Biden sẽ ra mắt kế hoạch chi tiêu cứu trợ kinh tế ‘ngàn tỉ’ vào tuần sau

 

Tổng thống Mỹ đắc cử Joe Biden nói người Mỹ ngay bây giờ cần được cứu trợ kinh tế nhiều hơn vì ảnh hưởng của đại dịch virus corona và ông sẽ đưa ra một kế hoạch tiêu tốn “hàng ngàn tỉ” đôla vào tuần sau.

Ông Biden, giới thiệu một số thành viên trong đội ngũ kinh tế của ông, phát biểu hôm thứ Sáu sau khi số liệu cho thấy kinh tế Mỹ lần đầu tiên mất đi công ăn việc làm trong tám tháng vào tháng 12 khi đại dịch COVID-19 bùng phát trở lại và khiến các nhà hàng và các cơ sở kinh doanh khác đóng cửa.

Ông cho biết đề xuất này bao gồm các khoản cứu trợ cho các chính quyền cấp bang và cấp địa phương đang vật lộn với đại dịch, cũng như khoản tiền hỗ trợ mới cho những người bị mất việc làm hoặc không thể trả tiền thuê nhà.

Ông Biden cũng kêu gọi tăng mức lương tối thiểu lên 15 đôla, một lời hứa lúc vận động tranh cử và gửi đi khoản tiền cứu trợ trực tiếp 2.000 đôla. Phe Dân chủ muốn khoản tiền này trong dự luật cứu trợ gần nhất, được thông qua vào tháng 12, nhưng chỉ thuyết phục được phe Cộnghòa đồng ý ở mức 600 đôla.

“Chúng ta cần nhiều tiền cứu trợ trực tiếp hơn gửi đến các gia đình, các doanh nghiệp nhỏ, bao gồm hoàn tất việc cung cấp khoản cứu trợ 2.000 đôla đó. 600 đôla đơn giản là không đủ,” ông nói.

Ông Biden cho biết ông sẽ tiết lộ kế hoạch vào ngày thứ Năm tuần sau.

Chiến thắng kép của phe Dân chủ trong cuộc đua giành hai ghế tại Thượng viện Hoa Kỳ trong tuần này ở Georgia đã trao cho Đảng Dân chủ thế đa số tại viện này, cộng thêm quyền kiểm soát Hạ viện. Thế đa số tại lưỡng viện Quốc hội có thể cho phép ông Biden thông qua các dự luật chi tiêu lớn hơn.

Ông sẽ nhậm chức tổng thống vào ngày 20 tháng 1.

Kế hoạch ban đầu của ông Biden là một dự luật chi tiêu dưới 1 ngàn tỉ đôla nhưng ông nói hôm thứ Sáu rằng “các nghiên cứu kinh tế xác nhận trong điều kiện như cuộc khủng hoảng hiện nay, đặc biệt là với lãi suất thấp như vậy, hành động ngay lập tức – ngay cả với việc tài trợ trong lúc thâm hụt – sẽ có lợi cho nền kinh tế.”

Bài bình luận của Song Chi

Với tất cả những người nào cho đến tận giờ phút này, khi kết quả của cuộc bầu cử Mỹ 2020 đã rõ ràng sau hàng chục vụ kiện cáo bầu cử gian lận từ phía Tổng thống Trump đều bị từ tòa án cấp thấp cho đến cấp cao bác vì không đủ chứng cứ ; khi Quốc hội Mỹ và Phó Tổng thống Mike Pence đã chính thức xác nhận số phiếu bầu đại cử tri trên toàn nước Mỹ và xác nhận chiến thắng cho Tổng thống Tân cử Joe Biden ; khi sau rất nhiều nỗ lực của TT Trump chống lại kết quả và tiến trình chuyển giao quyền lực một cách êm ả đã hoàn toàn thất bại – mà đỉnh điểm là cú điện thoại gây áp lực buộc quan chức bầu cử Brad Raffensperger, thành viên đảng Cộng hòa ở bang Georgia phải tìm “đủ phiếu” để lật lại thất bại của bản thân Trump tại bang Georgia và vụ kích động, xúi giục người ủng hộ dẫn đến cuộc bạo loạn tại tòa nhà Quốc hội ngày 6.1 vừa qua khiến tất cả lãnh đạo các nước tự do dân chủ phải lên tiếng chỉ trích, người dân thế giới bàng hoàng không tin nổi còn Nga, Tàu thì hể hả khoái chí… Phải, sau tất cả những thiệt hại mà Trump đã gây ra cho nước Mỹ, trong đó quan trọng nhất là mấy trăm ngàn người chết vì đại dịch COVID-19 (con số chính xác có thể tìm thấy ở đây: https://www.worldometers.info/coronavirus/country/us/), nước Mỹ bị chia rẽ đến cùng cực, uy tín, ảnh hưởng của nước Mỹ đối với các đồng minh và trên thế giới nói chung sụt đến tận đáy…mà có ai đó vẫn tiếp tục bênh vực Trump, tiếp tục post/like/share tin giả...thì tôi hoàn toàn không có nhu cầu phải tranh luận, vì vô ích, mất thì giờ, đặc biệt khi thiên hạ sử dụng những từ ngữ vô văn hóa để chửi bới, bôi nhọ người khác quan điểm với họ! Đời sống quá ngắn để phí thời giờ vào những việc hết sức tào lao nhảm nhí như vậy!

Nước Mỹ đã sang trang mới rồi, và tôi tin rằng trong những ngày sắp tới, nước Mỹ không thể nào tệ hơn 4 năm qua được, không phải lo cho nước Mỹ. Trong khi đó VN thì vẫn còn trong bụi rậm đi hoài không thấy lối ra. Hà cớ gì người Việt, nhất là người Việt ở VN lại cứ cay cú mà không quay lại với những vấn đề của nước mình vậy?

 Twitter đã đình chỉ “vĩnh viễn” tài khoản của Tổng thống Trump

 
Image may contain: one or more people, text that says 'Donald J. Trump @realDonaldTrump 51 Following 88.7M Followers Account suspended Twitter suspends accounts that violate the Twitter Rules.'

 

 Twitter đã đình chỉ “vĩnh viễn” tài khoản của Tổng thống Trump, xoá sổ mạng xã hội mà ông thường xuyên sử dụng với hơn 88 triệu người theo dõi.

“Sau khi xem xét thấu đáo các tweet gần đây từ tài khoản @realDonaldTrump và bối cảnh xung quanh, chúng tôi đã đình chỉ tài khoản này vĩnh viễn vì nguy cơ kích động bạo lực thêm nữa,” Twitter nói.

Trong thông cáo giải thích quyết định của mình, Twitter cho biết một thông tin đáng chú ý: “Các kế hoạch cho những cuộc biểu tình vũ trang trong tương lai đã bắt đầu rộ lên trên Twitter và ngoài Twitter, bao gồm đề xuất thực hiện một vụ tấn công thứ hai nhắm vào Điện Capitol Hoa Kỳ và các tòa nhà trụ sở cơ quan lập pháp cấp bang vào ngày 17 tháng 1, 2021.”

Đọc thêm: https://blog.twitter.com/…/company/2020/suspension.html

QUANH “ HIỆN TƯỢNG TRUMP “: THẾ NÀO LÀ NGHỊCH LÝ ?

 

 Một bài hay, các bác nên đọc. Mấy năm nay tôi luôn đọc và rất thích tác giả Bùi Quang Vơm.

QUANH “ HIỆN TƯỢNG TRUMP “: THẾ NÀO LÀ NGHỊCH LÝ ?

Bùi Quang Vơm

Trả lời phỏng vấn BBC ngày 17/11/2020, một nhà hoạt động có tên tuổi tại Paris đưa ra nhận định: “Điều khiến thế giới ngạc nhiên không phải là chiến thắng của Biden mà là thành tích của Donald Trump. Ông ta đã được 70 triệu người Mỹ, gần một nửa số người đi bầu, ủng hộ sau 4 năm cầm quyền, làm nước Mỹ vừa chia rẽ vừa bị cô lập như chưa bao giờ thấy. Sự chia rẽ này không chỉ lớn về mức độ mà còn rất nghịch lý về bản chất. Những người nghèo cảm thấy bị bỏ rơi, ủng hộ một tỷ phú chủ trương giảm thuế cho các công ty và những người giàu có, nghĩa là giảm ngân sách liên đới xã hội, trong khi phần lớn giai cấp khá giả lại ủng hộ Biden, một ứng cử viên chủ trương trước hết dành ưu tiên cho người nghèo. Nghịch lý này chứng tỏ nước Mỹ đã thương tổn rất nặng sau bốn thập niên mê mải chạy theo chủ nghĩa phóng khoáng (neoliberalism) khiến chênh lệch giàu nghèo trở thành quá đáng và gây ra vô số mâu thuẫn khác”.

Nhận định này chứa đựng những vấn đề gây tranh luận. Điều mà nhà hoạt động gọi là nghịch lý, có nhiều ý kiến khác nói toạc ra rằng: “gần một nửa nước Mỹ điên hết rồi sao!”.

Hiển nhiên là 73 triệu người Mỹ không điên, có nghĩa rằng, Trump không hoàn toàn “ngu dốt và vô đạo đức”, như hình ảnh được nhào nặn qua tay giới truyền thông. Nguyên nhân tạo ra cái “điên” của một nửa nước Mỹ nằm ở chỗ khác.

Trump và những Big Guys

Sẽ không phải là nghịch lý nếu hiểu được rằng, những người ủng hộ Biden, những người quyên góp những khoản tài trợ khổng lồ cho Biden là nhóm tài phiệt, trùm tư bản tài chính (big Capital, financial moguls of Wall Street), các trùm công nghệ lớn (big tech) Microsoft, Alphabet, Amazone, Apple, Silicon Valley, các trường đại học lớn, Havard, NY university, các Big Media, Google, Facebook, Twitter, Holywood…

Theo Forbes:“tính đến tháng 9/2020, 150 tỷ phú đã quyên góp trực tiếp cho chiến dịch của ông Biden hoặc cho các ủy ban gây quỹ liên kết với ông.Tổng số tiền mà các tỷ phú này đã quyên góp cho ông Biden và phe Dân chủ là 568,9 triệu USD”.

Đây là những chủ nhân ông, những nhân tố chủ chốt làm ra nền kinh tế Mỹ, những người khởi xướng và dẫn dắt cuộc cách mạng kỹ thuật lần thư tư, bắt đầu từ Mỹ, những người kiếm lời nhiều nhất và có số phận gắn kết nhất với toàn cầu hóa. Họ không phải bỏ phiếu hay ủng hộ Biden mà mục đích bằng mọi giá gạt Trump ra khỏi chính trường, vì Trump là người chủ trương nước Mỹ trên hết, người chống lại toàn cầu hóa, người tìm mọi cách đem sản xuất về lại nước Mỹ, chống nguồn tiền và tài sản trí tuệ Mỹ lọt ra nước ngoài, nuôi dưỡng các chế độ cộng sản độc tài…nhưng đem lại nguồn lợi nhuận khổng lồ mà họ đang hưởng.

Những ông Lớn này mang tiền vốn và công nghệ đầu tư vào nơi có chi phí cho sản xuất thấp nhất, đem lại lợi nhuận cao nhất, bất chấp những hậu quả mà chúng đem lại cho công dân và lao động Mỹ, hủy hoại nền kinh tế Mỹ. Chúng vào hùa với nhau tạo dựng nên một Trump vô học, vô đạo, độc tài, phân biệt chủng tộc, ngu dốt về chính trị… bất kể danh dự và lòng người. Chủ nghĩa tư bản không bao giờ thay đối bản chất. Vì lợi nhuận, chúng sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả gây tội ác. Nhưng từ việc này, cũng chứng tỏ một điều rằng lợi nhuận thu được từ nước ngoài, đặc biệt là thị trường tỷ người của TQ là rất lớn, đủ để chúng hy sinh những lợi ích trong nước, bất chấp chủ nghĩa yêu nước và danh dự quốc gia.

Những ông chủ này không phải quyên góp cho Biden, họ quyên góp cho chính họ. Biden chỉ là một cái bung sung, một kẻ làm thuê. Với chủ trương tăng thuế thu nhập tới 35% và thuế tài sản tới 70% và nếu có những biện pháp thực sự hiệu lực kiểm soát mọi nguồn thu từ nước ngoài, thì chính phủ Biden sớm muộn cũng sẽ bị cho vào sọt rác, để chứng minh cho sức mạnh của chính phủ ngầm, thứ quyền lực có thật đang tồn tại trên đất Mỹ. Đó là các ông chủ của Wall Street và các ông Lớn Big Tech.

Trump chủ trương giảm thuế doanh nghiệp, hạ lãi suất vay ngân hàng, hủy bỏ những thủ tục cản trở đầu tư tại Mỹ, nâng thuế và phạt những dòng tiền và công nghệ di chuyển ra khỏi Mỹ, khuyến khích đầu tư trong nước, thu hút các nhà đầu tư quay về Mỹ, tạo sinh lực, năng động cho nền kinh tế Mỹ, tạo việc làm cho lao động Mỹ, vì Trump quan niệm, nền tảng của ổn định kinh tế xã hội, là thu nhập của người dân Mỹ thông qua việc làm, không phải là trợ cấp xã hội. Cải thiện cuộc sống bằng cách tăng các nguồn trợ cấp thông qua thuế là vòng tròn tự sát. Thuế đánh vào thu nhập là đánh vào lợi nhuận, đánh vào động lực của đầu tư, làm sản xuất co lại. Đánh thuế vào tài sản tích tụ bằng lao động tiêu diệt động lực của sáng tạo, hủy diệt sáng chế, phát minh. Xã hội sẽ tê liệt, chết cứng, không có sản xuất, không có việc làm, thất nghiệp tất sẽ tăng, quỹ bảo hiểm thất nghiệp tăng. Người không có thu nhập tăng, thì quỹ bảo hiểm y tế, quỹ trợ cấp gia đình tăng, thâm hụt ngân sách dẫn đến thuế phải tăng.

Thu thuế giống như người vặt lá. Phải có cây, mới có lá. Cây ít, lá ít thì không có gì để vặt. Càng vặt lá, cây càng còi cọc, ốm yếu. Thuế càng tăng, sản xuất càng co lại, sẽ không còn sản xuất để thu thuế, không còn gì để trợ cấp, để cân bằng thu nhập, đó là vòng xoay dẫn đến nghèo đói và sự sụp đổ.

Châu Âu gần nửa thế kỷ bế tắc với cái vòng luẩn quẩn mâu thuẫn giữa tăng trưởng và phúc lợi. Muốn có phúc lợi phải tăng ngân sách; Muốn tăng ngân sách thì phải tăng thuế, tăng thuế thì giảm tính cạnh tranh, giết chết đầu tư, tiêu diệt doanh nghiệp; Không có đầu tư thì không có tăng trưởng, không có tăng trưởng thì thất thu thuế, thâm hụt ngân sách, thiếu tăng ngân sách thì không thể tăng phúc lợi.

Gần 40 năm nay, nước Pháp có tăng trưởng mấp mé âm, thất nghiệp chưa bao giờ xuống dưới 10%, nhưng nổi tiếng thuế cao và vô địch thế giới về số lượng các sắc thuế.

Trump làm cái việc giữ sản xuất là giữ cái gốc của ổn định, là giữ cái nền tảng của cuộc sống xã hội. Muốn chia bánh, trước hết phải có bánh. Làm ra bánh rồi mới tính chuyện chia cắt bánh như thế nào. Bánh to thì mỗi phần chia đều to, không có bánh thì tất cả đều đói. Việc Trump nhận được phiếu bầu của hơn 70 triệu cử tri (theo báo chí là 73 triệu), không phải là nghịch lý, không phải vì người Mỹ điên. Đó là thuận tự nhiên, hợp lòng người. Con số bầu cho Trump sẽ còn lớn hơn nhiều, nếu Trump không bị bủa vây, cô lập bởi truyền thông chủ lưu, và không bị chính truyền thông bớt xén, khủng bố và lừa bịp.

Nhận định thứ hai: “nước Mỹ đã thương tổn rất nặng sau bốn thập niên mê mải chạy theo chủ nghĩa phóng khoáng (neoliberalism) khiến chênh lệch giàu nghèo trở thành quá đáng và gây ra vô số mâu thuẫn khác” là nhận định cũng gây tranh luận.

Nước Mỹ tự do

Từ ngày lập nước, Hoa Kỳ chưa bao giờ thay đổi một nền tảng được ghi trong hiến pháp: quyền Tự do cá nhân và quyền Sở hữu tư nhân là những quyền bất khả xâm phạm. Đây là nền tảng đảm bảo cho quyền bình đẳng của con người trước Chúa, có quyền như nhau về cơ hội và toàn quyền sở hữu những gì làm ra từ chính sức của mình. Không có thế lực nào có quyền chiếm đoạt cơ hội của người khác, nhưng cũng không có bất kỳ thế lực nào có quyền tước đoạt thành quả và tài sản từ lao động chính đáng của họ.

Đây là hai quy tắc hợp quy luật tiến hóa của nhân loại. Con người sinh ra bình đẳng và tự do mưu cầu hạnh phúc cho chính mình. Những người lập ra nước Mỹ đã tìm mọi cách bảo vệ hai quy tắc này, ngăn chặn mọi sự vi phạm của hành vi duy ý chí nhân tạo của bất cứ thế lực nào. Chính vì vậy, dù sinh sau đẻ muộn, Hoa Kỳ nhanh chóng trở thành trung tâm của Tự do cá nhân, trung tâm của sức mạnh sáng tạo, tâm hút trí tuệ toàn nhân loại. Chỉ sau 100 năm, Hoa Kỳ thành rốn của Nobel và nơi nuôi dưỡng những nhà phát minh, những nhà tỷ phú giàu nhất thế giới. Tất cả đều bắt đầu, khởi xướng từ Mỹ. Tất cả những cái “nhất” đều sinh ra ở Mỹ. Từ sau cuộc cách mạng lần 1, khởi phát từ Anh, các cuộc cách mạng lần 2, lần 3, và cuộc cách mạng lần 4 đang diễn ra đều bắt đầu từ Mỹ.

Nước Mỹ với nền công nghệ sáng tạo cùng với tiềm lực tiền vốn khổng lồ bậc nhất thế giới đang là quốc gia khởi động cuộc cách mạng kỹ thuật lần thứ tư gắn liền với Toàn cầu hóa. Giống như mọi cuộc cách mạng, bản chất là tìm kiếm lợi nhuận. Tiền vốn và công nghệ, tức là sản xuất Mỹ tìm đến nơi sinh ra lợi nhuận cao nhất. Nó có nhu cầu tự do di chuyển tiền vốn, tự do chuyển giao công nghệ, không phụ thuộc vào biên giới lãnh thổ và hàng rào hải quan. Đó chính là Toàn cầu hóa.

Toàn cầu hóa như thế chỉ đem lại lợi nhuận cho những ông Big, Big Finacial và Big Tech, những ông Trùm tài chính và trùm công nghệ.

Xét như thế, sẽ thấy Biden sẽ hoàn toàn thất bại. Tăng thuế thu nhập doanh nghiệp lên 35% và tăng thuế tài sản lên 70% sẽ bóp nghẹt đầu tư trong nước, trong khi lại mở với Toàn cầu hóa, thả cho tiền vốn và công nghệ Mỹ tự do di chuyển ra nước ngoài, Biden sẽ buộc nền kinh tế Mỹ phải chết, và xã hội Mỹ phải sụp đổ. Đó là thực tế có thể trông thấy.

Nhưng đúng là tồn tại một nghịch lý. Dù được gần 1/2 của tri toàn nước Mỹ ủng hộ, dù rõ ràng được lòng dân, Trump vẫn sẽ thất bại, hoặc, dù thắng cử lần này, cuối cùng cũng sẽ không thể thắng. Bởi vì, dù Biden bất tài, không được lòng người, nhưng Biden có toàn bộ thế giới Big đứng sau. Nhu cầu phát triển ra thị trường toàn cầu là một nhu cầu tự nhiên khi năng lực sản xuất vượt quá sức tiêu thụ trong nước. Sức phát triển cần tích tụ tư bản. Toàn cầu hóa, với tư cách cung cấp các phương tiện tổ chức sản xuất và thị trường tiêu thụ là động lực cho phát triển của cách mạng công nghiệp lần thứ tư. Đó là nhu cầu tất yếu có tính quy luật của quá trình tiến hóa.

Cuộc đấu tranh mà Trump đại diện là những phản kháng yếu ớt cũng có tính quy luật của các nhân tố bảo thủ, muốn duy trì các phương thức truyền thống. Theo cách phân tích này, sự thất bại của Trump là không tránh khỏi, kể cả lần này Trump thắng, thì cũng chỉ là tạm thời, về lâu dài, phong trào chống lại Toàn cầu hóa sẽ thất bại.

Chống XHCN

Nhưng có một điều nguy hiểm hơn đáng phải quan tâm, là cuộc bầu cử Mỹ hiện nay không chỉ có các “Big” đứng sau làm người chỉ đạo chính, cuộc chống phá hiện nay có sự tham gia của lực lượng thứ hai, đó là trào lưu cải cách xã hội theo hướng XHCN. Đại diện của lực lượng này đứng đầu là Bernie Sander, sau nhiều năm âm ỉ phát triển, đã đang là thế lực có sức mạnh chi phối trong đảng Dân chủ Mỹ.

Những ảnh hưởng khởi đầu từ những bài đit-cua dài 6 tiếng trên quảng trường của Fidel Castro, cuộc chiến du kích rung động thế giới của Che Guevara, cuộc đảo chính cách mạng của Salvador Allende, tới các hình mẫu Y tế toàn dân, Giáo dục toàn dân vẫn tiếp tục tồn tại ở Cuba, các cải cách XHCN của Hugo Chavez tại Venezuela, các cuộc chiến du kích âm ỉ ở Nicaragua, ở Honduras, ở Bolivia…vẫn là những mồi lửa chờ cơ hội bùng phát. Tât cả những cái đó tác động trực tiếp tới tư tưởng và tình cảm người dân Hoa Kỳ, đặc biệt từ các dân di cư ồ ạt nhiều năm nay từ Mỹ Latin với khát vọng thay đổi số phận, chưa kể, trong đám dân này có bao nhiêu nhà vận động cách mạng marxit được cài cắm có tổ chức. Cuộc bầu cử lần này là cơ hội cho công cuộc cách mạng cải cách xã hội Mỹ theo hướng XHXN.

Biden hoàn toàn không tự quyết định các chính sách.

Trump không phải chỉ chống lại Biden, Trump chống lại cả một xu thế, một dòng năng lượng chính yếu của nước Mỹ bao gồm một nền tảng công nghệ khổng lồ cộng với một tiềm lực tài chính không quốc gia nào có. Với tiềm lực đó, nó phải vươn ra toàn cầu. Nó là nhu cầu tất yếu và nó không chỉ xảy ra với Mỹ. Nhu cầu vươn ra toàn cầu, tìm tới “nông thôn” của thế giới là nhu cầu của tất cả các quốc gia có nền công nghệ phát triển, như các nước khu vực châu Âu, Nhật Bản và Hàn Quốc. Trump chiến đấu cho người lao động Mỹ, nhưng cuộc chiến này là cuộc chiến bất đối xứng, giữa những lợi ích có tính truyền thống với một trào lưu có tính quy luật. Và song hành với Toàn cầu hóa, lực lượng thiên tả XHCN âm mưu lợi dụng Giới Big để làm cuộc cách mạng xã hội, dù bắt đầu nhưng với lực lượng và âm mưu khổng lồ.

Cách mạng kỹ thuật

Internet cộng với công nghệ số cho phép chuyển giao và kiểm soát công nghệ từ xa, xuyên biên giới. Tiền điện tử và công nghệ số cho phép di chuyển tài chính và kiểm soát lợi nhuận từ/tới bất cứ đâu trên trái đất. Tất cả những cái đó tạo ra điều kiện để tổ chức sản xuất và thu siêu lợi nhuận mà không cần phải thực thi trong giới hạn biên giới lãnh thổ. Tiền vốn và sản xuất tự do đến bất cứ nơi nào có lợi nhuận cao nhất. Đó là nội dung của Cách mạng kỹ thuật lần 4 và của Toàn cầu hóa.

Cách mạng kỹ thuật luôn được dẫn dắt bởi các đại diện của lực lượng sản xuất tiên tiên nhất, đem lại năng suất lao động và hiệu quả đồng vốn cao nhất. Nó là xu thế, có động lực từ bên trong, phù hợp với quy luật tiến hóa và phát triển của nhân loại.

Trump đang làm cuộc đấu tranh giành lấy việc làm cho lao động Mỹ, nhưng việc làm cho lao động đang biến mất. Rất có khả năng, chỉ giữa – cuối thế kỷ này, lao động bằng sức người sẽ biến mất khỏi dây chuyền sản xuất, sẽ không còn sản xuất do sức người tham gia nữa. Khi ấy, sản xuất cũng không cần phải di chuyển ra ngoài phạm vi lãnh thổ.

Nhưng nước Mỹ nếu vấp phải cãi bẫy “bình đẳng” như châu Âu, dẫm lại con đường đã đi của châu Âu, thì nhân loại còn phải đi lâu mới đến được chỗ mong đợi.

Người Mỹ sẽ ổn cả. Còn người Việt thì sao?

Người Mỹ sẽ ổn cả. Còn người Việt thì sao?

Người Mỹ có mê “minh chủ” đến đâu cũng còn “dân chủ” để quay đầu. Người Việt thì không.

07/01/2021

By  Y CHAN

Một người bán hàng lưu niệm tại Hà Nội khoe ảnh Donald Trump. Ảnh: Reuters.

 Tối ngày 6/1/2021, tòa nhà Quốc hội tại thủ đô Washington, D.C. của nước Mỹ thất thủ. Cảnh tượng này xuất hiện dễ cũng phải cả ngàn lần xưa nay. Nhưng đó là trên các bộ phim hành động giải trí của Hollywood. Rất nhiều người Mỹ không ngờ rằng có ngày mình sẽ thấy nó diễn ra ngoài đời thực, ở chính đất nước được mệnh danh là thành trì dân chủ của thế giới.

Phải mất đến vài tiếng đồng hồ sau, khi lực lượng cảnh sát được tăng cường, lệnh giới nghiêm được đưa ra, tình hình mới tạm yên ắng trở lại.

Hàng trăm người xông vào tòa nhà Capitol, hàng ngàn người vây kín bên ngoài, đòi những nghị sĩ bên trong phải ngừng việc xác nhận phiếu đại cử tri, lật ngược kết quả bầu cử tổng thống.

Họ tin rằng cuộc bầu cử bị đánh cắp. Họ tin rằng mình đang bảo vệ công lý. Họ tin rằng mình là những người yêu nước. Họ tin theo lời của Donald Trump.

Nói không cần sách, mách không cần chứng

Suốt hai tháng qua, kể từ khi kết thúc cuộc bầu cử tổng thống, Trump, người thua cuộc, liên tục cáo buộc bầu cử có gian lận và kêu gọi người ủng hộ mình phản đối kết quả. Trump – người tự mô tả bản thân “không chỉ rất thông minh, mà còn là một thiên tài” – không hề đưa ra được bằng chứng nào về các cáo buộc.

Theo thống kê, từ sau vụ bầu cử cho đến nay, Trump và những người ủng hộ đã tiến hành 62 vụ kiện nhằm đảo ngược kết quả. Các thẩm phán, từ cấp bang đến cấp liên bang, từ người của phe Dân chủ đến cả người do chính quyền Trump bổ nhiệm, bác bỏ hết 61 vụ. Nhiều vụ kiện thậm chí còn nhận được cái lắc đầu ngán ngẩm từ thẩm phán, với lý lẽ trong đơn kiện chắp vá hời hợt như “một con quái vật Frankenstein”, hoặc thiếu bằng chứng thực tế tới mức “không đủ để bác bỏ dù chỉ một phiếu bầu chứ đừng nói tới hàng triệu phiếu như yêu cầu”.

(Đơn kiện duy nhất được chấp thuận và xử theo yêu cầu của đội ngũ Trump là khi một thẩm phán tại bang Pennsylvania đồng ý không cho phép kéo dài thời hạn để cử tri cung cấp giấy tờ xác minh thân phận, trong trường hợp họ chỉnh sửa phiếu bầu. Luật trước đó là sáu ngày. Các quan chức bang nới rộng thời hạn thêm ba ngày. Yêu cầu gia hạn này bị bác bỏ, nhưng nó không ảnh hưởng gì đến kết quả bỏ phiếu tại bang.)

Nhiều người chỉ ra rằng, chính việc Trump liên tục từ chối nhận thua và kích động sự phản kháng từ những người ủng hộ là nguồn gốc cho cơn bạo loạn ở tòa nhà Quốc hội.

Những người ủng hộ Donald Trump xông vào tòa nhà Quốc hội hôm 6/1/2021. Ảnh: CNN.

Mọi chuyện bắt đầu xa hơn thế.

Nhiều tháng trước cuộc bầu cử tổng thống, Trump đã liên tục lặp đi lặp lại rằng nếu ông thua, đó là vì “bầu cử có gian lận”. Trump không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào để tố cáo gian lận.

Nó không phải chỉ xuất hiện ở cuộc bầu cử năm nay.

Năm 2016, Trump cảnh báo đảng Dân chủ của Hillary Clinton sẽ “gian lận” trước khi cuộc bầu cử bắt đầu. Hay trước đó, trong cùng năm, ông cũng lớn tiếng tố cáo đối thủ Ted Cruz của đảng Cộng hòa “ăn cắp phiếu bầu”. Ở những cuộc bầu cử tại bang các năm tiếp theo, Trump cũng thường xuyên cáo buộc gian lận – khi phe của ông thua cuộc.

Trong tất cả các trường hợp, Trump không bao giờ đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào cho những lời tố cáo của mình.

Hay nói chính xác hơn, ông không cần chứng minh gì cả. Những người ủng hộ ông không cần bằng chứng. Những người khác thì phủi tay lắc đầu mặc kệ.

Thống kê của tờ Washington Post cho thấy trong 1.386 ngày tại vị, Trump có 29.508 lần nói sai sự thật. Trung bình một ngày hơn 20 lần. Thống kê này không còn được cập nhật kể từ ngày 5/11/2020. Con số chắc chắn chỉ tăng chứ không giảm.

Nhưng Trump nói dối không phải chỉ từ lúc tham chính.

Trump, và người cha của mình, nói dối từ những ngày đầu tiên khi Donald Trump được lựa chọn để kế nghiệp gia sản kếch xù.

Để tạo dựng nên hình ảnh một thiên tài kinh doanh trẻ tuổi, Trump con đã lừa thiên hạ khi nhận vơ tất cả những công trình của cha là của mình. Trump cha gật đầu hùa theo, bất kể việc phải âm thầm hết lần này đến lần khác bỏ tiền ra cứu nguy các dự án phá sản của đứa con.

“Công tử Bạc Liêu” Donald Trump từ khi chào đời đã có thể nói cóc cần sách, mách cóc cần chứng, nhờ vào những người như cha của mình, và nhờ những ai mờ mắt với hào quang của đồng tiền.

Từ “dân chủ” lạc sang “minh chủ”

Trump không phải một nhân vật đặc biệt. Người như Trump có ở mọi nơi, và luôn tồn tại trong lịch sử nhân loại. Nhưng chính những người xung quanh đã làm cho Trump trở thành hiện tượng có một không hai.

Cha ông phủ tấm lưới vàng bao bọc cậu con cưng. Người hâm mộ dệt nên hào quang về một thương nhân vĩ đại. Và những cử tri tìm thấy cho mình một cứu tinh sẵn sàng hứa hẹn với họ bất kỳ điều gì.

Trong số những người bất mãn đó, có không ít người là “single-issue voters” – những cử tri bỏ phiếu lựa chọn chỉ dựa trên một vấn đề.

Họ có thể bầu chọn cho một ứng viên chỉ theo giới tính, sắc tộc, đức tin, hoặc một chính sách cụ thể nào đó (chống/ ủng hộ quyền phá thai, chống/ ủng hộ nhập cư, tăng/ giảm thuế, hay bảo vệ/ bỏ qua vấn đề môi trường…).

Nhiều người Việt Nam ủng hộ Donald Trump cũng chỉ dựa trên một luận điểm duy nhất như vậy. Đó là vì ông “chống Trung Quốc”. Những chuyện khác Trump làm, cho dù ảnh hưởng tiêu cực như thế nào đến ai, đều không quan trọng.

Tổng thống Mỹ Donald Trump gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong hội nghị G-20 tại Nhật Bản vào tháng 6/2019. Ảnh: AP/ Susan Walsh.

Bản thân việc quan tâm đến một vấn đề tất nhiên không phải là vấn đề. Ngay cả việc xem một vấn đề nào đó là quan trọng nhất trên đời cũng không nhất thiết là chuyện xấu.

Nhưng nó là con đường ngắn nhất dẫn đến xung đột với những người khác. Đó là thực tế hiển nhiên, khi không phải ai trên đời cũng chỉ xem trọng cùng một vấn đề như mình.

Tuy vậy, thứ xung đột nghiêm trọng hơn đối với những “cử tri một vấn đề” lại không nằm ở mối quan hệ với người khác. Nó là xung đột với hiện thực.

Nhiều người Việt Nam ủng hộ Trump cuồng nhiệt đến mức không chấp nhận bất kỳ một thông tin nào bất lợi về ông. Từ đó, họ không những nghe theo những lời nói dối không bằng không chứng từ Trump, mà còn chủ động tạo ra những lời nói dối khác để trước hết, tự thuyết phục bản thân, và sau đó, tìm kiếm đồng minh từ những người cùng chí hướng.

Vô số các tin giả được chia sẻ nhan nhản, vô số các thuyết âm mưu được dựng nên, bất kể vô số bằng chứng hoàn toàn trái ngược.

Họ như những con thiêu thân lao vào hết ảo ảnh này đến ảo ảnh khác: tòa án sẽ xử thắng kiện, Tòa án Tối cao sẽ quyết định, quân đội sẽ vào cuộc, phó tổng thống sẽ ra tay, các luật sư thiên tài sẽ biết cách, và trên hết, một người vĩ đại như Donald Trump luôn “tính hết rồi”.

Ngay cả khi hình ảnh những kẻ cực đoan cuồng tín ở Mỹ xông vào đập phá tòa nhà Quốc hội được truyền đi rộng rãi, những fan Việt trung thành vẫn có thể tiếp tục ôm lấy tin giả “Antifa (nhóm hoạt động cánh tả) mới là những kẻ đập phá” chứ không phải những người “phe ta”.

Thứ tư duy “phe ta luôn tốt, nếu xấu thì chắc chắn là phe địch” không phải là sản phẩm của chế độ dân chủ. Nó là tàn dư của chế độ quân chủ.

Ngày nay, khi “dân chủ” trở thành tiêu chuẩn cho cả thế giới – ngay cả những nước độc tài còn cố gắng khoác lên mình cái mác dân chủ – nhiều người vẫn dễ dàng rớt vào cái bẫy của các “minh chủ”.

Trump, một người luôn ôm mọi công lao bất kể của ai về mình và không bao giờ nhận bất kỳ trách nhiệm nào, là một cái bẫy lý tưởng.

Những người Việt Nam từ khi sinh ra cũng đã ở trong một cái bẫy giống vậy, với cùng thứ “chân lý” được ra rả qua nhiều thế hệ: mất mùa là do thiên tai, được mùa là nhờ thiên tài đảng ta.

Chẳng có gì ngạc nhiên khi cái bẫy “minh chủ” ăn khớp với quá nhiều người Việt.

Tỉnh thức

Trump, cùng những lời nói dối của mình, như một quả cầu tuyết lăn xuống dốc. Càng lăn càng phình to, cuốn phăng mọi thứ trên đường, tưởng như không gì cản nổi.

Nhưng mọi thứ đều phải có điểm dừng.

Với nhiều người Mỹ, vụ bạo loạn xông vào tòa nhà Quốc hội vừa qua là điểm tới hạn của quả cầu Trump.

Cảnh sát bảo vệ tòa nhà Quốc hội rút súng chĩa về phía những người xâm nhập. Ảnh: Drew Angerer/ Getty Images.

Câu nói được lặp lại nhiều nhất trong cơn bạo loạn vừa qua có lẽ là “enough is enough” – quá đủ rồi.

Các lãnh đạo đảng Cộng hòa, những người trong bốn năm qua mắt nhắm mắt mở trước những lời nói dối của Trump rốt cuộc cũng công khai phản đối các hành động của ông.

Quốc hội cuối cùng cũng xác nhận Joe Biden là tổng thống mới. Trump, trước áp lực có thể bị buộc phải từ chức sớm trước hai tuần, cũng phải xuống nước “xác nhận chuyển giao quyền lực trong trật tự”.

Những fan trung thành nhất của Trump ở Mỹ, cho dù không chịu thức tỉnh, cũng không gặp phải hậu quả gì lớn. Họ dù sao cũng được sống trong một thể chế dân chủ. Dù bản thân họ có thể cả đời sẽ không nhận ra, nhưng quyền lợi của họ được những người tự do dân chủ khác đảm bảo.

Chỉ cần muốn tìm sự thật, họ luôn có thể được tiếp cận với nó, khi báo chí và sách vở không hề bị kiểm duyệt. Có đi lạc sang minh chủ, họ vẫn luôn có dân chủ – nhờ những người khác quyết tâm bảo vệ – để quay về.

Nhưng những người Việt Nam đặt trọn niềm tin nơi Trump thì khác. Ngoài Trump ra, họ lại phải tiếp tục bấu víu vào đâu?

Nếu không dám nhận cái sai, cái dốt và đặc biệt là cái sợ của mình, họ sẽ chỉ chạy từ minh chủ này sang minh chủ khác, càng lúc càng xa rời những giá trị thực sự của dân chủ.

Sai và dốt không bao giờ là vấn đề, vì ai cũng sai và ai cũng dốt.

Nhưng sợ – sợ sai, sợ dốt, sợ người khác chỉ ra cái sai cái dốt của bản thân, sợ gánh vác trách nhiệm thay đổi, cứ phải tìm kiếm một minh chủ để gửi gắm – đó mới là bãi lầy nuốt chửng mỗi người.

Nỗi sợ đó khiến cho những người có ăn có học có trình độ nhất trở thành những fan hâm mộ cuồng loạn nhất của các minh chủ. Họ là các luật sư, các doanh nhân, những trí thức, hay thậm chí là các nhà khoa học. Giống như những kẻ cuồng tín xông vào đập phá tòa nhà Quốc hội Mỹ, họ cũng tin rằng mình đang bảo vệ công lý, tin rằng mình là những người yêu nước chân chính.

Sự thật: họ chỉ là những người không dám nhảy ra khỏi bãi lầy của bản thân.

Và không giống như cái “đầm lầy” tưởng tượng mà Trump đã vẽ ra để hứa hẹn sẽ “quét sạch”, bãi lầy này là thứ có thật.

Họ chỉ cần nhìn vào gương, và không tiếp tục nhắm mắt.

Công ty Dominion kiện Luật sư Sidney Powell, đòi bồì thường 1,3 tỷ đô la

 Công ty Dominion kiện Luật sư Sidney Powell, đòi bồì thường 1,3 tỷ đô la

Thứ Sáu ngày 8/1/2021, Dominion Voting Systems Inc. đã nộp đơn kiện Luật sư Sidney Powell.

Với những cáo buộc vô căn cứ mà Sydney Powell đã từng tuyên bố rằng các đặc vụ từ Iran và Trung Quốc đã xâm nhập vào máy bỏ phiếu của Dominion để giúp đỡ Biden và phần mềm này có liên hệ với Hugo Chavez, nhà lãnh độc tài Venezuela.

“Những lời buộc tội ngông cuồng của Powell rõ ràng là sai trái. Cùng với những đồng nghiệp và các phương tiện truyền thông, Powell đã phát động chiến dịch tuyên truyền sai lệch về Dominion đến với hàng triệu người và gây ra tổn hại to lớn cho Dominion nhằm phát tán thông tin sai lệch về cuộc bầu cử năm 2020”. – nội dung đơn kiện gửi đến tòa án viết.

“Thiệt là dễ dàng khi nói bất cứ thứ trên Twitter mà không có bằng chứng..Và phần tiếp theo là phải đưa ra trước tòa án sử dụng pháp luật để xác định cơ sở khi người ta để đưa ra những tuyên bố này.” – John Poulos., giám đốc điều hành của Dominion,

Luật sư Tom Clare của Dominion cho hay những tuyên bố của Powell đã gây ra “thiệt hại nghiêm trọng” khiến hình ảnh công ty bị hủy hoại và ảnh hưởng đến các hợp đồng khác.

Hồi tháng 12, Dominion đã yêu cầu Powell rút lại cũng như các phương tiện truyền thông bảo thủ như Fox News, OANN, Newsmax rút lại những tuyên bố sai lệch.

Vụ kiện của Dominion khiến Luật sư Powell rơi vào tình thế khó khăn.

(Theo Bloomberg)

P/s: Tuần sau Hạ viện sẽ bỏ phiếu luận tội và truất phế tổng thống lần thứ 2.

Image may contain: 1 person, standing and closeup

Sau 4 năm Trump, ánh sáng dân chủ Mỹ vừa le lói.

Nhóm Phụ Trách Khủng Hoảng Bầu Cử thảo luận về Tu Chánh Án 25

 

Nhóm Phụ Trách Khủng Hoảng Bầu Cử thảo luận về Tu Chánh Án 25

Thiện Lê/Người Việt

ORANGE COUNTY, California (NV) – Sau tình hình hỗn loạn tại tòa nhà Quốc Hội ở Washington, DC hôm Thứ Tư, 6 Tháng Giêng, Nhóm Phụ Trách Khủng Hoảng Bầu Cử (National Task Force on Election Crises) tổ chức một buổi hội thảo để nói về những chuyện có thể xảy ra vào ngày 20 Tháng Giêng và sự khác biệt giữa giải nhiệm tổng thống nếu người đó phạm tội với Tu Chánh Án 25.

Buổi hội thảo được tổ chức hôm Thứ Năm, 7 Tháng Giêng, có sự tham gia của ba diễn giả là những chuyên gia về luật bầu cử và Hiến Pháp Hoa Kỳ.

Diễn giả đầu tiên là bà Rachel Kleinfeld, giám đốc của tổ chức Carnegie Endowment for International Peace.

Bà phát biểu: “Tôi muốn nói ba điểm. Đầu tiên là chuyện gì đã xảy ra. Thứ hai là ý nghĩa của chuyện đó, và thứ ba khả năng bạo lực có thể xảy ra từ đây cho đến ngày 20 Tháng Giêng.”

“Vậy chuyện gì đã xảy ra vào ngày 6 Tháng Giêng? Trong một buổi vận động, những người ủng hộ Tổng Thống Donald Trump kêu gọi Quốc Hội không làm tròn trách nhiệm của họ và không công nhận kết quả bầu cử. Sau đó, một nhóm rời khỏi nơi tụ tập và đi đến tòa nhà Quốc Hội. Nhóm người đó đột nhập vào tòa nhà Quốc Hội trong lúc các thành viên đang họp để công nhận kết quả bầu cử và tấn công một số người,” bà Kleinfeld nói.

Theo bà, đây là một “quân đội cá nhân” do Tổng Thống Donald Trump tạo ra, và ông dùng “quân đội” này để đe dọa đối thủ chính trị như những nước có nền dân chủ yếu như Nicaragua, Venezuela và các nước Phi Châu.

Bà nói thêm: “Chúng ta cũng phải nhắc đến thành phần thiếu dân chủ trong đảng Cộng Hòa. Tuy họ phải đeo mặt nạ chống hơi cay để rời khỏi Quốc Hội, sáu thượng nghị sĩ và 121 dân biểu vẫn tiếp tục phản đối một cuộc bầu cử đã được tuyên bố không có gian lận.”

Bà Kleinfeld cho rằng cuộc bạo loạn tại tòa nhà Quốc Hội sẽ thay đổi quá trình dân chủ của Hoa Kỳ, biến bạo lực thành một phần của chính trị.

Không chỉ vậy, bà còn nói đây là một thời điểm đầy nguy hiểm, hơn cả những lần tổng thống tuyên thệ trước.

Vào ngày 20 Tháng Giêng, bà cho rằng Tổng Thống Trump có thể ra lệnh đúng luật pháp để quân đội tuân theo, hoặc ông có thể ra lệnh trái luật, và quân đội sẽ không tuân theo.

“Đây là một tổng thống từng là thường dân, không có đủ thời gian để biết nhân viên làm việc ra sao. Vì vậy, Nhóm Phụ Trách Khủng Hoảng Bầu Cử kêu gọi ông từ chức để Phó Tổng Thống Mike Pence nắm quyền trong những ngày còn lại của nhiệm kỳ. Nếu ông không từ chức, chúng tôi đề nghị ông bị giải nhiệm theo Hiến Pháp Hoa Kỳ,” bà Kleinfeld nói.

Cuối cùng, bà cho rằng khả năng bạo lực xảy ra sẽ rất cao vào ngày Tổng Thống đắc cử Joe Biden tuyên thệ, tức là ngày 20 Tháng Giêng, vì có nhiều nhóm dân quân xuất hiện.

Theo bà, những nhóm này ủng hộ Tổng Thống Trump và coi cuộc bạo loạn ngày 6 Tháng Giêng là một chiến thắng.

*******

Diễn giả thứ hai là ông Eward B. Foley, giáo sư luật của đại học Ohio State University, nói về sự khác biệt giữa giải nhiệm tổng thống trong nhiệm kỳ và Tu Chính Án 25.

Ông Foley cho biết một tổng thống có thể bị giải nhiệm nếu phạm tội. Quốc Hội hiện nay không thể dùng quyền lực khẩn cấp để giải nhiệm Tổng Thống Trump trong hai tuần tới, nhưng vụ bạo loạn và kêu gọi bạo lực ngày 6 Tháng Giêng có thể được coi là ông Trump phạm tội.

Theo ông Foley, giải nhiệm không chỉ có nghĩa tổng thống không được nắm quyền trong những ngày còn lại của nhiệm kỳ, mà người đó còn không được ứng cử thành dân cử trong tương lai.

“Tổng Thống Trump nói ông dự định tranh cử lại trong tương lai. Vì vậy, sau ngày 20 Tháng Giêng, chúng ta cần phải suy nghĩ rất nhiều về vấn đề giải nhiệm,” Giáo Sư Foley nói.

Về Tu Chính Án 25, ông Foley cho biết đó không phải là luật giải nhiệm tổng thống, mà đó là luật để nhận ra lúc một tổng thống không thể giữ quyền hành nữa trong lúc còn nhiệm kỳ như các lý do về sức khỏe hay tinh thần.

*******

Diễn giả cuối cùng là ông Norman Ornstein, học giả của Học Viện Doanh Nghiệp Hoa Kỳ, nói về phản ứng của các cơ quan công lực trong cuộc bạo loạn ngày 6 Tháng Giêng.

“Chúng ta từng bị khủng bố nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến một nhóm khủng bố trong nước tấn công tòa nhà Quốc Hội như vậy,” ông Ornstein nói.

Ông cho rằng các cơ quan công lực bảo vệ thủ đô Washington, DC không có phản ứng mạnh mẽ như những lần biểu tình hay bạo loạn từng xảy ra như biểu tình “Black Lives Matter” hay biểu tình kêu gọi bảo vệ quyền lợi người khuyết tật.

Trong những lần biểu tình đó, nhân viên công lực hiện diện rất đông đảo và còn trang bị để chống bạo động. Tuy nhiên, điều đó không xảy ra vào ngày 6 Tháng Giêng.

“Chúng ta biết hôm đó có ít nhất là một người cầm súng có đạn và còn mặc áo chống đạn vào trong tòa nhà Quốc Hội. Chúng ta còn thấy được nhiều hình ảnh các cảnh sát viên của Quốc Hội mở hàng rào cho đám đông vào, thậm chí còn chụp ‘selfie’ với họ,” ông cho biết.

Vì vậy, ông Ornstein cho rằng vụ bạo loạn đó có thể gây nguy hiểm cho tổng thống, khiến ông không làm việc được, dẫn đến việc Quốc Hội phải dùng Tu Chánh Án 25.

Khi đó, phó tổng thống và các giới chức thân cận phải kêu gọi Quốc Hội dùng Tu Chánh Án 25 để thay thế tổng thống. Ông Ornstein nhấn mạnh điều này hoàn toàn khác với việc giải nhiệm tổng thống nếu người đó phạm tội.

– Người ủng hộ Tổng Thống Trump tràn vào tòa nhà Quốc Hội trưa 6 Tháng Giêng. (Hình: Jon Cherry/Getty Images)

– Từ trái, bà Rachel Kleinfeld, ông Edward B. Foley và ông Norman Ornstein, ba diễn giả của buổi hội thảo. (Hình: Chụp từ màn hình Zoom)

– Tổng Thống Donald Trump kêu gọi và khích động đám đông tiến về Tòa nhà Quốc Hội hôm 6 Tháng Giêng. (Hình: Tasos Katopodis/Getty Images)

https://www.nguoi-viet.com/…/nhom-phu-trach-khung…/

TIN BUỒN: Một cảnh sát viên của lực lượng Cảnh sát Điện Capitol Hoa Kỳ đã qua đời

 

TIN BUỒN: Một cảnh sát viên của lực lượng Cảnh sát Điện Capitol Hoa Kỳ đã qua đời sau vụ bạo động do những người ủng hộ Tổng thống Trump tràn vào trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ ngày thứ Tư.

Cảnh sát Điện Capitol Hoa Kỳ cho biết trong một thông cáo rằng Cảnh sát viên Điện Capitol Brian D. Sicknick qua đời khoảng 9 giờ 30 tối ngày 7 tháng 1. Ông chịu những thương tích trong khi làm nhiệm vụ. bit.ly/2Xknbt9

“Cảnh sát viên Sicknick đang ứng phó với cuộc bạo động ngày thứ Tư 6 tháng 1 năm 2021 tại Điện Capitol Hoa Kỳ thì bị thương trong khi giao tranh với những người biểu tình. Ông trở lại văn phòng của mình và gục ngã. Ông được đưa đến bệnh viện địa phương nơi ông tắt thở do những vết thương,” thông cáo nói.

Cái chết của ông hiện đang được Sở Cảnh sát Đô thành thủ đô Washington điều tra, thông cáo nói thêm.

“Toàn bộ Sở Cảnh sát Điện Capitol gửi lời chia buồn sâu sắc nhất tới gia đình và bạn bè của Cảnh sát viên Sicknick về mất mát của họ, và tiếc thương sự ra đi của một người bạn và một người đồng nghiệp.”

(Ảnh: Reuters)

Image may contain: one or more people, sky, cloud and outdoor

Có những người ở hai đại cường Nga và Trung Quốc đang cho rằng diễn tiến tại Mỹ chỉ chứng tỏ sự thoái trào không thể cưỡng lại của Hoa Kỳ.

 

Có những người ở hai đại cường Nga và Trung Quốc đang cho rằng diễn tiến tại Mỹ chỉ chứng tỏ sự thoái trào không thể cưỡng lại của Hoa Kỳ.

Người phát ngôn bộ ngoại giao Nga Maria Zakharova hôm 7/1 nói: “Hệ thống bầu cử tại Mỹ đã cổ lỗ không đáp ứng tiêu chuẩn dân chủ hiện đại, tạo ra cơ hội cho nhiều vi phạm, và truyền thông Mỹ đã trở thành công cụ của đấu đá chính trị.”

Scott Ritter, cây bút Mỹ nhưng viết cho trang RT thân chính phủ của Nga, cũng đăng bài nói:

“Làm sao Hoa Kỳ gượng dậy từ bi thương quốc gia này, không rõ. Nhưng một điều đau đớn rõ là hệ thống dân chủ đại diện của Hoa Kỳ đã vỡ nát.

Việc không có bằng chứng để biện minh cho cáo buộc gian lận rộng lớn không phải là điểm mấu chốt – suy nghĩ nó cứ tự tạo ra thực tế cho mình và hàng triệu dân Mỹ thì suy nghĩ rằng kết quả bầu cử tổng thống 2020 là phi pháp.

Các nhà bình luận chính trị rất đúng khi quy tội cho sự vô pháp là vì Trump. Nhưng thực ra thì việc xông vào Quốc hội chỉ là triệu chứng của căn bệnh phe đảng lớn hơn đã chia cắt Hoa Kỳ về căn bản và không còn hàn gắn nữa.”

Từ Hong Kong, viết trên The South China Morning Post, cây bút Alex Lo viết:

“Pháp thời Napoleon III, Anh thời Winston Churchill và Liên Xô của Mikhail Gorbachev không biết đã mất đế quốc cho tới khi quá muộn. Số phận Hoa Kỳ cũng sẽ chả khác gì mấy đâu.”

“Đa số đế chế vĩ đại, theo lời Arnold Toynbee, kết thúc bằng tự sát chứ không phải bị tiêu diệt.

Nhưng với cảm thức ngoại lệ và lại bị cận thị, người Mỹ tưởng họ tránh khỏi số phận lịch sử.

Không đâu. Có bốn lĩnh vực Mỹ đã thống trị từ nửa cuối thế kỷ qua: quân sự, hệ thống tài chính tư bản, y khoa / kiểm soát dịch, và thể chế dân chủ.

Ở toàn bộ bốn cái này, dấu hiệu mục nát và suy thoái có đầy.”

Tác giả, viết ngày 7/1, kết luận bằng câu:

Nếu Hoa Kỳ thất bại, sẽ không phải vì Trung Quốc. Nhưng ám ảnh với Trung Quốc và biến họ thành kẻ thù có lẽ sẽ làm sự suy thoái và tiêu vong của Mỹ đến nhanh hơn.”

Image may contain: one or more people, people on stage and outdoor

Lời tɾăn trối củɑ cô gái 27 tuổi qua đời ʋì ung thư

 

Lời tɾăn trối củɑ cô gái 27 tuổi qua đời ʋì ung thư làм dậу sóпg MXH: Hãу bỏ điện thоại хᴜốпg!

By Tạp Chí Hoa Kỳ – 8 January 2021

“Bạn có thể пgủ không ngon tối qᴜɑ ʋì мấу đứɑ con củɑ bạn qᴜấу, haу tóc củɑ bạn ᴄắт ngắn qᴜá. Bạn có thể làм gãу мóng taу, haу ngực củɑ bạn qᴜá пhỏ, haу mông bạn có ʋết lúм ʋà bụng bạn thì đầу мỡ. Hãу bỏ qᴜɑ đi. Tôi thề ɾằиg bạn sẽ không пghĩ đến пhữиg điều đó khi đến lượt bạn rɑ đi”.

Chắc hẳn, mọi người còn nhớ tới bức thư đầу xúc độиg củɑ Hollу Bᴜtcheɾ – мột cô gái người Úc không maу mắc căn bệпh ᴜпg thư нiếм gặp ʋà qᴜɑ đời ʋào пgàу 4/1 ʋừɑ qᴜɑ, khi chỉ ʋừɑ tɾòn 27 тᴜổi. Thời gian ấу, пội dung bức тhư cũng пhư là пgᴜồn пăng lượng tích cực, giàᴜ cảm xúc lan tỏɑ củɑ пó đã làм hàng triệᴜ пgười tɾên тhế giới ɾung động thông qᴜɑ các bài báo ʋà ρhương tiện tɾuyền thông. Tᴜу пhiên, мới đâу, Facebookeɾ пổi тiếиg Hᴜyền Chip lại мột lần пữɑ chiɑ sẻ lại bức thư được dịch chính xáç từ bản gốc để tɾᴜyền tải đúng ʋà sâᴜ hơn thông điệp củɑ cô gái tɾẻ xấᴜ số Hollу Bᴜtcheɾ tɾên tɾang fanpage củɑ mình như sau:

“Bức thư củɑ chị đã được Ԁịch sang тiếng Việt ʋà được khá пhiềᴜ báo đăng, пhưng мình đọc cứ thấу thiếu ý gì đó пên Ԁịch lại пhững lời khᴜyên củɑ chị theo ý нiểu củɑ мình. Một số từ tɾong bản gốc ʋiết sai lỗi chính tả, mình đoán là chị đã ρhải ʋượt qᴜɑ ɾất пhiều đau đớn tɾong пhững ngàу cᴜối cùng để ʋiết được bức thư пàу, ʋà điều đó làm mình ɾất buồn…. Mình xin đăng bản dịch cùng bản gốc.

Một chút lời khuyên cᴜộc sống từ Hol:

Thật kỳ lạ khi ρhải chấp пhận sự hữu hạn củɑ đời пgười khi bạn mới 26 tᴜổi. Đó là мột tɾoиg пhữиg điều bạn cố tình tảиg lờ. Ngàу пgàу tɾôi qᴜɑ ʋà bạn tɾôиg đợi пó sẽ ʋẫn tiếp Ԁiễn; cho đến khi điềᴜ bất пgờ xảу đến. Tôi đã lᴜôn нình Ԁᴜng мột пgàу пào đó мìиh sẽ già, пhăn пheo ʋà xáм xtт – ɾất có thể là kết qᴜả củɑ ʋiệc có мột giɑ đìиh xiиh đẹp (với пhiềᴜ con) мà tôi Ԁự định xâу Ԁựng ʋới tình уêᴜ củɑ cᴜộc đời мình. Tôi мᴜốn пó, đến mức ϯim tôi đaᴜ пhói.

Cᴜộc sốиg là ʋậу đấy; пó мong мanh, qᴜý giá, ʋà khôиg lường tɾước được. Mỗi пgàу là мột мón qᴜà, không ρhải là мột quyềп bạn нiển пhiên được пhận. Bâу giờ, tôi đaиg 27 тᴜổi. Tôi khôиg mᴜốn ɾɑ đi. Tôi уêᴜ cᴜộc sốиg củɑ мình. Tôi hạиh ρhúc… Tôi пợ điềᴜ đó ʋới пhữиg пgười tôi уêᴜ thương. Nhưиg quyềп quyết định không пằм tɾong taу tôi. Tôi không bắt đầᴜ ʋiết “lá thư tɾước khi tôi ᴄhết” пàу để мọi пgười sợ cái ᴄhết. Chúng tɑ hầu пhư hoàn hoàn không hề để ý đến điều không thể tɾánh khỏi пàу, coi пó пhư мột chủ đề cấm kỵ sẽ khôиg bao giờ xảу đến ʋới bất kỳ ɑi tɾoиg số chúng tɑ.

Tôi chỉ мᴜốn мọi пgười нãу пgừиg lo lắиg qᴜá đáng ʋề пhữиg điềᴜ пhỏ bé, ʋô пghĩɑ ʋà нãу пhớ ɾằng cᴜối cùng chúng tɑ đều có chung мột số ρhận. Hãу làm пhững điều khiến thời gian củɑ bạn tɾở пên đáng giá ʋà tuyệt ʋời, loại bỏ пhữиg điều không đâu ʋào đâu. Tôi đã ʋiết ɾɑ ɾất пhiều пhững suу пghĩ củɑ mình bởi tôi đã có ɾất пhiều thời gian để suy пghĩ tɾong ʋài tháng ʋừɑ qᴜɑ. Dĩ пhiên, пhữиg suу пghĩ пàу пhảу ʋào tɾong đầu tôi пhiều пhất là ʋào lúc пửɑ đêm! Mỗi khi bạn kêu cɑ ʋề một điều gì đó пgớ пgẩn (một điều tôi пhận ɾɑ ɾất пhiều tɾong mấу tháng gần đây), hãу пghĩ ʋề пhữиg пgười đang có мột ʋấn đề thực sự. Hãу biết ơn ʋề пhững chuyện пhỏ пhặt bạn ρhải đối mặt ʋà để пó qᴜɑ đi.

Bạn có thể thừɑ пhận мột chuyện khiến bạn khó chịu, пhưng đừng có пhai đi пhai lại ʋiệc đó làm ảnh hưởng tiêu cực đến пgười khác. Sau khi bạn đã làm điều đó, hãу ɾɑ пgoài ʋà hít thở мột hơi sâu không khí tɾong lành ʋào tɾong lá ρhổi củɑ bạn. Hãу пhìn bầu tɾời xanh thật xanh ʋà пhữиg cái câу xanh thật xanh. Hãу пghĩ ɾằиg bạn maу mắn thế пào khi mà ʋẫn có thể làm điều đó – hít thở.

Bạn có thể bị kẹt tɾong làn xe đông пghịt, haу пgủ không пgon tối qᴜɑ ʋì mấу đứɑ con xinh đẹp củɑ bạn quấу, haу thợ ᴄắt tóc ᴄắt tóc củɑ bạn пgắn qᴜá. Bạn có thể làm gãу móng taу, haу пgực củɑ bạn qᴜá пhỏ, haу mông bạn có ʋết lúm ʋà bụиg bạn thì đầу мỡ. Hãу bỏ qᴜɑ hết пhững chuyện đó đi… Tôi thề ɾằng bạn sẽ khôиg пghĩ đến пhững điều đó khi đến lượt bạn ɾɑ đi. Chúng thật ʋô пghĩɑ khi bạn пhìn ʋào hoàn cảnh cᴜộc sống. Tôi đang пhìn cơ thể mình hᴜỷ hoại từng пgàу пgaу tɾước mắt ʋà không thể làm gì được ʋề điều đó.

Ước gì tôi có thêm chỉ một пgàу sinh пhật haу Giáng sinh ʋới giɑ đình, haу chỉ một пgàу bình thườиg thôi ʋới bạn tɾai mìиh ʋà con cún cưng. Chỉ một пgàу thôi.

Tôi пghe mọi пgười than ρhiền ʋề ᴄôпg ʋiệc tồi tệ thế пào ʋà thật khó để có thời gian tập thể dục – hãу biết ơn ɾằиg bạn ʋẫn còn có thể làм điều đó. Làm ʋiệc ʋà tập thể dục có ʋẻ пhư là пhững thứ thật tầm thường – cho đến khi cơ thể bạn không cho ρhép bạn làm được пữɑ. Tɾân tɾọng sức khoẻ ʋà cơ thể ʋẫn còn hoạt động củɑ bạn – cho dù пó khôиg được béo gầу пhư ý. Chăm sóc пó ʋà chấp пhận пó tuyệt ʋời пhư thế пào. Hãу ʋận độиg chân taу ʋà пᴜôi dưỡng пó ʋới пhữиg đồ ăn tươi. Đừng để cơ thể củɑ bản thân tɾở thàиh một пỗi ám ảnh! Hãу пhớ ɾằng, sức khoẻ tốt không chỉ bao gồm cơ thể.

Hãу đầᴜ tư cả ʋào sức khỏe, tɾí óc, tình cảm, ʋà tinh thần củɑ bạn. Bạn có thể sẽ пhận ɾɑ hình ảиh cơ thể tuyệt ʋời mà mạпg xã hội muốn bạn tin ʋào пgớ пgẩn пhư thế пào. Nhân chủ đề пàу, нãу xóɑ khỏi danh sách theo dõi tất cả пhữиg tài khoản khiến bạn cảm thấу tồi tệ ʋề bản thân. Kể cả bạn bè. Hãу пhẫn tâm ʋì ρhúc lợi củɑ chính bạn. Hãу biết ơn mỗi пgàу bạn khôиg bị đau đớn ʋà cả пhữиg пgàу bạn thấу không khoẻ ʋới một tí cảm cúm, một cái lưng đau, haу bị tɾật gân. Chấp пhận ɾằng пó chẳng dễ chịu tí пào пhưng ít пhất thì пó cũng sẽ khỏi thôi ʋà cuộc sống củɑ bạn khôиg bị đe Ԁoạ. Than ρhiền ít đi, ʋà giúp đỡ lẫn пhau пhiều hơn.

Image may contain: 3 people

8 điều mà người tuổi trung niên nên chấm dứt để có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

 8 điều mà người tuổi trung niên nên chấm dứt để có cuộc sống an nhàn, hạnh phúc

Những người bước vào tuổi trung niên nhất định phải đọc hết. Hãy ghi nhớ thật kỹ, những điều đơn giản nhưng hàm ý thâm sâu mà từng câu từng chữ đều thật thấm thía.

  1. Đừng mãi chìm đắm trong những hồi ức

Quá khứ vốn là quá khứ, dù vui hay buồn thì nó cũng đã qua rồi. Đến tuổi trung niên này rồi thì còn tiếc hay hoài niệm nhớ thương gì quá khứ.

Cuộc sống hiện tại và tương lai mới là quan trọng, xã hội và cuộc sống ngày càng tốt, cũng có tiền tiêu, tiền tích lũy, có thời gian nhàn rỗi để làm những việc mình thích.

Vậy nên, các bậc trung niên đừng nhất mực chìm đắm trong những hồi ức quá khứ, hãy lạc quan, nhìn về tương lai, dù sao chúng ta cũng đã có 20 năm hoàng kim trong cuộc đời rồi.

  1. Hãy ngưng việc bực mình

Bực mình và oán trách người khác chỉ càng làm cho tâm tình mình thêm bất an, bất ổn… gây mệt mỏithêm. Vậy sao chúng ta không buông bỏ đi, cuộc sống vốn mong manh không biết ngày mai ra sao, vậy sao chúng ta cứ phải ôm mãi những bực mình vào thân cho mệt người?

Những bồng bột của tuổi trẻ đã qua rồi. Đến tuổi trung niên tự bản thân mỗi người cũng già dặn, chín chắn và điềm đạm đi nhiều. Con cái cũng đã trưởng thành rồi, đã có cách nghĩ cho riêng mình rồi, và chúng ta cũng không giống như trước đây. Vậy nên cứ thoải mái mà sống thôi!

  1. Hãy thôi phàn nàn, oán trách

Tục ngữ có câu: Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Mỗi người đều có lúc có phiền não, có khi cũng muốn cùng người khác thổ lộ hết. Điều này có thể lý giải, nhưng phải chú ý không nên phàn nàn nhiều quá.

Nếu như bạn bè luôn phàn nàn với bạn về một việc, mỗi ngày đều đang truyền đi những năng lượng trong lời nói, tin rằng bạn sẽ không muốn có một người bạn như vậy.

  1. Đừng ràng buộc bất kì ai

Con cái cũng lớn rồi, chúng có cuộc sống của chúng, tuổi trẻ có những cách nhìn, cách sống, ước mơ hoài bão riêng… là bậc cha mẹ không thể suốt ngày bó buộc chúng vào khuôn khổ theo mình.

Đừng nghĩ đến việc con cái suốt ngày phải ở bên cạnh, hay buộc chúng phải sống cùng, phải có trách nhiệm phụng dưỡng, nghe lời mình… nếu chúng không làm được những điều này cho mình thì tự coi là mình bất hạnh, là cô đơn.

Cho dù là ở cùng với con cái, cuối cùng thì cũng là hai vợ chồng già sống với nhau, đều muốn làm được độc lập về tinh thần và không muốn suốt ngày sinh hoạt quẩn quanh trong nhà từ sáng đến tối.

  1. Hãy ra khỏi nhà và tìm thú vui, đừng lãng phí thời gian

Cuộc sống vốn mong manh, làm việc cả một đời, thời gian không còn nhiều. Đây là thời điểm thích hợp nhất để cho người ở độ tuổi trung niên tự do tự tại làm, hay tìm những niềm vui, sở thích của mình. Người già phần đông muốn đi đây đi đó, nên có bằng hữu xung quanh, có một số thú vui tao nhã, như vậy cuộc sống mới thêm phần phong phú.

Thời gian không đợi người, chúng ta càng không nên lãng phí thời gian. Muốn làm cái gì thì hãy làm, muốn mua gì thì hãy mua, muốn ăn gì thì hãy ăn. Đừng nói là: “Hãy đợi sau này”, “Đợi khi có thời gian”, “Đợi qua mấy hôm nữa”…

  1. Hãy làm tốt việc của mình, đừng nhúng tay vào việc của người khác

Đến tuổi trung niên đa phần mọi người đã khá thấu hiểu sự đời, nhìn mọi việc rõ ràng hơn, sẽ tự thấy những việc mình nên và không nên, cũng như bỏ qua.

Hãy cho con cái có không gian riêng của chúng, cho chúng tự trưởng thành, tự có trách nhiêm với bản thân và gia đình của chúng. Cũng đừng tham gia vào việc nuôi dạy cháu nội hay cháu ngoại làm gì, hãy để chúng lo cho con cái của chúng và tự chúng có trách nhiệm nuôi dạy con cái.

Cũng không nên quá can thiệp nhúng tay vào chuyện nọ chuyện kia của họ hàng, làng xóm, chuyện thiên hạ… mà hãy tự biết cách chăm sóc bản thân cho mình luôn khỏe mạnh, vui vẻ…

  1. Bớt càm ràm, bớt nói nhiều

Người ta thường nói càng nhiều tuổi càng “lắm điều” nói nhiều, hỏi nhiều, khó tính, hay càm ràm, nói dông dài… nên người trẻ rất sợ những người như thế này.

Chính vì vậy, người trẻ, hay con cháu… càng ngày càng có xu hướng không muốn sống với người lớn tuổi, người già có lẽ chính vì điều này.

  1. Hãy thoải mái hơn trong chi tiêu

Cả một đời tuổi trẻ tiết kiệm, tích lũy tiền bạc, của cải. Khi có tuổi hãy tự cho mình được tiêu tiền, chi tiêu thoải mái hơn.

Đến tuổi này rồi hãy tự đối đãi với bản thân mình tốt một chút. Trong phạm vi năng lực của mình, đừng quá quan tâm một bộ y phục bao nhiêu tiền, một món ăn bao nhiêu tiền, muốn mua, muốn ăn thì cứ chi thôi!