Quách Văn Quý: ĐCSTQ sẽ thừa nhận Phòng thí nghiệm P4 làm rò rỉ virus corona

Hiện nay ngày càng có nhiều dấu hiệu cho thấy, virus corona chủng loại mới (viêm phổi Vũ Hán) đang lây lan nhanh chóng ở Vũ Hán và các nơi ở Trung Quốc có khả năng là “nhân họa” chứ không phải “thiên tai”. Mới đây, doanh nhân Quách Văn Quý – hiện đang sống lưu vong tại Mỹ, đã tiết lộ rằng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sẽ thừa nhận Phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán “vô tình” làm rò rỉ loại virus này, đồng thời sẽ quy kết lỗi là do “sai sót của con người”. 

Quách Văn Quý, virus corona
Ông Quách Văn Quý – hiện đang sống lưu vong tại Mỹ (Ảnh cắt từ video)

Virus corona mới tại Vũ Hán lây lan nhanh chóng ra khắp Trung Quốc và nhiều quốc gia khác trên thế giới, ngày càng có nhiều người, trong đó có cả chuyên gia vũ khí sinh học quốc tế suy đoán loại virus này có liên quan đến Phòng thí nghiệm P4 tại Vũ Hán. Phòng thí nghiệm này cách chợ hải sản Hoa Nam (được cho là nơi gây bùng phát dịch) chỉ 32 km. 

Ông Quách Văn Quý nói, một người nắm tình hình ở Trung Nam Hải nói với ông rằng, hiện tại lãnh đạo Trung ương ĐCSTQ đã xác định, về tuyên truyền thì thông tin này mở cửa không bưng bít. Nói cách khác, có thể “thừa nhận virus này là do con người gây ra”, thì mới có thể khiến mọi người bớt sợ hãi, tức là, loại virus này là của phòng thí nghiệm. 

Vấn đề thứ hai, chính là cần giải thích vì sao virus lại có thể lọt được ra ngoài, điều này cần phải làm rõ hơn. Quách Văn Quý nói, ĐCSTQ sẽ giải thích, việc này là do có người vô ý phạm sai lầm, thí nghiệm thất bại khiến virus bị lọt ra ngoài. Cũng có nghĩa là, điều này khẳng định đây là virus nhân tạo, do sai sót không cẩn thận nên đã lọt ra ngoài. Tuyên truyền của ĐCSTQ chính là nói với thế giới rằng sự việc lần này không liên quan gì tới họ. 

Quách Văn Quý nói, mới đầu, cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ và bộ máy tuyên truyền lan truyền rất nhiều video ăn thịt dơi, với ý đồ dẫn hướng dư luận cho rằng ăn động vật hoang dã, virus từ động hoang dã lây lan sang người, dẫn đến dịch bệnh bùng phát. Nhưng kết quả, ĐCSTQ ra sức che giấu sự thật thì lại càng khiến cho tình hình dịch bệnh mất kiểm soát. 

Tháng 1/2018, Vũ Hán thành lập một Phòng thí nghiệm sinh học an toàn cấp 4 (BSL-4), ĐCSTQ tuyên truyền rằng phòng thí nghiệm này dùng để kiểm soát các bệnh tật mới, đồng thời lưu trữ virus SARS và các chủng loại virus thuần hóa khác. 

ĐCSTQ phải chăng cố ý để lọt virus ra ngoài, dùng tính mạng của người dân trong và ngoài nước làm cái giá phải trả khi họ đang giãy chết?

Ông Quách Văn Quý phân tích, ĐCSTQ có hành động khác đối với Hồng Kông. Sau khi đạt được mục đích phong tỏa Hồng Kông, có khả năng tình hình dịch bệnh sẽ kết thúc vào tháng 2 giống như Vương Kỳ Sơn đã nói trong một trường hợp riêng tư với thân tín. ĐCSTQ có thể có ý đồ “một mũi tên trúng 3 đích”: Nắm giữ Hồng Kông, nắm giữ Đài Loan, định hướng loại bỏ mục tiêu mà họ muốn loại bỏ, sau đó là làm sụp đổ kinh tế thế giới.

Ngoài ra, trong video phát trực tiếp ngày 30/1, ông Quách Văn Quý còn đưa ra hàng loạt dự đoán, trong vài ngày đến vài tuần tới, quốc tế sẽ có hành động lớn, và một thảm hoạ nhân đạo chưa có tiền lệ đang xảy ra tại Trung Quốc. 

Ông nói, các tổ chức quốc tế ở Washington, Geneva, Zurich, London và các nước châu Á như Tokyo, Đài Loan, Hồng Kông sẽ xảy ra hàng loạt sự kiện lớn.

Ông cũng dự đoán, thị trường chứng khoán ở các nơi như Thượng Hải, Hồng Kông, Thâm Quyến sẽ có biến động lớn, đồng Đô la Hồng Kông, đồng Nhân dân tệ, và các giao dịch lớn khác có thể dừng hoạt động, Tổ chức Y tế Thế giới có thể sẽ liệt toàn bộ Trung Quốc vào danh sách khu vực đại dịch. 

ĐCSTQ sẽ tiếp tục nói dối cấp quốc gia một cách vô trách nhiệm về thương mại, tài chính, số người lây nhiễm và số người tử vong thực tế, để lừa gạt thế giới, đây là phạm tội cấp quốc gia. 

Ông nói, tại Trung Quốc, dịch bệnh toàn quốc này sẽ diễn biến thành một đại thảm họa nhân đạo. Thảm họa nhân đạo này đã bắt đầu “lên men” khắp Trung Quốc. 

Ông nói, 1,4 tỷ người Trung Quốc, sau 70 năm bị ĐCSTQ trói buộc, sẽ đi đến “địa ngục trần gian” với tốc độ nhanh nhất, đồng thời ĐCSTQ còn muốn lôi cả thế giới vào. 

Cuối cùng, ông Quách Văn Quý nhấn mạnh, chính trị Trung Quốc sẽ có biến đổi, trước khi ĐCSTQ sụp đổ sẽ xảy ra rất nhiều hiện tượng rối loạn.

Trí Đạt

Ông sư Nhà Quê   

Ông sư Nhà Quê   

 “Tưởng niệm cố Hòa Thượng THÍCH THANH LONG – một cựu Tù Nhân Chính Trị – nhân giỗ mãn phần 28 năm ( 29/11/1991 – 2019).”                                            

          BÀI CA KINH HÒA BÌNH 

 VŨ VĂN QUÝ   

Tôn giáo nào cũng có những vị chân tu – những đấng lành thánh – suốt đời hiến thân cho lý tưởng thiêng liêng cao cả của mình đã chọn. Nhiều vị đã cùng sống chết với tha nhân, chết cho đạo pháp và trở nên hiển thánh được đời đời sùng bái tôn thờ. Tấm lòng vị tha chan chứa tình người của họ tỏa ra vô biên không vị kỷ, không đóng khung hạn hẹp ở lằn ranh tôn giáo. Biết bao công đức của họ được truyền tụng từ thế hệ này qua thế hệ khác được kể lại bằng những câu chuyện đầy cảm kích.

Cách nay gần 3 thập niên trên tờ  Đất Mẹ số 38 (Đất Mẹ là tờ báo nguyệt san Công Giáo) chúng tôi đã viết dưới đề tựa ” Nén Hương Cho Hòa Thượng THÍCH THANH LONG” ngay sau khi ngài viên tịch tại Sài Gòn. Từ sau ngày ấy đến nay, nhiều báo Việt ngữ tại Hoa Kỳ cũng có những bài viết về ngài, điểm đáng chú ý là những tác giả này đa số là những tù nhân chính trị người Công Giáo trong đó có một số các vị linh mục đang có mặt tại Hoa Kỳ, những người đã một thời sống cùng với cố hòa thượng ở các trại tù từ Nam chí Bắc, tất cả đều tỏ lòng tôn kính, ngưỡng mộ.

Tang lễ cố Hòa Thượng THÍCH THANH LONG ngày 29 tháng 11 năm 1991 được mô tả như một đám rước hết sức trọng thể. Đoàn người tham dự đã phủ kín con đường dài 5 cây số từ cổng Chùa Giác Ngạn đường Trương Minh Giảng Sài Gòn tới Nghĩa Trang Bà Quẹo không chỉ gồm các đoàn thể Phật tử, các thiện nam tín nữ mà có mặt đủ mọi thành phần tôn giáo cũng như rất đông đảo các cựu Tù nhân Chính trị.

Trước năm 1973, Hòa Thượng mang cấp bậc Trung Tá làm Phó Giám Đốc Nha Tuyên Úy Phật Giáo cho đến khi thương tọa Thích Tâm Giác đi Nhật bản trị bệnh thì Hòa Thượng mới lên làm Giám Đốc và cũng được thăng cấp Đại Tá tuyên úy từ dạo đó.

Ngày 13/6/1975 bị việt cộng bắt đi cải tạo và đem ra Bắc. Đến ngày 12 /9/1987 được tha trở về lại Chùa Giác Ngạn Sài gòn và mãn phần tại đây.

Ngược dòng thời gian gần 3 thập niên, năm ấy cũng vào mùa thu (1982), trại cải tạo Hà Tây tiếp nhận thêm khoảng 80 tù nhân chính trị (TNCT) từ trại tù Thanh Phong chuyển đến. Đa số thành phần thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị gồm các ngành Tâm Lý Chiến, An Ninh Quân Đội và Tuyên Úy của Quân Lực VNCH.

Trại Hà Tây có tất cả 12 buồng giam. Số TNCT mới đến bị nhốt trong buồng số 7. Buồng này rất kín cổng cao tường, bao quanh chằng chịt kẽm gai vì trước đó được dùng để nhốt các tù hình sự có trọng án nên được canh gác cẩn mật. Việt cộng coi những TNCT này là những đối tượng cực kỳ nguy hiểm. Khoảng một tháng sau khi thanh lọc kỹ càng  thì việt cộng mới mở cửa cho các linh mục tuyên úy ra ngoài lao động, tuy vậy buồng 7 vẫn chưa được ra sân lớn tập họp điểm số như các buồng khác. Đội Tuyên Úy lúc này do linh mục Nguyễn Quốc Túy (*) – cha Túy là cựu Thiếu Tá Biệt Động Quân, một mẫu người trẻ năng nổ, ứng phó thần kỳ đã được các vị tu sĩ cử ra đứng mũi chịu sào để điều động đội này xử trí với những thủ đoạn thâm độc của việt cộng. Công việc chính của đội tuyên úy lúc đó là đào đất đắp đường và kéo xe thay thế trâu bò.

Lần đầu tiên tôi được cha Túy mời dự bữa cơm trưa thân mật tại sân buồng 7. Có khoảng chục người trong đó có linh mục Khổng Tiến Giám bào đệ của linh mục Khổng Tiến Giác tuyên úy Bộ Tổng Tham Mưu, linh mục Nguyễn Văn Thịnh cựu giám đốc nha tuyên úy Công giáo, các mục sư Xuân, Điểu Huynh và các đại đức Tâm, Khuê, Tùng và hòa thượng Long. Ngoài đội tuyên úy chỉ có tôi và Đại tá Trần Mộng Chu nha Quân Pháp. Hầu như không phân biệt tôn giáo và cấp bậc, tất cả các vị tuyên úy đều xem hòa thượng Thích Thanh Long như một người anh cả và xưng hô một cách chung chung là thầy Long. Mỗi khi nhắc đến thầy Long thì mọi người đều nói về thầy với niềm sủng ái trọng vọng.

Thoạt đầu khi chưa giới thiệu từng người trong bữa tiệc, tôi ghé vào tai cha Túy hỏi có phải người ngồi trước mặt cha là Thầy Long không thì cha lắc đầu. Cung cách bề ngoài và bộ quần áo mới màu đà còn tươi của vị này làm cho tôi lầm ông với hòa thượng Long. Rồi cha chỉ cho tôi người ngồi đối diện với tôi.

Vóc gầy gò, dong dỏng cao, da ngăm ngăm, hàm răng nhỏ và đen huyền, tóc cạo dúng tiêu chuẩn sư tăng nhà Phật, mặc bộ đồ cũ đơn sơ, khuôn mặt hiền hậu nhưng khắc khổ, toát ra vẻ chân tu như thánh Găng Đi nhất là cặp mắt sáng, sâu, đen láy, rất ít nói nhưng quan tâm lắng nghe mọi người xung quanh. Đó là người ngồi đối diện với tôi. Người đó chính là Thầy Long. Tôi nhìn ông khẽ cúi đầu và ông nhìn tôi với đôi mắt hiền từ trìu mến. Ông đã trao cho tôi một nụ cười thật kín đáo.

Tháng 3/1983, trại Hà Tây sắp giải thể và chuyển hết các TNCT về Nam Hà. Các vị Tin Lành và Phật Giáo được phân tán về các đội lao động. Riêng các tuyên úy Công Giáo chờ phương tiện chuyển ngược về Thanh Phong.

Năm 1985, tôi và thầy Long bị giam chung tại Nam Hà và chính thời gian này tôi được biết thầy nhiều hơn. Có những người đã biết và nói rằng trước ngày di cư từ Bắc vào Nam năm 1954, thầy đã trụ trì tại một ngôi chùa ở một làng tại tỉnh Nam Định và được đông đảo tín hữu mến mộ. Nhiều đêm tâm sự với thầy trong buồng giam, tôi cố gợi chuyện để biết thêm nhưng thầy là người điềm đạm khiêm tốn chỉ kể với tôi là thầy xuất gia đầu Phật từ lúc 12 tuổi. Quyết tâm tu hành, không muốn vương vấn nợ trần, thầy đổi tên là Nguyễn Văn Long và hầu như hoàn toàn không ai biết được tên thật và quê quán của thầy. Thầy thuộc nhiều địa danh ở Nam Định, khi tôi kể chuyện liên quan đến những vùng Cổ Lễ, Cổ Ra, Văn Tràng, Trực Ninh, Nam Trực, Quần Phương, Lạc Quần v.v. thì bỗng nhiên đôi mắt thầy rực sáng lên và có vẻ thích thú. Tôi đoán có lẽ thầy đã trải qua thời thơ ấu tại một trong những địa danh này chăng?

Thầy nói năm 16 tuổi, thầy chỉ lén về nhà nhìn mặt thân phụ của mình từ trần rồi lại lặng lẽ ra đi. Lý tưởng của thầy là Phật pháp, tình yêu của thầy là tha nhân, thân bằng quyến thuộc của thầy là Phật tử. Thầy có một cuộc sống vô cùng mộc mạc, đơn sơ, đức độ, lúc đi tu cũng như lúc ở tù. Thầy thường nói với tôi : “Tù cũng là tu”. Thầy luôn tự nhận mình là một “Ông Sư Nhà Quê“.Vốn có một tâm hồn thanh tịnh như đóa sen nở trên mặt hồ không gợn sóng lúc nào cũng toát vẻ chân tu khiến người bàng quan thấy thầy là cõi phúc. Đúng như vậy!

Trong thời kỳ đói khát, tù nhân chưa được gia đình tiếp tế thăm nuôi đã có kẻ lấy chiếc lon ghi gô đựng nước uống của thầy nhét đầy thịt heo đánh cắp của trại, lúc bị phát giác không ai dám nhận. Cuối cùng để tránh phiền lụy cho một số người, thầy không ngần ngại đứng ra nhận chiếc lon đó là của thầy mặc dù ai cũng biết thầy ăn chay trường và ai là kẻ ăn trộm lúc bấy giờ. Khi nào trại cho tù nhân chút ít thịt để “bồi dưỡng”, thầy thường nhường cho các anh em đau ốm bệnh hoạn.

Đến khi được thăm nuôi tiếp tế, Phật tử khắp nơi đến thăm thầy hầu như hàng tuần. Những quà tiếp tế, thầy đem chia cho các bạn tù. Quần áo chỉ giữ 2 bộ. còn bao nhiêu cũng đem cho hết. Thầy thường xuống bệnh xá thăm viếng những người đau ốm và đem quà bánh thuốc men  xuống cho họ. Thầy rất quan tâm đến những “con bà phước” (*) bị bỏ quên trong trại. Một vài trường hợp điển hình:

– Anh Khương, Phó Quản Đốc Trung Tâm Cải Huấn Côn Sơn – một người Công Giáo – bị địch bắt ngay trong lúc còn đang mặc sắc phục và bị việt cộng đánh nhừ tử. Hậu quả của những trận đòn thù khiến anh Khương trở thành bại liệt toàn thân và á khẩu. Anh bị mất liên lạc với gia đình từ ngày bị bắt. Gần 13 năm, anh mới bập bẹ nói được một tiếng “dôi, dôi” như đứa trẻ mới học nói. Thầy Long đã đích thân chăm sóc đút cơm, tắm rửa cho anh như một người thân, đặc biệt là khi trại đọc lệnh tha có tên anh nhưng anh không biết về đâu và không thể đi được một mình. Chính thầy Long đã giúp anh một số tiền và nhờ đại đức Tâm được tha cùng một lượt với anh Khương về trước tìm kiếm thân nhân của anh ở tận miền Tây để ra đón anh.

– Anh Nguyễn viết Tân, Đại tá hải quân QLVNCH bị toàn thân bất toại và bệnh nặng trong lúc mọi người ai nấy đều lo cho bản thân mình và tình thương giữa con người đã trở nên mệt mỏi thì thầy Long cũng chính là người tình nguyện chăm sóc anh Tân cho đến khi anh được người nhà ra đón kịp  về rồi chết.

Một trường hợp khôi hài khác là ở trong trại có một anh tên Nguyễn Huệ, “vô tông tích” tự xưng là trung tướng Tư Lệnh Sư Đoàn 23B (?). Có một thời gian anh ta bị giam chung với các tướng lãnh QLVNCH nhưng sau việt cộng phát giác “tướng Nguyễn Huệ”  chỉ là một tên khùng  và bị đuổi ra. Thấy thầy thương người và dễ dãi, “tướng Nguyễn Huệ” thường hay chạy theo quấy quả xin xỏ cơm và thuốc lào. Hễ trông thấy anh ta là thầy tủm tỉm cười, thầy không hề tỏ vẻ khó chịu và còn đi kiếm thuốc lào cho anh ta, tuy thầy chẳng bao giờ hút thuốc.

Tù nhân được tha dần nhưng vẫn còn tồn đọng một số khá lớn trong đó có các đại đức Tâm, Khuê, Xuân, Tùng, Trí, Bình, Ngự, Học, Diệu v.v. Mỗi lần thầy Long được thông báo có thăm nuôi thì các vị này đã sắm sẵn bao bị và tận tình giúp đỡ thầy. Thầy thường nói : ” Hôm nay tôi lại có thánh Veronica đến thăm nuôi “. Đây cũng là dịp thầy tập họp các tu sĩ Phật giáo ở trong trại tù để phân công đi thăm viếng bệnh nhân hoặc cắt cử họ đến tụng kinh và cầu siêu mỗi khi có người tạ thế.

Vào các dịp lễ Noen hay Tết âm lịch, thầy cũng dành dụm chút gạo, đậu xanh, đường tán và khởi xướng việc nấu chè ăn chung cả buồng mang niềm vui nhỏ bé đến cho mọi người và còn dốc hết “hầu bao” giúp các anh em nghèo đói nhất trong trại.

Thầy rất thích nghe tôi đánh đàn và kể chuyện cuộc đời thánh Phanxicô Khó Khăn (Francis 0f Assisi) nhất là những câu hát ý nghĩa thâm thúy trong Kinh Hòa Bình. Cứ vào mỗi sáng sớm Chủ Nhật được nghỉ lao động, trong khi tất cả mọi người còn nằm trong mùng thì thầy đã đánh thức tôi và khẽ nói : “Ông Quý ơi ! Dậy cho anh em nghe đàn đi !” Thế rồi âm thanh của chiếc đàn gỗ tự tạo ở trong tù của tôi nhè nhẹ vẳng ra tiếng thay lời trong âm giai cung Mi buồn ” Lạy Chúa từ nhân, xin cho con…..” hầu như không làm cho ai khó chịu cả.

Tấm lòng cao quý của thầy sáng như ngọn đuốc trong trại tù tăm tối, không những đối với các bạn tù chính trị mà còn lan tỏa  đến cả những tù hình sự giam chung cùng trại.

Như một tấm huy chương vô giá mà trên cõi đời này không thể đem ra so sánh được, thầy đã đối diện với bọn cai tù khát máu, trước họng súng AKA mà không hề nao núng và không sợ chết. Thầy đã được các vị tuyên úy Công Giáo ca ngợi vì đức bác ái và lòng hỉ xả, quên mình và chấp nhận những gì bất hạnh xảy đến. Trong cuốn AKA và Thập Giá của linh mục Phan Phát Huồn, Dòng Chúa Cứu Thế trang 107-108 kể chuyện đám tang của Cha Nguyễn Văn Bản, Dòng Đa Minh, tuyên úy Tổng Y Viện Cộng Hòa chết tại trại giam Yên Bái. Sau khi chôn cất, việt cộng bắt các tù nhân cải tạo lên lớp hội thảo đển lên án và làm nhục người đã chết. Chúng vu cáo cho Cha Nguyễn Văn Bản là một tên ác ôn côn đồ, chạy theo Mỹ Ngụy giết hại đồng bào, một tên có nợ máu đối với nhân dân, một tên lường gạt vv.. Nghe tên Nha cán bộ việt cộng lải nhải nhục mạ một người đã khuất mà người đó vốn là một người đạo đức gương mẫu, không dằn nổi sự bất bình, thầy Long đã đứng lên bênh vực bằng một giọng ôn tồn nhưng cương quyết :

” Tôi được biết Linh Mục Bản ngoài xã hội cũng như ở trong trại cải tạo là một con người đạo đức, được mọi người kính nể…” Tên việt cộng hống hách nạt nộ:

” Anh im mồm ngay. Anh Bản đã bị nhà nước cách chức linh mục của anh ta từ ngày anh bước chân vào trại cải tạo, còn anh, anh đừng có hòng đem cái bọn cha cố vào đây mà hù dọa cách mạng…”  nhưng thầy Long đâu có chịu im cho. Đợi cho tên việt cộng vừa dứt lời thì thầy Long nói tiếp:

” Nếu linh mục đều như cán bộ nói thì làm sao dân chúng tin tưởng và kính mến họ. Mặc dù  cán bộ đã cấm các trại viên gọi các linh mục là Cha và tự xưng mình là con, trại viên nào không tuân thì sẽ phải xử lý, nhưng thưa cán bộ, có ai chấp hành lệnh đó không? Trái lại, đối với công chức nhà nước, trước mặt họ gọi là cán bộ nhưng sau lưng họ gọi bằng thằng việt cộng thì cán bộ nghĩ sao?

Như một con hổ bị trúng đạn, hai mắt hắn đỏ ngầu giận dữ, nhảy chồm tới nhìn trừng trừng vào thầy Long, quát thật lớn văng cả nước miếng vào mặt người đối diện và hắn ra lệnh:

À anh này hỗn thật, yêu cầu các đồng chí đem cùm tên này cho tôi, biên bản sẽ làm sau.

Thầy Long vẫn tiếp tục nói một cách hùng hồn cho đến lúc lính cảnh vệ việt cộng mang AK xông tới còng hai tay ông, ông không tự bênh vực cho mình, ông vẫn bình thản đưa hai tay cho chúng còng để chúng đem đi. Đây thật là hình ảnh một con chiên hiền lành đứng trước kẻ xắn lông mình mà không nói lời than trách như đã được diễn tả trong Kinh Thánh. (Cv.8.32-33).

Cuối năm 1987, thầy Long được tha về. Cởi bỏ chiếc áo chàm cải tạo, thầy lại khoác chiếc áo màu đà. Từ khi trở về Chùa Giác Ngạn, thầy không giữ chức trụ trì như trước, thầy sống trên căn gác xép tại góc vườn nhưng hàng ngày rất đông người đến thăm viếng và ngôi chùa được trùng tu lại trở nên đẹp đẽ khang trang hơn cũng nhờ uy tín và sự quan tâm của thầy. Hầu như ai cũng cảm mến gương hy sinh, lòng can đảm, tánh cương trực của thầy Long. Có những vị Linh Mục không đi cải tạo mà chỉ nghe tiếng thôi cũng muốn đến thăm thầy Long tại Chùa Giác Ngạn. Tôi hỏi Cha Vũ Ngọc Trân, Chánh Xứ Chu Hải tỉnh Phước Tuy, cha nghĩ thế nào khi đến thăm Hòa Thượng Thích Thanh Long tại Chùa Giác Ngạn? Cha đã trả lời một cách không dè dặt: ” Tôi nghĩ Chúa sẽ thưởng công cho bất cứ ai biết khao khát trọn lành, thương người và giúp đỡ bênh vực người. Chúa nói kẻ nào giúp đỡ người đều có công trước mặt Ta. Tôi nghe các cha tuyên úy đi cải tạo về có nói nhiều về ông. Tôi cũng mến mộ ông và việc tôi đến thăm cơ sở một tôn giáo khác đâu có gì làm suy giảm đi lòng kính mến Chúa nơi tôi đâu. Nếu nói đó là một hình thức trao đổi văn hóa thì cũng chẳng sao!” (Cha Đa Minh Vũ Ngọc Trân cũng đã qua đời tại Xứ Chu Hải Bà Rịa ngày 24/2/1992).

Trong thời gian chưa mắc bệnh ung thư nơi xương tọa, phương tiện chính của thầy trong thành phố là “xe đạp ôm”. Thầy thường ngồi trên “poọc ba ga” phía sau để cho một chú tiểu chở đi. Người ta thấy thầy xuất hiện ở nhiều nơi và tình thương của thầy dường như vẫn đặc biệt dành cho bạn tù cải tạo còn trong trại giam hoặc đã được tha về. Khi biết có ai đi xuống trại Z30D thì thầy cũng nhắn lời thăm hỏi, có đôi lúc  thầy gửi một cần xé chôm chôm hoặc vài thùng mì gói xuống phân phát cho anh em chưa may mắn được về xum họp với gia đình. Khi nghe tin có người vừa mất, bất luận ở đâu, không phân biệt tôn giáo, nơi cầu siêu hay chốn làm phép xác, tại chùa hay nhà thờ thánh thất, thầy cũng đều có mặt để phân ưu với gia đình người quá cố, thầy không ngần ngại đến vì “nghĩa tử là nghĩa tận”. Tôi đã gặp thầy và cùng đứng chung với thầy dưới gốc cây xoài trước tượng đài Đức Mẹ trong khuôn viên Nhà Thờ Ba Chuông để chờ tiễn đưa linh cữu của cố Trung Tá Nguyễn Thủy Chung và cố Trung Tá Nguyễn Anh Ly mất vào những năm 1989-1990.

Rất nhiều cựu TNCT nay đang có mặt tại Hoa Kỳ hoặc định cư rải rác trên khắp thế giới vẫn nhắc đến thầy Long. Ký giả Lô Răng tức cố Trung Tá Phan Lạc Phúc và Trung Tá nhà văn Hoàng Ngọc Liên, Ký giả Vũ Ánh… cũng có những bài viết rất sâu sắc về thầy.

                       * * *                                                                            

Tôi chẳng có tư cách gì và cũng chẳng dám đưa ra nhận xét nào để “phong thánh” cho một con người mà tôi quen biết trong một thời gian hạn hẹp. Dưới nhãn quan của một tín đồ Công Giáo, dù sao tôi cũng chỉ là một chứng nhân với biểu kiến riêng, tôi xem Hòa Thượng Thích Thanh Long là một tấm gương rất tốt lành, đáng kính và đáng tôn vinh mà thời đại ngày nay thắp đuốc giữa ban ngày đi tìm cũng khó kiếm. Một người đã hy sinh tất cả để trọn đời đi theo con đường giống như của thánh Phanxicô Khó Khăn tác giả bài ca KINH HÒA BÌNH đã đi.

Thầy Long luôn đề cập KINH LỤC HÒA trong Diệu Pháp Liên Hoa cho các đệ tử. Chính vì thế mà thầy rất thích KINH HÒA BÌNH của thánh Phanxicô lúc ở trong tù thì sau này tôi mới nghiệm ra vì nó ẩn chứa những điều uyên thâm sâu xa nói về đức bác ái và lòng từ bi cũng giống như KINH LỤC HÒA. Tôi không ngờ thầy Long lại là một người bạn tri âm của tôi và ngày nay mỗi khi dạo nhạc hát lên bài ca KINH HÒA BÌNH tôi lại nhớ đến thầy.

Từ cõi bên kia, tôi tin rằng thầy đang mỉm cười và chăm chú lắng nghe tôi hát:

Lạy Chúa từ nhân,  Xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người,   Lạy Chúa xin hãy dạy con như khí cụ bình an của Chúa,  Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm…

Tôi sẽ nhớ thầy mãi mãi cùng với bài ca KINH HÒA BÌNH trong tiếng tơ đồng của cung Mi buồn.

 VŨ VĂN QUÝ

From: TU-PHUNG

LUẬT NHÂN QUẢ KHÔNG CHỜ KIẾP SAU, CHỈ NHẤN ENTER LÀ CÓ LIỀN!

8 SÀI GÒN

Image may contain: 4 people, people standing and text

LUẬT NHÂN QUẢ KHÔNG CHỜ KIẾP SAU, CHỈ NHẤN ENTER LÀ CÓ LIỀN!

Ngày 16/1/2020, chị L.😭.H. (25 tuổi), nhân viên lễ tân khách sạn ở đường Trần Phú, Nha Trang tiếp nhận hai cha con Li Ding và LiZi Chao đến từ Vũ Hán.
Chiều 22/1, BV Chợ Rẫy cho biết “2 cha con Li Ding và LiZi Chao đã nhiễm coronavirus”.
Ngày 24/1, Sở Y tế Khánh Hòa lấy mẫu xét nghiệm của chị L.😭.H. gửi Viện Pasteur Nha Trang và Viện Pasteur TP.HCM.

Chiều 29/1, UBND tỉnh Khánh Hòa tổ chức cuộc họp khẩn về phòng, chống dịch cúm viêm phổi cấp virus corona chủng nCoV.
Dù biết rõ hai cha con 2 cha con Li Ding và LiZi Chao đã ghé Nha Trang có dấu hiệu lây cô tiếp tân L.😭.H. , Phó chủ tịch tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Đắc Tài vẫn chỉ đạo “Sở Du lịch làm việc với các công ty lữ hành phải có trách nhiệm với hành khách TQ”.

Rồi, Bí thư Tỉnh ủy Khánh Hòa Nguyễn Khắc Đinh chỉ đạo: “Có một khách sạn không đón khách Trung Quốc khi thấy họ đến từ Vũ Hán. Mặc dù dịch virus corona đang lan rộng, các đơn vị kinh doanh du lịch không được kỳ thị khách…”

Ngày 31/1 Viện Pasteur Nha Trang kết luận: chị L.😭.H. đã dương tính với virus nCoV.
Ngày 2/2, phó chủ tịch thường trực Nguyễn Đắc Tài ký văn bản của gửi Thủ tướng Chính phủ đề nghị chỉ đạo Bộ GTVT có phương án để đưa 5.361 người Trung Quốc đang “kẹt” tại Khánh Hòa về nước.

Đúng là trời hại người…gian! Chiều 29/1, Nguyễn Khắc Đinh và Nguyễn Đắc Tài gieo “nhân”, chiều 2/2, tỉnh Khánh Hòa gặt quả!
Đề nghị, Thủ tướng buộc Nguyễn Đắc Tài và Nguyễn Khắc Đinh đem 5.361 người TQ về nhà của 2 ông nuôi.

MAI BÁ KIẾM

 Chúa Giê-su, một tên vô thần

 

Chúa Giê-su, một tên vô thần – Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa

Chúa Giêsu than phiền rằng Ngài chưa hề được xem đá bóng lần nào. Chúng tôi liền đưa Ngài đi xem một trận đấu rất gay go giữa một đội Tin Lành và một đội Công Giáo. Ðội Công Giáo làm bàn trước: “Một Không!” Chúa Giêsu vỗ tay hoan hô và tung cả mũ lên trời. Vài phút sau, đội Tin Lành gỡ hòa một một. Chúa Giêsu lại vỗ tay reo hò và tung mũ lên trời.

Một khán giả ngồi bên cạnh lấy làm khó chịu về thái độ của Chúa Giêsu. Ông ta đập mạnh vai Ngài và hỏi:

– Ê, ông bạn! Ông bạn ủng hộ bên nào thế?

Xem chừng như còn bị kích động bởi trận đấu, Chúa Giêsu trả lời:

– Tôi hả? Tôi không ủng hộ bên nào cả. Tôi đến đây là chỉ để thưởng thức trận đấu thôi.

Người khán giả khó chịu về thái độ của Chúa Giêsu, nay lại càng bực bội hơn. Ông ta quay sang người bên cạnh và nói nhỏ:

– Hắn là một tên vô thần!

Trên đường về nhà chúng tôi chất vấn Chúa Giêsu về tình hình tôn giáo trên thế giới. Chúng tôi nói với Ngài:

– Thưa Chúa, những con người có tôn giáo thật là buồn cười. Họ tưởng rằng Thiên Chúa chỉ đứng riêng về phía họ và nghịch lại với những người theo tôn giáo khác”.

Chúa Giêsu gật đầu tỏ vẻ ưng ý. Ngài bảo:

– Ðó là lý do tại sao Ta không ủng hộ tôn giáo nào mà chỉ ủng hộ con người. Con người quan trọng hơn tôn giáo. Con người quan trọng hơn ngày Sa-bát. Chúng con nên biết rằng chính những người có tôn giáo đã đóng đinh Ta trên thập tự.

* * *

Câu chuyện trên đây cho chúng ta thấy rằng một trong những vết thương lớn nhất của nhân loại đó là những cuộc chiến tranh tôn giáo xảy ra vì thái độ bất khoan dung của các tín đồ.

Người ta quá bị cám dỗ nhân danh Thượng Ðế, thần minh hay ý thức hệ của mình để triệt hạ, loại trừ, bách hại người khác. Trong khi đó thì tôn giáo nào mà lại không dạy sự khoan dung, lòng nhân ái đối với con người.

Chúa Giêsu đến mặc khải cho chúng ta một Thiên Chúa là Cha của mọi người. Ngài là Ðấng làm cho mặt trời mọc lên cho người lành cũng như kẻ dữ. Ngài yêu thương những ai nhận biết và yêu mến Ngài cũng như những ai chối bỏ và thù ghét Ngài. Ngài muốn các con cái Ngài yêu thương nhau như anh em cùng một gia đình.

Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta là Ðấng mà người ta sẽ chối bỏ nếu người ta khước từ anh em đồng loại của mình. Thiên Chúa ấy là Ðấng mà người ta cũng sẽ xúc phạm, khủng bố, nếu người ta xúc phạm và khủng bố con người.

“Saolô, Saolô! Tại sao ngươi bắt bớ Ta?” Lời hạch hỏi ấy, mãi cho tới ngày nay dường như vẫn còn vang vọng khắp nơi giữa những người tin vào Ðức Kitô và tin vào Thiên Chúa, giữa những người hãnh diện về niềm tin của mình.

(nguồn: Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa)

Những bệnh… vô duyên!

Những bệnh… vô duyên!

BS Ðỗ Hồng Ngọc.

Tuy già không phải là một bệnh nhưng già thì thường có bệnh. Bệnh thì có bệnh nặng, bệnh nhẹ, bệnh có duyên và bệnh… vô duyên. Ai cũng biết thầy thuốc là người được học hành cẩn thận để giúp ta chữa trị bệnh tật, vậy mà thầy thuốc cũng có thể gây bệnh cho ta, dù là ngoài ý muốn, cái đó gọi là bệnh do thầy thuốc gây ra (iatrogenic) mà theo GS. Phạm Khuê, một chuyên gia về Lão khoa, Chủ tịch Hội người cao tuổi Việt Nam thì có đến hơn một phần tư các bệnh ở người già là do thầy thuốc gây ra! (Bệnh học tuổi già, Phạm Khuê, NXB Y Học, 1998, trang 364).

Những bệnh… vô duyên còn có thể do chính bản thân mình, người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm, hoặc các nhân viên tâm lý xã hội gây ra nữa! Bà cô của một bác sĩ bạn tôi trên 80 tuổi kêu lúc nào trong người cũng nóng bức, miệng khô nên đã mua rễ tranh, mía lau, mã đề ngoài chợ về nấu “nước mát” uống. Mát đâu không thấy, thấy đi tiểu liên tục gây thêm tình trạng mất nước trong cơ thể, lại thấy nóng bức, thấy khô miệng, lại uống thêm “nước mát”! Thì ra “rễ tranh, mía lau, mã đề” là những loại thuốc lợi tiểu (diuretics).

Một ông bác gầy còm nghe hàng xóm bày vẽ có loại tễ mập, bèn mua uống mấy cây. Mập thiệt! Nhưng người béo bệu, cơ thể bạc nhược! Thì ra, thuốc tễ đó chỉ là bột mì trộn với mật ong và Corticoid, một thứ thuốc uống vào lâu ngày gây hội chứng Cushing, ứ nước, làm mập bệu và gây ra vô số những tác dụng tai hại khác như giảm sức đề kháng, mọc lông, loãng xương, loét bao tử, cao huyết áp…

Ta cũng biết thuốc chữa đau khớp có thể gây loét dạ dày; thuốc điều trị cao huyết áp có thể gây hạ huyết áp đột ngột; thuốc trị tiểu đường làm hạ đường huyết; thuốc uống cho đỡ bị đái són ở người già thì gây khô miệng, đỏ da, mờ mắt, chóng mặt…

Một đặc điểm sinh học của người cao tuổi là khả năng thích ứng dần kém đi. Hấp thu thuốc đã chậm mà đào thải cũng chậm. Tác dụng phụ của thuốc lại thiên hình vạn trạng, tùy từng người, từng lúc, có thuốc người này dùng thì tốt mà bày cho người khác không xong, uống vào bị phản ứng ngay.

Cho nên dùng thuốc ở người già phải dò dẫm trên từng trường hợp, giảm liều, giảm lượng, đắn đo tính toán trước sau, nào bệnh trước mắt, nào bệnh tiềm tàng; thuốc chữa được bệnh này nhưng có gây ra bệnh khác không, có làm bộc phát một bệnh cũ nào đó không, người bệnh ăn uống ra sao, tiêu tiểu ra sao và trạng thái tâm thần ra sao?

Người cao tuổi cũng thường hay tự ý gia giảm thuốc, tin lời bày vẽ, ai mách gì cũng nghe, gây tương tác thuốc lung tung rất dễ sinh ra nhiều bệnh…. vô duyên đáng tiếc.

Ngày càng có nhiều máy móc xét nghiệm và một số người cao tuổi cũng thường muốn được xét nghiệm này nọ.

Báo Paris Match của Pháp có đăng trường hợp một bà già bị rối loạn tiêu hóa đến khám ở một bác sĩ. Bác sĩ thấy không có gì nặng nhưng cũng gởi cụ làm thêm vài xét nghiệm cho chắc. Sau đó, bà cụ được tiếp tục làm thêm hàng loạt các xét nghiệm khác ngày càng phức tạp hơn vì xét nghiệm đơn giản không tìm ra bệnh: Siêu âm, nội soi, sinh thiết, chụp cắt lớp, chụp cản quang mạc treo…

Sau hơn một tháng chuyển từ trung tâm này đến bệnh viện kia, nằm đợi trên những băng ca lạnh lẽo, đẩy từ hành lang này sang hành lang khác, tiếp xúc với những người mang khẩu trang chỉ chừa đôi mắt lạnh lùng, bà cụ rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trầm trọng và tiêu tốn mất 35 ngàn quan Pháp.

Cuối cùng các bác sĩ hội chẩn kết luận không có bệnh gì cả!

Tây gọi những người sính xét nghiệm là “examinite”.

Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) cũng cảnh báo hiện tượng over – investigation, “thăm dò quá mức cần thiết” này (Health of the Elderly, WHO, 1989). Một số người cao tuổi được chăm sóc bảo bọc quá đáng, được làm xét nghiệm thăm dò, theo dõi liên tục làm cho người bệnh muốn… hết bệnh cũng không được; không kể trong quá trình thăm dò, chọc hút, bơm tiêm, thụt tháo… không phải là không có nguy cơ.

Dĩ nhiên nếu có bệnh thì cần phải làm để có chẩn đoán chính xác và điều trị hiệu quả. Còn thăm dò chỉ để… thăm dò thì không nên. Các chuyên gia khuyên chỉ nên làm xét nghiệm cho người già khi nhằm để chẩn đoán một thứ bệnh có thể chữa được, có thể phục hồi được, có lợi cho người bệnh hoặc để chẩn đoán phân biệt tìm ra một bệnh có tiên lượng tốt hơn, điều trị có kết quả hơn, có lợi cho bệnh nhân và gia đình hơn mà thôi. Tóm lại, biết ơn mình thì cần thiết lắm mới phải làm xét nghiệm và phải có chỉ định của bác sĩ.

Thế nhưng có thứ không phải là thuốc, không phải là thủ thuật gì cả mà vẫn có thể gây ra những bệnh vô duyên: đó là lời nói!

Có những lời nói gây hoang mang, lo lắng, làm mất ăn mất ngủ, gây kiêng cữ quá đáng làm cho tình trạng bệnh khó phục hồi hơn. Cái đó gọi là sự “dán nhãn” (labelling). Chẳng hạn như người không có chuyên môn, không đủ cơ sở khoa học chắc chắn mà “phán” cho một cái chẩn đoán kiểu như “nghi ung thư”, “hơi bị lớn tim”, hoặc một từ mơ hồ như “máu lộn mỡ, gan hơi nhiễm mỡ, viêm nhiễm phần phụ, rối loạn thần kinh thực vật”… hoặc “bị thư phù, bị người cõi trên nhập….” đều đem lại những kết quả tai hại không thể ngờ được!

Ngay cả bị dán nhãn là già cả, già nua, già yếu, mất sức rồi bị ép phải nằm yên một chỗ, lúc nào cũng có người nâng đỡ chăm sóc thì sẽ ngày càng lệ thuộc, ngày càng suy nhược, mau loãng xương, bắp cơ thoái hóa, cứng khớp nhanh.

Ðáng sợ hơn cả là bị ép phải vào nằm viện, nằm nhà thương, nhà dưỡng lão, nhà nghỉ mất sức… khi vẫn còn có thể tự quản được. Thật ra đây chỉ là giải pháp cuối cùng vì một khi đã vào các cơ sở này rồi thì không hy vọng gì trở lại đời sống bình thường được nữa vì càng ngày càng thụ động, ỷ lại, lệ thuộc, suy sụp.

Các cơ sở chăm sóc cho người già thực ra rất cần thiết, miễn là phải giữ một số nguyên tắc như đảm bảo sự riêng tư, tôn trọng cá nhân, giúp tự chủ, tự quản, và tạo nhiều cơ hội cho họ tham gia sinh hoạt phù hợp với sở thích và sức khỏe.

Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh… vô duyên!

BS Ðỗ Hồng Ngọc.

From: TU-PHUNG

Coronavirus – Siêu Vũ Khí Sinh Học?

Thưa Bà Con,
Dịch viêm phổi do coronavirus lan tràn từ Vũ Hán sang khắp nơi một cách nhanh chóng, ảnh hưởng lên các quốc gia trên thế giới. Mời Bà Con đọc bài viết do Cô Kim Nhung phỏng vấn trên Chương trình Kim Nhung Show của SBTN TV, CA..

Coronavirus – Siêu Vũ Khí Sinh Học?
Bài phỏng vấn trên Kim Nhung Show – SBTN ngày 29/1/2020

Cho đến sáng hôm nay 29/1/2020, tình trạng lan nhiễm của virus Corona đã đến điểm báo động khiến cho Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) công bố sẽ tái lập ủy ban khẩn cấp vào thứ năm, tức 30/1 để xác định xem liệu dịch coronavirus có gây ra tình trạng khẩn cấp y tế công cộng hay không?

Tất cả chỉ vì tổng số người nhiễm bệnh ở TC đã vượt qua những người nhiễm SARS trong trận dịch 2002-2003.

* Số người chết đã tăng lên 132 ở Trung Quốc, với 6.078 trường hợp nhiễm bệnh được xác nhận tính đến tối 29/1 tính theo giờ địa phương – tăng hơn 1.000 người/ngày.

Đường phố vắng lặng và sạch sẻ nhờ Coronavirus!

* Các quốc gia khác trong khu vực cũng đang báo cáo nhiều người bị nhiễm bệnh – gần như tất cả họ là khách du lịch từ TC.
* Chỉ có 68 trường hợp được ghi nhận bên ngoài TC nhưng chỉ có ba quốc gia khác đã báo cáo việc truyền virus từ người sang người.

* Hơn 200 công dân Hoa Kỳ đã sơ tán khỏi Vũ Hán và đã hạ cánh hôm nay 29/1 tại phi trường quân sự March Air Reserve Base ở Alaska trong ba ngày để CDC, Atlanta xét nghiệm và thử máu.

Các chuyên gia nói rằng một loại vaccin cho virus vẫn còn là một chặng đường dài. Các trường học ở Bắc Kinh đã đóng cửa vô thời hạn, và những công dân của Nhật và Đài Loan cũng đã được di tản khỏi Vũ Hán.

1- Nguyên nhân gây ra Coronavirus
Các nhà khoa học trên thế giới đã thu hẹp lần các nguyên nhân gây ra coronavirus là do sự lây truyền chéo (cross-species transmission) các mầm bệnh từ dơi hoặc rắn hoặc do sự rò rỉ từ Phòng thí nghiệm sinh học ở Vũ Hán.

Virus bịnh SARS cũng được cho là do dơi gây ra năm 2004.
Nguyên nhân số 1: 2019-nCoV được tìm thấy ở rắn lây lan qua dơi và từ đó qua đường thực quản (ăn uống), siêu vi khuẩn Corona lây lan qua con người.
Khi sự bùng phát của coronavirus lần đầu tiên được công bố, các nhà khoa học đã đưa ra giả thuyết rằng coronavirus có khả năng lây lan từ dơi sang rắn và cuối cùng sang người. Hiệp hội bảo tồn động vật hoang dã cho biết vào ngày 23 tháng 1 rằng việc buôn bán động vật hoang dã không được kiểm soát khiến các khu vực dễ bị lây lan virus. Trong những tuần gần đây, ảnh hưởng và việc lây truyền phát tán của TC đã bị công chúng chỉ trích nặng nề vì đã phát hành các video về việc tiêu thụ dơi ở các chợ ở Vũ Hán.

Hiện tại, các nhà khoa học tin rằng đó là dơi, rắn hoặc cả hai đã khiến cho coronavirus chết người tràn vào các thị trường động vật sống một cách không chính thức ở Vũ Hán và các khu vực khác của TC.

Nguyên nhân số 2: Rò rỉ từ một cơ sở nghiên cứu virus
Năm 2017, TC đã thành lập Phòng thí nghiệm An toàn Sinh học quốc gia Vũ Hán để nghiên cứu một số loại virus và mầm bệnh mạnh nhất thế giới.
Vào thời điểm đó, nhà sinh học phân tử Richard Bright có trụ sở tại New Jersey, nói rằng nhiều nghiên cứu có thể đi đến sai lầm trong việc khai triển nghiên cứu corona trong phòng thí nghiệm trên.

Ông cho rằng khi thử nghiệm mầm bệnh trên động vật như khỉ, từ đó, có khả năng rò rỉ qua nhiều đối tượng khác bằng nhiều cách khác nhau. Các cơ sở này vốn đã được xử dụng chéo và kép (cross and dual).

Dựa trên sự phát triển của virus và các nghiên cứu đã xuất hiện trong những tuần gần đây, việc lây truyền chéo từ dơi hoặc rắn sang người là nguyên nhân có khả năng gây ra coronavirus hơn là rò rỉ từ nơi cơ sở ngiên cứu thí nghiệm.

Các nhà khoa học không muốn loại bỏ hoàn toàn sự rò rỉ của cơ sở vì nguyên nhân tiềm ẩn của sự bùng phát của coronavirus do rò rỉ SARS năm 2004. Thật vậy, có một sự gia tăng suy đoán rằng Viện Virus học Vũ Hán có thể đã vô tình rò rỉ coronavirus.

2- Vaccin
TS Yu Yu Kwok Yung, Chủ tịch Cơ quan về các bệnh truyền nhiễm tại Đại học Hong Kong, công bố trên South China Morning Post rằng nhóm của ông đã phân lập được loại virus corona chưa biết trước đó. Nhưng từ việc cô lập trên đến việc sản xuất vaccin sẽ mất nhiều thời gian để thử nghiệm. Ông không thể bình luận chính xác về thời điểm cho vaccin vào ngày công bố ngày 29/1, nhưng nói sẽ mất vài tháng để thử nghiệm vaccin trên động vật, và ít nhất một năm nữa để tiến hành thử nghiệm lâm sàng trên người, trước khi đem ra ứng dụng tiêm chủng cho con người.

Riêng tại Hoa Kỳ, có ít nhất bốn phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển vaccin. Viện Y tế Quốc gia (NIH) ở Maryland đã nghiên cứu vấn đề này trong nhiều tuần qua, trong khi các nhà khoa học làm việc cho ba công ty tư nhân – Johnson & Johnson, Moderna Therapeutics và Inovio Dược phẩm – cũng đang tìm cách phát triển vaccin.

3- Nhiễm trùng coronavirus có thể được ngăn chặn?

Ngay bây giờ, không có bất kỳ loại vaccin nào để ngăn ngừa nhiễm trùng coronavirus ở người. Thời gian ủ bịnh của coronavirus là bảy ngày, nhưng trong suốt thời gian nầy, bịnh nhân không thể hiện chỉ dấu nào như ho, nóng sốt, hay cảm thấy yếu trong người; do đó, sự lây lan rất dễ xảy ra. Chính vì vậy, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh – Centers for Disease Control and Prevention – CDCP có những hướng dẫn dưới đây nhằm có thể giảm nguy cơ bị nhiễm trùng hoặc lây nhiễm do coronavirus gây ra:

• Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng và nước trong ít nhất 20 giây;
• Tránh chạm vào mặt, mũi hoặc miệng bằng tay không rửa;
• Tránh tiếp xúc gần với những người bị bệnh;
• Làm sạch và khử trùng các vị trí mà bạn hay thường xuyên chạm tay vào;
• Che miệng khi ho và hắt hơi bằng khăn giấy. Sau đó vứt khăn giấy đi và rửa tay;
• Ở nhà khi khi cảm thấy bị “nhuốm bịnh”;

4- Coronavirus có thể có liên quan đến chương trình Chiến tranh sinh hóa?

Trung Cộng vừa kỷ niệm Tết nguyên đán Canh Tý. Hàng ngàn trường hợp được báo cáo ở TC và trên toàn thế giới làm cho người Mỹ ngày càng lo ngại về dịch bệnh này có thể ảnh hưởng đến Hoa Kỳ trên quy mô lớn.

Do đó, câu chuyện phổ biến giữa các chuyên gia y tế cho thấy đợt bùng phát virus này bắt đầu sau khi những người ở chợ ẩm ướt TC ăn dơi và rắn, nhưng một số chuyên gia tình báo tin rằng Cơ quan sinh học của quân đội TC có thể phải chịu trách nhiệm.
Căn cứ vào thuyết âm mưu, chúng ta có thể nhận định về sự phát tán nhanh chóng của coronavirus như sau:

• Một nhà phân tích chiến tranh sinh học Israel cho biết, loại coronavirus gây bệnh chết người lây lan trên toàn cầu có thể bắt nguồn từ một phòng thí nghiệm ở thành phố Vũ Hán có liên quan đến chương trình vũ khí sinh học bí mật của TC.

• Đài phát thanh Á Châu Tự do tuần trước phát sóng lại một báo cáo truyền hình Vũ Hán từ năm 2015 cho thấy Phòng thí nghiệm nghiên cứu virus tiên tiến nhất TC, được biết đến là Viện virus học Vũ Hán. Phòng thí nghiệm là nơi duy nhất được tuyên bố ở TC có khả năng nghiên cứu các loại virus chết người.

• TS Dany Shoham, một cựu Trung tá tình báo quân đội Israel, người đã nghiên cứu chiến tranh sinh học ở Trung Đông và toàn thế giới trong đó có TC, cho biết Viện này có liên quan đến chương trình vũ khí sinh học bí mật của Bắc Kinh.

Ông tiếp:”Một số phòng thí nghiệm trong Viện có thể đã được tham gia, về mặt nghiên cứu và phát triển vũ khí sinh học của TC, ít nhất là về mặt cơ sở vật chất, nhưng không phải là cơ sở chính của Cơ quan chiến tranh sinh học của TC. Công việc nghiên cứu vũ khí sinh học được thực hiện như một phần của nghiên cứu quân sự-dân sự kép và chắc chắn là bí mật”.

• TS Great Game India trong quyển sách India Cognitive Dissonance tố cáo TC đã đánh cắp coronavirus từ một phòng nghiên cứu sinh học ở Canada do một nghiên cứu sinh TC làm việc tại nơi đây.

Tuy nhiên, TC đã phủ nhận có bất kỳ vũ khí sinh học tấn công nào, nhưng một báo cáo của Bộ Ngoại giao TC năm ngoái đã sơ hở tiết lộ những nghi ngờ trên về một công tác chiến tranh sinh học bí mật nầy và TS Dany Shoham ghi nhận được.

5- Kết luận
Câu chuyện siêu vi khuẩn corona sẽ còn cho nhiều diễn biến khác trong những ngày sắp tới. Và đây không phải là một siêu vi khuẩn mới phát hiện mà các nhà khoa học Hoa Kỳ do TS Paul A. Rota điều hợp đã khám phá và cô lập từ năm 2004, và đã có bằng phát minh (patent) năm 2007.

United States Patent
CORONAVIRUS ISOLATED FROM HUMANS
Inventors: Paul A. Rota, Decatur, GA, US
Rota et al.
US007220852B1
US 7,220,852 B1
May 22, 2007

Đây là một sự kiện có thể làm thay đổi cuộc diện trên thế giới và vẫn còn trong vòng bí mật. Virus Corona chỉ là Diện mà Điểm có thể sẽ là một cuộc chiến tranh sinh học toàn cầu hay chỉ đơn thuần là một bịnh dịch về đường hô hấp như bịnh SARS năm 2004?
Chúng ta hãy chờ xem câu giải đáp trong một tương lai không xa…

Mai Thanh Truyết
Houston, 29/1/2020

Image may contain: night
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: text
No photo description available.

Virus Vũ Hán hay Virus Cộng sản đáng sợ hơn

Minh Phuong Nguyen and 2 others shared a link.

RFA.ORG

Cho đến hiện nay, với sự bùng phát của loại coronavirus Vũ Hán, cũng đã có người nghi ngờ đó không phải là thiên tai, mà “nhân tai” từ các kế hoạch chế tạo vũ khí sinh học của quân đội Trung Quốc.
Minh Phuong Nguyen

Cho đến hiện nay, với sự bùng phát của loại coronavirus Vũ Hán, cũng đã có người nghi ngờ đó không phải là thiên tai, mà “nhân tai” từ các kế hoạch chế tạo vũ khí sinh học của quân đội Trung Quốc.

Virus Vũ Hán hay Virus Cộng sản đáng sợ hơn

Trần Tuệ An
2020-02-02

 

Trung Quốc vĩ đại

Trung Quốc thời Tập Cận Bình đã có nhiều “ảo vọng” về việc “cai trị” thế giới với nhiều kế hoạch khổng lồ. Một trong những kế hoạch đó là “Made in China 2025”. Kế hoạch này nhằm giúp chính quyền Trung Quốc chi phối hoạt động sản xuất công nghệ cao trên toàn cầu.

Kế hoạch thì rất vĩ đại, tuy nhiên, đầu năm 2020 cả thế giới đã chứng kiến, cái mà Trung Quốc đã xuất khẩu ra toàn thế giới không phải là công nghệ gì cao sang mà là một thảm hoạ y tế toàn cầu với tên gọi – Coronavirus Vũ Hán.

Một số chuyên gia đã so sánh sự kiện virus Vũ Hán khởi phát từ Trung Quốc với sự kiện lây nhiễm virus bệnh than từ thành phố Sverdlovsk của Liên Xô năm 1979. Việc bùng phát bệnh than tại thành phố này đã khiến ít nhất 66 người tử vong. Khi nhà chức trách tới mở cuộc điều tra, họ tuyên bố rằng nguyên nhân do người dân ăn phải gia súc đã nhiễm mầm bệnh than.

Tuy nhiên, đó chỉ là lời nói dối. Năm 1992, các nhà khoa học của trường đại học Harvard của Hoa Kỳ đã khám phá ra đó là một thử nghiệm vũ khí sinh học bí mật của quân đội Liên Xô.

Năm 1986, tuy xảy ra thảm hoạ Chernobyl, nhưng chính quyền Xô Viết cũng ém nhẹm mọi thông tin và bằng chứng về tác hại của vụ nổ.

Vũ khí sinh học

Cho đến hiện nay, với sự bùng phát của loại coronavirus Vũ Hán, cũng đã có người nghi ngờ đó không phải là thiên tai, mà “nhân tai” từ các kế hoạch chế tạo vũ khí sinh học của quân đội Trung Quốc.

Các nghi vấn về việc Trung Quốc thử nghiệm các vũ khí sinh học không phải là không có cơ sở.

Chuyên trang về quân sự Defense One có điểm lại các thông tin mà phía Trung Quốc có tiết lộ về các ưu tiên cho các kế hoạch quân sự mà trong đó vũ khí sinh học luôn được coi là ưu tiên hàng đầu.

Hình minh hoạ. Ống nghiệm có tên virus Corona. Hình chụp hôm 29/1/2020
Hình minh hoạ. Ống nghiệm có tên virus Corona. Hình chụp hôm 29/1/2020 Reuters

Theo đó, năm 2010, một giáo sư đại học quân y của Trung Quốc là Guo Jiwei đã viết bài về ảnh hưởng của vũ khí sinh học tới các cuộc chiến trong tương lai.

Năm 2015, Tướng He Fuchu – lúc đó là Giám đốc Học viện Quân y, sau này giữ chức Phó Giám đốc Học viện Quân sự Trung Quốc cũng cho rằng vũ khí sinh học sau này sẽ trở thành đỉnh cao tác chiến chiến lược.

Năm 2017, Zhang Shibo – Tướng về hưu và cũng là Cựu Giám đốc Học viện Quốc phòng Trung Quốc có xuất bản một cuốn sách, trong đó kết luận rằng “Sự phát triển của công nghệ sinh học hiện đại là chỉ dấu cho thấy tính chất đặc biệt của một cuộc tấn công”.

Năm 2017, trên tạp chí Khoa học về chiến lược quân sự – Một tạp chí chuyên ngành của Học viện Quốc phòng Trung Quốc cũng thể hiện quan điểm “sinh học là một lĩnh vực của chiến tranh quân sự”.

Tình báo Trung Quốc núp bóng

Trong thực tế, Trung Quốc cũng tìm nhiều cách để thúc đẩy việc phát triển công nghệ sinh học bằng nhiều cách khác nhau. Một cách nhanh nhất là tìm cách “tuyển dụng” các giáo sư đại học danh tiếng từ bên ngoài. Mới đây, một giáo sư danh tiếng của đại học Harvard đã bị Bộ Tư pháp Hoa Kỳ cáo buộc là đã vi phạm luật pháp Hoa Kỳ khi không khai báo trung thực về việc tham gia dự án với Trường đại học Vũ Hán của Trung Quốc cùng với việc nhận các khoản lương và tài trợ nghiên cứu từ đại học Vũ Hán lên đến con số cả triệu USD.

Mặc dù khó có bằng chứng cụ thể, nhưng chúng ta nên biết rằng, có bàn tay của Cơ quan Tình báo Hoa Nam đằng sau việc “tuyển dụng” giáo sư này.

Từ hồi cuối năm ngoái, Cơ quan Điều tra Liên Bang (FBI) đã phải ra thông báo về việc thận trọng trước các kế hoạch tuyển dụng người tài từ các Viện nghiên cứu và các Trường đại học tại Hoa Kỳ của Trung Quốc. Trong đó không loại trừ các chuyên gia về công nghệ sinh học.

Coi rẻ sinh mạng người dân

Bài học từ sự bùng phát bệnh than ở Liên Xô năm 1979 cho thấy rằng, các chính quyền cộng sản dường như không quan tâm tới sinh mạng người dân của chính họ, miễn là đạt được các mục đích họ mong muốn.

Hình minh hoạ. Hình chụp hôm 26/1/2020: nhân viên y tế đứng canh chống sự lan rộng của virus corona ở điểm kiểm soát tại tỉnh Sơn Đông.
Hình minh hoạ. Hình chụp hôm 26/1/2020: nhân viên y tế đứng canh chống sự lan rộng của virus corona ở điểm kiểm soát tại tỉnh Sơn Đông. AFP

Các cách hành xử của chính quyền Liên Xô và Trung Quốc trước các thảm hoạ đều có điểm giống nhau. Đối với thảm hoạ bệnh than 1979 và Chernobyl 1986 thì do chính quyền Liên Xô gây ra. Đối với virus Vũ Hán, chưa có bằng chứng chính thức nên đây chỉ là nghi vấn.

Tuy nhiên, cả chính quyền Liên Xô trước đây và Trung Quốc bây giờ đều giống nhau ở cách “ém nhẹm” thông tin về thảm hoạ, cho dù nó có thể đe doạ tính mạng của người dân đất nước họ.

Khi thông tin về dịch virus mới xuất hiện, truyền thông Trung Quốc đã tìm cách ém nhẹm thông tin và giảm nhẹ độ nguy hiểm của dịch bệnh. Thậm chí công an địa phương còn truy tố 8 bác sĩ đã tìm cách thông tin về dịch bệnh. Thị trưởng thành phố Vũ Hán – ổ dịch, đã lên truyền hình Trung Quốc phân bua là tình trạng dịch bệnh muốn được thông báo phải có sự chuẩn thuận của cấp trên.

Trung Quốc sau cùng cũng thừa nhận là phản ứng quá chậm trễ, khiến cho nhiều nạn nhân bị chết và số người bị nhiễm đã lan rộng.

Chính việc che giấu thông tin bệnh dịch đã khiến nhiều người trên thế giới lo ngại về tính trung thực của Trung Quốc trước các vấn đề quốc tế.

Chính vì vậy, mới đây, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Pompeo đã khẳng định: “Đảng Cộng sản Trung Quốc đang hiện hình như trung tâm của các đe doạ của thời đại chúng ta”.

Thế còn Việt Nam?

Việt Nam thì đang bị nhiễm cả hai loại virus Vũ Hán và Cộng sản. Nhiều người rất ngờ vực khi lẽ ra Việt Nam phải là quốc gia bị nhiễm nhiều nhất, vì Việt Nam có 6 tỉnh phía Bắc giáp biên giới Trung Quốc với rất nhiều cửa khẩu trên bộ. Các cửa khẩu này một ngày có ít nhất hàng ngàn người qua lại. Chưa kể lượng khách du lịch Trung Quốc sang Việt Nam dịp Tết Nguyên Đán rất nhiều, cả trăm ngàn người. Hệ thống y tế Việt Nam thì không thể nói là tiên tiến và hiện đại như các nước phát triển được. Thế nhưng con số người Việt Nam bị nhiễm virus được nhà chức trách Việt Nam thông báo rất ít. Điều này khiến nhiều người rất ngạc nhiên, cho dù người đứng đầu Tổ chức Y tế Thế giới có nhắc tới Việt Nam như 1 trong 4 quốc gia có tình trạng lây nhiễm bệnh từ người sang người đáng lưu ý. Và vừa mới đây, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam đã phải chính thức công bố dịch Corona, điều đó cho thấy nguy cơ nhiễm virus Vũ Hán ở Việt Nam rất nguy hiểm. Một số chuyên gia cho rằng, khả năng Việt Nam cũng “ém nhẹm” thông tin chính xác về số người nhiễm bệnh, giống như “ông anh” Trung Quốc vì cả hai cùng có sẵn virus Cộng sản như nhau.

Mặc dù Chính phủ Việt Nam đã yêu cầu ngưng các chuyến bay tới và từ Trung Quốc. Tuy nhiên, còn các cửa khẩu trên bộ thì chưa có động thái gì, mặc dù đó là nguồn đe doạ lây nhiễm rất lớn. Trả lời báo chí, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết là Việt Nam có ký kết Hiệp định về cửa khẩu với Trung Quốc cho nên không thể muốn đóng cửa biên giới là đóng mà phải có sự đồng ý của Trung Quốc. Tuy nhiên câu này sau đó đã bị xoá khỏi báo chí Việt Nam như chưa từng tồn tại.

Kết luận

Cũng có nhiều quốc gia đã từng bị dịch bệnh. Dịch bệnh là điều khó tránh khỏi trong bối cảnh biến đổi khí hậu và toàn cầu hoá như hiện nay. Tuy nhiên, cái mà quốc tế lo ngại là thái độ thiếu minh bạch về thông tin, lạm quyền, coi rẻ tính mạng của người dân thường mới là điều đáng lên án. Mà các căn bệnh này, chúng ta lại chỉ gặp ở những quốc gia Cộng sản mà Trung Quốc và Việt Nam đang là đại diện tiêu biểu.

Vậy tại sao các nước cộng sản lại có căn bệnh này? Đó là sự độc tài được dung dưỡng trong cơ chế tập quyền. Xã hội thiếu vắng các cơ chế giám sát và kiểm soát quyền lực. Chính trong môi trường như vậy, nên mới dẫn tới căn bệnh này. Và cho dù virus Vũ Hán bị tiêu diệt thì sẽ có ngày xuất hiện một virus khác một khi virus Cộng sản chưa bị tiêu diệt.

Úc: Tái tạo thành công virus corona Vũ Hán, tăng tốc bào chế vắc-xin

Các nhà khoa học ở Trung Quốc đã chia sẻ thông tin di truyền về virus để các bác sĩ tại các quốc gia khác có thể chẩn đoán virus corona ở bệnh nhân. Tuy nhiên, họ đã không chia sẻ một bản sao thực sự của loại virus này…

 

M.TRITHUCVN.NET
Viện Lây nhiễm và Miễn dịch Peter Doherty ở Melbourne (Úc) đã tái tạo thành công virus corona mới, tạo nên bước đột phá lớn trong việc chế tạo ra vắc-xin