BỨC MÀN SẮT BUÔNG XUỐNG HỒNG KÔNG

Image may contain: one or more people and crowd
Liên Trà

BỨC MÀN SẮT BUÔNG XUỐNG HỒNG KÔNG

Luật an ninh quốc gia dành cho Hồng Kông được thông qua và ký thành luật trong cùng ngày như kích ngòi một cơn ớn lạnh tỏa rộng khắp đặc khu này.

Cho đến vài tiếng đồng hồ trước thời điểm có hiệu lực chỉ vài người Hồng Kông là đại biểu Quốc hội Trung Quốc có cơ hội đọc qua luật này.

Gần 7,5 triệu người Hồng Kông còn lại không hề có manh mối gì về đạo luật mà chính họ là đối tượng bị điều chỉnh.

Những gương mặt sáng chói nhất trong phong trào đấu tranh dân chủ cho Hồng Kông lần lượt tuyên bố rút lui khỏi các tổ chức chính trị do chính họ sáng lập để hoạt động với tư cách cá nhân.

Vô số tài khoản Twitter của người Hồng Kông lần lượt bị chính họ xóa bỏ, những biểu ngữ ủng hộ dân chủ treo ở nhiều nơi bị tháo xuống, nhiều tác giả vội vã rà soát các bài viết của họ trong quá khứ.

Đúng 0 giờ ngày 1.7.2020, một bức màn sắt mới chính thức buông xuống Hồng Kông, nơi từng là cửa ngõ kết nối Trung Quốc với thế giới bên ngoài.

Nếu như Bắc Kinh mong muốn tạo ra hiệu ứng răn đe với luật an ninh quốc gia mới cho Hồng Kông thì có vẻ như họ đã phần nào thành công.

Tuy nhiên, cuộc đấu tranh của đông đảo người dân Hồng Kông nhiều năm qua không hề vô ích.

Nó giúp lột mặt nạ của Trung Cộng, nó là câu trả lời thẳng vào mặt những ai còn ảo tưởng về một Trung Cộng sẽ thay đổi thông qua tiếp xúc.

Bức màn sắt buông xuống, nhưng chắc chắn một ngày nào đó, nó sẽ được kéo lên, không chỉ với Hồng Kông mà với cả Trung Quốc đại lục.

DUÂN ĐẶNG

NHỮNG BỨC ẢNH GÂY XÚC ĐỘNG

Image may contain: 1 person, shoes, child and outdoor

Mai-Agnetha Pham is with Mai-Agnetha Pham.

Nguồn: Fb Giuse Lê Quang Uy

#AnhGayXucDong

NHỮNG BỨC ẢNH GÂY XÚC ĐỘNG

Bé TONY HUDGELL, mới tròn 5 tuổi, đã quyết định đi bộ 10km bằng đôi chân giả của bé chặng đường dài nhằm vận động mọi người quyên góp được hơn 1.200.000 bảng Anh, giup bệnh viện Evelina đang được trưng dụng chữa trị đại dịch Virus Corona cho trẻ em ở London, thủ đô của vương quốc Anh, nơi các y bác sĩ vừa cứu bé qua cơn nguy kịch và hồi phục gần đây.

Bé Tony lú còn nhỏ xíu đã bị cha mẹ ruột đánh đập hành hạ đến mức hỏng cả hai chân.

Cha mẹ ruột của Tony đã bị bắt giữ và bé may mắn được một gia đình nhân ái nhận về làm con nuôi và lắp cho em đôi chân giả. Nghị lực và nhân cách của Tony khiến mọi người phải nể phục…

KHÔNG DẤU ĐƯỢC NỮA, TRUNG CỘNG THỪA NHẬN ĐẬP TAM HIỆP XẢ NƯỚC TỰ CỨU!

Image may contain: outdoor and water
No photo description available.
Image may contain: one or more people, sky and outdoor
Image may contain: sky and outdoor
+2
Lý Gia Hân

KHÔNG DẤU ĐƯỢC NỮA, TRUNG CỘNG THỪA NHẬN ĐẬP TAM HIỆP XẢ NƯỚC TỰ CỨU!

Thành phố Nghi Xương tỉnh Hồ Bắc cách đập Tam Hiệp khoảng 40km. Ngày 27/6 xuất hiện mưa lớn đến rất lớn, nhiều nơi ở Nghi Xương bị ngập úng nghiêm trọng, khiến cho người và xe cộ đều rất khó khăn để đi ra khỏi vùng lũ, giao thông bị ách tắc. Một số đoạn đường chịu ảnh hưởng của độ dốc nên hình thành dòng nước chảy cục bộ ập xuống, có xe ô tô do bị ngập nước quá sâu, nên không thể nào mở cửa được, bị nước cuốn trôi. Cơ quan khí tượng tỉnh Hồ Bắc liên tiếp phát đi 40 cảnh báo mưa lũ.

Về việc này, chính quyền Trung Quốc nói do “mưa lớn” gây ra, làm dấy lên nhiều tranh luận. Nhà bình luận thời sự Trung Quốc Đường Tĩnh Viễn chỉ ra, “Từ ngày 23, trạm thủy điện tại 4 đập Tam Hiệp, đập Cát Châu, đập Khê Lạc Độ, đập Hướng Gia đã mở hết công suất xả lũ. Truyền thông của đảng không nói trực tiếp, chỉ đề cập đến phát điện, nhưng đã bị truyền thông Hồng Kông là tờ Nhật báo Đông Phương vạch trần.”

Cùng với diện tích bị thảm họa mưa lũ liên tiếp mở rộng, ngày 29/6, Tân Hoa Xã cuối cùng đã thừa nhận, “Do ảnh hưởng mưa lũ, lưu lượng nước chảy vào đập Tam Hiệp bắt đầu tăng từ chiều ngày 27/6. Lúc 14 giờ ngày 28/6, lưu lượng nước chảy vào hồ chứa đập Tam Hiệp là 40.000 mét khối mỗi giây, cao gấp đôi so với 14 giờ ngày 27. Để ứng phó với lượng nước tràn về này, ban chỉ huy phòng chống lũ lụt hạn hán sông Trường Giang yêu cầu điều chỉnh lưu lượng nước xả ra tại đập Tam Hiệp tăng lên 35.000 mét khối mỗi giây mỗi ngày.” Lúc 8 giờ sáng ngày 29/6, 34 tổ máy tại trạm phát điện Tam Hiệp mở toàn bộ, tổng sản lượng đạt hơn 20 triệu kw, gần đạt đến trạng thái phát điện hết công suất. Đây là lần đầu tiên đập Tam Hiệp xả lũ trong năm nay.

Báo cáo còn chỉ ra, hiện tại mưa lớn ở đông bộ thượng lưu Trường Giang, vùng từ tây bắc đến đông nam của khu vực trung và hạ lưu Trường Giang vẫn đang tiếp diễn. Dự tính ngày 1 – 2/7, các nhánh sông ở thượng lưu Trường Giang có mưa vừa đến mưa lớn, khu vực cục bộ có mưa rất lớn; đến ngày 3/7, trượng lưu sông Gia Lăng, thượng lưu sông Hán Giang có mưa lớn, một số khu vực cục bộ có mưa rất lớn. Do đó, “Tuần đầu tháng 7, đập nước Tam Hiệp có thể hứng chịu đợt lũ mới”.

Còn trước đó, trang mạng của Tân Hoa Xã cũng đưa tin, Ban chỉ huy phòng chống lũ lụt hạn hán quốc gia và ban chỉ huy phòng chống lũ lụt hạn hán Trường Giang điều hành Tập đoàn Tam Hiệp đã truyền đạt chỉ lệnh, yêu cầu 4 trạm thủy điện đập Tam Hiệp, đập Cát Châu, đập Khê Lạc Độ, đập Hướng Gia, tổng cộng 82 tổ máy, lần đầu tiên trong năm nay sẽ vận hành toàn bộ, trong đó chỉ lệnh nhấn mạnh “Đập Tam Hiệp cần xả lũ khẩn cấp xuống đập Cát Châu, để giảm thấp áp lực cho đập lớn Tam Hiệp”.

Tuy nhiên, Nhật báo Đông Phương đưa tin Tam Hiệp “phát điện” thực tế là xả lũ khẩn cấp, để phòng ngừa xuất hiện nguy cơ tràn đập. Bài viết nói nước lũ đập Tam Hiệp đã vượt quá giới hạn cảnh báo 2 mét, để giảm thấp rủi ro, chính quyền mới hạ lệnh 4 trạm thủy điện chính trên sông Trường Giang vận hành, đồng thời cũng để cho hàng ngàn đập nước ở trung và hạ lưu xả lũ khẩn cấp, điều này dường như không ăn khớp với cách nói của chính quyền.

Đáng lưu ý là ngày 29/6, trên mạng lan truyền một văn kiện có dấu đỏ của ĐCSTQ cũng cho thấy, chính quyền vì muốn bảo vệ đập Tam Hiệp nên đã yêu cầu bắt đầu từ ngày 28/6 sẽ toàn lực xả lũ.

Văn kiện lan truyền trên Twitter của Ủy ban Thủy lợi Trường Giang thuộc Bộ Thủy lợi Trung Quốc cho thấy, chính quyền yêu cầu Công ty TNHH Tập đoàn Tam Hiệp Trường Giang Trung Quốc “Bắt đầu từ 20 giờ ngày 28/6 sẽ xả nước trong đập Tam Hiệp trực tiếp với lưu lượng gần 31 triệu mét khối mỗi giây, từ 8 giờ ngày 29/6, lưu lượng nước Tam Hiệp sẽ được xả ở mức gần 35 triệu mét khối mỗi giây”.

Dưới văn kiện ngày ghi rõ Ủy ban Thủy lợi Trường Giang thuộc Bộ Thủy lợi Trung Quốc công bố, thời gian là vào 4 giờ chiều ngày 28/6, đồng thời kèm theo dấu đỏ chuyên dụng phát điện “cơ yếu” của Ủy ban Thủy lợi Trường Giang thuộc Bộ Thủy lợi.

Học giả kinh tế “Mắt lạnh Tài chính” đăng video trên Twitter nói rằng, “Tam Hiệp, Cát Châu xả lũ, mực nước Trường Giang tăng mạnh, đổ thẳng xuống Nghi Xương thành thảm họa. Bước tiếp theo là đổ xuống Vũ hán! Đợi đến lúc chìm trong nước rồi mới phản kháng liệu đã quá muộn không? Người ở trung và hạ lưu Trường Giang đều nên tỉnh táo!”

Đến ngày 26/6, Trung Quốc có tổng cộng 26 tỉnh thành chịu thảm họa lũ lụt, số người bị ảnh hưởng lên đến 13,74 triệu lượt người, số người tử vong và mất tích là 81 người, hơn 10.000 căn nhà bị sụp đổ. Nhưng do thông tin của chính quyền Trung Quốc không minh bạch, nên tình hình tử vong thực tế vẫn phải chờ kiểm chứng.

QV

VNTB – Những Biện Toại, Đoàn Văn Vươn, Cấn Thị Thêu… ở Việt Nam

 

VIETNAMTHOIBAO.ORG

 (VNTB) – Biện Toại, Đoàn Văn Vươn, Cấn Thị Thêu… là những cái tên đại diện cho hình ảnh Người Nông dân Nổi dậy như bộ phim sử thi của điện ảnh Pháp sản xuất từ năm 2005, công chiếu năm 2007 (từ tháng Giêng), dài 150 phút, được đề cử hai Giải César, mà khán giả Việt Nam đã được xem qua truyền hình với tên “Jacquou Người nông dân nổi dậy”.

Jacquou, người nông dân nổi dậy” (Jacquou Le Croquant) là một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, tiêu biểu nhất trong sự nghiệp cầm bút của nhà văn cánh tả Eugène Le Roy của Pháp.

Ông tổ của Jacquou là người nông dân nổi dậy thời Henri IV, thế kỷ XVI,  ông nội của cậu là người đốt lâu đài quý tộc trước Cách mạng 1789 bị kết án, cha cậu cũng được gắn cái nhãn Le Croquant, và sau này Jacquou cũng được đặt biệt danh đó. Sử sách ghi nhận những sự kiện nổi dậy của nông dân cuối thế kỷ XVI đầu thế kỷ XVII tại tây nam nước Pháp.

“Jacquou, người nông dân nổi dậy” là một bộ phim hoài niệm một thời dĩ vãng của rất nhiều người Việt Nam. Ít ai ngờ rằng sau đó, ngay trên quê hương Việt, lại xảy ra nhiều “Jacquou”, qua chuyện đất đai của người nông dân đã bị ‘thu hồi’ bất chấp quyền lợi của người dân phút chốc lâm cảnh mất tài sản.

Nhiều người đã liên tưởng đến thảm kịch đồng Nọc Nạng ở miền sông nước đồng bằng Cửu Long thời Pháp thuộc, qua đó để thấy rằng ngay cả lúc mà lịch sử ghi rằng miền Nam Việt Nam chịu sự đô hộ của chủ nghĩa thực dân Pháp, thì công lý cho người nông dân vẫn là điều có thật.

Thế nhưng với người dân Việt, tạm không đề cập đến các chính sách cải cách đất đai ở miền Bắc, chỉ xét riêng miền Nam sau tháng tư 1975, đã có không ít những Biện Toại của đồng Nọc Nạng, nhưng chẳng mấy phiên tòa được mở ra để mong công lý soi xét.

Con giun xéo mãi cũng oằn, và thân phận giun dế ấy đã dựa vào sức mạnh truyền thông thời kỹ thuật số, để cất lên tiếng nói phản kháng và cộng đồng đã nhanh chóng ủng hộ họ. Vậy là bắt đầu có những Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, những Cấn Thị Thêu ở Dương Nội, và còn rất nhiều tên tuổi người dân khác bị mất đất ở Thủ Thiêm, ở Cồn Dầu, ở Cờ Đỏ, thậm chí ở ngay cả nội thành Sài Gòn của hôm nay là ‘vườn rau Lộc Hưng’.

Từ một vụ án tranh chấp xảy ra tại Phong Thạnh, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu vào năm 1928, địa danh Nọc Nạng đi vào văn học nghệ thuật như một biểu tượng bất khuất về người nông dân Nam bộ trong công cuộc khẩn hoang, và gìn giữ đất đai.

Những nhân vật có thật như Tám Luông, Mười Chức, Năm Nhẫn, Sáu Nhịn… lần lượt xuất hiện trong tiểu thuyết, cải lương, phim ảnh… Tính chất xung đột của câu chuyện, và cá tính can trường của nông dân đã khiến tác phẩm phản ánh Nọc Nạng có sức lôi cuốn đặc biệt với công chúng nhiều thế hệ.

Liệu mai này sẽ có những nhân vật ngoài đời bước vào văn chương, cho dòng văn học hiện thực phê phán ở Việt Nam những thập niên đầu của thế kỷ 21?

VỤ ÁN ĐỒNG NỌC NẠNG

Vụ án Nọc Nạng (tiếng Pháp: l’Affaire de Phong Thanh) – tranh chấp đất đai lớn, xảy ra năm 1928 tại làng Phong Thạnh, quận Giá Rai, tỉnhBạc Liêu (nay là ấp 4, xã Phong Thạnh B, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu) giữa một bên là các gia đình nông dân Biện Toại, Mười Chức và bên kia là giới địa chủ cường hào ác bá và quan chức chính quyền thực dân Pháp cùng tham quan Nam triều.

Vụ án gây thiệt mạng 5 người, là một ví dụ điển hình của chính sách phân chia và quản lý ruộng đất bất công tại Nam Kỳ dưới thời thuộc Pháp, sau này, được chính quyền Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tôn vinh như một biểu hiện của sự đấu tranh và phản kháng của nông dân với chính quyền thực dân Pháp.

Sáng 16 tháng 2 năm 1928, khoảng 7g, hai viên chức người Pháp là Tournier và Bouzou cùng bốn lính mã tà từ Bạc Liêu đến Phong Thạnh để tiếp tay viên chức làng tịch thu lúa của gia đình Biện Toại. Đến gần đống lúa, Tournier yêu cầu hương chức làng mời một người trong gia đình ra chứng kiến. Mười lăm phút sau, cô Nguyễn Thị Trọng, em gái Biện Toại đi ra, dắt theo một bé gái 14 tuổi, tên là Tư. Tournier đuổi Trọng, vì cho cô là phụ nữ và còn nhỏ tuổi, không thể chứng kiến việc đong lúa. Trọng không đi, còn yêu cầu đong lúa xong phải ghi biên nhận. Tournier từ chối, tát tai Trọng. Cô lập tức rút ra cây dao nhỏ. Tournier đập báng súng, làm cô ngất đi.

Bouzou tước dao khỏi tay Trọng. Trong lúc lấy dao, ông này bị một vết thương nhỏ không đáng kể ở tay. Đứa cháu tên Tư bèn chạy về cấp báo. Anh em Biện Toại từ nhà chạy ra, mang theo dao mác gậy gộc. Họ chia thành hai tốp, tốp đầu do Mười Chức, em ruột Biện Toại, dẫn đầu. Tốp thứ nhì do bà Nghĩa (vợ Mười Chức) dẫn đầu, tổng cộng năm đàn ông, năm phụ nữ. Tournier ra lệnh cho lính chuẩn bị ứng phó, bắn chỉ thiên, nhưng Mười Chức không dừng lại.

Tournier bèn bắn Mười Chức. Bị thương nặng, nhưng Mười Chức vẫn gắng nhào đến đâm lưỡi mác trúng bụng Tournier, rồi mới ngã xuống. Bạo lực trở nên không thể kiểm soát. Bouzou rút súng bắn bị thương nặng bốn người phía Biện Toại. Hết đạn, Bouzou lại lấy súng của Tournier bắn tiếp, làm nhiều người thương vong. Sáng hôm đó, Mười Chức và vợ đang mang thai (bà Nghĩa), một người anh tên Nhẫn, đều chết.

Nhịn, Liễu (hai em Mười Chức) bị thương nặng. Ba ngày sau, Nhịn chết tại bệnh viện. Về phía nhà cầm quyền, Tournier thiệt mạng ngày 17 tháng 2 tại bệnh viện Bạc Liêu. Tòa Đại hình Cần Thơ xét xử vụ án Nọc Nạn ngày 17 tháng 8 năm 1928. Chánh án là De Rozario, công tố viên là Moreau, Hội thẩm là ông Sự. Các luật sư biện hộ (miễn phí) cho gia đình Biện Toại là người Pháp, Tricon và Zévaco, theo lời nhờ của nhà báo Lê Trung Nghĩa.

Biện hộ của luật sư Luật sư Tricon nhận định nguồn gốc của vụ án là vấn đề điền địa. Ông cho rằng chính sách ruộng đất thời Nguyễn công bằng và hợp thực tế, còn luật lệ do người Pháp đặt ra chưa được áp dụng đúng, thiếu thực tế, những người trong Hội đồng phái viên chỉ ngồi một chỗ, chưa hề bước ra sở đất mà họ xem xét, chỉ quyết định dựa trên báo cáo. Luật sư Tricon ca ngợi tinh thần lao động khẩn hoang của gia đình Biện Toại: họ phải đấu tranh với thiên nhiên, với bọn cường hào, với cả các thủ tục pháp lý, nói: Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của trái tim (Non pas de la dictature de la force du mousqueton, mais de la dictature du coeur).

Luật sư Zévaco ca ngợi lời buộc tội của công tố viên, cho rằng chính sách của nhà nước thì tốt, nhưng người thừa hành xấu đã làm cho chính sách trở nên xấu đối với dân chúng. Zévaco nói nên sa thải vài ông phủ, ông huyện bất hảo và vạch rõ hành động của cặp bài trùng Bang Tắc-tri phủ H. đã dẫn đến tấn thảm kịch Nọc Nạn. Luật sư Zévaco xin tòa tha thứ cho các bị can, nói: Lần này sẽ có một bà lão khóc về cái chết của bốn đứa con. Bốn người này đã chết, vì họ tưởng rằng có thể tự lực gìn giữ phần đất ruộng mà họ đã từng rưới mồ hôi và máu của họ lên đó.

Án tuyên Tòa Đại hình Cần Thơ tuyên Biện Toại, Nguyễn Thị Liễu (em út Toại) và Tia (con trai Toại) được tha bổng. Cô Nguyễn Thị Trọng, sáu tháng tù (đã bị tạm giam đủ sáu tháng). Miều (chồng Liễu), hai năm tù vì có tiền án ăn trộm, quan tri phủ H bị sa thải. Báo chí Sài Gòn bấy giờ đua nhau phản ánh vụ Nọc Nạn. Nhà báo xuống tận nơi điều tra. Dư luận từ mọi giới, kể cả người Pháp, đều thuận lợi cho gia đình Biện Toại. Họ chịu bất công quá lộ liễu. Họ là những tiểu điền chủ siêng năng nhưng bọn cường hào cấu kết với quan lại tham nhũng đã đẩy họ đến đường cùng.

Từ vụ án đồng Nọc Nạn có thể thấy người Pháp đã đưa vụ án ra xem xét ở góc độ đất đai chứ không lờ đi để dung túng cho những cái sai của cấp dưới. Vụ án Đồng Nọc Nạn đã mở ra một án lệ: Khi nông dân khai phá đất hoang, đóng thuế cho nhà nước, họ đương nhiên được sở hữu đất đai.

Mưa lũ tàn phá miền Nam Trung Cộng

https://www.facebook.com/hongly.vo.5059/videos/397924377833077/?t=4

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

28.06.2020

Đập Tam Hiệp là một trong những yếu điểm lớn nhất của Trung cộng. Tình hình lũ lụt nghiêm trọng trong những ngày qua tại Trùng Khánh đã làm mực nước tại đập Tam Hiệp vượt quá mức báo động là 5 đến 6 m.

Nếu tình hình lũ lụt còn kéo dài thì khả năng nguy cơ vỡ con đập này đang hiện hữu và có thể gây nguy hiểm tính mạng đến 600 triệu dân đang sống hai bên khu vực trung và hạ lưu sông Dương Tử.

Tuy nhiên, Trung cộng vẫn cố gắng che giấu người dân, bưng bít, ngăn chặn mọi thông tin về tình hình lũ lụt cũng như những yếu tố nguy hiểm tiềm tàng đang xảy đến.
_____
Nguồn : Tin Cập Nhật./.

ĐỒ GIẺ RÁCH!

Image may contain: 1 person, text
Ngô Thứ

Ngô Trường An

ĐỒ GIẺ RÁCH!

Đang ngồi café thì thằng bạn học cũ bước đến vỗ vai hỏi:
– Mấy năm nay mày viết lung tung trên facebook, vậy có được gì không?
Tôi rất dị ứng với các câu hỏi thuộc thể loại như thế này, nên xẵng giọng:
– Thế ông buôn bán mấy chục năm nay có được cái gì không?
– Mày hỏi lạ! Buôn bán thì nó ra tiền chớ sao không.
– Tiền để làm gì?
– Mày khùng à? Không có tiền thì sống bằng cách nào?
– Thì đấy! Ông vì cuộc sống của ông thì ông gò lưng buôn bán kiếm tiền. Còn tôi, tôi vì cuộc sống của tôi nên tôi phải chỉ trích bọn quan tham lưu manh bán rẻ tài nguyên, tóm thâu ngân sách đất nước tôi. Tôi vì cuộc sống của tôi nên tôi tìm cách thoát khỏi chế độ độc tài hiện nay. Tôi phản biện xã hội cũng cốt chỉ để đòi quyền sống cho tôi. Tóm lại, ai cũng lo tìm cho mình một con đường sống, duy chỉ sống như thế nào mà thôi.
Ông hỏi tôi viết như thế có được gì không à? Được hay không thì người như ông làm sao mà biết được? Có giải thích ông cũng chả hiểu ccc gì đâu. Đồ giẻ rách !https://m.facebook.com/story.php…

TQ dùng xe xúc cứu hàng trăm người vùng lũ

https://www.facebook.com/RFAVietnam/videos/276526267026172/?t=13

Đài Á Châu Tự Do

TQ dùng xe xúc cứu hàng trăm người vùng lũ

Giới chức Trung Quốc hôm 27/6 phải dùng máy móc cơ giới để cứu 200 người bị mắc kẹt trên mái nhà và nóc xe hơi giữa nước lũ chảy xiết.

Những trận mưa lớn kỷ lục đã tấn công một loạt tỉnh ở Trung Quốc từ đầu tháng 6 tới nay và dự báo vẫn còn tiếp diễn. Truyền thông Trung Quốc cho biết 148 con sông ở Trung Quốc hiện có mực nước ở mức báo động dẫn đến nguy cơ vỡ đập và các hồ chứa.

LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC HÃY LÊN NHỚ….

Image may contain: 4 people, text
Công Lý

LÃNH ĐẠO ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC HÃY NÊN NHỚ….

Bắt Ông Khiêm bà Thêu thì có Phương Tư, bắt cả Phương Tư thì có ngàn người khác, bắt cô Tâm thì con gái cô đây! Có bắt được cả dân tộc không ?
Hãy nhớ câu thơ của Trịnh Sâm khắc trên vách đá: “Xúc mục cổ kim hưng phế sự, dân nham lẫm lẫm uý duy gian” có nghĩa là “Hưng phế xưa nay bao chuyện cũ, lòng dân đáng sợ chớ nên quên” (Đao Trọng Khánh: Đất & Người trang 175)

Ông Trịnh Bá Khiêm, chồng bà Cấn Thị Thêu và là bố của hai anh Trịnh Bá Phương và Bá Tư vừa bị nhà cầm quyền CSVN bắt 3 hôm trước gây xôn xao lớn trong cộng đồng mạng.

Hiếm có gia đình nào mà mọi thành viên đều đồng lòng can đảm đứng về lẽ phải, không sợ tù tội và dám đương đầu với bạo quyền và các nhòm lợi ích. Xã hội nào cũng cần và quý nhưng con người quả cảm như thế.
~~~~~~~~~~~~~~~~

LỜI TÂM SỰ CỦA ÔNG TRỊNH BÁ KHIÊM

Ông Khiêm chia sẻ rằng tâm trạng của ông hiện giờ là “hoàn toàn bình tĩnh đón nhận”.

“Gia đình tôi đã đón nhận từ trước rồi. Đấu tranh với bọn cộng sản này thì không thể nhanh vội được… Tôi tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng trong tương lai. Bọn cộng sản này là bọn ăn cướp, cướp bóc của dân và hà hiếp tiếng nói của dân sẽ phải trả giá.”

“Gia đình tôi đã bàn bạc từ trước, rằng khả năng họ sẽ bắt ba người, tối đa là bốn người. Tôi cũng xác định từ trước. Chấp nhận mọi vấn đề xảy ra với gia đình, bị thủ tiêu hay bị đánh đập thì về sau sẽ có những người dân Việt Nam khác đòi lại công lý cho gia đình chúng tôi.”

Được hỏi vì sao gia đình ông lại đi đến quyết định chấp nhận kể cả tù đày hay cái chết, ông Khiêm nói:

“Chúng cướp hết đất của chúng tôi ở Dương Nội. Cả một làng quê mà chúng tàn phá sạch, cướp đất để bán. Chúng trả cho người dân chúng tôi 200 ngàn đồng/mét vuông, chúng rao bán trên mạng giá khởi điểm 31.500.000 đồng/mét vuông. Chúng đàn áp, bỏ tù gia đình tôi, đánh đập cha con tôi nhiều lần.”

Gia đình ông Khiêm dự kiến sẽ thuê luật sư, nhưng ‘không thuê nhiều như lần trước’.

“Trước đây trong lần vợ tôi là Cấn Thị Thêu bị bỏ tù, có tới 5 luật sư tình nguyện bào chữa. Nhưng bọn tòa này nó không bao giờ lắng nghe luật sư. Chúng chỉ ngồi nhí nha nhí nhố ở đó rồi kết án. Dù luật sư đưa ra lý lẽ rất chắc chắn nhưng tòa không nghe. Không có tội cũng kết tội. Nên không cần thiết phải thuê quá nhiều luật sư làm gì.”

“Chỉ thuê luật sư với tính chất liên hệ giữa gia đình và trại giam thôi.”

Ông Khiêm nói vườn tược đã để lại cho con rể chăm sóc. Vợ Trịnh Bá Phương vừa sinh con thứ hai, chờ con cứng cáp sẽ ra chợ bán hàng thay chồng.

Nói về tương lai hai cháu bé, ông Khiêm nói ông ‘không lo lắng’, vì “khi hai cháu lớn lên thì chế độ Cộng Sản này cũng sập rồi.”

Theo FB Nguyen Tien Trung

Xin nghe lời an vui Bớt nghe lời sầu khổ !

Phan Thị Hồng
Xin nghe lời an vui

Bớt nghe lời sầu khổ !

Đi chung với Người nông nỗi, đi qua con đường nào cũng thấy chông chênh.

Đi chung với Người sâu sắc, có đi đến đâu cũng thấy lòng nhẹ tênh như mặt nước.

Đi chung với Người bất an, có đang ở chốn linh thiêng niệm trăm bài kinh cũng thấy giông bão bên mình.

Đi chung với Người an nhiên, có đang ở giữa tâm bão cũng thấy lòng bình yên đến lạ.

Có người như sương đêm, đi với nhau càng lâu càng thấy lạnh, cả hai vai ướt lúc nào chẳng hay.

Có người mỗi lần nghĩ đến, thấy lòng hoang mang như người đi lạc giữa đường, đi tiếp hay quay trở về đều mịt mù như nhau.

Có người như vết thương, chạm đến là đau.

Có người như những tia nắng ban mai, mỗi lần chuyện trò lòng cảm thấy ấm áp lạ thường.

Có người như làn hương trầm trước Phật, nhẹ nhàng, thanh thản, bình yên, …

Người đời thường hay nói … Muốn biết được người đó như thế nào … hãy nhìn những người bạn bên cạnh họ.

An … hay bất an, đều do chúng ta quyết định.

Những thứ nhiễm từ bên ngoài, sẽ quyết định sự hình thành cái bên trong của mỗi con người ❤️

Sưu tầm

Image may contain: flower, plant, nature and outdoor

Thư của cháu Nguyễn Thùy Dương kính gửi ông Nguyễn Phú Trọng

Thư của cháu Nguyễn Thùy Dương kính gửi ông Nguyễn Phú Trọng

(Phi lộ: Mời các vị đọc bức thư của cháu Thùy Dương gửi ông Phú Trọng.

Mừng ông Trọng có cô cháu gái kháu khỉnh, rất lễ phép nhưng thông minh, gan dạ và tinh quái, dám “trêu tức” cả ông tối cao (xin lỗi, cháu nó lễ phép thế, đâu phải trêu tức ạ?. Nếu các Thư ký chuyển cho “Ông” đọc, chắc ông vui và thọ thêm đến bách niên để ngồi thêm vài ba nhiệm kỳ, để những đứa tham quyền cố vị cũng phải gọi bằng Cụ, để cháu Thùy Dương còn viết thư cho Cụ chứ không phải cho Ông,Thùy Dương ạ!

Hà Sĩ Phu

Thư Gửi Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 23 tháng 6 năm 2020

Kính chào Ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng Bí Thư – Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Đầu thư, con xin chúc ông mạnh khỏe, minh mẫn và làm được nhiều điều tốt đẹp.

Con nghĩ ông vẫn quen nghe mọi người gọi bằng Bác. Trước kia, con cũng vậy nhưng suy nghĩ về độ tuổi thì vẫn nên gọi Ông cho đúng ạ!

Đây là bức thư thứ hai con viết gửi ông, sau bức thư năm ngoái vẫn chưa thấy hồi âm. Qủa thật không vui chút nào khi Ông không hồi âm cho con. Những người đàn ông lịch thiệp luôn sẽ hồi âm cho những người phụ nữ dễ thương, Ông lại không hồi âm thư cho con trong khi con là Dương Dịu Dàng. Dĩ nhiên, con đang rất nghiêm túc đấy ạ!

Hôm nay, Con viết thư này cho ông, trước là trình bày vài sự việc, sau là con nghiêm túc góp ý với Ông. Con rất rất không hài lòng cách lãnh đạo của Ông và Đảng Cộng Sản Việt Nam trong thời gian vừa qua.

Thưa Ông!

Trong một năm vừa qua, con đã gặp, đã tiếp xúc với người dân nhiều nơi trên Đất nước. Con đã nghe, đã thấy những thảm cảnh đau đớn xảy ra. Con cũng nhiệt huyết lắm, dù nhiều lúc, bản thân con thấy bất lực, tuyệt vọng đến tận cùng. Ở nhiều địa phương, Hội Đồng Nhân Dân giống như Hội Đồng Bảo Kê vậy, con không bịa ra được chuyện đâu. Dự án muốn được duyệt, đất muốn được thu hồi giá rẻ không qua thỏa thuận ải khó nhất là Hội Đồng Nhân Dân. Con đã đọc được không ít hồ sơ phi lý nhưng vẫn được Hội Đồng Nhân Dân thông qua.

Con ước gì ông thấy được những người nông dân bị thu hồi đất với giá rẻ mạt, họ bị đẩy đuổi ra khỏi phần đất của mình. Họ kiên quyết bám đất thì bị cưỡng chế, để rồi mảnh đất đó được phân lô bán nền, làm Dự Án khu dân cư. Đó là hiện trạng đang diễn ra ở Đồng Nai và những dự án đó đã được Hội Đồng Nhân Dân thông qua. Ngoài Đồng Nai còn rất nhiều nơi nữa như Bình Dương, Vũng Tàu, Quảng Ngãi….. và thậm chí là nơi trung tâm như Thành phố Hồ Chí Minh vẫn xảy ra bất cập về đất đai.

Con ước gì ông có thể tận mắt chứng kiến, người cảnh sát phòng cháy chữa cháy chĩa vòi xịt bột chữa cháy vào dân, giúp Chính Quyền cưỡng chế thu hồi đất giao cho doanh nghiệp. Đó là sự thật mà con nhìn thấy không chỉ ở một nơi. Và con ước gì, ông có thể cùng người dân mất nhà ăn một bữa cơm ngay sau khi nhà họ vừa bị hạ xuống. Con đã ăn những bữa cơm đó, những bữa cơm chan nước mắt, những bữa cơm lặng lẽ tuyệt vọng, những bữa cơm của kẻ lưu vong trên chính Đất nước mình. Nghiệt ngã hơn, không ít người trong số họ, hay sẽ là họ lại là con cái của những người lấy mạng nuôi Cách Mạng, hoặc ngay cả những chiến sĩ Thành Cổ Quảng Trị một thời.

Những người lính một thời ôm súng, vượt Trường Sơn, ngủ đứng trên đường lầy, nay phải thất bại khi không bảo vệ được ngôi nhà của mình. Nhân Dân từng là hậu phương của Chính Quyền này trong thời chiến, tại sao hôm nay Chính những lãnh đạo đang là Đảng viên lại đẩy Hậu phương ra “chiến trường” ?

Ông bà ta có câu“Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Con nghĩ đối với người quảng đại thì sự thật có khó nghe cách mấy cũng không mất lòng đâu đúng không Ông?

Điều đầu tiên con muốn góp ý với Nhà Nước và Đảng là: Đại Biểu Quốc Hội, Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân không nên là quan chức Nhà Nước. Họ phải là những trí thức thật sự, không nắm quyền Hành pháp và Tư Pháp trong tay, Ủy Viên Trung Ương Đảng cũng không nên là Đại Biểu Quốc Hội ( ĐBQH ) hoặc Đại Biểu Hội Đồng Nhân Dân( ĐBHĐND).. Phải có luật chế tài với ĐBHĐND và ĐBQH khi thông qua một Dự Án/ Luật Định gây ảnh hưởng trực tiếp xấu đến cá nhân, tập thể, tổ chức…. có liên quan. QH và HĐND phải có những Luật định biện pháp sửa chữa tức thì đối với những Luật/ Dự án được thông qua chưa đúng hoặc sai hoàn toàn.

Lương của Đại Biểu HĐND phải cao và lương của ĐBQH phải cao hơn nữa. Vì họ là những người thay mặt Nhân Dân lên tiếng bảo vệ Nhân Dân. Mức lương cao cũng tránh việc họ bị mua chuộc, ĐBQH và Đại biểu HĐND phải bị vô hiệu hóa nếu bị Tố Cáo có cơ sở từ phía Nhân Dân.

Điều thứ hai con muốn góp ý đó là: Con nhận thức việc Đảng kỷ Luật Đảng viên là việc hết sức khôi hài. Ông Lê Thanh Hải làm Bí thư Thành Ủy hai nhiệm kì, ông Hải vi phạm về mặt Đảng, sai phạm với Nhân Dân, ông Hải bị cắt chức Bí Thư một nhiệm kì. Tóm lại cuối cùng, ông Hải vẫn là Nguyên Chủ Tịch Tp.HCM, nguyên Bí thư Thành Ủy Tp.HCM, không vấn đề gì hết. Tội phạm phạm tội chưa ra Tòa xử án, ít nhất cũng bị tạm giam, giám sát, còn lãnh đạo với Đảng viên thì kỉ luật nhẹ nhẹ xong về làm lãnh đạo tiếp như ông Lê Viết Chữ và ông Trần Ngọc Căng của tỉnh Quảng Ngãi.

Đảng có sau Nhân Dân, sau Đất Nước, vậy tại sao lãnh đạo luôn luôn là Đảng viên mà không có một Nhân Dân bình thường nào có thể làm lãnh đạo Nhà Nước? Nếu chỉ bó buộc trong phạm vi Đảng viên làm lãnh đạo là Đất nước đang phí phạm nhân tài. Sự cố chấp về mặt tư tưởng chỉ làm khổ cho Nhân Dân mà thôi. Đảng Cộng Sản Việt Nam là Đảng lãnh đạo toàn diện ở Việt Nam, vậy có gì phải ngại khi lãnh đạo Tỉnh/ Thành không là Đảng viên đâu? Vẫn là Tỉnh Ủy/ Thành Ủy lãnh đạo,Nhân Dân – Hội Đồng Nhân Dân/ Quốc Hội giám sát. Không những vẫn sẽ an toàn mà còn mở rộng con đường cho những người tài cống hiến cho Đất Nước. Dĩ nhiên vẫn phải trả lương cao cho họ. Chẳng thà trả lương cao còn hơn để cán bộ tham nhũng hậu quả nặng nề hơn.

Có một sự thật con tin rằng ông biết rất rõ khắp 64 tỉnh thành, hầu như không nơi nào lãnh đạo đứng đầu không có sai phạm. Mỗi tỉnh thành như một Vương Quốc riêng và người dân chịu đủ tai ương do lãnh đạo mang tới. Muốn nước mạnh thì dân phải giàu mạnh, phải trí thức văn hóa. Một đất nước, dân phải chạy ăn từng bữa, vận mệnh đặt trên bàn nhậu, trên giường ngủ của lãnh đạo thì làm sao giàu mạnh được ạ?

Con biết đây là điều con góp ý không thể chấp nhận được nhưng Đất nước Việt Nam là một, Dân tộc Việt Nam là một. Khi Đất nước đối diện một thế lực giặc nội xâm ngay trong nội tại không có gì bằng dùng chính những nhân sĩ, trí thức yêu nước.

Đại Hội Đảng là ngày mừng những thành tựu, vinh quang mà Đảng đã làm cho Nhân Dân cho Đất nước. Vinh quang gì khi nợ công chất chồng, vinh quang gì khi nước mắt đau thương của dân còn rơi, vinh quang gì khi ô nhiễm môi trường lẫn ô nhiễm quan trường ngày càng trầm trọng ? Vinh Quang cho ai trong khi ngoài kia có những giấc mơ bị đánh cắp, những cuộc đời chui rúc thua con trùn, con dế?

Con người ta nếu bệnh thì phải đi khám bệnh, phải uống thuốc chữa bệnh. Người bệnh uống thuốc chữa bệnh tức là họ đã chấp nhận họ bị bệnh. Vậy tại sao nhiều cán bộ Đảng viên có rất nhiều lỗi, khuyết điểm mà chỉ nhận một ít trong đó thôi? Nếu nhận một ít lỗi trong một mớ hỗn độn lỗi thì làm sao sửa mình được ạ? Cán bộ không tự chấp nhận mình có lỗi, cũng như con bệnh không chấp nhận mình có bệnh.

Con nghĩ không nên giữ lại những con bệnh về đạo đức, phẩm chất làm cán bộ, nhất là cán bộ lãnh đạo.. Con bệnh làm lãnh đạo, Đất nước cũng bệnh theo luôn. Hiện nay, Đất nước còn quá nhiều Cán Bộ “bệnh” không chịu chữa vẫn cố gắng làm lãnh đạo.

Sau Đại Hội Đảng lần này rồi Nhân Dân sẽ ra sao? Đất nước sẽ đi về đâu? Dân không có Đảng lãnh đạo sẽ ra sao thì con chưa biết, tuy nhiên con chắc chắn sẽ không có Cơ quan quyền lực nào tồn tại khi không có Nhân Dân. Vậy nên Lãnh Đạo đừng bạc đãi Nhân Dân nữa. Dân dựng hào, dân lập ấp, dân giữ nước, dân dựng nước, dân đau thương, dân gánh vác, muôn trùng vạn cửu mãi mãi là dân. Đất nước trải qua một cuộc nội chiến, người Việt giết người Việt, Người Việt là quân cờ trên bàn cờ của nước lớn đã đủ đau thương. Sao người Việt chức quyền hôm nay lại biến người Việt thường dân thành cờ.

Tổ tiên ta không phải có câu “Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” hay sao? Chúng ta sinh ra trên Đất nước này, bất luận giới tính, tuổi tác, dân tộc, tôn giáo…. đều là người Việt, đều là người một nhà. Lý nào người cùng nhà lại ăn thịt nhau hay sao? Đúng không Ông?

Thư đã dài trước khi dừng bút, con muốn nhắc Ông việc người tố cáo tham nhũng được tặng 10 tỷ. Một năm qua, con vạch ra không ít lỗi đã phạm của nhiều quan chức tuy rằng không đúng quy trình cho lắm. Nếu không tặng con 10 tỷ thì cũng nên tặng con 5 tỷ khuyến khích chứ ạ! Dĩ nhiên, con cũng vô cùng nghiêm túc khi nói đến vấn đề này.

Đề nghị cuối cùng của con trong bức thư này đó là: Con không phải Đảng viên, không có chỗ dựa, đơn thân độc mã cũng hơi khó khăn. Con đề nghị Trung ương Đảng hỗ trợ con lên tiếng phản biện lại những bất cập của xã hội, lẫn quản lý Nhà Nước. Dù rằng đôi khi con phản biện hơi cứng rắn vẫn mong các vị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước không vì khó chịu mà gây khó dễ. Sở dĩ hôm nay, con mang tâm tư viết thư cho ông vì con bị “cấm cửa” dự Tiếp xúc cử tri với Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Tp.HCM vì con phát biểu hơi gắt khiến cán bộ khó chịu. Con không biết tại sao cán bộ ta chỉ thích được khen thôi nữa.

Cuối thư con chúc Ông và gia đình mạnh khỏe, làm được nhiều điều tốt đẹp, tránh được những điều xấu ác.
Con chào Ông

Ký tên

Nguyễn Thị Thùy Dương

Image may contain: 1 person, sitting