ huynh nhìn thấy người đàn ông làm như vậy , họ vừa khóc vừa kéo ông ra . Kêu lên :” quá muộn rồi !” Anh không làm được gì đâu ” về đi !” Hoặc chúng ta phải chờ đội cứu hộ đến thôi !” … 
Nhưng để đáp lại những lời đó , người đàn ông chỉ nói đúng một câu : 
” giúp tôi một tay !” Và ông tiếp tục bới đống gạch . Cẩn thận quăng từng viên gạch từng mảng tường ra ngoài .

Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát .- chúng tôi sẽ lo việc này ! Ông về nhà đi ! Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch , và chỉ đáp :- giúp tôi một tay đi !
Cảnh sát cũng có mặt . Họ khuyên can người đàn ông :- anh đang trong tình trạng không ổn định .anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác , đề nghị anh về nhà ! Nhưng họ cũng chỉ nghe một câu đáp :- giúp tôi một tay !

Một người . Rồi nhiều người bắt đầu vào” giúp một tay ” 
Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiềng …12 tiếng …24 tiếng … 36 tiếng …
Và đến tiếng thứ 38 , khi kéo một tảng bê tông ra , dường như họ nghe thấy tiếng trẻ con .

Armand ? Người đàn ông gọi to , giọng nghẹn lại . Và ông nghe tiếng trả lời :

Bố phải không ? Con ở đây này ! Con đang bảo các bạn đừng lo , vì bố sẽ đến cứu con , và cứu cả các bạn nữa !
Bố đã hứa bố luôn bảo vệ con mà … 
14 học sinh trong số 33 em ở lớp của Amand được cứu sống hôm đó , vì khi ngôi trường sập xuống , một tảng bê- tông to đã chèn vào tạo thành cái “hang” nhỏ và các em bị kẹt ! Amand đã bảo các bạn đừng khóc , ” bởi vì bố tớ sẽ đến cứu chúng ta ” .

Các em nhỏ hoảng sợ , đói và khát , nhưng đã được cứu sống , bởi vì có một người cha đã hứa .

💙💜💛🧡
Lời hứa đặc biệt của người CHA dành cho CON 
Của mình là điều gì đó rất thiêng liêng 💕
👉chẳng phải vì thế mà Thiên Chúa đã dày công vun lập nên chương trình cứu độ sau khi Ađam phản bội đó sao ?
Cũng chỉ vì người quá yêu chúng ta 💖

Đồng Tâm: Người dân lại tuyên bố quyết đổ máu giữ đất sau khi Thanh tra Chính phủ công bố kết luận đất quốc phòng

Van Pham

Bà con bị cướp đất Thủ Thiêm, Vườn rau Lộc Hưng và trên trên toàn đất nước VN hãy học theo dân Đồng Tâm… đoàn kết cùng đứng lên sẵn sàng đổ máu để giữa đầt… Nếu chúng không thực hiện đúng trình tự pháp lý!!!

*********

Đồng Tâm: Người dân lại tuyên bố quyết đổ máu giữ đất sau khi Thanh tra Chính phủ công bố kết luận đất quốc phòng

Người dân xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, hôm 25/4 bày tỏ bức xúc trước kết luận mới của Thanh tra Chính phủ xác nhận kết luận trước đó của Thanh tra Hà Nội, khẳng định toàn bộ đất sân bay Miếu Môn là thuộc đất quốc phòng.

Ông Lê Đình Công, người dân Đông Tâm, nói với Đài Á Châu Tự Do vào tối ngày 25/4 qua điện thoại:

“Thực tế Thanh tra Chính phủ cưỡi ngựa xem hoa, không về thực địa, không cùng nguyên đơn để kiểm tra và đối thoại về tất cả các văn bản giấy tờ. Chúng tôi sẽ kiện ra Tòa Tối cao, nếu Tòa Tối cao vẫn xử thế này thì chúng tôi sẽ kiện ra Tòa Quốc tế.”

Tại buổi công bố kết luận rà soát thanh tra đất đai Đồng Tâm vào chiều ngày 25/4 ở Hà Nội, ông Nguyễn Mạnh Hà, Tổ trưởng Tổ rà soát, thuộc Thanh tra Chính phủ nói rằng Kết luận Thanh tra về đất đai ở Đồng Tâm của Thanh tra Hà Nội công bố hồi tháng 7 năm 2017 là chính xác; đồng thời xác định khiếu nại của ông Lê Đình Kình cùng người dân Đồng Tâm liên quan diện tích đất nông nghiệp 59 héc-ta ở đồng Sênh là không đúng.

Thanh tra Hà Nội vào hôm 25/07/17 chính thức công bố xác định toàn bộ diện tích hơn 239 héc-ta ở sân bay Miếu Môn, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức từ năm 1981 đến này do các đơn vị Quốc phòng quản lý và sử dụng nhưng đã bộc lộ buông lỏng quản lý trong thời gian dài qua việc tiếp tục để người dân canh tác nông nghiệp vào khi hợp đồng hết hạn hồi năm 2012, đồng thời các đơn vị Quốc phòng chưa di dời các hộ dân sinh sống tại khu vực này trước năm 1980 để các hộ lấn chiếm, cho tặng, chuyển nhượng, xây dựng công trình trái phép…

Vụ việc “Khủng hoảng Đồng Tâm” nổ ra vào ngày 15 tháng 4 năm 2017 khi chính quyền xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội tiến hành cưỡng chế, theo thông báo mảnh đất hơn 100 héc-ta tại đồng Sênh, ở thôn Hoành là đất quốc phòng và thu hồi để giao lại cho Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel. Người dân xã Đồng Tâm lên tiếng rằng trong đó có 59 héc-ta là đất canh tác nông nghiệp của họ bao đời nay. Chính quyền địa phương bắt giữ 4 người dân với cáo buộc “gây rối trật tự công cộng” liên quan việc giải tỏa đất ở xã Đồng Tâm, khi họ phản đối chính quyền cắm mốc sai ranh giới. Lập tức người dân Đồng Tâm đã phản kháng lại lực lượng chức năng qua việc bắt giữ 38 cảnh sát cơ động và cán bộ làm con tin, để yêu cầu được đối thoại với Chính quyền thành phố Hà Nội. 7 ngày sau đó, toàn bộ con tin được thả khi Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung đích thân đối thoại với người dân Đồng Tâm.

Ông Nguyễn Đức Chung, trong buổi tiếp xúc với người dân Đồng Tâm vào ngày 22/04/2017, đã gọi vụ việc xảy ra là “Khủng hoảng Đồng Tâm” và cam kết rằng sẽ giải quyết đến nơi đến chốn cũng như không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người dân ở đây.

Thực tế Thanh tra Chính phủ cưỡi ngựa xem hoa, không về thực địa, không cùng nguyên đơn để kiểm tra và đối thoại về tất cả các văn bản giấy tờ. Chúng tôi sẽ kiện ra Tòa Tối cao, nếu Tòa Tối cao vẫn xử thế này thì chúng tôi sẽ kiện ra Tòa Quốc tế
-Người dân Đồng Tâm

Trước đó vào ngày 7 tháng 7 năm 2017, dưới sự chủ trì của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung, Dự thảo kết luận của Thanh tra Hà Nội được công bố, khẳng định rằng khu vực đất 59 héc-ta tại đồng Sênh là thuộc Quốc phòng.

Trong buổi Thanh tra Chính phủ công bố kết luận thanh tra về đất đai ở Đồng Tâm, bên cạnh thông báo kết luận của Thanh tra Hà Nội là chính xác, Phó tổng Thanh tra Chính phủ, ông Nguyễn Văn Thanh nhấn mạnh rằng Tổ rà soát phát hiện ra có những sơ hở trong việc quản lý đất đai trên địa bàn xã Đồng Tâm, khiến cho người dân sử dụng đất và cho rằng là đất canh tác nông nghiệp của họ trong khi về mặt pháp lý lại là đất quốc phòng từ lâu.

Điều đáng chú ý tại buổi công bố kết luận thanh tra về đất đai Đồng Tâm của Thanh tra Chính phủ là có sự tham dự của Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung và đại diện của các cơ quan sở, ngành, địa phương liên quan nhưng lại không có sự xuất hiện của người dân Đồng Tâm. Đài RFA liên lạc với Luật sư Trần Vũ Hải, một luật sư tư vấn pháp lý cho người dân Đồng Tâm để tìm hiểu xem vì sao người dân Đồng Tâm không được mời tham dự buổi công bố kết luận thanh tra mà họ chờ đợi suốt hai năm qua và được ông cho biết:

“Về vấn đề này chúng tôi đang nghiên cứu. Nhưng theo tôi rất đáng tiếc là luật sư và người dân Đồng Tâm không được trao đổi trước khi công bố kết luận. Trước mắt tôi chỉ có thể phát biểu như thế thôi.”

Không đồng thuận

Người dân Đồng Tâm thả 38 con tin vào ngày 22/04/17 khi Chủ tịch thành phố Hà Nội đến địa phương đối thoại.
Người dân Đồng Tâm thả 38 con tin vào ngày 22/04/17 khi Chủ tịch thành phố Hà Nội đến địa phương đối thoại. AFP
Ngay sau khi Thanh tra Hà Nội công bố đất canh tác nông nghiệp ở đồng Sênh là đất quốc phòng hồi tháng 7 năm 2017, người dân Đồng Tâm cho biết họ rất thất vọng và bất bình. Tuy nhiên, người dân Đồng Tâm tuyên bố họ vẫn tin cậy vào Đảng và Chính quyền sẽ công tâm đúng theo luật pháp, đồng thời gửi đơn thư khiếu nại lên Trung ương Đảng, Chính phủ và Quốc hội với đề nghị nhanh chóng giải quyết vụ việc này. Ông Lê Đình Công chia sẻ:

“Từ năm 2017, rất nhiều lần chúng tôi đã yêu cầu rằng nếu có bằng chứng cơ sở pháp lý để chứng minh 59 héc-ta đất đồng Sênh của chúng tôi là đất quốc phòng thì sau 3 tiếng đồng hồ chúng tôi sẵn sàng giao đủ toàn bộ 59 héc-ta đất này cho Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội. Và kể cả bây giờ, nếu có bằng chứng đưa ra thì chúng tôi vẫn bàn giao trong 3 tiếng đồng hồ. Nhưng hoàn toàn là người ta không có một bằng chứng gì, mà chỉ kết luận một cách vu vơ là theo báo cáo của Ủy ban Nhân dân xã Đồng Tâm, toàn bộ đất sân bay Miếu Môn là đất quốc phòng. Quyết định thu hồi đất 113 của Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ Trưởng Đỗ Mười chúng tôi có đủ cả, chỉ có thu hồi 47,36 héc-ta. Quyết định 386 của Uỷ ban Nhân dân tỉnh Hà Sơn Bình là chỉ có bàn giao 47,36 héc-ta cho Quốc phòng.”

Nhà quan sát tình hình Việt Nam, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng từng đưa ra nhận định “Khủng hoảng Đồng Tâm”, theo cách gọi của ông Chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung là một vụ khủng hoảng lớn mang tầm cỡ “an ninh quốc gia” hay thậm chí là “điểm nóng chính trị”, chứ không không đơn thuần ở cấp độ như “điểm nóng xã hội”, “khiếu kiện đông người” hay “gây rối trật tự công cộng”.

Do yếu tố đặc biệt của vụ việc “Khủng hoảng Đồng Tâm” mà Luật sư Lê Công Định từng cho rằng cần phải có thanh tra độc lập, ngay sau khi Thanh tra Hà Nội công bố Dự thảo Kết luận thanh tra về đất đai Đồng Tâm hồi tháng 7 năm 2017. Luật sư Lê Công Định giải thích:

“Việc ông Nguyễn Đức Chung, với tư cách là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội, công bố một dự thảo thanh tra, xét về phương diện thủ tục thì sai về mặt pháp lý. Lý do là việc thanh tra bao giờ cũng được tiến hành độc lập với các cơ quan hành pháp. Bởi vì việc thanh tra ở đây là thanh tra những hoạt động, những công việc, những hành vi mà nhân viên công vụ và Cơ quan Hành pháp thực hiện. Cho nên, tại sao một bản Dự thảo Thanh tra chưa hoàn tất lại có thể công bố ngay cho Cơ quan hành pháp do ông Nguyễn Đức Chung đại diện. Điều đó đối với tôi, hoạt động thanh tra mất đi tính cách độc lập mà theo quy định của Pháp luật Việt Nam hiện hành thì hoạt động thanh tra hoàn toàn độc lập.”

Còn Luật sư Đặng Đình Mạnh, một luật sư tham gia trong nhóm Luật sư Lộc Hưng, tư vấn pháp lý cho người dân ở vườn rau Lộc Hưng, thành phố Hồ Chí Minh bị cưỡng chế hồi đầu tháng 1 năm 2019 cho biết ông không lấy làm lạ sau khi nghe Thanh tra Chính phủ công bố kết luận thanh tra về đất đai Đồng Tâm vào ngày 25 tháng 4 năm 2019. Luật sư Đặng Đình Mạnh nói với RFA:

“Tại vì cơ quan Thanh tra Chính phủ không phải là cơ quan thanh tra độc lập, mà lại thuộc về Chính phủ. Do vậy dù muốn dù không đi nữa thì chắc chắn Thanh tra Chính phủ chiếu theo cơ sở pháp lý thế nào chăng nữa thì họ vẫn buộc phải có những lời lẽ, những nhận định và những đánh giá có lợi cho phía Chính phủ. Chính điều này chứng tỏ rằng việc thanh tra của cơ quan Thanh tra Chính phủ là việc làm vô ích vì không tiếp cận được sự thật khách quan.”

Trả lời câu hỏi của Đài Á Châu Tự Do liên quan các vụ tranh chấp đất đai giữa chính quyền và người dân diễn ra trong các thập niên qua, điều cần nhất mà Nhà nước Việt Nam phải làm gì để giải quyết một cách hiệu quả những vụ thưa kiện như của người dân ở Đồng Tâm, ở Dương Nội, ở Thủ Thiêm, ở Lộc Hưng…Luật sư Đặng Đình Mạnh nêu lên quan điểm của ông:

“Điều cần nhất để phân định đúng sai trong việc này là cần phải có một cơ quan tài phán độc lập, tức là toàn án. Với những gì Việt Nam đang có như luật pháp và các cơ quan thiết chế hiện nay thì hầu như không làm được gì cả. Nếu sửa vấn đề này thì thật ra phải sửa từ gốc, sửa từ thể chế và trong thể chế đó phải bảo đảm có tòa án độc lập chỉ xét xử dựa vào luật pháp mà thôi, không lệ thuộc vào chính quyền. Khi nào được như vậy thì mới có thể giải quyết vấn đề là ai đúng, ai sai.”

Trong cùng năm 2017 xảy ra “Khủng hỏang Đồng Tâm”, Thanh tra Bộ Tài Nguyên-Môi Trường vào tháng 7 cho biết trong tổng số hơn 1.500 lượt đơn khiếu nại trong nửa đầu năm 2017, có đến hơn 95% liên quan đến vấn đề đất đai.

Cụ Lê Đình Kình, từng đại diện cho người dân Đồng Tâm tuyên bố rằng người dân Đồng Tâm luôn tuân thủ luật pháp, nhưng sẽ tuyên chiến với những ai rắp tâm lấy đất canh tác nông nghiệp của họ không theo quy định pháp luật:

“Dân Đồng Tâm bây giờ nói thẳng đây là giặc nội xâm cướp đất này. Dân Đồng Tâm cương quyết tuyên chiến với giặc nội xâm. Bất kể ai không có quyết định thu hồi đất mà vào đây cướp đất thì dân Đồng Tâm sẽ sẵn sàng chiến đấu và nhiều người sẽ sẵn sàng hy sinh. Anh em chúng tôi đương đầu cả về đầu tư, tài chính, kinh tế, thời gian, công sức và thậm chí cả xương máu như tôi. Đây là quyền lợi của toàn dân, hoàn toàn không vì một cá nhân nào cả.”

Ông Lê Đình Công, ngay sau buổi công bố kết luận thanh tra của Thanh tra Chính phủ rằng đất ở đồng Sênh là đất quốc phòng, một lần nữa tuyên bố người dân Đồng Tâm sẽ theo đuổi giải quyết tranh chấp theo pháp luật, tuy nhiên ông nói:

“Nếu Uỷ ban Nhân dân thành phố Hà Nội cố tình vào cướp đất của người dân Đồng Tâm thì chúng tôi sẵn sàng đổ máu và cũng sẵn sàng hủy diệt kẻ nào dám vào cướp đất.”

About this website

RFA.ORG

Thêm một lần nữa người dân Đồng Tâm bày tỏ nỗi thất vọng và bất bình tột độ trước công bố của Thanh tra Chính phủ rằng khu vực đất tranh chấp ở Đồng Sênh giữa người dân và chính quyền địa phương là “đất quốc phòng”,…

Đưa bộ môn ‘Trịnh Công Sơn học’ giảng dạy cho sinh viên có hợp lý?

Tôi thú thật là tôi nghe đế cái môn ‘Trịnh Công Sơn học’ thì tôi rất buồn cười, vì cái thứ nhất nó làm cho tôi… thứ thật là tôi thấy choáng váng, và nó là một hình thức mang tính chất phản khoa học, phi nghệ thuật…-Nhà báo Nguyễn Ngọc Già

Tiếng Sáo Thiên Thai – [Thế Lữ & Phạm Duy – Ngọc Hạ & Quang Ngọc ] – Dau Nguyen 

 httpv://www.youtube.com/watch?v=kmHgk12GVJU&list=PLYNu2WsZ1JUhQ7J1GGZCKRwWY41IaYbRS

Tiếng Sáo Thiên Thai – [Thế Lữ & Phạm Duy – Ngọc Hạ & Quang Ngọc ] – Dau Nguyen 

 “Mùi tục lụy lưỡi tê tân khổ, Đường thế đồ gót rỗ ky khu . . .” (Cung Oán). Và, chốn thiên thai vẫn còn trong trí tưởng của nhân loại. Nơi mà con người khổ đau luôn mơ ước được nhìn thấy, được bước vào. Mời quý vị mở “Tiếng Sáo Thiên Thai” để cùng hai chàng Lưu Nguyễn tìm về với cảnh vật tuyệt mỹ, với tiếng sáo dặt dìu, với mối duyên lành thần tiên dang dở . . . “Tiếng Sáo Thiên Thai”. Thơ: Thế Lữ. Nhạc: Phạm Duy. Tiếng hát: Ngọc Hạ & Quang Ngọc. Hình ảnh & Video clips: Internet. Thực hiện nhạc cảnh: Dậu Nguyễn. 

HÃY NHÌN XEM 

HÃY NHÌN XEM 

Thân xác chúng ta thường mang những vết sẹo, hậu quả của những lần bị trầy trụa, té ngã.  Có những vết sẹo gợi lại cả một vùng kỷ niệm.  Dù vui hay buồn thì cũng là chuyện đã qua.  Vết sẹo làm ta kém đẹp, nhưng không làm đau như xưa.  Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra thăm các môn đệ, Ngài giúp họ nhận ra Ngài nhờ những vết sẹo.  Ngài cho họ xem những vết sẹo ở tay và cạnh sườn.  Những vết sẹo nói lên một điều quan trọng:  Thầy chính là Ðấng đã bị đóng đinh và đâm thâu; Thầy đã chết nhưng Thầy đã thắng được cái chết.

Chúng ta ngỡ ngàng khi thấy Chúa phục sinh có sẹo, dù điều đó chẳng đẹp gì.  Ngài không ngượng mà cho các môn đệ xem.  Những cái sẹo sẽ ở mãi với Ngài trên thiên quốc.  Chúng gợi lên những kỷ niệm buồn phiền, thất bại, đớn đau.  Nhưng nếu không có chúng thì cũng chẳng có phục sinh.  Chẳng cần phải xóa đi khỏi ký ức cuộc khổ nạn kinh hoàng và cái chết nhục nhã.

Chúng ta cũng lên thiên đàng với các vết sẹo của mình.  Sống ở đời sao tránh khỏi những dập gẫy, thương tích.  Nếu chúng ta đón nhận mọi sự với tình yêu thì mọi sự sẽ trở nên nhịp cầu cứu độ.  Tin Mừng phục sinh là Tin Mừng về các vết thương đã lành.  Có những vết thương tưởng chẳng thể nào thành sẹo.  Chúng ta có dám cho người khác thấy sẹo của mình không? 

Cuộc khổ nạn của Thầy đã làm các môn đệ bị thương.  Các vết sẹo của Thầy sẽ chữa lành những vết thương đó.  Hẳn Tôma đã nhìn thật lâu những dấu đinh.  Chính lúc đó ông khám phá thật sâu một Tình Yêu.  Tình yêu hy sinh mạng sống và đủ mạnh để lấy lại.  Tình yêu khiêm hạ cúi xuống để chinh phục ông.  Ông đâu dám mong Thầy sẽ đích thân hiện đến để thỏa mãn những đòi hỏi quá quắt của mình.  Lòng ông tràn ngập niềm cảm mến tri ân.  Ông ra khỏi được sự cứng cỏi, khép kín, tự cô lập, để bước vào thế giới của lòng tin.  Tôma đã tin vượt quá điều ông thấy.  Ông chỉ thấy và chạm đến các vết sẹo của Thầy, nhưng ông tin Thầy là Chúa, là Thiên Chúa của ông.

Tin bao giờ cũng đòi một bước nhảy vọt khỏi cái thấy.  Chúng ta không được phúc thấy Chúa theo kiểu Tôma,  nhưng chúng ta vẫn được thấy Chúa theo những kiểu khác.  Cần tập thấy Chúa để rồi tin.  Có khi phải tập nhìn lại những vết sẹo của mình, của Hội Thánh, của cả thế giới, để rồi tin rằng Chúa phục sinh vẫn đang có mặt giữa những trăn trở và vấp váp, thất bại và khổ đau.  “Phúc cho những ai không thấy mà tin”, và phúc cho những ai biết thấy nên tin.

***********************************

Lạy Chúa, xin cho con luôn vui tươi, dù có phải lo âu và thống khổ, xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình; nhưng biết nghĩ đến những người quanh con, những người – cũng như con – đang cần một người bạn. 

 Nếu như con nên yếu đuối, thì xin cho con biết yêu thương và sáng suốt hơn, thông cảm và nhân từ hơn.  Nếu bàn tay con run rẩy, thì xin giúp con luôn biết mở ra và cho đi.  Khi lâm tử, xin cho con biết đón nhận khổ đau và bệnh tật như một lời kinh. 

 Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác, như một lời xin vâng cuối cùng.  Và con sẽ về nhà Chúa, để dự tiệc yêu thương muôn đời.  Amen!

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lữ Phương/ Nguyễn Trung Tôn/ Nguyễn Công Khế & Nguyễn Thị Bình

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lữ Phương/ Nguyễn Trung Tôn/ Nguyễn Công Khế & Nguyễn Thị Bình

RFA

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Tôi sinh năm 1971, năm nay bước vào tuổi 44. Tuy chỉ mới độ tuổi này nhưng tôi đã từng nghe bố tôi kể lại và cũng đã phải trực tiếp chứng kiến cảnh gia đình tôi suốt 4 đời là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng Sản.

M.S Nguyễn Trung Tôn

Bút Ký Những Chuyến Ra Đi của ông Lữ Phương (nguyên) Thứ Trưởng Thông Tin Văn Hoá, Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam, có nhiều trang rất thú vị. Đọc lai rai vài đoạn cho vui, nếu rảnh:

Vào mùa khô năm ấy, tôi xin cơ quan cho tôi đến vùng biên giới Bố Bà Tây, liên hệ với gia đình. Lần này ngoài vợ và đứa con gái lớn, còn có em gái tôi cùng với hai đứa con gái nhỏ của nó đi theo, lúc nhúc một đoàn, không tưởng tượng nổi!

Nhờ chuyến thăm này tôi mới rõ được chuyện nhà từ lúc tôi ra đi. Vợ tôi ngoài việc đi dạy học còn tìm được việc làm ở một tòa án tỉnh nữa. Những người quen biết đều biết vợ tôi có chồng là VC, bị cảnh sát Sài Gòn o ép, dụ dỗ nhiều cách, nhưng đều hết lòng giúp đỡ, che chở (ngay cả những viên chức cao cấp trong chính quyền Sài Gòn): chẳng phải vì lý do gì khác hơn là ở đây người ta chưa có thói quen “chính trị hoá” mọi quan hệ xã hội.

Cái “chính quyền Sài Gòn” hồi đó, xem ra, khác xa (và khác hẳn) cái chính phủ Hà Nội bây giờ. Tuần qua –  vào ngày 9 tháng 4 năm 2019 –  FB Trang Nguyen vừa buồn bã, và ái ngại cho hay:

VỢ MỤC SƯ NGUYỄN TRUNG TÔN BỊ AN NINH THANH HÓA KHỦNG BỐ TINH THẦN

Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành – vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn.

Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…

Vợ chồng Nguyễn Trung Tôn chào đời không đúng chỗ, và cũng không đúng lúc (wrong time and wrong place) nên gặp phải lắm nỗi gian truân. Ông bà Lữ Phương sinh sống tại miền Nam (vào một thời điểm khác) nên cuộc sống của họ cũng hoàn toàn khác, êm thắm và khoẻ khoắn hơn nhiều.

Hồi đó bà Lữ Phương vẫn được mọi người, “ngay cả những viên chức cao cấp trong chính quyền Sài Gòn hết lòng giúp đỡ che chở.” Thỉnh thoảng, bà lại cùng cả đại gia đình “lúc nhúc một đoàn” kéo nhau vô bưng để thăm nom và chăm sóc cho đức phu quân – dù cuộc sống trong bưng biền không thiếu thốn hay nhọc nhằn chi cả: 

Các nhân vật trong “Mặt trận 2” này đã được Đảng chăm sóc một cách đặc biệt: bất cứ việc gì, từ sinh hoạt ăn uống, chỗ ở, quần áo, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều được cung cấp chu đáo bởi cả một khung cán bộ và nhân viên chuyên lo việc tiếp phẩm và phục vụ phối hợp với một đội bảo vệ được tuyển khá kỹ lưỡng về thành tích và lý lịch.

Chả riêng chi ăn uống, ăn nói cũng thế, cũng được Đảng bao biện tất:

Riêng đối với những bài viết, bài phát biểu mà các vị trong Liên Minh phải trình bày hoặc trên báo chí, đài phát thanh hoặc trong các Hội nghị này nọ thì đều do một số nồng cốt thực hiện, cuối cùng bao giờ cũng được Huỳnh Tấn Phát xem và sửa chữa lại.

Thiệt là quá đã và quá đáng! Nhà nghiên cứu Lữ Phương “dấn thân” vào đến tận chiến khu để làm cách mạng mà sinh hoạt cứ y như trong nhà giữ trẻ vậy. Ông chắc là đẻ bọc điều nên lúc nào cũng được cuộc đời chiều đãi.

Năm 2018, năm Nguyễn Trung Tôn bị tuyên án lần thứ hai (“12 năm tù và ba năm quản chế ”) thì Lữ Phương được trao giải Giải Văn Hóa Phan Châu Trinh, vì đã có những công trình nghiên cứu sâu sắc về chủ nghĩa Marx.” Trong diễn từ nhận giải, ông phát biểu:

Như mọi người đều biết, học thuyết Marx đã được du nhập vào Việt Nam không phải trong một hoàn cảnh bình thường của một xã hội bình thường ở đó người ta có thể coi việc nghiên cứu Marx như một thao tác nghề nghiệp mang tính học thuật hàn lâm thuần tuý. Đất nước bấy giờ chìm đắm trong bóng tối của sự bất bình thường: nhà nước dân tộc bị tước mất chủ quyền, nhân dân sống trong nô lệ, trí thức thì bơ vơ, tuyệt vọng. Chủ nghĩa Marx đã đến với chúng ta (tnt tô đậm) trong tình thế đó, và mặc dù không có đủ điều kiện để tìm hiểu đến nới đến chốn, chúng ta đã tiếp nhận học thuyết ấy như biểu tượng của sự giải phóng chói loà ánh sáng: không phải chỉ mang đến cho dân tộc biện pháp xây dựng hiệu nghiệm cuộc sống mới mà còn giúp người trí thức lấp đầy được cái khát vọng ngàn đời của mình về sự tồn tại của một trần gian ở đó con người có thể hoà giải vĩnh viễn với nhau. Trong khung cảnh tinh thần đó, việc tìm đến Marx đối với chúng ta đã mang nội dung một cuộc dấn thân toàn diện và triệt để, bấy giờ thường được xưng tụng là “hiện thực và khoa học”, nhưng thực chất lại rất giống với một hình thức tín ngưỡng nào đó, đặt niềm tin tuyệt đối vào một đấng bậc phi phàm có thể dẫn đường một cách kỳ diệu cho các kế hoạch mà chúng ta vạch ra để cải tạo thế giới, làm lại con người.

Trong số “chúng ta” đã từng “tiếp nhận học thuyết chủ nghĩa Marx …  như biểu tượng của sự giải phóng chói loà ánh sáng” theo diễn từ thượng dẫn (dường  như) không có ông bà và cha mẹ của Nguyễn Trung Tôn – qua lời tự sự của chính tù nhân lương tâm này, trước khi bị giam giữ lần thứ hai:

“Tôi là một trong số hàng trăm triệu nạn nhân của chủ nghĩa Cộng Sản tại Việt Nam. Câu chuyện mà tôi sắp kể ra đây chưa thể nào vạch trần hết tội ác của chủ nghĩa rừng rú này; nhưng cũng sẽ góp một phần nhỏ để những ai còn ngây thơ mù quáng đi theo nó sớm nhận ra và từ bỏ còn đường tăm tối được thêu dệt nên bằng những dối trá và tội ác. Tôi sinh năm 1971, năm nay bước vào tuổi 44. Tuy chỉ mới độ tuổi này nhưng tôi đã từng nghe bố tôi kể lại và cũng đã phải trực tiếp chứng kiến cảnh gia đình tôi suốt 4 đời là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng Sản.”

Cùng với hằng chục triệu gia đình “suốt 4 đời là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng Sản” tại Việt Nam, ảo tưởng và sự nhầm lẫn về chủ nghĩa Marx – nói nào ngay – cũng đã “vô tình” đem đến hào quang (cũng như danh lợi) cho không ít kẻ ở xứ sở này. Xin đan cử thêm một trường hợp nữa, rõ nét hơn nhiều: Nguyễn Thị Bình.

Chủ tịch Mao Trạch Đông của TQ đón Bộ trưởng Nguyễn Thị Bình và Đại sứ Nguyễn Văn Quang tại Trung Nam Hải, Bắc Kinh. Ảnh & chú thích: BBC.

Bà nguyên là Phó Chủ Tịch nước CHXHCN Việt Nam, từ 1992 đến 2002, và hiện là Chủ tịch Hội Đồng Quản Lý Qũi Văn Hóa Phan Chu Trinh. Danh lợi bà có đủ, kể cả huân chương (Huy Hiệu 70 Năm Tuổi Đảng) cùng những lời khen thưởng không thiếu trên mọi phương tiện truyền thông.

Mới đây – vào ngày 12 tháng 04 năm 2019 – khi góp ý về vụ nhà nước VN thất kiện trọng vụ án Trịnh Vĩnh Bình, nhà báo Nguyễn Công Khế đã không quên tán dương công đức của “bà chị” như sau: “Tôi vừa ra Hà Nội thăm chị Bình, chân chị yếu nhưng trí tuệ chị thật minh mẫn. Tấm lòng của chị với đất nước này chưa bao giờ nguôi phai. Chị lo cho đất nước này như chăm lo cho một gia đình yêu quí nhất của mình.”

Thiệt là qúi hoá!

Chỉ có điều hơi đáng tiếc là dường như trong cái “đất nước này” của Nguyễn Thị Bình không bao gồm hằng chục triệu gia đình (“bốn đời là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng Sản”) như trường hợp của tù nhân lương tâm Nguyễn Trung Tôn, và cũng chả có phần nào biển đảo cùng lãnh thổ đã bị xâm chiến hay đang bị đe doạ cả. Thế nên dù dù trí tuệ “còn thật minh mẫn,” bà chị vẫn nhất định không hé môi nói lấy một lời – nửa lời cũng nỏ.

Riêng có cậu em Nguyễn Công Khế là vẫn cứ láu táu, mồm năm mép mười – dù chả ai nhờ. Tuy chỉ thuộc thế hệ ăn theo cái “ảo tưởng và sự nhầm lẫn về chủ nghĩa Marx” nhưng cậu này cũng hoạn lộ hanh thông từ A tới Z. Nay đã may mắn hạ cánh an toàn song vẫn chưa chịu sống an thân, vẫn còn thích đóng vai kẻ sỹ – phù thế giáo một vài câu thanh nghị – và cố tình quên rằng chính mình đã góp phần (tích cực) trong việc tạo ra cái xã hội nhiễu nhương trước mắt.

Cuối cùng thì Bộ Ngoại giao cũng lên tiếng về sức khỏe ông Trọng

Cuối cùng thì Bộ Ngoại giao cũng lên tiếng về sức khỏe ông Trọng

BTV Tiếng Dân

25-4-2019

Bản tin ngắn ngủi trên báo Nhân Dân tối nay đưa tin về sức khỏe của Tổng bí thư – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, dẫn nguồn từ bà Lê Thị Thu Hằng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, trả lời trong cuộc họp báo thường kỳ. Bà Hằng cho biết:

Do cường độ làm việc cao, thời tiết thay đổi đã ảnh hưởng đến sức khỏe của đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng. Đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ sớm trở lại làm việc bình thường”.

VOA có clip phát biểu của bà Hằng về sức khỏe của Tổng – Chủ Trọng:

Tin này cũng được các báo như Tuổi TrẻThanh NiênDân Trí … đưa ra trước đó, nhưng các tờ báo này cũng không có thêm thông tin gì mới, như ông Trọng bị bệnh gì, tình trạng hiện tại ra sao, có bị liệt một bên như lời cư dân mạng đồn đoán hay không, khi nào thì ông Trọng trở lại làm việc…

Cũng không tờ báo nào kiếm ra được một bức ảnh hay một video clip của ông Trọng minh họa, để người dân biết tình trạng sức khỏe hiện tại của ông ra sao, liệu ông có khả năng “sớm trở lại làm việc bình thường” như lời bà Hằng nói hay không?

***

Cũng chiều hôm nay, khi tiếp xúc với các cử tri ở phường An Cư, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã loan tin về sức khỏe của ông Trọng. Bà Ngân khẳng định: ‘Sức khoẻ Tổng bí thư đã ổn định‘.

Bà Ngân nói: “Tổng bí thư, Chủ tịch nước đi vào thăm cơ sở tôm đông lạnh rồi đi ra nắng, rồi cường độ làm việc, bác bay vào Cần Thơ một chút xíu là đi ngay về Kiên Giang, tiếp tục đi hơn 80 km để làm việc nên sức khỏe có bị ảnh hưởng”.

Mặc dù hơn 10 ngày qua, báo chí “lề đảng” không hề đưa ra bất kỳ thông tin gì về sức khỏe của ông Trọng, thế nhưng bà Chủ tịch Quốc hội lại cảnh báo các cử tri, đừng nên nghe những lời đồn đoán trên mạng. Bà Ngân nói: “Sức khỏe của lãnh đạo chúng ta đã ổn định và sẽ sớm trở lại làm việc để bà con yên tâm, đừng nghe thông tin trên mạng”.

Như vậy là sau 11 ngày, kể từ ngày cư dân mạng loan tin ông Trọng bị đột quỵ hôm 14/4/2019, chiều nay Bộ Ngoại giao và Quốc hội đã chính thức xác nhận sức khỏe của người đứng đầu Đảng và Nhà nước có vấn đề. Tuy nhiên, không ai cho biết khi nào thì ông Trọng sẽ “sớm trở lại làm việc bình thường” như lời của người phát ngôn Bộ Ngoại giao hay của bà Chủ tịch Quốc hội.

Cũng vào lúc tình hình sức khỏe của người đứng đầu Đảng và Nhà nước có vấn đề, thì cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh lại từ trần. Cư dân mạng đặt câu hỏi, ai sẽ là người nhận chức Trưởng ban Lễ tang, đứng ra đọc điếu văn trong đám tang của cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh trong những ngày tới?

Ông Trọng có “sớm trở lại làm việc bình thường” hay không, người dân sẽ có câu trả lời ngay trong tang lễ của ông Lê Đức Anh.