XIN CHÚA THA THỨ CHO TÔI

XIN CHÚA THA THỨ CHO TÔI

Sau thời Cách Mạng Pháp, trước cửa một Nhà Thờ tại thủ đô Paris nước Pháp, người ta thường thấy một người hành khất với một dáng vẻ lạ thường. Xuyên qua lớp áo rách rưới, ai cũng có thể nhìn thấy trên vòng cổ của người ăn xin một cây Thánh Giá nhỏ bằng vàng.

Người khách quen thuộc nhất của người xấu số này là một vị Linh Mục trẻ. Vị Linh Mục đến dâng Thánh Lễ tại Nhà Thờ này. Mỗi lần ra khỏi Nhà Thờ, ông không quên hỏi han và giúp đỡ người hành khất.

Ngày nọ, vị Linh Mục trẻ không còn thấy người ăn xin lảng vảng trước cửa Nhà Thờ nữa. Lần mò hỏi thăm, vị Linh Mục đã tìm đến thăm người hành khất đang trong cơn rét run vì bệnh tật và đói ăn. Cảm động trước nghĩa cử của vị Linh Mục, ông ta đã kể lại cuộc đời của mình như sau:

“Khi cách mạng vừa bùng nổ, tôi làm quản gia cho một gia đình giàu có. Hai vợ chồng chủ tôi là những người đạo đức, giàu lòng thương người. Thế nhưng tôi đã phản bội họ. Quân Cách Mạng tìm cách bắt họ. Hai vợ chồng và hai đứa con của họ đã bị bắt giữ và kết án tử hình. Chỉ còn người con trai duy nhất là thoát khỏi”.

Nghe đến đây, vị Linh Mục như muốn té xỉu, nhưng ông đã cố gắng giữ bình tĩnh để nghe tiếp câu chuyện của người hành khất:

“Tôi nhìn họ leo lên đoạn đầu đài và thản nhiên theo dõi cảnh người ta chém đầu họ. Tôi quả thực là một quái vật khát máu… Từ đó, tôi không thể nào có sự bình an trong tâm hồn. Tôi bắt đầu đi lang thang khắp các ngả đường để quên tội ác của mình. Tôi vẫn còn giữ tấm ảnh của gia đình họ trong túi áo này đây. Cây Thánh Giá tôi đang treo ở đầu giường là của người chồng, còn chiếc Thánh Giá bằng vàng tôi đeo trên cổ đây là của người vợ… Xin Chúa tha thứ cho tôi”.

Vừa nghe xong những dòng tâm sự và cũng là lời tự thú của người hành khất, vị Linh Mục trẻ đã quỳ gối xuống bên cạnh chiếc giường của người hấp hối và thay cho một công thức giải tội, ông đã nói như sau: “Tôi chính là người con trai còn sống sót trong gia đình. Ðại diện cho gia đình và với tư cách là một Linh Mục, tôi tha thứ cho ông nhân danh Cha và Con và Thánh Thần…”

Tác giả KHUYẾT DANH

Image may contain: shoes and outdoor

CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ CÔ GÁI TRÀ VINH KIÊN CƯỜNG BẤT KHUẤT

Image may contain: 2 people, people sitting

Ngo Thanhphuc

CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ CÔ GÁI TRÀ VINH KIÊN CƯỜNG BẤT KHUẤT

(Bài viết Thuyền Nhân của fb Chiêu Anh Nguyễn)

Cô ấy là một thuyền nhân tí hon. 4 tuổi theo gia đình lênh đênh trên biển đi tìm tự do.

Qua bốn trại tị nạn , lao đao khốn khó nhưng những năm tháng ấy cũng đã kịp hình thành ý thức về tự do và quan trọng hơn, suốt 8 năm tị nạn trên đất Thái, cô đã tìm ra lẽ sống và niềm tin của cuộc đời. Cô xin được học giáo lý để được rửa tội theo chân Chúa.

12 tuổi, cái độ tuổi ham ăn ham chơi của đa số bạn đồng lứa thì cô bắt đầu chạm cú shock đầu tiên của đời mình. 12 tuổi cô cùng gia đình bị trả ngược về Việt Nam. Do ngày vượt biển đến trại tị nạn đã quá ngày tiếp nhận thuyền nhân, cả nhà cô bị trả về với tâm thế bị cưỡng bức, không một mảnh giấy cầm tay.

Cô về Trà Vinh nhập học lớp 4 và hành trình học tập của cô cũng bắt đầu lao đao theo những định kiến của chế độ đặt ra cho những “kẻ phản quốc”.

“Kẻ phản quốc” cũng là câu nói cửa miệng của thầy cô trong trường khi nói tới tên Mẫn. Thầy giáo chủ nhiệm cấp 2 nói với cô “chỉ có những đứa phản quốc mới bỏ đi vượt biên thôi”.

Sau khoá sơ cấp Dược (cô học cho Cha Mẹ an lòng) cô quyết định thôi học vì cô biết có tiếp tục hành trình trường lớp cô cũng sẽ không thể vươn lên được trong cái xã hội nhỏ hẹp kia với những định kiến lệch lạc thiếu tình người đến độ bệnh hoạn.

Vốn dĩ gia đình xuất thân từ nền Cộng Hoà nên việc sống và hoà nhập với nhận thức của xã hội và những người được mua chuộc để theo dõi cô cùng gia đình là một điều không thể.

Thị xã Trà Vinh nhỏ hẹp không thoả mãn được ý thức về tự do cũng như mong muốn về quyền được làm người đúng nghĩa mà cô đã sớm được gieo trồng và phát triển. Hằng đêm, ngoài việc đọc kinh cầu nguyện thì việc dò đài Radio trên sóng quốc tế cũng là một niềm vui sống và hi vọng của cô gái 24 tuổi đời. Cô biết được phía bên ngoài kia, thế giới của những người Việt lưu vong, lòng yêu nước vẫn luôn âm ĩ, cô biết nhiều hơn và ý thức nhiều hơn về lòng yêu nước của bản thân.

25 tuổi cô quyết định rời bỏ Trà Vinh lên Sài Gòn tìm những người cùng chí hướng, cùng suy nghĩ và cùng một nhận thức về yêu nước về tự do. 25 tuổi cô phải thay đổi chỗ ở liên tục vì sự đeo bám của công an, an ninh và sự quấy nhiễu của bọn họ, áp lực lên gia đình cô ở quê nhà. 
Những hình ảnh của cô trong những cuộc cuộc biểu tình, biểu ngữ về Hoàng Sa – Trường Sa và tinh thần dân tộc của cô một ngày một dày thêm trong tủ hồ sơ an ninh về những kẻ phản động.

Cô bị bắt tại sân bay cùng Mẹ và anh trai trong một chuyến bay về lại Việt Nam sau những ngày giao lưu gặp gỡ các bạn bè Việt Nam lưu vong trên khắp thế giới.

Sau hai đợt Sơ thẩm – Phúc Thẩm cô bị kêu án 8 năm do tội danh phản quốc và lôi kéo đồng bọn (bao gồm Mẹ và anh trai).

Mẹ cô bị kêu án 3 năm, anh trai sau gần hai năm tạm giam được thả về và hưởng án treo. 
Suốt 8 năm trong lao tù, không ít lần cộng sản yêu cầu thoả thuận cùng cô để cô được giảm án nhưng cô đều từ chối vì không bao giờ bắt tay hay thoả thuận gì với cộng sản.

8 năm lừng lững và ung dung bước ra khỏi trại giam, cô về với tâm thế ngẩng cao đầu, được hỏi về những năm tháng tù đày cô bé cười rất tưoi và trả lời tôi. “Suốt tám năm em được Đức Mẹ che chở, em hay nằm mơ thấy Đức Mẹ đưa tay ra cho em nắm, và suốt những tháng năm đó em thấy mình đủ sức chị à. Đừng ai hỏi em có hối hận không vì em trả lời một lần duy nhất là em không bao giờ hối hận đâu”.

8 năm lưu vong trên đất Thái trải qua 4 trại tị nạn và 8 năm tù đày trên đất Việt Nam cũng trải qua 4 trại tù khủng khiếp nhất. 16 năm tuổi đời của cô đã trôi qua như thế.

Có ai cảm thấy mình quá nhỏ bé trước cô ấy như tôi không?

Fb Chiêu Anh Nguyễn

Người Anh xuống đường ủng hộ Hong Kong

Hoa Kim Ngo and Son Dang shared a link.

TUOITRE.VN
TTO – Những người ủng hộ biểu tình tại Hong Kong ngày 17-8 đã tuần hành trên những tuyến phố của thủ đô London (Anh). Tuy nhiên, lực lượng xuống đường để phản đối biểu tình được cho là thậm chí đông gấp đôi, theo AFP.
  • Theo AFP ngày 18-8, tổng cộng có hơn một ngàn người đã tham gia 2 cuộc tuần hành tại thủ đô nước Anh.

    Những người ủng hộ biểu tình Hong Kong giơ cao biểu ngữ như “Anh có thể khiến Trung Quốc giữ lời hứa về tự do ở Hong Kong hay không?” hay “Sức mạnh thuộc về người dân: đúng về phía Hong Kong”.

    Ngoài ra, những người xuống đường còn cầm theo những biểu ngữ kêu gọi sự ủng hộ đối với Hong Kong, phản đối đàn áp bạo lực và dự luật dẫn độ gây tranh cãi.

    AFP cho biết cuộc tuần hành được tổ chức bởi hai tổ chức StandwithHK và D4HK.

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”

Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai đã kết tội anh Rah Lan Hip về tội danh nguỵ tạo “phá hoạt chính sách đoàn kết” theo Điều 116 của Bộ luật hình sự.

Trong phiên toà lưu động ngày 9/8, anh Rah Lan Hip, một công dân 38 tuổi ở xã Ia Băng, huyện Chư Prông, bị kết án 7 năm tù và 03 năm quản chế, vì bị cho là liên kết với nhiều người khác ở Hoa Kỳ và ở cao nguyên Trung Phần, để hoạt động cổ suý cho tổ chức “Tin Lành Dega”, một tổ chức của người Thượng với mục tiêu thành lập “Nhà nước Dega,” như nhà cầm quyền Việt Nam cáo buộc.

Theo trang Thông tin điện tử của Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai, Rah Lan Hip đã sử dụng Facebook để liên kết với những người Thượng khác trong thời gian từ tháng 6 năm 2018 đến tháng 03 năm 2019, và nhận khoản hỗ trợ 18 triệu đồng Việt Nam cho các hoạt động của nhóm.

Theo nhiều hoạt động nhân quyền, nhà cầm quyền Việt Nam không muốn người Thượng liên kết để hoạt động truyền đạo Tin Lành, và thường sử dụng cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết” để kết tội nhiều mục sư và tín đồ Tin Lành. Theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyên (Defend the Defenders- DTD), hiện Việt Nam đang cầm tù ít nhất 55 người từ nhiều nhóm dân tộc thiểu số như Hmong, Gia rai, Ede… với mức án từ 4 năm đến 20 năm tù chỉ vì những hoạt động cổ suý tự do tôn giáo.

Tất cả tù nhân lương tâm từ sắc dân thiểu số bị giam giữ ở nhiều nhà tù rất xa gia đình của họ trong điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Vì nghèo khó, gia đình họ không thể đi thăm và cung cấp thêm thực phẩm, thuốc men cho họ, và họ thường bị lãng quên trong lao tù. Nhiều người trong số họ được tổ chức Ân xá Quốc tế coi là tù nhân lương tâm.

Chế độ cộng sản toàn trị ở Việt Nam thực hiện chính sách đàn áp đối với tất cả các nhánh tôn giáo không chịu sự kiểm soát của nhà cầm quyền.

Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”
Thêm một người Thượng Tin Lành Dega bị kết án “phá hoại chính sách đoàn kết”
Ảnh: gialai.toaan.gov.vn

Tin từ Gia Lai, ngày 17/8/2019: Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai đã kết tội anh Rah Lan Hip về tội danh nguỵ tạo “phá hoạt chính sách đoàn kết” theo Điều 116 của Bộ luật hình sự.

Trong phiên toà lưu động ngày 9/8, anh Rah Lan Hip, một công dân 38 tuổi ở xã Ia Băng, huyện Chư Prông, bị kết án 7 năm tù và 03 năm quản chế, vì bị cho là liên kết với nhiều người khác ở Hoa Kỳ và ở cao nguyên Trung Phần, để hoạt động cổ suý cho tổ chức “Tin Lành Dega”, một tổ chức của người Thượng với mục tiêu thành lập “Nhà nước Dega,” như nhà cầm quyền Việt Nam cáo buộc.

Theo trang Thông tin điện tử của Toà án cộng sản tỉnh Gia Lai, Rah Lan Hip đã sử dụng Facebook để liên kết với những người Thượng khác trong thời gian từ tháng 6 năm 2018 đến tháng 03 năm 2019, và nhận khoản hỗ trợ 18 triệu đồng Việt Nam cho các hoạt động của nhóm.

Theo nhiều hoạt động nhân quyền, nhà cầm quyền Việt Nam không muốn người Thượng liên kết để hoạt động truyền đạo Tin Lành, và thường sử dụng cáo buộc “phá hoại chính sách đoàn kết” để kết tội nhiều mục sư và tín đồ Tin Lành. Theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyên (Defend the Defenders- DTD), hiện Việt Nam đang cầm tù ít nhất 55 người từ nhiều nhóm dân tộc thiểu số như Hmong, Gia rai, Ede… với mức án từ 4 năm đến 20 năm tù chỉ vì những hoạt động cổ suý tự do tôn giáo.

Tất cả tù nhân lương tâm từ sắc dân thiểu số bị giam giữ ở nhiều nhà tù rất xa gia đình của họ trong điều kiện giam giữ vô cùng khắc nghiệt. Vì nghèo khó, gia đình họ không thể đi thăm và cung cấp thêm thực phẩm, thuốc men cho họ, và họ thường bị lãng quên trong lao tù. Nhiều người trong số họ được tổ chức Ân xá Quốc tế coi là tù nhân lương tâm.

Chế độ cộng sản toàn trị ở Việt Nam thực hiện chính sách đàn áp đối với tất cả các nhánh tôn giáo không chịu sự kiểm soát của nhà cầm quyền.

ĐỂ LÊN TRỜI CẦN BẮT CHƯỚC CÁC NHÂN ĐỨC CỦA MẸ

ĐỂ LÊN TRỜI CẦN BẮT CHƯỚC CÁC NHÂN ĐỨC CỦA MẸ

    Sống trên đời ai cũng có một người mẹ.  Người mẹ đó không chỉ sinh ra chúng ta mà còn yêu thương và nuôi dạy chúng ta lớn lên thành người.  Vì vậy, qua mọi thời, con người không ngớt lời ca ngợi công ơn sinh thành dưỡng dục của người mẹ.  Con dân Nước Việt cũng có nhiều câu ca dao tục ngữ, để nói lên tình yêu vô bờ bến của người mẹ:

Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,

tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng;

Mênh mông bát ngát đại dương,

Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền.

Nhưng cho dầu có dùng hết ngôn ngữ trần gian để ca tụng tình mẹ, thì cũng không thể nào diễn tả hết:

Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá,

Đựng sao đầy hai tiếng: Mẹ ơi!

 Trong đức tin Công giáo, mỗi người kitô hữu chúng ta có chung một người Mẹ, đó là Đức Maria.  Công ơn của Mẹ Maria đối với mọi người không những không thua kém người mẹ trần thế mà còn gấp ngàn lần.  Mẹ là Mẹ Đức Giêsu, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Hội Thánh và là Mẹ của mỗi người chúng ta.  Nhờ Mẹ, chúng ta có Đức Giêsu là Đấng Cứu Chuộc loài người.  Nhờ Mẹ chúng ta có tất cả trong đức tin: Được làm người Công giáo, được lãnh nhận các Bí tích, được có nhiều cơ hội để lo phần rỗi hầu ngày sau được về Thiên đàng.

Mẹ được Thiên Chúa ban cho 4 đặc ân cao cả:Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, đặc ân Đồng trinh trọn đời, đặc ân làm Mẹ Thiên Chúa và đặc ân Hồn Lẫn Xác Lên Trời.  Đối với đặc ân Hồn Xác Lên Trời đã được truyền thống Giáo hội và các Kitô hữu tôn kính từ xa xưa, nhưng mãi tới ngày 01 tháng 11 năm 1950, Đức Giáo hoàng Piô XII mới tuyên bố thành tín điều.  Mặc dầu trong Kinh Thánh không có chỗ nào nói rõ về đặc ân này, nhưng nếu chúng ta để ý thì chúng ta vẫn thấy đặc ân Mẹ Lên Trời cả hồn lẫn xác ẩn chứa trong nhiều đoạn Kinh Thánh.  Chẳng hạn, lời thiên thần chào Mẹ “Kính chào Bà đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng bà, bà có phúc lạ hơn mọi người phụ nữ.” Hay lời ca tụng của bà Êlizabét: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1, 42).  Rồi, lời ca tụng Thiên Chúa của Đức Mẹ trong bài Magnificat: “Từ nay muôn đời sẽ khen rằng tôi có phúc, bởi Đấng toàn năng đã làm cho tôi những điều cao cả.” (x. Lc 1,48-49).  Mặt khác, bình thường chúng ta cũng có thể dễ chấp nhận đặc ân này.  Bởi vì, thân xác chết là do tội lỗi.  Nhưng Đức Maria không hề mắc tội Tổ tông truyền và tội riêng.  Do đó, thân xác Mẹ không bị hủy hoại tiêu tan.

Hơn nữa, các thánh và nhiều bậc thông thái trong Giáo hội cũng đã từng quả quyết về việc Đức Mẹ được đặc ân lên trời cả hồn lẫn xác.  Thánh Đamascênô tiến sĩ quả quyết: “Vì Đức Mẹ đã được sinh con mà vẫn trinh nguyên, thì cần thiết là sau khi qua đời, xác Đức Mẹ cũng phải được bảo tồn nguyên vẹn.”  Cha Ađômêô thì nói rằng: “Thân xác Đức Mẹ không hề bị hư nát vì đã kết hợp với linh hồn và đã được đầy ơn.”

    Ngày lễ hôm nay, cùng với Giáo hội, chúng ta tuyên xưng niềm tin hồn xác lên trời của Mẹ.  Đồng thời, chúng ta cùng cảm tạ Thiên Chúa vì đã thưởng công Mẹ hồn xác lên trời.  Mặt khác, đây là dịp nhắc nhở chúng ta rằng, quê hương chúng ta ở trên trời.  Mẹ đã lên trời, đó là niềm hy vọng để mỗi người chúng ta tiếp bước theo sau.  Nhưng để được lên trời với Mẹ chúng ta phải cố gắng sống như Mẹ, đi con đường Mẹ đã đi.  Sống như Mẹ, đi con đường Mẹ đã đi đó chính là noi gương bắt chước các nhân đức của Mẹ:

Thứ nhất, chúng ta bắt chước nhân đức khiêm nhường của Mẹ: Sau lời sứ thần truyền tin, Đức Mẹ đã khiêm tốn thưa với Thiên thần rằng: Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.” (Lc 1,38).  Từ đó, Mẹ sống tinh thần khiêm nhường thẳm sâu trước mặt Chúa và mọi người: Khi Bà Êlizabét ca ngợi Mẹ, Mẹ đã qui hướng tất cả những gì mình có là do tình thương và sự quan phòng của Thiên Chúa: “Đấng toàn năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn;”(Lc 1,49).  Mẹ sống âm thầm trong vai trò làm vợ và làm mẹ tại mái ấm gia đình Nagiarét đến nỗi không ai biết Mẹ là Mẹ của Thiên Chúa; Khi Đức Giêsu được nổi danh do lời giảng dạy và các phép lạ Ngài làm, Đức Mẹ vẫn sống âm thầm và ẩn danh…Tất cả điều đó cho chúng ta thấy nhân đức khiêm nhường của Mẹ.  Đó là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Thứ hai, chúng ta bắt chước Mẹ sống tin tưởng và phó thác vào Chúa: Sau khi thưa xin vâng, Mẹ trở thành Mẹ của Chúa Giêsu.  Bào thai trong cung lòng của Mẹ ngày càng lớn lên.  Nhưng không ai hiểu về nguyên nhân, kể cả Thánh Giuse.  Bằng chứng là Thánh Giuse định tâm bỏ Mẹ mà trốn đi.  Rồi, người thân và làng xóm láng giềng, chắc chắn không thiếu những lời đàm tiếu, thị phi.  Vậy mà Mẹ vẫn tin tưởng phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa.  Đúng như lời bà Thánh Êlizabét ca tụng Mẹ: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” (Lc 1,45).  Sự tin tưởng và phó thác vào Chúa của Mẹ là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Thứ ba, chúng ta bắt chước Mẹ để sống hiền lành và nhịn nhục: Từ khi cưu mang Đức Giêsu cho đến khi Con Mẹ chịu chết treo trên thập giá, Đức Mẹ phải đối diện với biết bao đau khổ: Đau khổ khi nghe ông Simêon nói tiên tri về Mẹ và Hài Nhi; Đau khổ khi đưa Hài Nhi trốn sang Ai Cập khỏi tay Hêrôđê lùng bắt; Đau khổ khi lạc mất Con ở Jêsusalem trong ba ngày; Đau khổ khi gặp Đức Giêsu vác Thập giá trên đường đến Núi Sọ; Đau khổ khi thấy Đức Giêsu bị đóng đinh; Đau khổ khi chứng kiến việc tháo xác Đức Giêsu xuống khỏi thập giá; Đau khổ khi phải chứng kiến việc chôn xác Đức Giêsu trong mồ.  Nhưng trong khi chịu đựng những đau khổ đó, Đức Mẹ không hề trách móc kêu la một lời nào.  Sự hiền lành và nhịn nhục của Mẹ là mẫu gương cho tất cả mọi người chúng ta noi theo.

Thứ tư, chúng ta bắt chước Mẹ để hết lòng yêu mến Chúa: Lòng yêu mến Chúa của Mẹ được thể hiện qua những việc tiêu biểu như:  Ba tuổi Mẹ đã dâng mình trong đền thờ; Khi Thiên thần đến truyền tin cũng là lúc Mẹ đang đắm chìm trong lời kinh nguyện; Mẹ thưa “Xin Vâng” để cộng tác với chương trình cứu độ của Thiên Chúa; Hơn ba mươi năm Mẹ nuôi nấng chăm sóc Đức Giêsu; Mẹ chạy đôn đáo tìm cho bằng được khi Đức Giêsu đi lạc trong đền thờ…  Tất cả những thái độ trên đều thể hiện một lòng yêu mến Chúa hết lòng hết sức trên hết mọi sự của Mẹ.  Đó là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo. 

Thứ năm, chúng ta bắt chước Mẹ để sống yêu thương hết mọi người: Vì yêu thương nhân loại nên Mẹ đã chấp nhận làm Mẹ Thiên Chúa, nhờ đó nhân loại được cứu chuộc.  Vì yêu thương nên Mẹ đã vội vã lên đường thăm bà Êlizabét để chia sẻ niềm vui có Chúa và để giúp đỡ bà chị họ trong những ngày thai nghén sinh nở.  Vì yêu thương nên Mẹ đã cầu bầu cùng Đức Giêsu làm phép lạ biến nước thành rượu ngon để cứu gia chủ khi họ hết rượu.  Vì yêu thương nên khi đã về trời Mẹ vẫn hiện ra đây đó trên thế giới để ủi an nâng đỡ con cái loài người…  Đó là mẫu gương yêu người cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

  Như vậy, Đức Mẹ được lên trời cả hồn lẫn xác không chỉ nhờ những đặc ân Thiên Chúa ban mà còn nhờ những nhân đức mà Mẹ ra sức rèn luyện.  Chúng ta muốn được lên Thiên đàng phải đi con đường Mẹ đã đi, phải sống như Mẹ đã sống, đó là biết noi gương bắt chước các nhân đức của Mẹ.

    Lạy Thiên Chúa là nguồn Tình Yêu, Chúa đã cho Mẹ hồn xác lên trời.  Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ, xin giúp chúng con biết sống làm sao để một ngày kia cũng được hưởng hạnh phúc trên Trời với Mẹ.  Amen.

 Lm. Anthony Trung Thành

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

ĐCSTQ có thể tấn công biểu tình Hồng Kông cuối tuần này

#STANDWITHHONGKONG

Các nhà tổ chức biểu tình ở HK đã kêu gọi và dự tính cuộc biểu tình vào cuối tuần có thể phá vỡ kỷ lục trước đó và lên đến 3 triệu người

“Theo Li Yiping cảnh báo Bắc Kinh đã chuẩn bị ba kế hoạch “độc ác” để xử lý biểu tình Hồng Kông vào Chủ Nhật. Trong đó có thể xảy ra nhất:

Mật vụ cộng sản sẽ tham gia vào cuộc biểu tình và tìm cơ hội để giết một số cảnh sát Hồng Kông. Ngay khi bất kỳ cảnh sát Hồng Kông nào bị giết trong cuộc biểu tình, bà Lâm sẽ thông báo rằng “bạo động” vượt tầm kiểm soát và kêu gọi Bắc Kinh điều động lực lượng. Vào thời điểm đó, cảnh sát vũ trang Trung Quốc sẽ có thể công khai tiến vào Hồng Kông.

Ông Li nhắc lại sự kiện Thiên An Môn 1989, khi đó ĐCSTQ đã ra lệnh cho mật vụ của họ giết nhiều binh lính quốc gia. Tương tự, tại Hồng Kông, ĐCSTQ sẽ ra lệnh mật vụ cộng sản giết cảnh sát để kích động th

Hàng ngàn giáo viên Hồng Kông biểu tình dưới trời mưa sấm sét

About this website

MOTTHEGIOI.VN
Dưới những cơn mưa và thỉnh thoảng có tiếng sấm sét, những người biểu tình Hồng Kông, bao gồm hàng ngàn giáo viên đã xuống đường vào thứ bảy hôm nay 17.8, bất chấp vài ngày trước đó đã có bạo lực khá đẫm máu với cảnh sát.

 Người ăn mày may mắn

 Người ăn mày may mắn

Nguyễn Thiêm

Có cô gái bán hoa, một hôm sau khi bán hầu hết số hoa trên sạp hàng cô thấy đã quá muộn nên cô quyết định về nhà. Trên đường về, cô nhìn thấy một người ăn mày ngồi bên vệ đường thế là cô thuận tay tặng một bông hoa hồng còn lại cho người ăn mày, trong lòng cô tràn trề niềm vui.
Có lẽ các bạn cho rằng câu chuyện đến đây sẽ kết thúc, nhưng câu chuyện tôi kể bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Đối với người ăn mày đây là chuyện không thể ngờ vì với anh ta được một cô gái xinh đẹp tặng hoa chẳng khác nào mặt trời mọc ở đằng tây.
Có lẽ chưa bao giờ người ăn mày yêu bản thân mình, cũng có lẽ chưa bao giờ anh ta nhận được tình yêu của người khác nên anh ta quyết định là hôm nay không ăn xin nữa mà trở về nhà.
Sau khi về nhà, anh ta tìm cái bình hoa rồi cắm bông hoa hồng vào và đặt nó trên bàn. Bông hoa quả là đẹp, người ăn mày ngồi lặng lẽ ngắm nhìn bông hoa.
Chợt anh ta nghĩ đến điều gì đó, anh ta vội đứng lên bỏ bông hoa ra rồi mang cái bình đi cọ rửa rất sạch sẽ. Hóa ra anh ta cho rằng bông hoa đẹp như thế này mà lại cắm vào cái bình bẩn thỉu thì không thể được, cái bình thật sạch sẽ mới xứng đáng để cắm bông hoa xinh đẹp này.
Xong việc, anh ta lại ngồi lặng lẽ ngắm nhìn vẻ đẹp của bông hoa hồng. Một lúc sau, anh ta lại chợt thấy rằng cái bình hoa đẹp thế này lại đặt trên cái mặt bàn đầy bụi thế là anh ta lại đứng lên lấy giẻ lau chùi cái bàn thật sạch sẽ, sau đó đặt cái bình hoa ngay ngắn ở trên bàn.
Xong việc người ăn mày lại ngồi lặng lẽ thưởng thức vẻ đẹp của bông hoa, bỗng nhiên anh ta thấy rằng cái bình hoa đẹp đẽ đặt được đặt trên cái bàn sạch sẽ lại ở trong một gian phòng vô cùng bừa bộn và đầy rác rưởi?
Nghĩ vậy, anh ta lại quyết định dọn dẹp lại căn phòng và xếp đặt lại mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp… Căn phòng gọn gàng với cái bình hoa đẹp đẽ như ấm áp hẳn lên và hình như người ăn mày quên rằng mình đang ở đâu.
Khi người ăn mày đang chìm trong đắm say thì anh ta bỗng thấy ở trong gương một người đàn ông đầu tóc rối bù, ăn mặc lôi thôi… Anh ta không ngờ rằng mình lại là một người như thế này, một người có bộ dạng như thế có đủ tư cách ngồi trong căn phòng sạch sẽ với bình hoa đẹp như thế này không nhỉ?
Nghĩ vậy, anh ta đi tắm rửa và thay quần áo, mặc dù bộ quần áo hơi cũ nhưng nó rất sạch sẽ. Sau đó, anh ta lại đứng trước gương ngắm mình từ đầu đến chân, anh ta thấy rằng người trong gương cũng là một người có khuôn mặt rất điển trai.
Lúc này, anh ta lại nghĩ: Một người như thế này mà lại phải đi ăn xin à? Đây là lần đầu tiên anh ta tự hỏi mình như vậy. Tâm hồn anh ta bỗng thức tỉnh, kỳ thực mình cũng không đến nỗi nào? Anh ta nhìn căn phòng rồi lại nhìn bình hoa hồng ở trên bàn, cuối cùng anh ta đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời của mình.
Anh ta quyết định từ hôm nay anh ta sẽ không đi ăn xin nữa mà đi tìm một công việc để làm. Anh ta không sợ mệt, không sợ vất vả nên hôm sau anh ta dễ dàng tìm được một công việc thích hợp. Có lẽ bông hoa hồng nở rộ trong lòng đã truyền cảm hứng cho anh ta, với sự cố gắng không mệt mỏi dăm năm sau anh ta trở thành một ông chủ của một xí nghiệp nhỏ.
Một thời gian sau, anh ta cũng tìm được cô gái đã tặng hoa cho mình và anh ta đã tặng cho cô gái một nửa tài sản của mình để cảm ơn cô gái đã tặng anh ta đóa hoa hồng khi anh ta đang là kẻ ăn mày lang thang.
Đây không phải là một đóa hoa hồng mà là một niềm hy vọng đối với cuộc sống, một niềm hy vọng đối với một tương lai tốt đẹp. Đây là đóa hoa hồng tặng cho người đúng với câu ngạn ngữ kinh điển: Tặng hoa cho người hương thơm dư lại.
Mỗi một con người đều là duy nhất, mỗi một con người đều là đẹp nhất! Chúng ta phải tin ở mình để bất kể như thế nào cũng không nên bỏ cuộc. Không nên để mình rơi vào bờ vực của sự thất bại, chỉ cần mình có sự thay đổi nho nhỏ thì cuộc sống của chúng ta sẽ bắt đầu tốt đẹp lên. Khi ta thay đổi thì mọi thứ tất sẽ thay đổi.
Nguyễn Thiêm

From: Kristie Phan & KimBang Nguyen

BI KỊCH THẬT SỰ CỦA TỘI LỖI

BI KỊCH THẬT SỰ CỦA TỘI LỖI

Bi kịch thật sự của tội lỗi thường là người bị tội lỗi chống lại, cuối cùng lại trở thành tội nhân, họ giáng xuống người khác điều mà họ từng phải gánh chịu.  Có những điều nghịch lý trong chúng ta, bằng cách nào đó khi chúng ta bị tội lỗi chống lại, chúng ta thường có khuynh hướng tiếp nhận tội lỗi, cùng với sự yếu đuối nơi tội lỗi phát ra, sau đó là cuộc chiến đấu để không hành động cùng một cách thức sai phạm như vậy.  Thắng lợi chủ yếu nhất của tội lỗi là lần đầu tiên bị tội lỗi chống lại, chúng ta thường trở thành những tội nhân.

Chúng ta hiểu điều này, ở dạng sơ đẳng nhất, họ bị ảnh hưởng từ những “nghi thức chào đón” tàn bạo nào đó (chào đón thành viên mới, sinh viên mới) mà họ đã trải qua.  Từ đội bóng trường cấp ba, liên đoàn trường cao đẳng đến một số trường huấn luyện quân sự nào đó, chúng ta thấy nghi thức chào đón tàn bạo được dùng như nghi lễ khởi đầu.  Điều thú vị là những người đã trải qua điều đó thường không thể chờ đến lúc họ giáng xuống người khác điều đó.  Đã chịu đựng những điều tàn bạo, bạo tàn sẽ nảy sinh trong họ.

Có một chân lý trong các trường tâm lý học cho rằng, mọi kẻ ngược đãi đều từng bị lạm dụng trước đó.  Hầu hết đều đúng vậy.  Những kẻ bắt nạt là những người đã bị bắt nạt, người tàn bạo đều đã từng là những nạn nhân, người ngoài cuộc gay gắt xa lánh (trong sự kiêu ngạo, chúng ta gọi họ là “kẻ thua cuộc”) chính là người đã bị loại trừ một cách cách bất công.  Điều gì tạo ra một người ngoài cuộc?  Việc gì làm nên một kẻ hung tàn?  Thực tế, điều gì tạo thành một kẻ giết người hàng loạt?  Phải có điều gì đó đã xảy ra với trái tim họ, khiến họ trở thành một chiến binh mệt mỏi cầm lấy khẩu súng tấn công, và bắt đầu bắn vào những đứa trẻ không nơi nương tựa?

Bệnh tâm thần thường là một yếu tố, không nghi ngờ gì, nhưng có nhiều yếu tố khác mà phần lớn trong đó, chúng ta không đủ can đảm để thành thật đối diện.  Sự phán xét tức thời của chúng ta về thủ phạm của cuộc bắn phá hàng loạt, hay vụ khủng bố bom cách tự nhiên nhất thường thể hiện theo cách này: “Tôi hi vọng hắn bị thiêu trong địa ngục!”  Điều sai với phản ứng đó, là không hiểu rằng người ấy đã bị thiêu trong những địa ngục cá nhân, và hành động khủng khiếp này là một nỗ lực để thoát khỏi địa ngục hoặc ít nhất là đẩy nhiều người như ông cùng vào địa ngục.  Cái mà phần lớn các thủ phạm của bạo lực muốn làm là phá hủy thiên đường đối với những người khác, kể từ khi họ cảm thấy mình đã bị tước mất thiên đường một cách không công bằng.  Dĩ nhiên không phải lúc nào điều đó cũng đúng, vì bệnh tâm thần và mầu nhiệm tự do của con người cũng được sử dụng, nhưng nó đúng đủ để thách thức chúng ta tìm kiếm sự hiểu biết rõ ràng hơn về lý do tại sao có những người lại mang một trái tim gay gắt, bạo lực trong khi những người khác lại nhã nhặn, yêu thương.  Điều gì nắn đúc nên một trái tim?  Điều gì làm con người ta nên gay gắt hay nhã nhặn?

Tội lỗi và ân sủng hình thành nên tâm can con người, trước hết làm biến dạng và sau đó lại chữa lành.  Tội lỗi, những điều riêng của chúng ta không ít hơn những người khác, gây tổn thương người khác và bảo vệ chính mình khỏi những bệnh hoạn bên trong bởi vì chúng ta đã đổ lên người khác bệnh tật của chúng ta, làm người đó trở nên yếu đuối.  Ân sủng thì ngược lại.  Nó giải phóng người khác khỏi những đau yếu mà họ phải chịu đựng cách bất công, giúp họ từ gay gắt trở nên hiền hòa, xoa dịu tận gốc rễ những tổn thương của họ.

Vì vậy, chúng ta cần ngưng hành động phân cấp mọi người là “người chiến thắng” hay “người thua cuộc” như thể họ phải chịu trách nhiệm một mình về sự thành công hay thất bại của họ.  Không có nhiều Mẹ Têrêxa, tôi nghi ngờ đã bị lạm dụng cách tổn thương khi còn trẻ.  Không có nhiều Thánh Phanxicô đã chịu đựng sự nhạo báng làm suy nhược như những đứa trẻ nhỏ đã bị “ném đá” trên Facebook hay nhạo cười vì sự xuất hiện của chúng.  Sự tàn ác hay ân sủng như Leonard Cohen đưa ra, cả hai đều đến với chúng ta cách không xứng đáng.  Và sau đó chúng in dấu vào tâm lý và thậm chí cả cơ thể chúng ta nữa.  Làm thế nào chúng ta tự mang mình, hình dáng cơ thể chúng ta.  Làm thế nào chúng ta lan tỏa tinh thần, sự tự tin, nỗi xấu hổ, lòng quảng đại hay tính nhỏ nhen, khả năng thể hiện yêu thương hay sự kháng cự tình yêu, bao nhiêu lời chúc phúc, bao nhiêu điều chúc dữ của chúng ta… phụ thuộc rất nhiều vào ơn lành bất xứng hay sự nguyền rủa chúng ta đã lãnh nhận.  Điều đó thể hiện những ân sủng bất xứng hay những bạo tàn mà chúng ta đã trải qua.

Phải thú nhận rằng, điều này vẫn mang màu sắc của mầu nhiệm sự tự do của con người.  Một vài việc Mẹ Têrêxa làm xuất phát từ nền tảng việc lạm dụng, và một số điều Thánh Phanxicô đã chịu đựng tính bạo lực và bị bắt nạt khi còn là một đứa trẻ và chưa trở thành một trong hàng triệu người chữa lành thương tích, đã biến những tội lỗi của chính họ thành ân sủng chữa lành mạnh mẽ.  Đáng tiếc thay, họ là ngoại lệ chứ không phải thường lệ, và sự vĩ đại của họ, hơn bất kỳ điều gì khác, nằm trong những thành tựu đúng đắn đó.

Có nhiều thách thức đối với chúng ta trong vấn đề này: Trước hết, chúng ta không được để cảm xúc lôi kéo chúng ta vào việc xét đoán điều mà chúng ta mong muốn thấy ai đó bị “thiêu trong ngục.”  Thứ hai, chúng ta nên giảm bớt sự tự mãn, tính kiêu căng của mình đối với những người mà chúng ta gọi là “kẻ thua cuộc.”  Tiếp đến, chúng ta cần phải học biết rằng thử thách căn bản của nhân tính và tinh thần là không để người khác vì chúng ta mà phải chịu đựng những gì chúng ta đã trải qua do lỗi lầm và bạo lực mà một vài người nào đó đã gây ra cho chúng ta.  Cuối cùng, hiểu một cách sâu xa về những gì trong cuộc sống không dẫn chúng ta đến việc biết ơn một cách sâu sắc hơn đối với Chúa và với tất cả mọi người, những người xứng đáng cũng như không xứng đáng có tình yêu và khả năng thiên bẩm của chúng ta.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

HONG KONG, NẾU NGÀY MAI CÓ “TẮM MÁU”…

HONG KONG, NẾU NGÀY MAI CÓ “TẮM MÁU”…

Với hàng ngàn binh lính và hàng trăm xe quân sự tập trung tại Thâm Quyến như một đe dọa trực tiếp sẵn sàng tràn qua Hong Kong, “chế độ lưu manh” Bắc Kinh (từ của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Morgan Ortagus trong buổi họp báo ngày 8-8-2019) sẽ cho Hong Kong tắm máu?

Điều 14 trong Luật cơ bản Hong Kong (“Hương Cảng cơ bản pháp”) ghi rằng 6.000 binh lính PLA (Giải phóng quân Trung Quốc) đồn trú ở Hong Kong có nhiệm vụ “quốc phòng” và “sẽ không can thiệp các vấn đề nội bộ lãnh thổ”. Luật cho phép chính quyền Hong Kong “yêu cầu trại lính (PLA) trợ giúp nhằm duy trì trật tự xã hội và hỗ trợ sự cố thảm họa” nhưng cũng nói rõ rằng trong những trường hợp như vậy thì PLA phải tuân thủ luật Hong Kong.

Điều 18 “Hương Cảng cơ bản pháp” nói rằng luật Trung Quốc nói chung không áp dụng cho Hong Kong, ngoại trừ những điều được ghi trong Phụ lục III trong “Hương Cảng cơ bản pháp”, chủ yếu liên quan các biểu tượng quốc gia và ngoại giao. Tuy nhiên, Điều 18 cũng nêu ra một ngoại lệ quan trọng: nếu Thường vụ Quốc hội Trung Quốc “quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh vì lý do biến loạn trong Đặc khu Hong Kong khiến nguy hại sự thống nhất quốc gia hoặc an ninh quốc gia và điều đó nằm ngoài tầm kiểm soát của Chính quyền Đặc khu; (nếu Thường vụ Quốc hội Trung Quốc) quyết định rằng Đặc khu đang trong tình trạng khẩn cấp, thì Chính phủ Trung ương (Bắc Kinh) có thể ban hành một mệnh lệnh áp dụng luật quốc gia tương đương tại Đặc khu”.

Nói cách khác, trong “tình trạng khẩn cấp”, Bắc Kinh có thể dùng luật Trung Quốc áp dụng cho Hong Kong. Hơn nữa, dù việc triển khai PLA trong “tình trạng khẩn cấp quốc gia” chỉ có thể được dùng khi Chính quyền Đặc khu yêu cầu; nhưng với việc kiểm soát gần như tuyệt đối bộ máy hành chánh bù nhìn Hong Kong, Bắc Kinh hoàn toàn có thể gây sức ép buộc Chính quyền Đặc khu phải “yêu cầu” PLA “hỗ trợ”.

Bắc Kinh đến nay vẫn giới hạn chiến thuật đối phó trong khuôn khổ sử dụng lực lượng cảnh sát địa phương. Lựu đạn cay chưa đủ. Họ còn “vận dụng luật”, khi biến người biểu tình thành những kẻ bất tuân luật pháp. Theo luật Hong Kong, biểu tình sẽ trở nên “bất hợp pháp” nếu cảnh sát không ban hành thông báo “bất phản đối” (no-objection notice). Cảnh sát Hong Kong đã áp dụng trò này khi từ chối ban hành một thông báo như vậy đối với cuộc biểu tình ở Yuen Long (Nguyên Lãng) ngày 26-7 cũng như các cuộc tuần hành ở Hong Kong Island (hòn đảo ở phía Nam lãnh thổ Hong Kong) ngày 27-7 và 4-8-2019. Và bởi yếu tố “bất hợp pháp” nên cảnh sát có quyền trấn áp tàn bạo, bắt giam người biểu tình, và đặc biệt không can thiệp khi xảy ra đụng độ dữ dội giữa “các nhóm giang hồ” với người biểu tình (như sự cố ngày 21-7, khi hàng trăm tên “Tam Hoàng” mặc áo trắng cầm roi đánh túi bụi người biểu tình tại nhà ga Nguyên Lãng).

Cái gọi là Phòng liên lạc Bắc Kinh (“Trung liên biện”) tại Hong Kong thực chất là cơ quan uy quyền nhất Hong Kong. Nó không chỉ khống chế những vị trí chóp bu trong Chính quyền Hong Kong mà còn thò tay sâu xuống tất cả 18 cơ quan quản trị hành chính cấp khu vực (“Hương Cảng địa khu”) để can thiệp cũng như cài cắm thành phần thân Bắc Kinh. Điển hình: Junius Ho (Hà Quân Nghiêu) giành được ghế nghị viên năm 2016 sau khi đối thủ chính rút lui khỏi cuộc tranh cử do hoảng sợ trước loạt đe dọa nặc danh – như được thuật trên Foreign Affairs (5-8-2019). Junius Ho chính là kẻ tổ chức băng nhóm giang hồ đánh dân biểu tình tại Nguyên Lãng!

Các bình luận gần đây cho rằng một “Thiên An Môn 2.0” khó có khả năng xảy ra. Trên Project Syndicate (12-8-2019), giáo sư Minxin Pei (Bùi Mẫn Hân) nói rằng hậu quả kinh tế của một giải pháp quân sự đối với Hong Kong là cực kỳ nghiêm trọng. Dù kinh tế Hong Kong chỉ chiếm 3% GDP Trung Quốc nhưng với vai trò là trung tâm dịch vụ pháp lý, tài chính và vận chuyển hàng hóa đẳng cấp thế giới giúp đưa vốn nước ngoài vào Hoa lục, Hong Kong giữ một vị trí chiến lược mà Thâm Quyến hoặc thậm chí Thượng Hải cũng không có được. Nếu binh lính Trung Quốc tràn vào Hong Kong – giáo sư Bùi viết – một làn sóng di cư đối với thành phần tinh hoa và giàu có Hong Kong sẽ xảy ra, giới doanh nghiệp phương Tây sẽ tìm đến những trung tâm thương mại khác ở châu Á, và kinh tế Hong Kong, một cầu nối quan trọng giữa Trung Quốc với phần còn lại của thế giới, sẽ sụp đổ.

Giáo sư Shi Yinhong (Thời Ân Hoàng), gương mặt quen thuộc vốn nổi tiếng diều hâu, chuyên gia quan hệ quốc tế thuộc Đại học Nhân Dân, cố vấn chính trị của Bắc Kinh, cũng thận trọng khuyên rằng Trung Quốc sẽ làm tổn hại nghiêm trọng quan hệ với Mỹ và các cường quốc phương Tây nếu xả súng vào người biểu tình (South China Morning Post, 15-8-2019). Nếu cuộc biểu tình Hong Kong bị nghiền nát bằng bánh xích xe tăng PLA, Mỹ có thể rút lại quy chế ưu đãi đối với Hong Kong. Khả năng này không phải là một lập luận tưởng tượng. Nó là một đe dọa “rất thật”. Tháng 6-2019, giới lập pháp Hoa Kỳ đã đưa ra một dự luật với ủng hộ lưỡng đảng, yêu cầu Chính phủ Mỹ xét lại định kỳ mỗi năm quy chế ưu đãi được cam kết từ năm 1992 này (theo quy chế, Hong Kong được ưu đãi đặc biệt hơn so với Trung Quốc, trong những vấn đề liên quan thương mại, kinh tế; thậm chí cả việc xét visa và dự án đầu tư…).

Hong Kong đã cho thấy họ không phải là Tây Tạng. Chưa có cuộc biểu tình nào, kể cả các cuộc “cách mạng màu” tại nhiều nước thế giới, huống hồ những cuộc biểu tình đình công bên trong Hoa lục, được tổ chức như Hong Kong. Người ta không thấy thủ lĩnh. Hàng chục cuộc biểu tình và tuần hành tưởng niệm sự kiện Thiên An Môn được tổ chức đều đặn mỗi năm đã mang lại những kinh nghiệm “xây dựng quần chúng” mà có lẽ không quyển sách đấu tranh bất bạo động nào trước nay đề cập đầy đủ.

Làm thế nào mà cùng một lúc có đến hai triệu người mặc áo đen để xuống đường? Làm thế nào có thể tổ chức liên tục các cuộc biểu tình với những địa điểm tập trung khác nhau? Đó là những “bí mật” mà không tổ chức xã hội dân sự hoặc tổ chức đấu tranh dân chủ nào không thắc mắc, kèm theo sự ngưỡng phục. Không chỉ là vấn đề mô hình và cách thức tổ chức. Chưa có cuộc biểu tình nào mà “ý thức phải lên tiếng” lại được nhiều tầng lớp và thành phần ủng hộ dữ dội như vậy, từ người già, luật sư đoàn, hiệp hội giáo chức, đến thậm chí gần đây còn có sự biểu thị của những gia đình dắt con trẻ đi cùng. Họ đã tìm được một điểm chung và xây dựng điểm chung đó thành nhận thức căn bản: sự giàu có vật chất mà họ có không thể mang lại những giá trị sống đúng nghĩa, một khi dân chủ và tự do không tồn tại.

“Các người có thể xiềng xích tôi, các người có thể tra tấn tôi, các người thậm chí có thể tàn phá cơ thể này nhưng các người không bao giờ có thể cầm tù được tâm hồn tôi” – không ít người chắc còn chưa quên câu nói đó của Nathan Law Kwun-chung khi cậu thanh niên trẻ này (lúc đó 23 tuổi) phát biểu, thay vì đọc lời tuyên thệ, tại kỳ họp Hội đồng lập pháp Hong Kong (Legco) ngày 12-10-2016, lúc cậu vừa đắc cử ghế nghị viên. Cũng trong ngày đó, nghị viên trẻ Sixtus “Baggio” Leung Chung-hang, 30 tuổi, thành viên đảng Youngspiration, đã quấn băngrôn xanh ghi hàng chữ “Hong Kong không phải Trung Quốc”. Trong khi đó, tân nghị viên Yau Wai-ching, 25 tuổi, cũng thuộc đảng Youngspiration, nói rằng cô ủng hộ Hong Kong độc lập khỏi Trung Quốc và từ chối tuyên bố trung thành với Bắc Kinh. “Tôi, Yau Wai-ching, trang trọng thề rằng tôi sẽ trung thực và trung thành với tổ quốc Hong Kong và sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ và che chở cho những giá trị Hong Kong”.

Nathan Law bị tước ghế nghị viên ngày 14-7-2017; trong khi Sixtus “Baggio” và Yau Wai-ching bị “tống khỏi” Legco ngày 15-11-2016. Tuy nhiên, họ – cùng cả triệu “Hongkonger” khác – đã không để bị tước mất ý chí. Ngày 15-8-2019, Hoàng Chi Phong thậm chí thách thức Tập Cận Bình đối thoại trực tiếp với người biểu tình. Họ không còn là những người biểu tình. Họ đã là những người chiến đấu trên chiến tuyến “bảo vệ và che chở cho những giá trị” mà họ đặt niềm tin vào. Họ không thể không biết những tín hiệu đe dọa về một cuộc tắm máu. Họ không đánh giá thấp sức mạnh của súng đạn. Chỉ súng đạn mới không có lý trí để đánh giá như thế nào là đáng để sống vĩnh viễn khi ngã xuống trên vũng máu “Tự Do”.

Ảnh:
– Xe quân sự PLA giáp biên giới Hong Kong ngày 15-8-2019 (Reuters)
– “Hong Kong vĩnh viễn không phải Trung Quốc!” (New York Times và HKFP)

Fb Manh Kim

Image may contain: outdoor
Image may contain: night
Image may contain: 3 people, crowd and outdoor
Image may contain: 2 people
Image may contain: 1 person