Tượng Thương Tiếc ở Nghĩa Trang Quân Đội: đỉnh danh vọng và đáy địa ngục

Tượng Thương Tiếc ở Nghĩa Trang Quân Đội:

đỉnh danh vọng và đáy địa ngục

Nguyễn Tuấn Khoa

Thầy Nguyễn Thanh Thu và học trò Nguyễn Tuấn Khoa.
Ảnh tác giả gửi tới.

Miền Nam Việt Nam trước 1975 không ai không biết đến điêu khắc gia (ĐKG) Nguyễn Thanh Thu, tác giả bức tượng Thương Tiếc đặt tại nghĩa trang quân đội trên xa lộ Biên Hòa năm 1966. Chính đứa con mà ông yêu quý nhất này đã đưa ông lên đỉnh danh vọng để rồi đẩy ông xuống đáy địa ngục. Ký ức tháng Tư đen cùng câu chuyện hơn 41 năm qua lời kể của thầy tôi, thật nặng nề.

Thầy Thu tuổi Giáp Tuất (1934), dạy môn Hội Họa cho tôi, anh em tôi và những ai đã từng học tại trung học Võ Trường Toản (VTT) từ năm 1958. Ông có dáng người chắc khỏe, tầm thước, đi dạy bằng xe Jeep cao màu xanh dương, mặc áo chemise trắng, đeo cravat đỏ luồn vào trong bụng dưới khuy áo thứ 2. Cá tính rất mạnh, nghiêm khắc, khó gần. Ông dạy học trò cầm bút chì theo kiểu cầm archet khi chơi violon. Ông dễ nổi nóng và đánh đòn học sinh nào cầm bút theo kiểu viết, dùng thước “vẽ” đường thẳng. Mỗi buổi học ông chọn ra 2, 3 bài vẽ tệ nhất, dùng dây kẽm cột chổi để treo bài lên cổ người vẽ, bắt đứng trước lớp cho đến khi hết giờ. Nguyễn Minh Trí, bạn học của chúng tôi từ lớp 6/5 cũng là con trai của ông, thường xuyên bị đòn đau; lớp tôi ai cũng thương nó vì nghĩ rằng nó chịu đòn thay cho cả lớp. Có lẽ nhờ sự nghiêm khắc của ông mà trình độ hội họa của chúng tôi lúc đó như người khổng lồ so với các học sinh cấp II bây giờ?

Ông kể rằng ông được TT Thiệu chọn thực hiện từ ý tưởng đến tượng đài tại NTQĐ. Sau 7 ngày, ông được mời vào dinh để trình bày 5 phác thảo nhưng vào cuối buổi ông nói phác thảo mà ông yêu thích nhất là phác thảo thứ 6 ông mới vẽ nháp trên bao thuốc lá Quân Tiếp Vụ trong khi chờ ngoài hành lang của dinh. Ý tưởng 6 lấy từ hình ảnh của hạ sĩ Võ Văn Hai (hiện vẫn còn sống) khóc bạn tại quán nước trước NTQĐ cũ ở Gò Vấp mà ông nhìn thấy 1 tuần trước đó. Phác thảo 6 được chọn và chỉ sau 2 tháng rưỡi, bức tượng đồng Thương Tiếc cao 9 m được hình thành, đưa ông lên đỉnh cao danh vọng ở tuổi 32 với sự kính trọng của các giới chức và quân nhân thời đó.

Tháng Tư đen đã đẩy gia đình ông xuống địa ngục. Tháng 12/1975, tại lớp 10 C5 trường VTT, Trí được lệnh rời lớp mang theo cặp lên văn phòng. Hiệu trưởng Nguyễn Quang Hồng, dân Nam tập kết, môi mỏng, đầu hói, lạnh lùng nói:

”Ba em nợ máu với nhân dân, em không được học ở đây. Từ hôm nay”.

Linh cảm chuyện không lành, tôi đợi Trí tại nhà xe, Trí lầm lủi, khóc nấc và nói:

“Tao bị đuổi học”.

Trí giấu mẹ nó vì sợ bà đau buồn, sinh bệnh mà chết. Mỗi sáng nó vẫn ra khỏi nhà, chui lổ chó vào sở thú ngồi cho đến giờ về, nhìn buồn sang trường cũ nơi có tượng cụ Võ Trường Toản do Ba nó tạc năm 1972. Hôm qua tôi nhắc chuyện Trí, thầy Thu cay đắng:

“41 năm rồi, sao không ai kể cho thầy chuyện này? Tôi làm tôi chịu, sao nỡ đối xử với con tôi như vậy?”.

Lần đầu tiên tôi tin rằng: “Đá cũng biết khóc”…

Trại tập trung Hàm Tân, một buổi sáng cũng khoảng thời gian Trí bị đuổi, thiếu tá Thu bị gọi lên chất vấn về thành tích không khai trong lý lịch: tượng “Ngày về” (giải thưởng VHNT Ngô Đình Diệm 1963) và tượng “Thương tiếc”. Sau ít phút lắng nghe ý nghĩa của các bức tượng, 6 tên cai ngục đã thay nhau đánh đập ông dã man trong 3 ngày, chúng dùng cánh tay hộ pháp vỗ mạnh vào 2 mang tai khiến ông chảy máu tai và điếc luôn từ ngày đó. Ông bị biệt giam trong conex, 8 tháng không thấy mặt trời.

Ít lâu sau, chúng yêu cầu ông tạc tượng HCM, suy nghĩ hồi lâu ông đồng ý với điều kiện: được về Gia Định để thăm mẹ già, vợ con và chuẩn bị vật liệu.

Ngày trở về thăm mẹ tại cư xá VN Thương Tín (Hàng Xanh), trong khi người em gái ý tứ giữ chân 4 tên an ninh ở phòng khách, dưới bếp bà nghiêm khắc nói:

“Mẹ đẻ ra con, mẹ hiểu giờ con muốn gì. Nếu trái ý, mẹ sẽ tự tử ngay. Cố gắng ở thêm ít năm rồi về”.

Biết tính mẹ, ông đành bỏ kế hoạch trốn sau khi thăm vợ con ở Gò Vấp, trở về địa ngục, miễn cưỡng tạc tượng kẻ thù với một mật kế mới. Hàng ngày, ông nuốt vào những lời sỉ vả của chiến hữu nhắm vào ông và bức tượng đang hình thành. Những ngày cuối tháng 8 ông càng miệt mài thức khuya, chiến hữu càng ghẻ lạnh, ông càng kính trọng sự bất khuất của chiến hữu.

Sáng ngày 01/09, cả trại tù náo loạn khi nhận ra: đây không phải tượng HCM mà là TT Nguyễn Văn Thiệu! Những ngày sau đó ông sống ở đáy địa ngục, ông chết đi rồi bị cứu sống nhiều lần để chịu tiếp những trận đòn thù hội đồng. Một ngày tháng 10, ông bị lôi ra khỏi conex lúc 4g sáng để đưa đến pháp trường. Mạng ông lớn, lệnh hành quyết được bãi bỏ ở những giây cuối cùng. Biệt giam, đòn thù, thiếu ăn… tính mạng thật mong manh nên ông được tha năm 1983 (8 năm).

Sau 4 năm dưỡng thương, buồn cảnh gia đình tan nát, ông quyết tâm vượt biên bằng đường bộ mà trong túi không có một xu theo nghĩa đen. Hành trình gian khổ ly kỳ này (sẽ được hầu chuyện vào dịp khác) đưa ông đến Thái Lan, sau đó định cư ở Mỹ hơn 10 năm, rồi trở về VN cho đến nay.

Ở Mỹ trong lần nói chuyện với đồng bào tại Cali, cảm kích về việc dựng tượng trong trại tù Hàm Tân, TT Thiệu đã xuống tận chỗ ngồi của ông thăm hỏi, ông rất cảm động.

Giờ ông chỉ còn mong gặp lại 3 người, trong đó có hạ sĩ Hai – ghé thăm gia đình ông vài lần trong lúc ông ở tù; và hai người phụ nữ mà ông mang ơn cứu mạng: cô Lan (canteen trại Hàm Tân) người giao cơm khi ông bị biệt giam với miếng thịt dấu ở đáy chén; cô Oanh – người tình của trùm du đãng xóm chài Sa Tưng (Campuchia). Ở tuổi 84, ông đang ấp ủ một việc làm cuối cùng: dựng tượng cho chính mình ngay sau khi tôi thực hiện xong album chân dung của ông.

Cầu chúc ông sớm đạt nguyện để lớp hậu sinh sau này có dịp viếng ông, nghiêng mình thương tiếc trước một người lính VNCH can trường.

Nguyễn Tuấn Khoa
(VTT 1971)


Nghĩa Trang Quân Đội.
Ảnh: internet

ĐKG Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thu.
Ảnh tác giả gửi tới

Nguyễn Minh Trí.
Ảnh: tác giả cung cấp

From: Doan Dang

Ngập lụt gần đập Tam Hiệp, xe hơi bị nhấn chìm không mở được cửa để thoát

https://www.facebook.com/hongly.vo.5059/videos/397981507827364/?t=9

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

 28.06.2020

Ngập lụt gần đập Tam Hiệp, xe hơi bị nhấn chìm không mở được cửa để thoát

Tình trạng ngập lụt diễn ra tại thành phố Nghi Xương gần đập Tam Hiệp được ghi lại hôm qua, ngày 27/06/2020. Nhiều người đặt nghi vấn tình trạng này là do đập Tam Hiệp âm thầm xả lũ.

Hiện tại, phía Trung Cộng không công bố thông tin chính thức nào cho thấy đập Tam Hiệp xả lũ dẫn tới các khu vực xung quanh chìm trong nước như thế này. Tuy nhiên, trong suốt thời gian qua giới chuyên gia luôn cảnh báo nguy cơ vỡ đập lớn tại đập Tam Hiệp, nhưng Trung Cộng đã luôn bác bỏ nhận định này.

________
Nguồn : https://tuoitre.vn/ngap-lut-gan-dap-tam-hiep-xe-hoi-bi-nhan…

NHẬT KÝ CỦA MỘT LINH HỒN SAU KHI CHẾT (rất đáng đọc)

Chau Nguyen Thi
NHẬT KÝ CỦA MỘT LINH HỒN SAU KHI CHẾT ( rất đáng đọc )

– Vào một ngày, khi hơi thở ta không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ của ta, ta đã thấy… Người ghét ta, nhảy múa vui mừng, người thương ta, nước mắt rưng rưng.
– Ngày động quan…
Thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất. Người ghét ta, nhìn nấm mộ niềm vui hiện rõ. Người thương ta, chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.
– Ba tháng sau…
Thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.
– Một năm sau…
Thân thể của ta đã rã tan…nấm mộ của ta mưa bay gió thổi…ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình. Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta…họ vẫn còn bực tức. Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.
– Vài năm sau…
Ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn. Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta. Người yêu thương ta, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.
– Vài chục năm sau…
Nấm mộ của ta hoang tàn không người nhang khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu. Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi. Người yêu thương ta, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.
– Đối với thế giới này…
Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta dành dụm để lại, rơi vào tay kẻ khác.
Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà ta cố giữ, cố thủ đoạn, mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.
– Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là sự lương thiện.
Bất giác ta có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi.
Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc.
Trăm năm sau, chỉ còn lại một nắm mồ vô danh
Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại đời.

P/s :
Đã biết chốn này là quán trọ…
Hơn thua hờn oán để mà chi…
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ.
Hỏi họ mang theo được những gì…
ST

Image may contain: one or more people and text

Điều kỳ diệu đến từ những người tu luyện! – Tinh Hoa Chuyên Đề.

Tinh Hoa TV

httpv://www.youtube.com/watch?v=dokcyyg5xGg&t=16s&fbclid=IwAR0ynPqfe450ibDb58jjspVyUnK-FvU6hgqQH3qyup9qUmnpDwihEWsjXEA

Điều kỳ diệu đến từ những người tu luyện! – Tinh Hoa Chuyên Đề.

Dưới ống kính viễn vọng tối tân của khoa học thực chứng, con người đã có thể quan sát được các tinh tú cách xa Trái Đất hàng triệu năm ánh sáng. Tuy nhiên, chúng ta không bao giờ có thể thực sự biết hết những bí ẩn của vũ trụ.

Cũng vậy, khoa học thực chứng chưa thể khám phá hết được cơ thể con người – một trong những sáng tạo kỳ diệu của Tạo hóa. Và cho đến nay, đan xen giữa cuộc sống xô bồ đề cao vật chất của chúng ta, vẫn tiềm ẩn một đời sống tâm linh vô cùng mãnh liệt, cùng vô số những bí ẩn đang chờ đợi được đánh thức…

Nguồn: https://www.youtube.com/watch?v=dokcyyg5xGg&t=16s.

“TẾNG OAN DẬY ĐẤT, ÁN NGỜ LÒA MÂY”

Image may contain: text
Võ Văn Tạo

“TẾNG OAN DẬY ĐẤT, ÁN NGỜ LÒA MÂY”

(Tố Như, 350 năm trước)

Hãy dừng tay! Chớ gieo thêm nghiệp ác, gây quả báo cho con cháu các người.
Không ai làm lem luôc thêm bộ mặt chế độ trước nhân dân và quốc tế hiệu quả bằng các người.

Nhân dân biết hết, đừng mong khỏa lấp sai lầm, tội iác bằng sai lầm tội ác khác, làm dân thêm oán hận chế độ.

Bên cạnh Đầm Nọc Nạng, Lịch sử VN sẽ kg quên Đồng Tâm.

Đầm Nọc Nạng:

https://vi.m.wikipedia.org/…/V%E1%BB%A5_%C3%A1n_N%E1%BB%8Dc…

Chú Tư Mạnh

Chú Tư Mạnh.

Đỗ Duy Ngọc
23-6-2020

Những năm đầu của thập niên 80, sau năm năm lưu đày ở Củ Chi, tôi được về thành phố dạy một trường cấp ba ở gần nhà. Mỗi tuần chỉ có 12 tiết dạy của ba lớp cuối cấp, chuẩn bị thi tốt nghiệp phổ thông. Rảnh rỗi dù thời gian này, cả nước đang đói.

Nhưng tôi vốn vô lo, đến đâu hay đến đó, quanh quẩn với đồng lương chết đói, sống tạm qua ngày. Chẳng biết làm chi cho hết giờ, lại bày đặt chơi chim. Chơi ở vườn Tao Đàn, sáng sáng xách lồng chim, đạp xe ra, tụ nhau lại đấu láo và nghe chim hót. Và cũng từ đó thành lập một nhóm cùng ngồi với nhau.

Người cao tuổi nhất nhóm là chú Tư Mạnh, hồi đó cũng khoảng năm mươi. Chú cao to như Tây, ăn mặc chải chuốt và thanh lịch như công chức cao cấp thời trước. Giọng rặt Nam bộ và hành xử cũng khá hào phóng với mọi người. Gia đình chú thuộc loại giàu có, hồi đó đa số đều đi xe đạp hoặc xe gắn máy cũ mèm, chú chơi xe Honda đời mới do đám viễn dương đem về bán, chiếc nào cũng giá mấy lượng vàng. Đôi khi cuối tuần, chú lại đến bằng xe hơi Peugeot có tài xế lái.

Lúc đầu, ai cũng tưởng chú là cán bộ có chức vụ về hưu, nhưng dần dần hỏi chuyện hoá ra không phải. Chú là dân buôn bán từ xưa đến giờ. Chuyên bán vàng. Lúc đó nhà nước cấm dữ lắm, nhưng nhu cẩu xã hội vẫn có, nên chú vẫn tiếp tục nghề xưa, dù là mua chui bán lậu.

Chú có đến ba căn nhà, toàn mặt tiền đường lớn, mà cái nào cũng to. Tụi tui cứ thắc mắc không hiểu với tài sản như thế mà sao gia đình chú lại thoát được mấy lần đánh tư sản khốc liệt vậy? Hoá ra là chú có người em ở rừng về, làm chức gì lớn lắm trong uỷ ban thành phố, nên tài sản chú được an toàn mà nghe đâu lại càng nhiều hơn khi có sự trợ thủ đắc lực của chú em.

Sáng nào cũng vậy, chú đều chơi dĩa bò kho bánh mì có bốn miếng thịt lớn, chú bảo chú rất thích món này, ăn hoài không thấy ngán. Thường thường, chú ăn hai miếng, còn hai miếng bà chủ đã biết ý, luôn gói lại đưa chú mang về cho hai con chó Fox bé tí tì ti.

Thời đó đói ăn, cả tháng làm giáo viên như tôi mới mua tiêu chuẩn được nửa kí thịt heo bạc nhạc với mỡ, nên thấy chú ăn sáng như vậy, tụi tôi thấy chú quá sang trọng, nên dù ngồi với nhau, tiếng nói của chú vẫn có giá trị hơn hẳn. Người giàu sang lúc nào cũng thế, giữa mọi người họ vẫn có vị thế cao hơn một bậc, bởi họ nhiều tiền hơn đương nhiên tiếng nói của họ được vị nể hơn.

Chúng tôi càng nể chú hơn nữa khi gặp hai đứa con của chú. Chú có hai đứa con, trai lớn gần ba chục, cô con gái nhỏ khoảng hai lăm, hai sáu tuổi. Cả hai đều rất lễ phép và cũng vừa lập gia đình. Mỗi lần đi đâu xa hoặc cuối tuần về quê chồng quê vợ, con chú đều ra tận nơi sân chim để chào và xin phép chú về thăm cha thăm mẹ. Lần nào cũng cúi đầu, khoanh tay chào hết mọi người khi đền cũng như lúc đi. Chú hãnh diện về điều này, mà tụi tôi cũng đồng ý về sự hãnh diện đó của chú. Cái thời buổi nhiễu nhương, ông thằng thay đổi tá lả thế này, nề nếp gia phong lộn tùng phèo mà còn được những đứa con như thế thì hãnh diện là quá đúng rồi!

Nhưng hoá ra là đóng kịch cả, là mưu mô cả. Lần hồi, các màn kịch cứ he hé và lần lượt diễn ra, tụi tôi nhiều khi không tin được, không ngờ cuộc đời lại có nhiều chuyện khốn nạn đến thế. Khi xã hội Việt Nam bắt đầu mở cửa là lúc màn kịch bắt đầu.

Đầu tiên là căn nhà ba tầng ở Bùi Thị Xuân, căn nhà lâu nay giao cho anh con trai lớn ở và bán buôn. Một ngày đẹp trời vợ chồng anh về thưa với vợ chồng chú là anh ta muốn sửa sang lại để biến thành khách sạn, bởi bắt đầu sẽ có khách du lịch về, doanh nghiệp qua, đón đầu như vậy mới thắng lớn được. Nghe bùi tai quá, vợ chồng chúng nó từ xưa đến nay ngoan ngoãn, biết lo làm ăn, chưa hề làm mất lòng hai vợ chồng chú. Thế là sang tên cho chúng để chúng chúng mở doanh nghiệp, xin giấy phép xây cất. Lại còn cho chúng mượn 300 lượng vàng làm vốn. Hai vợ chồng an tâm phần thằng Hai. Chúng nó làm ăn thành công thì mình lo chi tuổi già, xem như chia gia tài trước cho chúng. Giải quyết nhẹ bâng.

Lại đến cô con gái, cũng một đêm mát trời, con gái nằm gãi lưng cho mẹ vừa thủ thỉ: Vợ chồng con cũng đã lớn rồi, ba má cho chúng con ra riêng đặng lo cho tương lai. Ba má giao cho tụi con cái nhà ở đường Nguyễn Đình Chiểu đang cho thuê, tụi con dọn về đó mở tiệm vàng, bây giờ nhà nước cho tư nhân mua bán vàng, làm ăn tốt lắm. Ba má vẫn ở nhà này, tuổi già cần yên tĩnh mà ở chung thế này nhiều khi các con của con quấy quá làm phiền ba má.

Nói nghe lọt tai quá, nghĩ cũng hợp lí quá, sang tên nhà, đưa thêm 300 lượng làm hàng bán. Lúc đưa vàng, vợ chồng chú bắt phải có mặt con rể, hai vợ chồng cùng ký giấy mượn của vợ chồng chú 200 lượng, còn 100 lượng kia cho hai đứa bây làm vốn. Thế là xem như xong chuyện của hai đứa con, hai vợ chồng chú vui vẻ để lại tiếp tục sống cuộc đời hạnh phúc.

Đùng một cái, anh con trai lớn không biết làm ăn hùn hạp với ai, phải cầm cố nhà cửa, khách sạn. Rồi một ngày cả nhà trốn mất. Vượt biên. Khách sạn bị tịch thu, cửa khoá to đùng với tờ giấy dán chéo ghi: Vượt biên, phản quốc với mấy dấu đóng đỏ lòm.

Chú Tư Mạnh ốm mấy tháng, vợ chú lên cơn đau tim phải vào cấp cứu. Thôi! Của đi thay người, chỉ mong gia đình nó đến nơi bình an. Nhưng rồi, tin đến chẳng bình an, anh con trai chỉ đi ra được đến bãi là bị gài bắn chết ngay tại chỗ để bọn dân quân, công an cướp vàng. Cô vợ và đứa cháu bay ra được tàu lớn, nhưng rồi bão đánh chìm đâu đó ngoài biển sâu.

Vợ chồng chú suy sụp hẳn, chú vật vờ như mộng du, thương con, thương cháu đến đứt cả ruột. Một năm sau, không chịu thấu nỗi đau, không dằn nổi những cơn đau tim, vợ chú qua đời. Đến thắp nhang cho thím, nhìn thấy mái tóc mới qua mấy đêm đã bạc trắng của chú, chúng tôi xót xa cho bi kịch dồn dập đổ xuống gia đình của chú. Cô con gái và chàng rể quấn khăn tang lo hậu sự, nước mắt vẫn lả chã nhưng trong đầu cũng đang tính chuyện mốt mai.

Thế rồi khi tro cốt của vợ chú an vị ở chùa, ngày cúng thất đầu tiên, hai vợ chồng cô con gái vẫn còn mang áo tang đề nghị với chú: má mất rồi, ba tuổi đã lớn, ở đây một mình chẳng có ai chăm sóc gần gũi, gia đình mình giờ chỉ còn con với ba, ba bán căn nhà này đi, cho chúng con mượn thêm, làm ăn bây giờ hơn nhau ở chỗ vốn nhiều mới mong thắng lớn, về ở với vợ chồng con, để con được săn sóc ba tuổi về già, lúc đau ốm, đỡ buổn lo, quạnh quẽ.

Nghe đúng quá mà. Bây giờ chỉ còn mình nó, không ở với nó thì ở với ai? Một mình giữ tiền chi cho nhiều, đưa cho chúng làm ăn, có phải là sinh lợi hơn sao. Nỗi buồn chưa lắng xuống, nên chú Tư giao việc bán mua cho vợ chồng cô con gái, dọn về ở cùng con. Thế là cuối cùng, chú chỉ còn độc ngôi nhà này.

Lúc đầu, ông con rể bố trí cho chú ở lầu một, lên xuống cho dễ. Phòng này trước đây cháu ngoại của chú ở, bây giờ nó dọn lên phòng trên. Phòng tiện nghi, có cửa sổ, có máy lạnh, giường nệm êm, chú tự nghĩ thế cũng tốt, cũng là nhà của mình mà. Chú lại ra chơi chim với nhóm, dù không thường xuyên lắm. Tóc chú trắng xóa, khuôn mặt buồn không còn vui vẻ như trước, nhưng hàng ngày vẫn dĩa bò kho bốn miếng thịt, ăn hai miếng đem về hai miếng cho hai con chó Fox bé tí tì ti.

Nhưng cuộc sống vẫn chưa yên. Hai vợ chồng cô con gái bắt đầu kiếm chuyện. Đầu tiên là mấy con chim. Trước đây ông con rể khi ra chỗ chơi chim thường xách lồng ra xe cho chú, lặt cào cào cho chim ăn, hàng ngày phụ trách vệ sinh mấy lồng chim cho chú. Bây giờ ông con rể ngạo ngược bảo chim cò bẩn cả nhà, trưa nghỉ một tí cũng không yên bởi tiếng hót lanh lảnh của nó. Chú Tư tắm chim, phơi nắng cho chim, hắn đi ngang đá lồng lăn lông lốc và bảo: chật chội, vướng víu quá! Bực cả mình!

Đôi mắt chú ngày càng buồn, miệng chú càng ngày càng ít nói. Rồi từ lầu một, chúng dời chú lên phòng sân thượng, ông con rể bảo cho chú lên đấy để chú tiện gần gũi với chim, để chim phía dưới mất vệ sinh, thức ăn rơi ruồi bu, kiến đậu, lông chim bay ảnh hưởng sức khoẻ của mọi người. Chú bằng lòng với sự sắp xếp của nó, dù mỗi lần lên xuống cầu thang, chú phải nghỉ thở mấy lần.

Hồi còn ở dưới, đến bữa cô người làm hoặc cháu ngoại còn lên mời chú xuống nhà ăn cơm. Từ hồi lên trên này, chúng chẳng kêu, chẳng báo. Khi nào đói, chú lặng lẽ lần mò xuống ăn. Thức ăn lỏng chỏng như đồ thừa, nhiều lần ngồi ăn, chú rớt nước mắt. Chú thèm được một bữa cơm gia đình sum họp, đầy tiếng nói cười với những ánh mắt thương yêu. Mất hết rồi! Chẳng tìm đâu thấy nữa.

Hàng ngày, chú xách lồng chim ra ngồi với chúng tôi chốc lát, đó là niềm vui còn sót lại trong ngày của chú, chú xem chúng tôi như người nhà, nên những chuyện buồn, bất hạnh của chú, chú đều kể cho chúng tôi nghe. Chú vẫn còn ăn món bò kho, nhưng không gói thịt về cho chó nữa vì chúng cũng đã bị cậu con rể đá chết rồi.

Nghe tin chú bệnh, nhóm chúng tôi đến thăm chú. Bước qua cửa, chúng tôi được đón bằng cái nguýt dài của cô con gái, cái ánh mắt bực bội của chàng con rể. Chúng chẳng chào một tiếng, chẳng hỏi một câu làm chúng tôi ngỡ ngàng, sao con người biến đổi một cách lạ kỳ như vậy?

Chú Tư đón chúng tôi nơi phòng khách, kế bên cửa sổ nhìn ra sân, chú không dám nhìn thẳng mắt ai, ánh mắt như muốn xin lỗi, ngượng ngùng. Ngồi chưa nóng đít, anh con rể vừa nhả khói thuốc vừa nói vọng vào từ ngoài sân: Ba đưa mấy chú lên lầu, lát nữa tui có khách. Chú Tư nhìn ra, ánh mắt một thoáng như toé lửa, rồi hạ nhiệt ngay, cụp xuống đầy uất hận. Thấy không tiện, tụi tôi rút, ra về cũng không có một lời chào. Ai cũng chép miệng: Tội nghiệp chú Tư…

Cuối năm 92, nhóm chúng tôi tản hàng, anh Ba cộng hoà đi HO chuyến áp chót, anh Nam mắt kiếng đi diện đoàn tụ gia đình, tôi bỏ dạy sau một màn ác chiến với tay hiệu trưởng vừa nhậm chức, tôi rời bục giảng, mở công ty, chen chân làm doanh nghiệp. Công việc bận rộn, chẳng còn thời gian đâu mà chim với cò, nên cũng chẳng có dịp để gặp chú Tư Mạnh.

Đôi khi gặp đám chơi chim ở Tao Đàn, hỏi thăm tin tức về chú, có người bảo gặp, có kẻ bảo không, định bụng bữa nào ghé thăm chú một bữa. Tình cờ một hôm đi qua nhà chú, thấy người ta đập xây cao ốc mới, hỏi thăm mới biết nhà đã thay chủ, không biết gia đình chú dọn đi đâu, có người bảo đã đi hết ra nước ngoài. Tôi bặt tin chú Tư từ đó, lòng vẫn mong chú khoẻ, hi vọng ở nước ngoài, có viện dưỡng lão, chú được vào đó cũng đỡ khổ thân.

***

Tết Nguyên Đán năm 2005, thay vì tổ chức thăm hỏi, tặng quà cho trẻ bị bệnh ở khoa Nhi, bệnh viện Ung bướu như mọi lần, công ty chúng tôi đổi hướng đi đến thăm những người già ở nhà dưỡng lão Thị Nghè. Thấy các bé còn nhỏ đã mắc bệnh nan y, thương cho chúng chưa hưởng gì ở cuộc đời đã mang bệnh chờ chết, đau xót lắm. Nhưng dù sao các cháu khi bệnh, đứa nào cũng có mẹ, hoặc cha, hay ông hay bà thay phiên chăm sóc. Còn ở đây, trong thế giới người già, là nỗi cô đơn cùng cực.

Hầu hết các cụ ở đây đều không có gia đình, người thân, hoặc bị con cháu bỏ rơi. Họ cô độc trong những ngày tháng cuối của cuộc đời, họ chờ đợi trong vô vọng những ánh mắt thương yêu của người thân, họ khát khao được nhìn mặt, cầm tay cháu con, nhưng không bao giờ toại nguyện. Họ chậm chạp trong sinh hoạt và chậm chạp đến lần với cõi chết.

Những căn phòng ẩm ướt, những áo quần chẳng lành lặn, những gói, những bao không biết đựng gì để đầy trên giường, dưới chân họ. Họ mừng khi thấy chúng tôi đến, họ vui khi nhận được quà, nhưng ánh mắt vẫn nặng trĩu nỗi muộn phiền. Ở cuối phòng, có một cụ già cứ lấy tay che mặt khi chúng tôi trao quà, tránh ánh mắt của tôi.

Tôi xong việc của mình, định ra, bỗng ông cụ buông tay, vươn cánh tay vẫy vẫy. Ông cụ gầy gò, da bọc xương, hai xương vai nhô lên như hai mảnh nhọn, bụng trương lên như trống. Tóc lơ thơ rụng gần hết, mắt đục lờ với khuôn mặt nhăn nhúm, vàng khè. Trên khuôn mặt đó, tôi tìm thấy một nét quen thuộc của ai đó mình đã từng gặp trong đời. Tôi chưa nhớ ra.

Ông cụ vẫn vẫy, tôi đi ngược trở lại và ông nắm lấy bàn tay tôi, nói nhỏ: Anh Ngọc phải không? Có còn nhớ tôi không? Tôi Tư Mạnh đây. Tôi giật mình, gai ốc bỗng rờn rợn. Trời ơi! Chú Tư Mạnh đây sao. Cuộc đời sao vậy trời. Sao chú lại ở đây, sao chú ra nông nỗi này?

Tôi ngồi xuống ôm chặt lấy chú, chú cũng ôm tôi và chú khóc, nước mắt ướt đẫm vai tôi và tôi cũng khóc theo chú. Hai người ôm nhau khóc một hồi, có ông cụ giường bên nhìn tôi với ánh mắt chẳng có chút thân thiện: Con cháu, anh em gì mà bỏ rơi ông cụ mấy năm liền, giờ còn khóc lóc gì? Chú Tư xua tay: Không phải, không phải đâu, người quen thôi mà.

Chúng tôi ra ngoài sân, ngồi trên ghế đá nói chuyện. Tôi hỏi chú, hay là mình qua bên đường uống cà phê. Chú gật, ánh mắt thoáng chút vui. Tôi xin phép cán bộ dẫn chú ra ngoài. Hai chúng tôi băng qua đường, chú đi khập khiễng, tôi phải dìu chú đi. Tôi hỏi chú muốn ăn gì không, chú nhìn tôi, ngập ngừng: Tôi… thèm ăn dĩa bò kho… dĩa bò kho bốn miếng thịt và ổ bánh mì thật dòn. Tôi chảy nước mắt ngồi nhìn chú ăn, chú ăn ngon lành, miếng thịt trệu trạo trong cái miệng móm mém gần hết răng của chú.

Và rồi chú kể cho tôi nghe tại sao chú có mặt ở đây mấy năm nay.

***

Anh biết không, con Hiếu, con gái khốn nạn của tôi, anh còn nhớ nó chứ? Tôi đặt nó tên Hiếu mà nó bất hiếu ác nhơn. Nó lấy hết tiền của tôi rồi lừa cho tôi vào đây. Hồi đấy, sau cái lần tôi bệnh, mấy anh em vào thăm, thấy chúng nó tồi tệ quá mức rồi, tôi chịu hết nổi nên nói với vợ chồng nó trả vàng cho tôi để tôi đi kiếm chỗ khác ở, dứt tình cha con. Nhưng chúng lật lọng, bảo chẳng nợ gì tôi. Tức quá tôi thưa, tôi còn đủ giấy tờ mà. Toà xử chúng phải trả nợ cho tôi. Chúng lần lửa mãi, và có trả tôi một lần mười cây vàng, hẹn cuối năm thanh toán hết.

Rồi bỗng dưng hai vợ chồng nó thân thiện, săn sóc tôi dữ lắm. Mua đồ này, thức nọ cho tôi ăn, sắm áo quần mới cho tôi mặc, đối xử với tôi rất nhẹ nhàng. Tôi nghĩ, thôi thì con mình đã biết suy nghĩ lại, gia đình, thân thuộc tôi chẳng còn ai, có đứa em trai thì bệnh ung thư chết mấy năm rồi. Làm cha mẹ phải biết tha thứ cho con.

Được mấy tháng thì một hôm nó nói mời cả nhà đi du lịch Nhật Bản, tôi vui lắm, hăm hở sửa soạn đồ đạc để đi đến mười ngày. Nhưng đến phút chót, lấy cớ có việc đột xuất, cả nhà nó ở lại, đành bỏ vé, nên tôi đi một mình. Đi du lịch cùng đoàn nên có bạn có bè cũng vui. Hôm đầu điện thoại về, còn nghe nó trả lời, hôm sau cũng còn, nhưng đến hôm thứ ba thì gọi mãi không được.

Tôi sốt ruột nhưng cũng đành chờ cho đến ngày cuối, do vậy chuyến du lịch bỗng mất vui. Nào ngờ khi về đến nhà thì cửa đóng im ỉm, bấm chuông mãi thì có người thò đầu ra mắng, cái mặt lạ hoắc. Hỏi anh ta là ai? Anh ta hỏi vặn lại tôi là ai? Tôi bảo tôi là chủ nhà, anh ta cười hô hố bảo tôi điên, rồi bảo anh ta đã mua căn nhà này rồi, đừng có kiếm chuyện.

Tôi như từ cung trăng rớt xuống, mồ hôi ra lạnh cả người và nằm thẳng cẳng giữa lề đường. Hàng xóm thấy vậy chở tôi đi nhà thương, đến khi tỉnh, được mọi người kể mới biết gia đình nó đi Mỹ định cư cả tuần lễ nay rồi, ai cũng tưởng tôi đã cùng đi với chúng nó.

Thế ra nó lừa tôi, nó giả vờ thương yêu tôi để tôi mất cảnh giác, nó lừa tôi đi du lịch để nó giao nhà và ra đi. Nó cướp hết số vàng mà vợ chồng tôi cho nó vay. Nó khốn nạn thế đấy, nó mưu mô hiểm ác vậy đấy. Thế là tôi trở thành kẻ vô gia cư. Còn ít vàng tôi để ở nhà, chắc nó cũng lấy đi rồi, tôi chẳng có cách nào để sống nên khi hết bệnh ở nhà thương, chính quyền đưa tôi vào đây ở mấy năm nay.

Tôi nghe mà bàng hoàng, không tin nổi nếu như không gặp chú Tư ở đây. Tôi không ngờ trên đời lại có những đứa con như vậy. Rồi cuộc đời nó có an lành để sống không? Con cái chúng sẽ nghĩ gì khi biết được cha mẹ chúng đã đối xử với ông chúng như thế? Tôi thật sự khiếp hãi khi nhìn thấy con người ta vì đồng tiền mà bán cả lương tri.

Tôi khuyên chú đi bệnh viện vì thấy chú yếu quá, nhưng chú bảo chú không muốn chữa bệnh, chú chỉ mong được đi mau để khỏi phải đau khổ và dằn vặt. Chú xin tôi một điều là gắng đến thăm chú và khi nào chú mất, làm ơn đem tro cốt của chú để vào chùa cùng nơi với vợ chú.

Đó lại là lần cuối cùng tôi gặp chú, Chủ Nhật sau tôi ghé chú thì chú đã đi rồi, trên tay tôi vẫn còn mang cặp lồng món bò kho bốn miếng thịt mà chú ưa thích.

Tôi lặng lẽ mang hủ tro cốt của chú vào chùa, làm thủ tục để cạnh hủ tro của vợ chú, từ nay hai vợ chồng sẽ mãi gần nhau và chú đi được vậy cũng là điều giải thoát cho một kiếp người.

Mong chú đến nơi không còn khổ đau, gian dối và lừa lọc. Mong chú yên nghỉ nghe chú Tư Mạnh.

Một y tá gốc Việt hy sinh vì Covid-19 tại Canada

Một y tá gốc Việt hy sinh vì Covid-19 tại Canada

Nguyện cầu Thiên Chúa tiếp rước linh hồn anh Thông về Thiên đàng!

Cảm ơn sự hy sinh của các bác sĩ,y tá cứu giúp bệnh nhân 

Ông Thông Nguyễn đã để lại vợ và hai con. (Hình: Gofundme)

MONTREAL – Tính đến nay, 22 tháng 6, 2020, Canada đã có hơn 8,400 người thiệt mạng vì coronavirus. Trong số này có ít nhất ba người gốc Việt. Nạn nhân mới nhất là một nam y tá tại Quebec. Ông đã để lại vợ và hai con.

Trong tuần qua, báo điện tử La Press tại Canada đã viết một bản tin bằng tiếng Pháp về sự ra đi vĩnh viễn của ông Thông Nguyễn, 48 tuổi, một y tá được bạn bè thân quen gọi là “Toutou.” Ông mất vì bị nhiễm bệnh Covid-19. Những người trong gia đình ông cũng bị lây bệnh, và hậu quả là mẹ vợ của ông cũng đã mất mạng.

Bản tin của nữ ký giả Caroline Touzin mang tựa đề “Le sacrifice de mon père ne doit pas être oublié” (tạm dịch “Không thể nào quên sự hy sinh của cha tôi”) và đã ghi lời phỏng vấn con trai của ông Thông, anh Olivier Nguyễn, cũng như em gái họ của ông, là một bác sĩ y khoa. Dưới đây là phần lược dịch bản tin của báo La Press được đăng trên trang Công Giáo phanxico.vn.

*
Anh Olivier Nguyễn, 19 tuổi, đã mơ ước có ngày báo cho cha mẹ biết mình được nhận vào trường y khoa. Anh cho biết người cha tận tụy của anh làm việc ca đêm ở bệnh viện Jean-Talon để ban ngày có thể dành nhiều thời giờ hơn cho Olivier và em gái của anh.

Thế nhưng giấc mơ của Olivier đã tan vỡ. Covid-19 đã cướp mất mạng sống của cha anh. Tháng Năm vừa qua, khi Olivier nhận tin báo từ Laval University (trường đại học nghiên cứu dạy bằng tiếng Pháp ở Quebec) thì cha anh đã ở trong tình trạng hôn mê sâu, thân thể bị cắm đủ thứ ống ở phòng chăm sóc đặc biệt ở Trung Tâm Bệnh Viện thuộc Đại học Montréal (CHUM).

Olivier nói thẳng thắn, “Đằng sau các con số thống kê tử vong vì Covid-19, có những con người như cha tôi. Tôi mong xã hội nhận biết sự hy sinh của cha tôi và tất cả những người làm việc trong ngành y tế đã chết trong trận chiến. Chúng ta không thể nào quên họ.”

Ngày 11 tháng 6, sau một tháng ở phòng săn sóc đặc biệt, ông Thông Nguyễn, 48 tuổi đã thua cuộc trong trận chiến với Covid-19. Rất có thể ông đã nhiễm Covid-19 ở phòng cấp cứu bệnh viện Jean-Talon, Montréal nơi ông làm việc suốt 17 năm.

“Toutou,” là tên thân mật các đồng nghiệp gọi ông Thông, đã qua đời ở bệnh viện CHUM, nơi vợ ông đang làm y tá và hai con làm thiện nguyện viên ở đây. Ông sẽ không bao giờ biết con ông đã được nhận vào trường y khoa. Anh Olivier nói trong sự nuối tiếc, “Cha tôi chắc hẳn sẽ rất hãnh diện.”
Cha anh đã thoát khỏi Việt Nam cùng với gia đình khi ông được 3 tuổi. Họ đến định cư ở Montréal. Olivier kể, “Cha tôi dạy chúng tôi, tất cả phải đi qua con đường giáo dục; chỉ có con đường này các con mới khá sau này.”

Trong ca làm việc vào tối cuối cùng, ông đã hãnh diện khi cho các bạn đồng nghiệp xem trên điện thoại thư nhận vào trường dược của con ông, khi đó Olivier chưa nhận tin được vào trường y.

Bà Christine Roch, phụ tá y tá trưởng phòng cấp cứu của bệnh viện Jean-Talon cho biết “gia đình là tất cả đối với ông Thông.” Bà cho biết ông Thông là một nhân viên ngoại hạng, có tâm hồn cao cả và có khả năng lắng nghe đặc biệt. Đối với ông, mọi người đều quan trọng.

Bà nói thêm rằng các “chiến sĩ làm việc ban đêm” của bệnh viện Jean-Talon sẽ không bao giờ quên “nhà vô địch” trong ban “báo động trắng” trong cách ông làm việc “với lòng kiên nhẫn và lòng tốt của ông.” Ông Thông không bao giờ ngần ngại can thiệp khi nghe có báo động trắng – một quy trình khẩn cấp khi cần nhân viên ứng phó ngay lập tức.

Từ đầu nạn dịch, ông sợ bị nhiễm và nhất là nhiễm cho gia đình, khi nào ông cũng tắm trước khi rời bệnh viện. Từ đầu tháng 5 sau khi được chẩn đoán, ông nhanh chóng cách ly với người thân. “Tôi tự cô lập ở phòng dơi dưới lầu,” ông từng nhắn tin cho cô y tá đồng nghiệp để cô cười. Hai ngày sau thì ông không còn trả lời tin nhắn.

Một đêm, vợ ông thức dậy để đi vệ sinh, bà nghe tiếng ho ầm ĩ dưới lầu. Chồng bà bị trụy hô hấp nặng. Ông được đưa vào bệnh viện Maisonneuve-Rosemont trước, sau được chuyển qua bệnh viện CHUM, ông được gắn ống thở bằng màng ngoại bào, thường được gọi là ECMO.

Nữ bác sĩ Lan C. Nguyễn, em họ của ông cho biết, các bác sĩ không lo ngại cho tình trạng của ông vì ông còn trẻ và không có bệnh nào khác.

Trong một bức thư gởi cho các đồng nghiệp và nữ Bộ Trưởng Y Tế Danielle McCann của tỉnh bang Quebec về cái chết của ông Thông, bác sĩ Lan Nguyễn viết tóm tắt, “Một ống nội khí quản đưa vào cổ họng, một ống thông từ mũi xuống dạ dày để nuôi ăn, một ống thoát nước tiểu, các ống thông ở mỗi bên, tả lót: đó là khí cụ cuối cùng để đương đầu với Covid-19.”

Bác sĩ Lan Nguyễn kể tiếp, “Thật không may phổi của ông ứ máu; biến chứng nghiêm trọng của Covid-19. Cơ thể của ông không thể chịu đựng các vết thương, những cú gươm đâm của một kẻ thù vô hình.”

Sở dĩ bác sĩ Lan Nguyễn đưa ra các chi tiết vì sợ dân chúng muốn dỡ bỏ lệnh cách ly quá nhanh và qua sớm. Bà nói, “Hãy mang khẩu trang, phải tôn trọng cách ly xã hội để bảo vệ mạng sống.”

Cả gia đình của ông Thông đều bị nhiễm. Cô Aurélie, 16 tuổi nhập viện một tuần vì khó thở trầm trọng. May mắn là em được lành. Nhưng mẹ vợ của ông Thông, 78 tuổi, sống cùng căn nhà hai tầng với ông thì đã không thoát khỏi. Bà chết tại nhà khi cả gia đình cách ly. Bà bị nhồi máu cơ tim, theo biên bản khai tử, họ nghi ngờ do Covid-19 gây ra.

Bác sĩ Lan Nguyễn cho biết lương ông Thông là $3,000 Gia kim một tháng ($2,200 Mỹ kim). Nữ bác sĩ này nói với báo La Presse, “Tôi thấy bất công khi được trả ít lương so với khối lượng công việc và các nguy cơ bị nhiễm kèm theo.”

Bác sĩ Lan Nguyễn nêu các thắc mắc, “Toutou chấp nhận làm thêm giờ phụ trội để có thêm tiền. Có phải vì kiệt sức mà anh bị yếu đi không? Dụng cụ bảo vệ có đầy đủ? Hệ thống đề phòng có đủ để bảo vệ cho những người ở tuyến đầu không?”

Bác sĩ Lan Nguyễn đã nhanh chóng nhận được hồi đáp của bà Bộ Trưởng Y Tế Danielle McCann, “Chúng tôi phải vinh danh tất cả các chiến sĩ đã gục ngã và những người hy sinh mạng sống mình để giúp những người lớn tuổi. Chúng tôi không bao giờ quên họ.” Bà bộ trưởng nói trong lời chia buồn gởi đến gia đình.

Các đồng nghiệp của ông Thông đã có buổi tưởng niệm ông chiều thứ Năm ở công viên bên cạnh bệnh viện Jean-Talon. Bà y tá Christine Roch xúc động nói, “Đại dịch đã chấm dứt. Đúng, con số chết mỗi ngày đã giảm, nhưng mỗi con số này là một con người. Cả một gia đình đau khổ như gia đình ông Thông.”

*

Cô Lan C. Nguyễn đã mở một trang gây quỹ trên mạng Gofundme để giúp gia đình trang trải các chi phí hậu sự với mục tiêu $5,000. Chỉ trong hai ngày, số tiền đóng góp từ hơn 45 người đã vượt trên mức mục tiêu này.

Trước khi ông Thông Nguyễn và mẹ vợ ông qua đời, có ít nhất hai người gốc Việt khác tại Canada cũng đã chết vì coronavirus là bà Bùi Thị Hiệp trên 60 tuổi tại Calgary, tỉnh bang Alberta, và bác sĩ Đào Huy Hào, 44 tuổi, tại Quebec.

From: Xuân Nguyễn

Tường thuật khủng khiếp từ trại giam: Trung Quốc hành hạ người cho các thí nghiệm y học.

Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: 13 people, people standing, suit and indoor
Image may contain: 2 people, people standing
Image may contain: 1 person

Van Man is with Wan Man.

Tường thuật khủng khiếp từ trại giam: Trung Quốc hành hạ người cho các thí nghiệm y học.

Bà Sayragul Sauytbay, 43 tuổi, bị đưa đến một trại cải tạo bí mật ở Trung Quốc và buộc phải dạy tiếng TQ ở đó với tư cách là một giáo viên. Bây giờ bà nói một cách công khai về tra tấn, bạo lực tình dục và các thí nghiệm y học trên người dân Ngô Duy Nhĩ , người Kazakhstan và các nhóm thiểu số Hồi giáo khác trong trại tù của Đảng Cộng sản Trung Quốc .

*** Cười và khóc bị cấm trong trại.

Nhiệm vụ chính của tôi là dạy tiếng Trung và theo dõi tất cả những biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt cuả các tù nhân. Nếu tôi không làm điều đó, tôi sẽ bị trừng phạt hoặc thậm chí bị giết. Mỗi ngày tôi phải nhìn những ánh mắt bất lực từ những người của mình. Mỗi ngày ở đâu đó giữa cái chết và sự sống, tôi đã sống sót “. Sayragul Sauytbay nói với báo BILD. “ Ví dụ, một lần tôi bị trừng phạt, đánh đập và bỏ đói chỉ vì một người phụ nữ ôm tôi. Một lần khác bị nhốt trong ba hoặc bốn giờ trong một căn phòng hai mươi mét vuông. Có một cái bàn lớn với nhiều dụng cụ tra tấn như thanh kim loại, dùi cui điện và một cái ghế có đinh. Họ thật tàn bạo và vô nhân đạo trong trại. ”

Bà Sauytbay, người sinh ra ở tỉnh Tân Cương, Trung Quốc, học ngành y và làm bác sĩ trong bệnh viện, sống một cuộc sống bình thường với chồng và các con. Khi chính phủ Trung Quốc bắt đầu hành động chống lại người thiểu số Hồi giáo vào năm 2016, chồng bà đã trốn sang Kazakhstan cùng các con. Sauytbay ban đầu không thể đi cùng vì không nhận được visa. Vào tháng 7 năm 2016, chính quyền TQ đã thu hộ chiếu của bà khi bà muốn đi du lịch đến Kazakhstan. Sáu tháng sau, Sauytbay bị gửi đến một trại tù để dạy tiếng Trung , mặc dù bà không muốn. “ “Sai lầm của tôi là đã liên lạc với nước ngoài. Họ đến vào ban đêm và bịt mắt đưa tôi đi. . Tôi đã không nhìn thấy ánh sáng ban ngày trong năm tháng sau đó.“ Sauytbay nói.

*** Chấp nhận cái chết

Bà đã được thả ra sau năm tháng, nhưng tiếp tục bị theo dõi chặt chẽ. “Họ muốn nhốt tôi trong trại một lần nữa và giết tôi. Đó là lý do tại sao tôi nghĩ: Nếu đàng nào cũng chết ở đây, tại sao không cố gắng trốn thoát “ bà Sayragul Sauytbay nói. Tháng 4 năm 2018, bà đã trốn thoát đến Kazakhstan, bị kết án vì nhập cảnh trái phép . Đơn xin tị nạn của bà cũng bị bác.Đến tháng 6 năm 2019, cuối cùng bà đã được tị nạn ở Thụy Điển và sống cùng với các con và chồng. “ “Tôi muốn gặp lại con và gia đình. Đó là lý do tại sao tôi chấp nhận cái chết và mạo hiểm trong cuộc sống của tôi. Tôi thật may mắn vì tôi đã vượt qua đuợc biên giới.“ Sau gần hai năm, người mẹ cuối cùng cũng gặp lại hai đứa con của mình. “ “Hạnh phúc tột cùng cuả tôi là lại được ôm con trong vòng tay. Tôi ngạc nhiên khi thấy chúng đã lớn lên. Một khoảnh khắc như thế là niềm hạnh phúc to lớn với người mẹ.“ Sauytbay kể về hơn một triệu nạn nhân ở quê nhà. Theo các nhà hoạt động, có hơn 500 trại như vậy ở khu vực tây bắc Tân Cương. Nếu không có những người trốn thoát được như bà, thì không có nhân chứng từ trại. Đó là lý do tại sao bà nhận được Giải thưởng Quốc tế cho Phụ nữ dũng cảm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ năm 2020. “ “Tôi cảm thấy có nghiã vụ phải lên tiếng chống lại sự hành hạ này”, Sauytbay nói. Bà tiếp tục kể về những ngày tàn khốc trong trại: Những tù nhân bị còng tay và xích chân. Có một ‘phòng tra tấn’ nơi họ bị tra tấn theo nhiều cách khác nhau. ”

*** Thí nghiệm y học

Những người ở đó đã bị hành hạ trong các thí nghiệm y tế, họ bị buộc phải uống thuốc khiến họ hoàn toàn thờ ơ và vô cảm trước mọi thứ. Sauytbay cũng chứng kiến một vụ hãm hiếp tập thể. Phụ nữ đã bị ngược đãi dã man. Họ bị đánh đập, tra tấn và hãm hiếp ngày đêm. Tôi chỉ có thể mô tả nơi này là địa ngục. Đó là một cuộc diệt chủng trong thế kỷ 21. “Các tù nhân bị buộc phải uống thuốc thử , như thuốc phá thai ở phụ nữ và thuốc làm liệt dương ở nam giới.” Trong cuốn sách “Die Kronzeugin” ( tạm dịch: Nhân chứng vương miện ) mới phát hành cuả bà, có nhiều chi tiết cụ thể hơn ở các nhà tù . Nhà báo người Đức, Alexandra Cavelius cũng viết trên cơ sở các cuộc phỏng vấn với bà. Vào thứ ba, cuốn sách đã được ra mắt trong một cuộc họp báo ở Berlin. “Với cuốn sách tôi muốn thông báo về những bí mật đen tối của chính phủ Trung Quốc,” Sauytbay giải thích động lực của bà

***Đức được coi là kẻ thù của nhà nước Trung Quốc.

Sauytbay nói rằng bà đã thấy các tài liệu bí mật liệt kê các nước là kẻ thù của TQ : “Tôi đã thấy một danh sách mà ĐCSTQ liệt kê kẻ thù của nhà nước Trung Quốc. Hoa Kỳ là số một. Đức ở vị trí thứ ba hoặc thứ tư. Bây giờ bà tiếp tục đấu tranh để thu hút sự chú ý cuả dư luận đến số phận của các nhóm thiểu số ở Trung Quốc – và bà nhận được các mối đe dọa thường xuyên từ chính phủ TQ. Họ đã sử dụng mọi cách để gây áp lực, bức hại và theo dõi hòng ngăn chặn các hoạt động nhân quyền của tôi. Tôi thường xuyên nhận được các cuộc gọi đe dọa. Chính phủ Trung Quốc cũng có tay sai ở khắp châu Âu, điều làm tôi sợ, Sauytbay nói.

“ Tôi hy vọng rằng EU và chính phủ liên bang, cùng với Hoa Kỳ, sẽ làm mọi cách để ngăn chặn nạn diệt chủng của phát xít đảng CS TQ chống lại người dân của tôi ở Đông Turkestan ( tên gọi tỉnh Tân Cương cuả những người ly khai) ngay lập tức”, bà hy vọng: “Đức đã trải nghiệm hình thức diệt chủng này trong Thế chiến II, vì vậy tôi hy vọng rằng Đức sẽ giúp chúng tôi.”

Ảnh 1:Sauytbay đã giới thiệu cuốn sách “Nhân chứng vương miện” tại Berlin vào thứ ba

Ảnh khác: Lễ trao giải Quốc tế Phụ nữ dũng cảm 2020

Dịch từ: https://www.bild.de/…/china-lager-insassin-erzaehlt-bei-bil…

Chúa nhật rãnh, kể chuyện đời bên Mỹ nghe chơi.

Chúa nhật rãnh, kể chuyện đời bên Mỹ nghe chơi.

@Lê Hoàng

Tôi sống trong vùng Silicon Valley, thung lũng điện tử, vùng đắt đỏ nhất nước Mỹ, bởi vậy phải làm việc cật lực, đôi khi phải làm thứ bảy, chúa nhật mới đủ sống. Gần nhà tôi có một gia đình Mễ, cuối tuần nào cũng hội họp nhậu nhẹt lai rai rất vui vẻ.

Ban đầu tôi cũng hơi ngạc nhiên vì sống trong vùng này, thảnh thơi như thế, chắc phải làm việc với lương rất cao.

Sau một thời gian tìm hiểu, tôi được biết anh Mễ là di dân lậu. Giống như tôi, anh có vợ và 2 con nhỏ còn đi học, vợ ở nhà lo việc gia đình, đưa đón con đi học. Vợ anh sống ở Mỹ hợp pháp. Tuy sống chung, nhưng 2 vợ chồng không có hôn thú vì tình trạng không hợp pháp của anh. Tìm hiểu thêm tôi biết anh làm công nhân lao động nên được trả tiền mặt $17/giờ,trong khi tôi lãnh $45/giờ.

Tôi thấy chuyện này có vẽ bất công, kỳ thị với người sống bất hợp pháp.

Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, chuyện thấy vậy mà không phải vậy.

Tôi làm $45/giờ x 40 giờ x 4 tuần $7200/tháng. Sau khi đóng các loại thuế khoảng 30% tôi còn lại $5040

Anh Mễ làm 17/giờ x 40 giờ x 4 tuần $2720, không đóng thuế còn nguyên $2720.

Tôi đóng bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình khoảng $1000/tháng, nhưng hãng cho 1/2 nên chỉ đóng $500 nên tiền lương còn $4540.

Anh Mễ, vì gia đình không có lợi tức nên chính phủ chi trả tất cả bảo hiểm sức khoẻ cho cả gia đình, anh không trả đồng nào.

Mỗi tháng gia đình anh Mễ, vì không có lợi tức nên gia đình anh 3 người (không tính anh Mễ vì anh không hợp pháp) được chính phủ cho $983 tiền mặt, do đó số tiền anh có được là $3703.

Mỗi tháng tiền ăn gia đình tôi khoãng $500 nên tôi còn lại $4040.

Mỗi tháng gia đình anh Mễ 3 người được chính phủ cho thêm $509 tiền ăn. Do vậy tiền anh vẫn còn nguyên $3703.

Mỗi tháng tôi trả tiền nhà $2500 nên còn lại $1540

Mỗi tháng anh Mễ không trả đồng nào vì nằm trong diện nghèo, chính phủ trả tất cả tiền nhà (Section 8.) Anh còn nguyên $3703.

Mỗi tháng tôi trả khoảng $300 tiền điện, gas, nước nên còn lại $1240.

Mỗi tháng anh Mễ cũng trả $300 nhưng công ty điện đã giãm bớt 40% nên anh chỉ trả $180 . Anh còn lại $3523

Mỗi ngày con tôi đi học phải trả tiền ăn trưa $3.25 mỗi đứa $3.25 x 2 đứa x 5 ngày x 4 tuần $140 Do đó tôi còn lại $1100.

Mỗi ngày con anh Mễ đi học không phải trả tiền ăn vì gia đình nghèo, hàng tuần, trường phải cho đem đồ ăn về ăn thêm vào thứ bảy, chúa nhật. Do vậy anh vẫn còn nguyên $3523.

Mỗi tháng tôi đóng bảo hiểm xe $200 nên tiền còn lại $900.

Anh Mễ không biết có bảo hiễm hay không nhưng cứ tính $200. Anh còn lại $3323.

Mỗi tháng tôi và anh Mễ đổ xăng $350 (2 xe.) Tôi còn lại $550. Anh Mễ còn $2973.

Mỗi tháng tôi trả nợ xe $300 còn lại $250

Mỗi tháng anh Mễ trả nợ xe $300. Anh Mễ còn $2673.

Tính chơi, lợi tức sơ sơ một tháng, đã thấy anh Mễ có lợi tức hơn tôi 10 lần.

Bởi vậy đừng thấy vậy mà tưởng vậy.

Dân Việt mình cũng rất nhiều người giống gia đình anh Mễ này lắm, chứ hổng phải chỉ có gia đình anh Mễ đâu.

Riêng dân quý phái da màu thì tỷ lệ gấp vài lần chứ không phải ít.

Bởi vậy, đừng lấy làm lạ khi thấy dân chơi đi biểu tình hoài mà không lo làm việc.

Sống ở Mỹ dân vô sản được liệt vào hàng quý phái.

Nguồn: FB @Lê Hoàng
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1387817804749193&id=100005629595099