GIẤY VỆ SINH VÀ CÂY CỌ THÔNG BỒN CẦU ĐÃ PHÁT HUY TÁC DỤNG.

Image may contain: 1 person, text
No photo description available.
No photo description available.
Luu Quang Thu

GIẤY  VỆ SINH VÀ CÂY CỌ THÔNG BỒN CẦU ĐÃ PHÁT HUY TÁC DỤNG.

Loài người văn minh không ai không tởm lợm khi thấy hình tổng thống Mỹ Donald Trump được in trên giấy (xin lỗi vì dùng từ không thanh) chùi đít và trên cây thông cầu tiêu của dân Trung Cộng.

Bởi nếu có giận dữ thì dùng cơ bắp so găng, nếu yếu bóng vía hơn thì đấu giặc mồm cho hả dạ, chứ ai đời lấy hình lãnh tụ của họ lau đít và thông cầu tiêu thì… Vừa đê tiện trong hành vi, dơ bẩn trong tính cách, ấu trĩ trong nếp nghĩ, vừa hèn hạ trong văn hóa.

Cái gì cũng có giá của nó, một hành động thiếu nghĩ sẽ dẫn đến những hệ quả khôn lường.

Nhét hình lãnh tụ của họ vào đít, vào bồn cầu nên không thể trách tổng thống Mỹ Donald Trump ban hành một quyết định hành pháp cấm các công ty Mỹ sử dụng các thiết bị truyền thông mà Bộ Thương mại Mỹ cho là rủi ro đến an ninh quốc gia. Bộ Thương mại liền xếp tập đoàn Huawei và 68 chi nhánh của Huawei vào danh sách cấm mua các linh kiện của các công ty Mỹ.

Ngay lập tức Google (Mỹ) công bố có hiệu lực tức thì về việc đình chỉ giấy phép và thỏa thuận chia sẻ Google với Huawei, bao gồm chuyển giao phần cứng (cương kiện) và phần mềm (nhu kiện).

Từ lúc này, ngoài hệ điều hành Android nguồn mở, Huawei mất quyền truy cập vào các bản cập nhật của hệ điều hành Android. Các điện thoại mới của Huawei không được truy cập vào các ứng dụng và dịch vụ như phần mềm Google play store, Gmail và Youtube.

Chưa hết, ba hãng sản xuất chip bán dẫn hàng đầu thế giới là Intel, Qualcomm và Broadcom cũng vừa tuyên bố ngưng hợp tác ngay lập tức với Huawei .

Theo BLoomberg, Huawei đã có chip SoC cho Smartphone, song những con chip tích hợp bên trong phải phụ thuộc vào:
– Qualcomm: chip modem mạng và những con chip xử lý khác. 
– Intel: CPU chính cho máy chủ và Laptop 
– Broadcom: Chip Switching trên các thiết bị mạng.

Huawei phụ thuộc vào phần mềm của Google và Qualcomm, là hai hãng cung cấp phần mềm và Chip cho Smartphone. Riêng máy tính chỉ Intel ngưng hợp tác với Huawei, ông lớn Microsoft vẫn còn lặng im, nhưng chắc chắn cũng sẽ cắt đứt với Huawei vì đây là mệnh lệnh hành pháp của chính phủ Trump.

Nói tóm lại, khi các công ty Mỹ ngưng cung cấp phần mền, CPU và Chip bán dẫn, thì điện thoại thông minh của Huawei trở thành điện thoại cùi bắp.

Làm dữ phải biết lo Xa, Huawei đã mua dự trữ một lượng lớn linh kiện Mỹ đủ để duy trì sản xuất trong 3 tháng, đó cũng là thời gian cần thiết để Huawei điều đình với Mỹ, và cũng là thời gian để họ sản xuất linh kiện thay thế. Cho dẫu Huawei nói họ đã chuẩn bị cho cái ngày đen tối này từ 6 năm trước nên chẳng có gì khó khăn cho họ. Song chẳng ai tin vào điều đó từ một công ty chuyên trộm cắp công nghệ. Và nếu phát hiện Huawei chôm công nghệ Mỹ để đối phó, thì chỉ làm cớ cho Ông Trump cấm vận trên phạm vi toàn cầu thì chết ngắc.

Điều mà Tập Cận Bình lo sợ là… Ông Trump sẽ ban hành quyết định hành pháp cấm Trung Cộng sử dụng tất cả những phát minh của Mỹ, tức những sản phẩm trí tuệ, thì kế hoạch made in China 2025 và giấc mơ Trung Hoa sẽ quay về thời kỳ “Đại Nhảy vọt” của Mao Trạch Đông.

Nhận hình đầu tổng thống Trump vào đít, vào bồn cầu không làm cho ông Trump dơ bẩn, nhưng có thể bị Ông Trump trả đũa toàn diện về công nghệ, kinh tế, quân sự, chính trị và ngoại giao…làm TC có thể trở thành Venezuela, người dân TC có thể phải làm hố xí hai ngăn như Miền Bắc trước đây, phải khom đầu vào hố xí hốt phân bón ruộng, khi ấy không biết ai là người chui đầu vào hố xí ?

Nguyen Khan.

Wow

Comment

Thông Luận: CÁI GÌ THẾ GIỚI RUỒNG BỎ THÌ CỘNG SẢN MANG VỀ CHO NHÂN DÂN VN SÀI 

Hoa Kim Ngo
Thông Luận: CÁI GÌ THẾ GIỚI RUỒNG BỎ THÌ CỘNG SẢN MANG VỀ CHO NHÂN DÂN VN SÀI 

Khốn nạn cho người dân VN.

Nguyen Van Dai

Chủ nghĩa cộng sản bị cả thế giới văn minh ruồng bỏ vì nó đi ngược trào lưu dân chủ của nhân loại. Và chế độ cộng sản không những là chế độ phản dân chủ mà nó còn là một chế độ cực kỳ phản động.

See More

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing

THÔNG LUẬN

CÁI GÌ THẾ GIỚI RUỒNG BỎ THÌ CỘNG SẢN MANG VỀ CHO NHÂN DÂN VN SÀI 
Khốn nạn cho người dân VN.
Nguyen Van Dai

Chủ nghĩa cộng sản bị cả thế giới văn minh ruồng bỏ vì nó đi ngược trào lưu dân chủ của nhân loại. Và chế độ cộng sản không những là chế độ phản dân chủ mà nó còn là một chế độ cực kỳ phản động.

Ấy vậy mà người dân Việt Nam bị họ cai trị một cách bất công mấy chục năm qua.

Chúng bắt người dân sao thì phải chịu vậy, người dân bị các từng lớp quan lại cộng sản đè đầu cưỡi cổ.

Mới ngày hôm nay, Thủ tướng Phúc nghẹo đã đánh giá cao và chúc mừng những thành công của Tập đoàn Huawei trên toàn thế giới cũng như tại khu vực châu Á và tại Việt Nam.

Trong khi Huawei(Hoa Vĩ) đang bị Hoa Kỳ và Âu Châu tẩy chay vì ăn cắp bí quyết công nghệ và cài đặt các phần mền gián điệp.

Phúc còn hoan nghênh việc Huawei đang tiếp tục mở rộng hoạt động sản xuất kinh doanh tại thị trường Việt Nam; đồng thời ghi nhận sự đóng góp của Huawei đối với sự phát triển của ngành CNTT Việt Nam. Phúc mong muốn Huawei đẩy mạnh hợp tác với các doanh nghiệp CNTT của Việt Nam trong lĩnh vực an toàn thông tin bởi Việt Nam cũng có những doanh nghiệp CNTT uy tín với tiềm năng phát triển mạnh mẽ trong tương lai. Phúc tiếp tục khẳng định, Chính phủ Việt Nam sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc hợp tác này trong thời gian tới.

Khốn nạn cho người dân Việt Nam, một vài năm tới thì Huawei và cơ quan an ninh, tình báo Trung cộng sẽ giám sát từng doanh nghiệp, từng nhà máy, từng người dân Việt Nam khi các sản phẩm của nó được sử dụng một cách rộng rãi tại VN.

Khi đó Trung cộng sẽ rất dễ dàng khống chế VN từ xa khi hiện nay các nhà máy thuỷ điện, nhiệt điện, hệ thống điện, các công ty truyền thông,… đều dùng các thiêt bị của Trung cộng đã bị cài thiết bị gián điệp có điều khiển từ xa.

Muốn không bị Trung cộng điều khiển, không bị cộng sản phản động cai trị. Nhân dân VN chỉ còn con đường đứng lên đấu tranh để xoa bỏ nó.

nguyenvandai’s blog

VẺ VANG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI….

VẺ VANG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI….

Nhà khoa học không gian gốc Việt được trao giải thưởng Arthur S. Flemming 2018

Tin Washington D.C.- Lần đầu tiên một công dân Mỹ gốc Việt, tiến sĩ Phạm Đại Khánh được trao tặng giải thưởng Arthur S. Flemming của Trường đại học George Washington, vì thành tích của ông trong lĩnh vực khoa học căn bản.

Theo VOA thì đây là giải thưởng cao quý dành cho công chức chính phủ liên bang Hoa Kỳ. Sự kiện này đã đưa tiến sĩ Phạm Đại Khánh vào hàng ngũ của những tên tuổi lớn như phi hành gia Neil Armstrong, người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, và cựu Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates.

Thông báo của ban tổ chức nói rằng tiến sĩ Phạm Đại Khánh được trao giải thưởng Arthur S. Flemming năm 2018 nhờ nghiên cứu độc lập về “sự điều khiển vệ tinh, sự tự chủ trong việc kiểm soát, liên lạc và nhận thức mọi tình huống trong không gian.” Thông báo trên cũng xác nhận rằng kỹ sư tiến sĩ Phạm Đại Khánh là người tiên phong trong lĩnh vực nghiên cứu lý thuyết và thực hành liên quan đến nhận thức tình huống không gian và liên lạc quân sự, ảnh hưởng đến sự liên lạc giữa các vệ tinh quân sự. Ông cũng đã được trao 20 bằng sáng chế qua hoạt động khoa học.

Ông Phạm Đại Khánh 48 tuổi xuất thân từ một gia đình công chức Việt Nam Cộng Hoà. Bố là cựu tù nhân trại “cải tạo” CSVN từ năm 1975 đến 1984, định cư tại Hoa Kỳ năm 1990 theo diện HO. Phạm Đại Khánh vừa đi học lại và vừa làm việc lao động tay chân vì sinh kế, tốt nghiệp trường đại học cộng đồng môn kỹ nghệ điện tử, và thạc sĩ kỹ thuật điện của trường đại học Nebraska, rồi tiến sĩ kỹ thuật điện của trường đại học Notre Dame. Năm 2004, ông làm việc tại Phòng Thí nghiệm của Trạm Nghiên cứu Không quân ở Kirtland, tiểu bang New Mexico cho đến nay.

Theo tiến sĩ Phạm Đại Khánh, việc đạt được thành tích trong việc học là do sự chia sẻ kiến thức của riêng mình một cách tự nhiên với mọi người.

Lễ trao giải thưởng Arthur S. Flemming năm 2018 sẽ diễn ra tại Trường đại học George Washington ở thủ đô Washington D.C ngày 3 tháng 6 năm 2019.

Bị Google cấm cửa, người dùng điện thoại Huawei sẽ ra sao?

Baomoi.com

Nếu Google chính thức cắt đứt quan hệ với Huawei, điện thoại tương lai của hãng này sẽ không thể truy cập Play Store, Gmail, YouTube, Chrome hay bất kỳ sản phẩm, dịch vụ độc quyền nào của Google. 

Vậy nó là loại phế thải chả có giá trị gì cả .Vậy mà đòi tranh bá với Mỹ .
Mới đây, hãng thông tấn Reuters công bố tin tức chấn động: Google đã tạm dừng việc kinh doanh với Huawei, trừ những gì liên quan đến phần mềm nguồn mở (AOSP) dành cho tất cả mọi người. Đây được xem là đòn giáng mạnh vào hãng công nghệ Trung Quốc trong bối cảnh chính phủ Mỹ đang tìm cách đưa Huawei vào “danh sách đen” trên toàn cầu.

Tuần trước, Bộ Thương mại Mỹ thêm tên của Huawei vào “Entity List”, đồng nghĩa với các công ty Mỹ không được giao thương với Huawei trừ khi có sự cho phép đặc biệt từ chính phủ. Việc Google cắt đứt quan hệ với Huawei có ý nghĩa như thế nào với người dùng thiết bị của hãng này?

Theo Reuters, các mẫu điện thoại Huawei tương lai sẽ không thể truy cập Google Play và các dịch vụ khác của Google. Reuters khẳng định Google đã ngừng cung cấp phần cứng, phần mềm cho Huawei, trừ các sản phẩm dùng giấy phép nguồn mở. Nói cách khác, Huawei vẫn có thể dùng Android song các dịch vụ độc quyền như Google Play Store, Gmail và mọi thứ yêu cầu mã nguồn đóng Play Services Framework đều ngoài tầm với.

Ngoài ra, động thái của Google sẽ cấm Huawei cập nhật các điện thoại hiện có, ảnh hưởng không nhỏ đến sự an toàn của chủ nhân thiết bị Huawei. Dù các bản vá bảo mật thuộc AOSP và vẫn sẵn sàng cho Huawei, hệ thống WebView của Android lại được cập nhật thông qua Play Store và Play Protect là một phần quan trọng trong dịch vụ Android của Google.

Nếu đây là sự thật, mảng kinh doanh smartphone của Huawei sẽ bị tác động nặng nề. Về mặt lý thuyết, công ty có thể bắt tay với những doanh nghiệp không phải của Mỹ để thay thế ứng dụng Google (hoặc sử dụng hệ điều hành tự phát triển), không thể truy cập Play Store sẽ là hạn chế lớn đối với bất kỳ người mua nào.

Ảnh hưởng đến Huawei tại Trung Quốc được dự đoán là không đáng kể do phần lớn ứng dụng di động Google đều bị cấm tại đây và nhiều công ty nội địa cũng có giải pháp thay thế. Song, việc kinh doanh tại châu Âu, thị trường lớn thứ hai của Huawei, sẽ bị tác động không nhỏ.
Du Lam (Theo Android Police)

Thờ Hồ Chí Minh như Đức Phật: Báng bổ đạo Phật hay CS từ bỏ chủ nghĩa vô thần?

Thờ Hồ Chí Minh như Đức Phật: Báng bổ đạo Phật hay CS từ bỏ chủ nghĩa vô thần?

Tuy là chủ trương vô thần, nhưng nhà cầm quyền cộng sản lại âm thầm khuyến khích thờ phượng nhân vật Hồ Chí Minh – một nhân vật gây ra không biết bao nhiêu tang thương cho dân tộc Việt Nam.

Ông Trump: “Còn tôi, Trung Quốc sẽ không vượt được Mỹ”

Trang Minh and Son Dang shared a link.

Tổng thống Donald Trump nói rằng ông “rất vui” với cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung và chừng nào ông còn lãnh đạo nước Mỹ, Trung Quốc sẽ không thể “soán ngôi” siêu cường số 1 thế giới.

“Chúng ta đang thu về nhiều tỷ USD”, ông Trump nói trong một cuộc trả lời phỏng vấn kênh Fox News về vấn đề chiến tranh thương mại. “Trung Quốc hiển nhiên là không làm được tốt như chúng ta”.

NHẮN CẬU TRẦN TUẤN ANH!

Image may contain: 6 people, people smiling, people sitting, people standing and wedding
Vanhoa Le

NHẮN CẬU TRẦN TUẤN ANH!

Stt Phạm Lưu Vũ.

Cậu là con trai ông Trần Đức Lương, nguyên chủ tịch nước CHXHCNVN. Một công tử con chủ tịch nước ăn chơi khét tiếng bên trời Âu mà tai tiếng và bằng chứng không thể nào xóa nổi, hiện vẫn còn đầy đủ. Nay gặp chính phủ kiến tạo, cậu nhờ “hồng phúc” của ông cụ mà leo lên tới chức bộ trưởng bộ Công Thương. Cậu quen cái thói ăn chơi ngày trước của một công tử, nên đã dùng xe công ra đón vợ tận chân cầu thang máy bay, ngang với nguyên thủ quốc gia, tưởng mình là công tử có tiền, có thế, có quyền… tưởng mình là bố thiên hạ, mục hạ vô nhân… nên mới làm chuyện đó. Việc ấy đã bị dư luận cả nước lên án và khinh bỉ. Cậu đã không còn đường thanh minh, chối cãi… Những tưởng vì chuyện đó, cậu đã ăn năn sám hối, đã tự sửa mình. Nên dư luận đã tạm yên, đã tha thứ để xem cậu xử sự tiếp theo như thế nào trên cương vị 1 chính khách.

Nhưng không. Cậu vẫn tiếp tục xử sự như một gã du côn, coi mình là trên cả thiên hạ. Cái bộ Công thương là của nước lập ra, để coi việc Công nghiệp (sản xuất) và Thương nghiệp (lưu thông) cho dân cho nước, cậu lại coi như là của riêng nhà cậu. Giá điện, giá xăng… nằm trong tính toán của cái bộ ấy, là việc của dân, của nước, giao cho các cậu tính toán sao cho hợp lý, đúng quy luật, vừa thúc đẩy sự phát triển của đất nước, vừa hợp lòng dân… Nếu đúng thì cậu giải thích, nếu sai thì cậu phải chịu lỗi, xin lỗi dân. Đằng này cậu tự cho mình là đúng, đòi xử lý người thắc mắc, tức là những người tiêu dùng, trồng ghế cho cậu, đóng thuế nuôi cậu, làm nên cái oai của cậu… thì bản chất du côn của một gã công tử của cậu vẫn còn nguyên vẹn, sao có thể làm chính khách được?

Chính khách và công tử là hai bản chất khác nhau một trời một vực. Cậu hãy ghi nhớ điều đó.

Nước Mỹ xúc động trước cậu bé giúp lễ hy sinh chết cho bạn học được sống

httpv://www.youtube.com/watch?v=Bl_u2AqJk9w

Nước Mỹ xúc động trước cậu bé giúp lễ hy sinh chết cho bạn học được sống

Nếu không có sự hy sinh anh dũng của chú bé giúp lễ Kendrick Castillo, sẽ có rất nhiều học sinh bị giết trong thảm kịch này. Thật vậy, tại thời điểm xảy ra vụ nổ súng, nhà trường có khoảng 1,850 học sinh; và cảnh sát Denver cho biết hai tên thủ phạm mang vào trường ít nhất năm khẩu súng ngắn, trong đó hai khẩu đã được sử dụng trong vụ tấn công này, và một khẩu tiểu liên tự động. Các cảnh sát viên cũng đã đến nhà tên Devon Erickson và tịch thu một chiếc xe có vẽ hàng chữ “Xã hội khốn kiếp” cũng như ba con số “666” và một ngôi sao năm cánh, là các biểu hiện của Satan. Điều đáng lưu ý là tên thủ phạm thứ hai là một đứa con gái, được tường thuật là bạn gái của tên Devon Erickson. Danh tính chưa được cảnh sát tiết lộ.

Khi những cái đầu Mác – Lê bàn chuyện kinh tế đất nước

Khi những cái đầu Mác – Lê bàn chuyện kinh tế đất nước

19-5-2019

Một công ty quản lý nguồn vốn vài tỷ thì người ta chỉ cần một giám đốc và một kế toán nghiệp dư cũng đủ. Một công ty quản lý nguồn vốn trăm tỷ thì phải cơ cấu lại bộ máy ban bệ đầu đủ. Dưới giám đốc có các trưởng phòng quản lý các phòng nhiều nhân viên, mỗi phòng được xem là một bộ máy con trong bộ máy tổng thể công ty. Công ty quản lý nguồn vốn tỷ đô thì bộ máy phải quy mô hơn, tổ chức chuyên nghiệp hơn và tuyển những chuyên gia giỏi trong từng ban bệ để vận hành.

Đặt giả sử, nguồn vốn tỷ đô mà giao cho bộ máy thô sơ một giám đốc một kế toán nghiệp dư thì quản thế nào? Sẽ không thể quản được. Cho nên nói rộng ra, với bộ máy chính quyền của ĐCSVN quản lý nền kinh tế đất nước với GDP chừng dưới 100 tỷ đô thì chưa thấy sự yếu kém của họ chưa thể bộc lộ. Nhưng khi GDP Việt Nam lớn lên đến 200 tỷ đô, sự yếu kém bộc lộ rõ rệt. ta thấy nay tầm của họ quản không được. Sự yếu kém đó bộc lộ ra ở đặt điểm nào?

Thứ nhất khi quan sát hiện tượng ai cũng thấy, khối kinh tế tư nhân bị khống chế bởi rất nhiều thủ tục hành chính rờm, luật pháp bất cập rà và nạn vòi vĩnh tiền của hệ thống công quyền. Điều đó có nghĩa rằng, chính quyền đã tước đoạt mất cơ hội phát triển của khối kinh tế tư nhân. Mà không cho kinh tế tư nhân bức phá thì cũng đồng nghĩa, đất nước không thể phát triển được.

Thứ nhì, cũng từ quan sát hiện tượng ai cũng thấy, doanh nghiệp nhà nước triền miên thua lỗ. Hiện nay, những ông lớn trong khối doanh nghiệp nhà nước luôn báo lỗ. Từ PVN, EVN, Vinacomin vv.. đều làm ăn thua lỗ. Không phải thua lỗ trăm tỷ tiền Việt mà thua lỗ đến hàng tỷ đô. Doanh nghiệp tư nhân kiếm lời ngàn tỷ cực khó, nhưng doanh nghiệp nhà nước phá hàng chục, thậm chí hàng tẳm ngàn tỷ rất dễ. Sự thua lỗ của các công ty này được nhà nước bảo lãnh vay nước ngoài, rồi sau đó dùng khoản nợ đó đặt trên vai nhân dân, bắt 100 triệu dân phải nai lưng ra trả bằng thuế. Hoặc, những khoản lỗ đó được nhà nước rót vốn để cứu họ, mà tiền đó từ đâu ra? Từ thuế của dân.

Như vậy qua bức tranh kinh tế Việt Nam hiện nay, ta thấy rằng, chính thể chế chính trị này tước đoạt cơ hội của kinh tế tư nhân, và lấy những thuận lợi đó trao ưu đãi cho khối doanh nghiệp nhà nước để nhóm doanh nghiệp này phá. Kết quả, kinh tế đất nước đi vào khủng hoảng vô tận và không còn cơ hội phát triển. Hay nói một cách đơn giản, một máy quản lý nhà nước của chính quyền CSVN không còn đủ tầm để quản lý nền kinh tế có GDP tầm 200 tỷ đô. Như vậy mô hình chính trị đã không còn đáp ứng cho kinh tế phát triển. Nền kinh tế Việt Nam đến 200 tỷ đô thì đó chỉ là mức thu nhập trung bình thấp, đến đây nếu không đổi mới chính trị thì đất nước sẽ tụt hậu so với thế giới và dần dần rơi trở lại đáy của thế giới.

Trong tài liệu “Đề Án Thành lập đơn vị hành chính – kinh tế đặt biệt Vân Đồn” ở trang số 2, chính quyền CSVN đã nói rằng: (xin trích)

“Hội nhập kinh tế quốc tế là một chủ trương nhất quán là nội dung trọng tâm của chính sách kinh tế đối ngoại và hợp tác kinh tế quốc tế của Đảng ta trong quá trình đổi mới đất nước, nước ta đã từng bước, chủ động hội nhập ngày càng sâu rộng vào kinh tế khu vực và thế giới. Đồng thời, nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước về đổi mới mô hình tăng trưởng, cơ cấu lại nền kinh tế đã được các cấp các ngành triển khai thực hiện và đạt được kết quả bước đầu. Bên cạnh những kết quả đạt được trong hơn 30 năm đổi mới, mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam còn bộc lộ không ít yếu kém nội tại, không còn khả năng duy trì tăng trưởng cao, và bắt kịp xu thế phát triển của thế giới. Nhìn chung mô hình tăng trưởng chậm được đổi mới tốc độ tăng trưởng kinh tế có xu thế chậm lại” (hết trích)

Tuy trong tuyên truyền, chính quyền CS đưa ra con số tăng trưởng 6,8% để tự sướng, nhưng thực chất kinh tế Việt Nam đang chậm lại so với xu thế của thế giới là điều họ đã thừa nhận trong đề án phổ biến trong giới hạn rất hẹp này. Đứng ở thời điểm hiện tại, chỉ có kẻ mù mờ mới tin vào chỉ số tăng trưởng, bản chất thật của nó như đã nói ở trên, thể chế chính trị của chính quyền CS không còn đủ tầm để quản trị một đất nước có mức thu nhập cao hơn. Cần phải cải tổ chính trị.

Từ cải tổ chính trị là từ mà không một chuyên gia nào đang hưởng quyền lợi dưới chế độ này dám đề cập, cho nên họ đã im lặng. lại một lần nữa, đất nước này lại để cho những cái đầu Mác Lê hoạch định chiến lược phát triển đất nước. Lần thứ nhất là chính những cái đầu Mác Lê đã chọn ôm chân Tàu bằng cái hội nghị Thành Đô ô nhục thay vì cải tổ chính trị theo Đông Âu. Và lần này cũng vậy, họ không đổi mô hình chính trị, và thay vào đó rước mô hình kinh tế đặc khu được vạch ra từ bên Trung Quốc áp vào Việt Nam.

Một con bạc hết tiền vì chỉ cờ bạc phá phách. Không biết vay mược ai nên nó sang nhà thằng hàng xóm giàu có kí nhượng 3 nền nhà trên đất nhà nó. Thằng hàng xóm sang xây nhà và ở trên mảnh đất thế chấp một cách lâu dài. Con bạc đó nó nghĩ rằng, khi thắng bạc nó sẽ mang tiền đến chuộc lại 3 nền, nhưng chơi mãi mà vẫn trắng tay. Kết quả, mất 3 nền nhà và chuyển nhượng thêm cho thằng hàng xóm nhiều nền khác nữa để cấn nợ.

Đó là hình ảnh của Việt Nam. Không chịu cải tổ chính trị (tức bỏ tật cờ bạc và chí thú làm ăn), thì Việt Nam chỉ có ngày càng lâm nợ. Hệ thống doanh nghiệp nhà nước và nạn tham nhũng ngốn hết tiền thuế toàn dân và gây thêm nợp cho đât nước. Không phá bỏ hệ thống chính trị hiện tại không cách nào giải cứu được khoản nợ khổng lồ đó (năm 2016, nợ công là 2010% GDP). Nhìn vào Bộ Chính Trị với người cầm lái là ông già sùng bái Mác Lê một cách mê muội như hiện nay, chúng ta thấy, Bộ Chính Trị sẽ phải thông qua Luật Đặc Khu để như là cắt xén giang sơn để cứu cánh cho sự tàn phá của bộ máy nhà nước thối nát này. Luật Đặc Khu chắc chắn họ sẽ thông qua, họ đang canh me dân chùng xuống là họ lấn tới và hợp thức hóa. Chắc chắn là vậy.

Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Trung Nguyễn

18-5-2019

“Nổ” như đại bác

Tiếp nối truyền thống “nổ” của các thế hệ cộng sản tiền bối, đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc liên tục có những lời hứa hẹn tưởng mới mà cũ về tương lai xán lạn của đất nước, chẳng hạn như:

Việt Nam không đặt tham vọng là người giỏi nhất, nhưng muốn là bạn của những người giỏi nhất trong nền kinh tế toàn cầu. Chúng tôi có khát vọng thành quốc gia thịnh vượng và đủ tự tin làm điều đó“.

Hay như: “Việt Nam cần phải đi đầu về phát minh, sáng chế công nghệ. Đó là con đường duy nhất và tất yếu để hướng tới một quốc gia hùng cường. Dùng công nghệ nhân loại để giải quyết các bài toán Việt Nam, dùng Việt Nam làm cái nôi để đi ra toàn cầu“.

Thậm chí ông Phúc còn tuyên bố, rằng ngày 9/5/2019 vừa qua, ông đã ngồi với một ngàn chuyên gia, doanh nghiệp công nghệ, lãnh đạo bộ – ngành ngồi lại để bàn cách đưa đất nước “hóa rồng”. Chắc hẳn dân Việt Nam rất cảm động khi thấy Thủ tướng có những lời nói thể hiện quyết tâm và tấm lòng vì nước, vì dân như thế?

Lãnh đạo CSVN nổ như tạc đạn.

Nhưng không hề, người dân lớn tuổi một chút chắc đã quá quen với những lời lẽ “đao to búa lớn” của các quan chức cộng sản từ xưa tới nay. Tiến đến “chủ nghĩa cộng sản, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “thế giới đại đồng, không còn người bóc lột người”,… mà đảng Cộng sản còn khoe là làm được thì “hóa rồng” ăn thua gì.

Đảng cộng sản, người chịu trách nhiệm về thất bại của Việt Nam

Tuy nhiên, như chính Thứ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Phan Tâm “trăn trở”: “Về Khát vọng, chẳng lẽ mình cứ kém mãi, cứ thu nhập trung bình mãi, trong khi các nước xung quanh như Hàn Quốc đã hóa rồng trong vài thập kỷ?” Tức là trình độ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam cực kỳ kém cỏi, không thể so sánh được với trình độ của lãnh đạo các quốc gia trong khu vực châu Á và Đông Nam Á chứ đừng nói đến thế giới.

Và việc ông Thủ tướng Phúc bày đặt ngồi với một ngàn chuyên gia để tìm đường phát triển cho đất nước, cũng là việc chính thức thừa nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh xây dựng đất nước của đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn không hề có ích gì cho việc phát triển đất nước, thậm chí còn có hại, kìm hãm sự phát triển của đất nước.

Rất nhiều panô trên đường phố Việt Nam có câu khẩu hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”. Vậy thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải nhận trách nhiệm về mọi thất bại của cách mạng Việt Nam, trong đó có việc đất nước “kém mãi”, “thu nhập trung bình mãi”. Các đảng viên cộng sản không thể trốn tránh trách nhiệm đó trước nhân dân.

Tuy nhiên, cũng cần nhấn mạnh là chỉ có người dân Việt Nam mới bị mắc bẫy thu nhập trung bình. Còn các đảng viên cộng sản trung và cao cấp đều là giai cấp tư sản với thu nhập rất cao. Bản thân ông Tổng bí thư đảng Cộng sản – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn không dám công khai tài sản cá nhân của ông ấy và các cán bộ cộng sản khác với lý do “khó”, “nhạy cảm”, “liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân”.

Đám học trò tồi của Trung Cộng

Cộng sản Trung Quốc cũng có lối nói khoa trương, khoác lác, nhưng ít ra Trung Cộng cũng đã tạo ra nhiều thành tựu với đất nước Trung Quốc: phát triển khoa học kỹ thuật từ quân sự tới điện tử, không gian, đưa nền kinh tế lên thứ hai thế giới cạnh tranh với Hoa Kỳ…

Còn cộng sản Việt Nam giờ này vẫn loay hoay đi hỏi “chuyên gia xã hội chủ nghĩa” về con đường “hóa rồng”. Ngay cả những lời lẽ huênh hoang của giới lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ toàn copy từ kiểu nói của giới lãnh đạo Trung Quốc.

Tập Cận Bình đã không giấu giếm tham vọng Trung Quốc trở thành cường quốc công nghệ vào năm 2049, năm kỷ niệm 100 năm Trung Cộng nuốt trọn Trung Quốc. Và bây giờ Nguyễn Phú Trọng cũng đi học mót lời ông anh Trung Cộng nhưng với thái độ đầy tự ti, khiếp nhược, vì biết rõ là đảng Cộng sản Việt Nam chắc chắn đưa dân tộc này xuống đáy bùn. VietnamNet thuật lại “lời vàng ý ngọc” của ông Trọng:

“Tổng bí thư cho rằng, Đại hội 13 không phải chỉ đến năm 2026 (giai đoạn 2021 – 2026) mà phải có tầm nhìn chiến lược dài hơn, nhìn lại cả quá khứ và hướng tới tương lai. Bộ Chính trị đã cho định hướng mốc là đến năm 2026 – kết thúc nhiệm kỳ Đại hội 13, đến năm 2030 là mốc 100 năm thành lập Đảng và đến năm 2045 là mốc 100 năm thành lập nước.

‘Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào?’, Tổng bí thư cho rằng đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.

Ông Trọng là lãnh đạo cao nhất nước mà cũng không có tầm nhìn cho đất nước như thế nào trong vài chục năm nữa mà đi hỏi ngược lại đám cán bộ bên dưới. Đó là chưa kể ông Trọng cũng tuyên bố đảng Cộng sản chưa có ý định sửa đổi cương lĩnh xây dựng đất nước được viết từ năm… 1991.

Đúng là một đảng cầm quyền quái gở vì tình hình thế giới và Việt Nam thay đổi liên tục. Các chính đảng trên thế giới cứ mỗi kỳ bầu cử sau 4 hoặc 5 năm lại thay đổi cương lĩnh để phù hợp với hoàn cảnh mới. Duy chỉ có cộng sản Việt Nam là cứ bám vào những thứ cũ kỹ, lỗi thời, lạc hậu. Giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam không có não, không biết động não suy nghĩ, chỉ toàn đi học mót Trung Cộng mà cũng bày đặt có “giấc mộng trăm năm” như Trung Cộng.

Những lời hứa hão

Thử điểm lại những lời hứa của đảng Cộng sản Việt Nam với người dân trước đây để thấy rõ là họ không có cách nào thực hiện những lời hứa của họ hiện tại. Họ đã hứa, năm 2020 Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại, nhưng rốt cuộc họ đã thừa nhận thất bại và dời lại mốc công nghiệp hóa – hiện đại hóa đó tới năm 2030.

Năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, khi đó là Bộ trưởng Giáo dục, đã hứa đến năm 2010 giáo viên sống được bằng lương. Nhưng thực tế, năm nay là 2019, chưa có thầy cô giáo nào sống được bằng lương mà ai cũng phải lo đi dạy thêm để có thêm thu nhập.

Những lời hứa hão đó được các lãnh đạo cộng sản nói ra để ru ngủ dân vì họ thừa biết tới cái mốc mà họ hứa thì họ đã xuống chức, hết nhiệm kỳ. Rồi những lãnh đạo nhiệm kỳ sau lại tiếp tục hứa và hứa. Có lẽ khi chết, họ đều trở thành “con ma nhà họ Hứa”!

Do đảng Cộng sản không phải chịu trách nhiệm chính trị

Ở các nước dân chủ, đa nguyên, đa đảng, đảng cầm quyền không thực hiện được lời hứa với dân thì ngay lập tức đến kỳ bầu cử sau họ sẽ bị cử tri trừng phạt và bầu cho đảng khác lên nắm quyền.

Hứa hão kiểu như đảng Cộng sản Việt Nam, chắc chắn đã bị dân đưa xuống từ lâu qua bầu cử tự do và công bằng. Đó cũng là lý do mà giới lãnh đạo đảng Cộng sản rất ghét đa nguyên đa đảng. Họ muốn cai trị quốc gia theo năng lực bết bát của họ nhưng lại muốn cầm quyền vĩnh viễn, “quang vinh muôn năm”.

Họ đòi đi tìm hiền tài như bài viết của ông Trương Tấn Sang, một bài viết bộc lộ rõ kiểu tìm hiền tài của cộng sản là kiểu tìm hiền tài của vua chúa thời xưa, nhưng bản thân họ lại không dám cạnh tranh với các nhân tài chính trị khác như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, tiến sĩ Nguyễn Quang A,… mà chỉ biết đàn áp, bắt bớ, sách nhiễu.

Thực tế là mèo, đừng mơ hóa rồng hay hóa hổ

Đọc cái ước mơ “hóa rồng” của giới cai trị cộng sản, nhớ lại cuốn sách rất hay của cố giáo sư Phạm Văn Thuyết có tựa đề là “Việt Nam – Mãnh hổ hay mèo rừng“. Trong cuốn sách này giáo sư Thuyết đã chỉ ra các bất cập của Việt Nam như sau:

1. Cơ sở hạ tầng quá tệ

2. Chính sách bất cập do đặt nặng vai trò quản lý của Nhà nước

3. Định chế pháp luật thiếu minh bạch, dễ bị lợi dụng khai thác bởi quan chức

4. Giáo dục, đào tạo nhân lực kém vì độc tôn ý thức hệ

Từ thực tế này, giáo sư Thuyết đã đòi hỏi phải cải cách chính trị càng sớm càng tốt vì “nếu tổ chức chính trị không tốt thì kinh tế không tốt”. Và thể chế chính trị tốt là thể chế dung hợp, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập, xã hội dân sự, báo chí tự do.

Các “hiền tài” đưa ra đề nghị như giáo sư Thuyết đều bị đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào tù, tiêu biểu như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức. Cũng có nghĩa là giới cai trị cộng sản không hề thật lòng tìm kiếm hiền tài mà chỉ chăm chăm giữ độc quyền chính trị cho đảng Cộng sản. Cũng có nghĩa, giới cai trị cộng sản là tội đồ của dân tộc Việt Nam. Và rồi cái đảng Cộng sản này sẽ bị người dân Việt Nam đưa vào thùng rác của lịch sử.

Ước gì giới cai trị cộng sản đều “hóa rồng” hết, như rồng Komodo chẳng hạn, hoặc “hóa rồ” cũng được, như dân chúng vẫn gọi “Trọng Lú”, để dân tộc Việt Nam ở lại làm người. Có như vậy thì đến năm 2030 hoặc 2045, dân tộc này mới không phải chịu “nỗi nhục [cộng sản] trăm năm”.

KỂ CÔNG 

No photo description available.

Lê Vi

KỂ CÔNG 

Nguyễn Thị Hậu

Trên các phương tiện truyền thông của nhà nước thường nhận thấy một hiện tượng là, bất cứ khi nói về một công trình dân sinh nào được xây dựng, một việc làm phục vụ tốt cho nhân dân, thì luôn có người dân phát biểu mở đầu bằng câu “nhờ ơn Đảng ơn chính quyền…” và chính tác giả bài báo, phóng sự cũng viết “nhờ sự quan tâm sâu sát của cấp uỷ, sự nhiệt tình giải quyết của lãnh đạo địa phương…”. Đặc biệt đối với những vùng sâu vùng xa, nơi nghèo khó thì điều này lại càng được nhấn mạnh.

Nghe riết thành quen mà vẫn thấy có cái gì đó sai sai: tại sao và từ khi nào mà nhiệm vụ chức năng của chính quyền là phục vụ người dân lại trở thành “ơn trên mưa móc” như vậy?

Từ đường lối phát triển vĩ mô đến việc vi mô là giải quyết các vấn đề dân sinh, an sinh đều là trách nhiệm của nhà nước. Không chỉ đề ra đường hướng và tập hợp các nguồn lực từ nhà nước, tư nhân hay cộng đồng mà phần nhiều hạ tầng cơ sở và công trình công cộng đều do nhà nước phải đảm trách, vì tính chất phục vụ quốc gia hoặc liên vùng của những công trình này. Những nơi nghèo đói là nhà nước càng cần phải làm mọi việc cụ thể sao cho dân bớt nghèo bớt khổ. Một con đường, một cây cầu, một trạm xá một trường học…là những cơ sở tối thiểu mà chính quyền phải cung cấp cho người dân. Ấy vậy mà có khi các nhóm thiện nguyện hay người dân đóng góp tiền bạc công sức làm đường xây trường vẫn phải xin phép chính quyền và ngày khánh thành không thể không có các vị lãnh đạo và vài lời “kể công” về sự “quan tâm tạo điều kiện giúp đỡ” !

Cũng vậy, việc đền ơn đáp nghĩa là đạo lý ngàn đời của dân ta. Nhưng “của cho không bằng cách cho”, một ngôi nhà đơn sơ mà gắn tấm biển “nhà tình nghĩa, nhà tình thương” nghe như lời nhắc nhở phải “nhớ ơn”, còn là một gánh nặng hơn nhiều lần. Bởi vì, cũng là đạo lý của dân ta “của biếu là của lo, của cho là của nợ”!

Khi người dân nói lên sự cảm kích của mình thì nhà nước mà người đại diện là chính quyền cũng không nên mặc nhiên chấp nhận “lòng biết ơn” đó. Ngược lại cần phải nhận lỗi vì để tình trạng tồi tệ xảy ra, hoặc vì không giải quyết kịp thời, hoặc đã không lường trước được hậu quả xấu, thì trách nhiệm đầu tiên vẫn là của chính quyền. Cho nên kịp thời sửa sai là trách nhiệm đạo đức của chính quyền, nhân dân có quyền đòi hỏi điều đó. Bởi vì nhà nước sinh ra là để làm gì nếu không mang lại cuộc sống yên ổn và đầy đủ cho người dân?

CÔNG BỘC

Ngược lại với sự kể công phổ biến thì “công bộc” thời nay cần phải biết ơn người dân hầu như là một khái niệm xa lạ.

Thời chiến tranh, giữa cái sống cái chết cách nhau gang tấc, có khi sinh mạng một người cộng sản phải đổi bằng sinh mạng hàng chục người dân, lúc đó người ta biết ơn những người cứu mạng cho mình. Nay có được chức này tước kia ít người nghĩ rằng mình đang mang gánh nặng là phải trả ơn sự hy sinh của nhân dân, mà chỉ coi địa là quyền lợi của mình và gia đình, hơn nữa còn cho đó là đặc quyền đặc lợi.

Có quyền trong tay nên gây thất thoát hàng chục tỷ đồng, tham nhũng hàng ngàn tỷ, tham ô cỡ hàng trăm triệu chắc tính không hết. Mức độ lãng phí đi kèm với tham nhũng ngày càng trầm trọng, không cần che giấu lén lút mà công khai: những công trình công ty nghìn tỷ mà khi quyết định xây dựng hay phế bỏ các vị “công bộc” xem như “tiền chùa”. Hầu hết đó là những doanh nghiệp nhà nước, công sở, tượng đài, cầu đường…xây vừa xong chỉ thời gian ngắn là hư hỏng hoặc sử dụng không hiệu quả. Lãng phí tham nhũng và vô trách nhiệm phải coi là một trọng tội, bởi vì nó tàn phá đất nước, tiêu diệt lòng tin của con người và sự tử tế trong xã hội.

Những người biết suy nghĩ đều nhớ lời dạy của tiền nhân “làm ơn thì đừng nên nhắc, chịu ơn thì chớ nên quên”. Nhưng có lẽ đối với các vị “công bộc” đang hoang phí tài sản thiên nhiên và nhân tạo của quốc gia, tiêu sài vô tội vạ từng đồng tiền thuế đổi bằng mồ hôi nước mắt của người dân, tham nhũng của cải tích lũy cho bản thân, gia đình và phe cánh cần phải đóng một tấm bảng đồng lên mỗi ngôi nhà và dựng bia đá tại các công trình mà họ đang ngự trị “ĐÂY LÀ NHÀ Ở, CÔNG TRÌNH CÓ ĐƯỢC TỪ MÁU CỦA NHÂN DÂN”.

Hàng ngày nhìn thấy lời nhắc nhở như vậy may ra “công bộc” mới thấy hết được món nợ rất lớn của họ đối với nhân dân.

Sài Gòn 4.8.2016
(bài bị cắt bởi tập sách sắp xuất bản)

Mưa buồn nghịch điện thoại cũ thấy mấy tấm hình lưu đã lâu chép lại cho ai chưa đọc.