ĐẤT NƯỚC CHÚNG TA ĐÃ TỪNG CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ.

Image may contain: one or more people, people sitting, motorcycle and outdoor
Image may contain: car and outdoor
Image may contain: outdoor and text
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: tree, sky, outdoor and nature
+8

Giang Thanh

Sự nuối tiếc vô bờ bến…)

ĐẤT NƯỚC CHÚNG TA ĐÃ TỪNG CÓ MỘT THỜI NHƯ THẾ.

Học sinh đi học không cần đóng học phí.

Đây là chính sách khuyến học của chính phủ dành cho tất cả con em Miền Nam được tiếp cận tri thức.

Đi bệnh viện (nhà thương) không tốn tiền. Không tin ? Nhưng đây hoàn toàn là sự thật.

Các bệnh viện do chính quyền miền Nam quản lý đều miễn phí tiền khám chữa bệnh cho người dân và đặc biệt, bác sĩ và nhân viên y tá vô cùng gần gũi và thân thiện với bệnh nhân không phân biệt giàu nghèo.
Thời đó không gọi là Bệnh Viện mà là Nhà Thương. Vì khi bệnh đến đó mọi người ai cũng như ai đều được thương yêu chăm sóc tận tình dù không hề tốn tiền.

Trẻ con, người lớn khi đi ngoài đường nếu gặp phải đám tang đều đứng lại, ngã nón và cúi đầu đưa tiễn người quá cố.

Bất kỳ ai đang trên đường phố, nếu nghe tiếng Quốc ca vang lên đều đứng nghiêm trang chào cờ với lòng tự hào dân tộc.

Học sinh được uống sữa, ăn bánh mì miễn phí. Ăn uống đến ngán phải lén bỏ vào thùng rác.

Người dân được quyền bầu chọn người đứng đầu đất nước thông qua bầu cử Tổng Thống một cách dân chủ và công khai.

Nếu không hài lòng về chính sách quản lý đất nước của chính phủ, người dân có quyền xuống đường biểu tình thể hiện chính kiến. Bạn có thể đứng trước Dinh Tổng Thống chửi rủa hay đốt hình ông ta mà không gặp bất kỳ sự đàn áp hay bắt bớ gì của chính quyền.

Ra đường bạn có thể đeo bao nhiêu vàng, mang bao nhiêu tiền cũng không sợ cướp giật.

Khi chạy xe trên đường, người dân cũng không sợ bị cảnh sát tìm cách tống tiền.

Người dân cầm Giấy thông hành VNCH có thể đi khắp thế giới mà không bị coi thường, khinh rẻ. Ngược lại, được bạn bè quốc tế quý mến và tôn trọng.

Khi bạn cầm bằng cấp do VNCH cấp đi ra nước ngoài có giá trị tương đương với họ

Còn nữa, còn nhiều nữa những thứ đã tồn tại ở Miền Nam Việt Nam trước 1975 mà đến tận bây giờ ở chế độ Cộng sản vẫn không hề có được.

Tương lai nào cho nước Mỹ? 🇺🇸

Image may contain: sky, cloud, outdoor and nature
Phẩm Thai

Tương lai nào cho nước Mỹ? 🇺🇸

Lễ Độc lập năm nay chứng kiến chỉ số yêu nước xuống đến mức thấp nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Sau vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001, theo một khảo sát của Gallup, 88% người được hỏi cảm thấy “cực kỳ tự hào” hoặc “rất tự hào” khi là người Mỹ, chỉ khoảng 3% nói rằng họ “tự hào một chút” hoặc “không tự hào chút nào”. Năm nay, kết quả khảo sát rất đáng lo ngại[1], chỉ 63% nói họ “cực kỳ tự hào” hoặc “rất tự hào”, nhóm “tự hào một chút” hoặc “không tự hào chút nào” tăng lên tới 22%.

Truyền thông cánh tả lợi dụng khảo sát đó để đổ tội lên ông Trump như vẫn thường thấy. CNN giựt tít báo: “Tự hào là người Mỹ? Không còn nữa”[2]. Tờ Washington Post thì đăng bài: “Trump hứa sẽ đem lại niềm tự hào quốc gia, một khảo sát mới đã chứng minh ông ta chỉ mang lại nỗi nhục quốc thể”[3]. Những bài báo này, và rất nhiều bài khác trên các tờ báo cánh tả khác, có nội dung rất hân hoan chứ không buồn. Họ cho rằng chỉ số tự hào quốc gia suy giảm là điều tốt, vì nó sẽ khiến ông Trump thất bại trong kỳ bầu cử tới. Thực sự, đọc xong những bài đó, và suy nghĩ về ác nhân, những kẻ bất chấp tất cả để đạt được mục đích, thì ngoại trừ cánh gà, đúng là không có cánh nào ác hơn cánh tả.

Không nghi ngờ gì việc Tổng thống Trump đã khiến một số người Mỹ cảm thấy ít yêu nước hơn, nhưng có một sự thật, lòng yêu nước đã suy giảm trong nhiều năm nay, trước thời ông Trump. Và nếu là người khôn ngoan, không ai gắn liền lòng yêu nước của họ với bất kỳ cá nhân nào.

Hơn nữa, yêu nước không nên là một vấn đề đảng phái, vậy mà khảo sát cho thấy gần 90% người theo Đảng Cộng hoà (cánh hữu) cảm thấy “cực kỳ tự hào” hoặc “rất tự hào” khi là người Mỹ, nhưng chỉ có hơn 40% số người theo Đảng Dân chủ (cánh tả) cảm thấy tương tự. Những người có trình độ đại học trở lên, người da màu, người trẻ đều thuộc nhóm ít tự hào nhất. Vào năm 2017, cũng theo khảo sát Gallup, 44% người trong độ tuổi từ 20 tới 29, một nhóm ủng hộ quan trọng của Đảng Dân chủ, nói rằng họ “cực kỳ tự hào” khi được là người Mỹ, con số này năm nay chỉ còn hơn 19%.

Một khi lòng yêu nước suy giảm, người ta sẵn sàng làm gián điệp cho kẻ thù, cấu kết với ngoại bang để gây hại cho tổ quốc một cách tự nguyện, nhất là những người có gốc gác nước ngoài hoặc có hơn một quốc tịch.

Những người không yêu nước chú trọng tới những thiếu sót, hơn là những điều vĩ đại của Hoa Kỳ. Nếu ai đặt nghi ngờ về nước Mỹ, hãy thử hỏi hàng chục triệu người nhập cư khắp thế giới, để hiểu được Hoa Kỳ là một nơi tương-đối-tuyệt-vời như thế nào so với quê hương gốc của họ. Vào năm 2019, chỉ tính riêng chương trình “xổ số thẻ xanh” để xin định cư tại Mỹ, gần 25 triệu người nước ngoài đã nộp đơn tham gia.

Quốc gia nào cũng có những vấn đề của nó, nước Mỹ cũng vậy. Ngày nay, có lẽ vấn đề lớn nhất của Hoa Kỳ là quyền tự do ngôn luận đang bị cánh tả tấn công dữ dội chưa từng có trong lịch sử. Phân biệt đối xử cũng là một vấn đề, nhưng nó không còn mang tính hệ thống, mà mang tính cá nhân, và chỉ có thể giảm bớt, không thể xoá bỏ hoàn toàn. Tuy vậy, cả hai điều ấy không chỉ là chuyện nhức nhối của riêng nước Mỹ, chẳng phải cả thế giới đều đang vật lộn với những thách đố y chang hay sao?!

Đại văn hào Mark Twain gần hai thế kỷ trước đã định nghĩa lòng yêu nước, là “luôn luôn ủng hộ tổ quốc và chính phủ khi nó xứng đáng”. Dân Mỹ suốt dòng lịch sử luôn cùng nhau đoàn kết trong những thời điểm khủng hoảng, nhưng điều đó hiện nay không xảy ra dù đất nước đang khủng hoảng, không phải vì ông Trump gây chia rẽ, nhưng bởi vì phe cánh tả đã không làm như câu cách ngôn của Mark Twain. Đa số người theo Đảng Dân chủ ở Mỹ, từ 2016 cho tới nay, vẫn thù hận, vẫn không thể chấp nhận sự thật rằng hơn 63 triệu người Mỹ đã bỏ phiếu bầu cho Donald Trump trở thành tổng thống hợp hiến của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ.

Những người cánh tả thừa hiểu nước Mỹ quan trọng hơn chức tổng thống. Các cuộc bầu cử cũng rất quan trọng, nhưng tổng thống đến rồi lại đi, 4 năm hoặc cùng lắm cũng chỉ 8 năm, quốc gia thì vẫn còn đó. Người dân nước này, dù theo Đảng Dân chủ, hay theo Đảng Cộng hoà, cũng đều là người Mỹ. Hà cớ gì, trong những vấn đề nước Mỹ rõ ràng hưởng lợi, tất cả lại không thể cùng nhau tập hợp chung quanh tổng thống?! Tại sao nhất định muốn Trump phải thất bại, hơn là muốn nước Mỹ thành công?!

Cứ thử hỏi những người theo Đảng Dân chủ, họ sẽ nói ‘thà bỏ phiếu cho thằng ăn trộm/cho cái ly nước/cho một con chó, còn tốt hơn bỏ phiếu cho Trump’, là đủ hiểu cánh tả chỉ chú trọng đến cảm xúc yêu-ghét cá nhân, chứ không hề đặt đất nước lên đầu.

Đã đi qua hơn 100 quốc gia trên thế giới, khi đến các nước khác, mọi thứ với tôi đều mới mẻ và thú vị trên một khía cạnh nào đó, nhưng càng ở lâu, thì càng nhận ra không đâu so sánh được với Hoa Kỳ.

Nhân dịp sinh nhật lần thứ 244 của nước Mỹ, những người yêu nước phải càng nỗ lực gấp đôi, gấp ba để lôi kéo bạn bè, đồng nghiệp, người thân, những người đang “vỡ mộng” với quốc gia còn-bất-toàn-nhưng-tuyệt-diệu này. Vì xét cho cùng, không đất nước nào có thể phát triển thịnh vượng, nếu quá nhiều công dân của nó không còn yêu nó nữa.

God bless us all and God bless America! ❤️🇺🇸

(Phẩm Thai)

—————
[1] Kết quả khảo sát của Gallup về lòng yêu nước năm 2020: https://news.gallup.com/…/national-pride-falls-record-low.a…

[2] CNN: ‘Tự hào là người Mỹ? Không còn nữa.’: https://www.cnn.com/…/polit…/gallup-poll-pride-us/index.html

[3] Washington Post: ‘Trump hứa sẽ đem lại niềm tự hào quốc gia, một khảo sát mới đã chứng minh ông ta chỉ mang lại nỗi nhục quốc thể.’: https://www.washingtonpost.com/…/trump-promised-national-pr…

TRƯỜNG THIÊN TIỂU THUYẾT BẠCH CUNG- ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI .

Image may contain: one or more people, cloud, sky, ocean and outdoor

Liên Trà

TRƯỜNG THIÊN TIỂU THUYẾT BẠCH CUNG- ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI .

Tác giả: PHONG THU

Có nhiều người đã hỏi tôi, “Vì sao cô yêu mến và bênh vực Tổng Thống Trump cuồng nhiệt đến như thế?” Tôi chỉ trả lời đơn giản rằng, “Tôi chỉ tin những gì mắt thấy, tai nghe và tin vào hành động và những gì ông đã và đang làm cho đất nước và nhân dân Hoa Kỳ. Lòng yêu mến, kính trọng ông càng ngày càng tăng cao trong lòng tôi.”

Vâng, tôi yêu mến ông hơn tất cả các vị tổng thống mà tôi biết trong gần 30 năm tôi sống trên đất nước Hoa Kỳ. Ông là vị tổng thống yêu nước, thương dân, thành thật và biết hy sinh quyền lợi của cá nhân mình để phụng sự quốc gia.

Tôi chưa từng để ý và gần như không quan tâm đến ông Trump kể từ khi ông dự định ra tranh cử, cả hai lần trước đều bất thành. Và mỗi lần nhắc đến tên ông, tôi chỉ thấy những người ở New York, quê hương của ông đã đem ông ra chế giễu bằng những hình nộm bằng cao su đầy khinh thị. Rồi theo thời gian, năm 2016 ông lại ra tranh cử. Nước Mỹ lại xôn xao, truyền thông dòng chính tha hồ thêu dệt hàng ngàn câu chuyện về ông để làm trò hề. Nhưng Donald Trump vẫn không nao núng, sợ hãi và lùi bước. Ông lần lượt đánh bại mười sáu ứng cử viên sáng giá bên đảng Cộng Hoà, ra tranh cử Tổng Thống. Và ông cũng bắt đầu cuộc chạy đua đầy rủi ro và khó khăn trước một đối thủ lợi hại là bà Hillary Clinton của phe Dân Chủ. Người đàn bà đã từng là Cựu Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ, là Cựu Thượng Nghị Sĩ tại New York và là Cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ. Bà Hillary có kinh nghiệm, có chiều dài lịch sử trong hoạt động chính trị trên hai mươi năm. Bà là một khuôn mặt sáng giá nhất của đảng Dân Chủ.

Thế nhưng, tôi đã đánh giá trong tháng 9 năm 2016 rằng, ông Trump sẽ là vị tổng thống 45 của Hoa Kỳ, mặc cho hàng ngàn Giáo Sư, Khoa Học Gia, truyền thông dòng chính, giới tinh hoa Hoa Kỳ và thế giới tin chắc rằng bà Hillary đắc cử.

Cuộc bầu cử năm 2016 đã cho tôi cái nhìn rất rõ về chính sách, con đường chiến lược để phục hồi Hoa Kỳ của Tổng Thống Donald Trump khi tôi đọc qua hai quyển sách kinh điển, “Crippled America: How To Make Ameica Great Again” và “Great Again: How to Fix Our Crippled America” mà ông đã viết từ năm 2015. Khẩu hiệu của cuộc tranh cử của ông là “Make America Great Again.”

Ông đã chiến thắng áp đảo với số phiếu cử tri đoàn trên toàn quốc 306 phiếu, trong lúc bà Hillary chỉ chiếm 227 phiếu.

Tổng Thống Donald Trump đắc cử bất ngờ so với tiên đoán của tất cả những người cho rằng mình thông minh nhất hành tinh.

Rồi chuyện gì đã xảy ra cho ông? Phe đối lập đã dùng tiền mua chuộc cử tri và lập ra thế trận lớn nhất chưa từng xảy ra trong các cuộc bầu cử lịch sử tại Hoa Kỳ, bằng các cuộc biểu tình phản đối ông gian lận, cấu kết với nước ngoài để đắc cử. Họ vu cáo ông nhiều tội danh khác và dùng truyền thông báo chí để hãm hại, bôi bác ông trên toàn thế giới. Ngày ông làm lễ nhậm chức là một ngày mưa gió ảm đạm. Kẻ thù đang nằm ngay trong White House đã chuẩn bị ra tay với ông. Những cuộc biểu tình, bạo loạn đã diễn ra tại 20 tiểu bang và Washington D.C để chống đối ông làm lễ tuyên thệ nhậm chức.

Con đường ông đi nhiều nguy hiểm, chông gai và nhiều cay đắng. Ông trở nên lạc lõng, cô đơn trong White House khi nội các vẫn còn nhiều thế lực bủa vây. Những người bên đảng Dân Chủ đã lộ rõ bản chất của những kẻ thua cuộc, thù hận và cay cú. Họ đã quên tất cả luật pháp Hoa Kỳ và bắt đầu những cuộc chống đối liên tục bằng những hành vi bỉ ổi qua hai kịch bản truyền hình nhiều tập về đại án của “Cuộc Săn Lùng Phù Thủy Trump-Nga” và “Chuyện Con Ma Thổi Còi”.

Sau hơn hai mươi năm bỏ phiếu cho phe Dân Chủ, tôi bỗng nhận ra bộ mặt nhớp nhúa của những chính khách mà mình tin tưởng khi thấy họ đã biến thái thành những kẻ hạ cấp, bất xứng. Lòng tôi cũng chuyển hướng theo những đợt sóng dâng trào niềm thương cảm cho một vị Tổng Thống chẳng may làm vua vào thời kỳ mạt vận, nhiễu nhương, đen tối của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Khi chưa làm Tổng Thống được ngày nào, ông đã bị đảng Dân Chủ dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn, bỉ ổi để hạ bệ, truất phế. Những lời bất nhân, tàn bạo nhất đã xuất hiện công khai để tấn công ông, cha mẹ, vợ con, cháu chắc, bạn bè ông suốt ngày đêm 24/24. Đây là cuộc khủng bố về tinh thần và tâm lý để ông sợ hãi rút lui ra khỏi chính trường.

Suốt ba năm qua, tôi đã dành nhiều thời gian theo dõi những gì đang xảy ra xung quanh tổng thống. Tôi nhìn ông hành động và quyết tâm đứng bên cạnh ông, bênh vực, lên tiếng, cổ võ, động viên ông để an ủi phần nào những tổn thương mà phe cực tả gây ra cho ông. Và quý vị đã nhìn thấy tận mắt, nghe tận tai về những Đại Biểu bên Đảng Dân Chủ do dân bầu lên, họ được hưởng lương và quyền lợi cao nhất, được ăn to, nói lớn, được quyền quyết định vận mệnh của đất nước, nhân dân Hoa Kỳ đang hành động ra sao? Ngoài việc mở chiến dịch chống Tổng Thống Trump, họ chẳng có chương trình hành động nào ích nước, lợi dân. Họ muốn hủy diệt tất cả những gì Tổng Thống và Nội Các của ông đang thực hiện. Họ dùng tiền thuế của dân để làm một việc duy nhất là đi săn lùng phù thủy về chuyện Nga ủng hộ Tổng Thống Trump đắc cử. Họ phá hoại mọi nghị trình của Tổng Thống Trump đề ra. Ngay cả bức tường biên giới mà bao nhiêu đời Tổng Thống không làm được, ngay cả ông Bill Clinton, ông Obama kêu gào và được đảng Dân Chủ chi một số tiền rất lớn, cuối cùng vì quyền lợi cá nhân họ cũng chỉ xây tường cho có lệ. Mấy năm nay, họ cấu kết với tên tỷ phú ma bùn George Soros để lùa hàng triệu người di dân bất hợp pháp tấn công vào biên giới Hoa Kỳ, chủ trương mở rộng cửa biên giới để gây rối loạn và có cớ lên án chính quyền Tổng Thống Trump vô đạo đức. Có lẽ chiếc ghế họ ngồi quan trọng hơn vận mệnh đất nước và nhân dân Hoa Kỳ. Cho nên, khi ra tranh cử, họ chỉ nói cho có chuyện để lừa bịp người dân nhẹ dạ. Sau khi đắc cử rồi thì họ ngoãnh mặt làm ngơ. Tất cả họ, những kẻ cho rằng yêu thương người nghèo, nhưng làm trong White House vài năm, khi họ bước ra đều trở thành triệu phú hay tỷ phú. Mỉa mai thay, chính thái độ nói láo, lừa mị nầy mà người dân Mỹ chán ghét các chính trị gia và họ đã bầu cho Tổng Thống Trump, một thương gia giàu có, đầy kinh nghiệm lão luyện trên thương trường, thông minh, mạnh mẽ, can trường, ăn ngay nói thẳng chẳng kiêng nể ai và chẳng cần nịnh bợ ai. Cá tính này phù hợp với tình hình hiện tại, sự xuống dốc thảm hại của Hoa Kỳ về kinh tế, thương mại bất bình đẳng với Tàu cộng và nguy hiểm hơn là sự yếu kém về quân sự đã khiến cho Hoa Kỳ mất tất cả lợi thế trên thế giới.

Theo dòng thời sự của Hoa Kỳ, tôi đã nghe, ̣đọc, nghiên cứu hiện tượng Tổng Thống Donald Trump để viết tập truyện nầy. Đây là quyển sách mà tôi đã mượn sự kiện chính trị đang diễn ra tại Hoa Kỳ để phát thảo hình tượng của các chính khách danh giá đã nhảy múa trên võ đài chính trị. Độc giả sẽ nhận ra rằng sau lớp vỏ bọc hoa mỹ, trang nhã, cao trọng của họ thì những tên hề thế kỷ này sẽ hiện nguyên hình trong hậu trường. Phía sau bức màn nhung của sân khấu chính trị là hình ảnh, nhân cách và những hành vi tồi tệ của họ. Tôi muốn lột tả tất cả khía cạnh bí ẩn trong tâm hồn, lương tri của họ để độc giả có thể nhận dạng những âm mưu thâm độc, những trò luận tội giả tạo, những hành vi thiếu lương thiện của họ. Điều đáng xấu hổ và nực cười ở đây là kẻ phản dân chủ, phản tự do, thiếu đạo đức, xem thường luật pháp quốc gia, khinh thường người dân lại là những kẻ rao giảng đạo đức và luật pháp. Họ đang ngày đêm tận tụy viết ra hàng ngàn luật lệ khác nhau để răn đe dân chúng và các quốc gia trên thế giới. Họ cũng tự cho mình quyền lực được mặc định số phận của vị Tổng Thống đương nhiệm và nhân dân Hoa Kỳ.

Có cái gì đó vỡ vụn trong tâm hồn tôi khi niềm tin của tôi đã bị đổ vỡ. Tôi đã nhìn luật pháp Hoa Kỳ với đôi mắt khác, thiếu niềm tin. Một màu sắc tăm tối, ảm đạm bao trùm kể từ khi tôi rời khỏi Việt Nam. Những nhà bác học, những trí thức tinh hoa, thông minh, ngay thẳng, trong sạch đã từng yêu quý, trân trọng đất nước Hoa Kỳ bây giờ còn lại những ai?

Tôi thật đau lòng khi phải trãi rộng tâm tư mình trên trang viết hôm nay.

Cho dù, tôi hiểu rõ quy luật của thời gian là luôn chuyển động và lòng người cũng đã đổi thay… nhưng tôi yêu đất nước nầy. Suốt nhiều năm trôi qua, tôi nhìn thấy đất nước Mỹ và số phận của cường quốc nầy đang bị đe doạ. Hình như ngày nào cũng nghe bão tố, giông gió nổi lên từ White House. Nơi đỉnh cao quyền lực đang có những cọ xát, tranh đấu gay gắt giữa đúng và sai, giữa cái cũ và mới, giữa cấp tiến thiên tả sai lệch và bảo thủ giữ gìn. Trong những trang sách nầy, tôi chưa dám lạm bàn sâu xa về tầng ngầm bên dưới lớp vỏ bọc của sự hào nhoáng, tráng lệ của Toà Bạch Ốc uy nghi lừng lẫy, vàng son nầy. Và người viết chỉ mạn phép ghi chép, phát thảo nhân vật theo góc độ, hành động và nhân cách của họ dựa trên sự kiện lịch sử, xã hội đang diễn ra suốt ba năm qua.

Tôi mong rằng quyển sách sẽ mở ra cho bạn đọc nhìn thấy tất cả những góc khuất tăm tối và sự thật về những chính khách trong đảng Dân Chủ.

Dù sao, tôi cũng cố gắng nuôi dưỡng niềm tin bất di bất dịch rằng, “Chính nghĩa luôn tồn tại. Cái ác rồi sẽ mất đi.” Bên cạnh tôi còn có nhiều bạn bè, nhiều người khác nữa đang miệt mài chiến đấu, hy sinh thời gian để cùng tôi khóc cười, vui buồn, mơ ước với vận mệnh nước Mỹ. Người viết vẫn tin rằng Hoa Kỳ vẫn là miền đất nhiều hứa hẹn, đầy nhân bản cho tất cả các dân tộc yêu chuộng tự do, hạnh phúc, an bình tìm đến sinh sống. Và Hoa kỳ sẽ chiến thắng những thế lực đen tối đang nằm ẩn sâu trong lòng nước Mỹ, đang gặm nhấm, tàn phá nền luật pháp kỳ diệu của chúng ta.

Đừng xem nơi đây chỉ là vùng đất tạm bợ, hái ra tiền. Đừng xem nơi đây là quán trọ xa hoa để hưởng thụ và đòi hỏi cho riêng mình mà hãy hoà nhập vào lòng đất nước, yêu thương, trân trọng, biết ơn những người đi trước đã bỏ biết bao xương máu, mồ hôi để tạo dựng nên một Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ hùng mạnh, vĩ đại nhất trên hành tinh nầy.

Chúng ta hãy đồng hành, cầu nguyện cùng vị Tổng Thống tài ba, thông tuệ, giàu lòng yêu nước được dồi dào sức khoẻ, an bình. Sự hy sinh, làm việc không mệt mỏi của ông nhằm để tranh đấu, xây dựng lại vị trí siêu cường cho Hoa Kỳ chống lại tất cả cái ác đang hiện hữu trên khắp thế giới. Tổng Thống Trump là vị Tổng Thống có ảnh hưởng nhất trên thế giới trong ba năm cầm quyền.

Phong Thu

“THE FOURTH OF JULY” VÀ GIẤC MƠ MỸ

Trần Trung Đạo
“THE FOURTH OF JULY” VÀ GIẤC MƠ MỸ

Nhà bình luận nổi tiếng của chương trình News Hour, Roger Rosenblatt, tóm lược về nguồn gốc nước Mỹ: “Quốc gia được thành lập từ những giấc mơ, và cũng qua đó, đã hun đúc nên giấc mơ của cả một quốc gia”.

Vâng đúng thế. Ngoài trừ số nhỏ người bản xứ, đất nước Hoa Kỳ được xây dựng nên do bàn tay và khối óc của những kẻ bên ngoài. Họ đến đây từ trăm ngả đường khác nhau và hàng trăm vùng đất khác nhau.

Irving Berlin, được xem là một trong những nhạc sĩ lớn nhất của nền âm nhạc Mỹ và tác giả của nhạc phẩm bất hủ God Bless America được hát trong mọi ngày lễ, nhất là Lễ Độc Lập Hoa Kỳ (the Fourth of July) không phải là người sinh ra và lớn lên trên nước Mỹ.

Cậu bé có tên Mỹ là Irving Berlin sinh tại Nga vào năm 1888. Cậu theo cha mẹ đến định cư tại New York khi mới vừa lên 4 tuổi. Khi còn rất nhỏ, cậu Irving phải vừa làm nghề dọn chén bát trong một nhà hàng và vừa học sáng tác nhạc, một bộ môn mà cậu say mê. Sau khi nhạc phẩm đầu tay được xuất bản vào lúc 13 tuổi, tên tuổi của nhạc sĩ trẻ tài ba Irving Berlin đã trở thành đồng nghĩa với nền âm nhạc Hoa Kỳ thế kỷ 20 qua nhiều nhạc phẩm vượt thời gian.

Bà Madeleine Albright, cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao và là người phụ nữ đầu tiên giữ chức vụ cao cấp nhất trong chính phủ Hoa Kỳ, vốn là người Tiệp Khắc. Cha mẹ bà đã phải vượt qua nhiều biên giới để trốn tránh chế độ Cộng Sản khi tiếng xích xe tăng Liên Xô nghiền nát đường phố thủ đô Prague vào năm 1948. Cuối cùng bà cùng gia đình đã vượt thoát được và định cư tại Hoa Kỳ khi Madeleine Albright vừa 11 tuổi. Bà theo học Luật, đỗ tiến sĩ và trở thành người phụ nữ đầu tiên giữ chức Ngoại Trưởng Hoa Kỳ.

Edward Bannister, họa sĩ nổi tiếng về phong cảnh của Mỹ là một người da đen. Cha của ông sinh ra tại Barbados, West Indies. Tác phẩm Under The Oaks của ông là một trong những thành tựu nghệ thuật lớn của nền hội họa Hoa Kỳ thế kỷ 19. Tác phẩm này đoạt giải nhất trong cuộc thi đánh dấu 100 năm hội họa tại Philadelphia Centennial Exposition. Khi khám phá ra Edward Bannister là người da đen, ban giám khảo có ý định thu hồi giải thưởng. Tuy nhiên, trước sự đấu tranh của những họa sĩ đồng nghiệp, nhất là của những họa sĩ da trắng đã từng cùng tranh giải với ông, Ban Giám Khảo đã hủy bỏ dự tính.

Những người di dân điển hình thuộc nhiều lãnh vực, màu da và chủng tộc khác nhau. Họ không từng quen biết nhau, không cùng một thế hệ, không cùng huyết thống và chẳng hẹn hò đính ước gì nhau.

Những người di dân đầu tiên không phải ai cũng giàu có, học hành, trí thức, trái lại phần đông họ rất nghèo nàn, ít học, đến đây từ hai bàn tay trắng. Tuy nhiên, dù từ đâu đến và trong hoàn cảnh nào, họ đã cùng góp bàn tay đưa nước Mỹ từ một vùng đất hoang vu thuộc địa của Anh thành một cường quốc tự do, dân chủ và thịnh vượng nhất thế giới ngày nay.

Câu chuyện thành công của nước Mỹ, đúng như Roger Rosenblatt viết, đã bắt đầu từ một giấc mơ chung: Giấc Mơ Mỹ hay American Dream như chúng ta thường nghe gọi bằng tiếng Anh.

American Dream được định nghĩa trong tự điển Wordsmyth như là “một lý tưởng của người Mỹ, nhờ đó, bất cứ người nào cũng có thể nhận được sự giàu có vật chất, bình đẳng, tự do, và các giá trị tương tự (the American ideal that any man or woman may obtain material wealth, equality, freedom, and the like)”.

American Dream đã giúp nhân dân Mỹ chiến thắng đạo quân tinh nhuệ của Anh Hoàng George III trong cuộc chiến tranh giành độc lập (1775-1783), đã giúp nhân dân Mỹ vượt qua những bất đồng kinh tế chính trị sâu sắc trong thời kỳ chiến tranh nội chiến (1860-1865), đã giúp đưa nước Mỹ trở nên quốc gia có lợi nhất sau cả hai cuộc chiến tranh thế giới.

American Dream là giấc mơ mà những người cha sáng lập của quốc gia Hoa Kỳ từng ôm ấp và theo đuổi: Tự Do, Dân Chủ và Cường Thịnh. Tổng Thống đầu tiên George Washington đã từng dặn dò: “Tôi mong được thấy Hoa Kỳ mãi mãi là đất nước của tự do và công lý”. Tượng đài kỷ niệm Tổng Thống George Washington được kiến trúc dựa theo tinh thần độc lập, tự chủ và vươn lên đó.

American Dream là giấc mơ bình đẳng mà Mục Sư Martin Luther King đã đọc trên thềm đài kỷ niệm Lincoln ngày 28 tháng 8 năm 1963: “Tôi mơ một ngày, trên đồi Georgia, con cháu của những người nô lệ cũ, và con cháu của những chủ nô cũ, ngồi lại với nhau chung một bàn trong tình huynh đệ…Tôi mơ một ngày, bốn người con của tôi sẽ được sống trong một đất nước, nơi đó, chúng sẽ không bị phán xét do màu da mà chính bằng tư cách riêng của chúng”.

American Dream, qua nhiều thời đại, từ những người trên chiếc tàu Mayflower cho đến hôm nay, đã được làm phong phú thêm để trở thành một bản sắc văn hóa, một truyền thống đặc biệt của quốc gia này.

Trần Trung Đạo
(Ảnh Quốc kỳ Hoa Kỳ treo trước nhà sáng nay)

Image may contain: stripes, tree, sky and outdoor

Người ưu tú, chất xám sẽ ra đi?

Image may contain: 4 people, eyeglasses
Image may contain: 2 people, people standing, crowd and outdoor

Lmdc Viet Nam

*** Cũng như VNCH sau 30.4.75, Người dân Hong Kong mất tự do sẽ từ từ chạy ra nước ngoài tị nạn sau khi TQ áp đặt luật an ninh QG.

Một nhà đấu tranh nổi tiếng của Hong Kong, Nathan Law, đã chạy khỏi nơi này sau khi Trung Quốc áp đặt luật an ninh gây tranh cãi.

Nathan Law, từng ngồi tù sau Biểu tình Dù năm 2014, nay nói rằng anh sẽ tiếp tục hoạt động ở hải ngoại.

Anh tiết lộ mình đã trốn đi, hai ngày sau khi Trung Quốc đưa vào luật an ninh mới.

Law, sinh năm 1993, viết trên mạng rằng anh đã ở một nơi không tiết lộ vì đối mặt “hiểm nguy chưa biết rõ”.

Trước đó, Nathan Law, Joshua Wong, Acness Chow cùng một số nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng của Hong Kong đã tuyên bố rời khỏi đảng Demosisto do lo ngại bị trả thù lập tức sau khi luật an ninh quốc gia có hiệu lực.

Cảnh sát Hong Kong đã bắt giữ hơn 350 người biểu tình kỷ niệm ngày truyền thống 1/7 – ngày Hong Kong được Anh trao trả về cho Trung Quốc năm 1997.

Simon Cheng, cựu nhân viên lãnh sự quán Anh, hôm 2/7 nói với Reuters rằng, các nhà hoạt động dân chủ của Hong Kong đang thảo luận về việc thành lập một quốc hội lưu vong không chính thức để duy trì tinh thần dân chủ, đồng thời gửi thông điệp tới Bắc Kinh rằng sự tự do của Hồng Kông không thể bị bóp nghẹt.

TL – BBC & DKN

DIỆT CHỦNG NHÂN KHẨU HỌC LÀ GÌ? NAY TÂN CƯƠNG, MAI VIỆT NAM

20 mins

Image may contain: one or more people, people standing and text
Hung Tran

 

Sau khi chiếm đất xong thì thi hành chính sách diệt chủng và Hán Hóa vùng mới chiếm. Đó là chính sách dài hạn của Trung Cộng!
Tâỳ Tạng, Uighur đã trở thành nạn nhân. Việt Nam thì chưa – Hay đã bắt đầu rồi?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~

DIỆT CHỦNG NHÂN KHẨU HỌC LÀ GÌ? NAY TÂN CƯƠNG, MAI VIỆT NAM
Đỗ Ngà

Năm 1949, khi đưa hàng vạn quân vào kiểm soát Tân Cương, Mao Trạch Đông đã cho quân đội đóng lâu dài ở đây và thực hiện chính sách khi binh lính giải ngũ được khuyến kích ở lại nơi đây sinh sống với những điều kiện ưu đãi khó cưỡng. Trong đó có điều kiện đất đai, nhà ở, và được kết nạp đảng để giữ một vị trí nào đó trong bộ máy cai trị người Uighur ở Tân Cương. Và cứ như thế, lớp trước giải ngũ ở lại, lớp sau chuyển đến, họ đóng quân rồi giải ngũ và ở lại. Và như vậy Mao đã tạo ra một lớp người Hán sinh sống ở Tân Cương và một lớp quan chức toàn người Hán từ trung ương đến địa phương tại đây để kiểm soát người Uighur.

Song song với chính sách định cư tại chỗ cho binh lính người Hán, Chính quyền Mao cũng khuyến khích người Hán từ miền xuôi đến Tân Cương sinh sống bằng cách cấp đất trồng trọt, tạo việc làm và trợ cấp kinh tế. Chính sách đó được thực hiện từ thời đó cho đến ngày nay. Hiện nay, mỗi người Hán đồng ý đến Tân Cương định cư, họ được cấp tiền, cấp nhà ở và các tiện nghi như máy giặt, tủ lạnh và TV. Chính sách này thu hút một lượng lớn người Hán có mức sống thấp ở nơi khác đến. Kết quả, dân số Hán từ 6,7% năm đó lên hơn 40% vào năm 1980 và hiện đang chiếm số lượng áp đảo tại những trung tâm kinh tế lớn ở Tân Cương. Ví dụ như tại thành phố lớn nhất Tân Cương- Urumqi, người Hán chiếm đến 75%. Còn tại Shihezi, người Uighur chiếm chưa đến 2% dân số. Hầu hết người Uighur bị người Hán đẩy ra vùng nông thôn nghèo khổ.

Người Hán nắm về kinh tế, người Hán nắm về chính trị. Đó vẫn chỉ là chính sách cai trị chứ chưa phải là chính sách diệt chủng. Ngày nay, với nền y học hiện đại, Trung Cộng có cách khác hay hơn. Vẫn diệt chủng nhưng không thấy đổ máu, nếu không phải là nạn nhân thì không ai có thể phanh phui ra kế sách diệt chủng vô cùng thâm độc và tàn ác này. Đó là chính sách gì? Theo hãng tin AP cho biết, thì các chuyên gia gọi đây là hình thức “diệt chủng nhân khẩu học”(demographic genocide).

Ngày 30 tháng 6 năm 2020, trên AP có đăng bài “Trung Quốc cắt giảm sinh con Uighur bằng đặt vòng, phá thai, triệt sản” đã cho biết Chính Trung Cộng đang thực hiện các biện pháp hà khắc để cắt giảm tỷ lệ sinh ở người Uighur và các dân tộc thiểu số khác ở Tân Cương, trong khi đó người Hán lại không bị áp đặt chính sách này. Chính quyền Trung Cộng bắt phụ nữ người Uighur phải đặt vòng, phá thai, triệt sản. Ai trốn tránh, họ cho bắt vào trại tập trung, nơi đây họ ra tay cho triệt sản phụ nữ Uighur luôn. Trong bài báo này, hãng tin AP dẫn lời 7 cựu tù nhân của trại tập trung, họ cho biết, trại cho họ được cho ăn thức ăn có trộn thuốc hoặc tiêm chất lỏng vào người họ. Lúc đó họ cảm thấy chóng mặt, mệt mỏi hoặc ốm yếu, và sau đó là bị ngừng kinh nguyệt. Sau khi được thả khỏi trại tập trung, các người này đi kiểm tra y tế kết quả là vô sinh.

Ngày 15 tháng 5 năm 2020, trên tờ Vnexpress có bài viết “Thượng viện Mỹ thông qua dự luật người Duy Ngô Nhĩ” đã cho biết hiện nay trại tập trung ở Tân Cương đang nhốt khoảng 1 tiệu người Uighur. Và như hãng tin AP cho biết, chính quyền Trung Cộng dùng lực lượng vũ trang đi lùng sụt bắt bớ phụ nữ không chịu triệt sản như bắt lính. Với những phụ nữ đang nuôi con nhỏ họ cũng không tha, họ vẫn bắt mẹ cho vào trại tập trung, còn đứa trẻ thì đưa vào trại mồ côi. Thế mới tàn ác.

Kết quả, trong 4 năm, từ năm 2015 đến 2018, tỷ lệ sinh của người Uighur đã giảm hơn 60%. Năm 2019 thêm 24% nữa so với năm 2018. Nếu triệt sản kiểu này, thì chỉ cần 2 thế hệ là tận diệt được người Uighur ở Tân Cương. Chính vì thế mà Ngoại trưởng Hoa Kỳ Michael Pompeo đã lên tiếng đã tố cáo các chính sách trong một tuyên bố hôm thứ Hai ngày 29 tháng 6 năm 2020. Ông nói “chúng tôi kêu gọi Đảng Cộng sản Trung Quốc chấm dứt ngay những hành vi khủng khiếp này”. Tất nhiên phía Trung Cộng phủ nhận. Đây có thể nói là một tiếng nói rất nhân đạo của chính quyền Nhà Trắng. Được biết trước đó, ngày 15 tháng 5 vừa qua, Thượng Viện Mỹ đã thông qua luật “luật người Duy Ngô Nhĩ”. Luật này nhắm vào những quan chức người Hán đang cai trị hà khắc người Uighur ở Tân Cương.

Nước Mỹ là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, nhưng họ có nỗ lực thì cũng được đến như thế thôi, phần còn lại là nhiệm vụ của người Uighur. Chính người Uighur phải noi gương người Hồng Kông tự đứng lên để đánh đổ người Hán chứ không ai có thể giúp được họ. Nước Mỹ đã ra luật, ngoại trưởng Mỹ lên tiếng như là một tín hiệu rằng “các bạn hãy đứng dậy lập tổ chức và đấu tranh để giành lại độc lập. Chỉ khi bạn biết đứng, tôi mới bên cạnh các bạn được”. Vâng! Đấy là tín hiệu, nhưng có lẽ quá khó với người Uighur khi ngay chính quê hương của họ cũng bị người Hán làm chủ. Chủng tộc của họ đang bị chính quyền Trung Cộng tuyệt diệt, thế thì họ lấy đâu ra đủ người để chống lại bộ máy cai trị khổng lồ do Bắc Kinh dựng lên?! Khó, vô cùng khó.

Người dân Việt chúng ta nghĩ gì khi nhìn thấy người Uighur đang bị diệt chủng như thế? Đó là viễn cảnh cho Việt Nam nếu hôm nay chúng ta không kéo đổ tập đoàn Cộng Sản thuần phục Tàu Cộng. Kéo đổ CS Hà Nội hiện nay là một việc rất khó, nhưng nói cho cùng nó còn dễ hơn gấp ngàn lần so với việc đánh bật một tập đoàn cai trị Tàu Cộng hùng mạnh khi mà chúng ta rơi vào tình thế giống người Uighur hiện nay. Nói thật! Nhìn Tân Cương hôm nay mà không dám nghĩ về Việt Nam mai sau. Thật không dám nghĩ.

Nguồn: FB Nga Van Do
Hình gốc: Internet

Năm ngày trong khu tự trị Seattle

Kimtrong Lam
Năm ngày trong khu tự trị Seattle

04/07/2020

Ngày 20/6/20020 New York Post đăng bài viết “My terrifying five-day stay inside Seattle’s cop-free CHAZ” của phóng viên người Việt, Andy Ngo (*). Anh là người đã sống 5 ngày kinh hoàng tại khu vực được mệnh danh là “tự trị không cảnh sát” ở thành phố Seattle, tiểu bang Wahsington, Hoa Kỳ.

Phóng viên Andy Ngo

Theo lời kể của Andy Ngo, ngày Thứ Sáu, 8/6/2020, cảnh sát thuộc khu vực phía đông thành phố rút khỏi nhiệm sở trong hoảng loạn, bỏ lại cơ quan công lực hoang vắng trước sức ép của người biểu tình. Chỉ ngay trong đêm đó, những người thuộc cánh tả phong trào Black Lives Matter và Antifa tuyên bố họ đã kiểm soát sáu khu vực trong Capitol Hill.

Những khu này được mệnh danh là “Capitol Hill Autonomous Zone (CHAZ)” (khu vực tự trị Capitol Hill), được gọi tắt là CHAZ, còn có tên CHOP (Capitol Hill Occupied Protest). Hoàn toàn không có một quy định luật pháp nào được công bố, ngoại trừ một điều: “Cảnh sát không được phép vào”! Andy Ngo kể lại:

“Trong suốt 5 ngày đêm tại đây, tôi đã chứng kiến tình trạng hỗn loạn, vô chính phủ và bạo lực, cướp bóc. Tôi phải dấu kín việc mình là phóng viên vì đã có nhiều đồng nghiệp đã bị trục xuất khỏi khu vực. Tôi ở trong một nhà trọ tồi tàn, thiếu tiện nghi tối thiểu, phải ăn mặc như những người biểu tình khác, trùm kín mình và luôn đeo khẩu trang mỗi khi ra ngoài”.

Bảng chào mừng đến Khu Tự Trị CHOP

Mỗi ngày Andy Ngo thường ra đường vào buổi chiều và tối, đó là những thời điểm hoạt động mạnh nhất của đám người biểu tình. Vào sáng Thứ Bảy có một vụ nổ súng ở khu vực kiểm soát giữa nằm giữa khu tự trị và phía bên ngoài. Một người chết và một người bị thương tại vùng “biên giới”, cảnh sát đã dùng xe cứu thương để chở các nạn nhân rời hiện trường.

Cảnh sát cũng bắt Robert James khi anh ta rời khu CHAZ. Anh ta bị bắt giữ vì đã tấn công tình dục một phụ nữ bị khiếm thính trong một căn lều. Cũng trong ngày Thứ Năm, Isaiah Willoughby, cựu ứng cử viên hội đồng thành phố bị bắt vì nghi ngờ đã thành lập một kho vũ khí để tấn công đồn cảnh sát phía đông.

Cảnh sát trưởng Carmen Best cho biết các cuộc điện thoại đến số 911 tăng gấp ba bình thường: “Người ta thường gọi đến 911 khi bị cướp bóc hoặc bị hãm hiếp. Nhưng trong những ngày này lực lượng cảnh sát không thể đến nơi để giải quyết”.

Một địa điểm cung cấp thức ăn nóng

Số “dân quân” bảo vệ khu tự trị có thể lên đến hàng ngàn người tùy theo tình hình trong ngày. Đây là khu vực có nhiều cửa hiệu buôn bán và đồng thời cũng là nơi lý tưởng để những người đồng tính luyến ái thường tụ tập.

Trước khi khu vực phía đông bị “thất thủ” đã xảy ra nhiều cuộc đụng độ giữa cảnh sát và những người bạo động, kết quả là nhiều cảnh sát đã bị thương vì gạch, đá và bất cứ vật gì có thể tấn công. Người biểu tình cho rằng cảnh sát đã quá hung bạo và kết quả là Thị trưởng Jenny Durkana ra lệnh cấm nhân viên công lực xử dụng hơi cay, đạn cao su trong vòng 30 ngày.

Tại Seattle sau khi cảnh sát “sơ tán”, những người biểu tình mang mặt nạ dùng những phương tiện sẵn có của thành phố để tạo rào cản bảo vệ khu tự trị. Những rào cản đó trở thành “biên giới” của CHAZ nhỏ bé nằm trong quốc gia một nước lớn là Hoa Kỳ.

Một biểu ngữ: “Vùng không có heo…” (ám chỉ cảnh sát)

Một thủ lãnh của CHAZ là phụ nữ, có biệt danh là “Creature”. Cô liên lạc với những người trong toán bằng máy walkie-talkie có gắn ống nghe trên tai. Một số họ có mang súng trường, súng ngắn, gậy gộc hoặc dao nhọn.

“Tổng hành dinh” của nhóm là một quán ăn ngoài trời mang tên “Rancho Bravo Tacos Mexican Restaurant”. Xung quanh quán đặt những bảng “Cấm chụp hình”, “Cấm quay phim”.

Dù không công bố bất kỳ luật lệ nào nhưng người ta thấy người biểu tình thực thi nhiều cách hành xử khác nhau tùy theo khu vực và cũng tùy vào giờ giấc trong ngày. Chẳng han như khu vườn hoa, nơi có nhiều cư dân da trắng, sẽ được bảo đảm là những cư dân này không thể “tái chiếm” lãnh thổ của khu tự trị!

Khách hàng trong quán cà phê có mang vũ khí trong Khu Tự Trị

Báo chí cánh tả, còn gọi là “lề phải”, thường nói đến “tinh thần của khu tự trị” qua việc nhắc lại những quan điểm của thị trưởng Seattle. Bà này cùng với Thống đốc Jay Inslee, đều là người của đảng Dân chủ, vẫn thường mô tả người trong CHAZ sống trong bầu không khí yên bình, bất bạo động.

Một số phóng viên đã được mời đến để chứng kiến tận mắt cảnh người trong khu tụ họp trong những buổi tiệc thịt nướng BBQ trên đường phố, họ mang theo cả con nhỏ để vui chơi. Thậm chí có người còn dẫn con cái đến bảo tàng để chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật.

Trang trí nghệ thuật

Trở ngại lớn nhất tại khu tự trị là không có người lãnh đạo chính thức, chỉ có những “thủ lãnh” nổi lên trong từng khu vực. Chẳng hạn như ca sĩ nhạc rap Raz Simone vẫn hàng đêm dẫn toán tuần tra quanh khu vực. Simone gốc người tiểu bang Georgia đã từng có hồ sơ liên quan đến việc bạo hành trẻ em.

Cuối tuần trước Simone đã xuất hiện trên một video được livestream có cảnh anh xử lý một người lái xe khi phát hiện một khẩu súng trường trong xe. Không phải là tất cả mọi người đều đồng tình với cách xử lý đó nhưng chẳng có ai đứng ra bênh vực.

Nhà báo độc lập Kalen D’Ameida từ Los Angeles đã chứng kiến cảnh người của Simone bắt giữ tài xế và yêu cầu giao nạp điện thoại. Một người biểu tình đã giữ phóng viên và đưa về lều an ninh. Nhưng D’Ameida đã trốn thoát trong một khu vực đang xây dựng.

Ca sĩ nhạc Rap, Raz Simone, một trong những thủ lãnh nổi bật trong Khu Tự Trị

Cư dân sống trong CHAZ có khoảng 30.000 người hầu như cũng không có tiếng nói trước những người chủ mới của khu tự trị. Ban đêm người ta vẫn thường nghe tiếng súng và những tiếng la hét vì sợ hãi. Một cư dân sống trong chung cư đã hai lần xin người biểu vực rút khỏi khu vực sinh sống của họ nhưng chỉ nhận được những hành động xua đuổi.

Các cửa hàng và ngay cả nhà riêng trong CHAZ đã bị tràn ngập với những khẩu hiệu viết trên tường. Hầu hết các khẩu hiệu xoay quanh chủ đề “Black Lives Matter”, “George Floyd”, cũng có khẩu hiệu kêu gọi “Tiêu diệt cảnh sát”. Bảng hiệu của cửa hàng đôi khi bị sơn đè lên với dòng chữ “ACAB”, chữ viết tắt của “All cops are bastards”, tất cả lũ cảnh sát đều là những tên khốn kiếp!

Việc kinh doanh tại CHAZ cũng bị ảnh hưởng. Công ty Trader Joe’s ở Capitol Hill thông báo đóng cửa ngay lập tức và vô thời hạn vì lý do an ninh. Khoảng 100 người biểu tình đã tấn công một tiệm sửa xe để giải cứu một “đồng chí” bị giữ tại đây.

Theo báo cáo của cảnh sát, một người chủ tiệm tên John McDermott đã ngăn cản Richard Hanks khi anh ta cướp phá tài sản trong tiệm và có ý định đốt cửa hàng. Người chủ tiệm và con trai gọi cho cảnh sát rất nhiều lần nhưng không hiệu quả vì họ không thể đột nhập vào CHAZ.

Các cửa hàng bên trong CHAZ

Một số người tình nguyện tìm cách “hạ nhiệt” bầu không khí bạo động, họ lập một “hàng rào bằng người” để thay cho hàng rào kim loại. Đây cũng là một cơ hội hiếm có để cư dân hành động thay cho cảnh sát.

Trong hỗn loạn, hoạt động buôn bán ma túy bùng phát tại CHAZ nhưng cũng phải kể đến những nghĩa cử cao đẹp của cư dân. Những đợt cứu trợ đến dồn dập giúp giải tỏa mối lo thiếu thốn lương thực.

Có một hợp tác xã hoạt động dưới tên “No Cop Co-Op” đã cung cấp rau quả, bên cạnh đó là một “nông trại” bắt đầu hình thành qua hình thức trồng trọt với những kỹ thuật phải nói là rất “lạc hậu”. Lại có một nông trại dành riêng cho người da mầu, còn phục vụ cà phê miễn phí.

Người biểu tình kéo lê một người “gây rối” tại CHAZ

Những nhóm chính trị cánh tả nhân cơ hội này tiếp nhận thành viên mới qua tên gọi “Nước Dân chủ Cộng hòa Hoa Kỳ” hay “Những người Cách mạng Xã hội chủ nghĩa Seattle”. Đó là ý thức hệ chính trị mang màu sắc của Antifa vốn chủ trương “phong tỏa, chiếm đóng và phản công”.

Người qua lại giữa “biên giới”

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đòi hỏi không được đáp ứng? Andy Ngo kể lại lời tuyên bố của một phụ nữ trẻ có nguồn gốc từ Châu Phi:

“Hãy đáp ứng nhu cầu của dân hoặc chuẩn bị để đáp ứng bằng mọi cách cần thiết… Đó không chỉ là lời cảnh báo… Tôi sẽ cho người dân biết điều gì sẽ xảy ra sau đó”.

***
Chú thích:
(*) Andy Ngô, tên Việt là Andy Cường Ngô, đã viết tweet rằng anh ta “bị tấn công bởi antifa,” được ghi lại trong một đoạn video do phóng viên Jim Ryan của nhật báo The Oregonian quay hình, đã được xem gần 10 triệu lần trên Twitter chỉ trong một ngày. Một trang GoFundMe cho blogger bảo thủ Andy Ngô đã huy động được hơn $100.000 Mỹ kim trong vòng chưa đầy 24 giờ bởi hơn 3.000 người đóng góp, vượt qua mục tiêu $50.000 được đặt ra lúc ban đầu.

Xem Video “Nhà báo bảo thủ Mỹ gốc Việt Andy Ngô bị Antifa đánh ở Portland” https://www.youtube.com/watch…

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: one or more people, shoes and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
+6

GIẤC MƠ MỘT NGÀY VIỆT NAM

httpv://www.facebook.com/dalatxua.nguoi.7/videos/731099451033251/?t=10

GIẤC MƠ MỘT NGÀY VIỆT NAM

Một nông dân trả lời phỏng vấn, sau khi đất đai bị cưỡng chế và gia đình bị nhà nước khủng bố ở Dương Nội. Phóng viên hỏi anh có phải lo cho cháu nội và cháu ngoại của mình?

“Tôi không phải lo gì cả,” anh đã trả lời.

“Khi mà các cháu của tôi lớn lên, thì cái đất nước Việt Nam này, cái xã hội Việt Nam này, đã sạch bóng quân cộng sản.”

Trong tâm tư của hàng triệu thuyền nhân năm xưa vượt biển đi tìm tự do, họ cũng có một giấc mơ như anh, nổi trôi theo vận nước hơn bốn thập kỷ qua.

Giấc mơ sẽ có một ngày Việt Nam – ngày quê hương thoát bóng đêm dài lầm than, sạch bóng quân cộng sản.

Cuốn video này được thực hiện, xin trân trọng gửi đến anh chị Trịnh Bá Khiêm và gia đình, cùng lời cầu nguyện bình an cho nhau.

Khi thời cuộc căng thẳng mà người ta đếm được những chiến binh cuối cùng, thì đó là những người sẽ thật sự mở đầu cho tàn cuộc của chế độ này.

Ở cuối đường, chính nghĩa sẽ thắng hung tàn, chí nhân sẽ thay cường bạo.

Người Đà Lạt Xưa
July 3, 2020.

Xem thêm:

httpv://www.youtube.com/watch?v=zoQ03wB-mNY&fbclid=IwAR1hAzGjSQMwDhCwdizc0OBAfC_at-Y5iGAOj2MAy8xm2Zf05kk7QJX9KQg&app=desktop

Một Ngày Việt Nam | Nhạc sĩ: Trầm Tử Thiêng & Trúc Hồ

NỬA ĐỜI VỀ SAU

NỬA ĐỜI VỀ SAU_1

1. Nửa đời về sau, hãy học được cách TRẦM TĨNH.
Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận, hãy lựa chọn giữ im lặng. Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai. Cho nên, nếu không muốn nói, thì đừng nói. Khi mà có nói nhiều cũng vô ích, có lẽ im lặng là lời giải thích tốt nhất.

2. Nửa đời về sau, hãy trở nên BÌNH THẢN.
Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.

3. Nửa đời về sau, hãy học cách CÚI MÌNH.
Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những điều này cũng không sao cả. Nghĩ thoáng một chút, chấp nhận buông bỏ, cho dù là cúi người xuống nói lời xin lỗi thì có sao? Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà, lấy ra một đống giẻ lau, cúi người lau sạch sàn nhà trước mặt mình. Trong lúc làm việc, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống

4. Nửa đời về sau, hãy ĐỪNG CẢM THẤY HỐI HẬN.
Cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ, và ta luôn phải lựa chọn không ngừng. Nhưng cuộc đời không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu… Mỗi lựa chọn đưa ra không có thực sự tốt hay thực sự tồi, chỉ cần biết cuộc sống là tác phẩm độc nhất vô nhị của chúng ta. Như vậy, sẽ không phải hối tiếc nếu ngày đó mình không làm… như vậy.

5. Nửa đời về sau, hãy tiếp tục HỌC HỎI.
Đọc sách xem báo, thư pháp hội họa, ca hát khiêu vũ… đều là một trong những thứ chúng ta nên tiếp tục học! Mang theo bên mình một chiếc máy nghe nhạc, dù là buổi sáng ở nhà hay ra ngoài tập thể dục, luyện khí công vừa nghe nhạc vừa làm việc khác. Như vậy, có thể đem đến cho cuộc sống rất nhiều niềm vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.

(Còn tiếp)