Trong khi cư dân mạng không ngừng bàn tán về vấn đề nữ y tá Liễu Phàm của Bệnh viện Vũ Xương cùng cha mẹ và em trai của bà bị nhiễm virus COVID-19, Weibo chính thức của phía chính quyền Vũ Hán đã đăng bài viết xác nhận về sự việc này như sau…


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Trong khi cư dân mạng không ngừng bàn tán về vấn đề nữ y tá Liễu Phàm của Bệnh viện Vũ Xương cùng cha mẹ và em trai của bà bị nhiễm virus COVID-19, Weibo chính thức của phía chính quyền Vũ Hán đã đăng bài viết xác nhận về sự việc này như sau…

CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 20/2)
Theo cập nhật đến 8h30 sáng ngày 20/2 từ UB Y tế Nhà nước Trung Quốc, số ca nhiễm bệnh tiếp tục tăng lên 74.573 ca (tăng 388 ca); số ca tử vong tăng thêm 113 ca, lên 2.117 người.
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
httpv://www.youtube.com/watch?v=iMR8yc6Gz4w
Có Dám Định Nghĩa Tình Yêu Của Mình Không?-Cha Micae Phạm Quang Hồng
Yếu tố quyết định bây giờ là xem vi-rút lây lan mạnh mẽ như thế nào. Theo Drosten, vi-rút hiện nay vẫn chưa thích nghi tốt với cơ thể con người sau một thời gian ngắn như vậy. Để cho vi-rút lan rộng bằng mọi cách, chúng cần dựa vào cái gọi là “sự kiện siêu lan rộng”. “Siêu lây lan” không phải bắt đầu từ một người như chúng ta thường nghe giải thích, rằng họ mang một số lượng vi-rút đặc biệt lớn và do đó lây nhiễm cho nhiều người.
Đúng hơn là, việc lây nhiễm hàng loạt xuất phát từ cách hành xử nào đó đã tạo điều kiện thuận lợi cho vi-rút lây nhiễm, Drosten nói. “Nếu ai đó tổ chức tiệc sinh nhật và mời 50 người khách, đó có thể là một sự kiện siêu lan rộng.”
Những sự kiện như vậy có thể nâng cao chỉ số sinh sản “R0” của một bệnh dịch. Chỉ số này cho biết, một người bị nhiễm bệnh có thể lây nhiễm tiếp cho bao nghiêu người. Để ngăn chặn một ổ dịch, chỉ số này phải được ép xuống thấp hơn một.
“Nếu chúng ta ngăn cản các sự kiện siêu lây lan như vậy, mọi thứ đều có thể tốt lên”, Drosten nói. Sau đó, vụ dịch có thể được chấm dứt.
Vài tuần tới là rất quan trọng
Để chặn dịch, điều cần thiết là mọi người phải được hiểu tường tận. “Mọi người cần biết rằng đang có một căn bệnh và nó có thể lây truyền như thế nào.” Đó là biện pháp phòng ngừa tốt nhất chống lại vi-rút. Thay đổi cách hành xử là điều quan trọng trước hết và trên cùng. Nói cách khác: “Bữa tiệc sinh nhật không được phép diễn ra.”
Nhà dịch tễ học của đại học Harvard, Michael Mina nói rằng, để kiềm chế nạn dịch, chúng ta phải biết vi-rút đang ở đâu, ai có khả năng bị nhiễm bệnh cao nhất và vi-rút lây lan ở đâu, thí dụ trong bệnh viện hay là nơi mua bán. “Bằng cách liên tục theo dõi các đường dây tiếp xúc của con người, chúng ta sẽ có nhiều kinh nghiệm hơn.”
Mina tin rằng vài tuần tới là rất quan trọng. Nếu người ta ghi nhận ngày càng nhiều trường hợp trên khắp thế giới, người ta có thể hạ bớt qui định bảo vệ phần nào và tập trung nhiều hơn vào phương cách, làm thế nào để giảm thiểu thiệt hại do đại dịch gây ra.
Tác giả: Florian Schumann, ZEIT Online ngày 13.2.2020
Người dịch: Tôn Thất Thông
Đăng lại từ Diễn Đàn Khai Phóng (Diendankhaiphong.org)

https://www.facebook.com/chinhtruc456/videos/2452904364975662/?t=8
Lm Trần Chính Trực was live — with Trần Chính Trực.
Cả nhà đạo diễn phim lừng danh Trung Quốc chết vì coronavirus.
Bắc Kinh phạm nhiều sai lầm trong việc đối phó với dịch bệnh.
(http://www.vietcatholicnews.net/News/Html/254739.htm)
Tờ Tài Tân (Caixin – 财新) số ra ngày thứ Tư 19 tháng Hai, cho biết cả gia đình một đạo diễn phim lừng danh của Trung Quốc đã chết hết. Tin buồn này cho thấy Bắc Kinh phạm quá nhiều sai lầm trong việc đối phó với dịch bệnh.
Sai lầm thứ nhất là dịch bệnh cũng như hỏa hoạn, ta phải dập tắt nó ngay từ đầu. Trong khi đó, bọn cầm quyền không lo dập tắt dịch bệnh nhưng chú trọng vào công tác tuyên truyền và che đậy, đến khi đám cháy trở lên quá lớn, thì các nỗ lực dập tắt dịch bệnh trở nên vô cùng khó khăn, gây ra các hậu quả nghiêm trọng không những cho Trung Quốc, mà còn cho toàn thế giới.
Sai lầm thứ hai là khi dịch bệnh bùng phát, các loại vật tư y tế trở nên đắt đỏ trên thị trường, tình trạng tham ô lập tức xảy ra tràn lan, khiến các bệnh viện không thể đáp ứng nhu cầu của các bệnh nhân, buộc họ phải tự cô lập ở nhà, trong điều kiện không có chữa trị gì cả, dẫn đến lây lay còn nhanh hơn trong các gia đình và lối xóm.
Cái chết của cả bốn thành viên gia đình ở thành phố Vũ Hán, trung tâm của Hoa Lục, đã mất mạng vì coronavirus mới, trong khi tự cách ly trong cùng một căn hộ, đã một lần nữa đặt ra những câu hỏi nghiêm trọng về chính sách tự cách ly tại nhà khi dịch bệnh xảy ra.
Trương Khải (Chang Kai – 张凯), một đạo diễn phim lừng danh của Trung Quốc làm việc tại hãng phim Hồ Bắc, đã chết vào ngày 14 tháng Hai do viêm phổi gây nên bởi coronavirus, còn được gọi là Covid-19, theo một cáo phó được công bố bởi giám đốc hãng phim. Đạo diễn Trương Khải mới 55 tuổi. Cha, mẹ và em gái của ông cũng chết vì Covid-19 trong khoảng thời gian từ 28 tháng Giêng đến 14 tháng Hai. Báo Tài Tân chúng tôi đã biết được chi tiết về cái chết đau lòng này từ những bạn học cũ của ông.
Câu chuyện về cái chết của họ cho thấy một cách rõ ràng là các nhà chức trách ở thành phố Vũ Hán đã sai lầm nghiêm trọng như thế nào, khi từ đầu đã theo đuổi chính sách cách ly tại nhà, nhằm giảm bớt áp lực đối với các bệnh viện đang trong tình trạng quá tải, và thiếu thốn vật tư y tế.
Chính sách đó đã được tiến hành bất chấp những lo ngại rằng nó có nguy cơ gây ra những hậu quả nghiêm trọng đối với sức khỏe cộng đồng. Trần Ba (Chen Bo – 陈波), giáo sư tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hoa Trung (Huazhong – 华中) của Vũ Hán, nói với Tài Tân rằng việc tự cách ly tại nhà có thể châm ngòi cho việc lây nhiễm giữa các thành viên trong gia đình và cả trong cộng đồng, và gây ra nhiều ca tử vong bằng cách để mặc cho virus mặc sức tiến triển và hoàng hành nghiêm trọng mà không có điều trị gì cả.
Một trong những bạn học cũ của Trương Khải nói với Tài Tân rằng cha của anh cảm thấy không khoẻ vào đúng ngày mùng Một Tết Canh Tý. Nhà đạo diễn đưa người cha lớn tuổi của mình đến khám ở một bệnh viện và được xác nhận là ông cụ đã nhiễm coronavirus. Tuy nhiên, bệnh viện yêu cầu đưa về nhà vì không có chỗ. Nhà đạo diễn, tin tưởng vào sự nổi tiếng của mình, đã đưa người cha đến một số bệnh viện khác ở Vũ Hán nhưng chỗ nào anh cũng bị từ chối vì thiếu giường. Nhiều người nằm la liệt cả ở ngoài hành lang. Không nỡ để cha nằm ngoài hè lạnh lẽo như thế, anh đưa ông về nhà. Ba ngày sau, ông cụ qua đời.
Nhưng bi kịch gia đình anh chỉ mới bắt đầu. Vào ngày 2 tháng Hai, mẹ anh cũng chết vì cùng một căn bệnh.
Cùng ngày mẹ anh chết, bác sĩ Chung Nam Sơn (Zhong Nanshan – 钟南山), một nhà dịch tễ học 83 tuổi, người nổi tiếng vì đã chiến đấu với dịch SARS năm 2003, cho biết trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình rằng thật là cực kỳ nguy hiểm khi các bệnh viện không đủ giường đã đuổi bệnh nhân về nhà bất kể họ đã được chẩn đoán là nhiễm coronavirus hoặc bị nghi ngờ nhiễm bệnh.
Trường hợp của gia đình Trương Khải là một ví dụ điển hình. Trong thời gian chăm sóc cho song thân, anh nhiễm bệnh và qua đời vào ngày 14 tháng Hai. Chỉ vài giờ sau đó, em gái anh cũng đã ngã gục trong trận chiến với virus. Vợ anh, cũng mắc bệnh, đang trong tình trạng nghiêm trọng.
Một trong những bạn học cũ của Trương Khải đã đưa cho Tài Tân một bài thơ được viết bởi nhà làm phim về chính cái chết của mình. Được viết bằng tiếng Hoa cổ điển đầy thơ mộng, bài thơ dài kết thúc với những câu: Trước khi trút hơi thở yếu ớt cuối cùng, tôi muốn nói với gia đình, bạn bè và con trai tôi ở London xa xôi: Cả đời tôi, tôi là một người con hiếu thảo, một người cha có trách nhiệm, yêu thương vợ mình, và là một người trung thực! Xin chia tay những người tôi yêu mến và những người yêu thương tôi!
CẬP NHẬT diễn biến dịch viêm phổi Vũ Hán (sáng 19/2)
Trung Quốc Đại lục (*)
(*) Lưu ý: Tất cả những số liệu cập nhật tại Đại lục về số ca nhiễm, số ca tử vong, số ca bình phục … đều chỉ đến từ 1 nguồn là Uỷ ban Y tế Nhà nước Trung Quốc. Hiện chưa có nguồn độc lập nào khác có thể kiểm chứng số liệu, ngoài 1 vài mô hình nghiên cứu giả định con số thực tế có thể cao hơn con số được chính quyền Trung Quốc công bố.
Xem thêm:
VnExpress |2020-02-18 16:03:39.0
Nhà văn Phương Phương. Ảnh: QQ.
Thành phố Vũ Hán bị phong tỏa từ ngày 23/1. Từ cuối tháng 1, nhà văn Phương Phương viết nhật ký những câu chuyện đẹp về tình người lẫn hiện thực tàn khốc mà bà chứng kiến, nghe thấy từ bạn bè là bác sĩ khi sống ở tâm dịch. Nhật ký của bà đăng trên chuyên trang blog của trang tin tài chính Caixin, thu hút nhiều bình luận của khán giả. Theo hãng thông tấn CNA, nhật ký của Phương Phương trở thành một cánh cửa để người ngoài tìm hiểu cuộc sống ở Vũ Hán.
VnExpress trích đăng một số đoạn trong nhật ký.
Ngày 28/1
Không thể ra ngoài, người nhà có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhưng những trận cãi vã cũng không ít, đặc biệt là những nhà chật chội. Dù sao, người già trẻ nhỏ, chưa từng có đợt ngày nào họ cũng dính nhau như sam thế này… Bất luận thế nào, cũng phải kiên trì ở trong nhà đủ 14 ngày. Có bác sĩ dặn dò: Chỉ cần trong nhà có gạo, ăn cơm trắng cũng được, không nên ra ngoài. Ừ thì, nghe lời bác sĩ.
Ngày 2/2
Hôm nay mùng chín, chúng tôi đã chịu đựng bao nhiêu ngày rồi? Tôi cũng lười tính. Hôm nay thứ mấy? Khó mà nói ngay được. Ai còn nhớ hôm nay là thứ mấy.
Thời tiết Vũ Hán bắt đầu âm u, buổi chiều, trời mưa. Những bệnh nhân đang lê lết ngoài kia sẽ càng đáng thương. Đường phố Vũ Hán, người ít đèn sáng, mọi thứ vẫn có trật tự. Về cơ bản, nhu yếu phẩm hàng ngày không thiếu. Chỉ cần gia đình không ai mắc bệnh, cả nhà sẽ yên ổn chứ không phải địa ngục như người ngoài tưởng tượng. Nhưng nếu gia đình có người bị bệnh, mọi thứ sẽ hỗn loạn.
Điều làm tôi đau lòng nhất hôm nay là khi xem video cô con gái gào khóc sau xe chở thi thể của mẹ. Mẹ cô ấy chết, cô ấy chẳng thể đưa tang.
Buổi chiều, trò chuyện với một phóng viên, cậu ấy nói bất lực. Mọi người chỉ nhìn thấy những con số nhưng đằng sau các con số đó là gì? Những người trẻ đang trải qua giai đoạn không dễ dàng. Họ phải đối diện sự thật tàn khốc: sự giằng xé, chết chóc và cả những chỉ thị của cấp trên.
Ngày 12/2
Phong thành ngày thứ 21. Tôi có chút hoảng hốt, chúng tôi đã bị phong tỏa lâu đến thế?
Mỗi tiểu khu đều căn cứ tình hình khu vực, cho phép mỗi hộ cách ba đến năm ngày được một người ra ngoài mua sắm. Anh cả tôi bảo, ở khu của anh ấy chỉ mở một lối đi. Mỗi hộ cách ba ngày được một người ra ngoài. Người anh thứ của tôi bảo khu anh ấy có người chuyên ra ngoài mua đồ cho các hộ. Mỗi nhà ghi vật cần dùng, anh ấy sẽ mua rồi vận chuyển đến từng nhà. Anh bảo: “Kiên nhẫn chị đựng, mong cuối tháng 2 tình hình khá hơn”.
Ở Vũ Hán, hầu như ai cũng bị tổn thương tâm lý, bất luận là người khỏe mạnh, ở trong nhà hơn 20 ngày (kể cả trẻ nhỏ) hay những bệnh nhân đang bôn ba ngoài kia. Cả những người chỉ có thể tiễn đưa người thân bằng ánh mắt, khi thi thể người thân đặt trong túi đựng xác chết, được xe chở đến nơi hỏa táng. Hay những y tá bất lực nhìn bệnh nhân này tới bệnh nhân khác trút hơi thở cuối cùng. Vết thương đó, có thể còn rỉ máu trong thời gian dài. Dịch bệnh qua đi, có lẽ cần số lượng lớn bác sĩ tâm lý tới Vũ Hán. Người ta cần trút bỏ, cần khóc to, cần chia sẻ, cần an ủi. Nỗi đau của người Vũ Hán, không phải chỉ cần hô khẩu hiệu là có thể chữa lành.
Ngày 13/2
Tin tức hôm nay làm tôi đau lòng: Họa sĩ Lưu Thọ Tường qua đời lúc sáng sớm. Vốn biết anh ấy nhiễm virus corona nhưng tôi chưa từng nghĩ anh ấy không thể qua được kiếp này.
Tim tôi tan nát khi một người bạn là bác sĩ gửi cho bức ảnh. Trong ảnh, những chiếc điện thoại vứt đầy nhà tang lễ. Chủ nhân của chúng đều đã thành tro.
Ngày 14/2
Sáng nay mở Weixin, thấy một người bạn là doanh nhân của tôi bận bịu với công tác quyên góp tiền, vật chất. Mấy ngày nay, cô ấy dồn tâm sức cho việc này, được nhiều doanh nhân ủng hộ. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy tiều tụy như thế.
Hiện dịch bệnh là đại sự, những bệnh nhân khác đều cần nhượng bộ. Nhưng, tình hình kéo dài, một số bệnh nhân nhượng bộ tức là đi vào tử lộ. Số lượng bệnh nhân viêm phổi cấp quá lớn, nhiều bệnh viện phải dành giường cho họ, dẫn đến người mắc bệnh khác không còn chỗ để thăm khám, chữa trị. Mấy hôm nay tôi nghe chuyện một bệnh nhân chạy thận nhảy lầu. Hôm qua nhìn thấy một bệnh nhân ung thư đang khóc.
Ngày 16/2
Tôi học tập, sinh sống ở Vũ Hán, bạn bè, hàng xóm của tôi ở đây. Các bài viết của tôi đều công khai, nếu tôi thêu dệt, họ không biết ư? Gia đình đạo diễn Thường Khải của xưởng phim Hồ Bắc, hết người này đến người khác qua đời. Những lời của ông lúc lâm chung, thê lương và bi thảm, khiến người ta đau xé ruột. Chẳng lẽ đó cũng là những tin tức bịa đặt?
Vũ Hán đang trong tai họa. Tai họa là gì? Không phải là bắt bạn đeo khẩu trang, bắt bạn không được ra ngoài hoặc bắt bạn ra ngoài phải có giấy thông hành. Tai họa là quyển giấy chứng tử ở bệnh viện, trước đây vài tháng hết một quyển còn bây giờ vài hôm là hết một quyển. Tai họa là cái xe chở thi thể tới nơi hỏa táng, trước đây một xe chỉ chở một thi thể, và có quan tài. Còn bây giờ là đưa thi thể vào chiếc bao, một xe chở mấy thi thể. Tai họa là không phải cả nhà chỉ một người chết, mà là chết toàn bộ chỉ trong vài ngày hoặc nửa tháng. Tai họa là bạn mang cơ thể đau đớn vì bệnh tật gõ cửa các bệnh viện trong trời mưa lạnh giá, mong có một chiếc giường bệnh để nằm xuống, nhưng chẳng nơi nào tiếp nhận. Tai họa là khi bạn ở nhà chờ thông báo của bệnh viện nhưng khi thông báo đến, bạn đã ngừng thở.
Tai họa là người bệnh nặng vào viện, nếu chết, lúc vào viện chính là lúc vĩnh biệt người nhà, chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại. Bạn nghĩ rằng người chết còn được thân nhân tiễn đưa ở nhà tang lễ? Người chết còn được hưởng tôn nghiêm? Không còn. Chết là chết, lập tức được mang đi hỏa thiêu. Giai đoạn đầu của dịch bệnh, thiếu người, thiếu giường, nhân viên y tế không được bảo hộ đầy đủ dẫn đến lây bệnh diện rộng. Nhân viên hỏa táng không đủ, xe chở thi thể không đủ. Thi thể có virus, buộc sớm hỏa thiêu. Các bạn biết điều đó không? Không phải người ta không tận tụy với công việc mà là tai họa ập đến, họ đã dốc hết sức thậm chí làm việc quá giới hạn… Trong tai họa, không có phút nào yên ả. Chỉ có người nhắm mắt không can tâm, chỉ có người thân ruột đau như cắt…
Sự hỗn loạn của thời kỳ đầu đã đỡ. Theo tôi biết, đã có những báo cáo nhằm quan tâm hơn, nhân văn hơn với người chết vì viêm phổi lẫn thân nhân của họ. Trong đó có việc gìn giữ di vật của người chết, đặc biệt là điện thoại di động. Các báo cáo kiến nghị thu gom điện thoại, sau đó sát khuẩn. Giới chức sẽ căn cứ thông tin trên điện thoại để tìm cách liên hệ thân nhân người chết.
Thế giới này, điều làm tôi còn nuôi hy vọng, chính là nhờ những người lương thiện, sáng suốt đang nỗ lực, bận rộn mỗi ngày.
Nhà văn Phương Phương 65 tuổi, tên thật Uông Phương. Bà sinh ở Nam Kinh, theo cha mẹ tới Vũ Hán, Trung Quốc sống từ năm hai tuổi. Năm 1978, bà học khoa Văn Đại học Vũ Hán, trở thành phóng viên, biên tập viên ở Đài truyền hình Hồ Bắc sau khi tốt nghiệp. Phương Phương còn từng làm tổng biên tập tạp chí Contemporary Celebrities (Kim Nhật Danh Lưu). Bà sáng tác tiểu thuyết, tản văn từ cuối thập niên 1980. Năm 2012, tiểu thuyết Vạn kiếm xuyên tâm của bà được chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên, kể về cuộc đời một người phụ nữ Vũ Hán. Phương Phương là nguyên Chủ tịch Hội nhà văn tỉnh Hồ Bắc, hiện là ủy viên Hội nhà văn Trung Quốc.
Toàn thế giới hiện ghi nhận hơn 73.300 ca nhiễm nCoV và 1.873 người chết vì dịch bệnh này, trong đó có 5 người ngoài Trung Quốc đại lục. Dịch viêm phổi cấp do virus corona xuất hiện ở Trung Quốc từ cuối năm 2019, trong đó Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc là tâm dịch.
Nghinh Xuân
HẠNH PHÚC LÀ MỘT SỰ LỰA CHỌN
Chúng ta thường có suy nghĩ rằng hạnh phúc là kết quả của bánh xe số phận đã an bài vào đúng thời điểm. Bạn bước xuống phố, nhìn thấy tờ năm trăm ngàn, nhận được lời khen từ một người xa lạ, gặp được một chàng trai hay một cô gái hoàn hảo (và dĩ nhiên không phải là tự lừa dối bản thân), tới cửa hàng yêu thích của mình và nhận được giảm giá 50%…
Thật dễ dàng cảm thấy hạnh phúc khi mà mọi thứ dường như đi theo đúng hướng mà bạn nghĩ, nhưng nếu định nghĩa hạnh phúc theo cách đó, chúng ta sẽ làm giảm đi ý nghĩa của nó, rằng nó là sản phẩm phụ của sự may mắn hay theo cách khác đó là một sự ngẫu nhiên. Trên thực tế, người ta thậm chí từng cho rằng may mắn mới là sản phẩm phụ của hạnh phúc, nếu như bản thân đang trong tâm trạng hết sức tồi tệ.
Hạnh phúc không hẳn là ngẫu nhiên
Luôn có những ngày tươi đẹp, nhưng cũng có những ngày bình thường hay những ngày quá tồi tệ và chính trong những ngày đó, bản chất thật sự của hạnh phúc sẽ được hé lộ. Đã bao giờ bạn gặp một người luôn giữ tinh thần lạc quan, bất kể họ đang có một ngày thật tồi tệ, và mọi thứ sai lầm như đang theo chiều hướng tiếp tục sai? Nếu như bạn cũng đang có một ngày tồi tệ, chỉ cần ở cạnh những người như vậy cũng có thể làm bạn cảm thấy phấn chấn lên (mặc dù với nhiều người đó là sự phiền toái, nhưng những điều đó thường bắt nguồn từ sự ghen tị).
Những người có thể cười trong các hoàn cảnh khó khăn nhất đều học được bài học quan trọng, chính là bài học mà chúng ta đã khẳng định ở trên: hạnh phúc không hẳn là điều ngẫu nhiên đâu!
Hạnh phúc là sự lựa chọn
Đúng vậy, sự lựa chọn. Không phải là sự ngẫu nhiên, cũng không phải là món quà từ trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên sẽ thật tuyệt nếu nhận được những món quà và bạn dễ dàng cảm nhận được hạnh phúc khi có được nó, nhưng hạnh phúc là những gì thuộc về lựa chọn để thấy được sự phiêu lưu khám phá trong từng khoảnh khắc, chọn để hiểu rằng luôn luôn có ánh sáng nơi cuối đường hầm, rằng luôn luôn thấy được điều tốt trong mọi tình huống và trong mỗi con người bất kể mọi thứ có khủng khiếp đến mức nào.
Đó là chìa khóa cho hạnh phúc: hãy chọn nó. Dĩ nhiên không phải lúc nào cũng dễ dàng để lựa chọn, và đôi khi nó là điều bạn muốn làm sau cùng. Những khi đau buồn, hoặc khi bạn không thể có thời gian nghĩ cho chính mình, đôi khi bạn chỉ muốn hờn dỗi, và buồn bã để nỗi buồn kéo dài. Đó là một phản ứng tự nhiên, nhưng nó cũng đòi hỏi cách bạn ứng xử, đó là sự lựa chọn. Và chọn cách hạnh phúc sẽ làm bạn thấy tốt hơn, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn và kiên cường hơn.
Chúng ta luôn có quyền lựa chọn để được hạnh phúc
Học cách thay đổi thái độ là một điều khó khăn nhưng cuối cùng nó rất xứng đáng. Khi chúng ta chọn cách để hạnh phúc, mọi thứ có xu hướng làm việc thuận theo ý muốn và may mắn dường như luôn bên cạnh chúng ta; và thậm chí nếu mọi thứ không xảy ra theo cách mà bạn mong đợi, thì nếu bạn chọn để hạnh phúc, bạn có thể chấp nhận mọi tình huống bất kể nó là gì và tận hưởng cuộc sống bất chấp nó đối xử với bạn thế nào.
Lesong, từ diendan.thienantech.com – Theo: Ephata
From: Langthangchieutim

Trang tin “Người Quan Sát” tại Đại Lục đưa tin, đội ngũ y tế do Đại học Y Hiệp Hòa Bắc Kinh phái đến Vũ Hán để cứu hộ khẩn cấp nhưng vô hiệu, giám đốc Bệnh viện Vũ Xương được xác nhận qua đời lúc 10:30 ngày 18/2, là giám đốc bệnh viện đầu tiên tử vong do nhiễm ‘viêm phổi Vũ Hán’ (COVID-19) kể từ khi dịch bệnh này bùng phát đến nay. Một số tờ báo đưa tin, cái chết của bác sĩ Lưu Trí Minh đã tác động lớn đến tinh thần của nhân viên y tế phòng dịch tuyến đầu.
Trước đó, từ đêm 17/2, trang Weibo của Bí thư Đảng ủy Trung tâm Tuyên giáo của Ủy ban Y tế và Sức khỏe tỉnh Hồ Bắc là @全科健康 đã đăng tin rằng bác sĩ Lưu Trí Minh qua đời vào tối 17/2. Nhưng khoảng một giờ sau bài đăng đầu tiên, vị quan chức này lại tuyên bố bác sĩ Lưu đã hồi tỉnh. Ông đã xóa bài viết trước đó và đính chính: “Theo tin tức của gia đình giám đốc Lưu, bệnh viện vẫn đang cố gắng hết sức để giải cứu.” Vị quan chức giải thích ông biết đến “cái chết của bác sĩ Lưu” từ một người bạn chung.
Lúc 00:00 ngày 18/2, vợ của bác sĩ Lưu Trí Minh khi tiếp nhận phỏng vấn của truyền thông Trung Quốc cũng xác nhận rằng ông Lưu đang được cấp cứu và đang dùng phương pháp ECMO (tim phổi nhân tạo).
Ông Lưu Trí Minh năm nay 51 tuổi, là người Thập Yển, Hồ Bắc. Ông tốt nghiệp Học viện Y Đại học Vũ Hán năm 1991. Trước đây, ông từng giữ chức phó trưởng khoa tại Bệnh viện Số Ba Vũ Hán, cách đây vài năm được thuyên chuyển đến Bệnh viện Vũ Xương. Lúc bình thường, sức khỏe của bác sĩ Lưu rất ổn định.
Được biết, Bệnh viện Vũ Xương là một trong những bệnh viện trọng điểm được chính quyền thành phố Vũ Hán lựa chọn để điều trị bệnh nhân nhiễm bệnh viêm phổi do COVID-19. Bác sĩ Lưu Trí Minh là giám đốc bệnh viện, đồng thời còn là chuyên gia phẫu thuật thần kinh, chuyên môn vững vàng trong chẩn đoán và trị liệu chấn thương sọ não, bệnh u não, bệnh mạch máu não và bệnh lý nội mạc.
Truyền thông Đại Lục đưa tin, Bệnh viện Vũ Xương có một số y bác sĩ bị nhiễm COVID-19. Ngày 14/2, nữ y tá 59 tuổi Lưu Phàm đã tử vong vì nhiễm bệnh. Ngày 26/1, sau kỳ nghỉ Tết Lưu Phàm quay lại làm việc mà không có quần áo bảo hộ nên bị nhiễm bệnh. Điều đáng buồn là cả gia đình cô đều bị lây nhiễm, cha mẹ đã qua đời, hiện chỉ còn em trai đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU).
RFA đưa tin, thông tin về cái chết của bác sĩ Lưu Trí Minh cũng khiến cư dân mạng nhớ đến quá trình “giải cứu” bác sĩ Lý Văn Lượng khi ông qua đời tại bệnh viện. Trường hợp của bác sĩ Lý Văn Lượng cũng từng được thông báo qua đời vào tối muộn ngày 6/2, nhưng sau đó lại bất ngờ có thông tin ông đang được cấp cứu trong bệnh viện. Và sau 3 giờ đồng hồ bị ép ngực và sốc điện liên tục, đến rạng sáng ngày 7/2, truyền thông mới chính thức tuyên bố bác sĩ Lý Văn Lượng tử vong (trong tình trạng xương sườn bị gãy hoàn toàn). Cái chết của bác sĩ Lý Văn Lượng đã dẫn đến sự phẫn nộ chưa từng có của cư dân mạng Trung Quốc, dấy lên phong trào yêu cầu tự do ngôn luận.
Thời báo Epoch Times cũng báo cáo, theo “Phân tích dịch tễ học về bệnh viêm phổi do virus corona mới” mà Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Trung Quốc công bố, tính đến ngày 11/2, đã có 422 tổ chức y tế được chỉ định là cơ sở y tế điều trị bệnh nhân viêm phổi ở Vũ Hán. Hiện tại, tổng cộng 3.019 nhân viên y tế nghi ngờ bị lây nhiễm virus tại các bệnh viện này và 1.716 người đã được xác nhận.
Minh Ngọc
https://www.facebook.com/TriThucVietNamForum/videos/632786953963990/?t=19
https://www.facebook.com/RFAVietnam/videos/181644869604967/?t=14
—
Bạn nghĩ sao?