Vụ nữ sinh bị giết chiều 30 Tết, kẻ chủ mưu thản nhiên nhìn đồng bọn ra tay

Vụ nữ sinh bị giết chiều 30 Tết, kẻ chủ mưu thản nhiên nhìn đồng bọn ra tay

July 18, 2019

Nguoi-viet.com

Bị can Vì Văn Toán cộng tác với công an dựng lại cảnh ngồi trên xe gắn máy nhìn đồng bọn sát hại cô Cao Mỹ Duyên. (Hình: Zing)

ĐIỆN BIÊN, Việt Nam (NV) – Trong vụ sát hại nữ sinh giao gà chiều 30 Tết ở huyện Điện Biên, kẻ chủ mưu Vì Văn Toán ngồi trên xe gắn máy lạnh lùng chứng kiến các đồng phạm ra tay giết người.

Sáng 18 Tháng Bảy, 2019, bị can Vì Văn Toán (37 tuổi, ở xã Thanh Yên, huyện Điện Biên), kẻ chủ mưu thuê nhóm tám người bị can Bùi Văn Công để bắt cóc, sát hại cô Cao Mỹ Duyên (22 tuổi, xã Thanh Hưng, huyện Điện Biên), sinh viên trường Đại Học Nông Lâm Thái Nguyên, được dẫn ra hiện trường để dựng lại hiện trường giết người.

Báo Zing mô tả Toán “trông mập và trắng hơn so với thời điểm bị bắt, bị cảnh sát còng tay, buộc dây thừng để tái hiện lại cảnh phạm tội.”

Hai ngày trước, bị can Bùi Văn Công và nhóm đồng phạm cũng đã lần lượt thực nghiệm vụ án. Kết quả thực nghiệm “phù hợp với lời khai của các bị can và những chứng cứ, tài liệu trong hồ sơ vụ án.”

Theo hồ sơ vụ án, năm 2009, Toán lĩnh án tù về tội “mua bán trái phép chất ma túy.” Sau 10 năm thụ án thì mãn hạn.

Sau khi ra tù, Toán trở về địa phương. Do mâu thuẫn trong chuyện mua bán ma túy với bà Trần Thị Hiền (mẹ nạn nhân Cao Mỹ Duyên), Toán thuê nhóm của Công (khách hàng mua ma túy của vợ chồng Toán) bắt cóc cô Duyên để uy hiếp bà Hiền, hứa trả công cho Công và đồng bọn bằng ma túy để nhóm này thực hiện vụ bắt cóc.

Các bị can trong vụ sát hại nữ sinh giao gà ở Điện Biên. (Hình: Zing)

Theo kế hoạch, Toán phân công Vương Văn Hùng hẹn cô Duyên mang gà đến căn nhà hoang ở gần đồi Độc Lập. Tại đây, Công cùng với Lường Văn Lả, Phạm Văn Nhiệm và Lường Văn Hùng sẽ đợi sẵn để bắt giữ cô gái.

Chiều 4 Tháng Hai (tức 30 Tết Kỷ Hợi), Vương Văn Hùng ra chợ vờ mua gà và xin số điện thoại của cô Duyên. Tối cùng ngày, Hùng gọi điện thoại cho cô Duyên để đặt mua 10 con gà và yêu cầu chở xuống chỗ hẹn là một ngôi nhà hoang gần đồi Độc Lập (ở phường Thanh Trường, thành phố Điện Biên Phủ).

Tại đây, Hùng đã dùng côn có xích sắt siết cổ nạn nhân ngất đi và đưa vào ngôi nhà hoang. Sau đó Hùng gọi điện cho Công và rủ thêm Nhiệm cùng đến. Cả ba đã thay nhau hãm hiếp nạn nhân.

Sau khi hiếp dâm tập thể, các bị can đưa cô Duyên lên xe tải của Công. Đến sáng 6 Tháng Hai (tức Mùng 2 Tết), Lường Văn Hùng và Lường Văn Lả đến nhà Công chơi, sau đó chúng trèo lên thùng xe tải cưỡng hiếp cô Cao Mỹ Duyên.

Đến chiều cùng ngày, thấy sức khỏe của cô Duyên yếu dần, cả nhóm đã đến nhà Công bàn bạc giết cô Duyên để bịt đầu mối. Sau khi sát hại, cả nhóm mang thi thể đến một ngôi nhà hoang tại Đội 11, xã Thanh Nưa, huyện Điện Biên và giấu ở đây.

Sau hơn hai  tháng điều tra, Công An tỉnh Điện Biên đã khởi tố Vì Văn Toán và tám bị can gồm Vương Văn Hùng (35 tuổi); Bùi Văn Công (44 tuổi); Phạm Văn Nhiệm (47 tuổi); Lường Văn Lả (đều trú ở xã Thanh Nưa) và Lường Văn Hùng (39 tuổi), Cầm Văn Chương; Phạm Văn Dũng (anh trai Phạm Văn Nhiệm); bà Vì Thị Thu (37 tuổi, vợ ông Toán) về các tội “giết người, hiếp dâm, cướp tài sản, bắt giữ người trái pháp luật, tàng trữ trái phép chất ma túy và không tố giác tội phạm.”

Ngày 25 Tháng Năm, cơ quan điều tra khởi tố, bắt tạm giam Trần Thị Hiền. Cảnh sát xác định Hiền nằm trong đường dây buôn bán ma túy tại địa phương, trong đó có cả những người ra tay sát hại chị Duyên. Đường dây buôn bán ma túy này chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc nữ sinh Cao Mỹ Duyên bị giết. (Tr.N)

CÁC BẠN NHẬT KHỔ RỒI!

Image may contain: outdoor, water and nature
Chú TễuFollow

Anh Lương Ngọc Huỳnh nói về việc cải tạo sông Tô Lịch với những kỷ niệm thật chua chát:

CÁC BẠN NHẬT KHỔ RỒI!

Lương Ngọc Huỳnh

Ở Hà Nội có một hội mà giới chuyên môn hay gọi là “Hội Quỷ Môn Quan” gồm có hơn chục giáo sư, tiến sĩ tạm gọi là hội đồng khoa học. Hội này không có thiện chí với những công nghệ mới nếu họ không được tham gia bàn và cãi, thứ nữa là các hệ thống quản lý ngành vô cùng lắt léo và đều có vấn đề trong đó.

Cuối năm 2009 đến đầu năm 2010 tôi đã vấp phải muôn vàn khó khăn khi đưa công nghệ xử lý nước thải bằng từ tính của Nga kết hợp với Israel về định bụng làm sạch sông tô lịch và các hồ nước không sạch để chào mừng 1000 năm thăng long.

Ngoài công nghệ của chúng tôi ra thì còn có nhiều công nghệ khác của nhiều nước cùng đưa về, trong đó có cả vợ của các đồng chí lãnh đạo, và một đồng chí đương nhiệm là đại sứ ở nước ngoài lúc bấy giờ, cũng đưa công nghệ từ Bỉ, Hàn Quốc, và một vài trường hợp khác của Việt Nam cùng tham gia mong muốn cống hiến.

Chúng tôi họp lên họp xuống, báo cáo các loại báo cáo, và tất cả các nhóm muốn tham gia đều phải “biểu diễn thí nghiệm” để cho Hội quỷ môn quan này xem xét!

Trong thời điểm ấy chúng tôi là đơn vị đưa ra giá thành rẻ nhất nghĩa là 8 ngàn đồng cho 1 mét khối nước thải được làm sạch đạt chất lượng từ B2 trở lên, nghĩa là loại nước có thể sử dụng trong sinh hoạt như tắm rửa… còn lại tất cả các công nghệ khác thì đều báo giá từ 25 ngàn đến 45 ngàn cho việc làm sạch 1 mét khối nước thải.

Các công ty khác chủ yếu xử lý nước thải bằng công nghệ vi sinh, hoặc hoá chất, chỉ có mỗi chúng tôi là không dùng bất kỳ loại hoá chất nào.

Tất cả chúng tôi lao vào như thiêu thân nào họp nào bàn nào làm thử…. tốn tiền tốn của mất gần 6 tháng lăn lộn, nhưng vẫn không thể làm hài lòng hội quỷ môn quan này!

Cuối cùng chúng tôi chết sặc tiết, tôi thiệt hại mất hơn 4 tỷ tiền đầu tư máy móc, tiền chi phí các loại….! Nhưng có nhóm còn mất nhiều hơn chúng tôi!

Mặc dù lúc bấy giờ thứ trưởng bộ khoa học công nghệ Nguyễn Văn Lạng rất nhiệt tình giúp đỡ và mong đưa các công nghệ tiên tiến vào để xử lý môi trường, anh Lạng ngày đêm cùng chúng tôi ra hiện trường những nơi thử nghiệm để trực tiếp kiểm tra đánh giá kết quả khách quan. Nhiều lãnh đạo nhà nước lúc bấy giờ cũng rất quan tâm và ủng hộ.

Nhưng “Hà Nội Không Vội Được Đâu” đã trở thành cái đầu lâu xương chéo nhiều năm nay rồi! Ở đó có hoàng thành kiên cố phòng thủ vững chắc, có những con người có thể gọi là bố của các loại ma, họ không thích chia sẻ quyền lực và lợi nhuận!

Tôi xin làm thí điểm ở một đoạn sông Kim Ngưu, tôi cũng đã đến để báo cáo với anh cả một thành viên này rồi, mấy ngày đầu làm tốt, tiến triển từng ngày, thậm chí có lãnh đạo cao cấp của đảng, nhà nước vì thương anh em vất vả đêm đến còn đưa cho tôi bánh nói rằng mang ra cho anh em ăn đỡ đói.

Đến ngày thứ 3 tự nhiên nước dâng lên đột ngột, các loại nước bẩn ầm ầm kéo đến tràn vào khu vực thực nghiệm!!! Xong phim…. thằng bé chỉ còn biết chửi thề thôi!

Điện thoại báo cáo với anh Lạng rồi điều tra thì biết anh cả cấp thoát nước mở cống?!

Chiều hôm sau gặp anh Tuân lúc đó là tổng giám đốc Vinaconex anh ấy nói: “Huỳnh ạ em muốn yêu nước thì em phải làm đơn”! Nghe xong câu nói đó tôi buồn hẳn và thất vọng hoàn toàn.

Tôi cũng báo cáo toàn bộ sự thất bại đó cho chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết, thường trực ban bí thư Trương Tấn Sang, và phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân biết, đồng thời xin rút lui toàn tập vì không thể chọc thủng hàng phòng thủ của thủ đô Hà Nội!

Cho nên tôi rất thương các bạn Nhật Bản, các bạn cứ từ từ chiến đấu và cảm nhận, tôi rất mong có một ngày dòng sông Tô Lịch và các dòng sông chảy qua Hà Nội trong xanh hiền hoà, nam thanh nữ tú bơi thuyền thiên nga vui đùa té nước cùng những tiếng sáo diều và tiếng cá nhảy lõm bõm trên những dòng sông thơ mộng uốn lượn trong lòng thủ đô ngàn năm văn hiến.

Tôi chia buồn cùng các bạn Nhật!

Đại diện tu sĩ tôn giáo bị bách hại ở Việt Nam gặp Tổng thống Trump

Đại diện tu sĩ tôn giáo bị bách hại ở Việt Nam gặp Tổng thống Trump

RFA
2019-07-18

Hội nghị về tự do tôn giáo ở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Washington DC hôm 17/7/2019

Hội nghị về tự do tôn giáo ở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Washington DC hôm 17/7/2019

Photo: RFA

Hai vị tu sĩ thuộc giáo hội bị bách hại tại Việt Nam được Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tiếp tại Nhà Trắng vào ngày 17 tháng 7.

Đó là Mục sư A Ga thuộc Hội Thánh Tin Lành ở Tây Nguyên và đạo hữu Cao Đài Lương Xuân Dương. Cả hai thuộc nhóm 27 đại diện các nạn nhân bị bách hại do niềm tin tôn giáo đến từ các quốc gia trên thế giới được người đứng đầu chính phủ Mỹ tiếp.

Tất cả đến tham dự Hội Nghị Cấp Bộ Trưởng Thăng Tiến Tự Do Tôn Giáo do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tổ chức trong ba ngày 16, 17 và 18 tháng 7 tại thủ đô Washington, DC.

Trong ngày cuối của Hội nghị, chính quyền Hoa Kỳ sẽ công bố những biện pháp thêm nữa đối với vấn đề tự do tôn giáo trên khắp thế giới.

Trước khi được tổng thống Hoa Kỳ tiếp tại Nhà Trắng, Mục sư Tin Lành A Ga và đạo hữu Lương Xuân Dương tham dự cuộc vận động cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam lần thứ 9. Hoạt động này do BPSOS tổ chức. BPSOS là một tổ chức phi chính phủ của người Việt Nam tại Mỹ chuyên giúp đỡ người tị nạn và những nạn nhân của bách hại tôn giáo.

Nhân dịp này đạo hữu Lương Xuân Dương, cựu tù nhân lương tâm và đến từ bang Texas, lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do:

Nhà cầm quyền Việt Nam đã hứa rất nhiều lần nhưng không thực hiện. Tôi mong muốn ngành lập pháp Hoa kỳ tác động lên ngành hành pháp để đưa Việt Nam vào lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC), buộc Việt Nam phải tôn trọng những điều mà chính họ đã cam kết.”

Đạo Hữu Dương Xuân Lương cho RFA biết, ông đến tham dự Ngày vận động cho Việt Nam với ba mục tiêu: thứ nhất là vận động các dân biểu và nghị sĩ của Quốc hội Hoa Kỳ làm việc với chính quyền Việt Nam về những vi phạm của chính quyền Việt Nam đối với quyền tự do tôn giáo đạo Cao Đài cũng như các tôn giáo khác như Phật Giáo, Hòa Hảo, Công Giáo, Tin Lành…; thứ hai là từ chính sách độc tài, nhà cầm quyền Việt Nam bóp nghẹt tiếng nói những người yêu nước, yêu nhân quyền, tôn trọng quyền tự do tôn giáo, bắt giam họ một cách tùy tiện. Vị này bày tỏ mong muốn nói lên sự thật để các vị thuộc lập pháp, hành pháp Hoa Kỳ tác động lên chính quyền Việt Nam, buộc họ phải trả tự do cho các tù nhân lương tâm; thứ ba là chế tài những viên chức Việt Nam có liên quan đến tình trạng vi phạm nhân quyền trong nước.

Bộ Trưởng Pháp phải từ chức dưới áp lực của người dân

Lê Vi

Bộ Trưởng Pháp, một xứ giàu có và tự do, phải từ chức dưới áp lực của người dân chỉ vì ăn tiệc với tôm hùm và rượu vang; cũng như vậy, giá xăng chỉ tăng vài cent, hầu hết dân chúng đều phẫn nộ và biểu tình liên tục khiến Tổng thống phải xin lỗi và hứa sẽ giải quyết.

Trước đó, có một nữ Bộ trưởng nước Bắc Âu cũng phải xin từ chức chỉ vì khi lái xe cảnh sát đã phát hiện cô này có chút nồng độ cồn. Hay Bộ trưởng Nhật Bản, Hàn Quốc phải cúi đầu xin lỗi rồi sau đó là từ chức vì lỡ lời phát biểu thiếu thận trọng hoặc gây tổn thương cho nhân dân.

Ở ta, quốc hội họp có ngày vắng tới hơn 100 người nhưng không hề hấn gì và nhiều quan chức phát biểu vô trách nhiệm, dốt nát và thậm chí coi thường dân, nhưng họ vẫn thênh thang thăng tiến hoặc an vị.

Rõ ràng là chẳng có quyền lực nào của dân tác động được tới cán bộ xứ ta. Trong khi chúng ta hầu như mỗi ngày đều phải nghe hoặc bị nghe được những đề xuất hay phát ngôn vô tội vạ của họ.

Cần gì phải làm một mạng xã hội mới hay một nền tảng công nghệ mới, khi những nền tảng cơ bản giữa người dân và chính quyền vẫn còn chưa được thiết lập và vận hành một cách đầy đủ – báo chí như một quyền lực thứ tư thì đã nằm trọn vẹn trong tay của nhà nước – thử hỏi có cần thêm bất cứ mạng xã hội nào nữa hay không khi người dân đã hầu như chẳng thể nhờ cạy được gì tới?

Fb Luân Lê

Vì sao báo chí Nhà nước chậm đưa những tin nóng?

About this website

Vì sao báo chí Nhà nước chậm đưa những tin nóng?

 

Tại buổi góp ý vào báo cáo đánh giá kỳ họp thứ 7 của các đại biểu Quốc hội diễn ra hôm 16/7/2019 tại Hà Nội, Phó chủ tịch Quốc hội, ông Uông Chu Lưu nhận định: Tình hình đất nước, xã hội bao nhiêu chuyện đang diễn ra, đang có những vấn đề rất nóng, nhưng báo cáo vẫn êm ả, lạc quan quá!

Những vấn đề ‘nóng’ không được phản ánh!

Không chỉ trong báo cáo của Quốc Hội, mà trên thực tế lâu nay nhiều chuyện nóng trong xã hội không được báo chí chính thống loan tin kịp thời, chính xác. Đơn cử như việc người dân khiếu kiện tại ngay thủ đô Hà Nội; những vụ cưỡng chiếm đất đai phi pháp như  vụ chính quyền quận Tân Bình, TP.HCM cưỡng chế khu đất vườn rau Lộc Hưng trong hai ngày 4 và 8 tháng 1 năm 2019, mà cư dân nơi đây cho là trái pháp luật; đợt biểu tình của người dân chống hai dự luật đặc khu và an ninh mạng vào tháng 6 năm ngoái; đợt biểu tình chống Trung Quốc gây hấn với Việt Nam năm 2011, 2012 sau các sự kiện tàu Trung Quốc cắt cáp, tấn công và đe dọa tàu dân sự Việt Nam tại vùng biển mà Việt Nam tuyên bố thực thi chủ quyền và quyền chủ quyền.

Gần đây nhất là vụ tàu hải giám Trung Quốc đụng độ tàu cảnh sát biển Việt Nam ở bãi Tư Chính, nơi Việt Nam có nhà giàn DK1 do Tiểu đoàn DK1 trực thuộc Bộ Tư lệnh Vùng 2 Hải quân kiểm soát. Thông tin này được mạng báo Bưu điện Hoa Nam Buổi Sáng (South China Morning Post – SCMP) đăng tải vào chiều 12/7/2019.

Theo SCMP, cuộc đối đầu có thể dẫn đến đụng độ lớn nhất trên Biển Đông trong vòng 5 năm trở lại đây và có thể kích động làn sóng chống Trung Quốc chưa từng thấy ở Việt Nam kể từ vụ giàn khoan Hải Dương 981 kéo vào vùng biển nước này.

Trong khi đó báo chí Việt Nam hôm 11/7/2019 chỉ đưa tin Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc đã đến thăm và làm việc với Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam, thăm hỏi, trò chuyện và động viên cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ trên biển thông qua truyền hình trực tuyến. Bên cạnh đó là những bản tin với hình ảnh bà chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân bắt tay với những lãnh đạo Trung Quốc trong chuyến thăm từ ngày 8 đến ngày 12 tháng 7…

Thực sự báo chí ở Việt Nam – báo chí cách mạng – là từ chỉ đạo. không có tờ báo nào không bị chỉ đạo cái gì được đăng, cái gì không. – Nhà báo Minh Hải

Nhà báo Minh Hải cho biết lý do báo trong nước không đưa tin sự việc đang xảy ra tại bãi Tư Chính là vì cơ chế, vì báo chí Việt Nam chịu sự chỉ đạo từ xa. Ông nói:

Thực sự báo chí ở Việt Nam – báo chí cách mạng – là từ chỉ đạo. không có tờ báo nào không bị chỉ đạo cái gì được đăng, cái gì không. Ví dụ như tại sao những sự kiện xảy ra ở Biển Đông như tàu hải giám Trung Quốc đối đầu tại bãi Tư Chính là vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam được quốc tế công nhận chứ không phải trong vùng tranh chấp, mà sao không báo nào được đăng! Nó có sự chỉ đạo rõ ràng.

Với tư cách người làm báo thì ai cũng ấm ức. Thà mình không làm báo và không biết tin tức. Quyền lợi và sự tự hào của người Việt ở đâu mà không được đăng?!”

Biết rằng báo chí phải có tính phản biện. Trách nhiệm và lương tâm nhà báo không cho phép họ im lặng, nhưng vì ‘miếng cơm, manh áo’mà họ đành phải im lặng.

Có một số nhà báo không thể im lặng được thì họ lên tiếng trên mạng xã hội, trên facebook cá nhân của mình. Nhà báo Đường Văn Thái nói thêm về điều này:

“Vừa qua báo chí bị buộc phải im lặng nhưng có một số các nhà báo “lề đảng” nhưng có lương tâm nghề nghiệp cũng lên tiếng gay gắt trên mạng xã hội. Đồng thời cũng có những nhà báo được ban tuyên giáo chỉ đạo để hướng dư luận.”

Lên tiếng chung chung

Sau bao nhiêu ngày im lặng, vào chiều ngày 16/7/2019, trả lời câu hỏi của một số phóng viên trong và ngoài nước liên quan đến diễn biến gần đây ở Biển Đông, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nhấn mạnh Việt Nam có chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với các vùng biển ở Biển Đông, được xác định theo đúng các quy định của Công ước Liên hợp quốc về luật Biển 1982.

Bà Hằng không đề cập cụ thể sự việc ở bãi Tư Chính mà chỉ nói chung chung là “Các lực lượng chức năng trên biển của Việt Nam đã và đang thực thi chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán một cách hòa bình, đúng pháp luật nhằm bảo vệ vùng biển Việt Nam”.

Trước đó bốn ngày, SCMP loan tin dẫn đoạn Tweet của ông Ryan Martinson – Trợ lý giáo sư tại Trường Hải Chiến Mỹ cho hay, hôm 3/7/2019, tàu thăm dò dầu khí Trung Quốc mang tên Haiyang Dizhi 8 (Marine Geology 8) đã đi vào vùng biển gần rạn san hô do Việt Nam kiểm soát để thực hiện một cuộc khảo sát địa chấn.

Ông Ryan Martinson đăng tải ảnh chụp màn hình về thông tin theo dõi dữ liệu tàu trong một Tweet hôm 11/7/2019 chỉ ra, khu vực trên có sự xuất hiện của các tàu hộ tống tàu thăm dò Trung Quốc gồm tàu bảo vệ bờ biển vũ trang 12 ngàn tấn số hiệu 3901 mang theo trực thăng và tàu 2.200 tấn số hiệu 37111.

Việt Nam luôn luôn bị sự lệ thuộc của Trung Quốc, nên khi chưa có sự chỉ đạo của Bộ Chính trị thì phải im lặng. – Nhà báo Đường Văn Thái

Nhà báo Đường Văn Thái, người từng có thời gian làm việc tại Ủy ban Kiểm tra Trung ương nêu ý kiến của mình:

“Việt Nam luôn luôn bị sự lệ thuộc của Trung Quốc, nên khi chưa có sự chỉ đạo của Bộ Chính trị thì phải im lặng. Mang tiếng là người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao nhưng bà Hằng cũng chỉ lên tiếng theo sự chỉ đạo thôi. Đây là vấn đề cực kỳ nhạy cảm, ngay cả ông Võ Văn Thưởng cũng phải theo quyết định của Bộ Chính trị, thế nên báo chí cũng im lặng.”

Theo nhà báo này, các vấn đề nóng khác thì ông Võ Văn Thưởng có thể quyết được nhưng vấn đề liên quan Trung Quốc thì phải do Bộ Chính trị quyết định.

Chính các vị lãnh đạo như đương kim Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng đều từng thừa nhận báo chí nhà nước chậm hơn mạng xã hội về việc thông tin.

Tuy nhiên với cách thức quản lý của đảng và nhà nước như hiện nay đối với quyền tự do ngôn luận thì mọi vấn đề nóng của xã hội khó có thể được công khai kịp thời, chính xác đến cho toàn xã hội.

RFA.ORG
Chính các vị lãnh đạo như đương kim Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông Nguyễn Mạnh Hùng đều từng thừa nhận báo chí nhà nước chậm hơn mạng xã hội về việc thông tin.

LOẠI MẤT DẠY! 

Image may contain: 2 people, people smiling, text
Image may contain: 1 person, text
LOẠI MẤT DẠY! 

Bài:Ngô Trường An

Xem ra lãnh đạo tphcm toàn là lũ ngu dốt! Chỉ cần 3-4 triệu cái lu là chống ngập tốt, vậy mà chúng nó nghĩ không ra!

Từ chi bộ đảng ủy đến ủy ban nhân dân, hội đồng nhân dân, sở tài nguyên môi trường, công ty cấp thoát nước…. Đã hàng trăm lần họp, đưa ra hàng chục dự án chống ngập, mỗi dự án tiêu tốn hàng ngàn tỷ đến hàng chục ngàn tỷ mà cũng không thể nào giải quyết được nạn, hễ mưa là ngập.

Thậm chí con đường Nguyễn Hữu Cảnh phải bỏ ra hàng chục tỷ hằng năm để thuê máy bơm hút nước mỗi khi mưa. Thậm chí,nhiều lãnh đạo đảng, nhà nước than trời vì không biết phải chống ngập cho sân bay TSN như thế nào vì hàng chục dự án đưa ra nhưng cái nào cũng nan giải…. Trong khi đó, 4 triệu cái lu giá khoảng 2000 tỷ (tạm tính 500.000đ/lu) thì chống ngập tốt cho toàn thành phố (như khẳng định của ông ts Nguyễn văn Dũng) mà không ai nghĩ ra được!

Chuyện lu/lon của các người tôi không muốn đề cập đến. Nhưng, ông Dũng chửi cộng đồng mạng thiếu lành mạnh nên buộc tôi phải lên tiếng. Nói đến cộng đồng là nói đến nhiều tầng lớp nhân dân. Trong đó có nhà giáo, nhà báo, nhà khoa học, luật gia, chuyên gia, sĩ quan, hưu trí….và tôi.

Đành rằng cũng có một số bloger, facebooker viết bài phản biện ý kiến của bà Hương, nhưng đâu phải tất cả mà ông dám chửi cộng đồng không lành mạnh? Nếu ông khẳng định phương án dùng lu chống ngập là hiệu quả, là khả thi thì ông phải chửi cái bọn lãnh đạo tphcm kìa. Ông phải chửi bọn đó ngu dốt không biết chống ngập chứ sao lại chửi cộng đồng mạng? Dòng họ, tộc nhơn nhà ông không có ai sử dụng mạng xã hội sao? Nếu có, thì dòng họ gia phả nhà ông cũng thiếu lành mạnh à?

Chẳng biết cái lu có chống ngập được không, nhưng ông cố bảo vệ cái lu mà đi chửi cả dòng họ mình. Thật là quá mất dạy!

Sân bay Vình hành xử kiểu như xã hội đen.

Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, car, sky and outdoor
Image may contain: 1 person, standing, car and outdoor
Image may contain: one or more people, car and outdoor
Nga Huy Nguyen

Sân bay Vình hành xử kiểu như xã hội đen.

Đã lâu không về quê bằng máy bay. Hôm nay đang bị cảm cúm may có cái vé thưởng nên tự thưởng cho mình chuyến đi mây về gió. Đến sân bay Vinh thấy mừng vì khang trang sạch sẽ hơn xưa. Ra cổng đang xem có chuyến xe phòng vé nào về Hà Tĩnh không. Họ bảo phải chờ hơn một tiếng nữa cho đủ người về Hà Tĩnh. Có tay cò mồi tắc xi cứ gạ gẫm nhưng mình bảo không vội. Đang lang thang ngó nghiêng thì thấy một chiếc xe 5 chỗ chạy qua và khi nhìn thấy tôi thì lái xe hỏi: Bác về Hà Tĩnh à? Lên xe tui chở về tôi đang về Hà Tĩnh đây. May quá, đang nắng chang nên mình lên xe. Bác tài bảo trông bác quen quen mà lại đứng giữa nắng nên tui chở về, Hình như bác làm y tế thì phải. Xe chưa kịp chạy thì thấy tên cò tắc xi gõ cửa bảo: Nếu chơ người ra thì bị gông xe. Bác tài bảo chắc nó nói đùa chứ chỏ người nhà về thì có làm sao.
Xe vừa đến cổng thì thấy cổng đóng sập lại và vài ba tay bảo vệ mặt mũi hầm hố hò hét bắt dừng lại. Bác tài hỏi tại sao dừng. Thì được trả lời là cứ chờ sẽ biết. Mấy giây sau thấy một tay bảo vệ vác cái gông sắt ra và lao vào gông vào lốp xe. Bác tài xuống xe hỏi tại sao thì vừa lúc tên cò tắc xi lao xe máy tới và lệnh: Gông lại cho tao roi sẽ biết. Bác tài quay sang toi bảo: Bác thông cảm, tui thấy bác quen định chở về nhưng chúng nó ngăn cản thì bác xuống đi phương tiện khác vậy.

Tôi đành xuống xe giữa trời nắng chang chang. Vừa bước qua cổng thì một đoàn cò chạy tới bu lấy làm tôi phát hoảng. May quá lúc đó có cái xe 30 chỗ biển số Hà Tĩnh chạy ra. Tôi vẫy tay thì được mở của. Tôi nhanh chân lên xe chạy thoát và một mình trên xe mát rượi về tận quê.

Trên xe cứ nghĩ lại và áy náy vì mình mà bác tài tốt bụng bị phiền toái, thương cái xe vô tội bị gông cùm.

Vậy đấy, lòng tốt của con người đã bị ngược đãi bới Ban quản lý sân bay Vinh. Hổ thẹn thay cho Cục hàng không nước nhà.

Những điểm bất thường quanh cái chết của Trần Bắc Hà!

Những điểm bất thường quanh cái chết của Trần Bắc Hà!

Diễm Thi, RFA
2019-07-18
Ông Trần Bắc Hà

Ông Trần Bắc Hà

 Courtesy of giaothong.vn

Trưa 18/7/2019, báo chí trong nước đồng loạt đưa tin ông Trần Bắc Hà, Cựu chủ tịch Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Việt Nam, chết trong thời gian bị tạm giam điều tra về tội vi phạm qui định về hoạt động ngân hàng. RFA phỏng vấn ông Phạm Chí Dũng, người từng có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng.

Diễm Thi: Dư luận đang xôn xao về cái chết của ông Trần Bắc Hà vì ông này qua đời khi đang bị giam để điều tra. Nhận định của một người quan sát thời cuộc tại Việt Nam của ông về trường hợp này là gì?

Phạm Chí Dũng: Theo tôi thì có một số điểm bất thường trong cái chết này.

Điểm bất thường thứ nhất là theo thông tin của báo chí Nhà nước đưa, té ra Trần Bắc Hà bị tạm giam trong một trại giam của quân đội ở Sóc Sơn, Hà Nội chứ không phải một trại tạm giam của Bộ Công an, trong khi Bộ Công an bắt Trần Bắc Hà vào tháng 11/2018.

Theo quy trình của bộ luật tố tụng hình sự, cơ quan nào bắt thì cơ quan đó tạm giam.

Điểm bất thường thứ hai là khi Trần Bắc Hà chết, nơi giữ xác của Trần Bắc Hà lại là Bệnh viện 105 của Bộ Quốc Phòng, cũng không phải là bệnh viện của Bộ Công an. Đến chiều ngày 18/7, báo chí đã chụp một số tấm ảnh cho thấy một số sĩ quan mặc quân phục của Bộ Quốc Phòng vào Bệnh viện 105 và bệnh viện này được bảo vệ nghiêm ngặt tối đa.

Điều đó cho thấy vấn đề của Trần Bắc Hà dường như đã được chuyển toàn bộ sang Bộ Quốc Phòng. Phải chăng vấn đề của Trần Bắc Hà không đơn thuần là những vụ án sai phạm kinh tế, mà nó còn liên quan tới những vấn đề khác sâu bên trong nội bộ của ĐCSVN, đặc biệt liên quan tới những quan chức cấp cao về mặt kinh tế cũng như chính trị.

Điểm bất thường thứ ba là nguyên nhân ông Trần Bắc Hà chết thì có báo nói là do cao huyết áp, có báo nói do mắc bệnh hiểm nghèo về gan, nhưng Bệnh viện 105 xác định ông Hà chết bên ngoài bệnh viện, chết trước khi đến bệnh viện mà có thể hiểu là chết trong trại giam. Điều đó có nghĩa là cái chết này xảy ra rất nhanh. Liệu có một chất “xúc tác” gì đó mà nó gây đột tử cho Trần Bắc Hà hay không?

Điểm bất thường thứ tư cần xem xét là những cái chết trong trại tạm giam quân đội và công an đều rất bí mật mà bên ngoài không thể biết được. Nhưng chỉ đầu giờ sáng ngày 18/7/2019 thì trên mạng xã hội đã có thông tin Trần Bắc Hà chết, và đến buổi trưa thì được báo chí Nhà nước xác nhận.

Làm sao tin tức rất nội bộ trong trại giam có thể lên mạng xã hội và báo chí Nhà nước nhanh như thế. Liệu có một chủ trương nào đó cho phép báo chí Nhà nước đăng những tin tức như thế này hay không?

Diễm Thi: Vì sao ông lại có những kết luận bất thường như thế, thưa ông?

Phạm Chí Dũng: Trước đây Trần Bắc Hà được coi là trùm mafia tài chính, nhưng cũng được coi là một nhân vật có ảnh hưởng chính trị, thậm chí làm chính trị, làm công tác tổ chức nhân sự cấp ủy viên trung ương. Do đó việc Trần Bắc Hà bị bắt cũng có thể dính dáng đến những vụ việc khác như an ninh quốc gia, cho nên cả Bộ Công an và Bộ Quốc Phòng đều quản lý ông ta sau khi bị bắt. Đó là dấu hỏi thứ nhất.

Một dấu hỏi nữa là phải chăng khi chỉ đạo bắt Trần Bắc Hà, ông Nguyễn Phú Trọng không tin tưởng Bộ Công an cho nên đã giao Trần Bắc Hà cho nơi mà ông ta có vẻ tin tưởng hơn là Bộ Quốc Phòng mà cụ thể là Tổng cục 2, tức là tổng cục tình báo của Bộ Quốc Phòng.

Diễm Thi: Trước đây nhiều ý kiến nói rõ ông Trần Bắc Hà có mối liên hệ mật thiết với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, về điều này ông có ý kiến gì?

Phạm Chí Dũng: Trần Bắc Hà được xem là một quan chức dù chỉ là doanh nghiệp nhưng trước đây đóng vai trò khá tích cực liên quan tới Ngân hàng Bản Việt của Nguyễn Thanh Phượng, con gái cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trần Bắc Hà cũng được coi là một cánh tay mặt của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình thời kỳ trước đây. Mà Thống đốc Bình lại là cánh tay mặt của Thủ tướng Dũng. Trần Bắc Hà nắm rất nhiều thông tin, rất nhiều vụ việc.

Ông Trần Bắc Hà (áo xanh ngoài cùng bên phải) trong chuyến công du Ấn Độ cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hồi năm 2014
Ông Trần Bắc Hà (áo xanh ngoài cùng bên phải) trong chuyến công du Ấn Độ cùng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hồi năm 2014 Courtesy Fb Truong Huy San

Khi Trần Bắc Hà bị bắt vào tháng 11/2018 thì đã dậy lên đồn đoán về khả năng từ nhân vật Trần Bắc Hà sẽ ‘phăng’ ra rất nhiều quan chức cấp cao khác.

Diễm Thi: Điều này khiến có liên tưởng đến một số trường hợp chết mà người ta thường dùng từ ‘giết người, diệt khẩu’, theo ông trong trường hợp ông Trần Bắc Hà vừa qua đời có thể có hay không?

Phạm Chí Dũng: Điều này làm chúng ta nhớ lại cái chết đầu năm 2014 của Thượng tướng  Phạm Quý Ngọ – Thứ trưởng Bộ Công an – thình lình chết trong quá trình dưỡng bệnh. Cái chết đó đến nay vẫn để lại một câu hỏi là liệu có bàn tay nào làm cho ông ta phải chết hay không.

Liệu có bàn tay nào đó đã làm cho Trần Bắc Hà phải chết hay đó là cái chết tự nhiên, là điều dư luận đang dậy sóng và đặt câu hỏi. Thậm chí người ta còn nghi vấn liệu có việc “giết người diệt khẩu” hay không.

Tôi cho là không loại trừ khả năng đó, bởi Việt Nam hiện nay bên ngoài mang vẻ bình yên, êm ả nhưng bên trong lại rất lộn xộn. Chính trường lộn xộn, nội bộ lộn xộn, các phe phái tranh giành quyền lực lẫn nhau. Đã có rất nhiều thông tin được đưa lên mạng xã hội, tuy không được kiểm chứng, nhưng nó cho thấy khả năng bị đầu độc bằng cách này cách khác có thể đã xảy ra.

Diễm Thi: Ông Trần Bắc Hà được bệnh viện xác định ‘chết bên ngoài bệnh viện’. Điều này có ảnh hưởng gì đến nơi giam giữ ông Hà trước đó hay không, thưa ông?

Phạm Chí Dũng: Nếu như vụ việc Trần Bắc Hà bị giam giữ bên tuyến của quân đội chứ không phải bên công an là đúng, thì việc Trần Bắc Hà chết và thông tin tràn ngập ngay trong ngày đã ảnh hưởng khá nhiều về bên quân đội. Tôi nghĩ rằng điều đó không tốt cho cái được gọi là “uy tín” của cơ quan bên quân đội, nơi giam giữ Trần Bắc Hà.

Có lẽ sau sự việc này sẽ xảy ra một cuộc tranh cãi và vật lộn giữa các cơ quan với nhau, nghi ngờ lẫn nhau. Và có lẽ hứa hẹn sẽ là một cuộc đấu nảy lửa quanh việc truy tìm nguồn gốc vì sao Trần Bắc Hà chết và ai đã đưa tin Trần Bắc Hà chết ra ngoài.

Theo tôi thì những thông tin như thế này không thể lọt ra bên ngoài trừ khi có chủ trương; chiến thuật; thủ thuật nào đó về mặt chính trị. Dường như có bàn tay nào đó tung thông tin từ bên trong nội bộ ra bên ngoài.

Diễm Thi: Ông Trần Bắc Hà qua đời có ảnh hưởng đến việc điều tra vụ án không, thưa ông?

Phạm Chí Dũng: Theo Bộ luật Tố tụng hình sự, khi bị can chết thì vụ án được đình chỉ. Nhưng cần phải nói rõ là chỉ đình chỉ đối với bị can đó thôi, chứ còn những bị can khác liên quan đến ông Trần Bắc Hà thì vẫn tiếp tục điều tra.

Vấn đề tôi muốn nói là khi đình chỉ vụ án với Trần Bắc Hà thì một vụ án khác liên quan đến ông Hà có lẽ sẽ được mở ra, có thể còn dữ dội hơn, đó là liệu có bàn tay nào làm Trần Bắc Hà chết hay không?

Theo tôi là cuộc điều tra này sẽ huy động lực lượng còn lớn hơn cuộc điều tra cũ đối với Trần Bắc Hà bởi nó sẽ được mở rộng tới nhiều tuyến, nhiều giới, nhiều giới, nhiều quan chức khác nhau.

Chắc chắc cái chết của Trần Bắc Hà sẽ khiến một số quan chức vui mừng vì không muốn bị Trần Bắc Hà khai ra hoặc không muốn bị Trần Bắc Hà là nhân chứng tố cáo họ trước tòa án. Những gì Trần Bắc Hà đã khai trước đây (nếu có) thì vẫn có giá trị, chỉ có điều không biết Trần Bắc Hà đã khai ra những gì và những lời khai đó dẫn đến những vụ việc lớn nào và những quan chức lớn nào. Cái đó thì chưa thể biết vì nằm trong hồ sơ của Cơ quan Điều tra.

Diễm Thi: Cảm ơn ông đã dành thời gian cho RFA.

Việt Nam lấy cái gì để bảo vệ chủ quyền biển đảo?

Để trả lời câu hỏi này người ta cần xác định tranh chấp ở Biển Đông là loại tranh chấp gì?

Có ít ra bốn loại tranh chấp: 1/ tranh chấp chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. 2/ Tranh chấp do đối nghịch lập trường về cách diễn giải Luật Biển (UNCLOS 1982). 3/ Tranh chấp do thiếu nghĩa vụ của một bên về những cam kết có giá trị ràng buộc pháp lý. 4/ Tranh chấp đến từ sự bất tuân của một (hay nhiều) bên đối với sự áp đặt về quyền (lịch sử) của bên kia.

Vụ lùm xùm TQ cho tàu nghiên cứu địa chất đến thăm dò địa chấn khu vực biển thuộc vùng kinh tế độc quyền (EEZ) của VN (trong vòng 200 hải lý tính từ đường cơ bản) từ đầu tháng 7 năm 2019 đến nay, về cơ bản, đến từ những yêu sách của TQ (mà yêu sách này) liên quan đến cả 4 vấn đề nói trên.

Thứ nhứt, về tranh chấp “chủ quyền”. Từ sau Hội nghị San Francisco 1951 TQ cho rằng họ có chủ quyền “bất khả tranh biện” đối với cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Đến thập niên 70 thì họ tuyên bố có chủ quyền đối với “vùng nước chung quanh”. Tuy nhiên, về phương diện lịch sử và pháp lý, TQ không có những bằng chứng thuyết phục để chứng minh (chủ quyền của họ tại HS và TS). TQ chiếm Hoàng Sa của VN bằng vũ lực (19 tháng giêng năm 1974). TQ chiếm một số bãi, đá thuộc Trường Sa của VN bằng vũ lực (tháng ba năm 1988). Tập quán quốc tế loại trừ hành vi khẳng định chủ quyền bằng phương pháp chinh phục lãnh thổ bằng vũ lực. Tức là hành vi xâm lăng HS và TS không đem lại danh nghĩa chủ quyền cho TQ.

2/ Sau khi tiếm nhận chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa, TQ diễn giải Luật Biển 1982 bằng cách có lợi nhứt. TQ yêu sách hai quần đảo HS và TS có hiệu lực biển “nội hải” trường hợp “quốc gia quần đảo” đồng thời mỗi đảo có hiệu lực “đảo” theo tiêu chuẩn của UNCLOS (điều 121 khoản 3). Với 2 yêu sách này vùng biển EEZ của HS và TS rộng lớn, phù hợp với “đường chữ U chín đoạn” mà đường này “chống lấn” với hải phận kinh tế độc quyền của các quốc gia chung quanh, như VN, Phi, Mã Lai… Tuy nhiên hai yêu sách này bị loại trừ sau khi Tòa trọng tài ra phán quyết tháng 7 năm 2016. Theo đó các đảo HS và TS không có qui chế “nội hải” theo qui ước riêng dành cho các quốc gia quần đảo đồng thờ icasc đảo ở TS không có cái nào có đủ tiêu chuẩn “đảo”, theo điều 121 UNCLOS.

3/ Phía TQ luôn vịn vào công hàm 1958 của cố thủ tướng VNDCCH là ông Phạm Văn Đồng, nội dung công nhận và tuân thủ “tuyên bố đơn phương về hải phận và chủ quyền” của TQ tháng 9 năm 1958. Qua công hàm này TQ cho rằng VN đã chính thức nhìn nhận HS và TS thuộc TQ. Ngoài ra ta không thể loại trừ các “cam kết miệng” giữa các lãnh đạo cộng sản, như sự trao đổi lãnh thổ lấy viện trợ (vũ khí, đạn dược, thực phẩm, nhân sự..) phục vụ cho cuộc chiến “chống Mỹ cứu nước”… Ngoài ra, một tài liệu công bố cách đây hơn 10 năm, ta biết rằng VN “công nhận có 3 vùng biển tranh chấp” với TQ.

4/ TQ yêu sách “quyền lịch sử” ở Biển Đông theo bản đồ “U chín đoạn”. Yêu sách “quyền lịch sử” cũng bị loại trừ. Phán quyết Tòa trọng tài tháng 7 năm 2016 không nhìn nhận yêu sách “quyền lịch sử” vì quyền này không phù hợp với Luật Biển 1982.

Trở lại câu hỏi: VN lấy cái gì để bảo vệ quyền và lợi ích ở Biển Đông?

Có 3 phương cách: 1/ chiến tranh (pháp lý), 2/ chiến tranh (ngoại giao, kinh tế…) và 3/ chiến tranh nóng.

Ngoài phương cách thứ nhứt, sử dụng “luật”. VN không có phương cách nào khác để tự bảo vệ mình tốt hơn phương pháp này.

VN làm gì có đủ khả năng ngoại giao để thuyết phục các quốc gia Mỹ, Pháp, Anh, Nga…, các đại cường có thẩm quyền quyết định các lãnh thổ mà Nhật phải từ bỏ sau Thế chiến II, nhìn nhận VN có chủ quyền ở HS và TS? VN cũng không có trọng lượng kinh tế để “cấm vận” trừng phạt TQ. Thực tế cho thấy ngược lại, VN quá lệ thuộc kinh tế vào TQ, khiến những yêu sách hợp tình hợp lý của VN bị che dưới nhu cầu phát triển kinh tế.

Còn “chiến tranh nóng”, VN làm gì có đủ khí tài để ngăn chặn lực lượng hải quân, không quân, hùng hậu của TQ ở Biển Đông? Ta thấy sau khi thử nghiệm thành công (?) hỏa tiễn chống hạm, chống tiếp cận đời mới phóng từ lục địa ra vùng biển Trường Sa, TQ gia tăng áp lực chèn ép VN trên vùng biển của mình như đã thấy những ngày gân đây. VN cũng không thể “nghiêng” về Mỹ, vì nước Mỹ thời TT Trump chủ trương “co cụm” với “bảo hộ chủ nghĩa”, bất cần thế giới bên ngoài hỗn loạn, cá lớn nuốt cá bé ra sao.

Cuối cùng chỉ có “chiến tranh pháp lý” mới có thể giúp VN khẳng định được quyền và lợi ích của mình trước những áp lực từ TQ. Nhưng để đạt được chiến thắng, VN phải “hóa giải” thành công những tuyên bố đơn phương, những cam kết “mật” giữa lãnh đạo cộng sản VN và TQ. Mà việc này, tôi đã từng nói đi nói lại nhiều lần, là đảng CSVN phải “hòa giải quốc gia” thông qua một đạo luật, mục đích “kế thừa” di sản của VNCH.

Hòa giải quốc gia là gì? những người “trong cuộc” đã chết. Hòa giải với ai? Vấn đề là “người ” chết nhưng “di sản” của VNCH vẫn không (hay chưa) “tàn” đi. Hòa giải quốc gia thực ra là cách nói khác của “dân chủ hóa đất nước”. Phải trả lại chủ quyền đất nước thực sự cho người dân định đoạt.

Chớ nếu không làm, như bây giờ, thì không lâu nữa TQ sẽ chiếm trọn Biển Đông, chiếm trọn tất cả những gì lý ra là của người VN. Lãnh đạo đảng CSVN có thể bị gò bó trong mục tiêu sao cho sự lãnh đạo của đảng được trường tồn. Nhưng đất nước không phải chỉ là của thế hệ hôm nay. Thế hệ hôm nay không thể ăn tàn phá nát đất nước, bất kể hậu quả để lại cho thế hệ mai sau.

BAOTIENGDAN.COM
Việt Nam lấy cái gì để bảo vệ chủ quyền biển đảo? Bởi AdminTD – 18/07/2019 Trương Nhân Tuấn 18-7-2019 Để trả lời câu hỏi này người ta cần xác định tranh chấp ở Biển Đông là loại tranh chấp gì? Có ít ra bốn loại tranh chấp: 1/ tra…

   Bàn tay

   Bàn tay

Một lần ông xã ngồi mân mê bàn tay tôi rồi hỏi: “Nói anh nghe, bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay rồi?

Một câu hỏi không hề dễ trả lời, thậm chí là không thể trả lời cho chính xác. Có những bàn tay ta nắm rồi buông, và chẳng bao giờ còn nhớ lại. Có những bàn tay, nắm rồi nhớ mãi dù năm tháng đi qua.

Bàn tay tôi nắm đầu tiên là của ai, là bố hay là mẹ? Tôi chắc chắn không biết. Nhưng tôi biết đó là hai bàn tay tôi đã nắm nhiều nhất thuở ấu thơ. Những bàn tay to, thô ráp bởi cày cuốc ruộng đồng, những bàn tay như thần thánh có thể làm hết thảy mọi việc. Bàn tay bố dắt tôi chập chững bước đi. Bàn tay mẹ cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Bất cứ khi nào tôi ngã, hay khi tôi buồn khóc, ốm đau, sẽ có bàn tay rộng lượng chìa ra cho tôi nắm vào để biết rằng mình đang được vỗ về an ủi.

Sau này lớn lên, tôi lấy chồng xa, thỉnh thoảng đưa con về thăm nhà, ngủ chung với mẹ. Những đêm chờ mẹ ngủ say, tôi cầm bàn tay mẹ áp vào ngực mình. Bàn tay vẫn to, đầy những nốt chai sần và nay đã nhăn nheo gầy guộc. Và tôi khóc, cảm giác nhớ tiếc một cái gì đó.Tôi nhớ bàn tay người con trai đầu tiên mà tôi gọi đó là mối tình đầu. Đôi bàn tay đẹp, dài với những chiếc móng được cắt gọt cẩn thận. Người ấy thường nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dùng ngón tay mình vẽ vẽ vào lòng bàn tay tôi rồi hỏi: “Đố em biết anh vừa viết gì?” Tôi lắc đầu. Anh cười nói anh viết rằng: “Anh muốn nắm tay em đi hết con đường đời dài rộng” Nhưng rồi mọi lời hứa hẹn đều như gió thoảng mây bay. Bàn tay ấy đã buông lơi, thôi không còn nắm tay tôi mà tìm đến một bàn tay khác.

Những lúc buồn, tôi vẫn vô thức tự vẽ vẽ lên lòng bàn tay mình. Rồi lại tự cười một mình khi nhận ra mình giống hệt một kẻ ngốc.

Ngày có người con trai cầm tay tôi nói lời cầu hôn, tôi cảm nhận rõ sự gai góc xù xì trong bàn tay ấy. Cảm giác ấy khiến tôi liên tưởng đến bàn tay mềm mại của mối tình đầu, rồi chợt thốt lên: “Sao bàn tay anh xấu thế?” Anh nhìn tôi, bật cười giải thích, vì nó không được lớn lên trong mượt mà nhung lụa mà lớn lên bởi những gánh nặng mưu sinh, vì nó không được nâng niu mà đã bao phen trầy da chảy máu. Rồi anh nhìn vào mắt tôi, bàn tay siết chặt bàn tay: “Em cứ tin, nó không đẹp nhưng chẳng ngại khó khăn nào cả, hãy cứ vững tâm mà nắm lấy, được không?”

Cuối cùng thì tôi đã nhận lời nắm lấy bàn tay ấy, để anh dắt lên xe hoa, để anh lồng vào ngón tay chiếc nhẫn cưới, để anh lau những giọt nước mắt ngày tôi về nhà chồng. Bàn tay ấy đã tự vào bếp nấu cho tôi bát cháo ngày tôi ốm, tự cắm hoa vào lọ những ngày kỷ niệm yêu đương. Bàn tay ấy đã dắt tôi đi qua bao nhiêu ngày tháng chông chênh đan xen những lo toan và niềm hạnh phúc.. Đôi bàn tay xù xì nhưng cứng cáp và ấm áp vô ngần.

Ngày tôi đau tưởng chừng xé ruột để cho chào đời một sinh linh, đứa con gái bé bỏng của tôi sau khi được y tá tắm rửa sạch sẽ được đặt nằm cạnh mẹ. Hai bàn tay nhỏ xíu yếu ớt. Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay con, hạnh phúc đến ứa nước mắt. Đó là khi tôi biết rằng mình đã thực sự trưởng thành, và tin rằng mình sẽ mạnh mẽ hơn để có thể che chở cho con, để dắt con đi suốt những tháng năm thênh thang phía trước.

Những đêm nằm bên con, cầm lấy tay con đặt nhẹ lên môi hôn, chợt nghĩ rằng có lẽ ngày xưa mẹ mình cũng nâng niu và yêu thương mình nhiều đến thế. Rồi một ngày con gái mình sẽ lớn, sẽ lại đặt bàn tay vào một bàn tay khác mà con thương yêu. Chỉ mong con gặp đúng người để tin, và bàn tay không bị buông lơi trong nỗi đớn đau thất vọng.

Ngày ông nội mất, tôi nghẹn lòng nhìn bà nội cầm tay ông kể lể về những tháng ngày xưa cũ khi ông bà còn trẻ. Hai người đã cùng nhau sống chung hơn nửa thế kỉ với bao nhiêu yêu thương, giận hờn, khổ đau, hạnh phúc. Vậy mà nay tay bà còn ấm, tay ông đã lạnh ngắt rồi.

Chẳng ai cưỡng được số mệnh, chẳng ai đâu. Ai rồi cũng sẽ một ngày về nằm trong lòng đất. Có người ra đi trong ồn ào khóc lóc, có người lìa khỏi thế gian trong lạnh lẽo cô đơn. Người ra đi bởi đã trả xong nợ cõi trần. Chỉ là người ở lại sẽ mang nhiều nuối tiếc xót xa khi biết rằng bao nhiêu yêu thương lúc này cũng không thể sưởi ấm cho người được nữa.

Thỉnh thoảng tôi vẫn đưa tay mình lên trước mặt rồi tự hỏi lại câu chồng mình đã hỏi:
“Bàn tay này đã nắm bao nhiêu bàn tay?”
Nhiều, nhiều lắm. Có những cái nắm tay khiến mình nhớ mãi, có những cái nắm tay buông rồi là quên ngay. Có những cái nắm tay thật chặt, cũng có cái nắm tay buông lơi hờ hững. Chợt nhận ra một bàn tay đẹp không phải là bàn tay thon dài mềm mại với những chiếc móng được tỉa tót sơn màu. Một bàn tay đẹp là chìa ra đúng lúc mình cần, nắm tay mình qua những đoạn đường đời chông chênh sỏi đá, dẫu mệt mỏi cũng không buông, dẫu xa xôi cũng không nản.

Nếu chúng ta đang có những bàn tay để nắm, xin hãy trân trọng từng phút giây. Đừng mơ mộng những bàn tay xinh đẹp của ai kia mà buông lơi bàn tay gần gũi ấm áp ở bên mình. Nắm lấy tay nhau, cử chỉ ấy ấm áp hơn mọi lời nói yêu thương đầu môi chót lưỡi. Bởi cuộc đời nhiều bất trắc, ai biết được khi nào ai nhắm mắt xuôi tay. Ai biết được khi nào tay mình vẫn ấm áp đây mà bàn tay ai kia đã vô chừng lạnh lẽo. Vậy nên khi sống không đem đến cho nhau sự ấm áp, thì khi lìa khỏi nhân gian có bịn rịn tiếc thương cũng còn ý nghĩa gì?

Lê Giang

From: Dominhtam

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất Đai Thủ Thiêm & Đồ Mã Ba Đình

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất Đai Thủ Thiêm & Đồ Mã Ba Đình (RFA)

Ảnh của tuongnangtien

Đề nghị chúng ta hãy làm dân thường một vài giờ thì sẽ thấy tính mạng, nhân phẩm và tài sản của người dân dễ bị xâm hại, dễ bị xúc phạm như thế nào.

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa

Sinh lão bệnh tử là lẽ tự nhiên của kiếp người. Tuy thế, khi còn trẻ, tôi vẫn cứ tưởng rằng đó là chuyện của người nào khác (thôi) chớ không mắc mớ gì ráo tới mình. Tưởng vậy, tất nhiên, là Tưởng Tầm Bậy. Mấy năm nay, những năm cuối đời, tôi phát bệnh tùm lum (suyễn, thống phong, cao huyết áp …) nên mới chợt nhận ra là cái chết – ngó bộ – cũng không còn xa xôi mấy.

Từ đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện hậu sự với không ít âu lo. Dù gần cả đời sống ở Hoa Kỳ nhưng tôi nói tiếng Anh không được rành rẽ lắm. Cứ hình dung ra cảnh một đêm trăng ngà, trong cái nghĩa trang toàn là ma (Mỹ) đang chuyện trò rôm rả mà mình lại ngồi thu lu (ở một góc xa) thì buồn bã và cô đơn hết biết luôn.

Vậy là tôi lật đật hỏi thăm giá cả mộ phần ở quê nhà. Thằng con ông anh hồi đáp tức thì, qua email: “Hai mét vuông đất ở nghĩa trang Thánh Mẫu, phường 8, Đà Lạt hiện đang có giá là 300 triệu đồng. Chú nhắm có khả năng chôn thì hãy chết, bằng không thì thôi nhá.”

Thôi sao được, Trời. Sinh lão bệnh tử mà! Suy nghĩ cả buổi tôi mới tìm ra một giải pháp vẹn toàn. Đốt. Xong dặn con cái bỏ tro vô cái lon sữa bò mang gửi về VN đặt ké trong phần mộ của song thân.

Khoẻ!

Khỏi tốn kém cắc nào mà còn được hưởng lợi nữa nha. Lợi cái là khi tụi nhỏ đốt vàng mã cho ông bà thì làm gì mà hai người không chia cho tui chút ít. Con mà ai lại không thương chớ, kể cả cái thứ con cái hư đốn và tệ bạc như tui, đúng không?

Thiệt là một phát kiến thần tình. Ai cũng “chơi” kiểu đó thì xứ sở đỡ hao tốn đất đai, lại còn bớt được nạn ô nhiễm môi sinh vì số vàng mã mang đốt hàng năm sẽ giảm đi không ít. Cứ như thế, không chóng thì chầy, cái phố Hàng Mã ở Hà Nội sẽ  đi đong là cái chắc.

Vấn nạn nghìn tỷ vàng mã mang đốt hằng năm, như thế, kể như xong. Vấn đề còn lại, nan giải hơn, là phải giải quyết dứt điểm mớ đồ mã của Đảng Cộng Sản Việt Nam kìa – một đảng chuyên làm hàng giả và làm rất khéo.

 Xin nói qua về vài ba mặt hàng tiêu biểu, đã được bầy bán khắp nơi: 

Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam (M.T.G.P.M.N) chả hạn. Nó được nặn ra vào ngày 20 tháng 12 năm 1960, và nặn khéo đến độ khiến có người tưởng là đồ thật. Ðến khi được mang ra đốt, nó cháy như điên. Sự nghiệp cách mạng của nhiều người miền Nam cũng cháy theo (luôn) như đuốc! Đám tro tàn còn lại đã được Đảng bỏ vô Mặt Trận Tổ Quốc (M.T.T.Q) để khỏi vương vãi tùm lum.

Cái Mặt Trận này mới thực sự là một sản phẩm đặc sắc của dân làng Ba Ðình, có mặt từ tháng 9 năm 1955, tập hợp nhiều món đồ mã linh tinh khác (Hội Cựu Chiến Binh, Ủy Ban Tôn Giáo, Hội Nông Dân Việt Nam, Hội Phụ Nữ Việt Nam, Tổng Công Ðoàn…) khác. So với mặt hàng chiến lược này thì những thứ đồ mã vớ vẩn như M.T.G.P.M.N, Mặt Trận Giải Phóng Tây Nguyên, Liên Minh Các Lực Lượng Dân Tộc Dân Chủ & Hoà Bình … đều là chuyện nhỏ, nếu chưa muốn nói là đồ bỏ, chỉ có tính cách giai đoạn mà thôi. 

Điều 9 của mước C.H.X.H.X.N.V.N (2013) quy định: “Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của Nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, thực hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám sát, phản biện xã hội; tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước, hoạt động đối ngoại nhân dân góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”

Tất nhiên là nói chơi vậy chớ không phải vậy đâu. Ai mà tưởng vậy là Tưởng Tầm Bậy, và hậu quả rất khó lường. Trong một phiên họp của M.T.T.Q, vào ngày 30 tháng 10 năm 1956, luật sư  Nguyễn Mạnh Tường lỡ góp ý với ĐCSVN (“Qua Những Sai Lầm Trong Cải Cách Ruộng Đất”) nên ông bị bị vùi dập thê thảm cho mãi đến khi nhắm mắt lìa đời.

Sáu mươi ba năm sau, sau hôm L.S Nguyễn Mạnh Tường đọc diễn văn trước M.T.T.Q, bà Nguyễn Thị Thùy Dương (một dân oan ở Thủ Thiêm) uất ức cho biết: 

“Cả đêm 18 đến rạng sáng 19/6/2019, tôi thức trắng sau bao nổ lực cố gắng giành cho được 2 lá phiếu để phát biểu trong lần tiếp xúc cử tri. Mặt trận tổ quốc Quận 2 cho đến Mặt trận tổ quốc phường Bình Trưng Đông nơi tôi sinh sống nhất quyết không cho tôi đăng kí. Họ đổ lỗi lẫn nhau, họ chặn mọi con đường để tôi không thể nói.”

Nói cách khác kể từ năm 1955 cho đến nay, cái gọi là M.T.T.Q không làm gì khác hơn là mượn danh nhân dân để bịt mồm của chính họ bằng nhiều phương cách mà điển hình nhất là “tổ chức hiệp thương” (đảng cử dân bầu) – theo nhận xét của ông Hà Sỹ Phu:

“Anh nắm hết mọi sức mạnh trong tay, muốn bầy đặt cái gì cũng được, anh có dành cho nhân dân một hội đồng để giúp anh thu thập tiếng nói của dân, hay anh lại tìm cách đưa Bí thư tỉnh ủy, Bí thư thành ủy sang phụ trách luôn… cho nhất quán?” 

Do sự “nhất quán” này mà bi kịch Thủ Thiêm đã kéo dài gần hai mươi năm qua  trong nín lặng. Cho đến khi sự việc không thể ém nhẹm được nữa, Đại Biểu Quốc Hội phải lộ diện thì họ hành sử trơ tráo đến độ khiến cho người dân phải ném giầy vào mặt.

                                                       Ảnh: báo Nghệ An

Blogger Trân Văn kết luận:

“Hệ thống công quyền như thế chính là hậu quả của một hệ thống chính trị ‘ưu việt’ hơn phần còn lại của nhân loại. Dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng, ba đại biểu của Quốc hội đại diện cho cơ quan đại diện ‘ý chí, nguyện vọng của toàn dân’ chỉ làm được một chuyện: Mỗi năm vài lần, trước và sau các kỳ họp Quốc hội phơi mặt để dân chửi như một cách giúp họ hạ hỏa, đồng thời cũng là để xiển dương thể chế ‘dân chủ gấp vạn lần thiên hạ’. Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) – tập hợp các tổ chức chính trị đại diện cho tất cả các giới, các thành phần khác nhau trong xã hội – cũng thế và cũng vì thế, mới bị cô Dương tố cáo: Cử tri muốn tiếp xúc với đại diện của mình tại Quốc hội phải… đăng ký với MTTQ và nỗ lực duy nhất của là… ngăn cản.”

Đã thế, người dân còn phải đóng thuế để nuôi dưỡng cái “lực cản vỹ đại” này. Trang Quản Lý Nhà Nước (State Management Review) tiết lộ:

“Nghiên cứu gần đây về ngân sách cho các hội, đoàn thể của Viện Nghiên cứu chính sách kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội cho thấy, NSNN ước tính chi khoảng 14 nghìn tỉ đồng cho toàn bộ khối này, gấp đôi dự toán cho Bộ Giáo dục và Đào tạo, Bộ Y tế và gấp 5 lần cho Bộ Khoa học và Công nghệ…  Nếu tính cả dự toán ngân sách cho Liên minh Hợp tác xã Việt Nam thì tổng chi lên đến 1.615,710 tỷ đồng. Hầu hết các hệ thống hội đoàn, trong đó đặc biệt là các tổ chức CTXH, được tổ chức theo mô hình hành chính, có biên chế, trụ sở, xe…”

Thế còn Quốc Hội?

Đại biểu Trần Quốc Tuấn từ tỉnh Trà Vinh cho biết ông có được nghe một chuyên gia cung cấp thông tin rằng: “nếu mỗi một phút chúng ta ngồi tại hội trường này thì nhà nước phải bỏ ra khoảng 2 triệu đồng, bình quân mỗi một kỳ họp như thế một ngày chúng ta mất khoảng 1 tỷ đồng.”

Blogger Trân Văn chi tiết hơn xíu nữa: “Nếu cộng thêm khoản lương phải trả cho cả các đại biểu Quốc hội lẫn hệ thống tham mưu, giúp việc và chi phí kinh tế – xã hội (bao gồm: đất đai, nhà cửa, xe cộ, các tài sản khác) dành cho Văn phòng Quốc hội và 63 Đoàn Đại biểu Quốc hội, tổng chi phí hàng năm cho việc vận hành, duy trì hoạt động của Quốc hội Việt Nam có lẽ không dưới mức ngàn tỉ.”

Toàn là Đồ Mã không mà mắc dữ vậy, mấy cha? Mang đốt hết đi cho rảnh nợ. Mà dù không muốn đốt chăng nữa thì cũng đã đến lúc chúng phải cháy thôi.