httpv://www.youtube.com/watch?v=_K6u9nHUQ_c&feature=youtu.be
Các nhà khoa học vĩ đại nói gì về Đức Chúa Trời

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
httpv://www.youtube.com/watch?v=_K6u9nHUQ_c&feature=youtu.be
Các nhà khoa học vĩ đại nói gì về Đức Chúa Trời
KHẨU HIỆU
(Fb Nguyễn Thành Trung)
* Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: “Hoa Kỳ muôn năm” hay: “Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta”…, vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có “Tinh thần ngày 1/5 bất diệt”, dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là “bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm”, vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian…
* Singapore không cần khẩu hiệu: “dân chủ, công bằng, văn minh” nhưng đất nước thịnh vượng, sạch đẹp, an bình, luật pháp nghiêm minh, tham nhũng gần như không tồn tại. Thủ tướng Lý Quang Diệu được coi là người hùng, là ân nhân của đất nước này, nhưng đi khắp Singapore không có bất cứ tượng đài hay quảng trường nào mang tên ông…
* Nhật không có phong trào: “học tập và làm theo Nhật hoàng”. Nhưng người dân trung thành và phụng sự Tổ Quốc hết mình; sống giản dị, nhân văn, có trách nhiệm, làm việc chăm chỉ đến lúc chết.
* Pháp cũng không có: “Hoàng đế Napoleon vĩ đại”, dù ông ta đã từng chinh phục cả châu Âu.
Đơn giản, vì tại các nước văn minh, việc ai nấy làm, họ coi đó là bổn phận đương nhiên vì lợi ích quốc gia; mọi thứ đều công khai, minh bạch, phân định rõ nghĩa vụ và trách nhiệm…, nên không cần những khẩu hiệu sáo rỗng, với lời lẽ đao to búa lớn, bịp bợm, mị dân. Họ nói ít, làm nhiều, giá trị của mỗi người được nhìn nhận qua kết quả công việc và đóng góp cụ thể cho xã hội. Đặc biệt, họ không có thói quen tự ca ngợi, tâng bốc lẫn nhau, mà ngôn ngữ hiện đại gọi là “tự sướng”… Khi qua đời, dù danh nhân, vĩ nhân đều không ồn ào, khoa trương, kể lể công trạng; nấm mồ của họ chẳng hơn dân thường bao nhiêu…
Hình như là quy luật, ở những nơi càng dân chủ, văn minh, thịnh vượng thì khẩu hiệu lại càng ít.
Ủy ban Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh cho rằng về thuế tiêu thụ đặc biệt thành phố đề xuất nghiên cứu soạn thảo và bổ sung thuế tiêu thụ đặc biệt đối với một số mặt hàng và dịch vụ như điện thoại di động, camera, nước hoa, mỹ phẩm, dịch vụ kinh doanh game và dịch vụ thẩm mỹ.
THÍCH NHẬN VƠ
Tôi còn nhớ như in vào ngày 01-10-2010, Đại lễ Kỷ niệm 1000 năm Thăng Long được khai mạc tại Hà Nội. Trong diễn văn khai mạc, ông Phạm Quang Nghị, Ủy viên Bộ chính trị đảng Cộng Sản Việt Nam, bí thư thành ủy Hà Nội lúc đó, sau khi ôn lại công đức của tiền nhân, đã tung hô Hồ Chí Minh, lãnh tụ sáng lập đảng CSVN như sau: “Người được toàn thể nhân dân tôn kính gọi là Bác Hồ; được nhân loại tôn vinh Anh hùng giải phóng dân tộc, Danh nhân văn hóa thế giới. Người đã nêu cao chân lý của dân tộc, đồng thời cũng là chân lý lớn của thời đại: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do!” (hết trích)
Từ sau phát biểu đó, với những bằng chứng không thể chối cãi, các nhà nghiên cứu lịch sử ở hải ngoại đã chỉ ra rằng, ông Hồ Chí Minh không hề được Unesco công nhận là “danh nhân văn hóa thế giới”. Và từ đó trở về sau, các phương tiện truyền thông CS đã tắt đài và không còn nhận vơ một chức danh không được thế giới công nhận đó. Nếu không có internet thì nhân dân Việt Nam hiện nay cũng bị nói ra rả cái danh hiệu này của ông Hồ Chí Minh. Điều này nó đã nói lên nhân cách mạt hạng của ĐCS, đó là tự tô vẽ, tự xưng tụng những thành tựu to lớn, những danh hiệu cao quý cho Đảng của họ và cho các lãnh đạo của họ. Bản chất của CS là vậy, là cơ hội, là nhận vơ những thứ vốn không phải là của họ.
Hiện tượng Đoàn Thị Hương là một ví dụ. Trong vụ án này, chính quyền CS cũng đang thổi bùng chuyện phóng thích cô này như là một thành tựu của chính quyền. Để hiểu rõ ngọn ngành vụ này, xin mời mọi người bắt đầu từ lúc khởi đầu vụ án để thấy được bộ mặt thật của chính quyền này.
Cô Đoàn Thị Hương bị bắt cùng Siti Aisyah vì đã ra tay sát hại Kim Jong Nam anh trai Kim Jong Un vào ngày 13 tháng 2 năm 2017 tại sân bay Kuala Lumpur –Malaysia. Đến ngày 15 tháng 2 năm 2017 cho tới ngày 20 tháng 2 năm 2017, các báo trên thế giới xuất bản đều chỉ đích danh Đoàn Thị Hương là người Việt Nam. Nhưng tại Việt Nam, Võ Văn Thưởng chỉ đạo cho báo chí đưa tin về vụ án và nghi phạm này nhưng né hai chữ ‘Việt Nam’ trong các bản tin, và họ chỉ ghi là ‘nghi phạm châu Á’ một cách chung chung. Nói cho tròn, ĐCS đã chủ trương phủi trách nhiệm khi công dân của mình đang bị vướng vào một vụ án có tầm quốc tế.
Với Siti Aisyah, ngày 01/03/2017 chính quyền Indonesia thông qua Đại sứ quán Indonesia tại Kuala Lumpur đã cử 5 luật sư thuộc công ty luật Gooi & Azura để bảo vệ cho nghi phạm Siti Aisyah đẻ bảo vệ công dân nước mình, trong khi đó Đoàn Thị Hương vẫn không được chính quyền CSVN làm điều tương tự. Điều này làm cho cộng đồng mạng chỉ trích dữ dội sự vô trách nhiệm của chính quyền Cộng Sản với công dân nước mình.
Đến ngày 04/03/2017 Liên Đoàn Luật Sư Việt Nam mới chữa cháy cho chính quyền CS bằng cách cử 5 luật sư Việt Nam sang Malaysia hỗ trợ pháp lý cho Đoàn Thị Hương. So với cách làm của chính quyền Indonesia, Việt Nam thể hiện rõ tính chắp vá đối phó, vì so với việc thuê luật sư của một công ty luật uy tín và cử luật sư Việt Nam sang thì cách hành xử của chính quyền Indonesia là chuyên nghiệp và có trách nhiệm hơn nhiều. Đây cũng là một nỗ lực đáng khen của Liên đoàn Luật Sư Việt Nam họ đã cứu cho chính quyền CSVN một phen bẽ mặt.
Vì chính chính quyền Indonesia làm việc bài bản và có trách nhiệm với công dân của mình nên ngày 11/3/2019, tòa án Malaysia đã tuyên bố trả tự do cho cô Siti Aisyah, trong khi đó Đoàn Thị Hương cũng cùng tội danh lại chưa được thả. Việc Siti Aisyah được thả như là một án lệ buộc tòa án Malaysia phải thả Đoàn Thị Hương sau đó. Vì cùng là người nước ngoài, cùng phạm một tội danh như nhau, thì không thể kẻ được thả kẻ bị giam, đó là một minh chứng rõ nét sự bất công của tòa mà ai cũng có thể nhìn thấy.
Như vậy, qua đây ta thấy sự vô trách nhiệm của chính quyền CSVN với công dân nước mình. Việc Đoàn Thị hương được thả là do 2 yếu tố: thứ nhất là sự nỗ lực của mạng xã hội đòi chính quyền Việt Nam phải thể hiện trách nhiệm và cũng chính những mạnh thường quân vận động tìm người trợ giúp pháp lý cho Đoàn Thị Hương; thứ nhì là bởi Đoàn Thị Hương ăn theo Siti Aisyah để hưởng những kết quả đấu tranh pháp lý từ phía chính quyền Indonesia. Còn chính quyền CSVN đã thể thể hiện được gì trong vụ án này? Họ chỉ làm chiếu lệ để đối phó dư luận là chính chứ hoàn toàn không vì hỗ trợ công dân Việt Nam gặp nạn ở nước Ngoài.
Thế nhưng khi Đoàn Thị Hương về thì chính quyền CSVN tổ chức đón cô này như một anh hùng vì mục đích gì? Vì họ muốn nhận vơ cái “công lao” đã giải cứu thành công một công dân Việt Nam ở nước ngoài nhằm tiếp tục mị dân. Và đồng thời, họ cũng muốn lái sự chú ý của người dân vào chuyện này mà quên đi chuyện chính trị, chuyện xăng và điện tăng giá. Trường hợp này nó trở thành bản chất của ĐCS rồi, cũng như chuyện nhận vơ danh hiệu “danh nhân văn hóa thế giới” cho ông Hồ Chí Minh mà chính quyền đã làm trước đó. CS là vậy, bản chất không đổi.
– Đỗ Ngà –

Trong nước CS mà đón tù chính trị về vui vẻ như thế này thì thời gian tồn tại của chế độ có thể kéo dài bao lâu?
HAI NỀN GIÁO DỤC CHO RA HAI LOẠI NGƯỜI
Nếu con người được giáo dục trong tình yêu thương, lớn lên trong sự lễ, nghĩa và trưởng thành trong liêm, chính thì sẽ không thể làm điều ác, lại càng không thể trở thành kẻ ác được. Nhưng trái lại, kẻ hoạt đầu, không biết đến điều nhân, lễ, nghĩa, không biết đến tín, trung, bỏ cả đường liêm, chính quy thuận sự vô luân, tôn thờ chủ nghĩa tam vô như: “ Yêu biết mấy nghe con tập nói / Tiếng đầu đời, lòng con gọi Stalin…/ Thương cha thương mẹ thương chồng / Thương mình thương một thương ông thương mười! ” ; ” Bên kia biên giới là nhà / Bên nay biên giới cũng là quê hương / Bên ni biên giới là mình / Bên kia biên giới cũng tình quê hương” v.v.. – ( Tố Hữu ). Như vậy phải chăng xác nhận nước tàu được kéo dài mãi đến tận Mũi Cà Mau? Chưa biết sao, nhưng trước mắt từ cái nền giáo dục, văn hóa của ông Tố Hữu đã lồ lộ cái họa cho đời, cho đất nước, dân tộc này lắm rồi.. Từ những con đường bị một nền giáo dục nhồi nhét đó thì ai cũng hiểu và biết rằng hậu quả đường chúng ta hôm nay sẽ đi về đâu nếu tiếp tục? ( Đại cục đang lừng lững trước mắt mà ám ảnh thời kỳ Khơme đỏ năm nào )
Một con người, một dân tộc không thể trưởng thành, đứng vững nếu như không biết tự võ trang cho mình thông qua nền giáo dục những cái Dũng của thánh nhân nhờ tín ngưỡng ban cho, cái Khí Tiết của hào kiệt của ông cha ban tặng từ nguồn gien bất khuất, cái Tâm của Nhân Bản do nền giáo dục tự do, khai phóng đem đến để làm nền tảng làm Người, làm nền tảng cho một xã hội. Nền giáo dục tốt thì nhận thức sẽ mạnh mẽ, không chấp nhận nghịch cảnh bao giờ: Có thể nghèo khó, mồ côi là một định kiến, một lối mòn mà xã hội muốn thử thách ta, xem thường ta thậm chí miệt thị ta. Nhưng, như cái lò xo càng dồn nén khó khăn thì tích tụ một sức bật khủng khiếp..
Nhớ rằng :” Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhoà rồi chết “. Nếu không được trang bị hay tự nhận thức được như vậy thì cái Trí của con người được học mót đâu đó thay vì giúp ích cho tha nhân, lại thành kẻ vị kỷ mà gây họa cho xã hội. Bởi khi bỏ một trong Liêm, Minh, Chính là nền tảng luân lý của xã hội thì chắc chắn phải bước vào đường bạo ác, bỏ chính quy tà đem họa cho dân, cho nước.
Mấy ai dám nghĩ về một “Làng chài nhỏ bé ” không có đất, không có ruộng, không có nước” nhưng biết tạo cho mình những phẩm chất giá trị để quyến rủ các siêu cường đến với mình và không thể bỏ rơi mình, để phục vụ cho mình, để hợp tác, buôn bán làm ăn, tạo nên giàu có cho mình để trở thành một đất nước Singapore phồn thịnh, hùng cường hôm nay. Và một đất nước khác, Israel nhỏ bé, ít dân nhưng với ý chí vượt khó và hoài bão lập nghiệp, lập thân, lập quốc, biết ý thức muốn tồn tại thì phải có sức khỏe để xây dựng nên được nền y tế cao, biến sa mạc cằn cỗi, hoang tàn, khí hậu khắc nghiệt thành một vùng đất có nền nông nghiệp trù phú năng suất cao, chất lượng cao. Họ còn ý thức muốn vươn lên thì phải có những con người mạnh mẽ, dám đương đầu với mọi nghịch cảnh hay đe dọa nên họ cũng có một nền giáo dục đặc biệt để ai ai cũng có thể làm được nhiều việc mà việc nào cũng làm tốt, dám xả thân cho Tổ quốc, cho dân tộc mình..
From:Công Trung Nguyen
Formosa có Tổng diện tích thực hiện dự án hơn 3.300ha, bao gồm diện tích đất liền hơn 2.025ha và diện tích mặt nước hơn 1.293ha (cảng Sơn Dương). Thời gian thuê đất là 70 năm, tiền thuê đất 96 tỷ đồng cho toàn bộ thời gian thuê. Nghĩa là một tháng thuê tính trên 1ha là bằng tiền trả 1 ly trà đá.
Trong đợt xả thải chất độc ra biển Miền Trung gây cá chết hàng loạt, thay vì xin lỗi nhân dân ta…
“Thật ra nhiều nhà khoa học đã cảnh báo đây là vùng rất nhạy cảm trong lãnh vực môi trường. Ở vùng sản xuất nông nghiệp và thủy sản lớn nhất Đồng bằng Sông Cửu Long thì theo tôi là không nên đặt các nhà máy có nguy cơ gây ô nhiễm như nhà máy sản xuất giấy hay nhà máy sản xuất đường như vậy. “
