“TỔNG THỐNG HOA KỲ DONALD TRUMP NHÌN NHẬN CON SỐ NGƯỜI HỒNG KÔNG BIỂU TÌNH LÊN ĐẾN MỘT TRIỆU NGƯỜI “

Người Đà Lạt Xưa : “TỔNG THỐNG HOA KỲ DONALD TRUMP NHÌN NHẬN CON SỐ NGƯỜI HỒNG KÔNG BIỂU TÌNH LÊN ĐẾN MỘT TRIỆU NGƯỜI “

Trả lời phỏng vấn của ABC News, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho biết ông tin vào con số một triệu người biểu tình tại Hồng Kông và hy vọng mọi chuyện sẽ được giải quyết đối với Trung Quốc và đối với Hồng Kông.

Ông Trump cho biết ông hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cuộc biểu tình lớn nhất chưa từng thấy.

Hôm nay, các đại biểu dân chủ Hồng Kông đã lên án cảnh sát xử dụng quá nhiều khói cay, đạn cao su và đàn áp bạo động với người biểu tình khiến cho ít nhất 72 người đã bị thương.

Chủ tịch đảng Dân Chủ, ông Wu Chi-wai, đã gọi Đặc khu trưởng Hồng Kông, bà Carrie Lam, là một loài “máu lạnh”, và yêu cầu bà hãy từ chức. Ngược lại, bà Lam đã lên truyền hình ghép tội cho những người biểu tình làm bạo loạn thành phố.

Cuốn video (5:30 phút) dưới đây sẽ tường thuật về cuộc phỏng vấn Tổng thống Trump, kèm theo rất nhiều hình ảnh xuống đường tại Hồng Kông vào ngày 12/06/2019.

566 Views
Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

14.06.2019

Người Đà Lạt Xưa : “TỔNG THỐNG HOA KỲ DONALD TRUMP NHÌN NHẬN CON SỐ NGƯỜI HỒNG KÔNG BIỂU TÌNH LÊN ĐẾN MỘT TRIỆU NGƯỜI “

Trả lời phỏng vấn của ABC News, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho biết ông tin vào con số một triệu người biểu tình tại Hồng Kông và hy vọng mọi chuyện sẽ được giải quyết đối với Trung Quốc và đối với Hồng Kông.

Ông Trump cho biết ông hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến cuộc biểu tình lớn nhất chưa từng thấy.

Hôm nay, các đại biểu dân chủ Hồng Kông đã lên án cảnh sát xử dụng quá nhiều khói cay, đạn cao su và đàn áp bạo động với người biểu tình khiến cho ít nhất 72 người đã bị thương.

Chủ tịch đảng Dân Chủ, ông Wu Chi-wai, đã gọi Đặc khu trưởng Hồng Kông, bà Carrie Lam, là một loài “máu lạnh”, và yêu cầu bà hãy từ chức. Ngược lại, bà Lam đã lên truyền hình ghép tội cho những người biểu tình làm bạo loạn thành phố.

Cuốn video (5:30 phút) dưới đây sẽ tường thuật về cuộc phỏng vấn Tổng thống Trump, kèm theo rất nhiều hình ảnh xuống đường tại Hồng Kông vào ngày 12/06/2019.

Người Đà Lạt Xưa./.

BỮA ĂN SÁNG

BỮA ĂN SÁNG

Luân Lê

Bây giờ đã đô-la hoá tới cả nghị trường, người ta không còn nói tới đồng Việt Nam nữa mà dùng tiền USD để định giá phí chia tay ngay tại quốc hội.

Và đại biểu này còn so sánh, với khoảng 3-5 USD, nó chỉ tương đương bữa ăn sáng của người dân.

Tôi chưa hình dung nổi bữa ăn sáng nào của người dân với mức thu nhập trung bình của một nước nghèo ở nhóm thứ ba chỉ khoảng 2.200USD/năm và đang rơi vào bẫy thu nhập trung bình lại ở mức cao ngất ngưởng đó. Khác gì bữa sáng của những ông quan bà lại ngày xưa?

Bảo sao những bữa nhậu của quan chức hay các cuộc thết đãi trong những vụ làm ăn phi pháp lên tới cả bạc tỷ là như vậy.

Phí lót tay của doanh nghiệp và người dân đã làm cho dân điêu đứng. Nay thêm “bữa ăn sáng ngất ngưởng” đó nữa thì chắc chúng ta sẽ sớm thành ăn mày trên đất nước mình.

Những đứa trẻ rách rưới, lang thang kiếm ăn từng ngày, những người nghèo khổ mưu sinh từng đồng bạc cắc tới những tờ tiền nhỏ nhất, thế mà ở nghị trường, đại biểu (dù về mặt hình thức) là đại diện cho dân lại coi dân có đời sống sung túc tới mức bữa sáng lên tới cả hơn một trăm ngàn đồng.

Hãy bớt đi một bữa sáng nhé mấy đứa, để đại biểu quốc hội còn họp hành và tính toán, để có tiền nộp phí chia tay.

Image may contain: one or more people and people sitting

Phần 1: Cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam

Phần 1: Cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam

Ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do xin gửi đến quý vị loạt bài về cuộc Cải Cách ruộng đất diễn ra đầu thập niên 1950 tại miền bắc Việt Nam. Loạt bài do Nguyễn An thực hiện.
Nguyễn An, phóng viên RFA
2008-02-07

Cải cách ruộng đất 1946-1957.

Cải cách ruộng đất 1946-1957.

 File photo

50 năm trước, tại miền Bắc Việt Nam lúc bấy giờ là nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, dưới sự lãnh đạo của ông Hồ Chí Minh và Đảng Lao động Việt Nam, tức là đảng Cộng sản sau này, đã diễn ra một cuộc cách mạng được chính những người phát động mô tả là “long trời lở đất”. Đó là cuộc cải cách ruộng đất.

Nói đúng ra thì năm 1956 chỉ là năm cuối của giai đoạn 5, tức cũng là giai đoạn cuối của cuộc cải cách ruộng đất đã bắt đầu bẩy năm trước đó. Tuy nhiên, mốc thời gian này đáng nhớ thứ nhất vì cuộc cải cách ruộng đất đến năm đó đã đụng trần, với những án tử hình thi hành tại chỗ, những án tù dài hạn, mà hầu hết nạn nhân đều chết trong khi đang bị giam cầm, và một bầu không khí nặng nề, đe doạ đã lan rộng khắp nơi, khiến ngừơi dân phải chìm đắm trong nỗi e sợ mênh mông.

“Đào tận gốc, trốc tận rễ”

Thống kê chính thức của nhà nước được đăng trong cuốn Lịch sử kinh tế Việt Nam tập hai cho biết là đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, là những người bị xếp vào loại kẻ thù của nhân dân, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” nghĩa là không bị bắn tại chỗ thì cũng bị lãnh án tù rồi chết trong nhà giam.

Con số này có thể không chính xác, nhưng số nạn nhân quyết không thể thấp hơn thế được vì nó được ghi trong Văn kiện đảng toàn tập do nhà xuất bản chính trị quốc gia ấn hành, và vì nó không nói gì đến những người bị kết án là Quốc Dân đảng thừơng thì bị bắn ngay tại chỗ. Trong số này, có cả những đảng viên Cộng sản trung kiên, mà trước khi chết vẫn còn hô to khẩu hiệu, đảng Cộng sản muôn năm.

Năm 1956 cũng là năm mà ông Hồ Chí Minh và đảng Lao động công khai lên tiếng nhận sai sót trong quá trình thực hiện cuộc cải cách ruộng đất, rồi thực hiện một số biện pháp kỷ luật và tiến hành sửa sai. Bản thống kê chính thức cho biết là trong số 172.008 ngừơi bị quy là địa chủ và phú nông trong cải cách ruộng đất thì 123.266 người bị quy sai, tức là bị oan. Tính theo tỷ lệ là 71,66%. Có lẽ chưa bao giờ và ở đâu tỷ lệ giữa số bị oan và nạn nhân lại cao đến như thế.

Nhà thơ Tố Hữu lúc bấy giờ là trưởng ban tuyên truyền trung ương đảng sau này nhớ lại đã phải nói: “Không thể tả hết được những cảnh tượng bi thảm mà những người bị quy oan là địa chủ, ác bá (mà trong thực tế là trung nông) phải chịu đựng ở những nơi được phát động.”

Bạn nghĩ gì về cuộc cải cách ruộng đất tại Việt Nam và những hậu quả của chính sách này? Xin email về Vietweb@rfa.org

Lời dặn “nhân ái”

Trong “Nội san cải cách ruộng đất” số ra ngày 25 tháng hai năm 1956, có đăng toàn văn lời căn dặn của ông Hồ Chí Minh rằng: “Nhục hình là lối dã man” và “ tuyệt đối không được dùng nhục hình, nếu dùng nhục hình là trái chính sách của đảng, của chính phủ, trái tác phong của cách mạng.”

Căn cứ trên thời gian phát hành của báo, thì lời căn dặn “nhân ái” này được đưa ra bốn năm sau khi bắt đầu thực hiện thí điểm, và chỉ ba tháng trước khi cuộc cải cách ruộng đất chấm dứt bằng đợt sửa sai. Khi đó, nhục hình đã phổ biến khắp nơi và sự sợ hãi đến mụ mẫm cả người đã bao trùm toàn lãnh thổ.

Cũng xin nhắc rằng ngay từ khi thực hiện thí điểm, địa chủ đã bị xác định là kẻ thù của nhân dân, như lời ông Nguyễn Minh Cần, nguyên phó chủ tịch thành phố Hà nội kể lại: “Trước đây, chúng ta coi địa chủ là một thành phần ở trong nhân dân, nhưng bây giờ thì không phải như vậy rồi. Bây giờ thì địa chủ không phải là nhân dân. Nhân dân chỉ là nhân dân thôi, còn địa chủ thì không phải, đó là những ngừơi chống lại nhân dân, là kẻ địch của nhân dân.”

Không chỉ những nạn nhân đau đớn, mà gia đình họ cũng chịu hoạ lây vì bị xã hội cô lập theo chính sách của đảng. Không chỉ gia đình của những người bị kết tội địa chủ phải chịu nhục nhằn, mà những cảnh tượng diễn ra hàng ngày ở mọi nơi những năm đó vẫn còn in dấu cả mấy chục năm sau nơi những chứng nhân.

Ngay trong đề cương báo cáo của bộ chính trị đảng năm 1956 mỗi khi nói đến các cuộc thanh trừng thời cải cách ruộng đất cũng đều phải dùng hình dung từ “tàn khốc” để nói lên những gì xẩy ra hàng ngày, hàng giờ tại miền bắc trong suốt mấy năm trời cao điểm của Cải cách ruộng đất.

Nhà văn Dương Thu Hương trong cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Đinh Quang Anh Thái của Little Saigon Radio mới đây vẫn còn nhắc lại: “Đối với tôi, lý tưởng Cộng sản là một cái gì đó khủng khiếp và xa lạ. Vì ngay trứơc cổng nhà tôi là một người chết treo năm cải cách ruộng đất, và tám tuổi, tôi đã phải đi theo các đoàn học sinh để chứng kiến những cụôc đấu đá địa chủ. Sau lưng nhà tôi, đừơng tàu, cũng là xác một ngừơi tự tử chết bằng cách tự đặt cổ mình vào đường ray. Khi tôi tám tuổi, buổi sáng tôi đi tưới rau, tôi đã thấy những ngừơi chết đó, và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp.”

Và nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng trong một cuộc phỏng vấn của ký giả Đinh Quang Anh Thái, khi nói lên lý do tại sao ông muốn từ bỏ chủ nghĩa Mác đã phát biểu: “Tôi nhận ra cái điều này cũng lâu rồi, mà nhận từ từ, bởi vì tôi đã đựơc chứng kiến cụôc cải cách ruộng đất ở ngoài miền Bắc mà gia đình tôi là nạn nhân. Tôi thấy nó rất là khủng khiếp. Tôi không hiểu cái chủ nghĩa gì mà nó chỉ có một biện pháp duy nhất là trấn áp ngừơi ta, mang người ta ra đấu tố và bắn bỏ ngừơi ta, mà không có xét xử công minh, cũng không có bằng cớ gì cả. Cuộc cải cách ruộng đất là một cuộc diệt chủng như là Pon Pot và Yeng Sari (đã làm bên xứ chùa Tháp) mà thời đó tôi đã chứng kiến.

Gia đình nhà tôi may mắn là ông nội tôi và các chú các cô, toàn bộ đã di cư vào nam. Bố tôi là con trưởng nên phải ở lại để giữ đất, cho nên không di cư đựơc, phải gánh chịu cái tai hoạ của ông nỗi cũng như các chú, một mình phải chịu trận, cho nên rất là khổ.”

Còn nhà văn Vũ Thư Hiên mới đây, khi nói chuyện về cuộc cải cách ruộng đất với đài Á châu tự do, đã nhớ lại lời bà cô của ông dặn dò như sau: “Tôi có một bà cô ruột ấy, chồng bà cũng bị đấu, mà ông ấy là chủ nhiệm Việt Minh của một xã, mà lại có chân trong Liên Việt huyện, Liên Việt tức là Mặt Trận Tổ Quốc bây giờ. Ông ấy bị đấu, bị giam trong chuồng trâu chuồng bò, nói chung là khổ lắm, rồi ăn uống kém cỏi, đến lúc đựơc thả về nhà thì ông ấy chết, chết tại nhà. Bà cô tôi chỉ nói, cháu ạ, mình phải lựa bạn mà chơi. Cái bọn Cộng sản nó gian ác và bất nhân lắm đấy. Tôi nói, nhưng bố cháu là Cộng sản cơ mà! (Bà cô trả lời) Thì bố cháu không hiểu, bố cháu mới đi với bọn ấy.”

Vết thương chưa lành

Cuộc cải cách ruộng đất chấm dứt 50 năm trước đây quả nhiên vẫn còn là một vết thương chưa lành đối với quá nhiều con người dù có trực tiếp là chứng nhân hay không. Đáng tiếc là những sách báo viết về giai đoạn ấy quá ít, lại thường bị tịch thu ngay sau khi phát hành, và dù 50 năm đã qua đi, thì cải cách ruộng đất vẫn còn là một đề tài cấm kỵ, trong khi những chứng nhân cứ già đi và chết đi dần.

Đó là lý do khiến ban Việt ngữ đài Á châu tự do chúng tôi quyết định thực hiện một loạt bài về cuộc cải cách ruộng đất để vẽ lại bức tranh thực xẩy ra của một thời mà không ai không xót xa khi nhớ lại.

Loạt bài sẽ bắt đầu với nhà nghiên cứu sử Trần Gia Phụng. Ông sẽ điểm lại tám đợt phát động quần chúng giảm tô và 5 đợt cải cách ruộng đất kéo dài suốt bẩy năm kể từ năm 1949. Sau đó, là lời kể lại của ông Nguyễn Minh Cần là người từng trực tiếp tham gia đoàn cải cách ruộng đất cũng như công tác sửa sai.

Xen kẽ sẽ là lời kể của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện từng chứng kiến từ đầu đến cuối một phiên xử của toà án nhân dân, của ông Trần Anh Kim có ông nội và bố đều là nạn nhân của Cải cách ruộng đất, lời kể của nhà văn Vũ Thư Hiên khi ông có dịp qua những nơi đã diễn ra cuộc cách mạng được gọi là “long trời lở đất” ấy, của nhạc sĩ Trịnh Hưng là người bạn chí cốt của nhà thơ Hữu Loan, tác giả màu tím hoa sim, vốn là người mà những biến chuyển của đời sống gắn liền với cuộc cải cách ruộng đất.

Trước khi bắt đầu vào loạt bài cải cách ruộng đất kể từ buổi phát thanh tới, ban Việt ngữ trân trọng cảm ơn các vị vừa nêu tên đã nhiệt thành cộng tác và giúp đỡ chúng tôi trong cố gắng lật lại bộ hồ sơ đầy oan khuất này.

Bấm vào đây để xem toàn bộ loạt bài về “Cải Cách Ruộng Đất”

Không hề đồng cam sao bắt cộng khổ?

Không hề đồng cam sao bắt cộng khổ?

Đồng cam: cùng hưởng vị ngọt; cộng khổ: cùng chia đắng cay! Là thành ngữ chỉ sự gắn bó, sẻ chia, phúc họa cùng hưởng. Ở đây ông Phúc kêu gọi người dân như vậy. Ý nói phải chia sớt cái khó khăn của chính phủ hiện nay. Nhưng lời nói đó vô nghĩa, bởi dân Việt không hề được đồng cam, mà bắt buộc phải cộng khổ.

Tôi chỉ dẫn chứng vài chuyện rất rõ ràng:

Đồng cam: hiện nay ai cũng biết đời sống quan chức giàu có hơn mức sống trung bình của người dân hàng trăm, hàng ngàn lần. Họ ở những biệt phủ, khu biệt thự cao cấp, đi xe đắt tiền, con cái du học Mỹ, Châu âu và mua nhà bên đó, trong khi dân nghèo ở khu ổ chuột, đi xe cà tàng, con cái thất học vì không đủ tiền đóng học phí. Cán bộ nhà nước đồng cam chỗ nào? Đồng cam sao kê khai tài sản phải giấu dân, xem đó là bí mật quốc gia?

Còn cộng khổ: đã không đồng cam tất nhiên không có cộng khổ, mà cái khổ này là áp đặt, người dân không có lựa chọn khác, đó là: tăng giá điện, giá nước, giá xăng dầu, giá BOT…

Nói chung cán bộ quan chức chia cái giàu, dân hưởng cái khổ. Ai phản biện câu này, xin mời!

Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: 1 person, text

Đài Loan sẽ hỗ trợ Hồng Kông và chúng tôi quyết giữ Đài Loan

Phát ngôn tuyệt vời của bà Thái Anh Văn, Tổng thống Đài Loan :

Đài Loan sẽ hỗ trợ Hồng Kông và chúng tôi quyết giữ Đài Loan

Các phương tiện truyền thông quốc tế quan trọng đang đưa tin hôm nay về cuộc diễu hành chống dẫn độ của Hồng Kông. Mọi người trên khắp thế giới quan tâm đến tự do, dân chủ và nhân quyền cũng rất quan tâm đến cuộc diễu hành này và ủng hộ quan điểm của người dân Hồng Kông.

Đài Loan cũng không ngoại lệ. Chúng tôi cũng hỗ trợ người dân Hồng Kông theo đuổi tự do, dân chủ và nhân quyền. Tự do giống như không khí, chỉ khi nó nghẹt thở, nó mới nhận thức được sự tồn tại của nó.

Do đó, tôi nhấn mạnh một lần nữa rằng một quốc gia, hai thể chế hoàn toàn không thể chấp nhận được đối với Đài Loan. Một khi chúng ta chấp nhận một quốc gia, hai chế độ, chúng ta sẽ mất quyền bảo vệ tự do, dân chủ và nhân quyền, và chúng ta sẽ mất quyền lựa chọn tương lai của chính mình.

Tôi cũng muốn kêu gọi người dân Đài Loan tiếp tục chú ý đến sự phát triển của Hồng Kông. Chúng ta hãy cùng nhau hỗ trợ Hồng Kông và cùng nhau bảo vệ Đài Loan.

Nguyên Thanh

Image may contain: 1 person, text

Dân khu Nam Sài Gòn muốn bán nhà trốn mùi hôi thối

Dân khu Nam Sài Gòn muốn bán nhà trốn mùi hôi thối

Vào mùa mưa, bãi rác Đa Phước, ở huyện Bình Chánh, lan tỏa mùi hôi thối khắp nơi đến tận khu Phú Mỹ Hưng, quận 7 (Hình: Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Người dân sinh sống ở khu phía Nam Sài Gòn như huyện Nhà Bè, Bình Chánh, quận 7, quận 8… đang tìm cách bán gấp nhà cửa để chuyển sang nơi khác sinh sống do không chịu nổi mùi hôi từ bãi rác Đa Phước ngày càng nặng đã kéo dài nhiều năm qua.

Báo Tuổi Trẻ cho hay, hiện ở khu vực xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè (Sài Gòn) các gia đình tại đây đều phải đóng hết các cửa, bịt lỗ thông hơi vì chịu không xiết mùi hôi mà theo họ là “muốn ói” này. Đây là năm thứ ba liên tiếp họ phải chịu đựng.

Cứ có gió Tây Nam là mùi hôi lại bay đến bất kể giờ giấc cụ thể, nhưng hôi “đậm đặc” nhất là vào ban đêm và sáng sớm. Bà K.H. mô tả “giống mùi phân.”

“Thương nhất là trẻ em. Nhiều cháu nhỏ ngồi học ở lớp cũng bị ảnh hưởng bởi mùi hôi. Cô giáo con tôi cũng than phiền về điều này. Tôi rất lo lắng cho sức khỏe của các cháu,” bà K.H. nói.

Đã gần 1 giờ sáng nhưng gia đình ông Trương Thế Phong (ở đường Lê Văn Lương, xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè) vẫn chưa ngủ được bởi mùi hôi rác theo hướng gió ùa về. Cả hai vợ chồng “hứng” mùi hôi nồng nặc xộc vào mũi, kéo dài cho đến 2-3 giờ sáng. “Thêm một đêm nữa mất ngủ vì mùi hôi của rác,” ông Phong bất lực nói.

Tuy nhiên, những khu dân cư, tòa nhà cao tầng hướng về phía Nam là những khu vực chịu ảnh hưởng nhiều nhất. Người dân phải đóng cửa nhà liên tục cả đêm lẫn ngày. Đến bữa ăn họ cũng phải ăn vội cho xong.

Nhiều người dân tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè phải đeo khẩu trang khi ở trong nhà (Hình: Tuổi Trẻ)

Bà Phan Kim Liên (67 tuổi, ở khu Grand View D, Phú Mỹ Hưng, quận 7) cho biết hiện tại mùi hôi liên tục ám ảnh nhiều gia đình. Để đối phó với mùi hôi, nhiều nhà đã mua máy lọc không khí đặt trong nhà để dễ ngủ vào ban đêm.

“Bật máy lọc không khí cộng thêm máy lạnh và máy quạt khiến tiền điện hàng tháng của tôi tăng cao. Tuy nhiên trong nhà không hoàn toàn hết mùi hôi được, chỉ đỡ được một phần,” bà Liên cho biết.

Tương tự, gia đình ông Văn Dương (ở Bình Hưng, huyện Bình Chánh) thì dùng một chiếc quạt to đặt trong nhà để thổi gió ra ngoài cho đỡ mùi. “Giờ muốn bán nhà cũng không biết bán cho ai bởi ai cũng biết chuyện khu này quá hôi rồi,” ông Dương than phiền.

Nhiều người dân ở huyện Cần Đước (tỉnh Long An) hơn một tháng nay có việc lên xuống Sài Gòn thay vì từ Bến Xe Buýt quận 8 đi theo quốc lộ 50 về Cần Đước chỉ mất khoảng một tiếng đồng hồ, nhưng do mùi hôi từ bãi rác Đa Phước và những đoàn xe chở rác chạy bạt mạng trên quốc lộ 50 đã quyết định đi xe gắn mày chạy vòng ra quốc lộ 1, qua Bình Chánh, rẽ vào đường ĐT 826 về Cần Đước, chấp nhận mất gấp đôi thời gian đi đường.

“Quả thực, mùi hôi ở khu vực này thật ‘kinh dị.’ Bạn cứ thử ngồi trên xe buýt trên quốc lộ 50, và không may gặp đoàn xe chở rác mới cảm nhận đầy đủ mùi ‘kinh dị’ này. Chỉ cần hé tí cửa sổ, bạn sẽ thấy ngạt thở, buồn nôn. Bạn nên cầm theo chai dầu gió để đối phó. Dù sao tôi cũng chỉ là khách đi ngang qua khu vực này. Tôi thấy thương những cư dân sinh sống và những người buôn bán, làm ăn nơi đây. Sao họ có thể sống được với mùi hôi như vậy?” chị Ngọc Hà (ở huyện Cần Đước) nói với báo Tuổi Trẻ.

Một công viên nằm sau khu vực dân cư Phước Kiển, Nhà Bè, đã không còn người tới vì mùi rác hôi thối thường xuyên. (Hình: Tuổi Trẻ)

Đại diện Sở Tài Nguyên Môi Trường ở Sài Gòn thừa nhận từ đầu Tháng Năm đến nay “sở tiếp tục nhận được một số phản ảnh qua đường dây nóng của người dân sống tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng (quận 7) về ô nhiễm mùi hôi xuất phát từ khu xử lý chất thải rắn Đa Phước của Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Xử Lý Chất Thải Rắn Việt Nam(VWS).

“Cứ vào khoảng Tháng Năm kéo dài đến Tháng Mười Một hằng năm, do độ ẩm cao cùng với đặc điểm hướng gió Tây – Tây Nam thổi mạnh là một trong những nguyên nhân khiến mùi hôi từ bãi rác Đa Phước tăng mức độ khuếch tán và nồng độ nhiều hơn so với mùa nắng,” vị đại diện Sở Tài Nguyên Môi Trường cho biết thêm.

Tuy nhiên, để giải quyết, Sở Tài Nguyên Môi Trường chỉ ra công văn gửi đến ủy ban các quận, huyện bị ảnh hưởng và VWS yêu cầu “phối hợp ghi nhận thông tin, báo cáo định kỳ về mùi hôi phát sinh tại đây. Trên cơ sở đó, tiến hành điều chỉnh các giải pháp khống chế mùi hôi, hạn chế thấp nhất phát tán gây ảnh hưởng đến người dân.”

Trong khi đó theo tờ Tuổi Trẻ, để ghi nhận về tệ nạn này, đã lập ra hai trang fanpage trên Facebook là: “Sự thật mùi hôi thối ở Phú Mỹ Hưng” và trang “Sự thật mùi hôi thối ở Nam Sài Gòn.”

Các thành viên tham gia các trang Facebook nói trên khi phát hiện mùi hôi ở bất cứ thời điểm nào đều cập nhật để làm bằng chứng khi báo cho các cơ quan hữu trách.

Nói với báo Tuổi Trẻ ngày 12 Tháng Sáu, 2019, chị Nguyễn Hồng Thu, đại diện quản trị một trong hai trang fanpage, cho biết thông qua “sổ nhật ký” này, các cư dân đã tập hợp thông tin làm đơn gửi tới nhiều cơ quan hữu trách nhưng không ích lợi gì. (Tr.N)

Thanh tra vòi tiền

Thanh tra vòi tiền

Đoàn Phú Hòa

13-6-2019

Nhân mấy vụ “thanh tra” vòi tiền đang rộ lên trên mạng xã hội, tôi chợt nhớ đến một câu chuyện mà tôi được trực tiếp chứng kiến ở Hà Nội hồi năm 2008.

Đợt đó đoàn chúng tôi đang ở Việt Nam để thực hiện mấy dự án tìm nước sạch trong chương trình tài trợ “Xóa đói, giảm nghèo” không hoàn lại của chính phủ Séc tài trợ cho Việt Nam tại các vùng khó khăn về nước sinh hoạt.

Trưa thứ ba, sau khi làm việc với lãnh đạo của Bộ Kế Hoạch – Vật Tư, bốn đứa chúng tôi (3 Séc, 1 Việt) rủ nhau đi ăn cơm trưa trước khi về khách sạn. Quán lúc đó vắng, chỉ có vài bàn có khách ngồi.

Trong lúc chờ mang đồ ăn ra thì tôi nghe tiếng trò chuyện rôm rả của ba người đàn ông Việt Nam ngồi cách chỗ chúng tôi không xa. Vì họ nói chuyện với nhau khá to nên dù không muốn thì những câu chuyện về tiêu sài, sắm sửa của họ vẫn lọt được vào tai.

Bỗng nhiên một người đàn ông cỡ tuổi trung niên vỗ đùi rồi tuyên bố với hai người kia là suýt quên mất “nhiệm vụ” kiếm tiền cho vợ con đi qua Singapore du lịch và mua sắm cuối tuần. Ngay sau đó cậu ta gọi điện cho ai đó và cố tình bật loa để hai người kia cùng nghe. Cậu ta nói với người ở đầu dây bên kia là sáng thứ Năm sẽ đến công ty để thanh tra về vấn đề an toàn lao động.

Vì loa bật to nên tôi nghe rõ những gì mà người đàn ông ở đầu dây kia nói với vẻ ngạc nhiên là vừa thanh tra quí trước. Cậu này liền cho biết là nhận được thông tin về an toàn lao động không được bảo đảm trong công ty, nên phải đến kiểm tra rồi hai lần nhắc lại câu “Cậu phải chuẩn bị đủ như lần trước đấy nhé”, rồi tắt máy.

Đặt cái điện thoại di động xuống bàn, tợp một ngụm rượu rồi cậu ta hể hả nói với hai người cùng bàn “Thế là đủ tiền cho mấy mẹ con nó qua Sing mua sắm cuối tuần”. Hai người kia cười phụ họa theo.

Chưa hết, tợp tiếp một ngụm rượu thứ hai, cậu ta buông thêm một câu nữa “Tuần này tự do, mấy anh em mình lại đi mát mẻ một chút chứ nhỉ”. Đáp lại sự gợi ý này là một câu ngắn gọn “Nhất trí” xanh rờn.

Khi về đến khách sạn, tôi kể lại cho mấy đứa bạn Séc những gì mà tôi đã phải nghe trong bữa ăn trưa đó, lũ bạn Séc chỉ biết trợn ngược mắt, lắc đầu.

  Chết vì “Chùm Khế Ngọt”  

Một chuyện có thật

  Chết vì “Chùm Khế Ngọt”  

Trương Thế Phát là một thương gia trẻ ở kinh đô Thăng Long. Ông có tàu bè chở hàng đi buôn bán ờ trong và ngoài nước. Khi quân Pháp tiến đánh thành Hà Nội, và chiếm Bắc Ninh, Thái Nguyên, ông lên tàu đem gia đình ra ngoại quốc. Sau bao ngày lênh đênh trên biển cả, gia đình ông đến Xiêm La (Thái Lan), rồi định cư tại đây. Nhờ có tàu bè, ông mang theo một mớ gia sản nên khi qua Xiêm ông đã có sẵn một gia tài. Với tài kinh doanh, ông đã gây dựng một sự nghiệp khá lớn, gồm các cửa tiệm kim hoàn, cửa tiệm vải vóc lụa là, và Trà thất Mây Tần.

Là một nhà kinh doanh, công việc bận rộn, nhưng òng luôn thương nhớ quê hương. Ông nhớ Hà Nội ba mươi sáu phố phường, với năm cửa Ô xưa. Ôi! Những cô gái hàng Đào, hàng Bạc… má đỏ, môi hồng, quần điều, áo lụa trắng, đeo xà tích bạc. Ông nhớ cốm Vòng, nhớ phở, nhớ xôi và bánh cuốn Hà Nội. Ông nhớ Hồ Gươm, hồ Tây, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột… Xiêm La có nhiều chùa lớn và nhiều lễ hội nhưng không đâu bằng hội chùa Hương… Ông nhớ những bài hát ru, những điệu quan họ. Xiêm La có nhiều trái cây nhưng không bằng nhãn, vải, cam, quít… Hà Nội. Ở Xiêm La ông có nhiều bạn mới, nhưng lòng ông vẫn nhớ nhung các bạn Hà Nội và những kỷ niệm thời ấu thơ. Nhất là buổi đầu, ngôn ngữ bất đồng, phong tục khác biệt làm cho ông chao đảo như con thuyền không lái. Lúc bấy giờ nhiều người trong nước cũng bỏ nước ra đi. Họ ra đi mang theo một bầu nhiệt huyết, một lý tưởng cao siêu là khôi phục đất nước, giải phóng dân tộc. Có nhiều nhóm hoạt động. Họ từ trong nước ra. Họ cũng từ Trung Quốc, Nhật Bản sang Xiêm hoạt động. Họ ở lại Xiêm mà cũng có người đi qua, đi lại. Tuy là nhiều tổ chức khác nhau, tựu trong có hai nhóm. Một nhóm thuộc phe quốc gia, một phái thuộc phe quốc tế.

Trà thất Mây Tần do con trai của ông là Trương Thế Đạt trông coi, còn các tiệm khác thì do phu nhân, con trai thứ và các con gái ông quản lý. It lâu sau, Trương Thế Phát mất, cơ nghiệp truyền lại cho phu nhân và các con. Trương Thế Đạt tiếp tục kinh doanh Trà thất Mây Tần.

Trà thất Mây Tần ở thủ đô Bangkok là một nơi trai thanh gái lịch lui tới tấp nập. Không những người Xiêm La mà người Cao Miên, Lào, Trung Quốc, Ấn Độ đều thường xuyên tới uống trà, và thưởng thức ca vũ nhạc. Một hôm, có mấy người khách Á Đông tới trà thất Mây Tần uống trà, uống rưọu, Trương Thế Đạt nhận ra có một số khách là người Việt Nam. Ông bèn tới chào hỏi, mới biết họ quả là người Việt Nam. Nghe giọng nói của họ, ông nhận ra họ là người Bắc, người Trung, và người Nam. Ông hỏi thăm họ thì họ cho biết họ qua đây lập nghiệp. Trương Thế Đạt rất vui mừng khi gặp lại đồng bào Việt Nam. Tâm trạng hai bên thật vui vẻ như câu thơ “Thiên lý tha hương ngộ cố tri”. Họ hỏi ông tại sao đặt tên trà thất là Mây Tần. Ông nói ông rất yêu quê hương, lòng luôn nhớ băm sáu phố phường Hà Nội. “Hồn quê theo ngọn Mây Tần xa xa”.

Dần dần, hai bên quen nhau, Trương Thế Đạt mời họ về nhà chơi. Kể từ đó hai bên liên lạc thân mật. Sau một thời gian, khách hiểu rõ gia đình Trương là một gia đình yêu nước, vì không cam tâm làm tôi tớ bọn ngoại xâm mà bỏ nước ra đi. Vì quen thân, họ cũng cho biết họ thuộc đảng cách mạng tiến bộ Việt Nam, được thế lực quốc tế như Liên Xô, Trung Quốc yểm trợ, thế lực rất mạnh, bám rễ trong và ngoài nước, có mục đích bài phong đả thực, xây dựng một xã hội công bằng tự do, người không bóc lột người. Đảng có Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Hùynh Thúc Kháng tham gia, và có khoảng mười triệu đảng viên. Lực lượng đảng trong nước đã vùng lên như Nguyễn Thiện Thuật, Nguyễn Thái Học, Hoàng Hoa Thám đã chiếm được nhiều tỉnh trong nước, giết vô số thực dân Pháp. Trương Thế Đạt nghe họ nói vậy cũng tin tưởng, ủng hộ cho họ một số vàng để làm quỹ hoạt động cứu quốc. Trương Thế Đạt mất, con trai là Trương Thế Vinh nối nghiệp cha kinh doanh trong ngoài, và ông cũng giữ mối liên lạc với tổ chức quốc tế, và cũng đóng góp vàng bạc cho họ. Trà thất Mây Tần và nhà của Trương Thế Vinh trở thành nơi ẩn náu và hoạt động của đảng cách mệnh. Ông được chi bộ đảng khen ngợi là “nhân sĩ yêu nước”, và những Việt kiều ở Thái Lan theo cộng sản được gọi là “Việt kiều yêu nước”. Gia đình Trương Thế Vinh đã được chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa gửi giấy ban khen là gia đình yêu nước, đã có công với cách mạng.

Sau 1945, Đe Nhị Thế Chiến chấm dứt, Việt Minh cướp chính quyền. Một số dân chúng vì nạn đói, vì sợ cộng sản và thực dân Pháp nên đã bỏ nước sang Lào, Miên, Xiêm La, hoặc Pháp. Những người Việt Nam sinh sống tại Xiêm La ngày càng đông, và những người theo phe cộng sản càng mạnh. Năm 1954, hiệp định Geneve chia đôi Việt Nam. Nước “Việt Nam Dân chủ cộng hòa” giao thương với Xiêm La tức Thái Lan, và đặt tòa đại sứ tại Bangkok. Những đảng viên cộng sản Việt Nam ra mặt công khai hoạt động. Họ ra sức vận động “Việt kiều” tại Thái Lan về xây dựng đất nước. Chính sách này cũng được phát triển nhiều nơi như Pháp, Lào, Miên…

Họ bảo “đất nước ngày nay cần nhiều bàn tay đóng góp. Việt Nam nay đã tiến lên xã hội chủ nghĩa, nông dân có ruộng cày, thoát khỏi cảnh làm nô lệ cho bọn phú nông địa chủ; xã hội bây giờ không còn nạn người bóc lột người. Sinh viên học sinh được tự do học hành, không phài đóng học phí mà còn được chính phủ nuôi ăn học, cấp sách vở cho đến khi thành tài. Trong nước ai cũng có công ăn việc làm, không ai thất nghiê.p. Họ gửi tặng ông nhiều sách báo, có nhiều thơ ca, âm nhạc và tiểu thuyết ca ngợi sự lãnh đạo tài ba của đảng và chính phủ”. Trương Thế Vinh tuy sinh tại Thái Lan, nhưng được nghe cha ông ca tụng về con người và đất nước Việt Nam, nay lại được nghe thêm những lời tuyên truyền của cộng sản nên càng thêm yêu nước, và càng nhớ quê hương. Ông luôn luôn mở đài Hà Nội, và những bài thơ, bản nhạc đã gieo vào lòng ông tình yêu quê hương, tổ quốc.

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là cầu tre nhỏ

Mẹ về nón lá nghiêng che

Là hương hoa đồng cỏ nội

Bay trong giấc ngủ đêm Hè”

Lúc bấy giờ công việc buôn bán ngày càng khó khăn khiến Trương Thế Vinh chán nản. Nay được “cán bộ” cộng sản kêu gọi và khuyến khích, vì vậy ông quyết định trở về góp sức xây dựng quê hương. Ông nay được ban khen là “gia đình có công với cách mạng”. Nếu về Việt Nam chắc ông sẽ được đảng và nhà nước quý trọng. Con đường tương lai rộng mở trước mắt ông.

Ta về ta tắm ao ta!

Ông muốn trở về tắm ao ta, về làm người hùng cứu nước, còn hơn là sống ở quê người, dù là triệu phú cũng có mặc cảm là kẻ tha phương cầu thực, kẻ lưu đày, là công dân bậc hai! Ôi! Nước ta nay đã độc lập, không còn bọn thực dân Pháp xâm chiếm quê hương. Vì thực dân Pháp mà nhân dân ta khốn khổ điêu tàn. Vì thực dân Pháp mà tổ phụ ông phải bỏ quê hương mà đi. Nay là một dịp để ông trở về quê hương, về 36 phố phường Hà Nội và năm cửa Ô xưa! Tình yêu quê hương không còn là một mớ tình cảm bâng khuâng mà đã biến thảnh sự thực. Ông lo bán nhà cửa, hàng hóa và các cơ sở kinh doanh thu được năm trăm lượng vàng và mười ngàn đô la Mỹ. Sau khi đã thanh toán mọi thứ, ông đã “đăng ký” mua máy bay trở về Hà Nội thân yêu. Nhưng toà đại sứ Việt Nam CS tại Thái Lan đã lo mọi sự. Tất cả “Việt kiều” tại Thái Lan sẽ cùng nhau về Việt Nam bằng đường hàng không sang Cambodge rồi từ đó sẽ đi xe ô tô hay máy bay về Việt Nam.

Sau khi đoàn “Việt kiều” Thái Lan về đến Cambodge, họ được chuyển ngay lên xe ô tô Liên Xô là loại xe bốn bề kín mít chở ngay về Quảng Bình Việt Nam. Khi về đến biên giới Việt Nam, cả đám được cán bộ cộng sản đeo súng yêu cầu xuống xe để vào một trung tâm, bốn bề rào kín và có lính gác. Họ bảo: “các Việt kiều tạm ở lại đây một thời gian để học tập đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước” . Họ ra lệnh các Việt kiều tập họp lại, gia đình nào theo gia đình đó. Họ bảo “mọi người không được ra khỏi trung tâm nếu không được trung tâm cho phép” . Họ đưa mọi người vào hội trường. Viên “thủ trưởng” tỏ ra rất lịch sự. Ông nói:

“Chào các đồng bào và các đồng chí, Hôm nay tôi xin thay mặt mặt đảng và chính phủ chào mừng những người con yêu trở về tổ quốc.”

Ông vừa dứt lời, mọi người vui vẻ hoan hô, tiếng vỗ tay nghe vang như tiếng pháo. Tiếp theo, ông nói:

“ Thưa các đồng chí và đồng bào, “Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, những người ngoại quốc đã ước mơ trong một đêm được trở thành người Việt Nam. Các đồng bào và đồng chí nay đã thành người nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa.Trước tiên, yêu cầu mọi người giao nộp thẻ căn cước, thẻ quốc tịch và khai sinh ngoại quốc để Nhà nước làm thủ tục hành chánh.”

Ông nói xong thì lui bước, để cho một đại biểu khác lên tiếng yêu cầu đồng bào làm bản tự khai hồ sơ, lý lịch, nhất là phải kê khai vàng bạc, kim cương, hạt xoàn và đô la. Trong khi mọi người tập trung ở hội trường, cán bộ cộng sản đã vào khám xét hành lý của Việt kiều. Những ai có chìa khóa va ly hay khóa các hộp kín, họ đến bảo nhỏ giao nộp chìa khóa cho họ làm thủ tục kiểm tra. Ngay hôm đó, họ bắt mọi người giao nộp vàng, kim cương, nữ trang và đô la.

Ông cán bộ nói:

“Đảng sẽ giữ tài sản cho họ vì sợ bọn biệt kích Mỹ ngụy cướp của giết người.. Cứ yên tâm đưa chính phủ giữ dùm, rồi chính phủ sẽ trả lại cho các gia đình sau khi tình hình đã được ổn định.”

Tiếp theo, mọi người làm thủ tục y tế. Mọi người phải vào phòng kín, cởi hết áo quần để y sĩ khám xét. Không thử máu, không nghe tim mạch, mà chỉ khám tổng quát. Thủ tục này thì cũng nhanh thôi, ngoại trừ những ai còn cất giấu tài sản trong người là bị tịch thu và bị phê bình, kiểm thảo. Các gia đình Việt kiều được cán bộ rút sổ tay, xé giấy viết biên nhận bằng những tờ giấy vàng úa xấu xí với những giòng chữ nghệch ngoạc, không rõ chữ viết và con số, và cũng không ghi ngày tháng, chữ ký và tên người nhận:

….Đã nhận 300 miếng kim loại bề ngoài màu vàng… Đã nhận một ngàn tiền nước ngoài… Đã nhận hai mươi viên đá nhỏ óng ánh…

Đến đây thì các Việt kiều biết mình đã lầm, đã mắc gian kế. Họ cũng như Thúy Kiều trong ngày đầu gặp Mã Giám Sinh đã kêu lên:

Xem gương trong bấy nhiêu ngày

Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già!

Vài ngày sau, các “Việt kiều” được “phân phối” về các thôn xóm ở miền Bắc. Gia đình Trương Thế Vinh được “phân phối” về một làng ở Quảng Bình. Ông chất vấn cán bộ:

– Chúng tôi xin về Hà Nội là quê hương của tôi và đã được tòa đại sứ Việt Nam ở Bangkok chấp thuận. Nay sao các ông lại bắt tôi về Quảng Bình?

Tên cán bộ trong “ban Việt kiều yêu nước” nói:

”Nay chúng ta đang xây dựng Hà Nội thành một thủ đô to lớn và văn minh hơn mười lần xưa. Hà Nội tương lai sẽ có những tòa cao 40-50 tầng, vĩ đại hơn Mỹ. Vi là xây cất chưa xong, nên chưa có nhà cho đồng bào ở. Vậy ông tạm ở lại Quảng Bình một thời gian, rồi sẽ đưa gia đình về Hà Nội sau”.

Biết rằng phản đối cũng vô ích cho nên gia đình ông phải lên xe về Quảng Bình. Gia đình ông được đổ xuống quốc lộ I, rồi được công an dẫn bộ tới một làng nhỏ, cách quốc lộ vài cây số. Làng này cho ông một miếng đất ven sông để ở và canh tác. Nơi ông ở là bãi sông vắng, cách xa xóm làng vài cây số. Ông là một kẻ ngụ cư. Hơn nữa, ông là một kẻ nguy hiểm. Dân làng không ai dám giao thiệp cùng gia đình ông vì họ coi gia đình ông như một những kẻ gián điệp từ ngoại quốc về để phá hoại xã hội chủ nghĩa.

Tiền của mất sạch, gia đình ông trở thành kẻ bần cùng nhất nước, cô đơn nhất nước. Thư ông gửi đi không có hồi âm. Ông không nhận được lá thư nào từ Thái Lan hay Hà Nội. Ở Thái Lan, ông có tài sản, bạn bè, nhưng về đây, quê hương Việt Nam,Trương Thế Vinh và gia đình bị lưu đày và cấm cố. Gia đình ông vì yêu nước mà trở về nay lại bị coi là kẻ thù của dân tộc. Sống ở Thái Lan, ông tự coi là người xa lạ, nay về Việt Nam, ông lại trở thành người xa lạ trên chính quê hương mình.

Ông suy nghĩ xa gần mà lòng đau như cắt. Ông trách ông ngu dại. Nước Thái Lan đã cho ông nương tựa, giúp ông làm giàu, con cái ông học hành thành tựu, thế mà ông bỏ Thái Lan mà về Việt Nam, về quê mẹ, nhưng quê mẹ đã giết gia đình ông, cướp đoạt tài sản và hy vọng của ông! Kẻ sát nhân cướp bóc chính là những kẻ mà ông đã nuôi nấng, kẻ đã rao giảng tự do, nhân đạo và bình đẳng! Ông đã bỏ mồi bắt bóng! Ông là người ngu xuẩn nghe theo những lời phỉnh nịnh để rồi làm hại mình và con cháu!

Vài năm sau, chiến tranh bùng nổ, miền Bắc bắt thanh niên nam nữ “sinh Bắc tử Nam”. Trương Thế Vinh có một trai, một gái. Con trai ông phải vào “bộ đội” rồi tử thương tại chiến trường miền Nam. Con gái ông phải đi “thanh niên xung phong”, lâm bệnh rồi chết trên Trường Sơn. Hai vợ chồng cáng đắng nhau. Bà trách ông nhẹ dạ tin lời kẻ cướp. Bà không chịu nổi đời sống kham khổ và nỗi uất hận vì bị lường gạt nên mắc bệnh, không thuốc men mà chết. Còn ông, trong cơn đau khổ, uống rượu say rồi chửi cộng sản. Kết cuộc ông bị công an bắt bỏ tù rồi chết trong trại tù Thái Nguyên.

From: Nga Thu Tran & Xuan Nguyen

Bộ trưởng Xây dựng: Cán bộ thanh tra đòi “chung chi” chục tỷ là vi phạm cá nhân!

  • Loạn và vô trách nhiệm cỡ vầy mà Nguyễn Phú Trọng nói: Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ như ngày nay!!!
    ____________

    …“Tôi cũng báo cáo, Bộ Xây dựng, như tôi nói, luôn luôn chỉ đạo, quan tâm việc làm trong sạch bộ máy. Những cán bộ vi phạm là cá nhân vi phạm cụ thể và Bộ sẽ kiên quyết xử lý theo quy định” – Bộ trưởng Xây dựng chốt lại.

    Thông tin về vụ việc, ngày 12/6, Công an tỉnh Vĩnh Phúc đã lập biên bản về hành vi vòi tiền của đoàn thanh tra Bộ Xây dựng khi thanh tra tại huyện Vĩnh Tường.

    Số tiền cán bộ thanh tra Bộ Xây dựng yêu cầu “chung chi” lên tới hàng chục tỷ đồng.

    Tại thời điểm đó, đoàn thanh tra của Thanh tra Bộ Xây dựng đang thực hiện thanh tra theo kế hoạch định kỳ tại một số huyện, thành phố thuộc tỉnh Vĩnh Phúc. Nội dung thanh tra công tác quản lý đầu tư, xây dựng cơ bản tại các địa phương. Cuộc thanh tra nằm trong kế hoạch thanh tra năm 2019 của Thanh tra Bộ Xây dựng, riêng thời gian thanh tra tại huyện Vĩnh Tường kéo dài gần 1 tháng.

    Ngoài Vĩnh Tường, đoàn thanh tra của Bộ này cũng thực hiện nội dung thanh tra trên tại thành phố Vĩnh Yên, huyện Tam Đảo…

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo,

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo, đưa tin chiến trường hôm qua.

Chiều nay hiệp hội nhà báo Hongkong yêu cầu 1 buổi giải trình từ Cảnh sát trưởng HK.

Để phản đối cảnh sát lạm dụng bạo lực, các phóng viên đã đồng lòng mặc áo, đội nón bảo hộ…ý là lọt vô tay công an Hongkong sẽ ăn đòn no (thâm !!!😅🙏👍)

Image may contain: 1 person
Image may contain: 9 people, people smiling, people sitting
Image may contain: 2 people, people standing and indoor
Phong Trào Dù Vàng – Hồng Kông

Người thanh niên trúng đạn là một nhà báo, đưa tin chiến trường hôm qua.
Chiều nay hiệp hội nhà báo Hongkong yêu cầu 1 buổi giải trình từ Cảnh sát trưởng HK. Để phản đối cảnh sát lạm dụng bạo lực, các phóng viên đã đồng lòng mặc áo, đội nón bảo hộ…ý là lọt vô tay công an Hongkong sẽ ăn đòn no (thâm !!!