VN TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC
Ngo Thu
VN TRƯỚC HỌA MẤT NƯỚC
__________
Campuchia, cái ung nhọt ngày xưa Việt Nam Cộng Hoà phải chịu đựng suốt chiều dài cuộc chiến, giờ lại sắp trở thành nỗi ám ảnh của Việt Nam.
Xưa những đám rừng rậm của Miên, Lào là hang ổ cho đoàn quân con cháu bác Hồ dùng nó để vừa ẩn náu vừa thọt ra thọt vô gây không biết bao nhiêu tang thương cho người miền Nam, giờ đến lượt thằng hàng xóm lưu manh dùng chính mảnh đất ấy để giở lại những chiêu trò thằng đàn em cũ đã dụng. Với bản tính ngây ngô dễ bị kích động cộng với lòng thù hận người Việt ngút trời của người Cam thì chỉ cần vài lời phủ dụ ngon ngọt của thằng hàng xóm lưu manh phương Bắc là đủ để cơn ác mộng cáp duồn trở lại.
Chỉ cần thằng hàng xóm phương Bắc lưu manh kia rỉ tai ” tao sẽ giúp mày lấy lại đất đã mất vào tay bọn Yuon” thì sẽ thấy xứ Việt nằm gọn trong vòng tay siết cổ của thằng Tàu. Một tay nó đẩy từ phía Bắc xuống cùng ngoài biển Đông vào, một tay nó lòn qua hai xứ Miên, Lào mà kéo ngược lên từ hướng Tây và hướng Nam thì coi như Việt Nam nghẹt thở trong thế tứ bề thọ địch.
Lúc đó, các lãnh tụ đảng quang vinh muôn năm sẽ đưa vợ con tiến trước qua các nước tư bản để dùng số tiền ít ỏi tích cóp được mấy mươi năm qua mà tiếp tục giương cao ngọn cờ cách mạng nhằm cải hóa bọn tư bản, các nguyên thủ của các nước tư bản giãy chết chắc sẽ đồng loạt lên tiếng quan ngại và phản đối rồi đem tàu lượn qua lượn lại mấy vòng…
…xong rồi họ cũng sẽ về để còn lo cho nước họ vĩ đại trở lại nữa chứ, ai rảnh đâu mà lo mãi cho kẻ lạ người dưng.
Đài Loan xưa cũng là đồng minh đó mà còn bị phủi tay phải chạy ra đảo, Tây Tạng hiền lành đó bị nó siết cổ nửa phải sống lưu vong nửa chết dần mòn nơi cố quốc suốt mấy mươi năm qua mà thế giới mấy kẻ đoái hoài? Hồi giáo Tân Cương dân giờ muốn sống phải cạo râu cắt tóc và hát bài ngợi ca đảng của bác Mao, Hong Kong hàng triệu người đổ ra đường hết dù vàng tới áo đen vẫn cứ bị du côn nện gậy lên đầu như bửa củi.
Còn dân tộc Việt? Nó siết cổ đến le cả lưỡi mới mưu toan nói chuyện thoát Trung thì quá trễ rồi. Bởi đám quan nhân thì vẫn một lòng tôn thờ cùng một chủ nghĩa với nó, còn đám dân đen thì vẫn mãi mê uống thuốc cao đơn hoàn tán với xì xụp dập đầu trước cụ Quan Công và mở miệng tuôn ra những Quân- Sư-Phụ với Khổng Tử dạy rằng…
Tương lai vốn đã mịt mờ càng thêm mờ mịt khi nhìn hướng nào cũng thấy bế tắc. Người hiền tài thì nằm khóc trong tù trong lúc đám chính trị gia cận huyết vẫn nhơn nhơn đè đầu cởi cổ. Người công chính chưa kịp nói đã bị bịt mồm riêng đám bút nô thì ồn ào như chó dại, vì chút tiền còm mà trâng tráo bẻ trái thành phải bẻ phải thành trái, đổi trắng thay đen bất kể danh dự hay liêm sĩ gì.
Càng nghĩ tới càng có cảm giác bất lực hết thuốc chữa như lúc nhìn cảnh người mẹ vừa cố giữ con vừa cố giữ xe khi nước cuồn cuộn chảy xiết trên đường, như lúc nhìn gương mặt thất thần đầy máu vì bị đánh của anh nhà báo người Hong Kong này.
Đường đâu có ngập vì mưa, đường ngập vì nước không còn lối nào để thoát.
FB Thục Trần
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1651771078289292&id=100003692480470



ĐƯỢC THỤ THAI BỞI HÃM HIẾP, TẠ ƠN CHÚA TÔI KHÔNG BỊ PHÁ THAI
ĐƯỢC THỤ THAI BỞI HÃM HIẾP, TẠ ƠN CHÚA TÔI KHÔNG BỊ PHÁ THAI
“Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo; dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con. Tạ ơn Chúa đã dựng nên con cách lạ lùng, công trình Ngài xiết bao kỳ diệu! Hồn con đây biết rõ mười mươi. Xương cốt con, Ngài không lạ lẫm gì, khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu.
Con mới là bào thai, mắt Ngài đã thấy; mọi ngày đời được dành sẵn cho con đều thấy ghi trong sổ sách của Ngài, trước khi ngày đầu của đời con khởi sự.” (Thánh Vịnh 139, 13-16)
Tôi luôn ý thức rằng mình là một người con nuôi. Tôi nhớ cảnh cha mẹ tôi đã phải đặt tôi ngồi xuống, và giải thích mọi chuyện cho tôi. Tôi đã khóc cho tới khi ngủ thiếp đi bởi ý nghĩ rằng, họ không phải là cha mẹ ruột của tôi. Tôi cảm thấy bị bỏ rơi và tổn thương vì điều đó.
Họ yêu tôi rất nhiều và muốn giúp tôi giải quyết những cảm xúc tuôn trào ấy, nhưng họ không biết nó đau đến thế nào. Họ không thể biết được. Họ biết cha mẹ mình. Nhưng tôi thì không.
Cuộc đấu tranh nội tâm ấy tiếp diễn trong nhiều năm. Tôi đã không biết rằng mình chỉ biết một phần câu chuyện. Và đến tận trung học, tôi mới phát hiện ra rằng: mẹ đẻ của tôi đã bị hãm hiếp.
Tôi đã không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng ấy trong tâm trí mình – và làm thế nào mà gần như tôi không thể được sinh ra trên đời. Một phụ nữ trẻ được bạn trai hẹn hò và đưa đón vào một buổi tối trong thành phố. Anh ta quyến rũ và có tài thuyết phục. Buổi tối ấy thật tuyệt, và mọi thứ bỗng trở nên tồi tệ. Cô ấy đã bị hãm hiếp trong buổi hẹn hò.
Chín tháng sau, tôi được sinh ra trong thế giới, bởi một người mẹ không hề mong muốn tôi – thậm chí chẳng muốn biết tôi là trai hay gái. Không được yêu thương, không được mong muốn, nhưng tôi đã may mắn được cứu thoát khỏi sự tàn bạo của nạo phá thai, thứ tội ác mà chẳng hiểu tại sao lại được chấp nhận trong xã hội của chúng ta.
Tôi đã từng có ý nghĩ rằng, mày là sản phẩm của tội ác, số phận đã định đoạt rằng mày chẳng làm nên trò trống gì cả. Đó là điều mà ma quỷ nói với tôi.
Trong nhiều năm, tôi đã phải sống với những cảm giác, những ý nghĩ dai dẳng và đáng ghét đó – cái cảm giác rằng số phận đã dành cho tôi điều gì đó khủng khiếp bởi cái cách mà tôi được sinh ra. Tôi thật đáng thảm hại, hoặc ít nhất đó là điều mà tôi luôn tự nói với mình.
Tôi đã có những ngày, những tuần, những tháng vui vẻ… nhưng rồi lại ủ dột trở lại. Tôi vẫn nhớ rõ ràng những gì xảy ra vào ngày hôm đó, Satan đã làm cho những lời nói rất tình cờ của mẹ tôi từ sự thật trở thành lời nói dối. Tôi đã không nói với chính mình rằng mình sẽ chẳng làm nên trò trống gì, mà là ma quỷ nói với tôi rằng mày sẽ chẳng làm nên trò trống gì – bất cứ điều gì cũng có thể làm tôi ngã lòng và đặt câu hỏi về mục đích cuộc đời tôi.
Ai có thể tưởng tượng rằng mình bị hãm hiếp và rồi phát hiện ra rằng mình đang mang trong bụng đứa con của gã đàn ông đó?
Khi còn là học sinh trung học, tôi đã biện minh rằng phá thai có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh bị hãm hiếp – ý tôi là, làm sao bạn có thể mong đợi một phụ nữ chịu mang thai một đứa trẻ bởi hành vi tội ác khủng khiếp đó? Khoan đã, đó phải chăng là chính tôi… tôi đã đặt câu hỏi về mọi thứ: giá trị của bản thân và thậm chí cả sự tồn tại của chính mình.
Ý nghĩ tự tử đến và đi. Chỉ cho đến khi tôi tìm kiếm tiếng nói của Thiên Chúa trong cuộc đời mình, thì ý nghĩ đó mới bắt đầu biến mất.
Tôi hầu như chẳng biết rằng Thiên Chúa mời gọi tôi đến với Ngài. Ngài muốn gọi tôi ư? Không thể thế được – Ngài đâu biết gì về tôi, chẳng biết tôi từ đâu tới… “Đúng rồi, Ashley, Ta muốn con,” Tôi mở cuốn Kinh Thánh của mình, tới sách Ngôn sứ Giê-rê-mi-a chương I, câu 5: “Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hóa ngươi; Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân.”
Ngài biết tôi, Ngài đã dựng nên tôi, Ngài yêu tôi. Bạn thấy đấy, tôi không phải là một sản phẩm lỗi. Thiên Chúa biết điều gì sẽ xảy ra, ngài biết ngày được thành hình, và có một kế hoạch lớn lao hơn cho tôi, mà không ai có thể hiểu hết được. Thậm chí cha mẹ nuôi của tôi cũng không thể hiểu được, Cha trên trời của tôi đã mặc khải cho tôi ý nghĩa và mục đích mà Ngài đã ghi khắc vào cuộc đời tôi.
Thiên Chúa biến sự dữ thành sự lành. Tôi là con của Thiên Chúa! Ngài đã làm cho tôi được nhận nuôi, và công trình lộng lẫy của Ngài thật tốt đẹp, vững chắc và kỳ diệu. Tôi ở đây để chia sẻ Tin Mừng, và kế hoạch Thiên Chúa dành cho cuộc đời bạn và tôi. Tôi sống sót – không phải vì một sai lầm, mà nhờ hồng ân Thiên Chúa.
Tất cả chúng ta đều phải nhớ rằng Thiên Chúa có kế hoạch cho cuộc đời của chúng ta. Chúng ta có thể không thấy và không hiểu hết nó là gì. Tất cả những gì chúng ta có thể làm hàng ngày là tìm kiếm thánh nhan Thiên Chúa và thánh ý của Ngài. Chúng ta không được nản chí, khi cảm thấy rằng thế giới đã quay lưng lại với mình, nó phải như vậy.
Nhưng Thiên Chúa không quay lưng với chúng ta. Ngài đã, và vẫn đang làm chủ mọi sự. Bởi tôi đã được hoài thai và chào đời trong hoàn cảnh đặc biệt, nên tôi có cơ hội tuyệt vời để lên tiếng chống phá thai và chia sẻ tình yêu của Đức Kitô cho những người đang thiếu.
Hàng ngày tôi đều nhắc nhở mình rằng kế hoạch của Thiên Chúa thì hoàn hảo. Tôi có diễm phúc được viết và nói về những gì Ngài đã làm cho tôi và thông qua tôi. Xin ngợi khen Thiên Chúa bởi sự mặc khải của Ngài trong sách ngôn sứ Giê-rê-mi-a: “Vì chính Ta đã biết các kế hoạch Ta định làm cho ngươi – sấm ngôn của Đức Chúa – kế hoạch thịnh vượng chứ không phải tai ương, để các ngươi có một tương lai và một niềm hy vọng.” (Gr 29, 11)
* Ashley Lawton là một nhà văn, một nhiếp ảnh gia và là một diễn giả Kitô giáo, bà yêu thích việc chia sẻ lời chứng bảo vệ sự sống của mình. Hiện bà đang cùng chồng và hai con nhỏ sống ở Greenville, Nam Carolina.
Hà An, dịch từ Lifesite – Thái Hà
Tại Sao Người Việt Thông Minh Mà Nước Việt Vẫn Nghèo? – Trần Văn Giang
Tại Sao Người Việt Thông Minh Mà Nước Việt Vẫn Nghèo? – Trần Văn Giang
Câu hỏi này thực sự bao gồm hai vấn đề: “Người Việt thông minh?” và “Nước Việt vẫn nghèo?” Trước khi đi vào các chi tiết của câu trả lời ở bên dưới, tôi thấy cần phải dẫn lời nhận xét (kể cũng có lý) của Cụ Nguyễn Văn Vĩnh khi viết trên “Đông Dương Tạp Chí (?) về “cá tính” (characteristics) của người Việt là: “An Nam ta cái gì cũng cười; vui cung hì, buồn cũng hì…” Tôi là hậu sinh khả ố, cũng xin quá giang lời vàng ngọc của Cụ, thêm vào một nhận xét rất dễ bị chửi là: “Dân Mít ta cái gì cũng chửi; chuyện lớn cũng chửi, chuyện nhỏ cũng chửi …” từ chuyện chửi và bới cả tông ti dòng họ người khác; cho đến chửi đổng vu vơ; chửi bóng chửi gió…
Dù sao người chửi cũng cảm thấy sướng cái miệng (ego?) nhất là các trường hợp chửi vô tội vạ, chửi dễ như ăn cơm sườn (qua một vài dòng “comments” sốt dẻo loại “hit-and-run” trên mạng) mà lại không phải lo bị bắt bớ hay bị đóng tiền phạt vì lỡ… chửi?! Thành ra cứ “vô tư” chửi nhe các Bác!
Người Việt thông minh?
Các tuyên truyền loại thùng rỗng của csvn hôm nay không ngừng nêu lên vấn đề “trí tuệ” này: Đỉnh cao trí tuệ loài người; Bác Hồ kiệt xuất; Đảng là văn minh là ánh sáng… Người dân Việt sau chiến thắng “thần thánh” 30 tháng 4 năm 1975 dần dần tỉnh táo ra và thấy rõ là “nói dzậy mà hông phải như dzậy!” Nói cách khác, dân Việt dùng ngay chữ nghĩa của tuyên giáo csvn để phản tuyên truyền là “nhân dân ta đã sáng mắt sáng lòng.”
Câu trả lời cho vấn đề này (Người Việt thông minh?) rất đơn giản: Người Việt không được thông minh cho lắm (Vietnamese are NOT so smart! – Dĩ nhiên phải kể cả người viết bài này. Xin bật máy chửi đi các Bác!) Dạ vâng con số không biết nói dối! Người Việt không hề thông minh hơn các dân tộc khác. Căn cứ trên chỉ số thông minh (IQ) trung bình bậc quốc gia (qua nhiều “Google Search” trên bảng xếp hạng “Average IQ by Country”) thì IQ của dân Việt thua dân các nước Á châu và Tây phương; Việt Nam chỉ hơn các quốc gia Phi châu và một số dân Nam Nam Mỹ (South America) tức là hơn IQ của các sắc dân nghèo nhất thế giới.
Tóm lại, dân Việt chưa thể so (trí tuệ) mình với sự thông minh của dân Đức, Nhật bản, Anh quốc, Hoa kỳ; Đó là chưa kể các dân tộc các nước lân bang loại “lèng xèng – ‘So so’ ” như Đại hàn, Trung hoa, Đài loan, Thái lan, Mã lai, Nam Dương, Singapore… Chúng ta chỉ ở hạng trung bình (hay dưới trung bình) thôi! Đáng lẽ phải là vấn đề đáng suy gẫm (và để bảo nhỏ nhau) hơn là tự hào dân Việt thông minh, kiệt xuất (!) và rồi nổ văng miểng.
Tôi thấy có rất nhiều thực tế đáng suy gẫm như sau:
- Hãy thử nêu một sản phẩm công-kỹ-nghệ của Việt Nam mà thế giới công nhận là tốt và tinh vi làm thế giới kính nể.
- Hãy thử nêu một công trình khảo cứu hay sáng kiến của người Việt đã đóng góp lớn lao cho hạnh phúc và thăng tiến của thế giới.
- Hãy thử nêu môt công ty Việt Nam lớn, bề thế có trụ sở với kích thước “hoành tráng” cỡ như “lăng Bác” ngay trên đất đai lãnh thổ của các nước tân tiến trên thế giới.
- Hãy thử nêu một lời nói hay một bài diễn văn của người Việt làm thế giới phải nhắc nhở (Xin nhắc lại là Bác Hù đã nhanh tay “cóp-pi” lại nguyên con một đoạn trong bản “Tuyên ngôn Độc lập” của đế quốc Mĩ để làm bản “Tuyên ngôn Độc lập” cho nước “Việt Nam Dân chủ Việt Cộng” vào ngày 9 tháng 2 năm 1945 trước quãng trường Ba đình Hà nội; Chuyện “cóp-pi” này lại được đảng csvn xem là “kì công kiệt xuất” mới là chuyện lạ!?)
Người Việt cho là mình thông minh vì chúng ta đã được dạy cách suy nghĩ như vậy (Tâm hồn cao thượng; Người Việt Cao Quý; Dân tộc anh hùng….) Thật ra, người Việt lại giỏi về mẹo vặt, mánh mung cấp cá nhân; nhưng không có một nền giáo dục quy mô (systematic approach) khuyến khích sự làm việc chung sức với nhau (team work) để có thể giải quyết các vấn đề lớn…
Văn hóa người Việt bị cái vòng kim cô Khổng-Mạnh trói chặt, Khổng-Mạnh dạy dỗ cách hôn “chân” Thầy và cấp trên (kiss the leaders’ behind); đồng thời một mặt bị ngoại bang cai trị và chiến tranh triền miên thành thử đầu óc không bao giờ rảnh để suy nghĩ việc làm tốt đẹp mà chỉ tối ngày lo sao sinh tồn (survive), lo chuyện cướp, đánh, giết để dành… độc lập…
Các phong trào dân độc (Nationalism) đều phần lớn dỏm và lừa phỉnh. “Mặt trận giải phóng dân tộc” có giúp gì cho dân Việt? Nhìn lại, thấy dân Việt vẫn thích xem phim bộ của Tàu và Đại hàn; thích lái xe Nhật, thích mặc “đồ hiệu” của Mỹ, thích hát nhái nhạc Nam Hàn; thích sang làm “Ô-sin” và cô dâu ở Singapore, Đài loan… Tóm lại chẳng giải phóng được cái gì!
Nếu người Việt thông minh thì:
- Nước Việt đã mở rộng cửa từ thời nhà Nguyễn để đón nhận và tìm cách học hỏi các kỹ thuật tây phương rồi tiến đến kỹ nghệ hóa nước Việt như Nhật Bản đã làm.
- Nếu người Việt (và đảng csvn) thông minh thì sau chiến tranh Việt Nam (1975) nên để yên cho dân miền Nam Việt Nam tiếp tục sống và sản xuất; không bắt họ bị tù đày, không bao vạy áp bức kinh tế, không đánh (cướp) tư sản; Nên thực hiện chương trình “Đổi mới” một cách thành thật; không phải đem quân qua cứu Cam-bốt làm cái quái gì – cứ việc để họ tha hồ giết nhau chí tử vì dân Khmer có ưa gì người Việt đâu mà phải đến cứu họ! Bằng chứng là năm 1960 họ “cáp dzuồn” một lúc hơn 20 ngàn người Việt vô tội và đến nay vẫn tìm cách “cáp” thêm kia kìa! – Không đánh chiếm Cam-bốt thì Việt Nam đã có cơ hội tránh cuộc chiến tranh với Trung hoa (Trung hoa muốn dạy Việt Nam bài học vì đã chiếm Cam-bốt?!) Như vậy Việt Nam đã có 20 năm để kiến thiết và phát triển thay vì lại tiếp tục vùi đầu và sứ mạng giải phóng quốc té ruồi bu… Thật thê thảm cho số phận dân Việt.
Kể từ thế kỷ 19, lãnh đạo nước Việt Nam có ba (03) cái không được thông minh (Ngu ?!) Xin được liệt kê như sau:
- Ngu số 1: Ở thế kỷ 19, nhà Nguyễn khư khư giữ chính sách “Bế môn tỏa cảng” Có nghĩa là cứ tiếp tục giữ cách sống và văn minh cũ; không chịu cải tiến hay thay đổi cho phù hợp với văn minh tiến bộ của thế giới để sinh tồn và phát triển.
- Ngu số 2: Sau Thế Chiến thứ 2 (Sau 1945 – WWII), HCM vì ngu, đã chọn Chủ nghĩa Cộng sản thay vì một Chủ nghĩa “không” Cộng sản – Mẫu số chung của các nước theo cộng sản là đều đồng loạt nghèo và đói như nhau (mặc dù có dư nhiều súng và đạn mà ăn không được!?) Hiện chỉ còn lại 4 hay 5 quốc gia vẫn còn theo cộng sản và tiếp tục nghèo đói – nhưng vẫn nói khoác – Trong đó có vài nước cộng sản bắt đầu “Đổi Mới” (hay “Đổi Cũ?”) để chạy theo gót tư bản một cách muộn màng…
- Ngu số 3: Sau 1975, csvn vẫn còn ngu muội cố bám và rập theo khuôn theo Trung Cộng từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ; thay vì chuyển hướng thân Mỹ để được đứng độc lập hơn với Trung Cộng (Hãy nhìn Nhật Bản, Đức và Đại Hàn. Mỹ đâu có lấy một tấc đất nào của họ; trong khi Trung Cộng đã ngang nhiên cưỡng chiếm đất biên giới và biển đảo của Việt Nam và các nước láng giềng?!)
Tại sao Việt Nam vẫn nghèo?
Nếu quý vị đã đọc câu trả lời ở trên thì Việt Nam nghèo đâu có phải là chuyện lạ hay vì vận nước xui xẻo! Nghèo là chuyện hiển nhiên vì dân không được thông minh cộng thêm lãnh đạo đần độn hết biết. Thành thử muốn cho bớt nghèo thì trước hết phải làm sao cho bớt ngu đi, bớt nói khoác, bớt nổ. Đã ngu thì dù có cố gắng chăm chỉ làm ăn vẫn nghèo như thường. Dân Bắc hàn, các nước Nam Mỹ và Phi châu họ cũng chăm chỉ vậy mà hoàn cảnh kinh tế của họ có khả quan đâu à!
Một trong sự ngu muội lớn nhất là sự lựa cho con đường “xã hội chủ nghĩa” của lãnh đạo đảng cộng sản ngớ ngẩn xấu xí. Thế giới, nhất là Mỹ và Tây phương, không thích làm việc với mấy anh cộng sản Việt đần độn, ngớ ngẩn và lố bịch loại này. Họ cô lập Việt Nam từ 1975 cho đến năm 1995 (năm hết cấm vận). Trong 20 năm này nước Việt và dân Việt sống khổ như chó, thiếu ăn thiếu mặc. Chỉ đến lúc hết cấm vận mới dân mới dần dà hồi sinh và ngóc đầu lên được; vậy mà cho đến ngày hôm nay (2019) đảng csvn mà vẫn còn ráng ca bài “chống mĩ cứu nước,” đồng thời gởi cả vợ và con cháu qua Mỹ hàng loạt để học cách bó lột của tư bản… Cứ nhìn nước Venezuela. Đang là một quốc gia dầu hỏa giàu có bậc nhất Nam Mỹ, chỉ vì đám lãnh đạo Chavez chọn con đường “xã hôi chủ nghĩa” là thấy tình trạng của Venezuela xuống hàng chó ngựa giống y như Việt Nam thời 1980’s.
Nước và dân nghèo đâu có phải vì xui! Hậu quả là vì sự lựa chọn sai lầm của người lãnh đạo quốc gia.
“Thượng đế hỡi có thấu cho Việt Nam Này…”
(“Đêm Nguyện Cầu” – Lê-Minh-Bằng)
Trần Văn Giang
Ngày 17 tháng 6 năm 2019
Nhân tính
Nhân tính
Huy Phương

Nói ngắn gọn, nhân tính là bản tính tốt đẹp của con người, tương phản với thú tính là tính của súc vật hay là bản năng của loài thú.
Con người cũng có hai mặt tương phản, một phần tốt hướng thượng thanh cao, một phần kia xấu xa, thấp hèn, nhưng con người bị ràng buộc bởi xã hội, tập thể, kỷ luật, luân lý hay đạo đức nên phải tự hạn chế những thèm muốn, đói khát của mình. Con thú khát thì uống, đói thì kiếm ăn, lên cơn dục vọng thì làm tình như loài chó mà người ta dùng chữ “cẩu hợp” để nói về trường hợp này.
Với con người phàm tục, thế gian thường dùng chữ “lợn lòng” hay “máu dê” để nói đến tính dâm của con người. Dê hay lợn đều là những con thú. Những ai nổi cơn lợn lòng hay nổi máu dê đều là những người không đè nén nỗi thú tính, dâm dục, tức là phần xấu xa thấp hèn của mình.
Ở Hà Nội, Đỗ Mạnh Hùng, trong một lần trong thang máy đã dồn một cô gái vào góc thang máy và hôn cô này nhưng bị chống trả quyết liệt. Con thú này chỉ bị nộp phạt 200,000 đồng.
Tại Sài Gòn, Nguyễn Hữu Linh tấn công một em bé vị thành niên, 9 tuổi cũng ở trong thang máy. Y ép em bé vào tường, sờ soạng và hôn em bé hai lần, hành động này kéo dài 27 giây. Y sắp bị đưa ra tòa.
Hồ Xuân Mãn, ủy viên Trung Ương Đảng, bí thư Tỉnh Ủy Thừa Thiên Huế, trong khi “du hành” ở một quán ăn trong thành phố, đã không cầm lòng được trước nhan sắc của một cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con cháu mình, đã ôm hôn cô này trước mặt mọi người. Hậu quả là tên bí thư tỉnh ủy này bị cô tiếp viên thẳng tay, tát vào mặt giữa quán đông người.
Cả ba nhân vật trên đều là loại có máu dê và tư cách hạ tiện, không đè nén nỗi “con lợn lòng” hành xử theo bản năng của loài thú.
Con thú này là một Ủy Viên Trung Ương đảng Cộng Sản, đã được phong “Anh hùng lực lượng vũ trang,” được tuyên dương là “Cá nhân tiêu biểu” trong cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”! Y chỉ bị rời chức vụ không lâu sau đó, nhưng không phải vì lý do trên.
Phải chi như ngày xưa ở bên Tàu thì những con thú chức quyền này đã sai lâu la bắt phụ nữ đem về dinh hay vây màn giữa chợ mà hành lạc ngay cho thỏa cơn dục vọng.
Con thú đói thì sục sạo tìm mồi, máu dâm nổi lên thì đi tìm giống cái, thấy của thì nổi lòng tham, tranh đoạt về cho mình.
Ở Quảng Nam, Nguyễn Quý, đánh gãy tay một em bé bán vé số chỉ để lấy hết tiền bán vé 1.2 triệu đồng của em này.
Ở Hóc Môn, Nguyễn Hoàng Nam, dùng dao sát hại mẹ, tìm giết cả bà nội và cha rồi bỏ trốn mà không phải ở trong tình trang say rượu hay phê thuốc.
Ở Bạc Liêu, Nguyễn Văn Bé Sáu và Huỳnh Văn Định qua đường thấy một người bị tai nạn giao thông nằm bất tỉnh bên đường, quay lại lấy xe máy của nạn nhân đem đi bán.
Cả bọn thanh niên ở Điện Biên bắt cóc, giam cầm, hiếp dâm rồi giết chết một cô gái bán gà trong buổi chiều 30 Tết.
Cái ác hiện hình khắp nơi, báo Công An Nhân Dân ở các tỉnh, thành bán đắt như tôm tươi vì đăng toàn tin giết người, hiếp dâm, lường gạt, mò mẫm trẻ em, gợi sự hiếu kỳ của dân chúng, thét rồi tội ác mất nhân tính, nghe lâu thành quen, lâu ngày đã trở thành “chuyện thường ngày ở… Huyện!”
Tính người không có trong xã hội này khi một tài xế cán người, vứt lại bên lề đường rồi bỏ chạy hay cán người trọng thương, rồi lui xe cán nạn nhân cho đến chết, vì bồi thường cho người chết rẻ hơn lo thuốc thang, đền bù thương tật cho người sống.
Chương trình giáo khoa trong học đường có được một bài học nào có tính cách “luân lý giáo khoa thư?”
Muốn phát triển tính nhân bản, con người hay pháp chế quốc gia phải có hai biện pháp song hành là giáo dục và trừng phạt. Giáo dục cho quần chúng biết hướng thiện, tôn trọng giá trị đạo đức của xã hội loài người và trừng phạt những con người vi phạm những nguyên tắc đạo đức chung.
Không có sách vở nào cổ vũ nhân tính và đề cao nhân tính, ngoài vài chuyện dân nhặt được tiền đem trả lại cho khổ chủ và một hai anh công an chở thí sinh đi thi cho kịp giờ. Trái lại vi phạm nguyên tắc đạo lý như thủ phạm ôm hôn một phụ nữ cùng đi thang máy chỉ bị phạt 2 triệu đồng Việt Nam, hay có dính líu gì đến pháp luật thì cứ bình tĩnh giương cao thẻ đảng!
Biện minh cho việc nhẹ tay trong bản án này, một Luật Sư (?) của chế độ này đã nói: “với hành vi cưỡng ép hôn trong thang máy, pháp luật Việt Nam chưa có hành lang pháp lý cụ thể cho loại vi phạm này!”
Pháp luật Việt Nam chưa có luật nào ngăn cấm việc xúc phạm đến xác thịt và thân thể người khác, vậy thì cứ… tự nhiên cho thú tính phát triển.
Chỉ nội hơn 100 mẩu chuyện nhỏ trong Luân Lý Giáo Khoa Thư Lớp Đồng Ấu (lớp I) và Sơ Đẳng (lớp 2) mà chúng ta, học cho xong cũng đủ hết một đời.
Vậy cũng chẳng nên than trách: “Sao thời này người ta sống với nhau súc vật đến thế!” (Huy Phương)
Chi Dân Phụ Mẫu
Chi Dân Phụ Mẫu
“Bán trôn rồi lại bán cả mồ hôi
Mà đói rét vẫn quần cho sớm tối!”
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) – “…Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà ăn dân không từ một thứ gì? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà cướp đất của dân trên mọi miền đất nước? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà áp đặt 14 thứ thuế phí trên một quả trứng gà? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà chỉ chăm chăm huy động tiền vàng của dân nhưng chỉ bám bờ để mặc cho dân bám biển? Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà phung phí tiền thuế má của người dân như rác rồi hô hào “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công”?…”
* * *
Đời về chiều bỗng trở nên rảnh rỗi. Đôi khi, rảnh muốn khóc luôn nên tôi đâm ra uống hơi đều và cũng hơi nhiều. Chắc sợ thằng em dám chết vì rượu nên không ít anh chị hằng tâm (và hằng sản) đã nhờ tôi đi làm việc thiện, giúp những người Việt nghèo khó – sống rải rác và quanh quất – ở Biển Hồ.
Tháng này, chị Kim Bintliff – Houston TX – biểu tôi đến làng Kor K’ek, cách Kampong Luong Floating Village (thuộc tỉnh Pursat) chừng hai giờ ghe máy. Tôi đã đến đây đôi ba lần trước, vì chuyện làm trường học, và không hề bị phiền nhiễu gì ráo trọi. Lần này, trưởng ấp ngỏ lời xin thêm mấy phần gạo (cho chính gia đình và vài người nữa) khiến tôi hơi khó chịu. Tuy thế, ngay khi lên bước chân lên cái nhà nổi ọp ẹp và chật hẹp của ông ta thì thái độ của tôi thay đổi hẳn. Họ cũng cùng quẫn, có khác chi những đồng bào trôi sông lạc chợ của mình đâu.
Anh chị Hồ Minh & Châu (Westminster, California) thì kêu tôi đến thăm xã Phsar Chhnang, nằm cuối đuôi Biển Hồ. Địa phương này chỉ cách Phnom Penh chừng trăm cây số nên nếp sinh hoạt khả kham hơn thấy rõ. Giới chức địa phương không ai đòi hỏi gì mà có ý tán thưởng vì hội của chúng tôi (Vidan Foudation) luôn phát phiếu nhận quà cho mọi người thiếu thốn, không phân biệt Miên, Chàm hay Việt.
Xong xả, tôi mời qúi vị chức sắc trong làng dùng một bữa cơm trưa thanh đạm. Có lẽ vì cả cuộc đời bềnh bồng trên sông nên họ thích vào những quán ăn vườn, mỗi bàn được đặt trong một cái chòi riêng, có cây cao bóng mát, với chó mèo và vịt gà “thân mật” xung quanh.
Thực đơn thường rất khiêm tốn: gỏi lòng bò, canh gà (toàn là cổ cánh với xương xẩu) và cá nướng (tanh rình) nhưng ai cũng ăn uống rất nhiệt tình và nói cười rôm rả. Tui thì không vui vẻ mấy vì bất đồng ngôn ngữ (và khẩu vị) nên xoay ra chăm sóc cho một đàn gà đang quanh quẩn cạnh bàn.
Anh gà tre sặc sỡ trông chỉ bằng một con quạ lớn, chị gà ri lông trắng ngà ngà cũng thế, cũng bé bỏng đến thương, đàn con thì lút chút đủ mầu vui mắt. Điều lạ lùng là những thìa cơm mà tôi kín đáo rải xuống đất gà mẹ đều chỉ mổ qua loa lấy lệ rồi (“cúc cúc”) gọi con đến để chia phần. Gà trống thì tuyệt nhiên không màng chi đến chuyện gạo cơm. Chàng hoàn toàn đứng ngoài vòng tục lụy, chỉ nghiêm trang đưa mắt quan sát xung quanh và giám sát vợ con. Thật là đường bệ, nghiêm trang, tư cách và đàng hoàng thấy rõ.
![]() |
| Ảnh internet |
Chăm chút con cái là bản năng được lưu truyền trong máu huyết của mọi sinh vật. Tuy biết thế nhưng lần đầu tiên được nhìn cảnh tận tụy nuôi con của một cặp gà (khác giống) vẫn khiến tôi cảm thấy vô cùng cảm động, và không khỏi có đôi chút băn khoăn, khi thốt nhớ đến một bài báo (“Pháp quyền đấu ‘Pháp tưởng’: câu chuyện không của riêng người Hong Kong”) vừa xuất hiện trên Tạp Chí Luật Khoa.
Xin ghi lại đôi ba đoạn ngắn:
Nói về những người biểu tình, bà Carrie Lam dùng một hình ảnh ẩn dụ.
“Tôi cũng là một người mẹ. Tôi có hai đứa con trai. Nếu mỗi khi con tôi đòi làm gì đó và tôi phải nhường theo ý nó, tôi chắc là vào lúc đó, quan hệ mẹ con sẽ rất hòa hợp vui vẻ. Nhưng khi bạn nhỏ này trưởng thành, hối hận về những việc làm nông nổi của mình, sẽ quay lại oán trách mẹ, sao lúc đó không nhắc nhở con?”
Ẩn dụ dễ hiểu này của người đứng đầu chính quyền thể hiện tất cả vấn đề của Hong Kong, hay chính xác hơn, vấn đề của những người cầm quyền ở đây.
Bà Tôn Nữ Thị Ninh, nguyên phó chủ tịch Ủy Ban Ðối Ngoại của Quốc Hội, cũng được cho là từng chia sẻ ý tưởng lớn này khi đề cập đến vấn đề nhân quyền, chủ quyền đất nước tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia ở Washington, Mỹ:
“Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.”
Ý niệm “quan phụ mẫu” – quan là cha là mẹ của dân – không phải là sản phẩm riêng của văn hóa Á Đông. Nó là tác dụng phụ của quyền lực. Bất kỳ ai nắm giữ quyền lực đều dễ rơi vào ảo tưởng, cho rằng mình ở bậc cao hơn, có toàn quyền sinh sát đối với người khác.
Khi người Hy Lạp phát minh ra khái niệm và áp dụng hình thức “dân chủ” (democracy) từ thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên, mô hình này sau đó lan rộng ra châu Âu và toàn thế giới. Nó được đa số mọi người tiếp nhận vì đảm bảo được sự công bằng, bình đẳng giữa tất cả (so với những thể chế khác).
Mọi người dần nhận ra “quyền lực” thực chất chỉ là một thứ được phân công, và “quan chức” chỉ là một công việc, được người khác trả công để làm thay việc của họ.
Tuy vậy, ở những nước tiếp nhận dân chủ rất muộn như Trung Quốc và Việt Nam, một bộ phận rất lớn những người nắm quyền vẫn còn sót lại thứ não trạng “phụ mẫu” của vài ngàn năm trước.
![]() |
| Ảnh internet |
Nói cho khách quan thì “não trạng phụ mẫu” không hẳn đã luôn luôn tồi tệ. Lịch sử loài người ghi nhận không ít những vị minh quân, nhân đức. Còn với những tội ác diệt chủng tầy trời, giết hại vô số lương dân của đám người Cộng Sản Trung Hoa (và Cộng Sản Việt Nam) mà cả hai vẫn dám tự nhận cái vai trò phụ mẫu chi dân thì rõ ràng là họ đã xúc phạm không chỉ đến tiền nhân mà còn ngay cả đến loài vật – như chó mèo, gà vịt, chim chóc… nữa.
Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà ăn dân không từ một thứ gì?
Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà cướp đất của dân trên mọi miền đất nước?
Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà áp đặt 14 thứ thuế phí trên một quả trứng gà?
Có thứ vua quan nào phụ mẫu nào mà để cho ngoại nhân khai thác tài nguyên đất nước một cách vô tội vạ, biến xứ sở thành một đống bùn nhầy nhụa hay một nơi xả thải những hoá chất độc hại, huỷ hoại môi trường, giết hại mọi sinh vật xung quanh?
Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà chỉ chăm chăm huy động tiền vàng của dânnhưng chỉ bám bờ để mặc cho dân bám biển?
Có thứ vua quan phụ mẫu nào mà phung phí tiền thuế má của người dân như rác rồi hô hào “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công”?
Có thứ vua quan phụ mẫu nào có thể bán thân xác thịt con dân với giá mỗi ký còn rẻ hơn một cân thịt bò?
Gọi họ là bọn mặt người dạ thú sợ cũng không được đúng. Thú vật, xem ra, cũng đâu đến nỗi.
26.07.2019
Cảm phục người dân Hồng Kông !
Trần Bang and Nguyễn Công Lý shared a post.





28.07.2019
Ngay lúc này là 18h địa phương, người dân Hồng Kông lại đổ về khu trung tâm Causeway để tiếp tục cất lên tiếng nói mạnh mẽ và bền bỉ của họ. Lực lượng cảnh sát vũ trang cũng đang có mặt dày đặc xung quanh khu vực này với thiết bị hỗ trợ đàn áp đã được trang bị đến tận răng …
Cảm phục người dân Hồng Kông ! ❤️
Thành công rồi đấy, mở mắt ra chưa?
Thành công rồi đấy, mở mắt ra chưa?
Đoàn Bảo Châu
Hành động của nhóm tàu khảo sát Hải Dương 8 trong những ngày qua có các hoạt động vi phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam ở khu vực phía Nam Biển Đông là rất nghiêm trọng nhưng người dân không hề xuống đường phản đối. Mà nó không ra đấy để hóng mát đâu, nếu thấy có dầu là nó hạ đặt giàn khoan trong tương lai đấy.
Đừng ngạc nhiên và nghĩ người dân thờ ơ. Chỉ ở cái xứ xở này thì chính quyền mới có cái kiểu hành xử quái gở như những năm qua. Dân xuống đường biểu tình chống tầu Trung Quốc cắt cáp quang: Đánh. Chống dàn khoan HD981 hạ đặt trái pháp: Đánh. Dân biểu tình phản đối Formosa, bảo vệ biển: Đánh. Lên gối, xuống chỏ, đánh vỡ mặt mũi dân, quẳng dân lên xe tàn nhẫn như đối xử với những con vật. Dùng cả báo chí chụp mũ họ là những thành phần phản động, gây rối trật tự công cộng.
Tôi đồng ý khi nhiều bạn gọi những kẻ ra lệnh và những kẻ thừa hành lệnh đánh đập người biểu tình là lũ con hoang. Không thể có cách gọi nào chính xác hơn. Con hoang nên nó không biết đâu là mẹ cha thật sự, chúng như những con chó săn, được chủ quẳng một miếng xương, xuỳ một tiếng là xông vào cắn người dân mà không cần phân biệt đâu là đúng là sai.
Cái hành động ấy nó quái gở đến mức chỉ có thể lũ con hoang với nhau mới có thể hiểu được, còn những người con đích thực của Mẹ Việt thì không tài nào hiểu được.
Cái hành động quái gở ấy đã khiến nhiều người trước kia có cảm tình trở thành ghét bỏ chính quyền. Một cô bạn của tôi, trước kia không hề quan tâm tới những vấn đề xã hội. Trong khi uống cà phê ở Sài Gòn, vì có một người ở bàn khác giơ máy ảnh chụp cảnh bắt bớ, thế là tất cả những người ngồi trong quán bị bắt một ngày trong đồn. Một tuần liền sau đấy, cô ấy bị an ninh chờ ở cửa, đi đâu chúng cũng đi theo. Sự việc ấy khiến cả gia đình cô ấy chán ghét chính quyền và tìm đường xuất cảnh.
Giờ thì những sự đàn áp, đánh đập người yêu nước đã có kết quả rồi đấy. Người dân kệ mẹ lũ con hoang đã đánh đập họ tự do và độc quyền thể hiện lòng yêu nước. Nhưng chỉ có điều lòng yêu nước của lũ con hoang không não thì được mấy nả? Có xương thì yêu, không xương nó nằm nhà rên ư ử hát karaoke. Còn bọn sống nửa vời, cái gì cũng chỉ làm lấy lệ thì có thể biểu tình trong phòng lạnh. Vẫn ra vẻ yêu nước mà không bị mang tiếng bị “phản động” lôi kéo, không bị khép vào tội quấy rối trật tự công cộng.
Biểu tình là phải xuống đường, để những người thờ ơ tự hỏi đám đông kia đang làm gì vậy, để họ quan tâm và tìm hiểu rồi sẽ lên tiếng nói lên chính kiến của mình. Cứ biểu tình trong phòng thì việc gì phải đến phòng họp làm gì? Vợ chồng biểu tình trong phòng ngủ có máy lạnh cho nó tiện có hơn không?
Tôi đề nghị những người còn chút lương tri trong chính quyền hãy tìm hiểu xem những đứa con hoang nào ra lệnh đánh đập người dân khi họ biểu tình bảo vệ chủ quyền và môi trường của đất nước. Cầm quyền mà hành động ngu xuẩn. Làm thế người dân sẽ cảm thấy lòng yêu nước của mình bị rẻ rúng, sự uất ức trong dân chúng sẽ tăng cao. Họ sẽ tự nhủ: “kệ mẹ chúng mày, xem chúng mày làm gì?”
Hành động ngu xuẩn ấy đã mang lại một sự phân rã tư tưởng trong con người Việt Nam. Nếu có chiến tranh, điều ấy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thắng bại.
Hồi ấy, an ninh lại hay có cái giọng: “Các anh chị xuống đường làm gì, việc ấy để đảng, nhà nước lo.” Mở mồm thế mà được sao? Khi cần người dân cầm súng, lao vào một cuộc chiến thì hết lời ca ngợi, ve vãn, đến khi không cần thì đánh hộc máu mồm dân. Đấy là một hành xử ngu xuẩn và tráo trở.
Giờ thì sự hành động mất dạy ấy thành công rồi đấy. Lòng dân đã nguội lạnh rồi. Hãy xem lũ con hoang làm gì để bảo vệ chủ quyền?


Nga : Đòi bầu cử tự do, hơn 1.300 người bị bắt
Người dân Myanmar đóng góp tiền để hủy dự án đập của Trung Quốc
GIỜ GÓP TIỀN MÀ HỦY HẾT DỰ ÁN TQ … DÂN VN GÓP KHÔNG NHỈ ???
Liệt sĩ mà đội mồ sống dậy được là vặn họng mấy thằng tổ chức à !
Liệt sĩ mà đội mồ sống dậy được là vặn họng mấy thằng tổ chức à !




1. Đêm 27/7, tỉnh Hải Dương xảy ra chuyện khó tin: các em học sinh tiểu học bị điều động ra ngồi gác mộ liệt sĩ.
Một buổi ca hát công ơn của các liệt sĩ diễn ra, các bác thương binh bộ đội còn sống thì ngồi thụ hưởng với nét mặt quan trọng, không ai có ý kiến về con cháu mình phải trình diễn trong đêm như vậy.
Không rõ chuyện này, các phụ huynh có được xin ý kiến không.
(Theo Fb nhạc sỹ Tuấn Khanh)
2. Nửa đêm nửa hôm bỏn bắt các em học sinh ra ngồi chồm hỗm ngoài nghĩa trang, mỗi em cạnh một mộ và gọi đó là tri ân. Đại biểu thì ngồi ghế mắc rạp thuốc nước đàng hoàng.
Bên trên là sân khấu các cô hát hò, các cụ ngâm thơ và đại biểu đọc diễn văn vô cùng thống thiết cả tiếng đồng hồ.
Hành người sống, ngược đãi trẻ em, lãng phí thuế/quỹ, quấy quả nơi an nghỉ người đã khuất […]
(Theo Fb Thanh Mai)
Dân Oan Thủ Thiêm: Dân oan Khu ĐTM Thủ Thiêm tố cáo trước công luận trong và ngoài nước
Dân Oan Thủ Thiêm: Dân oan Khu ĐTM Thủ Thiêm tố cáo trước công luận trong và ngoài nước
Chúng tôi mong được các nước trên thế giới, các tổ chức xã hội dân sự, các ủy ban Liên Hiệp quốc, các nhà đầu tư… có thái độ dứt khoát trước việc Chính quyền TP HCM cố tình chà đạp luật pháp, bất chấp chỉ đạo của Chính phủ, vẫn ngang ngược, cố tình cướp nhà và đất ở của nhân dân, đem bán. (Xin xem bài báo VnExpress, thứ sáu, 26/7/2019: TP HCM sẽ đấu giá 15 lô đất ‘vàng’ ở Thủ Thiêm).
Chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thành Phong vừa giao Ban quản lý Khu đô thị mới Thủ Thiêm, quận 2, lập bản đồ hiện trạng vị trí 15 lô đất thuộc Khu chức năng số 3, 4 để thực hiện đấu giá quyền sử dụng đất.
Khu vực này, gồm 5 khu phố, đang bị nhân dân tố cáo và đã có kết luận: “Trong phạm vi 5 phường, (ngoài ranh Khu đô thị mới)”.
Dự án Khu đô thị mới Thủ Thiêm, quận 2 là dự án:
– Không thực hiện đúng Quyết Định 367/ TTg ngày 04/ 06/ 1996 Thủ tướng Chính phủ.
– Không công khai Quy Hoạch để gian lận!
– Không tuân thủ pháp luật mà dùng luật rừng.
– Không có quyết định thu hồi đất, nhằm ăn cướp nhà đất của nhân dân.
– Không có phương án đền bù, nhằm bóc lột và bần cùng hóa nhân dân.
– Không có đất tái định cư đúng quy định, vì đã chia 169 ha cho 64 dự án kinh doanh.
– Không đền bù theo giá tại thời điểm chi trả bồi thường, để hưởng chênh lệch theo công văn 361/BTNMT-ĐĐ ngày 30/1/2008.
– Không nằm trong ranh quy hoạch và ranh thu hồi, nhưng vẫn bị chiếm đoạt.
– Không giải quyết khiếu nại đúng thời hạn, để dân không khiếu kiện được.
– Không có quyết định phá dỡ nhà ở, nhưng cho xe ủi cày nát.
– Không có nhà đầu tư do khiếu nại gay gắt. Các nhà đầu tư lớn đều bỏ chạy.
– KHÔNG DÁM ĐỐI THOẠI
Thủ tướng Chính phủ có Thông Báo số: 194/TB-VPCP ngày 25/7/20169: Phải xem xét và xử lý nghiêm minh các tổ chức, cá nhân có sai phạm liên quan đến việc thực hiện dự án. Báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 1 tháng 9 năm 2016.
Thông báo 1462/TB-TTCP ngày 09/6/2017 của thanh tra chính phủ. Nội dung yêu cầu UBND TP HCM sớm giải quyết khiếu nại của người dân, theo Thông Báo số: 194/TB-VPCP.
Thông báo 812/TB-BTCDTW ngày 14/12/2017 yêu cầu UBND TP phải thưc hiện kết luận của Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình, tiếp tục kiểm tra rà soát từng vụ việc của công dân, báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 1/1/2018 và giao Bộ Xây dựng xác định ranh giới của dự án, báo cáo Thủ tướng Chính phủ trước ngày 15/12/2017.
Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo phải giải quyết khiếu nại và báo cáo trước ngày 15/07/2018.
Theo Thông Báo số 1483/TBu-TTCP ngày 04/9/2018 của Thanh tra Chính phủ về kết quả kiểm tra một số nội dung chủ yếu liên quan đến Khu đô thị mới Thủ Thiêm.
“Trong phạm vi 5 phường (ngoài ranh Khu đô thị mới), mặc dù đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt quy hoạch Khu tái định cư 160 ha, nhưng Ủy ban Nhân dân Thành phố đã giao đất cho 51 dự án để đầu tư xây dựng nhà ở, văn phòng, khu vui chơi giải trí, công trình công cộng… với tổng diện tích 144, 6 ha.
Hậu quả là, không có đủ đất để bố trí tái định cư theo quy hoạch được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Quá trình giao đất, Ủy ban Nhân dân Thành phố, các sở, ngành chức năng và nhà đầu tư đã có những khuyết điểm, vi phạm chủ yếu như: giao đất cho doanh nghiệp không đúng với giấy phép kinh doanh; không đúng thẩm quyền; không có quy hoạch chi tiết 1/2000 được duyệt; chưa ký hợp đồng thuê đất vẫn cho phép sử dụng; giao đất công không qua đấu giá…
Các dự án qua kiểm tra đều có vi phạm về quy hoạch và giấy phép xây dựng (lấn sông, xây dựng công trình sai quy hoạch, vượt số tầng); tính toán tiền sử dụng đất chưa đúng quy định… “Những việc trên làm phá vỡ không gian, quy mô quy hoạch…”, theo Kết luận 1483.
Theo Thông Báo số 1041/TB-TTCP, ngày 26/6/2019, của Thanh tra Chính phủ về công tác quản lý nhà nước và thưc hiện pháp luật trong quy hoạch, quản lý xây dựng, đất đai tại Khu đô thị mới Thủ Thiêm, đã chỉ rõ các sai phạm của chính quyền TP HCM.
Theo kết luận số: 1037/KL-TTCP, có nội dung chi tiết hơn Thông Báo1041/TB-TTCP.
Chính quyền TP hứa họp báo, nhưng tới nay vẫn trốn tránh. Mấy ngày nay, mời những người đã di dời, đã có cuộc sống tương đối ổn định và nhất là không khiếu nại, tới làm việc, ban phát thêm lợi lộc. Với mục đích chống đối chỉ đạo của Chính phủ, lừa dối công luận và lừa đảo nhân dân; là thành phố đang đối thoại với người dân và tích cực giải quyết khiếu nại đó sao?
Nhà đất của nhân dân tại 5 khu phố, thuộc khu chức năng số 3 và 4, chưa được giải quyết theo chỉ đạo của Chính phủ. Nay sau khi ăn cướp được rồi, quyết không nhả, trả lại cho dân, mà tiếp tục lấy sai chồng sai! Các sai phạm sau, lớn hơn sai phạm trước!
Cách giải quyết khiếu nại kỳ quặc của thành phố: Người khiếu nại không giải quyết, những người đã nhận tiền, đã có cuộc sống tương đối ổn định, thì lại được giải quyết trước, còn những người đang khiếu nại (115 người) đang gặp rất nhiều khó khăn, thì không được giải quyết. Thành phố dùng khoảng 3.000 tỷ để trả thêm cho những người đã có cuộc sống ổn định. Còn những người đang khiếu nại, do bị cướp nhà và đất ở, thì lại bị bỏ rơi.
Hiện nay người dân rất bức xúc, chắc chắn, nay mai sẽ bùng nổ lớn: Vì Chính quyền TP HCM chống đối Chính phủ, nên chúng tôi phải dùng mọi cách có thể, để chống và phản đối quyết liệt, những kẻ gọi là chính quyền, nhưng lại hành động vô pháp, vô cương.
Chúng tôi sẽ về lại vị trí cũ, để dựng lại nhà đã bị cướp lần 1, để chống lại việc bị ăn cướp lần 2.
Như dân oan Thủ thiêm đã từng nói: Càng kéo dài không giải quyết khiếu nại, thì người dân sẽ biết rõ hơn, ai là tàn dư của nhóm lợi ích: Lê Thanh Hải và Tất thành Cang.








