GIÁ TRỊ CỦA SỰ THINH LẶNG

GIÁ TRỊ CỦA SỰ THINH LẶNG

Nữ tu Têrêsa Mai Hường

Cuộc sống của chúng ta được bao phủ bởi rất nhiều tiếng ồn, từ sáng sớm cho đến khi đêm về.  Hơn nữa, trong thế giới hiện đại hôm nay, con người dễ bị cuốn hút bởi những gì náo nhiệt rộn ràng, nhất là tuổi trẻ.  Không mấy ai đam mê những khoảng lặng vô âm.  Tuy vậy, khi trải nghiệm và sống trong tiếng ồn, con người lại cảm thấy mệt mỏi và muốn tìm một chốn bình an, yên tĩnh.  Khi đã rã rời vì tiếng ồn, con người lại khát khao và tìm đến những giá trị của thinh lặng.

Thinh lặng bên ngoài

“Giữa những xao động của nhân thế nổi trôi, giữa những sục sôi tranh chấp trong kiếp người, giữa những đẹp tươi hay ê chề thất bại, con xin dành một cõi rất riêng tư cho Giêsu, Đấng Tình Yêu thẳm sâu.” (“Một Cõi Riêng Tư” nhạc sĩ Thái Nguyên).

Thế giới hôm nay thực sự rất ồn ào và “ô nhiễm.”  Nó khiến cho con người khó có thể thinh lặng.  Facebook, internet, games, điện thoại, các tương quan phức tạp… lôi kéo con người vào trong khía cạnh bất an của nó.  Con người chúng ta cũng dễ bị dẫn dụ vào trong thế giới đó vì nó hấp dẫn và có nhiều mới lạ.  Chính vì thế, con người cũng thích ồn ào với thế giới vui nhộn và đang thay đổi rất nhanh với nhiều hấp dẫn.

Không chỉ thế, có nhiều người cũng thích nói nhiều.  Nó trở nên như là một căn bệnh.  Phải nói thì người đó mới cảm thấy đó là lẽ sống của họ.  Họ nói nhưng còn nói to.  Có người thì phải nói để giữ thế thắng.  Có người nói nhiều để minh chứng khả năng hiểu biết và vốn kiến thức của mình.  Tuy nhiên, càng nói nhiều thì càng chứng tỏ người nói chẳng có gì giá trị.  Vì khi nói nhiều, chúng ta không có khả năng giữ lại những gì sâu sắc.  Nói là khả năng con người dùng để chuyển tải thông tin đến với người khác trong khi đó, nếu chúng ta không có gì giá trị trong lòng thì nói cũng vô ích vì những thông tin đó cũng giống như những âm thanh bên ngoài.  Tạp âm.  Lúc đó, tiếng nói trở thành thứ tiếng ồn gây khó chịu và nó có thể khiến người khác không có thiện cảm đối với người nói.  Nói như thế giống như rượu ngon pha chung với nước lã.  Nó khiến cho nội tâm hay thế giới bên trong mất chiều sâu và trở thành hời hợt.  Rượu lạt.  Giếng cạn.

Thinh lặng bên trong

Henri de Lubac nói rằng: “Chúng ta chỉ trở nên viên mãn khi trở nên trầm lặng trong cuộc sống nội tâm.”[1]  Chiều sâu nội tâm diễn tả kho tàng riêng của mỗi người.  Nếu một người biết thinh lặng, người đó có khả năng thu nhận kiến thức, đúc kết kiến thức, và sử dụng kiến thức một cách hiệu quả.  Hiệu quả ở đây có nghĩa là để cho quyền năng của Chúa tác động trên những lựa chọn của người đó.  Tương tự, giá trị của kết quả có tính thiêng liêng.

Thinh lặng bên trong khiến cho người thủ đắc có một vẻ trầm mặc và điềm tĩnh.  Họ giống như giếng nước trong và rất sâu.  Thực sự, khi nhìn vào con người có nội tâm sâu sắc, người khác bắt gặp một cảm giác bình an, một vẻ thông thái và an nhiên tự tại.  Con người của hòa bình.  Ai đó đã nói rằng: thinh lặng biểu lộ sự khôn ngoan quả là không sai.

Thinh lặng và kiên nhẫn

Khi thinh lặng, chúng ta có thời gian để suy gẫm và hiểu cho kỹ cũng như suy xét cẩn thận về cách sống và cách đối nhân xử thế.  Chúa Giêsu là một mẫu gương tuyệt vời cho thấy mối tương quan giữa thinh lặng nội tâm và sự kiên nhẫn.  Trong Tin mừng Gioan, khi người ta dẫn đến trước mặt Chúa người phụ nữ ngoại tình để gài bẫy Ngài, Chúa Giêsu đã thinh lặng lắng nghe những lời kết án người phụ nữ từ những người cầm quyền Do thái. “Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người.  Nhưng Đức Giêsu cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất.  Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất.  Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi” (Ga 8, 6-9).

Chiều sâu nội tâm nơi Đức Giêsu là sự thinh lặng nơi tòa án khi Ngài bị xét xử.  Đức Giêsu không nói một lời nào bất chấp những lời kết án oan khiên và bị đánh đập.  Tột đỉnh của chiều sâu nội tâm nơi Ngài là sự hy sinh chấp nhận chết trên thập giá, bị xỉ vả, bị làm nhục đủ kiểu nhưng Ngài vẫn lặng thinh và cầu nguyện “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34).  Ngài không lên tiếng chửi rủa những kẻ hành hạ Ngài.  Ngài kiên định với kế hoạch cứu độ và vâng phục Thánh ý Chúa Cha: “Lạy Cha, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mc 14, 36).  Sự kiên nhẫn đó cho chúng ta hiểu một chân lý khác đó là tình yêu.  Càng biết thinh lặng, chúng ta càng biết yêu một cách chân thành và yêu bằng cả con tim và tính mạng.  Hay nói đúng hơn, nội tâm sâu sắc hay tình yêu sâu sắc sẽ làm chúng ta biết thinh lặng, và thinh lặng nội tâm diễn tả tình yêu mạnh hơn bất cứ sức mạnh ngoại tại nào.

Thinh lặng và hạnh phúc

Thinh lặng và hạnh phúc nội tại đi liền với nhau.  Có những người thinh lặng vì giận hờn, thinh lặng để dằn mặt, thinh lặng vì không muốn nói, thinh lặng vì không muốn đụng chạm, thinh lặng cho bớt phiền phức. Thinh lặng kiểu đó như là một bức màn ẩn giấu sự không hài lòng phía sau.  Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Con người không thể giấu cảm xúc của mình qua những cử chỉ thể lý đó.  Tất cả hiện lên trong ánh mắt.  Có người lấy lý do thinh lặng để tránh tiếp xúc với người khác và che lấp sự hiềm khích, nhưng ánh mắt của người đó khó có thể giấu được sự hiềm khích. Có người giả nai để che đi khiếm khuyết và sai lỗi, nhưng ánh mắt vẫn hiện ra sự sợ sệt lo lắng. Trong lòng có thì bên ngoài mới thể hiện được cách đồng điệu giữa các yếu tố bên trong và các yếu tố bên ngoài.  “Hữu xạ tự nhiên hương.”

Chính vì thế, thinh lặng phải có hạnh phúc bên trong mới là thinh lặng nội tâm.  Thinh lặng đó giúp con người nên thông thái, khôn ngoan và đem lại hòa bình.  Thinh lặng đó đưa con người vào cầu nguyện, nhờ cầu nguyện, con người thinh lặng cảm thấy hạnh phúc, và tìm kiếm thinh lặng như chốn dung dưỡng sức mạnh tinh thần. Thinh lặng đó làm cho con người sống, và phát triển cách hạnh phúc chứ không chỉ là một kiểu sống để sống qua ngày mà không hề có sự triển nở trong tâm hồn của bản thân người đó, lại càng không thể đem bình an cho người xung quanh.

Thinh lặng và bình an

Thinh lặng nội tâm mang lại bình an cho chính bản thân và cho những người xung quanh.  Khi biết thinh lặng đúng đắn, chúng ta thể hiện sự khiêm nhường. Đức tính này giúp con người sống thật với những gì đang xảy đến trong nội tâm và nơi hữu thể mình cũng như sự vật sự việc xung quanh người đó. Thinh lặng giúp con người có thời gian đủ để suy nghĩ, lựa chọn và quyết định. Điều đó giảm đi những phản ứng sai lầm, những hành vi thiếu kiềm chế dẫn đến bất hòa bất thuận.

Sự bình an và thinh lặng cũng đưa con người trở về với chính mình và thấy được sự thật của bản thân.  Có những người sợ thinh lặng vì họ phải nghe tiếng lương tâm réo gọi. Thế nhưng, người yêu mến thinh lặng thì có nhiều cơ hội để trở về gặp lại chính mình, có cơ hội để yêu mình cách đúng đắn.  Người ta thường ví người có nội tâm thâm hậu như một hồ nước phẳng lặng có thể nhìn thấy tận đáy hồ. Mặt hồ phản chiếu thế giới trên cao.  Nó thể hiện được chiều cao sâu dài rộng của tâm hồn và của tri thức. Càng biết nhiều, con người càng quảng đại và bình an hơn.

Bình an thật của con người là Chúa. Trong thinh lặng, con người gặp gỡ được Thiên Chúa.  Đó là lý do vì sao những người muốn gặp Chúa thường tìm vào hoang mạc hoặc những nơi thanh vắng. Mỗi lần cầu nguyện, Chúa Giêsu đều tìm một nơi thanh vắng để có thể nói chuyện với Cha (Mt 26, 36; Mc 1, 35). Đây là địa điểm để sống thân tình với Thiên Chúa. Để ở thân tình hơn, Thiên Chúa cũng dẫn con người vào thanh tịnh. “Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình” (Hs 2, 16).  Như vậy, nơi thinh lặng của không gian và thinh lặng của tâm hồn, con người gặp gỡ được bình an đích thực.

Thinh lặng và niềm vui cộng đoàn

Khi gặp gỡ được bản thân và gặp gỡ được Thiên Chúa, con người thinh lặng chắc chắn đem lại niềm vui cho môi trường mà họ hiện diện. Bình an thật thì không im lặng cách chết chóc và ngột ngạt nhưng như một nơi mà gió hoa vạn vật cùng cảm nhận tình yêu thương và gắn kết. Con người gần gũi nhau hơn, cảm thông hơn và bác ái hơn.  Thinh lặng không đem lại niềm vui thì đó không bao giờ là thinh lặng nội tâm.  Nó là án phạt cho người đó và cả những người xung quanh. Thinh lặng không niềm vui như liều thuốc độc giết chết tâm hồn người đó vì nó khiến con người cảm thấy bực bội, khó thở, sống lầm lì và các tương quan bị bế tắc.  Có Chúa trong thinh lặng thì thinh lặng lại trở nên sự gắn kết thân tình giữa người với người. Vì nơi con người thinh lặng, người khác cảm nhận sự khiêm tốn, lòng từ tâm, sự khôn ngoan và ơn bình an.

Thinh lặng níu mở thiên đàng

Thinh lặng nội tâm trong sự sâu lắng và thánh thiện của nó có sức níu mở thiên đàng. Đức Maria xưa kia đã sống một đời âm thầm trong lắng đọng của một tâm hồn cầu nguyện đã đón nhận ân sủng của Thiên Chúa tuôn đổ đến cho nhân loại. Đó là việc Thiên Chúa sai Đức Giêsu nhập thể làm người. Tâm hồn Mẹ khiến cả thiên đàng hoan hỉ vì ý muốn của Thiên Chúa được thể hiện. Tiếp theo, Đức Giêsu là Thiên Chúa cao trọng nhưng lại rất đỗi khiêm nhường. Ngài tự nguyện vâng lời Chúa Cha xuống thế làm người trong kiếp nhân loại hèn yếu. Đời sống tịch liêu tự hạ của Ngài đã khiến Chúa Cha phải mở cửa thiên đàng và xác nhận: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 17). Lần khác, khi Ngài hấp hối trên thánh giá, bóng tối bao trùm cả mặt đất (x. Mt 27, 45) và bức màn trướng trong Đền thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ (x. Mt 27, 51). Tâm hồn thinh lặng thật sự níu mở thiên đàng.  Nếu một người có tâm hồn thinh lặng chắc chắn sẽ được Thiên Chúa tìm đến.

***

Thinh lặng trong thế giới hôm nay không dễ, thế nên, giá trị của nó đối với bản thân và với thế giới có giá trị lớn lao. Thế giới hôm nay càng ồn ào càng cần sự thinh lặng bởi con người muốn chìm đắm trong bình an, khao khát hạnh phúc đích thực và mong ước một thế giới hòa bình để chung sống với nhau. Thực sự, thinh lặng thì khó giữ nhưng nó mang lại những giá trị và hiệu quả đích thực.  Vì thế, con người vẫn luôn tìm kiếm và khát khao.  Trong đời sống thánh hiến, thinh lặng là cơ hội để người tu sĩ cảm nghiệm tình yêu và nên thân tình hơn trong tương quan với Đấng là Bình An. Người tu sĩ bình an hay người tu sĩ thân tình của Chúa chắc chắn sẽ xây dựng tình thân và đem lại an bình cho những người xung quanh.

Nữ tu Têrêsa Mai Hường

Nguồn: https://daminhtamhiep.net/

[1] Tham khảo https://dcvphanxicoxavie.com/vn/Nhan-Ban-Thieng-Lieng-On-Goi/Gia-Tri-Cua-Su-Thinh-Lang.html

 Hãy Im Lặng Khi Giận Dữ.

 Hãy Im Lặng Khi Giận Dữ.

Một vị Samurai đến thu nợ của người đánh cá. Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả Ngài !.” Vị Samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ, và Sư phụ tôi khuyên: không nên đánh nhau khi đang tức giận !.”

Vị Samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy !. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi, chắc chắn ta sẽ giết ngươi !.”

Vị Samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình, và một kẻ lạ mặt mặc quần áo Samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên, vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ !.”

Vị Samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.

Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy ?. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi !” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng !.”

Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị Samurai. “Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho Ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.

-“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi !.”  Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi !”

Nguồn: nghethuatsong.org

Độc tài Maduro đang đẩy nhân dân Venezuela vào tầng đầu địa ngục. Các Giám Mục cảnh báo.

Các giám mục Venezuela nói rằng các ngài không thể khoanh tay ngồi yên trong khi chính phủ của Tổng thống Nicolas Maduro đang củng cố đường lối độc tài của h…

YOUTUBE.COM
Các giám mục Venezuela nói rằng các ngài không thể khoanh tay ngồi yên trong khi chính phủ của Tổng thống Nicolas Maduro đang củng cố đường lối độc tài của h…

Trần Ngọc Châu, chuyên gia chống phiến loạn dưới chế độ VNCH, qua đời ở tuổi 96 vì biến chứng corona

Trần Ngọc Châu, một quân nhân và chính trị gia Miền Nam Việt Nam đã chiến đấu với lực lượng thực dân Pháp và sau đó là Việt Cộng, trở thành một đồng minh có ảnh hưởng rộng với Mỹ trước khi bị giam ở Sài Gòn vì tội phản qu…..

VIỆT CỘNG NÊN LÀM GÌ?

Nguyễn Đình Ngọc
VIỆT CỘNG NÊN LÀM GÌ?

___________________________

Thương chiến Hoa Kỳ – Tàu Cộng khởi từ 22/3/2018, khi Tổng thống Donald Trumptuyên bố sẽ áp dụng mức thuế 50 tỷ đô la Mỹ cho hàng hóa Trung Quốc dựa theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974, để ngăn chặn những hành vi thương mại không công bằng và hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ.

Dù có lúc ngỡ rằng đôi bên có thể thu xếp tạm êm xuôi với sự tượng nhượng từ Trung Cộng và Hoa Kỳ theo mức hòa hoãn.

Không một ai có thể ngờ, thời cuộc đã đẩy cuộc chiến này đi quá xa để có thể quay đầu trở lại.

Giới “hàn lâm” vin vào tiêu chuẩn chính trị gia vốn quá lỗi thời mang đầy chất học thuật kinh viện để nghĩ rằng TT Trump sẽ rơi vào trạng thái mệt mỏi và dần phải buông xuôi theo dịch virus Vũ Hán và phong trào Back Lives Matter.

Thực tế đã chứng minh ngược lại. Đánh giá một chính trị gia tức phải đánh giá cả quá trình.

Gần 4 năm qua, nhiều chương trình hành động ngỡ như bộc phát từ đội ngũ của ông Trump nhưng thực tế đó là một chiến lược nhất quán, có hệ thống và đủ kịch bản với các kết quả & hậu quả kèm theo cho Tổng thống Hoa Kỳ đời thứ 45 lựa chọn.

Chỉ cần nhớ lại vụ ra lệnh tấn công Syria ngay sau bữa cơm tiếp Tập Cận Bình tại Mar-a-Lago vào ngày 7/4/2017, tức chỉ vỏn vẹn hơn 3 tháng sau khi ông Trump nhậm chức (ngày 20/1/2017) để chiêm nghiệm cách làm việc nhất quán, chỉn chu của cả đội ngũ cố vấn, chuyên gia. Và một điều đặc biệt hơn cả vụ tấn công Syria, đó là Hoa Kỳ rút khỏi TPP ĐÚNG 1 NGÀY SAU KHI ông Trump nhậm chức.

Người ta không thể quên. lúc cuộc thương chiến Mỹ – Tàu vừa diễn ra khoảng 1 năm, TT Trump tuyên bố, Việt Cộng lợi dụng Hoa Kỳ còn tồi tệ hơn cả Tàu Cộng, mặc dù quy mô kinh tế nhỏ hơn rất nhiều. Vì vậy, Việt Cộng hãy khắc cốt ghi tâm, bởi đó là lời nói của một đương kim Tổng thống của quốc gia hùng cường số Một thế giới, không phải là lời nói chơi.

Bên cạnh đó, Hoa Kỳ loại Việt Cộng ra khỏi các nước kém phát triển trong WTO trở thành một vố đau điếng.

Dù chỉ mới là dự định, nhưng việc cấm vận hơn 90 triệu đảng viên đảng Tàu Cộng của chính quyền Trump làm nức lòng dân tộc Việt Nam và làm rúng động đầu óc và rung rinh bao tử dân tộc Việt Cộng.

Điều này phản ánh rất rõ một điều: dân tộc Tàu Cộng vào Hoa Kỳ rất ư đông đảo, tạo thành hàng ngàn hang ổ chui rúc trong lòng Hoa Kỳ để quậy phá đủ kiểu mà bằng chứng mới nhất là [1] “Hôm 7/7/2020, ông Christopher Wray, Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Hoa Kỳ (FBI), đã kêu gọi người Mỹ gốc Hoa được sinh ra ở Trung Quốc rằng, nếu các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ép buộc họ trở về nước, nhất định phải báo cáo ngay lập tức cho FBI”. Tàu Cộng coi nước Mỹ như là nhà của chúng, ra vào tự do đến nỗi “điệp viên Tàu Cộng đã để lại lời nhắn rằng, đối tượng “săn cáo” chỉ có hai lựa chọn: trở về nước hoặc tự sát”.

Vì Tàu Cộng – Việt Cộng là cặp sonh sinh dính liền từ đầu tới đuôi về ý thức hệ, nên hành vi nào của Tàu Cộng cũng phản ánh đúng hành vi của Việt Cộng. Chỉ khác nhau ở mức độ quậy phá, do sức mạnh kinh tế và tính ảnh hưởng toàn cầu của Tàu Cộng mạnh hơn Việt Cộng rất nhiều. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà TT Trump chỉ trích Việt Cộng lợi dụng Mỹ còn tồi tệ hơn cả Tàu Cộng là vậy.

Vì vậy, việc Hoa Kỳ bác bỏ hầu hết các yêu sách của Tàu Cộng về Biển Đông không phải là tín hiệu thiện cảm dành cho Việt Cộng.

Phải hiểu văn hóa Mỹ – đó là điều mà Việt Cộng vẫn không chịu hiểu.

Việt Cộng nên làm gì?

– Trước hết, dẹp ngay tất cả bọn DLV và AK 47, kể cả đám “mê Cộng” dưới lớp vỏ: nhà báo, kinh tế gia, chính trị gia, học giả, sử gia, quân sự gia, nhà ngoại giao v.v… bằng cách “khớp mỏ” nó lại. Đừng tưởng đám này chửi vung bạc đạn mà Hoa Kỳ không biết. Và lại càng đừng ảo tưởng trên mạng xã hội bao la này, không có hàng ngàn cặp mắt tình báo của các nước vẫn túc trực. Cứ nhìn đám truyền thông cánh tả, cũng như các tập đoàn truyền thông lớn của Mỹ bị theo dõi sát sao, thay người chóng vánh là đủ hiểu rồi đó.

– Hủy bỏ “Chính sách Ba Không” – Một chính sách hoang đường, đặt trong tình thế hiện nay.

– Trả tự do cho Hồ Duy Hải trong lúc này là ghi điểm trong lòng dân. Phải dám hy sinh Nguyễn Hòa Bình – quá rẻ và quá nhẹ nhàng.

Còn nhiều chuyện lắm nhưng hãy làm 3 món nói trên trước đi, rồi hãy nói đến chuyện trọng đại: Chuyển đổi mô hình “kinh tế Lá Diêu Bông” dần sang Kinh tế thị trường. Chuyển ra sao cho êm đẹp hả? Ngu gì nói! Nói mấy cái này là phải có tiền!
____________________

Nguyễn Ngọc Già

Ảnh minh họa: Tặng cho Việt Cộng bình bông đẹp để lên dây cót tinh thần.

[1] https://www.ntdvn.com/…/fbi-keu-goi-nguoi-my-goc-hoa-neu-bi…

Image may contain: plant

Chuyện đi nước ngoài.

Phan Thị Hồng
Chuyện đi nước ngoài.

Một cô giáo nông thôn, suốt năm chỉ có một đám ruộng rất nhỏ và đám học trò đông đúc, nhưng thích đi du lịch tự túc.

Trong 20 năm đầu: đi, tìm hiểu và khảo cứu (thời đó chưa có internet) khắp mấy mươi tỉnh thành khắp cả nước, từ 6 tỉnh biên giới phía Bắc đến các hải đảo xa phương Nam xa xôi. Và đi hết Đông Dương bằng đường bộ.

Sau mỗi chuyến đi, trở về làm lo trả nợ và để chuẩn bị dành cho chuyến đi kế tiếp.

Vài năm gần đây thì thay đổi kế hoạch. Tôi thường cố gắng dành dụm, chi tiêu dè sẻn để 2 hoặc 3 năm sẽ đi xa một chuyến.

Nơi tôi thích đến là các nước châu Âu và Mỹ.

Tuy nhiên, nơi tôi cảm thấy quyến rũ nhất là nước Úc. Thậm chí có năm tôi đến Úc 3 lần mà vẫn yêu quý thiên nhiên, cuộc sống và con người của đất nước nầy.

Các đồng nghiệp giáo viên nông thôn của tôi cũng nghèo nàn như tôi, họ ki bo giữ gìn từng đồng bạc để làm tài sản … thừa kế cho con cái. Để đến lúc đau ốm, cuộc đời tàn tạ mà vẫn chưa bước chân ra khỏi lũy tre làng, …

Nhiều người nghe lời tôi, dốc tiền ra, đi du lịch và cuộc đời họ cảm thấy đáng sống và yêu đời hơn !.

Cũng như đa số mọi người trên đất nước này, tôi cũng bị tiêm nhiễm tính cách cộng sản xấu xa, thâm căn cố đế: tự phụ, ích kỹ, kiêu ngạo, bủn xỉn, mục hạ vô nhân, khinh thường mọi sự đau khổ của người khác 😭, tôi cũng từng một thời ăn sâu bởi sự giáo dục vô nhân tính của nhà nước đảng cộng sản, ..😭, từ từ rũ bỏ để … vươn lên làm một con người đích thực hơn.

Từ đó, tôi trãi qua biết bao lần mất mát, lừa đảo, trấn lột, … chịu đựng được nhiều thử thách, rồi trưởng thành hơn … và sẵn sàng đón nhận mọi điều không mong muốn … có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Và tôi rất vui khi được đối xử với kẻ hại mình bằng lòng chân thành tha thứ và thật lòng yêu thương họ. Cuộc sống cảm thấy nhẹ người, không một buồn phiền, …

Những chuyến du lịch đã dạy cho tôi … có giáo dục, có nhân cách và biết cách làm … người hơn !.

Tất nhiên, mỗi chuyến đi, tôi đều được mở rộng tầm mắt, tự mình nhìn thấy, chứng kiến, học hỏi và thực hiện thành công được hàng ngàn chuyện hay, bổ ích … mà không một loại sách giáo dục công dân, sách học làm người, … nào đề cập đến.

Cái lợi ích là vô giá, … không thể kể hết được !.

Hôm nay, may mắn được đọc một bài rất hay, xin copy về mời các bạn cùng đọc.

* * *

Người già Trung Quốc di cư: Thì ra nước ngoài là như thế này!

Gần đây, một người Trung Quốc di cư đến Canada đăng tải một bài viết trên mạng internet đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.

Bài viết nói về những phiền não mà các cụ già mang đến cho con cháu khi từ Trung Quốc di cư ra nước ngoài. Có một đoạn được chia sẻ rộng rãi rằng: Không phải là các cụ già “xấu đi” mà là “người xấu” già đi.

Bài viết dưới đây sẽ kể với bạn về các cụ già Trung Quốc có thể ‘tung hoành ngang dọc’ khi ở trong nước, nhưng phải ngây ra khi ở nước ngoài và “học được bài học sâu sắc”.

1. Khoảng 10 năm trước, tôi còn đang học đại học tại thủ đô Ottawa của Canada, ở đây chỉ có vài nghìn người Hoa, có một chị khóa trên người Trung Quốc rất nổi tiếng. Có rất nhiều bạn học ở đây hễ nhắc đến đều biết chị “Goose Li” này, tuy nhiên lại không phải là tiếng tốt gì.

Được biết có một ngày chị ấy đi học, có hai cảnh sát tìm đến nói chuyện với giáo sư vài câu, rồi “mời” chị ấy ra ngoài. Phòng học lập tức trở nên ồn ào, chị ấy cũng sợ hết hồn, khi mới đến nên không giỏi tiếng Anh lắm, đành phải nhờ một bạn học người Đài Loan dịch hộ mới biết được, thì ra là bố của chị ấy sang thăm, ông ấy bắt một con ngỗng ở công viên hồ Ottawa mang về nhà làm ngỗng quay và bị người ta báo cảnh sát. Cảnh sát đến điều tra thì đúng lúc bắt gặp tại trận ông đang xắn tay áo vặt lông ngỗng đang nóng.

Ông ấy một là không biết tiếng, hai là không nhận lỗi, ba là kiên quyết rằng không để “quỷ Tây ức hiếp người Trung Quốc”, ông hùng hồn nói “con gái muốn ăn ngỗng quay, tôi không trộm không cướp thì làm sao đây?!”.

Ông kiên quyết không phối hợp, ép cảnh sát đến mức phải rút súng ra, trực tiếp áp chế đưa về sở cảnh sát.

Chị khóa trên tội nghiệp là người bảo lãnh của bố, tất nhiên sẽ bị mời đến. Chị ấy từ nhỏ học hành chăm chỉ, lần đầu tiên bị cảnh sát đưa đến sở, trên đường đi chị ấy không ngừng khóc và lặp đi lặp lại rằng, “Tôi chưa từng nói với bố là mình muốn ăn ngỗng.”

Kết quả xử lý cuối cùng là phạt 786 đô la, là người bảo lãnh nên chị ấy bị lưu lại điểm xấu trong hồ sơ. Được biết cho đến khi về nhà, người bố không biết lỗi của chị ấy vẫn còn lớn tiếng quát “cũng đâu phải ngỗng nhà nuôi! Ở quê tôi mấy con ngỗng hoang đó ai bắt được thì là của người đó, là do mấy tên quỷ tây các người không ưa người Trung Quốc chúng tôi!”.

2. Nói thật thì tôi rất thương chị khóa trên ấy, không phải là “con dữ” mà là có “bố dữ”. Thói quen nề nếp hoàn toàn không cản được sự tùy ý của bố chị ấy. Sống ở Canada càng lâu, dần dần phát hiện ra những người con gánh họa thay cho “bố dữ” chẳng phải chỉ có một hai người.

Đặc biệt là khi chuyển đến Vancouver, tôi đã tiếp xúc với nhiều người mới di cư từ Trung Quốc hơn, quả thật là được mở rộng tầm mắt. Những cụ này mà “dữ” lên thì còn mạnh hơn trẻ nhỏ nhiều!

Ví dụ như, có một khách hàng đưa bố mẹ đến ở một tháng. Các cụ nấu ăn, nghĩ là chỉ ra ngoài vài phút thôi nên không tắt lửa dẫn đến khói khởi động máy báo cháy gọi cảnh sát, cứu hỏa đến, khiến người dân mấy tầng lầu phải di tản. Chẳng những hai cái cửa trong nhà bị đội cứu hỏa phá, mà còn phải trả 1.000 đô la phí cho cảnh sát.

Theo lý thì việc này cũng xem như là một bài học. Ai ngờ các cụ “mạnh mẽ” quá nên không biết hối cải, mà ngược lại còn tự cho là mình thông minh, dùng túi ni lông bọc hết các máy báo cháy lại, cho đến khi khói trong nhà họ làm máy báo cháy của nhà khác báo động thì cảnh sát mới biết tình trạng này, họ lập tức phạt 500 đô, đồng thời bảo hiểm nhà của họ tăng lên gấp đôi liên tục 3 năm.

3. Lấy một ví dụ khác, năm ngoái trên diễn đàn của Vancouver có bàn luận sôi nổi về một sự cố. Trên đường cao tốc 60 km/h, có một cụ già người Trung Quốc dắt cháu đi qua đường, may mà người lái xe tránh kịp nên chỉ bị đụng nhẹ. Người lái xe lập tức xuống xe báo cảnh sát và đến hỏi thăm hai bà cháu, không ngờ bà cụ vừa thấy thế thì kéo cháu ngồi vật ra đất kêu đau chỗ này chỗ nọ khiến người kia bối rối gọi xe cấp cứu.

Khi cảnh sát đến nơi biết được tình hình và kiểm tra đoạn phim ghi lại trong xe, họ thông qua phiên dịch để nói với bà cụ rằng người chịu trách nhiệm chính là bà và phí chữa trị là do bà tự chi trả. Bà cụ lập tức gào khóc, la hét với người qua đường: – “Mau đến xem người ta ức hiếp người già trẻ nhỏ người Trung Quốc này!”.

Cảnh sát thì nghĩ rằng có thể bà bị sợ hãi nên dẫn đến mất kiểm soát về cảm xúc, họ lập tức tách hai bà cháu ra và đưa bà đến bệnh viện. Đến khi các con đến bệnh viện thì đợi họ là tờ hóa đơn viện phí hàng trăm đô la.

Ngoài ra, ở Greater Vancouver thường xuyên xảy ra tai nạn xe cộ do các người cao tuổi Trung Quốc. Những ai chưa từng đến sẽ không tưởng tượng nổi, các cụ này không được nhanh nhạy, nhưng xe thì lại lái rất nhanh, xe càng sang thì càng tùy ý chạy. Số lần và mức độ nghiêm trọng của các vụ tai nạn do các cụ gây ra không hề kém cạnh so với siêu xe của các đại gia.

Vào tháng 1/2016, trên đường quốc lộ No.3 ở Richmond, một chiếc xe Toyota màu bạc tông vào tiệm cà phê của một người Hoa, nhân chứng cho biết người lái xe là một phụ nữ 78 tuổi.

Đương nhiên, những người con hiếu thảo kiếm tiền rất dễ cảm thấy bố mẹ mình vất vả cả đời rồi, phạt thì phạt, chỉ cần bố mẹ không sao là được, cứ xem như là đóng chút học phí cho họ, tiêu chút tiền để thể hiện lòng hiếu thảo thôi mà.

Vì vậy, những nơi nào càng có nhiều người Trung Quốc di cư thì khiến người bản xứ cảm thấy càng có nhiều chuyện kỳ dị.

4. Người dân Vancouver bàn luận trên Twitter về những tin tức kỳ lạ ở Richmond, họ nói họ nhìn thấy những người Trung Quốc lớn tuổi lái nào là BMW, Lexus và thậm chí là Porsche đi lục lọi khắp các thùng rác để nhặt vỏ chai, có khi còn đánh nhau giành địa bàn nữa. Số tiền nhặt rác này còn không đủ trả tiền xăng nữa! Các con của họ nghĩ gì vậy chứ, cũng không khuyên bố mẹ một câu?!

Vào ngày 27/6/2017, một bà Trung Quốc 80 tuổi ném 9 đồng xu về phía động cơ máy bay để cầu bình an dẫn đến chuyến bay phải hoãn 5 giờ đồng hồ.

5. Còn ở siêu thị, các dì đeo túi Gucci, LV thì nào là túi ni lông đựng thực phẩm, giấy cuộn trong nhà vệ sinh, giấy lau tay … đều nhét hết vào túi xách, bất cẩn bị nhân viên phát hiện thì còn hùng hổ đối đáp: “Chẳng phải là lấy miễn phí sao? Tôi lấy nhiều hơn một chút thì sao nào? Cũng đâu có phạm pháp, hơn nữa chẳng phải chỉ có mình tôi lấy đâu!”.

Người dân Vancouver thì bàn luận rằng người Trung Quốc lớn tuổi đạo đức quá kém, không tuân thủ quy định xã hội cơ bản, các con của họ lại còn tức giận phản pháo, nói rằng dựa vào cái gì mà phê phán bố mẹ họ. Không chỉ là tùy tiện khạc nhổ, tùy tay vứt rác, tùy ý chen mua hàng, nói chuyện lớn tiếng, tham những thứ nhỏ nhặt, qua đường vô tội vạ, tiểu bậy giữa đường, đôi khi gây sự, đập phá, nuông chiều “trẻ dữ” trong nhà sao … Các con của họ lý luận: “Họ đã ăn cơm uống nước của nhà các người à? Bố mẹ chúng tôi đã sống ở Trung Quốc ở đời theo cách này rồi, chúng tôi chịu mệt chịu tức còn không dám nói, làm gì có cửa cho các người nói chứ.”

Đương nhiên cũng có một số những người Trung Quốc di cư sống cuộc sống trung lưu bằng số tiền do mình học hành đi làm kiếm được, họ thật sự đau đầu với vấn đề “bố mẹ dữ” này. Việc gì nên làm, việc gì không được làm, ban đầu đều đã nói rõ ràng rồi, nói đến khô cả cổ, nhưng các cụ vẫn làm theo ý mình như cũ, hoàn toàn không để lọt tai chữ nào.

6. Ở Vancouver tôi có một người bạn là phiên dịch chuyên về lĩnh vực pháp luật, thường xuyên bị gọi gấp đến hiện trường, sở cảnh sát, tòa án làm phiên dịch, trong đó anh ấy tiếp xúc với khá nhiều người lớn tuổi đến từ Trung Quốc.

Mỗi lần trong nhóm bạn bè nhắc đến vấn đề đau đầu này, anh ấy luôn cười cười an ủi:

– “Không sao, cậu không dám nói rồi sẽ có người dạy”.

Sau đó anh ấy kể một vài cuộc trò chuyện mà thường hay phải dịch nhất:

Ông cụ: “Tôi có biết là không được làm vậy đâu!”

Cảnh sát: “Không, chắc là ông biết. Là một người trưởng thành, ông hẳn phải biết hành vi của ông buộc phải tuân thủ pháp luật nơi ông sinh sống.”

Ông cụ: “Ở quê tôi người ta đều làm thế, chẳng ai quản cả.”

Cảnh sát: “Ông có thể làm bất cứ điều gì mà nước ông cho phép trên nước ông, nhưng ông đang ở Canada thì phải tuân thủ pháp luật Canada.”

Ông cụ: “Tôi phạm tội lần đầu tiên, có thể bỏ qua được không, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý.”

Cảnh sát: “Trước mắt mức phạt được quyết định dựa theo lần đần tiên vi phạm, lần thứ hai vi phạm pháp luật sẽ bị phạt nặng hơn.”

Ông cụ: “Tôi lớn tuổi rồi, cũng không cố ý, không thể bỏ qua được sao?”

Cảnh sát: “Bất cứ người trưởng thành nào đều cũng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, không có liên quan gì đến tuổi tác.”

Ông cụ: “Có phải các người xem thường người Trung Quốc không? Cố ý kiếm chuyện với chúng tôi! Kỳ thị người Trung Quốc chúng tôi!”

Cảnh sát: “Nếu ông có bất kỳ câu hỏi hoặc khiếu nại nào về quy trình thực thi pháp luật của tôi, số cảnh sát của tôi là XXXX, ông có thể kiện lên tòa án. trong vòng xxx ngày.”

Ông cụ: “Các người ức hiếp người, ức hiếp ông già như tôi, tôi không sống nữa, tôi liều với các người!!!” (Ngồi vật ra đất la hét gào khóc).

Cảnh sát: Trực tiếp lấy còng, thậm chí rút súng ra áp chế người bị xem là có tính công kích hoặc hành vi tự làm hại mình.

Ông cụ: Giả vờ bệnh, giả vờ ngất.

Cảnh sát: Gọi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện. Phí do đương sự tự chi trả.

(Xe cấp cứu ở Canada nếu không phải trường hợp bắt buộc thì sẽ thu phí rất cao. Phí gọi cấp cứu áp dụng đối với người không phải cư dân địa phương của tỉnh British Columbia là 1.200 đô la Canada, phí kiểm tra tính riêng, trung bình một ngày nằm viện phải mất 7.000 đến 10.000 đô Canada).

Người bạn làm phiên dịch này cũng thường hay an ủi những người con phải gánh họa cho các cụ đang lo lắng ấy rằng: “Các anh chị nói xem, là chính phủ (Trung Quốc) dạy các anh chị không được dạy người lớn tuổi phải làm thế nào là đúng, là tốt, nói cách khác, dù làm sai cũng sẽ không bị phạt một cách nghiêm túc. Nhưng ở đây họ sẽ có chế độ giáo dục và quản thúc mỗi người, phạt hành vi vi phạm và để mỗi người biết rằng phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Người già hay trẻ nhỏ có quyền hoặc không có thế, giàu hay nghèo đều không ngoại lệ.”

Anh ấy còn nói: “Đây cũng không hẳn là chuyện xấu. Các anh, các chị đi di cư thường đều là để con cái được giáo dục tốt hơn. Thật ra cũng tương tự như vậy, đón các cụ ra nước ngoài có thể để họ được học những ‘bài học’ tốt hơn.”

♡ Ngọc Trúc

No photo description available.

‘Rác chất thành đống’ ở trung tâm Hà Nội trong lúc Nguyễn Đức Chung ‘đau đầu’

Từ Thức to TT GROUP

Hà Nội 37 phố phường. Đường thứ 37 là Phố Hàng Rác..

Sau nhiều ngày người dân căng lều bạt ngăn xe rác vào “Khu Liên Hợp Xử Lý Chất Thải Nam Sơn,” rác thải tại các quận nội thành Hà Nội chất đống tại nhiều con đường…

Trang web “Đơn vị Tác chiến Điện tử – Đồng chí Chính ủy” bị khai tử.

Phan Thị Hồng
Bò đỏ bị cắt khẩu phần cỏ.

Trang web “Đơn vị Tác chiến Điện tử – Đồng chí Chính ủy” bị khai tử.

Trang Đơn vị Tác chiến Điện tử (Comcom – Đồng chí chính uỷ) vừa biến mất không còn dấu vết trên facebook.

Một địa chỉ có tên “Quân khu 2vn” cũng phải đóng lại.

Đây là những trang, group tập hợp dư luận viên, bò đỏ dài sừng, chuyên tâng bốc Nga, say máu chửi Mỹ trên facebook. Các ý kiến phản biện, trái chiều đều bị chúng tấn công và chụp mũ chính trị.

Các trang này đóng lại trong bối cảnh Việt Nam vừa đồng ý cho Peace Corps – Đoàn tình nguyện Hoà bình của Mỹ chính thức được hoạt động tại Việt Nam từ năm 2022. Về mặt ngoại giao, Việt Nam đang chuẩn bị nâng cấp quan hệ ngoại giao với Mỹ lên đối tác chiến lược.

Cùng thời điểm này, Hoa Kỳ tuyên bố lập trường mới về vấn đề Biển Đông, trong đó phủ nhận hết yêu sách mặt nước của Trung Quốc, và chống lưng cho Việt Nam trong việc khai thác dầu khi tại Bãi Tư Chính.

Việc đóng các trang như Comcom, Quân khu 2vn… nhiều khả năng là cách dọn dẹp môi trường truyền thông chuẩn bị cho những động tác đối ngoại mới trong quan hệ Việt – Mỹ.

Bài học rút ra là, khi gió đổi chiều, bò đỏ – lực lượng húc nhân dân yêu nước hung hăng nhất – sẽ bị cắt khẩu phần cỏ đầu tiên. Nếu tiếp tục chửi bơ thừa sữa cặn, không loại trừ khả năng có ngày chúng bị mang ra làm thịt.

BREAKING NEWS

8 SÀI GÒN
BREAKING NEWS

BS NGUYỄN THƯỢNG VŨ

TIN VUI-VACCINE THÀNH CÔNG -SẼ ĐƯỢC CHÍCH NGỪA TRƯỚC MÙA ĐÔNG

Lại Một Tin Vui: Vaccine thành công tốt đẹp.

🌺 Ngày hôm nay, chúng ta lại có 1 tin vui: Hãng Bào Chế Moderna Therapeutics vửa kết thúc công trình khảo cứu về Vaccine Covid 19 mà họ chế tạo ra.

Họ đã thử trên 45 người tình nguyện, mỗi người nhận 2 mủi chích, cách nhau 1 tháng. Hết tất cả 45 người này đều có Antibodies trong người, chứng cớ là thân thể người được chích ngừa, đã sản xuất ra chất kháng cự lại con virus Covid19 này.

🌺 Hai tuần nữa, hãng Moderna Therapeutics sẽ bắt đầu thử chích ngừa trong giai đoạn mới, chích ngừa 30.000 người công dân Hoa Kỳ tình nguyện.

🌺 Theo như projection của Moderna Therapeutics, họ sẽ sản xuất 1 vaccine hoàn bị trước khi mùa hè 2020 chấm dứt.

🌺 Như vậy, chúng ta sẽ được chích ngừa trước mùa Đông năm nay.

🌺 Lâu nay CDC (Center for Disease Control) cơ quan Y tế tối cao để quyết định về tất cả các vấn đề Y tế, nhất là các vấn đề liên hệ tới bệnh truyền nhiễm, vẫn tuyên bố là không thể nào mà nước Mỹ có thể có thuốc chích ngửa Covid19 trước 2-3 năm, dù là trong những hoàn cảnh thích hợp nhất, khả quan nhất.

🌺 Bây giờ người ta có hy vọng toàn dân Hoa Kỳ và tất cả nhân loại sẽ được chích ngừa trước Mùa Đông 2020.

🌺 So much for Fauci-likes pundits.

🌺 Thị Trường Hoa Kỳ Dow Jones tăng trưởng lên 556 points ngày hôm nay, khi được tin là tất cả 45 người được chích ngừa đều có chất kháng cự Virus Covid19 trong người.

🌺 Một điều kiện tiên quyết làm cho mọi người yên tâm đi làm lại, đi học lại, đi ăn uống lại với nhau, là có vaccine bảo vệ sinh mạng họ. Bây giờ chúng ta sẽ có trước khi mùa hè 2020 chấm dứt.

🌺 Khi tôi bắt đầu viết email này, thì có 1 người bạn bên Pháp gọi điện thoại cho tôi.

-Anh nói với tôi: sao mà cái ông Tổng Thống của Trump của anh may mắn quá vậy?

-Tôi cười trả lời: đây là ý chí quật cường của dân tộc Hoa Kỳ.

Nếu họ muốn làm điều gì, và nhất là khi chính phủ và CDC đừng nhúng tay cản trở gì họ, thì họ chắc chắn sẽ thành công.

Tôi rất cám ơn TT Trump đã giúp đỡ và tạo điều kiện dễ dàng nhất để các hãng Bào Chế tim kiếm ra các thuốc mới trị con siêu trùng Vũ Hán Trung Hoa vô cùng tai hại này.

Tin Vui Cho Hoa Kỳ và Nhân Loại.

Ngày hôm qua, Chủ Nhật 12 tháng 7/2020, là ngày mà New York City, thành phố lớn nhất Hoa Kỳ, không có 1 người nào tử vong vì Covid19 cả.

New York City cũng là nơi mà virus Vũ Hán gây nhiều tổn hại về tử vong nhất nước Mỹ từ ngày mà Pandemic Vũ Hán lan sang Hoa Kỳ.

Một con én không làm được mùa Xuân. Tuy nhiên người ta ước mong sẽ có nhiều con én sẽ tiếp tục bay lại và mang niềm vui, hạnh phúc cho nhân loại.

Trong 2 tuần vừa qua, người ta có nhiều tin mừng về cách trị liệu virus Pandemic Vũ Hán.

Hãng Bào Chế Gilead đã có kết quả rất khả quan với thuốc Remdesivir dùng cho các bệnh nhân bị nặng trong bệnh viện, khả quan đến nỗi mà CDC cho phép họ sản xuất loại Remdesivir Inhaler, hít bằng miệng vào phổi.

Đây là cách điều trị cách mạng vì bệnh nhân Virus Vũ Hán có thể được điều trị ngoại chẩn, ngay tại phòng mạch và tại gia.

Hãng bào chế Novavax của Hoa Kỳ vừa hoàn tất 1 vaccine rất khả quan, đến nỗi sau khi trình kết quả cho CDC thì được chính phủ trợ cấp 1600 triệu $ để mua thêm 2 nhà máy tại Ậu Châu, một tại Na Uy, 1 tại Czechoslovakia, và 1 nhà máy tại India để sản xuất vaccine cho toàn thể Hoa Kỳ và nhân loại.

Hiện giờ, có gần 20 hãng Bào Chế Hoa Kỳ đang thi đua làm vaccine rất khả quan, họ còn triển vọng phan phát cho toàn thế giới nữa.

Các nhà máy tại Âu Châu, Nhật Bản, Trung Hoa, Đại Hàn củng đang khảo cứu làm, tuy nhiên không có đủ sức mạnh kinh tế và nhân tài để cạnh tranh với các hãng Bào Chế Hoa Kỳ được.

Cách đây gần 2 tuần lễ, Bệnh Viện Henry Ford cống bố kết qua y khoa của họ khi dùng Hydroxy Chloroquine để điều trị Virus Vũ Hán. Henry Ford Hospital kiên trì trong việc khảo cứu Chloroquine, vì thuốc này đã có từ 60 năm nay rồi, sản xuất rất rẻ, hạp với khả năng kinh tế các nước nghèo.

Sau khi TT Trump đề nghi dùng thuốc này, thì bị báo chí Truyền Thông chế diễu, chê bai, và công kích.

Trước Henry Ford Hospital, rất nhiều công trinh Y Khoa đã công bố kết quả khả quan của Hydroxy Chloroquine, tuy nhiên báo chí, Truyền thông Hoa Kỳ cũng như Âu Châu, ém nhẹm đi, coi như không có.

Vì Henry Ford Hospital là 1 cơ sở y tế lớn, vì con số bênh nhân của họ trong công trình đang kể 2541 người, họ dùng double blind, random và peer to peer review nên công trình của họ rất có giá trị.

Lúc công trình được công bố, cách đây gần 2 tuần lễ, thì chỉ có CNN nêu lên là có vài bác sĩ hoài nghi về giá trị của công trình y khoa này.

Các cơ sở TV Media khác thì im lặng chờ đợi xem các cây đại thụ về Y Khoa như Harvard, Stanford, Yale, Princeton, Columbia, John Hopkins, U of Michigan, UCLA, có phản ứng như thế nào thi họ mới lên tiếng.

Trong 2 tuần qua, không có 1 truờng Đại Học Y Khoa danh tiếng nào lên tiếng phản bác kết quả rất khả quan của Henry Ford Hospital.

Và CNN cũng bặt tiếng không dám hở miệng gì nữa.

Henry Ford hospital cho biết sẽ bắt đầu công trình khảo cứu xem ta có thể dùng Hydroxy Chloroquine để phòng ngừa, chặn đứng Virus Vũ Hán hay không?

Thật là một niềm đáng mừng cho nhân loại.

This is a very good day indeed

NGUYEN THUONG VU

Image may contain: one or more people and closeup

 Bài học HAY và THẤM

No photo description available.

Jacky Chun

 Bài học HAY và THẤM

Tại một trường trung học, một người thầy giáo muốn dạy cho học sinh hiểu về đặc quyền và thái độ xã hội, một khái niệm đôi khi còn khó hiểu với ngay cả người lớn. Ông tổ chức một trò chơi.
Đầu tiên, ông đặt trước bục giảng một thùng rác. Sau đấy, ông yêu cầu tất cả học sinh vo tròn một tờ giấy và ném vào thùng rác ấy:

– Các bạn là đại diện cho các tầng lớp của xã hội. Mỗi người đều có một cơ hội để trở nên giàu có và bước chân vào tầng lớp cao tầng, bằng cách ném cục giấy các bạn có trên tay vào cho bằng được thùng rác này, với điều kiện là bạn phải ngồi yên ở vị trí mình.

Các học sinh bắt đầu ném. Một số sự phàn nàn nhanh chóng xuất hiện, khi họ nhận thấy điều không công bằng của trò chơi này.
Rất nhanh, các em biết rằng những người ngồi bàn đầu là người có kết quả tốt hơn.

– Đấy chính là đặc quyền. Có phải những lời phàn nàn hầu như đều xuất phát từ phía sau không? Và các em cũng có nhận thấy những người ngồi phía trước đều không cảm thấy bận tâm về đặc quyền họ được hưởng không? Họ chỉ quan tâm đến viên giấy mình đã nằm trong thùng rác hay chưa. Đó cũng chính là cách người giàu suy nghĩ, thầy giáo trả lời.

– Các em ngồi đây, nhận được sự giáo dục này cũng chính là một đặc quyền. Chỉ hy vọng, các em hãy sử dụng đặc quyền ấy để phấn đấu đạt được những gì mình thực sự mong muốn, cũng như có cái nhìn bao dung hơn, với những người không được may mắn bằng.

– Các em thấy đấy, một số bạn ngồi khu vực đầu ném ra ngoài, đồng thời một số bạn ở khu vực phía sau nhưng lại ném thắng. Đó có thể là sự may mắn, có thể là biệt tài, như các bạn đang chơi bóng rổ thì sẽ ném tốt hơn. Cuộc sống vốn dĩ cũng vậy, cũng có một số đặc quyền còn vượt trội hơn đặc quyền xuất thân, ví dụ như nhan sắc, trí tuệ hay tài năng chẳng hạn…
Như thế, các em cũng phải hiểu, nếu phải sinh ra ở xuất phát điểm thấp, ngồi ở phía xa hơn và không có một biệt tài gì cả, bắt buộc các em phải cố gắng nhiều hơn, hoặc may mắn nhiều hơn, mới có thể đạt được sự sung túc. Hãy suy nghĩ về xuất thân và giấc mơ của chính mình. Lưu ý, suy nghĩ để cố gắng hơn chứ không phải suy nghĩ để bóp méo giấc mơ lại. Còn riêng những em ngồi bàn đầu, có phải một số em ném không trúng không? Đúng vậy! Các em sinh ra trong môi trường tốt không có nghĩa là các em sẽ có kết thúc tốt. Các em chỉ có xác suất tốt hơn thôi. Mọi rủi ro trong cuộc sống đều có thể sẽ tước đi đặc quyền của em bất kỳ lúc nào… Nhưng, các em biết không, cái đánh mất đi, chắc chắn nhất, đó chính là thái độ của các em. Các em chểnh mảng các em sẽ phải trả giá. Cha mẹ các em có thể lo cho các em ngồi đây học, nhưng họ không thể nào học thay cho các em được. Cuộc đời các em là do các em tự quyết định, các em luôn phải “tự ném” trong tất cả các quyết định sau này, khi các em đã có thể tự lập.

Cả lớp im lặng.
Thầy hỏi tiếp:
– Có bạn nào ngồi ở sau lớp ném trúng vào rổ không?
– Dạ, không ạ!

– Vậy tại sao mỗi lần vào lớp, các em đều cố ngồi thụt về phía sau, đùn đẩy nhau lên bàn đầu? Các cơ hội trong cuộc sống không phải lúc nào cũng đến. Nếu giả sử, hôm nay chiếc rổ này đúng là cơ hội đổi đời thật sự, việc các em cứ rúm ró đằng sau lớp học thế kia, có phải là đã chối bỏ đặc quyền của mình hay không? Mà nếu đúng cái rổ này là cơ hội thật sự, thì nó sẽ không bự như vậy đâu. Cơ hội thật sự trong cuộc sống rất khó tìm. Chúng ta có gần 30 học sinh, cái gọi là vị trí trung tầng của xã hội này cũng có thể chỉ dành cho một vài người trong đây thôi. Hãy luôn mang tâm thế sẵn sàng trong bất kỳ cơ hội được học hỏi nào!

Nào, thôi, bây giờ chúng ta sẽ qua tình huống tiếp theo. Thầy sẽ mang cái rổ này từ phía đầu lớp đi đến giữa lớp. Xong! Các em ngồi bàn đầu có ý kiến gì không?
– Kỳ quá thầy ơi!
– Thế còn các em, thầy mang đến sát bên em thế này, em có cảm giác như thế nào?
– OK! Thầy!

– Đúng đó! Thật ra, bất cứ hình thái xã hội nào cũng đều muốn hướng tới sự phát triển toàn diện hơn. Nhưng muốn và được cần rất nhiều thứ. Họ sẽ dịch chuyển các chính sách để mang lại tổng lợi ích nhiều hơn, theo – cách – họ – nghĩ. Tất nhiên điều đó sẽ tước đi đặc quyền của các tầng lớp khác. Có hai điều cần lưu ý. Điều đầu tiên, khi gặp bất kỳ sự kiện nào sau này, các em hãy cẩn thận với động cơ của họ. Khi một tầng lớp mất đi quyền lợi, hay cảm thấy không xứng với thứ mình nhận, cách nhìn nhận của họ sẽ rất tiêu cực. Đừng để sự tiêu cực ấy cuốn mất bản thân mình đi. Bài học thứ hai, là chính thầy. Thầy chỉ dạy các em Toán, thầy không phải là nhà tâm lý học, nhân chủng học, phân loại học, địa hình học gì gì đó. Thầy mang rổ thầy đến đây là bởi vì thầy chỉ thấy đây là nơi phù hợp nhất. Có thể là do thầy thấy anh này đẹp trai, cô này đẹp gái, con bé này đi học đầy đủ, hay thằng này hay lau bảng cho thầy. Thầy cư xử hoàn toàn cá nhân. Thầy bước đến đây là do suy nghĩ và nhận thức thầy là đến đây. Sự phản đối của mấy đứa trên kia, thầy vốn không quan tâm. Thế, các em có nên dựa vào thầy không?

– Thật ra, “Ai từ bỏ tự do để đổi lấy an toàn là người không xứng đáng được tự do và cũng không xứng đáng được an toàn.”(Benjamin Franklin). Tự cường bản thân vẫn chính là phương pháp đúng đắn nhất. Đúng, quyết định của thầy vẫn có ảnh hưởng rất lớn đến các em! Nhưng không có nghĩa là các em hoàn toàn bị động với thầy. Các em có thể xun xoe nịnh nọt thầy, các em cũng có thể luyện kỹ năng “bắn rổ ba điểm”. Các em có thể ở lại. Các em có thể rời đi. Làm rắn, làm đại bàng, hay làm bọ chét trên thân đại bàng cũng được, thì các em cũng đã có cơ hội leo lên đỉnh. Chứ nếu mãi mãi bị động, mãi mãi phụ thuộc, e rằng rất khó! Vẫn là lưu ý, đã là tự chủ thì phải tự chủ trong tâm trí, tự chủ bằng tri thức của chính mình. Đừng vì một ý kiến phiến diện cá nhân mà quyết định, kể cả đó là ý kiến của thầy.
————