Cố vấn Nhà Trắng Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Image may contain: 1 person, suit and outdoor, text that says 'BREAKING NEWS PETER NAVARRO ON THE RECORD 业 CNBC'

Cố vấn Nhà Trắng Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Epoch Times.

Lục Du (lược thuật)

Lục Du | DKN

Hình: Ông Navarro: Nếu đắc cử, ông Trump sẽ tiếp tục cứng rắn với ĐCSTQ

Cố vấn Thương mại Tòa Bạch cung – ông Navarro – khẳng định trong một cuộc phỏng vấn với Epoch Times.

Cố vấn Nhà Trắng Navarrro (ảnh: Từ video của CNBC)

Cố vấn thương mại Nhà Trắng Peter Navarro cho biết, nếu tái đắc cử, Tổng thống Trump sẽ tiếp tục các hành động cứng rắn để chống lại các mối đe dọa từ Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), theo Epoch Times.

Ông Navarro cho biết, chưa có tổng thống Mỹ nào đứng lên chống lại chính quyền Trung Quốc như Tổng thống Trump, cố vấn Nhà Trắng dẫn chứng một loạt các hành động mà chính quyền Trump đã thực hiện như chính sách thuế với hàng hóa Trung Quốc, chế tài Huawei, cũng như các biện pháp trừng phạt nhắm vào Bắc Kinh vì làm xói mòn tự do của Hồng Kông và gây hấn quân sự trên Biển Đông.

“Trong nhiệm kỳ thứ hai, bạn chắc chắn có thể trông đợi một loạt hành động cứng rắn sẽ tiếp tục đối với [chính quyền] Trung Quốc”, ông Navarro nói trong một cuộc phỏng vấn với Epoch Times.

“Đây là một tổng thống đã có quan điểm rất kiên quyết với [chính quyền] Trung Quốc và sẽ tiếp tục làm như vậy”, cố vấn của Tòa Bạch Ốc nói thêm.

Navarro nói rằng ông có một điều “hối tiếc” trong chiến dịch tranh cử của Tổng thống Trump vừa qua, đó là “chúng tôi đã không thể thông qua các phương tiện truyền thông chính thống để nâng cao nhận thức của người dân Mỹ rằng loại virus này [virus Vũ Hán] thực sự đến từ Đảng Cộng sản Trung Quốc và chúng đang giết người Mỹ”.

“Nên bày tỏ quan điểm mạnh mẽ hơn [về vấn đề virus Vũ Hán] so những gì đã làm. Vấn đề này nên gắn kết nhiều hơn với thùng phiếu”, ông nói thêm.

Chính quyền Trump đã nhiều lần chỉ trích Đảng Cộng sản Trung Quốc vì tổ chức này che đậy sự bùng phát dịch ở thành phố Vũ Hán, khiến Covid lây lan ra toàn cầu.

Kể từ đầu năm nay, chính quyền Trump đã đối đầu với ĐCSTQ ở một loạt vấn đề, bao gồm gián điệp, xâm nhập và can thiệp vào xã hội Hoa Kỳ, các mối đe dọa an ninh, vi phạm nhân quyền ở Tân Cương, Hồng Kông, bắt nạt ở Biển Đông và đe dọa Đài Loan.

Ông Navarro cho biết chính quyền Trump cũng đang làm việc để ngăn chặn dòng vốn đầu tư từ một số thực thể Mỹ giúp ĐCSTQ hưởng lợi, đặc biệt là quân đội của tổ chức này. Vào tháng Năm, Washington đã chặn các khoản đầu tư của Kế hoạch Tiết kiệm (TSP) – quỹ lương hưu chính cho nhân viên chính phủ liên bang, bao gồm cả quân nhân Hoa Kỳ – vào cổ phiếu Trung Quốc.

Khi nhận được yêu cầu bình luận về việc Phố Wall tiếp tục tăng cường đầu tư vào Trung Quốc, ông Navarro nói rằng “Họ không có đạo đức hay lòng yêu nước. Tất cả đều là vì tiền”.

Nguồn: Epoch Times.

Lục Du (lược thuật)

Thư từ Chủ tịch Lee Kun-hee

Ngày 25/10/2020 Hàn Quốc vừa chia tay một người lãnh đạo tập đoàn lớn mạnh nhất Hàn Quốc, người rất tài ba, Chủ Tịch tập đoàn Samsung Lee Kun-hee.
Trước khi mất ông đã viết Thư để lại! Một bức thư với nội dung rất hay mà ai cũng nên đọc, Mình cũng đã đọc và xin copy và chia sẻ ở đây để tất cả bạn bè của mình có thể đọc bức thư của ông .

Thư từ Chủ tịch Lee Kun-hee

Ngay cả khi bạn không bị ốm, bạn có thể đi kiểm tra sức khỏe hàng năm, uống nhiều nước ngay cả khi bạn không khát, học cách rũ bỏ mọi điều phiền muộn. Cuộc sống cho đi và cho đi không có gì là xấu, vì vậy hãy sống đi.

Nếu bạn có tiền và quyền lực, đừng tự hào, tôi biết rằng tôi hài lòng với những điều nhỏ nhặt, ngay cả khi chúng tôi không giàu, chỉ cần tôi biết cách nghỉ ngơi thì sẽ không mệt mỏi. Dù bận rộn đến đâu hãy vận động và tập thể dục đều đặn.

Biên lai chứng minh giá trị của bộ quần áo trị giá 3.000 won.
Đối với một chiếc ô tô trị giá 30 triệu won, một tấm séc chứng minh điều đó.
Giấy tờ căn nhà chứng minh căn nhà trị giá 500 triệu won.
Bạn có biết điều gì chứng minh giá trị của một người không?

Đó là một cơ thể khỏe mạnh!
Đừng gõ số tiền chi tiêu cho sức khỏe của bạn bằng máy tính.
Số tiền bạn có khi bạn khỏe mạnh được gọi là tài sản. Số tiền bạn nắm giữ sau khi ốm chỉ là di sản.
Có rất nhiều tài xế trên thế giới lái xe giúp bạn, sẽ có ai đó trên thế giới này sẽ kiếm tiền cho bạn!
Nhưng không ai có thể chịu tổn thương thay cho thân thể của bạn.
Nếu bạn đánh mất thứ gì đó, bạn có thể tìm lại hoặc mua nó, Chỉ có một sinh mệnh vĩnh viễn không lấy lại được!

Tiền có ích gì khi tôi ở đây?
Việc theo đuổi sự giàu có vô hạn đã khiến tôi chỉ còn là một ông già tham lam.
Khi tôi chết, biệt thự sang trọng của tôi sẽ dành cho người khác không phải tôi. Khi tôi chết, chìa khóa chiếc xe sang trọng của tôi sẽ rơi vào tay ai đó.
Nhiều thứ mà tôi đã từng biết và tận hưởng một cách hiển nhiên … tiền bạc, quyền lực và chức vụ giờ chỉ còn là rác … Vì vậy, những người sống trong nửa đầu! Đừng sống quá tệ, những người sống trong nửa sau! Vì trò chơi vẫn chưa kết thúc, vì một năm vui vẻ, yêu bản thân từ bây giờ. Tôi, người đã giành chiến thắng chói sáng trong hiệp một, hiệp hai không thể vượt qua cơn bạo bệnh và kết thúc với thất bại. Tuy nhiên, tôi cảm thấy niềm vui ấm áp khi có thể gửi bức thư này cho bạn. Những người đang bận rộn sống trên thế giới… Yêu và chăm sóc cho bản thân … Tôi bất lực trước thực tế của tôi; bây giờ chỉ cầu chúc cho bạn may mắn! –

Lee Kun-hee

Nhu Cầu Cận-Tử

Sáng hôm nay, thứ sáu, 30 tháng 10 năm 2020, đi sửa đồng hồ, gặp anh bạn cho biết vừa vô nhà thương thăm vợ. Tôi hỏi anh, mấy tháng trước, thấy chị khỏe mạnh quá mà, hôm nay sao lại nằm nhà thương. Anh nói không biết lý do gì bà xã bị đứt mạch máu não, và bây giờ bị liệt bên phải, cần tập luyện để có thể hồi phục sức khỏe trở lại. Phụng

Nhu Cầu Cận-Tử

 Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức

…Cận-Tử là thời gian lão đang dần dần bước tới ngưỡng cửa Tử Biệt, của sự “dùng dằng nửa ở nửa đi”… Mà dùng dằng thì còn đôi chút quyến luyến, tiếc rẻ, nấn ná, cố kéo dài một it thời gian với cuộc đời. Nấn ná vì lão vẫn không tin rằng lão chỉ còn dăm tháng để hít thở không khí trần gian, để được gần gũi người vợ hiền, bầy con cháu. Và bạn bè thân quyến thuộc gần xa…

Khi được thầy thuốc cho hay bệnh đang đi vào giai đoạn cuối thì lão có những tâm trạng khác nhau.

Lão ngạc nhiên không tin chuyện đó có thể xẩy ra cho lão. Lão hốt hoảng kêu lên “Chắc là có sự lầm lẫn nào đây. Ðâu có phải là mình nhỉ”!? Lão cho rằng bệnh nhân giường bên kia ra đi sớm mới phải vì đương sự gầy gò ốm yếu, suốt ngày ho sù sụ, luôn luôn thở dốc, chứ lão đâu đã đến nỗi gì. Ðây cũng là phản ứng tự nhiên của nhiều người chứ chẳng riêng gì lão. Tự nhiên vì sắp mất tất cả mọi sự trên đời thì ai chẳng ít nhiều tuyệt vọng, đau khổ, bất mãn…

Nhưng mỗi lần gặp mặt, thấy ông thầy thuốc nghiêm nghị hơn, dè dặt hơn thì lão linh cảm là đúng. Ðôi lúc lão cũng đã ấm ức trách vị lương y vì chẳng chịu khó tìm kiếm phương thức thần diệu hơn để chữa cho mình.

Rồi lão cầu nguyện, mặc cả điều đình với đấng thiêng liêng giúp lão, cứu lão ra khỏi cơn bạo bệnh này, với lời hứa là từ nay sẽ sống đàng hoàng hơn, điều độ hơn.

Từ hơn hai năm nay, khi thấy ho nhiều, lão bỏ hẳn rượu, thuốc lá, ăn nhiều rau trái cây và còn đi bô mỗi ngày, một việc mà trước đây không bao giờ lão nghĩ tới. Rồi thì lão được xác định bị ung thư phổi. Chẳng là vì lão hút thuốc lá từ năm 19 tuổi, hơn một nửa thế kỷ liên tục mang khói vàng của điếu thuốc vào phổi… Lão bắt đầu ho nhiều, khó thở, kém ăn, xuống cân…Và lão bắt đầu trị liệu…

Lão mong có phép lạ để lão sống thêm vài năm nữa, cho tới khi đứa con út tốt nghiệp đại học. Rồi ra đi cũng mãn nguyện…

Ðến khi y giới lắc đầu chịu thua thì lão thấy không còn hy vọng, lão trở nên buồn rầu, chẳng muốn gặp ai.

Có người nói lão sợ chết. Thời gian đầu khi nghe nói bệnh không chữa được thì quả tình lão có hoảng hốt sợ hãi thật. Ai mà chẳng sợ mất sự sống, phải lìa bỏ những gì đã gắn bó với đời mình cả nhiều chục năm. Nói rằng không sợ thì chỉ là dối lòng, phủ nhận chối bỏ sự thật.

Bây giờ thì lão chấp nhận những giới hạn của chữa chạy. Nhiều lúc, lão cũng nghĩ là sống tới tuổi ngoài thất tuần của lão hiện nay cũng đã quá nhiều Ngày xưa cha mẹ lão chỉ thọ tới sáu chục tuổi. So với bố mẹ, “Bonus” tuổi mà Thượng Ðế dành cho lão đã quá nhiều…Lão chấp nhận và chỉ mong sao được ra đi bình an, thanh thản…

Nhưng lão cũng nghĩ tới một số nhu cầu, một số mong muốn được đáp ứng trước khi tử biệt. Những nhu cầu căn bản của con người nhưng đơn giản hơn, nhẹ nhàng hơn…

Vì lão nghĩ, dù trong tình trạng cận tử, lão vẫn còn là một sinh vật, vẫn còn cảm nghĩ, suy tư, rung động, vẫn còn đôi chút nhu cầu vật chất, những tình cảm thương yêu, tiếp xúc. Vậy thì lão vẫn còn những mong muốn. Y giới cũng đồng ý với lão rằng người cận tử có quyền được cung cấp một số đòi hỏi.

Lão quyết định sẽ chết đàng hoàng, trong sự tôn trọng. Lão nghĩ là lão may mắn có được một mái nhà ấm áp để sửa soạn ra đi chứ không cầu bơ cầu bất như nhiều người bất hạnh, tứ cố vô thân, không người thừa nhận.  Lão đang ở trong một  cơ quan chăm sóc người cận tử.

Lão nhớ lại, ngày xưa người ta thường chết ở nhà, nơi mà vợ chồng con cái sống chung với nhau thế hệ này qua thế hệ khác. Người ta sửa soạn cho sự chết giữa những người thân yêu, được người thân yêu quây quần chăm sóc. Mọi người có thời giờ thong thả nói với nhau, bàn bạc cùng nhau về hậu sự, về chuyện tương lai của các thành viên trong gia đình. Người chết được thân nhân tắm rửa bằng nước cỏ cây hoa lá nhiều mùi thơm, thân xác nguyên vẹn và được mặc quần áo mới may thật đẹp. Áo quan là những mảnh gỗ vàng tâm, gỗ gụ, gỗ lim… sắm sẵn dùng làm phản nằm cho bóng dẩu mồ hôi, để khi hữu sự thì làm áo quan, mang thân xác ra đi. Người chết được quyến thuộc, bạn bè tới tận nhà để nhìn mặt nhau lần cuối, đưa tơi huyệt mộ để vĩnh biệt chia tay…

Ngày nay thì mọi sự đều đổi thay, vì hoàn cảnh, nhu cầu cuộc sống. Người ta chết ở bệnh viện, ở nhà thương, ở nhà “hospice”, đôi khi trên xa lộ, tại thương xá, giữa biển cả, trên núi cao…Thôi thì “gặp thời thế, thế thời phải thế”, chọn lựa làm chi…Chết ở đâu cũng chỉ là một cách chấm dứt sự sống…

Lão đã làm giấy từ chối mọi phương thức chữa chạy mạnh mẽ như là “gắn dây chỗ này, cài máy chỗ kia” trên cơ thể. Trong di chúc, lão ghi rõ ý muốn chăm sóc y tế như thế nào trong trường hợp mình không phát ngôn được vào giai đoạn cuối cuộc đời, khi không còn hy vọng cứu chữa. Lão cũng làm giấy ủy quyền cho một thân nhân quyết định phương thức điều trị khi lão hết sáng suốt. Lão đã tìm hiểu về chương trình chăm sóc cận tử –hospice- nên lão xin vào đây để hy vọng được nhẹ nhàng ra đi không đau đớn vì những biến chứng của ung thư…

Trước hết lão muốn được gặp gỡ tất cả thân bằng quyến thuộc nhất là người bạn trăm năm với các con các cháu. Hơn mấy chục năm chung sống với biết bao kỹ niệm buồn vui có nhau. Lão đã làm hết nhiệm vụ cho gia đình và lão cũng muốn nhân dịp này nhìn lại các thành quả đó trên gương mặt mọi người với những lời nhắn nhủ cuối cùng…

Lão cũng cần giải quyết mọi chuyện với người thân thiết để đôi bên chia tay trong bình an…Và lão cũng được nắm bàn tay những  người thân yêu lần cuối, bàn tay đón lão vào đời, bàn tay tiễn đưa lão vĩnh viễn ra đi..”Xin chia tay, và nếu là mãi mãi, thêm một lần, xin mãi mãi chia tay”- một nhà thơ nào đó đã viết…

Lão mong muốn được đối xử như người còn sống. Theo lão, cận tử mới chỉ là gần chết, sẽ chết vì sự sống chỉ ngưng sau khi lão không còn hơi thở, tim ngưng đập, não tê liệt. Lão vẫn còn là một sinh vật với mọi ý nghĩa của nó, như là có suy tư, cảm xúc, quyền hạn như mọi người. Có vui, có buồn, có hy vọng, có thương yêu…

Lão cần được duy trì các hy vọng dưới mọi hình thức. Hy vọng có thuốc tiên, có phương thức kỳ diệu để lão lành bệnh. Mặc dù biết rằng bệnh của lão đang đi vào giai đoạn cuối, những hung bào ung thư đã xâm lấn nơi xa, nhưng “còn nước còn tát”, lão vẫn hy vọng ở một phép lạ đến với lão. Lão đang cầu nguyện ơn trên. Rồi lão hy vọng những cơn đau không hành hạ mình. Hy vọng con cái gần mình. Hy vọng không chết đơn côi. Xin ai đó đừng làm tiêu tan hy vọng của tôi với lời an ủi xã giao, có lệ, “hãy nhìn vào sự thật, đừng mong ở phép lạ” …  Hy vọng có thể lành. Hy vọng chết không đau đớn. Hy vọng vợ hiền, con cháu ở lại bình an. Hy vọng mình được về nơi vĩnh phúc…Xin đừng thổi tắt những ngọn lửa hy vọng của tôi!

Dù thời gian không còn bao lâu, nhưng lão vẫn mong muốn tiếp tục được chăm sóc bởi những người có khả năng, hiểu biết, thông cảm với hoàn cảnh, bệnh tình của lão. Lão vẫn muốn  tiếp tục nhận dịch vụ y tế, dù mục tiêu bây giờ là làm nhẹ bệnh thay vì chữa khỏi…Những giải thích về bệnh của tôi từ bác sĩ, những hướng dẫn ăn uống từ điều dưỡng viên, sự chăm sóc vệ sinh cá nhân cũa người y công… đều làm ấm lòng tôi hơn, thoải mái hơn… Dù biết rằng sắp chết, tôi cũng vẫn cần… xin đừng cô lập tôi, bỏ tôi một mình trong sợ hãi!!! Lão nhớ có một tác  giả nào đó đã viết: “Chết không phải là kẻ thù; sống với  ám ảnh sợ hãi nó mới là kẻ thù…”

Lão cũng muốn được tham dự vào các quyết định liên quan tới lão. Về các phương thức trị liệu; cách ăn uống, sinh hoạt hàng ngày. Ngay cả hình thức ma chay, chôn cất mà lão đã sắp đặt đâu vào đó… Ðôi khi thân nhân không muốn kẻ sắp vĩnh biệt ra đi bận tâm với thủ tục, chi tiết rườm rà, nên quyết định hộ. Làm vậy là ta đã phủ nhận quyền quyết định của họ, coi họ như bất lực và vô hình dung giảm giá trị của họ…

Lão cần được giải thích đầy đủ và ngay thẳng cũng như có quyền nêu ra những thắc mắc về sự chết.  Nhiều khi thầy thuốc không muốn nói tới chết chóc với bệnh nhân đau nặng, vì muốn để họ còn hy vọng. Hoặc cho rằng bệnh nhân đã biết rồi. Vì khó nói làm sao ấy. Lão cũng thông cảm với hoàn cảnh khó xử của người thầy thuốc đang chăm sóc lão. Nhiều lúc lão thấy ông ta dường như muốn nói với lão một điều gì quan trong, nhưng lại ngập ngừng. Chắc lại là chuyện “vô phương trị liệu” về bệnh của lão chứ gì!?

Thực tội nghiệp cho ông bác sĩ! Ðược huấn luyện để xua đuổi tử thần xa sự sống, chứ đâu có được hướng dẫn để nói về sự chết với bệnh nhân…

Từ lúc sinh thời, lão vẫn có một đức tin tôn giáo thì giờ đây lão cần sự chăm sóc tâm linh, để linh hồn lão có nơi tá túc bình an. Người ta muốn được lên cõi Thiên Ðàng, tiêu diêu miền Cực Lạc thì lão cũng muốn được về nơi vĩnh cửu mà lão đã từng  ấp ủ. Lão muốn  được tâm sự với v ị lãnh đạo tinh thần mà lão đã quen biết từ nhiều chục năm nay, để sửa soạn cho linh hồn lão…

Lão cũng cần được giải thích về diễn tiến của sự chết; Vì lão nghe nói khi chết thì sẽ có những khó khăn, những thay đổi về thể xác cũng như linh hồn. Liệu lão có bị những cơn đau bệnh hoạn xâu xé cơ thể!? Liệu những hoảng loạn, ác mộng có đến với lão? Lão có mất ngủ, kém ăn, bí đại tiểu tiện… bác sĩ sẽ làm gì để giúp lão ra đi nhẹ nhàng?

Lão cần sự giải thích thành thực, sự thông cảm của thầy thuốc. Lão không muốn sống trong u mê, lo sợ của sự chờ chết… Lão nhớ lời nhắn nhủ của Nữ tu đáng kính Theresa “Ðừng sợ hấp hối vì nó rất giản dị…”

 Lão chỉ cần có vậy…

Bác sĩ Nguyễn Ý Ðức

Texas-Hoa Kỳ

From: KIM NGUYEN

CHUẨN BỊ CHO SỰ VỘI VÃ ĐỘT NGỘT RA ĐI

CHUẨN BỊ CHO SỰ VỘI VÃ ĐỘT NGỘT RA ĐI

(Tháng cầu cho các linh hồn)

Tuyết Mai

Chúng ta ai cũng có ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, chồng/ vợ, con cháu hay bạn rất thân nếu bất ngờ được báo cho biết là họ bị ung thư ở giai đoạn cuối, bị tai nạn xe cộ hiện nằm ở nhà thương đang trong cơn hấp hối. Hay bị nhiễm dịch bệnh Covid-19 đang hoành hành ở khắp toàn thế giới cùng những cái chết không thể biết trước, v.v… Nếu chúng ta luôn sống cách buông thả, không cần biết đến ngày mai thì có khủng hoảng, kinh hãi lắm không khi đột ngột chúng ta đang nằm chờ chết? Thì lúc bấy giờ chúng ta mới ra hoảng hốt, sợ hãi và mới tìm đến Chúa, Mẹ cứu giúp hay xin được một phép lạ chữa lành bệnh. Hoặc khẩn khoản, lạy lục và nài van xin Chúa thứ tha mọi tội lỗi đã phạm từ trước đến giờ.

**

Chúng ta nên hiểu cho rằng Thiên Chúa Người là đấng nhân lành, luôn xót thương con người nhưng chúng ta vẫn bị xử phạt do tất cả những tội lỗi chúng ta đã làm khi còn sống ở trần gian này … cho đến đồng xu cuối cùng. Ấy là chúng ta nói đến những món nợ tiền thì cũng còn dễ để trả vì chúng ta còn con còn cháu, còn cha mẹ hay anh chị em có thể trả giúp dùm cho chúng ta qua việc cúng tiền để giúp nhiều nơi.

**

Nhưng còn thưa cái nợ tình liên lụy với người thì sao? Có vô cùng khó để trả hay không? Như tội giết thai nhi là con ruột của mình cho những biện hộ nghe rất ích kỷ, rất cá nhân. Hay thành phần đẻ con ra rồi chối bỏ chúng, đem con bỏ chợ, cho vào cô nhi viện và rồi chẳng cần biết chúng còn sống hay đã chết?. Cánh mày râu thì dùng những lời nói dụ ngon, dụ ngọt hại đời trinh tiết người ta rồi làm vô cảm trước những thai nhi không được chào đời?. Hoặc những cha mẹ sống thiếu trách nhiệm, đẻ con cho thật nhiều để không có khả năng nuôi nổi chúng. Rồi mặc tình để cho chúng con cái nheo nhóc, thiếu ăn, thiếu mặc và không được đến trường để đi học; chẳng những thế mà còn bắt chúng phải đi làm ở tuổi rất bé.

**

Khi chúng ta sắp chết thì giống như cái bình dưỡng khí báo động sắp hết Oxy để thở, thiết nghĩ ai cũng phải khiếp sợ và còn hoảng sợ hơn nữa khi thấy chung quanh giường có lũ quỷ chúng đang vờn thân xác chúng ta. Chúng kéo chân, chúng cười lộ nguyên hàm răng dài ghê gớm mà có rất nhiều người thấy được khi họ sống cuộc sống đầy tội lỗi mà thường là họ phạm nhiều tội trọng.

**

Phàm làm người thì ai cũng sợ chết cả chứ ít có ai dám nói ngon, nói nổ nhưng nếu chúng ta sống có biết chuẩn cho ngày lìa đời của mình thì ở gần giờ chết thay vì chúng quỷ đến quấy rầy thì thật hạnh phúc lắm thay là chúng ta sẽ thấy được sự hiện diện của thiên thần bản mệnh cùng nhiều anh chị em mà khi họ ở Luyện Ngục chúng ta đã xin Lễ cầu, siêng năng dự Thánh Lễ, đọc kinh Mân Côi và làm việc bác ái để cầu nguyện cho họ được lên Trời hưởng Nhan Thánh Chúa. Nay họ được ơn Chúa xuống để an ủi chúng ta ở giờ phút cuối của cuộc đời.

**

Như khi chúng ta nhỏ đến tuổi học giáo lý, “Xưng Tội Rước Lễ lần đầu” đều được quý cha hay quý sơ phát cho tấm hình của người chết lành và người chết dữ để dạy chúng ta tập sống tốt lành ngay từ tấm bé. Một bên là sự chết dữ của người bệnh đang bị chúng quỷ đen đủi có đuôi dài chờ chực để lấy linh hồn của ông ta. Còn một bên là sự chết lành của người bệnh được thiên thần bản mệnh và linh hồn anh chị em hiện diện để trấn an và giúp ông ta chuẩn bị để lên diện kiến tôn nhan Chúa.

**

Trong tháng 11, tháng cầu cho các Linh Hồn mong tất cả chúng ta mở rộng tấm lòng và rộng lượng mở hầu bao để xin Lễ cầu cho các linh hồn mồ côi cùng tất cả mọi linh hồn hiện đang sống ở Luyện Ngục sớm được lên Nước Chúa và chắc chắn họ sẽ không bao giờ quên ơn chúng ta đâu. Việc làm bác ái vì yêu thương anh chị em còn sống cũng như đã qua đời đều nằm trong Giới Răn quan trọng của Chúa được tóm gọn qua hai điều là “Kính Chúa và yêu người”. Vì đó là mục đích tốt lành và khôn ngoan nhất mình làm cho chính mình (khi còn sống). Cố gắng làm giúp cho người nhiều bao nhiêu thì mai này họ sẽ trở lại giúp chúng ta gấp bội lần; ngay cả khi chúng ta đang còn sống đây.

**

Để khi chúng ta trên giường nằm chờ chết, chờ sự thay đổi từ cửa này đến cửa kia (Luyện Ngục) sẽ không làm cho chúng ta sợ hãi tột độ nhưng sẽ cảm thấy thoải mái hơn để trông đợi được lên Trời diện kiến tôn nhan Thiên Chúa. Một Thiên Chúa vô cùng sáng láng, thánh thiện, vinh hiển, uy nghi và vô cùng quyền năng nhưng rất yêu thương con cái của Người. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

30 tháng 10, 2020

** Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

H’Hen Niê quyết định đi cứu trợ miền Trung

Không cầm lòng được trước những hoàn cảnh khó khăn vì bão lũ, H’Hen Niê quyết định đi cứu trợ miền Trung

Phunutoday

|Thu Oct 29 15:02:46 ICT 2020

Khi tình hình bão lũ phức tạp, rất nhiều nghệ sĩ, sao Việt đã cõ hành động thiết thực để giúp đỡ bà con nơi nơi đây. H’Hen Niê đã trích 50 triệu đồng những lại phải nhận nhiều gièm pha từ dư luận khiến cô phải bật khóc vì bị tổn thương.

Mới đây, môt lần nữa chứng kiến bà con phải hứng chịu thêm một cơn bão mới, H’Hen Niê đã không cầm lòng được trước những hoàn cảnh khó khăn vì đợt bão lớn, cô nàng sẽ bay ra Đà Nẵng và đi Trà Vân, Bắc Trà My – Nam Trà My – Quảng Nam để thăm hỏi, hỗ trợ dân ở đây.

“Hen cũng hay tin ở đây có 8 người vì đất sạt lở đã bị vùi lấp, có nhiều người đồng bào dân tộc thiểu số ở đây sinh sống, Hen nghe lòng đau xót vô cùng! Hy vọng Hen có thể thuận lợi để có thể tới thăm được bà con ở nơi đây” – H’Hen Niê chia sẻ.

Cách đây vài ngày, khi nhận phải những lời chỉ trích từ phía cư dân mạng, nàng Hậu đã đăng tải một đoạn video chia sẻ về câu chuyện này. Do xúc động vì bản thân bị chê trách quá đáng, cô đã khóc và cho biết: “Bản thân tôi cũng đã cố gắng để hỗ trợ đồng bào miền Trung, nhưng lại vấp phải một số ý kiến chỉ trích, khiến tôi buồn. Khi trận lũ xảy ra, tôi đã đi kêu gọi để mọi người cùng đóng góp từ thiện cho đồng bào miền Trung và quyên góp được một số tiền khá lớn. Vậy mà khi kêu gọi xong, một số người lại nói tôi keo kiệt. Tôi rất đau khi bị nói keo kiệt, bị dùng chính từ đó với mình”.

Bản thân tôi là người rất hào phóng theo đúng tính cách của mẹ tôi, vậy mà lại bị nói keo kiệt, khiến tôi rất buồn. Bây giờ tôi mới nói thật với mọi người trong tài khoản của tôi thời điểm đó chỉ có 85 triệu đồng. Tôi rút ra 50 triệu ủng hộ miền Trung xong chỉ còn 35 triệu. Số tiền 35 triệu đó, tôi phải chi trả rất nhiều thứ trong cuộc sống của mình”, nàng Hậu viết.

LẠI THẢM HỌA, CS ĐÃ LÀM GÌ CHO DÂN?

 LẠI THẢM HỌA, CS ĐÃ LÀM GÌ CHO DÂN?

Đỗ Ngà

Tháng 10 chúng ta đã chứng kiến 2 thảm họa sạt lở đất: Vụ thứ nhất là sạt lở sạt đất tại thôn Cợp, tỉnh Quảng Trị vùi lấp 22 lính Đoàn Kinh tế-Quốc phòng 337; Vụ thứ nhì sạt lở thủy điện Rào Trăng 3 làm 17 công nhân và 13 người gồm các sĩ quan quân đội thuộc quân khu 4, ban chỉ huy quân sự tỉnh Thừa Thiên Huế và quan chức chính quyền. Và hôm nay, ngày cuối cùng của tháng 10 chúng ta lại chứng kiến thảm họa sạt lở đất ở xã Trà Leng và Trà Vân thuộc huyện Nam Trà My – tỉnh Quảng Nam vùi lấp 76 người và đã xác định 14 người chết và 13 người mất tích. Quả thật tình trạng lở đất đáng báo động.

Lũ quét là hiện tượng nước đổ xuống một cách bất ngờ làm người dân không thể trở tay kịp. Đi kèm với lũ quét thường là hiện tượng sạt lở đất. Về nguyên nhân, tất nhiên những quan chức CS đổ lỗi cho thiên tai, nhưng sâu bên trong đó là nhân họa. Rừng bị phá trọc nên không thể giữ lại nước và đó là nguyên nhân tạo nên lũ quét và sạt lở. Theo tổng cục Phòng chống thiên tai thì hiện tượng lũ quét và sạt lở đất xảy ra ở hầu hết các tỉnh miền núi và trung du trên lãnh thổ Việt Nam như sau: Từ năm 1953 đến 1999 thì trung bình có 7 trận lũ quét và sạt lở đất mỗi năm, nhưng từ năm 2000 đến năm 2015 thì trung bình 16 trận. Như vậy rõ ràng là thiên tai thì năm nào cũng vậy nhưng thảm họa lũ quét và sạt lở đất thì mỗi năm một tăng, điều này nói lên điều gì? Điều này gián tiếp cho ta biết hiện tượng phá rừng vẫn tiếp diễn bất chấp thảm họa đã quá nghiêm trọng. Vậy chúng ta phải đặt câu hỏi là ĐCS được lập ra để làm gì chứ? Giành độc quyền lãnh đạo mà trách nhiệm như thế với nhân dân à?

Thiên tai ập đến, con người không thể chống, đó là thực tế. Ví dụ như cơn bão số 9 vừa ập đến hôm qua và nay lại xảy ra sạt lở đất ở huyện Nam Trà My thì không ai trở tay kịp, việc còn lại của chính quyền chỉ là cứu nạn, mà cứu nạn thì không thể gọi là “chống thiên tai” được? Việc này chỉ là dọn dẹp hậu quả thiên tai để lại chứ chẳng phải chống. Như vậy rõ ràng là con người chỉ có thể phòng mà thôi, nhưng hãy nhìn kết quả thống kê lũ quét và sạt lở đất cứ tăng mỗi năm thì rõ ràng chúng ta biết ĐCS cũng chẳng hề làm được công các “phòng” thiên tai. Có thể kết quả việc trồng rừng và ngăn phá rừng được các cơ quan của chính quyền CS báo cáo thành những con số đẹp, nhưng thực tế hậu quả của thiên tai đã tố cáo ĐCS chẳng làm được công tác “phòng”. Như vậy hàng năm dân tốn tiền thuế để nuôi Ủy Ban phòng chống Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống thiên tai để làm gì?

Khi quan chức có lòng thương đồng bào, có trách nhiệm với nhân dân, và chính quyền biết quý sinh mạng người dân của mình thì khi đó họ mới có thể đề ra những chính sách hiệu quả để phòng thiên tai. Còn nếu họ coi sinh mạng dân như cỏ rác thì tất những khoản chi cho công tác “phòng chống thiên tai” cũng chỉ là những khoản vỗ béo quan chức là chính. Qua cái chết của 17 thường dân và 13 cán bộ quan chức trong vụ lở đất Rào Trăng 3 đã cho ta thấy rất rõ rằng, chính quyền chỉ quý sinh mạng người đảng viên của họ, còn mạng dân thì chẳng khác nào cỏ rác. Họ chỉ tổ chức truy điệu quan chức còn dân thì không, trong khi đó mạng dân cũng là sinh mạng, mạng quan cũng là sinh mạng nhưng trong mắt CS, chỉ có mạng quan là giá trị. Với tư tưởng như thế, thì liệu CS có thể vì người dân mà phòng thiên tai cho tốt được không? Chắc chắn là không.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://nld.com.vn/…/danh-sach-22-can-bo-chien-si-doan…

https://tuoitre.vn/danh-tinh-17-cong-nhan-chet-va-mat…

https://vietbao.vn/…/tim-thay-13-thi-the-can-bo-chien…


Image may contain: text

Trong 2 vụ lở đất ở xã Trà Leng và Trà Vân (huyện Nam Trà My, Quảng Nam), 46 người đã sống sót và bị thương

*Trong 2 vụ lở đất ở xã Trà Leng và Trà Vân (huyện Nam Trà My, Quảng Nam), 46 người đã sống sót và bị thương, 14 người chết, còn 13 nạn nhân mất tích:

– Vụ sạt lở ở xã Trà Leng: 53 người bị vùi lấp, trong đó 34 người sống sót và bị thương, 6 người chết, còn 13 nạn nhân mất tích.

– Vụ sạt lở ở xã Trà Vân: 20 người gặp nạn, trong đó 12 người bị thương, 8 người tử vong đã tìm thấy thi thể.

*Tìm thấy 5 thi thể trong vụ sạt lở thứ 3 ở Phước Sơn – Quảng Nam

Liên quan đến vụ sạt lở núi vùi lấp 11 người xảy ra ở thôn 6, xã Phước Lộc, huyện Phước Sơn chiều 28/10. Theo thông tin ban đầu, 11 người mất tích đều cùng một gia đình. Tính đến chiều tối 29/10, lực lượng chức năng đã tìm thấy 5 thi thể.

No photo description available.

Đêm qua một quả đồi sạt lở đã vùi nguyên một ngôi làng có 19 hộ dân với trên 49 người ở thôn 1 xã Trà Leng.

Sau Rào Trăng và Hướng Việt là Trà Leng và Trà Vân. Những vụ lở đất kinh hoàng này đã làm chết rất nhiều nhân mạng.

Đêm qua một quả đồi sạt lở đã vùi nguyên một ngôi làng có 19 hộ dân với trên 49 người ở thôn 1 xã Trà Leng. 4 người chạy thoát, còn 45 người nay vẫn chưa tìm ra.

Còn ở thôn 1 xã Trà Vân, một vụ sạt lở khác cũng đã vùi lấp 8 người. Hiện tại, đã tìm được 7 thi thể.

Bão vừa đi xong là lở đất, là lo lũ quét lũ ống sẽ tới. Khổ chồng chất khổ. Những dân nghèo, vùng ven biển và dân ở vùng sâu vùng xa, miền núi và hải đảo là những người tổn thương và thiệt thòi nhất trong vụ bão lũ này. Hậu quả từ phá rừng, tác động biến đổi khí hậu, từ thủy điện cóc thật khôn lường. Tiền thì vào túi bọn tham quan và đại gia lợi ích nhóm.

Hôm nay Sở chỉ huy tiền phương được lập ra tại Nam Trà Mi nơi có 2 vụ lở đất còn mất tích 45 nhân mạng. Máy móc được tập trung về đây đào bới. Hy vọng sống còn của những con người này thật mong manh. Ngay ở Rào Trăng vẫn còn 13 người mất tích chưa đào bới ra thì lại qua cơn bão mới phải ngưng tìm kiếm.

Chỉ biết cầu nguyện cho bà con có một cơ may sống sót.

– Nguyễn Thị Bích Hậu

Ps: Cơn bão số 9 đã được dự báo và cảnh báo về mức độ từ sớm, truyền thông chính thống cũng đưa tin các ban ngành từ T.Ư tới địa phương họp bàn đưa ra các biện pháp rà soát ứng phó với bão lũ… mà TẠI SAO vẫn để xảy ra những thảm cảnh đau thương thế này???

TIẾNG NÓI CỦA SỰ THINH LẶNG

TIẾNG NÓI CỦA SỰ THINH LẶNG

Gm. G.B. Bùi Tuần

    Sự gì phải đến sẽ đến.  Sự thinh lặng là điều tất nhiên phải đến với bất cứ ai. Tôi đón chờ nó.  Thánh ý Chúa muốn vậy.
Tôi đón chờ bằng tâm tình tạ ơn.

 Tôi tạ ơn Chúa về mọi ơn lành Chúa đã ban cho tôi.  Một trong những ơn tôi phải tạ ơn đặc biệt, đó là ơn sống đức tin.
Đức tin mà tôi đã lãnh nhận cũng giống đức tin Chúa ban cho mọi con cái Chúa.  Nhưng tôi sống đức tin ấy trong nhiều tình tiết khó khăn.  Những khó khăn ấy xem ra nhiều tín hữu cũng đã trải qua.  Nhưng họ không nói ra.

 Nếu hôm nay, tôi nói ra đôi chút, thì thiết tưởng đó cũng là tiếng nói chung của sự thinh lặng.  Sự thinh lặng như một hiện diện làm chứng và hiệp thông của tôi và của nhiều người.
Nhìn lại con đường sống đức tin trong lòng Quê Hương và Hội Thánh, tôi thấy đức tin của tôi và của nhiều người đã mang mấy điều sau đây.

1. Một đức tin mang dấu ấn sự sợ hãi
  Sự sợ hãi trong đời sống đức tin của nhiều người chúng tôi là một sự thật nên nói ra.  Bởi vì tin trong sợ hãi là điều xấu.
Ta hãy nhớ lại sự sợ hãi của Tiên tri Êlia.  Vì sợ bà hoàng hậu Ideven, Tiên tri Êlia đã đi trốn.  Ban đầu ông trốn vào sa mạc, rồi đi suốt 40 ngày đêm cho tới núi Khôrep.  Lúc thì ông ngủ dưới gốc cây, lúc thì ông ngủ trong hang (x. 1 V 19,3-9).  Êlia là tiên tri, mà còn sợ hãi đến mức đó.

Nếu cần thêm một minh chứng nữa về sự sợ hãi trong đức tin, chúng ta có thể nhìn lại các Tông đồ Chúa Giêsu.  Ở vườn cây dầu, khi thấy Thầy mình bị bắt, các ngài quá sợ, đã chạy thoát thân (x. Mc 14,50).  Sau khi Chúa phục sinh, các Tông đồ vẫn còn sợ.  Họ họp nhau trong phòng đóng kín cửa (x. Ga 20,19).
Còn chúng ta, khi gặp nhiều trường hợp khó khăn, có người như cảm thấy mất hết các điểm tựa quen thuộc.  Đức tin bấy giờ như chiếc xuồng nhỏ trôi giữa biển cả sóng cao gió mạnh.  Trong sợ hãi đức tin chúng tôi đã chỉ còn biết tìm về một mình Chúa mà thôi.  Và Chúa đã đến như Đấng Cứu Độ đầy tình thương xót.

2. Một đức tin mang dấu ấn sự đau khổ

Đức tin của chúng tôi không những đã trải qua nhiều sợ hãi, mà cũng đã nếm nhiều đau khổ.  Những đau khổ lớn nhất là do thử thách về sự vâng phục ý Chúa.
Để dễ hiểu khía cạnh này, chúng ta có thể nhắc đến trường hợp ông Abraham.  Ngài được Chúa dạy phải sát tế con mình là Isaac (x. St 22,1-19).  Một gương vâng lời nữa gây nhiều đau khổ là trường hợp Đức Mẹ Maria.  Mẹ vâng lời Chúa, nhưng vâng lời đó sẽ là một lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn Mẹ (x. Lc 2,35).

Vâng lời của nhiều người chúng tôi cũng đã gây nên những mất mát.  Chúng tôi vâng lời, mà không biết sự gì sẽ xảy ra, và mình sẽ được lợi gì.  Phép lành của Chúa không được hứa hẹn.  Cái hợp lý không xuất hiện với những lý luận tự nhiên.  Sự vâng lời như dồn mình tới tận cùng giới hạn sự am hiểu, mà mình cho là sáng suốt.
Nhưng khi đức tin chịu vâng phục ý Chúa với sự chấp nhận hy sinh, thì con người chúng tôi đã khám phá ra rằng: Đời sống đức tin không thể tách rời khỏi sự vâng phục ý Chúa.  Đó là một mầu nhiệm.  Chính ở điểm đó mà nhiều người chúng tôi mới trở thành chứng nhân âm thầm của đức tin.

3. Một đức tin mang dấu ấn sự cô đơn
  Ngoài đau khổ và sợ hãi, đức tin của chúng tôi còn mang dấu ấn của sự cô đơn.
Hình ảnh sống động nhất về sự cô đơn là hình ảnh Chúa Giêsu trên Thánh giá.  Lời Người kêu thảm thiết: “Lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ con” (Mc 15,34) diễn tả một sự cô đơn khủng khiếp.

Trong các người tin theo Chúa, không thiếu người đã trải qua những trường hợp cô đơn ghê sợ.  Hoài nghi tiếp nối hoài nghi.  Nhưng hoài nghi lại nuôi đức tin.  Rồi đức tin lại nở sinh những hoài nghi mới.  Con người sống đức tin như bị rơi vào con đường hầm tăm tối.  Họ cầu nguyện, nhưng cảm thấy quá khô khan.  Họ tìm Chúa, nhưng cảm thấy như Chúa vắng mặt.  Họ nhìn xung quanh xem có ai tin được, nhưng hình như mọi người đều dửng dưng xa tránh.
Nếu ai hỏi họ tại sao đức tin họ lại cô đơn, thì họ không cắt nghĩa được.  Và đó là cảnh cô đơn mênh mông rùng rợn.  Nếu hỏi họ cô đơn nào nguy hiểm nhất?  Thì đôi khi họ chỉ nói trống là: Từ nội bộ.  Và đó là sự nghịch lý chua chát, mà Thánh Gioan đã nói ngay ở đầu Phúc âm của Ngài (x. Ga 1,11).
Xã hội và Giáo hội là chiến trường giữa thiện và ác.  Khi não trạng coi trọng của cải danh vọng hơn đức tin đức ái phát triển mạnh ở đó, thì những ai đi ngược lại sẽ bị cô đơn.  Sự cô đơn của đức tin thường hay bén nhạy.  Nó cũng dễ đưa con người tới những suy tư về ý nghĩa cuộc đời và các biến cố.  Những suy tư như thế là cửa mở ra về cõi đời đời.
Với “Tiếng nói của sự thinh lặng” trên đây, tôi muốn nói lên cảm tưởng này của tôi là: Đức tin ví được như một viên ngọc quý Chúa ban.  Viên ngọc quý này sẽ phải được giữ gìn, và sẽ được sáng lên nhờ những thử thách.  Có nhiều thử thách, nhưng nên để ý nhiều hơn đến sợ hãi đau khổ và cơ đơn.  Vì thế, việc mà Chúa muốn chúng ta thực hiện không phải là tránh được những thử thách đó.  Hành trình sống đức tin như thế sẽ phác họa lại lời Thánh Tông đồ Phaolô xưa:
“Kho tàng ấy, chúng ta lại chứa đựng trong những bình sành, để chứng tỏ quyền năng phi thường phát xuất từ Thiên Chúa, chứ không phải từ chúng tôi.  Chúng tôi bị dồn ép tư bề, nhưng không bị đè bẹp; hoang mang, nhưng không tuyệt vọng; bị ngược đãi, nhưng không bị bỏ rơi; bị quật ngã, nhưng không bị tiêu diệt.  Chúng tôi luôn mang trong thân mình cuộc thương khó của Đức Giêsu, để sự sống cũng biểu lộ nơi thân mình chúng tôi” (2 Cr 4,7-10).
Với nhận thức trên đây, tôi xin tạ ơn Chúa vì hành trình đức tin.  Dù trong thing lặng, hành trình ấy chính là những vượt qua, nhờ cuộc thương khó của Chúa Giêsu là mục tử nhân lành.  Người luôn ở trong đời sống chúng ta.

Xin âm thầm tạ ơn Chúa trong cõi thinh lặng.
Xin âm thầm tạ ơn Chúa với những người thinh lặng.

Gm. G.B. Bùi Tuần

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

05 - Solitude 46.jpg

Quảng Nam: Sạt lở đất vùi lấp 53 người, 4 người thoát nạn, 7 thi thể được tìm thấy

Quảng Nam: Sạt lở đất vùi lấp 53 người, 4 người thoát nạn, 7 thi thể được tìm thấy - Trí Thức VN

Thông tin ban đầu, vụ sạt lở đất nghiêm trọng xảy ra tại hai thôn là thôn 1 xã Trà Leng và thôn 1 xã Trà Vân thuộc huyện Nam Trà My (Quảng Nam) đã vùi lấp 53 người. Trong đó, 4 người đã thoát nạn, 7 thi thể tìm thấy lúc 23h hôm 28/10. Hiện giới hữu trách đang tiếp tục tìm kiếm cứu nạn.

M.TRITHUCVN.ORG